ĐẾ HOÀNG TÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế hoàng tôn - Chương 96 - Chương 100

Chương 96: Hoành không

Hoàng hôn buông, ánh tịch dương phủ xuống, vạn vật vốn dĩ đã mệt mỏi sau một ngày dài lại càng trở nên thiếu sức sống.

Bóng dáng chiếc thuyền lớn nặng nề kéo dài trên mặt sông.

Đứng trên boong thuyền, hành khách thẫn thờ nhìn về phía xa xa, mặt nước mênh mông vô tận chuyển sang màu đỏ rực, hệt như ánh tịch dương bị hòa tan hóa thành tịch thủy đổ xuống bên dưới.

- Các vị, vậy là đã đi qua hồ Như Nguyệt rồi!

Từ Chính Văn lên tiếng phá vỡ khoảnh khắc tĩnh lặng, đưa mọi người trở về với thực tại.

- Cũng đã đến giờ ăn tối, mọi người xuống khoang thuyền thôi!

Rất nhanh một đêm lại trôi qua. Không ít người trằn trọc không ngủ được vì những ấn tượng mà Như Nguyệt hồ mang lại, ấn tượng về một kỳ quan thiên nhiên, ấn tượng về một vị cường giả vô thượng, hay ấn tượng về trận chiến kinh thiên động địa...

Cũng có những người vẫn ngủ say như không có chuyện gì xảy ra, dường như họ chỉ là khách trọ trong cuộc đời này, mọi thứ đối với họ đều chỉ là thoáng qua, không thể gây ra ảnh hưởng gì đối với tâm tình.

Trời sáng bảnh, mọi người như thường lệ lại tụ tập trên boong thuyền. Ngắm cảnh. Tâm sự.

Từ Chính Văn bước lên boong, có người lập tức cười hỏi:

- Từ chấp sự, chúng ta đi đến đâu rồi?

- Các vị, chúng ta sắp sửa đi vào phạm vi của Thiên Nam đế quốc, cường giả như mây trời. Từ bây giờ sẽ có Bước thứ hai xuất hiện, các vị tốt nhất nên cẩn thận, đừng chọc giận họ!

Đám người này đều đến từ quốc gia hạ đẳng, nay được đến Lục phẩm đế quốc, có khác nào nhà quê lên tỉnh cái gì cũng lạ lẫm, ngây thơ chất phác, rất dễ nói ra những phát ngôn hay làm ra những hành động ngu ngốc chọc giận cường giả.

Uy tín của Vạn Yêu Thương Hội là rất lớn, nhưng không phải ai cũng sẵn sàng cấp cho Thương hội mặt mũi, một vị cường giả Bước thứ hai hoàn toàn có thể làm gỏi cả thuyền này.

Một thanh niên trẻ tuổi khí chất cao quý, bên cạnh có bốn gã Linh Luân giả bảo vệ, lên tiếng cười nói:

- Từ chấp sự, ngươi là viên mãn giả Đệ nhất Bộ, lại là chấp sự của Vạn Yêu thương hội, chắc chắn đã gặp qua cường giả Đệ nhị Bộ. Mọi người cũng đang rảnh rỗi, có thể kể một chút không?

Nghe vậy, những người khác quanh đó cũng tụ tập lại, mặt đầy vẻ hứng thú. Nhìn vẻ mặt chờ đợi của hành khách, Từ Chính Văn cũng không nỡ lòng khiến mọi người mất hứng, chậm rãi nói:

- Nhất bộ Giác tỉnh, Lưỡng bộ Hoành không, Đệ nhị Bộ chính là Hoành Độ Thiên Không. Đệ nhất Bộ, chỉ được coi là nhập môn mà thôi, chỉ có bước vào Đệ nhị Bộ, mới thoát khỏi phạm trù phàm nhân, phá vỡ ràng buộc của đại địa, bay lượn trên thương thiên! Đệ nhị Bộ, có năng lực gì, ta cũng không nắm rõ ràng, chỉ có thể nói sơ qua cho các ngươi biết!

Khẽ hắng giọng, Từ Chính Văn tiếp tục nói:



- Bước thứ hai của quá trình tu luyện, chính là cảm nhận những quy tắc vận động của trời đất, hay còn gọi là "Khí". Xung quanh chúng ta có những dòng "Khí" vô hình ràng buộc, cảm nhận quy luật vận động của "Khí", từ đó mượn những vận động này để phi hành trên không trung. Hoành không, chính là năng lực tiêu biểu nhất của cường giả Bước thứ hai.

- Đương nhiên, Hoành không chỉ là một khả năng cơ bản mà thôi. Năng lực làm nên sức mạnh của Đệ nhị Bộ, chính là dựa vào vận động của thiên địa để ra đòn. Khả năng ra đòn từ khoảng cách xa và sức phá hoại khổng lồ, đó là những thứ mà chỉ dùng linh lực đơn thuần thì không thể đạt được.
- Một năng lực cao cấp hơn, ta cũng mới chỉ nghe qua một chút chứ chưa tận mắt chứng kiến, cường giả Bước thứ hai, có thể đoán trước được các tình huống tấn công của đối phương!

- Thật như vậy sao?

Mọi người không kìm được mà hít vào một ngụm khí lạnh, trong đó có cả Việt. Lời của Từ Chính Văn hắn nghe không sót một chữ nào, không thể nào không khiếp sợ trước năng lực của tu giả Bước thứ hai. Quyền còn chưa phát đã bị đối phương đọc vị, vậy thì còn đánh cái mẹ gì nữa?

- Ta cũng không thể khẳng định vì chưa nhìn thấy tận mắt. Bất kỳ một cử động dù là nhỏ nhất cũng có thể gây nên xáo trộn thiên địa chi "Khí" xung quanh, cường giả Đệ nhất Bộ có thể nắm bắt được những dao động đó, từ đó đưa ra phán đoán phương hướng chiêu số để tiến hành ngăn chặn! Đương nhiên, ngoài những khác biệt kể trên thì về cơ bản Đệ nhị Bộ vượt trội Đệ nhất Bộ về tất cả mọi mặt, từ chất lượng, cường độ hay lưu lượng linh lực, có thể nghiền ép, thậm chí hủy diệt...

- Từ chấp sự!

Đột nhiên có người lên tiếng ngắt lời Từ Chính Văn, khiến không ít người đang say sưa lắng nghe cảm thấy rất bất mãn, quay về nơi phát ra thanh âm, tưởng ai hóa ra chính là tên tiểu tử trẻ tuổi trốn nhà đi chơi.

- Tiểu tử, ngươi làm gì vậy?

Cảm nhận được những ánh mắt rất không thiện ý, Việt vội vàng hỏi:

- Từ chấp sự, ngươi nói đã từng gặp qua cường giả Bước thứ hai?

- Đúng vậy, có vấn đề gì sao?

Dù là người dễ tính nhất cũng cảm thấy khó chịu rồi, tên tiểu tử này dám ngắt lời của Từ Chính Văn, tưởng nói ra được đạo lý gì hóa ra chỉ là một câu hỏi hết sức vớ vẩn.

Việt lập tức chỉ tay về phía sau thuyền nói:

- Vậy Từ chấp sự xem kia có phải cường giả Bước thứ hai hay không?Những người khác thấy vậy cũng chuyển ánh mắt, lập tức kinh hãi không thôi.

Chỉ thấy dòng Lạc Hà sóng nước điên cuồng vậy mà bị cắt ra thành một rãnh dài hơn mấy chục trượng, nước sông rẽ sang hai bên, phía bên trên một bóng nhân ảnh đang bay với tốc độ khủng khiếp. Đạp Thủy thuyền tốc độ đã rất nhanh, chớp mắt đã đi được sáu, bảy mươi trượng, vậy mà bóng ảnh này còn nhanh hơn, với đà này sẽ rất nhanh đuổi kịp đám người.

Nhưng cảnh tượng đó không phải nguyên nhân chính khiến người ta giật mình, kinh hãi hơn là, trên lưng nhân ảnh có một đối cánh lớn màu đen, đôi cánh dài hai ba chục mét, che rợp cả bầu trời.

- Là cường giả Bước thứ hai?

- Hắn muốn làm gì vậy? Chẳng lẽ muốn đuổi theo chúng ta?

- Từ chấp sự, chúng ta phải làm sao bây giờ?

Lần đầu nhìn thấy cường giả Đệ nhị Bộ, không ít người tâm lý yếu kém nảy sinh cảm giác sợ hãi, khủng hoảng, nếu như bị cường giả hỏi thăm thì làm sao để chống lại?

- Không thể thành đạo!

Việt khẽ lắc đầu đánh giá những người này, việc gì mà phải khủng hoảng như vậy? Nếu không có hận thù gì lớn thì làm gì có chuyện cường giả Bước thứ hai bỏ thời gian ra đuổi theo mấy gã Đệ nhất Bộ, có thể chỉ là trùng hợp mà thôi. Mà nếu thực sự có thù hận, thì kêu cứu Từ Chính Văn có tác dụng gì chứ?

Tu giả Đệ nhất Bộ gặp phải Đệ nhị Bộ, căn bản không thể chống cự, nếu thực sự đối phương muốn chặn thuyền, thì Từ Chính Văn có thể làm gì? Dù uy tín của Vạn Yêu Thương Hội rất cao, nhưng chắc không vì vài gã hành khách mà đắc tội cường giả Bước thứ hai.

Từ Chính Văn giơ tay ngăn chặn sự lo lắng của mọi người, ánh mắt nhìn chằm chằm bóng người đang lướt đến. Thực tế thì Việt đã nhầm, Vạn Yêu Thương Hội sẽ không vì một cường giả mà thỏa hiệp làm mất uy tín đã gây dựng bấy lâu, ít nhất thì một gã Đệ nhị Bộ không thể làm như vậy.

Ba!

Cách Đạp Thủy chưa đến một dặm, đôi cánh sau lưng nhân ảnh hơi rung, trong nháy mắt xuất hiện trên đầu thuyền, phong lực cự đại khiến cho cả chiếc thuyền lớn không ngừng lắc lư, tựa hồ như muốn lật úp.

Mặc dù đối phương đứng ở trên cao nhìn xuống với tư thái vô cùng cao cao tại thượng, nhưng trên thuyền không ai cảm thấy phật ý mà chỉ hy vọng đối phương muốn hỏi đường hay gì đó tương tự mà thôi, chứ không phải muốn gây sự hoặc chặn đường cướp bóc.

Chỉ có Từ Chính Văn là dám trực tiếp tỏ thái độ, nhưng lại là khom lưng ôm quyền, cung kính nói:

- Vãn bối Vạn Yêu Thương Hội Từ Chính Văn, tham kiến Phi Vân tiền bối!

- Bay vài chục dặm đường có chút mệt, dừng lại nghỉ ngơi trên thuyền của Vạn Yêu Thương Hội không vấn đề gì chứ!

- Tiền bối cứ đùa, vãn bối vinh hạnh còn không kịp.

- Ha ha, vậy thì tốt!

Vị cường giả Bước thứ hai này cất tiếng cười lớn, tung người hạ thân xuống boong thuyền.

Chương 97: Phi Vân

Đến tận khi nhân ảnh đáp xuống thuyền, chúng nhân mới nhìn rõ tướng mạo đối phương, là một trung niên khuôn mặt khô gầy, thân khoác hắc y, sau lưng hắn, đôi cánh đen vừa thật vừa giả thu lại, cuối cùng hóa thành một chiếc trường bào màu đen ôm lấy hai vai.

Trên thuyền đột nhiên có thêm một vị cường giả Bước thứ Hai, mọi người đều không dám nói chuyện, thậm chí không dám phát ra bất cứ tiếng động gì, sợ làm đối phương không vui.

Có mấy phú hào gia tài ngàn vạn bình thường quát hạ nhân thì hét ra lửa, vậy mà lúc này đây lại hóa gan nhỏ, trốn tận tít bên trong khoang thuyền không dám ló mặt ra.

Vị Phi Vân tiền bối này thấy vậy thì cười nói:

- Các ngươi cứ nói chuyện của mình, ta đâu có ăn thịt người bao giờ!

- Phi Vân tiền bối là một trong những người ta kính trọng nhất, mọi người không cần phải sợ.

Từ Chính Văn nghe vậy cũng bồi vào, nhưng mọi người cũng không mấy tin tưởng, chỉ dùng ánh mắt để trao đổi với nhau, khiến không khí trên tàu trở nên yên tĩnh một cách quỷ dị.

Việt đưa mắt nhìn vị cường giả Bước thứ hai này, boong thuyền lúc này đang lắc lư dữ dội dưới sức công phá của sóng nước nhưng lão ta vẫn đứng yên không nhúc nhích, khiến người ta có cảm giác lạc lõng giữa chốn hư vô mờ mịt, như một vị hiền giả đứng bên ngoài mọi tranh đấu dục vọng của thế gian.

- Tại sao lại có cảm giác như vậy?

Hắn chưa biết gì về Đệ nhị Bộ ngoài chút kiến thức ít ỏi mà Từ Chính Văn mới nói ban nãy, nhưng không vì vậy mà tư duy của hắn bị ngăn cản. Con đường của hắn chỉ mới bắt đầu mà thôi, phía trước vẫn còn rất mờ mịt, cần không ngừng tìm kiếm thông tin, liên tục phân tích để đưa ra kết luận chính xác nhất.

Xung quanh mỗi sinh mệnh có vô vàn những tia “khí” chi quy tắc không ngừng vận động, cường giả Đệ nhị Bộ có thể cảm giác được những vận động này, từ đó đưa bản thân tránh ra khỏi ảnh hưởng của những tia quy tắc chằng chịt đó, do vậy mới khiến hắn có cảm giác thoát khỏi ràng buộc của thế gian.

Nghe có vẻ gần tương tự như cơ chế di chuyển của loài dơi, không ngừng phóng ra những tia sóng siêu âm, nếu đập vào vật cản sẽ phản xạ lại, loài dơi từ những tia sóng siêu âm phản xạ đó mà định vị được xung quanh. Nhưng nếu vật cản có thể né khỏi những tia sóng siêu âm đó thì có thể đến gần mà con dơi vẫn không hề biết gì.

Đương nhiên cơ chế ở đây phức tạp hơn cả tỉ lần, giữa sóng siêu âm và quy tắc thiên địa, căn bản không thể đặt lên bàn cân mà so sánh, nhưng vẫn có một vài nét gì đó có thể liên tưởng đến nhau.

Cứ như vậy, Đạp Thủy tiến thẳng về hướng Bắc, một lần nữa đi được thêm ba ngàn dặm đường thuỷ.

Quãng đường không quá dài nhưng đối với những hành khách trên tàu lại không khác nào bằng ba thu, chỉ bởi vì trên tàu xuất hiện một vị cường giả Đệ nhị Bộ. Dù đối phương đã thu liễm nhưng vẫn có một áp lực vô hình đè nặng lên tim mỗi người, khiến không ai dám thoải mái trò chuyện.

Lúc này đã chính thức tiến vào phạm vi của Thiên Nam đế quốc, vì vậy cảnh sắc hai bên bờ sông trở nên tấp nập nhộn nhịp và có sức sống hơn hẳn.

Đứng trên boong thuyền, đã có thể nhìn thấy những thành phố cảng chiếm một khoảng đất rộng lớn hai bên bờ sông, sóng nước ầm ầm vẫn không thể nào át đi tiếng cười nói, cãi vã, chửi bới từ những bến cảng truyền đến.

- Ta đi nhờ đến đây thôi!

Phi Vân lão nhân đột ngột cử động, quay sang chào Từ Chính Văn, trường bào sau lưng lập tức giang rộng, hóa thành một đôi cánh lớn màu đen, chiếm không biết bao nhiêu diện tích trên boong thuyền.



Cánh hơi vẫy, lập tức khiến những người trên boong nghiêng ngả, có người bị đẩy bật về hai bên mạn thuyền thiếu chút nữa thì bay xuống sông, còn Phi Vân lão nhân thì thân hình đã biến mất khỏi boong thuyền, xuất hiện ở trên cao.

- Ha ha, ta đi đây!Tiếng cười vừa phát ra thân hình đã cách xa, trên đường bay lưu lại hắc sắc khí lưu cuồn cuộn như ô vân, hùng hồn và đầy áp bách lực.

- Tiền bối đi thong thả!

Giọng Từ Chính Văn vang lên, dù không rõ đối phương có nghe được hay không.

Phi Vân lão nhân vừa đi, chúng nhân áp lực không còn, có người không kìm được lên tiếng hỏi:

- Từ chấp sự, vị tiền bối đó là ai vậy?

Từ Chính Văn cười đáp:

- Đó là một vị trưởng lão của Phi Mã Mục Trường!

- Phi Mã mục trường? Đó là thế lực gì vậy?

Lập tức có người lên tiếng hỏi lại. Phải biết rằng đa phần hành khách trên thuyền đều đến từ mấy tiểu quốc như Phong Mi, Như Nguyệt, Thiên Câu..., ở đó Viên mãn giả Đệ nhất Bộ như Từ Chính Văn đã là tối đỉnh, còn cấp bậc cường giả Bước thứ hai thì thuộc về hàng thần long không bao giờ lộ diện, là nhân vật cấp bậc lão tổ ở các thế lực.

Vậy mà một vị Cường giả Bước thứ hai hàng thật giá thật, vậy mà chỉ là một trưởng lão, nếu vậy Phi Mã Mục Trường này mạnh đến mức nào chứ?

- Thiên Nam đế quốc là Lục phẩm thế lực, nhưng ngoài hoàng thất ra thì còn hai Lục phẩm thế lực khác mạnh mẽ không kém tạo thành thế chân vạc, trấn định tứ phương. Một trong hai thế lực đó có tên là Phi Mã Mục Trường!

- Lục phẩm thế lực ư?
Chúng nhân đều không phải kẻ ngốc, nhắc nhở một chút, lập tức trên mặt ai cũng hiện ra bốn chữ “Thì ra là thế”.

Bối cảnh của vị Phi Vân lão nhân này, trong mắt họ, tuyệt đối là quái vật khổng lồ, nếu như nói cửu phẩm thế lực đến thất phẩm tông môn là hạ đẳng thế lực, thì lục phẩm thế lực đã vượt khỏi phạm trù hạ đẳng, đạt đến trung đẳng thế lực, giơ tay nhấc chân có thể tiêu diệt một tiểu quốc gia, hoặc hạ đẳng tông môn.

Việt cảm giác có chút ấn tượng với cái tên Phi Mã Mục trường này, nhưng nhanh chóng ném qua một bên, bởi vì câu chuyện của mọi người đang đến hồi thú vị.

- Vậy đôi cánh sau lưng Phi Vân tiền bối là môn linh thuật gì vậy?

- Có thể sử dụng linh thuật ngưng tụ linh lực thành song dực, nhưng thực tế ngưng tụ linh lực chỉ sử dụng trong chiến đấu, còn bình thường rất ít khi dùng đến, đặc biệt là trong việc phi hành như vậy, bởi vì quá tốn linh lực. Dù là Cường giả Đệ nhị Bộ cũng khó mà chịu được!

Mọi người đồng loạt gật đầu, không ai là không hiểu vấn đề cả. Thử nghĩ mà xem, đang phi hành hao hụt rất nhiều linh lực, đột nhiên kẻ thù xuất hiện cho một kích, vậy thì lấy gì để chống lại? Đỡ được một kích, vậy còn những kích tiếp theo đây? Linh lực ít ỏi còn lại đủ chống đỡ đến khi nào?

Linh lực chính là căn bản của tu giả, bình thường không ai nguyện ý tiêu hao một cách không kiểm soát như vậy.

- Không phải linh thuật, lẽ nào là linh binh? Hay bảo vật?

Từ Chính Văn nghe vậy thì gật đầu giải thích:

- Đúng là một loại pháp bảo! Ta nghe nói Phi Mã Mục Trường có một loại linh binh bất truyền tên là Phi Mã Dực, được luyện chế từ song dực của những đầu Phi Mã mạnh mẽ, không chỉ có thể tăng tốc độ phi hành, mà còn có thể tăng độ vận chuyển của linh lực, là một trong những phi hành pháp bảo lợi hại bậc nhất Nam Phong vực này!

- Nếu vậy đôi cánh của Phi Vân tiền bối chắc hẳn phải được luyện chế từ một loài Phi Mã rất lợi hại!

- Đương nhiên rồi! Ta nghe nói đôi cánh của Phi Vân tiền bối được luyện chế từ song dực của một đầu Lục cấp Phi Mã, Phi Vân Liệt Không Mã, tốc độ vô cùng khủng bố, hơn nữa tiêu tốn rất ít linh lực!

- Lục cấp linh thú? Phi Vân Liệt Không?

Không ai kìm được lòng mà không hít vào một ngụm thanh khí, kể cả một kẻ luôn luôn bình thản như Việt.

Hắn từng bị một đầu Lam Nhạc Tê không rõ là Ngũ hay Lục cấp gì đó truy đuổi chạy bán sống bán chết, lên trời không cửa, dưới đất không đường, ném lại nửa cái mạng mới có thể sống sót. Vậy mà đối phương lại dùng một đầu Lục cấp linh thú luyện chế thành linh binh sử dụng.

Như nào là bá khí? Như nào là phong độ? Đấy chính là phong độ!

Bá khí không phải cố gồng mình là có được, phong thái cũng không phải cố tỏ vẻ là thành công.

Không có thực lực, dù bá đạo đến mấy, phong độ đến mức nào đi chăng nữa, cuối cùng cũng bị kẻ khác đè ép một cách nhục nhã. Đến lúc đấy thì bá khí ở đâu, phong thái nơi nào?

Không có thực lực, chỉ có thể mong chờ không bị người khác làm nhục mà thôi...

...Tất cả đều do thực lực quyết định!

Chương 98: Thiên Nguyệt

Lại thêm một ngày nữa trôi qua, cuối cùng thì Đạp Thủy thuyền cũng đến một trong những trạm dừng quan trọng nhất trên thủy trình của mình, thành phố cảng lớn nhất của Thiên Nam đế quốc, Hà Nam thành.

Bến tàu người qua kẻ lại tấp nập, bên bờ sông là những con thuyền với đủ màu sắc hình dạng, có thuyền hàng, có thuyền khách, còn có chiến thuyền, số lượng không dưới một trăm, chi chít một mảng.

Xuống thuyền, Việt quyết định đi dạo thăm thú tòa thành thị phồn hoa này, đồng thời hỏi thăm về Bách Hiểu Lâu luôn.

Là một tòa thành lớn, lại ngự bên bờ Lạc Hà, Hà Nam Thành vô cùng phồn hoa, và đương nhiên, cũng rất chật chội.

Đi trên đường, liếc sơ qua, chỉ thấy chỗ nào cũng lố nhố những người.

- Lão ca cho hỏi, Bách Hiểu Lâu nằm ở đâu vậy?

- Bách Hiểu Lâu ư? Đi qua khu vực phố thị, tiến vào trung tâm thành mới đến được Bách Hiểu Lâu!

Sau khi thăm thú một vòng, Việt quyết định ghé vào một tửu lâu đánh chén một bữa ra trò. Mấy ngày vừa rồi ở trên thuyền tuy rằng ăn uống cũng rất phong phú, nhưng chung quy vẫn là thương thuyền, trù nghệ của đầu bếp căn bản không thể so sánh với thực quán được.

Chỉ có điều hắn có lòng nhưng người ta lại không có dạ, chỉ nhận lại những câu chối từ phũ phàng:

- Khách quan, xin lỗi, tửu lầu chúng ta đầy rồi, hay là mời ngài sang tửu lầu khác!

- Khách quan, tửu lầu chúng ta cũng đầy rồi, những tửu lầu khác có lẽ vẫn còn phòng!

- Thực sự xin lỗi, khách quan, không giấu gì ngài, tửu lầu ở các khu phố thị trên cơ bản ngày nào cũng chật ních, có lẽ chỉ vào trung tâm thành mới có phòng trống!

Đi liên tục bảy tám tửu lầu, đều là hết phòng, Việt không khỏi cười khổ, Hà Nam Thành này mật độ nhân khẩu thực sự quá kinh khủng, đương nhiên, từ đây có thể nhìn ra sự phồn hoa và hưng thịnh của tòa thành ven sông này.

- Tốt nhất là vào trung tâm thành!

Đằng nào Bách Hiểu Lâu cũng tọa lạc ở khu trung tâm, hắn tiến vào bên trong rồi tìm tửu lâu cũng được.

Khác với khu phố thị, những con đường bên trong trung khu rộng rãi hơn, mật độ nhân khẩu ít thì không ít, nhưng cũng không đến nỗi chạm vào nhau.

Tại phía tây Hà Nam thành, có một tòa lầu các không cao lắm, chỉ cao bảy tầng, phong cách bên ngoài cổ xưa, phía trên cửa lớn treo một bảng hiệu, trên đó viết ba chữ "Bách Hiểu Lâu" thật to màu bạc.

Trăm sự đều thấu, không gì không hiểu, chính là Bách Hiểu Lâu!

Bách Hiểu Lâu là thế lực chuyên mua bán tin tức, bối cảnh rất không tầm thường, ngay cả Hoàng thất cũng không trêu chọc được.



Tòa lầu các bảy tầng này mỗi một tầng đều có giả cả riêng, tầng thứ nhất là tin tức bình thường, tứng thứ hai có giá trị nhất định, tầng thứ ba trở lên, người bình thường không có khả năng tiến vào, tùy tiện xem một tin tức trên đó đều có thể tiêu hao toàn bộ gia tài của một Linh Luân giả bình thường.

Lầu một của Bách Hiểu Lâu, một lãnh diễm mỹ nữ khí chất trầm tĩnh đang ngồi trên ghế ở quầy hàng, đang xem thư tịch, thần thái cực kì chăm chú, thấy có người bước vào thì ngẩng đầu lên hỏi:
- Ngươi muốn biết tin tức gì?

- Thuận Thiên Kiếm Vương!

- Tầng sáu!

Cuộc đối thoại diễn ra ngắn gọn đơn giản khiến Việt cảm thấy có chút bất ngờ, đối phương thậm chí không thèm hỏi xem hắn có đủ tiền hay không, xem ra rất có niềm tin vào bảng hiệu của Bách Hiểu Lâu, không ai dám đến gây rối.

Rất nhanh Việt đã bước đến tầng sáu, đối diện đầu bậc thang là một quầy hàng, sau quầy hàng là một nam tử trung niên đạm mạc hỏi:

- Xin hỏi các hạ hỏi thăm tin tức gì?

- Người!

- Phòng Giáp!

Đi tới cửa phòng Giáp, Việt chậm rãi đẩy cửa đi vào.

Bên trong chỉ có một cái bàn và hai cái ghế dựa, diện tích không lớn, bất quá bởi vị đồ dùng trong phòng không nhiều, cũng không lộ vẻ chen chúc, ngược lại mang đến cảm giác hài lòng, an toàn.

- Hỏi về ai?

Bỗng nhiên, một âm thanh vang lên, Việt quay đầu nhìn quanh, nhưng không nhìn thấy bóng người nào, cũng không phát giác được cái gì khác thường, rõ ràng là thủ đoạn của Bách Hiểu Lâu. Hắn tiến tới bên cạnh bàn, ngồi xuống một trong hai chiếc ghế, rồi đáp:

- Thuận Thiên Kiếm Vương!- Tin tức Thuận Thiên Kiếm Vương, phạm vi Nam Phong Vực, ba tin, một trăm vạn linh tệ!

Một con số rất lớn đủ khiến bất kỳ ai cũng phải nản lòng, kể cả một người hào phóng như Việt, dù cho linh tệ trên người đều là đoạt của người khác. Nhưng tiếc là một chuyện, còn cần sử dụng thì vẫn phải sử dụng mà thôi.

Chồng đủ một trăm vạn linh tệ lên bàn, thiếu chút nữa là có thể tuyên bố phá sản, Việt yên lặng chờ câu trả lời. Thanh âm kia lại tiếp tục vang lên.

- Thuận Thiên Kiếm Vương, là một kiếm khách đột nhiên xuất hiện vào năm trăm tám mươi năm trước, xuất thân là một mảnh mù mịt không thể điều tra, đã đi rất xa trên kiếm lộ, kiếm đạo đạt đến mức thông thần, hoàn toàn xứng với hai chữ "Kiếm vương".

Nghe được tin này, Việt càng thêm củng cố suy đoán về vị cường giả được gọi là Thuận Thiên Kiếm Vương. Hắn không nhớ chính xác năm mất của Thái Tổ Lê Lợi, chỉ nhớ ở đầu thế kỷ 15, đến bây giờ hoàn toàn khớp với con số năm trăm tám mươi năm. Hơn nữa lại là đột nhiên xuất hiện, không rõ xuất thân, nếu đúng là đến từ thế giới khác, thì làm sao điều tra rõ thân thế.

- Vào năm trăm năm trước, từng có một trận đại chiến với một vị Chí cường giả vô địch có xuất thân bí ẩn khác tên là Như Nguyệt Vương. Trận đại chiến kéo dài ba ngày ba đêm, đánh đến mức thiên địa hôn ám, vạn linh đồ thán, thiếu chút nữa thì khiến Nam Phong Vực bị phá hủy, để lại rất nhiều tàn tích.

Lại thêm một suy đoán của Việt được xác nhận, người đại chiến với Như Nguyệt Vương năm xưa chính là Thuận Thiên Kiếm Vương. Vậy Như nguyệt vương có thể là ai đây, liệu có phải là vị kia chăng?

- Trong những tàn tích của trận chiến đó, nổi tiếng nhất chính là Thiên Nguyệt bí cảnh. Truyền thuyết kể lại, khi chiêu thức tối thượng của hai vị Chí cường giả va chạm, tạo ra chấn động mạnh đến nỗi phá vỡ rào chắn của một mảnh không gian thí luyện dị biệt vốn dĩ bị phong ấn từ Thượng cổ, bên trong ẩn chứa cơ duyên tham ngộ rất nhiều bí thuật khủng bố, thậm chí có cả bút tích của hai vị Chí cường giả kia.

“Có cả bút tích của Thuận Thiên Kiếm Vương và Như Nguyệt Vương sao?”

Việt đưa tay lên gãi mũi, bút tích của những vị anh hùng dân tộc thời phong kiến, từ Ngô Vương, Đinh Tiên Hoàng, đến Lê Thái Tổ, Quang Trung hoàng đế, hắn đều đã tận mắt mục sở thị. Nếu được nhìn bút tích của hai Chí cường giả này, hắn có thể xác nhận xem đúng người hay không.

- Làm thế nào để tiến vào Thiên Nguyệt bí cảnh vậy?

Ngẩng đầu lên hỏi, đồng thời chuẩn bị tâm lý móc nốt số linh tệ còn lại ra, nào ngờ niềm vui đến với hắn quá bất ngờ, không hề có yêu cầu đòi tiền nào, thanh âm kia lại tiếp tục vang lên:

- Vấn đề này coi như khuyến mãi cho ngươi, bởi vì giới tu giả ở Thiên Nam đế quốc không mấy người không biết. Thiên Nguyệt bí cảnh mười năm mở ra một lần, mỗi lần chỉ mười người tiến vào, tuổi không quá hai mươi, tu vi không vượt Đệ nhất Bộ. Vì vậy mà cứ mười năm Tứ đại đế quốc đều tổ chức một lần Thiên Nguyệt chiến chọn ra mười người mạnh nhất. Khuyến mãi cho ngươi thêm một tin nữa, lần Thiên Nguyệt chiến tới sẽ diễn ra vào cuối năm nay!

Rời khỏi căn phòng, Việt chậm rãi bước xuống cầu thang vừa sắp xếp lại thông tin nhận được.

Đến lúc này hắn tương đối chắc chắn Thuận Thiên Kiếm Vương chính là Thái tổ Lê Lợi, nhưng còn Như Nguyệt Vương liệu có đúng là vị kia hay không, thì còn phải xác nhận.

Muốn xác nhận được, chỉ có cách tiến vào bên trong Thiên Nguyệt Bí cảnh kia, mà muốn như vậy, thì cần phải tham gia Thiên Nguyệt chiến.

Hắn không cần biết Thiên Nguyệt chiến kia là cái thứ quái quỷ gì, kiểu gì thì hắn cũng phải tham gia, bằng mọi giá tiến nhập tốp mười. Chỉ có như vậy mới giải đáp được những thắc mắc quanh quẩn trong đầu.

Nhưng trước hết, thực lực cần phải thật mạnh mẽ!

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Anh em bằng hữu nào chưa VOTE thì bớt chút thời gian VOTE 10 sao nhé, truyện đứng vote cả năm trời oải quá. Vị nào khá giả thì có thể ném nguyệt phiếu kim đậu... ủng hộ, kinh tế khó khăn thì còm men bên dưới cho vui cửa vui nhà!

Chương 99: Nam Phong

Hà Nam thành, Túy Tiên Lâu...

Túy Tiên lâu là một trong những tửu lâu nổi tiếng của thành Hà Nam, chỉ có điều không phải do thức ăn quá ngon, hay lầu các quá lớn, mà hoàn toàn là do chủ nhân của tòa tửu lâu này, Túy Tiên Tử.

Túy Tiên Tử là một thiếu phụ vô cùng xinh đẹp, hơn nữa nói năng khéo léo, ánh mắt đong đưa, lại thêm thân hình đẫy đà, từng đường nét nổi lên quả thực khiến thực khách chỉ muốn ăn tươi nuốt sống.

Đương nhiên ăn sống nuốt tươi cũng chỉ là suy nghĩ trong đầu mà thôi, không ai đủ dũng khí thực hiện cả, bởi vì phu quân của Túy Tiên Tử là một nhân vật cực kỳ nổi danh ở Hà Nam thành.

Tầng hai tửu lầu, không ít khách giang hồ đang ngồi trên đó uống rượu nói chuyện phiếm, thỉnh thoảng lại buông lời chòng ghẹo bà chủ.

- Bà chủ, Túy Đao Khách đã đạt đến cảnh giới nào rồi?

Có người mượn tiếng phu quân bắt chuyện với Túy Tiên Tử.

- Chàng tùy thời đều có thể bước ra Bước thứ hai!

Thực khách giang hồ lập tức quay sang nhìn nhau, không khỏi cảm thấy kinh hãi. Biết vị Túy Đao Khách này lợi hại, tu vi đã đạt đến Linh Phách viên mãn, nhưng không ngờ lại nhanh như vậy đã có thể tiến nhập Đệ nhị Bộ.

- Nàng tìm được một vị phu quân tốt đấy! Hai mươi lăm tuổi đạt đến cảnh giới đó, đủ để sánh ngang với các đệ tử tông môn.

- Đâu có!

Túy Tiên Tử mỉm cười, nhưng trong lòng không cười, nàng đương nhiên hiểu ý những người này. Từ khi mở tửu lâu này, không biết bao nhiêu người thèm muốn sắc đẹp của nàng, nếu như không phải e ngại phu quân của nàng thì chắc đã có người đến cường đoạt rồi.

- Vậy Túy Đao Khách lúc này đang bế quan đột phá sao?

- Chàng đang xúc tích thực lực, muốn tham dự Thiên Nguyệt chiến cuối năm!

Lời này vừa nói ra, thực khách không có mấy người ngạc nhiên, chỉ có một gã thiếu niên bạch y ngồi ở bên cạnh cửa sổ là trong lòng nổi lên kinh đào hải lãng. Kẻ này chính là Việt.

Hằn từng gặp một vị Linh Phách viên mãn, chấp sự của Vạn Yêu thương hội Lưu Thủy quyền Từ Chính Văn, chỉ dựa vào khí thế cũng có thể biết được đối phương có thể dễ dàng đánh bại hắn.

Vậy mà gã Túy Đao Khách này thậm chí tùy thời có thể bước ra Bước thứ hai, so với Từ Chính Văn còn mạnh hơn nhiều, nhưng vẫn dùng dằng không chịu đột phá để đủ điều kiện tham gia Thiên Nguyệt chiến, đây có gọi là ăn gian hay không?

- Phải rồi, Túy Đao Khách vẫn chưa tròn hai lăm tuổi, vẫn có thể tham gia! Nếu có thể tiến vào Thiên Nguyệt bí cảnh, thực lực nhất định sẽ tăng đến mức không thể tưởng tượng.

- Túy Đao Khách tu vi cao như vậy hoàn toàn có thể dành được mười vị trí đầu, dù là thiên tài trên Nam Phong Bảng cũng khó mà có thể ngăn được!



Nghe được mọi người không ngừng ca ngợi phu quân, không có thê tử nào không cảm thấy tự hào, nhưng Túy Tiên Tử là người rất giỏi giao tiếp, khi cần thì phải khiêm tốn để tránh bị người ta ghen ghét, lập tức nói:

- Phu quân nói rằng thực lực bản thân đúng là có thể sánh với thiên tài trên Nam Phong Bảng, nhưng so với mười người đứng đầu vẫn còn cách một khoảng lớn!
Nghe thấy lời này của bà chủ tửu lâu, Việt càng thêm kinh hãi. Nam Phong Bảng này là thứ gì vậy? Tu vi như vậy mà còn thua kém tốp mười một khoảng lớn, vậy đám người trên Nam Phong Bảng này là quái vật hay sao? Lẽ nào đều đã bước vào cảnh giới kia?

- Nói đến Nam Phong Bảng, nghe nói mấy vị thiên tài ngoài thập cường của đế quốc Thiên Nam chúng ta chuẩn bị tổ chức một trà hội giao lưu ở kinh đô, chắc rất náo nhiệt đây!

- Đúng vậy, tuy không sánh được với đám người Đại hoàng tử, Phi Mã thiếu chủ hay Tả Kim Thủ nhưng đều là thiên tài trên Nam Phong Bảng, thực lực có thể ngạo thị Đệ nhất Bộ.

- Các ngươi nói làm ta lại cảm thấy ngứa ngáy, thực sự muốn đến xem một hồi long tranh hổ đấu, chỉ tiếc không có người mời!

- Mời ngươi? Nằm mơ à? Có thể đến trà hội đó không phải quý tộc đế đô thì cũng là trưởng lão các thế lực lớn, ngươi dám tiến vào chắc chắn sẽ bị người ta quét ra ngay lập tức!

- Chỉ là nói thôi mà! Túy Tiên Tử, phu quân của nàng có đi dự không vậy?

Túy Tiên Tử gật đầu đáp:

- Nếu như kịp thời xuất quan thì phu quân nhất định sẽ đến dự!

- Cả Hà Nam thành này, cũng chỉ có Túy Đao Khách được mời đến dự trà hội mà thôi! À ngoài ra còn có Diệp đao Liễu Danh Mi chắc cũng được mời!

- Liễu Danh Mi? Chính là thân mẫu của Liễu đao Liễu Trảm Sơn, bài danh thứ mười chín trên Nam Phong Bảng?

- Chính là lão yêu bà đó! Liễu gia là đệ nhất gia tộc của Hà Nam thành, Liễu Trảm Sơn lại là một trong những nhân vật chủ chốt của trà hội lần này, đương nhiên lão yêu bà sẽ được mời! Nhưng nghe nói lão yêu bà đang trùng kích Đệ nhị Bộ, chắc sẽ không đến dự khán!

- Liễu Trảm Sơn này thực lực rất khủng bố, lại mới đột phá đến viên mãn, đao pháp chắc chắn tiến một bước dài, hoàn toàn có khả năng tiệm cận tốp mười Nam Phong Bảng, trà hội lần này nhất định sẽ đại triển thần uy ngạo thị quần hùng thanh niên trẻ!

- Khó lắm! Bài danh thứ mười lăm trên Nam Phong Bảng, Quỷ trảo Thiết Hổ của Đế đô Thiết gia, một thân trảo pháp đã đến mức không thể tưởng tượng, hơn nữa ta nghe nói sắp sửa trở thành phò mã, hiển nhiên sẽ được Hoàng thất hết sức bồi dưỡng, đủ sức ngạo thị trà hội!- Ha ha, mọi người đều quên mất một người, bài danh thứ hai mươi lăm Lôi linh thể Lôi chi công chúa. Bài danh tuy thấp nhưng chỉ cần Linh phách lột xác thành Lôi phách, thực lực sẽ tăng vọt đến mức không thể tưởng tượng. Ta nghe nói tháng trước nàng đã lột xác thành công, thực lực có lẽ đã vượt trội so với Liễu đao và Quỷ trảo!

- Hình như còn một người nữa rất mạnh...

Những lời bàn luận của mọi người Việt đều thu hết vào tai. Hắn muốn có một suất tiến vào Thiên Nguyệt bí cảnh thì cần phải đại triển thần uy ở Thiên Nguyệt chiến, vốn dĩ hắn cho rằng với thực lực của mình thì có lẽ không quá khó khăn, giờ mới biết bản thân đã lầm, quá lầm!

Riêng cái vị Túy Đao Khách gì đó chồng của bà chủ quán rượu này mà đám thực khách nói đến hắn đã không phải đối thủ rồi, vậy mà gã đó còn tự nhận bản thân so với tốp mười Nam Phong Bảng vẫn còn thua một khoảng cách lớn. Như vậy hắn lọt vào mười người mạnh nhất Thiên Nguyệt chiến kiểu gì?

Mà chưa cần nói đến thập cường, chỉ riêng mấy kẻ trên Nam Phong Bảng mà đám thực khách nhắc đến, gì mà Bài danh thứ hai lăm Lôi chi công chúa, Bài danh thứ mười chín Liễu đao Liễu Trảm Sơn, bài danh thứ mười lăm Quỷ trảo Thiết Hổ, bài danh thứ mười hai Sát thương Diệp Kình, người nào người đấy tu vi đều đạt đến Linh Phách viên mãn, hơn nữa đều là thiên tài chiến lực nổi bật, so với viên mãn giả thông thường thì mạnh hơn rất nhiều.

Mấy kẻ này thì với thực lực của bản thân Việt bây giờ làm sao có thể chống lại đây, nói gì đến việc cạnh tranh thập cường?

“Không được, cần mau chóng đột phá đến trình tự thứ tư của Đệ nhất Bộ, mới có thể chống lại đám biến thái này!”

Giờ mới là đầu năm, từ bây giờ đến lúc diễn ra Thiên Nguyệt chiến vẫn còn gần một năm nữa, đủ để hắn đột phá đến trình tự cuối cùng, thực lực đương nhiên sẽ tăng vọt. Nhưng như vậy vẫn chưa đủ!

Tu vi chỉ là một phần, ngoài ra còn cần linh thuật. Hắn mới có trong tay hai bộ ấn thuật Song Ngư và Bảo Bình, phiêu bạt giang hồ thì đủ nhưng lên đài chiến với đám thiên tài kia thì lại quá ít ỏi.

“Sau khi đột phá trình tự thứ tư, lập tức tu luyện hai bộ linh thuật trong nhẫn không gian đoạt được của Lý Minh.”

- Ha ha, trà hội sẽ bắt đầu sau hai ngày nữa, chúng ta vào đế đô có lẽ vẫn kịp!

Một thanh âm vang lên đưa Việt trở lại từ trong suy tư.

- Ngươi được mời tham dự hay sao?

- Không giấu gì, ta có một điệt nhi làm hộ vệ ở trà hội lần này, có lẽ sẽ giúp ta có một vị trí ở xa để quan sát!

- Ngươi thật may mắn! Giờ đi ngay thì may ra còn kịp!

- Vậy tạm biệt mọi người!

Việt đưa tay lên xoa cằm, tin đồn thì vẫn chỉ là tin đồn, qua mấy câu chém gió của đám nhân sĩ giang hồ này thì hắn vẫn chưa thể hình dung thực lực của đối thủ, đó chính là điều đại kỵ. Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng, đó vẫn luôn là quan niệm bất biến của hắn.

- Xem ra cần bỏ chút thời gian vào đế đô một chuyến!

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Anh em bằng hữu nào chưa VOTE thì bớt chút thời gian VOTE 10 sao nhé, truyện đứng vote cả năm trời oải quá. Vị nào khá giả thì có thể ném nguyệt phiếu kim đậu... ủng hộ, kinh tế khó khăn thì còm men bên dưới cho vui cửa vui nhà!

Chương 100: Khí vận

Đánh chén một bữa no say sau nhiều ngày lên đênh trên sông nước, lại thu thập được nhiều thông tin liên quan đến Thiên Nguyệt chiến, Việt hài lòng đứng dậy thanh toán rồi ung dung bước ra khỏi tửu lâu.

Bước ra khỏi cửa, tiếng tranh luận cãi vã nhưng đầy thư giãn của thực khách nhanh chóng lui về sau, thay vào đó là thanh âm ồn ã nhộn nhịp mang sắc thái vội vã tất bật đặc trưng của đường phố.

Đây là thứ không khí mà hắn cực kỳ yêu thích!

Mặc dù vậy Việt cũng không có ý định lãng phí thời gian ở tòa cảng thành này, rời gót muốn tiến về phía phố thị, dự định của hắn là tậu một đầu linh mã, sau đó lập tức hỏi đường tiến về phía Đế đô của Thiên Nam đế quốc này.

Chỉ có điều mới đi được có vài bước, chân hắn đã khựng lại, ánh mắt dừng lại ở một tòa lầu các ở bên kia đường. Tòa lầu các không quá lớn, cũng không xa hoa sang trọng, đường nét thanh thoát toát lên sự tao nhã.

Điều khiến Việt chú ý đương nhiên không phải mớ phong cách kiến trúc chỉ dành cho những người yêu nghệ thuật, mà là tấm biển sơn son thiếp vàng đặt trên cửa lớn với ba chữ viết như rồng bay phượng múa:

“Vạn Thư Trai”

Ở Cổ Nguyên quốc hắn đã từng vào một thư quá có tên Bách Thư Trai, mua được một cuốn Vạn Thú Đồ, bên trong ghi chép về rất nhiều loài hung cầm dị thú trên đại lục. Chỉ tiếc là ở Bách Thư Trai chỉ có Địa bảng Vạn Thú Đồ mà thôi, từ đấy vẫn luôn muốn mua được nốt cuốn Thiên bảng còn lại.

Nay đã gặp được Vạn Thư Trai, lẽ nào còn không ghé vào tậu ngay cuốn sách yêu thích từ lâu?

Việt nhanh chóng băng qua đường. Có lẽ do tâm trạng quá hồ hởi khi sắp lấy được thứ yêu thích cho nên không để ý, va trúng một người đi đường. Một cú va không nhẹ, khiến cả hai đều loạng choạng suýt ngã.

- Mẹ kiếp, ngươi mắt chó à?

Đối phương không cần biết ai đã va trúng mình mà lập tức cất giọng chửi bới, Việt ngẩng đầu lên định cho đối phương một cái tát thì chợt phát hiện ra, vừa va chạm với mình không ngờ lại là một gã Linh Phách giả, lập tức vẽ ra một gương mặt tươi cười:

- Đai gia, xin lỗi ngài nha!

- May cho ngươi là lão tử đang vội! Đúng là mắt chó!

Thấy tên tiểu tử trước mặt tỏ thái độ nhún nhường, vị hán tử cũng không đôi co, sau khi bỏ lại vài câu chửi bới thì lập tức bỏ đi, bước chân vô cùng vội vã, rất nhanh biến mất trong dòng người.

Nhìn theo bóng dáng vị đại hán nóng nảy, tay trái của Việt cũng chậm rãi đưa lên. Trong bàn tay hắn không biết từ lúc nào đã xuất hiện một túi gấm nhỏ vô cùng tinh xảo, rõ ràng không hợp với một gã như hắn.

- Thói quen khó bỏ!

Nhìn chiếc túi gấm, Việt không khỏi nở nụ cười khổ, mặc dù thâm tâm của hắn vẫn cảm thấy rất sảng khoái, một mảnh quá khứ cũng theo đó mà ùa về.

Đã có thời tung hoành Hà thành ba mươi sáu phố phường, len lỏi trong Phố cổ, lẩn trốn trong đám đông, đảo mắt tăm tia du khách, va chạm với người đi đường, bàn tay theo đó luồn vào túi.

Đã có thời, móc túi chính là nguồn sống của hắn. Nó đã hoàn toàn ngấm vào cốt tủy, vì vậy mà giờ đã rửa tay gác kiếm nhiều năm nhưng hễ cứ va vào người khác là bàn tay lại vô thức táy máy.



- Dù sao cũng chỉ là một túi gấm mà thôi!

Việt cũng không có ý định đuổi theo đối phương để trả lại, đồ đã vào tay thì đời nào lại nhả ra, hơn nữa cũng chỉ là một túi gấm, bên trong chắc cũng chỉ có vài ba đồ lặt vặt. Hắn khẽ xoay bàn tay, định ném túi gấm vào trong nhẫn không gian.

- Ý?Khẽ chau mày, Việt thử lại một lần nữa, nhưng chỉ tiếc là dù có thử bao nhiêu lần đi chăng nữa, thì vẫn không tài nào đưa được chiếc túi gấm vào bên trong nhẫn không gian.

- Mẹ, chuyện quái gì vậy?

Nhẫn không gian gần như có thể chứa được mọi thứ miễn là còn diện tích, chỉ có hai trường hợp nó không chứa được mà thôi. Thứ nhất, đó là sinh mệnh, chẳng hạn như người, hung cầm dị thú, các loại thực vật, đương nhiên phải còn sống, chứ xác người, xác yêu thú, vẫn có thể đưa vào bên trong như thường.

Còn trường hợp thứ hai...

- Đây cũng là một không gian chứa đồ?

Việt có chút mộng, hôm nay hắn gặp phải vận gì vậy? Chỉ vô tình va phải người đi đường, quen tay làm vài đường cơ bản, vậy mà thu về tay một chiếc túi không gian trữ vật. Hơn nữa khiến hắn kỳ quái là đối phương dù sao cũng là một Linh Phách giả, vậy mà bị thó mất không gian chứa đồ mà không hề hay biết gì.

Trên đời lại có chuyện tốt như vậy? Hay là đối phương quá ngu?

- Lẽ nào thời của ta thực sự đến rồi?

Hắn từng nghe trên đời này tồn tại có những kẻ được coi là con tư sinh của ông trời, mang trên mình vận may nghịch thiên. Trong khi người khác thì phải càn quét khắp các hiểm địa, không ngừng đối mặt với sinh tử mới kiếm được tài nguyên về cho bản thân, thì những kẻ mang nghịch thiên khí vận này thì vô cùng nhàn hạ.

Ngồi trong nhà có thần binh dâng đến miệng, ra khỏi cửa có bảo vật rơi trúng đầu, vấp ngã cũng gặp phải thiên tài địa bảo, căn bản là không cần cố gắng gì cũng tài phú đầy mình. Chỉ cần nghe thôi đã đủ khiến Việt hâm mộ không thôi, hắn thật không ngờ bản thân cũng có ngày trải qua cảm giác hạnh phúc như vậy.

Không xem xét bên trong túi không gian có thứ gì, cũng không tiến vào Vạn Thư Trai, Việt lập tức dời bước bỏ đi. Giờ sợ nhất là tên kia quay lại, đồ đến tay lại bay đi mất, thì đúng là mạt kiếp nghèo!

Bước chân thoăn thoắt, Việt nhanh chóng lẫn vào trong dòng người, hoàn toàn không biết kẻ vừa va trúng hắn lúc này thực ra vẫn đang vội vã bước đi, chưa hề phát hiện túi sau của mình đã bị rạch một đường dài.

Vị hán tử nóng nảy này xuyên qua con đường lớn tiến đến cổng thành. Vừa nhìn thấy y, đánh quan binh hai bên lập tức chắp quyền chào hỏi:
- Tạ Nam đại nhân đi đâu vậy?

- Ta đang có chút việc gấp!

Hán tử được gọi là Tạ Nam này chỉ nhạt giọng đáp lại một câu rồi lập tức vọt qua cổng thành, không hề để tâm đến đám lính canh.

- Kẻ đó là ai mà kiêu ngạo quá vậy?

Nhìn theo bóng dáng của Tạ Nam, một tên lính canh không kìm được mà lên tiếng càu nhàu, lập tức nhận được những ánh mắt khinh bỉ của đồng bạn. Một trung niên nhân có vẻ như là đội trưởng tiến tới gõ vào đầu tên lính canh, lớn giọng quở trách:

- Nói năng cho cẩn thận, kẻo ảnh hưởng đến cái mạng nhỏ của mình! Người mà người bảo là kiêu ngạo chính là Phá không Thủ Tạ Nam nổi danh Hà Nam thành này. Chưa nói đến Tạ gia là một trong những gia tộc lớn, riêng tu vi Linh Phách viên mãn của Tạ Nam đủ giết ngươi một kẻ tiểu tốt như ngươi cả nghìn lần đấy!

Tên lính canh lập tức cảm thấy kinh hãi, sau lưng không ngừng vã mồ hôi, thầm nhắc nhở bản thân từ lần sau không được phép tái phạm.

Việc xảy ra ở cổng thành hán tử Tạ Nam hoàn toàn không hề hay biết, cũng như không biết bản thân đã bị móc mất chiếc túi không gian từ bao giờ, vì lúc này y đang rất vội vã.

Chỉ có điều ông trời vốn không chiều lòng người, vừa ra đến cổng thành, lập tức một bóng người xuất hiện chắn trước mặt Tạ Nam. Lai giả bất thiện, thiện giả bất lai, hiển nhiên ý đồ của đối phương không hề tốt đẹp gì.

Đây là một nữ tử chỉ khoảng ba mươi, sắc vóc rất mượt mà, từng đường nét cơ thể khiến cho bất kỳ ai cũng phải trào máu mũi, đương nhiên không phải Tạ Nam.

- Liễu Danh Mi, có chuyện gì vậy?

Nữ tử tên Liêu Danh Mi cười như không cười, giọng nói nhẹ nhàng lại đầy sắc bén đáp lại:

- Tạ huynh biết rõ, hà cớ gì còn hỏi tiểu muội?

Tạ Nam cũng không vờ vịt, chỉ hừ lạnh:

- Chỉ bằng ngươi cũng vọng tưởng hớt tay trên của ta?

- Ha ha, Tạ huynh nói sai rồi! Thứ nhất, tiểu muội không hề muốn hớt tay trên, chỉ là muốn góp chút sức mà thôi! Thứ hai, không phải có mình tiểu muội!

Thanh âm trong trẻo của Liễu Danh Mi vừa dứt, lập tức có ba thân ảnh chậm rãi xuất hiện, không hề tỏ ra địch ý cũng như sát ý, nhưng chỉ dựa vào đao động Tạ Nam cũng biết đối phương tuyệt không kém mình và Liễu Danh Mi.

- Góp chút sức? Đây không phải là ép buộc sao, làm gì cần phải tỏ ra thiện chí như vậy! Muốn góp sức, cũng phải xem bản lĩnh các ngươi đến đâu!

Tạ Nam cười lạnh, hai tay khẽ xoay, muốn lấy hai chiếc hộ tí từ không gian trữ vật, thế nhưng nụ cười đột ngột cứng ngắc, dường như ngưng đọng lại trên môi. Bốn người Liễu Danh Mi cũng phát hiện ra điều dị thường trên mặt Tạ Nam, vốn đang rục rịch ra tay cũng tạm thời dừng lại chờ biến.

Bàng hoàng, kinh hãi, hoảng hốt, hoài nghi, tức giận..., đủ loại gia vị cảm xúc xuất hiện trong đầu Tạ Nam lúc này, bởi chiếc túi không gian của hắn đã không cánh mà bay!

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Anh em bằng hữu nào chưa VOTE thì bớt chút thời gian VOTE 10 sao nhé, truyện đứng vote cả năm trời oải quá. Vị nào khá giả thì có thể ném nguyệt phiếu kim đậu... ủng hộ, kinh tế khó khăn thì còm men bên dưới cho vui cửa vui nhà!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau