ĐẾ HOÀNG TÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế hoàng tôn - Chương 86 - Chương 90

Chương 86: Lạc Nhạn

Thiếu nữ tuổi còn rất trẻ, ước chừng không hơn mười sáu, thế nhưng đã mang trong mình những biểu hiện của một nhất đại mỹ nhân tương lai.

Đôi mắt trong suốt, long lanh, thanh thoát như như làn nước mùa thu, đặt dưới hai hàng mày mảnh khảnh thanh tú, đường nét mông lung, như ngọn núi mùa xuân, mờ ảo nhưng cũng bừng bừng sức sống.

Thậm chí khiến Việt có chút hoài nghi, nếu thiếu nữ này mà đứng trên bờ suối nhìn xuống, có khi nào đàn cá nhìn thấy mà say mê quên cả bơi, chìm luôn xuống đáy hay không.

Thân hình cao ráo, đường cong tuyệt mỹ, bộ võ phục hơi ôm sát người khiến thân hình càng thêm vẻ lả lướt quyến rũ.

Điểm nổi bật nhất của nàng, không phải ai cũng có thể nhìn ra, đó chính là ánh mắt. Một ánh mắt toát lên trí tuệ cao tuyệt, có phần kiêu ngạo, có thể nói đây là một nữ nhân có đại trí tuệ, cực kỳ cơ linh, thậm chí thông minh đến mức đáng sợ.

Việt cũng chỉ thoáng quan sát nàng, cố nén cỗ xúc động muốn bước tới thưởng cho nàng ta mấy cái vả mà quay sang nhìn trung niên nam tử. Ở nơi này lão mới là người quyết định.

Hắn tin rằng mấy lời vớ vẩn sợ đầu sợ đuôi đó của thiếu nữ xinh đẹp không thể đả động được nam tử cương nghị này. Những nam nhân đầu đội trời chân đạp đất như vậy đều là một lời nặng tựa như núi, đã nhận lời cho Việt gia nhập thì không bao giờ thay đổi.

Nam tử trung niên ánh mắt nhìn cẩn thận vào gã thiếu niên trước mắt, lão vẫn giữ nguyên quan điểm người trẻ tuổi này cực độ nguy hiểm. Không vì cái gì, chỉ vì cảm giác đã được tôi luyện của bản thân.

Sở dĩ lão nhận lời Việt là vì tính tình trượng nghĩa, kiến nghĩa bất vi bạt đao tương trợ, còn một phần nhỏ khác chính là tư tâm. Cảm giác của bản thân, thứ mà đứa con gái đầy trí tuệ của lão chưa thể có được, đó là thiếu niên đầy ý vị nguy hiểm trước mặt hoàn toàn có thể giúp đỡ đoàn người này.

- Tại hạ Đỗ Phong, gia chủ Đỗ gia, đây là nhi nữ của ta, Trầm Lạc Nhạn, kia là nhi tử, Đỗ Sát! Những người khác đều là người của Đỗ gia!

- Tiểu tử xin chào Đỗ gia chủ!

Việt cười cười chắp tay, mà thực ra hắn cũng buồn cười thật. Tên tiểu tử thanh tú như nữ hài kia tên là Đỗ Sát, một cái tên đầy sát phạt, quả thực so với ngoại hình thì đúng là hai thái cực trái ngược.

Tên của mỗi người thể hiện mong ước của cha mẹ đối với con cái, hiển nhiên vị Đỗ gia chủ mong muốn con trai mình trở thành một nam nhân đội trời đạp đất, sát phạt quyết đoán, thế nhưng xem ra phản tác dụng. Hài tử kia sau này có đội trời đạp đất hay không thì chưa biết, nhưng sát phạt quyết đoán thì e rằng khó.

- Hà hà, tiểu huynh đệ đừng khách khí, ngươi nghỉ ngơi trước, chúng ta tạm nghỉ một lát rồi xuất phát, có lẽ ngày mai là có thể ra khỏi khu rừng rậm sương mù này!

Đỗ Phong cười lớn, vỗ vỗ vai gã thiếu niên, sau đó quay người bước đi chỉnh đốn lại đội ngũ.

- Hừ, phụ thân lòng tốt quen rồi, hy vọng ngươi tốt nhất đừng giở trò, nếu không ta là người đầu tiên giết ngươi!

Nhìn thấy phụ thân quay người đi, thiếu nữ xinh đẹp tên là Trầm Lạc Nhạn lập tức dùng thanh âm băng lãnh nói.

Đối với thái độ thù địch của thiếu nữ này, Việt không hề để ý. Đừng nói là nàng, ngay cả cha nàng cũng không giết được hắn, hơn nữa đợi ra khỏi khu rừng đầy sương này thì ai đi đường nấy, không cần quan hệ sâu.

- Đại ca, huynh thật anh tuấn nha!

Bên cạnh, tiểu tử xinh đẹp như nữ hài ánh mắt to tròn nhìn Việt, đột nhiên cười giòn tan nói.

Hắn nhìn gương mặt ngây thơ khả ái này, càng không thể nào liên tưởng đất một chữ “Sát” trong tên gọi của nhóc con này, không khỏi bật cười xoa xoa cái đầu nhỏ của nó, nói:



- Sau này tiểu đệ đệ còn anh tuấn hơn ta nữa!

Nghe thấy vậy, khuôn mặt xinh xắn của tên nhóc nhất thời rạng rỡ.

Trầm Lạc Nhạn thấy vậy thì vẻ băng lãnh bớt đi một chút, nhưng thái độ vẫn không tốt đẹp lắm:- Trong thời gian này ngươi đi theo chúng ta, không hy vọng ngươi bỏ sức lực gì, chỉ cần không gây ảnh hưởng gì là được! Nếu bị yêu thú bắt, không ai cứu ngươi đâu!

Nói xong, nàng ta liền cầm tay nhóc con đi về phía đội ngũ kia.

Việt vươn vai một cái, hắn cũng không phải Lục Vân Tiên thích kiến nghĩa bất vi bạt đao tương trợ gì cả, nếu không cần phải động tay động chân gì thì hắn càng nhàn.

- Hy vọng có thể bình an rời khỏi nơi quỷ quái này!

Nghỉ ngơi một hồi, đoàn người tiếp tục di chuyển.

Đúng như Việt mong muốn, hắn nửa nằm nửa ngồi dựa lưng trên xe ngựa, hai tay đặt sau gáy, miệng ngậm một nhánh cỏ, nhắm mắt lười nhác, dáng vẻ rất có khí chất không quan tâm đến hết thảy sự đời.

Thực ra từ ánh mắt ngưng trọng của những người này hắn có thể nhìn ra tựa hồ đám người này trong thời gian vừa qua bị Yêu thú tấn công không ít, điều đó khiến hắn cảm thấy có chút kỳ quái, bởi khu vực sương mù này hắn thấy vốn tồn tại ít yêu thú.

- Hà hà, Việt tiểu huynh đệ, uống nước!

Trong lúc Việt đang trầm ngâm, đột nhiên một tiếng cười truyền đến, lập tức tay hắn đưa ra, cầm lấy một túi nước, sau đó mới ngẩng đầu nhìn người vừa đưa nước cho mình, cười cười.

Người đến chính là Đỗ Phong.

- Đa tạ Đỗ lão ca!

Việt cười cười, sau đó cầm lấy túi nước uống hai ngụm, lập tức mặt có chút đỏ lên, bởi hắn uống không phải là nước, mà là rượu.

- Ha ha...

Nhìn khuôn mặt đỏ hồng của hắn, những người xung quanh cũng không khỏi cười vang.Việt cũng cười, đưa túi rượu lên uống thêm một ngụm lớn. Hắn biết bọn họ không có ý chế nhạo, mà đối với cảm giác này, nói thực lòng hắn cũng rất thích, khiến hắn nhớ lại những đàn anh trong giang hồ tính cách đầy phóng khoáng khi còn ở Địa cầu.

Đương nhiên, không phải ai cũng cười!

- Cô bé này...

Nhìn Trầm Lạc Nhạn rời đi, Việt bất đắc dĩ lắc đầu. Cô gái nhỏ này không biết là có thói quen bài xích người lạ hay là thấy hắn không vừa mắt nên khó chịu

- Ha ha, Việt tiểu huynh đệ đừng để ý! Cũng tại đoàn đội chúng ta gặp rắc rối, nha đầu này đang tự trách mình nên thái độ mới khó chịu như vậy!

Thanh âm thô hào của Đỗ Phong lại vang lên, Việt chỉ lắc đầu tỏ ý không có vấn đề gì, rồi hỏi:

- Rốt cuộc rắc rối gì vậy Đỗ lão ca?

- Thành thực thì Đỗ gia bọn ta cũng không quá quen thuộc với Loạn Yêu sơn mạch, lần này phải tiến vào đây săn yêu thú và tìm linh thảo là muốn chuẩn bị hoàn mỹ nhất cho quá trình khai linh của Nhạn Nhi...

Đỗ Phong thở dài, chầm chậm kể ra:

-...Chính vì không quá quen thuộc, nên lần này đoàn chúng ta mới giết nhầm một con Tam cấp linh thú, là phối cấp của một đầu Tứ cấp linh thú! Ở Loạn Yêu sơn mạch, Tứ cấp không là gì, nhưng ở khu rừng sương mù này chính là vương! Thời gian này chúng ta liên tục bị yêu thú tấn công cũng là do nó sai khiến!

Nghe vậy, Việt khóe miệng giật giật. Khó trách luôn cảm thấy không khí của đám người này có chút cổ quái, thì ra đang bị truy sát. Phối cấp của một đầu Tứ cấp linh thú, đám người này cũng biết chọc đúng chỗ nha!

Chưa cần đám lâu la, chỉ cần đầu Tứ cấp linh thú đã đủ khả năng làm gỏi tất cả họ rồi, chắc cũng chỉ có Linh Luân cảnh đỉnh cao như Đỗ Phong có thể thoát. Nếu như đêm nay nó lại còn dẫn cả đám Tam cấp đến, thì những người này quả thật lành ít dữ nhiều.

Hắn cũng có chút đồng cảm với cô bé mới đang tuổi trăng rằm này, thẳng thắn mà nói thì đoàn người này gặp nạn nguyên nhân sâu xa là vì nàng. Bảo sao có thái độ như vậy, xem ra là sợ hắn làm quấn chân mọi người đây. Đội ngũ này hiện tại bao bọc tên nhóc con xinh xắn kia đã rất vất vả rồi, nếu thêm hắn vào thì lại phải chia thêm nhân thủ ra bảo vệ.

Tình cảnh này khiến Việt nhớ đến câu "chó cắn áo rách".

- Tối nay cẩn thận chút! Lão đệ ngươi lúc này chạy tới đội ngũ của chúng ta cũng thật là xui xẻo!

Đỗ Phong cũng vỗ vỗ vai Việt, thở dài rồi xoay người bước đi, trên mặt lo lắng nồng đậm.

- Đại ca, chúng ta sẽ không sao chứ?

Tên nhóc con xinh xắn như nữ hài từ trên xe ngựa chui ra, ôm lấy tay Việt, đôi mắt to tròn nhìn hắn hỏi. Mặc dù còn bé nhưng cũng không phải là đứa trẻ không hiểu chuyện, biết được tình hình bây giờ nên rất lo lắng.

Việt thấy vậy thì mỉm cười, đưa tay xoa nhẹ đầu tên nhóc an ủi, nói:

- Hà hà, không có việc gì! Nhân sinh mà, luôn có những điều bất ngờ xảy ra! Tối nay đệ chỉ cần ngồi chờ đợi thôi!

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Anh em bằng hữu nào chưa vote thì bớt chút thời gian vote 10 sao nhé, đứng vote cả năm trời oải quá. Vị nào khá giả thì có thể ném nguyệt phiếu kim đậu... ủng hộ, kinh tế khó khăn thì còm men bên dưới cho vui cửa vui nhà!

Chương 87: Chiến khởi

Màn đêm dưới ánh mắt khẩn trương của không ít người cuối cùng cũng đã tới. Bóng tối bao trùm lên vạn vật.

Giữa chốn núi rừng mênh mông, ẩn hiện một đóa hoa lửa. Khu rừng rậm tràn ngập sương mù, dù dù có ngọn lửa chiếu rọi nhưng vẫn chỉ hạn chế trong một phạm vi rất nhỏ.

Cả bãi đất vô cùng an tĩnh, chỉ có ngọn lửa bập bùng phát ra tiếng nổ lách tách.

Xung quanh đống lửa lớn, các loại chông nhọn bày đầy rẫy. Phía bên trong là mấy chục người đang ngồi xếp bằng, nhưng không phải tĩnh tâm tu luyện hay lĩnh ngộ gì cả, mà đang lắng nghe một thiếu nữ đang đứng nói chuyện, dường như là dặn dò gì đó.

Ai nấy cũng tay nắm chặt vũ khí, ánh mắt lộ ra vẻ khẩn trương lẫn hung tàn. Quả thực mấy ngày nay bị truy sát, đám nam tử hán đã sớm vô cùng phẫn nộ. Đêm nay một trận chiến kết thúc tất cả, là thành hay bại để ông trời phán xét đi.

Ở chính giữa, ngay bên cạnh đống lửa, là mấy người bị thương và trẻ nhỏ, trong đó có cả Việt.

Lúc này đây hắn là người duy nhất vẫn giữ được bình tĩnh. Phải biết rằng hắn thậm chí còn từng bị Ngũ cấp linh thú truy sát, Ngũ cấp, đó là tồn tại thế nào? So với lúc đó, tình trạng hiện tại căn bản không thể gọi là nguy hiểm.

Hắn nhìn thiếu nữ xinh đẹp Trầm Lạc Nhạn đang không ngừng diễn giải, vẽ vẽ gì đó trên mặt đất, hiển nhiên là đang bày trận thế và dặn dò đoàn người, ngay cả gia chủ Đỗ Phong cũng chăm chú lắng nghe.

Xem ra có qua được đêm nay hay không, những người Đỗ gia này hoàn toàn đặt hết hy vọng vào nàng, mặc dù nàng có lẽ không phải con đẻ của gia chủ Đỗ gia.

Mặc dù là một gã đến từ nền văn minh hiện đại với tư duy mới nhưng điều này khiến Việt nảy sinh chút cảm giác kỳ lạ, một người phụ nữ tài giỏi và quyền lực, quả thực rất có phong thái của Angela Merkel hay Theresa May.

Nữ trung hào kiệt vốn dĩ không hề thiếu, những người phụ nữ tài giỏi vốn dĩ vẫn luôn tồn tại xung quanh chúng ta, thế nhưng để đạt tới tầm của những nữ nguyên thủ có thể quyết định vận mệnh thế giới thì cần tài năng và trí tuệ thôi vẫn chưa đủ mà phải có mị lực của người đứng đầu.

Mị lực của lãnh tụ khác với mị lực của mỹ nhân, và cả cả hai thứ đó đều lờ mờ hiện ra trên người của cô gái nhỏ này, khiến Việt cảm thấy tương đối hứng thú.

Sương mù nồng đậm bao trùm khắp khu rừng, đột nhiên truyền tới một mùi nồng nặc cực kỳ quen thuộc với Việt, không chỉ trong cả tháng trời ở Loạn Yêu sơn mạch này, mà ngay cả khi còn ở Địa cầu.

Đó chính là mùi vị tanh tưởi nồng nặc của máu.

- Đến rồi!

Việt tay nhẹ nhàng xoa đầu tên nhóc con xinh xắn, mắt xoay chuyển nhìn bốn phía, chỉ thấy từ trong lớp sương mù dày đặc, những đôi mắt đỏ như máu đầy dữ tợn từ từ xuất hiện.

Keng keng!

Nhìn đám Yêu thú quả nhiên đã kéo tới, mọi người trong đoàn sắc mặt băng lãnh, chầm chậm đứng lên, đao thương kiếm kích đủ loại binh khí chậm rãi giương ra.

Yêu thú kéo tới xung quanh theo thời gian càng ngày càng nhiều, chỉ trong vòng mười phút đã tập trung hàng chục con, trong đó có vài con Nhị cấp, hơn nữa xem bộ dạng này thì còn có xu hướng tăng lên.



Nhìn Yêu thú nhiều đến vậy, trong mắt Việt cũng thoáng hiện qua vẻ ngạc nhiên. Tại sao được gọi là Loạn Yêu sơn mạch? Đó là bởi yêu thú ở sơn mạch này vô cùng cứng đầu, rất điên cuồng liều mạng, dù là Lam Nhạc Tê Vương, cũng rất khó hiệu triệu được đám yêu thú trong phạm vi rộng.

Bên cạnh Việt, tiểu tử xinh xắn Đỗ Sát nhìn đám Yêu thú hung tàn, khuôn mặt bé nhỏ cũng có chút trắng nhợt, bàn tay xinh xắn nắm chặt lấy vạt áo của vị đại ca.
Ầm ầm!

Không lâu sau khi dám Yêu thú này xuất hiện, đột nhiên mặt đất rung chuyển, tiếp đó, một cỗ khí tức vô cùng hung hãn xuất hiện trong sương mù.

- Hắc Lân Sư!

Cảm nhận thấy hai cỗ khí tức hung hãn này, sắc mặt đám người của Đỗ gia đều tái nhợt, thậm chí ngay cả ánh mắt Đỗ Phong cũng có chút âm trầm.

Việt nghe thấy vậy thì không khỏi sáng tỏ, hóa ra là Hắc Lân Sư, thảo nào có lực hiệu triệu đến vậy. Hắc Lân Sư nghe nói có 1 tia huyết mạch thượng cổ, dù chỉ một tia rất mỏng manh nhưng cũng rất cao quý rồi. Đây thuộc về uy áp huyết mạch, đối với yêu thú thì so với uy áp thực lực còn mạnh hơn.

Có điều đầu Hắc Lân Sư này lại chỉ là Tứ cấp, xem ra còn chưa thực sự trưởng thành. Địa bảng bài danh 95 Hắc Lân Sư, thực lực có thể đạt tới ngũ, lục cấp, những người Đỗ gia này căn bản không thể sống sót đến bây giờ.

Tuy vậy tình cảnh cũng không mấy lạc quan, bởi nhờ 1 tia huyết mạch thượng cổ mà đầu Hắc Lân Sư này đã rất thông minh, biết sai đám lâu la liên tục bào mòn thể lực đoàn người này, đến tận hôm nay mới ra tay.

Thân ảnh khổng lồ ngày càng hiện rõ trong sương mù, cuối cùng biến thành một con yêu thú to lớn hung tợn xuất hiện trước ánh lửa.

Nhìn đôi mắt hung tợn đỏ lừ, trong lòng tất cả mọi người của Đỗ gia đều chấn động, Trầm Lạc Nhạn ở phía trước thân hình cũng khẽ run lên.

Phiền phức lớn nhất, cuối cùng cũng đã tới.

- Đây chính là Hắc Lân Sư sao?

Ánh mắt Việt liếc nhìn con yêu thú khí tức hung tàn, bộ dạng hung hãn, toàn thân được bao trùm bởi một lớp vảy đen sáng bóng, tản mác ra một ít khí tức cổ lão. Hắn ngón tay cũng nhẹ nhàng xoa đùi, con yêu thú này đúng là hung hãn.

- Tất cả cẩn thận!Nhìn đám Yêu thú đang bao vậy chặt bãi đất trống, lại nhìn con yêu thú khổng lồ mà hung hãn kia, sắc mặt Đỗ Phong vô cùng ngưng trọng, thấp giọng quát:

- Ta ngăn Hắc Lân Sư, các ngươi nhanh chóng giải quyết đám Yêu thú còn lại!

- Gia chủ!

Nghe thấy Đỗ Phong muốn một mình ngăn chặn đầu Tứ cấp linh thú, sắc mặt của những người trong đoàn đều đại biến, vội nói.

- Không cần nói nhiều, cứ nghe Nhạn Nhi! Không muốn ta chết thì nhanh tay giải quyết đám Yêu thú kia, sau đó lại giúp ta!

Đỗ Phong giơ tay lên quát, sau đó đột nhiên quay đầu lại, nhìn vào hướng trung tâm nói to:

- Việt lão đệ, Sát nhi phiền ngươi chiếu cố! Nhân thủ của chúng ta thực sự không đủ!

Nghe thấy lời hắn, không ít người của Đỗ gia đều sững lại một chút. Một ngày giao tiếp đối với gã thiếu niên này, bọn họ cũng coi như có chút quen thuộc, nhưng tiểu tử này không hề có điểm nào mạnh mẽ, Đỗ Phong đem nhiệm vụ này giao cho hắn có chút liều lĩnh.

- Đỗ lão ca yên tâm!

Đối với những ánh mắt hoài nghĩ, Việt cũng không để ý, bàn tay vỗ nhẹ đầu tên nhóc con, cười nói.

GRÀOOOOOOOO!

Tiếng cười của Việt vừa dứt, con Hắc Lân Sư dữ tợn liền rống lên một tiếng. Tiếng rống này vô cùng chói tai, khiến người nghe đau tai nhức óc.

- Ồ, sư tử hống trong truyền thuyết?

Tiếng gầm của Hắc Lân Sư hiển nhiên là tín hiệu xung phong, bởi vậy khi tiếng gầm vừa dứt, ánh mắt đỏ ngầu của đám yêu thú càng nồng đậm hơn, lập tức bốn chân tiến lên, cả mặt đất rung chuyển, đám Yêu thú như nước lũ hướng về phía doanh địa.

Thanh thế cũng khá kinh!

Đám Yêu thú va mạnh vào bẫy chông bên ngoài doanh địa, không ít bị đâm chết, nhưng do số lượng Yêu thú quá nhiều, thi thể nhanh chóng lấp lên, những lớp phòng ngự đơn giản kia nhanh chóng mất tác dụng, đám Yêu thú phía sau nhanh chóng xông tới.

Mùi tanh đập vào mặt, tất cả mọi người của Đỗ gia đều hiểu rằng, tiếp đó sẽ là thời khắc ác liệt nhất trong đêm nay.

Chiến khởi!

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Anh em bằng hữu nào chưa vote thì bớt chút thời gian vote 10 sao nhé, đứng vote cả năm trời oải quá. Vị nào khá giả thì có thể ném nguyệt phiếu kim đậu... ủng hộ, kinh tế khó khăn thì còm men bên dưới cho vui cửa vui nhà!

Chương 88: Trí tuệ

Vù vù!

Đám người của Đỗ gia phối hợp vô cùng ăn ý, rất nhanh ba người một tổ hình thành một trận hình nhỏ, đao kiếm sắc bén trong tay trực tiếp đem từng con Yêu thú lao tới chém cho tan tành.

Đúng mười trận hình nhỏ đã hình thành, ở xung quanh bọn họ máu tươi bắn ra, xác thú chất đầy. Màu máu đỏ sẫm trong phút chốc thấm hồng mặt đất, mùi máu tươi và tiếng kêu thảm thiết khuếch tán ra trong cả khu rừng.

Nhưng không phải tất cả mọi người đều ra tay, ngoài mười trận hình đang chém giết ở vòng ngoài, vẫn còn mười tiểu tổ khác đang đứng ở vòng trong nhìn cảnh chém giết, ánh mắt tràn ngập hung tàn.

Một lúc sau, một tiếng hét thanh thúy vang lên, hơn chục trận hình đang chiến đấu ở vòng ngoài lập tức thu tay, lùi về phía sau. Đám yêu thú còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì lại có 10 tổ hợp 3 người lao ra giao chiến với chúng. Chỉ khác là những người này khí thế ngút trời, khí lực dồi dào.

Hiển nhiên kết quả có thể đoán biết, đám yêu thú rất nhanh bị chém giết.

Đương nhiên một đám yêu thú chết đi những đầu hung thú khác lại lao vào như thiêu thân, hoàn toàn bị huyết tinh dẫn đến phát cuồng.

Máu lại đổ xuống.

Tình thế cứ tiếp diễn, được một lúc, khi những người đang chém giết có dấu hiệu thấm mệt, 10 tổ hợp ban đầu đã nghỉ ngơi tạm đủ thì lại một tiếng hét thanh thúy vang lên.

Việt nhìn thiếu nữ Lạc Nhạn đang đứng trong đội ngũ vòng trong, đôi mắt trí tuệ của nàng không ngừng quan sát tình thế một cách vô cùng tinh tế, hắn không khỏi thầm khen ngợi.

Không chỉ là vấn đề chiến thuật cực kỳ hợp lý, có thể hạn chế được việc đám yêu thú dùng số lượng đè chết, mà còn là năng lực quan sát tinh tế và nhạy bén thời cơ của nàng. Những lúc nàng ra hiệu đổi ca không chỉ là lúc đám người giao chiến đã thấm mệt, mà còn phải đúng vào lúc vừa có một đám yêu thú bị chém giết, không thể thừa cơ tiến sâu vào.

Tình thế này cứ tiếp diễn, sớm muộn đám yêu thú lâu la cũng bị giết hết, như vậy có thể quay sang giúp đỡ Đỗ Phong đang cầm chân Hắc Lân Sư, lúc đó thậm chí có thể thừa cơ giết ngược đầu Tứ cấp linh thú này.

Thân thể, linh phách của Tứ cấp linh thú có 1 tia huyết mạch thượng cổ, lợi ích thu được quá lớn.

Quá ghê, quả nhiên là một cô gái có đại trí tuệ!

Vấn đề lúc này hoàn toàn nằm ở trên người Đỗ Phong, vị trung niên đại hán này liệu có thể kiên trì đến lúc đó hay không. Câu trả lời có lẽ là không, chênh lệch cấp độ không phải dùng quyết tâm là có thể bù đắp lại.

Việt chuyển ánh mắt về nơi diễn ra trận chiến không cân sức giữa người và thú, một bên chỉ là Đệ tam cảnh, một bên là Đệ tứ cảnh, dùng ngón chân mà nghĩ cũng biết tình trạng của Đỗ Phong chắc đang rất thảm.

Thế nhưng tình hình thực tế lại không bi quan như hắn nghĩ, Hắc Lân Sư mặc dù vượt trội về mọi mặt nhưng vẫn chưa thể khiến vị gia chủ Đỗ gia phải gục ngã, mặc dù trông lão lúc này cũng vô cùng khốn khổ.

Y phục đã bị cào rách mấy chỗ, máu không ngừng chảy ra, nhưng Đỗ Phong vẫn không hề nảy sinh ý muốn lui bước dù chỉ là một chút. Cổ tay khẽ rung, linh lực tràn vào thanh trọng kiếm trên tay khiến nó hóa thành kiếm mang sáng chói đâm ra, kinh diễm vô cùng.



Hắc Lân sư cũng đâu ngờ đối phương lại ra tay nhanh như vậy, vừa mới di động thân thể, ngực đã bị đâm trúng, mặc dù có lân giáp bảo vệ nhưng vẫn khiến nó bị thương, lập tức trở nên hung hãn dị thường, một trảo chụp thẳng vào cánh tay Đỗ Phong.

Ống tay áo lập tức hóa thành bột phấn, giáp bọc cổ tay cũng bị chấn vỡ, trên cánh tay rắn rỏi của người hán tử anh dũng đã xuất hiện thêm ba đường máu dài.Tiếng gió rít nổi lên, hàm răng lởm chởm đầy máu đã bổ tới, khiến Đỗ Phong dù rất anh dũng nhưng vẫn phải lui tránh.

Tránh được một đòn chí mạng nhưng trước ngực vẫn thêm một vết thương, Đỗ Phong giận dữ một kiếm bổ vào đầu Hắc Lân Sư.

Kiếm vốn linh hoạt, nhưng trong tay Đỗ Phong lại là trọng kiếm nặng nề, thêm vào đó tâm trạng điên cuồng liều mạng của họ Đỗ lúc này, khiến cho mỗi một kiếm bổ xuống đều mang theo sức lực ngàn cân, dù không phá được lân giáp cũng khiến con hung thú phải thất điên bát đảo, nội thương không nhẹ.

Hắc Lân Sư có chút điên, yêu thú cùng giai hoàn toàn có thể khinh thường nhân loại, vậy mà nó tu vi hoàn toàn vượt trội gã nhân loại trước mặt nhưng dây dưa mãi vẫn chưa thể giải quyết, quả thực quá nhục nhã.

Song trảo nện xuống mặt đất, một luồng kình lực khủng bố cầy nát đất đá xông thẳng về phía Đỗ Phong khiến người trung niên hán tử này vốn đang định nhân lúc ác thú đang tối tăm mặt mũi xông tới bồi thêm vài kiếm phải khựng lại. Thanh trọng kiếm mang theo lôi đình cắm thẳng xuống giữa hai chân, khe nứt trên mặt đất lập tức bị chặn đứng.

Thế trận lại trở về trạng thái giằng co, đương nhiên là Hắc Lân sư vẫn có lợi, nhưng Đệ tam cảnh có thể cầm cự trước Đệ tứ cảnh lâu như vậy đã được coi là điều không tưởng rồi.

Điều này thực ra cũng dễ hiểu, Hắc Lân Sư cũng mới tiến vào Tứ cấp mà thôi, chưa thể phát huy ra chiến lực khủng bố nhất của cảnh giới cuối cùng trong Đệ nhất Bộ, không thể xử lý nhanh chóng tên nhân loại trước mặt.

Vì lẽ đó nó mới nín nhịn trong thời gian lâu như vậy chưa trực tiếp ra tay trả thù mà chỉ ra lệnh cho đám yêu thú liên tục bào mòn thể lực đoàn người này trong những qua, đến tận đêm nay mới phát động sự trả thù kịch liệt nhất.

Nhưng nó thực sự không ngờ đám nhân loại này lại kiên cường như vậy, số lượng yêu thú không hề nhỏ nhưng vẫn chưa thể phá vỡ phòng tuyến của trận doanh. Nếu cứ tiếp tục thì e rằng kẻ cười đến cuối cùng không phải là nó.

Hắc Lân Sư nhanh chóng nghĩ ra đối sách, quyết định vòng qua Đỗ Phong, bốn chân lao nhanh về phía doanh trận.

Việt không khỏi thầm khen cử động này của con yêu thú, đây là đối sách thích hợp nhất lúc này. Với thực lực cường hãn của nó, lực xuyên phá tạo nên, bất kể trận hình của đối phương bố trí tinh diệu, phối hợp ăn ý thế nào, cuối cùng cũng đều chỉ có một kết quả, đó là, trận vỡ người chết!

Có điều hắn tin rằng, cử động này của nó hoàn toàn nằm trong tính toán của cô bé xinh đẹp kia.Quả nhiên, khi Đỗ Phong nhìn thấy cử động này của Hắc Lân Sư, sắc mặt bất biến, tay múa ra hàng loạt đạo kiếm ảnh đem mấy con Yêu thú xung quanh chém ra làm đôi, sau đó bước lên một bước, thân hình vọt lên, thân hình đã đứng phía trước Hắc Lân Sư, linh lực trong cơ thể không hề có chút bảo lưu cuồn cuộn tuôn ra, một kiếm giận dữ chém xuống.

Keeng!

Hắc kiếm va chạm hắc lân tạo ra tiếng kim loại va vào nhau giòn tan, ánh lửa tóe lên, linh lực cả hai bên đều nổ ra khiến một vài con yêu thú xung quanh gặp phải tai bay vạ gió. Thế công của Hắc Lân Sư đã bị chặn lại.

GRÀOOOOOOO!

Gặp phải công kích, Hắc Lân Sư cũng phát ra tiếng gầm phẫn nộ, trên thân thể, năng lượng màu đen bóng tuôn động, cuối cùng bốn chân lại bước lên lao tới, giống như một cỗ xe tăng hung hãn đâm vào Đỗ Phong.

Việt mở rộng hai mắt, nhìn chằm chằm vào cuộc chiến giữa hai cường giả một nhân một yêu. Hắn biết Đỗ Phong đã không còn đường lui, bởi lui lại đồng nghĩa để cho Hắc Lân Sư tiếp cận được phòng tuyến phòng ngự vô cùng hiệu quả dưới sự chỉ đạo của Trầm Lạc Nhạn.

Đỗ Phong không lùi lại, chỉ thấy hắc kiếm trong tay lão nặng nề cắm mạnh xuống đất, linh lực bùng lên đến mức cực hạn quán hết vào trọng kiếm, muốn liều lĩnh ngăn chặn cú húc mình trời giáng của Hắc Lân Sư.

Keeng!!!

Lại một tiếng kim loại va chạm cực mạnh vang lên, con cự thú đâm sầm vào thanh hắc kiếm, hoa lửa tóe lên, linh lực nổ tung, mặt đất mấy trượng đều bị nứt vỡ.

- Hừ!

Va chạm cực mạnh khiến cổ họng Đỗ Phong phát ra một tiếng kêu âm trầm, suýt nữa thì thổ huyết, thân thể cũng lui lại sau mười mấy bước mới đứng vững được. Đấu sức mạnh cùng Yêu thú rõ ràng không phải sự lựa chọn sáng suốt, nhưng cũng không còn cách nào khác.

- Phụ thân!

Ngồi bên cạnh Việt, tên nhóc con đột nhiên kêu lên, đôi mắt đã trở nên ướt ướt. Việt quay sang, mơ hồ cảm thấy trên người nó tản mác ra một tia sát khí, chỉ một tia thôi nhưng lại rất nồng.

- Tập trung phòng ngự!

Trầm Lạc Nhạn quay sang nhìn cha mình đang nắm chặt trọng kiếm, có chút máu tươi từ lòng bàn tay chảy ra, nàng lập tức quay đi, dường như cố kiềm chế cảm xúc, trầm giọng ra lệnh.

Trong khoảnh khắc đó, Việt dường như nhìn thấy Hắc Lân Sư khẽ liếc về nàng thiếu nữ xinh đẹp.

Xem ra nó đã nhận ra cốt lõi vấn đề!

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Anh em bằng hữu nào chưa VOTE thì bớt chút thời gian VOTE 10 sao nhé, truyện đứng vote cả năm trời oải quá. Vị nào khá giả thì có thể ném nguyệt phiếu kim đậu... ủng hộ, kinh tế khó khăn thì còm men bên dưới cho vui cửa vui nhà!

Chương 89: Anh hùng?

Trận khổ chiến điên cuồng, ác liệt và đẫm máu này, nhìn bề ngoài thì vô cùng hỗn loạn, nhưng đó chỉ là cái nhìn của kẻ thiển cận, đối với mỗi sự việc chỉ có thể chăm chăm nhìn thấy chút da lông mà thôi.

Có thể phân làm hai chiến trường, giao đấu của hai cường giả và trận ác chiến của đám pháo tốt. Đương nhiên chiến trường quyết định nằm trong tay kẻ mạnh, thế nhưng khi mà cả Đỗ Phong lẫn Hắc Lân sư chưa thể nào giải quyết nhanh chóng đối phương, thì tầm quan trọng của những con tốt lại được đẩy lên.

Nhân và yêu chém giết lẫn nhau, yêu thú áp đảo về số lượng và sự điên cuồng, nhưng nhân loại lại có sự khôn ngoan và chiến thuật. Sự luân chuyển liên tục giữa chiến đấu và hồi phục giúp cho trận doanh của nhân loại luôn giữ được sự vững chãi, hơn nữa cuộc chiến càng kéo dài sẽ càng thắng thế.

Nguồn cơn của vấn đề hoàn toàn nằm trên người nàng thiếu nữ nhỏ bé hoàn toàn lạc lõng giữa cuộc chiến điên cuồng kia. Không giải quyết được nàng ta, thì phe yêu thú sẽ đi tới bước đường thất bại.

Và dĩ nhiên, Hắc Lân Sư đã nhận ra được điều này.

Một kích chiếm được lợi thế, Hắc Lân Sư lại phát ra tiếng gầm chói tai, bốn chân đập mạnh vào mặt đất, trong tiếng ầm ầm lại quăng cơ thể đầy vảy kim loại đen bóng xông tới phía Đỗ Phong.

Tuy nhìn có vẻ như rất phẫn nộ, nhưng Việt nhìn thấy tia giảo hoạt lóe lên trong mắt nó.

Thấy vậy, sắc mặt Đỗ Phong càng trở nên ngưng trọng, linh lực trong cơ thể điên cuồng tích tụ trên trọng kiếm. Đôi mắt lão tràn đầy hung hãn, quyết tâm một kiếm chém ra, thiên băng địa liệt.

Thế nhưng, khi cơ thể khổng lồ toàn lân giáp vô kiên bất phá của con yêu thú sắp va chạm với thanh hắc kiếm, thì Hắc Lân Sư đột nhiên xoay đầu, chiếc mồm đỏ như máu há rộng ra, hai hàm răng kim loại lởm chởm sáng bóng táp về phía vai trái của Đỗ Phong.

Biến cố bất ngờ ngoài dự liệu của Đỗ Phong. Lão vốn cho rằng con yêu thú này chưa trưởng thành đầy đủ, vì thế kinh nghiệm chiến đấu chắc chắn còn thiếu, nhưng bây giờ xem ra lão đã sai lầm.

Không có con yêu thú nào không trải qua chém giết mà có thể tồn tại được ở Loạn Yêu sơn mạch, dù đó có là Hắc Lân Sư với một tia huyết mạch thượng cổ.

Lúc này đây tình thế thật tiến thoái lưỡng nan! Nếu tiếp tục chém trọng kiếm ra, thì không thể nào ngăn được hai hàm răng sáng bóng đang táp tới, thế nhưng nếu thu kiếm đón đỡ, thì lấy cái gì ngăn chặn cơ thể khổng lồ đầy hắc lân kia?

Lúc này lão rất muốn ngửa mặt lên trời chửi lớn một tiếng, nếu thân thể lão đủ mạnh, đủ cứng, thì đâu phải như này? Sẵn sàng kiếm chọi nha, thân thể đọ thân thể với đối phương!

Cách xử lý tốt nhất lúc này, đó là tránh qua một bên, thế nhưng hàng phòng ngự ở phía sau sẽ không thể chịu nổi.

Suy nghĩ không quá lâu, lập tức làm ra quyết định.

Đỗ Phong hét lên một tiếng, thanh trọng kiếm mạnh mẽ chém vào đầu của Hắc Lân Sư, tiếng kim loại va chạm vang lên đinh tai nhức óc, tiếp đó là một thanh âm trầm thấp vang lên. Đỗ Phong dồn toàn bộ linh lực vào cơ thể quyết tâm cứng đối cứng với yêu thú, thế nhưng chênh lệch ngay lập tức hiện rõ.

Chỉ thấy Đỗ Phong bay sang một bên, còn không kịp kêu lên một tiếng nào, miệng đã phun ra một ngụm máu lớn.

Hắc Lân Sư cũng không dễ chịu cho lắm, cả người chấn động, linh lực từ cơ thể tán loạn tản ra. Thế nhưng nó bất chấp, hơi định trụ thân hình, rồi bốn chân đạp đất lao tới trận địa phòng ngự. Vị trí đầu tiên chính là trận hình của thiếu nữ xinh đẹp Trầm Lạc Nhạn.



- Nhạn Nhi, cẩn thận! Mau lui!

Tiếng kêu gào của Đỗ Phong vừa dứt, bọn người Trầm Lạc Nhạn cũng đã phát hiện ra Hắc Lân Sư đang lao tới phía bọn họ, sắc mặt lập tức xuất hiện vẻ tái nhợt, bọn họ không phải là Linh Luân cảnh đỉnh phong, không thể nào ngăn chặn được Hắc Lân Sư đang ầm ầm lao tới.Keng!

Một đạo không khí bị đè nén bắn tới, mạnh mẽ đánh trên đại đao của một trung niên nam tử cùng tổ với Trầm Lạc Nhạn, lập tức đem hắn chấn cho bay đi, cuối cùng rơi mạnh xuống phía sau.

- A!

Tuyến phòng ngự đột nhiên bị phá vỡ khiến tất cả ngươi của Đỗ gia đều phát ra tiếng kêu kinh hoàng, đặc biệt là khi nhìn thấy ngọn núi nhỏ màu đen bóng đang lao tới, sắc mặt càng tái nhợt.

- Tiểu Nhạn Nhi, mau tránh ra!

Một vài người nhìn thấy Trầm Lạc Nhạn vẫn còn đứng trên đường Hắc Lân Sư đang lao tới, lập tức vội vàng kêu lên.

Nhưng mà, đối với tiếng quát của bọn họ, Trầm Lạc Nhạn chỉ nghiến chặt răng làm ngơ. Một người đại trí tuệ như nàng thừa hiểu rằng, nàng mà lui thì tuyến phòng ngự sẽ hoàn toàn tan vỡ, tới lúc đó, kết cục của bọn họ vẫn sẽ như vậy mà tiêu vong.

Vù!

Hít sâu vào một hơi, một tia linh lực đột nhiên từ trong cơ thể thiếu nữ xinh đẹp trào ra, tiếp đó, tiếng không khí nổ lại vang tới.

Việt nhíu mày, đây là tình huống gì vậy, cô gái nhỏ này không phải chưa khai linh hay sao, thế quái nào lại có thể sử dụng linh lực, hơn nữa lại còn linh lực ly thể mà chỉ có Linh Luân cảnh mới làm được.

Xuy!

Kiếm mang trong tay Trầm Lạc Nhạn vũ động, đem một đạo không khí bị đè nén bắn đến đánh văng đi. Thế nhưng rõ ràng là dù cố gắng đến đâu, cũng chỉ là châu chấu đá xe mà thôi.Ngay tiếp đó, hàng loạt đạo linh lực cường hãn khác lại ầm ầm đánh tới, khí lãng hung mãnh trực tiếp đem trường kiếm trong tay Trầm Lạc Nhạn đánh bay đi, còn người cũng loạng choạng lui lại, cuối cùng ngồi bệt xuống đất, khuôn mặt tái nhợt nhìn Hắc lân Sư hung tợn đang ầm ầm lao đến.

Con linh thú Tứ cấp này sau khi đánh bật Trầm Lạc Nhạn không ngờ lại bỏ qua trận doanh, mà tiếp tục lao tới công kích người thiếu nữ xinh đẹp với một tâm thế không chết không thôi.

- Không!

Không ít người của Đỗ gia ở xung quanh nhìn thấy cảnh này đều giật mình kinh hãi, một vài người định lao lên ngăn chặn, thế nhưng tốc độ yêu thú quá nhanh, cũng chỉ đành bất lực hét lên.

- Súc sinh! Lão tử thề giết ngươi!

Đỗ Phong vẫn không hề dừng lại, nhưng tốc độ của lão so với Hắc Lân Sư thì thua kém quá nhiều, hoàn toàn vô phương can thiệp, chỉ còn biết hét lên một cách đầy bật lực.

- Tỷ tỷ!

Đôi mắt Đỗ Sát đỏ ngầu, nếu không bị người giữ chặt e rằng tên nhóc cũng đã xông ra liều mạng.

Trầm Lạc Nhạn hai mắt tràn đầy tuyệt vọng. Đến lúc này còn ai có thể cứu được nàng đây? Nàng còn bao nhiêu việc chưa làm được, còn muốn đưa Đỗ gia đi lên đỉnh cao, muốn chứng kiến tiểu đệ đệ trưởng thành lấy vợ sinh con, còn muốn phụng dưỡng phụ thần lúc tuổi già.

Một người đại trí tuệ như nàng, còn biết bao hoài bão chưa thực hiện!

- Tiểu huynh đệ, ngươi điên à?

Vào lúc nàng tuyệt vọng nhất, thì thanh âm của mọi người vang lên. Trong mơ hồ, nàng thấy một bóng người xuất hiện trước mặt nàng, chắn mưa chắn gió.

Nhìn thấy viện thủ đột nhiên xuất hiện này, Trầm Lạc Nhạn lúc đầu cả kinh, đợi nhìn rõ người này rồi thì hai mắt tràn ngập kinh hãi.

Cánh tay trắng trẻo mang theo đầy linh lực trong suốt giơ lên, tất cả mọi người đều có cảm giác một luồng khí thế như rồng đột ngột xuất hiện. Một quyền trực diện không hoa mỹ, không chiêu thức, không xảo kình, chỉ đơn giản là một cú đấm quán đầy linh lực giáng xuống đầu Hắc Lân Sư.

Động tác của tất cả mọi người trong doanh địa lúc này đều như chậm lại trong giây lát, sắc mặt nàng thiếu nữ đang tuổi trăng rằm tràn đầy kinh ngạc nhìn thân ảnh trước mặt, trong giây lát đó, gã thiếu niên vốn dĩ non nớt yếu ớt, phảng phất như có thể gánh cả đất trời.

- Phụ thân… nói đúng!

Trong thời khắc này, người thiếu nữ xinh đẹp cả ngoại hình lẫn trí tuệ, lại chỉ có thể lẩm bẩm một câu này.

Tiểu gia hỏa xem bộ dạng lười biếng kia, vậy mà giờ đây xuất hiện như một vị anh hùng...

Ai chưa vote thì bỏ chút thời gian ra vote giùm nhé, ai có điều kiện thì ném kim đậu, nguyệt phiếu... bản tác đều hoan nghênh! Nghèo rớt mùng tơi thì có thể ủng hộ bằng cách còm men bên dưới!

Chương 90: Khí chất

Uỳnh!

Thanh âm trầm như búa bổ vang lên, mặt đất rung chuyển khiến tất cả mọi người nhanh chóng tỉnh lại từ trong cơn mê.

Một quyền vô cùng trực diện, vô cùng trần trụi, quán đầy linh lực và lực lượng của bản thân như thái sơn áp đỉnh giáng thẳng xuống đỉnh đầu của Hắc Lân Sư.

Cả thân hình khổng lồ đồ sộ của con yêu thú nện xuống mặt đất rung chuyển cả doanh địa, tạo thành một hố sâu, khiến tất cả người chứng kiến đều tưởng mình đang lạc vào trong mộng.

Thiếu nữ xinh đẹp Trầm Lạc Nhạn ngơ ngác nhìn thân ảnh gã thiếu niên tuổi còn ít hơn mình, trong lòng chấn động đến khó tin. Gương mặt anh tuấn quá mức, dáng vẻ yếu đuối, bộ dạng hoàn toàn là một công tử nhà giàu nào đó, vậy mà lại có lực lượng khủng khiếp đến như vậy.

- Nữ nhân trí tuệ mà đơ ra vậy à, mau lùi lại đi!

Khi mà đầu óc thiếu nữ xinh đẹp vẫn còn chút hỗn độn, thanh âm của Việt đột nhiên truyền vào trong tai, đưa nàng trở lại với thực tại. Là một nữ nhân thông minh, Trầm Lạc Nhạn đương nhiên biết lúc này là lúc nào, lập tức lui về phía sau, chỉ để lại một thanh âm rất nhỏ lạc lõng giữa không gian đầy máu:

- Cẩn thận một chút!

Nghe vậy, Việt chỉ nhếch miệng cười, nhìn Hắc Lân Sư mắt đỏ ngầu đang nằm bò trên mặt đất, cánh tay phải chậm rãi giơ lên. Đừng nhìn hắn một quyền đẩy lui Hắc Lân Sư trông rất ngầu, thế nhưng lúc này bàn tay truyền đến cơn đau đớn kịch liệt, các ngón tay như sắp rời ra.

Một quyền vừa rồi chính là một quyền mạnh nhất của hắn, lại được tính toán rất kỹ, là sự tổng hợp của rất nhiều lợi thế.

Đầu tiên, là Hắc Lân Sư cũng không ở trạng thái đỉnh cao sau quá trình giao chiến dữ dội với Đỗ Phong. Thứ hai, khoảnh khắc va chạm chính là điểm kết thúc trên đường lao tới của Hắc Lân Sư, lúc đó nó không thể tránh được. Cuối cùng, vị trí quyền đầu nện trúng là nơi có bộ bờm đầy kiêu ngạo của Hắc Lân Sư, cũng là vị trí yếu nhất trên cơ thể nó, bởi vì không có lân giáp bao phủ bảo vệ.

Vậy mà hắn nhận lại được gì, chỉ là bàn tay đau nhức nhối như sắp gãy rời, trong khi đó ở dưới hố đất, cơ thể khổng lồ của Hắc Lân Sư hoàn toàn không hề hấn gì, chỉ có tâm trạng nghe chừng rất tệ mà thôi.

Một quyền đầy sức mạnh, bề ngoài thì khí chất ngời ngời bá tuyệt vô song thu hút mọi ánh nhìn, nhưng thực tế thì không hề có một chút tác dụng gì, chỉ là bộ cánh hào nhoáng khoác bên ngoài cơ thể tàn tạ mà thôi.

Một luồng khí hung bạo lan ra, Hắc Lân Sư bật người dậy nhảy ra khỏi hố, con mắt đỏ ngầu tràn ngập vẻ tàn khốc và hung tợn nhìn gã thiếu niên vừa cho mình ăn quả đắng.

Chân trước nó vừa tiếp đất, tức thì khiến mặt đất rung chuyển, khí tức cuồng bạo ép về phía gã thiếu niên, tiếng xé gió cùng từng đạo không khí bị đè nén chói tai lướt tới. Tuy nhiên những đạo không khí này còn cách Việt khoảng một trượng thì đã nổ tan, bộ dạng đó phảng phất như xung quanh hắn có một lớp bảo vệ vô hình đang che chắn.

Ở đương trường chỉ có một người duy nhất nhìn ra thực hư, đó là Đỗ Phong. Lão có thể nhận ra từ trên người gã thiếu niên kia bỗng bùng phát một lớp sát khí vô hình, chính nó đã phá tan luồng yêu khí hung bạo của Hắc Lân Sư. Thứ sát khí này hoàn toàn đã ngấm vào xương cốt, tự nhiên mà phát.

Đương nhiên, Hắc Lân Sư cũng không nghĩ rằng sử dụng yêu khí hung bạo là có thể giết chết đối phương, chân sau vừa chạm đất, lập tức toàn thân tuôn động hắc mang, những chiếc vảy đen bóng sắc lẹm hơi chếch lên, khiến toàn thân nó bất kỳ chỗ nào cũng trở nên vô cùng sắc bén.



Lúc này nó thật sự biến thành một cỗ máy giết chóc.

- Gràààààooo!Hắc Lân Sư gầm lên một tiếng chấn động màng nhĩ, chiếc bờm đầy kiêu ngạo xù lên, tiếp đó với tốc độ kinh người xông lên, mùi tanh quét tới vô cùng đáng sợ.

Đối mặt với thế xông lên vô cùng hung hãn của Hắc Lân Sư, Việt không chỉ không lùi về phía sau, ngược lại còn mạnh mẽ tiến lên một bước, trong đôi mắt chăm chú của mọi người, cánh tay trắng trẻo của hắn lại giơ lên, ngón trỏ và ngón cái kẹp một sợi lông vũ nhỏ đen tuyền như tóc mây.

- Hắn...hắn muốn làm gì vậy?

Nhìn thấy cảnh này sắc mặt của tất cả mọi người đều trở nên kinh hãi. Gã này điên à? Đối diện với thế công khủng khiếp như vậy, không ít người còn cảm thấy suýt vỡ tim, vậy mà tên tiểu tử này đang làm cái trò ngu ngốc gì vậy?

Nhưng rất nhanh họ nhận được câu trả lời.

Chỉ thấy hắc quang lóe lên, sợi lông vũ nhỏ bé lập tức trở nên to lớn với kích cỡ còn lớn trọng kiếm của Đỗ Phong, mang theo hắc khí bổ thẳng về phía con hung thú đang lao đến.

Không có bất kỳ âm thanh nào vang lên, cả không gian phảng phất trong lúc này đều ngưng đọng lại. Tiếp theo đó, một vòng kình khí ba động mà mắt thường có thể nhìn thấy trực tiếp từ chỗ tiếp xúc lan ra. Bùn đất từ dưới mặt đất ùn ùn bay lên, trên không trung lại vỡ vụn thành đám mưa bụi đất trút xuống.

- Grào!

Bụi đất bay đầy trời, sau đó mọi người liền nghe thấy tiếng gầm giận dữ, ánh mắt nhìn lại, lập tức đồng tử đột nhiên co rút lại, sự kinh ngạc đến khiếp sợ xuất hiện trên mặt.

Ở nơi bùn đất rơi xuống, thân hình khổng lồ của Hắc Lân Sư không hề giống sự dự đoán của mọi người hoàn toàn nghiền ép Việt, mà ngược lại bị một cỗ lực lượng hung hãn chấn lui lại cả chục mét, bốn chân lê dài trên đất, kéo thành bốn rãnh đất sâu.

Trên người nó không ngừng tản mác ra hắc khí cuồng bạo, hai hàm răng sắc nhọn liên tục nghiến lại tạo ra những âm thanh khiến người ta phải run rẩy, trông nó không khác gì một vị yêu ma vương đến từ chốn Địa ngục tối tăm.
Chỉ có điều nếu quan sát kỹ sẽ thấy, tình trạng của Hắc Lân Sư lúc này đây không hề oai phong như bề ngoài, thậm chí rất tệ là đằng khác.

Từ những khe vảy đã bắt đầu có máu đỏ mang theo mùi tanh nồng chảy ra, Hắc Lân Sư cố gắng ngưng tụ linh lực để ngăn lượng máu đang không ngừng thất thoát, nhưng vô ích. Hắc khí xung quanh vốn không phải do nó phát ra, từng luồng từng luồng như ma chướng không ngừng rút đi huyết tinh, ngăn chặn quá trình hồi phục vốn rất mạnh mẽ của yêu thú.

Nghiến răng nghiến lợi, Hắc Lân Sư nhìn về phía đối diện, chỉ thấy gã thủ phạm lúc này đang nhìn nó với ánh mắt vô hại, chiếc lông vũ cự đại trong tay không ngừng phe phẩy như đang đuổi ruồi nhặng, bộ dáng không khác gì một gã nông dân đang buổi trưa hè nắng gắt.

Bộ dạng này của kẻ thủ ác thực sự khiến Hắc Lân Sư cảm thấy nóng mắt, nảy sinh một cỗ xúc động muốn xông tới nghiền ép giày xéo đối phương dưới bộ trảo của mình, nhưng nó biết đây là điều không thể.

Bản thân nó thân mang thương thế, đối phương dùng sức nhàn đánh sức mỏi, lại còn có thêm thứ binh khí kỳ quái kia, nó căn bản đánh không lại. Giờ rút đi là lựa chọn khôn ngoan nhất, dây dưa thêm nữa đừng nói báo thù, chỉ sợ đến mạng cũng không thể giữ nổi.

Grừ grừ!

Hắc Lân Sư phát ra tiếng gào thét phẫn nộ mà bất lực, dùng ánh mắt đầy sự không càm lòng nhìn đám người Đỗ gia, rồi quay đầu bỏ chạy.

Yêu thú cầm đầu vừa chạy, đám yêu thú còn lại cũng hoàn toàn tan rã, nhanh chóng chật vật tháo lui, chỉ trong vòng mấy phút tất cả yêu thú đã trốn chạy sạch sẽ, để lại xác thú chất đầy mặt đất.

Đám thú tan đi, áp lực đột nhiên tiêu tán, đám người của Đỗ gia ngồi phịch xuống đất. Hiển nhiên trận chiến vừa rồi đã tiêu hao quá nhiều thể lực của bọn họ.

Vốn dĩ là kết cục phải chết không ngờ, rất may là cuối cùng đã thoát khỏi kiếp nạn, cảm giác sống sót thật sự rất tốt!

Đương nhiên, trong tiếng thở gấp gáp, ánh mắt bọn họ cũng không hẹn mà gặp cùng nhìn về phía thiếu niên ở trung tâm, ánh mắt vô cùng nóng bỏng.

Hình tượng như thần thánh này so với gã thiếu niên hiền lành vô hại trước kia, hiển nhiên là khác nhau một trời một vực.

Đỗ Phong thu lại trọng kiếm trong tay, ánh mắt nhìn Việt cũng có chút kỳ lạ. Hắn vốn đã biết thiếu niên này không đơn giản, cực kỳ nguy hiểm, nhưng không ngờ thực lực lại cường hãn đến như vậy, hoàn toàn không thua gì lão, chiến lực thậm chí còn nhỉnh hơn.

- Đại ân không biết nói lời cảm tạ thế nào!

Nhìn Đỗ Phong vẻ mặt ngưng trọng, Việt cũng đành cười cười gật đầu, nếu không phải tình hình nguy hiểm, hắn thực sự không muốn bộc lộ thực lực, giữ lại cho mình một chút dù sao vẫn an toàn.

- Cảm ơn!

Một trận gió thơm bay vào trong mũi, Việt ngạc nhiên quay đầu, vừa hay nhìn thấy thân thể mềm mại lả lướt, tiếp đó, thanh âm trầm thấp như chuông khánh cũng nhẹ nhàng truyền đến tai hắn.

Ai chưa vote thì bỏ chút thời gian ra vote giùm nhé, ai có điều kiện thì ném kim đậu, nguyệt phiếu... bản tác đều hoan nghênh! Nghèo rớt mùng tơi thì có thể ủng hộ bằng cách còm men bên dưới!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau