ĐẾ HOÀNG TÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế hoàng tôn - Chương 71 - Chương 75

Chương 71: Kiểm kê

Mặc dù lúc này đã cách khu rừng rất xa, nhưng Việt vẫn hì hục chạy không hề có ý định dừng lại, không phải vì quá sợ hãi mà vì không kìm được sự hưng phấn trong lòng.

Tình huống ban nãy nhìn bề ngoài thì có vẻ rất đơn giản, nhưng bên trong ẩn chứa nhất nhiều rủi ro, chỉ cần thiếu quyết đoán, thiếu tàn nhẫn trong một tích tắc lập tức có thể đánh đổi bằng mạng sống. Hơn nữa còn cần rất nhiều não để suy đoán để kịp thời làm phản ứng,

Ngay từ khoảnh khắc gã Thiên Lang kia đề nghi liên thủ với Lý Minh làm thịt hai tên địch nhân, hắn đã đoán được tên bạch y Nhất Cuồng kiểu gì cũng sẽ từ bỏ Tiêu Dương Liên Đài.

Tên Nhất Cuồng này trông râu ria xồm xoàm như vậy nhưng tuổi chắc chắn không cao hơn Nhất Đao là bao, thậm chí tương đương. Thứ phế hoa này đối với những kẻ cả đời không thể cô động Linh Phách thì quý giá, chứ với mấy gã trẻ tuổi thiên tài thì hoàn toàn không có giá trị.

Hơn nữa tên này bề ngoài ngông cuồng nhưng thực tế đại trí giả ngu, chỉ cần nhìn vào cái bẫy sơ sài lộ rõ là bẫy nhưng người ta vẫn phải bước vào là có thể biết được, lẽ nào lại vì một phế phẩm mà chấp nhận biến số xảy ra?

Về phía Lý Minh, thu được đồ về tay, đương nhiên sẽ không ngu mà đi phối hợp với đám Thiên Lang lúc này đã què quặt, lập tức rời khỏi vũng bùn mới là thượng sách. Vấn đề là Lý Minh sẽ rút theo hướng nào? Nếu khoảng cách không đủ gần, pha mai phục sẽ trở thành trò cười, không những không đoạt được đồ mà còn bị đối phương rút tấm bảo phù ra giết chết.

Việt rất nhanh làm ra lựa chọn, lập tức rời khỏi vị trí ẩn nấp, di chuyển đến hướng của con đường nhỏ dẫn đến Trảm Yêu thành. Lý Minh đang bị thương, việc cần nhất của hắn lúc này là hồi phục thương thế, chỉ có thể về tòa thành gần nhất mà thôi.

Suy đoán của hắn là đúng, thế nhưng trước khi nó được xác nhận, thì một vấn đề khác lại nảy sinh. Tiêu Dương Liên Đài vừa đến tay Lý Minh thì lập tức biến mất. Hiển nhiên là lần bị cướp mất Triều Dương Bạch Liên đã trở thành một bài học quý giá cho Lý Minh, vậy nên ngay khi thu đồ đến tay, lập tức ném vào vòng không gian. Chỉ có điều vòng không gian của Lý Minh nằm ở đâu?

Quan sát một hồi vẫn không thấy chiếc vòng nào cả, chỉ có một vật khả nghi duy nhất chính là chiếc nhẫn trên tay. Nhưng đây cũng chỉ là suy đoán mà thôi, nếu chỉ là một chiếc nhẫn bình thường, e là hắn sẽ phải bánh xác trước một lần công kích của cường giả Linh Phách.

Tuy nhiên Việt rất tin tưởng vào suy đoán của bản thân. Vì vậy ngay khi Lý Minh vừa rời khỏi phạm vi quanh hồ nước, hắn lập tức xuất thủ.

Ngay trong khoảnh khắc nguy hiểm đột ngột ập đến, não bộ của sẽ mất đi khả năng tư duy phân tích tình huống mà cơ thể lập tức đưa ra những phản ứng hết sức bản năng, phản ứng chính xác đến mức nào thì hoàn toàn dựa vào thói quen vận động và bản lĩnh tâm lý.

Chẳng hạn như khi sang đường, khi thấy một chiếc xe đang lao tới, bản thân sắp sửa bị tông trúng, người có thần kinh vận động tốt và tâm lý vững vàng sẽ lập tức lùi về sau không cần biết có kịp hay không. Còn có những người thì nếu phản ứng nhanh sẽ thoát được một kiếp, nhưng lúc đó cơ thể đột nhiên trì trệ, không thể làm ra bất kỳ hành động gì, và bị xe tông chết.

Với tu giả, khoảng thời gian não bộ bị trì trệ như vậy sẽ rất ngắn, hơn nữa phản ứng bản năng của cơ thể lại rất mạnh, khoảng thời gian từ khi bị tập kích đến lúc lấy ra tấm bảo phù tiến hành phản sát kẻ địch, có lẽ chỉ là một tíc tắc mà thôi. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, hắn cần phải đoạt được chiếc nhẫn.

Mặc dù rất không đành lòng nhưng chiếc nhẫn đeo trên tay như vậy, hắn chỉ còn cách chặt lấy bàn tay của Lý Minh mà thôi, đó là cách duy nhất khi mà chuyện họ Lý hai tay dâng nhẫn là không thể xảy ra.

Phân tích tình huống, phán đoán diễn biến, lựa chọn thời điểm, chớp lấy cơ hội, đó là những thứ khiến Việt vẫn luôn cảm thấy tự hào, thậm chí còn có chút tự mãn không thể tránh được.



Việt chuyển tâm thần vào chiếc nhẫn đeo trên ngón áp út ở tay trái, bàn tay của Lý Minh đương nhiên đã bị hắn ném đi từ lâu. Bên trong chiếc nhẫn là một mảnh không gian rộng gấp mười lần so với chiếc vòng thần của hắn. Ngoài một số lượng linh tệ khiến hắn phải đỏ mắt thì rất nhanh thấy được Tiêu Dương Liên Đài cùng Phượng Vũ trâm.
Tiêu Dương Liên Đài hắn chưa có ý định phục dụng, sử dụng bây giờ sẽ rất lãng phí, tốt nhất là đợi đến khi Linh Hà đạt đến viên mãn phục dụng thứ này để khai mở cảnh giới tiếp theo.

Về phần Phượng Vũ trâm, món thượng phẩm bảo khí này rất tiếc là không phù hợp để hắn sử dụng, một người đàn ông chân chính là sử dụng một cây trâm cài tóc làm binh khí, tưởng tượng thôi đã thấy gai người. Tuy nhiên, sử dụng làm một món tuyệt sát cũng không tệ chút nào, khi cần tiền lại có thể bán đi.

Ngoài những thứ vừa rồi, không ngờ đặt ở vị trí trung tâm trang trọng nhất lại là một giá sách nhỏ, bên trên đặt hai cuốn bí tịch.

Tâm thần Việt thoáng động, linh thuật chính là thứ hắn đang rất thiếu, có mỗi một món Song Cực Ấn vắt vai thì khó mà làm ăn gì được, hai cuốn bí tịch này hy vọng sẽ ghi chép vài món linh thuật chất lượng chứ không phải mấy dòng lý thuyết vớ vẩn vô dụng.

Cầm lên cuốn ở trên cùng, chỉ thấy bên ngoài cuốn sách có ghi: Phỉ Thúy Lưu Ly Thể, Việt vô cùng mừng rỡ mở ra xem, thế nhưng những dòng chữ được ghi bên trong lại khiến hắn cảm thấy có chút mừng hụt:

“Phỉ Thúy Lưu Ly thể, Tuyệt phẩm luyện thể linh quyết, luyện đến tiểu thành thân thể cường hoành có thể tiếp được trung phẩm bảo khí; luyện đến đại thành, Phỉ thúy thân dù là thượng phẩm linh binh cũng có thể đánh vỡ.

Để nhưng luyện Phỉ Thúy thân cần một lượng linh lực khổng lồ, chưa cô đọng Linh Phách, nghiêm cấm tu luyện, nếu không thể bạo thân vong!”

Đây có lẽ là linh thuật bất truyền có lẽ dù là thiên tài hạch tâm của Phỉ Thúy Các cũng không có cơ hội tiếp cận, chỉ dành cho nhân vật cấp bậc Thiếu các chủ như Lý Minh. Tuyệt phẩm linh thuật, cho dù là cường giả Đệ nhị Bộ cũng phải thèm thuồng, chứ đừng nói gì đến mấy gã Linh Phách tầm thường.

Đương nhiên phẩm cấp cao thì yêu cầu cũng rất cao, hắn vẫn chưa đủ năng lực để tu luyện thứ này.

Tâm thần một lần nữa thâm nhập vào trong nhẫn không gian, Việt tiếp tục xem xét cuốn bí tịch thứ hai, không ngờ lại là một loại linh thuật không có phẩm cấp, tên gọi Luyện Huyết Thủ:
“Trong trời đất này tồn tại những loại nguyên khí đặc biệt vốn dĩ không do tự nhiên thai nghén mà ra mà hình thành dưới những điều kiện đặc biệt, đó là Thiên Cương Địa Sát khí.

Sinh linh đồ thán, oán khí bốc lên trời cao, khi đạt đến nồng độ khủng bố trong thời gian rất dài sẽ ngưng tụ thành Thiên Cương khí. Tử khí lắng xuống ngấm vào lòng đất, không ngừng được ngưng luyện trở thành Địa Sát khí.

Hấp thu lượng Thiên Cương Địa Sát khí đặc biệt này ngưng luyện vào hai cánh tay, đây là một quá trình vô cùng thống khổ, có thể khiến tâm thần vỡ vụn mà trở nên điên loạn. Nhưng chỉ cần đạt đến tiểu thành, song thủ có thể phá vỡ bất kỳ thứ phòng ngự gì.”

Việt trong lòng cảm thấy hồ hởi, nếu luyện thành Luyện Huyết Thủ này, khi sử dụng Song Cực Ấn sẽ khủng bố đến mức nào chứ? Chỉ có điều hắn không mừng rỡ được nổi một khắc, bởi ở dòng cuối cùng có ghi:

“Không bước vào Đệ nhị Bộ, không thể luyện!”

- Mẹ kiếp!

Việt không biết làm gì ngoài việc mở miệng chửi một câu, uổng công hắn mừng rỡ không thôi, không ngờ lại là mừng hụt.

Đúng lúc này một thanh âm xé gió truyền đến, rất nhanh một vật gì đó quật đến sát mặt, hắn lập tức xoay người né tránh trong gang tấc.

- Mắt mù à?

Nghe tiếng quát, Việt nhìn về phía trước, chỉ thấy một gã đại hán mặt mũi bặm trợn đang cưỡ một con Hắc Lân Mã, vết sẹo lớn hằn rõ trên mặt khiến hắn trở nên thật dữ tợn, trên tay là chiếc roi đang không ngừng rung rung.

- Ngươi muốn chết!

Vốn dĩ hắn đang cảm thấy hơi bực mình vì thu được hai cuốn linh thuật ra tấm ra món nhưng tạm thời chỉ có thể trưng bày, giờ lại bị một gã dùng roi ngựa quất vào mặt, suýt nữa thì trúng.

Sau khi thấy tu vi đối phương chỉ là Linh Động cảnh thì lập tức lao tới muốn chém giết cho hả lòng hả dạ!

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Các huynh đệ tỷ muội đọc thấy hay thì bỏ chút thời gian ra vote 10*, vị nào tài phú khá giả thì ném kim đậu, nguyệt phiếu... các thứ, bản tác xin đa tạ!

Còn vị nào cảm thấy quá mức bức xúc, truyện xàm quá hay dở quá thì có thể còm men bên dưới cho vui cửa vui nhà!

Chương 72: Lên đường

Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!

Mỗi một quyền nện xuống, mặt đất lại truyền đến những thanh âm chấn động, thân hình lực lưỡng của vị đại hán lại thêm lún sâu vào trong lòng đất.

- Mẹ kiếp! Dám trêu ông mày à?!

Nện xuống một cú cuối cùng khiến cơ thể đại hán hoàn toàn chìm sâu xuống bên dưới mặt đất, Việt mới đứng dậy phủi tay, miệng cất tiếng chửi bằng chính thứ ngôn ngữ mẹ đẻ mà đã lâu rồi hắn chưa sử dụng đến.

Phát tiết chút dư lực trong người xong, Việt tiến tới ngồi xuống một tảng đá gần đó, bắt đầu suy tính về hướng đi tiếp theo.

Hiện tại Cổ Nguyên quốc này coi như không còn chỗ cho hắn dung thân nữa rồi. Chỉ riêng việc nắm giữ trong tay môn tuyệt phẩm linh thuật của Phỉ Thúy các đã đủ khiến đối phương phải xơi tưng từng tấc đất lên tìm hắn, đã thế hắn còn chém đứt một bàn tay vị thiếu các chủ nhà người ta, đúng là chết một nghìn lần cũng không hết tội.

Tình cảnh của hắn lúc này rất giống mấy vị chính trị gia lưu vong ở Địa cầu, phải trốn sáng các nước khác xin tị nạn, nếu không sẽ khó mà thoát khỏi cảnh tù tội, thậm chí có thể bị xử tử.

- Bây giờ chỉ có con đường rời khỏi Cổ Nguyên quốc này!

Thực ra thì không có gì là miễn cưỡng ở đây, hắn cũng không phải là người của quốc gia này, không có cảm xúc đau đáu day dứt khi phải rời khỏi quê hương. Đối với hắn, Cổ Nguyên quốc cũng chỉ là một trạm dừng chân mà thôi.

Đích đến của hắn sẽ là Lục phẩm quốc gia Thiên Nam đế quốc, nơi có phân bộ của tổ chức chuyên thu thập vào buôn bán thông tin - Bách Hiểu Lâu. Hắn muốn tìm kiếm thông tin về vị cường giả có tên Thuận Thiên Kiếm Vương, liệu có phải là Thái Tổ Lê Lợi danh tiếng lẫy lừng hay không. Chi phí chắc chắn rất lớn, nhưng với thân gia của Việt lúc này chắc cũng không có vấn đề gì.

Việt đứng dậy tiến đến bên cạnh con Hắc Lân Mã. Đây là một loài Nhất cấp linh thú cực kỳ đặc biệt, sức chiến đấu không có gì đáng nhắc đến, nhưng tốc độ thì vô cùng ưu việt, một ngày có thể đi được ngàn dặm, chính là Thiên lý mã mà truyền thuyết Địa cầu vẫn thường xuyên nhắc đến.

Cổ Nguyên quốc từ nam tới bắc dài 6000 dặm, từ đông sang tây rộng 3000 dặm, diện tích cũng gần gấp đôi quốc gia của Việt ở địa cầu, Trảm Yêu thành lại ở phía Tây Nam, nếu đi bộ thì không biết bao giờ mới tới được biên giới phía Đông Bắc. Nhưng nếu có Hắc Lân Mã thì chỉ mất vài ngày, nếu trên đường nếu như gặp một số trở ngại thì cũng chỉ mất có hơn tuần mà thôi.

- Đi!

Việt hét lên một tiếng, hai chân thúc vào bụng ngựa, con Hắc Lân Mã lập tức lao đi, tốc độ không ngừng được đề cao.

Trời xanh xanh, mây trắng trắng, gió cuồng phóng, còn có một vùng đại địa bằng phẳng.

Tất cả những thứ đó đều đang hiện lên trước mắt Việt, cưỡi trên con ngựa phóng nhanh như chớp, tự nhiên muốn ngửa mặt thét vang một tiếng. Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ có ngày hôm nay, hắn cũng muốn được giống như các giang hồ hiệp khách trong tiểu thuyết võ hiệp, một người một ngựa lưu lạc giang hồ hành hiệp trượng nghĩa.

Đương nhiên, cái gọi là “hành hiệp trượng nghĩa” có vẻ không liên quan đến một gã như hắn cho lắm!

Gần đó có mấy giang hồ hiệp khách cưỡi ngựa tiến đến gần hắn, có vẻ như là một đám dong binh.



- Tiểu huynh đệ, bọn ta đang đi Vong Yêu Lâm săn yêu thú, ngươi có muốn tham gia cùng không?

Mặc dù đối phương thiện ý rõ ràng nhưng việt vẫn không có ý giảm bớt tốc độ, quay đầu nói:- Xin lỗi, tại hạ đang bận việc!

- Có việc gì quan trọng hơn việc kiếm tiền chứ? Phải biết với thực lực của bọn ta, săn giết Tam cấp linh thú cũng không thành vấn đề!

Gã dong binh cầm đầu đội một chiếc mũ rộng vành, trên mặt có một vết sẹo ba vạch như vết cào của hung thú, vẫn đang nhẹ nhàng thuyết phục.

Việt chỉ cười lạnh nói:

- Tại hạ thực sự có việc gấp! cáo từ!

Run dây cương, Hắc Lân Mã lập tức mở tốc độ, rất nhanh tăng lên cực hạn.

Nhìn theo bóng dáng người thiếu niên nhiệt huyết đang biến mất nơi chân trời, gã dong binh mặt sẹo cầm đầu gương mặt lập tức trở nên âm lãnh, lạnh lẽo nói:

- Hừ, tên tiểu tử này là nhân tinh, không lừa được hắn!

- Lão đại, lúc nãy sao không ngăn hắn lại? Hắn đang cưỡi Hắc Lân Mã, trên người khẳng định có không ít đồ giá trị, làm một chuyến đủ để chúng ta tiêu diêu nửa tháng!

- Đúng vậy! Nhìn bộ dáng bóng bẩy của hắn, có lẽ là thiếu gia gia tộc nào đó!

Tên mặt sẹo lập tức quát:

- Lũ các ngươi thì biết cái chó gì! Tên tiểu tử này nhãn thần lợi hại, trên người ẩn hiện sát khí, tuyệt đối không phải người lương thiện, coi chừng lật thuyền trong mương!Nói xong, hắn đổi ngay giọng, vì vậy mà không khiến mấy tên tiểu đệ phản cảm, thể hiện khả năng ứng xử lão luyện:

- Sắp đến cuối năm rồi, đệ tử mấy môn phái nhỏ một ngàn dặm quanh đây đều phải về nhà, cơ hội vẫn còn, đừng có lấy sinh mệnh mình ra làm trò đùa!

- Có lý, không hổ là lão đại, biết nhìn xa trông rộng!

Những người còn lại đều vô thức gật đầu đồng tình, trong lòng càng thêm khâm phục vị lão đại anh minh của mình.

- Được rồi, chúng ta đi.

Mấy người quay ngựa, con đường nhanh chóng trở lại yên tĩnh.

Cách đó rất xa, một thiếu niên cưỡi Hắc Lân Mã, phóng như bay trên đường, trong lòng cười lạnh không thôi.

Đám dong binh này tuy ngoài mặt tràn đầy thiện ý, đặc biệt là gã cầm đầu, thế nhưng ánh mắt láo liên thỉnh thoảng lại lóe lên tia lành lạnh, rõ ràng là một lũ mặt người dạ thú.

Xem ra bọn chúng coi hắn là loại đệ tử tông môn không biết trời cao đất dày, chưa từng hành tẩu giang hồ nên định làm một vố đây. Nếu như nhận lời chúng cùng đến Vong Yêu Lâm gì đó, chắc chắn sẽ lộ ra bản sắc cường đạo, giết người cướp của.

Đáng tiếc hắn sinh ra trong chốn giang hồ, không ngừng ngươi lừa ta đoạt, dựa vào những âm mưu hiểm ác mà tồn tại, làm sao có thể bị dắt mũi dễ dàng.

Thực lực của đám người này cũng không có gì nổi bật, nhưng hắn cũng không cần đánh cược mạng sống vì những chuyện vớ vẩn.

Chốn giang hồ chính là như vậy, động tí là giết người cướp của. Hôm nay ta cướp của người này, rất có thể ngày mai lại bị người khác chém giết, chung quy cũng chỉ vì hai chữ ‘tài phú’.

Nếu hắn bề ngoài tỏ ra vô dụng, sợ sệt, đối phương không cần phải đến Vong Yêu lâm mà lập tức ra tay giết người cướp của. Chỉ có thực lực, mới có thể khiến cho người ta kiêng kỵ.

- Hí hí hí...

Kêu lên một tiếng vang lên tận trời xanh, con Hắc Lân Mã điên cuồng lao đi, dần hóa thành một chấm nhỏ, hệt như tính cách của người ngồi trên lưng nó...

...một đi không trở lại!

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Các huynh đệ tỷ muội đọc thấy hay thì bỏ chút thời gian ra vote 10*, vị nào tài phú khá giả thì ném kim đậu, nguyệt phiếu... các thứ, bản tác xin đa tạ!

Còn vị nào cảm thấy quá mức bức xúc, truyện xàm quá hay dở quá thì có thể còm men bên dưới cho vui cửa vui nhà!

Chương 73: Bại lộ

Những ngày tiếp theo, một cơn bão quét qua khiến Cổ Nguyên quốc hoàn toàn rơi vào chấn động, người người sợ hãi!

Thủ lĩnh của giới thanh niên, một trong Tứ công tử, người thừa kế của Phỉ Thúy các, bất khả chiến bại Phỉ Thúy công tử Lý Minh bị người ta chém đứt một bàn tay.

Đây là một hồi có thể so với cảnh sóng biển rống giận, mưa sa gió lớn!

Bây giờ không phải là thời đại hắc ám của lịch sử, không phải là thời đại chiến tranh giữa các quốc gia với nhau, nhưng người thừa kế của một trong Ngũ đại thế lực lại bị chém đứt tay, thật sự làm người ta phải khiếp sợ.

Lý Minh chính là tồn tại không có đối thủ trong giới thanh niên, Linh Luân đã viên mãn từ lâu, nếu kẻ ra tay là một vị Linh Phách giả vô địch Đệ nhất Bộ thì cũng được đi. Đằng này thủ phạm lại chỉ là một gã thiếu niên, nhìn gương mặt non choẹt thấy thế nào cũng không hơn được mười sáu, thật làm cho người ta không thể nào tưởng tượng được.

Cổ Nguyên quốc chấn động, lửa giận của Phỉ Thúy càn quét từng thành trấn, quyết tìm ra bằng được tên tiểu tử dám vuốt râu hùm.

- Phỉ Thúy công tử bị chém đứt một bàn tay, nghe nói thủ phạm là một người thiếu niên mới tu luyện tới Linh Động cảnh mà thôi!

- Đúng là không thể tin được, Tứ đại công tử tung hoành Cổ Nguyên quốc hai năm qua không có địch thủ, nhưng bây giờ một trong số họ lại bị một tên tiểu tử chém đứt cả bàn tay!

- Còn Tứ đại công tử gì nữa chứ, giờ chỉ còn Tam đại công tử thôi!

- Cớ gì nói như vậy?

- Ngươi nghĩ mà xem, thiếu mất một bàn tay khi giao chiến có thể phát huy bao nhiêu phần chiến lực? Hơn nữa thân thể thiếu sót khả năng cô đọng Linh phách càng trở nên khó khăn, Lý Minh sớm muộn cũng bị ba người kia bỏ lại phía sau!

- Cũng có lý! Nghe nói tên tiểu tử kia không quá mười lăm tuổi, vậy mà dám ra tay với Phỉ Thúy công tử!

- Tên nhóc này đúng là gan to bằng trời! Nhưng tuổi nhỏ mà có thực lực như vậy, có khi lại là người của hoàng thất cũng nên!

- Trừ phi là Hoàng tử, nếu không Phỉ Thúy các cũng không mấy e ngại đâu!

Mọi người trong tửu lâu bàn tán sôi nổi mà không hề biết rằng tên tiểu tử gan to bằng trời mà họ đang nhắc tới lại ngồi ngay trong quán.

Việt đội một chiếc mũ rộng vành che kín cả mặt, trong lòng không ngừng chửi rủa mười tám đởi tổ sư của Phỉ Thúy các.

Hắn phi ngựa một mạch năm ngày mới tới được tòa Trấn Bắc thành tọa trấn biên giới phía Bắc này, vậy mà chuyện của hắn được bàn tán khắp nơi trong thành rồi. Không hiểu nổi tốc độ lan truyền thông tin ở thế giới này, có lẽ không thua gì không gian mạng ở Địa cầu.

Điều khiến hắn căm phẫn hơn, chính là gương mặt hắn được họa vô cùng sinh động, dán đầy ở bốn cổng thành, khiến cho ai ai cũng nhẵn mặt, đúng là phẫn hận nhưng biết xả cùng ai.



Mặc dù vậy bản tính gan to bằng trời, hắn vẫn ung dung vào một tửu lâu gọi đồ ăn uống cho đàng hoàng.

Thức ăn đã hết hai bàn, rượu cũng đã mấy bình, Việt mới chịu đứng dậy thanh toán rời đi.
Thoáng có một vài ánh mắt khác thường quét qua, hắn liền kéo áo choàng chùm kín lên che dấu toàn bộ khuôn mặt, tầm mắt nhìn lướt qua cách đó không xa người đến người đi ra vào cửa thành, chậm rãi cất bước.

- Vì bắt ta, Phỉ Thúy các tốn không ít tâm tư nha!

Miệng cười nhưng trong lòng đổ lệ, Việt ánh mắt nhìn về hướng cửa thành, phát hiện nơi đó thủ thành vệ binh cư nhiên còn tại ven đường kiểm tra thân phận những người ra vào thành. Lúc hắn vào thành vốn dĩ không hề bị kiểm tra gì cả, nhưng lúc này mỗi một người ra vào, đều bị hai gã vệ binh cầm bức họa ngó nghiêng một hồi lâu, sau đó mới cho phép tiến qua.

Thành trấn vốn dĩ trực thuộc sự quản lý của Hoàng thất Cổ Nguyên quốc, đây là thống trị giả thực sự của quốc gia, Phỉ Thúy các dù lớn mạnh đến mấy cũng không điều khiển được. Chắc chắn phải bỏ ra một cái giá lớn.

- Tên Mục Trần chết tiệt, không phải chỉ là một thành thủ mà thôi sao? Mẹ nó, kiêu ngạo như vậy, hắn cho là Trấn Bắc thành chỉ do một mình hắn định đoạt hả?

Ngay khi Việt đang suy tính xem chút nữa đến cổng thành có trực tiếp xông ra hay không thì phía trước một vị đại hán đợi hồi lâu, bỗng nhiên không kiên nhẫn cất tiếng chửi bới.

Một gã bên cạnh nhìn như đồng bạn của hán tử vừa chửi, vội vàng kéo hắn, thấp giọng nói:

- Nhỏ giọng chút đại ca! Tuy rằng việc của Phỉ Thúy Các cũng không có liên quan gì đến Hoàng thất, nhưng họ Mục lại xuất thân từ Phỉ Thúy các, hiện giờ nhận được lệnh truy nã của tông môn, để biểu hiện cho tốt, tự nhiên là phải lấy việc công làm việc tư!

- Chó mượn oai chủ!

Nhổ một bãi nước miếng, nam tử khinh thường mắng một tiếng, bất quá cũng không có tiếp tục nhục mạ thêm gì nữa, hiển nhiên, đối với người có tên Mục Trần kia, hắn vẫn có chút e ngại.

- Ai dám nói chửi mắng ta vậy?

Theo tiếng quát vang lên, chỉ thấy phía sau bỗng nhiên vang lên từng đợt âm thanh rền vang của tiếng áo giáp va chạm. Sau một lát, mấy chục binh lính tinh nhuệ cầm trong tay trường thương chặn đứng toàn bộ cửa thành. Một nam tử sắc mặt âm trầm chậm rãi đi ra, liếc mắt nhìn mọi người.

Không ai dám lên tiếng, chỉ lẳng lặng xếp hàng ra vào thành.Mục Trần một tay cầm bức họa có gương mặt một gã thiếu niên anh tuấn, không ngừng quan sát những người ra vào thành. Mặc dù đám thủ hạ đã kiểm tra kỹ càng nhưng hắn vẫn không yên tâm cho lắm, chỉ bởi phần thưởng Phỉ Thúy các đặt ra là quá lớn.

Rất nhanh đến lượt Việt. Lúc này hắn có cảm giác bản thân như một phạm nhân đang trên đường bước ra pháp trường vậy.

Ánh mắt âm lãnh của Mục Trần chậm rãi đảo qua khuôn mặt của mọi người, hơi có chút thất vọng lắc lắc đầu, vừa định thu hồi ánh mắt thì bỗng nhiên khựng lại, hơi hơi nghiêng đầu, nhìn chằm chằm vào thân hình một gã đội mũ rộng vành che kín mặt đang bước tới.

- Ngươi, bỏ mũ ra!

Nghe được tiếng quát của hắn, người ở chung quanh cửa thành tất cả phóng ánh mắt nhìn lại.

Chiếc mũ chậm rãi được hạ xuống, để lộ ra một gương mặt vô cùng anh tuấn, ngũ quan như tạc tượng, quan trọng nhất là không khác chút nào so với bức họa trên tay Mục Trần. Họ Mục nhất thời sắc mặt đột biến, linh lực lập tức bùng lên muốn ra tay với đối phương. Nào ngờ còn chưa kịp động thủ thì một tiếng cười lạnh đã truyền vào tai.

Trước mặt Mục Trần, một bàn tay tựa như tiểu ngư du ngoạn trong dòng thác dữ, chậm rãi len lỏi nhưng lại bằng một tốc độ khủng khiếp đập tới trước ngực. Lập tức, một ngụm máu tươi từ trong miệng Mục Trần ộc ra, khuôn mặt cũng trở thành trắng bệch. Rất nhanh một chiếc lông vũ cực lớn màu đen xuất hiện hoành đao đoạt mệnh, muốn lấy đầu đối phương.

Mắt thấy hung khí sắp đến sát cổ, Mục Trần dù sao cũng là một gã Linh Luân giả, hơn nữa chém giết thường xuyên đã cho hắn có được thần kinh vô cùng nhạy bén, bởi vậy, cơ hồ là phản xạ có điều kiện, mũi chân chạm khẽ mặt đất, thân thể theo đó mạnh mẽ lui về phía sau.

Xoẹt!

Chiếc hắc vũ xẹt qua cổ, Mục Trần thoát được một kiếp, muốn hô lên thì mới nhận ra máu từ vết cắt nhẹ trên cổ đang xối xả phun ra, không thể nào cầm máu được.

Tình trạng này lọt vào mắt Việt khiến hắn có chút nghi hoặc, nhưng không kịp suy nghĩ bởi ngay lập tức có hơn chục cây trường thương quán đầy linh lực hung hăng đâm tới, lộ tuyến từ các phía hợp lại, tràn ngập sát phạt hơi thở.

Việt không dám tham mạng của đối phương, một cây hắc vũ quét ngang đẩy bật những mũi trường thương đang đâm tới, sau đó mượn lực lao ra khỏi thành.

- Hắn chính là tiểu tử đã chặt tay Lý Minh!

Đột nhiên có người hô to một tiếng, nhất thời chung quanh ồ lên một tiếng, từng đạo ánh mắt nóng như lửa gắt gao chăm chú nhìn về bóng dáng đang rất nhanh xa rời cổng thành.

Trên đời ai chẳng có lòng tham, Mục Trần muốn bắt người đổi thưởng, lẽ nào những người khác không muốn?

Cổng thành lập tức trở thành một tràng hỗn loạn!

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Các huynh đệ tỷ muội đọc thấy hay thì bỏ chút thời gian ra vote 10*, vị nào tài phú khá giả thì ném kim đậu, nguyệt phiếu... các thứ, bản tác xin đa tạ!

Còn vị nào cảm thấy quá mức bức xúc, truyện xàm quá hay dở quá thì có thể còm men bên dưới cho vui cửa vui nhà!

Chương 74: Truy đuổi

Rừng rậm mờ mịt, cây cối xanh um, che lấp gần nửa không trung. Bất quá ngẫu nhiên lúc đó theo khe hở lá cây, nhìn xuống bên dưới có thể cảm nhận được những âm thanh không ngừng gào thét cùng với sát ý đậm đặc tỏa ra từ đám người đang lao nhanh trên mặt đất.

Hô!

Cách đó một khoảng tương đối xa, một chỗ cây cối rậm rạp, gã thiếu niên anh tuấn dựa vào thân cây, dồn dập thở phì phò, mồ hôi theo khuôn mặt chảy dài, ngực cấp tốc phập phồng.

Sau một khoảng thời gian không gián đoạn chạy trốn với tốc độ cao như vậy, đừng nói là người bình thường, dù là tu giả với nguồn sinh mệnh dồi dào cũng không chịu nổi.

- Mẹ kiếp đám chó chết này!

Ngẩng đầu nhìn về phía đường chân trời, nơi ánh hoàng hôn đỏ rực đang bao trùm, Việt không thể không mở miệng chửi một câu. Cho dù trời đã chuẩn bị tối, nhưng đám giang hồ vẫn gắt gao đuổi theo hắn, không có nửa điểm ý nghĩ buông tha cho.

Lúc này hắn đã đến rất sát biên giới, nhưng vẫn chưa thể rời khỏi Cổ Nguyên quốc, cũng chỉ bởi vì mảnh sơn mạch này.

Phía Bắc Cổ Nguyên quốc là một dải sơn mạch rộng lớn có tên Loạn Yêu, có thể coi là biên giới tự nhiên giữa hai quốc gia. Chỉ có điều không mấy người dám qua lại giữa hai quốc gia bằng cách băng qua biên giới này.

Loạn Yêu sơn mạch thực tế là một phần kéo dài từ Thập Vạn Đại Sơn, chỉ là một nhánh rất nhỏ thôi nhưng bên trong tồn tại rất nhiều hung cầm dị thú vô cùng khủng bố, trong đó có không ít chủng loài mạnh mẽ trên Vạn Thú Đồ, dù là những binh đoàn mạo hiểm mạnh mẽ nhất cũng không dám tiến vào sâu.

Muốn rời khỏi Cổ Nguyên quốc từ phía Bắc, chỉ có thể đi bằng con đường từ phía đông bắc của Trấn Bắc thành, vòng qua tận nơi kết thúc của sơn mạch, đi một quãng đường rất dài mới có thể đến được quốc gia láng giềng.

Mức độ nguy hiểm của Loạn Yêu sơn mạch đã trở thành truyền thuyết, Đệ nhất Bộ tiến vào căn bản chỉ có con đường chết, còn cường giả Đệ nhị Bộ thì không thể nói đến, ở Cổ Nguyên quốc này là tồn tại không khác nào thần thoại cả.

Với độ nguy hiểm như vậy thì một kẻ luôn bỏ qua sự mách bảo của con tim mà nghe theo sự sự lựa chọn của lý trí như Việt hiển nhiên không dại gì mà lựa chọn rời Cổ Nguyên quốc bằng con đường này.

Nhưng đến lúc này thì có vẻ như quyền chọn lựa đã không còn thuộc về hắn nữa rồi, khi mà bản thân đang càng lúc càng cách xa con đường độc đạo từ Trấn Bắc thành kia.

- Tất cả là tại lũ chó chết này!

Việt điên tiết muốn ngửa mặt lên trời mà chửi. Hắn đã quá coi thường sức ảnh hưởng của Phỉ Thúy các, không ngờ có thể khiến đám giang hồ trở nên điên cuồng như vậy!

Bây giờ không thể ở lại Cổ Nguyên quốc này thêm một ngày nào nữa, trừ phi hắn có thể thay hình đổi dạng, nhưng giờ tìm đâu ra bác sĩ phẫu thuật thẩm mỹ? Hơn nữa dù thay đổi được hình dáng nhưng còn khí tức sinh mệnh thì thay bằng cách nào? Tu giả rất mẫn cảm, hoàn toàn có thể dựa vào khí tức sinh mệnh mà nhận người.

Nhưng muốn rời đi, chỉ còn cách xông qua Loạn Yêu sơn mạch mà thôi. Hắn cũng không có quá nhiều sức lực để tiếp tục chơi trò đuổi bắt nữa.

Suy nghĩ thông suốt, Việt tung người nhảy xuống, chân vừa chạm đất lập tức bật lên như dây cung, hóa thành một mũi thần tiễn bắn đi.



Nhưng không được chục mét thì hắn bỗng dừng lại, ngoảnh đầu nhìn về phía xa, nơi đám nhân sĩ giang hồ đang đuổi tới.

- Mẹ kiếp! Lão tử còn chưa bao giờ chịu thiệt suông đâu!Việt cười lạnh một tiếng, bàn tay phải đưa lên, ngón trỏ và ngón giữa kẹp một chiếc lông vũ nhỏ màu đen bóng mượt, thân hình hóa thành một đạo hắc quang lao vào sâu bên trong rừng rậm, rất nhanh biến mất dưới sự che chở của lá cây.

.....

Sau khi Việt biến mất không lâu, những tán cây rừng đột nhiên lay động, hơn mười đạo nhân ảnh liên tiếp lướt tới, trường đao đoản kiếm lạnh lẽo trong tay, dưới ánh nắng chiếu rọi, phản xạ rực rỡ.

Người cầm đầu là một nam tử mi thanh mục tú, khuôn mặt không quá anh tuấn nhưng lại cho người ta cảm giác dễ chịu. Sau khi quan sát một vòng thì khẽ nhổ ra một bãi nước bọt rồi khó chịu nói:

- Chết tiệt! Tên tiểu tử này lẩn nhanh còn hơn cả trạch vậy!

- Hắn còn khôn ranh hơn cả chuột, nhưng chắc hẳn không trụ được lâu nữa! Chúng ta cần tăng tốc, tranh để tiểu tử này rơi vào tay kẻ khác!

- Đúng vậy, Cực phẩm linh quyết...Hà hà hà...Phỉ Thúy đủ rộng rãi!

- Đừng nói nhảm, mau tiếp tục đuổi theo!

Rất nhanh, lại có vài đạo bóng dáng đột nhiên lao ra, mượn một cỗ gió nhẹ, thân hình hệt như đang phiêu đãng giữa không trung, thực tế chỉ đang là là sát mặt đất mà thôi. Sau khi hạ xuống, mấy người liếc nhau, trong mắt đều lóe lên tia lo lắng.

- Chết tiệt! Tên tiểu tử này định đi xuyên qua Loạn Yêu sơn mạch hay sao?

- Chắc không phải đâu! Loạn Yêu sơn mạch dù là tông chủ Ngũ đại thế lực cũng phải kiêng kỵ, tiểu tử này chẳng nhé chán sống!

- Bị chúng ta đuổi rát như vậy, tên tiểu tử này hoàn toàn có thể túng quá hóa liều đâm đầu vào chỗ chết!- Mẹ nó tên ngu ngốc này, chết dưới tay chúng ta không dễ chịu hơn vào bụng đám cầm thú trong đó sao? Tại sao không thành toàn cho chúng ta chứ?

Đám người lên tiếng tranh luận, chỉ có tên lão đại là không nói gì, lặng lẽ quan sát xung quanh. Hắn bị chột một bên mắt nhưng không khiến hắn yếu ớt đi mà càng trở nên đáng sợ. Không mất quá nhiều thời gian để tên lão đại này đưa ra kết luận, hắn giơ tay lên ra ngăn mọi người tranh cãi, nói:

- Tên tiểu tử này khôn ranh hơn chuột, rất có thể chỉ giả vờ lừa chúng ta thôi, thực tế chỉ loanh quanh ở bên ngoài!

- Lão đại nói đúng! Chúng ta cần nhanh chân đuổi theo nếu chậm chân e Cực phẩm linh quyết vào tay kẻ khác mất!

Đám người này vừa bước vào, lại có một đám người khác tiến đến.

Một người vác một thanh trường thương trên vai, mũi thương còn có từng giọt máu nhỏ xuống; một người khác đeo sau lưng thanh cự đao nặng nề, chỉ bước đi thôi cũng thấy khó khăn; có gã thì hai bên hông giắt song giản, mũi giản kéo lê trên mặt đất phát ra những tia lửa; một cự hán mình trần thi thoảng lại lóe lên ánh kim loại; người cuối cùng đội một chiếc mũ rộng vành che kín cả nửa mặt không rõ đang buồn hay vui.

Đây là một nhóm năm người, người nào người nấy tỏa ra sát khí nồng đậm, có lẽ trên tay đã dính máu của rất nhiều sinh linh, thậm chí trong đó có rất nhiều đồng loại.

Chỉ có điều gọi là một nhóm không biết liệu có chính xác không khí mà họ không nói câu nào, cả năm người đều giữ khoảng cách thể hiện sự đề phòng lẫn nhau, nhưng khi đến nơi này thì khẽ liếc mắt nhìn nhau, sau đó cực có ăn ý cùng bí mật, tiến vào bên trong rừng rậm.

Cứ như vậy bốn nhóm người nữa liên tiếp tiến vào, khu vực này mới trở lại sự yên tĩnh ban đầu.

Nhưng cũng không được lâu, cây rừng lại bị khuấy động, bởi một nhóm thiếu niên thiếu nữ xuất hiện. Những người này mặc y phục giống nhau, trên ngực áo đều có tiêu ký hình một ngọn núi nhưng lại như lưỡi kiếm đâm thẳng lên trời, rõ ràng thuộc cùng một thế lực tông môn.

- Tiêu sư huynh, bọn họ đều tiến vào bên trong rồi! Chúng ta có nên vào hay không? Loạn Yêu sơn mạch này thực sự rất nguy hiểm đó!

- Yên tâm, nếu không vào sâu thì không có gì nguy hiểm! Gã này chỉ bằng tuổi chúng ta mà có thể chém đứt tay của Phỉ Thúy công tử, vốn được đặt ngang hàng với Đại sư huynh! Ta muốn nhìn xem hắn thực sự có ba đầu sáu tay hay không!

- Tiêu sư huynh nói phải, đệ cũng muốn nhìn!

- Ta cũng muốn xem! Cùng lắm thì chúng ta bỏ chạy, sợ gì chứ!

- Mấy gã dong binh nổi danh Trấn Bắc thành đều xuất hiện, chắc chắn có trò hay để nhìn!

Sau khi trao đổi vài câu, đám thiếu niên thiếu nữ trở nên nhiệt huyết bừng bừng, rất mạnh dạn bước vào bên trong rừng rậm, chính thức tiến vào phạm vi của Loạn Yêu sơn mạch.

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Các huynh đệ tỷ muội đọc thấy hay thì bỏ chút thời gian ra vote 10*, vị nào tài phú khá giả thì ném kim đậu, nguyệt phiếu... các thứ, bản tác xin đa tạ!

Còn vị nào cảm thấy quá mức bức xúc, truyện xàm quá hay dở quá thì có thể còm men bên dưới cho vui cửa vui nhà!

Chương 75: Tàn sát

Rừng cây rậm rạp yên tĩnh, ngẫu nhiên một vài con thú nhỏ từ trong rừng rậm lao ra làm kinh động đến bầy chim đang nghỉ trên các cành cây.

Không khí tĩnh mịch đó giữ không được bao lâu, liền bị một bóng người chật vật di chuyển phá vỡ, trong nháy mắt khiến cho chim thú trong rừng chạy loạn lên.

Không thèm để ý đến chuyện mình phá hư khung cảnh yên tĩnh, bóng dáng này có chút chật vật đang trốn chui trốn lủi, vẻ mặt hoảng sợ thỉnh thoảng lại quét về rừng rậm tối om đằng sau lưng một lần, bộ dạng sợ hãi như vậy giống như là có hồng hoang mãnh thú đang truy đuổi ở phía đằng sau.

Chạy trốn được thêm một khoảng nữa, bóng người có trang phục của một gã dong binh ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy phía trước loáng thoáng truyền đến thanh âm trò chuyện, trên khuôn mặt hiện lên vẻ mừng rỡ như điên. Không cần biết những người này là ai, chỉ cần mục tiêu của bọn họ cũng giống với hắn, thì không cần e ngại tử thần ở phía sau có thể lấy mạng hắn nữa.

Thân thể đột nhiên lao mạnh về phía trước, thân thể gã dong binh hơi nhảy lên, bàn chân hung hăng đạp mạnh lên một cành cây, nhất thời tốc độ thân hình đột nhiên tăng vọt mà lao về phía trước.

Thanh âm trò chuyện đã gần trong gang tấc, khiến cho nét vui mừng như điên trên khuôn mặt gã dong binh càng hiện rõ. Nhưng cuộc đời vốn là một kẻ thích đùa, khi con người ta gần như rơi vào tuyệt vọng thì nó xuất hiện gieo xuống hạt giống hy vọng, nhưng khi khi tia hy vọng đó vừa nảy mầm thì cũng là lúc nó tàn nhẫn vùi dập chút niềm tin nhỏ nhoi cuối cùng đó.

Ngay vào lúc sinh lộ đã hiện ra ngay trước mắt, chỉ cần bước tới một bước là bảo toàn sinh cơ, thế nhưng một bước đó lại không thể thực hiện được, nét mừng như điên chợt ngưng đọng lại, gã dong binh phát hiện trước ngực truyền đến cơn đau nhói.

Hắn cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy giữa ngực bị một vật gì đó màu đen xuyên qua, những sợi lông đen tuyền nhuốm máu càng trở nên bóng mượt đáng sợ, nhìn đi nhìn lại thấy thế nào cũng là một chiếc lông vũ mà bất kỳ loài cầm điểu nào cũng có, chỉ có điều kích cỡ như vậy thì có vẻ hơi quá lớn.

Nhưng hắn cũng không có thời gian để suy nghĩ xem đây rốt cuộc là lông vũ của loài hung cầm dị điểu nào bởi hắn nhận ra một bàn tay nhuốm đỏ huyết tinh đột ngột xuất hiện trước mặt.

Gã dong binh không kịp làm ra bất kỳ phản ứng gì thì bàn tay nhuộm đỏ đó đã úp thẳng vào mặt, đồng thời một bàn tay khác không biết từ bao giờ đã nặng nề đặt lên đầu hắn.

RẮC!!!!!!

Tiếng xương gãy như tiếng pháo trúc đột ngột vang lên, cảnh vật trước mắt của gã dong binh cũng theo đó mà biến đổi.

Không còn là bàn tay dính đầy máu tanh đáng sợ, thay vào đó là một khuôn mặt anh tuấn trắng trẻo lại có phần non nớt của lứa tuổi thiếu niên. Khóe miệng nở một nụ cười tà ác, ánh mắt tràn ngập sát khí, trong mắt người dong binh gã thiếu niên này không khác gì một vị tử thần đang đến đòi mạng.

Đây cũng là suy nghĩ cuối cùng, ánh mắt của người dong binh dần trở nên trắng dã, thân thể từ từ đổ sập xuống.

Một cuộc đời cũng theo đó mà kết thúc!

Nhìn một mảnh đời kết thúc ngay trước mặt, gương mặt gã thiếu niên không hề thay đổi cảm xúc, chỉ lặng lẽ rút chiếc hắc vũ đang cắm xuyên qua cơ thể người dong binh, sau đó lẩm bẩm mấy câu, thân thể nhanh chóng biến mất sau những tán cây rừng.

Khoảng rừng lại trở nên yên tĩnh, chỉ còn mùi máu tanh thoang thoảng ở đâu đó trong không khí.



- Mùi máu đến từ phía trước!

Một giọng nói truyền đến phá vỡ sự yên tĩnh ngắn ngủi của khoảng rừng này, tiếp đó những tán cây bị gạt ra kêu xào xạc, tiếng những bước chân nhanh chóng truyền đến đầy gấp gáp.Một nhóm thiếu niên thiếu nữ gạt cây rừng bước ra, y phục trên người giống hệt nhau, trên ngực áo còn có tiêu ký hình một ngọn kiếm sơn đâm lên trời.

- Tiêu sư huynh, ở đây có người bị giết!

Thiếu niên được gọi là Tiêu sư huynh nhanh chóng tiến đến, nhìn thi thể gã dong binh nằm đó, nhiệt độ còn chưa kịp hạ, rõ ràng là chỉ mới bị giết mà thôi.

- Đầu bị vặn ngược ra sau! Kẻ nào mà hung ác vậy?

Một thiếu niên không kìm được lòng mà cảm thán một câu.

- Tiêu sư huynh, tên này bị chột một bên mắt, không lẽ là thi thể của Độc Nhãn Long?

Đám người trẻ tuổi nhanh chóng tập trung vào một bên mắt được che bằng một miếng da nhỏ mà trên đó họa một hình đầu rồng vô cùng tinh xảo.

- Độc Nhãn Long là Linh Luân cảnh, không ngờ lại thảm hại như này! Bị gã kia giết sao?

Tiêu sư huynh khẽ lắc đầu ném nghi vấn ra khỏi đầu, ra hiệu cho đám sư đệ sư muội tiếp tục tiến sâu vào bên trong.

Đi không được bao lâu, đám người trẻ lại tiếp tục bắt gặp thi thể, không phải một mà là bốn cỗ thi thể, mà một trong số đó là một nhân vật danh tiếng của Trấn Bắc Thành, Bạch diện thư sinh.

- Ánh mắt trợn trừng thể hiện sự kinh ngạc trước khi chết, có lẽ bị tập sát, hơn nữa là nhất kích tất sát!
Quan sát một hồi, cuối cùng Tiêu sư huynh đi đến một kết luận như vậy.

Cứ như vậy, trong quãng thời gian tiếp theo, đám người trẻ tuổi thêm vài lần gặp phải những thảm cảnh, mà nạn nhân đều là những nhân vật tương đối có tiếng tăm trong Trấn Bắc thành. Hơn nữa kẻ nào kẻ nấy ánh mắt tràn ngập không cam tâm, rõ ràng đều có lực mà không thể phát, hay nói đúng hơn là không kịp phát ra.

- Tiêu sư huynh, đây chẳng phải là một trong Trấn Bắc ngũ quái Khấp Huyết thương Lăng Huyết hay sao?

Lúc này đám người trẻ tuổi đang vây quanh một cây đại thụ khổng lồ, hay nói đúng hơn là vây quanh một cỗ thi thể bị một cây thương cắm xuyên qua bụng cắm ghim chặt vào thân cây. Một thiếu niên quay sang hỏi, Tiêu sư huynh nặng nề gật đầu.

- Chúng ta mau chóng trở ra thôi!

Một thiếu nữ hoảng sợ lùi về phía sau, kéo theo đó là những tiếng đồng tình.

- Đúng vậy Tiêu sư huynh, chúng ta mau chóng ra ngoài thôi!

Dù là thân nam tử hán đại trượng phu nhưng mấy thiếu niên cũng không thể giữ được sự bình tĩnh trong lúc này, đưa ra suy đoán:

- Có khi gã đó đang nấp ở đâu đó xung quanh theo dõi chúng ta rồi cũng nên, chỉ chờ cơ hội ra tay hạ sát thủ!

Nghe được gã đồng bạn nói vậy, những người còn lại đều không tự chủ mà cảm thấy lạnh sống lưng, vô thức dáo dác nhìn quanh.

Tiêu sư huynh sinh ra chút khó nghĩ, không biết làm thế nào cho phải. Bản thân hắn là một trong Bát Kiệt, Khoái kiếm Tiêu Phong, thực lực đương nhiên không phải dạng vừa, nhưng đám sư đệ sư muội này thì không được như vậy. Lần này hắn nhận nhiệm vụ của sư môn đưa đám sư đệ sư muội ra ngoài va chạm, nếu để chúng thiệt mạng thì mặt mũi nào quay về nữa đây.

Khẽ thở ra một hơi, Tiêu Phong có chút không cam lòng đưa ra quyết định, thế nhưng lời nói chưa kịp ra khỏi miệng thì phía sâu trong rừng rậm đột nhiên truyền đến tiếng chấn động mạnh mẽ.

- Có người giao chiến!

Tiêu Phong ngẩng đầu nhìn về phía trước, thanh âm giao chiến không xa lắm, hắn không suy nghĩ mà lập tức lao đi. Đám thiếu niên thiếu nữ thấy vậy liền đưa mắt nhìn nhau, sau đó đồng loạt đuổi theo Tiêu Phong.

Bóng dáng đám người trẻ tuổi nhanh chóng biến mất sau tán cây rừng.

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Các huynh đệ tỷ muội đọc thấy hay thì bỏ chút thời gian ra vote 10*, vị nào tài phú khá giả thì ném kim đậu, nguyệt phiếu... các thứ, bản tác xin đa tạ!

Còn vị nào cảm thấy quá mức bức xúc, truyện xàm quá hay dở quá thì có thể còm men bên dưới cho vui cửa vui nhà!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau