ĐẾ HOÀNG TÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế hoàng tôn - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Điểm Cực

Không biết bao lâu trôi qua, hai người đi đến trước một tòa cung điện vô cùng nguy nga tráng lệ.

Tòa cung điện này thực sự rất khổng lồ, ngẩng đầu lên cũng không nhìn thấy đỉnh của nó, không biết cao bao nhiêu mà bị vô số đám mây bao trùm.

Chỉ thấy đại môn trong suốt, không ngừng tỏa ra thần huy lấp lánh, giống như có lực lượng của thời gian đang lưu chuyển, làm cho người ta cảm thấy khí tức của một thời đại xa xưa.

Trên hai cánh cửa khổng lồ chạm khắc hai hình tròn đứt đoạn vô cùng lớn, nằm đơn độc giữa những ký lằng ngoằng rắc rối, nhưng có lẽ chính vì thế mà hai hình tròn đơn giản lại trở nên vô cùng nổi bật, dường như bên trong ẩn chứa một thiên cơ nào đó.

Bà lão nhìn tòa cung điện khổng lồ, lại nhìn những hình vẽ trên hai cánh cửa, chiếc đại ấn lại một lần nữa xuất hiện trên đỉnh đầu, bắn một luồng sáng về phía đại môn cung điện.

Hai hình tròn đứt đoạn phát sáng, cánh cửa nặng nề mở ra, bà lão bước vào bên trong, gã thiếu niên cũng theo đó mà đi vào.

Nhìn từ bên ngoài, có lẽ ai cũng nghĩ bên trong tòa cung điện nhất định sẽ vô cùng rực rỡ và tráng lệ, nơi nơi đều là hương khí động lòng người, những cổ vật giá trị liên thành, kinh thư thành đống.

Nhưng sau khi bước qua cánh cửa, gã thiếu niên biết rằng mình đã sai.

Xung quanh hoàn toàn là một mảnh tối tăm, không thể nhìn thấy bất kỳ thứ gì. Hắn cất tiếng gọi bà lão, nhưng miệng hắn không ngờ lại không phát ra bất cứ âm thanh nào. Nơi này tĩnh mịch đến mức đáng sợ, đến mức hắn không cảm thấy được sự tĩnh lặng đó.

Cơ thể cũng không còn cảm thấy vững chãi nữa, bởi chân hắn không còn đứng ở mặt đất, toàn thân không thể tự chủ, không còn cảm thấy sự tồn tại của trọng lượng, hay nói đúng hơn, không cảm thấy được bất kỳ thứ gì.

Lúc này, ngũ quan của hắn đều trở nên vô dụng, không vô dụng sao được khi mà không có gì để nhìn, không có âm thanh gì để nghe, không có hương gì để ngửi, không có vị gì để nếm, không có một chút cảm giác gì.

Đây rốt cuộc là nơi nào vậy?

"Nguyên Sơ cổ kinh, là pháp quyết tu luyện của Nguyên Sơ cổ quốc, tìm hiểu cội nguồn của vạn vật."

Đúng lúc này, một thanh âm đột ngột vang trong đầu hắn.

"Vạn đạo đều có khởi nguyên, vạn pháp đều có bắt đầu, chỉ cần hiểu được khởi nguyên của vạn vật, có thể phá vỡ hết thảy ràng buộc của thế gian."

"Khởi nguyên của Thiên địa là Vô Cực, là Hỗn Độn.”

“Tại sao gọi là Hỗn độn? Mọi thứ đều hỗn loạn hư vô, không thể xác định được bất kỳ thứ gì, không có thời gian và không gian, không tồn tại bất kỳ dạng trật tự hay quy tắc nào.”



“Tại sao gọi là Vô Cực? Rộng lớn vô tận, không có giới hạn, không gian không thể xác định, có lẽ vì nó không tồn tại. Thời gian trải dài miên man, cũng bởi vì nó không tồn tại.”

"Khi Hỗn Độn Vô Cực trải dài hàng vạn kỷ nguyên, trong tận cùng của cõi Vô Cực dần dần hình thành một điểm Cực, rất rất nhỏ gần như vô hình, mang trong mình những hình thái trật tự đầu tiên, đó là Linh - cội nguồn của vạn vật.”“Đó chính là khởi nguyên của thế giới!”

Trước mắt gã thiếu niên dần dần xuất hiện một bức tranh về thời kỳ tiền sơ khai của thiên địa, khi mà trải qua không biết bao nhiêu kỷ nguyên dài dằng dặc, dần dần ngưng tụ một điểm rất nhỏ, nếu không chú ý sẽ rất dễ bỏ qua.

“Bước đầu tiên của tu luyện, là Giác Tỉnh. Giác tỉnh cảm quan của nhân thể, khả năng câu thông với thiên địa, sự liên hệ giữa nhân thể với trật tự thiên địa xung quanh. Từ đó khám phá những quy tắc mà trật tự thiên địa áp đặt lên vạn linh, lên nhân thể!”

“Còn bước đầu tiên của Nghịch Tu, là tìm kiếm điểm Cực của nhân thể, từ đó mở ra hình thái quy tắc đầu tiên của thế giới thể - Linh. Quá trình này được gọi là Khai thiên phá địa!”

“Đại đạo qiác tỉnh, Khai thiên phá địa, ta là sáng thế giả!”

.....

Thời gian cứ như vậy trôi. Mà thực cũng không hề tồn tại khái niệm thời gian ở nơi này.

Gã thiếu niên hoàn toàn chìm đắm vào hỗn độn, có lẽ bên ngoài kia đã trôi qua một vài tháng một vài năm, cũng có thể mới chỉ một cái chớp mắt, không rõ lắm.

Hắn cố gắng tìm kiếm điểm Cực của thân thể, muốn khai mở ra thế giới thể của bản thân, thế nhưng đều bất thành. Điều này khiến hắn hiểu được phần nào nguyên nhân tại sao Nghịch Tu lại biến mất.

Chỉ có điều, nếu tình trạng này cứ tiếp diễn, thì biết bao giờ hắn mới mở ra được quy tắc đầu tiên của nhân thể?

“Lẽ nào phương hướng của hắn đã sai?”
Gã thiếu niên sắp xếp lại những kiến thức được truyền thụ trong thời gian qua.

Cảnh giới đầu tiên của tu luyện là Giác Tỉnh, còn bước đầu tiên của Nghịch tu là Khai Linh.

Quá trình Khai Linh cũng như thiên địa hình thành. Trong cõi hỗn mang vô cực, dần dần hình thành một điểm không hỗn loạn và có giới hạn rất nhỏ. Các quy tắc dần dần hoàn thiện, dẫn đến điểm nhỏ này dần dần mở rộng, trở thành một thế giới hoàn chỉnh.

Đây chính là Thiên địa sơ khai.

Nếu như coi nhân thể là hỗn độn, thì điểm Cực phải tồn tại ở đâu đó, tại sao không thể nào tìm ra?

Đây là điều hắn không tài nào giải thích được, có lẽ Nghịch Tu chi lộ phải chết ngay từ khi nó chưa bắt đầu?

Phải biết rằng, khi trồng hạt giống xuống đất, phải mất bao nhiêu công chăm sóc tỉ mỉ, hạt giống mới nảy mầm, bừng lên sức sống mạnh mẽ. Nhưng nếu ngay cả hạt giống cũng không có, thì gieo trồng kiểu gì?

- Khoan, đã gọi là nghịch Tu, thì không thể suy nghĩ theo lẽ thường được!

Gã thiếu niên bắt đầu xem xét ngược lại vấn đề.

- Thiên địa sơ khai do hạt giống quy tắc hình thành trong Hỗn độn, thế nhưng nhân thể đâu phải là hỗn độn? Đâu phải vô cực?

- Nhân thể hình thành dưới quy tắc và trật tự thiên địa, bản thân nó chính là hiện thân của quy tắc, hiện thân của Thái cực.

- Cực vật tất phản, trong cõi hỗn độn hình thành quy tắc hạt giống, như vậy trong quy tắc giới đương nhiên sẽ phải hình thành hạt giỗng hỗn độn, làm sao có thể hình thành quy tắc hạt giống được?

- Nếu ta tìm hạt giống quy tắc, đương nhiên tìm không ra vì nơi nơi vốn dĩ đều là trật tự. Nhưng nếu là hạt giống hỗn độn, còn sợ không tìm ra sao?

Gã thiếu niên lại chìm đắm vào trong quá trình tìm kiếm điểm Cực của nhân thể, hắn quyết tâm khai phá thế giới thể của bản thân.

Thời gian không tồn tại, vì thế không biết bao nhiêu tuế nguyệt đã trôi qua, bao nhiêu lần hoa đã tàn, bao nhiêu lần ve sầu chui lên...

Dựa vào hỗn độn xung quanh, gã thiếu niên dần dần nảy sinh một cảm giác vô cùng kỳ dị, dường như hắn đã bắt đầu tìm ra đầu mối điểm Cực kia. Chỉ như vậy thôi đã đủ khiến hắn phấn chân lắm rồi.

Cứ như vậy, cứ như vậy, hỗn độn xung quanh dần nảy sinh sự liên hệ, một tiếng nổ vang lên, gã thiếu niên cuối cùng cũng tỉnh lại chỉ cảm thấy một luồng sức mạnh dần lan rộng ra toàn thân.

Hắn cuối cùng cũng tìm ra điểm Cực!

Chương 32: Khai Linh

Vạn vật đều có điểm bắt đầu của mình, là nơi cội nguồn của sinh mệnh và sức sống, chứa đựng tinh khí toàn thân.

Chẳng hạn như ở thực vật, khi cuộc sống cá thể bắt đầu thì hạt nảy mầm, sau đó rễ được hình thành đầu tiên để lấy chất dinh dưỡng, nhờ thế cây mới sinh trưởng và phát triển được. Do đó sự sống của cây cối không ở tại lá, sự sống của hoa chẳng nằm ở hoa, mà cũng chẳng phài từ rễ cắm sâu trong đất, tất cả sinh mệnh đều bắt đầu từ hạt giống.

Vậy thì ở cơ thể nhân loại, đâu là điểm cội nguồn?

Quá trình hình thành của chúng ta, ngay sau khi thụ tinh thì hợp tử, mầm mống của cơ thể mới bám vào thành tử cung, rồi dây rốn hình thành đầu tiên để nhận sự nuôi dưỡng từ mẹ. Bào thai được kết nối với người mẹ thông qua rốn. Sau đó, các bộ phận khác như tim, não… mới hình thành.

Do vậy, rốn là nơi nối kết cơ thể với nguồn năng lượng sống, là gốc rễ của sự sống, có thể nói đó chính là điểm khởi nguyên của nhân thể.

Gã thiếu niên cảm nhận một điểm rất nhỏ nằm ngay dưới rốn, mà từ đó chậm rãi phun ra những đoàn linh lực mơ hồ yếu ớt mà nếu không tập trung vào tinh thần sẽ rất dễ dàng bỏ qua.

Đã rất nhiều lần hắn được nghe về những nghiên cứu nói tới tầm quan trọng của rốn, nhưng hắn thường vô tình bỏ qua, bởi vì nếu nói về tầm quan trọng thì có thể so với não, với tim, với tủy... hay không?

Lúc này đây hắn thực sự ngạc nhiên, không nghĩ tới rốn lại là cội nguồn của sự sống, không khỏi nhớ đến một con số nổi tiếng được coi là tỉ lệ vàng trong tất cả các lĩnh vực, hằng số ‘phi’.

1,61803398874..., số phi là một con số thập phân vô tỷ, không bao giờ kết thúc. Nó xuất hiện hàng triệu lần trong tự nhiên, như những đường cong của một vỏ sò, các cánh hoa trên một bông hoa, các hạt trên cây, tỷ lệ của các cơ quan của động vật, số lượng ong đực và cái trong một tổ ong, những xoắn ốc của một cơn bão, hay thậm chí ở trong vấn đề được coi là thâm sâu bậc nhất: những xoắn ốc của thiên hà trong vũ trụ.

Nếu áp dụng con số này cho tỷ lệ cơ thể người, hoàn toàn trùng khớp với vị trí của rốn: Chiều cao từ đầu tới chân chia cho khoảng cách từ rốn tới chân, đúng bằng 1,618..., tỷ lệ cấu tạo của thân thể như vậy là đẹp nhất.

Trên thực tế, các bộ phận thân thể có rất nhiều điểm phân cắt vàng, mà những điểm các bộ phận này đều là những chỗ rất quan trọng trên cơ thể, song so sánh với điểm phân cắt vàng lớn nhất của thân thể - rốn, từ bên ngoài xem ra thì có vẻ không quan trọng bằng.

Từ đó có thể thấy vị trí rốn không hề tầm thường như quan niệm thâm căn cố đế mà hắn và nhiều người vẫn giữ, thậm chí nó rất rất quan trọng, chính là điểm khởi nguyên của nhân thể.

Khởi nguyên của thế giới là điểm Cực sinh ra trong hỗn độn, mang trong mình quy tắc giới đầu tiên, thì khởi nguyên của nhân thể lại là điểm Cực sinh ra trong trật tự, thế nhưng nó không nằm ngoài quy trình thế giới đản sinh, hình thành quy tắc đầu tiên, đó chính là ‘Linh’.

‘Linh’ vốn dĩ không ngừng sản sinh, nhờ vậy mà thế giới không ngừng mở rộng, thế nhưng ‘Linh’ của nhân thể không thể nào tự sản sinh, vì vậy muốn mở rộng thế giới thể, cần bổ sung một lượng linh khí khổng lồ.

Đây thực sự là một vấn đề nan giải, ở thế giới này hắn vốn dĩ là một gã tay trắng, không một xu dính túi, kiếm đâu ra thần dược thánh thảo chứa đựng linh khí khổng lồ như vậy?



Vào lúc tiến thoái lưỡng nan, trước mặt hắn đột nhiên xuất hiện một bông hoa nhỏ màu trắng, hình dáng có đôi chút quen thuộc, rất nhanh hắn nhớ ra đã từng thấy thấp thoáng trong hoa viên hai bên đường khi đến đây.
Suy nghĩ đầu tiên trong đầu hắn, chính là nghi vấn bông hoa này thực sự ẩn chứa linh khí khổng lồ sao? Tại sao lại xuất hiện đại trà ở vườn hoa hai bên đường như vậy? Lẽ nào cổ quốc thực sự khủng bố đến vậy sao?

Bất quá hắn nhanh chóng ném chúng sang một bên, sự việc quan trọng trước mắt là khổ tu, khai mở điểm Cực, dẫn dắt ‘Linh’, đến khi bản thân sử dụng được linh lực, mới tìm hiểu tiếp.

Đưa tay tóm lấy bông bạch hoa, hắn cầm đưa lên miệng gặm như gặm cổ gà, chỉ thấy một luồng khí tỏng lành tinh khiết chui vào trong miệng. Hắn nhớ đến quá trình Thiên địa Khai Linh được ghi lại trong Nguyên Sơ cổ kinh, lập tức vận chuyển những luồng tinh khí này.

Thời gian trôi qua, tinh khí đã được hắn chuyển hóa hết, nhưng điểm Cực nhân thể vẫn chưa có dấu hiệu gì là chuẩn bị khai mở cả, chỉ có 1 chỗ tốt là làm cho tinh thần sung mãn mà thôi.

- Sao lại như vậy? Lẽ nào linh khí không đủ ư?

Gã thiếu niên nghĩ đến khả năng này, vừa định lên tiếng yêu cầu thêm thần hoa thì một bông hoa lại xuất hiện trước mặt hắn. Nó có màu đỏ, cánh hoa trong suốt như ngọc thạch, tràn ngập vẻ cuồng nhiệt.

Hăn lập tức đưa lên miệng gặm.

Cứ như vậy, hắn gặm đến bông hoa thứ chín, loại sau lại nhiều linh khí hơn loại trước, thế nhưng tình cảnh vẫn không hề tiến triển, ngoại trừ tinh khí đang cuộn trào trong huyết mạch, thì hắn chẳng có cảm giác nào khác.

Nhưng hắn không nản, bởi vì vẫn có nguồn cung cấp linh thảo vô tận, thì hắn cứ chén thôi, không việc gì phải suy nghĩ.

Cứ như vậy không biết bao nhiêu linh hoa linh thảo đã hóa thành linh khí chui vào bụng, thì niềm hạnh phúc đã đến thật bất ngờ, gã thiếu niên cảm giác được dưới rốn có dấu hiệu rục rịch.
Thời gian không lâu qua đi, hô hấp của hắn trở nên dồn dập, sắc mặt đỏ như máu, huyết mạch căng phồng, da thịt đỏ tươi, bên ngoài thân thể có quang hoa lưu chuyển ngưng tụ thành long lân.

Nếu như lúc này có người ở bên cạnh, hoàn toàn có thể nghe rõ được, tiếng mạch máu của gã thanh niên đang đập như sóng dữ trên sông, trong cơ thể hắn có một lượng sinh mệnh tinh khí cường đại lưu chuyển, không ngừng gột rửa thân thể bằng máu thịt của hắn, quang hoa còn thấu phát cả ra bên ngoài.

Huyết khí toàn thân theo đó mà sôi sục, cảm giác sôi trào dần dần lan đến nơi khởi nguyên sinh mệnh, ‘Linh’, rõ ràng sinh mệnh linh lực bên trong đang cuồn cuộn không ngừng.

Đây là lần đầu tiên kể từ khi cảm ứng được ‘Linh’, hắn thấy được sinh mệnh lực sôi trào như vậy.

- Dám áp chế ta! Mở cho ta!

Theo tiếng hét của hắn, một thanh âm khủng bố vang lên như tiếng chuông vọng về từ thời tuyên cổ, lại như tiếng nổ của trời đất thuở sơ khai.

Tử khí hỗn độn bị quét ra xa, một đại dương má xuất hiện bao trùm lấy điểm Cực, âm u vô tận, lại có từng đợt sóng biển màu đỏ như xích huyết đang hung hãn trùng kích, tạo thành sóng thần khủng bố, mang theo tiếng sấm chớp ầm ầm, phong vân biến sắc.

Huyết hải mênh mông này, cảm nhận khí tức khủng bố, từng đợt sóng thần kêu gào, trong tiếng sóng dường như có thanh âm thảm thiết của vô vàn sinh linh, uy thế có thể nói là khủng khiếp, khiến cơ thể gã thiếu niên bắt đầu không chịu nổi.

Hắn không phải kẻ ngu, đương nhiên biết rằng đây không phải là đại dương thực sự, mà là do linh lực cuồn cuộn từ ‘Linh’ phun ra, chính xác là đại dương linh lực, bên trong từng đợt sóng này ẩn chứa những trật tự đầu tiên của thế giới, là khởi nguyên của thế giới thể.

Phía trên Huyết Hải bắt đầu có những hư ảnh, thiên biến vạn hóa, ngân hà bay đầy trời, nhưng một lúc sau, xuất hiện 1 bầu trời cô quạnh, vừa sinh trưởng vừa suy tàn, phát triển tới trạng thái đỉnh cao rồi lại diệt vong, lập đi lập lại, không ngừng Luân hồi.

Lúc thì hắn cảm thấy được sinh cơ của vạn vật trong thiên địa đang bừng bừng, rồi lại lĩnh hội được sự cô quạnh của vũ trụ, cảm thấy được tinh không âm u đầy tử khí.

Âm thanh đầy ám ảnh của oán linh truyền ra, xung quanh vốn cổ lão u ám, nay nhiễm huyết sắc từ Huyết Hải của gã thiếu niên, khiến khung cảnh càng trở nên cô liêu đáng sợ, như là Mạt nhật thiên tai đang đến gần.

Phải trải qua mấy canh giờ, huyết sắc ma quang mới dần dần thu liễn, thanh âm sinh linh đồ thán chậm rãi biến mất, lại qua 1 canh giờ nữa, không gian hoàn toàn yên tĩnh lại, Huyết Hải của hắn cũng trở nên yên lặng, quang hoa nội liễm, âm thanh lớn của sóng biển cũng biến mất.

Không bao lâu sau, gã thanh niên cũng tỉnh lại, đôi mắt có thần quang lấp lánh, tinh thần sung mãn, khí huyết tràn đầy, miệng của hắn khẽ nhếch lên.

Hắn, đã chính thức trở thành một tu giả.

- Đại đạo giác tỉnh, Thiên Đại Khai Linh!

Chương 33: Tứ cảnh

Tiếng hung cầm dị thú đột ngột vang lên, xua tan đi sự tĩnh lặng đến đáng sợ của màn đêm, báo hiệu một ngày mới chuẩn bị đến.

Đêm chưa tan hẳn. Cảnh vật còn chìm trong những màn sương mỏng mờ mờ như khói. Gió sớm mát rượi thôi qua những tán cây, phát ra những tiếng xào xạc du dương như tiếng đàn. Không khí buổi sớm thật trong lành làm sao.

Phía Đông truyền đến những tia sáng đỏ rực tươi mới, bầu trời đang chuyển dần từ màu trắng sữa sang màu hồng nhạt. Vầng Thái dương dường như còn e ấp, giấu mình sau đám mây dày nhưng những tia sáng hình rẻ quạt len lỏi qua những đám mây báo hiệu mặt trời đã thức giấc. Chỉ một lát sau, mặt trời như một quả bóng khổng lồ màu đỏ đang từ từ nhô lên, nhuộm chân trời một màu hồng rực.

Gió sớm thổi vi vu thoang thoảng, xua tan tàn dư của bóng đêm. Bầu trời như được đẩy lên, thoáng đãng và cao vời vợi. Thấp thoáng đâu đó còn một vài giọt sương đêm đọng trên lá cây ngọn cỏ, lấp lánh dưới ánh nhật dương.

Cảnh tượng ngày mới thật lãng mạn làm sao, đứng trước khung cảnh tuyệt đẹp như vậy ai có thể cầm được lòng mà không ngẩn ngơ thẫn thờ?

Trên bầu trời quang đãng đột nhiên truyền đến những tiếng rít gào thô bạo phá hỏng không khí bình yên buổi sớm mai, nếu ai đó nhìn thấy sẽ vô cùng kinh hãi, bởi không gian không ngờ lại xuất hiện những vết nứt. Chúng không ngừng lan rộng, tạo thành một vòng xoáy như muôn nghiền nát không gian.

Lực lượng tỏa ra thật khủng khiếp, như gió thu cuốn hết lá vàng, lại như băng tuyết vùi lấp ngàn vạn cánh hoa.

Xoẹt! Xoẹt!

Không gian xé mở, một bóng người từ bên trong lao ra, nhìn bộ dáng vô cùng chật vật như vậy, có lẽ nói rằng bị ném ra thì đúng hơn. Cả người liên tục quăng quật trên mặt đất, khiến cho bụi tung mù mịt.

- Khốn kiếp!

Thanh âm non nớt đầy phẫn nộ vang lên, bụi mù dần tan hết, để lộ ra thân ảnh một gã thiếu niên làn da trắng trẻo, gương mặt cực kỳ dễ thương, nhưng cái miệng nhỏ nhắn lại không ngừng văng ra những từ ngữ không được dễ nghe cho lắm.

Đương nhiên là hắn không hài lòng cho lắm, làm sao có thể thoải mái được khi mà bị đối phương ném đi như vậy. Vừa mới thành công tiến vào Nghịch Lộ đệ nhất bộ, chưa kịp cảm nhận gì đã bị đuổi khỏi thần thổ. Mà nguyên nhân cũng đâu có gì to tát, hắn chỉ muốn xin hết số linh thảo trong hoa viên, đằng nào cũng để hoang phí, chi bằng cho hắn sử dụng để mở rộng thêm lượng ‘Linh’ quy tắc của thế giới thể.

Nào ngờ đổi lại là một ánh nhìn lạnh băng, rồi hắn bị đá đít đến nơi này một cách không thương tiếc.

Đưa mắt nhìn xung quanh, hắn phát hiện ra lúc này đang là thời điểm bình minh, khung cảnh thật mỹ lệ biết bao nhiêu, nhưng hắn không có bao nhiêu tâm tình nhìn ngắm, mà chỉ muốn xác nhận độ an toàn.

Đưa mắt nhìn về xa, dãy đại sơn sừng sững dưới ánh bình minh, hình dáng uốn lượn như những con rồng đang nằm ngủ trong đám mây. Phía trung tâm đại sơn chính là khu phế tích còn sót lại của cổ quốc, trên khu phế tích là tòa thần thổ ẩn trong không gian, bên trong có linh thảo mọc như cỏ dại, quả thực đúng là kỳ quan.



Hắn thực sự cảm thấy rất đáng tiếc, bên trong hiển nhiên rất rộng lớn, chắc không chỉ mấy nơi hắn đi qua, bỏ qua các bảo vật, chỉ riêng số linh thảo cũng đã một món tài phú khổng lồ rồi.

- Thôi bỏ qua đi! Lo thân mình trước đã!Khẽ nhắm mắt tập trung tinh thần vào khu vực dưới rốn, chỉ thấy nơi đó tập trung một đoàn năng lượng hình cầu đỏ như máu, lớn bằng quả trứng gà, trong suốt như ngọc. Nhìn xuyên qua lớp vỏ có thể thấy được bên trong có rất nhiều những sợi máu tươi đẹp đang không ngừng cuộn lên, điên cuồng như đại dương trong cơn bão.

Đây là quy tắc sinh ra, nhưng chưa thành trật tự, vì vậy mới hỗn loạn như vậy. Chỉ có điều, nó lại có màu đỏ như máu, nhìn không khác gì địa ngục Huyết hải.

Đây là điều hắn cảm thấy nghi vấn. Nghịch lộ đã biến mất trong dòng thời gian, pháp môn tu luyện đã không còn tồn tại, nhưng những tư liệu còn sót lại vẫn giúp hắn nắm được khái quát các bước hình thành thế giới.

Hỗn Độn sinh Thái Hòa, phân Âm Dương, tạo Tam Tài, hóa Tứ Cực, sinh Ngũ Nguyên, diễn Lục Đạo, mỗi bước lại sinh ra một quy tắc giới mới. Linh, Khí, Ý, Thế, Pháp, Đạo, sáu đại quy tắc không ngừng tổ hợp, tạo thành trật tự thế giới hoàn chỉnh.

Hắn khai mở điểm Cực, sinh ra ‘Linh’ hải, bao trùm lấy điểm Cực tạo thành Thái Hòa. Thái Hòa có trước trời đất, là khởi nguyên của thế giới, lẽ ra phải tràn ngập khí tức sơ khai nguyên thủy, tại sao lại đỏ như máu? Nghe văng vẳng đâu đó trong đại dương máu còn xuất hiện những tiếng sinh linh đồ thán vậy?

- Là do Nguyên Sơ cổ kinh ư?

Gã thiếu niên không tìm hiểu được nguyên nhân, mà nếu thực sự do Nguyên Sơ cổ kinh thì cũng không sao, cũng không còn lựa chọn nào khác. Hắn được bà lão truyền cho phần dành cho cảnh giới đầu tiên của tu giả - Giác Tỉnh, nói rất nhiều về quá trình giác tỉnh của tu giả, cũng như khi thiên địa mới sinh ra vậy.

Hắn đương nhiên không thể nào Giác Tỉnh, nhưng có thể từ những phân tích về thiên địa khởi nguyên được ghi chép trong kinh văn, từ đó hoàn thiện quy tắc giới đầu tiên, không ngừng củng cố Khai Linh cảnh.

Thế giới sơ khai, bao giờ cũng rất hỗn loạn, hệt như tình trạng của hắn lúc này, chính là do số lượng linh lực quá lớn trong một thế giới quá nhỏ, muốn trở nên trật tự, cần dẫn linh lực rời khỏi Linh hải đi khắp cơ thể.

Nghịch Lộ đệ nhất bộ - Thiên Địa Khai Linh, bao gồm bốn cảnh giới.Khai mở điểm Cực, ngưng tụ Thái Hòa, Linh lực bao trùm tạo thành đại dương. Đây chính là Linh Hải cảnh.

Từ biên giới linh hải, mở ra những dòng sông dẫn linh lực tiến vào bên trong cơ thể. Là cảnh giới thứ hai của Thiên Địa Khai Linh, Linh Hà cảnh.

Từ những dòng sông mở ra những con suối dẫn linh lực tiến đến các bộ phận, cảnh giới thứ ba được gọi là Linh Tuyền.

Cảnh giới thứ tư, cũng là cảnh giới vô cùng quan trọng, bởi nó quyết định con đường sau này có thể đi đến đâu. Từ nhừng dòng Linh tuyền, tạo thành những điểm tập trung linh lực tại các bộ phận của nhân thể, tạo tiền đề cho quá trình mở rộng thế giới thể. Đây là cảnh giới thứ tư, Linh Trì, mở ra càng nhiều Linh Trì, Nghịch Lộ đi càng xa.

Có thể nói đây chính là quá trình nghịch thiên, từ xưa đến nay chỉ nghe thấy trăm sông đổ ra biển lớn, chứ chưa từng thấy cảnh tượng ngược đời, nước biển có khi nào chảy ngược đây?

Nhưng hắn không có lựa chọn, cũng không thể quay đầu, linh hải bạo động, nếu hắn không thể tiến vào những cảnh giới tiếp theo, nhất định sẽ bạo thể mà chết. Quy tắc cắn xé, không ai có thể chịu được!

Đương nhiên, dù có thể quay lại, hắn cũng không quay. Hắn muốn nhanh chóng mở ra các Linh Hà. Có thể nói đây chính là bước lột xác quan trọng nhất của tu giả, chỉ cần linh lực có thể tiến vào cơ thể, tu giả mới có thể sử dụng, từ đó mói có thể dùng đến các loại ‘thuật’.

Tuyệt kỹ súc địa thành thốn chỉ xích thiên nhai của bà lão có lẽ cũng sử dụng bằng linh lực. Bước ra một bước, đã tới chân trời, tốc độ như vậy thật khủng khiếp biết bao.

Gã thiếu niên hai mắt lóe sáng, thực sự rất chờ mong.

Hắn rời bước, muốn đi tìm hiểu thế giới này. Muốn tồn tại và phát triển, cần phải hòa nhập nhanh nhất có thể, đó chính là quy tắc sinh tồn.

Đi được mấy bước, gã thiếu niên bỗng dừng lại, xoay đầu nhìn về dãy đại sơn ở xa, mở miệng nói lớn:

- Bà bà, lời của lão già bất tử kia ta đã chuyển, nhưng vẫn muốn nhắc lại: Cổ quốc đã là quá khứ, hãy đi tìm con đường của riêng mình! Ta nếu bất tử, sẽ thay người xây dựng lại cổ quốc này!

Khoảng cách xa như vậy có lẽ đối phương không thể nào nghe được những lời đó, hắn cũng mặc kệ, tiếp tục bước đi, gương mặt non nớt tràn ngập sự háo hức nhưng ánh mắt lại toát ra sự bình tĩnh đến lạ thường.

Bóng dáng thiếu niên tràn đầy nhiệt huyết tỏa ra năng lượng tích cực thật nổi bật dưới ánh bình minh.

Người ra đi đầu không ngoảnh lại,

Sau lưng thềm nắng lá rơi đầy!

Chương 34: Túy Nguyệt

Núi lớn nơi đây nối nhau liên tiếp, nguy nga bàng bạc, toàn thân núi đều phủ một lớp màu đỏ như máu, không biết vì nguyên nhân gì mà không hề có thảm thực vật, khắp nơi đều là núi trọc.

Gã thiếu niên vẻ mặt chá nản, đưa mắt nhìn qua, nhưng cảnh tượng lại không giống như những gì đã tưởng tượng từ trước: không có những loại hoa lạ xinh đẹp, không có dòng người náo nhiệt ồn ào, không có cỏ cây sức sống bừng bừng.

Lúc này đã cách dãy đại sơn khí thế rồng bay lên trời của Nguyên Sơ cổ quốc một đoạn đường dài, bóng dáng nhân loại đâu chẳng thấy, thành thị bừng bừng sức sống lại càng không chút dấu vết, hiện trong tầm mắt chỉ là những dãy núi trọc hoang sơ.

Gã thiếu niên có chút hoang mang, rốt cuộc bao giờ mới ra khỏi nơi này đây? Hắn tha thiết muốn tìm đến cuộc sống nhân loại.

Cả vùng đất là một mảnh hoang vu, đất đai ở đây có màu đỏ, cả những tảng đá lớn xung quanh cũng có màu đỏ, vô cùng tiêu điều và cô quạnh.

Nguyên một vùng đất rộng lớn mênh mông lại trống trải tới cực điểm, không có dấu hiệu của sinh mệnh, chỉ có những núi đá linh tinh trụi lủi tô điểm cho đường chân trời.

Đây đúng là một nơi đất cằn sỏi đá, không có một dấu hiệu sự sống, cũng không thấy người ở, không khí vô cùng trầm lắng.

Sự đáng sợ là thứ màu đỏ này không phải màu đỏ của đất, hay màu đỏ của bất kỳ thứ gì có màu đỏ trên thế giới, mà lại là màu đỏ của máu, của huyết tinh.

Gã thiếu niên tiếp tục bước đi, nhưng không được bao lâu thì toàn thân bỗng cảm thấy lạnh toát, tim đập thình thịch như trống trận. Đây là phản ứng bản năng đã cứu mạng hắn không biết bao nhiêu lần.

Lông tơ trên người dựng đứng, hắn mắt to quét xung quanh cố gắng phát hiện nguy hiểm nhưng cái gì cũng không thấy. Nhưng không vì vậy mà tâm thần thả lỏng, hắn rất tin tưởng vào cảm giác bản thân.

Khi cảm giác được bản thân gặp nguy hiểm mà không biết đến từ đâu, cách tốt nhất chính là...

- Chạy!

Bóng dáng gã thiếu niên xuy qua vùng đất hoang vu, hắn gần như vắt chân lên cổ mà chạy, dùng hết sức bình sinh mà chạy, tốc độ lúc này của hắn có lẽ đã hoàn toàn vượt qua Tia chớp đen Usain Bolt.

Sau khi đã chạy không biết bao nhiêu dặm, cảnh vật xung quanh bỗng nhiên biến đổi.

Trước mặt hắn là một khu rừng xanh um tươi tốt, cổ mộc che trời. Khác xa vùng núi trọc ban nãy, nơi này sinh cơ bừng bừng, cây cỏ phong phú, có cả điểu tước và mãnh thú qua lại.

Hú hú hú...

Gã thiếu niên hơi có chút ngơ ngác, thì lập tức từ phía sau lưng truyền đến âm thanh kỳ quái, cứ như là địa tầng đang nứt toạc, đá tảng đang di động mà tạo ra âm thanh như xích sắt ma sát cộng âm, khiến hắn suýt chút nữa thì tự cắn lưỡi.

Ở nơi nặng nề tử khí này thế mà đột nhiên xuất hiện âm thanh xích sắt ma sát, thực sự không thể không khiến con người ta nghĩ đến những oan hồn bị gông xiềng kéo lê ở dưới âm phủ.

Hắn quay người lại nhìn, chỉ thấy một tiếng "Ầm" vang lên, đột nhiên ở nơi xa xôi kia có vài ngọn núi lớn đổ nát mà không dấu hiệu báo trước, tung lên vùng sương mù màu tro nâu thật dọa người.



Vài ngọn núi lớn sụp đổ, đại địa nứt toạc, khe nứt kia sâu hoắm dọa người đến mức có thể nuốt gọn một ngọn núi lớn, đem ngòm không thấy đáy. Thế mà ngay lúc này, một cái móng vuốt màu đỏ bỗng dưng thò ra, nó bị trói bởi một sợi xích kim.

- Cái...cái quái...

Chỉ là một cái móng vuốt mà đã lớn hơn rất nhiều ngọn núi gộp cùng một chỗ, bởi vì nó moi móc lên mặt đất nên mới khiến rất nhiều núi lớn đổ sập, đại địa nứt ra. Sương mù như biển, bụi bặm mịt mù, móng vuốt khổng lồ vươn lên trời cao giãy giụa kịch liệt như muốn thoát khỏi trói buộc.

Móng vuốt giãy giụa kịch liệt, âm thanh đá tảng ma sát càng to vang vọng cả đất trời, sợi xích màu xích kim cũng căng dài ra, âm thanh rầm rầm phát ra cứ như một bản chiêu hồn khúc đến từ Dạ Xoa Địa phủ.
Gã thiếu niên chỉ cảm thấy cổ họng khô khốc, khó nhọc nuốt nước miếng, lập tức quay người chạy như điên.

Rất lâu sau không còn động tĩnh nào truyền đến, hắn vẫn không dám dừng lại.

.....

Tàn nguyệt treo cao, cuồng phong lạnh lẽo.

Lúc này, sao sáng lấp lánh trên bầu trời, trăng tròn chiếu khắp muôn nơi, màn đêm đã phủ xuống nơi này từ rất lâu rồi.

Cách đó không xa, một tảng cự thạch nhỏ to bằng một căn phòng chặn đứng cuồng phong, phía sau tảng đá, có lửa trại đang nhảy nhót, mang lại một cảm giác an toàn trong buổi tối thê lương này.

- Gà rừng ở đây ngon thật, không có gia vị gì mà vẫn đậm đà. Đem về Địa cầu chế biến thành Kê vương thất tuyệt, chẳng mấy mà thành thương hiệu tỷ đô!

Chùi vết mỡ trên miệng, gã thiếu niên dựa lưng lên tảng cự thạch, tự lẩm bẩm một mình.

Hắn đã chạy nguyên một ngày mới dám dừng lại, nhưng vẫn chưa thể nào thoát khỏi trùng điệp sơn lâm, không hiểu nổi thế giới này rốt cuộc là một nơi nguyên thủy đến mức nào, lẽ nào nhân loại lại thưa thớt như vậy?

Khẽ lắc đầu, hắn nhổm dậy cầm cây gậy gẩy gẩy đống lửa, làm cho ngọn lửa cháy mạnh hơn, rồi nhìn lên vầng tàn nguyệt treo trên cao, bắt đầu suy nghĩ về những việc đã xảy ra.

Tất cả như là một giấc mộng vậy.

Vầng trăng sáng treo lơ lửng trên bầu trời, ánh trăng trong sáng nhu hoà như gợn nước vương khắp thế gian, nhuộm đầy núi rừng xung quanh ải sơn, giống như phủ lên cho nó một tấm lụa mỏng mông lung.

Yên lặng ngắm nhìn bầu trời, mải miết tìm kiếm hình bóng của một hành tinh ở trong lòng.

Thế nhưng dưới bầu trời đêm đầy sao lấp lánh kia, mọi thứ dường như xa lạ quá, đã không còn là mảnh bầu trời quen thuộc nữa rồi.
Sau khi đi tới thế giới này, những gì còn lại của quá khứ đã trở nên quá xa xôi, không còn có thể tìm kiếm được nữa.

Lúc này đây hắn sâu sắc cảm nhận được tâm trạng của những thi sĩ, hoàn toàn cô độc lạc lõng giữa dòng đời. Tại thế giới này, hắn chính là một người xa lạ!

Ánh mắt dần chìm vào trong mê ly, miệng vô thức lẩm nhẩm một vài câu thơ trong bài thơ nào đó của Hàn Mặc Tử:

“Ta khạc hồn ra ngoài cửa miệng

Cho bay lên hí hửng với ngàn khơi

Ở trên kia, có một người

Ngồi bên sông Ngân giặt lụa chơi...”

“Tối nay trăng ở khắp phương

Thảy đều nao nức khóc nường vu qui

Say! Say lảo đảo cả trời thơ

Gió rít tầng cao trăng ngả ngửa

Vỡ tan thành vũng đọng vàng khô

Ta nằm trong vũng trăng đêm ấy

Sáng dậy điên cuồng mửa máu ra”

Gã thiếu niên như say theo từng áng thơ, cuối cùng chỉ lẳng lặng nằm ở đó ngắm nhìn tàn nguyệt, trầm mặc rất lâu. Thật lâu, thật lâu, cuối cùng cũng chỉ có thể thở dài mà thôi.

- Thực sự...không thể trở về! Đã vậy, phải bước tiếp...

Một khoảnh khắc mất mát lạc lõng trong lòng, chính là một lần từ biệt với quá khứ.

“Sống trên đời, phải luôn tiến về trước

Chỉ dừng lại khi nào ta chết đi...”

Từ nay, hắn lại thong dong mà đối mặt với tương lai!

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Bằng hữu thiên hạ đọc thấy truyện viết ổn thì xin hãy ủng hộ bằng cách vote 9, 10*. Huynh đệ nào có điều kiện thì nguyệt phiếu hỏa linh châu các thứ, mình đều nhận hết!:D

Chương 35: Thạch sào?

Nửa đêm, đột niên một tiếng kêu dài hung tợn kinh động chốn rừng rậm, đưa gã thiếu niên tỉnh lại từ trong giấc mộng.

Hai mắt vừa mở, cơ thể cũng gần như ngay lập tức bật dậy theo bản năng, hai mắt hắn mở to nhìn về hướng phát ra âm thanh.

Chỉ thấy một trận cuồng phong thổi qua, trên trời xuất hiện một đám mây khổng lồ vắt ngang trời, che kín cả trăng sao, khiến không gian bỗng trở nên thật tăm tối.

Lại một tiếng kêu hung tợn từ trên cao vọng xuống, tiếng kêu sắc lẻm có sức xuyên thấu mạnh, không ngờ lại bắt nguồn từ đám mây đen kia. Nhìn kỹ, thì ra đó là một con chim khổng lồ to đến không tưởng, che lấp trăng sao, theo từng nhịp đập cánh là những trận cuồng phong phát ra.

Đôi mắt tự như hai vầng trăng máu của nó quét đến đâu, hung cầm dị thú trong đêm đầu phải im lặng. Thế nhưng nó cũng không quan tâm, tiếp tục bay về phương xa.

Gã thiếu niên gần như không dám thở, hắn cảm giác được hung uy ngập trời của đầu hung điểu này, hoàn toàn ở một tầng thứ rất cao.

Bóng dáng khổng lồ của con hung điểu dần nhỏ lại, thế nhưng đồng bằng cũng không yên ắng được lâu. Mặt đất đột ngột rung chuyển, một bóng dáng mơ hồ từ từ xuất hiện. Chỉ là di chuyển trên mặt đất nhưng nó vẫn không hề lẫn lộn trong đám đại thụ chọc trời, bởi trên cơ thể tản mác ra kim quang sáng rực.

Lại gần, đây là một sinh vật có hình người, dáng đứng thẳng, nó cao lớn vô cùng, toàn thân nó được bao phủ bởi những sợi lông như những chiếc kim vàng sáng lấp lánh. Toàn thân nó huyết khí mênh mông, tựa như một vị thần ma!

Điểm khiến người ta dễ dàng chú ý, đó là hai con mắt đỏ rực như lửa, mỗi lần chớp mở như có ánh sét vàng kim rạch qua, sắc bén ghê người. Thực sự là ghê người, bởi hắn cảm thấy dáng vẻ này đặc biệt quen thuộc. Trong chốc lát sống lưng lạnh toát, hắn đã nhớ ra rồi.

- Hỏa nhãn kim viên? Là con cháu của Tôn Ngộ Không ư?

Toàn thân toàn lông vàng tỏa ra kim quang, hai mắt đỏ rực bắn ra sét vàng, đây không phải là miêu tả nhân vật thần thoại nổi tiếng nhất châu Á, Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không hay sao?

Đầu kim viên một đường đi thẳng, gã thiếu niên hơi nheo mắt lại, bởi hắn nhận ra hướng đến của nó, trùng với con hung điểu ban nãy.

Một đêm cứ như vậy trôi qua, gã thiếu niên không dám ngủ nữa, trèo lên một cây đại thụ nấp sau những tán cây, ngồi yên chờ trời sáng.

Đến gần sáng, một đầu hung thú xuất hiện, dáng như sư như hổ nhưng to lớn hơn rất nhiều, toàn thân tản mác ra hung uy ngập trời, mỗi bước chân như khiến cả chốn rừng hoang phải run rẩy.

Ánh sáng nhá nhem dù rất tờ mờ nhưng cũng đã đủ để mắt của gã thiếu niên có thể nhìn được nhiều thứ. Trong tầm mắt, hắn nhận ra rất nhiều loài hung cầm dị thú khí tức khủng bố mà hắn phải tránh như tránh tà suốt cả ngày hôm nay. Nhưng lúc này chúng đều đang ngả rạp xuống đất theo mỗi bước chân của đầu hung thú, tư thế như muốn thủ phục trước đế vương.

- Trời, đây là loài gì vậy? Bách thú chi vương ư?



Con hung thú nhảy qua từng cây đại thụ, nhắm về phương xa mà đến.

Nấp sau đám lá cây ngụy trang rậm rạp, gã thiếu niên nhìn theo bóng dáng to lớn hung khí xung thiên của con thú vương, không khỏi nhớ đến đầu hung điểu và kim viên đêm qua.Cả ba tồn tại có thể khiến hung cầm dị thú vùng này phải thủ phục, dường như đều đang muốn đến cùng một điểm đích!

- Bọn chúng đi đâu vậy?

Gã thiếu niên trong đầu nảy sinh vô vàn suy nghĩ.

.....

Hừng đông, một bóng người lặng lẽ len lỏi đi xuyên qua cây rừng rậm rịt, như một con sói đang lẩn vào đồng cỏ truy đuổi con mồi.

Gương mặt trắng trẻo non nớt toát ra sự già dặn, không hề có chút dấu hiệu mệt mỏi nào sau một đêm thức trắng.

Hướng đi của gã thiếu niên, thật không ngờ lại là hướng mà ba đầu Thú vương đã biến mất.

Thực ra hắn đã băn khoăn rất nhiều, cuối cùng mới đi đến quyết định liều lĩnh này. Ba đầu hung thú, nếu nói là vương ở dãy núi hoang vũ này cũng không quá lời. Ba tồn tại đáng sợ như vậy, thứ gì có thể khiến chúng phải động thân? Đôi khi sự tò mò có thể giết chết chúng ta, thế nhưng không thể phủ nhận, tò mò chính là thiên tính của con người, cũng là động lực thúc đẩy sự phát triển của nhân loại.

Liên tục di chuyển mấy ngày, gã thiếu niên đến được một bình nguyên rộng lớn. Trên đường đi hắn đã nhận thấy được một vài dấu hiệu kỳ lạ.

Đám yêu thú trên bình nguyên có xu hướng di chuyển ngược với hắn, dường như đang muốn tránh thật xa nơi nào đó. Chỉ có một ít yêu thú mạnh mẽ cũng giống như hắn hướng về nơi ba đầu Thú vương nhắm đến. Thỉnh thoảng có chạm mặt với những đầu yêu thú như vậy, chỉ là bọn chúng cũng đang rất nóng vội, không hề va chạm gì với tên nhân loại nhỏ bé này.

Cứ như vậy mấy ngày sau, hắn đã đi đến điểm tận cùng của bình nguyên, đập vào mắt hắn là những ngọn núi nguy nga nối tiếp nhau, núi rừng vô tận. Có một vài gốc cổ thụ to lớn rất kinh người, táng cây đâm thẳng vào vòm trời, cao hơn ngàn mét, còn hơn một vài ngọn núi, già thiên tế nhật. Còn số dây leo đó cũng không biết đã sinh trưởng bao nhiêu năm, mấy người trưởng thành cũng không ôm hết, men theo núi mà sinh trưởng, cứng cáp như Cầu Long.

Tiếp tục đi thêm hai ngày, hắn đến trước một ngọn núi cực lớn, mà thực ra hắn cũng không rõ có đúng là một ngọn núi hay không nữa, bởi vì đỉnh núi thì đổ nát, xen lẫn những tảng cự thạch chồng chất là những thân cây đại thụ, nhìn từ bên ngoài không thể không liên tưởng đến một hình dạng quen thuộc.

- Tổ chim?

Gã thiếu niên khẽ lắc lắc đầu, loài chim nào có thể lớn đến như vậy.

Hắn cất bước muốn tiến vào phạm vi của ngọn hắc sơn, thế nhưng khi một chân sắp sửa đặt xuống thì bỗng khựng lại, dừng ngay sát vạch ngăn giữa hai màu đất đá.

Đưa mắt nhìn quanh, trong lòng đột ngột căng thẳng, bởi khu vực hắc sơn trước mặt này, dường như hơi yên tĩnh quá thì phải.

Điều kỳ lạ là lúc này rõ ràng vẫn là ban ngày, vậy mà ở đây ngay cả một con chim cũng không có, càng khỏi nói phi cầm tẩu thú. Thậm chí sâu kiến đều trốn vào trong hang ngủ đông, không chịu đi ra. Trong núi rừng hoang vắng không một tiếng động, yên tĩnh như chết.

Gã thiếu niên nhìn chằm chằm về nơi đỉnh thạch sào, lại nhìn xung quanh ngọn hắc sơn, rõ ràng cảm giác được nguy hiểm, lỗ chân lông dựng ngược. Dường như ở trong bóng tối có giống loài còn sót lại từ thời Thái cổ đang nhìn chằm chằm khu vực này.

Hơi suy nghĩ một chút, gã thiếu niên lập tức lùi ra phía ngoại vi, nấp vào một bãi loạn thạch, lặng lẽ quan sát. Hắn tin tưởng vào cảm giác của bản thân, đồng thời nhớ lại ba đầu Thú vương mấy hôm trước, thạch sào này rõ ràng còn ẩn nấp những tồn tại cùng cấp số như vậy.

Chờ được nửa ngày vẫn không có động tĩnh gì, khiến gã thiếu niên có xung động muốn rời khỏi chỗ nấp tiến về phía đỉnh thạch sào, thế nhưng lý trí mách bảo hắn không nên làm như vậy, đó đơn thuần là tìm chết.

- Ồ, kia là...

Gã thiếu niên nheo nheo mắt tưởng mình nhìn lầm, nhưng rất nhanh một cỗ xúc động dâng lên trong lòng. Xuất hiện trong tầm mắt hắn là vài bóng ảnh đang hướng về phía đỉnh núi đi tới, rõ ràng lại là nhân loại.

Người nào người nấy nam thanh nữ tú, gương mặt trẻ trung, rõ ràng đều mới bước vào tuổi thanh niên, gương mặt đầy nhiệt huyết, ánh mắt tràn ngập niềm tin và sự hy vọng vào tương lai rực rỡ.

- Đi mấy ngày không gặp được một mống, không ngờ ở nơi này lại gặp một lúc cả chục người!

Khó có thể lý giải tâm trạng của hắn lúc này, xúc động đến độ nước mắt chỉ trực trào ra...

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Mọi người thấu hay thì đề cử truyện, vote 9-10 ủng hộ mình nhé.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau