ĐẾ HOÀNG TÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế hoàng tôn - Chương 76 - Chương 80

Chương 76: Thảm cảnh

Rừng rậm truyền ra những tiếng xào xạc.

Đám thiếu niên thiếu nữ niên len lỏi qua những tán cây rừng, nhanh chóng tiến về phía trước.

Một thiếu nữ bỗng nhiên cảm thấy một thúe gì đó tóm chặt lấy chân mình, mất đà ngã vật xuống. Cô nàng ngoái đầu lại nhìn, sau khi chứng kiến thứ đang nắm lấy cổ chân mình thì hét lên một tiếng, đưa đến sự chú ý của đồng bạn.

Ngay cả Tiêu Phong cũng phải dừng chân quay lại. Hắn nhìn thấy cánh tay đầy máu đang tóm lấy cổ chân của sư muội, không chậm trễ lập tức giẫm mạnh lên.

Một tiếng rên khe khẽ từ trong bụi cây vang lên, bàn tay dính đầy máu chậm rãi buông ra, vị thiếu nữ vội vã lao về phía đồng môn, mặt cắt không còn một hạt máu. Những người khác cũng lùi lại một bước, dường như rất sợ bị thứ gì đó lao ra tập kích.

Những phản ứng này đám sư đệ sư muội lọt vào mắt Tiêu Phong khiến hắn chỉ còn biết lắc đầu, rõ ràng bọn chúng quá thiếu kinh nghiệm và bản lĩnh, đây đích thực là nhược điểm của đệ tử đại tông môn nói chung. Chỉ có những kẻ vượt ra khỏi khuôn khổ này, mới có thể nổi bật lên được.

Keeng! Keeng!

Một thanh kiếm mỏng manh xuất hiện nơi tay, chỉ nghe thấy hai tiếng kim loại va chạm trầm thấp vang lên, thanh kiếm trong tay Tiêu Phong vẫn y nguyên cắm trong vỏ, chỉ có lùm cây là đã không còn nữa.

Cành lá bay tứ tung, để lộ ra một người nằm bên trong. Toàn thân đẫm máu nằm úp trên mặt đất nhưng mặt lại hướng lên trời, trên vai phải có một vết cắt sâu đến nỗi cánh tay thiếu chút nữa thì đứt ra. Nếu không phải đôi mắt đang mở tràn ngập ý cầu xin giúp đỡ thì không ai tin được với tình trạng như vậy mà người này vẫn còn sống.

- Tiêu sư huynh, chúng ta...

Một thiếu nữ dè dặt lên tiếng tỏ ý muốn giúp đỡ, tâm địa thiếu nữ vẫn luôn thiện lương như vậy, nhưng Tiêu Phong thì không nghe lọt tai, đối phương chưa nói hết câu thì hai tiếng kim loại va chạm lại vang lên, thanh kiếm trong tay Tiêu Phong vẫn không rời vỏ nhưng giữa trán người đang nằm kia đã có thêm một lỗ.

Rất nhanh hai tròng mắt dần dần trở nên mơ hồ, cuối cùng trắng dã, bây giờ không còn trông như xác chết nữa, mà thực sự trở thành một cỗ thi thể.

- Sư huynh, ngươi...

Thấy đám đồng môn sững sờ trước hành động của mình, lại còn muốn lên tiếng thắc mắc, Tiêu Phong lập tức cắt lời:

- Các ngươi biết hắn là ai không? Cự Đao Khách, cũng là một trong Trấn Bắc ngũ quái như Khấp Huyết thương, lòng dạ độc ác coi mạng người như cỏ rác! Cứu hắn xong, các ngươi có chắc sẽ không bị cắn ngược lại?

Nhìn vẻ mặt các sự đệ sư muội, Tiêu Phong lại càng sôi máu, tiếp tục lên tiếng dạy bảo, một bộ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép:

- Các ngươi đều là những thiên tài của bổn môn, thiên phú hơn người, thế nhưng quá thiếu lịch duyệt. So sánh với đệ tử của những tiểu thế lực, các ngươi hiện tại hơn về tu vi và thực lực nhưng chiến lực khó mà bằng được!



Nói xong hắn không quan tâm xem đám đồng môn ngộ ra được bao nhiêu mà lập tức lao vào bên trong rừng rậm.

Đám người trẻ tuổi đưa mắt nhìn nhau, nhất thời chưa biết phải làm gì. Bọn họ biết Tiêu sư huynh vào sâu bên trong để quan chiến, nhưng trong đó khẳng định sẽ rất nguy hiểm.
- Tiêu sư huynh nói đúng, tinh thần của chúng ta quá mỏng manh! Lần này ta nhất định phải vào đến cùng!

Một thiếu niên lên tiếng, ánh mắt trở nên kiên định, sau đó xoay người đuổi theo hướng của Tiêu sư huynh. Những người khác cũng nhanh chóng làm ra quyết định, lập tức lao theo, tiến vào sâu bên trong rừng rậm.

Nhận thấy đám sư đệ sư muội đang bám theo sau, Tiêu Phong cảm thấy hài lòng, cuối cùng thì bọn chúng cũng ngộ ra được chút ít. Thay đổi này dù nhỏ nhưng sẽ trở thành tiền đề cho sự tiến bộ ở tương lai gần.

Tiếng giao chiến càng lúc càng gần, một khoảng đất trống nhân tạo hiện ra trong tầm mắt của đám người trẻ tuổi.

Sở dĩ gọi là nhân tạo, bởi vì khoảng đất trống được tạo ra hoàn toàn là do cây cối bị đánh vỡ. Mặt đất bị cầy xới, dù là đại thụ cũng bị bật gốc, huyết tinh rơi vãi khắp nơi nhuộm đỏ cả không gian. Cảnh tượng trước mắt không khác gì địa ngục thu nhỏ khiến những tâm hồn nhỏ bé vừa mới hừng hực quyết tâm trở nên run rẩy sợ hãi.

Gần như đập vào mắt của đám thiếu niên là một cỗ thi thể nằm lăn lóc trên mặt đất, sở dĩ gọi là lăn lóc bởi thi thể này đã không lành lặn mà bị chia năm xẻ bảy, vương vãi trên mặt đất. Từng mảnh tàn thi không ngờ đều ánh lên ánh kim loại, nếu không phải nhìn thấy máu vẫn không ngừng chảy ra thì còn tưởng đây là một lò rèn binh khí nào đấy.

- Trấn Bắc ngũ quái Thiết Khối, một thân Hắc Thiết chi thể có thể đánh vỡ trung phẩm linh binh, không ngờ lại bị chém thành mấy khối như vậy!

Tiêu Phong không khỏi cảm thấy kinh hãi, hắn tự nhận thực lực bản thân có thể đánh bại Thiết Khối, thế nhưng thanh kiếm trong tay hắn là thượng phẩm linh kiếm mà vẫn không thể nào giết được đối phương, chứ đừng nói đến việc chém thành mấy khúc như vậy.

Vội vã ngẩng đầu lên nhìn về phía trung tâm khu đất trống, chỉ thấy cát bụi mù mịt, nhưng thanh âm giao chiến đã biến mất, không gian đột nhiên trở lại yên tĩnh, tĩnh lặng một cách đáng sợ.

Bụi mù rất nhanh tan đi, cảnh tượng nhanh chóng hiện ra trong tầm mắt của đãm người trẻ tuổi. Mặc dù tâm hồn đang run rẩy nhưng những thiếu niên thiếu nữ vẫn cố gắng giương mắt xem kẻ hung ác này rốt cuộc có đúng là ba đầu sáu tay chín mồm mười hai mắt hay không.

Thế nhưng không hề dữ tợn như bọn hắn tưởng tượng, đứng giữa khu đất trung tâm là một gã thiếu niên mà tuổi tác có lẽ không thua gì bọn hắn, gương mặt hoàn toàn bị nhuộm đỏ thậm chí ngay cả đôi mắt cũng đỏ như máu, thế nhưng vẫn không thể che được vẻ anh tuấn như tạc tượng của gã này.

Hắn đứng đó, y phục rách tơi tả, phần thân trên tràn ngập những vết thương sâu nhìn thấy tận xương, máu không ngừng chảy, trên tay còn cầm một chiếc lông vũ đen bóng như lông quạ, chỉ có điều là loài hắc nha khổng lồ, càng tăng thêm vẻ hung ác.Trước mặt hắn là một người đang ở tư thế quỳ, chỉ có điều đầu quay ngược ra đằng sau, xem ra đã trở thành một cỗ thi thể. Ở gần đó cũng có một cỗ thi thể khác bị hai thanh giản xuyên qua lồng ngực ghim trên mặt đất.

Toàn bộ lọt vào mắt những thiếu niên non nớt, gã trẻ tuổi hung ác phía trước lập tức trở thành hình ảnh của Tử thần, kẻ đại diện cho cái chết có lẽ cũng chỉ đến mức này mà thôi.

Nhận ra có người đến gần, gã Tử thần trẻ tuổi ngẩng đầu lên, nhe răng cười, hàm răng trắng bóng nổi bật giữa không gian bị nhuộm đỏ, càng khiến đám thiếu niên rùng mình.

- Các ngươi cũng muốn săn ta?

Tiêu Phong khẽ níu mày, kẻ này cơ thể rõ ràng đã vô cùng suy yếu, chỉ có điều thủ đoạn thực sự quá hung tàn, với thực lực của hắn thì không cần e ngại, nhưng đám sư đệ sư muội e rằng khó bảo toàn, lập tức giơ hai tay lên tỏ thiện ý:

- Bằng hữu nói đùa, đi săn thì tại hạ đã đi một mình! Chỉ là dẫn đám sư đệ sư muội ra ngoài lịch lãm mà thôi! Hơn nữa bọn ta cũng không cần nịnh bợ Phỉ Thúy các!

Gã Tử thần trẻ tuổi ánh mắt dần trở nên bớt đỏ, khẽ nhún vai tiêu sái, sau đó quay người bỏ đi bằng những bước chân nghiêng ngả. Tình trạng của hắn như vậy nhưng đám thiếu niên càng thêm kính sợ, kẻ này thực sự quá mức khủng bố.

- Ngươi định tiến vào Loạn Yêu sơn mạch?

- Còn lựa chọn nào khác sao?

Thanh âm trả lời vọng lại, thân hình khập khiễng của gã tử thần gần như sắp biến mất sau rừng rậm. Nhìn theo những bước chân như sắp đổ gục đó, ánh mắt đám thiếu niên thiếu nữ dường như hiểu ra thứ gì đó.

Tiêu Phong nhìn bóng người này, hắn có cảm giác rất khó hiểu. Dù là đại sư huynh của hắn, một trong Tứ công tử, hắn cũng có niềm tin không lâu nữa sẽ trở thành bại tướng dưới thanh kiếm của hắn. Còn kẻ này lại mang đến cảm giác mơ hồ không thể đoán biết, dường như đây sẽ là đại địch của đời hắn.

- Tên ngươi là gì?

Thanh âm của Tiêu Phong vang lên, xuyên qua rừng rậm truyền tới bóng người kia.

- Ta là Việt...

Bóng người đã biến mất, chỉ còn tiếng trả lời như ma chú quanh quẩn trong không gian...

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Các huynh đệ tỷ muội đọc thấy hay thì bỏ chút thời gian ra vote 10*, vị nào tài phú khá giả thì ném kim đậu, nguyệt phiếu... các thứ, bản tác xin đa tạ!

Còn vị nào cảm thấy quá mức bức xúc, truyện xàm quá hay dở quá thì có thể còm men bên dưới cho vui cửa vui nhà!

Chương 77: Hung khí

Trong sâm lâm rậm rạp, cành lá nóng cháy bởi dương quang che lấp xuống, ngẫu nhiên có một ít ánh nắng xuyên qua khe hở hắt xuống mặt đất tạo thành một bức thiên nhiên với nhiều vết lốm đốm tạo thành những đồ án xinh đẹp.

Khắp chốn rừng núi là một mảnh im lặng, ngẫu nhiên có một đạo văng vẳng, không biết là loại ma thú nào phát ra tiếng gầm nhẹ xuyên qua rừng rậm rồi tiêu tan.

"Xoạt".

Rừng rậm đang lúc bình yên như buổi trưa mùa hè, một thanh âm rất nhỏ thôi cũng trở thành cơn chấn động. Theo từng tiếng lá khô bị đạp lên, một bóng người chậm rãi bước từng bước, len lỏi qua cây rừng rậm rạp.

Bước chân không vững, thân hình ngả nghiêng, y phục rách nát, toàn thân nhuốm máu đỏ, cơ thể toát ra vẻ mệt mỏi đến cùng cực, chỉ có ánh mắt là vẫn sáng rực như mắt diều hâu, đảo qua mọi phương hướng, tràn ngập sự đề phòng.

Có thể nói thân thể Việt lúc này đã cạn kiệt linh lực, căn bản không còn lại bao nhiêu sức chiến đấu, nếu gặp phải yêu thú Nhị cấp cũng khiến hắn khổ sở rồi. Nhưng hắn không thể rời khỏi Loạn Yêu sơn mạch, nói đúng hơn là không dám, bên ngoài kia e là đã tụ tập rất đông người của Phỉ Thúy các và đám thợ săn tiền thưởng rồi.

Vì thế việc cấp bách lúc này là tìm một nơi ẩn náu tích cực dưỡng thương, đời đến khi lành lặn thì tiến vào sâu hơn bên trong sơn mạch.

Hơn nữa, đây là Loạn Yêu sơn mạch, muốn tìm kiếm được một chỗ ẩn núp không bị quấy rầy, không thể nghi ngờ là không hề khó khăn, nếu không muốn nói là quá mức dễ dàng. Việt rất nhanh tìm được một địa phương thích hợp.

Xuyên qua tảng rừng xuất hiện một thác nước cao đến mấy trượng trượng từ từ hiện trong ra tầm mắt của Việt.

Với bề ngoài của hắn lúc này thì việc được đắm mình trong làn nước mát quả thực là điều tuyệt diệu của cuộc đời, chỉ là với tình trạng tàn tạ như bây giờ thì đây đúng là thú vui quá xa xỉ.

Điều đáng nói ở đây, phía sau dòng thác chảy ầm ầm bọt tung trắng xóa, không ngờ lại có một cửa động nằm lặng lẽ. Đó là một sơn động nhìn qua cũng không giống là do thiên nhiên tạo ra, ngược lại càng giống bị nanh vuốt ma thú sắc nhọn mạnh mẽ đào vào vách núi đá.

Đây là một nơi tuyệt diệu để lẩn trốn, nằm phía sau một dòng thác, nếu không quá mức để tâm sẽ rất khó phát hiện, bọt tung trắng xóa, nước chảy ầm ầm, hơi nước dày đặc, cho dù ở bên trong nhảy múa ca hát e rằng cũng không sao.

Không suy nghĩ quá nhiều, cũng không còn sức mà băn khoăn nữa rồi, Việt lập tức bước xuống dòng nước, xuyên qua tầng bọt trắng xóa, tiến về phía hang động.

Máu khô nhuộm kín cơ thể rất nhanh bị dòng nước mạnh gột rửa, thậm chí mạnh đến nỗi lột cả da những nơi bị thương. Cảm giác vừa đau đớn vừa sảng khoái khiến đầu óc đã rất mệt mỏi của Việt trở nên tỉnh táo lại đôi chút.

Nơi này là Loạn Yêu sơn mạch, nguy hiểm trùng trùng, nơi nào cũng ẩn ẩn nguy cơ, nếu là không cẩn thận mà nói, chết như thế nào chỉ sợ cũng không biết. Mặc cho từng khối nước đang dữ dội đổ lên người, Việt vẫn không bước lên cửa sơn động mà chỉ cầm một tảng đá lớn ném mạnh vào bên trong.

Tiếng lộc cộc vang vọng rồi lại truyền ra, sau một hồi vẫn không có chuyện gì xảy ra, Việt thở ra một hơi, lúc này hắn mới yên tâm mà bước vào.



Chậm rãi tiếng vào bên trong, sơn động có chút rộng mở. Tuy rằng còn mơ hồ lưu lại mùi tanh hôi nấm mốc, có lẽ do đã quá lâu không có yêu thú sinh sống, thế nhưng lúc này thân mang trọng thương, đương nhiên không dư thừa hơi sức để ý tới việc nhỏ này.

Cảm giác an toàn ùa đến, thân thể Việt đổ gục xuống, hai mắt nhắm lại muốn đánh một giấc thật sâu, hôm nay quả là một ngày dài và mệt mỏi, dù là tu giả cũng muốn được nghỉ ngơi.Chỉ là, tinh thần muốn nghỉ, nhưng lý trí lại cho hắn biết bây giờ chưa phải lúc. Mà đối với một kẻ như Việt, cuộc chiến giữa lý trí và tình cảm, thường kết thúc với phần thắng thuộc về lý trí.

Phải rất khó khăn hắn mới có thể tỉnh táo ngồi dậy, mặc kệ những vết thương lộ cả thịt trên người mà tập trung tinh thần vào thể nội.

Những dòng Linh hà không khác gì những con sông mùa cạn, lòng sông chằng chịt những vết nứt, thỉnh thoảng mới có một vài vũng nước đọng. Linh lực đã không còn lại bao nhiêu, đây là điều dễ hiểu, chỉ là lượng hắc khí trên mặt sông không ngờ đã đạt đến cường độ khủng khiếp, lại như có sinh mệnh không ngừng hung hãn gào thét thị uy.

- Hung khí ở đâu ra mà nhiều đến vậy?

Linh Hà ban đầu là sự cân bằng giữa huyết linh lực và hung lệ hắc khí, nhưng bây giờ huyết thủy quá mức ít ỏi mà cường độ hung khí lại mạnh lên rất nhiều.

Suy đi tính lại chỉ có một khả năng, cường độ hắc khí tăng lên có thể là do cơ thể hấp thụ hung sát lệ khí trong quá trình đồ sát mà hắn tiến hành đối với đám Liệp thưởng giả.

Hắc khí không ngừng gào thét thị uy, liên tục bành trướng, dần dần xâm nhập vào dòng linh lực ít ỏi còn xót lại, khiến dòng huyết thủy dần dần trở nên tối màu, rồi lại có xu hướng chuyển sang màu đen.

"Chuyện quái quỷ gì vậy?"

Việt thực sự có chút khó mà giải thích được, thế nhưng nhìn cảnh chút linh lực còn xót lại bị đồng hóa không ai có thể ngồi yên được. Hắn cũng không ngoại lệ, lập tức cắn răng, điên cuồng vận chuyển linh lực từ Linh Hải ra.

Chỉ có điều Linh Hà vốn chảy ngược từ Huyết Hải, dòng sông đã khô cạn thì dù là biển lớn cũng còn lại được bao nhiêu? Tình trạng Linh Hải của hắn cũng không khả quan chút nào, sắp sửa khô cạn đến nơi rồi.

- Chết tiệt!Cảm giác được mọi chuyện không ổn, Việt lập tức lấy ra Tiêu Dương Liên Đài, không kịp suy nghĩ gì mà lập tức nhét thẳng vào miệng.

Hàm răng cắn ngập, lập tức mùi thơm bay ra, tràn ngập cả sơn động, trong miệng hắn mùi thơm ngào ngạt, cảm giác vô cùng sảng khoái.

Chỉ có điều, tình cảnh sau đó lại không sảng khoái một chút nào!

Thời gian không lâu qua đi, hô hấp của Việt trở nên dồn dập, sắc mặt đỏ như máu, huyết mạch căng phồng, da thịt đỏ tươi, bên ngoài thân thể có huyết quang không ngừng lưu chuyển.

Nếu có người ở bên cạnh, sẽ dễ dàng nghe thấy tiếng gào thét của những cơn sóng dữ, nếu tinh tế hơn sẽ nhận ra bên trong còn có cả những tiếng ca ai oán như một khúc thiên địa thương ca.

Bên trong cơ thể hắn dường như đang ẩn chứa một luồng hung sát lệ khí khổng lồ lưu chuyển, không ngừng tinh luyện linh khí vừa được bổ sung, hắc khí đáng sợ còn thẩm thấu qua da phát ra cả bên ngoài, khiến Việt lúc này trông không khác gì một vị Hung thần địa ngục.

Ầm!

Cả sơn động như hóa thành một đại dương máu mênh mông vô tận, âm thanh biển gầm "ù ù" tràn ra, đinh tai nhức óc, ai oán tang thương như khúc thương ca của thiên địa, sinh linh đồ thán.

Sóng dữ ngập trời, huyết quang chói mắt, đại dương mênh mông vô tận, huyết lang chập chùng cuốn tung lên cao, xé toạc tấm màn hỗn độn đang bao phủ lên cả thế giới.

Từ những lỗ hổng đó, hắc khí hung bạo điên cuồng xâm nhập, lao tới đại dương máu, điên cuồng gào thét thị uy, muốn biến đại dương máu rộng lớn này trở thành một hung lệ hắc hải.

"Ùng ùng "

Gào thét điên cuồng, hàng vạn oán linh lao ra khỏi mặt biển, xé nát những đạo hắc khí đang muốn thị uy, vạn đạo huyết quang xuất hiện bao phủ vạn vật, lực lượng hủy diệt thiên địa, nhưng lại hàm chứa vô tận sinh khí, sinh cơ bừng bừng làm cho hung khí càng trở nên điên cuồng hơn.

Tận hơn hai canh giờ sau, tất cả mới yên tĩnh trở lại. Khúc thiên địa thương ca ngưng lại, cảnh tượng sinh linh đồ thán biến mất, sơn động trở lại nguyên dạng, cơ thể của Việt dần trở lại bình ổn.

Cũng không kịp cảm nhận bất kỳ sự thay đổi nào, chút lý trí cuối cùng duy trì sự tỉnh táo chậm rãi biến mất, cảm giác mệt mỏi cực độ đưa Việt chìm sâu vào giấc ngủ say.

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Anh em bằng hữu đọc thấy hay thì tích cực ném nguyệt phiếu kim đậu... các thứ nha, ai chưa vote thì bỏ chút thời gian vote 10*, bản tác xin đa tạ!

Còn vị nào cảm thấy quá mức bức xúc, truyện xàm quá hay dở quá thì có thể còm men bên dưới cho vui cửa vui nhà!

Chương 78: Minh Hà

Thời gian thấm thoắt như thoi đưa, không bào giờ chịu chờ đợi bất kỳ ai.

Đối với nhiều người, thời gian là kẻ thù tàn nhẫn nhất, đặc biệt là với những người đang cô đơn, hay trực diện hơn chính là những người đang ế.

Thời gian qua mau mà cuộc đời mãi quạnh hiu chẳng có thay đổi gì, cơ hội tìm kiếm hạnh phúc càng khó, cũng như hai câu thơ nổi tiếng trong tuyệt tác “Tự Tình” của thi sĩ Hồ Xuân Hương:

“Ngán nỗi xuân đi xuân lại lại,

Mảnh tình san sẻ tí con con.”

Từ xuân có hai nghĩa: mùa xuân và tuổi xuân. Mùa xuân của đất trời tuần hoàn lặp lại còn tuổi xuân sẽ mãi ra đi. Trong tình cảnh này, lòng người càng thêm chán ngán, chỉ còn biết than ngắn thở dài trước sự tàn nhẫn của thời gian.

So với người bình thường thì tu giả, vốn có tuổi thọ cao hơn rất nhiều, càng thấu hiểu giá trị của thời gian. Vì vậy giới tu giả rất ít khi lãng phí thời gian vào nghỉ ngơi giải trí, nếu không tu luyện thì đi săn giết yêu thú, hay tìm kiếm các loại tài nguyên cung cấp cho quá trình tu hành.

Dù làm gì đi chăng nữa thì cũng không có ai bỏ ra tận mấy ngày để ngủ như Việt cả!

Việt cũng không biết chính xác bản thân đã ngủ bao lâu, nhưng thời gian chắc chắn không hề ngắn, bằng chứng là đầu óc của hắn lúc này vô cùng mụ mị, tạm thời mất đi khả năng tư duy. Đây chính là triệu chứng rõ ràng nhất của việc ngủ quá lâu.

Ngoài ra toàn thân rệu rã vô lực, không phải là do quá mệt mỏi mà do não bộ chưa quen với việc điều khiển được các cơ; thêm vào đó là tiếng réo của chiếc bụng rỗng hòa vào tiếng thác đổ ầm ầm ngoài cửa động tạo thành một bản hòa tấu thật hùng tráng.

Phải hơn một thời thần trôi qua, Việt mới có thể vận động một cách thoải mái. Hắn chậm rãi đứng dậy tiến ra cửa động, bọt tung trắng xóa như hoa bay đầy trời, bọt sóng theo cơn gió mát bắn thẳng vào mặt khiến đầu óc hắn cũng tỉnh táo phần nào, tế bào thần kinh có dấu hiệu tư duy trở lại.

- Mẹ nó, ngủ nhiều quá mụ cả người!

Đầu óc hắn lúc này như đồ vật để lâu ngày bị nấm mốc nay được đem ra phơi dưới ánh mắt trời, như mảnh đất tối tăm ngu muội được khai sáng, cảm giác thật sự vô cùng huyền diệu, có lẽ ngày xưa Phật ngộ đạo dưới cây Bồ đề cũng chỉ đến thế này mà thôi.

- Bỏ mẹ!

Nhưng khi tâm trạng thoải mái nhất cũng là lúc hắn nhớ ra vấn đề của cơ thể, vội vã quay trở lại trong sơn động, tìm một chỗ đất bằng phẳng ngồi xếp bằng, tập trung tinh thần vào trong thể nội.

Nơi cội nguồn sức mạnh của hắn, Linh Hải, lúc này đã trở nên vô cùng yên bình, đương nhiên “yên bình” ở đây là so với lúc nó bạo động, chứ thực tế những đợt sóng huyết vẫn không ngừng xô đẩy nhau cuộn lên cao. Thấp thoáng trong những tiếng sóng vỗ là thanh âm kêu gào của chúng sinh, là bóng dáng của âm binh lệ quỷ ẩn hiện bên dưới Huyết hải.



Điều đáng quan tâm, biển máu đã không còn khô cạn mà tràn ngập linh khí, khí tức sinh mệnh mạnh mẽ cuồn cuộn như đại hải. Từng đoàn từng đoàn linh khí đỏ như máu theo những đợt sóng huyết cuộn lên trên cao, hóa thành những ráng mây chiều tuyệt đẹp.
Đại dương máu cuồng bạo lúc này hóa thành một vùng biển đương buổi hoàng hôn với cảnh sắc tuyệt đẹp cùng một thứ màu đỏ đầy mê hoặc.

- Linh Hải đã ok, còn Linh Hà thì sao?

Việt dời tâm thần về phía tử khí hỗn độn bao quanh đại dương máu. Xuyên qua hàng rào hỗn độn, linh lực cuồn cuộn đổ về những con sông dài vô tận, không ngừng khai phá những vùng đất mới.

Điều khiến Việt phải lưu tâm, đó là những đợt linh lực đỏ như máu tươi sau khi rời khỏi đại dương, không ngờ lại chuyển thành những dòng vật chất hắc ám đáng sợ, cuồn cuộn đổ vào đại giang đại hà.

Nếu như trước đây Linh Hà của hắn là những đoàn linh lực màu đỏ với vô vàn hắc khí bao lởn vởn bên trên, thì bây giờ đã hai thứ này có vẻ như đã hợp nhất lại thành những dòng linh lực hắc ám đang cuồn cuộn chảy kia.

Bên dưới dòng hắc thủy của trường hà, những bóng dáng ẩn hiển không ngừng uốn éo, dường như đang ôm đầu gào thét, lại như đang bất lực, tiếng gào thét ai oán phát ra nhưng lại bị thanh âm cuồng bạo của dòng trường át đi, tạo ra cảm giác bế tắc đến cực độ.

Tình trạng là vậy nhưng Việt không lấy gì làm phiến muộn, thậm chí vui mừng chẳng hết, bởi hắn có thể cảm nhận được chất lượng của dòng linh lực đen ngòm này so với linh lực màu đỏ thì cao hơn rất nhiều.

Thực tế thì linh lực cũng giống như rượu. Rượu được bày bán trên thị trường thực tế đều là rượu đã được pha với nước với tỉ lệ tương ứng với độ rượu. Có thể hiểu đơn giản, 100 lít rượu 40 độ, thực tế chỉ có 40 lít rượu nguyên chất mà thôi, còn lại là 60 lít nước sạch.

Linh lực hình thành từ ‘Linh’ chi quy tắc, nhưng tỉ lệ ít đến đáng thương. Bản chất của Đệ nhất Bộ chính là không ngừng cảm ‘Linh’, không ngừng ngưng luyện linh lực, không chỉ số lượng mà còn cả về chất lượng.

Linh lực của Việt sau khi rời biển lớn tiến vào đại hà thì dung nhập hắc khí màu sắc chuyển từ xích huyết âm lãnh thành hắc ám vô tận, với chất lượng cao hơn rất nhiều.

Đương nhiên hắn cảm thấy rất vui, nhưng vui thôi đừng vui quá, khi con người ta vui mừng cũng là khi sự đề phòng giảm xuống mức âm, thường bỏ qua những vấn đề có thể uy hiếp đến bản thân.Việt nhìn những dòng đại giang đại hà đang cuồn cuộn chảy, nhìn đi nhìn lại vẫn thấy rõ ràng là những dòng Minh Hà. Sau đó tâm thần quay trở lại đại dương, nhìn những cơn sóng huyết, không khỏi cảm thấy khó hiểu.

Hắn dựa theo Nguyên Sơ cổ kinh, cảm ngộ được khởi nguyên, khai mở thế giới thể của mình. Lẽ ra hình thái ban đầu của thế giới phải tràn ngập vẻ sơ khai, ẩn chứa khí tức tiên thiên, chứ đâu thể như thế này được.

Huyết Hải, Minh Hà, đây không phải là những địa danh gắn liền với địa phủ, hay cụ thể hơn chính là cõi âm mà mọi người vẫn thường nhắc đến hay sao? Hơn nữa bên dưới dòng nước còn ẩn hiển lệ quỷ âm binh, oán linh gào thét, nhìn thế nào cũng không giống quá trình thế giới hình thành.

Đây rõ ràng là quá trình hình thành địa phủ!

“Là do thế chất của mình? Không đúng, Phàm thể thuần huyết nhất, căn bản không có gì đáng nói cả!”

“Hay do ảnh hưởng của Táng Địa? Nghe cái tên chết tiệt đó đã thấy dính dáng đến Địa phủ rồi. Nhưng mình là Phàm thể, căn bản không thể nào bị quy tắc nơi đó quấn lấy được!”

“Vậy chỉ có thể là do Nguyên Sơ cổ kinh? Không hợp lý lắm, bên trong cổ kinh không có dòng chữ nào nhắc đến mấy thứ đại loại như cõi âm, địa phủ hay chết chóc gì cả!”

- Mẹ nó, thôi đéo nghĩ nữa! Đau đầu!

Việt khẽ lắc đầu không tiếp tục suy nghĩ, bởi hắn còn có việc quan trọng hơn phải làm. Tâm thần xuyên qua hỗn độn tiếp tục quan sát những dòng Linh Hà tràn ngập hắc ám.

Lúc này những dòng Linh Hà của hắn không khác gì Cửu Long mùa lũ về, sóng nước điên cuồng dâng cao liếm lên hai bên bờ sông, một chút nữa thôi là nước lũ sẽ tràn lên điên cuồng càn quét.

Điều đáng nói ở đây, lũ về sẽ không mang đến phù sa màu mỡ và sản vật phong phú như mùa nước nổi vùng đồng bằng sông Cửu Long, mà sẽ là một hồi tai nạn. Quy tắc bị phá vỡ, thế giới sẽ sụp đổ, nhẹ thì trở thành phế nhân, nặng thì hắn không dám nghĩ.

Tu giả bình thường đạt đến viên mãn có thể chờ đợi cơ hội thích hợp đột phá, còn hắn thì căn bản không được phép chờ. Quá trình thế giới hình thành, căn bản không được phép ngưng lại.

Hắn cần khai mở Linh Tuyền, luôn và ngay!

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Anh em bằng hữu đọc thấy hay thì tích cực ném nguyệt phiếu kim đậu... các thứ nha, ai chưa vote thì bỏ chút thời gian vote 10*, bản tác xin đa tạ!

Còn vị nào cảm thấy quá mức bức xúc, truyện xàm quá hay dở quá thì có thể còm men bên dưới cho vui cửa vui nhà!

Chương 79: Địa phủ

Màn đêm chốn núi rừng thật không yên tĩnh một chút nào. Đêm đã xuống từ rất lâu nhưng vẫn có thể nghe văng vẳng đâu đó tiếng kêu của những chủng loài yêu thú dạ hoạt.

Bầu trời đêm trong vắt, tinh quang ẩn hiện, vầng minh nguyệt treo cao, tròn như chiếc mâm bạc đường hoàng đặt trên bầu trời.

Ánh trăng bàng bạc nhuộm khắp cây cối ao hồ. Cỏ cây hoa lá lặng im, yên lặng như thấy hết được vẻ đẹp của đêm trăng hôm nay.

Thác nước mỉm cười vì thấy mình đẹp hơn khi mặc bộ đồ tím có vầng trăng sáng và có hàng ngàn ngôi sao lấp lánh như được dát bạc. Như cảm nhận một thứ mà ánh trăng ban tặng cho mình, ngọn thác lại ca lên khúc nhạc đồng quê du dương và êm đềm biết mấy.

Vạn vật chốn núi rừng đều đắm chìm trong cảnh đêm tuyệt đẹp, nhưng hội nào rồi cũng đến lúc phải tàn.

Một tia sáng lóe lên từ phía Đông, xua tan màn đêm yên tĩnh đang bao phủ khắp chốn, báo hiệu vầng Thái dương vốn đang ngủ say đã bắt đầu tỉnh giấc.

Ở phía sau thác nước, bên trong sơn động, cũng có một kẻ mới tỉnh lại, chỉ có điều không phải thức dậy từ giấc ngủ say, mà là vừa thoát ra khỏi trạng thái nhập thần.

Việt chậm rãi mở mắt, toàn thân hắn lúc này không tỏa ra ba động cường đại, cũng không phiêu dật xuất trần như lãng khách, lại càng không bụi bặm phong trần như như dân giang hồ, trái lại nhìn hắn thanh tú như một vị công tử ca chốn hồng trần, dường như đã phản phác quy chân.

Bên trong cơ thể, từ những dòng đại hà cuồn cuộn, phân ra vô số những dòng suối mà ‘linh’ chi quy tắc theo đó chảy ngược dòng từ sông theo các con suối tiến đến những nơi sâu xa chưa thể khai phá của hỗn độn,

Những dòng suối thật yên bình làm sao, tiếng suối róc rách trong vắt như tiếng hát xa. Dòng nước đen bóng nhẹ nhàng chảy chứ không còn điên cuồng như ở ngoài đại dương.

Nhìn sang hai bên bờ sông, lập tức bị màu đỏ điểm xuyết trong không gian tối tăm thật rực rỡ thu hút. Tiến lại gần, những đóa hoa xinh đẹp chói mắt càng hiện ra rõ ràng, khiến là ai cũng phải ngơ ngẩn.

Những đóa hoa đỏ rực như máu điểm xuyết trong cõi âm u, tươi đẹp là vậy, nở rộ rực rỡ, nhưng trong thật đơn độc làm sao, dường như mang trong mình vô tận nỗi nhớ, đời đời kiếp kiếp chờ đợi.

“Trên đường Hoàng Tuyền, có hoa Bỉ Ngạn.

Hoa chờ một người, yêu tận tâm can...”

Hoàng Tuyền, Minh Hà, Huyết hải...

Ở thế giới kia của hắn, có lẽ không mấy ai chưa từng nghe đến những khái niệm Thiên đường - địa ngục, hay Thiên đình - Địa phủ. Đó là những nơi sâu xa, bí ẩn nhất, chưởng quản cả thế gian, quyết định vận mệnh của mọi sinh linh.

Đương nhiên ngoài những người theo đạo thì đa số đều cho rằng đó chỉ là truyền thuyết, mà truyền thuyết là gì, những câu chuyện không có thật được tạo ra để thỏa mãn trí tưởng tượng của nhân loại và là nơi những con người nhu nhược ký thác tinh thần mà thôi.



Trước đây Việt có chung nhận thức với số đông, phủ nhận cái gì mà Thiên đình Địa phủ, nhưng khi đã lưu lạc đến bước đường này rồi, hắn không thể không đặt nghi vấn về sự tồn tại của địa phủ.

Địa phủ là nơi tận cùng của thế giới, là nơi chưởng quản sinh tử, là chốn trở về sau cùng của vạn linh. Có thể nói đó chính là chung điểm của sự sống.

Như thế nào mà khởi nguyên thế giới thể của hắn lại dần dần mang hình hài của Địa phủ như vậy?
Lẽ nào nơi kết thúc cũng là nơi bắt đầu? Vạn vật luân hồi, thế giới cũng hình thành từ tàn tích của một thế giới khác? Trên đời này thực sự có luân hồi sao?

Một vạn câu hỏi vì sao xuất hiện trong đầu mà không thể tìm ra lời giải đáp, một cảm giác không hề dễ chịu chút nào. Chung quy cũng tại thực lực của hắn chưa đủ mà thôi.

- Nhắc đến thực lực, mình vẫn còn quá yếu!

Việt bật người đứng dậy, khẽ lắc đầu ném hết nghi vấn ra sau đầu, đi ra cửa động nhảy xuống hồ nước.

Hắn không phải là nữ hài tử ưa thích sạch sẽ, thế nhưng tắm rửa cũng là một cách để thả lỏng cơ thể.

Ngâm mình trong làn nước mát lạnh, đầu óc Việt cũng trở nên thanh thản hơn nhiều. Lần này khai phá Linh Tuyền, hắn đã có thêm thể nghiệm về Nghịch Tu chi lộ, vấn đề cốt lõi có lẽ là tài nguyên.

Tứ cấp Tiêu Dương Liên Đài, ẩn chứa đủ lượng linh khí giúp tu giả đột phá Bí cảnh thứ tư, vậy mà chỉ giúp Linh Hà của hắn viên mãn.

Tứ cấp Triều Dương Bạch Liên, loại linh hoa hoàn mỹ để cô đọng Linh phách mà mọi Linh Luân giả đều khao khát, cuối cùng cũng chỉ giúp hắn khai phá Linh tuyền, tiến vào Bí cảnh thứ 3.

Vấn đề ở đây rõ ràng là tài nguyên, cụ thể là linh khí. Tu giả cảm ngộ thiên địa, còn Nghịch Tu diễn sinh thế giới bên trong cơ thể, đương nhiên quá trình tự thành thiên địa cần nhiều tài nguyên hơn.

Hơn nữa, Nghịch Tu bình thường vẫn có thể cảm nhận và hấp thu linh khí xung quanh thiên địa, còn hắn thì không làm được như thế, vì vậy mà lượng linh khí cần thiết khi đột phá bình cảnh càng lớn rất nhiều.

Đây thực sự là vấn đề khó khăn, bởi vì hắn chỉ là một kẻ khố rách áo ôm, lẽ nào cả đời chỉ lăn lộn trong các hiểm địa loay hoay giữa lằn ranh sinh tử để tìm kiếm tài nguyên sao?

- Cuộc sống như vậy thì còn gì là lý thú!

Không làm mà vẫn có ăn, ở đời ai chẳng muốn được như vậy, đương nhiên điều này tương đối là bất khả thi, nhưng làm ít mà vẫn lãi nhiều, thì vẫn có khả năng thực hiện được.- Làm ít lãi to, chỉ có đi ăn cướp!

Việt khẽ thở dài, xem ra số phận đưa đẩy, hắn cũng không thể làm khác. Trường hợp của hắn quá mức đặc thù, không có biện pháp nào khác. Đương nhiên chặn đường cướp của cũng phải xem đối tượng, kẻ mạnh hơn hắn và người tốt hơn hắn là hai loại đối tượng hắn sẽ không động thủ.

Một lát sau, cảm giác đã tẩy hết bụi trần, Việt trèo lên một tảng đá lớn tắm nắng, thái độ có thể nói là vô cùng hưởng thụ, miệng ngâm nga một bài hát quen thuộc mà hắn rất ưa thích.

“Nếu như đối với thế giới này, bạn có quá nhiều sự trách móc

Sau khi vấp ngã không muốn tiếp tục bước đi

Con người sao lại mềm yếu nhu nhược đến vậy?

Xin bạn hãy bật ti vi lên mà xem

Có bao người đã vì sinh mạng mà dũng cảm, kiên cường phấn đấu

Chúng ta có phải nên biết thỏa mãn, trân trọng mọi thứ

Cho dù chúng ta không sở hữu chúng...”

Tiếng hát đột ngột dừng lại, bởi từ xa truyền đến một đạo năng lượng ba động kịch liệt cùng tiếng rống cuồng bạo đột ngột vang lên như sấm rền.

Nghe tiếng rống ẩn chứa sự cuồng bạo, nét mặt non nớt khẽ biến, Việt lập tức bật người ngồi dậy, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm phía xa xa, chính là nơi truyền ra năng lượng cuồng bạo. Từ khi mở ra các dòng Linh Tuyền, cảm ứng của hắn đã mạnh mẽ hơn rất nhiều.

Thứ năng lượng này, chắc chắn không phải Linh Động, thậm chí không phải Linh Luân, ít nhất cũng phải Linh Phách, thậm chí, chính là tồn tại vượt thoát phạm trù Đệ nhất Bộ, Ngũ cấp Linh thú.

Nghe tiếng rống đầy giận dữ, nhất định là nó đang bạo nộ, và năng lượng ba động, chính là đang giao chiến mà phát ra.

Có một tồn tại khác đã chọc lên đầu con yêu thú này, và đương nhiên cũng khủng bố không kém. Chỉ có tiếng rống giận dữ của một loài, như vậy khả năng cao kẻ đã chọc vào tổ kiến lửa chính là một nhân loại.

- Ở trong Loạn Yêu sơn mạch mà dám chọc Ngũ cấp, kẻ nào mà ngu như vậy?

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Anh em bằng hữu đọc thấy hay thì tích cực ném nguyệt phiếu kim đậu... các thứ nha, ai chưa vote thì bỏ chút thời gian vote 10*, bản tác xin đa tạ!

Còn vị nào cảm thấy quá mức bức xúc, truyện xàm quá hay dở quá thì có thể còm men bên dưới cho vui cửa vui nhà!

Chương 80: Cường giả

Bầu trời xanh biếc, năng lượng không ngừng ba động kịch liệt tạo ra một thứ âm thanh như sấm rền.

Mắt gắt gao nhìn chằm chằm phía chân trời xa xôi, nơi mà hai màu xanh đỏ cơ hồ tràn ngập phân nửa bầu trời, ngay đến tầng tầng mây trắng cũng bị phủ lên lưỡng sắc quang mang.

Bên tai lại vang lên một tiếng như sấm nổ, Việt nuốt một miếng nước bọt, năng lượng uy áp truyền đến trên bầu trời làm cho chân hắn có chút run rẩy, Huyết Hải đã có dấu hiệu bạo động.

- Đây là thực lực siêu việt Đệ nhất Bộ sao?

Trong miệng thì thào, sơ bộ kiến thức uy thế kinh khủng được sinh ra khi cường giả cấp bậc này chiến đấu, hắn rốt cuộc cũng biết, trong sách ghi cái gì mà lấy một địch vạn thật sự cũng không phải chỉ tồn tại trong những câu chuyện cổ tích.

- Có nên tới gần quan sát hay không? Sẽ rất có lợi cho khả năng chiến đấu của bản thân!

Việt nảy ra một ý nghĩ tày đình, thể hiện rõ bản tính gan to bằng trời của hắn.

Bất quá, một tên nhóc Đệ nhất Bộ, nếu bị phát hiện, thì chạy đâu cho khỏi trời nắng. Thế nhưng, nếu bỏ qua cơ hội chứng kiến cường giả cấp bậc này giao chiến, thì quá uổng phí.

- Con đường của ta, nếu sợ sệt không tiến lên, thì làm sao dám mơ mộng vấn đỉnh? Chỉ cần không phải thuần túy chịu chết, là phải đạp bước tiến lên!

Việt rất nhanh thay y phục, rồi hướng địa phương đang chiến đấu mà điên cuồng chạy đi.

Một lúc sau, hắn đã đến gần địa phương diễn ra chiến đấu. Ba động kịch liệt lan ra khiến hắn có chút muốn quay đầu lại. Ở vị trí của hắn, vẫn chưa thể nhìn rõ cuộc chiến, chỉ nhìn thấy một bóng mờ mang dáng dấp nhân loại, đối đầu với một con mãnh thú bóng dáng khổng lồ.

- Quả nhiên là có người đang vuốt râu hùm!

Việt núp mình, mượn rừng cây rậm rạp che giấu mà lẻn gần về phía cuộc chiến. Khi đến dưới một cây đại thụ che trời, hắn trèo lên, nấp sau cành lá rậm rạp. Vẫn chưa thấy đủ kín, hắn ngắt thêm ít cành lá phủ lên cơ thể, quả thực không thể nhìn ra có người núp ở đó. Đến lúc này hắn mới yên tâm quan sát phía trước.

Một khoảng rừng cây bị tàn phá hiện lên trước mắt Việt, mà ở đó, hai màu xanh đỏ bao trùm không gian.

Đập vào mắt hắn, gây ấn tượng rất mạnh là một con cự thú đang đứng trên mặt đất, hình thể khổng lồ có hơn bảy tám thước, toàn thân lại bao trùm một tầng vảy kết tinh màu tím, ánh nắng chiếu rọi làm quang hoa bắn ra tứ phía, có chút chói mắt.

Con yêu thú có đầu có vẻ hơi nhỏ nếu so với cơ thể, nhãn đồng phát ra tử quang xen lẫn ánh huyết hồng kì dị, miệng thò ra một chiếc lưỡi rất dài đỏ như máu với từng luồng lam sắc thủy vụ lượn lờ vây quanh.

Những chiếc vảy lớn không ngừng phản chiếu ánh nắng, khiến không gian xung quanh sáng rực, trông nó không khác nào một con thần thú. Chiếc đuôi dài khổng lồ không ngừng đập xuống công kích đối thủ.

Bốn cái trảo tráng kiện đồng dạng cũng là được bao phủ bởi lam sắc tinh thể, mỗi một lần đạp hạ đều muốn làm mặt đất chấn động, lực lượng to lớn khó mà tưởng tượng được.

Việt nhìn con yêu thú khủng bố trước mặt, nhìn thế nào cũng thấy giống loài Tê tê chuyên đào hang ăn mối. Hắn cũng đã nhận ra loài yêu thú này rồi.

- Vạn thú lục Địa bảng bài danh thứ 117, Lam Nhạc Tê?

Việt lại đem ánh mắt hướng về phía nhân loại đang đối đầu với đầu Tê Tê có bộ giáp màu lam này.



Thật bất ngờ, không phải giống như tưởng tượng của hắn là một người phong thái dũng mãnh, khí thế ngất trời, râu hùm hàm én mày ngài, vai năm tấc rộng hay gì đó tương tự, mà chỉ là một lão già trông như sắp gần đất xa trời vậy.

Gưong mặt cũng coi như có chút hồng hào, nhưng không giấu được sự khắc khổ thiếu sức sống, thân hình gày nhòm, trên người không tản mác ra thứ uy áp nào, hoàn toàn đối nghịch với con cự thú trước mặt. Nếu gặp ở một nơi khác, có lẽ ai cũng sẽ nghĩ là một lão ăn mày.

- Lão già nhân loại kia, ngươi năm lần bảy lượt đến khiêu khích bản vương, rốt cuộc muốn cái gì?Chiếc đuôi dài đầy vảy cứng rắn quật mạnh, nhưng bị bàn tay gày gò khắc khổ của lão nhân đẩy bật lại, đầu Tê Tê đột ngột dùng tiếng người quát to lên.

Đôi mắt đục ngầu híp lại nhìn chằm chằm con hung thú, thần bí lão nhân khai mở âm thanh khàn khàn như của người chết:

- Muốn mượn Ấn Bi của Tê Vương!

- Ấn Bi? Ấn Bi nào?

Lão nhân thần bí không hề tranh cãi, chỉ nhạt giọng nói:

- Không cần giả hồ đồ! Ra giá đi!

Nghe vậy, Lam Nhạc Tê nhất thời truyền ra tiếng cười to:

- Giá? Hắc, hảo a, chỉ cần ngươi có thể làm ra cho ta một khoả hóa hình thảo, ta liền đưa ra thứ ngươi cần, như thế nào?

Lão nhân thần bí mặt không chút cảm xúc, mở miệng trào phúng:

- Hóa Hình thảo là thứ ta có thể tiếp xúc hay sao? Muốn sư tử ngoạm cũng phải có vốn! Quả nhiên súc sinh vô tri!

GRÀOOOO!!!!

Tiếng rống giận dữ của Tê Vương vang vọng khắp sơn mạch, khiến Việt suýt chút nữa thì rơi từ trên cây xuống, đầu óc quay cuồng. Xem ra Tê Vương thực sự bạo nộ rồi. Súc sinh vô tri? Đó là từ có thể dùng với một trong những vị vương giả của Loạn Yêu sơn mạch hay sao?

- Tốt nhất hôm nay ta làm thịt ngươi luôn!

Lão nhân thần bí giơ cánh tay gầy gò lên, một luồng lôi điện hắc sắc hiện lên, chớp giật liên tục, sau khi nói hết câu liền bất thình lình đạp đất xông tới, tốc độ vô cùng khủng bố.- Tốt nhất hôm nay ta làm thịt ngươi luôn!

Lão nhân thần bí giơ cánh tay gầy gò lên, một luồng lôi điện hắc sắc hiện lên, chớp giật liên tục, sau khi nói hết câu liền bất thình lình đạp đất xông tới, tốc độ vô cùng khủng bố.

Việt còn chưa kịp định hình thì thân ảnh của thần bí lão nhân đã xuất hiện ở khoảng không phía trên Lam Nhạc Tê, sau đó hóa thành một thanh lôi thương đâm xuống, sát khí cực kỳ nồng.

Lam Nhạc Tê hơi khựng lại, không kịp nói gì, những chiếc vảy sáng bóng đột ngột thu lại, ánh sáng chói mắt phản ra từ đó đột ngột tắt ngấm.

Ngọn lôi thương vẫn khí thế như cầu vồng đâm xuống, với tinh thần một đi không trở lại, kiên quyết nhất kích tất sát Lam Nhạc Tê.

Lam Nhạc Tê nhìn lên trên rống một tiếng lớn, Việt đã bịt tai nhưng vẫn cảm thấy ong ong. Nhưng hắn không quan tâm, bởi trận chiến đang đi vào hồi gay cấn, đôi mắt của hắn không dám chớp bởi giao chiến ở cấp độ này chỉ một giây thôi có thể bỏ lỡ rất nhiều thứ.

Một vầng lam quang xuất hiện cùng vói tiếng gầm, tổ hợp thành hình cầu bao trùm lấy con hung thú, phía trên dường như còn ẩn hiện hoa văn. Những hoa văn này Việt cảm thấy rất quen mắt, trong nhất thời chưa thể nào nhớ ra.

Sấm sét bạo tạc, cuồng phong rít gào, lực lượng khủng bố bắn ra tứ phía khiến cả khu vực vốn đã bị hủy diệt trống hoác nay càn thêm tan hoang, cây cối hóa thành tro bụi. Ngay cả cây đại thụ Việt đang trốn mặc dù ở xa như vậy nhưng vẫn suýt chút nữa thì bật cả gốc, đủ thấy cú va chạm này khủng khiếp đến mức nào.

- Được lắm Tê vương, ẩn giấu đủ sâu! Không ngờ ngươi đã tu luyện Ấn Bi đến mức này!

Thanh âm lão nhân thần bí vang lên, tuy nhiên không còn sự vô cảm, mà đã có chút chuệch choạc.

- Hắc hắc... Nhân loại, sát chiêu vừa rồi của ngươi không phải chuẩn bị để đối phó ta đi?

- Được lắm! Hôm nay dừng lại! Chờ đấy!

- Nhân loại, ngươi nghĩ còn có lần sau sao?

Tiếng gào của Lam Nhạc Tê vang lên, tiếp đó hai đạo quang ảnh từ trong làn khói bụi nối tiếp nhau vọt ra.

Hiển nhiên cú va chạm vừa rồi, thần bí lão nhân đã chịu thiệt thòi, muốn rút đi, nhưng Lam Nhạc Tê đã chán ngấy cái cảnh thỉnh thoảng lại có người đến khiêu khích, muốn đuổi tận giết tuyệt lão nhân kia.

Hai bóng dáng khủng bố dần biến mất trong rừng rậm, để lại trên mặt đất rất nhiều thi thể cự đại của hung cầm dị thú, tất cả đều chìm trong vũng máu.

Có lẽ bên trong thi thể của đám yêu thú này tồn tại một vài linh phách, bất quá Việt lúc này không có thời gian đi sưu tầm. Hắn đưa mắt nhìn về phía trên núi đối diện, nơi có một một cái động cực lớn bị che lấp bơi nhánh cây, như ẩn như hiện lam vụ. Hiển nhiên là động của Lam Nhạc Tê. Nơi đó rất có thể cất giấu thứ khiến cả cường giả cao cấp thèm muốn.

Vấn đề đặt ra với hắn bây giờ, là có nên mạo hiểm đi vào đó kiếm chút đỉnh hay không?

Đi kèm với nguy hiểm luôn là tài phú không ngờ, thế nhưng nếu nguy hiểm quá lớn, phải chăng nên biết dừng lại?

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Anh em bằng hữu đọc thấy hay thì tích cực ném nguyệt phiếu kim đậu... các thứ nha, ai chưa vote thì bỏ chút thời gian vote 10*, bản tác xin đa tạ!

Còn vị nào cảm thấy quá mức bức xúc, truyện xàm quá hay dở quá thì có thể còm men bên dưới cho vui cửa vui nhà!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau