ĐẾ HOÀNG TÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế hoàng tôn - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Vạn năm

Cảm giác bất lực trong tuyệt vọng quả thực không hề dễ chịu chút nào, nếu không muốn nói là cực kỳ khủng hoảng.

Từ khi đến thế giới này, hắn đã có quá nhiều lần rời tình cảnh như vậy, vì thế mà càng hiểu sâu sắc hơn về số phận con người.

Nhân loại luôn tự hào mình là sinh vật bậc cao nhất, đứng trên đỉnh của chuỗi thức ăn, cho dù là trước thiên nhiên khắc nghiệt cũng không khuất phục, thoải mái ra tay săn giết các loài sinh vật, hủy diệt môi trường tự nhiên. Thế nhưng, dù thông minh đến đâu, tiến hóa đến mức nào, trước sức mạnh tuyệt đối, cũng chỉ có thể tuyệt vọng, chỉ có thể bất lực chờ đợi cái chết.

Trước đây, dù rơi vào hoàn cảnh thập tử vô sinh, hắn vẫn có thể dùng não để lách qua khe cửa hẹp, nhưng đến với thế giới này hắn càng hiểu rõ hơn, thông minh thôi là chưa đủ. Không biết bao lần hắn cảm thấy bất lực trước sức mạnh tuyệt đối, dù não có nhiều nếp nhăn đến mức nào cũng không thể giải quyết, nguyên nhân cũng chỉ bởi vì hắn quá yếu.

Hắn đã chán ngấy cảm giác bất lực đó rồi, hắn muốn sinh tử phải nắm trong tay, hắn thề rằng lần này mà sống sót rời khỏi Nhân gian Cấm khu, nhất định phải một đường hát vang khúc chiến ca, đạp bước tiến lên đỉnh cao, quyết không quay đầu nhìn lại dù chỉ một lần.

Dường như ông trời cũng động lòng trước tấm lòng son của gã thiếu niên, chỉ thấy những bóng người vừa lao ra khỏi mặt nước, tiếp xúc với không khí bên ngoài, lập tức hóa thành những luồng khí màu đen, hòa vào trong thiên địa.

- Chuyện gì xảy ra?

Gã thiếu cảm thấy cả người ớn lạnh, những cỗ thi thể vừa rồi còn mở ánh mắt lạnh lùng nhìn hắn rồi bá đạo xông lên khỏi mặt hồ, nhưng không ngờ mới ra ngoài một xíu lại bị như vậy.

Hắn đã từng gặp qua cương thi mà toàn mạng, phải nói là bọn họ cực kỳ khủng bố, ngoài việc ánh mắt đờ đẫn thì không khác gì người sống cả, hoàn toàn có thể tung hoành ngang dọc trong Cấm khu. Chứ không giống những bóng người dưới hồ, vừa tiếp xúc với không khí lập tức hóa thành cát bụi.

Nếu không phải cương thi, vậy rốt cuộc bên dưới hồ tồn tại thứ gì vậy?

Gã thiếu niên tập trung vào miếng cổ ngọc vẫn đang lơ lửng trên mặt hồ, không ngừng tản mác ra ba động dữ dội. Nó phát ra thanh âm như đang kêu gọi thứ gì đó bên dưới.

Chỉ sau một khắc, sương mù dày đặc tràn ngập sinh khí dần dần tiêu tán, cho đến khí không còn lại một chút nào, không gian trở nên quang đãng hơn, nhưng cũng vì thế mà mất đi một phần tiên cảnh.

Nhưng không dừng lại ở đó, theo những thanh âm bị thống không ngừng phát ra từ cổ ngọc, hồ nước tràn ngập quang huy lưu động như thần thủy dường như cũng chậm rãi rút đi. Rất chậm mà cũng rất nhanh, đáy hồ dần dần lộ ra.

- Ực...

Khó nhọc nuốt một ngụm nước bọt, gã thiếu niên bỗng cảm thấy da đầu mình tê dại hẳn đi.



Bên dưới đáy hồ đang chuẩn bị cạn nước, không hề bất ngờ khi hiện ra thi thể của người chết, chỉ có điều, không phải một vài cỗ thi thể mà số lượng rất rất nhiều, thậm chí lên tới con số vài trăm.
Một tiểu trì đẹp như tiên cảnh lạc xuống trần gian, không ngờ lại là một phần mộ khổng lồ.

Nhìn cảnh tượng những cỗ thi thể lấp đầy đáy hồ, chồng chất lên thành đống lớn, không biết đã tồn tại từ bao giờ, quả thực dù là thép đã tôi thế đấy, cũng khó mà giữ bình tĩnh.

Thứ đặc biệt thu hút sự chú ý của hắn, chính là việc nước hồ đang không ngừng rút về vị trí trung tâm đáy hồ, những cỗ thi thể chồng chất thành đống bao quanh lấy khu vực đó.

Nước hồ cuối cùng cũng rút hết, để lộ ra khu trung tâm đáy hồ, không ngờ lại là một vũng nước đỏ như máu, có lẽ đó chính xác là một vũng máu, ướt át tươi đẹp chói mắt, dường như mới từ trong thân thể tuôn chảy ra. Trong đó có thi thể một lão nhân nằm ngang, lơ lửng phía trên bồn máu loáng.

Thân thể lão hồng hào, toàn thần tỏa ra sức sống tràn trề, dường như là một ông lão đang tranh thủ đánh một giấc vào buổi trưa hè, chứ không phải là một cỗ thi thể không biết đã chết từ bao giờ.

Hai tay lão đặt trước ngực...

- Khoan đã, trước ngực lão già có thứ gì thế kia?

Khoảng cách tương đối xa bởi hồ nước rất sâu nên hắn không thể nào nhìn rõ, chỉ biết hai tay lão đặt lên một vật gì đó hình khối. Sở dĩ gây ra sự chú ý của hắn bởi nó đang phát sáng rực rỡ và không ngừng tản mác ra ba động, dường như muốn hòa nhịp với miếng cổ ngọc vẫn đang lơ lửng trên mặt hồ.

Theo từng nhịp rung động, một luồng khí tức sinh mệnh khiến người ta cảm thấy thoải mái không ngừng lan rộng ra xung quanh. Trong ánh mắt kinh hãi của gã thiếu niên, núi thi thể tồn tại trong một quãng thời gian dài dằng dặc dần dẫn tan rã, cuối cùng hóa thành những chất lỏng màu đen ngấm xuống lòng đất.

Núi thi thể tồn tại có lẽ cả thế kỷ dưới đáy hồ, chỉ trong chốc lát đã hoàn toàn trở về với cát bụi.
"Rào rào!"

Ở trung tâm đáy hồ, máu tươi đột nhiên dao động kịch liệt một trận, rồi "grào" một tiếng thi thể lão nhân bật người dậy, máu tươi đầm đìa, khiến người ta phát lạnh từ đầu xuống chân.

Vật hình khối đặt trước ngực cũng rời khỏi hai bàn tay lão, bay lên trên đầu, không ngừng xoay tròn tản mác ra những thanh âm đầy uy nghiêm. Quang mang càng lúc càng mở rộng theo kích thước không ngừng tay lên của vật kia, chẳng mấy chốc đã lớn gấp đôi đầu lão nhân kia.

Gã thiếu niên nheo mắt lại quan sát, hóa ra đó là một cái đại ấn.

Ào!

Một thân ảnh cao lớn hùng vĩ bước ra khỏi đáy hồ, hào quang trong hố mắt phóng ra như lưỡi đao sắc bén bức người.

Chiếc đại ấn không ngừng xoay tròn trên đầu

- Cái gì?

Gã thiếu niên sửng sốt ngây người, hắn đã nghĩ tới việc thi thể ông lão có thể cử động, thế nhưng không ngờ ánh mắt lại sắc bén đầy ma lực như vậy. Lẽ nào đây không phải cương thi mà là một người vẫn còn sống sờ sờ? Lão già này vẫn chưa chết?

"Vào trong Nhân gian Cấm khu mà không chết, lão già này rốt cuộc là tồn tại mạnh mẽ đến mức nào?"

Những nghi vấn luẩn quẩn trong đầu gã thiếu niên, không cách nào dẹp đi được. Hắn lẳng lặng quan sát lão nhân, còn đối phương cũng lặng người nhưng không phải nhìn hắn mà nhìn chằm chằm vào miếng cổ ngọc.

Lão cao ngất oai hùng, so với thường nhân còn cao hơn hai ba cái đầu, mặc dù già lão nhưng toàn thân vẫn phát ra uy nghiêm không thể phạm, như một Hoàng Đế già cả nhìn xuống sinh linh, như một vị Thánh Quân trôi dạt qua bao năm tháng khó có thể ma diệt, trường tồn vĩnh hằng ở thế gian.

Đôi mắt của lão hết sức khiếp người, không thể nhìn thẳng vào. Máu ướt đẫm dính bết tóc tai cũng một chỗ, lực lượng đang lưu chuyển không hề hủ nát, xung quanh thân có một luồng khí hoàng kim không ngừng lưu chuyển như rồng, khí tức bức người, khiến tâm thần người ta như sắp nổ tung.

Gã thiếu niên không thể động đậy, muốn trốn cũng không được. Hắn phải đối diện lúc này dường như không phải là một lão nhân gần đất xa trời mà là một vị đế vương ngạo nghễ trên đài cao. Khí thế mênh mông, sức ép khổng lồ đè lên người hắn, khiến hắn nảy sinh suy nghĩ muốn quỳ lạy.

Chiếc đại ấn tỏa sáng rực rỡ, liên tục phát ra âm thanh cộng hưởng với miếng cổ ngọc. Lão nhân đưa tay nắm lấy miếng cổ ngọc, miệng lẩm bẩm bằng thứ giọng khàn khàn, chỉ một câu thôi nhưng lại khiến thế giới quan của gã đồ tể sụp đổ một lần nữa, triệt để sụp đổ.

- Một vạn năm...Đã một vạn năm rồi sao...

Chương 27: Rời đi

Vạn năm, đó là khái niệm gì?

Từ khi Ngô Quyền xưng vương mở ra kỷ nguyên phong kiến rực rỡ của Đại Việt đến nay cũng mới chỉ có hơn một nghìn năm.

Vượt qua nghìn năm bắc thuộc trở về thời kỳ Hồng Bàng, từ khi Kinh Dương Vương lập nên nhà nước Xích Quỷ đến khi An Dương Vương mất nước vào tay Triệu Đà, thời kỳ này kéo dài tới hơn hai nghìn năm. Tổng cộng lại lịch sử nước Việt như chúng ta vẫn luôn tự hào rằng có hơn bồn ngàn năm văn hiến.

Hơn bốn ngàn năm, một quãng thời dài dằng dặc, biết bao thăng trầm thay triều đổi đại, biết bao nhiêu cuộc chiến tranh, biết bao thế hệ đã trở về với đất vàng, vậy mà lão nhân trước mắt đã tồn tại một vạn năm, gấp đôi lịch sử dựng nước và giữ nước của nhân dân Đại Việt, thử hỏi một gã sống trong nền văn minh vô thần làm sao chấp nhận được?

Mặc dù đã trải qua rất nhiều chuyện, thậm chí gặp được Mộc Tinh từng bị Việt Tổ trấn áp nơi thủy phủ, thế nhưng một người có thể sống hơn vạn năm, vẫn là một sự thật mà hắn không thể nào tin được.

Hắn trừng mắt nhìn lão nhân, trong lòng cuộn sóng không ngừng. Trước mặt hắn, chỉ cách vài bước chân thôi, đó là một bộ cổ sử sống.

Lão nhân không hề để tâm đến gã thiếu niên đang kinh hoàng bạt vía bên bờ hồ, ánh mắt sắc bén dần lộ ra vẻ tang thương vô tận.

- Ta trở lại...

Lão khẽ nói, có vẻ buồn bã vô tận, lại như sợ kinh động tới tồn tại cấm kỵ trong Nhân gian Cấm khu này.

- Cổ lão Thánh quốc, trường tồn mười mấy vạn năm, quân lâm thế gian, chư hùng khiếp sợ, thống trị bạt ngàn quốc gia, vậy thì đã sao? Xông vào Cấm khu, chính là tử cục! Thánh quốc tan rã, sinh linh đồ thán...

Giọng nói mang theo phiền muộn ảm đạm vô tận, chỉ có điều từng câu lọt vào tai của gã thiếu niên lại như tiếng sét giữa trời quang.

“Mười mấy vạn năm, một cổ quốc tồn tại mười mấy vạn năm...”

Dựa trên những hóa thạch được tìm thấy, bình minh của loài người trên Trái đất bắt đầu vào khoảng 200,000 năm trước, tức là cách đây 20 vặn năm, loài người Homo tiến hóa từ người vượn ở Châu Phi, mở ra kỷ nguyên thống trị cho nhân loại.

Lịch sử loài người mới chỉ ghi nhận quãng thời gian 20 vạn năm, vậy mà ở thế giới này, một cổ quốc có thể tồn tại trong quãng thời gian mười mấy vạn năm, còn lão bất tử trước mặt, đã sống tới hơn vạn năm rồi, như vậy liệu có hoang đường quá không?

Tu luyện giả, nghịch thiên đoạt mệnh, có thể sống lâu như vậy?

Lão nhân bất tử đột nhiên quay sang nhìn hắn. Lúc này lão không còn khí thế ngất trời, đế vương chi uy tràn ngập, mà tràn đầy tang thương ảm đạm, như một lão nhân đã gần đất xa trời ngồi trên bậc thềm buổi hoàng hồn nhớ về một thời đã xa, một quá khứ hào hùng.

- Thái sơ Phàm thể...không ngờ vẫn tồn tại trên đời! Thực sự, sinh ra chỉ để làm Phàm nhân hay sao?

- Xin ông...



Gã thiếu niên như tỉnh lại từ bến mê, vội vã lên tiếng, nhưng hắn dừng lại ngay bởi phát hiện bản thân vừa dùng tiếng Việt, lập tức đổi sang sử dụng ngôn ngữ của thế giới này:

- Xin tiền bối chỉ điểm bến mê!
- Nghịch Tu, sẽ lại rực rỡ...

Lão nhân chỉ nói mấy từ, sau đó không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ nhìn miếng cổ ngọc trong tay, thở dài đầy bi ai.

Thấy vậy gã thiếu niên cũng không dám hỏi thêm, chỉ lẳng lặng một bên đứng nhìn. Chỉ có điều, sau khi nửa tiếng trôi qua, hắn bắt đầu có chút xoắn xuýt, không hiểu lão nhân này muốn làm gì.

Nơi này là nơi nào? Chính là Cấm khu Nhân gian đấy lão già, có phải nơi thích hợp để hồi tưởng hay tưởng niệm bi thương đâu. Một lão bất tử sống hơn một vạn năm, chẳng lẽ còn không hiểu việc quan trọng nhất lúc này, là biến khỏi Táng Địa càng nhanh càng tốt, chứ đâu phải đứng đó mà hồi tưởng, mà bi thống.

Hắn quan tâm mẹ gì hồi ức đau thương của lão già này chứ, nếu lão muốn thì sau khi rời khỏi đây thích bi thống bao nhiêu, hồi tưởng cỡ nào thì cứ việc, nhưng chắc chắn không phải là nơi này.

Lại nửa tiếng nữa trôi qua, gã thiếu niên cảm thấy không thể hùa theo lão già gần đất xa trời này làm chuyện liều lĩnh được, liền đánh bạo mở miệng một cách thận trọng:

- Lão đầu...không, tiền bối, tiểu tử được một lão thái nhờ vả đưa miếng ngọc bội đến nơi cần đến, có lẽ lúc này việc đã xong, tiểu tử xin phép được cáo từ!

Nói xong hắn cẩn thận nhìn lão nhân, nếu đối phương vẫn không phản ứng lại thì hắn sẽ lập tức rời đi, không muốn chờ đợi thêm nữa. Chỉ thấy lão nhân kia khẽ thở dài, khẽ nói:

- Một vạn năm, Tiểu Lăng đã bước ra một bước kia...

Gã thiếu niên giật mình, bà lão nông thôn kia cũng đã một vạn tuổi? lại một pho cổ sử sống nữa, không còn một lời nào để diễn tả tâm trạng hắn. Đây rốt cuộc là thế giới nào vậy, tại sao người nào người nấy cũng vạn tuổi hết vậy?

Lão nhân quay sang nhìn gã thiếu niên, bàn tay khẽ động, lập tức miếng cổ ngọc lại xuất trước ngực của gã thiếu niên, ngay ngắn đeo ở đó. Tiếp đó, chiếc đại ấn đang không ngừng xoay tròn trên đầu lão cũng chậm rãi thu nhỏ lại, bay đến trên đầu gã thiếu niên, chiếu ra một luồng sáng bao quanh lấy hắn.

Một cảm giác dễ chịu lan tràn khắp cơ thể, từng lỗ chân lông như được gột rửa, từng tế bào như được tiêm thêm doping, hệt như thoát thai hoán cốt dịch cân tẩy tủy, bao nhiêu mệt nhọc cân não những ngày qua hoàn toàn biến mất. Cảm giác thật sự rất đã, như là giưa trưa hè nắng chang chang làm việc mệt nhọc từ cánh đồng trở về được uống một cốc mía đá đầu làng.

- Nó sẽ bảo vệ ngươi khỏi những sinh vật trong này. Trở ra nói với Tiểu Lăng, cổ quốc đã là quá khứ, hãy đi tìm con đường của riêng mình!- Tiền bối không trở ra cùng tiểu tử?

- Ta không thể rời khỏi nơi này?

Không thể rời khỏi nơi này? Gã thiếu niên khẽ chau mày, lão già này thực lực khủng bố, nơi này lại chưa phải khu vực trung tâm cấm kỵ của Táng Địa, ai có thể năng cản lão? Dù là mấy gã cương thi hắn từng gặp có lẽ cũng phải e sợ lão đầu này, bằng chứng là khi nãy lão già này xuất hiện hoành tráng như vậy mà đến tận bây giờ vẫn chưa có cương thi nào hỏi thăm.

“Lẽ nào lão đầu ở trong này lâu quá nên sinh ra sự đam mê không rời với tử vongsợ rằng không thể thích nghi với thế giới đầy sức sống ở bên ngoài?”

Dường như đọc được nghi vấn của hắn, lão nhân chậm rãi lắc đầu nói:

- Ta không phải Phàm thể thuần huyết, đã bị trật tự pháp tắc của nơi này đồng hóa, nhưng lại giữ được linh thức chỉ là bán cương thi, nếu ra khỏi đây, sẽ hóa đạo ngay lập tức!

Gã thiếu niên cũng không hỏi nhiều, đang định cáo từ rời đi thì nhớ đến người mặc áo tím mà hắn gặp phải.

- Tiền bối, hôm trước vãn bối có gặp một trung niên nam tử mặc áo tím, trên đầu cũng có một đại ấn xoay tròn, dường như cũng đã hóa cương thi! Chỉ có điều khi nhìn thấy miếng cổ ngọc, tỏ ra day dứt thống khổ, dường như cũng có quan hệ gì đó với tiền bối!

Lão nhân chậm rãi nhắm mắt, dường như muốn ngăn đi dòng lệ nhòa đang trực rơi xuống.

- Tiểu Lâm vẫn còn sống sao...

- Thế nhưng đã hóa thành cương thi, vậy thì khác gì người chết...

- Nhân gian Cấm khu, trường tồn bất hủ, Cổ lão Thánh quốc lại dám mạo phạm, thật nực cười...

- Tiền bối, tiểu tử xin phép!

Thấy lão nhân lại có dấu hiệu muốn lâm vào hồi ức, hắn vội vã cáo từ, rồi xoay người bước đi thật nhanh, muồn rời khỏi Táng Địa càng nhanh càng tốt.

Khi đi được vài trăm mét, một thanh âm khàn khàn bỗng vang lên trong đầu:

“Thái Sơ Phàm nhân, bước lên Nghịch Tu chi lộ, rồi sẽ đi đến đâu...”

Hắn không giảm tốc độ, quay đầu lại nhìn, chỉ thấy một bóng dáng mờ ảo đang dần hòa vào thiên địa.

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Bằng hữu thiên hạ đọc thấy truyện viết ổn thì xin hãy ủng hộ bằng cách like và vote 9, 10*. Huynh đệ nào có điều kiện thì nguyệt phiếu các thứ, mình đều nhận hết!:D

Chương 28: Cổ quốc

Đường vào Cấm khu gập ghềnh quanh co, hiểm nguy rình rập, sinh tử không rõ, tràn ngập các biến số, thế nhưng khi trở ra lại bình yên đến không ngờ.

Quả thực giống như lời lão nhân đã nói, chiếc đại ấn xoay tròn trên đầu hắn có lẽ khiến đám hung thú trong Cấm khu đều phải tránh xa.

Chỉ có điều hắn cũng không dám chần chừ, cước lực không hề giảm chút nào, muốn rời khỏi nơi quái quỷ này sớm nhất có thể.

Đến buổi sáng ngày thứ ba, gã thiếu niên đã chạy ra khỏi Táng Địa, vẫn chưa cảm thấy yên tâm cho lắm, không dừng lại mà tiếp tục chạy. Đến tận khi thấy có bóng người xuất hiện chắn ngang trước mặt, hắn mới dừng lại.

- Bà bà...

Gã thiếu niên mở miệng chào, nhưng đối phương không hề để tâm đến hắn, đôi môi thâm run run, trên gương mặt phúc hậu lúc này tràn ngập thương cảm, đôi mắt đục ngầu bi thương, lão lệ chảy xuống.

Thân thể run run chậm rãi đi tới gần gã thiếu niên, hai tay nâng lên tràn ngập thành kính, miếng cổ ngọc vốn đang đeo trên cổ hắn đột nhiên xuất hiện trên cổ bà lão, chiếc đại ấn lập tức rời khỏi đầu hắn, bay tới trên đầu của bà lão.

Chỉ thấy vừa mới đổi vị trí, chiếc đại ấn lập tức biến lớn, không ngừng phát ra những tiếng rít gào, uy áp tỏa ra khiến mặt đất không ngừng rung chuyển, gã thiếu niên thân hình chao đảo lùi ra sau, cố gắng lắm mới không bị ngã.

Hắn biết đối phương tiếp tục lâm vào bi thương, thế nhưng nơi này rất gần biên giới của Táng Địa, rõ ràng không thích hợp, nhỡ đâu khiến những sinh vật trong Cấm khu chú ý, xông ra tiến hành tàn sát thì đúng là họa vô đơn chí.

Tình hình cứ kéo dài như vậy suốt một tiếng đồng hồ, mặt đất mới ngưng rung chuyển, bà lão đưa tay cách không bắt lấy gã thiếu niên cách đó không xa.

Vẫn là một động tác chậm rãi đặc trưng của người già, gã thiếu niên vẫn không thể làm ra bất kỳ phản kháng nào, để đối phương bắt lấy như nắm một con gà. Bàn chân bước ra một bước, hai bóng người đã xuất hiện nơi chân trời.

.....

Hừng đông, vạn vật nhuỗm một màu đỏ rực từ ánh tịch dương, mặt đất vốn dĩ đỏ như máu, lại càng thêm rực rỡ và bi thương.

Xuyên qua dãy núi vô tận, bay qua rất nhiều vùng đất, cuối cùng bà lão xách gã thiếu niên đi tới một vùng đất thật đặc biệt, dừng lại trên trời cao, nhìn xuống dưới, hai mắt thẫn thờ, có lẽ lại bắt đầu rơi vào hồi ức.

Gã thiếu niên chứng kiến lão thái như vậy lập tức hốt hoảng, vội vã tóm chặt lấy cánh tay bà lão, cảnh tượng lúc này thật quái dị khi mà một thiếu niên đang độ tuổi tràn đầy nhiệt huyết lại có chút sợ hãi ôm lấy một bà lão gần đất xa trời. Không có biện pháp, lúc này hai người đang cách mặt đất quá xa, nếu bà lão này trầm tư quá đà tuột tay thả hắn rơi xuống, thì đó chính là một cái chết không thể lãng nhách hơn.

Đưa mắt nhìn xuống dưới, hắn phát hiện ra dưới chân là một dãy núi vô cùng hùng vĩ, trong lòng tràn ngập rung động.

Đại sơn nguy nga, mỗi tòa đều hùng vĩ bao la, không ít thác nước lớn từ trên đỉnh núi đổ xuống, cao tới ngàn trượng, trắng xóa một mảnh, vô cùng tráng lệ.

Mỗi một ngọn núi đều như một con đại long đang bay lượn cửu thiên, khí thế bằng đại, nguy nga hùng vĩ.



Cổ mộc che trời, cây cối xanh tốt, đầu đó còn văng vẳng tiếng rống của hung cầm dị thú.

Đột nhiên một tiếng khóc lớn truyền tới, chấn động cả dãy núi, cây cỏ điêu linh, chim chóc tán loạn, muông thú phủ phục xuống.Theo tiếng khóc của bà lão, gã thiếu niên có thể cảm nhận được rõ ràng, dãy đại sơn phía dưới kia đều phải lay động, không ngừng truyền ra những thanh âm ù ù, như thể có hàng vạn con đại long đằng không bay lên.

Tiếng kêu gào tràn ngập sợ hãi của hung cầm dị thú vang vọng bốn phương.

Bà lão đột nhiên dừng khóc, mang theo gã thiếu niên hạ thân xuống bên dưới.

Lúc này hắn mới nhận ra, nơi này không hề xanh tốt sinh cơ tràn ngập như khi nhìn từ trên kia xuống, cây cối héo rũ hoang sơ vô tận, cổ mộc cao gầy như sắp chết khô đến nơi.

Ầm ầm ầm!

Chiếc đại ấn trên đầu bà lão đột ngột xoay tròn, phát ra những thanh âm rít gào như long ngâm thiên lý, không ngừng cộng hưởng với đại sơn.

Cả dãy núi lập tức lay động, loạn thạch bay loạn như đang khai thiên lập địa.

Trong nháy mắt này, dãy núi vô tận hiện ra cảnh tượng kỳ dị. Cây cối đang héo rũ lại lần nữa phồn thịnh, như đã trải qua hai mùa thu xuân.

Ở ngọn núi thông thiên, long khí vô tận của đại địa nối lền đất và trời, cảnh tượng khiến người ta cực kỳ sợ hãi. Khi xưa Thái Tổ Lý Công Uẩn chứng kiến kỳ cảnh rồng vàng phi thiên rồi quyết định dời đô về Thăng Long, có lẽ cảnh tượng lúc đó cũng chỉ như thế này mà thôi.

Theo từng tiếng rít gào của đại ấn, vạn vật đều sống lại, đã không còn điêu linh nữa. Không biết bao lâu sau, chiếc đại ấn mới bình lặng, cả đại địa cũng theo đó mà trở nên yên bình.

Phía xa, cổ địa hoang dã đã lột xác, vạn núi như rồng, cổ mộc cao ngập trời, dây mây lâu năm che kín núi rừng, thương mang, cổ lão, nguyên thủy, thần bí... Đây là một cỗ ý vị rất kỳ lạ.

Bà lão mang theo bi thương chậm rãi bước về phía trước, không hề dùng đến thần thông tiên pháp súc địa thành thốn chỉ xích thiên nhai, dường như muốn cảm nhận lại khung cảnh này, lưu mãi trong lòng không bao giờ quên.Gã thiếu niên không dám ở lại một mình, vội vàng bước theo.

Phía trước là một mảnh núi non trùng điệp, muôn hình vạn trạng, dãy núi liên miên, gần như cao ngập trời.

Đi xuyên qua dãy núi, gã thiếu niên nhìn thấy rất nhiều dị thú, đủ loại hình dáng, chỉ cần một con xuất hiện ở Trái đất e là cũng sẽ dẫn đến chấn động, tạo nên cơn sóng thần trong giới khoa học, các nhà nghiên cứu giỏi nhất đều không ngồi im được mà phải xuất động.

Những con dị thú này con nào con nấy khí thế khủng bố kích cỡ khổng lồ nhưng dường như rất sợ hãi bà lão, vừa nhìn thấy bóng dáng lập tức tránh ra xa như tránh phỉ.

Không biết bao lâu trôi qua, một mảnh phế tích rộng lớn vô tận xuất hiện trong tầm mắt.

Tường đổ, nhà nát, một mảnh tiêu điều tràn ngập khí tức thê lương. Có lẽ nó từng hùng vĩ, từng tráng lệ, từng náo nhiệt, nhưng qua thời gian đã hoàn toàn trở thành lịch sử.

Bây giờ chỉ là một mảnh hoang vắng, cỏ cây xanh tốt bao phủ sơn môn, những cây cổ thủ chết khô lớn tới mười mấy người ôm không xuể vẫn vươn những cảnh cây cứng rắn hướng lên trời cao.

Bà lão dừng chân trước đại môn sụp đổ, đứng yên không nhúc nhích, như một cọc gỗ, cũng không có chút gợn sóng nào, như đã hóa đá.

Chiếc đại ấn trên đỉnh đầu bà lão lại bắt đầu chuyển động.

Nó xoay tròn không ngừng, cuối cùng bắn ra một luồng quang mang bắn thẳng lên bầu trời.

Trong khoảnh khắc, gã thiếu niên bỗng nảy sinh ảo giác không gian như bị xé toạc ra, hệt như lúc tế đàn khởi động mà hắn từng chứng kiến tới hai lần.

Leng keng!

Trên bầu trời truyền đến từng trận tiên nhạc, chỉ thấy bên trên khu phế tích xuất hiện một đại môn khổng lồ, đang chậm rãi mở ra.

Xuyên qua khe cửa, hắn nhìn thấy một vùng đất lãnh bừng bừng ánh sáng, vạn tia sáng thần thánh phủ xuống, tạo thành cảnh tượng hoa lệ bên trong.

Có xanh như lớp đệm, tiên hoa thơm ngát, từng dòng linh tuyền phun lên, đóa hoa bay đầy trời như một quốc gia mộng ảo.

- Đây chính là Cổ lão Thánh quốc chân chính tồn tại mười mấy vạn năm sao?

Gã thiếu niên khẽ lầm bẩm, không ngờ chiếc đại ấn hắn đem ra từ Cấm khu, lại là chía khóa mở ra cổ quốc này.

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Bằng hữu thiên hạ đọc thấy truyện viết ổn thì xin hãy ủng hộ bằng cách like và vote 9, 10*. Huynh đệ nào có điều kiện thì nguyệt phiếu hỏa linh châu các thứ, mình đều nhận hết!:D

Chương 29: Thần thổ

Leng keng!

Trên bầu trời truyền đến từng trận tiên nhạc, vùng đất lãnh bừng bừng ánh sáng, vạn tia sáng thần thánh phủ xuống, tạo thành cảnh tượng hoa lệ bên trong.

Có xanh như lớp đệm, tiên hoa thơm ngát, từng dòng linh tuyền phun lên, đóa hoa bay đầy trời như một quốc gia mộng ảo.

Trong khi đó, ở phía bên dưới là một mảnh yên tĩnh, tưởng đổ ngói vỡ ở khắp nơi, bên dưới là bụi bặm dày đặc, vô cùng thê lương. Trên thềm đá đầy rêu mốc, cỏ dại cũng bao phủ khắp mặt đất, một mảnh hoang vu, trên một số khối đá còn khắc không ít cổ tự.

Sự đối nghịch ngay trong tầm mắt như vậy khiến người ta có cảm giác vô cùng kỳ dị.

Một mảnh thần thổ, không ngờ lại nằm bên trên khu phế tích, ẩn vào trong không gian, thủ đoạn như vậy quả thực quá mức kinh thế hãi tục, cho dù là những nhà khoa học giỏi nhất trên Trái đất cũng không thể nào giải thích được.

Gã thiếu niên đưa mắt nhìn bóng lưng cô đơn bên dưới đại môn đổ nát, trong lòng tự hỏi bà lão rốt cuộc muốn làm gì vậy? Lẽ nào muốn khôi phục huy hoàng của Thánh quốc năm xưa?

- Bà bà, vị tiền bối lão đầu kia có nhờ ta nhắn lại, cổ lão Thánh quốc đã là quá khứ, hãy đi tìm con đường của riêng mình!

Hắn lên tiếng khuyên bảo, đồng thời chuyển lại lời của lão nhân bên trong Táng Địa, thế nhưng không nói thì con đỡ, nói ra lại chạm đúng mạch của bà lão, chỉ thấy đối phương lập tức phát điên.

- A...

Một tiếng hét thê lương vang lên, chấn động vạn dặm non sông, hung cầm dị thú khắp chốn hoang lâm đều phải run sợ.

Một đạo thần quang xông thẳng lên trời, cắt qua bầu trời như xuyên thủng không gian vô tận, bà lão vùng thôn dã bỗng chốc hóa thành một vị thần linh viễn cổ.

Áo xanh xa xưa trên người tung bay, ngẩng đầu đứng thẳng, tóc bay rối loạn, ánh mắt bùng lên tia chói lọi, khí chất khiến người ta hết sức sợ hãi, khác xa bộ dạng thân thiện thường ngày.

Trên đỉnh đầu, chiếc đại ấn không ngừng xoay tròn, phát ra những tiếng rít gào, tản mác ra uy thế như muốn khai thiên phá địa, nhập chủ bát hoang.

Gã thiếu bỗng cảm thấy một lực lượng vô hình bao quanh, tóm lấy hắn rồi kéo về phía bà lão. Hai bóng người một trước một sau tiến nhập vào bên trong thần thổ kia, cánh cửa không gian cũng theo đó mà đóng lại.

.....

Nơi này là một quảng trường chiếm diện tích chừng vạn dặm, toàn bộ trên mặt đất quảng trường đều được xây lót bằng một loại đá quý nào đó có màu tím, tỏa ra ánh sáng vô cùng dịu nhẹ, khiến tâm thần người ta trở nên vô cùng thư thái.



Điều kỳ lạ là trên quảng trường đặt rất nhiều quan tài, khắp nơi đều là quan tài. Chứng kiến cảnh tượng trước mắt, gã thiếu niên trong lòng dâng lên cảm giác cổ quái. Hắn rõ ràng chưa chết, nhưng thời gian qua lại tiếp xúc với rất nhiều quan tài, từ những chiếc quan tài đồng ở Tổ Sơn, đến vô sô quan tài đang xuất hiện trước mắt, không hiểu có liên quan gì đến số mệnh hay không.

Những chiếc quan tài không biết đã nằm đây bao nhiêu năm tháng, có lẽ là mười năm, hai mươi năm, thậm chí một vạn năm, bụi phủ một lớp dầy. Điều quái lạ là những cỗ quan tài này đều có một điểm chung, nắp của chúng chỉ đậy một nửa.

Gã thiếu niên theo chân bà lão len lỏi qua những cổ quan tài, hắn phát hiện ra trên nắp mỗi cỗ quan tài đều có một cái tên, chỉ có điều những cỗ quan tài này không ngờ đều trống, bên trong không đặt bất kỳ một cỗ thi thể nào.Ám Kiếm Chu Mai

Lệ công tử Tịnh thiên

Huyết sát chưởng Lưu Huyết...

Có tên thật, cũng có biệt hiệu, điều đáng nói là chữ viết nên chúng đều khác nhau, mỗi cái tên lại do một người viết ra, khiến cho gã thiếu niên nảy sinh rất nhiều nghi vấn.

“Lẽ nào những người của cổ quốc này đều biết được kết cục của mình, vì thế mà trước khi xông vào Táng Địa đã lập sẵn quan tài cho mình?”

“Nếu như vậy tại sao bọn họ vẫn liều mạng xông vào, để kết cục cả vạn người phải chôn xác trong đó?”

“Bên trong Táng Địa rốt cuộc tồn tại cơ duyên gì khiến hàng vạn con người phải liều mạng xông vào, dù biết trước cục diện phải chết?”

“Táng Địa này, còn cả Hắc Động kia, trung tâm những Nhân gian Cấm khu này, rốt cuộc tồn tại Cấm kỵ gì?

Những suy nghĩ cứ chồng chất trong đầu dù biết có lẽ không bao giờ hắn có thể giải được những bí mật bên trong Cấm khu, chung quy cũng chỉ tại thực lực. Nếu có đủ thực lực xông vào bên trong, còn không giải được những nghi vấn đó sao?

“Không cần suy nghĩ, đó không phải vấn đề ngươi được phép nghĩ đến!”

Một thanh âm đột ngột vang lên trong đầu, đưa gã thiếu niên trở về với thực tại. Hắn ngẩng đầu lên, phát hiện ra bà lão đang đứng trước một cỗ quan tài ở rất gần với trung tâm quảng trường, người hơi ngẩn ra.
Hắn lập tức tiến đến gần.

- Phiêu Hương hầu, Thiên Tuyết hầu, Lãnh Nguyệt Vương, Diệu Nhật Vương, Bá Thiên Vương...

Theo khoảng cách đến chỗ bà lão càng lúc càng gần, những danh hiệu được viết trên nắp quan tài cũng mang những tước hiệu cao quý hơn.

Đi đến bên cạnh bà lão, hắn mới nhận ra cỗ quan tài này không phải làm bằng gỗ mà bằng một loại ngọc màu tím trong suốt, không hề có chút bụi trần, bên trong cũng không đặt cỗ thi thể nào.

Bên trên nắp là dòng chữ tươi đẹp dịu dàng:

Lăng công chúa.

“Lăng công chúa? Lão già bất tử kia từng gọi bà bà là Tiểu Lăng, là công chúa của cổ quốc sao? Nếu vậy thì muốn phục hưng cổ quốc cũng là điều dễ hiểu. Có một tôn thần như vậy, lại thêm phiến không gian này, nền tảng mười mấy vạn năm, nếu thực sự muốn phục hưng cổ quốc, chắc cũng không khó!”

Có điều hắn lại nghĩ đến lời mà lão nhân kia muốn chuyển hộ, muốn bà lão từ bỏ cổ quốc, đi tìm con đường riêng của mình, lời hắn đã chuyển rồi, chỉ là không hiểu đối phương quyết định ra sao.

- Thật sự là dĩ vãng rồi sao...

Tiếng lẩm bẩm thẫn thờ truyền ra, nếu không lắng tai nghe kỹ thì khó mà nghe thấy.

Từ khi gặp gỡ đến giờ, bà lão luốn dùng ỹ nghĩ để trao đổi với hắn, luôn luôn như vậy, lúc nào cũng chỉ có hắn nói. Thỉnh thoảng đối phương mới âm rời khỏi miệng, thì đều là tự lẩm bẩm khi nhớ đến chuyện cũ.

Thấy vậy hắn không khỏi sinh ra một chút thương cảm. Hắn khẽ nói:

- Bà bà, người nghĩ thoáng chút đi, đã một vạn năm trôi qua rồi, có cái gì mà người còn chưa từng trải qua chứ? Lão già...à lão tiền bối kia cũng đã nói, mọi chuyện đều là quá khứ rồi!

Bà lão không đáp lại, không gian trở nên yên tĩnh một cách đáng sợ.

Cứ như vậy, lại một ngày nữa trôi qua, màn đêm lại buông xuống.

Gã thiếu niên lúc này cảm thấy vừa đói vừa lạnh, hắn không còn cách nào khác đành tìm một góc đánh một giấc cho qua cơn đói. Dù đang ở trong một thế giới bất thường, nhưng hắn cũng chỉ là một người bình thường, cũng cần ăn ngủ đúng bữa.

Tìm đến một góc quảng trường, nằm co ro, chuẩn bị chìm vào trong giấc ngủ, thì một thanh âm bỗng vang lên trong đầu:

“Dậy đi thôi, ta giúp ngươi bước vào Nghịch lộ!”

Hắn mở mắt, thấy bà lão đã đứng trước mặt mình, bàn tay khẽ vung lên, cảm giác đói khát lập tức biến mất.

Chương 30: Tu luyện

Rời khỏi quảng trưởng rộng lớn, hai người đi xuyên qua một con đường đặc biệt dài.

Đi trên con đường trơn bóng như ngọc, hai bên là quỳnh hoa ngọc diệp, gã thiếu niên tiện tay hái một đóa hoa nhỏ màu trắng trên một cành cây ven đường, ghé mũi vào ngửi thoáng qua một phát, hương sinh đầy mũi, một cổ khí tức khiến tinh thần dễ chịu lan vào trong cơ thể.

Làm gã thiếu niên cảm thấy kinh ngạc, cây cối ven đường, cây nào cũng xanh tươi mơn mơn, không ngừng tỏa ra mùi hương nhẹ nhàng mà chỉ ngửi thôi cũng khiến hắn cảm thấy thân thể bay bổng, tràn trề sức mạnh.

Giương mắt nhìn lên chỗ sâu trong thần thổ, không thiếu đại thụ cao ngất trời xanh, sương mù không dày nhưng lại chỉ nhìn thấy thấp thoáng bóng dáng mờ ảo của những tòa cung điện, điều này khiến hắn cảm thấy rất lạ. Lúc ở quảng trường cũng vậy, xung quanh chỉ thấy bóng dáng rất mờ ảo của những tòa cung điện, dù rằng sương mù không hề dày đặc.

“Nơi này dường như có một thứ gì đó ngăn cản tầm nhìn của mình!”

Cũng như khi di chuyển trong đại sơn, bà lão không sử dụng đến thần thông súc địa thành thốn chỉ xích thiên nhai của mình, vì vậy mà con đường đã dài càng trở nên dài hơn với gã thiếu niên phàm nhân.

"Ngươi thấy nơi này thế nào?"

Một thanh âm đột nhiên xuất hiện trong đầu, gã thiếu niên cũng đã quá quen với điều này, chỉ thuận miệng đáp:

- Không khí trong lành, quỳnh hoa ngọc diệ tỏa hương thơm ngát, thấm tận ruột gan, vô cùng sảng khoái!

"Ngươi nhìn xem lòng bàn tay mình có gì?"

Bàn tay ư? Gã thiếu niên nhíu mày, bàn tay hắn có gì thì hắn phải biết chứ, còn cần phải nhìn chắc? Nhưng nghĩ thì nghĩ vậy hắn vẫn xòe bàn tay ra, đúng là chẳng có gì cả.

- Chẳng nhẽ bà bà muốn nói đến những đường vân tay?

Bà lão vẫn chậm rãi bước đi, lúc này không còn là một lão thái vùng thôn dã hiền lành dễ mến, mà lột xác trở nên xuất trần như một vị trích tiên lưu lạc nhân gian. Điều này khiến gã thiếu niên cảm thấy lạ lẫm.

"Ngươi có biết những đường vân tay đó là gì không?"

- Vân tay đương nhiên là vân tay chứ còn là gì nữa?

"Là vân tay, nhưng lại không phải vân tay!"

- Bà bà, người muốn nói đến điều gì vậy?

Gã thiếu niên đầu óc có chút hồ đồ, đường vân tay không phải đường vân tay, vậy thì là gì? Câu hỏi như vậy hình như có chút hơi hướng Triết học, trả lời kiểu j cũng không đúng.



"Đó chính là trật tự và quy tắc thiên địa!"

Bà lão vẫn bước đi nhẹ nhàng, vô cùng tự nhiên và bình tĩnh.

- Trật tự và quy tắc thiên địa?"Đúng như vậy! Xung quanh ngươi, mỗi lá cây mỗi ngọn cỏ ở nơi này, chính là trật tự thiên địa, hình thành dưới quy tắc của thiên địa này."

- Cái này...

“Ý của ta muốn nói là, vạn vật trong trời đất, đều hình thành và tồn tại dựa trên trật tự và quy tắc của thiên địa, chúng được tổ hợp từ Linh, Khí, Ý, Thế, Pháp và Đạo.”

“Tuy không nhìn được, nhưng trật tự thiên địa luôn tồn tại xung quanh ta, cũng chằng chịt như những đường vân tay của ngươi vậy.”

“Không ngừng cảm nhận trật tự của thiên địa, từ đó siêu thoát khỏi sự ràng buộc của các quy tắc, đó chính là tu luyện!”

Từng lời của bà lão như gõ vào đầu gã thiếu niên, khiến hắn có cảm giác như đang nghe thiên thư, khiến tâm thần được mở rộng. Thì ra tu luyện chính là muốn thoát khỏi sự ràng buộc của thiên địa, chẳng hạn tuổi thọ của con người không phải là trăm năm sao, trăm năm một thế, chính là thế kỷ, đó là quy tắc của thiên địa. Càng thoát khỏi ràng buộc này, thọ mệnh càng cao.

- Nếu như vậy, siêu thoát hoàn toàn khỏi gông cùm thiên địa, không phải sẽ bất tử sao?

Gã thiếu niên vô thức lẩm bẩm, trong lòng tràn đầy chờ mong. Làm người có ai muốn chết chứ, ai chẳng muốn mình bất tử.

“Ngươi suy nghĩ quá nhiều rồi! Bất tử ư? Chỉ có tiên mới bất tử mà thôi!”

- Thần tiên ư? Chẳng lẽ tu luyện đến mức siêu thoát cũng không thể thành tiên hay sao?

“Hoa mùa xuân không qua được mùa thu, ve sầu không sống tới đông, sinh mệnh phàm nhân cũng chỉ hơn trăm, đó là quy tắc thiên địa! Dù tồn tại tới mấy nghìn năm cả vạn năm trên thế gian cũng có thể coi là phá hỏng thiên lý, nhưng vẫn tồn tại trong trời đất này thì vẫn phải chịu quy tắc thiên địa, ai có thể siêu thoát hoàn toàn!”

- Bà bà, lão nhân gia người đang phá vỡ tín niệm của cháu đấy! Vừa mới tìm hiểu về tu luyện chi lộ, người đã phủ nhận khả năng tồn tại vĩnh hằng của tu luyện giả, điều này thực quá đả kích người rồi!
Gã thiếu niên thực sự có chút bị đả kích, chẳng nhẽ trên đời thực sự không tồn tại cái gọi là thần tiên sao?

Thần tiên trong truyền thuyết mà hắn biết, chính là đi mây về gió, không gì là không làm được, trường tồn cùng thế gian, trừ khi bị thần tiên mạnh hơn chém giết, còn căn bản là bất tử.

“Đó là sự thật! Lịch sử tồn tại mười mấy vạn năm của cổ quốc, cũng chưa từng ghi nhận Đại Hoang mênh mông bát ngát này có người thành tiên, hay có sự xuất hiện của tiên nhân! Có lẽ cũng chỉ có những cổ thế lực truyền thừa từ thời Hoang cổ mới biết được chân tướng!”

Gã thiếu niên cũng không quá xoắn xuýt vấn đề này. Bản thân người phàm số một thế trăm năm, bước lên tu lộ, nếu đủ mạnh hoàn toàn có thể sống cả vạn năm, đó chính là phá vỡ quy tắc thiên địa, cho dù cuối cùng không thể thành tiên nhưng cũng không uổng công tranh đấu cả đời rồi, dù sao cũng đã phá vỡ gông cùm của thiên lý, cải biến số phận.

“Tâm cảnh của ngươi rất mạnh mẽ!”

Một lời khen vang lên trong đầu, khiến gã thanh niên không khỏi có chút phổng mũi. Tâm của hắn đương nhiên mạnh, sau những gì mà hắn trải qua, không ngừng qua lại giữa lằn ranh sinh tử để trở thành vương bài sát thủ, đã rèn luyện một ý chí mạnh mẽ cho bản thân.

Chỉ có điều suy nghĩ hiện lên sau đó như dội một gáo nước lạnh vào hắn.

“Những gì ngươi đã trải qua so với nhiều người thì không là gì cả, có lẽ có thể giúp tăng ý chí thêm một chút chứ không thể tạo nên tâm cảnh mạnh mẽ của ngươi! Rất mạnh!”

- Thực sự mạnh đến vậy sao?

Hắn cũng không thấy tâm cảnh mình mạnh đến đâu, chỉ thấy bản thân có thể giữ bình tĩnh trước các tình huống xảy ra.

“Có lẽ do thể chất của ngươi, Thái sơ phàm thể, bản thân vốn là kẻ yếu, nên luôn luôn giữ tâm thế bình túc can qua, cứ bình tĩnh rồi mọi việc cũng sẽ tự trôi qua, không bao giờ xoắn xuýt trước vấn đề gì! Bề ngoài thờ ơ hững hờ nhưng bên trong vô cùng kiên định!”

“Có lẽ, ngươi đi đến bước cuối cùng, có thể thành tiên!”

- Thành tiên ư?

“Tu luyện giả cảm ngộ thiên địa, dù mạnh đến mấy cũng khó mà siêu thoát được, nhưng ngươi cảm ngộ thế giới thể của mình, đến khi thế giới thể của ngươi mạnh mẽ không kém gì trời đất này, chẳng phải có thể siêu thoát sao?”

Nghe vậy, gã thiếu niên có chiều suy nghĩ. Nếu thực sự như vậy thì người người Nghịch Tu, nhà nhà Nghịch Tu rồi, làm gì suy bại đến mức biến mất trong dòng thời gian chứ.

“Đó cũng chỉ là suy đoán của cổ nhân mà thôi, chuyện tương lai không ai đoán được!”

- Đúng vậy, chuyện tương lai ai có thể biết trước!

Hắn nở một nụ cười nhếch miệng đã lâu rồi chưa xuất hiện.

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Bằng hữu thiên hạ đọc thấy truyện viết ổn thì xin hãy ủng hộ bằng cách like và vote 9, 10*. Huynh đệ nào có điều kiện thì nguyệt phiếu hỏa linh châu các thứ, mình đều nhận hết!:D

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau