ĐẾ HOÀNG TÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế hoàng tôn - Chương 56 - Chương 60

Chương 56: Nghịch Lộ

Không ai có thể hiểu được tâm trạng Lâm Kiệt lúc này.

Thực tế Lâm Kiệt không hề bị thương quá nặng, nói thế nào hắn cũng là một gã Linh Động giả viên mãn, lại chủ tu quyền đạo, linh lực bảo hộ cực kỳ cường đại.

Chỉ có điều hắn vẫn dựa lưng vào tường, không hề có dấu hiệu gì là muốn đứng dậy, nỗi nhục trong lòng khiến hắn như sắp phát điên.

Tổn hại thể xác, hỏi có đau không? Đau chứ, nhưng tổn hại tình thần lại càng đau đớn hơn nhiều, rất rất nhiều.

Hắn đường đường là Ngạo Quyền Lâm Kiệt, một trong Bát Kiệt lừng danh Cổ Nguyên quốc, là đầu lĩnh của đám thanh thiếu niên, vậy mà tại đây, ngay lúc này, bại, triệt để bại, chỉ sau có một quyền. Mà đối phương có lẽ tuổi chỉ mười lăm, thậm chí nhỏ hơn, hoàn toàn chỉ là một tên tiểu tử miệng còn hôi sữa.

- Bại sau một quyền sao? Một quyền trần trụi, trực diện, không chút xảo kỹ...

Lâm Kiệt khẽ lẩm bẩm, chỉ một lát sau, ánh mắt hắn trở nên thanh minh. Hắn cuối cùng đã biết mình thiếu xót ở đâu.

"Nắm đấm chính là vũ khí nguyên thủy nhất, là thứ giúp nhân loại sống sót trong cuộc chiến sinh tồn thuở sơ khai. Quyền đạo là phải trực diện, phải thô bạo, thậm chí phải trần trụi.

Ta xưng Ngạo Quyền, nhưng thân làm quyền giả, sao có thể lấy kiêu ngạo làm quyền lộ. Quyền giả, phải trực tiếp, phải thô hào, phải khí phách tuyệt luân!"

Chỉ trong chốc lát, hắn ngộ được quá nhiều thứ, linh lực trong cơ thể không ngừng co rút, có xu hướng ngưng tụ lại, Linh Luân bí cảnh đã ở ngay trước mắt.

Chậm rãi đứng dậy, ánh mắt phức tạp nhìn gã thiếu niên ở giữa phòng, nhưng rất nhanh xoay người bước đi.

Bước ra đến cửa phòng, hắn đột nhiên dừng bước, trên tay xuất hiện một tấm thẻ bài ném về phía sau, mở miệng nói:

- Vốn dĩ định đấu giá một món để ngưng tụ Linh Luân. Vạn Yêu bài phiến này coi như thù lao cho ngươi!

Nói xong hắn bước đi một cách thản nhiên, bỏ mặc cả mỹ nữ xinh đẹp lẫn chưởng quầy vẫn đang ngơ ngác.

Mỹ nữ chỉ liếc nhìn rồi cũng đi ra khỏi phòng bao, để lại vị chưởng quầy tâm thần ngày càng bất an.

Những việc này Việt không hề hay biết, vì hắn còn đang nhập thần cảm nhận sức mạnh của Nghịch Tu.

Chỉ một quyền thôi, nhưng đã có thể thấy được chênh lệch giữa Tu luyện giả và Nghịch Tu giả. Hoàn toàn nghiền ép, hoàn toàn là hủy diệt, không cho đối phương có bất cứ cơ hội ngóc đầu dậy.

Tại sao lại có thể được như vậy?



Một cú va chạm trực diện, hai nắm quyền quán đầy linh lực va chạm, quá đủ để hắn cảm nhận được dao động linh lực cuồng liệt của đối phương. Cường độ linh lực của họ Lâm thậm chí còn nhỉnh hơn hắn.

Vậy tại sao hắn lại có thể nghiền ép đối phương được như vậy?

"Đúng rồi, là chất lượng linh lực và khả năng khống chế!"Tu giả cảm thiên địa! Linh lực của tu giả hình thành nhờ sự giải thích "Linh" chi quy tắc của thiên địa. Cảnh giới càng thấp, độ thuần khiết lại càng thấp do sự lý giải đối với căn nguyên trật tự của thiên địa còn nông cạn.

Thế nhưng, cảnh giới có cao đến mấy, dù có đạt đến bước cuối cùng, cũng khó mà hoàn mỹ. Bởi vì khi đạt đến hoàn mỹ, là khi tu giả đã lý giải triệt để đối với thiên địa, có thể hoàn toàn thoát khỏi sự ràng buộc của trật tự quy tắc, vĩnh sinh bất tử, cùng thiên địa đồng thọ.

Nhưng trên đời này, thực sự có tiên sao? Một vị hóa thạch tồn tại cả vạn năm, đã trả lời là không.

Còn Nghịch Tu lại khác. Trật tự là do bản thân tạo ra, quy tắc là do bản thân sinh ra, linh lực hình thành từ bên trong thế giới thể, độ thuần khiết của linh lực là hoàn mỹ, khả năng khống chế linh lực cũng là tuyệt đối.

Chính điều đó đã làm nên một gã Nghịch Tu vô địch cùng giai.

Đương nhiên thành bại khi giao chiến còn dựa vào năng lực chiến đấu, dựa vào kỹ xảo, vào linh thuật, rất nhiều yếu tố, nhưng tất cả những yếu tố đó, nếu không ngừng tìm tòi, nỗ lực và thử thách bản thân, nhất định có thể đạt tới đỉnh cao.

Chỉ có thiên địa này là không thể dò xét tận cùng!

Chậm rãi mở mắt, Việt khóe miệng nhếch lên cười, hắn cảm thấy vô cùng hài lòng. Chỉ một lần va chạm đã giúp hắn hiểu được thêm về Nghịch Tu, về con đường phải đi sau này. Lúc này hắn thực sự rất muốn cảm ơn họ Lâm, dù nhường phòng bao này cũng không thành vấn đề.

- Ủa, người đâu rồi?

Đập vào mắt hắn là cảnh tượng tan hoang của căn phòng, bức tường lung lay, chằng chịt vết nứt như sắp đổ đến nơi. Hắn quét ánh mắt nhìn quanh thì không thấy bóng dáng Lâm Kiệt hay mỹ nhân đi cùng hắn đâu, chỉ còn lại vị chưởng quầy đáng kính và gã tiểu nhị tốt bụng đang không ngừng xoa tay một bộ sợ sệt.

Chưởng quầy trung niên lúc này tỏ ra vô cùng cung kính nói:

- Vị thiếu gia này, Lâm gia đã rời đi được một lúc!
- Rời đi? Hắn rời đi thì ai sẽ chi trả phí sửa chữa? Tên khốn kiếp này!

Việt nghe thấy vậy thì hoảng hốt, đùa gì vậy, thức ăn đã thuộc loại đắt nhất, thì căn phòng bao sang trọng này giá chắc chắn không mềm. Mặc dù hắn cũng đủ tiền để chi trả nhưng chắc chắn sẽ thương cân động cốt.

- Này chưởng quầy, ông cũng thấy rồi đấy, vụ việc hoàn toàn là do tên họ Lâm gây sự trước, tôi cũng chỉ hoàn toàn là phòng vệ. Về chi phí sửa chữa phòng bao, ông xem có thể...

Khiến hắn không ngờ là vị chưởng quầy này lại vội vã xua tay, mặt đầy vẻ hối hận nói:

- Ngài cứ đùa, sao có thể bắt ngài chi trả! Ban nãy tiểu nhân lúc nãy tiểu nhân bị quỷ che mắt, làm việc mạo phạm đến thiếu gia ngài, mong bỏ quá cho, sau này bao phòng của Thiên Yêu đại tửu lầu vĩnh viễn có chỗ trống, đợi ngài đại giá quang lâm!

Cách ứng xử của lão chưởng quầy này khiến Việt có chút không hiểu. Mặc dù vừa rồi hắn một quyền đánh bại Linh Động viên mãn giả, có lẽ sẽ dọa được vài con gà, nhưng mà đây là nơi nào cơ chứ?

Trảm Yêu thành đệ nhất tửu lầu, ngay cả vị trí chưởng quầy quèn cũng là Linh Động giả, đủ hiểu thế lực đứng sau lưng lớn mạnh đến mức nào. Việc gì phải sợ sệt khúm núm trước một gã thân cô thế cô vô danh tiểu tốt như hắn chứ?

"Đúng rồi, mình không nói ra thì ai biết mình thân cô thế cô chứ. Nhìn mình khác nào thiếu gia công tử của thế lực lớn, xem ra lão già sắp chết này cũng cho rằng như thế!"

E hèm một tiếng, Việt bày ra một bộ dáng cao cao tại thượng của một thế gia công tử, gì chứ diễn là nghề của hắn rồi, nếu không phải biết diễn trò trước mặt người khác thì hắn đã chết từ lâu rồi.

- Nếu chưởng quầy đã nói vậy thì bản thiếu gia cũng không so đo nữa! Đã thế xin phép được cáo từ!

Nói xong Việt tiêu sái bước đi, thể hiện một bộ dáng mà hắn cho là công tử ca nhất. Chỉ có điều vừa bước ra khỏi cưa phòng thì thanh âm của lão chưởng quầy đột nhiên vang lên từ phía sau.

- Khoan đi đã!

Việt có chút giật mình, không phải vừa nói xong lại đổi ý muốn bắt hắn trả phí sửa chữa đấy chứ?

Mẹ kiếp lão già sắp chết này!

Đừng hòng hắn chịu trả dù chỉ một xu!

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Tình hình là truyện đã đứng vote! Bằng hữu nào đọc truyện thấy ổn mà chưa kịp vote thì hãy ra tay ngay giúp bản tác!

Bằng hữu nào thấy truyện hay thì có thể ném nguyệt phiếu kim đâu các thứ, thậm chí share cho huynh đệ tỷ muội, bản tác xin cảm ơn!

Còn vị nào cảm thấy quá mức bức xúc, truyện xàm quá hay dở quá thì có thể còm men bên dưới cho vui cửa vui nhà!

Bản tác xin cảm ơn.

Chương 57: Thương các

Hoàng hôn dần buông xuống.

Trời lất phất mưa, rải đều khắp Trảm Yêu Thành.

Phía Bắc trung tâm Trảm Yêu Thành, một tòa kiến trúc khí thế khoáng đạt tọa lực ở đó, bốn bề yên tĩnh, cao ba mươi mét, trên cửa chính treo một tấm biển cực lớn, bên trên khắc bốn chữ vàng khí thế thiên quân:

‘Vạn Yêu Thương Các’

Từ trên cao nhìn xuống, biển người cuồn cuộn đang ùn ùn đến từ bốn phía, men theo đường cái hoặc đường tắt tiến về phía Thương Các. Trong đó có đại nhân vật tiền hô hậu ủng, cũng có thanh niên tuấn kiệt cưỡi tuấn mã, có mỹ nữ xinh đẹp ong bướm vây quanh, đương nhiên, tất cả họ phần lớn đều là tu giả.

Ngoài đại môn, gã tuấn mỹ thiếu niên nhìn bốn chữ lớn treo trên cửa, gương mặt tràn ngập cảm thán, sau đó tiến vào cửa lớn.

- Xin hỏi vị thiếu gia đây...

Tiểu nữ tử phụ trách đón khách ngoài cửa lớn vừa nhìn thấy thiếu niên bất phàm, vội vàng chạy đến hỏi han, dù sao người có thân phận tôn quý cũng không thể giống như những người khác, ngồi ở vị trí bình thường.

Việt không trả lời, chỉ đưa tấm thẻ bài đỏ rực như lửa ra cho đối phương.

- Thì ra là một trong Bát Kiệt, Lâm Kiệt công tử! Xin mời đi theo tiểu nữ!

Nữ tử đón khách thầm cảm thấy may mắn, họ làm nhiệm vụ đón khách, nhãn lực nhất định rất tốt, có những người mặc dù không quen, nhưng từ khí chất có thể nhìn ra một hai, tuyệt đối không thể coi họ như người thường, lãnh đạm họ.

Vị thiếu gia này là Ngạo Quyền Lâm Kiệt danh tiếng lẫy lừng, là thiên tài của một trong Ngũ Đại thế lực Vạn Thủy tông, thân phận nào cũng đủ tôn quý.

Đi lên trước, nữ tử đón khách thân khoác váy lụa mỏng, lắc lắc bờ eo thon thả của mình, nội tâm đã nghĩ, nếu có thể được vị thiếu gia này nhìn trúng, thì cuộc đời sau này không cần phải nghĩ.

Chỉ tiếc là gã thiếu niên phía sau không để ý gì đến nàng mà đang mải quan sát phòng đấu giá của Vạn Yêu Thương Các này.

Tràng đấu giá rất lớn, so với tràng đấu giá ở Địa cầu còn hoành tráng hơn nhiều, bốn bức tường khảm đầy vàng và đá thủy tinh, tổ hợp thành một bức họa mỹ lệ xa hoa, nhìn không hề dung tục, mà ngược lại mang đến cho người ta một cảm giác nhẹ nhàng thoải mái.

Phòng bao của Việt nằm bên trái, đối diện với bàn đấu giá bằng đá.

Phòng bao không lớn, đồ đạc bên trong cũng không nhiều, chỉ có mấy chiếc ghế bằng da yêu thú và một bàn làm bằng gỗ tử đàn nạm vàng bày đầy hoa quả điểm tâm, trên tường là một số tranh sơn thủy.

- Lâm thiếu gia cần phục vụ gì có thể nói với ta, ta đứng ngay ngoài phòng bao!

Nữ tử đón khách dùng ánh mắt hấp dẫn nhất nhìn Việt, sau đó đon đả lắc cái mông bước ra bên ngoài, trong lòng chắc mẩm thiếu niên huyết khí phương cương, kiểu gì cũng gọi mình vào ngay thôi.



Cánh cửa vừa đóng lại, Việt lập tức đặt mông ngồi lên ghế da yêu thú, mềm mềm, bên trên vẫn còn mùi thơm.

- Hoành tráng thật!

Hắn cảm thấy may mắn, may mà gã họ Lâm để lại tấm bài phiến này, nếu không thì cỡ như hắn căn bản không thể tiến vào bên trong đấu giá hội này. Hơn nữa tấm bài phiến này gần giống với thẻ ATM, bên trên có một con số khổng lồ, có thể đến Vạn Yêu Thương Các đổi thành linh tệ bất kỳ lúc nào.Trong một phòng bao ở gần đó, bên trong có năm thanh niên, trong đó có hai người quen của Việt.

Ngoài cùng bên trái chính là mỹ nữ xinh đẹp đi cùng Lâm Kiệt lúc chiều. Ở giữa là một thanh niên thân khoác y phục màu tím vàng, tuổi độ mười tám mười chín, lông mày rất đậm, sắc như dao, tinh quang trong mắt bắn ra tứ phía, tựa như hai khối hắc bảo thạch chói sáng.

Nếu như Việt ở đây, lập tức nhận ra kẻ từng bị mình hớt tay trên Triều Dương Bạch Liên ở ngoại vi Thập Vạn Đại Sơn.

Khẽ vuốt ve chiếc nhẫn trên tay, Lý Minh tùy ý nói:

- Tuyết Mai sư muội, đã nửa năm không gặp, đúng là càng ngày càng xinh đẹp!

- Lý Minh đại ca thì vẫn luôn luôn chói mắt như vậy, trở thành mục tiêu của tất cả thanh niên Cổ Nguyên Quốc chúng ta!

- Đó là đương nhiên! Lý sư huynh chỉ cần cô đọng Linh Phách, hoàn toàn có thể tranh chấp một vị trí trên Nam Phong Bảng. Lúc đó đừng nói là Cổ Nguyên quốc, mà lứa thanh niên cả Nam Phong vực này đều phải ngưỡng vọng

Một trong ba gã thanh niên còn lại lên tiếng phụ họa, lời lẽ đầy vẻ nịnh nọt, nhưng khi vào tai những người khác lại trở thành chuyện đương nhiên.

- Tuyết Mai sư muội không phải đi cùng tên Lâm Kiệt kia sao?

Một gã thanh niên khác lên tiếng hỏi. Người này khí tức so với Lâm Kiệt còn mạnh hơn, rõ ràng là một kẻ đã ngưng tụ Linh Luân.

Mỹ nữ tên Tuyết Mai đương nhiên không lạ gì người này, đối phương xếp ngay trên Lâm Kiệt trong Bát Kiệt, Phỉ Thúy các - Ngọc Đao - Lưu Ngọc.

- Lâm Kiệt lúc này có lẽ đang ngưng tụ Linh Luân rồi!

- Không phải hắn kẹt ở viên mãn đã lâu rồi sao? Lẽ nào gặp được cơ duyên gì?
Lưu Ngọc cảm thấy rất kinh ngạc. Hắn chính là kỳ phùng địch thủ của Lâm Kiệt, rất hiểu gã họ Lâm.

- Chiều nay hắn gặp phải một gã thiếu niên, bị đối phương một quyền đánh bại. Có lẽ nhờ vậy mà ngộ ra, kích thích cơ thể ngưng tụ Linh Luân!

- Một quyền đánh bại?

Mọi người đều tưởng mình nghe nhầm, ngay cả Lý Minh cũng có chút kinh ngạc nhìn sang Tuyết mai. Lâm Kiệt lấy quyền làm đạo, danh xưng Ngạo Quyền, vậy mà bị một gã thiếu niên đánh bại sau có một quyền.

- Đối phương là Linh Luân cảnh?

- Không, từ khí tức trên người có lẽ chỉ là Linh Động cảnh, thậm chí còn chưa viên mãn!

Mọi người nghe xong đều cảm thấy kinh hãi. Đang độ tuổi thiếu niên lại có tu vi Linh Luân cảnh, như vậy đã đủ ghê gớm rồi nhưng dù sao vẫn có thể chấp nhận được. Nhưng một gã thiếu niên còn chưa đạt đến Linh Động viễn mãn, vậy mà có thể một quyền đánh bại một trong Bát Kiệt, đó là chiến lực cỡ nào cơ chứ?

Trong số tất cả mọi người, không ngờ Lý Minh lại là người phản ứng quyết liệt nhất, điều này khiến Tuyết Mai cùng những người khác đều cảm thấy khó hiểu.

Một trong Tứ công tử của Cổ Nguyên quốc, Phỉ Thúy công tử, Linh Luân viên mãn, chỉ thiếu một chút là có thể bước vào Bí cảnh cuối cùng của Đệ nhất Bộ, sao lại quan tâm quá mức đến chiến đấu cấp bậc Linh Động như thế?

Lý Minh bỏ qua hết ánh mắt hồ nghi của mọi người, nhìn chằm chằm gương mặt xinh đẹp của Tuyết mai, chậm rãi hỏi:

- Tên tiểu tử kia chừng mười bốn, mười lăm, gương mặt đặc biệt trắng trẻo anh tuấn, trên miệng luôn nở nụ cười nhếch môi?

Mỹ nữ Tuyết Mai hơi hồi tưởng lại, vô thức gật gật đầu.

Lý Minh lập tức đứng bật dậy, nghiến răng kèn kẹt, nắm quyền chặt đến nỗi phát ra những tiếng răng rắc. Trong đầu hiện lên một cảnh tượng luôn ám ảnh hắn những ngày qua mà mỗi lần nghĩ lại đều khiến hắn tức ói máu.

- Chắc chắn là hắn rồi! Khốn nạn!

Những người khác từ thái độ của họ Lý, cũng nhanh chóng đoán được phần nào, không khỏi nghĩ đến câu chuyện lưu truyền suốt mấy ngày nay.

“Tam đại công tử cùng tiến vào Thập Vạn Đại Sơn tìm kiếm Tứ cấp linh hoa, cuối cùng chỉ có hai người đoạt được, riêng Phỉ Thúy công tử hoa đã đến tay nhưng lại bị một gã thiếu niên hoành đao đoạt thảo, cuối cùng phải tay trắng rời đi...”

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Tình hình là truyện đã đứng vote! Bằng hữu nào đọc truyện thấy ổn mà chưa kịp vote thì hãy ra tay ngay giúp bản tác!

Bằng hữu nào thấy truyện hay thì có thể ném nguyệt phiếu kim đâu các thứ, thậm chí share cho huynh đệ tỷ muội, bản tác xin cảm ơn!

Còn vị nào cảm thấy quá mức bức xúc, truyện xàm quá hay dở quá thì có thể còm men bên dưới cho vui cửa vui nhà!

Bản tác xin cảm ơn.

Chương 58: Thuận Thiên

Sau thời goan chờ đợi thật dài, cuối cùng thì Đấu giá hội của Vạn Yêu Thương Hội cũng bắt đầu.

Phía sau bàn đấu giá bằng đá, một lão giả áo vàng chậm rãi bước lên.

- Các vị, hoan nghênh đến Đấu giá trường của Vạn Yêu Thương Hội, ta là đấu giá sư ở đây Tiền Bách Vạn. Có lẽ không ít người biết ta, những người không biết ta cũng không cần cố nhớ tên làm gì, bởi vì đã đến đây, thứ cần quan tâm duy nhất là bảo vật!

Nói đến đây, lão vỗ vỗ tay, lớp thủy tinh phía trước phòng bao bỗng nhiên sáng bừng, chiếu rọi mọi ngóc ngách bằng thứ quang mang dịu mắt.

- Trước khi đấu giá, ta vẫn muốn nói một câu, các vị nếu như có vật phẩm trân quý gì muốn đấu giá, có thể ủy thác cho Vạn Yêu Thương Hội! Linh thuật, linh thảo, linh dược, linh binh, chỉ cần là hạ phẩm thu hai phần số tiền đấu giá được, trung phẩm một phần, thượng phẩm nửa phần. Còn nếu đạt đến cực phẩm miễn phí giúp đấu giá, bổn tọa đảm bảo nửa cắc không thu! Về phần tuyệt phẩm, Vạn Yêu Thương Hội thậm chí còn tặng thêm tiền!

Lời này vừa nói ra, bên dưới lập tức nhao nhao lên.

- Đùa gì vậy, có cực phẩm và tuyệt phẩm bảo vật, ai còn mang ra đấu giá, trừ khi óc toàn bã đậu!

- Không sai, một món thượng phẩm bảo vật đã khiến mọi người tranh nhau đầu rơi máu chảy. Còn Cực phẩm với Tuyệt phẩm thì khỏi cần nói!

- Như Cực phẩm linh thuật đủ khiến Linh Phách giả phải điên cuồng, còn Tuyệt phẩm linh thuật, cường giả Đệ nhị bộ cũng phải thèm thuồng!

Cảnh tượng như ong vỡ chợ đập vào mắt khiến Việt không biết nói gì. Lão già đấu giá sư của Vạn Yêu Thương Hội này tương đối thủ đoạn, những lời này nói ra đương nhiên không phải muốn mọi người bán ra trân bảo, mà là muốn kích thích cảm xúc của mọi người, con người khi kích động sẽ làm ra những việc rất khó lý giải, chẳng hạn như bỏ một cái giá không tưởng đập lấy món đồ yêu thích.

- Được rồi, không lãng phí thời gian của các vị nữa, Đấu giá hội chính thức bắt đầu, món vật phẩm thứ nhất lên đài!

Lão giả Tiền Bách Vạn vừa dứt lời, phía sau đã bước lên một nữ tử diện mạo xinh đẹp, tay bê mâm gỗ nạm vàng, dùng một tấm lụa màu vàng tươi bao xung quanh.

Đặt mâm gỗ nạm vàng lên đài đấu giá, lão giả áo vàng nhấc tấm lụa vàng. Lập tức, một bản bí tịch màu xanh đập vào mắt mọi người.

- Vật phẩm thứ nhất là một cuốn thượng phẩm linh thuật, tên gọi Luyện Nhân chưởng, là một trăm năm trước, bát phẩm tông môn Luyện Hồn Tông độc môn võ học, luyện đến cực hạn, chưởng lực có thể luyện hóa trung phẩm linh binh, bá đạo dị thường!

Nói đến đây, Tiền Bách Vạn hơi dừng lại nhìn xuống mọi người, hành động này của lão khiến rất nhiều người điên tiết.

Phải biết rằng tu giả không phải ai cũng là đệ tử tông môn thế lực, không hề có sẵn linh thuật để có thể phí tâm. Phần lớn tán tu dù là Linh Luân giả cũng không có thượng phẩm linh thuật, chỉ loanh quanh mấy môn trung phẩm, thậm chí là loại trung phẩm hạ đẳng nhất.

- Ra giá đi Tiền lão!

- Đúng vậy lão già! Còn không ra giá!

Việt nheo mắt nhìn lão hồ ly này, không khỏi cảm thấy nể phục. Mỗi hành động của lão già sắp chầu trời này đều có tính toán rất kỹ, luôn luôn hướng đến mục tiêu nâng giá lên cao nhất có thể.

- Giá khởi điểm mười vạn linh tệ, mỗi lần tăng giá không dưới một ngàn!



Tiền Bách Vạn miệng tủm tỉm cười, nhưng cái giá báo ra thì khiến người ta không thể cười nổi.

- Mẹ, liều thôi, có thể học được một môn thượng phẩm linh thuật, trên giang hồ sống cũng thoải mái hơn, không sợ không kiếm nổi tiền.
- Đúng vậy, nhất định phải mua được!

Mỗi phòng bao đều có một tấm thủy tinh đặc biệt, từ bên trong có thể nhìn ra nhưng từ bên ngoài nhìn vào không thấy gì hết, vì vậy Việt không thể quan sát được gương mặt của mọi người, nhưng dùng đầu ngón chân mà nghĩ cũng có thể tưởng tượng ra được sự hưng phấn của đám tán tu.

- Mười hai vạn!

Có người không kìm được, bắt đầu báo giá.

Sau khi âm thanh báo giá đầu tiên vang lên, cả tràng bắt đầu hỗn loạn, những tiếng báo giá liên miên không ngớt.

- Bốn mươi vạn!

Cuối cùng, bí tịch Luyện Nhân chưởng đã được bán cho một tán tu gương mặt hung ác với giá bốn mươi vạn linh tệ, gấp bốn lần giá khởi điểm, khiến gã thiếu niên đang ung dung ngồi ăn nho suýt rớt quai hàm.

- Vật phẩm đấu giá thứ hai!

Một nữ tử xinh đẹp bưng lên một cái khay nhỏ, mặc dù được phủ một tấm vải lụa lên trên nhưng vẫn có thể thấy được ba động tản ra.

- Vật phẩm thứ hai, là một nửa thân kiếm cổ!

Ba!

Tấm lụa nhấc lên, hiện ra trước mắt mọi người là một thanh kiếm gãy, chỉ có chuôi kiếm và một đoạn thân kiếm, cũng có thể vì quá cổ xưa, dưới quang mang thủy tinh, thân kiếm vẫn rất ảm đạm, không thu hút chút nào.

- Kháo, Vạn Yêu Thương Hội muốn làm trò gì vậy?

- Một nửa thân kiếm, cho dù nó vốn dĩ là trung phẩm bảo vật cũng không đáng tiền! Ai sẽ đấu giá?Mọi người không ai hiểu ra vấn đề, mọi ánh mắt dồn về phía lão giả đấu giá sư, chờ nghe lão giới thiệu.

Tiền Bách Vạn đương nhiên sớm có chuẩn bị, giơ tay cầm một nửa thanh kiếm, lên tiếng nói:

- Các vị, đây không phải nửa thanh kiếm gãy thông thường, mà là một thanh cổ kiếm có lịch sử ít nhất cũng năm trăm năm. Điều này đã được các chuyên gia giám định của Thương hội khẳng định. Năm trăm năm trước nó rất có khả năng là một thanh tuyệt phẩm bảo kiếm, sau đó không biết vì nguyên...

- Thôi thôi bớt hồ ngôn loạn ngữ đi Tiền lão ơi!

Mọi người lập tức lên tiếng đánh gãy lời của Tiền Bách Vạn, dường như không ai muốn nghe lão trình bày thêm nữa.

- Cổ vật năm trăm năm, tuyệt phẩm bảo kiếm? Lão đùa ta à?

- Tuyệt phẩm bảo kiếm bị tàn phá, mua về làm gì?

- Xem ai sẽ bỏ tiền ra mua thứ rác rưởi này!

Tiền Bách Vạn khóe miệng giật giật, ngay từ đầu lão đã không có hy vọng thanh kiếm gãy này bán được giá tốt, nhưng vẫn cầm thanh kiếm gãy lên nói:

- Trên thân kiếm có hai cổ tự rất lạ, không thể dịch, rất có thể nó đến từ một niên đại quá xa xôi...

- Thôi bớt lộng ngôn đi lão đầu!

- Đưa vật phẩm tiếp theo lên đi!

Việt đương nhiên không có hứng thú gì với một thanh kiếm gãy, nói thật dù là một thanh kiếm lành lặn hắn cũng không có hứng thú gì, binh khí đối với hắn cũng chỉ là một loại dụng cụ giết người mà thôi. Mặc dù vậy hắn cũng cố gắng ghé mắt lên nhìn., xem lão đầu này rốt cuộc có thủ đoạn gì.

Chỉ có điều ngay khi hai cổ tự trên thân kiếm đập vào mắt, lập tức khiến Việt phải bật dậy, ánh mắt tràn ngập kinh hãi, bàng hoàng, khó hiểu..., đủ thứ gia vị cảm xúc xuất hiện lúc này.

Cổ tự trên thân kiếm gãy, không ngờ lại là Hán tự, một loại chữ gắn liền với thời đại phong kiến rực rỡ của Đại Việt. Càng khiến hắn kinh hồn bạt vía hơn, khi mà hai chữ cổ đó, lại là một cái tên quá đỗi thân quen với mỗi người dân Việt Nam.

Trên thân kiếm gãy có khắc hai chữ Hán:

‘Thuận Thiên’...

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Sau khi có một vị bằng hữu tặng kim đậu, lại có một vị huynh đệ đáng mến khác đề cử 5 nguyệt phiếu, bản tác xin chân thành cảm ơn!

Bằng hữu nào thấy truyện hay thì hãy vote 108, có điều kiện thì ném nguyệt phiếu kim đâu các thứ, thậm chí share cho huynh đệ tỷ muội khác đọc! Còn vị nào cảm thấy quá mức bức xúc, truyện xàm quá hay dở quá thì có thể còm men bên dưới cho vui cửa vui nhà!

Bản tác xin cảm ơn!

Chương 59: Đấu phú

Thuận Thiên có nghĩa là thuận theo ý trời, tuân theo mệnh trời, hợp với thiên đạo.

Có lẽ không quá nhiều người biết được, thậm chí biết rồi nhưng cũng nhanh chóng quên đi, trong lịch sử Đại Việt, Thuận Thiên từng được đặt làm niên hiệu của hai vị Thái Tổ, Lý Công Uẩn và Lê Lợi, với ý nghĩa việc họ lên ngôi Cửu ngũ hoàn toàn là thuận theo ý trời, hợp với lòng dân.

Với phần đông mọi người, Thuận Thiên chính là tên thanh kiếm thần đã giúp Lê Thái Tổ hiệu triệu thiên hạ, trảm thủ Liễu Thăng trong câu chuyện Sự tích Hồ Hoàn Kiếm nổi tiếng.

Việt lúc này không còn bộ dáng ung dung ngồi thưởng trái cây nữa, ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào thanh cổ kiếm trên tay Tiền Bách Vạn.

Ảm đạm vô quang, gỉ sét loang lổ, dấu vết của tuế nguyệt hằn lên thật rõ ràng.

Thuận Thiên, hai chữ này thực ra cũng không có gì đặc thù hay độc đáo, rất có thể chỉ là một sự trùng hợp mà thôi, thế nhưng Hán tự, loại chữ tồn tại suốt một nghìn năm phong kiến rực rỡ này thì không thể trùng hợp được.

Việt nhớ lại dòng chữ "Thuận Thiên Kiếm Lê Lợi" khắc trên mười tám tảng thạch bia quanh tòa tế đàn ở Lạc Long thủy phủ, so sánh hai từ Thuận Thiên, nét chữ quá giống nhau, có lẽ cùng một nét chữ.

Hay nói đúng hơn, hoàn toàn là do một người viết ra!

“Thanh kiếm gãy này...thực sự là bảo kiếm của Lê Thái Tổ hay sao?

- Bây giờ đấu giá bắt đầu, giá khởi điểm mười vạn linh tệ, mỗi lần tăng giá không dưới một ngàn!”

Tiền Bách Vạn nhìn bốn phía, hít một hơi thật sâu lớn tiếng nói.

Một khoảng yên lặng.

Ở đây không ai là kẻ ngu ngốc hết. Khởi điểm mười vạn linh tệ, bằng với giá của một cuốn thượng phẩm linh thuật, vấn đề là vật phẩm lại chỉ là một thanh kiếm gãy rỉ sét vô dụng, ai dám bỏ mười vạn linh tệ ra mua? Dù cho không người ta cũng phải suy nghĩ xem liệu mình có nên nhận.

- Giá khởi điểm giảm xuống còn năm vạn...không, hai vạn linh tệ, mỗi lần tăng giá không được phép vượt quá một nghìn!

Việt chuyển ánh mắt nhìn lên gương mặt có vẻ rất miễn cưỡng của lão hồ ly này, đôi mắt có vẻ đục ngầu của lão hoàn toàn tĩnh lặng, không hề có chút sốt ruột của một thương bán hoa chiều 30 Tết.

Rõ ràng ngay từ đầu lão đã biết thanh kiếm gãy không ai thèm mua nên khống giá lên mười vạn, giờ giảm xuống liền tám vạn, sẽ khiến cho người ở đây cảm thấy mình được món hời lớn. Theo Việt đoán, lão chuẩn bị giảm xuống một vạn, nhất định sẽ có người mua.

Tiền Bách Vạn hít sâu một hơi làm bộ lấy tinh thần đưa ra một quyết định hệ trọng, rồi miễn cưỡng nói:

- Giá cuối cùng, khởi điểm một vạn linh tệ!

Toàn trường vẫn yên lặng, nhưng rất nhanh có một thanh âm vang lên:

- Nể mặt Tiền lão, ta ra giá một vạn mốt!

Tiền Bách Vạn chỉ chờ có vậy, lập tức khuấy động bầu không khí:



- Một vạn một ngàn linh tệ, còn ai ra giá cao hơn nữa không? Đừng quên, đoạn kiếm gãy này rất có khả năng là một mảnh của tuyệt phẩm bảo kiếm, nói không chừng bên trong còn phát hiện được thứ gì, huống hồ nó còn có năm trăm năm lịch sử, thực sự đã tồn tại quá lâu!

Có một người ra giá đương nhiên sẽ có người tiếp bước, lại bị đấu giá sư kích động, lập tức xuất hiện thanh âm:

- Một vạn hai ngàn lạng!
- Tốt, có người tăng giá, thật tinh mắt, còn có ai ra giá nữa không, cơ hội mất đi rồi sẽ không lấy lại được đâu!

Tiền Bách Vạn liên tục có những ngôn từ kích động quần chúng nhân dân khiến không ít người cảm thấy muốn nhét giẻ vào mồm lão.

- Dù sao cũng là cổ vật năm trăm năm, sao có thể ra cái giá rẻ mạt để mua? Bản thiếu gia mua hai vạn!

Việt lên tiếng đấu giá, một bộ dáng thiếu gia môn phiệt coi tiền như cỏ rác, lập tức hét ra số tiền gấp đôi giá khởi điểm, hắn dự tính chốt luôn sổ. Không ai vì một thanh phế kiếm rách nát mà đi đọ tiền với một gã thiếu gia không biết tiêu tiền vào việc gì.

Tất cả đều im lặng, không ít người lắc đầu.

Đến khi mọi việc tưởng như sắp ngã ngũ, thì một thanh âm lạnh lùng đầy kiêu ngạo vang lên:

- Ba vạn!

Lần này người ra giá chính là Lý Minh.

Lưu Ngọc nghi hoặc nói:

- Đại sư huynh, thanh phế kiếm này rất quan trọng sao?

Lý Minh thản nhiên nói:

- Không có gì, mua về sưu tầm cũng được, chút tiền đó đáng gì!

Thanh âm của hắn không lớn nhưng cũng không hề nhỏ, đủ để tất cả mọi người nghe thấy. Ba vạn linh tệ chỉ là một chút tiền cỏn con, lẽ nào lại thêm một gã thiếu gia tiêu tiền như cỏ rác?

- Ba vạn linh tệ, lại có người gia giá, các vị còn đợi gì nữa!

Tiền Bách Vạn giọng nói càng thêm vang dội, ba vạn là con số đủ để hắn thỏa mãn, nhưng con người ai chẳng muốn nhiều hơn, tiếp tục lên tiếng kích động đám đông trong đấu giá trường.- Bốn vạn!

Việt lên tiếng theo giá, vẫn một bộ dáng không thèm quan tâm, nhưng thực tế miệng mỉm cười nhưng trong lòng rơi lệ. Mặc dù hắn sử dụng số linh tệ bên trong thẻ bài của Lâm Kiệt, nhưng vẫn cảm thấy xót xa.

Lý Minh khinh thường cười:

- Năm vạn!

- Vốn dĩ không hứng thú lắm, nhưng không ngờ lại có kẻ muốn đấu phú với ta! Ta ra giá sáu vạn linh tệ!

Bên dưới, mọi người cũng cảm thấy rất kì lạ, nhưng không đến mức quá kinh ngạc, mỗi lần hội đấu giá đều xuất hiện trường hợp kiểu này, một số thứ không đáng giá lại được mua với cái giá cực cao, còn một số trân phẩm giá trị lại không bán được.

- Lại là một tên tiền nhiều không có chỗ tiêu.

Rất nhiều người đều tỏ ra ngưỡng mộ.

- Bảy vạn!

- Tám vạn!

Việt nảy sinh cỗ xúc động muốn giết tên khốn kiếp nào đang đấu giá với hắn, đầu óc liên tục xoay chuyển, cuối cùng cắn răng báo ra một cái giá khiến người ta phải giật mình:

- Mười vạn linh tệ!

Hít!

Toàn tràng hít ngược một hơi lãnh khí, mười vạn linh tệ cho một thanh phế kiếm, đúng là coi tiền bạc như cỏ rác. Ngay cả Tiền Bách Vạn cũng bất ngờ một cách đầy hưng phấn, thực sự không thể tin nổi, một thành kiếm gãy vốn tưởng không ai hỏi đến lại được đấu giá mười vạn linh tệ.

“Liệu giá có tiếp tục được nâng lên nữa hay không?”

Đây chính là tiếng lòng chung của tất cả, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào phòng bao của Lý Minh, phần lớn đều đã nhận ra giọng nói của vị Phỉ Thúy công tử này.

Đường đường Phỉ Thúy công tử, lẽ nào chịu để người ta vẽ mặt?

Cảm nhận được ánh mắt của mọi người, Lý Minh cũng có chút xoắn xuýt.

Có nên đấu tiếp?

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Bằng hữu nào thấy truyện hay thì hãy vote 10*, có điều kiện thì ném nguyệt phiếu kim đâu các thứ, thậm chí share cho huynh đệ tỷ muội khác đọc!

Còn vị nào cảm thấy quá mức bức xúc, truyện xàm quá hay dở quá thì có thể còm men bên dưới cho vui cửa vui nhà!

Bản tác xin cảm ơn!

Chương 60: Phượng Vũ

Cổ Nguyên quốc có Ngũ đại thế lực thống trị, Lý Minh chính là người thừa kế của một trong năm thế lực lớn, Phí Thúy Các thiếu các chủ. Hơn nữa bản thân thiên phú cao tuyệt, được xếp vào hàng Tứ công tử, lãnh tụ của đám thanh thiếu niên của Cổ Nguyên quốc.

Hắn một đường đi đến bây giờ căn bản là trải đầy hoa hồng, không ai dám chặn, nhưng không ngờ thời gian gần đây liên tiếp gặp khó chịu. Ở trong Thập Vạn Đại Sơn thì bị người khác cướp tay trên thì cũng thôi, không ngờ ở trong Đấu giá hội này cũng gặp thách thức.

Lúc này Lý Minh ngồi ung dung trên ghế da yêu thú, biểu tình trên mặt như cười như không, trong lòng đang cảm thấy rất khó chịu, rất muốn tiếp tục đua tranh nhưng lại sợ giá bị đẩy lên cao nữa. Hôm nay hắn cần mua hai thứ, không thể lãng phí tiền bạc vào thanh phế kiếm này được.

Nhưng dù sao cũng là một trong Tứ công tử, cũng phải để ý mặt mũi, liền làm ra vẻ không có chuyện gì mở miệng chế nhạo:

- Mười vạn linh tệ mặc dù không là gì, nhưng cũng không cần theo nữa, dù sao ta mang về cũng không có tác dụng gì, thuần túy coi như vật sưu tầm, huống hồ trêu chọc đối phương một phen, chắc người ta khó chịu lắm!

Mấy gã thanh niên bên cạnh lập tức lên tiếng phụ họa, không ngừng tâng bốc Lý Minh. Thực tế thì ai cũng hiểu họ Lý đang rất khó chịu.

Nhưng vẫn còn một người khác cũng đang cảm thấy rất khó chịu!

Trong lòng Việt đang âm thầm hỏi thăm mười tám đời tổ tông của kẻ nào dám đấu với hắn. Vốn tưởng một thanh phế kiếm sẽ không có ai theo, ai ngờ mọi nguyện lại không được như ý muốn, một hơi nhảy lên mười vạn, thật đúng là một tên chó chết!

Thực tế thì hắn không có hứng thú với thanh cổ kiếm này, bởi vì hắn không phải là kiếm khách, hơn nữa dù hắn là kiếm khách thì con đường của hắn vốn dĩ là Nghịch Lộ, thanh kiếm này lại tên là Thuận Thiên, nhân kiếm căn bản không có sự liên quan.

Nhưng hắn vẫn phải theo giá đến cùng cho một thanh phế kiếm, bởi vì rất có thể nó có liên quan đến một trong những nhân vật vĩ đại nhất thời phong kiến của Đại Việt, Thái Tổ Lê Lợi.

- Mười vạn lần thứ nhất, mười vạn lần thứ hai, mười vạn lần thứ ba, thành giá! Chúc mừng quý khách ở phòng bao số bảy, vật phẩm lập tức gửi đến chỗ ngài!

Tiền Bách Vạn mặt mày hớn hở, tựa hồ như vừa có mười vạn linh tệ rơi trúng đầu của lão.

Rất nhanh, thiếu nữ dung mạo xinh đẹp bưng nửa thân kiếm gãy đi tới. Việt đưa thẻ bài của Lâm Kiệt ra quẹt, rồi nhanh chóng ném thanh phế kiếm vào trong không gian vòng thần, tiếp tục quan sát buổi đấu giá.

- Vật phẩm thứ ba là một viên Tụ Linh Đan, tác dụng của nó thế nào chắc bản tọa cũng không cần giải thích chi tiết, có thể tăng ba thành cơ hội ngưng tụ Linh Luân, giá khởi điểm hai mươi vạn linh tệ!

Trải qua khởi động trước, một trong những vật phẩm chủ lực hot nhất buổi đấu giá lúc này mới chính thức lên sân khấu.

Việt nheo mắt nhìn viên tròn tròn màu đen nhỏ xinh nằm trong một chiếc hộp ngọc trong suốt được chạm trổ rất đẹp, chức năng có lẽ tương tự hộp ngọc đặt Triều Dương Bạch Liên trong không gian vòng thần của hắn.

Phải biết rằng Đệ nhất Bộ, mỗi Bí cảnh đều cần một lượng linh khí khổng lồ, tăng ba thành cơ hội ngưng tụ Linh Luân, thì phải cung cấp lượng linh khí lớn đến mức nào? Vậy mà tất cả đều ở trong một viên thuốc nhỏ xíu như vậy?

Một viên đan dược, giá trị quá lớn!



Xem ra thứ mà gã họ Lâm kia muốn chính là mai Tụ Linh đan này đây. Chỉ có điều viên đan dược này cũng chỉ tăng ba thành cơ hội ngưng Luân, mà rõ ràng hắn đã giúp đối phương thành công ngưng Luân, vậy mà chỉ nhận lại số linh tệ như vậy quá là thiệt thòi.

- Hai lăm vạn!

- Ba mươi vạn!- Lão tử ra giá ba lăm vạn!

- Bản đại gia ra giá....

Việt thực sự muốn đoạt được mai Tụ Linh đan này, chỉ có điều rất nhanh sau vài lần hét giá hắn đã phải buông tha cho, bỏ mười vạn ra mua thanh phế kiếm khiến ngân sách của hắn thâm thụt quá nhiều.

Cuối cùng viên Tụ Linh đan được bán với giá tám mươi lăm vạn linh tệ, trong đó tấm thẻ bài của Việt còn lại bảy lăm vạn, cộng thêm mười vạn ban nãy bỏ ra mua phế kiếm, thì vừa tròn. Xem ra gã họ Lâm này tính toán cũng khá là ghê.

Cứ như vậy lần lượt những vật phẩm được đấu giá, ngày hôm nay Việt thực sự được mở rộng tầm mắt, các loại trân bảo quý báu mà ở Địa cầu chỉ tồn tại trong truyền thuyết, giờ lại được tận mắt nhìn thấy.

- Tiếp theo là vật phẩm đấu giá áp trục ngày hôm nay!

Thanh âm của Tiền Bách Vạn vang lên bên tai mỗi người, thật chậm rãi mà đầy khiêu gợi, như một ma chú đánh với tâm thần mỗi người ở đây, khiến tất cả đều trở nên sôi sục.

Một thiếu nữ vô cùng xinh đẹp, thân hình nóng bỏng bê một chiếc khay đi tới bàn đấu giá, nhưng không đặt lên bàn mà chỉ đứng bên cạnh Tiền Bách Vạn, thái độ trang trọng như vậy càng kích động số đông.

Trong ánh mắt tò mò của mọi người, Tiền Bách Vạn lật tấm lụa ra, nằm ngay ngắn trên khay là một chiếc hộp nhỏ được điêu khắc vô cùng tinh xảo, những đường vân bằng hoàng kim bóng lên loang loáng.

- Ha ha, các vị bình tĩnh, vật phẩm đấu giá đương nhiên không phải chiếc hộp này...mà là nó!

Nắp hộp mở ra, lấp tức trong đấu giá trường vô số người đứng dậy, thiếu nữ xinh đẹp, quý phụ sang trọng, nữ hiệp lạnh lùng... ngay cả Tuyết Mai mỹ nữ cũng không ngoại lệ, nữ tử trong các căn phòng bao đều không thể ngồi yên trên ghế, ánh mắt không kìm được mà trở nên nóng rực.

Bên trong chiếc hộp đặt một chiếc trâm trong suốt như thủy tinh, không ngừng tản mác ra khí tức tường hòa, khiến bầu không khí trong đấu giá trường trở nên an tĩnh hơn rất nhiều.
Chiếc trâm được chạm trổ vô cùng tinh xảo, từng đường nét mang tâm huyết cả đời của người nghệ nhân. Đầu trâm là một bức phù điêu phượng vũ cửu thiên cực kỳ sống động, khiến người ta sinh ra cảm giác thật sự có một con thần điểu đang bay múa trên đó.

- Các vị, mọi người có thể dễ dàng nhận ra, đây hiển nhiên là một thứ trang sức vô giá! Đương nhiên, Vạn Yêu Thương Hội không thể nào đấu giá thứ đồ phù phiếm như vậy được.

Tiền Bách Vạn híp mắt nhìn đấu giá trường, ánh mắt của lão khiến Việt có cảm giác lão dường như có thể nhìn xuyên qua tấm màn ngăn thấy được vẻ mặt của mọi người trong các phòng bao.

- Đây không đơn giản chỉ là một loại trang sức, mà còn là một thứ binh khí độc môn, thượng phẩm linh binh Phượng Vũ Trâm!

Lời này vừa nói ra, lập tức khiến đấu giá trường nổ tung.

- Cái gì? Ta không nghe nhầm đấy chứ?

- Cây ngọc trâm kia lại là thượng phẩm linh binh?

- Trời ơi, đời này ta có thể nhìn thấy thượng phẩm linh binh ư?

Những thanh âm kinh hãi, những tiếng rên như chó sói tru, tất cả đều sững sờ. Đây chính là điều mà Tiền Bách Vạn chờ đợi.

- Giá khởi điểm hai mươi vạn linh tệ!

- Năm mươi vạn!

Thanh âm kiêu ngạo vang lên, những người có mặt bị cái giá này làm cho suýt ngất. Là kẻ nào? Vừa lên đã báo giá cao như vậy, có để người khác sống nữa hay không?

Mọi người đổ dồn về phía phòng bao phát ra âm thanh, ngay cả Việt cũng không ngoại lệ bởi hắn nhận ra giọng nói này, chính là tên chó chết đã tranh thanh kiếm gãy với hắn.

Việt vẫn chưa biết tên gã này nhưng người ở đây thì đã nhận ra từ lâu.

Phỉ Thúy Các...Phỉ Thúy công tử...

...Lý Minh!

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Bằng hữu nào thấy truyện hay thì hãy vote 10*, có điều kiện thì ném nguyệt phiếu kim đâu các thứ, thậm chí share cho huynh đệ tỷ muội khác đọc!

Còn vị nào cảm thấy quá mức bức xúc, truyện xàm quá hay dở quá thì có thể còm men bên dưới cho vui cửa vui nhà!

Bản tác xin cảm ơn!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau