ĐẾ HOÀNG TÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế hoàng tôn - Chương 91 - Chương 95

Chương 91: Lạc Hà

Trong ánh sáng ấm áp của buổi bình minh, đoàn người ngựa lừng lững di chuyển xuyên qua cánh rừng rậm.

Ai nấy cũng đều hưng phấn, có cảm giác sống sót sau tai nạn, bừng bừng khí thế tiến về phía biên giới Loạn yêu sơn mạch.

Trên chiếc xe ngựa xa hoa nhất, gọi cho sang như vậy thôi chứ thực ra là chiếc xe ít tơi tả nhất, Việt ngồi vắt chân chữ ngũ, miệng ngậm một cọng cỏ, ngân nga một giai điệu quen thuộc:

“Còn nhớ bạn đã từng nói gia đình là tòa thành duy nhất

Tiếp tục chạy băng băng theo dòng chảy của hương lúa.

Cứ mỉm cười! Giấc mơ thời thơ ấu tôi biết cả mà!

Đừng khóc nhé! Cứ để đom đóm dẫn bạn đi trốn!

Những bài dân ca thôn quê mãi là chỗ dựa

Hãy về nhà đi, về lại nơi tốt đẹp ban đầu...”

- Đại ca, đó là bài hát gì vậy?

Ở bên cạnh, nhóc con lên tiếng hỏi, đôi mắt mở to đầy sùng bái, trong mắt cơ hồ đầy sao đêm lấp lánh.

Việt xoa xoa đầu nó, cười nói:

- Đó là một ca khúc mà ta rất yêu thích!

Tên nhóc con gương mặt ngây ngô có điểm hiểu điểm không, hỏi:

- Đại ca huynh có bao giờ thấy mệt mỏi muốn trở về với gia đình không?

Việt nhìn ra ngoài bầu trời xa xôi, vô thức trả lời:

- Gia đình? Có lẽ thuộc về tương lai...

Tên nhóc con vò đầu, nó không hiểu lắm lời của vị đại ca này. Biểu tình của nó lọt vào mắt của Việt, khiến hắn cảm thấy buồn cười, bèn véo véo gương mặt đáng yêu của nó.

Tên tiểu tử rất nhanh bỏ qua vấn đề đó, gương mặt tiếp tục quay trở lại vẻ sùng bái, nói:

- Đại ca, huynh lợi hại thật!

- Được rồi, lời này nhóc nói mấy trăm lần rồi đấy!

Việt khóe miệng giật giật, được khen nhiều quá cũng khiến hắn có điểm ngạo ngùng, bàn tay giơ lên gõ nhẹ lên đầu tên nhóc con.

- Đệ luôn muốn có một đại ca lợi hại như huynh vậy đó!

- Muốn ta làm đại ca nhóc hả? Vậy thì gọi ta là lão đại!

- Lão đại? Có nghĩa là gì vậy?



Tên nhóc dường như tò mò với mọi thứ, rất đúng với độ tuổi của nó.

- Sát nhi, không được quấy rầy Việt lão đệ tĩnh dưỡng!Thanh âm hào sảng vang lên, Đỗ Phong cưỡi ngựa tới bên cạnh xe ngựa, cười nói với Việt:

- Hà hà, Việt lão đệ, chúng ta còn nửa ngày nữa liền có thể rời khỏi Loạn Yêu sơn mạch được rồi!

Từ đêm qua nhìn qua thực lực của Việt, xưng hô “lão đệ” của lão với hắn càng thêm mượt, không hề có chút gượng ép nào. Ở nơi nào cũng vậy, thực lực quyết định tất cả.

Nghe vậy, Việt cũng thở phào một cái. Hơn nửa tháng chạy đuổi nhau với đám yêu thú, hắn cũng thấy chán ngấy rồi.

- Đỗ lão ca, từ Đà La quốc đến Thiên Nam đế quốc có con đường nào nhanh nhất?

- Lão đệ nói đùa, lão ca còn chưa bao giờ ra khỏi biên giới, nói gì đến chuyện của mấy quốc gia láng giềng!

Việt nghe vậy thì nhíu mày, lão già đang nói cái gì vậy, ngươi không phải người của Đà La quốc hay sao, còn nói cái gì mà chuyện của quốc gia láng giềng gì nữa? Chẳng lẽ...vất vả một thời gian dài cuối cùng lại quay về Cổ Nguyên quốc?

Hắn vội vàng hỏi:

- Nơi này không phải là Đà La quốc hay sao?

- Ồ?

Nghe thấy câu hỏi của Việt, Đỗ Phong sững lại một chút, kinh ngạc nhìn hắn.

- Lão đệ không phải người của Phong Mi quốc chúng ta ư?

- Phong Mi quốc?

Phong Mi quốc đương nhiên là Việt đã từng nghe tới, cũng là một quốc gia giáp ranh Thập Vạn Đại Sơn. Rất nhanh chóng hiểu ra vấn đề, Phong Mi quốc nằm ở phía Tây Bắc của Cổ Nguyên quốc, phía Tây của Đà La quốc, xem ra khi hành tẩu bên trong sơn mạch hắn đã đi lạc về phía Tây Bắc mà không biết.

- Tiểu đệ đến từ Cổ Nguyên quốc!

- Cổ Nguyên quốc?Đỗ Phong giật mình dùng ánh mắt không thể mở to hơn nhìn gã thiếu niên trước mặt, rồi chậm rãi nhìn về nơi sâu xa trong Loạn Yêu sơn mạch, có chút không tin tưởng:

- Lão đệ, không phải là ngươi từ Cổ Nguyên quốc đi xuyên qua Loạn Yêu sơn mạch tới Phong Mi quốc này đấy chứ?

Việt thật thà gật đầu, cũng không có gì phải giấu diếm.

- Lão đệ, ngươi...ngươi đúng là quái vật!

Nhìn gương mặt giật giật của Đỗ Phong, Việt cảm thấy đặc biệt không thoải mái, hỏi lại:

- Được rồi lão ca đừng đùa nữa! Tiểu đệ muốn hỏi từ Phong Mi quốc đến Thiên Nam đế quốc có con đường nào nhanh nhất không?

Hỏi đường từ Đà La quốc đối phương không biết thì cũng thôi, giờ chuyển sang hỏi đường từ Phong Mi quốc chẳng lẽ cũng không biết?

Đỗ Phong hơi chau mày suy nghĩ, mặc dù lão tư thân lịch duyệt phong phú, nhưng với câu hỏi như vậy nhất thời cũng chưa thể nghĩ ra, qua một hồi lâu mới lên tiếng đáp:

- Lão đệ đã từng nghe đến sông Lạc Hà hay chưa?

- Tiểu đệ trước giờ sống ở chốn núi rừng, cũng mới ra ngoài lịch lãm chưa được bao lâu, thực sự chưa từng nghe đến Lạc Hà!

- Đây là con sông lớn nhất Nam Phong vực, từ Thập Vạn đại sơn chảy ra Phong Mi quốc, đi qua cả Tứ đại Lục phẩm Đế quốc. Từ đây Bắc thượng 3 ngày cước lực Phi Vân Mã, sẽ gặp một tòa thành nằm kế bên Lạc Hà tên là Lạc Thượng. Lão đệ có thể tìm đến phân bộ của Vạn Yêu Thương Hội...

- Vạn Yêu Thương Hội? Ở Phong Mi quốc cũng có Vạn Yêu thương hội?

Việt từng tham gia một buổi đấu giá của Vạn Yêu thương hội, có thể nói không ai dám làm càn, dù là Phỉ Thúy thiếu các chủ cũng phải thành thật trả giá, căn bản không dám có nửa ý nghĩ làm loạn.

Dù là hoàng thất Cổ Nguyên quốc hay Tứ đại thế lực cũng không dám đụng đến Vạn Yêu thương hội, từ đó có thể thấy được lờ mờ. Nếu như ở Phong Mi quốc cũng có phân bộ của Vạn Yêu Thương hội, thì những quốc gia khác cũng có thể có sự hiện diện của thế lực thương gia này.

- Xem ra ngay cả trên bình diện Nam Phong vực thì Vạn Yêu Thương Hội cũng khá có tiếng tăm!

- Đâu chỉ khá có tiếng tăm, Vạn Yêu Thương Hội thực sự rất lớn, có phân bộ ở cả Tứ đại đế quốc. Theo ta biết thì bọn họ liên tục tổ chức những chuyến giao thương qua lại giữa Tứ đại đế quốc bằng thuyền lớn đi trên Lạc Hà.

- Ý lão ca là tiểu đệ có thể đi nhờ Vạn Yêu Thương Hội?

- Không phải đi nhờ, mà là mua vé!

- Mua vé?

- Đúng vậy! Thuyền lớn ngoài việc chính là giúp thương hội vận chuyển hàng hoá còn nhận chở cả hành khách muốn qua lại giữa các thành trấn dọc bờ Lạc Hà. Chỉ có điều giá cả thì không dễ chịu chút nào, năm mươi vạn linh tệ!

- Năm mươi vạn linh tệ? Đúng là không rẻ!

Việt nhanh chóng hiểu ra, bởi cái này cũng giống với những loại hình giao thông công cộng ở Địa cầu như xe khách, tàu hỏa hay máy bay. Chỉ có điều cái giá năm mươi vạn linh tệ thực sự quá đắt đỏ.

Giá vé máy bay tuy đắt, nhưng đối với những người giàu có thì con số đó chỉ là muỗi. Còn cái giá năm mươi vạn linh tệ này, dù là một kẻ có thân gia khá dày như hắn cũng phải cảm thấy thương cân động cốt.

Nhưng tiền mất thì có thể kiếm lại được, không có vấn đề gì. Từ khi rời khỏi Địa cầu hắn chưa có lúc nào được nghỉ ngơi, lần này hắn sẽ tự thưởng mình một chuyến du ngoạn ngắm cảnh hai bờ Lạc Hà.

Giữa ngày nắng đẹp, nằm trên bong thuyền phóng tầm mắt xa xa...

Chương 92: Hậu hội...

Ánh mặt trời ấm áp một lần nữa xuyên qua sương mù, chiếu lên thân thể mọi người, đám người của Đỗ gia vốn đã vô cùng mệt mỏi đột nhiên kêu lên mừng rỡ, gương mặt ai nấy cũng tràn đầy hưng phấn.

Bọn họ không phải là những mạo hiểm đoàn thường xuyên tiến vào Loạn Yêu sơn mạch, lần này lại chọc phải đại họa, suýt chút nữa thì tất cả mọi người đã vĩnh viễn nằm lại trong đó làm bạn với oan hồn mãnh thú rồi.

Việt lúc này đã đứng trên nóc xe ngựa, cảm nhận ánh nắng ấm áp chiếu trên người mình, trên mặt cũng nở nụ cười, ánh mắt hắn quay lại nhìn về phía sơn mạch Loạn Yêu. Lần này không chỉ đám người Đỗ gia mà ngay cả hắn cũng suýt chút nữa nằm lại trong đó, quả thực hú hồn.

Bây giờ nghĩ lại, hắn thấy quyết định đi xuyên qua sơn mạch của bản thân quả thực quá liều mạng, nơi sâu xa của sơn mạch tồn tại những đại yêu quá mức cường đại. Nghĩ đến trận chiến giữa Lam Nhạc Tê và lão già thần bí, quả thực là kinh thiên động địa, suýt chút nữa hủy diệt cả một lãnh địa. Mặc dù hắn tin rằng sớm muộn mình cũng đạt đến cảnh giới đó, nhưng đó là chuyện ở thì tương lai, hiện này vẫn quá tầm với hắn.

- Việt lão đệ, ngươi cùng quay về Đỗ gia với chúng ta nhé! Dù sao cũng lần đầu tới Phong Mi quốc, về Đỗ phủ chúng ta làm khách!

Có thể thoát ra khỏi khu rừng sương mù, Đỗ Phong hiển nhiên cũng rất vui mừng, hắn cười cười rồi quay đầu lại nói với Việt.

Gã thiếu niên chỉ cười cười chắp tay nói:

- Lão ca, bữa tiệc nào rồi cũng sẽ tàn! Tiểu đệ xin hẹn lão ca vào một dịp khác!

Tên nhóc con thanh tú bám lấy vạt áo của Việt, gương mặt đầy không nỡ nói ra:

- Lão đại! Chúng ta còn có thể gặp lại nhau không?

Việt đưa tay lên xoa xoa chiếc đầu nhỏ của nó, nói:

- Hữu duyên thiên lý năng tượng ngộ!

Một làn hương thổi vào mặt của Việt, hắn quay sang nhìn người thiếu nữ xinh đẹp có ánh mắt đặc biệt trí tuệ. Nàng không có biểu lộ gì quá lưu luyến, chỉ nhìn hắn hỏi:

- Vô duyên đối diện bất tương phùng?

Việt ngạc nhiên nhìn nàng, trong lòng không khỏi khâm phục tài trí của cô bé này. Một câu nói nổi tiếng ở Địa cầu, ở nơi này hiển nhiên không ai biết, vậy mà nàng ta có thể từ câu trước mà đối câu sau chuẩn đến vậy.

Hắn bật cười, đột ngột đưa bàn tay trắng trẻo đã từng một đấm đẩy lui Hắc Lân Sư lên bóp bóp chiếc mũi nhỏ xinh của người thiếu nữ đương tuổi trăng rằm. Cử động mạnh dạn và đầy bất ngờ này của hắn khiến thiếu nữ sững người lại, gương mặt ráng một màu đỏ.

- Duyên số liệu có thật hay không ai có thể trả lời? Thế giới rộng lớn, thế nhưng mọi con đường đều dẫn đến thành Rome, chỉ cần một đường hướng tới đỉnh cao, kiểu gì cũng có ngày gặp lại!

Việt buông tay, lại chắp tay hướng Đỗ Phong và đám người Đỗ gia:

- Đỗ lão ca, các vị, non xanh còn đó, nước biến chảy dài, hậu hội hữu kỳ!

Lời nói vừa dứt, hắn cũng là không hề có chút lưu luyến, xoay người bước đi. Dáng vẻ của hắn ung dung tự tại, hoàn toàn không để mọi chuyện vào trong lòng.

Cuộc đời hắn sinh ly tử biệt đã biết bao nhiêu lần trải qua, huynh đệ thân thiết chết trước mắt, kẻ thù truyền kiếp tạch sau lưng, chỉ là một lần chia ly như này, làm sao có thể tạo ra gợn sóng trong lòng hắn.



Nhìn bóng dáng của hắn dần hóa thành một chấm nhỏ, tên nhóc con mặt thanh tú lẩm bẩm:

- Sau này liệu có thể gặp lại Việt lão đại hay không?

Trầm Lạc Nhạn xoa xoa đầu nó, mỉm cười:
- Như hắn đã nói, chỉ cần vững bước tiến lên, tin rằng sẽ gặp lại!

.....

- Con mẹ nó ngu quá!

Việt đưa tay lên tự tát vào miệng mình một cái, trong lòng trách bản thân một cách thậm tệ. Vừa rồi hắn quá để ý đến hình tượng lãng tử trong ánh mắt của đám người Đỗ gia mà quên mất không mượn một thớt linh mã.

Dùng Phi Vân Mã cũng phải mất đến ba ngày mới đến được Lạc Hà, nếu giờ cuốc bộ thì cũng phải mất hơn một tuần, quan trọng hơn là cuốc bộ thì rất mệt mỏi và buồn chán.

Hơn nữa từ nơi này đến Lạc Hà không rõ có gặp được thành trấn nào hay không, mà dù gặp được đi chăng nữa thì không biết ở đó có thì linh mã mà mua hay không.

Lẽ nào giờ quay lại mượn ngựa?

- Không ổn, như vậy thì quá mất hình tượng!

Việt đưa mắt nhìn con đường lớn, trong lòng bắt đầu tính toán. Con đường này lớn như vậy, hiển nhiên là có không ít người qua lại. Bây giờ cứ chờ ở đây, đợi có đám tu giả nào đi qua thì mua lấy một thớt mà chạy cho sướng.

Suy nghĩ xong xuôi, hắn liền trèo lên một cây đại thụ to tới mấy người ôm ở ven đường, hái ít quả ăn ngon lành, dáng vẻ nhàn nhã vô cùng.

Cũng không phải chờ quá lâu, đã có tiếng vó ngựa từ xa truyền đến.

Việt vẫn an nhiên ngồi trên cây ăn nốt trái cây ngọt lịm cuối cùng, hai tai nghe ngóng, phát giác ít nhất cũng phải có ba chục kỵ mã đang tiến tới.

Đối phương đã tiến vào đường thẳng. Các kỵ sĩ nhất loạt đều vận kình trang màu xám, cổ áo có thêu một con ngựa mọc cánh, tổng cộng có mười hai người, còn lại đều là ngựa hoang không lắp dây cương bị buộc dây thừng vào cổ kéo đi.

Đặc biệt đám ngựa này đều là Nhị cấp linh thú Phi Thiên Mã loại thượng đẳng, tốc độ của chúng dù là Tam cấp linh thú mạnh mẽ nhất cũng phải chào thua.

Người có tu vi cao nhất của đám người chỉ là Linh Luân cảnh, Việt vững tin nhảy xuống đất, phủi phủi hai tay rồi chậm rãi đi ra giữa đường.Lúc này đội người ngựa kia đã chỉ còn cách gã thiếu niên chừng hai trượng, kỵ sĩ đi đầu là một thanh niên chột mắt, gương mặt tuổi mười tám mộc mạc rắn rỏi, con mắt duy nhất sáng rực thần quang, thấy có người đứng chặn giữa đường liền quát lớn một tiếng, con kiện mã lập tức dừng lại trước mặt Việt chỉ hơn trượng.

Mười hai người hai mươi ba con mắt giống như hai mươi ba mũi tên chĩa thẳng vào gã thiếu niên, cả những con kiện mã đang thở hổn hển cũng nhìn hắn với ánh mắt cảnh giác.

Thanh niên độc nhãn còn chưa nói gì thì đã có người quát lên:

- Vô duyên vô cớ chặn đường, tiểu tử ngươi muốn gì?

Việt cũng biết mình làm vậy đúng là hơi vô lễ, cười xòa nói:

- Thực xin lỗi, ta chỉ muốn mua một thớt ngựa mà thôi!

Một lão đầu gầy gò bên cạnh độc nhãn đại hán lấy trong chiếc túi treo bên yên ngựa ra một chiếc tẩu thuốc, cười khục khục nói:

- Mua một thớt ngựa? Có bán ngươi đi cũng không đủ mua một thớt ngựa của Phi Mã mục trường bọn ta đâu!

Ngoại trừ độc nhãn thanh niên, các hán tử còn lại đều cười phá lên chế giễu gã tiểu tử không biết trời cao đất dày này.

Việt cũng không vì bị chế giễu mà cảm thấy tức giận, sự ngu ngốc đó không phải hành vi có thể xuất hiện ở một kẻ như hắn. Hắn chỉ nhún vai nói:

- Thực sự là ta chỉ muốn mua một thớt ngựa mà thôi, các ngươi có thể ra giá!

- Chịu được một roi này rồi bàn tiếp!

Mặc dù Việt đã tỏ ra nhã nhặn nhất có thể, nhưng cử chỉ của hắn lọt vào mắt những kẻ khác lại trở thành rất ngứa mắt. Một gã trẻ tuổi nhất trong đoàn người quát lên, đồng thời vung một chiếc roi quất mạnh vào mặt của Việt.

Điều này khiến hắn cảm thấy phiền muộn, thực lực của hắn rõ ràng tương đương Linh Luân cảnh, đối phương chẳng nhẽ không nhìn ra, sao cứ coi hắn là quả hồng mềm vậy. Đang định ra tay thì có kẻ đã giúp hắn làm điều đó.

Độc nhãn thanh niên nhanh như cắt bắt lấy chiếc roi ngựa, sau đó dùng ánh mắt áy náy chắp tay nói:

- Gia nhân có điều xúc phạm, xin bằng hữu thứ tội! Một thớt ngựa này coi như lời tạ lỗi từ tại hạ!

Không ngờ đối phương có thiện ý đến vậy, Việt lập tức hai mắt tỏa sáng. Nhìn gã thuộc hạ miễn cưỡng dắt ngựa tới, hắn cũng không làm cao từ chối mà lập tức vui vẻ nhận lấy, miệng nói đãi bôi vài câu đa tạ.

- Tại hạ đang có việc gấp! Non xanh còn đó, nước biếc chảy dài, sau này gặp lại!

Tung người nhảy lên ngựa, Việt không muốn dông dài câu chuyện, dùng ánh mắt tràn đầy thân thiện nhìn độc nhãn thanh niên chắp tay chào, rồi lập tức phóng ngựa đi thẳng.

Nhìn theo bóng ngựa dần biến mất, có người không nhịn được hừ lạnh:

- Đến tên còn không thèm hỏi, còn nói gì hậu hội hữu kỳ! Thiếu trường chủ à, chỉ là một tên tiểu tử mà thôi, tại sao lại phải khách sáo như vậy?

- Ha ha, thực sự chỉ là một tên tiểu tử bình thường thôi sao...

Độc nhãn thanh niên nở nụ cười nhẹ, lắc lắc đầu rồi thúc ngựa cất vó. Đám thuộc hạ cũng vội vã đuổi theo, để lại một đám bụi mù trên đường lớn...

Chương 93: Đạp Thủy

Con tuấn mã được kìm cương hí dài một tiếng, hai vó trước nhấc bổng lên tràn ngập phấn khích.

Ngồi trên lưng nó, gã thiếu niên thoáng chút ngẩn ngơ, trước mặt hắn là một con sông vô cùng lớn, vô biên vô hạn.

Nước sông cuồn cuộn chảy không ngừng. Hai bờ sông lởm chởm quái thạch, từng đợt sóng điên cuồng đập vào vách đá hai bên bờ bắn tung toé, hung hãn dâng trào, cảnh tượng vô cùng hùng vĩ. Không thể nào biết được lòng sông rốt cuộc rộng bao nhiêu, chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy ở bên bờ đối diện là một cánh rừng nguyên sinh kéo dài bất tận.

Dù là một kẻ khô khan nhưng lúc này Việt cũng phải cảm thấy tâm hồn xao động, thúc ngựa chậm rãi tới bên bờ sông, chăm chú nhìn nước sông đánh vào bờ đá, rồi lại nhìn từng cơn sóng giận dữ đang cuộn dâng.

Mặc dù Đỗ Phong đã nói phải mất đến ba ngày nhưng ngay buổi sáng ngày thứ hai, Việt đã đặt chân đến bên bờ Lạc Hà.

Tương truyền Lạc Hà rộng đến mức đại điểu cũng không bay qua nổi, giữa đường phải rơi xuống nước, không rõ là thật hay giả, nhưng sự hùng vĩ của nó thì Việt đã được kiểm chứng, lúc này hắn cơ hồ không thể hít thở bình thường.

Hắn đã từng nhìn thấy những dòng sông lớn nhất ở Địa cầu, như Đệ nhất lưu vực Amazon, đệ nhất trường hà Nile, hay hai dòng sông nổi tiếng ở Á Đông là Hoàng Hà và Trường Giang, thế nhưng tất cả chúng đều không thể so sánh với dòng Lạc Hà này.

Khẽ giật cương, Việt cho con Phi Thiên Mã nhẹ nhàng dạo bước bên bờ sông. Chỉ cần đi dọc bờ sông theo hướng này là rất nhanh đến được Lạc Thượng thành, nhưng đã đến được Lạc Hà rồi, hắn cũng không cần vội vàng làm gì.

Độc lộ bên đại hà, cảm giác hùng vĩ biết bao nhiêu...

.....

Bên bờ Lạc Nhạn Giang là một thành phố cảng phồn hoa có tên Lạc Thượng Thành, nhân khẩu thành phố hơn năm trăm vạn người, bến cảng là nơi tấp nập bậc nhất khi liên tục có những con thuyền lớn qua lại, hàng hóa không ngừng được chuyển lên chuyển xuống.

Nhìn cảnh tượng tấp nập trước mắt, Việt có cảm giác vô cùng thân quen. Chốn đông người vốn dĩ là thiên đường cho những kẻ lưu manh, len lỏi trong đám đông, diệu thủ không ngừng phô diễn những kỹ năng thượng thừa nhất.

- Công tử, Đạp Thủy thuyền sắp xuất phát, ngài lên trước đợi đi!

Trên bờ, có người chạy đến thông báo, khiến Việt tỉnh lại từ trong những hồi ức thuở xa xưa. Hắn gật đầu rồi, rời bước tiến về phía chiếc thuyền lớn với lá kỳ in hai chữ Vạn Yêu bay phấp phới.

Đạp Thủy là một con thuyền hình thoi lớn, dài hơn trăm mét, rộng hai mươi mét, từ trong ra ngoài đều dùng thiết mộc cực phẩm tạo thành, lúc nghe miêu tả Việt còn tưởng mình nghe nhầm.

Cực phẩm thiết mộc chính là tài liệu để luyện chế ra cực phẩm linh binh, mà một thanh cực phẩm linh binh đủ khiến cường giả Đệ nhất bộ cũng phải phát cuồng, đương nhiên giá cả trên trời. Vậy mà cả con thuyền khổng lồ này đều được làm từ cực phẩm thiết mộc, đây là đại giới lớn đến mức nào chứ?

- Vạn Yêu thương hội thực sự giàu có đến như vậy hay sao?

Việt lên tiếng hỏi một gã nhân viên Thương hội. Đúng là sử dụng cực phẩm thiết mộc có thể đảm bảo an toàn của con thuyền lên mức cao nhất, Đệ nhất Bộ mở tưởng có thể đánh phá, thế nhưng thà thuê vài gã Linh Phách giả làm hộ vệ, so với sử dụng cực phẩm thiết mộc làm cả một con thuyền thì còn rẻ hơn rất nhiều, độ an toàn cũng cao hơn không ít.



- Công tử nói đùa, Thương Hội chúng tôi đương nhiên rất lớn, nhưng cũng không giàu có đến mức dùng cực phẩm thiết mộc làm thuyền chỉ để cho mọi người nhìn vào!

Tên nhân viên thương hội lập tức dùng thái độ dễ chịu nhất để giải thích:
-...Việc sử dụng cực phẩm thiết mộc làm thuyền hoàn toàn là bắt buộc, nếu không thì khó mà vượt qua được hồ Như Nguyệt!

- Như Nguyệt?

Một cái tên quên thuộc khiến Việt thầm giật mình, nhưng rất nhanh bình ổn xuống, một bên là sông, một bên là hồ, có lẽ chỉ là trùng hợp mà thôi.

- Đúng như vậy! Cụ thể như nào thì tiểu nhân cũng khôn quá rõ ràng, chỉ biết đó là một hồ nước khổng lồ chắn ngang Lạc Hà, mỗi lần Đạp Thủy thuyền đi qua đều phải đi vòng! Đến nơi rồi, mời công tử lên thuyền!

Việt gật đầu bước lên thuyền, phát hiện ra trên thuyền cũng không có quá nhiều khách, chỉ khoảng hơn ba chục mống, so với diện tích khổng lồ thì đây là số lượng nhỏ đến đáng thương. Cũng không có gì khó hiểu, cái giá vé như vậy đủ khiến Linh Luân giả cũng phải xem xét, còn Linh Động giả thì căn bản không dám nghĩ đến.

Trong đó đa phần là những phú hào gia tài ngàn vạn và hộ vệ của mình, chỉ có khoảng tám người là tu giả độc hành, có lẽ đều là Linh Luân giả, trong đó một người dường như là Linh Phách cảnh, chớp mắt, tinh quang bắn ra sắc như đao, thâm nhập tâm phách.

Chúng nhân thấy gã mới lên thuyền còn trẻ như vậy đương nhiên sinh ra chút coi thường, một vị phú hào cười ha hả:

- Tiểu tử, không phải trộm tiền gia đình chuẩn bị ra ngoài rong chơi đấy chứ? Cẩn thận không bị người ta cướp hết tiền!

Đám người còn lại cũng cất tiếng cười, Việt thấy vậy chỉ cười theo mà không nói gì cả. Một câu chuyện vui, không nhất thiết phải phản ứng dữ dội, tự khiến bản thân phải cảm thấy khó chịu.

- Được rồi các vị, Đạp Thủy chuẩn bị khởi hành, hi vọng trên đường mọi người an phận chút, đừng thêm rắc rối cho ta!

Thanh âm trầm thấp vang lên, cửa thuyền cũng theo đó mà mở ra, một người trung niên mang theo hai thủ hạ bước vào, lạnh giọng nói.

- Xem ai đang nói kìa, ai dám gây chuyện trên Đạp Thủy chứ?

- Không sai không sai, Đạp Thủy là thuyền của Vạn Yêu Thương Hội, ai dám hành xử thiếu suy nghĩ như vậy?Nghe mọi người cười đùa nghị luận, Việt không nghe lọt tai câu nào, mọi sự tập trung đều đặt ở người trung niên vừa bước vào. Người này khí tức rất rõ ràng, so với đám người Lý Minh, Nhất Cuồng mà hắn từng gặp thì hơn nhau không biết bao nhiêu lần, rõ ràng là tu giả Linh Phách cảnh, thậm chí có thể chính là một vị Đệ nhất Bộ viên mãn giả hàng thật giá thật.

Hai tên thủ hạ bên cạnh hắn cũng là Linh Luân viên mãn, cộng thêm đám hộ vệ của Thương hội, đủ để áp đảo những người trên thuyền, do vậy có thể tưởng tượng ra được sự cường đại của Vạn Yêu thương hội này.

- Thì ta cứ dặn trước như vậy cũng không thừa! Thuyền chuẩn bị khởi hành, mọi người chuẩn bị đi!

Trung niên nhân cũng không tốn quá nhiều thời gian tán phét với đám hành khách, bỏ lại một câu rồi rời đi.

Nhìn theo bóng dáng của nam tử trung niên, Việt quay sang một vị trung niên có bộ râu quai nón tuyệt đẹp ở gần hắn, hỏi:

- Người này là ai vậy?

Người trung niên này nhìn hắn bằng ánh mắt rất chi là “gã đó mà ngươi cũng không biết hay sao?”, nhưng vẫn lên tiếng trả lời hắn:

- Đó là chấp sự phụ trách Đạp Thủy thuyền của Vạn Yêu Thương Hội, Lưu Thủy quyền Từ Chính Văn!

- Chắc ông ấy lợi hại lắm phải không?

- Đương nhiên, chỉ riêng tu vi Linh Phách viên mãn của Từ Chính Văn đã có thể lực áp quần hùng rồi...

Việt khẽ gật đầu, mặc dù đúng như hắn dự đoán người này là một vị Đệ nhất Bộ viên mãn giả, nhưng đến khi nghe xác nhận vẫn cảm thấy rung động. Đây chính là tồn tại đứng đầu Cổ Nguyên quốc, Đệ nhị Bộ không ra căn bản là vô địch, không cần kiêng nể điều gì.

Một cường giả như vậy mà chỉ làm một chân chấp sự nhỏ bé phụ trách một thương thuyền, như vậy Vạn Yêu thương hội còn mạnh đến mức nào nữa chứ?

- Đại thúc à, người vừa nói là chỉ riêng tu vi, lẽ nào vị Từ chấp sự này còn thủ đoạn nào khác kinh khủng hay sao?

- Đương nhiên, ta nghe nói Từ chấp sự có một bộ tuyệt phẩm linh thuật vô cùng khủng bố có tên là Lưu Thủy Toái Nham Quyền, khi mới bước vào Linh Phách hậu kỳ đã có thể trảm một vị viên mãn giả Đệ nhất Bộ, vang danh khắp một dải Lạc Hà!

Việt âm thầm hít sâu một hơi, chưa viên mãn đã có thể trảm viên mãn, bây giờ đã thành viên mãn giả thì chiến lực còn đạt đến mức nào, có thể chống lại Đệ nhị Bộ hay sao? Dù không thể chống lại e là cũng có thể sống sót từ tay Đệ nhị Bộ.

- Thuyền khởi hành rồi!

Lạp lạp!

Boong thuyền truyền lên những tiếng đều đều, cuối cùng thì thuyền đội cũng đã khởi hành.

Chiếc thuyền lớn từ từ rời khỏi bến cảng, lá cờ in hai chữ Vạn Yêu bay phấp phới...

Chương 94: Hắc vũ

Đạp Thủy thuyền có tốc độ cực nhanh, nhanh đến không thể tưởng tượng, chỉ gần một ngày, đã cách xa Lạc Thượng thành hơn một vạn dặm, tức là gấp ba lần quãng đường từ thủ đô vào đến Sài thành, tốc độ này quả thực quá khủng khiếp, có thể sánh với phi cơ.

Với tốc độ như vậy hành khách dám lên boong thuyền dạo chơi hóng mát e là sẽ bị thổi bay ngay lập tức, đương nhiên Vạn Yêu thương hội sẽ không biến nơi đẹp nhất trên thuyền trở thành cấm địa như vậy.

Vị trí mũi thuyền được bọc bởi hai tấm hình vòng cung không biết làm từ chất liệu gì, hình thành góc nhọn bao phủ non nửa thuyền, kình phong sẽ thuận theo hai tấm gỗ hình vòng cung tan đi, không thể thổi lên boong thuyền.

Cọt kẹt!

Mở khoang nhỏ trên thuyền, Việt vừa hay nhìn thấy mũi thuyền sắc nhọn vừa cắt một đường phong long quyển, đi xuyên qua nó, cường độ đáng sợ khiến hắn không khỏi giật mình.

- Con thuyền này mà xuất hiện ở Địa cầu, nhất định sẽ tạo thành cơn sốt trong ngành công nghiệp đóng tàu!

Đứng sát lan can hai bên mạn thuyền, phóng tầm mắt ra xa, nước sông mênh mông vô tận. Ánh tịch dương bao trùm lên vạn vật, khiến mặt sông bị nhuộm thành một màu đỏ rực.

- Không hổ là Lạc Hà, quả thật hùng vĩ!

Thu cả tràng cảnh hùng vĩ vào trong tầm mắt, Việt đang định cảm thán chép miệng cảm thán một câu thì một tiếng cảm thán đã vang lên bên tai. Hắn lập tức quay sang nhìn, chỉ thấy vừa lên tiếng là một người trung niên nam tử đang dựa vào mạn thuyền.

Trung niên nam tử vận một bộ thanh y, gương mặt hết sức phổ thông, khí tức trên người như có như không, dường như là ba động Linh Luân, lại có vẻ như là Linh Phách.

Một nụ cười ban đầu không bao giờ là thừa cả, Việt lập tức cười làm quen:

- Lão ca có thể nói tường tận chăng, Lạc Hà lớn đến mức nào vậy?

Trung niên nam tử thấy tên tiểu tử này niềm nở như vậy cũng không hề giấu diếm, xởi lởi kể:

- Là con sông lớn nhất của Nam Phong Vực, Lạc Hà dài tới hơn sáu mươi vạn dặm, trải dài từ Phong Mi quốc, Nam Lý quốc, Thiên Câu quốc, Thiên Nam đế quốc... tổng cộng mười hai quốc gia. Nhánh phụ thì càng nhiều vô số kể, trải rộng khắp mọi ngóc ngách của Nam Phong vực!

Việt hít một hụm khí lạnh, không khỏi tính toán chiều dài của Lạc Hà.

“Một dặm tương đương với khoảng nửa cây số, nhân với sáu mươi vạn, bằng ba mươi vạn cây số, tức là 300.000 km. Ôi mẹ ơi!”

Theo như hắn biết thì dòng sông dài nhất ở Địa cầu là sông Nile, chiều dài mới rơi vào khoảng đâu đó sáu đến bảy nghìn cây số mà thôi, vậy mà dòng Lạc Hà này lại dài những ba trăm nghìn cây, tức là gấp khoảng 50 lần. Đúng là một con số không tưởng!

Nhìn gương mặt khiếp sợ của tên tiểu tử, ai cũng sẽ muốn tiếp tục thể hiện sự hiểu biết của mình, ngay cả một người từng trải cũng không ngoại lệ.



- Ha ha ha, con số sáu mươi vạn tuy rất lớn nhưng chưa phải toàn bộ chiều dài của Lạc Hà đâu! Con số đó chỉ tính từ Phong Mi quốc mà thôi, nếu tính cả phần sông nằm bên trong Thập Vạn Đại Sơn thì con số có lẽ còn lớn hơn rất nhiều. Hơn nữa...

Thấy lão trung niên này muốn thừa nước đục thả câu, Việt có xúc động muốn cho lão một cái tát, đương nhiên hắn không làm như vậy. Chưa nói đến tu vi của đối phương, dám gây chuyện trên thuyền của Thương hội thì chỉ có nước nhảy xuống Lạc Hà mà thôi.
- Được rồi lão ca, đừng thả câu nữa!

- Ha ha, ta nghe đồn Lạc Hà thực ra cũng chỉ là nhánh phụ của một dòng sông khổng lồ nằm ở nơi sâu xa nhất của Thập Vạn Đại Sơn mà thôi!

- Lạc Hà chỉ là nhánh phụ?

Việt có chút không tin nổi, một dòng sông dài ít nhất gấp 50 lần sông Nile, vậy mà chỉ là nhánh phụ của đại hà khác, nếu đúng là thật thì dòng đại hà kia dài tới mức nào cơ chứ, gấp vài trăm lần sông Nile? Đúng là không tưởng!

Hơn nữa chuyện ở bên trong Thập Vạn Đại Sơn một gã tu giả Đệ nhất bộ có thể biết được hay sao?

Lại còn nghe đồn đại, lẽ nào lão sống đến cần đấy năm rồi mà vẫn không biết lời đồn thường không mấy chính xác hay sao?

Khi con người đã mất niềm tin vào nhau thì câu chuyện cũng sẽ trở nên nhạt nhẽo, hai người trò chuyện một lúc rồi lại im lặng, tiếp tục ngắm dòng đại hà.

Rất nhanh hoàng hôn đi qua, màn đêm buông xuống.

- Các vị, mời vào trong thuyền, tới giờ ăn cơm tối rồi!

Cửa khoang thuyền mở ra, một thành viên của Vạn Yêu thương hội thông báo những người đang hóng gió trên boong.

- Được được, bụng cũng đói rồi!

- Thức ăn trên Đạp Thủy thuyền cũng khá ổn, không biết bữa tối nay được thưởng thức của ngon vật lạ gì đây?

Nghe chúng nhân nói chuyện, Việt chỉ cười cười, đi theo xuống khoang thuyền. Hắn tuổi thơ có thể nói là cực độ đói khát, vì thế khi lớn lên vẫn luôn luôn muốn được ăn ngon, dù bây giờ vẫn vậy.Ăn tối xong, Việt quay trở lại phòng của mình.

Thuyền Đạp Thủy tổng cộng có bốn tầng, tầng thấp nhất là tầng để hàng, tầng thứ hai là nơi cư trú cho các thành viên thương hội, tầng thứ ba dành cho đám hộ vệ cường giả, còn tầng trên cùng đương nhiên phải dành cho hành khách.

Phòng của Việt là phòng Mão, diện tích không nhỏ, gần ba mươi mét vuông.

Nằm kềnh ra trên giường, chăm chú nhìn lên trên trần phòng, cứ thất thần như vậy một hồi lâu, cuối cùng Việt ngồi dậy, hai ngón tay kẹp một chiếc lông vũ màu đen, bắt đầu quan sát.

Chiếc lông vũ của một loài hung điểu khổng lồ mà hắn nhặt được ở bên trong Táng Địa, giờ được hắn sử dụng làm binh khí. Chỉ cần truyền linh lực vào, chiếc lông vũ sẽ trở nên vô cùng sắc bén, có lẽ không thua gì Cực phẩm linh binh.

Hắn đã xem xét chiếc lông vũ rất nhiều lần nhưng vẫn chưa thể nào phát hiện được điều gì, đây hoàn toàn chỉ là một chiếc lông vũ của một loài hung điều cực độ mạnh mẽ, vì vậy mang trên mình những năng lực đặc biệt.

Nhưng trực giác lại nói cho hắn biết thứ này không đơn giản như vậy!

Mỗi lần sử dụng, chiếc lông vũ lại tản ra những luồng hắc khí âm hàn, vết thương mà nó gây ra sẽ bị thứ hắc khí này quấn quanh, tinh huyết không ngừng bị hút đi rất khó cầm máu, như là bị lời nhắc tử vong bám quanh người vậy.

Điều đáng lưu ý là hắn có thể lờ mờ cảm nhận được mối liên kết mật thiết giữa chiếc lông vũ và những đoàn hắc khí đó, huyết tinh hút được không biết bằng cách nào đó mà truyền về chiếc hắc vũ, bằng chứng là sau lần đồ sát ở bên ngoài Loạn Yêu sơn mạch, cây hắc vũ lại trở nên mạnh hơn một chút.

Hắn đương nhiên sẽ không nghĩ theo phương hướng thường xuyên xuất hiện trong tiểu thuyết, do vận đỏ nên đột nhiên nhặt được một thanh thần binh, và thanh thần binh đó càng ngày càng trở nên mạnh mẽ.

Hoặc cũng có thể, chiếc lông vũ này được hắn mang ra khỏi Táng Địa, đã mang trong mình lời nguyền tử vong, nếu như không giết đủ lượng sinh mệnh, thì hắn sẽ phải lấy mạng mình để bù vào.

Việt khẽ bật cười, điều này đúng là có chút khôi hài, mà bản thân hắn cũng có chút buồn cười. Khả năng này khó mà thành sự thật, có lẽ chỉ nên xuất hiện trong các tiểu thuyết kinh dị mà thôi.

Một khả năng khác thực tế hơn, có thể là chủ nhân của chiếc lông vũ này vẫn chưa chết hẳn, chỉ cần đợi đến một ngày hấp thu đủ tinh huyết sinh mệnh, sẽ lập tức phục sinh. Nếu điều đó xảy ra thì đây chính là một hồi đại nạn thực sự, đương nhiên là đến với mình hắn.

Nhưng suy đoán cuối cùng cũng chỉ là suy đoán mà thôi, hắn sẽ không vì sợ đầu sợ đuổi mà tự nhiên ném đi một món bảo vật, một món đồ có thể tăng khả năng sinh tồn của hắn trong thế giới tàn khốc này.

Giả dụ đúng là con hung điểu chủ nhân của chiếc hắc vũ vẫn còn sống, vậy thì đến ngày nó phục sinh hắn đã bước đến một cảnh giới rất cao, có thể ra tay trấn áp hung vật, vậy thì sẽ không có đại nạn nào xảy ra cả.

Hơn nữa biết đâu bất ngờ, chả có câu chuyện kỳ bí nào cả, chả có đầu hung vật nào phục sinh hết, chiếc hắc vũ này thực sự tiến hòa thành một món thần binh bảo mệnh cho hắn, lúc đó thì quá lời rồi.

Nói chung là lời hay lỗ, vẫn là do quyết định của mỗi người mà thôi, và con người sẽ phải chịu trách nhiệm trước mỗi quyết định của bản thân.

Và muốn có thể gánh được trách nhiệm trước mỗi quyết định, không cần phải đắn đo khi lựa chọn, thì điều tiên quyết là phải có thực lực.

Nắm đấm đủ lớn, nào phải đắn đo?

Chương 95: Như Nguyệt

Rất nhanh một đêm dài trôi qua.

Sáng sớm, ánh bình minh tươi đẹp len lỏi khắp các ngóc ngách trên thuyền. Từng tia nắng mai như những đứa trẻ tinh nghịch nhảy nhót trên boong thuyền.

Cửa khoang thuyền mở ra, gã thiếu niên bước lên boong thuyền, hít một ngụm không khí trong lành.

Trên boong thuyền lúc này đã có không ít hành khách đang hóng gió ngắm cảnh ban mai.

Phóng tầm mắt ra xa, chỉ thấy mặt sông càng lúc càng mở rộng, cảm giác hệt như đã ra đến cửa sông, chuẩn bị tiến vào đại hải.

- Mọi người chú ý, bốn năm trăm dặm nữa là đến Như Nguyệt Hồ, mọi người không được phép đừng gần mạn thuyền!

Từ Chính Văn tiến lên boong thuyền nhắc nhở mọi người.

Có người nghe thấy thì tỏ ra thản nhiên như không, chẳng hạn như trung niên thanh y từng nói chuyện vài câu với Việt, có lẽ đã biết rõ tình hình. Còn có vài người tỏ ra ngơ ngác, hiển nhiên là vì không hiểu nguyên do. Chắc chỉ có Việt là chả biết cái quái gì nhưng mặt vẫn không biến sắc mà thôi.

Không phải hắn thích tỏ ra nguy hiểm, mà hắn biết kiểu gì cũng có người lên tiếng hỏi mà thôi, không việc gì phải gấp cả. Quả nhiên ngay lập tức có một vị phú hào mập lùn lên tiếng hỏi:

- Từ chấp sự, Như Nguyệt Hồ không phải thắng cảnh nổi tiếng của Như Nguyệt quốc hay sao, có gì nguy hiểm chứ?

Từ Chính Văn cũng đạm mạc đáp:

- Nhắc đến Như Nguyệt hồ, phải nhắc đến nguồn gốc của nó. Các vị hãy nhìn đoạn sông này, có phải lòng sông càng lúc càng rộng ra hay không? Thực tế cách đây khoảng năm trăm năm, Như Nguyệt quốc vốn dĩ chỉ là một phần của Thiên Câu quốc, và phần Lạc Hà đi qua Thiên Câu quốc lúc đó là đoạn sông hẹp nhất của Lạc Hà, rộng có hơn mười trượng mà thôi.

Mọi người kinh ngạc nhìn dòng Lạc Hà, lòng sông bao la này từng rộng có mười trượng ư? Đúng là thời gian năm trăm năm có thể khiến rất nhiều thứ thay đổi, biết bao thế hệ phàm nhân đến rồi lại đi, nhưng thay đổi như vậy thì cũng quá mức kinh hãi đi!

Từ Chính Văn thấy vẻ mặt mọi người như vậy cũng không thừa nước đục thả câu, tiếp tục nói:

- Khi đó tại Nam Phong Vực xảy ra một trận chiến kinh thiên động địa giữa vị cường giả tuyệt thế, khiến cho thiên địa biến sắc vạn vật quay cuồng càn khôn xoay chuyển. Một trong hai vị cường giả tuyệt thế đó được gọi là Như Nguyệt Vương, một chưởng đánh xuống cắt ngang Lạc Hà, tạo thành một hồ nước ngăn dòng Lạc Hà, nhịp độ dòng chảy điên cuồng của Lạc Hà cũng gần như bị ngăn lại!

Nghe đến đây, Việt không kìm được mà hít vào một ngụm khí lạnh. Hồ vốn là nơi tồn đọng nước, được bao quanh bởi đất liền, thuộc về hệ sinh thái nước không chảy, trái ngược với hệ sinh thái nước chảy như sông, suối. Vậy mà lại có một hồ nước ngăn dòng Lạc Hà, quả thực là kỳ quan.

Lần này Việt không kìm được mà lên tiếng hỏi:

- Nếu vậy thì Như Nguyệt hồ phải vô cùng an toàn mới phải, tại sao qua miệng ngài lại trở nên cực độ nguy hiểm như vậy?

Từ Chính Văn xoa xoa cằm, cười nói:



- Năm đó vị Như Nguyệt Vương kia một chưởng đánh xuống tạo thành hồ nước, chưởng ý vẫn không hề tiêu tan, bảo phủ cả một khu vực, khiến nước sông cuồn cuộn đi qua hồ cũng trở nên mất tự chủ, ngay cả phong quyển cũng bị chưởng ý dẫn dắt, tạo thành phong đao thủy kiếm không ngừng trung kích ra xung quanh, khiến cả đoạn sông cũng theo đó mà mở rộng gấp nhiều lần!

- Lẽ nào hơn năm trăm năm rồi mà ý chí đó vẫn tồn tại hay sao?

Có người lên tiếng hỏi, Từ Chính Văn gật đầu tiếp tục đạo:- Thuyền bè di chuyển trên Lạc Hà căn bản không thể đi xuyên qua trung tâm hồ Như Nguyệt, chỉ có thể vượt qua hồ bằng cách đi một vòng dài sát bờ, nơi trùng kích của chưởng ý yếu nhất. Đương nhiên dù di chuyển sát bờ thì tàu thuyền bình thường cũng khó mà chịu được, đó là lý do toàn bộ Đạp Thủy Thuyền này đều được làm bằng cực phẩm thiết mộc!

Tất cả mọi người trên boong dù đã biết chuyện hay mới nghe lần đầu đều không ngừng phát ra những tiếng cảm thán, khâm phục mãi không thôi.

Việt âm thầm so sánh vị Như Nguyệt Vương này với bà lão điên, thực sự không thể nào biết được ai mới là kẻ mạnh hơn. Chỉ biết cả hai có lẽ đều là những cường giả mạnh nhất dưới vùng trời này.

Lòng sông càng lúc càng mở rộng, cuối cùng hiện ra trong tầm mắt chúng nhân là một vùng biển rộng mênh mông không thấy bến bờ, dù là những tu giả với giác quan hơn xa thường nhân cũng không thể thấy được bờ bên kia.

Chỉ là khác với đại hải vô tận sóng dữ cuộn lên tận trời, mảnh hải dương trước mắt lại tĩnh lặng đến lạ thường, sóng gợn lăn tăn không dứt, những cơn gió tản mác là là trên mặt nước, thật sự là một hồ nước khổng lồ chứ không phải đại hải vô tận.

Đến tận bây giờ Việt mới tin lại có kỳ cảnh một hồ nước chặn ngang đại giang hùng vĩ như vậy. Dòng nước mới ban nãy còn điên cuồng vỗ lên mạn thuyền, vậy mà khi chảy đến đây lại trở nên hiền hòa đến lạ, dòng sông dường như ngừng lại tại chân trời.

- Mọi chú ý, đã đến Như Nguyệt Hồ! Lập tức cho thuyền tiến sát bờ!

Mỗi lần đi qua Như Nguyệt hồ, Từ Chính Văn đều phải nhắc nhở thành viên thương hội, lần này cũng không ngoại lệ.

- Chấp sự yên tâm, bọn ta vẫn chưa muốn chết!

Thành viên thương hội không hề cảm thấy phiền toái, chỉ cười đáp lại.

Chiếc thuyền lớn nhanh chóng rời khỏi thủy lộ chậm rãi tiến đến gần bờ, người không hiểu chuyện còn tưởng thuyền đang chuẩn bị cập bờ. Nhưng sau khi cách bờ một khoảng tương đối gần, Đạp Thủy thuyền không tiếp tục tiến vào mà giữa nguyên khoảng cách như vậy, cứ men theo bờ mà di chuyển.

Nhìn mặt nước mênh mông không thấy bờ đối diện, từng gợn sóng mông lung, những cơn gió mát dập dìu, không hiểu sao tất cả mọi người đều sinh ra một cảm giác bình yên đến lạ.

Dường như đây là một thắng cảnh do trời đất sinh ra, chứ không phải tàn tích của một trận đại chiến kinh thiên động địa, làm sao có thể có nguy hiểm gì chứ?
Có người nảy sinh nghi ngờ trước lời nhắc nhở của Từ Chính Văn, cũng có người trong khoảnh khắc yên bình này hoàn toàn quên đi, không tự chủ được mà tiến gần về phía mạn thuyền, muốn được đến gần hơn với thắng cảnh.

Gần như ngay thời điểm chạm đến mạn thuyền, cảm giác yên bình đột nhiên biến mất, tâm thần trở nên hoảng hốt, sản sinh cảm giác sợ hãi khó hiểu.

Ong!

Đột nhiên, không chút lý do, một luồng khí thế sắc bén đáng sợ từ sóng nước mênh mông vô tận ngoài kia ập đến, khiến mấy người sắc mặt tái nhợt, không kìm được lùi mấy bước.

Phốc!

Ngay khi bước chân dừng lại, lập tức không tự chủ được mà há miệng phun ra một ngụm máu tươi, vẩy khắp boong tàu. Trước ngực áo xuất hiện vô vết rách vào tận da thịt như bị trường tiên quất vào, lại như bị đao kiếm quét trúng.

- Vị Như Nguyệt Vương kia rốt cuộc mạnh đến mức độ nào chứ?

Việt lên tiếng than nhẹ một câu như nói lên tiếng lòng của mọi người ở đây.

Ý!

Sắc mặt hắn đột nhiên xuất hiện dị sắc, tâm thần lập tức tập trung vào chiếc nhẫn không gian trên tay trái.

Đinh đinh đang đang...

Chỉ thấy đoạn kiếm gãy có khắc hai chữ Thuận Thiên dường như bị thứ gì đó kích thích, không ngừng lap tới đập vào bức tường không gian trong nhẫn, phát ra những tiếng kim loại trong trẻo miên man bất tận.

- Không lẽ...

Thanh kiếm này được nhận định có lịch sử khoảng năm trăm năm, hoàn toàn trùng khớp với thời gian hình thành hồ Như Nguyệt, chẳng lẽ chủ nhân thanh kiếm gãy này lại chính là vị Như Nguyệt Vương kia?

“Không đúng, phản ứng của thanh kiếm gãy dường như là đang nổi giận chứ không phải hưng phấn, nếu vậy...”

Việt nghĩ đến một khả năng, chủ nhân thanh đoạn kiếm này có thể chính là vị cường giả đã giao chiến với Như Nguyệt Vương kia, vì vậy nó mới sản sinh địch ý kịch liệt với chưởng ý mà Như Nguyệt Vương để lại.

Nếu như chủ nhân thanh kiếm Thuận Thiên bị gãy thực sự là Lý Thái Tổ, vậy có khi nào vị Như Nguyệt Vương kia cũng là một vị danh nhân vốn dĩ đã biến mất trong dòng lịch sử? Liên quan đến hai chữ Như Nguyệt, có thể là ai đây?

Hít một hơi thật sâu, Việt âm thầm thề, đến khi có đủ thực lực, hắn nhất định sẽ tiến vào trung tâm của hồ Như Nguyệt, thăm dò đến tận cùng.

“Nhìn nước Như Nguyệt cuồn cuộn chảy

Bóng dáng người xưa lại hiện về...”

Anh em lễ lạt vui vẻ thì tặng mình nguyệt phiếu kim đậu các thứ đê!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau