ĐẾ HOÀNG TÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế hoàng tôn - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: Rắc rối

Màn đêm buông xuống, bao trùm cả bầu không gian.

Một thân ảnh ngồi lặng lẽ bên đống lửa bập bùng, nét mặt rất bình tĩnh, không hề hoảng loạn vì những tiếng gào rú của Yêu thú thỉnh thoảng lại vang lên trong bóng đêm.

Ánh lửa hắn vào một bên gương mặt non nớt của tuổi thiếu niên lúc này đã được rửa sạch sẽ, khiến nó nửa sáng nửa tối trông thật tà, giống như một vị thần ma lạc bước chốn hồng trần.

Lúc này hắn đã ra khỏi vùng rừng núi bát ngát, tiến vào một khu vực bình nguyên vô tận tràn ngập sinh cơ. Là một vùng bình nguyên bình thường nhất, không tồn tại những loài hung cầm dị chủng thực lực khủng bố.

Thậm chí hắn đã phát hiện ra dấu tích của nhân loại, không phải hài cốt cổ lão hay dấu tích gì đó xa xưa, mà chân chính là vật dụng còn xót lại của nhân loại, rất rất mới, rõ ràng mới được dùng không lâu.

Thực sự khiến hắn suýt chút nữa thì mừng rơi nước mắt, từ khi rời khỏi thần thổ của cổ quốc, hắn đã từng nhìn thấy một đám đồng loại nhưng chưa kịp hỏi thăm gì thì đã chết thảm dưới móng vuốt của yêu thú rồi.

Có điều chính hắn cũng không ngờ được rằng, còn một đám thanh niên anh kiệt bừng bừng nhiệt huyết đã vì hắn mà phải bỏ mạng chốn rừng núi.

Dù sao thì hắn cũng biết mình đang đi đúng hướng, sẽ rất nhanh thôi hắn sẽ rời khỏi vùng đại ngàn này, tiến về thế giới nhân loại.

Từ khi tiến vào bình nguyên đã được năm ngày, có thể coi là năm ngày nhàn nhã nhất từ khi bước lên Tổ Sơn, có nói là một chuyến du hành tận hưởng sơn thủy hữu tình cũng không ngoa.

Gã thiếu niên ném thêm một ít cành cây khô vào trong đống lửa, sau đó lê người đến gần một thân cây gần đó dựa vào, định đánh một giấc ngủ tạm bợ, thì bỗng nhiên có cảm ứng, ngẩng lên nhìn màn đêm đen kịt phía trước, ở đó có tiếng bước chân vội vã vang lên.

“Đây rồi, cuối cùng cũng gặp được đồng loại!”

Trong vui nhưng ngoài không vui, sắc mặt hắn không hiện bất kỳ phản ứng gì, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chăm chú.

Một lúc sau, cuối cùng có hai đạo thân ảnh bước ra từ bóng tối. Đi trước tiên là một nam tử cao to, bộ dạng thô kệch, đi phía sau là một nữ tử, mặc hồng y thiếu nữ dáng người mảnh mai yểu điệu, dung mạo diễm lệ, cũng có thể coi là một tiểu mỹ nhân.

- Bằng hữu, bọn ta bị Yêu thú chặn đường, thấy có ánh lửa nên đành rút lui đến đây, không biết có thể tạm thời nghỉ chân ở đây không?

Tu vi nam tử chỉ là Linh Động cảnh, còn thiếu nữ mới chỉ là Cảm Linh, về cơ bản không thể gây ra bất lợi gì. Thế nhưng bằng giác quan của một kẻ trải đời, hắn đã ngửi được mùi vị rắc rối.

Nhưng rắc rối cũng có phân chia tốt xấu, gã thiếu niên nở nụ cười thân thiện nhìn thanh niên nam tử cười:

- Đất đai cũng không phải của ta! Hai người cứ ngồi đi!

Đôi nam nữ nghe vậy thì mừng rỡ, chần chừ một lúc mới lại gần đống lửa rồi ngồi xuống, bộ dáng có chút không thoải mái.

Chỉ có điều chưa kịp ngồi ấm chỗ, hai bên còn chưa kịp đãi bôi nhau vài câu thì rắc rối đã đến ngay lập tức.



Một đạo tiếng cười nhẹ đột nhiên truyền đến, tiếp đó là những âm thanh xé gió phóng tới, năm đạo hắc ảnh xuất hiện trên một ngọn đại thụ phía trước mặt bọn người đang ngồi bên đống lửa, ánh mắt sắc lạnh pha chút giễu cợt nhìn bọn họ như mèo đang vờn chuột.

- Hà hà, La Thiên, sao không chạy nữa?

Gã thiếu niên vẫn ngồi yên, chỉ quay sang nhìn vị thô kệch nam tử gần đó. Hắn đương nhiên không không cho rằng bọn người này đến là vì mình.Chỉ thấy thô kệch nam tử được gọi là La Thiên này sắc mặt trở nên xám xịt, ái ngại nhìn hắn:

- Xin lỗi, khiến tiểu huynh đệ bị liên lụy! Huynh đệ mau rời đi, để tại hạ giải quyết chuyện cá nhân!

Đứng đầu năm đạo hắc ảnh là một gã nam tử mặc hắc bào. Hắn nheo mắt, cười lạnh nói:

- Đã tiếp xúc với các ngươi rồi thì không ai đi được!

Hắn vừa dứt lời, bốn người còn lại lập tức nhảy xuống đất, tản ra bốn phía vây lấy ba người quanh đống lửa lại.

- Các ngươi đừng có ép người quá đáng!

La Thiên đứng dậy quát lớn.

- Chỉ trách các ngươi biết điều không nên biết thôi!

Gã thanh niên trên ngọn cây nhếch mép cười, rồi ngay lập tức thân hình hắn lao tới, chưởng phong ập về phía gã thiếu niên bên dưới như vũ bão. Khí thế trên người không ngờ lại là Linh Động cảnh, còn mạnh hơn la Thiên vài phần.

Thấy vậy La Thiên vội vã lao lên chặn phía trước hắn, tung ra một quyền đỡ đòn của địch thủ.

Ầm!

Linh lực bùng nổ từ nơi hai nắm tay tiếp xúc, lá cây dưới mặt đất lập tức tan thành tro bụi. Kình phong cuồng bạo khiến đống lửa bùng lên đáng sợ.

La Thiên loạng choạng lui về sau vài bước, gương mặt lập tức trở nên tái lật, hiển nhiên do đã bị thương từ trước.Đả thương La Thiên xong, nhưng gã thanh niên đối diện vẫn không hề có ý định dừng tay, một quyền vung tới nện thẳng vào ngực khiến họ La tiếp tục lui về phía sau, miệng phun ra ngụm máu lớn.

Sát ý tràn lên trong mắt, có vẻ như không muốn tốn thêm chút thời gian nào, linh lực hùng hồn ngưng tụ trên đầu ngón tay của gã thanh niên tựa như lưỡi kiếm sắc bén, nhanh như chớp nhằm thẳng cổ họng La Thiên mà đâm tới.

- Thiên ca!

Tiểu cô nương thấy thế, sắc mặt tái đi, thân hình nhỏ bẻ chạy tới chắn trước mặt đường ca mình. Thực lực của nàng ta hơi yếu, hơn nữa tính cách thì yếu đuối một chút, cho nên khi thấy ánh mắt hung hãn của đối phương nhìn mình thì khí thế đã giảm mất một nửa.

- Cảnh tượng cảm động thật, nhưng ta không biết thương hoa tiếc ngọc đâu!

Thấy thiếu nữ nhỏ bé dùng thân thể chắn đằng trước mặt La Thiên, gã thanh niên âm lãnh nở nụ cười lạnh, ánh mắt không hề có chút thương tiếc nào, mà ngược lại còn có khoái cảm biến thái.

Linh lực trên đầu ngón tay càng mạnh mẽ hơn, phóng ra đâm thẳng tới gương mặt xinh đẹp của người thiếu nữ.

- Hinh nhi, tránh ra!

La Thiên thấy thế, sắc mặt nhất thời kịch biến, quát lên. Anh mắt nhất thời đỏ ngầu, muốn xông tới ngăn cản, nhưng khí huyết trong cơ thể đang bị xáo trộn nên không thể vận chuyển linh lực nhanh chóng được, chỉ có thể trơ mắt mà nhìn.

Thế nhưng khi công kích hiểm độc kia sắp chạm vào chiếc cổ trắng nõn nhỏ bé của Hinh Nhi, một âm thanh xé gió chói tai đột nhiên vang lên.

Một luồng huyết quang âm lãnh đột ngột như từ cõi u minh xuất hiện, nện thẳng vào ngực của gã hắc bào thanh niên.

Rắc rắc rắc...

Tiếng xương gãy vang lên như pháo trúc, gã thanh niên vừa mới đây thôi còn dồn ép La Thiên lúc này đã biến thành một con diều đứt giây bay ngược ra sau, va vào chính thân cây đại thụ mà hắn từng ngự trên đỉnh.

Biến cố đột ngột khiến tất cả đều căng mắt ra nhìn, chỉ thấy huyết quang quang tán đi, một bóng người xuất hiện ở trước mặt hai huynh muội họ La.

Gương mặt anh tuấn tươi trẻ, thế nhưng đôi mắt tràn ngập sự trải đời,

Bóng lưng không cường tráng lại toát ra sự cô độc ngạo nghễ như có thể gánh cả trời cao.

Khóe miệng nở nụ cười nhưng lại khiến người ta có cảm giác lạnh lẽo.

Vừa ra tay chính là gã thiếu niên ngồi bên đống lửa vốn dĩ không ai thèm để ý...

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Bằng hữu thiên hạ đọc thấy truyện viết ổn thì xin hãy ủng hộ bản tác bằng cách tặng nguyệt phiếu và vote 9, 10*, huynh đệ nào có điều kiện thì vứt hỏa linh châu các thứ. Vị nào có ý kiến bức xúc có thể cmt chém gió bên dưới cho vui, bản tác xin chân thành cảm ơn!:D

Chương 47: Triều Dương

Bầu trời dần dần có xu hướng chuyển sang màu đỏ, ánh sáng hừng đông xuất hiện nơi đường chân trời, báo hiệu một ngày mới lại đến.

Ánh mặt trời xuyên qua cây rừng nguyên thủy rậm rịt, chiếu tới khu vực đầm lầy rộng lớn âm u.

Một đầm lầy đen thui như mực, phía trên nó là một màn sương mù dinh dính ướt át. Chỉ cần cẩn thận là có thể cảm giác được, sương mù này vô cùng độc, nếu thực lực không đủ mà can đảm xông vào thì chỉ có nước chết. Bởi vì ngay cả thực lực Linh Động e rằng cũng khó mà cầm cự được lâu.

Trên mặt nước của đầm lầy, thỉnh thoảng có những bong bóng khí vỡ ra, độc khí thản nhiên bốc lên, mặt nước lại có bùn đen cuồn cuộn, bùn đen lắng xuống, những đôi mắt dã thú hung tàn đỏ ngầu quét nhìn chung quanh.

Khu vực trung tâm của đầm lầy hắc vụ càng nhiều và độc hơn, dễ dàng nhận thấy một dải màu lục như màu ngọc bích, không hề có chút dấu hiệu nào nhiễm phải sương độc dày đặc.

Nổi bật giữa khung cảnh xám xịt, những nụ sen trắng tinh gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn, mặc dù chưa nở bung hết nhưng đã tỏa ra một mùi hương ngan ngát, chỉ là kết hợp với mùi hôi thối của đầm hắc độc này thì lại tạo ra một thứ mùi vô cùng đặc biệt, có thể khiến người kiên cường nhất cũng phải nôn thốc nôn tháo.

Xung quanh đầm hắc độc, lấp ló một vài đoàn người, có người khí thế mạnh mẽ, người lại phong thái ngờ ngời, kẻ thì thâm trầm viễn lự... nhưng không thể phủ nhận, không có ai là kẻ yếu.

Gần phía đầm lầy đó có một nhóm người mặt mày ủ dột lo âu, người đi đầu là một thanh niên tương đối anh tuấn, hai mắt lóe lên sự hiểm độc, lúc này đang đưa mắt nhìn quanh, nhạt giọng:

- Vẫn chưa trở lại?

Một thanh niên đứng bên cạnh vội vàng đáp:

- Lý Minh công tử yên tâm, năm người kia chắc không có chuyện gì!

Gã thanh niên được gọi là Lý Minh hừ lạnh:

- Sinh tử của mấy tên phế vật bản công tử há lại quan tâm! Chỉ e bọn chúng không hoàn thành nhiệm vụ, để lộ ra phong thanh, như vậy lại nhiều thêm đối thủ cạnh tranh!

Ánh mắt lạnh lẽo nhìn về trung tâm đầm lầy, có thể thấy nổi bật giữa dải màu lục bích là ba nụ hoa, còn những đám người lấp ló xung quanh đầm hắc độc, lại vừa có đúng ba tổ đội, hiển nhiên ba phương đã hình thành một loại thỏa hiệp ngầm.

Bây giờ xuất hiện bên thứ tư, thậm chí bên thứ năm, mọi chuyện sẽ e rằng sẽ không còn đơn giản nữa.

Thế nhưng có lẽ nằm mơ gã thanh niên họ Lý cũng không ngờ rằng lời của mình thực ra đã ứng nghiệm từ lâu.

.....



Một cơn gió nhẹ thổi qua, chiếc lá chưa kịp rơi xuống đất đã bị một chiếc giầy giẫm nát. Một gã thiếu niên đi đến bên một cây cổ thụ khá giống cây đước, nhìn về phía đầm lầy u ám rộng lớn.

Ánh mắt tập trung vào ba nụ bạch liên nổi bật giữa làn hắc vụ, cánh hóa hé mở không ngừng hấp thụ ánh bình minh ấm áp. Xuyên qua những cánh hoa đang mở ra, có thể thấy thấp thoáng một đóa hỏa diểm đang hừng hực thiêu đốt.

Ánh rạng đông càng sáng, thì cánh hoa cũng dần mở ra, ba đóa bạch liên tinh khiết dường như chỉ chờ xúc tích đủ thái dương quang để nở ra.Tứ cấp linh hoa, Triều Dương Bạch Liên.

Hắn đương nhiên không hiểu Tứ cấp linh hoa là cái gì, cũng chẳng biết biết đến Triều Dương Bạch Liên, tất cả đều do huynh muội họ La kể lại.

Tiên hoa linh thảo cũng như hung cầm dị thú, đều được chia làm mười cấp, cấp một ứng với Cảm Linh cảnh của tu giả nhân loại, cũng tương đương với Nghịch lộ Linh Hải cảnh. Tứ cấp linh thảo chứa đựng lượng linh khí lớn đến mức thậm chí ngay cả Giác Tỉnh đệ tứ cảnh - Linh Phách giả cũng phải thèm muốn.

Những điều đó cũng không quan trọng lắm, chỉ cần biết đây là thứ tốt, hắn nhất định sẽ tìm cơ hội cướp về tay. Hành vi rình rập trộm cắp hắn không khoái lắm, sở thích của hắn là cướp đoạt một cách công khai,giống như một câu danh ngôn nổi tiếng trong chốn giang hồ:

Rình rập phi quân tử.

Lén lút bất trượng phu!

Rời mắt khỏi ba đóa bạch liên, gã thanh niên quét ánh mắt nhìn ba nhóm người đứng tản mác xung quanh đầm lầy. Ba đóa hoa, ba tổ đội, rõ ràng là đã có thỏa hiệp ngầm, hơn nữa lại là sen trắng Triều Dương, việc hai huynh muội họ La bị truy sát cũng là điều dễ hiểu.

Ngay cả bản thân hắn lúc này cũng không muốn có thêm kẻ nào xuất hiện ở nơi này, như vậy thì quá mức cạnh tranh rồi.

Nhìn khí tức ba nhóm người, nổi bật lên là ba kẻ đứng đầu, khí tức ẩn ẩn đều là Linh Luân cảnh, chỉ cần cung cấp đủ tinh hoa sinh mệnh là có thể tiến vào bí cảnh cuối cùng, Triều Dương bạch liên là một sự lựa chọn không thể hoàn mỹ hơn.

Không chỉ cũng cấp một lượng tinh hoa sinh mệnh khổng lồ, chính là tối cường chí bảo để bước vào tiểu cảnh cuối cùng, sen trắng Triều Dương là thứ chỉ có thể ngộ chứ không thể cầu.

Bầu trời càng lúc càng trong, quang hoa càng lúc càng rực rỡ, buổi bình minh dần dần di đến tận cùng.

Dưới đầm lầy hắc độc, ba bông bạch liên lúc này đã sắp nở hẳn, những cánh hoa tao nhã vươn ra trong sương sớm, để lộ ra nhụy hoa rực rỡ hừng hực như đóa hỏa diễm thiêu đốt vạn vật.- Đến lúc rồi!

Hai mắt gã thiếu niên hừng hực nóng cháy, muốn bay ra tìm kiếm nhưng bản năng cho biết đừng bao giờ làm chim đầu đàn, đó là điều không nên và không được phép.

Thình lình có một tên thanh niên cường tráng đột ngột từ trong rừng rậm bao quanh đầm lầy lao ra, cười hô hố phóng tới gần dải lục bích, cả ba nhóm người đều bất ngờ không kịp phản ứng.

- A!

Hắn vừa xuất hiện bên cạnh dải màu lục bích, đang mừng rỡ cười lớn định giơ tay chụp lấy một đóa bạch liên, thì đột nhiên từ mặt bùn hắc độc đột nhiên có một bóng đen chui lên, cuốn lấy đôi chân hắn rồi kéo xuống.

Chỉ có một tiếng kêu thảm vang lên, rồi sau đó im bặt. Gã thanh niên cường tráng biến mất như thể chưa bao giờ xuất hiện.

- Đó là cái gì?

Gã thiếu niên há hốc mồm trước cảnh đó, hoàn toàn không hiểu chuyện gì xảy ra, vội vàng lần lượt nhìn về phía ba nhóm người, chỉ thấy sau phút bất ngờ vì đột nhiên có kẻ đột ngột xuất hiện, cả ba nhóm người đều không hề có chút nào ngơ ngác vì chuyện xảy ra sau đó.

Hiển nhiên mấy gã này đều biết điều gì đó, và xem ra đã chuẩn bị kỹ càng rồi.

“Xem ra phải thay đổi kế hoạch!”

Quét ánh mắt bốn phía đầm lầy, rồi lại nhìn về nhân thủ của ba nhóm người, đầu óc liên tục xoay chuyển tính toán.

Tình thế lúc này rất không ổn, đối phương có ba gã Linh Luân cảnh, chỉ khi nào mở ra Linh Tuyền hắn mới có cơ hội chống lại, vẻn vẹn cũng chỉ là có cơ hội chống lại mà thôi. Tu vi chỉ là một phần, linh thuật cũng quan trọng không kém.

Hơn nữa nhân thủ mỗi phương đều không ít, đều là cùng cấp với hắn, thực lực so với đám người đuổi theo La Thiên còn mạnh hơn nhiều.

Đoạt thức ăn trước miệng cọp, việc này rất khó nhằn đây!

Gã thiếu niên suy nghĩ không quá lâu, chỉ sau một lúc thì tìm được đối sách, lặng lẽ rời vị trí tiến đến một phương vị khác.

Cùng lúc đó, ba nhóm nhân thủ cũng bắt đầu động thủ.

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Lại có một vị bằng hữu đề cử 5 nguyệt phiếu, nước mắt chảy dài mà trong lòng mừng khôn xiết, truyện mình viết ra cũng có những độc giả của riêng mình.

Có gì bức xúc hay không hài lòng về truyện, các vị cứ cmt nhiệt tình bên dưới, bản tác xin đa tạ!

Chương 48: Đắc thủ

Lý Minh dẫn đầu gần chục người đạp lên bùn lao về nơi trung tâm đầm hắc độc.

Mặt bùn đen ngòm đột ngột vang lên một tiếng "đùng" cực lớn, một bóng đen uyển chuyển đang mạnh mẽ đập thẳng vào người hắn.

Lý Minh không biến sắc, nắm tay lại, một thanh trường đao xuất hiện, đao phong sắc bén thổi ra, bổ xuống bóng đen kia.

Keeng!!!

Chỉ thấy tiếng va chạm như tiếng kim loại vang lên, thanh đao sắc bén đã chém đứt bóng đen vừa tập kích Lý Minh, chỉ thấy lơ lửng trên không trung không ngờ lại là một đoạn rễ sen cực kỳ lớn.

Chặn được một kích, ngay lập tức lại có một đoạn rễ sen khác xuyên qua mặt bùn quật về phía sau lưng của Lý Minh, tốc độ cực kỳ nhanh. Họ Lý cả kinh, lập tức hóa ra vài tàn ảnh cấp tốc né được một cú quật kinh người kia, không hề giảm tốc lướt đi.

Càng tới gần dải màu lục bích, công kích càng dày đặc, dù là Linh Luân đỉnh phong như Lý Minh cũng có phần không ứng phó nổi. Nếu không phải mấy người đi cùng đang vây lấy hắn thì e rằng Lý Minh đã phải lui lại rồi.

Tuy vậy thì linh lực con người cũng có hạn, Lý Minh đã bắt đầu cảm thấy có chút hư nhược. Đưa mắt nhìn về hai nhóm người đang tiếp cận từ hai phía khác, chỉ thấy đối phương cũng khá vất vả nhưng không đến mức hao tổn nhiều linh lực như hắn.

Lý Minh trong lòng thầm chửi năm tên phế vật, chỉ việc truy sát hai tên tiểu tốt mà không xong. Nếu có thêm năm người trợ lực thì hắn sao phải hao tổn linh lực đến vậy. Mặc dù ba phía đã có thỏa hiệp ngầm, nhưng nếu hắn chậm chạp thì hai tên kia chưa chắc sẽ không trở mặt.

Nghĩ vậy, Lý Minh lập tức giơ chân đạp vào một đoạn rễ sen đang vươn lên, gia tăng tốc độ xông thẳng đến trung tâm của dải màu lục bích, chính là được tổ hợp bởi vô vàn lá sen cực lớn, giữa đầm lầy hắc độc mà vẫn long lanh trong suốt như ngọc bích.

Hắn cơ bản là một đường thẳng tiến, tốc độ được đẩy lên nhưng hao phí linh lực càng lớn hơn.

Gần như cùng một lúc, ba thanh niên Linh Luân cảnh đỉnh phong tiến đến vị trí của ba đóa bạch liên lúc này đã nở rộ thật tinh khiết rạng rỡ, nhưng không ai có tâm tình thưởng ngoạn, rất ăn ý mỗi người ngắt lấy một đóa sen trắng rồi đồng loạt quay ngược về phía bờ.

Ngay khoảnh khắc ba bông sen trắng bị ngắt đi, trung tâm đầm lầy như xuất hiện động đất, rễ sen điên cuồng đâm lên công kích những kẻ xâm nhập. Những tiếng rên la thảm thương vang vọng không ngừng, một hai kẻ xấu số bị lôi tọt xuống đống bùn độc, mặc dù đủ sức dùng linh lực bảo vệ cơ thể, nhưng khó mà chống cự được hắc độc, những kẻ rơi xuống bùn chỉ còn cách la lên tuyệt vọng rồi biến mất.



Lý Minh đặt chân lên bờ, đồng bạn của hắn cũng đến ngay sau đó, tổn thất mất ba người, nhưng không làm Lý Minh phiền lòng. Lần này hắn lấy được Triều Dương Bạch Liên, rất nhanh sẽ đột phá bí cảnh cuối cùng của Đệ nhất Bộ, lúc đó còn ai uy hiếp được hắn?Cảm nhận được linh lực đã suy yếu, Lý Minh không dám dây dưa, hắn thực sự e sợ hai tên kia trở mặt cướp đồ, nên nhớ lúc này không còn đủ lực lượng nữa. Trên tay lập tức xuất hiện một hộp ngọc, nhìn đã biết bất phàm, Lý Minh bước chân không dừng lại, tay vẫn cẩn thận mở hộp ngọc rồi đặt đóa bạch liên vào.

Thế nhưng còn chưa kịp đóng nắp hộp lại thì một chấn động mạnh mẽ truyền đến, cây cổ thụ gần hắn bỗng bị xé ra làm đôi, một chiếc lông vũ cự đại vô thanh vô tức xuyên qua làn hắc vụ đâm tới, nhằm thẳng ngực của Lý Minh.

Biến cố quá bất ngờ khiến Lý Minh kinh hãi, lúc này hắn cơ bản là không thể cứng đối cứng một kích như vậy, vội vã nghiêng người tránh sang một bên. Nhưng dường như kẻ tập kích đã biết trước như vậy, cây hắc vũ vừa mới xoẹt qua vai để lại một đường tơ máu thì ngực Lý Minh bỗng đau nhói. Tiếng xương gãy vang vọng.

Lý Minh chỉ kịp cảm thấy bàn tay vốn đang cầm chiếc hộp ngọc bỗng trở nên trống trải, thì cả người đã hóa thành con diều đứt dây bay ngược ra sau. Nỗi đau càng nhân lên nhiều lần khi hình ảnh thủ phạm xuất hiện trong mắt y, không ngờ lại là một gã thiếu niên mặt non choẹt đang quan sát đóa bạch liên, khí thế trên người có lẽ chỉ dừng lại ở Linh Động.

Ánh nắng buổi sớm ấm áp xuyên qua khu rừng ẩm ướt, nhảy nhót trên hộp ngọc trong suốt, kết hợp với những tia tinh hoa sinh mệnh đang thoát ra, thật là thánh khiết.

Năm gã thanh niên vẫn còn đang ngơ ngác trước biến cố, không ngờ lại có kẻ giữa đường giết ra đoạt bảo, nhưng dù sao cũng không phải những kẻ tầm thường, rất nhanh phản ứng lại.

Một người tiến lên đỡ lấy thân hình đang bay ngược ra sau của Lý Minh, bốn kẻ còn lại lập tức xông lên ý đồ bao vây lấy thủ phạm.

Bốn tên Linh Động cảnh dù linh lực đã bị hao tổn nặng nề, cũng không phải là một gã thực lực tương đương nhưng biết ngón linh thuật nào có thể nhanh chóng đánh bại. Vấn đề là xung quanh còn có hai nhóm người khác thực lực mạnh mẽ cầm đầu là hai gã Linh Luân giả, nếu không lập tức bỏ chạy thì e rằng sẽ bị ghim.
Gương mặt thiếu niên nhưng nào phải kẻ mới trải đời, hắn đương nhiên sẽ không để chuyện đó xảy ra, lập tức một chưởng vỗ mạnh vào đuôi cây hắc vũ, khiến nó đâm thẳng về một trong bốn gã đang muốn xông lên. Gần như cùng một lúc, chân hắn đạp xuống mặt đất, không ngờ lại không lùi mà xông tới một gã thanh niên khác, huyết quang bùng lên như hồng hoang cự thú mạnh mẽ tràn tới.

Hành động của hắn quả thực quá đỗi bất ngờ, ai cũng nghĩ sau khi đắc thủ hắn sẽ lập tức lui lại tìm cơ hội bỏ chạy, nào ngờ lại hung tàn đến như vậy, trực tiếp xông lên muốn hành hung, khiến tất cả đều bị lỡ trớn.

Thế công chưa đến nhưng hắc độc đã tràn tới, gã bạch y thanh niên một đao xé toang vụ quyển, bổ mạnh xuống. Một đao mạnh mẽ như vậy, nào ngờ như chém xuống mặt nước, linh lực tản đi phân nửa, đồng thời một cỗ lạnh lẽo truyền ngược lại cơ thể gã thanh niên.

Xuyên qua hắc vụ đang tán loạn như bọt sóng, hai bàn tay như đôi tiểu ngư uyển chuyển vượt qua sóng dữ lao về phía gã bạch y thanh niên.

Gã thanh niên toàn thân lạnh lẽo, cơ thể dường như không theo ý mình, muốn động mà không thể. Gã chỉ cảm thấy một bàn tay lạnh lẽo trảo trúng vai, một bàn tay khác vỗ lên đầu, mắt vô thức nháy một cái cảnh vật trước mắt đã biến đổi.

Không còn là khu rừng ẩm ướt tràn ngập hắc vụ, đập vào mắt hắn là hình ảnh Lý Minh được một gã thanh niên đỡ lấy, ở phía sau là đầm lầy hắc độc rộng lớn, xa xa bên kia bờ là hai nhóm người ai cũng đang há hốc miệng.

Đến khi hắn ý thức được dường như là đầu mình đã quay ngược ra phía sau thì mọi thứ đột ngột trở nên tối sầm, một chút nghi ngờ cũng biến mất trong làn sương độc. Toàn thân bạch y đổ sập xuống nền đất bùn xốp mềm.

Dĩ dật đãi lao, lại thêm yếu tố bất ngờ, khiến cho một anh kiệt Linh Động cảnh không chịu nổi một kích, bỏ mạng nơi rừng sâu nước độc.

Một thanh hắc kiếm chặn đường một người, một lần tập kích hạ sát một kẻ khác, sự hung tàn của gã thiếu niên này khiến hai kẻ khác hơi khựng lại, chỉ chờ có vậy thân hình hắn lập tức bắt lấy cây hắc vũ bị đánh bật lại, rồi như một con rắn luồn lách qua rừng rậm bỏ chạy về phương xa.

- Khốn kiếp! Ngươi dám báo danh không?

Thanh âm giận dữ mang đầy bất lực của Lý Minh vang vọng khắp đầm lầy, nhưng thân ảnh đối phương đã biến mất sau rừng cây rậm rạp, chỉ để lại một câu quanh quẩn trong đầu những người ở nơi đây.

- Có gì không dám! Nhớ kỹ, tên ta là Việt!

HAPPY LUNAR YEAR!

HAPPY TET HOLIDAY!

Chương 49: Tên Việt

Việt, là một từ tồn tại xuyên suốt trong lịch sử Việt Nam, có ý nghĩa vô cùng đặc biệt.

Với một số người, thậm chí nhiều người, Việt có nghĩa là xa xa, lấy Trung Hoa làm trung tâm, Việt Nam là chỉ một nước ở phía Nam xa xôi. Đương nhiên đó là cách hiểu sai lầm, quá mức sai lầm.

Từ “Việt”, trong tên dân tộc Bách Việt, đã xuất hiện từ rất lâu trước thời kỳ nghìn năm Bắc thuộc, đi tìm lịch sử Việt bằng cách bới trong đống chữ Hán cổ loằng ngoằng như vết chân cua, giải thích chữ Việt bộ Qua - cái rìu, Việt bộ Mễ - cây lương thực... thì thật ngớ ngẩn.

“Việt” là chỉ một giống chim thần cổ xưa rất đẹp, hơi giống Bạch trĩ, người Việt cổ lấy giống chim này làm biểu tượng cho dân tộc mình. Đây là giống chim được coi là cao quý nhất trong các loại chim, chứ không phải mấy loại chim hạ đẳng như quạ, sẻ, mòng két, le le ngớ ngẩn mà những người nghèo khổ ông cha bẩy đời ăn củ chuối, ở trần đóng khố khi đói bắt làm lương thực.

Đương nhiên, lời giải thích như vậy rất khó lọt tai các vị học giả hàn lâm, họ sẽ phun ra hàng tràng chứng minh dân tộc Việt cổ còn trong thời kỳ thờ vật tổ, rồi so sánh với các bộ lạc da đỏ, da đen bán khai còn tồn tại bây giờ.....Nếu vậy thì, bên Hoa Kỳ, đảng dân chủ lấy biểu tượng con lừa, đảng Cộng Hòa lấy biểu tượng con voi cũng là bán khai chăng? Chắc mấy cái đầu học giả đó không giải thích nổi.

Thực ra việc lấy biểu tượng cho cộng đồng cư dân là một nét văn hóa rất phổ biến của nền văn minh vĩ đại đã tồn tại trên địa cầu trước nền văn minh hiện nay. Chỉ những dân tộc còn sót lại và làm nên những nền văn minh rực rỡ - mà bây giờ gọi là cổ đại - như Ai Cập, May a.....mới còn lưu giữ lại nét văn hóa còn sót lại một cách rất mơ hồ này.

Văn hóa Lạc Việt có hai loài chim làm biểu tượng, đó là Lạc và Việt.

Chim Việt khác với chim Lạc - loài thần điểu xuất hiện trên trống đồng Đông Sơn. Chim Lạc chỉ bắt đầu từ quá trình xuôi Nam của người Việt cổ mới xuất hiện, và cũng chỉ là biểu tượng của bộ lạc đứng đầu Bách Việt - dân tộc Lạc Việt mà thôi. Còn chim Việt thì đã được cả nền văn minh Bách Việt thờ phụng từ một thời kỳ xa xưa hơn rất nhiều.

Bởi vậy trong Kinh Thi còn có câu, “chim Việt đậu cành Nam”. Đó chính là chân nghĩa của tên gọi Việt Nam. Chứ không phải là chỉ nước Việt ở phía Nam Trung Hoa như nhiều người vẫn ảo tưởng.

Bản thân hắn có nhiều tên gọi, như Đồ Tể, Phong Tử, Chó Điên, nhưng hầu hết chúng đều là biệt hiệu do người khác đặt ra trong kinh sợ, không có cái tên nào thực sự là của hắn. Bắt đầu một cuộc sống mới, hắn muốn một cái tên do bản thân tự đặt.

Hắn cũng không phải là tuýp thanh niên có một lòng nồng nàn yêu nước hay tinh thần dân tộc cao độ gì cả. Nhưng ở một thế giới lạ lẫm, cô độc giữa những sinh vật khủng bố, lạc lối giữa những nền văn hóa cổ xưa, tên Việt chỉ đơn giản là nhớ về một mảnh trời có lẽ không bao giờ được gặp lại.

Không biết đã cách đầm lầy hắc độc đã bao lâu, Việt mới dừng lại.

Hắn chọn một tảng đá phủ kín rêu phong tương đối êm ái, nhảy lên phía trên rồi quét ánh mắt quan sát xung quanh. Đến khi chắc chắn không có ai đang rình rập, Việt xòe bàn tay ra, một chiếc hộp ngọc đẹp đẽ xuất hiện.



Nhẹ nhàng mở nắp hộp, chỉ thấy một đóa sen trắng tinh khiết, quang hoa nội liễm, nhưng vẫn dễ dàng nhận thấy linh khí tràn đầy. Nhụy hoa tản mác ra hồng quang dịu nhẹ, như mặt trời mới nhú lên buổi bình minh, tràn ngập sức sống ngày mới.
Tứ cấp linh hoa, Triều Dương Bạch liên.

Linh thảo Việt cũng chưa phải là chưa từng thấy, hắn từng trộm được hai cây linh thảo ở một tổ hung cầm, chỉ tiếc là sau đó bị truy sát phải chạy như chó chết, cuối cùng phải buông bỏ mới nhặt lại được cái mạng.

Thế nhưng hai cây linh thảo kia căn bản là không thể so với Triều Dương bạch liên này.

Chiếc hộp ngọc này cũng không phải để chứa linh hoa cho đẹp, theo Việt đoán thì nó có tác dụng ngăn cách linh thảo với ngoại giới, ngăn chặn việc xói mòn tinh khí của linh thảo. Chẳng hạn như đóa sen trắng Triều Dương này, tinh hoa sinh mệnh tràn đầy, sau khi ngắt lấy không lập tức sử dụng thì sẽ nhanh chóng biến thành một đóa hoa chết.

Điều đáng tiếc là tu vi của hắn mới là Linh Hà bí cảnh, tương đương Linh Động tu giả, phải đợi sau khi mở ra Linh Tuyền mới có thể phục dụng. Đóa sen trắng hiếm có này trước mắt chưa có tác dụng gì. Nhưng dù sao thì hắn cũng rất thỏa mãn rồi.

Trước mắt hắn cần nhanh chóng ra khỏi Thập Vạn Đại sơn, tiến về nơi của nhân loại, chính thức hòa nhập vào thế giới này. Giắt cây hắc vũ vào thắt lưng, hắn lại tiếp tục lên đường

.....

- Rống!

Bên trong một cánh rừng rậm đầy những đại thụ che trời, đột nhiên có một tiếng thú rống tràn ngập phẫn nộ vang lên, chợt một đạo thân ảnh khổng lồ mang theo khí tức huyết tinh, từ trong cánh rừng rậm phóng thẳng ra.
Mà lúc đầu cự thú này lao ra, liền có thể thấy, trên thân thể khổng lồ của nó đầy những vết thương dữ tợn, máu tươi cuồn cuộn đổ ra như suối, cuối cùng sau khi giãy dụa lao ra khỏi phiến rừng rậm một khoảng cách, liền ầm ầm ngã xuống đất.

Ngay khi con cự thú ngã xuống đất, một thân ảnh khác cũng từ trong khu rừng phóng ra, mạnh mẽ nhào lên trên thân thể của con cự thú. Gương mặt thiếu niên non nớt tuấn tú một cách quá mức, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười đủ tà khí.

- Hắc hắc!

Gã thiếu niên thân trên xích lõa, trên thân thể mơ hồ có thể nhìn thấy một vài vết thương chằng chịt. Thân thể này nhìn qua cũng không có quá mức cường hãn bức người, nhưng thân dài vai rộng, bên dưới làn da trắng dính đầy máu cũng phảng phất cất dấu một lực lượng bạo tạc mạnh mẽ.

Lúc này cảm xúc của hắn thực sự rất hưng phấn, đầu Ma báo dưới bàn tọa của hắn là Nhị cấp đỉnh, dù là Linh Luân cảnh gặp phải cũng cần cẩn thận đối đãi. Việt cùng với đầu Ma Báo này dây dưa đến hơn nửa ngày, mới có thể triệt triệt để để oanh kích cho đối thủ kiệt sức mà chết.

Hung thú khu vực này chủ yếu là Nhất cấp, thỉnh thoảng mới gặp phải Nhị cấp, hắn biết rằng bản thân đã rất gần với thế giới nhân loại rồi. Hắn có kinh nghiệm, nhưng ở thế giới này những thủ đoạn đó không khác gì trò trẻ con. Nhị cấp linh thú, vừa vặn có thể giúp hắn tôi luyện kỹ năng chiến đấu.

Mỗi ngày đều trải qua loại chiến đấu sinh tử mang theo khí tức huyết tinh tàn khốc như thế này, trên người Việt thi thoảng lại tản ra khí tức đồ tể tưởng như đã biến mất từ lâu.

Cảm giác như vậy, cho dù người khác chưa động hắn, hắn cũng nhất định gây với người ta.

Lại một tuần nữa trôi qua, hắn ăn sương nằm gió, kịch liệt chiến đấu với dị thú hung cầm, cuối cùng thì một tòa thành cũng xuất hiện trong tầm mắt. Nếu là người khác e rằng đã nước mắt lưng tròng rồi, bởi hắn biết mình đã chính thức ra khỏi Thập Vạn Đại Sơn.

Thế giới nhân loại đầy sôi động đang chờ đợi hắn!

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

CHÚC MỪNG NĂM MỚI!!!!!!!!!

Chúc các vị bằng hữu một năm Tuất không bao giờ phải nói câu "Đen như chó"!

Bằng hữu nào có điều kiện có thể mừng tuổi bản tác bằng kim đậu nguyệt phiếu nhé!

Chương 50: Trảm Yêu

Nhìn tòa thành to lớn trước mặt, dù là một kẻ có vốn hiểu biết nhất định về thành cổ như Việt cũng phải cảm thấy choáng ngợp.

Không ngờ một tòa thành nằm ở khu vực hoang sơ hẻo lánh này lại có quy mô hoành tráng đến như vậy, như vậy những nơi được gọi là vương đô sẽ lớn đến mức nào.

- Lão ca, đây là thành gì vậy? Sao trên cổng thành không có biển tên?

Việt quay sang hỏi một gã nam tử ở gần đó. Đối phương có vẻ đang vội nên tỏ ra rất khó chịu khi có người chặn hỏi, nhưng khi nhìn thấy bộ dáng như sát thần, toàn thân đẫm máu thì lập tức trở nên dễ chịu hơn rất nhiều.

- Đây là Trảm Yêu thành, một trong năm tòa thành lớn nhất của Cổ Nguyên quốc chúng ta!

Cổ Nguyên quốc, đây là lần thứ hai hắn nghe đến quốc gia này, không ngờ lại nằm ngay sát Thập Vạn Đại Sơn. Vị cường giả chết ở bên trong Thập Vạn Đại Sơn kia có lẽ là người trong hoàng thất, không biết Cổ Nguyên quốc có bao nhiêu kẻ ở cấp độ đó!

- Trảm Yêu thành lúc nào cũng tấp nập như vậy?

- Đương nhiên! Ở Cổ Nguyên quốc này muốn tiến vào khu vực bao quanh ngoại vi Thập Vạn Đại Sơn chỉ có thể đi từ khu vực này, vì vậy mà Trảm Yêu thành lúc nào cũng tấp nập các dong binh đoàn, mạo hiểm giả, các đệ tử tông môn đại phái!

- Thập Vạn Đại Sơn lớn đến mức nào vậy? Có lớn hơn Cổ Nguyên Quốc không?

- Ta không quá rõ ràng, chỉ biết Thập Vạn Đại Sơn rất rộng lớn, có lẽ gấp vạn lần Cổ Nguyên Quốc!

Sau khi thu thập đủ thông tin, Việt mới buông tha cho đối phương. Sau đó hắn tiến vào trong thành, muốn tìm một nơi tắm rửa thay đồ.

Đưa mắt nhìn quanh, quan sát các tửu lầu san sát hai bên đường, Việt không khỏi cảm khái:

- Quả thực rất náo nhiệt! Ồ, mấy cô nàng kia thật xinh đẹp... hà!

Hắn thấy một nhóm các thiếu nữ đang đi tới, liền nở một nụ cười mà hắn cho rằng là hấp dẫn nhất ra, hai mắt nhìn trân trối, còn đám thiếu nữ kia thì không hề có ý né tránh ánh mắt của Việt, thậm chí còn mỉm cười khúc khích nữa.

Thực sự khiến hắn có cảm giác rất thành tựu!

Hắn chỉ mặc một bộ y phục bằng da thú, toàn thân thấm đẫm máu khô, vác theo thi thể một đầu Nhị cấp hung thú cự đại, như vậy càng tăng thêm vẻ nam tính, lại thêm gương mặt tuấn mị lạ thường, thực sự rất có sức hút với các thiếu nữ đang ở độ tuổi hoài xuân.

Việt ngửa mặt lên trời, đắc ý cười to vài tiếng, thầm nghĩ lát nữa thay y phục thì chắc nhiều cô nàng nguyện xin chết.

Hắn đổi thi thể hung thú lấy linh tệ - loại tiền tệ được dùng ở thế giới này. Một đầu Nhị cấp linh thú, giá trị có lẽ không cần phải nói, một kẻ khố rách áo ôm chỉ chớp mắt đã biến thành một gã tiểu phú hào.



Sau khi thay y phục mới, Việt bước vào một tửu lâu lớn ở bên đường.

Người oai nhờ y phục, khi hắn lên tới lầu hai của toà tửu lâu đám tiểu nhị đều công tử này, công tử nọ mời hắn vào một chiếc bàn bên cạnh cửa sổ. Lúc này, hơn hai chục chiếc bàn trên lầu hai đã quá nửa là có khách ngồi.

Việt tiện tay thưởng cho tên tiểu nhị mấy đồng linh tệ, khiến tên này mừng rơi nước mắt. Cách tiêu tiền hoàn toàn có phong thái của một công tử Bạc Liêu.Rượu thịt rất nhanh được đưa lên, Việt không nghĩ ngợi gì nữa, cúi đầu ăn như rồng cuốn.

Không biết bao nhiêu rượu đã vào bụng, hắn đã hơi chuếnh choáng. Với thực lực của hắn thì chỉ cần khẽ vận linh lực là có thể bài trừ rượu ra bên ngoài, nhưng hắn không làm vậy.

Cuộc sống là phải tận hưởng!

Có tí men vào cũng khiến bản chất lưu manh của hắn càng đắc thế nổi lên, trong đầu lại bắt đầu nghĩ về những giấc mơ thời thơ ấu của mình.

Nhớ lúc hắn cũng ở tầm bộ dạng này, chỉ khác là da không được trắng trẻo như này. Lúc đó có thể nói là mới bước chân vào giang hồ, cái gì cũng tò mò, cái gì cũng muốn thử, đủ các thứ mong muốn của một tên lưu manh trẻ tuổi, vẫn còn non và xanh. Hút thuốc, đá lửa...những thứ đó vẫn chưa phải thứ mà lúc đó hắn thấy tò mò nhất.

Đối với những thiếu niên giang hồ đang độ tuổi choai choai, cón có thứ gì hấp dẫn hơn, có ma lực hơn là quan hệ nam nữ chứ?

- Được lắm, hôm nay ta phải đến thanh lâu lớn nhất thành này, tìm cô nàng xinh đẹp nhất, ngủ một đêm cho sảng khoái tinh thần! Tiểu nhị đâu, mau đến nói tường tận về tình hình các thanh lâu ở đây cho bản thiếu gia!

Thế nhưng tiểu nhị còn chưa chạy đến, một trong hai hán tử ở bàn bên cạnh chợt cao giọng nói:

- Trương huynh, huynh đến Trảm Yêu Thành của chúng ta mà không đi Phiêu Hồng Viện, chưa gặp được đệ nhất danh kỹ Bạch Vân thì chưa tính là đến Trảm Yêu Thành đâu!

Việt nghe thấy vậy, không khỏi thầm kêu sao mà khéo quá, vội ngưng thần lưu tâm lắng nghe.

Một người khác nói:

- Trần huynh nói là Phiêu Hồng Viện ở cuối phố này chứ gì? Làm sao mà ta lại không đi chứ? Có điều bây giờ trời vẫn còn sáng, các cô nương e rằng còn chưa ai dậy cả, đêm nay hãy nói đi! Ha! Mấy cô nương đó đúng là đẹp đến chảy cả nước miếng!
Họ Trần cười ha hả nói:

- Bây giờ đã là giờ ngọ rồi, Phiêu Hồng Viện đến giờ mùi sẽ bắt đầu tiếp khách, chúng ta uống thêm vài ly nữa rồi đến đó là vừa!

Hắn mừng thầm, lúc này cảm xúc thuở thơ ấu tràn về, còn không đến thanh lâu thì đi đâu nữa!

Việt đứng dậy trả tiền, rồi đi ra tửu lâu, thu phong thổi tới, tửu ý lại tăng thêm hai ba phần, liền hướng về phía cuối phố đi đến.

Bất quá chỉ mới đi được chừng mười bước, thì Việt dừng lại. Hắn chợt nhận ra có điểm không thích hợp, hình như có gì đó sai sai.

“Hai gã đó đối đáp như là sợ ta không biết Phiêu Hồng Viện ở đâu vậy! Hơn nữa lại đúng lúc mình vừa nhắc đến muốn đi kỹ viện, thì bọn chúng cũng bắt đầu làm văn! Bọn này, có mờ ám...”

Việt cũng không vì thế mà đối hướng đi, tiếp tục tiến về phía cuối phố. Có điều lúc này mục tiêu của hắn không phải là tìm mỹ nhân để giải quyết nhu cầu, mà là muốn xem hai gã đần kia muốn làm gì. Có lẽ chín phần mười là muốn cướp của giết người rồi, xem ra thấy hắn quần là áo lụa, tưởng là dê béo đây!

Dọc theo hai bên đường có đủ các loại hàng quán, nào là quán thịt, quán bánh, quán đồ thổ sản, tiệm vải, tiệm phấn son...

Bởi mấy chén rượu trong bụng nên cả hai cảm thấy cả trời đất như hư hư ảo ảo, dưới ánh mắt trời mùa thu, con đường đá trắng dưới chân hai gã hắt lên những tia sáng kỳ dị.

Đường phố, nhà cửa, người đi đường, xe ngựa... tất cả như hợp thành một chỉnh thể không thể tách rời, không còn ranh giới phân định rõ rệt.

Cảnh đẹp như vậy khiến hắn nảy sinh mong muốn ở lại nơi này, mở cửa hàng buôn bán chuyên tâm kiếm tiền, khi nào rảnh rỗi sẽ đến thanh lâu tuý sinh mộng tử, sống một cuộc đời khoái lạc thanh bình.

Đột nhiên có người đột ngột xuất hiện trước mắt, mùi phần son nồng nặc xộc vào mũi Việt.

Hắn đang say mê ngắm bức tranh phố phương tuyệt đẹp thì định thần nhìn lại, thì ra là một bà tuổi sồn sồn đang đứng chặn trước mặt, cười tít mắt nói:

- Vị thiếu gia này có phải đi lộn đường rồi không? Bên này mới là cửa lớn của Phiêu Hồng Viện cơ mà? Chúng tôi vừa mới bắt đầu kinh doanh, thiếu gia ngài chính là vị khách đầu tiên, các cô nương xinh đẹp của chúng tôi nhất định sẽ hết lòng hầu hạ!

Việt đưa mắt nhìn theo cánh tay chỉ của mụ tú bà, nhìn thấy tấm biển lớn, bỗng nhiên tỉnh ngộ.

Hóa ra đã đến Phiêu Hồng Viện.

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Bằng hữu thiên hạ đọc thấy truyện viết ổn thì xin hãy ủng hộ bản tác bằng cách tặng nguyệt phiếu và vote 9, 10*, huynh đệ nào có điều kiện thì vứt hỏa linh châu các thứ.

Vị nào có ý kiến bức xúc có thể cmt chém gió bên dưới cho vui!

Nhân dịp năm mới xin chúc mọi người năm mới ko bao giờ phải nói câu "Đen như chó"!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau