ĐẾ HOÀNG TÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế hoàng tôn - Chương 61 - Chương 65

Chương 61: Ra tay

Linh binh, cũng như linh thuật, về cơ bản được chia làm bốn đẳng cấp: hạ phẩm, trung phẩm, thượng phẩm và cực phẩm, chỉ có điều so sánh với linh thuật thì linh binh còn quý báu hơn rất nhiều.

Điều này cũng rất dễ hiểu, linh thuật phải tốn nhiều thời gian tâm tư tu luyện mới thể tăng thực lực, còn linh binh nếu nắm trong tay thực lực trực tiếp gia tăng mấy phần. Hơn nữa, linh binh so với linh thuật còn hiếm hơn rất nhiều.

Nếu như thượng phẩm linh thuật một nửa giới tán tu không thể sở hữu, thì thượng phẩm linh binh còn quý giá hơn rất nhiều. Chín phần tán tu chỉ sở hữu hạ phẩm và trung phẩm linh binh, thượng phẩm linh binh thậm chí nhiều kẻ còn chưa từng nhìn thấy.

Vì vậy mà giá cả một thanh linh binh bao giờ cũng đắt hơn rất nhiều so với linh thuật cùng đẳng cấp. Nếu như cây Phượng Vũ trâm này không phải là trâm mà là một loại binh khí vương giả như đao và kiếm thì e là cái giá khởi điểm đã không dừng lại ở con số như vậy.

Thượng phẩm linh binh quý giá đến mức nào thì đã quá rõ ràng, nhưng giá trị của nó đến mức nào còn phải xem đối tượng là ai.

Đối với những đệ tử nòng cốt của Ngũ Đại thế lực, thượng phẩm linh binh dù không phải ai cũng có nhưng cũng không hiếm lạ gì, đặc biệt là những nhân vật nổi bật như Lưu Ngọc hay Lâm Kiệt. Còn với nhân vật lãnh tụ như Tứ đại công tử, chỉ có Cực phẩm linh binh mới xứng với bọn họ.

Vậy thì người thừa kế Phỉ Thúy Các, một trong Tứ công tử, lãnh tụ của cả thế hệ thanh niên Cổ Nguyên quốc, tham gia náo nhiệt cạnh tranh một thanh thượng phẩm linh binh để làm cái gì vậy?

Đừng nói là mọi người ở đây, ngay cả sư đệ thân thiết của Lý Minh cũng ngạc nhiên không hiểu mục đích của họ Lý.

Ngọc Đao Lưu Ngọc lên tiếng hỏi:

- Sư huynh, huynh muốn cây Phượng Vũ trâm này ư? Dù nó là thượng phẩm linh binh nhưng mà...

Lý Minh giơ tay lên ngăn câu hỏi của Lưu Ngọc, đầy khí phách nói:

- Thượng phẩm linh binh đúng là không có gì đặc biệt, ta mua cây Phượng Vũ trâm này cũng không phải bởi vì danh phận thượng phẩm linh binh!

Thanh âm của hắn không hề nhỏ, tràn ngập sự cao cao tại thượng khiến không ít người ở đây hâm mộ không thôi, cũng khiến một số cảm thấy vô cùng chán ghét. Thượng phẩm linh binh, vậy mà trong mắt người ta lại không có gì đặc biệt, lại còn bày ra một bộ cao cao tại thượng.

“Người với người...đúng là tức chết!”

Đó chính là tiếng lòng chung của hầu hết mọi người, chỉ trừ Việt. Lời nói của đối phương hắn nghe cảm giác như đấm vào tai, đó không phải là khí phách, mà là phách lối, là tinh vi tinh tướng.

Lý Ngọc không hiểu hỏi:

- Chẳng nhẽ Đại sư huynh muốn mua trang sức tặng người khác?

Lý Minh ánh mắt có chút si mê, tiếp tục nói:



- Cây Phượng Vũ trâm này thực sự là món trang sức tuyệt mỹ nhất mà ta từng nhìn thấy, ta sẽ đem tặng cho Họa Nhi! Một nụ cười của người ngọc, trăm vạn linh tệ có là gì! Vẫn rẻ vẫn rẻ!

Một câu nói, khiến tất cả nữ nhân ở trong đấu giá trường đều phải ngất đi vì xúc động, lại vì tiếc nuối, tại sao nữ tử Họa Nhi đó không phải là mình chứ? Trên đời vẫn tồn tại một nam tử phong hoa tuyệt đại, lại sẵn lòng hy sinh cho người mình yêu đến như vậy ư?
Chỉ trong chớp mắt, hình tượng Phỉ Thúy công tử trong lòng nữ tử trở nên cao không thể với tới.

Nữ tử thường bị tình cảm chi phối, nhưng nam tử thì lại lý trí hơn rất nhiều, rất nhanh bắt được đầu mối trong câu nói của Lý Minh.

- Họa Nhi là ai vậy? Chẳng lẽ...

- Có thể lọt vào mắt xanh của Phỉ Thúy công tử, Cổ Nguyên quốc chúng ta có vị mỹ nhân nào tên như vậy?

- Vạn Thủy công tử cũng có một chữ Họa trong tên thì phải.

- Ta cũng nghe nói Phỉ Thúy công tử yêu thích Vạn Thủy công tử, vốn dĩ không tin, nhưng xem ra không có lửa làm sao có khói...

- Ngươi muốn nói với ta người thương của Phỉ Thúy công tử lại chính là...Hai nam nhân làm sao có thể...

- Ai mà biết! Nghe nói Phỉ Thúy công tử sở thích có chút biến...à không, dị biệt khác người, biết đâu lại...

Phụt!

Việt phun ngụm trà vừa vào miệng ra ngoài, có cảm giác mình nghe nhầm. Mặc dù đến những chữ cuối cùng người này đã giảm thanh âm xuống mức thấp nhất, đến nỗi không thể nào nghe thấy gì, thế nhưng ý tứ thì hết sức rõ ràng, dù là kẻ đần đù nhất cũng có thể hiểu.

Chuyện nam nhân thích nam nhân ở Địa cầu không phải là chuyện gì hiếm lạ, không ngờ ở đây cũng xuất hiện. Hắn không hề kỳ thị gì người đồng tính, thế nhưng nghĩ đến cảnh hai nam nhân làm gì đó khó nói là hắn lại thấy sởn da gà. Đây hoàn toàn là phản ứng bản năng của người đàn ông.

Tiếng hừ lạnh vang lên, chấm dứt những thanh âm bàn tán. Lý Minh có chút bạo nộ, nếu như không phải nơi này là Vạn Yêu Thương Hội, hắn nhất định ra tay trảm sát toàn bộ những kẻ đang lắm mồm.

Toàn trường lúc này trở nên thật yên tĩnh. Không ai có ý định báo giá tranh giành Phượng Vũ trâm với Lý Minh.Con số năm mươi vạn, cộng thêm người ra giá lại là Phỉ Thúy công tử, dù là ai cũng phải nhường chút mặt mũi, vì vậy phần đông đều chần chừ. Lý do lớn hơn cả là thượng phẩm linh binh này lại là một cây trâm, nếu là đao, kiếm hoặc thương, kích thì đừng nói là năm mươi vạn, dù là một trăm vạn linh tệ cũng có người tranh giành.

Nếu như nói ai cảm thấy chướng mắt Lý Minh nhất lúc này thì đó chính là Tiền Bách Vạn.

Một thanh thượng phẩm linh binh, được chọn làm vật phẩm áp trục, hiển nhiển ẩn chứa biết bao kỳ vọng của lão, lẽ ra phải trở thành cục diện người tranh ta đoạt đẩy giá lên trời mới phải, tại sao lại biến thành một nhà độc tôn như vậy?

Hót tiếng đầu tiên tăng liền ba mươi vạn, lại thêm danh tiếng của Phỉ Thúy công tử, thử hỏi còn ai muốn tranh giành nữa? Lý Minh không hề dọa dẫm người khác, nhưng mọi chuyện thực sự là do hắn mà ra, khiến Tiền Bách Vạn muốn ra tay dạy dỗ cũng không có lý do.

Người ta đến Thương các của ngươi đấu giá, ngươi không thể không có lý do gì mà ra tay đánh đập người ta được. Đừng nói là Phỉ Thúy công tử, dù là người thường cũng không được! Không muốn làm ăn nữa hay sao?

- Năm mươi vạn lần thứ nhất! Các vị, đây là thượng phẩm linh binh, không phải lúc nào cũng xuất hiện! Sở hữu một thanh thượng phẩm linh binh, thực lực sẽ tăng thêm vài phần, khác nào có thêm một mạng sống...

Tiền Bách Vạn cũng không biết kích động quần chúng như thế nào trong tình huống này, chỉ đành cố gắng nói vài câu vớt vát tình thế, nhưng không mấy tác dụng. Cả đấu giá trường là một mảnh yên tĩnh.

- Năm mươi vạn lần thứ hai...Các vị, nếu không còn ai ra giá, cơ hội sở hữu thượng phẩm linh binh sẽ biến mất. Sống trong giang hồ, cầm trong tay thượng phẩm linh binh, đi đâu cũng sẽ được kính trọng...

Có thể nói Tiền Bách Vạn đã dốc hết miệng lưỡi, cài cắm đủ những lời lẽ hoa mỹ nhất có thể, nhưng đáp lại lão chỉ là những ánh mắt hờ hững, cử chỉ vô tình của những người ở đây. Tình cảnh của lão lúc này thật sự có chút đáng thương, đúng là hoa rơi hữu ý nhưng nước chảy vô tình.

“Xem ra không có chút hy vọng nào rồi!”

Nhìn tràng cảnh yên ắng như đường phố mùng một Tết trước mặt, Tiền Bách Vạn khẽ lắc đầu, bộ dáng miễn cưỡng, không phải làm bộ mà thực sự rất miễn cưỡng, thở dài một hơi rồi chậm rãi nói ra:

- Năm mươi vạn linh tệ lần thứ...

- Ta ra giá...

Đúng vào lúc này, một thanh âm quen thuộc vang lên, không hề lớn nhưng vẫn chấn động toàn trường, khiến cho Tiền Bách Vạn như hồi sinh:

-...sáu mươi vạn!

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Bằng hữu nào thấy truyện hay thì hãy bỏ chút thời gian vote 10*, ai có điều kiện thì ném nguyệt phiếu kim đậu các thứ, thậm chí share cho huynh đệ tỷ muội khác đọc!

Còn vị nào cảm thấy quá mức bức xúc, truyện xàm quá hay dở quá thì có thể còm men bên dưới cho vui cửa vui nhà!

Bản tác xin chân thành cảm ơn!

Chương 62: Đấu phú (tiếp)

Đấu giá hội luôn mang lại cho con người ta những cảm xúc thật đặc biệt. Tranh đua, giành giật, đấu phú, chán nản khi không đủ tiền, mừng rỡ khi đạt được mục tiêu, vay mượn gom tiền cho một món vật phẩm..., tất cả những thứ đó tạo nên những buổi đấu giá thật sôi động.

Làm Đấu giá sư nhiều năm, lại là thành viên của Vạn Yêu Thương Hội, Tiền Bách Vạn quá hiểu những cảm xúc xuất hiện trong một buổi Đấu giá.

Khi cảm xúc dâng trào, người ta có thể lao vào đấu giá một vật phẩm vô dụng, điên cuồng đẩy giá lên rất cao, hệt như khi đánh bạc vậy, đã vào cầu là không thể ngừng lại. Ngược lại, có những vật phẩm vô cùng giá trị nhưng đôi khi hoàn toàn bị ghẻ lạnh, không ai thèm mua.

Đấu giá sư là một chức nghiệp không hề đơn giản như người ta vẫn nghĩ, nếu không muốn nói là cực kỳ khó nhằn. Đâu phải chỉ cần đứng trên bàn đấu giá giới thiệu về vật phẩm đã là một vị đấu giá sư.

Một vị Đấu giá sư quyền năng, là phải biết điều khiển một cách tinh tế mạch cảm xúc của những vị khách, hay nói một cách đơn giản hơn, kích động khách quan lao vào các đấu giá điên cuồng, tránh cho không khí đấu giá trường bị chùng xuống, khiến vật phẩm trở nên mất giá trong mắt người khác.

Đã lâu rồi Tiền Bách Vạn không rơi vào tình cảnh như lúc này, một thanh thượng phẩm linh binh được chọn làm vật phẩm áp trục, vậy mà bị ghẻ lạnh, ra giá một lần đã đoạt đến tay, thực sự là một nỗi hổ thẹn của giới Đấu giá sư, của cuộc đời Đấu giá sư mà lão luôn tự hào.

Nhưng vào lúc tưởng chừng như mọi chuyện đã rồi, giống như linh hồn đã bị Vô Thường lão gia dẫn xuống Hoàng tuyền, chân đã chuẩn bị đạp lên Nại Hà kiều, một vị khách quan đột nhiên xuất hiện báo giá, cữu rỗi cuộc đời Đấu giá sư của Tiền Bách Vạn.

Hạnh phúc đôi khi đến quá đỗi bất ngờ! Chỉ một giây trước còn ở Địa phủ, một tích tắc đi qua đã thấy bản thân đang đứng trước Nam Thiên môn, cảm giác thực sự quá khó tả!

Đây mới chính là Đấu giá! Đây mới là cảm giác mà Đấu giá mang lại!

Không chỉ Tiền Bách Vạn mà mọi người ở đây đều có chung cảm giác như vậy, tất cả đều nhìn về phía phát ra thanh âm báo giá.

- Là phòng bao số bảy!

- Chính là người đã mua thanh kiếm gãy!

- Ta còn tưởng là ai, hóa ra là hắn! Có trò hay để xem rồi!

- Để xem Phỉ Thúy công tử có tiếp tục chịu thua hay không!

Tiền Bách Vạn híp ánh mắt nhìn xuyên qua tấm thủy tinh, trong phòng là một gã thiếu niên đang nửa nằm nửa ngồi trên ghế, ung dung thưởng thức hoa quả. Gương mặt có gì đó non nớt của tuổi mười lăm, nhưng ánh mắt thì lộ rõ sự từng trải, khiến người nhìn vào có cảm giác rất khó hiểu.

Tên tiểu tử này một bộ bình tĩnh, không hề có chút hậm hực nào, rõ ràng vừa rồi không phải là một phút bốc đồng ra giá, mà ngay từ đầu đã xác định muốn đấu với Lý Minh rồi, vậy mà đợi đến khoảnh khắc cuối cùng mới báo giá, muốn hý lộng toàn trường trong lòng bàn tay sao?

Bao năm làm Đấu giá sư, Tiền Bách Vạn không ngờ bản thân đến tuổi này rồi lại bị một gã thiếu niên khống chế cảm xúc của Đấu giá trường. Tên tiểu tử này rõ ràng có tiền năm trở thành một Đấu giá sư siêu cấp.

Nếu như Tiền Bách Vạn nội tâm mừng rỡ bao nhiêu thì Lý Minh lại buồn bực bấy nhiêu. Hắn không ngờ rằng mọi chuyện tưởng như đã an bài rồi, vậy mà lại có kẻ dám nhảy ra phá đám.



Ban nãy thì đối đầu hắn vụ thanh kiếm gãy, bây giờ lại tranh giành Phượng Vũ trâm, đối phương rõ ràng là muốn đánh mặt Phỉ Thúy công tử hắn.

"Khốn kiếp!"
Bình thường hắn không bao giờ ngại đấu phú, cảm giác dùng tiền tài đè chết người khác chỉ có được trong đấu giá trường thực sự khiến hắn thấy thích thú, nhưng không phải là lúc này.

Vật phẩm đấu giá cuối cùng, là một thứ gần như bắt buộc hắn phải có, hơn nữa với giá trị của nó sẽ không có chuyện người khác kiêng nể danh tiếng của hắn mà nhường, chỉ có thể dùng tài phú để đập về.

Như cây Phượng Vũ trâm này, nếu là đao kiếm kích bổng thương, những loại binh khí được ưa chuộng, thì đám tán tu hung hãn này sẽ không vì hắn là Phỉ Thúy thiếu các chủ mà nhân nhượng, chắc chắn sẽ điên cuồng tranh đoạt.

- Đại sư huynh, không cần tranh đoạt với lũ thất phu, chỉ cần đợi buổi đấu giá kết thúc, sư đệ sẽ có cách thu về Phượng Vũ trâm cho sư huynh!

Một gã thanh niên trong phòng lên tiếng nịnh nọt, nhưng Lý Minh không nghe lọt tai, hắn không thể để Phượng Vũ trâm lọt vào tay người khác

Hắn muốn mua Phượng Vũ trâm không phải vì bản thân hắn, mà muốn dùng làm quà tặng cho người khác. Thử tưởng tượng đem muốn quà cho người thương, vậy mà lộ ra thực chất có được món quà lại là do chặn đường giết người cướp của, thử hỏi mặt mũi của hắn biết giấu đi đâu? Người ta sẽ coi hắn là một kẻ như nào đây?

Hơn nữa chưa nói đến việc nếu đối phương không nói ra thì hắn căn bản không thể nào biết được thân phận đối phương, vậy thì cướp kiểu gì? Mấy tên sư đệ của hắn không rõ, chứ hắn thì không lạ gì Vạn Yêu thương hội, thực lực thực sự không phải Ngũ đại thế lực Cổ Nguyên quốc có thể chống lại, sẽ không vì hắn mà lộ ra thân phận những khách tham gia đấu giá.

- Bảy mươi vạn!

Lý Minh lạnh nhạt ra giá.

Mọi người lại nhìn về phòng bao số bảy, muốn xem rốt cuộc tên thiếu gia này có tiếp tục đấu phú với Phỉ Thúy công tử không.

Cảm nhận được sự tò mò của mọi người, nhưng Việt vẫn không vội vàng ra giá mà cầm một chùm nho lên bỏ vào trong miệng. Vị nho thơm ngọt khiến hắn cảm thấy thoải mái cả người.

Lúc này hắn không khác gì Lục Vân Tiên, kiến nghĩa bất vi bạt đao tương trợ, giải cứu một vật phẩm đấu giá thất bại cho lão già đấu giá sư kia, xóa đi vết nhơ một đời Đấu giá sư của lão. Hắn cảm thấy bản thân quá mức nghĩa hiệp.

- Tám mươi vạn!Đợi đến khi thời gian trôi dần đi, Việt mới tiếp tục ra giá.

Lý Minh ánh mắt ngoan độc nhìn về phía phòng bao số bảy, mặc dù không thể nào nhìn thấy người bên trong, nhưng vẫn không ngăn được sự oán độc nổi lên trong lòng.

“Hỗn đản! Nếu ngươi rơi vào tay ta, đừng trách bản thiếu gia vô tình!”

Nhãn đồng thoáng lóe lên, Lý Minh cắn chặt răng, đột nhiên quát lạnh:

- Một trăm vạn!

Tiền Bách Vạn đứng trên đài, cũng bị Lý Minh một lời phách lực gây chút rung động, ngẩn người một hồi, mới cười hỏi:

- Mộ trăm vạn, còn ai tăng giá? Các vị, đây là thượng phẩm linh binh, cơ hội không có lần thứ hai...

- Một trăm mười vạn!

Việt lạnh nhạt lên tiếng, trong lời nói thể hiện rõ sự khinh thường không che lấp, bộ dáng rất có vẻ ngươi xuất bao nhiêu, bản thiếu gia cũng theo tới cùng, càng khiến Lý Minh thêm phát điên.

Lý Minh hừ lạnh, hơi tỏ ra do dự một chút, rồi ra giá:

- Một trăm năm mươi vạn!

Nghe Lý Minh ra giá, tràng nội nhất thời một mảnh sôi trào, tiếng kinh hô không dứt bên tai, một phát tăng liền bốn mươi vạn, không hổ là người thừa kế Phỉ Thúy Các.

Thực ra không ai hiểu được Lý Minh, hắn không hề muốn tăng nhiều như vậy, thực tế thì hắn đã từ bỏ Phượng Vũ trâm, bởi vật phẩm phía sau còn quan trọng với hắn hơn nhiều so với việc lấy lòng người thương. Hắn cố tình tỏ ra do dự rồi tăng liền bốn mươi vạn, đương nhiên không phải để đè chết đối phương, mà hoàn toàn là muốn hố. Lúc này hắn chỉ đợi đối phương ra giá, lập tức buông tay.

Chỉ có điều người tính không bằng trời tính, một thời gian ngắn trôi qua, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào phòng bao số bảy, nhưng cuối cùng chỉ nhận lại một câu nói khiến Lý Minh muốn thổ huyết:

- Nếu vị bằng hữu này đã muốn Phượng Vũ trâm đến vậy, bản thiếu gia nếu cứ cố tranh thì thật là thất lễ. Vậy bản thiếu gia chắp tay xin nhường!

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Bằng hữu nào thấy truyện hay thì hãy bỏ chút thời gian vote 10*, ai có điều kiện thì ném nguyệt phiếu kim đậu các thứ, thậm chí share cho huynh đệ tỷ muội khác đọc!

Còn vị nào cảm thấy quá mức bức xúc, truyện xàm quá hay dở quá thì có thể còm men bên dưới cho vui cửa vui nhà!

Bản tác xin chân thành cảm ơn!

Chương 63: Phế phẩm

- Một trăm năm mươi vạn lần thứ ba, thành giao! Thượng phẩm linh binh Phượng Vũ trâm thuộc về vị khách ở phòng bao số ba! Xin chúc mừng!

Tiền Bách Vạn đặc biệt cao hứng, sự vui mừng thể hiện rõ trên mặt, thế nhưng từng câu từng chữ vô tình lại ngư những nhát dao cứa vào lòng của Lý Minh.

Cảm nhận được ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người, Lý Minh cảm thấy nghẹn khuất, có nỗi khổ nhưng không biết nói cùng ai. Đúng là hắn rất muốn đạt được Phượng Vũ trâm, nhưng phải với giá năm mươi vạn linh tệ, chứ không phải gấp ba lần con số đó.

- Đáng ghét.

Một chương đập vỡ chiếc bàn gỗ tử đàn nạm vàng, Lý Minh mắt vằn tia máu, nếu như sau đó không phải còn muốn cạnh tranh một bảo vật khác, hắn đã không giận dữ như vậy.

Nếu như Lý Minh biết kẻ vừa chơi mình lại chính là kẻ đã trắng trợn ra tay cướp đoạt Triều Dương bạch liên của mình trong Thập Vạn Đại Sơn thì rất có thể hắn sẽ trở thành tu giả đầu tiên bị chết vì hộc máu mồm.

Nhìn gương mặt trầm ngâm của Lý Minh, đám người Lưu Ngọc không ai dám lên tiếng nói năng gì, chỉ có mỹ nữ Tuyết Mai là hơi có điều suy nghĩ.

- Các vị, thời khắc mọi người chờ đợi nhất đã đến!

Tiền Bách Vạn đương nhiên mặc kệ những chuyện này, lão chỉ quan tâm là giá cao hay thấp. Một trăm năm mươi vạn cho cây Phượng Vũ trâm, đó là một cái giá khiến lão quá mức hài lòng, vì vậy lúc này gọi vật phẩm cuối cùng ra một cách vô cùng hào hứng, khiến những người ở trong đấu giá trường cũng cảm thấy kích động theo.

Ánh mắt tất cả mọi người đều tập trung về phía bục thủy tinh, nơi lão Đấu giá sư đang cẩn thận từng li từng tí tiếp nhận chiếc khay tử kim cỡ nửa xích từ một tay nữ tử xinh đẹp. Tại trung tâm chiếc khay tử kim đó, dễ dàng nhận ra một chiếc hộp nhỏ hàn ngọc, ngay ngắn nằm im.

Cái hộp có sẵn màu trắng nhạt, tuy rằng đứng cách đó khá xa, nhưng mọi người phía dưới vẫn còn có thể nhìn thấy rõ ràng, từ trên hộp hàn ngọc phát ra bạch sắc hàn khí nhàn nhạt. Ở đây không ai thiếu hiểu biết như Việt cả, đều biết rằng đây chính là hàn ngọc thượng đẳng nhất, mới đầy đủ hàn khí có công hiệu bảo tồn.

Cùng với sự xuất hiện của chiếc hộp hàn ngọc thượng đẳng này, tất cả cường giả bên trong các phòng bao của Đấu giá hội, thân thể đều đột nhiên đứng thẳng, hơn nữa trong ánh mắt không buồn che giấu sự tham lam, gắt gao nhìn chòng chọc cái hộp hàn ngọc.

Ngay cả Phỉ Thúy công tử Lý Minh cũng không hề ngoại lệ.

Không để ý đến ánh mắt tham lam ở trong các phòng bao, Tiền Bách Vạn nhẹ nhàng mở nắp của hộp ngọc ra, ngay lập tức một chùm minh quang trắng xóa đột ngột bắn ra ngoài.

Bạch quang như ánh bình minh, mặc dù không quá rực rỡ nhưng vẫn khiến một số người trở tay không kịp, đều khép hai mắt lại.

Việt không bị bạch quang này ảnh hưởng, chỉ hơi nheo mắt lại, tập trung chặt chẽ vào cái bóng trong hộp ngọc trên bục thủy tinh, thứ ánh sáng này khiến hắn cảm thấy có chút quen mắt.

Chỉ thấy ở trong hộp ngọc dường như là một phiến lá, nó mang màu xanh của ngọc bích, chỉ có điều hình dáng của nó lại là hình tròn, khiến Việt nhất thời chưa thể nhận ra đây là lá của loại cây gì.



Nếu tinh tế nhìn kỹ sẽ phát hiện ra, trên bề mặt lá có những đường vân trong suốt không ngừng lưu chuyển, chính chúng là tác nhân phát ra bạch quang trong lành như ánh bình minh.

Trong đấu giá trường, cũng có những người mơ hồ như Việt vậy, không biết rốt cuộc trong hồ lô của Vạn Yêu Thương hội bán thứ gì, nhưng đều mơ hồ hiểu được nó không phải là thứ tầm thường.Còn ở trong các phòng bao, những người đang đứng dậy đều kích động không thôi. Thậm chí đều bởi vì cảm xúc không ổn định, đã khiến cho khí tức viên mãn của Linh Luân cảnh trong cơ thể không thể khống chế được tràn cả ra ngoài.

Trên bục thủy tinh, ánh mắt Tiền Bách Vạn thong thả đảo qua trên toàn bộ khuôn mặt chấn động ở hội tràng, lúc này lão mới thỏa mãn, ngón tay chỉ vào phiến lá nhỏ màu ngọc bích, cười dài nói:

- Chư vị, đây chính là Tứ phẩm linh thảo, Tiêu Dương Liên Đài!

Xôn xao!

Tiền Bách Vạn lời vừa dứt, toàn tràng không một tiếng động, chốc lát tiếng ồ lên đinh tai nhức óc cùng với âm thanh hoảng sợ hít vào lương khí các kiểu, nhất thời bao trùm cả đấu giá trường.

Từng đạo ánh mắt đỏ thẫm kèm theo hô hấp dồn dập, gắt gao nhìn chăm chú vào vật phẩm đấu giá cuối cùng này. Tứ cấp linh thảo? Loại cấp bậc linh thảo này đây, ở đây cơ hồ vượt quá hơn phân nửa số người, suốt đời đều không có tư cách nhìn thấy.

Trảm Yêu thành này chính là thiên địa của mạo hiểm giả, họ liều lĩnh tiến vào ngoại vi Thấp Vạn đại sơn để làm gì? Yêu thích cảm giác mạo hiểm, muốn trải nghiệm sinh tử? Cũng có thể nhưng số này chiếm một tỉ lệ rất ít.

Đa số đều là những tán tu, không có tài nguyên tu luyện, vì vậy mới phải xông vào bên trong những hung địa, hiểm nguy luôn đi kèm với lợi ích, họ đều hiểu bên trong luôn tồn tại những kỳ ngộ bất ngờ.

Có thể nói đám mạo hiểm giả ở đây đã ra vào ngoại vi Thập Vạn đại sơn không ít lần, cũng nhìn thấy rất nhiều linh hoa linh thảo, thế nhưng phẩm cấp cao nhất cũng chỉ là Tam cấp mà thôi, bởi vì họ cũng chỉ dám vào đến khu vực như vậy. Liều lĩnh mà không có thực lực thì thuần túy là chịu chết, trên đời này không ai ngu như vậy cả.

Vì vậy nhiều người có phản ứng kịch liệt, hoảng sợ hít sâu hay kêu la thất thố cũng là điều dễ hiểu, hoàn toàn có thể thông cảm được.

Việt không quan tâm lắm đến Tứ cấp linh thảo, mà bắt ngay đến bốn chữ Tiêu Dương Liên Đài. Hắn khẽ lắc tay, cuốn Vạn Thảo lục lập tức xuất hiện. Mở đến phần Tứ cấp linh thảo, rất nhanh tìm thấy thông tin về Tiêu Dương Liên Đài, chỉ có điều những dòng ghi chép lại khiến hắn cảm thấy rất không hứng thú.
"Tứ cấp Tiêu Dương Liên Đài, là một loại linh thảo đặc thù, là do Nhị cấp Đoạt Dương Liên Tử thăng hoa thất bại mà thành.

Đoạt Dương Liên Tử không ngừng hấp thụ tinh hoa ánh nhật dương, tiến hành thăng hoa, cuối cùng nở ra Tứ cấp thượng đẳng linh hoa Triều Dương Bạch Liên.

Nếu không hấp thụ đủ lượng tinh hoa, quá trình thăng hoa thất bại, liên hoa sẽ biến mất chỉ còn lại một đài sen chứa đựng toàn bộ tinh hoa còn sót lại, chính là Tứ cấp hạ đẳng Tiêu Dương Liên Đài."

Tiền Bách Vạn nâng phiến đài sen nhỏ xinh lên, chậm rãi nói:

- Các vị, có lẽ không cần nói nhiều về Tiêu Dương Liên Đài, mặc dù tinh hoa lưu lượng không thể so sánh với Triều Dương Bạch Liên, nhưng cũng là một loại linh thảo tuyệt vời giúp ngưng tụ Linh Luân! Giá khởi điểm năm mươi vạn linh tệ, mỗi lần tăng giá không thấp hơn năm ngàn linh tệ!

Lý Minh không kích động thất thố mà gương mặt vô cùng thâm trầm, hắn rõ ràng có thể đạt được Tứ cấp linh hoa thượng đẳng nhất, thế nhưng lúc này đây lại phải ở Đấu giá trường giành giật với đám phàm phu tục tử, dùng hết tài phú tranh chấp một thứ phế phẩm của Triều Dương Bạch Liên.

Phỉ Thúy Các thừa khả năng cung cấp cho hắn tài nguyên ngưng Luân, thế nhưng chưa đến đường cùng hắn sẽ không lựa chọn làm thế, bởi như vậy Tu lộ của hắn sẽ xuất hiện vết nứt, rất nhanh hắn sẽ bị thụt lại trong Tứ công tử.

Chỉ có điều, Triều Dương Bạch Liên và Tiêu Dương Liên Đài, mặc dù đều là Tứ cấp nhưng chênh lệch như trời với đất. Nhưng Lý Minh không thể làm gì khác, cuối cùng cũng phải lên tiếng báo giá:

- Bảy mươi vạn linh tệ!

- Ta ra giá tám mươi vạn!

- Lão tử trả một trăm vạn!

Đấu giá trường trở nên điên cuồng, những gã tán tu mạnh mẽ từ đầu đến giờ chưa lên tiếng cũng bắt đầu xuất động. Những người khác thì đứng ở một bên nhìn, tất cả đều háo hức, chỉ trừ có một người.

Trong phòng bao số bảy, gã thiếu niên nhổ hạt nho sang một bên, chậm rãi đứng dậy. Vật phẩm chốt này không khiến hắn hứng thú, trong người hắn thậm chí còn có loại linh hoa cao cấp hơn.

Buổi đấu giá đối với Việt đã không còn gì để xem nữa. Hắn bước về phía cửa phòng, bóng lưng cũng nhanh chóng biến mất, bỏ lại đằng sau những tiếng la hét báo giá cùng với khí tức Linh Luân viên mãn đang đè nèn khắp Đấu giá trường...

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Bằng hữu nào thấy truyện hay thì hãy bỏ chút thời gian vote 10*, ai có điều kiện thì ném nguyệt phiếu kim đậu các thứ, thậm chí share cho huynh đệ tỷ muội khác đọc!

Còn vị nào cảm thấy quá mức bức xúc, truyện xàm quá hay dở quá thì có thể còm men bên dưới cho vui cửa vui nhà!

Bản tác xin chân thành cảm ơn!

Chương 64: Kiếm khách

Mưa đã tạnh, vầng trăng treo cao, bóng dáng tròn vành vạnh như một chiếc đĩa bạc lơ lửng, không ngừng tỏa ra thứ ánh sáng dịu nhẹ, lan vào lòng người sự mát dịu, trong lành nhất.

Cảm giác này hoàn toàn trái ngược với không khí hỗn tạp người tranh ta đoạt ở bên trong Đấu giá trường, khiến một kẻ mới từ bên trong ra như Việt nảy sinh một cảm giác thật yên bình.

Bỏ lại phía sau ánh mắt hờn dỗi của mỹ nữ đón khách xinh đẹp, Việt hòa vào dòng người trên đường phố. Đưa bàn tay lên mũi, vẫn có thể ngửi thấy hương vị nữ nhân thoang thoảng, đương nhiên phải thế, bởi hắn vừa mới vỗ bàn tọa của người ta xong.

Suy nghĩ của cô nàng này làm sao mà hắn không biết chứ, chỉ có điều lúc này hắn không thể làm ra chuyện như thế được.

Đương nhiên nguyên nhân không phải do hắn chưa có thành tựu gì nên chưa dám tiếp nhận người ta, hắn không phải là tuýp ngủ với nhau một đêm là chịu trách nhiệm cả đời. Càng không phải do hắn không muốn lừa cô nàng, thực ra lừa lọc lại chính là sở thích của hắn.

Chẳng qua đêm nay hắn còn có việc quan trọng hơn, thanh kiếm gãy có khắc hai Hán tự Thuận Thiên, hắn muốn nghiên cứu ngay lập tức.

Mặc dù lúc này đã nửa đêm nhưng đường phố vẫn tấp nập người qua lại, những hàng quán tửu lâu vẫn sáng đèn. Thi thoảng lại truyền đến những tiếng ồn ào chúc tụng, rõ ràng vẫn còn rất nhiều người đang trên bàn nhậu chén chú chén anh quên mất đường về.

Cuộc sống như vậy thật sự quen thuộc biết bao, thế giới này hóa ra cũng không quá xa lạ như hắn tưởng.

Về đến khách điếm, vừa vào phòng Việt lập tức đóng cửa lại sau đó nhanh chóng bỏ giầy leo lên giường.

Bàn tay xòe ra, lập tức một thanh kiếm gãy loang lổ gỉ sét xuất hiện. Chỉ có chuôi kiếm và một đoạn thân kiếm, bề mặt ảm đoạm vô quang, điểm nổi bật duy nhất của thanh kiếm gãy chỉ là hai chữ được khắc trên thân, loại chữ mà người ở thế giới này không thể đọc nhưng đối với bất kỳ một người dân Đông Á nào thì lại quá mức quen thuộc – Hán tự.

Có nhiều điều để nói về thanh kiếm gãy này, chứng minh nó có liên quan mật thiết đến vị Thái Tổ của triều đại Hậu Lê.

Thứ nhất, mấy lão già chuyên gia cổ vật của Vạn Yêu Thương Các đã khẳng định thanh kiếm gãy này có lịch sử trên năm trăm năm, mà Lê Thái Tổ khởi nghiệp vào đầu thế kỷ mười lăm, tính đến nay cũng khoảng sáu trăm năm, lẽ nào chỉ là sự trùng hợp?

Chữ khắc trên thân kiếm là chữ Hán, một loại chữ gắn liền với kỷ nguyên phong kiến rực rỡ của Đại Việt, lẽ nào cũng chỉ là trùng hợp?

Nội dung của hai chữ Hán này lại là Thuận Thiên, thanh thần kiếm nổi tiếng bậc nhất thần thoại gắn liền với thành công rực rỡ của Thái Tổ nhà Hậu Lê, đây cũng là sự trùng hợp?

Một điều thì có thể là trùng hợp, hai điều cũng có thể là trùng hợp, thế nhưng đến điều thứ ba thì không thể nào là trùng hợp được! Đây thực sự chính là bảo kiếm Thuận Thiên nổi danh trong lịch sử?

Đưa ngón tay sờ vào vết gãy, hắn nảy sinh nghi vấn lớn, nếu đây đúng là bội kiếm của Lê Thái Tổ, vậy thì rốt cuộc nhà vua đã gặp phải chuyện gì mà thần kiếm cũng phải gãy đôi, lưu lạc đến mức này?

- Lẽ nào khi đến với thế giới này, Thái Tổ đã kinh động tồn tại cấm kỵ nên đã xảy ra đại chiến, cuối cùng kiếm gãy người...



Hắn không dám nói đến chữ cuối cùng, bởi vì chữ đó vô cùng phạm húy. Trong các truyện kiếm hiệp hay có câu “Kiếm còn người còn, kiếm gãy người vong”, chẳng lẽ một vị vua anh minh bậc nhất lịch sử Đại Việt thực sự đã không còn tồn tại trên đời?

- Không đúng, nếu Thái Tổ kinh động đến tồn tại Cấm kỵ bên trong Cấm khu, thì thanh kiếm này tại sao lại xuất hiện ở thế giới bên ngoài?

Nếu thực sự đối thủ của Thái Tổ là tồn tại Cấm kỵ, thì thực lòng xin lỗi Thái Tổ chứ hắn không tin ngài lại toàn mạng mà ra khỏi Cấm khu, vì vậy thanh kiếm gãy không thể do ngài mang ra được, nhưng lại càng không thể là người khác. Cấm khu là gì? Bước vào bên trong Thập tử vô sinh! Cho dù không kinh động tồn tại Cấm kỵ thì ngoài hắn ra e rằng khó có ai có thể vào bên trong mà bình yên vô sự.
Như vậy thì có thể Thái Tổ vẫn tồn tại trên đời cho, dù trận chiến kia chắc hẳn phải rất khốc liệt thì thần kiếm Thuận Thiên mới lưu lạc đến bước này.

Vị bà bà điên và lão bất tử trong Táng Địa kia còn sống được cả vạn năm, Thái Tổ Lê Lợi dù cảnh giới không bằng nhưng cũng mới hơn sáu trăm năm tuổi mà thôi, có lẽ ngài thực sự còn sống trên đời này.

- Thuận Thiên kiếm ở Cổ Nguyên quốc, như vậy thì Thái Tổ dù chưa từng đi qua Cổ Nguyên quốc thì e là cũng từng đi qua khu vực lân cận!

Nghĩ đến cảnh tượng được trực tiếp gặp mặt một trong những vị minh quân hùng tài đại lược bậc nhất trong lịch sử, dù là một kẻ từng trải nhưng Việt cũng không thể kiềm chế được sự bồi hồi. Hắn vô thức lẩm bẩm áng thơ kiệt tác của Lê Thái Tổ:

“Đường hiểm cheo leo cứ tiến tràn

Ta già sắt đá vẫn bền gan

Khí hào quét sạch hơi lam chướng

Dạ vững san bằng núi ngút ngàn

Tính việc biên phòng cho vững chắc

Toan bề xã tắc được bình an

Ai rằng thác réo ba trăm khúc

Thuyền thả xuôi dòng hết hiểm gian!”

Chỉ có điều không ngờ những từ cuối cùng của bài thơ vừa dứt, thanh kiếm gãy han gỉ trong tay bỗng nhiên rung lên dữ dội, đưa hắn trở lại với thực tại.- Ha ha ha ha ha ha ha ha ha...

Một tràng cười thê lương đột nhiên bay thẳng vào óc gã thiếu niên, chỉ trong nháy mắt, Việt như rơi vào thời viễn cổ, thiên địa hỗn mang vạn vật mù mịt, chỉ có tiếng cười là vang vọng trong đất trời.

Trong khoảnh khắc điên rồ đó, hắn dường như nhìn thấy một bóng dáng ngạo nghễ nhưng đầy cô độc, lừng lững đứng giữa đất trời như một thanh cổ kiếm đã cắm ở đó từ thưở sơ khai.

Ở phía đối diện nhưng ở khoảng cách rất xa, có một bóng người mờ ảo dường như cũng đang nhìn về phía vị kiếm khách cô độc kia.

Một ánh chớp vang lên, thanh kiếm đeo trên lưng rút khỏi vỏ, bằng một tốc độ không thể tưởng tượng được đâm tới, trời đất vỡ ra khe hở thật lớn. Kiếm quang vừa loé lên thì thân thể của Việt đã bị vỡ thành trăm ngàn mảnh, máu tươi bắn tung toé giữa không trung như một đoá huyết hoa.

Keeng!!!

Thanh kiếm gãy rơi xuống đất, phát ra âm thanh lạnh lẽo đưa gã thiếu niên trở lại với thực tại. Đưa tay sờ trán, Việt phát hiện ra mồ hôi đã chảy ròng ròng, một khoảnh khắc nhưng như cả vạn năm, đúng là “nhất nhãn vạn niên”.

- Đây chính là thực lực của Thái Tổ Lê Lợi sao?

Chỉ một thanh kiếm gãy đã han gỉ từ bao giờ, vậy mà có thể khiến hắn như lạc vào mộng cảnh như vậy. Chỉ một mộng cảnh, vậy mà khiến hắn tưởng như đã đặt chân đến Quỷ môn quan rồi.

Lê Thái Tổ là một vị kiếm khách, thậm chí còn là một kiếm tu cực kỳ khủng bố!

- Xem ra những vị danh nhân đất Việt không hề đơn giản, thậm chí có thể đã đạt tới cảnh giới mà hắn không thể tưởng tượng được!

Càng nghĩ Việt càng cảm thấy muốn gặp mặt những vị danh nhân của kỷ nguyên phong kiến, muốn chứng thực những ghi chép của lịch sử, tại sao lại có những sự nhầm lần lớn đến vậy?

- Nếu Thái Tổ Lê Lợi từng đi qua Cổ Nguyên quốc, sáng mai thử hỏi xem lão chủ quán trọ này xem sao!

Chỉ cần tìm được những dấu vết về Lê Thái Tổ, hắn tin tưởng bản thân tương lai nhất định sẽ gặp được nếu nhà vua còn tồn tại trên đời. Đến lúc đó nghi vấn gì rồi cũng sẽ sáng tỏ, bây giờ nghĩ làm gì cho mệt!

Nghĩ thông suốt, gã thiếu niên bắt đầu thoát y nằm dài trên giường, ôm lấy chiếc gối ngủ ngon lành.

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Dạo này việc nhiều quá, chương ra chậm!

Các huynh đệt ỷ muội đọc thấy hay thì bỏ chút thời gian ra vote 10*, vị nào tài phú khá giả thì ném kim đậu, nguyệt phiếu... các thứ, bản tác xin đa tạ!

Còn vị nào cảm thấy quá mức bức xúc, truyện xàm quá hay dở quá thì có thể còm men bên dưới cho vui cửa vui nhà!

Chương 65: Bách Hiểu

Trời sáng rất mau, bình minh lên, xua tan đi màn đêm âm u lạnh lẽo.

Đây là thời điểm ác mộng đối với giới học sinh - sinh viên, đặc biệt là trong những ngày đông rét buốt, không ai muốn rời khỏi chăn ấm nệm êm đến trường học để chịu cảnh giáo viên ức hiếp dọa nạt mình cả.

Việt không hiểu cảm giác đó, đơn giản là vì hắn chưa từng trải qua. Tuổi thơ của hắn đã quá quen với cái lạnh, đói và rét, từng có những ngày đông chỉ đánh độc một cái quần cộc rách rưới nằm co ro dưới gầm cầu Long Biên.

Vì vậy mà bóng tối đối với Việt quen thuộc bao nhiêu thì hắn lại mong đợi bình minh đến bấy nhiêu.

Mở cửa phòng, hít hà không khí trong loành buổi sớm mai, một cảm giác thân thuộc ùa về, hệt như khi thấy những tia sáng đầu tiên len lỏi dưới những thanh nhịp cầu vậy. Trong khoảnh khắc kỳ diệu này, hắn dường như nắm bắt được một điều gì đó.

Ánh sáng, đó chính là biểu tượng của sự sống, của sinh mệnh; bóng tối, lại là sử hiển hiện của chết chóc, của tử vong. Đó chính là hiểu biết chung của hầu như tất cả mọi người. Nhưng thực tế không chỉ có vậy.

Với văn hóa phương Đông, ánh sáng chính là nhận thức, còn bóng tối là sự u mê triền miên. Trong tư tưởng hệ tư tưởng khởi nguồn từ Nam Á là Phật giáo, ánh sáng lại là sự giác ngộ; ở chiều ngược lại, bóng tối là sự cố chấp vô minh. Với người theo đạo Hồi ở Tây Á xa xôi, ánh sáng thực chất đồng nhất với trí tuệ, còn bóng tối là sự trì độn.

Về cơ bản, những tư tưởng Á Đông đều có sự tương đồng rất lớn về ánh sáng và bóng tối, khác với những nền văn hóa ở các châu lục khác. Như những gì được ghi trong Sáng Thế thư của Kinh Thánh, sự tỏa rạng của ánh sáng chính là khởi nguyên, còn bóng tối ập đến đánh dấu sự kết thúc của vạn vật. Còn ở trong văn hóa sông Nin, ánh sáng và bóng tối lại tượng trưng cho cảm xúc cùng cực của con sinh vật: hứng khởi, niềm tin và khổ đau, tuyệt vọng.

Những kiến thức này không hề khó tìm, chỉ cần gặp bác Gúc với từ khóa “biểu tượng ánh sáng bóng tối” là có thể tìm thấy. Trước đây thực sự Việt không hiểu lắm những tu tưởng này, nhưng giờ phút này đúng như Phật giáo đã dạy, khi gặp được bình minh, con người ta sẽ giác ngộ.

Vượt qua được khổ đau tuyệt vọng đời sẽ tràn ngập niềm tin; sau suy tàn, kết thúc chính là phục hưng, khởi nguyên; sinh và tử, từ giác ngộ đến vô minh, đó là những vòng tuần hoàn, cũng như hoàng hôn và bình minh vậy.

Dù là hệ tư tưởng nào thì cũng có thể quy về một điều, ánh sáng được liên hệ với bóng tối, để tượng trưng cho những giá trị bổ sung hoặc thay phiên nhau trong một quá trình biến đổi.

- Hoàng hôn chủ hung sát, bình mình chuyển sinh cơ! Đây chính là sự vận động tất yếu của trời đất!

Lúc này hắn dường như đã lờ mờ nắm bắt được một chút gì đó của Đệ Nhị Bộ, không quá rõ ràng nhưng tác dụng không hề nhỏ.

Đến tận khi bình mình đã đi qua, Việt mới hồi tỉnh, rời phòng đi tìm lão bản của khách điếm.

.....

Lão bản của khách điếm này không ngờ lại hoàn toàn khác xa với tưởng tượng của Việt.

Không phải là một tên gian thương mặt mũi nhẵn nhụn hai mắt tinh minh như những ông chủ thường thấy, mà lại là một lão nhân gần đất xa trời. Không phải trông như, mà đúng nghĩa là một lão già sắp chết.

Da mặt nhăn nhúm, lộ rõ các hốc xương, hai mắt lờ mờ đục ngầu có lẽ chẳng nhìn được thứ gì, còn hai tai chắc cũng đã phế khi mà có hai người bước vào mà lão vẫn ngồi yên dường như không biết gì.

Việt quay sang hỏi tên tiểu nhị:



- Ngươi có chắc lão già này còn đủ minh mẫn để giải đáp những thắc mắc của ta không?

- Khách quan nói đùa! Lão bản chúng tôi trông như vậy chứ thực ra minh mẫn còn hơn cả thanh niên!
Tên tiểu nhị một bộ dáng khẳng định như chém đinh chặt sắt, đương nhiên là Việt tỏ ra không mấy tin tưởng cho lắm, mấy gã cấp dưới thường tìm mọi cách chiều lòng nịnh nọt, nói một cách thô tục thì là bợ đít cấp trên của mình, đó là chân lý bất biến bao đời nay.

- Khách quan, ngài có gì cứ hỏi lão bản, tiểu nhân phải đi làm việc!

Việt để ý đến tên tiểu nhân này mà quay lại nhìn về phía lão già, hắn cũng không dám tỏ ra khinh người quá mức, ai mà biết được bên trong bộ da nhăn nheo này có phải là một lão bất tử hay không chứ.

Dù khả năng nào thì đối phương cũng là một kẻ lọc đời, vì vậy Việt không rào trước đón sau mà trực tiếp hỏi:

- Này lão nhân, người có nghe thấy ta nói gì không vậy?

- Khách quan nói đùa! Lão phu không điếc, làm sao có thể không thấy!

Lão nhân đột ngột lên tiếng trả lời khiến cho Việt giật mình đánh thót, không khỏi ghé mắt nhìn lão già thêm một lần.

- Được rồi lão bản, ta muốn hỏi lão mấy câu...

- Lão phu không dám nói mình hiểu biết, nhưng cũng có một thời tuổi trẻ khinh cuồng. Tiểu huynh đệ không biết chứ nhìn lão phu bây giờ tàn tạ như này nhưng thời niên thiếu cũng từng là một thiên tài có thể ngạo thị người cùng thế hệ. Lúc đó lão phu đã từng đi không ít quốc gia ở Nam Phong vực này...

Ban đầu Việt còn nể tình vị lão bản già cả này nên cố gắng lắng nghe, thế nhưng khi lão nhân có dấu hiệu càng nói càng hăng say, tâm trí như chìm vào một thời thanh niên nhiệt huyết tràn ngập khát vọng không thể nào dứt ra được, Việt không thể chịu đựng được nữa mà phải lên tiếng cắt ngang:

- Dừng dừng dừng! Xin lỗi lão bản nhưng ta gặp lão không phải để nghe lão giãi bày tâm sự!

Lão nhân như sực tỉnh từ cơn mộng mị, khẽ nở nụ cười xòa tạ lỗi, hai hàm răng có vẻ sắp rụng khiến lão trông thật buồn cười.

- Lão bản, lão vừa mới nhắc đến Nam Phong vực, đó là nơi nào vậy?- Đó chính là địa vực bao trùm Cổ Nguyên quốc, gồm rất nhiều quốc gia, trong đó Thất phẩm quốc gia như Cổ Nguyên quốc có rất nhiều, còn có bốn quốc gia rất mạnh đạt tới Lục phẩm!

- Lục phẩm? Đó là những quốc gia nào vậy?

Việt cũng không quá lưu tâm vấn đề này, mấy thế lực dù đạt tới Ngũ phẩm thì cũng không ảnh hưởng gì đến hắn, bởi hắn cũng đâu định đầu nhập vào các thế lực đó. Đương nhiên hiểu biết cũng là điều tốt, có thể giúp ta tồn tại.

- Thiên Nam, Huyết Liên, Tu La, Kinh Nhật, đó là bốn vị bá chủ đích thực của Nam Phong vực này!

Việt hỏi han thêm một hồi, sau khi hiểu rõ về Nam Phong vực này thì bắt đầu đi thẳng vào vấn đề chính:

- Đa tạ lão bản, ta muốn hỏi một câu: Lão đã từng đi qua những quốc gia láng giềng, vậy đã bao giờ nghe đến ba chữ “Thuận Thiên kiếm” chưa?

Lão nhân nghe được câu hoi thì khẽ trầm tư, dường như đang cố lục lọi lại bộ não đã đến tuổi xế chiều như chính bản thân lão, một hồi lâu sau hai hàng lông mày đã trụi lủi mới giãn ra, có chút không chắc chắn nói:

- Lão phu từng nghe đến một kiếm khách vô địch, dường như có tên gọi là Thuận Thiên Kiếm Vương!

- Thuận Thiên Kiếm Vương?

Việt giật nảy mình, dường như bản thân đã tìm thấy chút dấu vết liên quan đến vị vua khai sáng nhà Hậu Lê.

Lê Thái Tổ từng để lại bút tích trên tấm thạch bia là “Thuận Thiên Kiếm Lê Lợi”, bây giờ lại xuất hiện một vị Thuận Thiên Kiếm Vương, nếu nói hai người không có sự liên quan thì đánh chết hắn cũng không tin.

- Thuận Thiên Kiếm Vương đó, lão có thể nói tường tận không?

Chỉ tiếc rằng lão nhân lại lắc đầu tỏ ý lão cũng không quá rõ ràng về người này. Ngay khi Việt thất vọng ra mặt thì lão nhân như nhớ ra điều gì, liền nói:

-...Nhưng nếu ngươi muốn biết thông tin về người này, có thể đến một trong Tứ đại quốc gia Lục phẩm, tìm đến một nơi có tên gọi Bách Hiểu Lâu, có thể sẽ nhận được lời giải đáp mà ngươi muốn!

- Bách Hiểu Lâu?

- Đúng vậy! vạn sự đều thấu, không gì không hiểu, đó là Bách Hiểu Lâu!

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Dạo này việc nhiều quá, chương ra chậm!

Các huynh đệ tỷ muội đọc thấy hay thì bỏ chút thời gian ra vote 10*, vị nào tài phú khá giả thì ném kim đậu, nguyệt phiếu... các thứ, bản tác xin đa tạ!

Còn vị nào cảm thấy quá mức bức xúc, truyện xàm quá hay dở quá thì có thể còm men bên dưới cho vui cửa vui nhà!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau