ĐẾ HOÀNG TÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế hoàng tôn - Chương 226 - Chương 230

Chương 226: Trước Thượng cổ

Sau khi lên tới mặt biển, những chiếc lông vũ màu đen cũng không dừng lại mà mang theo người tiếp tục lao về phía địa cung, sau đó mới hoàn toàn biến mất.

Hạ thân xuống mặt đất, Việt dùng toàn bộ sức bình sinh lao đi, ngược theo con đường cũ mà bỏ chạy. Dù đã thoát khỏi nguy hiểm nhưng hắn vẫn chưa cảm thấy đủ an tâm để dừng lại hỏi chuyện hắc điểu.

Có điều sau khi chạy được khoảng một dặm thì cũng phải dừng lại, bởi vì hắn nhận ra đường cũ không biết đã trở thành đường mới từ khi nào rồi. 

- Ác điểu, ngươi xem đường xá thế nào vậy?

Vẫn là địa cung, vẫn là bóng tối, về cơ bản là không khác nhau là mấy, nhưng trí nhớ của tu giả rất tốt, không phải phàm nhân có thể so sánh được, có thể khẳng định đây không phải là đường cũ.

"Chết tiệt, đến địa cung cũng bị ảnh hưởng bởi Giới cục bên dưới hắc hải! Để bản tọa xem thế nào!"

- Này ác điểu, nơi này thần thức bị hạn chế, tại sao ngươi vẫn cảm giác được phạm vi rộng như vậy?

Việt có chút khó hiểu lên tiếng thắc mắc, bất quá không có tiếng đáp, phải năm phút sau, thanh âm của hắc điểu mới vang lên:

"Bản tọa là bậc nào chứ? Tiểu tử, đi tới phía trước, gặp ngã tư thì rẽ phải!"

Một người một chiếc lông vũ nhanh chóng bước đi trong địa cung.

- Này, ác điểu, không phải ngươi nói Bố cục của hắc hải là tuyệt sát sao? Cái gì mà thiên địa chuyển dịch thiên biến vạn hóa, sao lại có sinh vật sống, hơn nữa lại có thể xuất nhập dễ dàng như thế?

Việt không chút buông lỏng lặng lẽ quan sát địa cung, tinh thần chung là sẵn sàng bỏ chạy khi gặp tình huống xấu nhất, đồng thời phân ra thần thức lên tiếng nói ra nghi vấn ở trong lòng.

"Tiểu tử, trên đời này không có gì là tuyệt đối cả, luôn luôn tồn tại những biến số! Dù là Nhân gian Cấm Khu, không phải cũng tồn tại Thái sơ Phàm thể hay sao?"

- Ý ngươi là sinh vật kia là một tồn tại đặc thù?

Việt lập tức bắt được manh mối bên trong lời nói của hắc điểu, rõ ràng đối phương có sự hiểu biết nhất định với sinh vật đáng sợ kia, thậm chí là biết rõ danh tính.

"Thiên địa chuyển dịch, thiên biến vạn hóa, chỉ có một chủng loài có thể tồn tại bên trong bố cục này, đáng ra chúng đã bị ma diệt trong tuế nguyệt rồi mới phải"

- Ngươi nói đến chủng loài nào vậy? So với Thiên bảng đệ nhất danh Thanh Giao Long thì thế nào?

"Lẽ nào thực sự là bọn họ sao? Rốt cuộc còn bao nhiêu chủng tộc nữa?"

Đại hắc điểu hoàn toàn chìm đắm vào trong những suy nghĩ của bản thân, những câu hỏi của Việt không hề lọt tai nó chút nào cả, chỉ không ngừng tự lẩm bẩm.

- Này, rốt cuộc ngươi đang nói đến chủng loài nào vậy?

Âm lượng của Việt đột ngột gia tăng, đưa đại hắc điểu trở lại với thực tại, nó hơi chút trầm tư rồi mới đáp: 

"Tiểu tử, ngươi đã bao giờ nghe đến khái niệm trước Thượng cổ hay chưa?"

- Ý ngươi là chủng loài mà ngươi muốn nói đã tuyệt chủng từ đầu thượng cổ?

"Thượng cổ là thời kỳ nhân tộc phát triển mạnh mẽ, trở thành thống trị giả trong thiên địa. Nhưng ở một thời kỳ xa xôi trước, nhân loại các ngươi chỉ là một chủng tộc yếu ớt, nói thẳng ra là thức ăn của các loài khác. Lúc đó tồn tại những chủng loài đứng trên đỉnh của chuỗi thức ăn, cực độ khủng bố, thống trị thiên địa, vạn tộc cộng tôn."
- Nếu vậy tại sao những chủng tộc đó đều biến mất vậy? Tại sao nhân tộc có thể leo lên đỉnh của chuỗi thức ăn?

"Có liên quan đi bí sử mở ra Thượng cổ, bổn tọa dù thông thiên cũng không biết rõ! Chỉ cón điều, chính vì sự biến mất của những chủng tộc vô thượng đó, nhân tộc các ngươi mới có thể trở thành thống trị giả!"

- Theo lời ngươi thì sinh vật bên dưới hắc hải thuộc về một trong những chủng tộc thống trị trước Thượng cổ? Không phải bọn họ đã tuyệt chủng rồi hay sao?

"Đúng là như vậy, nhưng bản tọa từng đọc trong cổ thư đề cập đến một giả thiết về sự biến mất của những chủng tộc này: Bọn họ không hề bị thời gian ma diệt mà chỉ ngủ say ở những mảnh phúc địa, chờ đợi ngày thức tỉnh. Khi đó thực sự là tai nạn đối với nhân loại, mảnh đại địa này nhất định máu chảy thành sông, thây chất thành núi!"

- Chắc không đến mức như vậy chứ?

"Đấy chỉ là suy đoán thôi, bản tọa vốn không quá tin, nhưng sinh vật bên dưới hắc hải kia..."

Thanh âm của hắc điểu nhỏ dần, có thể nghe ra sự hồ nghi của nó, rõ ràng bản thân nó cũng chẳng thể nào khẳng định được điều gì.

Việt đưa tay lên mân mê môi dưới, trong đầu hồi tưởng lại cảnh tượng cuối cùng ở dưới hắc hải, nhớ lại bóng dáng khổng lồ lao ra từ bên trong rạn san hô kia, khẽ nói ra:

- Nghĩ lại cũng đúng, rùa biển thường sống ở những rạn san hô mà!

"San hô? Ngươi nói nhảm gì vậy?"

- Ban nãy ta có lờ mờ thấy được bóng dáng của nó, hình như là một con rùa khổng lồ thì phải! 

"Rùa? Không lẽ... Tiểu tử, ngươi chắc chứ?"

- Ta không chắc, nhưng hình dáng thì có lẽ đúng là một con rùa khổng lồ!

Không gian chìm vào im lặng, Việt từ thái độ của đối phương có thể đoán được lốm đốm rồi. Quả nhiên một lúc sau thanh âm của đại hắc điểu lại vang lên:
"Trong số những chủng loài thống trị trước Thượng cổ, có một chủng tộc hình dáng giống hệt loài rùa, mai trên lưng có hoa văn đồ lại sự chuyển dịch của đại đạo, chỉ có bọn họ mới có thể ra vào Giới cục kia! Nếu vậy thì bí văn kia là thật, những chủng tộc cường đại trước Thượng cổ vẫn còn, đây thực sự là mối nguy lớn cho nhân loại các ngươi đó!”

- Ngươi cứ nói quá lên, sinh vật kia cũng đâu làm gì được chúng ta, chỉ cần một vị cường giả Bước thứ tư là có thể chế phục rồi!

“Vô tri! Đó chỉ là thủ hộ giả mà thôi, nếu thực sự là thống trị giả xuất thế, thây phơi trăm vạn, máu chảy tràn lan, uy thể không thể tưởng tượng nổi!” 

Hắc điểu giận dữ lên tiếng, một bộ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

Một kẻ luôn kiêu ngạo tự luyến như nó nhưng khi nhắc đến những thống trị giả trước Thượng cổ vẫn tràn ngập e sợ, khiến Việt cũng hiểu được phần nào tính nghiêm trọng của vấn đề. Bất quá hắn chỉ lắc đầu nói:

- Thôi chuyện này quá tầm của ta! Nếu bọn họ thực sự xuất thế thì đã có những người khác lo rồi, sao đến lượt một gã Bước thứ hai như ta chứ!

“Tiểu tử ngươi quả nhiên không phải chuyện của mình thì không lo!”

- Ta không phải thánh nhân mà đi lo trước nỗi lo của thiên hạ, vui sau niềm vui của thiên hạ. Hơn nữa muốn lo cũng phải có thực lực! Không lằng nhằng nữa, mau dẫn ta rời khỏi nơi này đi!

Càng đi lâu thì địa cung càng trở nên đồ sộ, không có điểm nào là sắp rời khỏi, mà dường như đang hướng đến một khu vực nào đó thì đúng hơn.

- Ác điểu, ngươi có chắc không vậy? Sao Tta có cảm giác càng lúc càng tiến sâu vào trong địa cung vậy?

"Tiểu tử, tiếp tục đi về phía trước rồi rẽ trái. Phía đó truyền đến khí tức rất không bình thường!"

- Không bình thường? Này, không cẩn thận lại quay về hắc hải đấy!

"Yên tâm, bổn tọa dựa theo lạc ấn đại trận phong tỏa bên trên để tìm đường! Có thể sẽ có kinh hỷ đấy!"

Việt cũng không có biện pháp nào khác, giờ chỉ còn nước tin tưởng con đại hung điểu này mà thôi.

“Rẽ trái ở ngã ba này đi!

"Tiểu tử, mau mau rẽ phải, sắp đến nơi rồi!"

"Đến nơi rồi!"

Hai người, không, phải gọi là một người một chiếc lông vũ lúc này đang đứng trước một cái cửa đá cao khoảng ba mươi mét đang đóng chặt, hai bên trái phải phân biệt đều có một bức phù điêu hình người.

Hai bức phù điêu này rõ ràng là vật chết, nhưng Việt lại có cảm giác hai đối mắt kia đang nhìn chòng chọc vào bản thân, tràn ngập áp lực khiến hắn cảm thấy có chút khó thở.

- Ác điểu, đây là nơi nào vậy?

“Ha ha, chúng ta gặp may rồi, đây chính là tâm trận!”

Thanh âm tràn ngập vui mừng của hắc điểu vang lên.

Chương 227: Vương giả

Tâm trận, hiểu một cách đơn giản thì có lẽ là trung tâm của trận đồ, đấy là suy nghĩ của những kẻ hiểu biết còn hạn chế như Việt.

Đương nhiên thực tế thì không đơn giản như vậy!

- Ác điểu, sao ngươi hào hứng quá vậy? Lẽ nào bên trong tâm trận có thánh tinh hay sao? Chắc trận đồ cũng cần năng lượng để hoạt động chứ? 

“Tiểu tử vô tri, ngươi chỉ biết có thế thôi à? Tâm trận không có thánh tinh, nhưng lại ẩn chứa toàn bộ tinh túy của đại trận. Tòa cổ trận này rất thâm ảo, nếu có thể tiến vào tâm trận, trận đạo của bản tọa nhất định sẽ có đột phá!”

- Khoan đã, tức là nếu tiến vào tâm trận thì người thu được lợi ích là ngươi, còn ta thì hoàn toàn trắng tay?

“Sao ngươi tham tài quá vậy? Tòa đại trận này bao phủ trong phạm vi lớn gấp mấy lần cái Mê Thất Hồ này, nếu trận đạo của bản tọa có đột phá, đảm bảo có thể giúp ngươi rời khỏi Mê Thất Hồ!”

Việt chưa vội quyết định mà nhìn về phía thạch môn, đặc biệt là hai bức phù điêu hình người ở hai bên, hỏi:

- Đây là cửa vào tâm trận hả? Sao ta có có cảm giác hai bức phù điêu này như là có sinh mệnh vậy?

"Tiểu tử, thạch môn này được tạo nên với mục đích khảo nghiệm ý chí của tu giả! Hai bức tượng kia nếu ta đoán không nhầm thì chúng ẩn chứa ý chí của vị trận sư kia, nếu ngươi không đủ kiên cường thì vô pháp tiến vào tâm trận, còn nếu mang ý đồ xấu thì linh hồn ắt sẽ bị hủy diệt."

Hắc điểu kiên nhẫn giải thích, cũng không dám để lộ ra chút khinh bỉ nào trong lời nói, sợ Việt nổi giận thì mất cả chì lẫn chài. Bất quá Việt đâu dễ gì bị thái độ này của đối phương che mắt, hắn khẽ lắc đầu tỏ ra e ngại nói:

- Nếu đã nguy hiểm như vậy e là ta không thể phụng bồi được!

“Tiểu tử, không cần sợ hãi! Chúng ta mục đích trong sáng, không có ý định phá giải phong ấn, sẽ không bị diệt sát, cứ yên tâm! Hơn nữa ngươi chịu đựng được khảo nghiệm ý chí, linh hồn sẽ trở nên mạnh mẽ hơn, đó chính là lợi ích!”

- Được rồi, bản đại gia giúp ngươi một lần!

Việt bước tới trước thạch môn, thò tay đẩy ra.

“Ông!”

Hai bức phù điêu hình người không khác nào sinh vật sống, tức giận hừ một tiếng, khiến cho không khí đông đặc lại từ bốn phương tám hướng nghiền ép về phía gã thanh niên.

“Phốc!”

Lần đầu tiên bị công kích tinh thần khiến Việt không kịp trở tay, lập tức phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt tái nhợt, có điều hắn vẫn kiên quyết đứng yên, một bước không lùi.

Vô số yêu ma quỷ quái xuất hiện trong đầu hắn, không ngừng trùng kích linh hồn nhưng Việt vẫn bình tĩnh chịu đựng. Hắn chưa từng gặp phải khảo nghiệm ý chí nhưng cũng có thể đoán được phần nào. Tất cả chỉ là hư ảnh mà thôi, nhưng nếu mình nghĩ là bản thân bị thương thì sẽ thành bị thương thật.

Mặc dù bị đủ thứ yêu ma quỷ quái trùng kích nhưng hắn vẫn không sinh ra chút sát ý nào, bình thản đối diện, hệt như con thuyền nhỏ trên đại dương bao la, dù có bão táp mưa sa cũng chẳng thể khiến nó chìm được.

Thái sơ phàm thể, bình túc can qua!

Thật lâu sau, ý chí trùng kích tiêu tan, thạch môn từ từ mở ra.

Phù!
Việt thở mạnh một hơi, thầm hô may mắn, nếu kéo dài thêm một chút nữa thì e là tâm thần của hắn sẽ phải thất thủ rồi.

- Ý chí lại có thể đả thương người khác, đúng là không thể tưởng tượng nổi, như vậy thì cần cường đại tới trình độ nào!

Hắn có chút sợ hãi, chỉ là ý chí để lại trên hai bức tượng thôi cũng khiến hắn suýt chết, nếu như vừa rồi hắn sinh ra chút sát ý thôi đảm bảo sẽ bị oanh sát, đây là điều có thể khẳng định mà không cần kiểm nghiệm.

"Ngươi cũng không tệ đâu! Ý chí của ngươi cũng sắp ngưng hình rồi!"

- Ý chí ngưng hình?

“Hình thái chính là quy tắc thứ ba của thiên địa, ý chí có thể ngưng hình, dương nhiên không đại biểu cho việc ngươi đã chạm đến loại quy tắc này, nhưng nó chứng tỏ ngươi đã chính thức sờ đến con đường của mình. Như đao khách vậy, lĩnh ngộ ra đao ý, mới chính thức bước lên đao đạo!”

- Tức là một vị kiếm khách bước vào Đệ tam Bộ thì đều sẽ lĩnh ngộ kiếm ý phải không? Nếu vậy thì kiếm ý đao ý cũng chẳng có gì hiếm muộn!

“Tiểu tử vô tri! Đợi đến khi bước vào Đệ tam Bộ mới có thể ngưng hình thì ý chí quá kém cỏi, cả đời này đừng mơ tiến xa! Thôi được rồi, đừng nói nhảm nữa, mau tiến vào vào bên trong đi!”

Hắc điểu lại thúc giục, nhưng Việt không lập tức làm theo mà xếp bằng điều tức một hồi, rồi mới bước qua thạch môn.

Tiến vào trong thạch môn, đập vào mắt là một cái quảng trường rất lớn, trên quảng trường theo thứ tự sắp xếp mười một bức tượng cao lớn. Chất liệu tạo hình của mấy bức tượng này rất bình thường, bụi bẩn bám đầy, tựa hồ như chỉ cần đẩy nhẹ sẽ ngã, không có gì đặc thù.

- Ác điểu, khu vực tâm trận sao lại có mấy bức tượng vậy? Ta tưởng phải đồ hình la liệt chứ nhỉ?

Việt có chút không hiểu, lên tiếng hỏi. Hắc điểu hừ lạnh đáp:

"Tiểu tử vô tri, trận nào cũng phải có vật liệu, đâu phải cứ vẽ loằng ngoằng vài đường là xong! Có điều mấy bức tượng này..."

Nghe vậy, Việt khẽ nhíu mày, chậm rãi đi tới trước mặt bức tượng đầu tiên.Phía trước bức tượng này có một cái bia đá, trên đó viết hai chữ lớn:

"Thanh Vương".

Vương! Một chữ "vương" đập vào mắt hai kẻ đột nhập lại mang theo hai ý nghĩa khác nhau.

- Là một vị vua sao? Không rõ là của quốc gia nào đây? 

"Tiểu tử ngươi ngu thật hay giả vờ ngu thế? Quốc gia cái gì? Dám xưng một chữ "Vương", đây chính là một vị đã vượt qua cả đại năng, chạm đến đại đạo, trở thành chí nhân. Ha ha, bản tọa hiểu rồi, tài liệu của tòa đại trận này chính là ý chí của đại đạo, ý chí của vương giả!”

- Ý ngươi, vương giả là tên của một cảnh giới sao?

Việt nghe lời giải thích của hắc điểu thì khẽ nhíu mày, nghe giọng điệu của đối phương thì dường như cái gọi là ‘Vương’ là tên của một cảnh giới chứ không đơn thuần để chỉ kẻ đứng đầu như hắn vẫn nghĩ.

"Chạm đến pháp tắc được gọi là đại năng, sờ đến đại đạo chính là vương giả. Tu giả Bước thứ sáu mới dám xưng "Vương", chân chính vương giả, chứ không phải kẻ đứng đầu một nước hay Thập cấp yêu thú như ngươi vẫn ngộ nhận!"

Việt hít sâu một hơi, lần lượt quét ánh mắt tới từng bức tượng ở đây, tất cả đều ẩn chứa ý chí của tu giả Bước thứ sáu sao? Bước thứ sáu, đó là khái niệm gì chứ, hắn mới Bước thứ hai thôi.

"Tiểu tử, không phải ngươi cứ mở miệng ra là đòi hỏi lợi lộc sao, tám bức tượng này đều ẩn chứa ý chí của vương giả, ngươi nếu tham ngộ được thì lợi không kể xiết!"

- Vậy sao? Tham ngộ kiểu gì?

“Cũng giống như thạch môn bên ngoài, những bức tượng này cũng có thể công kích ý chí của ngươi, nhưng khác ở chỗ, ngươi có thể từ đó lĩnh ngộ, đem ý chí ngưng hình. Nên biết ý chí của vương giả đều thuộc loại thượng hạng, sẽ giúp cho con đường của ngươi sáng sủa hơn rất nhiều!”

Việt nhìn bức tượng Thanh Vương trước mặt, đang định đưa tay tới thì thanh âm của hắc điểu đột ngột vang lên ngăn cản ý định của hắn:

"Tiểu tử, ý chí của vương giả không phải chuyện đùa, ngươi chỉ có thể lựa chọn một vị, cần thận trọng!"

- Chậc, nếu vậy phải lựa chọn thật kỹ!

Nếu như hắn tham ngộ ý chí của một vị Kiếm vương hay Đao vương thì công cốc, tốt nhất là xem xét một lượt rồi mới lựa chọn cho chắc cú. Hắn mở ra thần thức bao trùm toàn bộ khu vực trung tâm quảng trường, mặc dù bị hạn chế nhưng không gian hẹp như này vẫn có thể cáng đáng được.

Đúng vào lúc thần thức của hắn tản ra xung quanh, thì dị biến nổi lên.

Mỗi một bức tượng còn nguyên vẹn nhìn như bình thường nhưng khi dùng tinh thần lực đảo qua chúng thì chúng phảng phất như sống lại vậy, gào thét thiên địa, phong vân biến sắc.

Vương giả không thể phạm, dùng thần thức dò xét chính là đại bất kính.

“Tiểu tử, ý chí hiển hóa rồi, ngươi xem ai phù hợp với mình đi!”

Việt nghe vậy thì vững tâm, bắt đầu đánh giá từng vị.

Chương 228: Sát ý

Trên bức tượng Thanh Vương, một con thanh trĩ tuyệt đẹp vỗ cánh bay lên trời cao, phát ra tiếng kêu lảnh lót vang vọng cả quảng trường.

Bức tượng thứ hai, một cây trường tiên xuyên qua chín tầng mây, như một đầu giao long ẩn hiện trong đám mây, hành vân bố vũ, điều khiển thiên thời. Trước bức tượng có đề: "Giao Tiên Vương".

Bức tượng thứ ba, một nam nhân đứng trên chín tầng trời, vạt áo của hắn bay phần phật, khiến cho gió nổi mây phun. Trước bức tượng có đề: "Thừa Phong Vương".

Bức tượng thứ tư, chỉ thấy một nắm quyền đơn giản thô ráp, nhưng lại bao phủ cả bát hoang, ẩn chứa uy quyền vô thượng không thể lay chuyển. Trước bức tượng có đề: "Bá Quyền Vương".

Bức tượng thứ năm, một thân thể hùng vĩ tràn đầy lực lượng, nhất cử nhất động đều ẩn chứ sức mạnh dời non lấp biển, từng thớ thịt đều tỏa ra kim quang chói lọi. Trước bức tượng có đề: "Kim Cương Vương".

Bức tượng thứ sáu, một thanh thạch kiếm thô ráp mộc mạc nhưng cũng đầy kiêu ngạo đơn độc đứng giữa đất trời, mặc cho thương hải tang điền vẫn cứ lặng yên. Trước bức tượng có đề: "Tang Kiếm Vương"

Bức tượng thứ bảy hình thành thế đối đầu với bức thứ sáu như Trịnh-Nguyễn phân tranh, khoáng đạt vô biên, kịch liệt bá đạo, một đi không trở lại. Trước bức tượng có đề: "Cự Đao Vương".

Còn bức tượng cuối cùng, Việt không cách nào diễn tả bằng lời được, không thấy được bất cứ nhân hình nào mà chỉ có thể thấy được hắc ám phủ kín sao trời, máu nhuộm đại địa, thi chất thành đống, bên tai phảng phất thanh âm "Sát, sát" đầy đáng sợ. Trước bức tượng có đề: "Sát Vương".

Tám vị tu giả Đệ lục Bộ, chỉ cần quát một tiếng thiên hạ khiếp sợ, sử dụng ý chí của bọn họ để lập nên tòa đại trận này, đây chính là đại thủ bút. Chỉ cần đem một bức tượng ra bên ngoài nhất định sẽ tạo nên một trận mưa máu ở Bách Thiên vực.

"Tiểu tử, ý chí của Kim Cương vương hợp với ngươi nhất đấy!"

Mặc dù đang tập trung tinh thần tham ngộ tâm trận, nhưng hắc điểu vẫn có thể phân thân nhắc nhở người bạn đồng hành.

- Ta không phải Thể tu, ý chí của Kim Cương Vương không quá thích hợp!

Việt khẽ lắc đầu, dù là Luyện thể giả chân chính cũng chưa chắc cảm ngộ được ý chí của vị Kim Cương Vương này, huống chi là hắn. Chỉ có Thể tu mới thực sự thích hợp.

"Bá Quyền Vương thì sao? Không phải ngươi chủ tu quyền thuật hay sao?"

- Một chữ "Bá" này đã không thích hợp rồi!

Một lần nữa Việt lại lắc đầu. Hắn chủ tu quyền pháp không giả, nhưng quyền của hắn là sự kết hợp của nhiều thứ, vị Bá Quyền Vương này hoàn toàn không thích hợp. Hơn nữa hắn cũng không định đi theo quyền đạo.

"Không phải là ngươi thích đao hay kiếm đấy chứ? Đừng nói bản tọa không nể mặt, tiểu tử ngươi một chút thiên phú luyện đao kiếm cũng không có!"

- Ha ha ha...

Việt cất tiếng cười nhạt, không vì lời nói phũ phàng mà cảm thấy mất lòng, hắn xoay người chậm rãi bước qua từng bức tượng, vừa đi vừa nói:

- Đối với cá nhân ta thì quyền, cước, đao, kiếm, hay bất kỳ thứ gì khác, đều chỉ là một công cụ để giết người mà thôi chứ không phải tín ngưỡng mà ta theo đuổi! Theo ngươi thì ta nên lựa chọn thứ gì đây?Theo thanh âm của hắn kết thúc, thì bước chân của hắn cũng dừng lại, ngay trước bức tượng thứ tám. Không rõ hình dáng, cũng không thấy ngũ quan, trước bức tượng chỉ đề hai chữ gãy gọn: "Sát Vương".

- Giết! Giết! Giết!

Mấy tiếng "Giết!" vừa vang lên, vị trí hai mắt trên gương mặt không rõ ngũ quan của bức tượng đột nhiên lóe lên tia sáng màu đỏ, một đạo huyết quang theo đó bắn ra.

Đạo huyết quang này vừa xuất hiện, Việt liền biết nó chính là ý chỉ của Sát Vương, uy áp khủng bố phủ khắp thiên địa, hư không như không chịu nổi khí thế của hắn, ầm ầm sụp đổ.

Sau một khắc, đồng tử của Việt co lại thành một điểm, hắn thấy trong hai tròng mắt đỏ như máu của bức tượng hình ảnh một trung niên lãnh khốc, mái tóc của hắn cũng đỏ như máu vậy, ánh mắt của hắn hóa thành thiên quan vạn mã đạp tới tàn sát sinh linh, mà bản thân Việt lúc này ngay cả một ngón tay cũng không động đậy được.

"Xoẹt!"

Sát ý ngập trời như muốn đồ lục cả thiên hạ, hóa thành một trận hồng thủy ập hủy diệt nhân gian, không một sinh linh nào có thể sống sót. Thân thể của Việt đã bị vỡ thành trăm ngàn mảnh, máu tươi bắn tung toé giữa không trung như một đoá huyết hoa.

Bất quá hắn vẫn không chút rung động, tất cả chỉ là ảo giác, hắn biết rõ điều này, thậm chí phải ép bản thân nghĩ như vậy, đây là ảo giác do ý chí vương giả sinh ra, nghĩ chết thật sẽ chết thật.

- Đây là sát lục chi đạo sao? Ha ha ha... Đây là đồ lục, là diệt tuyệt, chứ không còn là sát đạo đơn thuần nữa rồi!

Trong đoá huyết hoa, một khối thịt hình cái miệng cất tiếng cười ngạo mạn, dù là ý chí của vương giả nhưng Việt vẫn không cảm thấy tán đồng. Hắn không phải kẻ cuồng sát biến thái, không hận đời, không có ham muốn diệt tuyệt nhân gian cho thỏa nỗi lòng.

- Hơn nữa, muốn giết người mà phô trương thanh thế như vậy, thì sao có thể thành công chứ?
Muốn giết người mà làm rùm beng lên để đối phương biết mình bị nhằm vào thì tỉ lệ thành công giảm đi chín thành. Đạo sát nhân, không động thì sóng yên biển lặng, đã động là nhất kích tất sát, sát ý chân chính là thăng hoa trong khoảnh khắc, chứ không phải lúc nào cũng cuồn cuộn như đại dương.

- Ngươi là Sát Vương, nhưng ý chí của ngươi giống một vị Đồ Vương hơn! Sát ý này, ta không muốn lĩnh ngộ!

Theo lời này của Việt, sát ý vô biên như đại dương biến mất, trăm ngàn mảnh thịt nát một lần nữa tổ hợp lại thành một gã thanh niên nguyên vẹn.

Hư ảnh của Sát Vương cũng theo đó mà biến đổi, không còn là một vị vương giả chí cao vô thượng tràn ngập lãnh khốc, huyết tinh lan tràn bốn phía, thay vào đó là một vị trung niên vùng thôn dã với mái tóc đã bạc phân nửa, gương mặt tầm thường không có chút dấu ấn nào, lại có nét chất phác của vùng thôn quê. Đôi mắt của hắn có chút đục ngầu của tuổi già.

Khung cảnh xung quanh cũng biến đổi, khí tức tường hòa, cảnh sắc êm đềm. Đây là một vùng thôn quê bình yên hoàn toàn tách biệt với những tranh đấu bên ngoài, đâu đó thấp thoáng bóng dáng trẻ chăn trâu, trong không gian trong lành văng vẳng tiếng hát của người đi làm đồng.

Cảnh tượng trước mắt đủ khiến bất kỳ ai dù thận trọng đến mấy cũng trở nên thả lỏng, buông đi những muộn phiền ở trong lòng.

- Tu giả có tính đề phòng rất mạnh, khi buông lỏng nhất nếu nhận ra vấn đề, người ta lại trở nên đặc biệt thận trọng!

Vị Sát Vương trước mắt không có chút sát khí nào, nếu không muốn nói là vô hại, nhưng biểu hiện như vậy cũng không khiến Việt cảm thấy phục. Giống như khi buồn ngủ vậy, nếu như đột nhiên có gì đó tác động khiến ta bị giật mình, cơn buồn ngủ sẽ biến mất, tỉnh như sáo.

Tu giả có thần thức mạnh mẽ, không cần ai đánh thức cũng có thể tự nhận ra vấn đề, mà khi đã nhận ra thì sự đề phòng sẽ đạt tới mức cao nhất.

- Sát đạo mà ta theo đuổi, bất kỳ khi nào cũng có thể giết người!

Việt chậm rãi nói ra, ánh mắt hắn trở nên vô cùng thâm thúy, dường như bản thân đã minh ngộ ra một điều gì đó.

- Rất tốt rất tốt, tiểu tử ngươi đã có hướng đi đúng đắn về Sát đạo! Đã gọi là sát nhân, quan trọng là phải giết được người, phô trương thanh thế, hay giả bộ vô hại, đều không phải chính đạo! Sát nhân thường tình, đó mới là sát đạo chi lộ, là sát thủ chân chính!

Khu cảnh thôn quê vỡ nát, trung niên Sát Vương cũng biến mất, Việt quay trở lại với thức tại, quảng trường rộng lớn với những bức tượng cổ xưa. Bức tượng Sát Vương không rõ hình dáng vẫn đứng trước mặt.

Từ hai mắt đỏ như máu, một luồng huyết quang bắn thẳng vào mi tâm của Việt, hắn không tránh kịp, mà cũng không có ý định tránh né.

Hắn lập tức ngồi xuống xếp bằng, cảm thụ sát ý vừa mới thu hoạch được.

Sát Vương, theo đuổi sát đạo, lấy sát xưng vương, nhất kích tất sát, dùng máu của kẻ địch viết lên uy danh cho bản thân.

Còn hắn, cũng theo đuổi sát đạo, nhưng không định lấy sát xưng vương, cũng không muốn máu nhuộm thiên hạ, đơn giản là động đến hắn thì hắn giết, nhưng mục đích là gì thì kết quả vẫn chỉ có một, đó là sát nhân.

Trong Thiên Cung, từng tia từng tia huyết sắc vô hình từ bốn phương tám hướng ngưng tụ về Điện Linh Tiêu...

Chương 229: Thoát

Oanh!

Không biết bao lâu sau, Việt mới hồi tỉnh, chậm rãi đứng dậy. Toàn thân hắn không có sự thay đổi nào, nhưng chỉ có hắn mới tự hiểu được, bản thân đã mạnh hơn, đương nhiên không chỉ một tí.

Nửa bước sát ý, tình trạng của hắn lúc này có thể gọi như vậy, chỉ thiếu một chút là sát ý có thể ngưng hình rồi. 

Sát ý của hắn không chỉ gia tăng sát thương của bản thân, mà còn có thể công kích tâm thần người khác, chỉ cần bạo phát đúng lúc, có thể giết chết ý chí chống cự của con mồi, để rồi nhất kích tất sát.

Lần này xâm nhập lòng đất tưởng đã tay trắng, không ngờ niềm vui lại đến bất ngờ như vậy, thu được một món hời lớn, khiến một kẻ điềm đạm như hắn cũng cảm thấy vô cùng hí hửng.

- Hoàn hảo, thực lực của ta đã tăng gấp đôi! Ác điểu, phía ngươi thế nào rồi?

Việt hồ hởi lên tiếng hỏi, có điều chẳng có âm thanh đáp lời hắn, chỉ có cây hắc vũ vẫn nằm chỏng chơ ở trung tâm quảng trường, xem ra đối phương đang ở trong trạng thái tập trung cao độ.

Không có gì làm, Việt cũng không có ý định tranh thủ thời gian để tu luyện mà chui vào một góc của quảng trường đánh một giấc. Đối với hắn thì có làm việc thì phải có giải lao, hai thứ đó không nên quá nghiêng về phía nào.

Thời gian chậm rãi trôi qua, thanh âm của đại hắc điểu đột nhiên vang lên trong đầu khiến Việt tỉnh giấc. Hắn khó nhọc mở mắt ra, ngồi dậy hỏi:

- Thế nào? Ngươi điều khiển được trận pháp này rồi hả?

“Ngươi nói nhảm gì vậy? Trận pháp này vô cùng tinh thâm, thời gian ngắn như vậy thì ngay cả bản tọa cũng không thể làm chủ được. Có điều tinh hoa bên trong bản tọa đã nắm được, chúng ta có thể rời khỏi Mê Thất Hồ này!”.

- Tốt! Quả nhiên không uổng công ta kỳ vọng cao vào ngươi!

Nghe thấy lời này, Việt lập tức tỉnh tảo, vẻ ngái ngủ trên mặt hoàn toàn biến mất, cất tiếng cười vô cùng sảng khoái.

Mê Thất Đảo này cố nhiên rộng lớn thật, nhưng lớn đến mấy thì chung quy vẫn nó là một cái lồng giam mà thôi, bó buộc cuộc sống của con người. Chỉ cần rời khỏi đây thì bầu trời rộng lớn ngoài kia chẳng phải mặc sức chim bay hay sao.

- Chúng ta mau rời đi thôi!

Việt nhanh chóng tiến về trung tâm quảng trường nhặt chiếc lông vũ màu đen lên, sau đó hướng về phía thạch môn đi tới.

"Tiểu tử, không cần rời đi. Nơi này có một tòa truyền tống trận, có thể rời đi nhờ nó!"

Nghe lời chỉ dẫn của đại hắc điểu, Việt nhanh chóng tìm thấy một tòa tế đàn cổ xưa được dựng lên từ đá có kích thước tương đối nhỏ. Bên trên có khắc hoa văn cổ xưa, trên hoa văn phát ra hào quang như ẩn như hiện, hiển nhiên không phải là một cái truyền tống trận vô dụng.

"Tiểu tử, trận đồ vượt không gian vốn dĩ phải dùng đến "tinh", nhưng tòa truyền tống trận này chỉ cần truyền linh lực vào là được, xem ra người kia lập nên chỉ để rời khỏi phong ấn!"

Theo linh lực không ngừng được đưa vào, hào quang trên hoa văn ngày càng thịnh, chỉ một lát sau một đạo hắc sắc hào quang đã chạy đủ một vòng quanh các hoa văn.

"Ông!"

Hoa văn sáng lên, ở trung tâm tế đàn xuất hiện một cái vòng xoáy màu đen.

- Chúng ta đi thôi!
Việt chậm rãi bước vào bên trong vòng xoáy, đến khi bước ra đã thấy bản thân đứng trên mặt nước mênh mông vô tận, không một gợn sóng, xung quanh tĩnh lặng đến mức có thể khiến người ta phát điên.

"Quả nhiên trận pháp chỉ có thể đưa chúng ta lên tới mặt hồ!"

Dù đã đoán trước nhưng đại hắc điểu vẫn phải lên tiếng cảm thán. Đối với tu giả thì loại trận pháp vượt không gian cự ly ngắn như vậy thì không có mấy tác dụng, còn khả năng vượt qua phong ấn lại càng không cần nói, vì hai trận pháp cùng một trận sư tạo ra nên mới có tác dụng như vậy.

- Được rồi, mau chóng rời đi thôi!

Việt thì không mấy để ý đến điều đó, lên tiếng nhắc nhở. Hắn đã chán ngấy cái Mê Thất Hồ này rồi, cảm giác bị nhốt thật không có gì tù tội hơn.

"Ngươi không định dẫn mấy người bằng hữu trên đảo của ngươi đi cùng sao?"

- Bằng hữu? Mỗi người đều có cuộc sống riêng, tiện tay thì giúp, chứ ai có thể can thiệp vào số phận của người khác đây!

Trên gương mặt anh tuấn xuất hiện nụ cười nhạt, tuy gọi là bằng hữu nhưng quan hệ cũng chưa đến mức đấy, nếu bản thân vẫn ở trên đảo thì hắn còn có thể tiện tay mang đối phương rời đi, đương nhiên là chỉ một vài ngươi chứ không phải cả gia tộc, dây mơ rễ má rất nhiều.

- Được rồi, chúng ta rời khỏi Mê Thất Hồ thôi!

Việt quay người đạp nước lao đi, theo phương hướng chỉ dẫn của hắc điểu, thân hình của hắn rất nhanh chóng biến mất trên mặt hồ mênh mông.

Thời gian trôi rất nhanh, ngoảnh đi ngoảnh lại đã nửa tháng, nhưng Việt vẫn lênh đênh trên Mê Thất Hồ, chưa có dấu hiệu gì là sắp thoát được.

- Mẹ kiếp! Ác điểu, sao vẫn chưa thể thoát khỏi Mê Thất Hồ vậy?

Nhìn mặt nước mênh mông vô tận xung quanh, nói không giận thì chính là nói dối, Việt không kiềm được phải lên tiếng trách cứ.

"Trận pháp phức tạp hơn ta tưởng, nhất thời vẫn chưa thể hoàn toàn nắm được hết. Ngươi yên tâm, nửa tháng vừa rồi không hề lãng phí bản tọa đã nắm được quỹ tích của nó!"Thanh âm đầy chắc nịch của đại hắc điểu vang lên, tràn ngập tự tin và khát vọng khẳng định bản thân.

Việt lúc này cũng không còn sự lựa chọn nào khác, đương nhiên rồi, trong tình cảnh này chỉ còn biết đặt niềm tin vào đối phương mà thôi.

Thế nhưng lại nửa tháng nữa trôi qua, xung quanh vẫn là mặt nước mênh mông, thực sự thì niềm tin dành cho đại hắc điểu đã cạn kiệt, Việt chỉ còn biết lắc đầu nói ra tâm sự trong lòng:

- Mẹ kiếp, ngươi lúc nào cũng tự cao tự đại, làm như bản thân vô địch thiên hạ đến nơi rồi, hóa ra cũng chỉ là thùng rỗng kêu to mà thôi!

Hiển nhiên một tháng vừa rồi hoàn toàn lãng phí, đại kế rời khỏi Mê Thất Hồ không có chút tiến triển nào khiến cho đại hắc điểu cũng cảm thấy nóng mặt, không biết phải đối đáp ra sao, chỉ đành cứng miệng:

“Tiểu tử, nói năng cho cẩn thận! Cái gì cũng cần thời gian, bản tọa cảm giác được chúng ta sắp đi đến đích rồi!”

- Giờ phút này thì nói gì cũng vô dụng!

“Đúng vậy! Ngoài việc đặt niềm tin vào bản tọa thì tiểu tử ngươi còn...”

Thanh âm của đại hắc điểu đột nhiên dừng lại, điều này khiến Việt cảm thấy khó hiểu. Con hung cầm này luôn coi trời bằng vung, tự cao tự đại, chẳng nhẽ giờ đối phương đã biết tôn trọng hắn?

“Tiểu tử! Bản tọa cảm giác được khí tức nhân loại phía bên trái, cách chúng ta không quá xa, mau mau tiến tới!”

Đại hắc điểu cũng không im lặng quá lâu, chỉ khoảng mười giây thì thanh âm của nó lại vang lên trong đầu của Việt. Thông tin này thực sự khiến hắn cảm thấy vui mừng, mặc dù phải quay trở lại Mê Thất Đảo, nhưng so với việc lênh đênh trên sông nước mãi như này vẫn còn tốt chán.

Thân hình lướt đi rất nhanh trên mặt hồ, tuy nhiên đi được mười phút mà trước mặt vẫn chỉ là mặt hồ mênh mông khiến Việt có chút uể oải, đang định lên tiếng hỏi hắc điểu thì đột nhiên có tiếng cười từ phía trước truyền lại:

- Ha ha ha, Linh Nhi, phía trước là Mê Thất Hồ, nàng còn muốn chạy nữa sao?

- Bổn cô nương thà chết chứ quyết không để ngươi làn nhục!

- Nàng còn biện pháp nào sao...Dừng lại, nàng điên à? Tiến vào Mê Thất Hồ khác nào tự sát! Tiện nhân, mau dừng lại!

Việt mừng rỡ gia tăng tốc độ, chỉ trong một cái hô hấp, cơn gió nhẹ ập vào mặt, cảnh vật trước mắt đột ngột thay đổi, không còn là mặt nước mênh mông tĩnh lặng, mà là đất liền tràn ngập sức sống.

Một thân ảnh đang bay về phía hắn, không, chính xác là bay tới phạm vi của hồ nước, bộ dáng kiên quyết không quay đầu lại.

Linh cơ lóe lên trong đầu, Việt có chút hoài nghi, lại có chút mừng rỡ, chân hắn đạp xuống mặt hồ, mượn đà bay lên, vừa kịp thời bắt lấy người kia, không dừng lại mà tiếp tục bay về phía bờ.

Hạ thân xuống mặt đất, cảm nhận được sức sống mạnh liệt, cảm nhận được áp lực vô hình đã hoàn toàn cởi bỏ, Việt cảm thấy không quá tin tưởng. Niềm vui đến với hắn quá bất ngờ, khiến hắn không kịp thích nghi.

Hắn hít thêm vài hơi nữa, cuối cùng nở một nụ cười rạng rỡ nhất:

- Vậy là đã thoát khỏi Mê Thất Hồ!

Chương 230: Tương trợ

Vượt qua bao nhiêu khó khăn thử thách, đánh đổi quá nhiều máu và nước mắt, cả thể xác lẫn tinh thần đều kiệt quệ, đến khi tưởng chừng như đã rơi vào tuyệt vọng, thì đột nhiên đích đến lại hiện ra trước mặt.

Hạnh phúc đến quá mức đột ngột, cuộc đời mỗi người đâu có mấy lần được trải qua cảm giác như vậy chứ. Mừng rỡ, thở phào, lại hoài nghi, ngờ vực, lo lắng đo không phải là sự thật, đủ loại cảm xúc hỗn độn xuất hiện lúc này.

"Tiểu tử, đã rõ thực lực của bản tọa chưa? Bản tọa là trận pháp tông sư, có loại trận pháp nào mà làm khó được ta!"

Thanh âm tự đắc của hắc điểu vang lên trong đầu, cảm xúc của Việt lập tức giảm đi mấy phần, hắn có điểm chán ngấy sự tự luyến thái quá của con cầm thú này.

Nhẹ nhàng buông thiếu nữ ra, Việt nở nụ cười ấm áp khuyên nhủ:

- Tiểu cô nương, cuộc đời còn nhiều tươi đẹp, cớ sao lại muốn đắm mình vào dòng nước Mê Thất Hồ này vậy?

Đây là một nữ tử chừng 20 tuổi, sau lưng đeo trường kiếm, một thân tử y vô cùng đặc thù, mái tóc đen tuyền như thác nước đổ xuống trên lưng, mắt lấp lánh như hai vì sao nhưng vẻ mặt lại mang theo thần sắc lạnh như băng tạo nên một loại mỹ cảm kinh diễm.

- Ha ha, Linh Nhi, ngươi muốn trốn khỏi lòng bàn tay ta, ông trời cũng không đồng ý đâu!

Tiếng cười đầy dâm dục vang lên, một gã thanh niên thân hình cao gầy mặc trường bào màu trắng hạ thân xuống trước mặt của đôi nam nữ, dường như sợ nữ tử tiếp tục lao tới Mê Thất Hồ, bàn tay nhanh chóng bắt tới.

- Tô Minh, ngươi đừng mơ!

Nữ tử tên gọi Linh Nhi này hiển nhiên không muốn là là một con gà trong lồng chờ người ta giết thịt, thanh trường kiếm đeo sau lưng lập tức xuất hiện trên tay, nhanh như chớp đâm tới.

Tuy nhiên, cử động quyết liệt này có lẽ chỉ mang tính chất tượng trưng mà thôi, bởi nếu nó thực sự có tác dụng thì ban nãy nàng ta cũng chẳng cần liều mình nhảy xuống Mê Thất Hồ.

Quả nhiên, thanh trường kiếm đâm vào khoảng không, cú bắt tưởng chừng như đơn giản của thanh niên Tô Minh lại ẩn chứa vô số lộ tuyến vượt qua một kiếm quyết liệt của Linh Nhi, vồ thẳng tới trước ngực nàng.

Thế nhưng khi sắp đắc thủ, con mồi đã vào đến miệng, thì kẻ săn mồi đột nhiên dừng lại, đương nhiên không phải hắn nổi lòng từ bi, mà nói đúng hơn, bị cưỡng chế dừng lại. Cổ tay Tô Minh như bị một chiếc kìm thép lớn kẹp lấy, không tài nào tiến thêm một phân.

- Bằng hữu, ban ngày ban mặt định cưỡng ép con gái nhà lành, sao đáng mặt trượng phu? Hành vi này mà lộ ra, tất sẽ bị thiên hạ phỉ nhổ!

Thanh âm dõng dạc chính nghĩa vang lên, người vừa ra tay chính là Việt. Hắn không khoái lo chuyện bao đồng, nhưng ở địa bàn mới toanh như vậy, cũng cần thu thập chút thông tin.

- Muốn chết! Cút cho ta!

Tô Minh thẹn quá hóa giận, linh lực hùng hồn bốc lên, một thân tu vi Tiêu Trưởng hậu kỳ toàn bộ bộc phát, muốn đẩy đối phương ra, thế nhưng kẻ đang nắm lấy cổ tay hắn vẫn đứng sừng sững như thái sơn, không chút suy chuyển.

- Bằng hữu, khổ hải vô biên, quay đầu là bờ! Đừng để dục vọng xâm lấn lý trí, để lại vết nhơ ngàn năm không thể xóa nhòa! Hãy kịp dừng cương lại trước rơi xuống vực sâu!

Việt vẫn kiên nhẫn khuyên bảo, cũng không vì đối phương thiếu hợp tác mà tức giận. Tuy nhiên thiện ý của hắn rơi vào trong mắt Tô Minh thì lại trở thành sự trêu ngươi.

- Muốn chết! Liệt Không Trảo!

Một tay bị khóa không tài nào dứt ra được, tay còn lại lập tức ngưng thành trảo bổ sang, linh lực hùng hồn khiến không khí rít lên những tiếng gào như cơn bão đổ vào đất liền vậy.

- Xem ra bằng hữu đã triệt để trầm luân rồi!Việt khẽ lắc đầu, thật không dễ để hắn làm người tốt, vậy mà đối phương lại chẳng lĩnh tình. một quyền đâm xuyên qua muôn trùng phong bạo nện thẳng tới trước ngực của Tô Minh. Quyền vừa trúng, lập tức gió thổi nước lên.

Nữ tử Linh Nhi miệng xinh hé mở, có chút không tin vào cảnh tượng trước mắt mình. Bão nổi trong bão, Liệt Không Trảo uy thế như vậy cũng bị phá tan, y phục của Tô Minh cũng đã biến mất, để lộ ra thân thể chằng chịt những vết như dao cắt, lại giống như vết siết của dây thừng, máu thịt bắn tứ tung.

Lực trùng kích cực độ khủng bố, nhưng Tô Minh vẫn đứng nguyên tại chỗ, không phải sức chịu đựng của hắn quá mạnh mẽ, mà bởi đối phương vẫn nắm chặt cổ tay hắn không chịu buông ra.

Đương nhiên, càng ở lâu trong cơn bão, ảnh hưởng càng nặng nề. Cuối cùng, không rõ là do Tô Minh cố tình, hay là do trùng kích quá lớn, cánh tay hắn bị xé toạc lìa khỏi cơ thể, còn bản thân thì bay ngược về sau. Dư ba của bão vẫn tiếp tục vặn nát da thịt, đến tận khi chạm đất mới chịu tan đi.

Tô Minh thân tàn ma dại, chỉ có thần trí là còn tỉnh táo, dù vẫn không thể nào tin vào thực tại nhưng cảm giác đau đớn muốn ngất đi này nói cho hắn biết bản thân không phải đang ở trong giấc mơ. Tu giả có sức chịu đựng gấp nhiều lần phàm nhân, nhưng một quyền của đối phương đã đánh vỡ cảm giác đó.

- Tha...tha mạng...

Thanh âm thều thào khó nhọc cất lên, còn đâu bộ dáng hùng hổ mới vừa rồi.

Việt ném cánh tay của Tô Minh về phía hồ nước, rồi quay về phía nữ tử xinh đẹp lúc này đã bị dư ba đầy lùi ra sau vài chục mét, hỏi ý kiến:

- Cô nương định xử lý vị bằng hữu này như nào? Cô nương! Cô nương!

Nghe tiếng gọi, nữ tử Linh Nhi choàng tỉnh từ cơn bàng hoàng. Nhớ lại quãng thời gian vừa rồi, ánh mắt lập tức trở nên lăng lệ, nàng ta tiến tới rút kiếm ra định đâm xuống, thế nhưng nhìn bộ dạng hiện giờ của Tô Minh, lại có chút mềm lòng.

- Linh Nhi...không, Chu Linh cô nương... xin hãy tha cho ta...ta thề sẽ không tái phạm...

Tô Minh dù đã trọng thương nhưng ý chí cầu sinh vẫn còn rất mãnh liệt, cố gắng dùng chút hơi tàn cuối cùng cất tiếng cầu xin.

Nghe giọng thều thào sắp chết của đối phương, lòng người thiếu nữ càng trở nên mềm yếu. Theo cách nhìn của nàng, đối phương nhận được bài học đau đớn như vậy, sau này ắt sẽ thay đổi.Tuy nhiên Việt đứng ở một bên đã có chút không nhìn nổi, không hiểu cô nàng này tiến vào Bước thứ hai kiểu gì. Hắn đành phải lên tiếng thổi chút gió cho lửa cháy to hơn:

- Cô nương, vị bằng hữu này đã triệt để trầm luân rồi, nay cô nương thả cho người ta một mạng, sau này chỉ nhận lại sự trả thù mà thôi!

- Cái này...

Nghe vậy, vốn đã có ý định tha cho Tô Minh một mạng, Chu Linh lại trở nên chần chừ. Đúng vậy, hôm nay tha cho hắn, làm sao khẳng định được về sau hắn không tìm cách cưỡng đoạt mình?

- Không...ta thề sẽ không bao giờ...

Thanh âm thều thào của Tô Minh vang lên, nhưng Việt nhanh chóng cắt lời:

- Cô nương, ngày hôm nay vị tha, tương lai có thể sẽ làm hại rất nhiều thiếu nữ trong trắng khác!

Từng chữ từng chữ của hắn như lôi âm không ngừng quanh quẩn trong đầu của Chu Linh, lập tức xua đi mây mù.

- Đúng vậy! Nay tha cho ngươi, ắt sẽ làm hại nữ tử khác, không chừng chính ta cũng chung số phận!

Lời vừa dứt, tay cũng đâm xuống, một kiếm xuyên tim, đối phương vốn đã cực độ suy yếu, không kịp ú ớ gì lập tức mất mạng.

- Lần này đa tạ công tử đã ra tay trợ giúp! Không biết có thể báo danh tính, Chu Linh xin ghi lòng tạc dạ!

Tra kiếm vào vỏ, Chu Linh quay lại nhìn thanh niên đã ra tay cứu mình, chắp tay cảm tạ.

- Kiến nghĩa bất vi, bạt đao tương trợ, ai cũng sẽ làm như vậy thôi. Chỉ là chuyện nhỏ, cô nương hà tất để trong lòng! Tại hạ tên chỉ có một chữ, Việt!

- Kiến nghĩa bất vi, bạt đao tương trợ, câu này thật là hay! Độc Tự công tử, Tô Minh là đệ tử hạch tâm của Tiêu Dương Các, nếu có người phát hiện cũng sẽ gặp phiền phức không nhỏ! Trước mắt chúng ta nên mau chóng rời khỏi đây!

Việt có chút không biết nói gì, hắn giới thiệu còn chưa đủ rõ ràng sao? Tại sao ai cũng nhầm lẫn tai hại như vậy? Một chữ? Một chữ chó má gì? Trên đời này thực sự tồn tại họ như vậy sao?

Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng Việt cũng không mất thời gian ở vấn đề này, lập tức tiến tới bên cạnh thi thể của Tô Minh, đá về phía Mê Thất Hồ, sau đó theo Chu Linh rời khỏi nơi này.

- Chu cô nương, Tiêu Dương Các là thế lực rất lớn sao?

- Độc Tự công tử chưa từng nghe qua Tiêu Dương Các?

- Không giấu gì cô nương, tại hạ trước giờ vẫn ở chốn núi rừng, lần đầu tiên hạ sơn đến với thế giới nhân loại!

- Thì ra là vậy...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau