ĐẾ HOÀNG TÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế hoàng tôn - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: Phong nguyệt

Sắc trời tối dần theo vầng thái dương đang khuất lẩn sau rặng núi phía Tây,

Phiêu Hồng viện đèn đuốc sáng rực, nhưng trong mắt Việt, nơi này chỉ có một cảm giác tràn ngập gian lương, hắc điếm.

Hắn mượn chút tửu ý, nghiêng đầu nhìn hai gò ngực cao vút của trung niên mỹ phụ vài cái, đoạn nheo mắt cười cười hỏi:

- Tiểu nương tử, sao biết bản thiếu gia đi nhầm đường vậy?

Mụ tú bà đon đả tiến gần đến, cười típ mắt đáp:

- Nhìn thiếu gia ngài phong lưu tiêu sái, huyết khí phương cương, hiển nhiên là đang cần người "tâm sự", không đến Phiêu Hồng viện chúng tôi thì còn có thể đi đâu?

Việt nghe vậy thì cất tiếng cười lớn. Hắn đương nhiên không tin, rõ ràng là mụ tú bà này vốn đợi ở đây để dẫn dụ hắn, thấy hắn đi qua thì vội vàng chạy ra kéo "khách" lại. Có điều hắn cũng không vạch trần, biết đâu lại không phải như mình nghĩ, thành ra mất đi buổi tối phong lưu.

Hắn rất biết tiêu tiền, tiện tay móc ra một ít linh tệ đặt vào tay mụ tú bà, ra vẻ đại thiếu gia của nhà giàu có, vênh mặt lên nói:

- Hoa khôi hoa hậu gì chuẩn bị cho bản thiếu gia!

Trung niên mỹ phụ nheo mắt cười cười bước đến bên cạnh Việt, quay người khoác tay hắn, ỏn ẻn nói:

- Thì ra là đến vì cô nương Bạch Vân nhà chúng tôi! Không biết quý tính đại danh thiếu gia là gì? Ồ! Chút nữa thì quên mất, cứ gọi tôi là Tam nương được rồi!

Việt hưởng thụ diễm phúc từ đôi gò ngực đầy đặn của Tam nương, vừa bước theo mụ vào trong lầu, vừa nói:

- Ta tên Trương Tam, cũng có một chữ Tam đó! Hà! Tam nương bà thật là đẹp! Thế này thì chết bản thiếu gia mất thôi!

Tam nương nghe vậy thì cười rung rinh cả người:

- Thì ra Trương công tử còn trẻ như vậy mà đã là bậc lão làng, xin chờ tuỳ tiện khen người ta như vậy nữa! Bằng không nô gia lại cứ bám theo ngài cả đêm thì chớ có hối hận đấy!

- Chỉ sợ Tam nương bà không đủ sức thôi!

Việt ha ha cười lớn. Phong vị này đã quá lâu rồi hắn không trải nghiệm, chốn giang hồ phong nguyệt cũng có những thú vị của nó. Hắn một đường đánh ra danh hào Đồ Tể, cũng vì vậy mà dần mất đi cảm giác trần trụi, trực diện, thẳng thắn của chốn giang hồ.

Hắn quét mắt một vòng, chỉ thấy trong sảnh đường có chừng hơn chục nhóm khách, nhiệt náo vô cùng. Điểm đặc biệt là người nào người nấy tản mác ra một ít yêu khí cường liệt, hiển nhiên không phải hạng tầm thường.

Những người khách ở nơi này người nào cũng đều thể hiện rõ, “lão tử không dễ chọc đâu, đừng dại mà động vào”, không hề tỏ ra vô hại như Việt. Xem ra đó chính là lý do khiến hắn bị nhắm vào.

Bước lên lầu hai, Tam nương đon đả dẫn hắn tới căn phòng ở nơi sâu nhất của hành lang.



- Trương thiếu gia, ngài tuấn tú như vậy, các cô nương đều sẽ tranh nhau để được hầu hạ ngài, làm gì đến lượt một người già lão như nô gia!

Nhìn điệu cười đon đả của mỹ phụ trung niên xinh đẹp đẫy đà, bản tính lưu manh của Việt càng lúc càng trỗi dậy, cánh tay luôn ra phía sau, vỗ mạnh vào nơi bàn tọa của Tam nương, nhếch miệng cười nói:

- Thế nhưng ta lại trót thích Tam nương mất rồi! Ha ha...
- Trương thiếu gia, ngài thật là hư nha...

Bị tấn công bất ngờ, mụ tú bà tỏ ra đôi chút thẹn thùng, đương nhiên hoàn toàn là giả bộ, những người ở chốn phong nguyệt, tính cách hoàn toàn là trực diện, trần trụi, nếu không có thể tồn tại sao?

Cửa phòng mở ra, một căn phòng tương đối rộng rãi, có hai gian, gian bên ngoài bày một chiếc bàn, là nơi uống rượu tâm tình. Còn gian bên trong, hiển nhiên cũng là nơi để tâm tình, nhưng là tâm tình theo kiểu khác.

Mụ tú bà đon đả kéo Việt bước vào, đỡ hắn ngồi xuống ghế, rồi quay sang nói với cô bé nha hoàn:

- Bạch Vân đâu, sao vẫn còn chưa tới phục vụ Trương thiếu gia?

Việt đưa tay lân la vòng eo đẫy đà của mỹ phụ, giả bộ đau khổ nói:

- Tam nương à, vậy mà bà còn nói là các cô nương tranh nhau tiếp ta! Hay là để Tam nương bà thế vào luôn đi, ta thấy cũng không tệ!

- Trương thiếu gia cứ thích đùa!

Tam nương mặc kệ hắn sờ mó, nhẹ nhàng tiếp lấy ấm trà từ tay cô bé nha hoàn, động tác thướt tha rót cho Việt một chén.

- Trương thiếu gia, trong lúc chờ Bạch vân cô nương, ngài hãy thưởng thức Phiêu Hương trà của Phiêu Hương viện chúng tôi!

Lúc nhận lấy ấm trà, trong mắt của Tam nương lóe lên một tia sáng kỳ dị, rất nhanh biến mất, nhưng vẫn không thoát khỏi ánh mắt của Việt. Hắn cũng không có phản ứng cụ thể, tiếp lấy chén trà từ tay mụ, nhếch miệng nói:

- Nếu Tam nương đã có lời như vậy, thì bản thiếu gia đâu thể chối từ!

Hắn đưa chén trà lên gần miệng thì dừng lại, hít sâu một hơi, hương vị trà thấm nhuần vào cơ thể. Trà này mà bán ở địa cầu thì đúng là thứ các tỷ phú tranh nhau, tổ chức đấu giá đảm bảo không thua gì các bức họa nổi tiếng thời phục hưng.

Nhìn Việt uống cạn chén trà, Tam nương không khỏi thở dài nói:
- Xin lỗi, ta cũng là bị ép buộc!

- Bà vừa nói gì vậy Tam nương...Ơ, ta sao thế này?

Thân hình Việt khẽ lảo đảo, hắn vội vàng buông thân hình đẫy đà của mụ tú bà ra, chống tay xuống mặt bàn, hai mắt chừng lớn nhìn người mỹ phụ, muốn nói gì đó, nhưng thanh âm chưa kịp thoát ra khỏi miệng thì cả cơ thể đã đổ sập xuống xuống mặt bàn.

- Ha ha, làm tốt lắm Tam nương!

Một tràng cười thổ bỉ truyền đến, từ phòng trong đi ra hai đại hán cao to, quả nhiên đúng là hai người đã xuất hiện ở quán ăn.

Một trong hai người tiến đến bên cạnh mỹ phụ trung niên xinh đẹp, vòng tay ra sau bàn tọa của mụ, mặt cười dâm đãng:

- Tên tiểu tử còn non tơ này làm sao có thể thỏa mãn được Tam nương của chúng ta! Hắc hắc!

Người còn lại cũng mặt cười rạng rỡ, nhìn gã thiếu niên gương mặt còn đầy vẻ kinh hãi đang mê man trên mặt bàn, nhếch miệng nói:

- Ta thấy tên tiểu tử này chắc chắn là thiếu gia con nhà tài phú nào đó, trên người kiểu gì cũng đem theo kha khá!

- Được rồi Trương huynh, mau xem trên người tên tiểu tử này rốt cuộc có bao nhiêu linh tệ, rồi chúng ta còn phải đền đáp công lao của Tam Nương nữa chứ!

- Ha ha ha! Được rồi Trần huynh!

Hán tử họ Trương phát ra tràng cười dâm đãng, tiến đến bên cạnh gã thiếu niên, rút ra một thanh tiểu kiếm, trước khi lấy tiền, cần phải xử lý gọn gàng đã. Thế nhưng hắn chưa kịp đâm thanh tiểu đao xuống, thì thấy thân hình gã thiếu niên khẽ động đậy, trong lòng bỗng có cảm giác bất an, vội vã dồn lực đâm xuống, thế nhưng vẫn không kịp.

Họ Trương chỉ kịp cảm thấy cổ tay bỗng đau nhói không thể đâm xuống được nữa, thì nước không biết từ đâu bắn lên khắp mặt hắn. Trong nước dường như ẩn ẩn mùi vị cực kỳ quen thuộc với hắn, bởi đó là mùi vị đặc trưng của thứ trà tiêu biểu tại Phiêu Hương viện

Keeng!

Thanh tiểu đao rơi xuống đất, phát ra âm thanh lành lạnh.

Trước mắt hán tử họ Trương, gã thiếu niên lẽ ra phải đang nằm mê man trên mặt bàn, lúc này lại đột ngột ngồi dậy, một tay đang nắm lấy cổ tay của mình.

Gương mặt non nớt nhưng tuấn tú một cách quá đáng, ánh mắt đầy vẻ sâu sắc, khóe miệng nhếch lên nụ cười, tương đối rạng rỡ, nhưng lọt vào mắt hán tử họ Trương bỗng nhiên có cảm giác vô cùng đáng sợ.

Như là nụ cười của một vị tử thần đến từ địa ngục vậy!

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Bằng hữu thiên hạ đọc thấy truyện viết ổn thì xin hãy ủng hộ bản tác bằng cách tặng nguyệt phiếu và vote 9, 10*, huynh đệ nào có điều kiện thì vứt hỏa linh châu các thứ.

Vị nào có ý kiến bức xúc có thể cmt chém gió bên dưới cho vui!

Nhân dịp năm mới xin chúc mọi người năm mới ko bao giờ phải nói câu "Đen như chó"!

Chương 52: Vòng thần

Không khí trong căn phòng đột ngột trùng xuống.

Tam Nương há hốc chiếc miệng nhỏ nhắn của mình, không thể tin nổi nhìn gã thiếu niên gương mặt non nớt thấy rõ kia.

Ở bên cạnh mụ, hán tử họ Trần không biết từ khi nào bàn tay đã vô thức rời khỏi bàn tọa của mụ tú bà này, hắn cũng có chút ngơ ngác, nhưng dù sao cũng không phải là người ít trải qua chém giết như Tam nương, rất nhanh đã hồi phục tinh thần, muốn xông lên giúp đỡ đồng bọn.

Rắc!

Thanh âm xương gãy như tiếng pháo trúc vang lên khiến thân hình của họ Trần sững lại, bởi trước mặt hắn là một cảnh tượng kinh khủng, gã đồng bọn họ Trương, cường giả Linh Động cảnh trung kỳ, vậy mà không chống đỡ nổi một chiêu.

Hán tử họ Trương, hai mắt trừng lớn, tràn đầy khiếp sợ. Hắn cũng đã kinh ngạc, cũng đã ngẩn ngơ, thế nhưng còn chưa kịp hồi phục tinh thần như tên đồng bọn của mình thì gương mặt như của tử thần của gã thiếu niên đã biến mất. Thay vào đó, hắn nhìn thấy cảnh tượng mà có lẽ cả đời con người ta cũng không được chứng kiến.

Hai bả vai, đôi xương cánh hạc nhô ra, đường sống lưng thẳng tắp, trước khi bóng tối bao trùm, toàn bộ lưng hùm vai gấu đã hiện ra hoàn toàn rõ ràng trước mắt hắn.

Lần đầu tiên, và cũng là lần cuối cùng, hắn được tận mắt nhìn trực diện toàn bộ lưng của mình.

Hán tử họ Trần khó nhọc nuốt một ngụm nước miếng, cảm thấy lạnh toát nơi sống lưng, càng không nói đến mụ tú bà Tam nương lúc này đã sợ hãi ngồi bệt xuống đất. Hắn sống đã gần ba mươi năm, giết người cũng không hề ít, đủ các cảnh tượng máu me đều đã trải qua, thế nhưng lúc này cũng cảm thấy rợn rợn.

Không phải dùng dao đâm, cũng không phải tứ chi phân liệt, không phải cách giết người quá hoa mỹ hay rùng rợn gì, không hề có máu me rơi vãi! Hán tử họ Trương bị vặn cổ, cái đầu xoay đúng một nửa hình tròn ra đằng sau.

Đơn giản! Trực diện! Thô bạo!

Nhìn thân thể đổ sập xuống sàn của tên đồng bọn, đôi mắt trợn trừng hướng lên trần nhưng bộ ngực lực lưỡng thì lại tiếp đất, họ Trần không khỏi lui lại vài bước.

Việt phủi phủi hai bàn tay vào nhau, đồng thời ung dung xoay người lại, nheo mắt nhìn hán tử cao lớn và mỹ phụ trung niên, khóe miệng nhếch lên, ý cười rất rõ ràng.

- Trương huynh, huynh đến Trảm Yêu Thành của chúng ta mà không đi Phiêu Hồng Viện, chưa gặp được đệ nhất danh kỹ Bạch Vân thì chưa tính là đến Trảm Yêu Thành đâu!

Nhìn gã thiếu niên đang tiến đến gần, mở miệng nhắc lại từng câu từng chữ mà mình đã nói tại quán rượu, hán tử họ Trương còn không biết mình đã đá phải thiết bản hay sao. Hắn vừa rồi còn cho rằng mụ tú bà Phiêu Hương viện đã tạo ra sơ hở gì, trong lòng chửi thầm không ngớt, nhưng lúc này mới biết hóa ra hoàn toàn là do mình đã chọn nhầm đối tượng ra tay.

Tên tiểu tử mà hắn cho rằng vẫn còn chưa dứt sữa, hoàn toàn là một con cừu non đợi bọn hắn đến làm thịt, vậy mà trong chớp mắt đã cởi bỏ lốt cừu để biến thành một con sói già gian ác. Bọn hắn hoàn toàn đã bại lộ ý đồ ngay từ ban đầu, và bị tên tiểu tử phản khách vi chủ tìm đến tận gốc gác của hắn.

- Tiểu tử...không, tiểu huynh đệ, có gì chúng ta có thể thương lượng!



Việt bước tới gần hán tử họ Trần, nhếch miệng cười hỏi:

- Vậy ngươi định lấy gì ra để thương lượng?
- Ta có một bộ linh thuật bí ẩn lấy từ một khu di tích, tuy chưa có cách nào luyện thành, nhưng nó được ghi lại trong một miếng ngọc giản đủ thấy được sự bất phàm! nếu tiểu huynh đệ chịu tha mạng, ta có thể giao ra!

- Được, đem ra đi! Nếu thực sự lợi hại như ngươi nói, ta có thể cân nhắc!

Nghe thấy Việt nói vậy, hán tử họ Trần vội vã gật đầu, thò tay vào trong ngực áo, thế nhưng đang muốn rút ra thì bỗng cảm giác một bàn tay mịn màng chạm vào cổ mình. Hắn kinh hãi ngẩng đầu lên, thì một bàn tay khác đã úp xuống đầu mình.

Rắc!

Tiếng pháo trúc quen thuộc vang lên, mụ tú bà syút chút nữa thì hét lên nhưng kịp đưa tay bịt miệng mình. Cảnh tượng vừa mới đây thôi, mụ lại được chứng kiến lần nữa, hán tử họ Trần đầu đã xoay ngược ra sau, gọn gàng, thô bạo.

Thân hình hán tử họ Trần đổ sập xuống, bàn tay mới rút ra một nửa cũng trượt ra, trên tay không phải là túi chứa đồ hay gì đó tương tự, mà là một thanh chùy thủ vô cùng sắc bén. Hiển nhiên, tên họ Trần cũng không sẵn sàng từ bỏ tài phú trên người, tiếc rằng đối phương cũng không sẵn sàng tha cho hắn.

Việt gọn gàng giải quyết xong hai tên Linh Động cảnh, quay sang nhìn mỹ phụ trung niên đang ngồi bệt trên sàn, gương mặt ngây ra, toàn thân run cầm cập.

- Trương...Trương thiếu gia, nô gia...nô gia...

Hắn có điểm chán ngấy, đưa tay vỗ vỗ vào chiếc má trát đầy phấn của mỹ phụ, nhếch miệng cười cười:

- Được rồi, kiếp sau đầu thai chớ làm kỹ nữ!

Hai tròng mắt trừng lớn, rất nhanh trở nên ảm đạm.

Như vừa làm xong một việc rất nhỏ, Việt mới ngồi xuống bên cạnh thi thể hán tử họ Trương, hai tay sờ soạng trên người hắn.“Hai tên khốn này xem ra đã giết người cướp của không ít, trên người tài phú nhất định là con số lớn! Hắc hắc, tài phú phi pháp, lại giàu to rồi!”

Ý nghĩ chạy loạn, hai tay cũng không chậm đi chút nào. Bất quá mò mẫm trong áo hán tử họ Trương cả buổi cũng chẳng thấy cái gì đó đặc biệt, cũng nhíu mày nghĩ, mẹ nó, hay là kẻ này giấu đi chỗ khác rồi?

Hắn đương nhiên vẫn chưa từ bỏ ý định, lột sạch quần áo hán tử họ Trương. Hôm nay mà không thu được gì thì hắn đảm bảo sẽ băm xác hai tên này cho chó ăn. Cầm y phục của họ Trương lên giũ thật mạnh, cuối cùng một món đồ từ trong quần rơi ra, lập tức gây ra sự chú ý của Việt.

Món đồ rơi xuống sàn nhà gây ra âm thanh lạnh toát, đó là một chiếc vòng tay màu xám bạc, lóe ra ngân quang nhàn nhạt.

Việt vội vàng khom người nhặt lấy cái vòng đó, lật qua lật lại xem, nhưng cũng không phát hiện điểm nào đặc biệt, hơi nghi hoặc trầm ngâm. Lục hết cả cơ thể tên khốn này mới phát hiện ra món đồ duy nhất này, hiển nhiên không thể nào tầm thường được.

Hắn ngắm nghía chiếc vòng màu bạc, trong đầu nảy sinh một ý tưởng, tâm thần khẽ động, lập tức một tia linh lực trong suốt từ bàn tay bùng lên, bao phủ lấy chiếc vòng bạc.

Ngay khi hắn thấy linh lực đột nhiên bị chiếc vòng hút vào, thì một mảnh không gian bỗng xuất hiện trong trí não. Một mảnh không gian chỉ rộng chừng mười mét vuông, bên trong linh tinh hầm bà lằng đủ thứ gì cũng có, dễ dàng lọt vào mắt Việt, một chiếc hòm mở nắp, bên trong chứa một số lượng lớn linh tệ.

Việt hai mắt lấp lánh, đây rồi, đây chính là thứ hắn muốn. Chỉ là làm thế nào để lấy ra bây giờ?

Chỉ là hắn lập tức há hốc miệng, bởi trong đầu vừa xuất hiện suy nghĩ muốn lấy ít linh tệ ra, thì ngay lập tức một số lượng linh tệ xuất hiện trên tay hắn, khiến hắn không biết nói gì cho phải.

Nhưng rất nhanh, hắn mới từ trong ngẩn ngơ phục hồi lại, nhìn chiếc vòng bạc trong tay mình, không khỏi có xúc động ngửa mặt lên trời cười thật lớn cho sảng khoái tinh thần.

- Ha ha ha! Đồ tốt! Tạm gọi là Vòng thần đi!

Việt nhếch miệng nở một nụ cười đắc ý, đứng dậy quay lại nhìn thi thể của tên còn lại.

- Đừng để bản thiếu gia phải thất vọng nha!

Hai mắt sáng rực, ánh mắt lộ rõ vẻ tham tài!

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Bằng hữu thiên hạ đọc thấy truyện viết ổn thì xin hãy ủng hộ bản tác bằng cách tặng nguyệt phiếu và vote 9, 10*, huynh đệ nào có điều kiện thì vứt hỏa linh châu các thứ.

Vị nào có ý kiến bức xúc có thể cmt chém gió bên dưới cho vui!

Nhân dịp năm mới xin chúc mọi người năm mới ko bao giờ phải nói câu "Đen như chó"!

Chương 53: Song Ngư?

Lục soát thi thể của gã họ Trần một hồi, Việt phát hiện ra tên này không có vòng không gian như gã họ Trương kia. Xem ra thứ này cũng không đại trà như hắn nghĩ.

Trong ngực áo của gã họ Trần ngoài một số lượng lớn linh tệ, còn một miếng cổ ngọc tương đối cũ kỹ, được bọc cực kỳ cẩn thận bằng vải lụa.

"Đây là linh thuật mà tên này nói đến?"

Hắn tưởng tên này chỉ văn vẻ lừa hắn, nhưng xem ra đối phương thực sự có một bộ linh thuật. Đây đúng là thứ mà hắn thèm khát nhất lúc này.

Mân mê miếng cổ ngọc một hồi mà vẫn không tìm ra cách sử dụng, Việt thử truyền linh lực vào bên trong, chỉ thấy miếng cổ ngọc sáng lên, lập tức một luồng thông tin xuất hiện trong đầu.

"Thượng phẩm Linh thuật công kích Song Cực Ấn"

- Quả nhiên là Linh thuật! Không rõ Thượng phẩm có nghĩa là gì, nhưng xem ra không tệ!

Đúng là đôi khi hạnh phúc đến thực sự quá đỗi bất ngờ!

Hắn chuyển hết linh tệ vào trong vòng không gian, suy nghĩ một hồi liền chuyển luôn chiếc hộp ngọc chứa Triều Dương Bạch Liên cùng cây hắc vũ vào.

Giờ phút này hắn nào còn tâm tình thưởng hoa chốn phong nguyệt, lập tức lẻn khỏi Phiêu Hồng Viện.

Hắn bước vào một khách điếm tương đối lớn, vừa bước vào lập tức tiểu nhị xuất hiện đon đả chào đón. Hắn ném cho tiểu nhị một đống linh tệ rồi dặn dò:

- Không có lệnh của ta không được cho người làm phiền!

Tên tiểu nhị mắt sáng rực, thề thốt một bộ trời sập cũng nhất định không làm phiền đến khách quan.

Yên vị trong phòng, Việt lại lôi miếng ngọc giản ra, quyết tâm không tu thành Song Cực Ấn quyết không xuất quan.

Lần đầu tiên tu luyện linh thuật, Việt không dám sơ sẩy chút nào, đọc đi đọc lại phương pháp tu luyện trong đầu, hồi lâu sau mới bắt đầu động thủ.

Hắn ngồi xếp bằng, hai tay hợp lại, ngón tay kết hợp đan thành một cái ấn kỳ lạ, hai tay tạo ra một hình đối xứng ngược chiều. Linh lực huyết sắc ẩn hiện hắc khí từ cơ thể tuôn ra, quanh quẩn trong lòng bàn tay.

Linh lực giống như những con rắn nhỏ, khi kết ấn của Việt biến ảo, cũng không ngừng vặn vẹo chuyển động trong lòng bàn tay, mơ hồ hình thành một quang ấn hai màu đen trắng.

"Cách"

Quang ấn còn chưa thành hình, đã có tiếng vỡ nhỏ truyền ra, linh lực vỡ nát, dĩ nhiên ngưng kết quang ấn không hề dễ dàng.

Lần đầu tiên ra tay thất bại, Việt cũng không để ý. Tập trung tinh thần lại, hắn lần thứ hai bắt đầu.

"Cách"



Thất bại.

"Cách"

Lại thất bại.Thời gian thấm thoắt trôi qua, không rõ là bao nhiêu ngày, Việt không biết mệt mỏi vẫn tiếp tục tu luyện. Hai tay lúc đầu kết ấn còn lóng ngóng, dần dần trở nên thành thạo hơn, tốc độ ngưng tụ linh lực cũng càng lúc càng nhanh hơn.

Mười ngón tay như cá bơi lội trong nước, cong tay biến ảo. Linh lực vặn vẹo trong lòng bàn tay, hắc bạch ấn kia đã trở nên rõ ràng hơn nhiều, còn mơ hồ phát ra dao động.

Việt gắt gao nhìn hắc ấn sắp hình thành, tâm thần cũng căng thẳng vô cùng, từ khi bắt đầu đến giờ đã thất bại rất nhiều mà chưa một lần thành công.

Những ngón tay lại biến đổi, một tia linh lực huyết sắc chui vào hắc ấn.

"Oong!"

Đại ấn đột ngột run lên, phát ra những tiếng như kim khí rung động, sau đó bắt đầu thu nhỏ lại, hóa thành hắc bạch ấn rõ ràng, nhẹ nhàng khắc vào lòng bàn tay Việt.

Ngay khi hắc bạch ấn hợp nhất, cả thân thể hắn chợt căng cứng. Đây là dấu hiệu báo trước nguy hiểm, được rèn luyện qua năm tháng. Bước kế tiếp có khả năng là rất nguy hiểm.

"Oong!"

Việt rất nhanh chóng cảm thấy một dao động cự kỳ cuồng bạo bùng nổ từ lòng bàn tay, theo kinh mạch điên cuồng tiến vào cơ thể.

Xem cái hình thái này, như muốn phá hủy tất cả kinh mạch nó đi qua.

Đây có lẽ là lý do gã họ Trần không thể nào luyện thành Song Cực Ấn, cảm nhận được nguy cơ kinh mạch bị hủy diệt, ai dám luyện tiếp?

Thế nhưng Việt dám. Song Cực Ấn cuồng bạo, có điều hắn không tin còn có thể cuồng bạo hơn Huyết Hải của hắn.

ẦM!!!

Một tiếng sấm nổ vang lên, Huyết Hải sôi trào, từng đợt huyết lãng điên cuồng tiến vào cơ thể, lao tới đoàn linh lực của Song Cực ấn đang phản phệ kinh mạch. Song Cực ấn phản phệ đã cuồng, nhưng huyết lãng còn cuồng bạo hơn, hoàn bóp nát lực lượng chống đối.Phản phệ vừa bị đập tan, Việt hai tay tách ra, song ấn hiện lên, một bên hắc ấn, một bên bạch ấn, sau đó chập lại.

Lực phản phệ lại sinh ra, chèn ép kinh mạch, nhưng không thoát khỏi kết cục bị đập tan. Kinh mạch như bị xé nát, toàn thân đau đớn vô cùng, nhưng không làm khó được một kẻ như hắn.

"Rầm rầm."

Cứ như vậy trùng kích liên tục, Việt cũng không hề lơi lỏng, mồ hôi trán túa ra. Song ấn liên tục hợp nhất, động tác tạo ấn của hắn càng lúc càng thanh thoát linh hoạt.

Không biết có phải hắn ảo giác hay không mà hai tay hắn như hai con cá vô cùng linh hoạt, đang khuấy đảo đại dương, tạo nên những trận Đại phong quyển. Nơi hắn đang đứng là trung tâm của xoáy nước, vô cùng tĩnh lặng, nhưng xung quanh thì bão vũ cuồng phong.

Đây có lẽ là trạng thái đặc biệt khi tu luyện lịh thuật, toàn thân vô cầu vô dục, toàn bộ tế bào đều có xu hướng tham ngộ linh thuật.

Việt cũng không thể hiểu nổi, hắn đoán đây là một trạng thái chỉ có thể ngộ mà không thể cầu, bản thân hắn có lẽ là thiên tài trong thiên tài mới có thể đạt đến trạng thái này.

Một tiếng quát vang lên, Việt đứng bật dậy, bất ngờ công kích về bức tường ở trong phòng.

Thịch thịch!

Một thanh âm trầm muộn vang lên, tại chỗ quyền ấn công kích, vài đạo vết nứt tạo thành một lỗ nhỏ, nhưng rất nhanh lan rộng ra, tạo thành hình một vòng xoáy trên bức tường.

Trong nháy mắt, cả căn phòng trở nên lung lay muốn đổ sập.

Việt rất nhanh lùi lại vài bước, nhìn vết nứt đang lan rộng như một xoáy nước trên bức tường trước mắt.

Hắn như nhìn thấy hình ảnh trong xoáy nước, một đôi cá đan đuôi vào nhau, giữa chúng liên kết bằng một sợi xích bạc. Song ngư đang vui vẻ tự tại, đợi những đợt sóng không ngừng cuốn chúng trôi dạt đến một nơi nào đó.

Hay có thể nói rằng, chính sự vui vẻ tự tại của chúng lại tạo thành xoáy nước vô thượng đang không ngừng mở rộng giữa lòng đại dương, tạo nên cơ bão với sức mạnh khủng khiếp.

Hư ảnh biến mất, Việt như từ trong mộng tỉnh lại, hình ảnh vừa rồi thật sự rất quen mắt.

Hai tay kết ấn, hắc bạch đan xen, Song Cực ấn lại hiện ra.

Việt chăm chú nhìn ấn thành, không còn hư vô như vết nứt trên bức tường trước mặt, minh văn hiện ra rõ ràng, song ngư một đen một trắng đan đuôi vào nhau, giữa chúng liên kết bởi một sợi xích không màu. Mặc cho đại dương cuồng bạo, chúng vẫn tiêu diêu tự tại.

Hắn hơi ngẩn ra, lúc nãy chỉ thấy ngờ ngợ, nhưng đến bây giờ hắn có thể khẳng định, ấn này rất giống biểu tượng của một trong mười hai cung hoàng đạo, chòm sao cuối cùng...

...Song Ngư.

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Bằng hữu thiên hạ đọc thấy truyện viết ổn thì xin hãy ủng hộ bản tác bằng cách tặng nguyệt phiếu và vote 9, 10*, huynh đệ nào có điều kiện thì vứt hỏa linh châu các thứ.

Vị nào có ý kiến bức xúc có thể cmt chém gió bên dưới cho vui!

Chương 54: Địa bảng

Cửa phòng chẫm rãi mở, gã thiếu niên mặt mày rạng rỡ bước ra, không hề có dấu hiệu gì là thiếu ngủ.

Vừa bước xuống cầu thang, tên tiểu nhị lập tức đon đả chạy tới, mặt mày tỏ ra vô cùng quan tâm.

- Khách quan, nếu ngài còn tiếp tục không ra, tiểu nhân còn tưởng xảy ra chuyện!

- Đã bao nhiêu ngày rồi?

Việt vung tay thưởng rất dày cho tên tiểu nhị, khiến gã này cười không ngậm được mồm. Gã làm tiểu nhị đã lâu, rất biết nhìn sắc mặt khách, với một số khách quan thì không cần nịnh nọt chỉ cần làm đúng lời dặn dò thì tiền thưởng không cần phải nghĩ.

- Dạ thưa khách quan, ngài đã nửa tháng rồi chưa ra ngoài!

- Nửa tháng ư?

Không ngờ tốn nhiều thời gian như vậy mới có thể sơ thành Song Cực ấn. Nửa tháng không ăn không uống, nếu là trước kia e rằng đã chết rồi.

- Khách điếm của ngươi hôm nay có vẻ đông hơn thì phải!

Việt đảo ánh mắt quan sát, phát hiện khách điếm hôm nay đặc biệt nhộn nhịp, hôm hắn tới đây cũng rất đông khách nhưng căn bản không thể nào so được với hôm nay.

- Thưa khách quan, theo tiểu nhân được biết thì tối nay sẽ diễn ra buổi đấu giá ba tháng một lần của Vạn Yêu thương hội, vì vậy rất nhiều người tụ tập ở Trảm Yêu thành!

- Vạn Yêu thương hội? Đó là thứ gì vậy?

Tên tiểu nhị nghe vậy thì dùng ánh mắt cổ quái nhìn hắn, chỉ là rất nhanh được giấu đi, kiên nhẫn bẩm báo:

- Vạn Yêu thương hội là thương hội lớn nhất Cổ Nguyên quốc, dù là Hoàng thất hay Tứ đại thế lực cũng phải nể mặt hai phần!

Việt tiếp tục tra hỏi, sau khi đã tìm hiểu được cặn kẽ tình hình thế cục của Cổ Nguyên quốc liền rút ra một xấp linh tệ thưởng cho tên tiểu nhị, khiến tên này hai mắt long lanh tràn ngập xúc động muốn nhảy tới ôm chầm lấy hắn.

Bước ra khỏi khách điếm, Việt nhằm hướng Vạn Yêu thương hội mà đi, đương nhiên mục đích không phải là đấu giá hội. Lúc này đang là buổi chiều, đấu giá hội còn lâu mới bắt đầu.

Hơn nữa theo lời kể của tên tiểu nhị, nói thẳng ra thì hắn không đủ linh tệ để mua một món đồ rẻ nhất của đấu giá hội. Không mua thì vào xem để mở rộng tầm mắt cũng được, nhưng điều quan trọng nhất, hắn còn không đủ tư cách để vào bên trong.

Mục tiêu của hắn là Thiên Yêu đại tửu lâu, nằm đối diện Vạn Yêu thương các.

Xuyên qua dãy phố lớn đủ để mười liệt mã dàn hàng ngang, cửa hàng hai bên đường hết sức xa hoa, tựa như dùng hoàng kim để kiến tạo, xa xa là những tòa mộc lầu cao vút, khí thế hùng hồn.

Việt dừng lại trước một xửa hàng, nhìn lên tấm biển Bách Thư Trai, hơi có điều suy nghĩ rồi bước vào trong.

.....

Thành Tây Trảm Yêu thành, Thiên Yêu đại tửu lâu.



Trong một căn phòng riêng biệt hiệu chữ Thần, Việt ung dung ngồi đợi thức ăn đem lên.

Thiên Yêu đại tửu lâu là Đệ nhất tửu lâu của Trảm Yêu thành, so với tửu quán hôm trước hắn ghé vào đúng là một trời một vực, còn có cả mười sáu phòng bao.

Thực ra hắn thích ngồi chung với đám thực khách ngoài kia hơn, nhưng tiếc là đã kín chỗ, chỉ đành thuê một phòng bao.
Bàn tay khẽ lật, lập tức xuất hiện một cuốn sách, trên bìa sách ghi năm chữ: "Vạn Thú đồ - Địa bảng"

"Hung cầm dị thú trong thiên địa, huyết mạch có thể quyết định đến thành tựu. Vạn Thú Đồ tập trung những loại huyết mạch mạnh mẽ nhất, sắp xếp thành Thiên Bảng và Địa Bảng.

Trong đó, có thể thượng vị Thiên bảng đều là những huyết mạch cao quý nhất, khi trưởng thành đều có năng lực đăng thiên, trở thành tồn tại cao cấp nhất!"

Đăng thiên? Hắn không rõ ràng lắm đăng thiên là cảnh giới gì nhưng bản thân hai chữ đăng thiên đã lờ mờ thấy được phần nào.

Địa bảng bài danh thứ 56 Hung Ngột.

Địa bảng bài danh thứ 62 Lam U Tước.

Địa bảng bài danh thứ 67, Xích Dung Hạt.

Địa bảng bài danh thứ 93 Thôi Sơn thử.

Ngoài miêu tả còn có hình vẽ vô cùng chi tiết, vì vậy rất nhanh hắn tìm đến bài danh của mấy đầu Thú vương nọ bên trong Thập Vạn Đại Sơn. Không ngờ huyết mạch của chúng đều thượng vị Địa bảng.

- Lạ thật, sao không thấy Hỏa nhãn kim viên và Hắc ám đại điểu, không lẽ huyết mạch bọn chúng lại nằm trên Thiên bảng?

Bên trong Bách Thư Trai chỉ bán Vạn Thú đồ Địa bảng, muốn tìm mua được Thiên bảng căn bản phải tìm đến Vạn Thư Trai, mà Vạn Thư Trai chỉ xuất hiện ở những quốc gia phẩm cấp cao hơn.

Trên đại lục này các thế lực được chia làm Cửu phẩm, Cổ Nguyên quốc là Thất phẩm quốc gia, còn Ngũ đại thế lực chỉ là Bát phẩm thế lực mà thôi.

Việt cất Vạn Thú Đồ, định lôi cuốn Vạn Thảo Đồ ra nghiên cứu thì đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa, rồi có giọng nói vọng vào.

- Khách quan, thức ăn đã được chuẩn bị xong!

Lập tức Việt dẹp hết mọi thứ sang một bên, vùi đầu vào ăn, chỉ một loáng đã xử lý xong suất ba người.
Ngoài phòng bao, tiểu nhị lại bưng thêm một đĩa đồ ăn nữa vào.

- Đây là Thập Thập lưu hương, đặc sản của Thiên Yêu đại tửu lâu chúng tôi, xin dâng khách quan!

Việt cảm thấy vô cùng hài lòng, hắn đến đây cũng vì món này. Thưởng cho tên tiểu nhị một xấp linh tệ, hắn hắn bắt đầu thưởng thức món ăn chỉ có ở Thiên Yêu đại tửu lâu này.

Tiểu nhị chưa đi được bao lâu, từ bên ngoài phòng bao truyền đến thanh âm phẫn nộ.

- Cái gì, phòng bao đầy rồi, đùa gì chứ, không lẽ Ngạo Quyền Lâm Kiệt ta phải ngồi ăn cơm với đám người hạ đẳng này?

- Lâm gia, phòng bao đúng là kín hết rồi, hay là ngài đợi thêm chút nữa, ta đoán có vài vị đại gia cũng sắp ăn xong rồi!

- Hừ, cho người thời gian một tuần trà, dọn sạch phòng bao cho ta, bằng không bắt ngươi hỏi tội!

Tiểu nhị rất là khó xử, có thể vào phòng bao đều là những đại nhân vật, không nên động vào, nhưng vị Lâm gia này cũng không phải nhân vật tầm thường.

- Ngài đợi chút, ta đi mời trưởng quầy!

Tiểu nhị không dám tùy ý quyết định, lạch bạch chạy vội xuống lầu.

Thanh niên quần áo chỉnh tề cười lạnh, nói với mỹ nữ xinh đẹp bên cạnh:

- Nghe nói đấu giá hội lần này có không ít trân phẩm, sợ là rất nhiều người nghe được thông tin!

Mỹ nữ xinh đẹp nói:

- Phỉ Thúy Cốc Lý Minh công tử nghe nói cũng đến!

- Phỉ Thúy công tử cũng đến ư?

Sắc mặt Lâm Kiệt hơi biến. Lý Minh là một trong Tứ công tử của Cổ Nguyên quốc, thực lực Linh Luân đỉnh phong, có lẽ giờ này đang bế quan đột phá Linh Phách mới đúng, còn ham hố đấu giá hội này làm gì vậy?

- Không sai! Thời gian trước Phỉ Thúy công tử cùng 2 vị công tử khác tiến vào Thập Vạn Đại Sơn tìm một bảo vật đột phá Linh Phách, nhưng nghe nói bảo vật đến tay rồi còn bị một thiếu niên giữa đường đánh ra đoạt bảo. Vì vậy muốn từ đấu giá hội lần này kiếm chút trân bảo hỗ trợ đột phá, nếu không e là phải tụt hậu so với ba vị Công tử kia!

- Bị một thiếu niên xông ra đoạt bảo?

Lâm Kiệt không tin nổi tai mình, sau khi nhận được ánh mắt khẳng định của mỹ nữ thì khó khăn nuốt nước bọt.

- Phỉ Thúy công tử là tồn tại cấp số nào cơ chứ? Lẽ nào thiếu niên kia lại là thiên tài Nam Phong bảng?

Đúng lúc này, một vị chưởng quầy độ sáu mươi vội vàng chạy đến, cắt ngang cuộc nói chuyện của Lâm Kiệt.

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Các huynh đệ đọc truyện thấy chỗ nào vớ vẩn quá cứ thoải mái cmt bên dưới nhá!

Ai thấy hay có thể ủng hộ vote 10*, ném kim đậu, nguyệt phiếu, hỏa linh châu..., bản tác xin cảm ơn!

Chương 55: Nhất quyền

Bên ngoài phòng truyền đến tiếng gõ cửa, Việt dừng đũa nhìn ra.

Chỉ thấy tên tiểu nhị ban nãy bước vào, xoa xoa tay, khép nép nói:

- Vị thiếu gia này, hi vọng ngài nhường phòng bao cho một vị khách bên ngoài, về phần đồ ăn đã dùng lúc nãy coi như miễn phí!

- Miễn phí? Tưởng bản thiếu gia không có tiền trả hay sao?

Việt ngoài mặt thản nhiên mà trong lòng cười lạnh không thôi. Lúc trước vào đây có lẽ hắn còn xót tiền, chứ sau sự kiện Phiêu Hồng viện hắn đang rất rủng rỉnh, đừng nói là một bữa, có mười bữa hai mươi bữa như này hắn cũng dư sức trả.

- Vẫn chưa được hay sao hả chưởng quầy?

Có tiếng quát từ xa vọng đến, tiếng bước chân hấp tấp vang lên, bước vào là vị chưởng quầy trung niên.

- Vị thiếu gia này, thực sự xin lỗi, gian phòng này sớm có người đặt, hai người hay là đi sang tửu lầu khác!

Vị chưởng quầy không ngờ lại là một gã Linh Động cảnh, mặc dù chỉ là sơ kỳ nhưng từ đó có thể thấy Thiên Yêu đại tửu lâu này không tầm thường.

Nhìn thấy tu vi của trung niên chưởng quầy, Việt không có gì phải e ngại, lập tức đập đôi đũa xuống bàn lạnh giọng:

- Bắt nạt bản thiếu là người từ nơi khác đến hả, hôm nay bản thiếu gia cứ ở đây, ai dám đuổi ta đi!

Nào ngờ thái độ của hắn như vậy mà trung niên chưởng quầy vẫn cứng rắn nói:

- Ta khuyên ngươi nên đi chỗ khác, vị ngoài kia không động vào được đâu!

- Kẻ nào mà ta không động được? Gọi hắn vào đây ta xem nào!

- Khẩu khí lớn quá nhỉ?

Thanh âm kiêu ngạo đột nhiên truyền tới, cửa phòng mộ lần nửa lại mở ra, Lâm Kiệt và mỹ nữ xinh đẹp đi vào, họ đã không thể đợi thêm được nữa, chuẩn bị đích thân đuổi người.

Lâm Kiệt liếc mắt thấy đối phương chỉ là một gã thiếu niên, khí thế trên người có lẽ là Linh Động, lập tức coi thường nói:

- Tiểu tử, đừng tự chuốc nhục, tốt nhất mau lăn đi!

Việt cũng chăm chú quan sát đối phương, phát hiện ra cảnh giới là Linh Động viên mãn, hầu như đã bước một chân vào Linh Luân cảnh, đúng là có vốn để kiêu ngạo.

- Dám để bản thiếu gia lăn, ngươi nghĩ mình là thiên vương lão tử chắc?

Lâm Kiệt vẫn giữ nguyên thái độ mỉa mai nói:

- Ta không phải thiên vương lão tử, nhưng để ngươi lăn thì thừa sức!

Chưởng quầy thấy tình thế không ổn, mấy người này nếu như đánh nhau thì khác gì hủy chiêu bài Thiên Yêu đại tửu lầu, vội vàng quay sang Việt nói:



- Vị thiếu gia này, Lâm gia đây chính là Ngạo Quyền Lâm Kiệt bát kiệt chi nhất của Cổ Nguyên quốc, không phải ngươi có thể đụng vào! Nghe lời ta, lập tức rời đi, nếu không bị thương là nhẹ, mất mặt là lớn, không đáng!

- Bát Kiệt ư? Lại còn Ngạo Quyền?

Việt cảm thấy vô cùng hứng thú, hắn biết lứa thanh thiếu niên Cổ Nguyên quốc đứng đầu là Tứ đại công tử, còn Bát Kiệt là gì hắn không quá rõ ràng.Tên tiểu nhị cũng theo đuôi:

- Đúng vậy! Lâm gia tuy chỉ là người đứng cuối trong Bát kiệt nhưng không phải thiếu gia ngài có thể động vào!

Lâm Kiệt nghe thấy hai chữ "đứng cuối" lập tức ánh mắt thâm trầm nhìn tên tiểu nhị khiến tên này cảm thấy như lọt vào hầm băng. Đây vốn dĩ là điều Lâm Kiệt đau đáu thời gian qua, Bát kiệt chỉ còn mình hắn chưa thể ngưng tụ Linh Luân, nếu không tăng tốc thì chẳng mấy sẽ bị hất cẳng.

- Ha ha ha...

Lâm Kiệt vốn dĩ đang rất bực mình, sớm đã vận khởi linh lực, lập tức lạnh giọng:

- Tiểu tử, ngươi cười cái gì?

- Dám đọ vị thế với bản thiếu gia, ngươi có biết thiếu gia này là ai không?

Chưởng quầy thấy có chút không đúng:

- Không biết vị gia này là thiếu gia nhà nào?

- Nghe cho rõ đây, bản thiếu gia...

Việt lớn tiếng dõng dạc:

-...chỉ là một người bình thường thôi, không có tiếng tăm gì hết!

Chưởng quầy lập tức choáng váng, Lâm Kiệt thì linh lực bùng lên, sát khí tập trung vào gã thiếu niên dám cợt nhả trước mặt mình, hai mắt bắn ra tinh quang, gằn giọng:

- Ngươi dám đùa ta?

Việt lập tức xua tay cười nói:

- Ai dám cợt nhả trước mặt Lâm Kiệt Lâm gia đại danh đỉnh đỉnh. Ngưỡng mộ đại danh đã lâu, nhưng phải nói thật là ta chưa nghe thấy bao giờ!- Ngươi muốn chết?

Cứ mỗi một chữ, khí thế của Lâm Kiệt lại cao lên một phân, đến cuối cùng, sát khí như hỏa diễm từ trong thân thể bạo phát, phóng thẳng lên trời, những vật trang trí treo bốn xung quanh tường bị thổi tán loạn.

Không hề tỏ ra e ngại trước khí thế của đối phương, Việt vẫn giữ nguyên dáng vẻ cợt nhả của mình, chỉ có điều xung quanh hắn từng đoàn linh lực huyết sắc không ngừng cuộn lên, hắc khí ẩn hiện trong mắt, khiến hắn trở nên thật quỷ dị.

Lâm Kiệt thề hôm nay phải cho tên tiểu tử này biết trời cao đất dày, tay phải từ từ nắm chặt, phát ra những tiếng kêu răng rắc, tựa như bàn tay không phải xương máu mà là một miếng lưu ly phỉ thúy đang ma sát với nhau, thu thành một khối.

- Ngạo Phách Lưu Ly Quyền!

Lục quang sáng chói phóng ra khỏi nắm đấm, một quyền lừng danh của Bát Kiệt Ngạo Quyền chính diện đánh ra.

Ầm!

Một quyền này vẫn chưa hoàn toàn đánh ra, cả Thiên Yêu đại tửu lầu đã có chút lắc lư, những thực khách đang ăn cơm mặt lộ vẻ nghi hoặc, không biết phát sinh chuyện gì!

Bên trong phòng bao Thần tự số bốn, không khí nứt vỡ từng khối, tự như kim ngọc giải thể.

Thấy nhất quyền của đối phương đã gần công tới, Việt cũng một bước tiến lên, tay phải ngưng thành quyền, lập tức bộc phát ra huyết quang mãnh liệt. Không sử dụng linh thuật, không sử dụng tiểu xảo, hoàn toàn là một quyền quán đầy linh lực đấm ra, trực diện mà trần trụi.

Hắn muốn kiểm chứng sức mạnh của bản thân, muốn biết Nghịch Tu có đúng là quét ngang cùng giai hay không.

Hai nắm đấm chạm vào nhau.

Ngay trong khoảnh khắc đó, tất cả mọi người mắt không nhìn thấy gì, chỉ còn lại huyết quang bùng lên nuốt trọn cả ba người trong phòng bao.

Ầm!

Thanh âm như tiếng sấm rền phát ra, bốn bức tường xung quanh phòng bao nứt toác, sàn nhà vỡ ra vung tung tóe, bàn ghế nát vụn, những tiếng đì đùng vang lên không ngớt, tựa hồ có ai bị đánh lùi, đụng nát những thứ sau lưng.

Sau vài cái chớp mắt, huyết sắc quang mang mới tan đi, đợi nhìn thấy cảnh tượng trong phòng, mọi người đều phải tròn mắt, mặt đầy vẻ khó tin.

Trong căn phòng tan hoang, một bóng người dựa lưng vào vách tường, sức mạnh khổng lồ khiến cho vách tường lõm xuống, vết nứt chằng chịt, chỉ cần một tác động nhẹ có lẽ cũng sụp đổ.

Chỉ thấy người này sắc mặt tái nhợt, hai mắt vô thần, máu tươi từ cánh tay và khóe miệng trào ra. Bàn tay phải không ngừng run rẩy, xơ xác như cây khô bị sét đánh, lộ ra cả xương thịt.

Giữa phòng, gã thiếu niên đứng bất động như núi, không có tổn hại gì, hai mắt nhắm nghiền hoàn toàn không quan tâm đến kẻ địch.

Căn phòng trở nên yên tĩnh một cách đáng sợ, mãi một lúc lâu sau mới có thanh âm khó nhọc vang lên:

- Bát Kiệt Ngạo Quyền...nhất quyền bại!

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Các huynh đệ đọc truyện thấy chỗ nào vớ vẩn quá cứ thoải mái cmt bên dưới nhá!

Ai thấy hay có thể ủng hộ vote 10*, ném kim đậu, nguyệt phiếu, hỏa linh châu..., bản tác xin cảm ơn!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau