ĐẾ HOÀNG TÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế hoàng tôn - Chương 231 - Chương 235

Chương 231: Yêu Chiến

Bình nguyên bao la, một đoàn người chậm rãi di chuyển.

Ngựa không phải nhựa thường mà đều là linh mã thượng hạng. Người thì càng không cần nói, có thể cưỡi linh mã, hiển nhiên đều không phải hạng phàm nhân.

- Sắp tới Chu thành rồi. Xem ra chuyến áp tải hàng lần này không có gì cản trở!

Trung niên hán tử dẫn đầu khẽ thở ra một hơi, trầm ổn nói ra.

- Lão đại đã là viên mãn giả rồi, một dải Tây Bắc này làm gì có đối thủ!

- Đúng vậy! Cường giả Bước thứ hai không ra, ai dám đánh cướp chúng ta?

- Lão đại chính là tồn tại vô địch ở Bước thứ nhất, xúc tích đã lâu, cho dù gặp phải tu giả Bước thứ hai cũng chưa hẳn không thể chiến một trận!

Một gã ở đi bên cạnh lên tiếng nịnh nọt, lập tức nhận được sự đồng tình của những người khác.

- Im miệng!

Trung niên hán tử lên tiếng quát lớn, sau đó quay đầu lại nhìn lên trời, ánh mắt dần trở nên ngưng trọng. Đám thuộc hạ thấy lão đại như vậy lập tức nhìn theo.

Chỉ thấy xuất hiện trong tầm mắt của bọn họ, hai bóng người sánh vai nhau ngự không bay về phía bọn họ, không phải, đúng hơn là bay về phía Chu Thành.

Một cỗ áp lực cường đại đột ngột quét qua đám người, khiến tất cả đều cảm thấy sợ hãi, ngay cả linh mã cũng run run muốn khuỵu xuống. Rất nay mắn là cỗ áp lực khổng lồ này chỉ thoáng qua rồi biến mất.

- Là cường giả Bước thứ hai?

Đến tận khi hai bóng người kia hoàn toàn biến mất, mấy hán tử mới lắp bắp nói ra được mấy từ, nếu không phải tận mắt chứng kiến, bọn họ căn bản không thể nào tưởng tượng ra được uy thế của tu giả Bước thứ hai.

Trung niên hán tử lưu luyến rời mắt khỏi nơi hai bóng người vừa biến mất, sự ngưỡng mộ khao khát vẫn chưa biến mất trong ánh mắt, sau đó quay sang nghiêm khắc nói:

- Tu luyện chi lộ, bước ra một bước đều nghiêng trời lệch đất, lần sau không cần nói mấy lời ngu ngốc đó nữa!

Đám thuộc hạ đương nhiên chỉ biết vâng dạ mà thôi.

.....

- Độc Tự công tử cần gì phải để ý bọn họ như vậy?

Chu Linh có chút không hiểu, quay sang thắc mắc. Mặc dù đám người kia có chút coi thường tu giả Bước thứ hai, nhưng với thân phận của hai người, việc gì phải chấp nhặt.

- Bọn họ làm dong binh cũng không dễ dàng gì, nếu như không biết mình đứng ở đâu thì rất dễ mất mạng! Coi như một giáo huấn nho nhỏ!

Việt cười nhạt giải thích. Hắn chính là một gã đánh thuê, đương nhiên rất có thiện cảm với nghề này, vì vậy vừa rồi mới tạo ra chút áp lực lên đám người ban nãy, vừa nhắc nhở vừa tạo động lực phấn đấu cho bọn họ.

- Công tử quả thực là người suy nghĩ sâu xa!Chu Linh không thể không cảm phục trước tấm lòng và sự đức độ của người thanh niên trẻ tuổi.

- Công tử, trước mắt chính là Xích Thành, ở một dải Tây bắc Lưu Ly Quốc cũng được coi là lớn, chúng ta vào đó nghỉ ngơi chút!

Vừa rồi trên đường đi, Chu Linh đã giảng giải tương đối cho hắn về nơi này.

Đây là một Ngũ phẩm quốc gia nằm ở phía Bắc của Mê Thất Hồ, tên gọi Lưu Ly quốc. Bao trùm Lưu Ly quốc là Mê Linh Vực, thuộc Tây Vực, tức là những địa vực nằm ở phía Tây của Bách Thiên Vực.

Qua lời kể của Chu Linh, thì Lưu Ly quốc hiển nhiên lớn mạnh hơn hẳn Tam đại đế quốc của Nam Phong vực, đương nhiên, Mê Linh vực này cũng mạnh hơn Nam Phong Vực.

Chỉ cần nhìn Chu Linh, đệ tử hạch tâm của một thế lực tên gọi Ly Kiếm Môn, tu vi đã đạt tới Hỗ Căn viên mãn, là đủ để Phong có thể nhận định được mặt bằng chung của Mê Linh vực này.

Đương nhiên, đám nhân kiệt của Nam Phong vực có lẽ đều đã bước vào Đệ nhị Bộ, nhưng phải biết rằng, Chu Linh cũng không phải là thiên tài xuất chúng nhất của Ly Kiếm Môn.

Hai người bay thẳng vào trong thành mà không cần nộp lệ phí qua cổng, tiến vào tòa tửu lâu lớn nhất.

Chu Thành cũng là một tòa thành có tiếng tăm, nhưng tu giả Bước thứ hai cũng hiếm như lá mùa đông, nay đột nhiên xuất hiện liền hai vị, làm sao dám thu phí vào thành?

- Độc Tự công tử, đại ân không thể nói hết, dù không biết uống nhưng cũng xin kính công tử một ly!

Chu Linh tuy là nữ tử nhưng rất phóng khoáng hào sảng, nâng chén cạn luộn. Nữ tử như vậy dù là ai gặp cũng cảm thấy quý mến, lại thêm nhan sắc tương đối xinh đẹp, bảo sao bị tên kia bám mãi không buông.

- Lần này Chu Linh định theo đồng môn tiến nhập Linh Địa để chuẩn bị cho Tây Vực Yêu Chiến, vì vậy mới tranh thủ về qua nhà. Nào ngờ vừa rời khỏi tông môn đã gặp phải tên súc sinh họ Tô, lãng phí nhiều thời gian như vậy! Xem ra phải đi thẳng tới Linh Địa!

- Tây Vực Yêu Chiến? Đó là thứ gì vậy?
Việt lần đầu tiên nghe tới khái niệm này, nhưng chỉ cần nghe tên cũng lờ mờ đoán được quy mô rất lớn đây.

Chu Linh có chút bất ngờ, nhưng khi nghĩ đến việc đối phương mới hạ sơn hành tẩu thế gian thì lập tức thấy bình thường, liền chậm rãi giải thích:

- Công tử sống trong chốn thâm sơn, có lẽ không biết mối thâm thù đại hận giữa nhân loại và yêu thú! Đặc biệt là tại những địa vực phía Tây, giáp với Thập Vạn Đại Sơn, nhân yêu hai tộc thường xuyên có những cuộc xâm lấn chém giết quy mô lớn!

- Lẽ nào hai bên không thể ngồi lại với nhau để tìm ra lối thoát hay sao?

Việt gõ gõ ngón tay lên mặt bàn. Hắn nhớ về Địa cầu, với tốc độ hủy diệt hệ sinh thái của con người, nếu đám yêu thú đều có thể tu thành tinh, thì e rằng nhân loại đã bị tiêu diệt mất rồi.

- Nhân yêu sao có thể hòa đàm? Hơn nữa mối thù hai tộc đã kéo dài từ thời xa xưa, nó lớn đến nỗi ở Tây Vực các thế lực lớn đã lập nên một liên minh hùng mạnh được gọi là Liệp Yêu Minh, có sức ảnh hưởng rất lớn, thậm chí có thể sánh với Nhị phẩm thế lực, mục đích chính là đối kháng với yêu tộc!

- Một Nhị phẩm thế lực cũng có thể đối kháng với toàn bộ yêu tộc?

- Công tử nói đùa! Nơi sâu xa nhất của Thập Vạn Đại Sơn tồn tại những chủng loài cực độ khủng bố, chỉ có những Nhất phẩm thế lực mới chống lại được! Liệp Yêu Minh chỉ phụ trách ngăn cản sự xâm lấn của yêu tộc trong phạm vi Thập Vạn Đại Sơn giáp với Tây Vực!

- Theo lời cô nương thì Tây Vực Yêu Chiến là do Liệp Yêu Minh tổ chức?

- Đúng vậy! Hơn nữa đối tượng thi đấu không phải một cá nhân, một thế lực hay một quốc gia, mà là cả một vực. Nhân kiệt các vực đồng thời tiến vào khu vực chỉ định của Thập Vạn Đại Sơn, tiến hành săn bắt yêu thú. Những vực có thành tích đứng đầu sẽ nhận được những phần thưởng cực kỳ lớn!

Dù là một kẻ thâm trầm nhưng Việt cũng phải biến sắc, cuộc thi săn yêu thú giữa các vực, vậy thì quy mô đến mức nào. Theo tính toán của hắn thì mỗi vực ở thế giới này hoàn toàn có thể sánh với một đại lục tại địa cầu, gồm rất nhiều quốc gia trải dài, như vậy Tây Vực Yêu Chiến này khác gì thế chiến đâu chứ.

Chợt, hắn quay sang nhìn Chu Linh, hồ nghi hỏi:

- Chu cô nương, không phải ta hạ thấp ngươi, nhưng nếu là cuộc thi giữa các vực, với tu vi của ngươi e rằng không giúp được gì, thậm chí mất mạng!

Hắn không tin là các vực không cử ra cường giả Bước thứ Ba, thậm chí Bước thứ Tư, đừng nói là Chu Linh, dù là một gã Bước thứ Hai viên mãn cũng không đủ nhét kẽ răng đám cường giả mạnh mẽ kia.

- Công tử có lẽ đã hiểu lầm, giới hạn độ tuổi tham gia là hai mươi lăm. Thay vì gọi là cuộc thi săn yêu thú, chi bằng gọi Tây Vực Yêu Chiến là sàn đấu của những thanh niên kiệt xuất Tây Vực có lẽ đúng hơn!

Nghe Chu Linh giải thích, Việt đã đại khái hình dung ra được bức tranh về cái gọi là Tây Vực Yêu Chiến này.

Có thể thấy được mục đích lớn nhất của Tây Vực Yêu Chiến rõ ràng không phải là săn yêu thú, Liệp Yêu Minh muốn thông qua cuộc thi săn bắt yêu thú tôi luyện thế hệ thế hệ thanh niên, biến họ trở thành lứa liệp giả kế cận đủ sức đương đầu với một dải phía đông của Thập Vạn Đại Sơn.

Chỉ có điều...

- Thực sự đơn giản như vậy ư?

Việt có cảm giác Tây Vực Yêu Chiến này có chút không bình thường. Liệp Yêu Minh dám đưa đám thanh niên trẻ tuổi tiến vào Thập Vạn Đại Sơn săn bắt không kiêng dè gì sao? Mối thù hai tộc lớn như vậy, bên yêu tộc lẽ nào không nhân cơ hội đó diệt sát toàn bộ thế hệ nhân kiệt trẻ tuổi của Tây Vực hay sao?

Liệp Yêu Minh dám làm như vậy, hiển nhiên có sự đồng ý của Thập Vạn Đại Sơn. Nhưng nhân yêu lưỡng tộc chẳng phải là không đội trời chung hay sao? Lẽ nào có sự liên hệ ngầm nào đó?

Chương 232: Lời mời

Đương nhiên, bình thường hay không bình thường thì cũng chẳng liên quan gì đến Việt. Hắn nhanh chóng thoát ra khỏi những nghi vấn của bản thân, tiếp tục nghe Chu Linh nói.

- Tất cả những thanh niên dưới hai lăm tuổi tu vi đạt tới Bước thứ Hai đều phải tham gia vào đội ngũ của mỗi địa vực. Sau mỗi lần Tây Vực Yêu Chiến, rất nhiều thiên tài nổi danh nhận thưởng từ Liệp Yêu Minh, tu vi có bước nhảy vọt, nhanh chóng trở thành cường giả Bước thứ Ba!

Chu Linh chậm rãi giảng giải, ánh mắt dần dần nóng rực, những cũng rất nhanh chóng ảm đạm, thở dài nói:

- Đương nhiên cũng có rất nhiều thanh niên đã ngã xuống, trở thành thức ăn trong bụng yêu thú!

- Thức ăn của yêu thú? E rằng bọn họ phần lớn đều chết dưới tay của đám thanh niên vực khác, thậm chí là chính địa vực của mình!

Việt nở nụ cười nhạt, khẽ lẩm bẩm, thanh âm không lớn nhưng thính giác của tu giả vốn rất tốt, làm sao không nghe thấy được. Chu Linh hồ nghi hỏi:

- Sao công tử nói vậy?

- Chu cô nương, ngươi nghĩ mà xem, nếu phần thưởng rất lớn như ngươi nói, ai có thể không động lòng đây? Nếu thấy địa vực khác thành tích vượt qua mình, ngươi sẽ làm thế nào? Tiếp tục đi săn giết yêu thú trong vô vọng, hay hợp sức tiêu diệt đối thủ của mình, cách nào nhanh hơn?

Chu Linh á khẩu, nhất thời không biết đáp sao. Mặc dù nếu là nàng thì nhất định sẽ chọn cách thứ nhất, nhưng Mê Linh Vực này không chỉ có mình nàng, tu vi cũng không phải hàng đầu, cũng chẳng phải hàng thứ hai, căn bản không có bao nhiêu tiếng nói.

- Hạ thấp người khác, chính là một cách để nâng mình lên. Theo ta thấy thì Tây Vực Yêu Chiến không đơn thuần chỉ là so tu vi và chiến lực, mà còn so cả tâm tính và trí tuệ, chỉ có những kẻ tỉnh táo và phán đoán tình huống tốt mới có thể cười đến cuối cùng!

- Cái này...

Chu Linh nhìn chằm chằm vào gã thanh niên trẻ tuổi mặt non choẹt ngây thơ đang chậm rãi gõ ngón tay lên mặt bàn. Mỗi khi ngón tay hắn gõ xuống, lại như đang gõ thẳng vào đầu óc ngây ngô của nàng, Tây Vực Yêu Chiến tràn đầy hấp dẫn bỗng chốc hóa thành một ngọn núi đè nặng lên tim nàng.

- Ha ha, chỉ là chút võ đoán của tại hạ, Chu cô nương không cần quá lo lắng! Dù sao thì cũng chúc cô nương mã đáo thành công!

Tiếng ngón tay gõ xuống bàn biến mất, Việt nở nụ cười nhàn nhạt xua đi bầu không khí áp lực do chính hắn tạo ra.

- Công tử không muốn tham gia Tây Vực Yêu Chiến sao?

- Tại hạ vừa rời khỏi thâm sơn, giờ chỉ muốn đi khám phá thế giới này, không muốn quay lại chốn rừng sâu nước độc nữa!

Việt đương nhiên không muốn tham gia, nói đại một lý do cho qua chuyện. Phần thưởng chưa biết ra sao nhưng quy mô như vậy thì chắc phải rất lớn, tuy nhiên thứ tự lại dựa theo thành tích tập thể.

Nhiều người thì đúng là nhiều sức, nhưng cũng tồn tại rất nhiều biến số, chỉ một vài cá nhân yếu kém cộng thêm ngu ngốc cũng có thể kéo tất cả xuống bùn. Hơn nữa thực lực của Mê Linh Vực này hoàn toàn thuộc nhóm dưới, muốn cạnh tranh thứ hạng tốt, rất khó, không cẩn thận còn mất cả mạng.

- Cũng đúng, mỗi người mỗi chí, công tử không thuộc bất kỳ thế lực nào, hoàn toàn có thể đứng ngoài Tây Vực Yêu Chiến!
Chu Linh khẽ gật đầu, cũng không vì thế mà tỏ ra coi thường đức độ của đối phương. Nàng cũng rất thông cảm, dù sao bao năm tháng ở trong rừng, giờ mới tiến vào thế giới nhân loại chưa lâu, bảo phải quay lại sâm lâm thì có ai mà cảm thấy thích thú cho được.

- Đúng rồi, công tử muốn tìm hiểu thế giới này, sao không theo Ly Kiếm Môn nhập Linh Địa luôn!

- Tại hạ đã nói rồi, trước mắt không muốn vùi đầu vào tu luyện nữa!

Việt lập tức từ chối, hắn vừa mới rời khỏi Mê Thất Hồ, tạm thời chưa có hứng vùi mình vào tu luyện. Hơn nữa hắn cũng không tham gia Tây Vực Yêu Chiến, nên cũng chẳng cần phải gấp.

- Công tử sợ là đã hiểu lầm, Linh Địa không phải nơi bế quan tu luyện, đó là nơi các lộ tu giả tranh đoạt cơ duyên! Ngươi có thể gặp gỡ rất nhiều thanh niên tuấn kiệt của Mê Linh Vực, thấy được nhiệt huyết tuổi trẻ!

- Tranh đoạt cơ duyên?

Sự chú ý của hắn hoàn toàn dừng lại ở hai chữ “cơ duyên”, những câu sau đó của Chu Linh hoàn toàn không lọt được vào tai hắn. Chỉ cần những thứ có thể quy thành lợi tức đều sẽ hấp dẫn hắn, có điều ngoài mặt vẫn tỏ ra thờ ơ.

- Đúng vậy! Cụ thể hơn, cơ duyên ở đây cũng không phải là đan dược, linh binh, hay thiên tài địa bảo gì, mà là truyền thừa của các đại phái cổ xưa từng làm rạng rỡ Mê Linh Vực!

- Nghe giọng điệu cô nương thì dường như Mê Linh Vực cũng có một thời kỳ phát triển vô cùng rực rỡ?

- Đúng vậy! Ở một thời điểm xa xưa, Mê Linh Vực từng là một trong những đại vực lớn nhất Tây Vực, có không ít Tứ phẩm thế lực, thậm chí xuất hiện cả Tam phẩm thế lực! Những thế lực lớn đó đều tập trung ở một mảnh tịnh thổ rộng lớn, được gọi là Linh Địa! Thời kỳ đó Mê Linh Vực huy hoàng cỡ nào chứ, khắp một dải phía Tây có mấy địa vực sánh vai?

Chu Linh vừa chậm rãi giảng giải về Linh Địa vừa than thở. Mặc dù chỉ đọc qua thư tịch nhưng cũng có thể tưởng tượng Mê Linh Vực thời kỳ đó phồn hoa cỡ nào. Dù thiên tài cỡ nào thì hoàn cảnh cũng rất quan trọng, ảnh hưởng rất lớn đến sự phát triển của tu giả.
- Nếu đã từng rực rỡ, tại sao hiện giờ lại xuống dốc như vậy chứ?

- Trong sách cổ không đề cập quá rõ ràng, chỉ biết rằng Linh Địa đã gặp phải một trường hạo kiếp! Sau một đêm, tất cả các thế lực lớn đều bị xóa tên, tu giả bị diệt sát, mảnh tịnh thổ hóa thành thi sơn huyết hải, Linh Địa hoàn toàn bị xóa tên trên vũ đài quyền lực của Tây Vực!

- Cái gì? Bị xóa tên chỉ sau một đêm ư? Lẽ nào do một thế lực đến từ Bách Thiên Vực ra tay? Hay yêu tộc ở bên trong Thập Vạn Đại Sơn?

Việt khẽ nhíu mày, cả một mảnh tịnh thổ bị diệt tuyệt chỉ sau một đêm. Chỉ có Nhị phẩm thế lực mới làm được, mà Nhị phẩm thế lực trở lên chỉ xuất hiện ở Bách Thiên Vực.

- Không thể điều tra ra! Tu giới Mê Linh vực sau đó trải qua thời kỳ đen tối nhất, mặc dù đã cố gắng phục hồi, nhưng cũng chỉ có thể đạt tới độ cao như hiện giờ, vô cùng yếu đuối so với mặt bằng chung của Tây Vực!

Chu Linh buông ra lời cảm khái, nhưng người nghe thì lại không thèm quan tâm chút nào, Việt còn đang đắm chìm vào trong những suy nghĩ của bản thân.

Những cổ thế lực bị hủy diệt, Việt không khỏi liên tưởng đến Nguyên Sơn Cổ Quốc. Ở Mê Linh Vực không tồn tại Nhân gian Cấm Khu, nhưng ẩn sâu trong lòng đất lại tồn tại ‘Nhất giới chi Cục’ không thể phá giải. Điều đáng nói hơn, đó hư thực là nơi ngủ say của một trong những chủng loài từng thống trị ở một đại cực kỳ xa xôi trước Thượng cổ.

Lẽ nào Linh Địa đã từng chọc đại họa, khiến chủng tộc cường đại kia tạm thời tỉnh giấc? Hay chỉ là những thủ hộ giả xuất thế, đã đủ khiến một địa vực đã từng rực rỡ luân lạc như ngày nay?

Chu Linh đương nhiên không biết những suy nghĩ thoáng qua đó của đối phương, tiếp tục giảng giải:

- Linh Địa hiện nay tồn tại rất nhiều di chỉ của các cổ thế lực đó. Chỉ có điều bên trong cũng tràn ngập hung sát lệ khí, tu giả căn bản không thể nào xâm nhập. Vì vậy cứ mười năm, các thế lực lớn ở Mê Linh Vực lại hợp sức kiềm chế hung sát khí, để tu giả có thể tiến vào bên trong tìm kiếm cơ duyên!

- Lẽ nào đã đến thời hạn mười năm rồi? Trùng hợp như vậy ư?

- Đương nhiên không hề có chuyện trùng hợp như vậy! Việc mở ra Linh Địa ngay trước khi Tây Vực Yêu Chiến diễn ra đã được các thế lực thống nhất, muốn gia tăng chỉnh thể thực lực của giới thanh niên của Mê Linh Vực!

- Tại hạ không tham gia Tây Vực Yêu Chiến, nếu tiến vào Linh Địa thì e rằng không hợp với đạo lý!

- Công tử không cần suy nghĩ, Linh Địa vốn dĩ mở ra cho tất cả mọi người, hơn nữa mỗi lần đều giới hạn tu vi! Trước mỗi kỳ Tây Vực Yêu Chiến thì tu vi giới hạn ở Bước thứ Hai!

Chu Linh cố gắng giải thích, cố gắng xóa bỏ đi sự ngại ngùng của đối phương. Nàng nhiệt tình như vậy, đương nhiên không hoàn toàn là do muốn trả ơn, mà còn do thực lực của đối phương. Nếu cùng nàng tiến vào Linh Địa, nhất định sẽ đem lại trợ giúp rất lớn cho Ly Kiếm Môn.

Việt vừa nghe vừa xoay chuyển đầu óc. Nếu bên trong thực sự có lợi ích thì hắn không nên từ chối. Tây Vực Yêu Chiến thì hắn không đủ năng lực, nhưng đám thanh niên ở Mê Linh Vực này, hắn muốn trốn ai có thể ngăn được?

- Thịnh tình không thể chối từ, đa tạ Chu cô nương chỉ giáo! Thanh niên tuấn kiệt ở Mê Linh Vực, thực sự ta rất chờ mong!

- Nếu vậy thì chúng ta nhanh chóng lên đường! Thời gian cũng không quá dư dả!

Chương 233: Linh Địa

Linh Địa, trong giới tu giả của Lưu Ly Vực có lẽ chỉ mình Việt là chưa từng nghe danh. Nói đúng ra thì hắn cũng không phải tu giả ở đây, nên nói Linh Địa là một nơi không người không biết cũng hoàn toàn chính xác.

Đã từng là thánh địa của một Mê Linh Vực phát triển rực rỡ, có thể sánh vai với các đại vực khác của Tây Vực, nhưng giờ đã trở thành một mảnh phế địa tràn ngập hung sát lệ khí.

Ngày thường có lẽ chả ai dám bén mảng tới mảnh hung địa này, nhưng lúc này bên ngoài đã tụ tập rất nhiều người, dường như đã xuất động toàn bộ giới tu giả ở Mê Linh Vực. Biên giới rất dài, nhưng không có khoảng trống, tu giả tụ tập thành từng đoàn, lẳng lặng nhìn về phía hung khí mù mịt.

- Tam sư muội tại sao vẫn chưa tới vậy?

Một nữ tử trẻ tuổi lạnh lùng dời ánh mắt khỏi làn hung khí đang nhạt đi thấy rõ, quay sang hỏi đám thiếu nữ hoa dung đã có chút thất sắc vì những tiếng gào thét của lệ quỷ vọng ra từ Linh Địa.

- Ly Kiếm Môn chúng ta vốn đã yếu hơn so với các thế lực khác, nếu thiếu tam sư muội thì chuyến đi Linh Địa lần này sẽ càng thêm hung hiểm!

Một nữ tử hiếm hoi khác còn giữ được sự trầm ổn cũng khẽ chau mày. Tu vi của đám sư muội đều chỉ mới bước vào Hỗ Căn mà thôi, hơn nữa lịch duyệt không đủ, nếu thiếu cả tam sư muội thì Ly Kiếm Môn muốn tranh đoạt cơ duyên gì cũng khó.

- Tam sư tỷ không phải người hay trễ hẹn, chắc cũng gần tới nơi rồi! Ồ, tam sư tỷ đến rồi!

Một thiếu nữ vui mừng hô lớn, khiến đám đệ tử Ly Kiếm Môn đồng loạt quay lại, quả nhiên thấy một nữ tử đang đạp không bay tới, trên ngực áo rõ ràng có thêu ký hiệu của Ly Kiếm Môn.

Thế nhưng đám nữ tử trẻ tuổi nhanh chóng chau mày, bởi vì bọn họ phát hiện ra một gã thanh niên non choẹt cực kỳ anh tuấn, đang sánh vai đạp không cùng tam sư tỷ.

Một nam một nữ nhanh chóng bay tới biên giới của Linh Địa, hạ thân xuống bên cạnh đám nữ đệ tử của Ly Kiếm Môn.

- Chu Linh đến trễ, mong các vị tỷ muội lượng thứ!

Chu Linh chắp tay xin lỗi, nhưng đám tỷ muội không để ý nàng mà chỉ nhìn chằm chằm vào thanh niên đứng bên cạnh nàng, hiển nhiên không ngờ tam sư tỷ lại dắt theo bạn trai đi cùng như vậy.

- Tam sư muội, vị tiểu huynh đệ này là...

Nữ tử có gương mặt lạnh lùng lên tên tiếng hỏi. Trông bộ dạng của gã kia chỉ chừng mười tám, còn nàng năm nay đã gần hai lăm, một tiếng tiểu huynh đệ gọi không oan chút nào.

Chu Linh nở nụ cười giới thiệu:

- Đại sư tỷ, đây là trợ lực mà ta mời đến, cũng là người đã cứu mạng ta, Độc Tự Việt công tử!

Sau đó nàng quay sang lần lượt giới thiệu từng vị sư tỷ sư muội với gã thanh niên trẻ tuổi.

Việt vừa nở nụ cười thân thiện vừa đánh giá những đệ tử Ly Kiếm Môn này. Vị nữ tử xinh đẹp lạnh lùng là đại sư tỷ, tên gọi Du Thanh, tu vi đã đạt tới Tiêu Trưởng viên mãn. Nhị sư tỷ tên là Du Lan, là em ruột của Du Thanh, tu vi cũng đạt tới Tiêu Trưởng trung kỳ. Đây là hai nhân vật đáng chú ý nhất trong đội ngũ của Ly Kiếm Môn.

Du Thanh chỉ lạnh lùng đánh giá thanh niên trẻ tuổi trước mặt, còn Du Lan thì lặng lẽ truyền âm hỏi Chu Linh:

"Tam sư muội, tiểu tử này thực sự mạnh chứ? Không phải vì muội muốn mang tình lang của mình theo vào Linh Địa chứ?"
"Nhị sư tỷ, ta thiếu suy nghĩ vậy sao? Tu vi của Độc Tự công tử ta không quá rõ ràng, nhưng chiến lực chắc chắn vượt qua đại sư tỷ! Có hắn trợ giúp, Ly Kiếm Môn chúng ta không ngại tranh đoạt với bất kỳ thế lực nào."

Trong lúc chờ đợi, Việt quay sang bắt chuyện với đám sư muội của Chu Linh, chỉ vài câu vui đùa đã khiến đám nữ tử cười típ mắt. Chỉ riêng có Du Thanh là hắn không giao tiếp gì, cô nàng này lạnh lùng như vậy, hắn cũng không cần phải tự chuốc lấy khó chịu.

Có điều thời gian để hắn chém gió cũng không có bao nhiêu, bởi vì chỉ một lát sau, hung sát khí phủ kín Linh Địa đã trở nên thưa thớt đến mức độ mà tu giả Bước thứ hai có thể chịu đựng được. Có thể làm được như vậy, đã là hết khả năng của các thế lực đứng đầu Mê Linh Vực rồi.

- Vào thôi!

Từ bốn phương tám hướng, các lộ nhân mã đồng loạt xuyên qua làn sát khí, chính thức bước qua biên giới của mảnh cổ địa là chứng nhân cho một thời thịnh thế hoàng kim của Mê Linh Vực này.

Đám người Ly Kiếm Môn cũng nhanh chóng đạp không tiến vào bên trong Linh Địa. Tất cả đều phải vận linh lực hộ thân chống lại sát khí, nhưng tiêu hao cũng không phải là lớn.

Cảm nhận được hung sát khí thưa thớt, Việt lập tức tỏ ra mừng rỡ. Hắn tu luyện Thiên Ma Thể, cần ngưng luyện Thiên Cương Địa Sát Khí vào cơ thể, nơi này quả thực là bảo địa đối với hắn. Đương nhiên, phải đợi đến khi kết thúc chuyến đi Linh Địa lần này, mật độ hung sát lệ khí trở lại bình thường.

Tầm mắt trở nên sáng ngời, một vùng đất xa lạ hiện ra trước mắt.

Một vùng đồng bằng chết chóc, mênh mông vô tận, xen vào giữa là những vực sâu không đáy. Những cái vực đó dường như không phải tự nhiên hình thành mà do những trận chiến kinh thiên động địa đã phá hủy vùng đất thành như vậy.

Khung cảnh hoang vắng như thuở sơ khai!

Rốt cuộc phải có lực lượng cỡ nào mới có thể tạo thành cảnh tượng như vậy chứ? Việt nhớ lại di tích Như Nguyệt Hồ ở Nam Phong Vực, so sánh với cảnh tượng trước mắt, lực lượng này rõ ràng lớn hơn rất nhiều so với hai vị vương giả.

"Ác điểu, ngươi xem những vết tích này, có phải do chủng tộc kia ra tay?"

Việt chuyển thần thức vào trong nhẫn không gian, âm thầm hỏi thăm ý kiến của đại hắc điểu."Thời gian quá dài rồi, không thể nhận biết được, nhưng chắc không phải! Nếu họ thực sự xuất thế, cả Tây Vực sẽ biến thành địa ngục chứ không chỉ một mảnh Linh Địa nhỏ bé này!"

Nghe thấy lời khẳng định của đại hắc điểu, Việt cũng cảm thấy an tâm đôi chút. Hắn cũng không phải đang lo nghĩ gì cho chúng sinh, mà đang lo cho bản thân. Nếu nhân tộc gặp nạn, hắn cũng khó mà thoát khỏi kiếp nô dịch.

- Độc Tự huynh, chúng ta nhanh chóng tiến về phía trung tâm Linh Địa! Nếu may mắn có lẽ sẽ nhanh chóng gặp được một di tích lớn!

Thanh âm của Chu Linh vang lên bên tai kéo Việt trở lại thực tại. Hắn khẽ gật đầu, có điều khi chuẩn bị phi hành thì đột nhiên dừng lại, bởi vì hắn cảm thấy có gì đó sai sai trong lời của Chu Linh.

- Độc Tự huynh, có chuyện gì vậy?

- Chu cô nương, ngươi vừa bảo gì? Nếu may mắn sẽ gặp được di tích? Chẳng lẽ Ly Kiếm Môn không có bản đồ Linh Địa hay sao?

Theo cái nhìn của hắn, mà có lẽ ai cũng sẽ nghĩ như vậy, cứ mười năm các đại phái lại hợp lực mở ra Linh Địa, đã qua bao kỳ rồi, hiển nhiên mọi ngóc ngách đều đã nắm rõ, phải cấp bản đồ cho đệ tử dễ thu hoạch truyền thừa mới phải.

Nếu không có bản đồ, hắn thà đi một mình cho dễ hành động, việc gì phải mang theo cả bầu đoàn thê tử như thế này!

- Công tử có chỗ không biết, vị trí các di tích ở Linh Địa cứ mỗi lần mở ra lại thay đổi, vì vậy mà các đại phái ở Mê Linh Vực đều không thể nào vẽ được bản đồ chính xác được!

- Cái gì? Luôn thay đổi ư? Sao có thể...

Việt nghe vậy thì khẽ biến sắc. Chu Linh tưởng đối phương không tin, vì thế đành tiếp tục giải thích:

- Đúng là khó tin nhưng đó là sự thực! Mỗi lần mở ra Linh Địa, tu giả tiến vào đều phải tự mình mò mẫm tìm kiếm cơ duyên. Muốn đạt được truyền thừa, không chỉ cần thực lực mà còn cần cả vận khí nữa...

Nàng tận tình giảng giải, có điều đối phương thì chả nghe lọt tai. Việt lúc này đã chuyển sự chú ý vào trong nhẫn không gian hỏi thăm đại hắc điểu:

"Ác điểu, ngươi thấy sao?"

Con đại hắc điểu này hiếm thấy lộ ra trầm ngâm, dường như đang cân nhắc lời ăn tiếng nói, một lúc sau mới lên tiếng đáp lời một cách thận trọng:

"Lạc quan hơn cả, có thể nơi này cũng bị ảnh hưởng bời Giới cục, nhưng cũng không loại trừ khả năng là do chủng tộc kia gây nên!”

“Lẽ nào trận pháp không có chút tác dụng gì ư?”

“Tiểu tử, ngươi nghĩ gì vậy? Mục đích chính của trận pháp đó chỉ để ngăn cản sinh linh tiến vào Giới cục, kinh động đến Thống trị giả đang ngủ say mà thôi! Một trong những chủng tộc thống trị thiên địa, một khi xuất thế không gì có thể ngăn cản được! Không, có lẽ chỉ có những gia tộc kia...”

Nói đến đây, thanh âm của nó nhỏ dần, đến mức gần như không nghe thấy gì.

Chương 234: Liên minh

Một khu rừng nguyên thủy âm u hắc ám, những tàn cây rậm rạp che kín không gian, nhưng lại không mang theo vẻ xanh tươi đầy sức sống, mà tràn ngập lạnh lẽo quỷ dị. Sắc thái khu rừng này khiến người ta dễ sởn gai ốc.

Trên bầu trời, một đoàn người lặng lẽ ngự không phi hành. Nổi bật nhất trong đó là một gã thanh niên trẻ tuổi, vô cùng anh tuấn, nếu có một gã nam tử khác ở đây hẳn sẽ rất ghen tị. Đương nhiên không phải ghen tị vì nhan trị của hắn, mà những người xung quanh hắn, toàn bộ đều là mỹ nữ cả, quả là diễm phúc tề thiên.

Tuy nhiên đó chỉ là nhận định của người ngoài cuộc không hiểu chuyện, chứ bản thân Việt thì đang có chút chán ngấy, vì đã phi hành nửa ngày rồi mà vẫn chưa gặp được di tích nào.

- Các vị mỹ nữ, đã từng có trường hợp nào mà vào Linh Địa nhưng không thu được gì chưa vậy?

Hắn khẽ ngáp một cái, rồi lên tiếng hỏi. Một thiếu nữ nhoẻn miệng cười tươi như hoa trả lời hắn:

- Đương nhiên là có, thậm chí không ít! Nhưng so với những kẻ phải bỏ mạng vì di tích thì đã may mắn hơn rất nhiều rồi!

Nữ tử này tên là Xuân Hoa, là người ít tuổi nhất trong đám đệ tử hạch tâm của Ly Kiếm Môn, nhưng tu vi đã đạt tới Hỗ Căn hậu kỳ, phóng mắt khắp Mê Linh Vực thì thiên phú của nàng cũng thuộc hạng nhất nhì.

Du Lan khẽ thở dài nói:

- Tranh giành di tích mà giết nhau, khi tham gia Tây Vực Yêu Chiến làm sao có thể đạt thứ hạng cao?

Du Thanh nghe vậy thì hừ lạnh:

- Không biết tự lượng sức mình, dù tham gia Tây Vực Yêu Chiến cũng chỉ là gánh nặng mà thôi!

Du Lan không giống các sư muội khác sợ đại sư tỷ một phép, đã không đồng ý thì lập tức phản bác:

- Tỷ không thể nói thế được, thêm một tu giả Bước thứ hai chính là thêm lực lượng. Mười Hỗ Căn giả cũng là một nguồn lực không ai dám coi thường!

Việc hai tỷ muội họ Du tranh cãi là chuyện như cơm bữa, đám sư muội không ai dám xen vào, dù là Chu Linh cũng không ngoại lệ. Nhưng ở đây có người không phải là đệ tử Ly Kiếm Môn, không e ngại cái uy của đại sư tỷ và nhị sư tỷ.

- Các mỹ nữ, mau nhìn xem, kia phải chăng là mootjd dám người đen đủi sắp phải bỏ mạng lại Linh Địa?

Đám nữ tử lập tức nhìn theo hướng tay của Việt, chỉ thấy phía xa truyền tới những chấn động, ngưng tụ linh lực vào song nhãn mới thấy thấp thoáng một chiến trường không lớn nhưng vô cùng kịch liệt.

Một nhóm thanh niên đang bị mấy đoàn người khác vây công, tuy nhiên khí thế vẫn hết sức quyết liệt không hề rơi vào thế thượng phong. Có điều đèn rồi cũng cạn dầu, không biết thế cân bằng có thể kéo dài bao lâu.

- Là Lưu Kiếm Môn!

Đám nữ tử Ly Kiếm Môn nhanh chóng nhận ra thân phận của những kẻ đáng thương đang bị vây công.

- Lý Lăng, nếu còn không khai ra manh mối di tích, ngày hôm nay Lưu Kiếm Môn sẽ toàn diệt!

Một trong những kẻ cầm đầu nhóm người vây công lên tiếng đe dọa. Thực lực kẻ này không ngờ cũng đạt đến Tiêu Trưởng viên mãn. Nhưng câu nói vừa rồi của hắn mới khiến người khác chú ý.

Việt nhìn đám người Lưu Kiếm Môn đang chật vật chống đỡ, không khỏi cảm thấy khôi hài. Hắn đi suốt nửa ngày không gặp được thứ gì, còn đám người này nắm được manh mối di tích nhưng lại bị phát hiện, không hiểu là may mắn hay xui xẻo nữa.

Hay đây chính là trong cái rủi lại có cái xui mà truyền thuyết vẫn nhắc đến?- Lục Viễn, đừng tưởng Lưu Kiếm Môn ta dễ xơi!

Thanh niên tên Lý Lăng hiển nhiên không dễ dàng dao động, thanh trường kiếm trong tay huy vũ, tạo thành vô số những đợt kiếm khí mềm mại như sóng nước, tầng tầng lớp lớp đánh ra xung quanh.

- Gian ngoan mất linh!

Một thanh niên có vẻ là đứng đầu một nhóm khác nghe vậy thì hừ lạnh, đang định công kích thì đột nhiên dừng lại, quay đầu nhìn về phía xa. Cử động của hắn khiến trận chiến quyết liệt cũng phải tạm dừng.

- Lý Lăng, không ngờ ngươi cũng rơi vào tình huống này! Có muốn hợp tác với Ly Kiếm Môn bọn ta không?

Thanh âm trong trẻo mà lạnh lẽo vang lên, Du Thanh dẫn đầu chậm rãi hạ thân xuống, ánh mắt có chút châm chọc nhìn Lý Lăng.

Việt khẽ nhíu mày, cảm giác được mối quan hệ giữa hai thế lực này có vẻ không tốt. Lưu Kiếm Môn cũng thuộc về Lưu Ly quốc, lẽ ra tiến vào Linh Địa phải cùng hợp sức với nhau mới phải.

- Ly Kiếm Môn các ngươi cũng muốn chia một chén canh sao?

Lý Lăng mày kiếm giương lên, ý chí bất khuất xông thẳng lên trời cao. Kiếm pháp của hắn mềm mại như lưu thủy, bao la như đại dương, nhưng ý chí thì đúng là một kiếm khách truyền thống.

Du Thanh cười lạnh, hai thế lực như nước với lửa, còn muốn ta giúp hay sao, nhưng đang muốn lên tiếng thì đã bị ngăn cản.

- Du mỹ nữ, xin hãy vì đại cuộc!

Việt ở bên đã sốt ruột lắm rồi, mãi mới gặp được manh mối di tích, không thể để đám nữ nhân này phá hỏng được. Nhìn qua đã thấy tên họ Lý này chỉ thích mềm không thích cứng, nên vội vã mở miệng ngăn cản.

Lý Lăng lúc này mới phát hiện ra có một gã thanh niên đi cùng đám mỹ nữ Ly Kiếm Môn, trông có vẻ rất giống tiểu bạch kiểm được bao nuôi. Có điều đối phương dám lên tiếng, hiển nhiên không phải trai bao rồi.
Người khác không biết chứ Chu Linh thì biết rõ vị này luôn có những kiến giải rất hay, vì thế quay sang hỏi:

- Độc Tự công tử có ý gì hay?

Việt nhìn về phía Lý Lăng, cười nhạt:

- Lý huynh, cứng quá thì gãy! Ngươi là lĩnh đội, nếu hôm nay vì chút manh mối di tích mà để những thiên tài kiệt xuất nhất của Lưu Kiếm Môn phải bỏ mạng, vậy thì tương lai tông môn vài chục năm tới sẽ do ai gánh vác? Lẽ nào để những đệ tử còn chưa tiến vào Bước thứ Hai gánh vác?

Thanh âm của hắn rất nhẹ nhàng, tràn ngập cảm giác thân thiết, lo nghĩ cho đại cuộc thiên hạ, dùng Song Ngư Ấn khuếch tán, mỗi câu mỗi chứ như ma chú lẩn quẩn trong đầu của Lý Lăng.

- Ngươi chính là tội nhân của Lưu Kiếm Môn!

Cuối cùng hắn chốt một câu, như cái búa gõ vào đầu khiến Lý Lăng choáng váng. Đúng vậy a, nếu chỉ vì một mảnh di tích mà khiến đám sư đệ bồi táng theo, hắn xuống suối vàng còn mặt mũi nào gặp lại các vị tổ sư.

- Lý Lăng, tiểu tử này nói đúng đấy, tốt nhất là giao manh mối di tích ra đây, mọi người cùng vui, nếu không đừng trách bọn ta!

Một gã đầu lĩnh khác cười lạnh, lên tiếng dọa nạt, nhưng Việt thì hận không thể cho hắn mấy cái vả. Đã phải dùng tình cảm và trách nhiệm để đả động, mà tên ngu ngốc này lại phá ngang. Quả nhiên Lý Lăng ánh mắt lại trở nên cương quyết, nhìn về phía Việt hỏi:

- Vậy ngươi nói xem, thâm là một kiếm khách, lẽ nào vì sợ chết mà phải nhún nhường sao?

- Không phải nhún nhường, mà là hợp tác!

Việt khẽ lắc đầu. Hắn vốn định cả làng đều vui, nhưng lại bị tên kia phá đám, giờ chỉ còn cách bỏ ra chút sức lực mà thôi.

- Bằng hữu Lý Lăng, Lưu Kiếm Môn và Ly Kiếm Môn đều thuộc về Lưu Ly Quốc, tiến vào Linh Địa nên cộng đồng tiến thoái mới phải! Ngươi nghĩ sao nếu chúng ta hợp sức đánh lui đám người này, sau đó cùng tiến về di tích?

Toàn bộ tu giả ở hiện trường nghe vậy thì đồng loạt biến sắc. Đám người đang vây công thì không muốn xuất hiện thêm biến số, còn đệ tử Lưu Kiếm Môn và Ly Kiếm Môn, hiển nhiên chưa từng nghĩ đến chuyện hợp tác với nhau.

- Các vị, tại hạ không rõ hai thế lực có quan hệ gì, nhưng Linh Địa hiểm nguy rình rập, tồn tại vô số thế lực mạnh mẽ, không nên bài xích nhau! Oán thù giữa hai thế lực chỉ là việc nhà, không thể sánh với vinh nhục quốc gia!

- Tiểu tử, câm miệng cho lão tử!

Thanh niên Lục Viễn hét lớn, một cỗ uy áp cuồn cuộn ập tới, thế nhưng chưa chạm được tới lông tóc của Việt thì đã bị tiếng hừ lạnh của Du Thanh đánh tan.

- Lý Lăng, mặc dù bản cô nương rất ghét ngươi, nhưng Độc Tự công tử nói không sai!

Lý Lăng mày kiếm giãn ra, hắn mặc dù cố chấp nhưng không ngu, tình thế trước mắt nếu muốn giữ mạng cho đám sư đệ đồng thời bảo toàn được tôn nghiêm, chỉ có cách hợp tác với Ly Kiếm Môn. Còn cái gì mà vinh nhục quốc gia hắn không hề quan tâm.

- Được! Ta Lý Lăng tuyên bố, trong Linh Địa, Lưu Kiếm Môn và Ly Kiếm Môn đạt thành hiệp nghị, tạm thời hợp tác!

Thanh âm của Lý Lăng chậm rãi vang lên, Du Thanh cũng ứng tiếng đáp lời, một liên minh lâm thời được thành lập tại chỗ.

Chương 235: Lục Viễn

Mặc dù một liên mình được thành lập nhưng tình cảnh lúc này đây không quá thuận lợi, bởi vì có tới ba thế lực mạnh mẽ đang vây công Lưu Kiếm Môn.

Nghe Chu Linh giới thiệu thì đó là ba Ngũ phẩm thế lực đến từ Tứ phẩm quốc gia Quỳ Thủy Quốc, lần lượt là Tà Linh Tông, Ngưng Huyết Tông và Quỳ Hoa Cốc. Mặc dù thực lực cũng chỉ thuộc hạng yếu nhất trong Ngũ phẩm, nhưng Lưu Ly lưỡng kiếm môn cũng chỉ tầm như vậy mà thôi.

Hơn nữa bên kia có tới ba vị tu giả Tiêu Trưởng viên mãn, Tà Linh Lục Viễn, Ngưng Huyết Lâm Khô, và Quỳ Hoa Lục Thừa Diệp, chỉ có Lý Lăng và Du Thanh có thể chống lại. Lý Lăng có thể cầm cự đến bây giờ, phần lớn là do đối phương cần thông tin nên chưa dám hạ sát thủ.

- Vậy là Lưu Ly Quốc các ngươi muốn chống lại Quỳ Thủy Quốc?

Thanh niên tên gọi Lâm Khô cất giọng khô khan chất vấn.

Du Thanh hừ lạnh, lẽ nào Lưu Ly Quốc lại sợ Quỳ Thủy Quốc, nhưng lời còn chưa ra khỏi miệng thì đã kẻ khác lên tiếng cướp lời.

- Các ngươi có thể đại diện cho Quỳ Thủy Quốc sao? Bọn ta thì không thể đại biểu Lưu Ly Quốc!

Việt nở nụ cười nhạt, ánh mắt không chút tạp niệm, mặc dù hắn cũng chẳng thèm lo cho Lưu Ly Quốc, nhưng cho dù so đấu trên phương diện lời nói, hắn cũng không muốn mình bị hớ.

- Được lắm! Lâm Khô, ngươi lo Lý Lăng, mỹ nữ kia để Lục Thừa Diệp, đợi ta xử lý tên tiểu tử này rồi tàn sát từng đệ tử Lưu Kiếm Môn, xem ngày hôm nay Lý Lăng có giao ra manh mối di tích hay không!

Lục Viễn ngay lập tức phân chia đối thủ, chọn ngay cho mình tên yếu nhất, đương không phải hắn yếu hay khôn lỏi, mà do tên tiểu tử kia đã thành công chọc giận hắn, hắn phải tự tay phân thân mới có thể hả cơn giận này.

- Được!

Lâm Khô và Lục Thừa Diệp biểu thị đồng ý. Bọn hắn đều là lĩnh đội, là nhất đẳng thiên kiêu, tự nhiên khinh thường giao thủ với những kẻ vô danh. Lục Viễn muốn hả giận, cứ để hắn hả giận đi.

- Độc Tự công tử...

Du Thanh khẽ nhíu mày, nhưng không kịp nói hết câu thì đã bị đối phương xông tới cuốn lấy. Phía bên kia, Lý Lăng cũng đang chật vật chống lại từng trảo lấy mạng của Lâm Khô.

- Tiểu tử, giờ ngươi muốn chết thế nào?

Lục Viễn dù giận dữ nhưng vẫn không đánh mất phong độ, đối phương lúc này chắp cánh cũng khó bay đi được, vì vậy hắn rất chậm rãi, như một con mãnh hổ tiến về phía con mồi.

- Ấy ấy bằng hữu, mọi người cũng đều vì lợi ích của tông môn, cớ sao cứ phải giận dữ như vậy?

Việt giơ hai tay lên bày tỏ thiện ý, vừa nói vừa chậm rãi lùi về sau, tốc độ lùi lại của hắn vừa bằng tốc độ tiến tới của đối phương, vì vậy khoảng cách giữa hai người theo thời gian vẫn được giữ nguyên, tạo ra tình cảnh tương đối khôi hài.

- Tiểu tử, nếu muốn chết một cách nhanh chóng thì đứng yên cho ta!

Lục Viễn đã có chút không kiềm chế được, tốc độ bắt đầu gia tăng. Nhưng đối phương cũng gia tăng tốc độ, giữ nguyên khoảng cách giữa hai người.

- Bằng hữu, làm người ai chẳng muốn cầu sinh, lẽ nào tại hạ nên đứng lại để được chết cho nhanh à?

- Tiểu tử giỏi lắm! Ngươi đã thành công chọc giận ta! Mị Ảnh Bộ!

Lần này Lục Viễn đã triệt để giận dữ, hắn không quan tâm đến việc vờn đối thủ nữa mà giậm chân xông tới. Chỉ thấy trước mắt hoa lên, thân hình hắn đã quỷ dị xuất hiện trước mặt đối phương.- Quỷ Trảo!

Thế nhưng một trảo mang đầy linh lực này lại bổ thẳng vào khoảng không, hiển nhiên đã bị đối phương né được.

- Tưởng né là thoát sao? Tà Ác Vô Tận!

Lục Viễn khẽ cười lạnh, môn linh thuật này không chỉ có một trảo, nó sẽ đeo bám cho đến khi đánh trúng đối phương.

Thân hình của Lục Viễn hệt như bóng ma, dù Việt có tránh đi đâu vẫn cứ quỷ mị xuất hiện sau lưng, một trảo lại một trảo bổ xuống, trảo sau lại cộng hưởng với trảo trước, càng đánh càng mạnh.

- Đã không né được, vậy thì không né nữa! Thủy Long!

Song thủ huy động, thân thể xoay một vòng, linh lực hóa thành sóng huyết theo đó nổi lên, tạo thành thủy quyển cuộn quanh người, chặn lại một trảo.

Quỷ trảo lăng lệ đánh xuyên qua thủy quyển, mạnh mẽ bổ trúng kẻ đang ẩn nấp bên trong, ít nhất là người ngoài nhìn vào có cảm giác như vậy. Chỉ có người trong cuộc như Lục Viễn mới hiểu chuyện gì xảy ra.

Thủy quyển không những không bị phá toái, dòng nước xoáy còn liên tục va vào tay hắn với biên độ tăng tiến đột ngột chỉ trong cái chớp mắt. Lục Viễn chỉ cảm thấy khoảng cách giữa hai người là một đại dương nổi sóng, dù tiến đến chân trời cũng không thấy được đất liền.

Đương nhiên, đấy chỉ là cảm giác mà thôi, kéo dài vô tận nhưng lại chỉ trong chớp mắt, thực tế là Lục Viễn bị khựng lại, không thể nào tiến thêm. Linh lực tích lũy theo thời gian của Vô Tận Quỷ biến mất, hay nói đúng hơn, là bị hút mất.

- Chết tiệt!

Đến lúc này thì Lục Viễn làm gì mà không biết mình đá trúng thiết bản, tên tiểu tử trước mắt không phải gà mờ dễ bắt nạt. Vòi rồng mở rộng thật nhanh, chỉ sợ chưa đánh trúng đối phương thì bản thân đã bị nuốt trọn.

- Cự Nha!Thân hình nhanh chóng lui về sau, Lục Viễn thoát khỏi phạm vi ảnh hưởng của xoáy nước, song trảo hợp lại, linh lực tập trung, hóa thành một hư ảnh ác quỷ cách không ngoạm tới.

Linh lực mỗi người có hạn, chiêu thức mở rộng đồng nghĩa với việc mật độ linh lực suy giảm, càng dễ bị phá hơn.

Quả nhiên, huyết loa hoàn căn bản không thể chống lại, bị một chiêu của đối phương đánh tan nát, quỷ ảnh không tan mà tiếp tục ngoạm tới kẻ địch. Thực lực của Lục Viễn rõ ràng không kém gì Lam Đồng trên Mê Thất Đảo.

- Dòng chảy đại dương!

Việt cũng không chút nao núng, song thủ hợp lại tạo thành ấn pháp bảo bình, chặn đứng hư ảnh cự nha quỷ. Tiếp đó, song thủ tách ra, hóa thành đôi tiểu ngư du ngoạn trong đại dương, linh lực tán loạn trong không gian chậm rãi hợp lại, ngưng tụ thành một dòng hải lưu hướng về Lục Viễn.

- Trò vặt! Cự Linh Trảo!

Lục Viễn cười lạnh, dòng hải lưu mạnh mẽ nhưng không đủ sức làm khó hắn. Cánh tay phải của hắn đột nhiên phồng to, gân cốt mạch máu nổi lên hệt như tay của ác quỷ. Một trảo bổ lên, cả dòng hải lưu còn cách ba mét lập tức bị phân ra làm hai, huyết sắc linh lực bắn tung tóe như bọt nước.

Nhưng nụ cười chưa kịp đọng lại trên khóe miệng đã biến mất không dấu vết, bởi Lục Viễn phát hiện ra, dòng hải lưu bị đánh ta, nhưng có một chiếc thuyền lớn kịp theo đó mà tới.

Không, không phải là thuyền, một người đạp dòng hải lưu mà tới, ma văn ly thể tạo thành hư ảnh ma thần, khí thế mạnh mẽ như một chiếc tàu chiến tối tân nhất của hạm đội thủy quân hoàng gia Anh vậy.

- Ngươi biết hải lưu không? Sinh vật biển men theo để di cư, tàu thuyền mượn thế để vượt biển. Ta cũng không ngoại lệ!

Thanh âm vừa dứt thì người cũng đã đến trước mặt. Người thì khí thế ngất trời nhưng quyền đầu lại không chút phong mang, tràng cảnh đối nghịch như vậy lại tạo nên áp lực vô hình lên Lục Viễn. Chỉ có điều hắn cũng không có thời gian để suy nghĩ gì nữa, lập tức há miệng phun ra một thanh tiểu kiếm.

Uỳnh!

Linh lực cũng cần thời gian tuần hoàn, cho dù tu giả Bước thứ hai có khả năng làm mới linh lực rất nhanh, nhưng đối phương đến quá nhanh, Lục Viễn chỉ có thể thôi động Mệnh Binh để chống lại. Nhưng đối phương mượn thế mà đến, quyền phong nổi lên, thân hình của Lục Viễn như lá khô trong cơn bão, bay ngược về phía sau với một quỹ đạo mang tính quăng quật nhiều hơn.

- Đáng giận!

Lục Viễn nhanh chóng bật dậy, miệng phun ra một ngụm máu nhỏ, nhưng chỉ là thương nhẹ. Nếu vừa rồi không kịp động dụng Mệnh Binh thì e là hắn đã trọng thương rồi.

- Tiểu tử, ngươi...

Thanh âm khựng lại, bởi đối phương lại đến lần nữa, lần này chính xác là vô thanh vô tức không chút dấu vết xuất hiện trước mặt Lục Viễn, một quyền giáng thẳng tới. Lục Viễn phản ứng rất nhanh, nhưng vừa tiếp xúc với ánh mắt đối phương, hắn bỗng cảm thấy toàn thân tê liệt sợ hãi. Chỉ một tích tắc mà thôi, nhưng đôi khi cũng đủ để quyết định thành bại sinh tử rồi.

Thân hình Lục Viễn lại một lần nữa bay ngược về sau, tiếp tục quăng quật trên mặt đất, chỉ khác là lần này thương thế thực sự nặng chứ không nhẹ nhàng gì. Và hơn hết, hắn bại một cách cam lòng. Bởi vì đối phương nắm giữa một thứ vượt trội so với hắn.

- Nửa bước ý chí...

Lục Viễn chỉ kịp thều thào bốn chữ, lập tức bò dậy bỏ chạy.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau