ĐẾ HOÀNG TÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế hoàng tôn - Chương 66 - Chương 70

Chương 66: Hoàng tước

Bước ra khỏi khách điếm, Việt tiến vào một tửu lâu để ăn sáng. Đây là một tửu lâu tương đối lớn, tuy không thể so được với Thiên Yêu đại tửu lâu nhưng cũng rất đông khách, gần như không còn chỗ trống.

Thức ăn rất nhanh chóng được đưa lên, lúc này hắn vừa ăn vừa bắt đầu sắp xếp lại những thông tin và suy nghĩ hướng đi tiếp theo của bản thân.

Ở Nam Phong vực này có rất nhiều quốc gia Thất phẩm, nhưng lại chỉ có bốn quốc gia đạt tới Lục phẩm mà thôi, chỉ có bốn bá chủ này mới có phân bộ của Bách Hiểu lâu.

Đây là một thế lực rất đặc thù, không tham gia vào bất kỳ một phân tranh nào, chỉ quan tâm đến việc mua bán thông tin. Dù là ai, thế lực nào, chỉ cần bỏ ra một cái giá tương xứng thì có thể biết được thông tin mình cần.

Vạn sự đều thấu, không gì không hiểu, đó chính là Bách Hiểu Lâu!

Đương nhiên trên đời không có gì là tuyệt đối, bản thân câu này cũng chỉ mang tính chất tương đối mà thôi, bởi vì cũng có thông tin mà Bách Hiểu Lâu không biết, càng nhiều hơn nữa là biết nhưng không dám đề cập đến.

Chỉ là một tổ chức thu thập và bán thông tin, gần giống với những tổ chức gián điệp ở Địa cầu, chỉ khác là một bên lén lút còn một bên là công khai, thế nhưng Bách Hiểu Lâu có một địa vị rất cao, dù là Tứ đại bá chủ cũng không dám động vào. Muốn mua thông tin cũng phải bỏ tiền, không có trường hợp đặc biệt nào, và cái giá thì không hề dễ chịu.

Bách Hiểu Lâu tu giả bình thường không thể tiến vào, tùy tiện xem một tin tức ở trong đó đều có thể tiêu hao gần như toàn bộ gia tài của một gã tu giả Linh Phách cảnh bình thường, còn Linh Luân cảnh thì có thể táng gia bại sản.

Hắn muốn tìm kiếm thông tin về vị cường giả tên là Thuận Thiên Kiếm Vương kia, thì có lẽ phải tìm đến Bách Hiểu Lâu này.

- Trong Tứ đại bá chủ, quốc gia gần với Cổ Nguyên quốc nhất là Thiên Nam đế quốc, đây sẽ là mục tiêu của ta!

Thiên Nam quốc nằm ở phía Đông Bắc của Cổ Nguyên quốc, cách hai quốc gia. Đó đương nhiên là một khoảng cách rất xa, nhưng so với 3 quốc gia còn lại thì đã gần hơn rất nhiều rồi.

Hơn nữa di chuyển đến Thiên Nam quốc cũng tương đối dễ dàng, từ kinh đô của Cổ Nguyên quốc có một tuyến đường thủy, nếu đi tàu...

- Các ngươi còn đoán già đoán non làm gì, tên Nhất Cuồng kia vừa rời khỏi thành rồi!

Đột nhiên bên tai truyền đến tiếng nói vang như sấm cắt ngang suy nghĩ của Việt, đưa hắn trở về với thực tại. Hắn ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy vừa lên tiếng là một đại hán cao lớn, mặc một bộ y phục da thú, toàn thân toát ra một nét gì đó rất thô hào liều lĩnh của một gã mạo hiểm giả.

Người này vừa bước vào tửu lâu, có lẽ nghe thấy lời bàn tán của những người khách nên mới nói như vậy. Vừa rồi Việt mải suy nghĩ nên không nghe vào tai bất kỳ điều gì, vì vậy lúc này đương nhiên không thể hiểu câu vừa rồi của gã hán tử.

Gần như ngay lập tức trong quán vang lên những thanh âm tràn đầy bất ngờ hỏi ngược lại:

- Cái gì? Hắn dám rời khỏi thành ư?



- Vị bằng hữu này, hắn rời thành một mình hay với ai vậy?

- Lẽ nào tên điên này có hậu thuẫn?
Đại hán áo da thú lắc đầu đáp:

- Hắn rời thành một mình, hơn nữa hoàn toàn quang minh chính đại, dường như không quá quan tâm đến việc bản thân đang bị nhắm vào.

- Cái gì? Tên này liều như vậy?

- Đây là điên chứ không phải liều nữa rồi!

Ngồi ở đây hầu như đều là mạo hiểm giả, trên trán viết rõ hai chữ liều lĩnh, thế nhưng vẫn phải thốt ra những câu đầy kinh hãi như vậy, khiến cho Việt dù là một gã rất tinh minh nhưng vẫn có cảm giác như lạc vào trong sương mù.

Hắn lập tức quay sang hỏi một gã nam tử ở bàn bên:

- Vị đại ca này, mọi người đang nói đến ai vậy?

- Ngươi biết tối qua diễn ra buổi đấu giá của Vạn Yêu Thương Hội chứ?

Người này cũng không hề tỏ ra khó chịu mà rất hào sảng giải đáp cho hắn:

- Vật phẩm cuối cùng chính là Tứ cấp linh thảo Tiêu Dương Liên Đài, có thể giúp người ta đột phá Linh Luân, cô đọng thành công Linh Phách. Đám tu giả Linh Luân viên mãn lao vào tranh đoạt, cuối cùng rơi vào tay một người tên là Nhất Cuồng.

Việt hơi hơi gật đầu, giành được đồ tốt đôi khi cũng không phải là phúc, họa phúc khó lường không ai có thể kiểm soát. Có trong tay Tiêu Dương Liên Đài, đương nhiên sẽ trở thành đích nhắm cho mấy gã đã đạp đến bình chướng Linh Phách. Hơn nữa toàn là mấy gã dong binh, liều lĩnh có thừa, giết người đoạt bảo cũng không lạ lẫm gì.

- Không phải Vạn Yêu Thương Hội bảo mật rất cao sao đại ca? Làm sao mà ai cũng biết bảo vật thuộc về tay gã Nhất Cuồng này thế?- Vạn Yêu Thương Hội đương nhiên sẽ không tiết lộ danh tính! Nghe nói tên điên kia tự báo danh lộ mặt, hoàn toàn không đặt quần hùng vào mắt!

- Tên này...

Việt có chút khó hiểu, nếu là hắn sau khi đắc thủ lập tức lẩn đi, tại sao còn báo danh lộ mặt trở thành đích ngắm cho mọi người? Mặc dù làm vậy có vẻ rất khí phách, rất bá đạo, thực tế lại là một hành vi rất ngu xuẩn!

- Hay là hắn đã giao Tiêu Dương Liên Đài cho ai đó rồi?

Vị đại hán mặc y phục da thú tai rất thính, nghe thấy câu hỏi của Việt thì hơi có chút suy nghĩ, rồi đáp:

- Có lẽ là không! Hắn vừa rời khỏi cổng thành Bắc thì lập tức có mấy gã Linh Luân viên mãn đuổi theo! Ta thấy trong đó có cả hai gã Thiên Lang và Hắc Đao!

Mọi người nghe đến hai cái tên này đều giật mình kinh hãi. Mặc dù không nổi danh khắp Cổ Nguyên quốc như Tứ công tử hay Bát Kiệt, nhưng đối với mọi người trong Trảm Yêu thành này thì không khác nào sét đánh bên tai.

Hai người này là hình tượng mà đám dong binh hướng tới, đã dừng chân ở Linh Luân viên mãn đã lâu, thực lực đạt đến mức không thể tưởng tượng, dù có nói tiếp cận Linh Phách giả cũng không ngoa, cho dù Tứ đại công tử e rằng cũng phải cam bái hạ phong.

Ngón tay gõ gõ xuống bàn, Việt bắt đầu suy tính. Hắn không tin tên kia là một kẻ điên, không những công khai danh tính, lại còn quang minh chính đại rời khỏi thành, rõ ràng có mùi vị của bẫy chuột ở đâu đó.

Nhưng cũng có thể hắn lén lút quen rồi nên nghĩ ai cũng giống mình. Thực ra gã Nhất Cuồng này là một quân tử quang minh chính đại, sẵn sàng một mình chống lại quần hùng, ngạo nghễ bát hoang.

Gã thiếu niên rất nhanh làm ra hành động, đứng dậy thanh toán rồi rời khỏi tửu lâu.

Không cần biết gã Nhất Cuồng kia điên thật hay đã có hậu chiêu, không cần biết đây là một trường loạn đả hay là một cái bẫy, hắn vẫn sẽ đi quan chiến. Không có cơ hội thì thôi, nhưng nếu thời cơ đến, lập tức ra tay đoạt bảo rồi bỏ chạy.

Người làm mình hưởng, đây chính là sở thích của hắn. Lần này cũng không ngoại lệ!

Bọ ngựa bắt ve, hắn nguyện hóa thân Hoàng tước!

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Dạo này việc nhiều quá, chương ra chậm!

Các huynh đệ tỷ muội đọc thấy hay thì bỏ chút thời gian ra vote 10*, vị nào tài phú khá giả thì ném kim đậu, nguyệt phiếu... các thứ, bản tác xin đa tạ!

Còn vị nào cảm thấy quá mức bức xúc, truyện xàm quá hay dở quá thì có thể còm men bên dưới cho vui cửa vui nhà!

Chương 67: Tụ hội

Ánh nắng len lỏi xuyên qua tán cây rậm rạp chiếu xuống, khiến cả khu rừng trở nên bừng bừng sức sống. Trong tiếng gió xào xạc thỉnh thoảng lại truyền đến tiếng gầm thét của hung cầm dị thú.

Khung cảnh sống động như một bức tranh thủy mặc, không cầu kỳ nhưng vẫn vô cùng nên thơ.

Phía nam của khu rừng nhỏ này, là một con đường nhỏ uốn lượn, ánh mắt dọc theo phía nam nhìn theo, còn có thể thấy được hình dáng mơ hồ của Trảm Yêu thành.

Trên con đường nhỏ, một bóng người không ngừng lao đi, bộ dáng vô cùng gấp gáp nhưng lại khiến cho người ta có cảm giác kẻ này đang rất bình thản.

Bóng người càng lúc càng đến gần, có thể thấy được đây là một gã thiếu niên chừng mười lăm, mười sáu, gương mặt vô cùng anh tuấn, thậm chí có phần hơi quá mức. Da mặt trắng trẻo hơn cả nữ tử, nhìn đi nhìn lại thấy thế nào cũng là một vị thế gia công tử quen được nuông chiều, thế nhưng chạy liên tục như vậy mà không hề có chút dấu hiệu thở dốc.

Gã này chính là Việt.

Sau khi hỏi đường hắn một đường Bắc thượng đuổi theo gã Nhất Cuồng kia với mong muốn xem tuồng miễn phí. Đương nhiên nếu thời cơ cho phép, trai cò mổ nhau hắn không ngại làm ngư ông một lần.

Khi đến trước khu rừng, Việt đột nhiên dừng bước, bởi hắn cảm nhận được mùi vị gì đó rất không thơm. Đưa mắt nhìn cây cối rậm rạp trước mặt, cành lá rì rào như đang nhảy múa trong nắng thật yên bình làm sao, thế nhưng lại khiến hắn cảm thấy có chút lạnh người.

Bởi vì trong tiếng gió nhè nhẹ xào xạc như tiếng đàn, hắn cảm nhận được sát khí ẩn tàng. Trong khu rừng phía trước ẩn tảng không ít sát cơ!

Nhiều năm làm sát thủ, hắn rất mẫn cảm với sát khí. Thứ vật chất vô hình này dù che giấu kỹ đến mức nào đi chăng nữa thì chỉ cần trong đầu có một tia ý muốn giết người, sát ý sẽ từ đó mà sinh ra.

Lẽ nào các bên đã chạm mặt rồi?

- Không đúng! Nếu đã chạm mặt thì sát khí ắt ngập trời, cớ sao phải cố gắng che che giấu giấu như vậy chứ?

Việt khẽ nhíu máy, ánh mắt quét xung quanh một lát, sau đó đem hơi thở đè thấp đến hết mức, lén lút di chuyển đến trong một đám cây cối rậm rạp. Mượn địa thế này, hắn chậm rãi tiến vào sâu bên trong cánh rừng.

Sau khi Việt tiến vào bên trong khu rừng nhỏ kia, con đường có chút hẻo lánh này lại lâm vào an tĩnh cực độ, thậm chí là phi điểu, dường như đều vì cảm ứng được sát ý càng lúc càng mạnh từ trong rừng tràn ra mà phát run, thân thể lui vào trong tổ, không dám phát ra nửa tiếng kêu.

Thân thể Việt lúc này gần giống như một khối thi thể, lẳng lặng ẩn vào trong đám cây. Hô hấp của của hắn giảm xuống mức thấp nhất, đến năm phút mới hít thở một lần. Đây là trạng thái vô cùng đặc biệt của Nguyên Sơn cổ kinh, thậm chí có thể giảm khí tức sinh mệnh về không.

Rất nhanh một khung cảnh tuyệt đẹp xuất hiện trong tầm mắt của Việt.

Một cơn gió nhè nhẹ thổi qua, khiến những chiếc lá đã già cỗi phải lìa cành, dù lưu luyến không rời những vẫn lả tả hạ thân xuống những gợn sóng biếc lăn tăn trên mặt nước.

Giữa khu rừng nhỏ, không ngờ lại tồn tại một hồ nước mang đậm vẻ đẹp như những áng văn thơ.



Đứng bên hồ, bạch y bay phấp phối, mái tóc dài thả trong gió, phong thái tiêu sái, chiếc quạt không ngừng phe phẩy trước ngực như hô ứng với từng nhịp sóng lăn tăn trên mặt hồ.

Người và cảnh, rõ ràng là hai thực thể hoàn toàn khác biệt, vậy mà lúc này dường như hòa thành một thể, trở thành một bức tranh thủy mặc tuyệt mỹ.

“Đây chính là Nhất Cuồng?”Việt thực sự cảm thấy kinh ngạc, nếu đây thực sự là gã Nhất Cuồng mà mọi người nói đến, thì quả thực quá khác biệt so với tưởng tượng của hắn. Đối phương đâu có vẻ gì là điên khùng, bộ dáng hoàn toàn là một công tử ca phong lưu tiêu sái, nho nhã anh khí.

“Hay là mình đã đi nhầm đường?”

Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng hắn vẫn nằm im trong lùm cây, sát cơ ẩn nấp quanh đây là sự thật, dù không phải là Nhất Cuồng thì vẫn sẽ có trò hay để xem.

Thời gian cứ hờ hững trôi, đến tận khi Việt bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài vì phải chờ đợi thì cuối cùng thì cũng có người không thể chờ đợi được thêm nữa.

Bên trong lùm cây rậm rạp ở đâu đó xung quanh hồ nước đột nhiên vang lên thanh âm dây cung rất nhỏ, đưa Việt lập tức tỉnh ngủ.

Một mũi tên xuyên qua các tán cây rập rạp, đích đến chính là bạch y phấp phới bên bờ hồ.

Chiếc quạt xòe ra chặn phía trước, lập tức khiến mũi tên vỡ nát, hóa thành những đoàn khí trong suốt hòa vào thiên địa.

“Linh lực ngưng hình?”

Việt không khỏi cảm thấy kinh hãi, đây là năng lực đặc thù chỉ khi cô đọng thành công Linh Phách mới làm được. Lẽ nào những kẻ ẩn nấp quanh hồ đều là Linh Phách giả? Nếu vậy thì hắn căn bản không có hy vọng đục nước béo cò, có thể giữ mạng rời đi là cảm ơn trời đất lắm rồi!

- Ha ha, không hồ là Ngân Cung, thủ đoạn linh lực ngưng tiễn này, quả nhiên là xuất thần nhập hóa!

Bạch y chậm rãi xoay người lại, vẫn là bộ dáng đầy ung dung, phong thái tràn ngập tiêu sái, chỉ có điều khi nhìn thấy gương mặt hắn lại khiến Việt ngã ngửa, thiếu chút nữa thì phum ra một búng máu.

Thực tế gương mặt đối phương không hề xấu, chỉ có điều làn da ngăm đen, mặt vuông chữ điền đầy cương nghị, ánh mắt toát ra sự mãnh liệt, hàng râu quai nón thật hào hùng, đặc biệt là nụ cười tràn ngập sảng khoái, hoàn toàn là một gã mạo hiểm giả gan dạ chân chất, rất dễ gây thiện cảm cho người đối diện.
Thế nhưng gương mặt này lại đặt trên một bộ dáng công tử ca đầy phong lưu, bạch y tiêu sái, chiếc quạt đào hoa phe phẩy, thần thái rất hợp với một đêm trăng phong tình. Sự đối lập như vậy khiến cho bất kỳ ai cũng phải nảy sinh cảm giác vô cùng khó chịu, nghịch khí công tâm, muốn thổ huyết tại chỗ.

- Nhất Cuồng, ngươi đủ cuồng!

Một tiếng quát lớn vang lên, hơi thở hùng hồn chợt phóng ra, một đạo thân ảnh màu đỏ từ trong rừng bắn ra, cuối cùng đứng vững vàng trên một cây đại thụ, ánh mắt lạnh nhàn nhạt quét về phía bạch y bên bờ hồ.

Việt quay ra đánh giá, khí tức gã Ngân Cung này rõ ràng là Linh Luân viên mãn, tại sao lại có thể ngưng hình linh lực? Ánh mắt hắn nhanh chóng khóa vào cây cung màu bạc đang rung lên nhè nhẹ trên tay người này.

- Đằng nào cũng không chờ được nữa, sao không ra hết đi?

Bạch y Nhất Cuồng quát lớn, thanh âm hùng hồn tràn ngập hào khí can vân, nhưng vẫn không thể nào xua đi khí chất tài tử trên người. Hai sự đối lập ở cùng một con người khiến người ta hiểu được tại sao tên hắn lại có một chữ Cuồng.

- Cuồng vọng!

Hai tiếng quát gần như hô ứng đồng thời vang lên, lập tức xuất hiện hai bóng người xuyên qua cây rừng, rất nhanh xuất hiện trong tầm mắt của mọi người.

Một đại hán tuổi chừng trên ba mươi, mặc một bộ trường bào phanh ra trong gió, để lộ ra hình săm đầu sói trên ngực trần.

Người còn lại có vẻ nhiều tuổi hơn, thân hình vô cùng lực lưỡng, hai cánh tay đeo hai bộ trảo cũng to lớn y như chủ nhân của nó, khiến gã trông như một con gấu.

Ầm!

Một cây đại thụ gần hồ nước bỗng nhiên bị chẻ đôi, chậm rãi đổ sập xuống. Bụi mù tan đi, chỉ thấy đứng ở đó là một gã hán tử đeo mặt nạ đen, trên vai gác một thanh đại đao khổng lồ. Người khác chỉ đơn giản từ trong rừng cây hiện ra, còn gã này lại bổ đôi đại thụ mà xuất hiện, một màn xuất hiện quá hoành tráng!

- Linh Luân viên mãn giả của Trảm Yêu thành đều đã đến đủ!

Nhất Cuồng khẽ cười, dường như muốn xác nhận không còn thêm ai.

- Còn ta!

Thanh âm kiêu ngạo vang lên, một bóng người tiêu sái từ trong rừng cây rậm rạp chậm rãi đi ra, không hề nóng vội như những người kia.

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Dạo này việc nhiều quá, chương ra chậm!

Các huynh đệ tỷ muội đọc thấy hay thì bỏ chút thời gian ra vote 10*, vị nào tài phú khá giả thì ném kim đậu, nguyệt phiếu... các thứ, bản tác xin đa tạ!

Còn vị nào cảm thấy quá mức bức xúc, truyện xàm quá hay dở quá thì có thể còm men bên dưới cho vui cửa vui nhà!

Chương 68: Dị biến

Đây là một thanh niên vận tử y, trước ngực áo đính những viên ngọc nhỏ trong suốt với những đường vân màu lục vô cùng tuyệt mỹ. Nếu như người có chút hiểu biết, lập tức sẽ nhận ra một loại ngọc cực kỳ quý giá thường được làm đồ trang sức – phỉ thúy.

Người có kiến thức hơn nữa, sẽ biết được đây không phải là những viên ngọc Phỉ Thúy thông thường, mà đều là Phỉ Thúy chi tinh, ẩn chứa linh khí thiên địa bên trong, có thể gia tăng tốc độ tu luyện linh lực.

Bạch y tiêu sái hoàn toàn không thua về thần thái, Nhất Cuồng nở một nụ cười vô cùng nhạt nhẽo:

- Còn tưởng là ai hóa ra Phỉ Thúy công tử Lý Minh!

“Gã này...”

Giấu mình sáu những tán cây rậm rạp, Việt chăm chú nhìn kẻ mới đến. Việc Phỉ Thúy công tử xuất hiện muốn tham gia tranh cướp Tiêu Dương Liên Đài không khiến hắn bất ngờ bằng gương mặt của bản thân gã công tử này.

Nhân sinh vừa gặp gỡ, vậy mà ngỡ đã quen nhau từ kiếp trước! Rất nhanh, chưa mất đến ba giây để Việt nhớ ra gương mặt này, lập tức há hốc mồm ra tưởng chừng nhét vừa cả quả trứng.

Hắn không thể nào ngờ được, đại danh đỉnh đỉnh Phỉ Thúy thiếu các chủ, một trong Tứ đại công tử của Cổ Nguyên quốc, Phỉ Thúy công tử, vậy mà lại chính là tên ngu ngốc đã bị hắn cướp mất Triều Dương Liên trong Thập Vạn Đại Sơn.

Nhân sinh vô thường, cũng chỉ đến thế này mà thôi!

Bao nhiêu nỗi hận đối với gã Phỉ Thúy công tử này vì khiến hắn tốn rất nhiều linh tệ mua thanh kiếm gãy trong buổi đấu giá tối qua, lúc này bỗng tan thành mây khói. Hắn ra tay cướp linh hoa của đối phương, khiến đối phương giờ phải ra tay cướp phế phẩm của linh hoa kia, cũng không còn cách nào khác. Giờ chỉ hy vọng Tiêu Dương Liên Đài không rơi vào tay Lý Minh, nếu không thì cũng đành âm thầm xin lỗi đối phương một lần nữa.

Trường bào đại hán quay sang nhìn Lý Minh, hình săm đầu sói trước ngực khẽ chuyển động trông thật sống động, gã cất giọng nói âm trầm tràn ngập mỉa mai của mình lên:

- Đường đường Phỉ Thúy các Phỉ Thúy công tử lẽ nào cũng muốn tham gia cướp đoạt?

- Chuyện đấy không cần Thiên Lang đương gia phải suy nghĩ!

Lý Minh hừ lạnh, với thân phận của hắn thì hành vi ăn cướp như vậy đúng là không ổn, chỉ có điều dù là ăn cướp thì cũng là dựa vào tự bản thân hắn, còn hơn là phải quay về ngửa tay xin môn phái trợ cấp.

"Lão tử từng bị kẻ khác trắng trợn ăn cướp Triều Dương Liên, hôm nay ra tay cướp đoạt Tiêu Dương Liên Đài, hoàn toàn là phải đạo! Hơn nữa tính ra lão tử vẫn còn thua thiệt!"

Nếu hôm nay hắn không đoạt được Liên Đài tới tay thì cũng đành quay về Phỉ Thúy Các, thời gian không chờ đợi ai cả. Đương nhiên hắn rất tự tin, trong mắt hắn mấy gã cả đời dừng chân ở Linh Luân có thể sánh được hắn sao?

Đương nhiên không ai biết được suy nghĩ của Lý Minh, dù biết thì cũng không mấy quan tâm, mục tiêu của họ chỉ có một, chính là Tiêu Dương Liên Đài trong tay Nhất Cuồng.

- Ngân Cung, Thiên Lang, Hùng Thủ và Hắc Đao, bốn vị mạo hiểm đoàn trưởng lừng danh Trảm Yêu thành, nhưng Tiêu Dương Liên Đài lại chỉ có một...

Bạch y phấp phới, Nhất Cuồng vừa nói vừa chuyển ánh mắt hướng tới bốn người, không biết vô tình hay cố ý mà bỏ qua Lý Minh, cuối cùng dừng lại ở vị hán tử cao lớn với đôi cự trảo đeo ở hai tay:

- Hùng Thủ đương gia nghĩ sao?



Hán tử được gọi là Hùng Thủ này hừ lạnh:

- Không cần dùng kế ly gián! Hắc Đao, ngươi nghĩ sao?
Được nhắc tên chính là nam tử đeo mặt nạ màu đen, trên vai vác một thanh cự kiếm khổng lồ mà mới đây thôi còn có một màn xuất hiện rất khoa trương.

- Cần gì nghĩ nhiều, cứ dựa vào thực lực đi!

- Hay cho câu dựa vào thực lực! Vậy thì để đỡ tốn thời gian, tất cả các ngươi lên một lượt đi!

- Cuồng vọng!

Lời nói của Nhất Cuồng như tát vào mặt năm người, người phản ứng đầu tiên lại chính là hán tử lực lưỡng với đôi cự trảo - Hùng Thủ đương gia.

Sắc mặt giận dữ quát một tiếng chói tai, linh lực hùng hồn tự trong cơ thể phát ra, mạnh mẻ tràn ra khắp xung quanh, trực tiếp khiến lá cây tạp vật trên mặt đất phụ cận, đều bị đẩy ra, xem khí thế như vậy, thực lực sợ rằng đã vượt qua phạm trù Linh Luân cảnh.

"Mấy gã này...tại sao lại mạnh như vậy?"

Đây là suy nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu của Lý Minh. Rõ ràng chỉ là Linh Luân viên mãn, thế nhưng khí tức lại có thể mạnh mẽ đến như vậy, hoàn toàn có thể so với cường giả Linh Phách trong tông môn của hắn. Mấy tên này mà thành công ngưng tụ Linh Phách, thì còn mạnh mẽ đến mức nào nữa?

- Xử lý tên ngông cuồng này rồi tính tiếp!

Thiên Lang là người đầu tiên xuất thủ. Chỉ thấy linh lực từ các lỗ chân lông thoát ra ngoài, không ngừng lưu chuyển trên bề mặt cơ thể, đặc biệt là trước ngực, khiến hình xăm đầu sói càng trở nên đáng sợ. Cuối cùng đột nhiên bộc phát ra kình lực kinh khủng, trùng kích về phía gã bạch đứng bên hồ.

Gần như ngay lập tức, những người khác cũng bắt đầu xuất thủ.

Lý Minh hơi có chút lưỡng lự, nhưng cuối cùng cũng gia nhập cuộc chiến. Những gã này mặc dù đều thể hiện ra thực lực siêu việt Linh Luân cảnh, nhưng hắn cũng có thủ đoạn bảo vệ tính mạng, không cần thiết phải sợ hãi.

Những cỗ linh lực không ngừng va chạm, tại nơi tiếp xúc liên tục truyền ra những dư chấn như kinh đào hải lãng, bạo thịnh mà khai.

Sắc mặt Hùng Thủ chết chóc hung lệ, hung hăng nâng song trảo không ngừng vồ tới, tràn ngập máu tanh sát khí nhưng lại không hề phát ra một chút tiếng gió.Ở phía bên kia, Thiên Lang với tốc độ khủng khiếp của mình không ngừng công kích, đôi tay trần ngưng thành trảo điên cuồng vồ tới, hệt như một con sói đồng hoang đang tấn công con mồi.

Còn nam tử đeo mặt nạ tên gọi Hắc Đao bộ dáng vô cùng khoan thai, nhưng thanh cự đao trong tay thì không hề khoan nhượng dù chỉ một chút. Mỗi đao đều như thiên quân vạn mã khí thế ngất trời.

Chỉ có điều mục tiêu nhận tất cả những công kích đó lại không hề có chút yếu thế, phiến ảnh rợp trời hóa giải cả những mũi linh tiễn bắn tới từ góc độ rất hiểm, bộ dáng ung dung như tài tử đang hợp tấu cầm ca, từng động tác lên xuống nhịp nhàng như những nhịp âm trong cầm khúc.

Song phương chiến đấu ác liệt như vậy nhưng khả năng không chế linh lực đều rất tinh tế, mặc dù ám đầy sát khí nhưng động tĩnh không hề lớn, nếu đừng ở bên ngoài khu rừng thì không thể nào biết được bên trong đang xảy ra kịch chiến, có lẽ chỉ mơ hồ nghe thấy được trong gió mùi máu tươi mà thôi.

Nửa cảnh giờ trôi qua, đã có người phải rời cuộc chiến. Lý Minh chân không thể nào đứng vứng, lùi lại hơn chục bước mới có thể ổn định thân hình, trên cổ thấy rõ một vết cắt sắc bén, máu tươi không ngừng túa ra.

Ở bên hồ, cuộc chiến vẫn diễn ra ác liệt. Thế cục năm đấu một như vậy, thế nhưng Nhất Cuồng vẫn không hề có dấu hiệu thua thiệt. Ai nấy cũng đều sắc mặt tái nhợt, toàn thân dính không ít máu, có lẽ có cả máu của bản thân và kẻ địch.

- Tên này không đơn giản! Chớ đề phòng nhau, đều tung ra sát chiêu đi!

Ngân Cung quát lên, những người khác đều hiểu, khẽ dùng ánh mắt giao nhau.

- Được, để ta trước! Sát Đao!

Mặt nạ khẽ rung lên, Hắc Đao vung cự đao chém xuống, một luồng đao kình khổng lồ bắn thẳng tới vị trí Nhất Cuồng, cả tốc độ lẫn lực lượng đều khủng khiếp, hoàn toàn trực diện mà không thể ngăn chặn.

Nhất Cuồng nào dám hời hợt, hoàn toàn gồng mình lên chặn một luồng đao kình khủng khiếp này. Chỉ có điều tài tử phiến trong tay lập tức tan nát, ngực áo bị đao kình xoắn nát vụn, máu tươi bắn ra tung tóe.

Đao kình hóa thành linh khí tan đi, một thanh cự đao cắm xuống bên cạnh hồ. Không ngờ đó không chỉ là một luồng đao kình,, mà bên trong lại ẩn chứa thanh cự đao của Hắc Đao. Đao khách bỏ đao, ắt có mạng vong!

- Ta tiếp!

Thiên Lang cùng Hùng Thủ hét lên một tiếng rồi đồng loạt xông tới.

Đứng ở một bên Ngân Cung giương chiếc cung lớn màu bạc lên, không ngừng ngưng tụ linh khí xung quanh, chuẩn bị cho sát chiêu của mình. Sát chiêu của hắn cần thời gian chuẩn bị, nhưng khi đã thành thì chính là kết cục tất sát!

Thế nhưng đúng vào lúc Cự linh tiễn gần thành hình, Nhất Cuồng chuẩn bị rơi vào kết cục phải chết thì tình thế đột ngột thay đổi.

Dị biến xuất hiện!

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Sorry anh em nhé, dạo này việc nhiều quá!

Các huynh đệ tỷ muội đọc thấy hay thì bỏ chút thời gian ra vote 10*, vị nào tài phú khá giả thì ném kim đậu, nguyệt phiếu... các thứ, bản tác xin đa tạ!

Còn vị nào cảm thấy quá mức bức xúc, truyện xàm quá hay dở quá thì có thể còm men bên dưới cho vui cửa vui nhà!

Chương 69: Sát cục

Ầm ầm ầm!

Phía trên đầu đột nhiên truyền đến những thanh âm chấn động như có hàng vạn con ngựa chạy chồm, thanh thế trùng thiên, đằng đằng sát khí, xông thẳng đến chiến trường mà đi.

Tiếng vó ngựa nặng nề, tiếng giáp sắt va chạm, tiếng trống trận uy nghiêm như sấm rền, tất cả tạo thành một luồng khí thế khổng lồ ép xuống, khiến một vị đương gia của Trảm Yêu thành, Linh Luân viên mãn giả như Ngân Cung cũng phải cảm thấy nghẹt thở.

Lúc này là một thời khắc cực kỳ nhạy cảm, sự tập trung của Ngân Cung đang ghim vào gã mặc bạch y ở bên hồ kia, toàn bộ linh lực cơ thể đều dùng để ngưng tụ Cự linh tiễn, vậy mà đột nhiên lại bị tập kích, hoàn toàn không có biện pháp nào hóa giải.

Thế cục tất sát mà Ngân Cung chuẩn bị tặng cho Nhất Cuồng kia đột nhiên lại đến với chính bản thân hắn.

Ngân Cung không còn sự lựa chọn nào khác, linh tiễn chưa thành nhưng vẫn phải rời cung. Mũi cự linh tiễn vốn đang được nén lại như đê vỡ bờ tán loạn bắn về phía hồ, tạo ra phản lực đầy Ngân Cung bay về phía sau, né được một kích tập sát trong gang tấc.

Ầm!

Linh lực phản phệ bắn ngược trở lại cơ thể, như một cơn bão càn quét các kinh mạch, không ngừng tàn phá các cơ quan, khiến máu trào ngược ra từ cả mắt mũi.

Nhưng khi nhìn về nơi mình vừa đứng, Ngân Cung vẫn phải cảm thấy may mắn, bởi một trượng vuông nơi đó đã thành bình địa, như có thiên quân vạn mã dày xéo, đất đá đều hóa thành bụi.

Lúc này hắn đã biết kẻ vừa tập sát mình là ai, không ngờ lại là một Hắc Đao mới ban nãy thôi còn tỏ ra hết lực vì tung ra một thức Sát Đao, vậy mà lúc này đã tràn ngập lực lượng cầm một thanh bảo đao khác tung ra sát chiêu tập kích hắn.

- Ngân Cung, ngươi đang làm trò quỷ gì vậy?

Phía xa truyền đến tiếng quát chói tai của Hùng Thủ. Hắn đang tung ra sát chiêu của mình thì đột nhiên bị những mũi linh tiễn của Ngân Lang tập kích từ phía sau, y phục trên người lúc này đã chuyển sang màu đỏ.

- Ta...Hắc Đao, ngươi...

Ngân Cung phẫn uất quát lên, nhưng chỉ mới mở miệng thì một đao đã bổ tới trước mặt, mang theo thiết huyết chi khí như thiên quân vạn mã. Đao quá nhanh với áp lực không thể né tránh, hoàn toàn ép hắn phải trực diện chống đỡ. Chiếc cự cung màu bạc lập tức được đưa lên.

Mọi người nghe được bên tai vang lên âm thanh gót sắt uy trầm, cửa thành cơ hồ làm cho người ta xuất hiện một loại ảo giác, một mảnh vô biên vô hạn huyền thiết sắc như triều dâng, thiên địa cao xa cuối mùa thu trong nháy mắt trở nên xơ xác tiêu điều, giống như chợt ngưng tụ chiến ý.

KEEEEEEENG!



Tiếng kim loại va chạm chát chúa vang lên truyền vào lòng người sự lạnh lẽo. Chỉ thấy chiếc cự cung màu bạc bị chấn bay lên cao, còn chủ nhân của nó thì như một chiếc diều bắn ngược về phía sau, húc đổ liền mấy cây đại thụ mới dừng lại, yên lặng nằm trên nền đất lạnh lẽo, toàn thân xơ xác tiêu điều.

Thực tế bản thân Ngân Cung vốn đã sức cùng lực kiệt, hơn nữa lại bị sát chiêu mạnh nhất của mình phản phệ gây ra nội thương rất nặng, làm sao có thể chống đỡ một đao khai thiên phá địa như vậy. Cây cự cung có thể đỡ được cự đao của đối phương, nhưng đao kình khủng bố vẫn cứ thế mà bổ xuống, hoàn toàn xé tan phòng ngự cuối cùng của hắn.
- Hắc Đao chó chết, ngươi làm trò gì vậy?

Dị biến như vậy khiến tất cả đều có chút ngơ ngác, Thiên Lang rống lên giận dữ muốn làm rõ ràng mọi chuyện.

- Muốn biết hả, Diêm Vương sẽ trả lời ngươi!

Đằng sau truyền đến thanh âm lạnh lẽo, Thiên Lang cảm thấy sống lưng cứng đờ, lập tức xoay người mạnh mẽ bổ ra một trảo. Trảo phiến va chạm, người vô tình kẻ hữu ý, cao thấp lập tức được phân rõ ràng. Thiên Lang bị đẩy bật về phía sau, miệng không ngừng phun ra mấy ngụm huyết đỏ tươi.

Tình trạng của Thiên Lang dường như đã nằm trong tính toán của Nhất Cuồng, chỉ thấy ngay sau khi va chạm với đối phương, hắn lập tức mượn lực phản chấn lao về phía Hùng Thủ.

Vị đại hán lực lưỡng với đôi cự trảo tình thế lúc này vô cùng không ổn, không chỉ bị Nhất Cuồng ép tới mà bên kia còn có một đao như hoành tảo thiên quân của Hắc Đao, Hùng Thủ hoàn toàn không có cách nào né tránh.

- Lão tử liều với các ngươi!

Tiếng hét thảm thiết vang lên, va chạm kịch liệt khiến hồ nước dậy sóng tạo nên tràng cảnh tuyệt đẹp, một thác nước nhân tạo như từ trên trời cao đổ xuống.

Khung cảnh tuyệt mỹ như vậy nhưng tình cảnh con người thì không ổn chút nào. Hùng Thủ dựa lưng vào một thân cây ven hồ, miệng không ngừng phun ra máu, toàn thân chằng chịt những vết rách như một tấm mền đã quá cũ kỹ. Đặc biệt là đôi cự trảo làm nên thương hiệu Hùng thủ lúc này đã rời tay nằm chỏng chơ trên nền đất võ nát như bình địa.

Còn hai kẻ thủ ác cũng bị thương không nhẹ, nhưng không thảm liệt như những đối thủ của mình.

Dị biến quá nhanh và kết thúc cũng quá nhanh, không ai hiểu được chuyện gì đang xảy ra. Nếu có một người ít bất ngờ nhất ngoài hai kẻ thủ ác kia, có lẽ chính là gã thiếu niên đang ẩn núp một bên.
Phải chăng người ngoài cuộc bao giờ cũng tỉnh táo hơn, Việt đã nhận ra điểm không thích hợp ngay từ đầu. Năm gã Linh Luân viễn mãn giả vây công một gã viên mãn giả khác, vậy mà lại thành thế cục ngang tay, nếu là năm gã viên mãn giả thông thường như Lý Minh thì còn có thể hiểu được, nhưng rõ ràng bốn người còn lại đều có thực lực viễn siêu Linh Luân tiệm cận Linh Phách.

Nguyên nhân có lẽ do bốn người đều có sự đề phòng lẫn nhau, nhưng chưa đủ. Ở một bên Việt lờ mờ nhận ra gã cầm thanh Cự đao kia mỗi đao tuy đều mang theo sát ý thế nhưng không ít lần lại vô tình trở thành cản trở đối với những người còn lại.

Mặc dù vô tình, nhưng lại là hữu ý!

Việt lập tức ngược dòng thời gian, suy nghĩ lại mọi chuyện.

Nguyên nhân của vấn đề đều nằm ở gã Nhất Cuồng kia, rõ ràng sau khi đấu giá được Tiêu Dương Liên Đài hoàn toàn có thể lặng lẽ rút đi, dù là Phỉ Thúy thiếu các chủ như Lý Minh cũng không thể điều tra ra.

Vậy mà hắn ta lại sẵn sàng lộ mặt công khai, thách thức đến những kẻ đang thèm muốn.

Mọi người sẽ thiên về suy nghĩ đây là một gã điên, một số khác thì cho rằng đó chính là một cái bẫy, bởi mọi thứ gần như quá mức rõ ràng.

Chắc chắn mấy gã như Thiên Lang cũng nhận ra vấn đề, chỉ có điều Tứ cấp linh thảo, lại là loại đặc thù có thể giúp cô đọng Linh Phách quả thực có sức hấp dẫn quá lớn, khiến họ không có lựa chọn nào khác mà lao đầu vào bẫy.

Một cái bẫy nhìn qua thật sơ sài, nhưng thực ra lại quá mức tinh vi.

- Tại sao...Hắc Đao, tại sao ngươi...

Thiên Lang thều thào lên tiếng, lúc này Ngân Cung và Hùng Thủ dù chưa chết nhưng coi như phế, chỉ còn hắn là đủ sức chiến đấu. Chỉ là hắn hắn thực sự không cam tâm, tại sao mới đây thôi hắn còn là thợ săn, vậy mà lúc này đã trở thành con mồi.

Tất cả đều tại tên phản bội Hắc Đao. Mặc dù bốn người họ là đối thủ, thế nhưng bắt tay với một người xa lạ tập sát bọn họ thì hắn được lợi gì?

- Hắc Đao? Ha ha ha...

Nào ngờ khi nghe câu hỏi của Thiên Lang, nam tử đeo mặt nạ bỗng ngửa mặt lên trời cười lớn, tiếng cười tràn ngập sự kiêu ngạo khiến Thiên Lang cảm thấy sởn gai ốc.

Theo tiếng cười vang vọng tận trời xanh, chiếc mặt nạ cũng chậm rãi được bỏ xuống.

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Các huynh đệ tỷ muội đọc thấy hay thì bỏ chút thời gian ra vote 10*, vị nào tài phú khá giả thì ném kim đậu, nguyệt phiếu... các thứ, bản tác xin đa tạ!

Còn vị nào cảm thấy quá mức bức xúc, truyện xàm quá hay dở quá thì có thể còm men bên dưới cho vui cửa vui nhà!

Chương 70: Người quen?

Đây là một gương mặt vô cùng ngang tàn, đôi lông mày như hai lưỡi đao vô cùng nổi bật, ánh mắt sắc bén có thể chém đứt mọi mê hoặc, kết hợp với nụ cười ngạo nghễ trên môi, tạo nên khí phách đặc thù của bậc bá vương.

Có người đã từng nói, kiếm là bậc quân chủ trong vạn binh, còn đao chính là bá vương trong bách khí.

Thân là kiếm khách, phải có khí độ hơn người, phong thái ung dung, mềm mại uyển chuyển nhưng đầy quyết đoán của bậc quân chủ nhìn xuống muôn dân. Còn đã cầm đao trong tay, phải toát ra phách lực kinh thiên, bá khí ngập trời, luôn luôn trong tâm thế một đi không trở lại, bất chấp hậu quả ra sao.

Đằng sau chiếc mặt nạ, gương mặt này, khí độ này, hoàn toàn xứng đáng với thanh hắc đao trong tay.

Thế nhưng dù có là một kẻ hoàn toàn không liên quan đến câu chuyện như Việt hay Lý Minh cũng nhận ra vấn đề. Gương mặt gã này rõ ràng chỉ là một thanh niên mười tám, mười chín tuổi, làm sao có thể là một vị mạo hiểm giả nổi danh Trảm Yêu thành nhiều năm - Hắc Đao đương gia được?

Chỉ cần nhìn qua gương mặt đầy thâm trầm của Thiên Lang và Hùng Thủ là có thể hiểu được phần nào.

- Ngươi là ai?

Thiên Lang liên tiếng hỏi. Hắn mặc dù không có chút thân thiết nào với Hắc Đao, hơn nữa đối phương lại luôn luôn đeo một chiếc mặt nạ lạnh lẽo, thế nhưng dù sao cũng là đối thủ đã nhiều năm, làm sao có chuyện chưa từng nhìn thấy mặt đối phương?

Không chỉ Thiên Lang và Hùng Thủ, ngay cả người ngoài cuộc như Lý Minh cũng muốn rốt cuộc gã thanh niên này là ai.

Bản thân hắn là một trong Tứ đại công tử, là lãnh tụ của đám thanh niên Cổ Nguyên quốc, thực lực đương nhiên không phải bàn. Vậy mà không biết ở đâu chui ra một gã tuổi tác không hơn gì hắn, tu vi cảnh giới hoàn toàn tương đương, chỉ có chênh lệch duy nhất lại là ở thực lực, hắn căn bản không phải đối thủ của người ta. Thử hỏi làm sao hắn can tâm?

Hơn nữa trong sâu thẳm tâm hồn Lý Minh còn sinh ra một cảm giác mơ hồ, dù hắn có ngưng tụ được Linh Phách, cũng không thể chống lại kẻ này. Điều này rất nguy hiểm, có thể trở thành tâm ma ảnh hưởng đến con đường sau này của hắn.

Đối mặt với sự chất vấn của Thiên Lang, gã thanh niên đao khách chậm rãi giơ thanh đao trong tay lên.

- Hắc Đao đã bị lão tử làm thịt rồi! Các ngươi có thể gọi ta là Nhất Đao!

- Nhất Đao?

Lý Minh cố lục lọi lại trong trí nhớ xem Cổ Nguyên quốc cùng các quốc gia lân cận có thanh niên tuấn kiệt nào mang tên gọi như vậy, nhưng đều không thể tìm ra. Gã này dường như rơi từ trên trời xuống vậy.

- Chúng ta có thù oán gì hay sao?

Hùng Thủ khó nhọc nhấc người khỏi cây đại thụ, trên tay đột nhiên xuất hiện một bình ngọc nhỏ, hắn dốc bình ngọc đổ ra một viên thuốc sau đó cho ngay vào miệng, có lẽ là đan dược trị thương.

Nhất Cuồng cùng với Nhất Đao không quá để vào mắt, với thương thế của hắn lúc này thì chắc phải uống thần dược may ra mới có thể phục hồi ngay lập tức.



- Oán thù? Ha ha ha...

Nhất Đao cất tiếng cười, thế nhưng trong tiếng cười không còn khí phách ngạo thiên của một gã đao khách mà tràn ngập thế lương thương cảm.Việt khóe miệng giật giật, điệu cười điên cuồng này sao mà quen thuộc đến thế, hắn dùng đầu ngón chân mà nghĩ cũng biết nội dung tiếp theo là gì. Chắc hắn lại là một đoạn ân oán tình thù diệt môn hủy gia nào đó.

- Mười lăm năm trước, Đoạn Đao môn, có ai còn nhớ?

- Đoạn Đao môn?

Cả Thiên Lang lẫn Hùng Thủ đều giật mình, chuyển ánh mắt nhìn nhau, trong mắt ẩn hiện tia sáng lành lạnh. Lý Minh thì như nhớ ra điều gì đó, khẽ đưa tay lên xoa cằm. Người duy nhất không có bất kỳ phản ứng nào chính là gã thiếu niên đang ẩn nấp ở một bên.

Thực sự lúc này Việt cảm thấy chán ngấy. Chuyện vớ vẩn nhất mà hắn không thể nào nảy sinh một chút quan tâm, chính là ân oán của người khác. Vô cùng dài dòng sướt mướt lại thiếu kịch tính, mà quan trọng là không mang lại chút lợi lộc gì cho hắn cả.

Điều hắn sợ nhất lúc này chính là mấy gã này bắt đầu kể lể, rồi thanh minh giải thích, rồi cầu xin tha thứ, nói chung là mấy tình tiết rất cải lương như vậy hoàn toàn không khiến hắn dậy nổi dù chỉ một chút hứng thú.

Tiếng cười đột nhiên im bặt, Nhất Đao quay sang nhìn Lý Minh. Cảm nhận được sát ý của đối phương, thế nhưng Lý Minh vẫn không nao núng.

Thực tế thì tình hình của hắn lúc này rất không ổn, thương thế không đến nỗi tệ như đám người Thiên Lang nhưng cũng không hề nhẹ chút nào. Cho dù hai người Nhất Cuồng và Nhất Đao cũng bị thương, nhưng chênh lệch thực lực giữa hắn và hai người này vẫn còn đó, muốn giết hắn có lẽ không khó.

- Muốn giết ta?

Lý Minh trầm giọng hỏi, nhưng chỉ nhận lại một cái cười nhạt của Nhất Cuồng. Hắn lúc này đã không còn bạch y tiêu sái mà toàn thân nhuộm đỏ màu của huyết tinh, toát ra vẻ cuồng ngạo đúng như cái tên Nhất Cuồng của mình.

Cảm nhận được sát ý càng lúc càng tăng lên của hai kẻ trước mặt, Lý Minh trên tay lập tức xuất hiện một lá bùa toa bằng bàn tay. Chỉ thấy lá bùa vừa xuất hiện, xung quanh không ngừng tản mác ra ba động khủng bố, linh khí thiên địa có xu hướng ngưng tụ lại.

- Linh Phách giả?Hắc Đao lên tiếng hỏi, mặc dù nghe rất lạnh nhạt nhưng có thể cảm nhận được sự kiêng kỵ bên trong.

- Coi như ngươi có mắt! Trong tấm phù này ẩn chứa ba lần công kích của trưởng lão Linh Phách của bản phái!

- Lý công tử, chúng ta liên hợp lại tiêu diệt hai kẻ này, Tiêu Dương Liên Đài quy ngươi!

Người bị thương nhẹ nhất trong ba người chính là Thiên Lang, hắn vốn dĩ đã bị sát ý của hai kẻ kia khóa chặt, lúc này như bắt được cọng rơm cứu mạng, vội vã lên tiếng đề nghị.

Đề nghị này đương nhiên khiến Lý Minh nảy sinh hứng thú. Tiêu Dương Liên Đài, hắn đương nhiên muốn có được, thế nhưng hai gã này không dễ chơi chút nào, có khi không trộm được gà còn mất nắm thóc.

Hắc Cuồng không mất lấy một giây để suy nghĩ, hộp ngọc chứa Tiêu Dương Liên Đài lập tức xuất hiện trên tay, hắn dưt khoát ném về phía Lý Minh.

- Ta cũng không quá e ngại ba đạo công kích của Linh Phách giả, có điều thù hận này cần được giải quyết trong hôm nay! Mong Lý công tử có thể nể mặt!

Vừa mới một tích tắc trước còn nảy sinh sát ý, vậy mà giờ đã bình thản trao đổi như bằng hữu lâu năm, lật mặt nhanh như vậy, quả thực không Cuồng như cái tên chút nào.

Cử động của hắn khiến Thiên Lang và Hùng Thủ biến sắc, dùng đầu gối để suy nghĩ cũng biết được Lý Minh sẽ chọn lựa như nào, trừ phi họ Lý là một kẻ ngu ngốc. Đương nhiên, một trong Tứ đại công tử, không thể nào ngu ngốc được.

- Đã vậy bản công tử xin đa tạ!

Đồ vừa vào trong tay, lập tức biến mất như chưa từng tồn tại. Tấm phù cũng theo đó mà tiêu biến, Lý Minh xoay người bước đi, hắn muốn nhanh chóng rời khỏi khu rừng này để tránh biến.

Thế nhưng khi vừa bước ra khỏi phạm vi bờ hồ, thì một cảm giác giác không hiểu lại xuất hiện, cảm giác này rất quen thuộc nhưng hắn không tài nào hiểu được là chuyện gì.

Đoạt được bảo...thân mang trọng thương...muốn nhanh chóng rút đi...Tình cảnh lúc này sao mà quen thuộc đến thế...

Đúng vào lúc Lý Minh chuẩn bị minh ngộ, thì cây rừng khẽ lay động một bóng người đột nhiên xuất hiện trước mắt hắn. Vẫn là gương mặt ấy, vẫn là bộ dáng ấy, vẫn là cây lông vũ lớn màu đen...

Lý Minh vội vã động linh lực muốn đem tấm phù đưa ra thì chợt cảm thấy cánh tay nhẹ bỗng, sau đó một cơn đau đớn truyền đến toàn thân.

Kẻ vừa mới xuất hiện kia đưa tay tới tóm lấy một bàn tay vẫn còn nguyên vết cắt rất ngọt ở cổ tay, sau đó xoay người bỏ chạy, động tác như lưu thủy hành vân không một đoạn vấp. Rất nhanh bóng dáng biến mất sau những tán cây rừng...

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Các huynh đệ tỷ muội đọc thấy hay thì bỏ chút thời gian ra vote 10*, vị nào tài phú khá giả thì ném kim đậu, nguyệt phiếu... các thứ, bản tác xin đa tạ!

Còn vị nào cảm thấy quá mức bức xúc, truyện xàm quá hay dở quá thì có thể còm men bên dưới cho vui cửa vui nhà!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau