ĐẾ HOÀNG TÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế hoàng tôn - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Tổ Sơn

Mặt trời lại hiện ra, ánh sáng lan tỏa khắp mọi ngóc ngách.

Dưới ánh mặt trời sáng rực, Tổ Sơn khắp nơi đều là vết nứt, đặc biệt đỉnh núi nơi đặt điện Kính Thiên là nghiêm trọng nhất, xuất hiện những cái khe rộng chừng 2m, như mạng nhện lan tràn đến bốn phương tám hướng.

Trong đó có một cái khe giống như một con Rết đang bò, mở rộng đến dưới gốc của cây đại thụ đã bật cả rễ lên, phần cành trên của cây đại thụ có một gã thanh niên đang bám chặt lấy.

Chờ đợi một hồi không thấy có thêm chấn động, gã thanh niên mới dám rời khỏi cây đại thụ.

Hạ thân xuống đất, nơi hắn đặt chân là phần cuối của một khe nứt khổng lồ, sau khi kéo dài đến gốc đại thụ thì chỉ rộng còn chưa đến một bàn tay.

Từ trong khe nứt bỗng một tia sáng lóe lên chiếu thẳng vào mắt, khiến gã thanh niên phải nheo mắt lại quay đầu đi.

- Gì vậy?

Hắn không phải là một kẻ gan bé, hơn nữa hơn hai mươi năm cuộc đời có gì mà hắn chưa trải qua, liền theo khe nứt tiến về phía trước. Càng xa điểm cuối chiều rộng khe nứt càng tăng, đến lúc độ rộng khe nứt chừng gần một mét, thì cảnh tượng bên dưới đã hiện ra rõ ràng trong tầm mắt.

Gã thanh niên há hốc mồm, ánh mắt tràn ngập kinh hãi.

Ở bên dưới khe nứt là một cỗ quan tài bằng đồng thau, chỉ nhìn qua thôi cũng dễ dàng nhận thấy nó đã tồn tại từ rất lâu rồi, mang đầy vể cố xưa.

Gia tăng tốc độ đi về phía trung tâm đỉnh núi, khe nứt đan vào chằng chịt, tạo ra khoảng trống cực lớn, xuất hiện thêm những cỗ quan tài khác, không ngừng tản mác ra ánh sáng lờ nhờ.

Ở bên dưới Nghĩa Lĩnh sơn, lại cất giấu một càn khôn khác?

Gã thanh niên lùi lại về phía sau, nhưng khi chấn hắn vừa nhấc lên thì đất dưới chân bỗng sụp xuống, khối đá lăn xuống dưới hố sâu phát ra tiếng gió " ù, ù", sau đó "Ầm" một tiếng nặng nề.

Cảm giác không hay ho nảy sinh, hắn lập tức lui lại đằng sau, nhưng đã chậm, cả khu vực đang đứng bỗng chốc sụp xuống, cả thân hình lăn lông lốc xuống bên dưới.

Ngay sau khi ngã xuống mặt đất, hắn rất nhanh co người lại ôm lấy đầu, đề phòng đất đá rơi trúng, nhưng rất may là không xảy ra sụp cục bộ.

Cơ thể đau đớn vì va chạm mạnh, xuất hiện rất nhiều vết bầm tím, nhưng gã thanh niên không mấy quan tâm, hắn cần tìm hiểu tình trạng trước mắt.

- Ô, đây là...

Hắn đang muốn đứng dậy, thì bỗng nhiên khựng lại, đưa tay gạt gạt bụi đá ở nơi mình rơi xuống. Không ngờ lại là nền đá bằng phẳng, nhưng thứ khiến hắn quan tâm đương nhiên không phải là chất liệu, mà là một bức hình được khắc trên nền đá.

Cổ xưa mà nhân văn, rõ ràng là hình ảnh cách điệu một loài chim cực kỳ quen thuộc.

Chậm rãi đứng dậy, chỉ thấy xung quanh nền đá được điêu khắc rất nhiều bức hình, hay nói đúng hơn, chúng đều là một phần của một bức hình rất lớn.

Đưa mắt nhìn quanh, chỉ thấy nơi này có rất nhiều đất đá rơi vãi, rõ ràng là mới từ đỉnh Tổ Sơn sụp xuống, nhưng vẫn dễ dàng nhận thấy đây là một không gian rộng lớn.

- Bên dưới Tổ sơn đây ư?

Ai nghĩ bên dưới Nghĩa Lĩnh sơn lại tồn tài một không gian như vậy?

Gã thanh niên nheo mắt, nhanh chóng bước về phía trung tâm.
Hoàn toàn là hai thế giới. Khu vực trung tâm hoàn toàn không có bất kỳ đất đá gạch vụn nào, chỉ có những cỗ quan tài đồng thau, sơ khai mà cổ lão.

Tổng cộng có tất cả 18 cỗ đồng quan, được xếp thành một tổ hợp hình tròn rất lớn bán kính lên tới 20m, bắt đầu từ khu vực đồng quan tiếp vào giữa, hoàn toàn không có bất kỳ đất đá cự thạch nào.

Chiếc quan tài cổ xưa bằng đồng thau nằm ở bên cạnh, đồng thau ở trên bề mặt bị gỉ sét không ít, nhưng vẫn không cách nào che giấu những hình chạm khắc bằng đồng thau, hiện lên mờ nhạt, dường như mang theo khí thế của vương giả, có một số hình vẽ người đang làm ruộng.

Khoảng cách gần như vậy, thậm chí đưa tay ra thì có thể chạm vào, nhưng trong lòng gã thanh niên bỗng nảy sinh sự sợ hãi, nỗi sợ làm lạnh toát cả sống lưng. Cỗ đồng quan dường như toát ra một vẻ uy nghiêm như hồn tổ tiên hiện về.

- Vua Hùng có 18 vị, nơi này lại có 18 cỗ đồng quan, lẽ nào...

Trùng hợp như vậy, không thể không khiến người ta nảy sinh nghi vấn. Lẽ nào bên dưới Tổ Sơn lại chính là lăng mộ vua Hùng?

- Khoan đã!

Một tia chớp xẹt qua trong đầu, gã thanh niên nhìn về trung tâm của tổ hợp đồng quan.

Phải biết rằng, cấu trúc lăng mộ thời nào cũng vậy, vị trí trung, nơi trang trọng nhất của lăng mộ phải là nơi đặt quan tài của người đã mất. Vậy mà ở nơi này, 18 cỗ đồng quan, hơn nữa rất có thể bên trong đặt thi thể 18 vị Tổ của đất Việt, lại xếp thành hình tròn, như muốn bảo vệ thứ gì đó.

Đưa mắt nhìn về khu vực trung tâm, thế nhưng ngoài việc không có đất vụn loạn thạch thì trống rỗng không có thứ gì. Thế nhưng lại toát ra cảm giác kỳ diệu.

Chậm rãi bước chân về khu trung tâm của 18 đồng quan, có điều chưa bước được vài bước, gã thanh niên dừng lại, ánh mắt nhanh chóng rơi xuống nền đá.

Bây giờ hắn mới để ý, trung tâm của không gian ngầm này, không phải là nền đá thông thường mà được khảm 5 khối đá với 5 màu khác nhau, tổ hợp thành hình dáng của một bông hoa 4 cánh.

Không quá lớn, bán kính chỉ chừng 3m, thế nhưng lại toát ra một cảm giác huyền diệu khó tả, như câu thông với trời đất, càng nhìn lại càng thấy giống một tòa tế đàn.

Gã thanh niên tiến đến gần tòa tế đàn, trong đầu nhớ đến bản Ngọc phả Hùng Vương có tên gọi: "Hùng đồ thập bát diệp Thánh Vương Ngọc Phả cổ truyền”, trong đó ghi “Vua lập cửu trùng thiên điện trên đỉnh núi Nghĩa Lĩnh làm điện thờ Trời”.
Tòa tế đàn cổ xưa này, lẽ nào chính là nơi Vua Hùng thường tiến hành các nghi lễ tế trời đất, cầu cho mưa thuận gió hòa, mùa màng tươi tốt, nhân khang, vật thịnh...

“Lẽ nào 18 cỗ đồng quan là để bảo vệ tòa tế đàn này?”

Gã thanh niên quét ánh mắt lần lượt nhìn 18 cỗ đồng quan, cả 18 cỗ đều hướng về tòa tế đàn, nhìn như là mười tám cánh của một ngôi sao cự đại.

Tòa tế đàn tản mác ra một cỗ khí tức mạc danh kỳ diệu, phảng phất tập trung toàn bộ tinh hoa đất trời.

Hắn lấy hết can đảm bước từng bước, đến sát bên cạnh tòa tế đàn. Năm khối cự thạch, mang năm màu sắc khác nhau: trắng, đen, đỏ, xanh, vàng, quan trọng là bề mặt chúng đều được khắc những cổ tự thần bí. Hắn đã được nghe về chữ cái Việt cổ thời Hồng Bàng, một loại chữ thần bí được gọi là hỏa tự bởi hình dáng vờn như ngọn lửa, và có thể khẳng định, những cổ tự trước mặt còn nguyên thủy hơn, đó là gần như là ký hiệu của thiên thư.

Nhìn tòa tế đàn trước mặt, một suy nghĩ chợt nảy sinh trong đầu, gã thanh niên đột ngột ngẩng đầu nhìn lên. Lúc này đang là buổi sáng, dựa vào hướng nắng có thể xác định được bốn phương. Lại nhìn về tòa tế đàn, mặt đá màu xanh trùng với hướng đông, màu trắng nằm ở phía tây, phía Nam là màu đỏ, và phía Bắc là màu đen.

- Bốn màu, bốn phương, đây không phải là Tứ tượng sao?

Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ, ứng với bốn phương, đây là truyền thuyết rất nổi tiếng trong văn hóa tín ngưỡng phương Đông nói chung và văn hóa Việt cổ nói riêng.

Nếu vậy thì tảng cự thạch hoàng sắc ở giữa, hiển nhiên là tượng trưng cho con thánh thú thứ 5, Hoàng Kim Kỳ Lân.

Chưa hết, Ngũ sắc tế đàn, cũng có thể là tượng trưng cho ngũ hành: thanh mộc, bạch kim, xích hỏa, hắc thủy, hoàng thổ.

Tứ Tượng Quy, Ngũ Hành Biến, Vạn Vật Sinh.

- Càng nghĩ càng thấy quen vậy nhỉ?

Hắn đưa tay lên gãi đầu, cảm giác đặc biệt quen, rõ ràng là hắn mới đọc được đại thế này mới gần đây thôi.

Một tia linh quanh lóe lên trong đầu, gã thanh niên hai mắt trợn trừng, bởi hắn đã nhớ ra rồi. Tứ tượng Quy, Ngũ Hành Biến, Vạn Vật sinh, đây chẳng phải chính là địa thế của Tổ Sơn hay sao?

“Tổ Sơn tập trung tinh hoa trời đất. Lấy Tam Đảo bao bọc che chắn như thanh long thủ, với các dãy núi kế tiếp của Hoàng Liên Sơn vùng Yên Lập, Thanh Sơn là bạch hổ thủ. Trước mặt là vùng đồng bằng rộng lớn kéo dài của vùng tam giác châu thổ sông Hồng, đây là chu tước. Sau lưng nổi lên ngọn núi cao 1281 mét, đó là Tản Viên sơn làm Huyền Vũ hộ thiên.”

Trong đầu gã thanh niên bỗng nảy sinh một suy nghĩ hoang đường, lẽ nào bản thân Nghĩa Lĩnh sơn chính là một tòa siêu cấp tế đàn khổng lồ? Trong tế đàn có tế đàn, tập trung tinh hoa trời đất cả Bắc Bộ, có tế đàn lớn đến vậy sao?

- Không thể nào! Không thể có chuyện đó được!

Hắn lắc lắc đầu, xua tan ý nghĩ hoang đường của bản thân, lại đưa mắt quan sát tòa tế đàn trước mặt.

- Có lẽ Hùng vương quỳ ở trên tế đàn này để tế trời đây!

Không nén được tò mò, hắn thực sự muốn thử cảm giác tế trời thời cổ đại, liền nhếch miệng bước vào trong phạm vi tế đàn. Chỉ là nụ cười của hắn nhanh chóng đông cứng lại, bởi hắn lập tức nhận ra đây có lẽ là quyết định sai lầm nhất kể từ khi sinh ra.

Tòa ngũ sắc tế đàn nhất thời có những vầng sáng ngũ sắc phát ra, biến cố bất ngờ khiến gã thanh niên lập tức lùi lại. Chỉ là hai chân như là bị trói chặt như không thể thể di động một bước.

Tòa Tổ sơn vốn đã yên tĩnh, lại bắt đầu rung chuyển...

Chương 7: Trận khởi

Một nơi nào đó ở vùng núi Ba Vì...

- Bố! Động đất vừa kết thúc bố lại đi đâu thế?

Một đứa trẻ gọi với theo một người đàn ông chừng 30 tuổi, gương mặt nhỏ nhắn tràn đầy lo lắng.

Người nam tử quay lại, gương mặt rạng rỡ bởi anh ta cảm nhận được tình cảm của con trai mình. Đưa tay xoa đầu thằng nhóc, mỉm cười đáp:

- Bố tranh thủ ra xem đàn bò sữa thế nào! Con mau vào nhà đi!

- Nhưng nhỡ lại xảy ra động đất thì làm sao bố chạy kịp?

Người nam tử cười ha hả đẩy nhẹ con trai vào cổng, cười mắng:

- Nhãi con, bố mày là ai chứ! Yên tâm đi, bố đi rồi về nhanh thôi!

Khép cánh cổng tre lại, người đàn ông nhanh chóng tiến về phía đồng cỏ, nơi đó có toàn bộ vốn liếng mà anh ta đập vào.

Cánh đồng cỏ voi bạt ngàn hiện ra trong tầm mắt, đây chính loại cỏ ưa thích của loài bò sữa giúp chúng đạt năng suất cao, thế nhưng cảnh tượng trước mắt hoàn toàn không liên quan đến hai chữ bàn ngàn, thay vào đó là nhiều khe nứt xuất hiện lan tràn khắp đồng cỏ, toàn bộ thảm thực vật trở nên tiêu điều.

Cảnh tượng trước mắt khiến gã nam tử càng nóng lòng tiến về phía chuồng bò, anh ta thực sự sợ phải chứng kiến cảnh chuồng bò quy mô đã đổ sập, bò chạy toán loạn không còn một mống.

Chỉ là khi gã nam tử đang xuyên qua đồng cỏ, mặt đất bỗng truyền đến những chấn động, mới đầu còn nhè nhẹ chỉ khiến anh ta chao đảo, nhưng rất nhanh chóng cường độ tăng rất mạnh, cả cánh đồng như rung chuyển.

Dưới sức mạnh của thiên địa, người đàn ông như một con cờ bị quăng quật trên đồng cỏ, chẳng mấy chốc đầu óc choáng váng lâm vào hôn mê.

Chỉ là trước khi hôn mê, trong mắt anh ta xuất hiện một cảnh tượng mà cả đời anh ta không thể quên, bởi sau này chỉ vì kể lại cảnh tượng đó mà anh ta suýt bị đưa vào Nhà thương điên: Toàn bộ vùng núi Ba Vì phát ra một luồng sáng màu đen khổng lồ mà huyền bí bắn về phương xa.

.....

Địa chấn không chỉ xảy ra ở vùng núi Ba Vì, có điều nó không xảy ra ở khắp mọi nơi như trận động đất cách đây không lâu.

Gần như cùng lúc đó, ở Tam Đảo, Thanh Sơn và đồng bằng sông Hồng, đều xảy ra những cơn địa chấn khủng khiếp, cả thiên địa như rung chuyển, quang trụ xuyên lên tận trời khiến nhiều người tưởng rằng có người ngoài hành tinh tấn công.

Tất cả đều sợ hãi, chen chúc nhau chạy toán loạn. Tiếng gào đau đớn, tiếng cầu cứu không ngừng vang lên.

- Người ngoài hành tinh tấn công rồi!

- Mau gọi cảnh sát! Quân đội đâu?

.....

Gã thanh niên nhìn ngũ sắc tế đàn dưới chân mình, năm tảng cự thạch tản mác ra năm màu ánh sáng, hay nói đúng hơn, là những cổ tự ngoằn ngoèo được khắc trên bề mặt đá toàn bộ nhấp nháy tỏa ra ánh sáng, khiến cả Tòa Tế Đàn to lớn phát ra quang mang nhu hòa.

- Gì...gì nữa đây?

Hắn thực sự thấy hối hận rồi, lẽ ra ngay khi kết thúc động đất phải lập tức xuống núi mới là chính đạo, để bây giờ phải khốn khổ thế này. Việc xảy ra không đáng sợ, điều đáng sợ là mình chỉ có thể trơ mắt ra nhìn không thể làm gì để ngăn cản hay chạy trốn. Cơ thể hắn dường như không do hắn kiểm soát, hoàn toàn bất động. Vù vù!

Một chữ cổ như lao ra khỏi tế đàn bay vụt lên không trung, rồi tiếp theo một chữ lại một chữ, cứ như vậy trên không trung hiện ra một đoạn văn tự, như là văn tế thiên địa thuở sơ khai.

Cả không gian ngầm bừng sáng, nhưng hắn nhanh chóng nhận ra không phải ánh sáng do tế đàn tỏa ra, bởi không phải là ngũ sắc thần quang mà là một màu vàng thuần túy.

Hoàng quang càng lúc càng sáng rực, theo đó là chấn động mạnh mẽ của Tổ Sơn, trong ánh mắt kinh hãi của gã thanh niên, một quang trụ màu vàng khổng lồ từ không gian ngầm, không, chính xác hơn có lẽ là từ toàn bộ Nghĩa Lĩnh sơn bắn thẳng lên trời, ngưng tụ trên cao tạo thành một quang mang cực lớn, hoàng quang rực rỡ.

Rồi không biết từ nơi nào, bốn quang trụ khác phá không bắn thẳng tới hoàng mang kia, ngưng tụ thành bốn quang mang ở xung quanh, tạo thành một tổ hợp như là phiên bản phóng to cự đại của ngũ sắc tế đàn dưới chân gã thanh niên.

Cảnh tượng kỳ vĩ trên đỉnh Tổ Sơn, khiến cho đám nhân viên cứu nạn đang tập trung ở chân núi chuẩn bị lên cứu nạn hoảng sợ, tòa núi lại rung chuyển kịch liệt khiến tất cả đều bỏ lại mọi thứ chen chúc nhau bỏ chạy.

Không chỉ chân núi Nghĩa Lĩnh, ngay cả những nhà làm dịch vụ ở khu vực xung quanh cũng bỏ hết nhà cửa, chạy càng xa Tổ Sơn càng tốt. Đối với tất cả mọi người, nhận thức chung đều là có người ngoài hành tinh đổ bộ trên núi Nghĩa Lĩnh, lúc này không mau bỏ chạy còn đợi đến khi nào? Lẽ nào đợi đến lúc bị bắt làm nô lệ?

Trong lúc hoảng loạn có không ít người té ngã, tiếng gào đau đớn, tiếng cầu cứu không ngừng vang lên.

Chỉ là lúc này không ai rảnh tay cứu cả, tất cả đều muốn cầu đường sống.

Bên dưới đỉnh Nghĩa Lĩnh, gã thanh niên ngơ ngác nhìn cảnh tượng trên bầu trời kia, trong đầu hiện ra địa thế của Tổ Sơn.

- Bốn quang IDomF trụ kia từ đâu đến vậy? Tổ Sơn là quang trụ màu vàng, lẽ nào Bắc Bộ thực sự là một tòa tế đàn khổng lồ sinh ra từ thiên nhiên?

Đột nhiên có thanh âm kim loại va chạm như từ thái cổ vọng về, khiến gã thanh niên hoảng hốt nhìn quanh.

Đập vào mắt hắn, là từng cỗ đồng quan không ngừng rung chuyển, tản mác ra ánh sáng kỳ dị như lân quang. Không chỉ vậy, ở vòng bên ngoài, dưới đống gạch đá đổ nát, các đồ hình khắc chim khắc người dày đặc cũng sáng rực lên, một thứ ánh sáng trắng huyền bí.
Những quang huy đó theo ngũ sắc tế đàn xông thẳng lên trời cao, dần dần ngưng tụ thành những đồ hình lờ mờ không rõ ràng ở xung quanh ngũ sắc tế đàn khổng lồ ngưng tụ từ ánh sáng 5 màu kia.

Một ngôi sao 18 cánh bao quanh ngũ sắc thần quang, các đồ hình khác dần ngưng tụ lại thành những bức hình chim, thú, người với những đường nét kỳ dị, tổ hợp thành những vòng tròn bao quanh bên ngoài.

- Đây là...Minh triết Thái Hòa trên trống đồng Đông Sơn?

Ngay cả thời đại khoa học kỹ thuật hiện đại như bây giờ, ý nghĩa huyền ảo của Minh triết Trống đồng vẫn chưa có người phá giải được.

“Bóng lèo gươm sắc lòng thêm đắng

Tiếng rộn Trống Đồng tóc đốm hoa”

Có người nói đó đơn giản là bộ lịch, có người lại nói nó là tọa độ không gian, lại có người khác cho rằng nó ghi lại sinh hoạt sống, trăm đường trăm lối, nhưng dù thế nào thì Minh triết cổ xưa đối với người thời nay mà nói vẫn là một câu đố có sức hấp dẫn rất lớn, làm thế nào lại sáng ta ra được nó, tác dụng của nó như thế nào, sáng tạo ra nó là vì mục đích gí?

Trong Minh triết Thái Hòa Đồ, không gian vặn vẹo, những tia sáng như mê hoặc, từng hoa văn nhân loại, hoa văn tiên điểu, thần thú trước sau phát sinh quang mang, giống như một bộ mật mã cổ xưa lấp lánh.

Ở bên trong, ngôi sao 18 cánh không ngừng xoay tròn, tốc độ nhanh chóng gia tăng. Trung tâm ngôi sao khổng lồ, tòa ngũ sắc quang tế đàn dường như bị tác động không ngừng rung động, hoàng sắc quang mang chậm rãi dịch chuyển sang, dần dần mở ra một cánh cửa ở trung tâm tế đàn làm từ ánh sáng trên trời cao.

Một cánh cửa như dẫn tới tận cùng thiên địa, là nơi cửu u địa ngục xa xôi, lại có thể là xứ sở thần tiên ở trên trời cao vô tận.

Ánh sáng lấp lánh không ngừng, hoa văn thiên địa nhân không ngừng chập chờn lúc sáng lúc tối, rốt cục những biến hóa phức tạp đã qua đi, tất cả đều sáng lên, phát ra quang mang lóa mắt.

"Rầm "

Một tiếng rung động nặng nề, dường như muốn hô ứng với tế đàn trên trời cao, tòa tế đàn dưới chân gã thanh niên cũng rung chuyển kịch liệt, ngũ sắc thần quang của tòa thạch tế đàn lúc này mới phóng lên trời.

Chỉ có điều, quang trụ ngũ sắc, lại mang theo cả gã thiếu niên xông thẳng vào cánh cửa tối tăm trung tâm quang tế đàn đang ngự trị trên trời cao kia.

Không kịp có bất cứ phản ứng gì, cũng không thể phản ứng, gã thanh niên chỉ cảm giác trời đất quay cuồng, tiếp theo trước mắt tối sầm.

Cả tòa Tổ Sơn đều kịch liệt chấn động, phảng phất như vòm trời phải sụp xuống, Kính Thiên đỉnh ngũ sắc thần quang hiện lên như nối liền trời đất.

Dưới ánh nắng dịu nhẹ buổi sáng, cuối cùng tòa Tổ Sơn cũng bình ổn lại.

Trên bầu trời, đồ hình minh triết, ngũ sắc quang tế đàn, tất cả đều chậm rãi biến mất.

Một cơn gió nhẹ thổi qua, khiến cát sỏi rơi xuống các khe nứt tạo ra âm thanh lách cách vô cùng vui tai.

Tất cả đã phát sinh chỉ trong buổi sáng sớm mùa thu, nhất định sẽ làm nổi lên một trận sóng gió cực lớn, truyền tới mọi ngóc ngách của thế giới.

Nghĩa Lĩnh Tổ sơn, khu di tích Đền thờ Tổ, tất nhiên sẽ trở thành tiêu điểm trong mắt người đời.

Chỉ là, không ai biết, có một người duy nhất hiểu rõ chuyện gì xảy ra, nhưng cũng đã biến mất theo thứ mà sau này mọi người vẫn truyền miệng là Ánh sáng của người ngoài hành tinh...

Chương 8: Quang Trung

Trong hắc ám tăm tối, một không gian tiết điểm run lên, giống như có một viên cổ tinh bị hủy diệt, lóe ra một luồng sáng chói mắt, chiếu thẳng tới nơi này.

Như pháo hoa nở rộ, lại như một viên sao băng ngang qua bầu trời đêm, đâm vào vào một hành tinh tạo nên tràng cảnh đáng sợ.

Luồng sáng càng lúc càng lớn, rất nhanh nuốt chửng lấy gã thanh niên.

Ầm…!

Tiếng va chạm kịch liệt truyền đến, gã thanh niên chỉ cảm thấy đầu hoa mắt mờ, thân thể như trái bần trôi bị gió dập sóng dồi cuồng phong bão táp quăng quật, đập mạnh vào một bề mặt cứng rắn.

Ngay sau đó, cơn hôn mê ập đến, mọi thứ biến mất.

Thời gian chậm rãi trôi, không biết đã bao lâu trôi qua, một giờ, hai giờ, nửa ngày, hay thậm chí là cả một ngày, gã thanh niên mới từ từ tỉnh dậy.

Toàn thân truyền đến cảm giác đau đơn, xương sườn suýt thì gãy mất mấy cái, nếu không phải từ khi còn lăn lộn nơi đầu đường xó chợ bị đánh đạp như cơm bữa nên năng lực chịu đòn cũng tương đối mạnh thì e rằng lúc này đã bán thân bất toại rồi.

Rắc rắc.

Khẽ vặn cổ vài cái lấy lại sự linh động, gã thanh niên bây giờ mới nhận ra hắn đang nằm trên một tòa tế đàn ngũ sắc.

- Xem ra vẫn còn ở lại Tổ Sơn!

Có điều hắn còn chưa kịp thở dài một hơi thì tiếng thú rống làm người ta khiếp sợ vang lên, âm thanh gầm rống vang trời. Hắn hoảng hốt dõi mắt nhìn lại, thì chỉ thấy phía xa có một chiến trường rất lớn, khí thế hùng vĩ, từng ánh đao bóng kiếm lóe lên, sát khí ngập trời.

Hoảng sợ lui về phía sau, hắn bàng hoàng phát hiện ra mình đang dựng thân trên môt đỉnh núi, chỉ có điều không phải Tổ Sơn quen thuộc, mà là một ngọn núi cực lớn với khí thế nguy nga cuồn cuộn.

Xa xa, một chiến trường vô tận với bạt ngàn bóng người giao chiến, mỗi người đều như một vị thần hủy diệt thiên địa. Bọn họ cưỡi trên lưng những loài thú to lớn quái dị, chém giết đến mức mặt trời cũng phải ảm đạm, huyết nhục bay đầy trời.

- Đây là…!

Gã thanh niên ngỡ rằng mình đang trong mộng, tất cả những điều này đều rất khó tin.

Dưới chân là ngọn thần sơn bao la hùng vĩ cổ mộc rậm rạp che trời, sinh cơ bừng bừng, xa xa là một chiến trường rộng lớn vô tận không có điểm cuối, sát khi hung lệ xông lên tận trời, thật sự vô cùng kinh người.

- Ta đang ở đâu vậy?

Hắn bắt đầu nảy sinh chút sợ hãi rồi, phải biết sợ hãi đã rất lâu rồi trở thành một thứ vô cùng xa xỉ đối với hắn, vậy mà lúc này đã nội tâm lại nảy sinh cảm giác này.

- Nhất định là ảo giác! Chắc chắn là ta đang mơ!

Gã thanh niên khẽ cắn đầu lưỡi, tĩnh tâm lại, cuộc đời luôn phải đối mặt với quá nhiều thăng trầm, dù là mơ hay thật thì rối loạn cũng không giải quyết được việc gì. Cơn đau nhói lên từ lưỡi giúp hắn trở nên bình tĩnh, hai mắt nhắm thật lâu, rồi chậm rãi mở ra. Tiếng hò hét gầm rống đinh tai nhức óc lập tức biến mất, sát khí kinh thiên cũng không thấy nữa, vùng đất sinh cơ bừng bừng biến thành một không gian tối tăm u ám.

Thực ra cũng không hẳn là hoàn toàn tối mịt, cũng có chút áng sáng lờ nhờ, chỉ là mắt người nhất thời chưa thể thích nghi mà thôi.

Hành động đầu tiên của gã thanh niên, đó là lôi chiếc điện thoại trong túi quần ra. Có thể khẳng định một điều, hắn đã rời khỏi Tổ Sơn, việc gấp lúc này là cần xác định xem hắn đang ở đâu. Lý tưởng nhất là có người sống, còn nếu là một khu vực khủng bố như rừng rậm Amazon hay sa mạc Sahara thì thì e là khó rồi.

Chỉ là chiếc điện thoại lại không hề có chút tín hiệu sóng nào. Càng kỳ lạ hơn, hệ thống định vị toàn cầu cũng không hoạt động. Phải biết rằng hệ thống GPS của hắn không phải hệ thống định vị phổ biến của smart-phone không có sóng thì không sử dụng được, mà là hệ thống GPS của quân đội, được kết nối trực tiếp với vệ tinh, cho dù ở giữa Thái Bình Dương cũng vẫn có thể hoạt động.

- Rốt cuộc, mình đang ở đâu đây?

Cất điện thoại đi, gã thanh niên bắt đầu cố gắng thích nghi với không gian thiếu ánh sáng này.

Trong lúc chờ đợi hai mắt thích ứng với ánh sáng quá yếu ở xung quanh, hắn bồi hồi nhớ lại từng việc xảy ra từ lúc hắn nhảy dù xuống khu vực núi Nghĩa Lĩnh đến lúc hắn theo ngũ sắc quang từ thạch đàn tiến vào cánh cửa trung tâm Minh triết thái hòa đồ trên trời cao.

- Dùng Bắc Bộ làm thành tế đàn...Minh triết Trống đồng...

Mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng hắn biết tất cả những thứ hoang đường đó đều là sự thật, lúc này có than thở cũng không giải quyết được gì.

Phải một lúc lâu sau, khi hai mắt dần quen với bóng tối, hắn mới có thể nhìn được không gian xung quanh.

Vẫn là một tòa tế đàn bằng đá, chỉ là đại bộ phận đều vùi trong cát sỏi, chỉ có thể từ những chỗ hở ra mà nhận diện. Cũng như ở dưới lòng Tổ Sơn, do năm loại cự thạch màu sắc khác nhau tạo thành.
Ngũ sắc đàn đá chiếm diện tích cực lớn, có thể tưởng tượng đây khi xây dựng vào thời điểm đó là một công trình vĩ đại.

- Đúng rồi, còn những cỗ quan tài?

Gã thanh niên quét ánh mắt nhìn bốn phương tám hướng của tòa tế đàn. Vây xung quanh không còn là những cỗ quan tài bằng đồng thau, mà là những tảng cự thạch đứng sừng sững cao tới mười mấy mét. Giữa không gian u ám nhìn chúng như những bia mộ của các vị thần.

Hắn bắt đầu đếm, quả đúng như hắn dự đoán, có tổng cộng mười tám tấm bia đá, chung tổ hợp thành một hình tròn bao quanh tế đàn, hoàn toàn giống với cấu trúc ở dưới lòng Tổ Sơn.

Hắn thận trọng rời khỏi tòa tế đàn cổ lão, tiến về phía một tấm bia đá.

Đây là một tảng cự thạch u tối, toàn thân tràn ngập những vết nứt, nhiều đến nỗi khiến người ta cảm thấy chỉ cần một tác động nhẹ cũng đủ khiến nó sụp đổ. Rõ ràng nó đã trải qua niên đại quá xa xưa rồi.

Rời mắt khỏi tảng cự thạch, gã thanh niên bước nhanh tới một tấm bia đá khác, bởi hắn nhận ra điều khác lạ. Tảng cự thạch này có kích thước tương đương, bề ngoài còn đọng lại vết tích tàn phá của thời gian có thể thấy niên đại xa xưa của nó. Chỉ là bề mặt không chằng chịt những vết nứt như tấm bia đá ban nãy.

- Niên đại rõ ràng không hề kém nhau, tại sao có sự khác biệt đến vậy?

Gã thanh niên cẩn thận quan sát, chợt phát hiện ra trên bề mặt cự thạch có những quang điểm rất nhỏ không ngừng ẩn hiện, tỏa ra quang mang rất nhợt nhạt như muốn bảo vệ tảng đá khỏi tác động của thời gian.

Dần dần chuyển dịch ánh mắt lên trên, bước chân cũng không ngừng lùi lại, bởi hắn phát hiện ra số lượng quang điểm càng nhiều.

Đột ngột, hắn dừng lại. Hắn đứng đó, như trời trồng, hai tròng mắt tưởng chừng như sắp rơi ra, miệng há rộng tưởng như có thể nhét vừa cả quả táo.

Chỉ thấy trên tấm bia đá khổng lồ, xuất hiện một dòng chữ cứng cáp như cầu long, mang khí thế thôn thiên nuốt địa, từng chữ từng chữ không ngừng tỏa ra quang mang kỳ ảo rất khó nhận biết bao phủ lấy đại bộ phận bề mặt cự thạch.

Điều khiến hắn có phản ứng như vậy, chính là loại chữ viết này, niên đại xuất hiện không quá lâu đời, nhưng nó lại đại diện cho một thời kỳ ngắn ngủi mà huy hoàng bậc nhất của lịch sử Đại Việt. Đó chính là chữ Nôm-chữ tượng thanh.

Gã thanh niên diễn giải từng chữ, không quá khó khăn bởi chữ Nôm vẵm còn được các nhà thư pháp gìn giữ đến ngày nay. Nội dung trên đó càng khiến hắn thêm kinh hãi, một thân ảnh vĩ ngạn hiện ra trong đầu.

Một vị hoàng đế kiệt xuất bậc nhất.

Một danh nhân không ai không biết.

Một nhà binh pháp với lối dụng binh thần tốc.

Trên tấm bia đá có ghi:

"Tây Sơn Hoàng Đế Quang Trung từng đến đây"

Chương 9: Hưng Đạo

Hai chữ Quang Trung, đã là người Việt có ai không biết, có ai chưa từng nghe?

Một vị vua anh minh kiệt xuất bậc nhất trong lịch sử, người duy nhất khi được hậu thế nhắc đến vẫn luôn kèm theo hai chữ Hoàng Đế, bởi ông hoàn toàn xứng đáng.

Cho dù là người mở ra kỷ nguyên Đại Việt như Ngô Vương Ngô Quyền, hay hùng tài đại lược như Lý Thái Tổ, anh minh thần võ như Trần Nhân Tông, uy danh lừng lẫy như Thái Tổ Lê Lợi, thế nhưng khi đặt cạnh Quang Trung Hoàng Đế e là cũng phải kém sắc.

Những vị kia dù công cao ngất trời, chấn nhiếp cổ kim, nhưng vẫn phải cúi mình về phương Bắc xưng chư hầu. Chỉ có Quang Trung Hoàng Đế là khiến cho phương Bắc phải khiếp sợ, khiến cho Thanh Đế lúc bấy giờ là Càn Long phải nảy sinh ý định cắt trả Đại Việt khu vực Lưỡng Quảng. Là cắt trả, chứ không phải nhượng lại, bởi vì Lưỡng Quảng vốn dĩ là một mảnh đất thuộc về người dân Bách Việt thuở xa xưa.

Chỉ là trời cao đố kỵ, hầu như các chuyên gia đều đồng tình, nếu cho Quang Trung hoàng đế thêm hai mươi năm, không, chỉ cần mười năm, Đại Việt nhất định sẽ trở thành một siêu cường với lãnh thổ mở rộng khắp bốn phương, hoàn toàn có thể so sánh với đế chế Mông Cổ của Thành Cát Tư Hãn.

Nhưng vấn đề là, tảng thạch bi trước mặt cao phải đến 20 mét, làm thế nào mà một người có thể khắc lên những chữ như cầu long này. Trong đầu gã thanh niên hiện ra những hình ảnh thường thấy trong phim kiếm hiệp, nhân vật tung người bay lên dùng kiếm khắc nên những hãng chữ trên vách núi. Nổi tiếng nhất có lẽ là Trương Thúy Sơn trong trấn đấu với Kim Mao Sư Vương Tạ Tốn.

Chỉ có điều, những kẻ võ công cao cường nội lực siêu phàm đó, cũng không có khả năng lưu lại vài dòng chữ liền có thể bảo vệ tảng đá khỏi sự ăn mòn của tuế nguyệt nha!

- Chỉ có thể là Thần Tiên!

Hắn bỗng nảy sinh một cảm giác hoang đường, lẽ nào Quang Trung Hoàng Đế là thần tiên giáng trần.

- Ở đây còn những tảng thạch bia khác!

Đưa mắt nhìn sang tảng thạch bia kế tiếp, so với tấm bia đá có bút tích của Hoàng Đế Quang Trung thì còn lành lặn hơn, bề mặt còn những quang điểm nhè nhẹ phảng phất, phía trên hiển nhiên có bút tích của người nào đó.

Chữ viết trên thạch bia, không hề ngạc nhiên khi là chữ Hán, một loại chữ tồn tại suốt thời đại phong kiến của Đại Việt, chỉ có điều vừa nhìn vào dòng chữ lưu lại, gã thanh niên bỗng nảy sinh cảm giác vô cùng kỳ diệu. Từng nét chữ rồng bay phượng múa như khơi lên suối nguồn tâm linh của hắn từ cõi tĩnh mịch ban sơ. Đó là cõi bờ âm thanh vi diệu của trời trăng mây nước, chim bướm cỏ hoa và ánh sáng rạng rỡ huyền hòa.

Hắn muốn nhảy tung vào cõi mật ngôn ẩn ngữ, làm khơi mở mối giềng xiết bao rực cháy, gây nên một nguồn cảm hứng tưng bừng, dậy sóng phiêu bồng cho biết bao kẻ đồng điệu, đồng cảm vút hồn bay chuếnh choáng, ngất ngây trong cơn say sưa túy lúy.

Trên thạch bia không đơn thuần chỉ là một dòng lưu bút, mà là một bức thư pháp tuyệt thế.

- Theo bước Ngô hoàng...Ức Trai!

Ức...Ức Trai? Không phải là hiệu của Đại văn hào Nguyễn Trãi hay sao? Gã thanh niên có chút mộng. Nguyễn Trãi là đại thi hào dân tộc, là mưu sĩ kiệt xuất có thể úp tay làm mưa lật tay làm mây trong nghĩa quân Lam Sơn, nổi tiếng với những tác phẩm bất hủ: Bình Ngô đại cáo, Quân trung từ mệnh tập; Dư địa chí, Lam Sơn thực lục...

Có quá nhiều điều để nói về vị Đại văn hào lừng lẫy này, thế nhưng có một điều được mặc nhiên thừa nhận, thư sinh, mưu sĩ thì đều sức trói gà không chặt, làm sao có thể khắc một bức tuyệt bút trên tấm thạch bia khổng lồ như vậy? Lẽ nào Nguyễn Trãi cũng là một vị thần?

- Khoan đã, không phải Nguyễn Trãi đã bị trảm đầu tru di tam tộc sau án oan Lệ Chi Viên sao? Tại sao lại còn xuất hiện ở nơi này? Lại còn theo bước Ngô hoàng, theo bước ai vậy? Lẽ nào...
Một cái tên lóe lên trong đầu gã thanh niên, hắn vội vã bước về phía tảng đá tiếp theo, ngẩng đầu nhìn lên.

- A!

Chưa kịp nhìn thấy gì, gã thanh niên đã cảm thấy như vô số thanh kiếm đâm vào mắt, đâm vào đầu, xuyên qua từng tế bào khiến cơ thể vô cùng đau nhức, tinh thần cảm thấy như muốn sụp đổ đến nơi. So với bức thư pháp của đại văn hào thì cảm giác lúc này quả thực là một trời một vực.

Phải vô cùng cố gắng, hắn mới có thể nhìn được dòng chữ khắc trên vách đá, đường nét sắc bén không có đường lui, thể hiện sự phóng khoáng sát phạt của chủ nhân chữ viết.

“Thuận Thiên Kiếm Lê Lợi!”

Chỉ vỏn vẹn vài chữ ngắn gọn, nhưng lại có thể khiến người ta liên tưởng rất nhiều, đặc biệt là câu chuyện sự tích hồ Hoàn Kiếm, kể về nguyên nhân tên gọi của hồ nước nổi tiếng nhất Hà thành.

Lê Lợi chính là vị vua khai sáng ra nhà Hậu Lê, triều đài tồn tại dài nhất trong dòng lịch sử.

Tương truyền, Lê Thái Tổ thuở còn trẻ tuổi tràn đầy nhiệt huyết khởi nghĩa chống giặc ngoại xâm, nhưng liên tiếp gặp thất bại. Đến tận khi đoạt được bảo kiếm Thuận Thiên ngài mới vận đổi sao dời, trăm trận trăm thắng, chém đầu Liễu Thăng ở ải Chi Lăng, lập nên cơ nghiệp mấy trăm năm của nhà Hậu Lê. Khi thái bình, trong một lần cưỡi thuyền rồng dạo quanh hồ, thần Kim Quy hiện ra đòi kiếm thần, Thái Tổ đã đồng ý trả gươm. Từ đó xuất hiện cái tên Hồ Hoàn Kiếm, hay còn gọi là Hồ Gươm.

Trên tấm bia đá này lại xưng là Thuận Thiên kiếm Lê Lợi, lẽ nào tích dân gian cũng có vài phần là sự thật? Thuận Thiên kiếm là binh khí của Lê Thái Tổ, cũng là danh xưng của người? Và vị vua khai sáng nhà Hậu Lê cũng từng đến nơi này?

- Như vậy Nguyễn Trãi đã đuổi theo bước chân của Lê Thái Tổ, vậy án oan Lệ Chi Viên rốt cuộc là chuyện gì?

Rời mắt khỏi tảng thạch bia, gã thanh niên lại tiếp tục đến trước khối đá tiếp theo, trong đầu xuất hiện vô vàn suy nghĩ. "Đề tên trên thạch bi này có lẽ lại là một người đến đây trước Lê Thái Tổ. Một nhân vật hùng tài đại lược, lại gần với nhà Hậu Lê nhất trên dòng lịch sử, sẽ là ai đây? Binh Thánh Hưng Đạo Vương? Phật Hoàng Trần Nhân Tông?"

Một trong mười vị tướng vĩ đại nhất lịch sử thế giới - Trần Hưng Đạo, và Tuyên cổ đệ nhất minh quân của Đại Việt - Trần Nhân Tông, dù là ai có thể đến được nơi này, đề tên trên đây cũng đều hoàn toàn hợp lý.

Đưa tay sờ lên bề mặt thô ráp của tảng thạch bi cao đến hai mươi mét, kỳ lạ thay gã thanh niên bỗng nảy sinh cảm giác thanh thản giác ngộ, bên tai văng vẳng tiếng tụng kinh, kèm theo đó là tiếng chuông như vọng về từ tuyên cổ. Hắn ngẩng đầu, chỉ thấy trên bức thạch bi vẻn vẹn đề bốn chữ:

"Hương Vân đại sĩ”

Với nhiều người, danh hiệu Hương Vân đại sĩ có lẽ thật lạ lẫm, nhưng với những ai chịu khó tìm hiểu lịch sử thì đều biết, đó chính là đạo hiệu của Phật hoàng Trần Nhân Tông.

Tương truyền, vào thế kỷ 11-13, Phật giáo Đại Việt tồn tại chủ yếu dựa trên 3 dòng thiền Vô Ngôn, Diệt Hỷ và Thảo Đường, Trần Nhân Tông đã hợp nhất các tông phái này vào dòng thiền Trúc Lâm Yên Tử, còn gọi là Thiền phái Trúc Lâm. Khi về già ông đã rời đến Yên Tử, lấy đạo hiệu là Hương Vân đại sĩ.

- Tuổi già rời đến Yên Tử, tọa hóa trong dòng thời gian dài dằng dẵng...

Gã thanh niên ngậm miệng, bởi những tiếng tụng kinh bên tai đột nhiên biến mất, một cỗ sát khí mãnh liệt ập đến khiến cảm giác minh ngộ thanh thản trong lòng hắn đã không còn, tâm thần bỗng nảy sinh một tia sợ hãi, thứ mà đã bao năm rồi hắn không còn cảm thấy.

Với một gã được coi là vương giả trong giới sát thủ, hai bàn tay nhuốm đầy máu tanh, vậy mà lúc này đây lại nảy sinh cảm giác sợ hãi, dù chỉ là mơ hồ, rốt cuộc là tại sao vậy?

Hắn rời khỏi thạch bi lưu bút Phật Hoàng, tiến về tảng cự thạch kế tiếp. Bước một bước, lập tức hai mắt hoa lên, bên tai vang lên tiếng kêu chém giết rầm trời, tiếng binh khí va chạm, tiếng vó ngựa giẫm đạp lên thi cốt.

Càng tiến gần đến, hắn càng cảm nhận được sức ép khổng lồ như có thiên quân vạn mã đang lao tới. Thi cốt chất đống, máu nhuộm bình nguyên, ngứa hí vang trời, sinh linh đồ thán, xung quanh hắn không còn sự tĩnh lặng chết chóc mà thay vào đó là cái chết của sự sống, cái chết của hàng ngàn hàng vạn người.

Chiến tranh nổ ra, mảnh đất tươi đẹp bỗng biến thành tu la chiến trường, người chết ta sống không ai là ngoại lệ.

Phía xa xa, một bóng người hiên ngang đang quan sát cuộc chiến, dù chỉ là một bóng dáng mờ mịt không thể nào thấy rõ ràng nhưng tại sao lại nổi bật đến như vậy, hắn không tài nào hiểu nổi. Chỉ thấy người đó mặt không đổi sắc, dù đối mặt hàng ngàn vạn sinh linh đang chém giết, máu huyết nhuộm trời xanh nhưng vẫn bình tĩnh lạ thường, dường như tràng chém giết này hoàn toàn nằm trong tính toán của vị chủ soái.

Đột nhiên, vị chủ soái quay đầu nhìn về phía hắn, chỉ một ánh mắt mơ hồ nhưng lại khiến tim hắn co lại, choàng tỉnh từ cơn mộng mị.

Vừa định thần lại, gã thanh niên lập tức ngẩng đầu nhìn lên tảng cực lớn, chỉ thấy bốn chữ như được viết bằng máu, dù không biết đã bao nhiêu tuế nguyệt nhưng vẫn đỏ tươi như mới.

"Nhân Vũ Hưng Đạo!"

Chương 10: Lịch sử?

Rời ánh mắt khỏi tảng thạch bia cao sừng sững với hàng chữ “Đinh Tiên Hoàng chi bút”, gã thanh niên bước đến tấm thạch bia cuối cùng, cũng chính nơi lưu bút tích của người đầu tiên đến nơi này.

Ánh sáng trong thiên địa thì mờ nhạt, một màu ảm đạm, giống như tử khí âm u phát ra từ những đám mây đen khi hoàng hôn, nhưng vẫn không thể nào ngăn được đôi mắt đã quá quen với bóng tối của hắn.

Bề mặt rêu phong cổ kính, không biết đã tồn tại tự bao giờ, nhưng giữa phong ba bão táp vẫn không hề có dấu hiệu nứt vỡ.

Gã thanh niên ngẩng đầu nhìn lên, khắc ghi trên mặt đá là hai chữ Hán khổng lồ cứng cáp như cầu long, tràn ngập khí tức hỗn loạn thuở thiên địa sơ khai.

Xung quanh bỗng xuất hiện những tiếng thét gào đầy thương tâm nhưng không thể nào khiến gã thanh niên giật mình, bởi vì mỗi lần nhìn vào một tấm bia hắn đều nảy sinh những ảo giác kỳ ảo mà chân thật.

Chẳng hạn như tấm bia đề “Lý Công Uẩn”, ba chữ này khiến hắn quay cuồng trong những tiếng long ngâm, cảnh tượng rồng bay lên trời mang theo đế vương thụy khí, tiếp đó thiên địa biến sắc, vật đổi sao dời, chỉ thấy khí vận đại thế dịch chuyển khiến chúng sinh vạn vật đều khiếp sợ.

Hay dòng chữ “Đinh Tiên Hoàng chi bút” lại mang đến hình ảnh thiên địa tăm tối, khí tức hỗn loạn bao trùm chúng sinh, khắp nơi tràn ngập chém giết, các thế lực không ngừng tranh đấu...

Còn lúc này đây, xung quanh hắn là những âm thanh ai oán, những tiếng van xin thấu tận trời cao. Cảnh tượng một dân tộc bị biến thành nô lệ, những con người phải còng lưng gánh vác, trở thành công cụ khai thác tài nguyên cho đại quốc. Rồi những cuộc bạo động, những cuộc khởi nghĩa, đều không thể thành công, máu nhuộm đỏ cả trời xanh.

Nếu như là một người bình thường, chứng kiến cảnh tượng như vậy, e là đã khóc hết nước mắt rồi, có ai không thấy đồng cảm trước cảnh tượng những người đồng bào bị đối xử không khác gì súc sinh như vậy?

- Ngô Vương...

Trên tấm bia đã chỉ khắc hai chữ đơn giản nhưng lại tỏa ra sự uy nghiêm không thể làm trái!

Hắn không hề cảm thấy bất ngờ, hoàn toàn trùng với suy đoán của bản thân. Người đầu tiên đến nơi này, lưu lại bút tích trước cả Đinh Tiên Hoàng, chỉ có thể là người được coi là vua của các vị vua – Ngô Vương Ngô Quyền.

Ngô Vương được xưng tụng là vị “Tổ trung hưng” của Đại Việt, là người đã kết thúc nghìn năm Bắc thuộc tủi nhục và mở ra một kỷ nguyên mới, một thời đại phong kiến rực rỡ cho Đại Việt.

Theo những gì được ghi lại, Ngô Vương sau khi đánh đuổi quân Nam Hán trong trận Bạch Đằng lịch sử thì xưng vương, bước lên ngôi cửu ngũ. Nhưng khi sự nghiệp đang rực rỡ nhất thì ngài bất ngờ bị ám sát, dẫn đến thiên hạ quần long vô thủ, hình thành nên một thời kỳ hỗn loạn nhất lịch sử, mà người thống nhất cục diện đó chính là chủ nhân của dòng chữ "Đinh Tiên Hoàng chi bút" trên tảng thạch bia kế bên.

Vậy tại sao Ngô Vương còn có thể xuất hiện ở nơi này?

Phải biết rằng danh xưng Ngô Vương không phải bừa bãi, sau khi đánh tan quân Nam Hán trên sông Bạch Đằng, Ngô Quyền mới chính thức xưng vương. Từ khi danh xưng Ngô Vương xuất hiện đến khi qua đời, chỉ có ba năm mà thôi, mà một quốc gia mới thành lập sau một nghìn năm bị đô hộ, có biết bao nhiêu vấn đề cần giải quyết, hắn không tin trong quãng thời gian ngắn ngủi đó Ngô Vương có thể đi đến nơi này rồi trở về.

Hơn nữa, hắn có một cảm giác mơ hồ nhưng rất đáng sợ, đến nơi này e là không thể trờ về được nữa.

Lẽ nào lịch sử cũng có thể sai sót? Sự thật là Ngô Vương không hề bị ám sát mà cũng rơi vào hoàn cảnh như hắn, không biết trời xui đất khiến thế nào mà đến được nơi này? Hay thậm chí...Ngô Vương chủ động rời bỏ vương vị để tới đây.
- Khoan đã, nói đến ám sát thì... hình như Đinh Tiên Hoàng... cũng bị ám sát thì phải!

Là một một người yêu lịch sử, hắn đương nhiên biết rất rõ về cuộc đời Đinh Tiên Hoàng.

Giết Đỗ Cảnh Thạc, đánh hạ ba huynh đệ Nguyễn Siêu, nguyễn Khoan, Nguyễn Thủ Tiệp, chém đôi huynh đệ Kiều Thuận, Kiều Công Hãn, trảm Lý Khuê, Lã Đường, có thể nói hoàn toàn là giẫm lên đống xương của 12 sứ quân mà bước lên ngôi Cửu ngũ.

Chỉ có điều, ngồi trên bảo tọa được hơn một thập niên, Đinh Tiên Hoàng bất ngờ bị một viên quan ám sát, khiến cho nhà Đinh rơi vào rối ren, cuối cùng quyền lực rơi vào tay người phụ nữ gây tranh cãi nhất lịch sử - thái hậu Dương Vân Nga. Đương nhiên, chủ mưu thực sự là ai thì đã hoàn toàn bị lịch sử chôn vùi, nhưng hầu như mọi người đều tin rằng, cái chết của Tiên Hoàng có liên quan rất lớn đến cặp tình nhân Lê Hoàn - Dương Vân Nga.

- Nếu nói về kết cục, thì mỗi vị lưu tên ở nơi này, trừ Lê Đại Hành và Lý Thái Tổ, dường như đều có một quãng thời gian cuối đời đầy mơ hồ!

Gã thanh niên quét ánh mắt lần lượt nhìn từng tảng thạch bia, miệng vô thức lẩm bẩm kết cục lịch sử của từng cái tên trên đó.

- Hưng Đạo Vương sau khi mất không ai biết được vị trí chôn cất...

- Phật Hoàng thì cuối đời lại quy ẩn nơi Trúc Lâm Thiền Viện, sau khi viên tịch thì hóa thành xá lợi...

- Thái Tổ Lê Lợi chỉ tại vị được năm năm thì cũng đột ngột qua đời...

- Nguyễn Trãi vướng oan án Lệ Chi Viên, tru di tam tộc...

- Hoàng Đế Quang Trung đang lúc danh chấn thiên hạ uy hiếp phương Bắc thì bất ngờ bị hạ độc... Những vị anh hùng dân tộc này, không ai là không hùng tài đại lược, uy hiếp tứ phương, anh hùng cổ kim đều phải kính nể, làm sao có thể dễ dàng bị ám sát, càng không thể chết bất đắc kỳ tử hay bạo bệnh, thế nhưng lịch sử lại có thể sai sao? Hay là những ghi chép lịch sử đó đều là do người ở lại tự nghĩ ra để an thiên hạ, dối hậu nhân?

Nếu thực sự những Ngô Vương, Đinh Tiên Hoàng, Quang Trung Hoàng Đế...không hề bị ám sát hay chết do bạo bệnh, vậy tại sao lại đột ngột biến mất trong dòng lịch sử? Lẽ nào nơi này có thứ so với ngôi cửu ngũ còn hấp dẫn hơn?

Trong đầu gã thanh niên bỗng nhớ đến câu nói nổi tiếng lưu truyền cả trăm năm nay:

"Ngô Vương mở ra đại kỷ nguyên; Đinh Tiên Hoàng nhất thống thiên hạ; Lý Thái Tổ anh minh thần võ; Lý Thường Kiệt anh hùng cái thế; Hưng Đạo Vương binh pháp vô địch; Trần Nhân Tông phật quang phổ chiếu; Thái Tổ Lê Lợi hùng tài đại lược; Nguyễn Ức Trai tài hoa quán tuyệt; Quang Trung Hoàng Đế chấn nhiếp bát phương..."

Những nhân vật nổi tiếng bậc nhất lịch sử, công tích bao trùm cổ kim, ngàn đời sau vẫn còn lưu truyền trong miệng người đời, vậy mà đều đã đến nơi này và lưu lại bút tích.

Rốt cuộc tòa tế đàn ở trong lòng Tổ Sơn do ai xây dựng, và đích đến của nó là một nơi như thế nào?

Cơn gió nhẹ thổi qua khiến những lọn tóc ngắn phất phơ như râu ngô, càng làm tôn thên gương mặt đang đăm chiêu suy nghĩ. Dù sao thì hắn cũng là đại mỹ nam nức tiếng thế giới ngầm, khiến cảnh tượng lúc này thật xuất trần.

Lịch sử không hề khô khan, mà luôn luôn tồn tại những câu đố không lời giải, đó chính là thứ hấp dẫn nhân loại lào vào công cuộc khai quật những dấu tích cổ đại. Một khi đã dính vào, thì khó lòng mà dứt ra. Trước mặt gã thanh niên, có lẽ là một câu đố lớn nhất trong dòng lịch sử, mà hắn thực sự muốn kiếm tìm lời giải.

Một tòa tế đàn cất giấu trong lòng tỏa Tổ Sơn-nơi được coi là trung tâm đất trời thời đại Hồng Bàng, với mười tám cỗ quan tài trấn giữ xung quanh, tồn tại không biết bao nhiêu năm tháng. Nằm trong những cỗ quan tài là thi thể của ai? Lẽ nào là mười tám vị vua Hùng? Hay thậm chí là những sinh vật ở thời đại càng cổ xưa hơn?

Còn nơi này, không thấy đồ hình, cũng không có đồng quan, chỉ là một tòa tế đàn nhỏ cùng với mười tám tấm bia đá khổng lồ, thế nhưng lại mang đến cho hắn cảm giác vô cùng nguyên thủy. Kinh hãi hơn, trên mỗi tầm bia đá lại có bút tích của những nhân vật hiển nhiên đã tọa họa trong dòng lịch sử dài dằng dặc.

Gã thanh niên xoay người nhìn về phía xa xôi, trời đất bao la tăm tối như chốn cửu u hoàng tuyền, trong đầu bỗng nhiên nghĩ đến một khả năng, một khả năng có lẽ là hợp lý nhất nhưng một người sống sờ sờ như hắn vô pháp nghĩ đến: đây là đường xuống suối vàng.

Bất quá ý nghĩ này bị phủ định ngay lập tức, hắn không nghĩ rằng mình đã chết. Có điều nơi này âm u hắc ám như vậy, e rằng cũng không phải là nơi tốt đẹp gì.

Trực giác bao năm của một kẻ từng vào sống ra chết tồn tại giữa lằn ranh sinh tử cảnh báo rằng, bước ra khỏi tòa tế đàn này, hiểm nguy sẽ lập tức ùa đến, thậm chí có thể bỏ mạng. Thế nhưng nếu cứ đợi ở đây trong vô vọng, hắn cuối cùng cũng chết vì đói khát.

Hơn nữa, hắn muốn biết nơi này rốt cuộc có gì mà khiến những vị danh nhân uy chấn vạn cổ phải bỏ công tìm đến.

Bước qua tấm bia đá, gã thanh niên rời khỏi khu vực tế đàn khổng lồ này, tìm kiếm chút dấu tích của bậc tiền nhân, trong đầu vẫn văng vẳng câu nói lưu truyền trăm năm qua.

Ngô Vương khai sáng đại kỷ nguyên...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau