ĐẾ HOÀNG TÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế hoàng tôn - Chương 36 - Chương 40

Chương 36: Thú hội

Cuộc sống có vô vàn những điều mới lạ, và trong đó có những thứ khiến con người cảm thấy vô cùng quý giá, trân trọng, không có bất kỳ thứ gì có thể đóng đếm hay mua được bằng tiền. Một trong số đó chính là tình đồng loại.

Bố mẹ yêu con, con yêu bố mẹ, đó là điều quá mức bình thường, không có gì lạ, vì ngay con vật cũng biết yêu bố mẹ của nó. Còn tình đồng loại, dù là sinh vật bậc cao nhất như nhân loại cũng không có bao nhiêu người hiểu được.

Tình đồng loại là gì? Đó chính là sự sẻ chia mà những sinh vật cùng một giống loài dành cho nhau, một thứ tình cảm thiêng liêng xuất phát từ nơi con tim. Đó chính là sự đồng cảm, và một tinh thần đồng loại mà con người dành cho con người.

Tình đồng loại giúp con người trở nên hạnh phúc, vui vẻ, một con người biết yêu thương đồng loại, chính là người có nhân cách đẹp, và luôn hướng đến những thứ tốt đẹp, hoàn mỹ hơn.

Những người tốt đẹp như vậy như vậy không hề thiếu trong cuộc sống nếu không muốn nói là khá nhiều, nhưng trong số lượng người không ít đó, có tìm mỏi mắt cũng không thấy bóng dáng một gã vương bài sát thủ bàn tay nhuốm máu giết người như ngóe.

Vậy mà lúc này đây, trong lòng hắn lại dâng lên một cỗ xúc động vô cùng khó nói, có lẽ đó chính là tình đồng loại mà những nhà văn, nhà thơ, nhà triết học, nhà tâm lý vẫn thường nhắc đến.

Không xúc động sao được khi trải qua những chuyện như vậy!

Từ khi lạc đến thế giới này, hắn đã phải gặp những ai? Là hung cầm dị thú, là yêu tinh, là cương thi, người sống duy nhất mà hắn gặp thì lại là một bà lão đã sống cả vạn năm, không biết lúc nào sẽ trở nên điên điên khùng khùng, hành động mọi thứ theo ý mình.

Trước mặt hắn lúc này chính là những người sống, những người dân bản địa, là đồng loại chân chính.

Mặc dù trong lòng có xúc động muốn xông ra chào hỏi đồng loại một hai câu, nhưng hắn không làm như vậy. Trước mắt đám người này còn có tác dụng lớn hơn. Hắn căng mắt ra nhìn, bởi đám người này đang dần dần tiến đến phạm vi của thạch sào. Nếu không có chuyện gì xảy ra, thì hắn cũng không cần ẩn nấp ở bãi đá này nữa.

Graoooooooo!!!

Đám người mới đến vừa bước chân qua phạm vi đất đá chuyển sang màu đen thì một tiếng gầm rú vang lên, liên tục có sáu đầu hung thú đột nhiên xuất hiện, vồ vào đám người kia.

Con nào con nấy thực lực khủng bố, đám người kia mặc dù khí tức trên người đều mạnh mẽ hơn so với hắn nhưng cũng không thể làm ra bất kỳ chống trả nào, cảnh tượng đẫm máu này thì không cần phải nói.

Ngay lập tức xé xác sáu bảy người ngay tại chỗ, máu tươi khắp nơi. Những người còn lại cũng chỉ là được sống sót thêm được vài khoảnh khắc, rất nhanh đều chịu chung số phận với đám bạn.

Gã thiếu niên cảm thấy lạnh sống lưng, ban nãy hắn thiếu chút nữa đã bước chân xuống địa ngục. Sáu con hung thú này khủng khiếp như vậy, nói theo cách nói ở cố hương thì đừng nói là hắn, có mà bố hắn cũng tử trong một nốt nhạc. Thử hỏi làm sao mà không khiến hắn kinh hãi một hồi.



Không chỉ mỗi khu vực núi rừng này, gã thiếu niên dỏng tai lên lắng nghe, hắn phát hiện ra kể cả là trong vùng núi ở xa xa, phát hiện cũng có thanh âm gào thét cắn xé, hiển nhiên là xảy ra giao chiến. Có điều tất cả đều diễn ra ở khu vực ngoại vi của thạch sào, phía trên đỉnh vẫn là sự yên tĩnh khiến con người ta nghẹt thở.
Hắn lại nằm im chờ đợi, dù biết bản thân không có năng lực nhúng chàm vào chuyện lần này, thế nhưng rõ ràng nơi này ắt sẽ xảy ra đại chiến cấp bậc cao, rất có ích nếu được tận mắt quan sát.

Màn đêm dần buông xuống, bóng tối bao phủ khắp nơi, tử vong khí cuộn lên khiến tâm thần người ta lạnh lẽo, trăng sao trên trời cũng bị che mất.

Một đêm yên tĩnh đến mức đáng sợ.

Trời vừa sáng, lập tức xuất hiện một vài cỗ khí tức cực kỳ khủng bố, khí thế xung thiên, tất cả đều đứng ở ngoại vi của tòa thạch sào. Chỉ riêng khí thế cũng đủ khiến gã thiếu niên nấp ở xa cảm thấy tức ngực khó thở, da thịt sắp nứt ra.

Hắn nảy sinh suy nghĩ muốn rút lui, thì bỗng nhiên từ thắt lưng truyền đến cảm giác dễ chịu, xua tan những áp bức từ phía xa. Cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy chiếc lông vũ đen bóng lượm được bên trong Táng Địa mà hắn giắt ở thắng lưng đang khẽ rung rung.

Vốn dĩ lúc nhặt được nó rất lớn, dài đến gần mét rưỡi, nhưng về sau lại thu nhỏ đi, nên hắn dắt ở thắt lưng, không ngờ lại lợi hại đến vậy.

Gã thiếu niên nhẹ thở ra, sự vững tin cũng quay trở lại, lại ngẩng đầu nhìn tới thạch sào. Xuất hiện trong tầm mắt là những loài hung thú vô cùng khủng bố.

Có Thủy Ngưu vằn dài mấy mét, trên đầu có mọc sừng, rất là mạnh mẽ, sắc bén vô song, chỉ cần hàn quang léo lên ắt có đổ máu.

Lại có loài ốc sên đặc biệt lớn, giống như một ngọn núi nhỏ. Hai chiếc xúc tu trên đầu liên tục tản mác ra những đợt sóng âm chấn động biến một it cây rừng thành bột mịn.

Ầm!
Chấn động vang lên, một đầu Xuyên Sơn Thử từ dưới lòng đất chui lên, bộ trảo khủng bố không gì không phá nổi, xuất hiện ngay trước ranh giới chuyển màu của đất đá.

Thanh âm vỗ cánh phần phật truyền tới, một đầu Đường lang đen bóng bay đến, cũng dừng lại ở khu vực ngoại vi. Đôi càng như hai thanh đại đao sáng bóng, dường như có thể xẻ núi cắt rừng.

Còn những loài hung thú khác mạnh mẽ không tưởng cũng xuất hiện, so với sáu con hung thú tàn sát mười mấy người hôm qua thì mạnh hơn không biết bao nhiêu, gã thiếu niên đã nấp ở rất xa nhưng vẫn cảm thấy run run. Hơn nữa đây chỉ là một khu vực mà thôi, còn những phía khác của tòa thạch sào, hiển nhiên cũng tồn tại những yêu thú mạnh mẽ như vậy.

Tất cả đều tập trung nhìn về nơi thạch sào, trông có vẻ như đang băn khoăn có nên tiến vào hay không, thế nhưng hắn lại có cảm giác dường như đám hung thần ác sát này đang chờ đợi điều gì đó.

Không gian tĩnh lặng đến mức đáng sợ. Một đám hung thú khủng bố đến như vậy hình thành trận thế bao quanh tòa thạch sào, có lẽ một con kiến cũng không thể lọt qua, mà có lẽ cũng không còn loài yêu thú nào dám ở lại khu vực này.

Đầu hắc ám Đường lang đột nhiên bổ một đao về phía lùm cây, thanh âm thảm thiết vang lên, ba chiếc đầu người từ trong đó bay ra, sau khi rơi xuống đất còn lăn lông lốc thêm vài vòng, ánh mắt vẫn còn tràn ngập kinh ngạc.

Con Đường lang dường như chỉ vừa làm một hành động không đám kể, thậm chí còn không thèm nhìn lấy một cái, hờ hững thu liềm đao về, tiếp tục tập trung về đỉnh của tòa thạch sào.

Thế nhưng ở phía xa gã thiếu niên thiếu chút nữa sợ đến rơi cằm. Ba người vừa chết cực kỳ trẻ tuổi, tràn đầy nhiệt huyết và khát vọng hướng tới tương lai, vậy mà chỉ trong chớp mắt rơi đầu, khiến hắn có cảm giác thỏ tử hồ bi.

Hắn đánh giá thấp cảm giác của đám siêu cấp linh thú này rồi, trong lòng không khỏi cảm thấy khó hiểu, tại sao mình không bị phát hiện? Hắn lại nhìn xuống thắt lưng, lẽ nào là nhờ sợi lông vũ này.

Trong đầu hắn bắt đầu tính toán có nên lùi lại thật xa nữa hay không, thế nhưng lúc này mà cử động, làm sao thoát khỏi đám hung thần này. Hắn vô thức nín thở, cả người như bị điểm huyệt, ngay cả khí tức sinh mệnh cũng giảm xuống mức tối thiểu.

Cả mảnh đại ngàn lại hoàn toàn tĩnh lặng.

Cứ như vậy đến tận gần trưa, một cỗ khí tức mạnh mẽ, khủng bố, hung bạo, đủ các mỹ từ cũng không thể diễn tả, từ đỉnh của tòa thạch sào bắn thẳng lên trời, như muốn hủy diệt tất cả.

Đám hung thần đang ở ngoại vi thạch sào trước uy áp hoàn toàn bị ép xuống sát đất. Thế nhưng con nào cũng tràn ngập hưng phấn.

Cỗ khí tức xung thiên kia rất nhanh chóng tan đi, đám hung thú đang nằm rạp trên mặt đất cũng bắt đầu động thân.

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Mọi người đọc thấy hay thì đề cử truyện, vote 9-10 ủng hộ mình nhé.

Chương 37: Hỗn tràng

Dù đã nấp ở tận tít phía xa nhưng không biết bao lâu sau, gã thiếu niên mới dám hé mắt ra nhìn, xuất hiện trong tầm mắt của hắn là cảnh tượng đẫm máu.

Đất đá đen bóng, vậy mà lúc này đã bị nhuộm đỏ, đương nhiên không phải bằng thuốc nhuộm, mà hoàn toàn là máu.

Không biết có bao nhiêu đầu hung thú hung thú cường đại chém giết lẫn nhau, tranh nhau tiến lên đỉnh của ngọn núi đổ nát, không còn cái gì có thể sót lại, bị giẫm đạp thành vũng máu, nơi đây đã biến thành một vùng đất đẫm máu.

Phía trên tòa thạch sào lúc này đã sụp đổ chật ních các sinh vật kinh khủng đang đại chiến với nhau điên loạn, máu tươi thỉnh thoảng lại bắn lên mấy chục thước, khí thế hung bạo xung thiên, dù một kẻ ở cách xa đang nằm im sau lớp loạn thạch cũng cảm thấy run sợ.

Cự thú tranh bá, một đám sinh vật mạnh mẽ tấn công nhau kịch liệt, thật sự là quá nhiều chủng loại, đều là dị thú hung cầm kỳ dị khủng bố, nếu không thì tuyệt đối sẽ không dám xuất hiện ở chỗ này, đều là chủng tộc đặc biệt mạnh mẽ.

Con hắc ám Đường Lang mới đây thôi còn uy thế ngút trời, một đao cách không bổ xuống ba người trẻ tuổi đầy nhiệt huyết lập tức vong mạng, trấn áp yêu thú bốn phương không dám manh động, vậy mà lúc này đây lại chịu chung cảnh ngộ với ba tên xấu số đã chết dưới tay mình.

Đôi song đao đã vỡ nát, chiếc đầu đen ngòm bị vặn gãy lăn lông lốc dưới đất, con hắc ám đường lang thậm chí còn thiếu may mắn hơn khi mà chiếc đầu của nó rất nhanh bị đám yêu thú điên cuồng kia giẫm thành bột máu.

Vù!

Thanh âm xé gió vang lên, một con hung cầm với chiếc đầu trọc lốc hóa thành một trận cuồng phong cuốn lấy ba đầu hùng sư bay lên qua cả đám mây đang hờ hững trên cao rồi thả xuống, ngay lập tức máu văng tung tóe.

Gã thiếu niên mạnh dạn ngóc cái đầu lên, cảnh máu me hắn không phải là chưa từng thấy qua, thậm chí đã trải qua không ít lần, thế nhưng điên cuồng đến mức này thì đúng là lần đầu tiên. Chiến đấu ở cấp độ này chắc chắn không phải thường xuất hiện, chỉ cần quan sát cũng giúp đỡ bản thân rất nhiều.

Có điều hắn cũng không dám quá chăm chú vào một con dị thú cụ thể nào, hầu như chỉ dám nhìn lướt qua, bởi đám dị thú hung hãn này cảm quan cực kỳ khủng bố, chẳng may bị phát hiện hắn có mười cái mạng cũng không đủ để bọn chúng giết.

Khung cảnh chém giết diễn ra rất lâu, tòa thạch sào gần như sụp đổ, máu thịt vương vãi ngập tràn khắp nơi, khiến cho kẻ đang nấp ở phương xa trong lòng gào thét, thực sự quá uổng phí. Mỗi đầu hung thú chết ở chỗ này tối đều khủng bố một cách quá đáng, hắn không rõ bọn chúng tranh giành thứ gì ở trên đỉnh thạch sào, mà cũng không cần biết bởi đó không phải là thứ hắn có thể nhúng chàm.

Thứ hắn quan tâm lúc này, đó là những đầu hung thú đang ngã xuống như rạ kia. Tinh phách của chúng, cũng chứa đựng linh khí tràn ngập như linh thảo vậy, có thể giúp hắn tu luyện. Trước mắt hắn số lượng bao nhiêu đây? Gã thiếu niên thực sự nảy sinh một cỗ xúc động muốn xông tới, nguyện trở thành một tình nguyện viên hy sinh vì lợi ích xã hội, sẵn sàng dọn dẹp đống rác còn tồn đọng.

Đám yêu thú chém giết kịch liệt, đã có vài con lên được tới đỉnh đổ nát của ngọn hắc sơn hình tổ chim này, hiển nhiên đó đều là những đầu hung thú mạnh mẽ nhất, nổi bật nhất trong những kẻ nổi bật.



"Ầm" một tiếng, một đầu hắc điểu giang rộng đôi cánh to lớn đánh bay rất nhiều đá núi, đất đá bay mù trời.

Một con cự lộc nhảy tới hạ thân xuống đỉnh núi, bộ guốc sắt gõ xuống nền đá, lập tức loạn thạch xuyên không, kinh khủng đến nỗi một ít đầu hung cầm và mãnh thú khác đều phải lùi lại.Một mảnh ánh sáng chói lọi màu hoàng kim tỏa ra, ở đó có một con quái vật lớn đang nằm ngang. Nó giống như cá sấu, toàn thân ngập tràn vẩy màu vàng, cả cơ thể đều óng ánh.

"Grao..."

Con báo trên thân đầy những vằn màu vàng kim như lôi điện xuất hiện. Nó hống dài một tiếng, từ trong miệng nó bắn ra một đạo quang tiễn màu bạc như thiểm điện. Một con cự thú khác lập tức kêu thảm, quang tiễn đó sắc bén vô cùng, bắn xuyên ngực của nó, có thể thấy được nội tạng bị tàn phá đang phun máu ở bên trong. Ngay sau đó, con Lôi Báo cũng hạ thân xuống đỉnh núi đổ nát.

Gã thiếu niên rời mắt khỏi đống tài phú khổng lồ đang lẫn lộn trong vô vàn đá vụn đã biến thành màu đỏ, nhin về phía đỉnh của tòa thạch sào. Ở vị trí của hắn đương nhiên không thể thấy được rốt cuộc trên đó có thứ gì có thể khiển đám hung thú này trở nên điên cuồng đến vậy. Thế nhưng nhìn dáng vẻ hưng phấn bất chấp những vết thương trên người của những đầu yêu thú có thể lên tới đỉnh thạch sào, có thể lờ mờ thấy được giá trị.

Những đầu yêu thú mạnh mẽ nhất đều đã tụ tập lại trên đỉnh núi đổ nát nhuốm đỏ, đang hình thành thế cục giằng co.

Gã thiếu niên lần lượt nhìn đám hung yêu, trong đầu không khỏi nhớ lại đêm hồm trước, ba đầu thú vương lần lượt xuất hiện. Con hung điểu và con gì đó giống hổ hắn không biết đã đứng trong đám kia hay chưa, nhưng con hỏa nhãn kim viên khổng lồ kia chắc chắn vẫn chưa xuất hiện. Tại sao lại như vậy?

"Grao..."

Một tiếng thú rống kinh thiên động địa truyền đến cắt đứt mạch suy nghĩ của gã thiếu niên, đồng thời làm cho quần sơn sông ngòi đều đang run lên, lá cây nhanh chóng rụng xuống. Cả mảnh thiên địa đều thoáng cái trở nên lạnh lẽo, một loại khí tức kinh khủng như cơn hồng thủy tàn phá bừa bãi.

Trong sát na, sơn lâm từ ồn ào trở nên yên lặng.

Ở sau bãi loạn thạch, gã đồ tể cơ hồ thiếu chút nữa ngất xỉu, cơ thể đều chấn động, tai mũi có dấu hiệu xuất huyết. Hắn vội vã nắm lấy cây lông vũ giắt ở thắt lưng, hiệu quả đến tức thì, mặc dù vẫn có máu chảy ra từ tai mũi nhưng cảm giác nhộn nhạo đã giảm bớt.Dùng ánh mắt tràn ngập kinh sợ nhìn về nơi đỉnh núi, đập vào mắt của gã thiếu niên là một cảnh tượng không tưởng.

Hung cầm mãnh thú trong nháy mắt đều im bặt, cả người run lẩy bẩy, không còn dám gào thét nữa. Kể cả là những tồn tại mạnh mẽ như Lôi Ma Báo, Thiết Trảo Lộc hay Hắc Tước các kiểu cũng không dám động đậy.

Một cái bóng màu đen xuất hiện, giống như Cái Thế Ma Vương hàng lâm, phát ra hung uy ngập trời, khiến cho quần sơn yên tĩnh như chết.

Đây là một con hung thú hình dáng như báo như hổ, cũng không phải là lớn lắm, có thể cao hơn hai mét. Chỉ là gương mặt dị dạng vừa giống như người vừa giống như thú, xấu xí quái dị. Nó bước ra một bước lập tức từ chân thạch sào đến bên cạnh đám Lôi ma Báo, Thiết Trảo Lộc.

Hắn đã nhận ra rồi, đây chính là đầu hung thú đêm hôm trước hắn nhìn thấy từ xa, dưới mỗi bước đi bách thú thủ phục, là vương giả chốn rừng hoang, cực kỳ khủng bố, khí thế toát ra đủ khiến vạn linh triều bái.

Bách thú chi vương quả thực quá khủng bố, vừa mới xuất hiện liền kinh sợ vạn thú. Đôi mắt lạnh lẽo quét một cái, không có con thú nào dám kháng cự. Hơn nữa, ở ngoài cơ thể nó còn có oán khí lượn lờ, khí tức mãnh liệt ập vào mặt, giống như có mối thâm thù với cả thiên địa.

“Vù!” Thanh âm xé gió vang lên, một bóng người to lớn như từ trên trời nhảy xuống, hạ trên cái đầu khổng lồ sáng rực của con hoàng kim cự ngạc.

Con cá sấu vảy vàng này ban nãy đã dùng hàm răng của mình xé xác không biết bao nhiêu đầu hung thú, tuyệt đối là một kẻ cực độ mạnh mẽ, lực áp quần yêu, thế nhưng lúc này lại như một con chó nhỏ nằm rạp trên mặt đất, toàn thân run rẩy không dám động đậy.

Đang ngồi thong thả trên đầu Kim Lân Ngạc, không ngờ cũng là một sinh vật toàn thân hoàng kim, thân hình cao lớn như ma thần hiển nhiên không phải nhân loại, mà là một con khỉ.

Toàn thân bao phủ bởi những sợi lông vàng óng, đôi mắt đỏ rực như hai ngọn lửa đang hừng hực bốc cháy.

- Trời ơi, chẳng nhẽ thực sự là con cháu của Tề Thiên Đại Thánh?

Gã thiếu niên căng mắt ra nhìn hình dáng của đầu kim viên, trong đầu nhớ đến một truyền thuyết đã quá đỗi nổi tiếng ở thế giới kia.

Ngày xửa ngày xưa, có một con khỉ sinh ra từ một hòn đá...

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Mọi người đọc thấy hay thì đề cử truyện, vote 9-10 ủng hộ mình nhé!!!

Chương 38: Tứ Vương

Thuở xa xưa, ở nơi ven biển có một ngọn núi gọi là Hoa Quả Sơn, đứng sừng sững giữa trời, bao phủ đồi cây gò đất. Trong cảnh hùng tráng âm u ấy có một tảng đá rất lớn, bề cao ba mươi sáu thước năm tấc, chu vi hai mươi bốn thước, trên mặt có chín lỗ thông thiên, bốn bên có tám hang thông ra rừng rậm.

Thật là một tảng đá dị thường, "Cấu Tạo từ thuở khai thiên lập địa" mà loài người không ai có thể tưởng tượng nổi. Với chiều cao vượt lên muôn vật trên mặt đất ấy tảng đá không bị che khuất, hứng chịu sức nóng và lạnh của nhật nguyệt, lần lần tụ tinh nứt ra một viên trứng đá.

Trong lâu năm, trứng ấy tượng hình, rồi gặp một trận gió lớn nỡ ra một con Khỉ đá, giống tạc hình người, đủ tai, mắt, miệng, mũi và tay chân rất lanh lẹ.

Khỉ đá đi đứng khắp vùng, toàn thân bao trùm bởi những sợi lông sáng loáng như những chiếc kim vàng, hai cặp mắt chói lòa như hai cái đuôi sao Bắc Ðẩu, chiếu rọi lên trời cao, kinh động cả Thiên đình.

Nhìn con hỏa nhãn kim viên ở phía xa, có chỗ nào không giống với miêu tả của Ngô Thừa Ân chứ?

Hỏa nhãn kim viên thong thả ung dung ngồi ở trên đầu Kim ngạc, thò ra một cái tay, bốp một tiếng vén lên cái sọ như cối xay của nó, lấy ra một thứ bầy nhầy rất giống bộ não rồi thưởng thức như không có ai bên cạnh.

Tất cả hung cầm mãnh thú xung quanh đều run rẩy không dám manh động, thế nhưng mặt đất vẫn truyền đến những tiếng ù ù như sấm.

Cả kim viên và hung Ngột đều nhìn về một phía của đỉnh thạch sào, nơi đó phát ra chấn động dữ dội nhất, mặt đất nứt ra, ngay lập tức dung nham tràn lên bắn thẳng lên trời, cảnh tượng không khác nào đêm giao thừa.

Từ trong lớp đất đá, một đầu hung thú hình dáng như bọ cạp mang theo dung nham ngoi lên, lửa cháy dữ dội thiêu dụi con Hắc tước ở gần đó.

Toàn thân như được tạo thành từ những dòng dung nham đỏ rực khiến đất đá xung quanh cũng phải tan chảy, hai cái càng và chiếc đuôi khổng lồ như được làm từ thép nguội không ngừng có chất dịch chảy ra, chỉ không rõ nó là máu hay là độc nữa.

- Ngươi cũng tới?

Con kim viên bất ngờ phát ra tiếng nói chấn động thạch sào, nhưng gã thiếu niên cũng không quá kinh ngạc bởi hắn biết đây đều là những loài hung cầm dị thú không bình thường, có lẽ chính là yêu quái thành tinh như trong miệng người đời vẫn truyền.

Con Xích Nham Hạt không đáp mà nhìn lên trời cao, trầm giọng:

- Kẻ cuối cùng cũng đến rồi!

Nó vừa dứt lời, lập tức một thanh âm lanh lảnh vang lên, như xuyên qua chín tầng mây truyến xuống. Một con đại điểu mang theo sát khí ngập trời xuyên qua tầng tầng đám mây lao xuống, tốc độ vô cùng khủng khiếp.

Cuồng phong nổi lên khắp bốn phía, khiến đất đá rung chuyển, tòa thạch sào có dấu hiệu sụp đổ.

Ba đầu Thú vương đều hừ lạnh một tiếng, Xích Nham hạt quật chiếc đuôi khổng lồ xuống mặt đất, lập tức khiến tòa thạch sào ổn đinh lại.



Con đại điểu đến gần tòa thạch sào thì lượn hai vòng rồi mới từ từ hạ xuống, khí thế như vương giả ngạo thị thiên hạ. Toàn thân một màu lam lạnh lẽo, trong không khí có hơi nước lập tức ngưng tụ thành sương, hình thành một trường đối lập với sự nóng rát của con bọ cạp phía đối diện.

Từ rất xa, gã đồ tể đã cảm thấy toàn thân lạnh toát, các khớp xương có dấu hiệu đông cứng.
Bốn đầu Thú vương nhìn nhau, hình thành thế giằng co.

Cả sơn lâm thật tĩnh lặng, quần ma tránh lui từ xa.

Một ít hung thú mạnh mẽ, vốn dĩ thống ngự một phương, lực áp quần yêu, vậy mà lúc này đây đều nằm rạp xuống đất, không dám ho ra nửa câu.

Ở cách đó rất xa, trong đám loạn thạch, cũng có một tên nhân loại đang im thin thít không cả dám hít thở, trong lòng kêu khổ không ngớt.

Một đầu sử tử lai hổ dị chủng, thân hình cao lớn, toàn thân tản mác oán khí, tràn ngập phẫn nộ với tạo hóa.

Một con bọ cạp khổng lồ, toàn thân đen bóng như nham thạch, chằng chịt những vết nứt, trong đó phát ra những âm thanh ục ục như có cả tấn dung nham đang chỉ trực trào lên, hủy diệt thiên địa.

Một đầu hỏa nhãn kim viên, có thể chính là con cháu đời sau của Tề Thiên Đại Thánh, khí thế như Ma thần, chiến ý xung thiên sẵn sàng chiến khắp thiên hạ.

Một loài hung điểu cổ xưa, những chiếc lông vũ lam sắc như được làm từ băng tuyết nơi bắc cực, xung quanh cơ thể tản mác ra làn sương mù khiến đất đã có dấu hiệu ngưng tuyết đọng sương.

Bốn đầu yêu thú không hề to lớn nếu so với những con yêu thú còn lại, thế nhưng rõ ràng chỉ bằng khí thế thôi cũng đủ khiến tất cả phải cúi đầu.

Bốn đầu yêu thú chia ra đứng bốn phía trên thạch sào đổ nát, mặc dù không biết bên trong có gì nhưng gã thiếu niên có thể khẳng định, dù là gì đi chăng nữa thì đám hung thú chém giết nhau nãy giờ hoàn toàn không có cơ hội nhúng chàm. Đến giờ phút này, có lẽ giữ được mạng sống đã đủ khiến bọn chúng cảm ơn trời đất rồi, còn dám tơ tưởng nữa sao?

Điều khiến hắn quan tâm lúc này, đó là rốt cuộc bên trong thạch sào tồn tại thứ gì mà khiến đám yêu thú hùng mạnh này phát điên hết lên như vậy?

"Graaaaaaao""Kwoooooork”

Tiếng hót lanh lảnh cộng hưởng với tiếng núi lửa phun trào tạo ra những chấn động mạnh mẽ, lam vũ điểu và xích nham hạt đột ngột lao vào nhau trực diện giao chiến, trong sát na núi rung đất chuyển, cổ mộc đổ nát, cự thạch bay ngang.

Nóng và lạnh không thể cùng tồn tại, thủy hỏa vốn bất dung, hai đầu yêu thú mạnh mẽ này trời sinh đã có cảm giác thù ghét nhau, vừa gặp nhau không nói không rằng đã lao vào quần ẩu. Có điều trong mắt gã thiếu niên, hai đầu thú vương này đơn giản chỉ là giao chiêu cho bõ ghét mà thôi chứ không chân chính đánh nhau, cũng hoàn toàn dễ hiểu bởi không có ai ngu để hai con thú vương còn lại đục nước béo cò cả.

- Được rồi hai vị...

Con hung Ngột cất thanh âm lạnh lão của mình lên, lam vũ điểu và Xích Nham Hạt lập tức thu chiêu hạ xuống vị trí ban đầu, nhìn chằm chằm vào con yêu thú xấu xí kia.

- Không cần phải nói nhiều về nguyên nhân khiến chúng ta đến đây, ta chỉ cần bí cốt, còn lại tinh phách hay thần mạch gì gì tùy ba ngươi!

Xích nham hạt không đáp lời, thế nhưng chiếc cự vĩ nện xuống đất nghe rầm một cái, khiến bãi loạn thạch ở tít xa có một gã nhân loại đáng nằm im cũng phải rung chuyển, đám hung thú trên thạch sào sợ run bần bật không dám ho he một tiếng nào.

Hiển nhiên là đề nghị của con bách thú vương giả xấu xí này không được những kẻ cùng cấp này đồng ý.

Hỏa nhãn kim viên hai mắt hừng hực tựa ma thần, cười lạnh:

- Thượng cổ hung điểu này thường ngày đè ép chúng ta không thở nổi, hiển nhiên đã sắp bước ra một bước kia, vậy mà ngươi muốn lấy bí cốt, không sợ khôn ngoan hết phần thiên hạ hay sao?

Lam vũ điểu cũng đồng tình:

- Đầu thượng cổ hung điểu này toàn thân đều là bảo, bí cốt, tinh phách, thần mạch, chân huyết, ai đoạt được gì cứ xem năng lực bản thân đi!

Thanh âm nói chuyện của bốn đầu thú vương không lớn, nhưng cũng không hề nhỏ chút nào, truyền khắp sơn lâm, bọn chúng căn bản là không hề có chút kiêng kỵ gì, vô tình lại khiến gã thiếu niên ở xa xa kia hiểu được tiền căn hậu quả của câu chuyện.

Hắn thực sự không thể nào ngờ được, không ngờ lại đúng như suy nghĩ ban đầu mà hắn cho là không tưởng!

Tòa thạch sào khổng lồ như núi này...

...đúng thật là tổ của một loài hung điểu!

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Mọi người đọc thấy hay thì đề cử truyện, vote 9-10 ủng hộ mình nhé.

Chương 39: Kinh biến

Gã thiếu niên có chút phát mộng, rốt cuộc là loài thần điểu nào vậy? Phải lớn đến mức nào mới có thể sống trong tòa thạch sào này?

Đám Thú vương này thực lực hoàn toàn thấy rõ, vậy mà nghe giọng điệu thì rõ ràng cũng bị đầu hung điểu trong thạch sào đè đầu cưỡi cổ, như vậy thì chủ nhân thạch sào này, phải mạnh mẽ đến mức nào? Lẽ nào là Thần thú mà truyền thuyết vẫn nhắc đến?

“Ban nãy đám vương bát đản này có nói con quái điểu kia sắp bước ra một bước kia, chẳng lẽ ý muốn nói con quái điểu sắp bước xuống hoàng tuyền?”

Trong đầu hắn nhớ lại lúc đám hung thú còn an phận đứng ở chân tòa hắc sơn, luồng uy áp phát ra từ thạch sào xông thẳng lên trời khiến tất cả yêu thú đều quỳ rạp xuống đất, giờ nghĩ lại xem ra đó chỉ là ánh đen lóe sáng trước khi tắt, hồi quang phản chiếu của con hung điểu trước khi chết.

Vạn vật đều có linh, một đầu thần thú không biết đã tu luyện đến mức nào rồi, hiển nhiên toàn thân đều là chí bảo. Không nói đến đám hung thú mạnh mẽ, ngay cả bốn đầu Thú vương cũng bị hấp dẫn, đến đây tranh giành.

Xem ra tất cả đều thấy được hy vọng có thể tiến thêm một bước.

Sau khi hiểu rõ được mọi chuyện, gã đồ tể đã không còn chút hứng thú gì nữa rồi. Một đầu siêu cấp linh thú, bảo hắn không bị hấp dẫn thì là giả dối, thế nhưng một kẻ đã quá lõi đời trải qua đủ các loại chuyện thì lý trí thậm chí có thể quyết định đến cảm giác của bản thân.

Cả bốn đầu Thú vương lẫn chủ nhân thạch sào đều ở một độ cao mà hiện tại hắn chưa thể với tới, chỉ một hơi thở của bọn chúng cũng đủ để hắn chết một ngàn lần. Hắn căn bản không có tư cách mơ mộng tranh đoạt xác của chủ nhân thạch sào.

Lúc này hắn chỉ có thể cầu trời khấn phật cho đám thú vương nhanh chóng động thủ, tranh chấp nhanh chóng kết thúc rồi rời đi luôn, để hắn có thể tiến lên quét một vố lớn. Xác đám hung cầm dị thú nằm la liệt trên mặt đất, có lẽ tồn tại không ít linh phách, một khoản tài phú quá sức tưởng tượng.

Tu giả bình thường sau khi Giác tỉnh, cảm nhận được ‘Linh’ chi quy tắc của thiên địa, thì có thể hấp thu linh khí của trời đất ngưng tụ thành linh phách của bản thân, đó chính là nguồn cung cấp lực lượng cho cơ thể. Quá trình này cũng gồm có bốn Bí cảnh, Cảm Linh, Linh Động, Linh Luân và Linh Phách.

Đám yêu cầm hung thú này đều cực độ khủng bố, e là đều đã đạt đến Bí cảnh thứ tư, ngưng tụ Linh Phách. Nếu có thể hấp thụ được lượng linh khí khổng lồ bên trong, hắn nhất định sẽ đột phá được những Bí cảnh tiếp theo, thậm chí có thể đi đến tận cùng của Đệ nhất bộ.

- Đám súc sinh này còn làm gì mà chưa khai chiến vậy?

Đôi mắt chăm chú nhìn về nơi đỉnh thạch sào, gã thiếu niên tiếp tục quan sát thế cuộc, chờ đợi cuộc chiến của những vị vương giả bách thú.

Phía trên miệng thạch sào, con hung thú mặt xấu xí lần lượt quét ánh mắt tràn đầy oán khí vào ba đầu Thú vương, sau đó chậm rãi hỏi:

- Ba vị kiên quyết không chịu nhường?

Hỏa nhãn kim viên nhe hàm răng trắng tinh, khinh thường nói:

- Từ khi nào ngươi thích hỏi những câu thừa thãi như vậy? Bí cốt của con chim chết tiệt này, là thứ có thể giúp bản vương tiến thêm một bước, có thể chắp tay nhường ra sao?



- Kwooooooork!!!!!

Con lam vũ điểu hót lên một tiếng lanh lảnh vang vọng trời xanh, rồi bay lên lao xuống bên dưới tòa thạch sào, miệng nhả ra từng chữ:

- Đạt được thứ gì, xem ở thực lực bản thân đi!- Lam Nguyệt Vương nói rất đúng, đạt được thứ gì, xem ở thực lực đi!

Gần như ngay khoảnh khắc lam vũ điểu động thân, một tiếng cười hào sảng từ xa truyền đến khiến gã thiếu niên phải ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một bóng người ngự không bay đến.

Đây là một trung niên nam tử có gương mặt ngạo nghễ, trên thân vận một bộ hoàng bào cực kỳ nổi bật, khí thế đế vương cao quý toát ra từ trong xương cốt.

- Cổ Lão đầu, Cổ Nguyên quốc ngươi cũng dám nhúng tay vào chuyện của Thập Vạn Đại Sơn?

Bốn đầu thú vương đều tỏ ra không hề ngạc nhiên trước sự xuất hiện đột ngột này, nhưng vẫn lên tiếng bằng thái độ rất không vừa lòng, đặc biệt là con hung thú xấu xí lên tiếng hỏi bằng giọng rất không có thiện ý.

Gã thiếu niên có chút kinh ngạc, Cổ Nguyên quốc, lẽ nào là một cổ quốc khác? Nhưng lão già này không mang lại cho hắn cảm giác khủng bố như lão bất tử bên trong Táng Địa.

Trung niên nam tử không có chút sợ hãi khi đối mặt bốn đầu hung thú, chỉ nhàn nhạt nói:

- Chuyện của Thập Vạn Đại Sơn bản tọa đương nhiên không dám nhúng tay vào. Nhưng nơi này cũng chỉ là khu vực ngoại vi của mà thôi, lẽ nào bản tọa còn không thể tham gia hay sao?

- Các ngươi cứ tranh cãi, ta đi trước!

Thanh âm vừa vang lên, Xích Nham Hạt đã biến mất, trong lòng đất liên tục truyền đến tiếng ầm ầm lôi động, như có thứ gì di chuyển ở bên dưới.

Hỏa nhãn kim viên liếc mắt nhìn trung niên nam tử, bật người nhảy lên rất cao rồi lao về phía trung tâm thạch sào, không hề cam lòng lạc hậu.
Graaaaaaaaaaao!!!!!

Con hung thú xấu xí mặt dữ tợn gầm lên một tiếng, thân hình mang theo oán khí vô tận xộc thẳng lên trời, đuổi theo hỏa nhãn kim viên.

Cuối cùng đều thuộc về ta mà thôi!

Trung niên nam tử cười lạnh, thân hình lóe lên, theo sát bốn đầu hung thú, cùng nhau tiến vào trung tâm của thạch sào khổng lồ, rất nhanh biến mất trong tầm mắt của gã thiếu niên.

Lúc này, tòa thạch sào trong mắt hắn đột nhiên trở nên thật to lớn, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác bất an, tim đập thình thịch.

Hắn kinh hãi, mỗi lần hắn có cảm giác như vậy đều là một lần có kinh biến xuất hiện, chưa bao giờ sai lầm. Cảm giác bất an đến từ đâu vậy? Lẽ nào đám Thú vương đã phát hiện ra hắn?

“Không đúng! Không phải đến từ đám hung yêu!”

Cảm giác đến ngay khi mọi chuyện về tòa thạch sào sáng tỏ, rõ ràng cảm giác bất an đến từ tòa thạch sào. Một tòa thạch sào đổ nát, thì có thể mang lại nguy hiểm gì cho hắn?

- Lẽ nào...

Một suy nghĩ hoang đường đột nhiên léo lên trong đầu của gã thiếu niên, hắn lập tức rúc đầu vào trong đám loạn thạch, hắn không tha thiết gì đến việc chứng kiến cuộc chiến giữa bốn đầu Thú vương nữa.

Mặc dù khả năng hắn vừa nghĩ đến gần như không thể nào xảy ra, nhưng cũng khiến hắn thấy lạnh toát, lập tức vận chuyển một thủ đoạn được ghi trong Nguyên Sơ kinh, đưa bản thân vào một trạng thái đặc biệt, có thể tạm gọi là ‘Thiền’. Toàn thân như hòa vào tự nhiên, không có chút khí tức sinh mệnh.

Chuyện tiếp sau đó, dù có xảy ra tranh giành sóng to gió lớn đến mức nào cũng không liên quan gì đến hắn.

Nơi trung tâm thạch sào, là một đóng hỗn độn với vô vàn đá vụn và những đoạn thân cây. Gọi là đá vụn là so sánh với diện tích thạch sào thôi, chứ thực ra đều là cự thạch, mỗi tảng đá cũng lớn tới mấy mét.

Bốn đầu Thú vương còn chưa tới, uy thế xung thiên đã thổi bay vô số loạn thạch và cự mộc. Đột nhiên một luồng khí âm u như từ chốn hoàng tuyền tỏa ra, nơi trung tâm thạch bỗng chốc trở nên tối tăm.

Chỉ thấy để lộ ra là một chiếc cánh chim cực lớn, những sợi lông vũ đen bóng trên đó chính là tác nhân tỏa ra khí tức âm u đang không ngừng thôn phệ ánh sáng.

Cả bốn đầu Thú vương và trung niên nam tử đều không bất ngờ cũng chẳng hoảng hốt, bọn họ đã quá rõ về chủ nhân thạch sào rồi, chỉ càng háo hức hơn tiến vào trong khu vực tối tăm, muốn nhanh chóng tiến hành tranh đoạt.

Có điều ngay khoảnh khắc bốn thú một nhân biến mất trong màn u ám, đúng vào lúc không ai ngờ đến này, dị biến đột ngột nổi lên!

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Mọi người đọc thấy hay thì đề cử truyện, vote 9-10, ném nguyệt phiếu hỏa linh châu các kiểu ủng hộ mình nhé.

Chương 40: Thiên đạo?

Le-eeeeeeeeeeeeeezzz!!!!

Giống như sấm rền từ trên chín tầng trời, tại nơi trung tâm thạch sào, tiếng ưng gáy vang lên làm cho quần sơn phải chấn động. Một cỗ uy áp khủng khiếp bao trùm khắp mọi nơi.

Nơi trung tâm thạch sào bỗng chốc biến thành đường nối thông địa ngục, tràn ra u minh chi khí lan tràn vượt khỏi phạm vi thạch sào, bao trùm lên vạn vật, cắn nuốt hết thảy ánh sáng.

Graaaaaaaaaaao!!!!

Kwoooooork!!!

Tiếng kêu đầy giận dữ của thú vương vang lên, chỉ thấy từ trong trường hắc ám, một đầu lam vũ điểu sợ hãi bay vọt lên, chiếc đuôi đầy kiêu hãnh đã biến thành màu đỏ, trên đôi cánh còn có một vết thương sâu hoắm mà từ đó máu không ngừng chảy ra.

Chỉ mới đây thôi nó còn bệ nghễ thiên hạ chỉ điểm giang sơn, vậy mà lúc này đây không quan tâm đến điều gì hết, ánh mắt tràn ngập sợ hãi muốn chạy trốn khỏi đây ngay lập tức. Cảnh tượng này làm sững sờ toàn bộ hung thú và mãnh điểu. Toàn bộ bọn chúng đều yếu ớt ngã ra tại chỗ, run lên cầm cập.

Thế nhưng chỉ mới vừa vọt ra khỏi trường hắc ám, thì một chiếc lông vũ đen tuyền cũng vọt ra theo với tốc độ không tưởng, như một mũi tên đâm xuyên qua người con lam vũ điểu.

Tiếng hót thảm thiết tràn đầy tuyệt vọng vang lên, đầu thú vương uy chấn nơi này từ từ rơi xuống, máu lưu trên không trung để lại một đường đỏ rực tuyệt mỹ như dải lụa đào.

Grao...

Nơi trung tâm thạch sào truyền tới tiếng rống kinh thiên động địa, một con khỉ toàn thân sáng rực phẫn nộ gào thét, đôi mắt gần như hóa thành hai ngọn lửa cháy hừng hực, tình cảnh của nó vô cùng thảm. Một cánh tay đã bị cắt đứt, máu tươi bắn lên cao mấy chục thước.

Ở gần đấy, con xích nham Hạt còn thảm hơn, chiếc cự vĩ khổng lồ dài mấy mét đã hoàn toàn biến thành vụn thịt, rơi ở dưới đất. Còn đầu hung thú mặt người xấu xí thậm chí đã biến mất, chỉ thấy trên mặt đất lưu lại vô số máu thịt.

Xuất hiện cuối cùng chính là người đàn ông trung niên của Cổ Nguyên quốc. Lúc này lão đâu còn khí thế vương giả, cốt cách cao sang phát ra từ tận xương tủy, chỉ thấy hoàng bào đã hóa thành vải vụn tự bao giờ, toàn thân nhuộm máu.

Từ trong đầu đổ nát, một bóng đen to lớn xuất hiện, đôi cánh vĩ ngạn như che phủ trời xanh, nhìn tình cảnh lúc này không khỏi khiến người ta có cảm giác đây là một hung vật đang từ địa ngục chui lên.

Hỏa nhãn kim viên gầm lên, cánh tay còn lại ngưng thành quyền đánh về phía bóng đen hung điểu kia, chỉ thấy hư không chấn động, thần uy một quyền của kim viên đã vô thanh vô tức biến mất.

Đồng thời, trong lòng đất truyền đến tiếng kêu thảm thiết. Xích nham hạt muốn chui vào trong lòng đất chạy trốn, nhưng e rằng cũng không tránh khỏi kết cục như kẻ thù không đội trời chung – đầu lam vũ điểu kia.

Con kim viên hoảng hốt nhún người nhảy một cái cao hai trăm mét, muốn lập tức đào tẩu. Trung niên nhân cũng nén đau đớn, cố gắng đạp không bay đi. Lúc này mặc dù một người một thú đều thực sự phẫn nộ nhưng trên hết là sợ hãi, họ biết mình không phải là đối thủ của hắc ám hung điểu kia.



Rống!!!

Tiếng kêu thảm thiết vang lên, máu phụt lên tận trời, trước ngực kim viên và trung niên nhân xuất hiện một lỗ máu lớn, thân hình rơi mạnh xuống.

Le-eeeeeez!!!Năm vị cường giả đều đã mất mạng, thế nhưng bóng đen hung điểu vẫn chưa có ý định dừng lại, chỉ thấy nó hướng về đám cự thạch đỏ nát gáy một tiếng, hư không chấn động cự thạch bay tứ tung.

Xuất hiện trong đám loạn thạch, không ngờ lại có một đầu hung thú tứ chi vô cùng ngắn, toàn thân bọc một lớp giáp sắt bóng loáng, từ khí tức phát ra, không ngờ lại ẩn giấu vị Thú vương thứ 5.

Càng không ngờ lại là một con chuột khổng lồ bọc thép!

Có điều ánh mắt đầu Thú vương này tràn đầy sợ hãi, năng lực di chuyển dưới lòng đất của nó còn trên Xích Nham Hạt một bậc, năng lực ngụy trang không chê vào đâu, chỉ là khoảng cách quá gần, khôn thể nào thoát khỏi cảm giác của hắc ám hung thần này.

Chít chít!

Thiết giáp Thử dài cả chục mét hai hàng râu mép giật giật, há miệng rít lên âm thanh choe chóe, ngay lập tức cự thạch dữ dội bay về phía đầu hung điểu bên trong làn sương hắc ám.

Đôi cánh to lớn khẽ lay động, lập tức hắc ám vụ cuồn cuộn bốc lên chặn đứng toàn bộ loạn thạch phi vũ.

Lại tiếng chít chít đinh tai nhức óc vang lên rồi im bặt, Thiết giáp Thử bay ngang, từ trong hắc ám vụ trường bay ra. Toàn thân nó là máu, xương không biết đã gãy bao nhiêu cây, cuối cùng cũng tránh thoát được khỏi phạm vi mây khói hắc ám, nhưng chung quy không thoát được số kiếp phải chết.

Hắc ám chi vụ dần tan đi, thế nhưng sắc trời thì càng lúc càng tối. Phải nói luôn là không phải do sắp đi đến cuối ngày mặt trời sắp xuống núi.

Trời đất chỉ trong chốc lát trở nên yên tĩnh bất thường.

Chỉ thấy từ xác chết của năm đầu Thú vương và đám linh thú đẳng cấp thấp hơn, từng luồng hào quang đủ màu toát ra, gào thét xé toạc không khí, nhắm hướng vị hung thần địa ngục đang lơ lửng kia xông tới.
Những luồng quang phổ hòa vào làn hắc vụ đang dần co lại, tiến vào trong cơ thể hắc ám hung điểu.

Ầm Ầm Ầm...

Trên trời bất chợt có tiếng sấm vang vọng, khiến gã thiếu niên đang ở trong trạng thái thiền cũng phải tỉnh lại, kinh hãi ngẩng lên.

Chỉ thấy ở trên cao là một đám hắc lôi vân mênh mông đang hội tụ, trong mây đen mơ hồ có những tia chớp như hắc long chuyển động kinh người. Từ lôi vân có thể thấy uy áp hủy diệt đang dần dần tràn ngập không gian.

- Chuyện...chuyện gì vậy?

Gương mặt non nớt ngơ ngác nhìn bầu trời, đây không phải dấu hiệu mưa giông hay bão lũ gì cả, nếu giông bão mà có uy thế như này thì e rằng vùng duyên hải Việt Nam đã bị hủy diệt từ lâu rồi.

Hắn nhìn về phía thạch sào, lúc này đã sạch bóng yêu thú, chỉ thấy ở nơi trung tâm, bóng dáng mơ hồ của một con hung điểu khổng lồ sải cánh dài cả mấy chục mét đang từ từ bay lên.

Toàn thân bao phủ bởi những luồng hắc khí, không thể nào nhìn rõ được hình dáng của nó, nhưng vẫn có thể cảm nhận được khí thế phát ra sừng sững như một vị chúa tể hắc ám.

Dùng đầu gối để suy nghĩ hắn cũng hiểu ra, đây chính là thượng cổ hung điểu trong miệng đám Thú vương nhắc đến, cũng chính là hắc thủ sau màn lần này, giả chết để dụ đám Thú vương đến.

Đầu óc xoay chuyển mấy nghìn lần, hắn có chút không hiểu, lẽ nào thù oán lớn đến mức phải thiết cục một kế hoạch tinh vi như vậy để dồn đám Thú vương vào chỗ chết? Hay bên trong còn có ẩn tình nào khác?

Nhìn bầu trời phủ kín lôi vân, hắc lôi như cự long chớp nhoáng, tản ra uy nghiêm thiên địa không cách nào hình dung, trong đầu không khỏi nảy sinh suy nghĩ, lẽ nào con ác điểu này sát kiếp quá nặng nên ông trời cũng không thể nhìn nổi phải giáng xuống kiếp phạt?

Đùng đùng đoàng!

Một đạo sấm sét mang theo khí tức hủy diệt như muốn đưa thiên địa trở lại thuở sơ khai đột ngột bổ thẳng xuống, xé tan trường hắc ám đang bao phủ ngọn hắc sơn đổ nát.

Thiên địa hôn ám như lâm vào một vụ nổ phá hủy trời đất. Những tiếng ầm ầm cực lớn như long ngâm khiến cho đất đai run rẩy chuyển động, sinh ra những khe nứt lan tràn khắp thạch sào vốn dĩ đã đổ nát sẵn.

Gã thiếu niên run rẩy ôm chặt lấy một tảng cự thạch, hắn mặc dù ở rất xa nhưng vẫn cảm thấy rõ rệt uy áp thiên địa dị tượng đáng sợ trên bầu trời. Dưới sức mạnh khủng bố như vậy, hắn không tin con ác điểu có thể sống sót!

Thiên địa bất nhân, dĩ vạn vật vi sô cẩu. Kẻ nào làm trái thiên đạo, trời đất sẽ không dung, không tránh khỏi kết cục bị hủy diệt.

Đây chính là thiên đạo?

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Mọi người đọc thấy hay thì đề cử truyện, vote 9-10, ném nguyệt phiếu hỏa linh châu các kiểu ủng hộ mình nhé.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau