ĐẾ HOÀNG TÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế hoàng tôn - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Thất bại?

Thiên đạo là gì? Thiên đạo chính là đạo trời, là vô dục vô cầu, công bằng công chính, coi vạn vật bình đẳng. Bất cứ kẻ nào làm ác, sớm hay muộn đều sẽ bị thiên đạo giáng tội.

Thế nhưng, thiên đạo thật sự tồn tại?

Hắn đã, đang và sẽ không bao giờ tin vào thiên đạo, chỉ tin vào nhân đạo.

Nếu thiên đạo thực sự tồn tại, trên đời còn có người sướng người khổ? Tồn tại người tốt người xấu? Nếu thiên đạo thực sự tồn tại, thì e rằng cũng không phải đạo của trời, mà là đạo của kẻ mạnh. Chí có kẻ mạnh, mới có quyền nói đến công bằng.

“Thiên địa bất nhân, dĩ vạn vật vi sô cẩu”

Thoạt nghe thấy lạ lùng! Nhưng nếu hiểu cái nghĩa đích thực của chữ "đạo" thì sẽ hết thắc mắc. Đạo là cái luật lạnh lùng của trời đất, không tư vị sinh vật nào cả nên gọi là "bất nhân".

Ở trong thiên địa này, không có sinh vật nào được ưu ái, kẻ yếu hiển nhiên sẽ bị hiếp đáp, thiên đạo quan tâm sao?

Tóm lại, một chữ “đạo”, nói phức tạp thì phức tạp, nói đơn giản lại rất đơn giản, chung quy không thoát được bốn chữ “nhược nhục cường thực”, cá lớn nuốt cá bé.

Vì vậy, dù ở thế giới trước kia, hay là ở thế giới này, hắn đều không bao giờ biết an phận, sinh ra trên đời phải luôn hướng về phía trước, chỉ dừng lại khi nào ta chết đi!

Lee-eeeeeeeeeezzzz!

Khi gã thiếu niên còn đang chìm đắm trong những chiêm ngiệm cuộc đời, thì trong hắc ám tràn ngập chân trời, một tiếng gáy lảnh lót lại vang vọng thiên địa. Trong tiếng hót đó mang đậm một vẻ ngạo nghễ quân lâm thiên hạ, thậm chí còn cảm giác được mùi vị khiêu khích bên trong.

“Chuyện gì thế này? Khiêu khích thiên uy ư? Lẽ nào là một hành động bộc phát trong lúc thiên nga giãy chết?”

ẦM!!!!

Thiên uy không thể phạm, kẻ khiêu khích ắt phải chết!

Le-eeeeeeez!!!

Tiếng ưng gáy lại vang lên, giữa hắc ám vô tận, đôi cánh khổng lồ của địa ngục hung điểu giương lên, hắc vụ phô thiên cái địa bắt đầu chuyển động, ánh sáng không còn tồn tại, hóa thành những vòi rồng hắc ám khổng lồ dựng thẳng đứng nhằm hướng đạo hắc lôi đang bổ xuống kia.

Hắc lôi hẳn nhiên là một loại lực lượng đáng sợ của thiên không, lấy một tư thái phá hủy vạn vật từ trên cao bổ nhào xuống, chấn nát vô số hắc toàn từ dưới đất bốc lên cao.

Sau khi chấn nát từng vòi rồng hắc ám, hắc lôi lấy một thanh thế còn khủng bố hơn, hung hăng giáng thẳng vào giữa biển lửa đang tràn ngập kia, chính xác đánh trúng con quái vật khổng lồ đang ẩn náu trong bóng tối.



Một tiếng gáy thảm thiết vang lên rúng động trời xanh! Chỉ thấy xa tít trên không trung, đầu hung điểu sau khi bị đạo hắc lôi đánh trúng vẫn chưa chết, tuy đau đớn thống khổ nhưng đôi cánh liên tục vỗ, hắc ám vô tận điên cuồng thét gào, hóa thành một cột trụ hắc ám nối liền mặt đất và bầu trời.

Ì ùng ì ùng ì ùng... Đùng đoàng! Đoàng!Lôi vân liên tục phát ra thanh âm chấn động, một đạo hắc lôi khổng lồ tiếp tục đánh xuống, khí tức hủy diệt so với trước lại khủng bố hơn, bổ thẳng vào hắc ám trụ đang mưu đồ liên kết trời đất.

Hắc vụ tan tác, chỉ còn trơ trọi bóng dáng đại điểu hứng trọn đạo hủy diệt thần lôi. Lần này mà bị đánh trúng e rằng khó mà toàn mạng.

Con đại hung điểu lại tiếp tục phát ra tiếng gáy, thế nhưng không có hắc vụ lao về phía lôi vân, mà một quang trụ đột ngột từ phía dưới mặt đất bắn thẳng lên trời, nhằm thẳng lôi vân cuồn cuộn mà công kích.

Gã thiếu niên kinh hãi hạ tầm mắt nhìn xuống, nơi thạch sào hoang tàn, bỗng chốc xung quanh có mười hai điểm đang phát sáng rực rỡ như mười hai vầng mặt trời, ánh sáng hợp lại tạo thành một quang trụ xuyên qua lôi vân, phá tan hắc lôi đang muốn ngưng tụ.

Ở dưới lôi vân, khí thế trên người đại hung điểu đang có dấu hiệu tăng mạnh, từng sợi lông phát ra ánh sáng mơ hồ, dường như đang muốn tiến hành một loại lột xác nào đó.

- Bước ra một bước, bước ra một bước, lẽ nào...

Hắn nhớ lại lời của đám thú vương đã chết, xâu chuỗi lại mọi việc, rất nhanh chóng thông suốt, sống lưng cảm thấy lạnh toát.

Giả bộ sắp đến lúc chết già, dụ dỗ đám Thú vương đến một lưới bắt gọn, thu lấy tinh hoa Thú vương làm tiền vốn để tắm trong lôi hải tiến hành lột xác, chân chính bước ra một bước kia, đây là đầu óc của cầm thú sao? Là hắc thủ phía sau màn, con đại điểu này e rằng so với nhân loại còn nham hiểm hơn!

Trên không trung cao vời vợi, đầu đại điểu đang không ngừng lột xác, trên người tản mác ra thần quang. Từ thạch sào, quang trụ vẫn không ngừng công kích lôi vân, ngăn chặn hủy diệt thần lôi ngưng tụ.

Tưởng chừng việc tiến hóa đã thành việc đương nhiên, nhưng lôi vân bỗng chốc kịch liệt co rút lại, giống như lôi đình đang tràn ngập hội tụ lại với nhau, quang trụ có dấu hiệu không thể ngăn cản.

Ầm!

Một tiếng sấm xé rách không gian, khiến cho những âm thanh khác trong thiên địa hoàn toàn tắt lịm.Quang trụ khổng lồ vỡ nát, quang mang tán loạn, thạch sào bên dưới mười hai quang điểm đồng loạt phát nổ, tòa thạch sào vốn đã đổ nát nay lập tức sụp xuống, tạo thành một thung lũng khổng lồ. Thân hình của con hung điểu cũng theo đó mà hiện ra.

Một quái vật cao cả vạn trượng, hai cánh giang ra liền che lấp đất trời. Trên thân thể là lông vũ đen tuyền thâm thúy và thần bí, từng chiếc từng chiếc tản mác những dao động không gian rất nhỏ, dường như mỗi chiếc đều có linh tính đang tự động cắn nuốt linh khí thiên địa.

Thân hình khổng lồ nhưng không hề tạo ra cảm giác cồng kềnh, con hắc điểu hướng về lôi vân ở trên cao, đôi cánh khổng lồ che lấp trăng sao vỗ mạnh, lập tức cuồng phong trong thiên địa nổi lên, thân thể khổng lồ tràn ra hắc ám cùng với vô vàn lông vũ đen bóng huyền bí.

Hắc vũ điên cuồng quét ra xung quanh, ngay cả hắc lôi với lực lượng khủng bố cũng bị chấn nát, hắc lôi vân trên không trung cao cao kia cũng bị những chiếc lông vũ hắc ám bùng lên xuyên thủng phá tan tành.

ẦM!

Một con cự long màu đen xuyên qua trời đất, phá vỡ không gian, hủy diệt toàn bộ hắc vũ, bổ thẳng xuống con đại hung điểu.

Hắc lôi quang từ không trung giáng thẳng xuống, tiếng sấm rền kinh thiên khuếch tán trăm dặm, vang vọng khắp thiên địa, khiến cho hàng vạn linh thú đã bỏ trốn từ vài tuần trước cũng phải kinh hãi mà phát ra những tiếng rống kinh hoàng, run run nằm tạp xuống đất không dám cục cựa.

Hắc long lôi quang thịnh nộ đánh xuống, một tiếng gáy lảnh lót vang lên đau đớn, tràn ngập tuyệt vọng không cam lòng.

Đạo lôi kiếp tối thượng mang theo lực lượng ẩn chứa tính chất hủy diệt nhanh chóng áp đỉnh, xuyên qua hắc vũ đánh vào bản thể đại hung điểu.

Cả phiến không gian bỗng chốc biến thành một đống đổ nát, hư không như bị cắt vụn, vạn vật đều bị nghiền nát, hóa thành tro bụi.

Gã thiếu niên mặc dù nấp ở rất xa, nhưng vẫn không tránh khỏi dư chấn theo gió khuếch tán trùng kích, cả người bắn ngược về phía sau. Nếu không phải hắn nhanh chóng bám lấy một tảng cự thạch, thì không biết còn bay đi bao xa nữa.

Hắn bị chấn lực kéo lên trên mặt đất tới mấy trăm mét, loạn thạch đập vào người khiến toàn thần đau đơn khôn tả. Không biết bao lâu sau hắn mới có thể ổn định cơ thể, lập tức gắng gượng ngẩng đầu nhìn về nơi đó.

Không gian dần dần hồi phục, hắc ám cũng dần dần biến mất.

Trên trời cao, lôi vân chậm rãi tán đi, uy áp đang bao phủ thiên địa cũng từ từ biến mất.

Chỉ thấy mặt đất hóa thành bình địa, cái gì thạch sào cái gì hắc sơn, xác chết hung thú, tất cả đều đã trở thành bột phấn.

Tương phản, trên trời cao lôi vẫn đã tan biến, bầu trời có dấu hiệu trong xanh trở lại, hoàn toàn là cảnh tượng sau cơn bão, trời quang mây tạnh.

Có điều ở nơi đó, đã không còn bóng dáng của bất kỳ sinh linh nào.

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Mọi người đọc thấy hay thì đề cử truyện, vote 9-10, ném nguyệt phiếu hỏa linh châu các kiểu ủng hộ mình nhé.

Chương 42: Độc hành (thượng)

Thung lũng đổ nát đỏ rực một mảnh, có rất nhiều ao máu, thịt vụn và tro xương ở khắp nơi, mùi máu tanh ập vào mũi.

Sau khi ngất đi không biết bao lâu, khi gã thiếu niên tỉnh lại đã là một buổi bình minh, hiển nhiên là hắn đã bất tỉnh ít nhất là một ngày, thậm chí có thể lâu hơn bởi hắn cảm nhận được sự rã rời của thân thể.

- Đại hung điểu, thực sự thất bại, phi hôi yên diệt dưới thiên kiếp rồi sao?

Hắn vẫn có cảm giác mọi chuyện như một giấc mơ, dường như có gì đó không ổn lắm. Một đầu hung điểu chúa tể vùng đại ngàn này, thực lực khủng bố thấy rõ, hơn nữa còn mưu mô âm hiểm đáng sợ hơn cả nhân loại, lẽ nào thực sự chết bên dưới thiên kiếp hay sao?

Mùi máu huyết đối với một kẻ đã từng vác trên vai ác danh Đồ Tể, e rằng quá mức quen thuộc, không thể ngăn cản được bước chân của hắn. Sau khi cơ thể hồi phục cử động, hắn lập tức đạp lên những khối đá vụn, tiến xuống trung tâm thung lũng đá mới được hình thành.

Nhìn thung lũng đá hoang sơ này, có lẽ không ai tưởng tượng ra được, chỉ cách đây có một vài ngày thôi, nó vẫn còn là một tòa đại sơn sừng sững giữa đại ngàn, đầy uy nghiêm và hùng tráng.

Dẫu biết khu vực này hầu như đã diệt tuyệt dưới trận lôi phạt, thế nhưng một kẻ nghèo xơ xác thì vẫn phải cố gắng tìm tòi một phen xem có vớt vát được chút gì hay không.

Đi một vòng quanh cố địa thạch sào, từng là nơi cư ngụ của một đầu hung điểu mạnh mẽ bậc nhất, trong không gian vẫn còn tản mác những vết cắt thỉnh thoảng va vào da thịt tóe cả máu, khiến gã thiếu niên phải lấy chiếc lông vũ ra cầm trên tay.

- Mẹ nó, bất chấp hiểm nguy ẩn nấp một bên, vậy mà ngay cả chút xương thừa canh cặn cũng không có!

Gã thiếu niên lắc đầu không ngừng kêu xúi quẩy. Máu thịt lẫn đầy trong đất đá, thế nhưng tất cả đều mất hết linh khí, dù có nhặn nhạnh đem chế biến thành thức ăn thì e rằng cũng không bằng thịt gà nướng giấy bạc thông thường. Thức ăn còn không kiếm được, đừng nói đến linh phách yêu thú.

- Lãng phí quá nhiều thời gian ở nơi này mà không thu lại được gì, coi như thời vận chưa đến đi!

Bước chân dần nhanh hơn, hắn muốn rời khỏi vùng phế địa này, bởi hắn ẩn ẩn cảm giác được mọi chuyện không kết thúc đơn giản như vậy. Con hung cầm âm hiểm này khiến hắn cảm thấy không an tâm.

Thực ra cũng không hẳn là không thu được gì, nhờ biến cố lần này mà hắn đã đại khái nắm được tình hình. Hiện tại thân hắn đang hãm trong khu vực ngoại vi của Thập Vạn Đại Sơn, một nơi mà chỉ nghe tên thôi đã thấy được sự hùng vĩ mênh mông.

Mười vạn dãy núi lớn, đó là khái niệm gì? Đã được gọi là đại sơn, đương nhiên không thể nào là những ngọn núi bé bằng móng tay được, như tòa thạch sào khổng lồ này cũng chỉ là khu vực ngoại vi, từ đó có thể thấy được sự hùng vĩ vô tận bên trong.

Hắn đã từng nhìn thấy dãy núi như bách long thăng thiên nơi đặt thần thổ của Nguyên Sơn cổ quốc, quả thực là kỳ quan thiên địa, mà dãy núi này cũng nằm bên trong Thập Vạn Đại Sơn. Thử tưởng tượng mười vạn tòa như vậy sẽ là một quang cảnh như nào?

- Khoan đã, sao Nguyên Sơ cổ quốc lại nằm trong Thập Vạn Đại Sơn vậy?



Theo như thái độ của đám thú vương thì có vẻ như Thập Vạn Đại Sơn là lãnh địa của hung cầm dị thú, nhân loại không được phép tiến vào. Đương nhiên quy tắc cũng chỉ có tác dụng phần nào mà thôi, căn bản vũ lực mới quyết định được tất cả. Nếu không bốn đầu Thú vương đã ra tay với lão đầu Cổ Nguyên quốc kia rồi.

Thế nhưng dù sao thì vẫn là lãnh địa của yêu thú, tại sao nhân loại lại có thể chiếm núi xưng vương, xây dựng cả một cổ quốc mà theo như lời lão bất tử bên trong Táng Địa thì đã từng thống trị bạt ngàn quốc gia như vậy?
- Chẳng lẽ không phải là cổ quốc của nhân loại? Cả lão bất tử kia cùng bà bà điên đều không phải là người? Là yêu sao?

Khẽ lắc đầu, gã thiếu niên ném đi những nghi vấn, đấy không phải vấn đề mà hắn cần quan tâm lúc này. Việc quan trọng là nhanh chóng rời khỏi Thập Vạn Đại Sơn, tiến về thế giới loài người.

Lúc trước còn di chuyển một cách vô định, giờ chỉ cần đi về hướng mà lão đầu Cổ Nguyên quốc đến, có lẽ sẽ ra khỏi đại ngàn.

Có thể nói, năng lực khiến hắn tự hào nhất ở bản thân đó là khả năng thích nghi nhanh chóng, sinh vật luôn luôn cần thích để tồn tại. Chỉ mấy ngày hắn đã nắm được tương đối thói quen sống của yêu thú, liên tục luồn lách, cố gắng trèo đèo lội suối tránh khỏi không ít hung thú mãnh điểu.

Lúc này hắn đã chuyển qua dùng da thú để che thân. Một phần vì y phục của hắn có lẽ quá hiện đại so với thế giới này, một phần khác là vì da của yêu thú được cái vô cùng rắn chắc, tăng năng lực phòng ngự bản thân lên rất nhiều.

Đương nhiên khôn khéo đến mấy thì cũng không thể tránh hết được, xảy ra chiến đấu mấy hồi kịch liệt, chẳng hạn như lúc này đây, hắn đang phải vắt chân lên cổ nhưng vẫn chưa thoát khỏi truy kích, một con đại trùng toàn thân đen bóng đã theo rất sát gã thiếu niên.

Một con hung thần mà hắn không biết tên, chỉ biết hình dáng đặc biệt giống loài bọ hung, thân thể dài đến cả chục mét, tòa thân được bọc lớp giáp đen bóng như hắc thiết. Nó bay xuyên qua rừng rậm, húc đổ cây cối, tạo thành một con đường hoang tàn ở đằng sau.

Đến tận buổi chiều, dường như hắn mới cắt đuôi được con hắc giáp trùng vô cùng khủng bố kia.

Nằm dưới một gốc cây chọc trời không nhìn thấy ngọn, gã thiếu niên thở hổn hển. Dãy núi này toàn là những cây đại thụ cao chọc trời, thân hình mảnh khảnh như cứng rắn vô cùng, dù là mạnh mẽ như đầu đại trùng kia cũng không thể húc đổ. Hắn không tin con hung yêu này có thể đuổi tiếp.

- Mẹ nó, không ngờ đã đạt đến Linh Hải đỉnh rồi mà vẫn yếu như vậy!

Quãng thời gian chạy trốn không phải không thu được gì, dưới áp lực tính mạng bị đe doạ, Linh Hải của hắn lúc này đã bằng nắm đấm, có dấu hiệu đi đến cực hạn, không thể nào mở rộng tiếp. Chỉ có điều dù như vậy thì hắn vẫn là tồn tại kế cuối trong đại ngàn, bất kỳ một đầu hung thú nào đều có thể làm thịt hắn một cách dễ dàng, điều này khiến tâm tình hắn thực sự có chút tổn thương.
Vèo vèo!

Tiếng xé gió đột ngột truyền đến, gã thiếu niên hoảng hốt bật dậy bỏ chạy.

- Uỳnh!!!

Ngay khi gã thiếu niên vừa lao đi thì lập tức có một bóng đen cự đại đâm sầm vào cây cổ thụ chọc trời mà hắn vừa nằm bên dưới. Thân cây cứng chắc nhưng cũng phải nghiêng ngả, lá rụng như mùa thu vàng.

Bụi đất tản đi, một con hắc sắc đại trùng xuất hiện, thân to bằng cái vại nước, cả người lấp lóe ánh kim, thân hình giống hệt bọ hung nhưng hung mãnh nhanh nhẹn gấp trăm lần. Nó kêu gào phẫn nộ vì để xổng con mồi trong phút chốc, thân thể khổng lồ uốn éo khiến cả vùng núi rừng này phải chấn động.

Đột nhiên, một tiếng chim rít vang vọng, bóng chim vụt qua bầu trời như mây đen kéo tới, một con cự điểu khổng lồ lao từ tầng mây hơn trăm mét tấn công xuống dưới đây.

Thiên địch xuất hiện, hắc giáp trùng kinh hoảng, lập tức đâm chiếc sừng lớn như thiết mâu lên.

Núi rừng chấn động, lá cây tiêu tán, loạn thạch vung vẩy lên không, con đại trùng da dày thịt béo vậy mà cũng bị đứt thành vài đoạn.

Con hung điểu hạ cánh, bắt đầu chén một bữa no nê!

- Graaoooooooooo!

Thế nhưng nó mới ăn được một nửa con thiết giáp trùng thì một tiếng gào thét xuyên qua rừng rậm truyền tới, một con sói dài tới mấy mét chỉ trong chớp mắt đã xuất hiện bên cạnh hung điểu, há miệng lởm chởm đầy răng ngoạm tới.

Đầu hung điểu không kịp làm ra bất kỳ phản ứng nào, cổ đã hàm răng sáng bóng như thép nguội đã cắn ngập, máu tươi phun xối xả.

Hoàn toàn là chết không kịp ngáp!

Đây chính là bản chất của chốn rừng thiên nước độc, khắp nơi đều có hung hiểm, khắp nơi đều có sinh linh đáng sợ, trước một khắc chúng nó còn oai phong lẫm liệt, sau một khắc có lẽ đã thành đồ ăn của sinh vật khác.

Có lẽ đó cũng chính là bản chất của thế giới, bản chất của vũ trụ này. Đâu đâu cũng là cá lớn nuốt cá bé tàn nhẫn, khắp nơi đều là máu tanh tàn khốc, không có nói bất cứ đạo lý nào ngoài nắm đấm.

Chỉ có vượt qua được tất cả, mới có thể bước lên đỉnh phong!

€£¥₩₩¥£€€£¥₩₩¥£€

Hôm nay có huynh đệ Siêu nhân đề cử 5 Nguyệt phiếu, nhìn thấy mà nước mắt chỉ trực tuôn rơi. Cảm ơn các huynh đệ đã ủng hộ bản tác!:"(

Chương 43: Độc hành (hạ)

Một cơn gió nhẹ thổi qua, những chiếc lá rừng không ngừng rung động tạo ra những thanh âm xào xạc như tiếng đàn.

Ánh nắng xuyên qua sườn núi, len lỏi qua tán cây rừng, không ngừng đùa giỡn trên mặt đất.

Một gã thiếu niên lặng lẽ bước đi, luồn lách qua những bụi cỏ, cố gắng không phát ra bất kỳ tiếng động nào, bộ dáng không khác gì một tên ăn trộm.

Lúc này còn đâu gương mặt bừng sáng, nụ cười ấm áp, làn da trắng nõn nà, dáng vẻ phong lưu như tài tử, đây là một gã người rừng, mặt mũi cơ thể dính đầy máu, tóc tai bết hết lại. Hắn thấy cũng không có gì không ổn, dáng vẻ như vậy càng dễ dàng ngụy trang trong môi trường tràn ngập nguy hiểm này.

Những ngày vừa rồi, cuộc sống của hắn vẫn không có gì thay đổi, không ngừng chạy trối chết, cũng thu được một ít thu hoạch, nhưng đương nhiên là phải đổi lại bằng máu và nước mắt.

Hắn từng lẻn vào một tổ chim cực lớn, ăn trộm được hai cây linh thảo không biết tên, kết quả là hắn bị con hung cầm chủ nhân chiếc tổ đuổi chạy như chó chết suốt hai ngày hai đêm mới may mắn thoát khỏi.

Cả người dính đầy máu, tìm một hồ nước để tắm rửa cho sảng khoái, vậy mà chưa kịp nhảy xuống thì một đầu cự ngạc lao ra khỏi hàn đàm muốn nuốt gọn gã thiếu niên.

Đây chính là một lần bị thương nặng nhất trong đời hắn, thịt rách lộ cả xương, thương thế như vậy nếu ở Địa cầu e rằng không kịp đưa vào viện thì tử vong là điều chắc chắn.

Sau một lần như vậy, tính cảnh giác của hắn càng trở nên mạnh mẽ. Rong ruổi một đường phiêu bạt, hắn thậm chí chỉ dừng một chút để ăn nhẹ rồi nghỉ ngơi. Rừng rậm hoang dã quá nguy hiểm, không có thời gian để lãng phí xa xỉ, chỉ dùng để nghỉ ngơi dưỡng sức.

Đến ngày hôm nay, hắn tin rằng bản thân có lẽ đã hoàn toàn biến thành người rừng mất rồi.

Một khe núi đá xuất hiện trong tầm mắt của gã thiếu niên. Chỉ thấy trên vách núi vắt ngang, có một cái tổ khổng lồ, làm bằng rất nhiều cành Ngô Mộc, tuy không thể so với tòa thạch sào hôm lâu, nhưng vẫn đủ hoành tráng để tạo cho người ta cảm giác bị đè nén.

Tính cảnh giác cao giống như thú rừng, ngay khoảnh khắc cái tổ xuất hiện trong tầm mắt, hắn lập tức trốn vào giữa khe ở trong rừng đá, che chở bản thân, một hồi lâu sau mới ngó ra quan sát.

Cái tổ màu đen đường kính phải dài mười mét, rất to lớn, dùng chân mà nghĩ cũng biết là sào huyệt của một đầu siêu cấp hung cầm.

Gã thiếu niên định nhẹ nhàng rút lui, như thường lệ đi đường vòng, nhưng đầu óc xoay chuyển, hắn bỗng dừng lại, nhìn chằm chằm về phía cự sào. Nhặt lên một tảng cự thạch ném ra, hòn đá vù một cái bay lên dốc đá, rơi ở gần cự sào, phát ra một tiếng vang lớn.

Qua một lúc, trên vách núi rất yên lặng, hắn lập tức hóa thành một luồng gió lao về phía vách núi. Chủ nhân của chiếc tổ này hiện không ở, rõ ràng một cơ hội lớn, một cơ hội phát tài.

Trên vách đá có không ít khe hở, vì vậy gã thiếu niên Linh Hải cảnh có thể thoăn thoắt leo lên như đi trên đất bằng.



Trên vách còn có một vài cái xương lớn vẫn đang dính máu, cái nào cũng to hơn cả người trưởng thành, điều này khiến hắn lạnh sởn gai ốc. Nhất là trên cái xương đầu to cỡ cối xay kia còn có mấy lỗ móng vuốt kinh khủng, vẫn để lại vết máu, trông vô cùng dữ tợn.

Cự sào sừng sững trước mặt, nhưng do đã được tận mắt nhìn thấy tòa thạch sào khủng hơn rất nhiều nên hắn không quá chấn động. Bên trong chiếc tổ trải linh thảo mềm mại, thực sự rất xa xỉ.Ánh mắt non nớt rất nhanh tập trung vào nơi trung tâm chiếc tổ, quả trứng óng ánh như bích ngọc lẳng lặng hiện ra ở đó, to như chậu nước, ở trên còn có một vài đường vằn và chấm li ti.

Hắn mạo hiểm xông vào tổ chim này với tâm lý cầu may, không ngờ hạnh phúc lại đến quá bất ngờ như vậy, một quả trứng hung điểu, giá trị hoàn toàn xứng với hai chữ “liên thành”. Nếu ấp thành chim non, chẳng phải sẽ có một trợ thủ đắc lực hay sao?

Gã thiếu niên không dám nghĩ nhiều, lập tức tiến đến ôm lấy quả trứng rồi nhanh chóng rời khỏi tổ chim.

Vừa trượt xuống sườn núi, lập tức bỏ chạy như điên.

Núi rừng rậm rạp, lá cây chất thành lớp dày cui, dẫm lên có cảm giác mềm mềm xốp xốp. Đại thụ chọc trời che khuất ánh nắng chói chang, dây leo già lan dài như thân rắn, mọc cùng đại thụ.

Đột nhiên, từ sâu trong dãy núi vang ra một tiếng chim rít gào khủng bố chấn động cả quần sơn rung động, sát khí kinh người bạo phát như sóng dữ lan tràn, khiến gã thiếu niên đang bỏ chạy kia phải giật mình kinh hãi. Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một đạo thần quang ngũ sắc xông thẳng lên trời, khí tức sinh mệnh mạnh mẽ như sóng biển vỗ bờ, cực kỳ kinh thiên.

Một con Khổng Tước to lớn bay lên từ trong sâu trong dãy núi. Cả người nó được bao phủ trong một tầng quang vụ, phát ra hào quang năm màu. Hai cánh của nó giương ra liền quét ngang tất cả, san phẳng rừng cây núi đá.

Gã thiếu niên kinh hoàng, nào nghĩ được gì nữa, chỉ còn cách điên cuồng bỏ trốn. Thế nhưng dường như mẫu tử tương liên, cỗ khí tức hung sát phô thiên cái địa từ sâu trong dãy núi lao thẳng về hướng này, rõ ràng con Khổng tước không cần nghĩ ngợi lập tức xác định được tung tích con mình.

"Ầm!"

Thần quang mênh mông ùn ùn kéo tới. Đá vụn văng tứ tung.

Da đầu tê dại, hắn có xúc động muốn ném quả trứng trên tay đi, quả thực là đồ quý phỏng tay, thế nhưng lúc này e rằng có vứt đi cũng muộn. Hắn đã lây dính khí tức của quả trứng, đám yêu thú thì lại vô cùng nhạy bén, không tốn quá nhiều thời gian để nhặt quả trứng sau đó vẫn tiếp tục truy đuổi hắn như bình thường.- Ồ, đằng trước là...

Một con sông lớn xuất hiện trong tầm mắt, nước chảy cuồn cuộn tạo ra những tiếng ầm ầm, mặt nước lại rộng tới mười mấy dặm, sóng nước ào ạt, tiếng nước như sấm, cực kỳ kinh người.

Tiếng kêu phá không mà tới, con Khổng tước đã phát hiện ra kẻ thủ ác, lập tức mang theo giận dữ và sát khí xung thiên bổ tới. Cuộc đời đầu hung cầm hiển nhiên đã giết không biết bao nhiêu sinh linh, sát khí đó đã ngấm vào xương tủy, vô cùng khủng bố.

Lúc này đã không có thời gian để suy nghĩ, con sông lớn như vậy đương nhiên cũng chẳng khiến người ta yên tâm hơn con Khổng Tước kia là mấy, chỉ sợ cuối cùng tránh vỏ dưa lại gặp vỏ dừa. Thế nhưng tử thần đã đến sát sau lưng, hắn nào còn sự lựa chọn nào khác, nghiến răng ôm chặt quả trứng nhảy xuống.

Ngay khi bóng dáng gã thiếu niên biến mất trong dòng nước cuồn cuộn thì con Khổng Tước cũng nhào xuống nhưng không kịp.

Cuối cùng nó cũng không lao vào trong nước mà bay lên không trung phẫn nộ kêu dài, chỉ có những thanh âm quanh quẩn xuyên qua mặt nước, tryền vào tai gã thiếu niên lúc này đang sắp chết bên dưới.

Vừa rơi vào trong nước, máu của gã thiếu niên liền gần như bị đông lại.

Quá lạnh!

Nước dù chưa đóng băng nhưng lại có một loại sức mạnh thần bí làm người khác như muốn đóng băng, cởi trần đứng giữa Bắc Cực chắc cũng chỉ đến mức này mà thôi. Hơi lạnh gần như buốt tận linh hồn, quá mức khó chịu.

Lạnh đến như vậy nhưng gã thiếu niên không dám ngoi lên khỏi mặt nước, hắn tin rằng chỉ cần thập thò xuất hiện là lập tức bị một trảo xé xác. Vì thế mà chịu đựng đau đớn, thả mình theo dòng chảy xuống dưới hạ du.

Phía trên cao, Không Tước minh vang vọng trời xanh, chiếc đuôi ngũ sắc quét ngang đánh vỡ núi đá gần đó, thân hình vọt theo dòng chảy của hàn hà mà đuổi theo.

Nghe được tiếng minh của hung điểu, gã thiếu niên càng hoảng sợ không dám manh động, thân thể càng lúc càng có dấu hiệu không chịu được. Hàn khí không ngờ lại xâm nhập vào đến tận Linh hải, hắn rõ ràng cảm giác được Huyết Hải của hắn đã bắt đầu xuất hiện màng băng ở vài nơi, càng lúc càng có dấu hiệu lan đến gần vòng xoáy trung tâm.

- Chết tiệt!

Cứ như vậy hàn khí sẽ theo xoáy nước xâm nhập đến nơi cội nguồn của sinh mệnh, đến lúc đó hắn chỉ có nước chết. Thế nhưng nếu ngoi lên thì kết cục e rằng càm thảm thiết hơn. Việc cấp bách nhất lúc này là bổ sung gấp sinh mệnh đang càng lúc càng suy giảm.

Ánh mắt lập tức chuyển đến quả trứng đang ôm trong lòng...

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Mọi người đọc thấy hay thì đề cử truyện, vote 9-10, ném nguyệt phiếu hỏa linh châu các kiểu ủng hộ mình nhé.

Chương 44: Tử vận

Vạn vật thiên địa đều có ‘Linh’, đó chính là căn nguyên của sự sống.

Hung cầm dị thú sau khi thành công Cảm Linh, tiến vào Linh Động đều có thể dẫn dắt linh khí thiên địa tiến vào bên trong cơ thể. Vì vậy cũng như linh thảo, bên trong cơ thể của yêu thú mỗi cơ quan mỗi tảng thịt đều ẩn chứa rất nhiều linh khí.

Chỉ có điều chúng mang hỉ nộ ái ố đủ loại dục vọng của chủ nhân, vì vậy không thể nào thuần khiết như linh khí bên trong linh thảo, lại cực kỳ cuồng bạo, khi hấp thu nếu không có thủ đoạn gì đó đặc thù khắc chế thì rất dễ bị linh khí bạo ngược hủy diệt thân thể.

Gã thiếu niên nhìn quả trứng to như cái chậu đang ôm trong lòng, đầu óc không ngừng xoay chuyển. Trong lòng hàn hà tối tăm lạnh lẽo, nó đang tỏa ra từng đợt hào quang ngũ sắc rực rỡ, khí tức sinh mệnh tỏa ra vô cùng khủng bố.

Thế nhưng vào lúc này thực sự không còn sự lựa chọn nào khác. Mặc dù rất có khả năng sẽ gặp nguy hiểm nhưng chỉ còn cách như vậy mới giúp hắn sống sót.

Răng rắc...

Lớp vỏ trứng cứng rắn bị đập vỡ ra, ngũ sắc thần quang tán loạn, linh khí chấn động đến kinh người. Khí tức sinh mệnh tràn ra dữ dội, một mùi thơm tỏa ra ngập mũi. Chất lỏng ở trong quả trứng óng ánh mà xán lạn, ngũ quang lưu chuyển, không hề có dấu hiệu bị hòa tan trong làn nước lạnh.

Gần như phản ứng bản năng, hắn nâng quả trứng lên, đỏ thẳng vào mồm mà tu ừng ực, chậm một chút nữa thì e rằng hắn biến thành hóa thạch băng.

Thần dịch vừa vào bụng, lập tức một cảm giác ấm áp bắt đầu tản mác khắp cơ thể, xua đi băng giá lạnh lẽo đang chiếm cứ. Huyết dịch dần dần lưu thông, sinh mệnh tăng lên rõ rệt.

Hắn sống sót rồi!

Thấy vậy hắn càng tăng tốc độ, hút lấy hút để chất lỏng ở trong quả trứng ngũ quang, chỉ được một lúc mà ngũ sắc thần quang từ quả trứng Khổng Tước đã tối đi trông thấy, có lẽ chẳng mấy sẽ tắt hẳn.

Từng đợt thần dịch rất nhanh hóa thành linh khí tiến về Linh hải, hòa vào từng đợt sóng máu. Những lớp băng mỏng đang dần dần lan đến nơi trung tâm rất nhanh bị chấn vỡ nát, Huyết Hải lại trở nên điên cuồng, từng đợt sóng máu cuộn lên như muốn chọc thủng trời.

Bên dưới những cơn cuồng lãng ẩn hiện những bóng dáng quằn quại như bị tra tấn, tiếng sinh linh đồ thán phảng phất truyền lên khiến người ta cảm thấy ghê rợn, không rõ rốt cuộc bên dưới tồn tại thứ gì.

Linh Hải bằng nắm đấm vốn đã có dấu hiệu đi tới giới hạn, khó lòng mở rộng thêm nữa, không ngờ lúc này dưới sự điên cuồng của sóng huyết, hỗn độn tử khí bao quanh lại không ngừng bị xua ra xa, nước biển lóng lánh như huyết tinh.

Trên không trung, con ngũ sắc Khổng Tước bay theo dòng sông, quanh quẩn mãi không chịu rời di, đến nửa ngày sau khi chắc chắn kẻ thù trộm trứng đã vong mạng dưới con sông lạnh lẽo, nó không giấu nổi sự thất vọng phẫn nộ kêu lên một tiếng kinh động trời xanh. Lúc này nó thật sự cần đối tượng để trút giận nỗi đau mất con.

Cách đó mấy chục dặm, xuất hiện một đám người y phục rách rưới dính đầy máu, chỉ là kẻ nào cũng đặc biệt phi phàm, hiển nhiên đều là anh kiệt.

Ngay khi nghe thấy tiếng minh giận dữ của con Khổng tước, đám người lập tức như gặp phải đại địch, tất cả đã chuẩn bị sẵn sàng nghênh chiến. Một người trong số đó kinh hãi lên tiếng hỏi:

- Loài hung cầm gì vậy? Tiếng kêu thật khủng khiếp!



Chỉ một tiếng kêu vậy mà nghe như tiếng sấm ầm ầm khiến quần sơn nổ vang, đá núi lớn lăn lông lốc giống như động đất. Có thể thấy được con hung cầm đó đáng sợ cỡ nào.

- Trời ạ, uy thế như vậy e rằng đã ngoài Tứ cấp!
Một kẻ khác sợ hãi than.

- Nơi này mới chỉ là ngoại vi Thập Vạn Đại Sơn đã gặp phải yêu thú kinh khủng như vậy, bên trong có lẽ tồn tại Thú vương cũng nên!

- Cũng may lần này có Vương huynh đi cùng! Vương huynh chính là một trong Tứ công tử của Cổ Nguyên quốc chúng ta, dù là gặp phải Tam cấp linh thú chúng ta cũng có thể sống sót đào thoát!

Một người lên tiếng nịnh nọt, nhưng không ai cảm thấy chối tai, tất cả đều tỏ ra vô cùng đồng tình.

Xa xa nhìn lại, tại phương hướng đó lại một lần nữa bốc lên hào quang ngất trời, ba động như biển. Tựa như có một cái Thần Lô vĩnh hằng đang thiêu đốt ở trong thiên địa. Giống như thể có thần linh xuất thế, ngũ sắc thần quang chiếu rọi tứ phương.

- Ngũ sắc thần quang? Lẽ nào là...

Một gã thanh niên anh khí ngất trời nghi hoặc lẩm bẩm, lọt vào tai của những người còn lại lập tức gây ra sự tò mò.

- Vương huynh, là gì vậy?

- Ngũ sắc thần quang, trên Vạn thú đồ tựa như không có loài yêu thú nào như vậy! Rốt cuộc là chủng tộc nào?

Gã thanh niên họ Vương là người duy nhất y phục lành lặn, thấy mọi người dồn dập hỏi, không khỏi cười khổ nói:

- Theo ta đoán thì con hung cầm này không thuộc bất kỳ một loài hung cầm nào trên Vạn Thú Đồ, bởi nó chính là di chủng còn xót lại từ thời Thượng cổ, Linh Khổng Tước!

- Thượng cổ di chủng?

Đám người còn lại nghe vậy thì biến sắc. Linh Khổng Tước họ có thể chưa từng nghe, nhưng bốn chữ “Thượng cổ di chủng” ý vị thế nào thì không ai không hay.Đó là những chủng loài còn xót lại từ thời xa xưa, huyết mạch vô cùng mạnh mẽ, nếu có đủ thời gian phát triển hoàn toàn có thể đạt đến sức mạnh không thua gì Thú Vương.

Không chỉ là khả năng phát triển, chiến lực của đám thượng cổ di chủng cũng rất khủng bố, đơn giản là nghiền ép cùng giai.

- Thứ gì khiến nó phẫn nộ như vậy? Lẽ nào cũng là một chủng loài còn xót lại từ thời thượng cổ?

- Các vị, không cần biết nguyên do khiến con hung cầm phẫn nộ, chúng ta cần mau chóng tránh đi thôi!

- Phải đó, nhanh chóng hái lấy Triều Dương Bạch Liên rồi rời khỏi Thập Vạn Đại Sơn thì hơn! Yêu thú chi địa không phải nơi chúng ta ở lâu!

Một người sợ hãi đưa ra ý kiến. Đừng nói là thượng cổ di chủng, cho dù là một đầu Tứ cấp linh thú thông thường cũng đủ biến tất cả bọn họ thành thức ăn.

Đám thanh niên đều đồng tình, muốn đi về hướng khác, tránh càng xa hướng con hung cầm đang phẫn nộ càng tốt.

Thế nhưng chân chưa kịp bước thì gã thanh niên họ Vương bỗng ngẩn ra, nói:

- Hình như chúng ta bị nó phát hiện rồi!

Đám người nghe vậy thì hoảng sợ vô cùng, lập tức quay đầu lại nhìn. Chỉ thấy ở phương xa, ngũ sắc thần quang mang theo lệ khí tràn tới. Một đầu hung điểu ánh mắt tràn ngập sự phẫn nộ đang hướng về bọn họ.

Người nào người nấy sắc mặt tránh bệch. Họ vốn không quen biết gì nhau, tình cờ gặp gỡ rồi hợp thành tổ đội trên thí luyện đẫm máu này, nhờ vậy mới có thể sống sót đến hiện tại.

Thế nhưng lúc này không có ai nghĩ đến việc chung sức chiến đấu, bởi ai cũng biết kết quả chắc chắn là chết!

Vì thế đám thanh niên lập tức bỏ chạy, mỗi người một hướng với hy vọng con hung cầm sẽ đuổi theo những người con lại.

Ngũ sắc Khổng tước lúc này đã phát điên, chốn núi rừng còn nhiều tồn tại nó không dám động, nhưng đám kiến hôi đi bằng hai chân kia thì nó còn e ngại gì. Hơn nữa đối với nhân loại nó đã hận đến cực độ, hoàn toàn là muốn trút cơn phẫn nộ khi mất con.

Tiếng khổng tước minh vang vọng khắp núi rừng, có thể nghe loáng thoáng trong đó những thanh âm thảm thiết của nhân loại.

Tử vận đã đến, không ai có thể tránh khỏi.

Một đám anh kiệt tràn đầy nhiệt huyết và quyết tâm hướng đến tương lai lúc này đã hóa thành sương máu dưới cơn điên của con hung điểu...

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Mọi người đọc thấy hay thì đề cử truyện, vote 9-10, ném nguyệt phiếu hỏa linh châu các kiểu ủng hộ mình nhé!!!!!

Chương 45: Linh Hà

Dòng sông sâu không thấy đáy tối tăm lạnh lẽo vắt ngang khu rừng rậm nguyên thủy.

Mặt sông gợn sóng bỗng chấn động nhè nhẹ, một cái đầu nhô lên khỏi mặt nước, chậm rãi rẽ dòng nước tiến về phía bờ sông.

Gã thiếu niên kéo lê thân hình cứng ngắc lên bờ, tiến được đến thảm cỏ bên bờ sông thì lập tức thả mình nằm xuống.

Vừa mới đặt xuống thì đá và cỏ cây ở gần đó lập tức đóng băng một lớp, điều này khiến hắn cảm thấy kỳ lạ, ở trong lòng sông không có bất kỳ lớp băng nào nhưng vừa lên bờ thì đã xảy ra hiện tượng như vậy. Loại hàn khí này khiến người ta phải giật mình kinh hãi.

Qua một lúc, gã thiếu niên mới bật người ngồi dậy, hai chân xếp bằng, song thủ không ngừng lưu chuyển nhịp nhàng như một đôi tiểu ngư.

Linh hải của hắn lúc này đã lớn hơn cả nắm đấm của những vận động viên quyền anh, huyết quang lấp lánh lóa mắt, tinh khí cuồng bạo.

Ở trung tâm Huyết Hải, hắc khí cuồn cuộn như lang yên, bốc thẳng lên trời cao, không còn quanh quẩn bên dưới nữa, giống như đang có 1 ngọn núi lửa đang phun trào.

Thanh âm sóng huyết cuồn cuộn lớn vô cùng, dường như có tiếng sinh linh đồ thán truyền ra ngoài cơ thể, toàn thân hắn đều được 1 tầng quang mang huyết sắc bao phủ, như một vị Vô Thường lão gia đến từ Địa phủ.

Loại tình huống này của hắn giống như khi nén không khí vào trong một cái bình, một khi khống chế không tốt, bất cứ lúc nào khí nén cũng có thể phá vỡ cái bình, hoàn toàn hủy diệt căn cơ sinh mệnh của hắn.

- Phù!

Gã thiếu niên thở ra một hơi, đến hơi thở cũng xuất hiện chút huyết sắc linh khí, hiển nhiên là linh lực hỗn tạp.

- Tới lúc rồi!

Cảm nhận sự đầy tràn ngắc ngứ khiến cho cơ thể hơi đau nhức, hắn nhe răng nhếch miệng cười. Linh khí từ quả trứng Khổng tước tản mạn ở trong Huyết Hải ở vào trạng thái giằng co với âm minh hàn khí ngay lập tức bùng lên tranh đấu.

"Rầm rầm!"

Linh lực như tức nước vỡ bờ, gào thét đổ vào tứ chi bách hải, khiến kinh mạch trướng đau, nhức nhối khắp mọi chỗ, rõ ràng đã vượt quá cực hạn chịu đựng trong cơ thể.

Linh lực toán loạn với cường độ quá lớn, hơn nữa lại không hề thuần khiết, có một lượng lớn ngũ sắc linh khí từ quả trứng cùng với âm minh hàn khí từ nước sông đang không ngừng đối địch, nếu như không nhanh chóng ngưng tụ thành những dòng Linh Hà, cơ thể sẽ nhanh chóng vỡ nát.

Nguyên Sơn cổ kinh được vận chuyển, liên tục khống chế phạm vi ảnh hưởng tàn phá của hai luồng linh khí cuồng bạo kia, lợi dụng quá trình tranh đấu của chúng liên tục tinh lọc linh khí, luyện hóa rồi ngưng tụ.



“Thiên địa sơ khai vốn bắt đầu từ vô cực, vạn vật chưa thành hình, tất cả đều hỗn độn, chỉ có hình thành các quy tắc, mới có thể thành thế giới. Hình thái ban đầu của thế giới, chính là những dòng linh khí lưu chuyển không ngừng khai mở hỗn độn...”

Thời gian trôi qua thật nhanh, chỉ trong chớp mắt đã được ba ngày.
Khí thế trên người gã thiếu niên đã thay đổi hẳn. Tuy bề ngoài của hắn trông thật thảm hại, y phục, máu huyết, hắc thủy, đủ thứ dính trên cơ thể, thế nhưng vẫn không ngăn được cảm giác uy nghiêm như tử thần giờ phút này.

Nếu như ai có thể nhìn xuyên vào bên trong cơ thể hắn sẽ thấy, ở dưới rốn có một đại dương máu lớn hơn nắm đấm vô cùng tĩnh lặng, không chút gợn sóng nào. Từ đại dương xuất hiện những dòng chảy màu đen chứa đầy hắc khí như Minh Hà, chỉ có điều không phải sông đổ ra biển như thường lệ mà nước biển lại chảy ngược, theo dòng đại hà tiến vào tứ chi bách hải.

- Linh Hà bí cảnh...

Thành công ngưng tụ Trật tự Linh Hà, dẫn linh khí vào cơ thể, từ đó mới có thể sử dụng linh lực. Chỉ có dùng linh lực mới có thể thôi động các loại thuật pháp, công kích, phòng ngự, thậm chí giết người ngoài ngàn dặm.

Đã tiến vào Linh Hà bí cảnh, thế nhưng gã thiếu niên vẫn chưa có ý định nghỉ ngơi, hắn vẫn tiếp tục ngưng thần, có điều không phải muốn đột phá mà để tìm hiểu tinh hoa trong âm minh hàn khí.

Lần này ngâm mình dưới hàn hà thực sự đã lãng phí quả trứng kia, đúng là đại tài tiểu dụng, thế nhưng cũng không phải là không thu được lợi ích gì.

Trong quá trình bị hành hạ hắn đã cảm nhận được một tia minh hàn chi khí, nếu có thể cảm ngộ và cài cắm vào trong linh thuật thì sức mạnh sẽ tăng tiến rất nhiều.

Cứ như vậy hắn lại tốn thêm thời gian, rất nhiều, không phải tính bằng giờ mà tính bằng ngày.

Hai ngày trôi qua vẫn không có tiến triển, nhưng hắn không hề nóng vội, bởi hắn biết chắc chắn bản thân sẽ không rơi vào thế bị lỗ. Cho dù không thu được gì thì cũng coi như là quãng thời gian giảm xóc, hắn vừa mới ngưng tụ Trật tự Linh Hà, cần vững chắc cảnh giới. Lực lượng trong cơ thể cũng nhờ vậy mà chậm rãi trở nên mạnh mẽ.

Đến ngày thứ ba, một chút hàn khí bắt đầu từ hàn hà tiến gần đến vị trí bờ sông mà gã thiếu niên đang tọa, thời gian càng trôi mật độ hàn khí càng dày hơn.

Vô cùng khí tức băng hàn tràn ngập quanh thân, đến ngày thứ năm bên cạnh bờ sông đã xuất hiện một bức băng điều hình người vô cùng sống động.

Bên trong băng điêu cơ thể đã tê liệt, duy chỉ còn lại linh hồn là có thể cảm thụ lạnh lẻo thấu xương, thân thể dần dần chết lặng, tựa như có lẽ đã không cảm giác, không thấy được, cũng không cảm giác được chung quanh bất luận cái gì.Mới đầu không quá khó chịu, vì hàn khí này không thể so nổi với dưới lòng hàn hà, thế nhưng hắn cảm giác được nếu cảm giác này cứ tiếp tục như vậy e rằng linh hồn mình đều phải bị đông lại.

Cảm giác này thật đặc biệt, rét lạnh đến tận tâm hồn, nhiệt độ không hề giảm nhưng linh hồn càng lúc càng run rầy, dần dần có xu hướng đông cứng,

Vì sao lại như vậy?

“Khoan, hàn khí, có linh thì mới có khí! Bản chất nó cũng là một dạng trật tự!”

Gã thiếu niên tập trung vào từng luồng khí lạnh, cảm nhận khoảng cách giữa chúng, mặc dù chỉ là rất nhỏ ba động thôi, nhưng rõ ràng giữa chúng vẫn có vi diệu phản ứng.

Từng luồng từng tia khí lạnh ngang dọc ngược xuôi tại bên trong thế giới băng tinh, như đang diễn lại một linh văn tối rườm rà thần bí của thiên địa.

Sau đó, bắt đầu từ từ quấn quanh thân thể của gã thiếu niên, dần dần theo lỗ chân lông tiến vào bên trong các dòng Linh Hà màu đen.

Mỗi một tia một luồng khí lạnh, như tràn ngập bên trong các Minh Hà, không chỗ nào không có mặt, mỗi một sợi khí lạnh đều lạnh nhập cốt tủy, hơn nữa cũng như như du ngư đang hoạt động trong từng đợt sóng Minh Hà.

Hàn khí là sống, nó giống như là loại sinh mệnh đặc biệt, nó sống sót tại mảnh thiên địa này, dựa vào mảnh thiên địa này mà sống. Cụ thể hơn, dựa vào u minh hàn hà mà tồn tại.

Đúng như vậy, hàn khí không phải là hàn khí đơn thuần, nó bị âm minh dẫn dắt, bị hắc ám dẫn dắt!

Sự lạnh lẽo không phải đến từ hàn băng, mà đến từ cõi u minh, đến từ sự sợ hãi tuyệt vọng trong chính nơi sâu thẳm của mỗi con người. Sự lạnh lẽo đến từ tâm hồn còn đáng sợ hơn sự lạnh lẽo đến từ ngoại cảnh rất nhiều.

Tuyệt vọng hàn ý! Trọng điểm không nằm ở một chữ ‘Hàn’, mà nằm ở hai chữ ‘Tuyệt vọng’!

Tổng cộng tròn sáu ngày trôi qua, sang sáng ngày thứ bảy, bên trong băng điêu gã thiếu niên đột nhiên mở mắt, khối băng cũng bắt đầu xuất hiện từng vết rạn nứt, rồi nhanh chóng lan rộng, cuối cùng thì chia bốn chia năm, tòa bộ rơi xuống thảm cỏ.

Hai con ngươi băng lãnh như trời đông giá rét mở ra, cả người lộ ra một cỗ lãnh khí khiến con người ta tuyệt vọng.

Chậm rãi đứng dậy, khí tức lạnh lẽo như Quỷ Vô Thường, khóe miệng nhếch lên đầy tà mị, quả thực không khác gì một vị bất khốc tử thần, chỉ một ánh mắt thôi cũng đủ khiến con người ta rơi vào tuyệt vọng.

- Đến lúc tiếp tục lên đường rồi!

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Bằng hữu thiên hạ đọc thấy truyện viết ổn thì xin hãy ủng hộ bản tác bằng cách tặng nguyệt phiếu và vote 9, 10*, huynh đệ nào có điều kiện thì vứt hỏa linh châu các thứ. Vị nào có ý kiến bức xúc có thể cmt chém gió bên dưới cho vui, bản tác xin chân thành cảm ơn!:D

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau