ĐẾ HOÀNG TÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế hoàng tôn - Chương 221 - Chương 225

Chương 221: Gặp nạn

Ầm! Ầm!

Một cột nước đột nhiên phóng lên trời, cùng lúc đó ở bên trong đám sương mù nồng đậm xuất hiện một bóng đen nhàn nhạt, hướng về phía chiếc thuyền lớn.

- Muốn chết!

Địch Lâm hét lớn, trên tay xuất hiện một thanh chiến mâu mạnh mẽ đâm tới.

Phanh!

Trên mặt hồ cuồng phong gào thét, sóng nước tuỳ ý bị kích bắn tung toé.

Trần Tư Phàm hai tay huy động tạo thành một tấm chắn linh lực màu lam ngăn chặn dư kình ảnh hưởng đến thuyền. Mặc dù làm từ một loại Ngũ cấp thiết mộc nhưng ảnh hưởng của cường giả Tiêu Trưởng giao thủ vẫn rất lớn.

- Độc Tự tiểu hữu, đây là Mê Linh Ngạc, ta nghe nói ở ngoại giới không có đâu!

- Mê Linh Ngạc?

- Loại yêu thú này tuy đạt đến Bước thứ hai nhưng do ảnh hưởng của Mê Thất Hồ nên linh trí không ổn định, lúc nào cũng ở trong trạng thái cuồng nộ, luôn sẵn sàng công kích tàu thuyền!

Việt nheo mắt nhìn xuyên qua làn sóng, chỉ thấy Mê Linh Ngạc này hình dáng bên ngoài không khác gì một con cá sấu sông Nin bình thường, chỉ có kích thước là lớn hơn cả chục lần, đối diện với nó nhìn hán tử Địch Lâm thật nhỏ bé làm sao.

Chỉ có điều nhân loại nhỏ bé kia lại có thể khiến Mê Linh Ngạc bị thương, nó điên cuồng quẫy động dòng nước, chiếc thuyền lớn cũng bị lay động không ngớt.

- Hoành Kích!

Mê Linh Ngạc điên cuồng, Địch Lâm còn nổi điên hơn, hét lớn một tiếng, linh lực vũ động, hai tay cầm thanh chiến mâu đâm mạnh tới.

Một thức hoành kích lập tức xẻ sương mù ra làm hai, để lộ ra chân thân của Mê Linh Ngạc, toàn bộ lớp da cá sấu cứng như thép ở lưng bị dập nát, bản thân nó thì bị đánh văng ra xa.

- Chạy đi đâu!

Địch Lâm rời thuyền, nhưng chỉ được một lúc thì quay lại, thân thể đầy máu me, không chỉ là máu của yêu thú mà còn cả máu của bản thân hắn.

- Lão Địch, sao vậy?

Yêu phụ Yêu Chi lên tiếng quan tâm.

- Mẹ kiếp, rơi vào tập kích của hai đầu Mê Linh Ngạc!

Đến khi trời tối, con thuyền gặp phải ba lần bị Mê Linh Ngạc tập kích, thậm chí có một đầu Lục cấp bá chủ, khiến đám tu giả Bước thứ hai hao tốn không ít sức lực mới có thể giết được nó.

Cảnh đêm dần dần tới, sương mù dày đặc đến nỗi đưa tay ra không thấy được năm ngón chỉ có thể thấy được hào quang lấp loé trên cảm ứng tháp.

Sáu người Địch Lâm đều đã trở về phòng của mình, trên thuyền không chỉ có mình bọn họ, còn đám thuyền viên nữa, tất cả đều là tu giả Bước thứ nhất.

Trên boong thuyền, đám tu giả Bước thứ nhất vẫn thay phiên nhau canh gác và chú ý tới cảm ứng tháp. Một khi con thuyền có dấu hiệu đi quá xa phạm vi cho phép thì phải lập tức lùi lại.
Ào ào ào...

Mặt hồ đột nhiên chấn động, một gã thuyền viên đang đứng cạnh lan can lập tức ngó xuống, chỉ thấy từng vòng sóng nước quỷ dị xuất hiện, kinh nghiệm cho hắn biết chuyện gì sắp xảy ra, vội vã đi cấp báo.

Bên trong phòng của mình, Việt đang say giấc ngủ thì đột nhiên ngồi dậy, không biết có phải ảo giác hay không, nhưng có cảm giác con thuyền dường như đang lắc lư vô cùng dữ dội thì phải.

- Chuyện gì vậy nhỉ? Lại bị Mê Linh Ngạc tập kích sao?

Lúc chiều tối Địch Lâm có nói với hắn, ban đêm sẽ không bị Mê Linh Ngạc tập kích, nên cứ yên tâm mà ngủ, lẽ nào lời của lão chỉ là bịp?

- Mà thôi, đã có mấy người kia lo rồi!

Khẽ lắc đầu, Việt quyết định giao phó mọi việc cho năm vị tu giả Bước thứ hai còn lại, hắn thì ngả lưng nằm xuống tiếp tục giấc ngủ của mình. Nếu gặp phải yêu thú quá mạnh cần hắn giúp thì Địch Lâm ắt sẽ cho người tới báo.

Thế nhưng chưa được một phút thì hắn lại phải bật dậy một lần nữa, bởi vì con thuyền càng lúc càng rung lắc dữ dội hơn, đến mức hắn không thể nằm yên nổi chứ chưa nói đến việc ngủ.

- Chết tiệt! Ngủ cũng không yên nữa.

Việt rời khỏi phòng ngủ, nhanh chóng lao lên boong thuyền tìm hiểu nguyên nhân. Nếu có đầu yêu thú nào thì hắn sẽ tự tay xá xác nó ra làm trăm mảnh.

Lúc này trên boong đã tập trung đầy đủ mấy vị tu giả Bước thứ hai, chỉ có điều không phải họ đang trò chuyện ngắm cảnh hồ về đêm. Tất cả đều đứng trên lan can thuyền, gương mặt lộ ra căng thẳng, liên tục cách không tiến hành công kích về phía trước.

Bành bành bành!

Dù là cách không nhưng công kích của tu giả Bước thứ hai mạnh mẽ thế nào chứ, nước hồ cuộn lên tận trời, cả chiếc thuyền lớn cũng theo đó mà chao đảo.

- Địch lão ca, nửa đêm nửa hôm, mọi người đang làm gì vậy?
Việt lên tiếng hỏi thăm, ánh mắt có chút hoang mang. Đang nửa đêm mà mấy người này dắt nhau lên đây làm trò gì vậy chứ, không định để cho ai ngủ hay sao? Thế này còn dữ dội hơn hàng xóm xây nhà.

- Độc Tự tiểu hữu, mau lại đây giúp bọn ta một tay!

Người lên tiếng là trung niên hán tử Trần Tư Phàm.

- Cái này...không ổn lắm đâu! Ta không có thói quen tập thể dục ban đêm!

Nghe vậy Việt có chút khó xử, hắn không có mấy sở thích quái dị như vậy. Trước giờ chỉ nghe tập thể dục buổi sáng sớm và buổi chiều tối chứ chưa thấy ai tập lúc nửa đêm bao giờ cả.

- Lão đệ, ngươi nói nhảm gì vậy? Phía trước có xoáy nước rất lớn, thuyền sắp bị hút vào đến nơi rồi!

Địch Lâm không thể nhìn nổi bộ dạng của Việt nữa, song thủ không dừng lại chỉ quay đầu quát lớn, bộ dáng vô cùng gấp gáp.

Việt có chút kinh hãi, thân hình lập tức xuất hiện bên cạnh lan can thuyền, linh lực ngưng tụ vào song nhãn, chỉ thấy ở phía xa có một vực nước xoáy khổng lồ, những đợt sóng kéo dài miên man không dứt, đường kính ít nhất cũng phải lên tới mười mấy cây số.

Một cái xoáy nước đường kính mười mấy cây số là cỡ nào khổng lồ? Nó không khác gì một cái lỗ đen, bất luận cái gì ở gần nó đều sẽ bị thôn phệ cắn nuốt, thậm chí vật thể trên không trung cũng không tránh thoát được.

Đến lúc này chẳng lẽ Việt còn không hiểu, vội vàng tung quyền về phía vực nước xoáy. Đương nhiên mục đích không phải phá vỡ thủy quyển, với kích cỡ và lực hút như vậy, công kích của bọn hắn không vần gì cả. Mục đích là mượn phản lực đẩy thuyền rời khỏi phạm vi ảnh hưởng của xoáy nước.

Ầm! Ầm!

Đột nhiên, thân tàu liền mất đi khống chế, bị kéo ngang tới trước.

Mọi người phát hiện ra ở gần đó lại thêm một cái xoáy nước khổng lồ đang chậm rãi hình thành, từ một dặm biến thành hai dặm rồi ba dặm, năm dặm...

Cơ hồ cứ một sát na là một lần biến hoá!

- Chết tiệt!

Sáu vị cường giả không hẹn mà đồng ý kiến, đồng loạt nhảy ra khỏi thuyền, phát ra toàn bộ lực lượng, hợp sức mạnh mẽ nâng cả chiếc thuyền lớn lên trời, sau đó đáp nước muốn rời đi.

Thân là tu giả, dù bị xoáy nước nuốt chửng cũng chưa chắc đã chết, nhưng nếu mất đi cảm ứng tháp trên thuyền thì bọn hắn cũng khó mà trở lại Mê Thất Đảo được. Từ xưa đến giờ cũng không phải không có tu giả Bước thứ hai đi lạc, từ đó không bao giờ xuất hiện trở lại.

Đáng tiếc cũng chỉ lết được vài bước, Việt đã cảm thấy bản thân tuy đang bước về phía trước nhưng thân hình thì cứ tự động lùi lại, hệt như điệu nhảy Nguyệt Bộ của ông hoàng nhạc Pop vậy.

Cũng phải thôi, bởi vì hai xoáy nước đang dần dung hợp lại, chỉ chớp mắt một cái đã biến thành một thủy toàn rộng tới cả trăm cây số, ở giữa là một mảnh tối om sâu không thấy đáy, mà chiếc thuyền lớn lúc này đã bị kéo tới chính giữa trung tâm của xoáy nước.

Hấp lực của xoáy nước khiến cả mấy vị tu giả Bước thứ hai cũng mất đi không chế, thân bất do kỷ xoay tròn theo xoáy nước.

- Chết tiệt!

Cả chiếc thuyền lớn nhanh chóng bị vực nước xoáy khổng lồ nuốt chửng, chỉ còn lại tiếng chửi bới quanh quẩn trong không gian...

Chương 222: Chạy trốn

Có lẽ chỉ trong nháy mắt, cũng có thể là rất lâu, chiếc thuyền lớn rơi xuống đáy hồ, đã bị xoáy nước ép cho nát bấy, toàn bộ tu giả Bước thứ nhất khoé miệng đều rướm máu, bị nội thương không nhẹ.

- Xuống đến đáy hồ rồi sao?

Việt đưa mắt nhìn quanh, nhưng đáy hồ chỉ là một mảnh hôn ám, tầm nhìn xa không vượt quá năm mươi mét, đấy còn là trong trường hợp đã ngưng tụ linh lực vào song nhãn rồi. 

- Không ai biết Mê Thất Hồ sâu đến nức nào, nơi này có lẽ cách mặt nước tới mười mấy ngàn dặm!

Địch Lâm ngẩng đầu nhìn lên, trong tầm mắt của lão chỉ là một mảnh tối tăm, đáy hồ sâu đến nỗi ánh sáng không thể lọt xuống đây.

- Các vị, mau chóng bơi lên mặt nước thôi!

Trong lòng nảy sinh cảm giác bất an không tên, Việt lên tiếng đề nghị. Cũng không chờ ai đáp lời, hắn đạp chân xuống, chuyển thân bơi lên, nhưng chưa được mấy mét thì trong nước có một cỗ lực lượng vô hình ép hắn xuống đáy.

- Chuyện gì xảy ra vậy?

Việt khẽ nhíu mày, quay sang hỏi mấy người Địch Lâm.

- Ta nghe nói dưới đáy Mê Thất Hồ tồn tại một cỗ lực lượng thần bí, không thể lặn xuống đáy được! Xem ra chúng ta cũng không thể bơi lên!

Trần Tư Phàm như có điều đại ngộ, nói ra suy đoán của mình. Hắn không dám khẳng định, nhưng cũng không quan trọng, vì nguyên nhân là gì thì bọn hắn cũng không thể bơi lên được.

- Cứ bám theo đáy hồ mà đi, kiểu gì cũng lên được trên kia!

Địch Lâm lên tiếng, những người khác đều gật đầu đồng tình. Hồ nước sâu đến mấy thì khi tới gần các đảo, đáy hồ cũng sẽ nông, lúc đó tự nhiên sẽ thoát được.

- Nơi này tạo cho ta cảm giác vô cùng áp bức, mọi người không nên tách ra!

Lưu Mân quay sang đám thuyền viên, cao giọng. Đám tu giả Bước thứ hai nào dám tự ái, vui mừng còn chẳng hết, lập tức hùa theo:

- Tiền bối nói đúng!

- Có sáu vị tiền bối, chúng ta sẽ an toàn hơn!

Sáu người chọn bừa một hướng, sau đó dẫn đoàn tiến lên.

Việt phóng thần thức ra xung quanh, mặc dù thần thức của hắn đã tăng trưởng rất nhiều nhưng ở nơi này vẫn bị hạn chế, so với ở trên bề mặt Mê Thất Hồ còn mạnh mẽ hơn.

- Mọi người cẩn thận chút, ta có cảm giác dường như có một đôi mắt đang dõi theo chúng ta!

Hắn khẽ nhíu mày, lên tiếng cảnh báo. Không hiểu sao trong lòng hắn nảy sinh một cảm giác vô cùng bất an, dường như bản thân là một con dê đang tiến vào miệng cọp vậy. 

Grào grào...

Chỉ có điều Việt cũng không ngờ bản thân vừa mới lên tiếng cảnh báo đã lập tức ứng nghiệm, một tiếng gào rống vang lên, vọng trong nước tạo ra hiệu ứng vô cùng quỷ dị.

- Làm ta sợ muốn chết, hóa ra là Mê Linh Ngạc!
Một gã Đệ nhất Bộ viên mãn đưa tay lên xoa xoa ngực, nở nụ cười gượng gạo. Mê Linh Ngạc cường đại, nhưng với đội hình sáu vị Tiêu Trưởng cùng nhiều Linh Phách giả thì Mê Linh Ngạc cũng không quá đáng ngại.

Có điều nụ cười của hắn nhanh chóng trở nên cứng nhắc, gương mặt ngốc trệ, bởi vì tiếng gào rống vừa rồi như tiếng gọi vậy, sau đó vô số tiếng thú rống vang lên đáp lời, không ngừng không dứt, ầm ĩ không chịu nỗi.

- Mẹ của tôi ơi, ít nhất cũng có vài chục đầu Mê Linh Ngạc đồng thời gào rống!

Tiếng gào rống đến rất gần, trong tầm mắt của mọi người xuất hiện vô số những đôi mắt sáng rực, dưới đáy hồ hôn ám này, bóng dáng Mê Linh Ngạc hiện ra như sứ giả địa ngục vậy.

- Chạy mau!

Việt là người phản ứng nhanh nhất, thân hình của hắn hóa thành một đạo huyết quang lao đi, sức cản của nước cũng không thể làm chậm tốc độ của hắn đi chút nào, chỉ có thanh âm vọng lại.

- Chạy!

Không có bất kỳ do dự nào, tất cả mọi người đều liều mạng chạy, ai cũng đều hiểu rằng với số lượng Mê Linh Ngạc lớn như vậy, dù có mười hai vị cường giả Bước thứ hai cũng phải bó tay.

Tốc độ của đám tu giả Bước thứ nhất đương nhiên rất chậm, trong nháy mắt đã bị bỏ lại phía sau, ai cũng hận chân không thể dài hơn cùng điên cuồng chạy trốn.

Mê Linh Ngạc đông đến nỗi tạo thành một đám mây đen xuyên qua làn nước tối tăm, rậm rạp chằng chịt một mảnh, số lượng đâu chỉ có một hai trăm, tối thiểu cũng là năm trăm con.

Chỉ mấy nhịp hô hấp, khoảng cách của chúng đến mấy người chạy chậm phía cuối chỉ còn chưa tới ba dặm.

- A a a a...

Lại mấy nhịp hô hấp nữa trôi qua, bắt đầu có những tiếng kêu thảm thiết vang vọng trong làn nước lạnh. Chỉ trong chớp mắt, đám tu giả Bước thứ nhất đã chết hơn nửa, chỉ có mấy người phản ứng nhanh mới không bị thương.

- Quá khủng bố, chẳng lẽ chúng ta bỏ mạng tại đây?
Tuy nhiên bọn họ cũng chẳng lấy gì làm vui vẻ cả, gương mặt trở nên trắng bệch, hai môi run rẩy không kìm lại được.

Đám người Địch Lâm thời khắc đều chú ý tới động tĩnh phía sau, thấy cảnh tượng thảm thiết như vậy cũng chỉ biết nở nụ cười cay đắng, hơn năm trăm con Mê Linh Ngạc, cho dù là bọn họ cũng chẳng biết có chạy thoát nổi hay không đây, còn nói gì đến chuyện cứu người nữa.

- A a a a a... 

Những tiếng hét thảm thiết liên tục vang lên, khí tức tử vong bao trùm lên tất cả, có lẽ ngoại trừ sáu vị tu giả Bước thứ hai, chẳng còn ai có thể sống sót.

- Mọi người, đến nước này rồi, ai có thể thoát được phải xem bản lĩnh của mỗi người thôi!

Địch Lâm trầm giọng quyết định, mặc dù bọn họ có giao tình đã lâu, nhưng không phải loại giao tình “không sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, nhưng nguyện chết cùng năm, cùng tháng, cùng ngày”, không cần thiết phải chết chùm.

- Lão Địch nói rất đúng! Ai có bản lĩnh gì thì xử ra đi, thoát được người nào hay người nấy!

Phía sau đã không còn những tiếng hét thảm thiết nữa, chứng tỏ chẳng còn ai sống sót nữa rồi. Đám Mê Linh Ngạc đã đuổi tới rất gần, sáu vị tu giả nhanh chóng làm ra quyết định tối hậu, mạnh ai người nấy chạy.

Thực ra không cần Địch Lâm phải nói, Việt cũng định bỏ rơi năm người còn lại rồi. Hắn chẳng có giao tình gì với mấy vị này, nói gì đến việc chết chùm chứ. Hư ảnh Nhân Mã hiện ra, thân hình của hắn lao đi rất nhanh trong làn nước, chỉ trong chớp mắt đã bỏ rơi năm người kia.

Không biết chạy được bao lâu, Việt mới dừng lại, bởi vì hắn đã không còn cảm ứng được đám Mê Linh Ngạc kia nữa.

- Không biết mấy người kia có chạy thoát không?

Việt khẽ lắc đầu, dù sao thì cũng không thể thay đổi được gì, hắn đưa mắt nhìn quanh, muốn tiếp tục chạy trốn, thì đột nhiên khựng lại, khịt khịt mũi.

- Ủa, có mùi gì vậy nhỉ?

Trong làn nước truyền đến một mùi hương vô cùng thanh dịu, chỉ ngửi được một chút thôi đã khiến bao nhiêu mệt mỏi biến mất, cơ thể trở nên sung mãn, Việt nhanh chóng xác định phương hương đuổi tới.

Hiện ra trong tầm mắt hắn là một mảnh thạch lâm rộng lớn, mỗi tảng cự thạch đều cao tới mười mét, tản ra vầng sám màu tro nhạt, lộ ra vẻ âm trầm đáng sợ.

Điều đáng nói là ở trung tâm thạch lâm có mấy gốc linh thảo, phun ra mây lành trong băng tuyết, màu xanh mơn mởn, mỗi cây đều kết một trái màu vàng. Mùi hương hắn ngửi được hiển nhiên đến từ chúng.

- Trời ạ, trái cây nhìn như mai rùa vậy, thật kỳ lạ!

Tổng cộng năm gốc linh thảo, màu xanh mướt, nhưng chỉ cao hơn một thước, mỗi gốc đều kết một trái, toàn thể màu vàng sáng bóng, hình dạng như một chiếc mai rùa vậy, hết sức khác thường.

Cho dù chưa biết được đây là linh quả gì, nhưng có thể khẳng định trăm phần trăm chúng có phẩm cấp rất cao, ẩn chứa lượng tinh hoa thiên địa khổng lồ.

- Nếu bỏ lỡ thì trời sẽ trách phạt!

Việt hí hửng bước tới, muốn xông vào thạch lâm ngắt lấy linh quả, nhưng đột nhiên trong đầu xuất hiện thanh âm quen thuộc đã lâu không thấy:

“Tiểu tử, ngươi điên à? Mau dừng lại!”

Chương 223: Kim Quy

Chủ nhân của thanh âm vang lên trong đầu Việt chính là đầu ác điểu trú ngụ bên trong cây lông vũ màu đen.

Kể từ lúc thu được cái gọi là Ngũ Hồn Đinh vẫn chưa thấy nó xuất hiện lại, giờ nghe thanh âm dõng dạc hùng hồn như vậy, xem ra thương thế đã hồi phục được không ít.

- Ác điểu, muốn lảm nhảm gì để sau đi, đợi ta hái linh quả rồi nói tiếp!

"Tiểu tử, thần thức của ngươi quá yếu, bên trong thạch lâm tồn tại vô số yêu thú Bước thứ hai, ngươi cứ vậy mà vào đảm bảo bị xé xác!"

- Cái gì?

Việt phóng thần thức quét tới, nhưng chẳng mấy ăn thua, thạch lâm này thần thức không có cách nào thẩm thấu vào bên trong, tác dụng so với dùng mắt nhìn còn không bằng.

Tuy nhiên hắn tương đối có lòng tin với lời của ác điểu, bởi vì dù không thấy được gì nhưng cảm giác nguy hiểm vẫn lẩn khuất đâu đó sau những tảng cự thạch cao lớn kia.

"Tiểu tử, ta có thể giúp ngươi tránh thoát thần thức của đám yêu thú, đương nhiên, không thể làm không công được. Hắc hắc...”

Thanh âm của ác điểu lại vang lên, Việt nghe qua đã hiểu ngay, nhạt giọng nói:

- Được rồi, ngươi ra giá đi!

“Bản tọa cũng không phải kẻ tham lam, có thể giúp ngươi nhưng thành quả thì phải chia đôi! Ta ba ngươi hai!"

- Ta hai ngươi ba? Thế mà gọi là chia đôi à?

"Tùy ngươi, nếu không đồng ý thì thôi!

- Nghe này, bản đại gia trước giờ không quen bị chèn ép! Ta ba ngươi hai, không đồng ý thì ta quay đầu đi thẳng!

"Tiểu tử, ngươi nên suy nghĩ cho kỹ, làm người không nên quá tham lam hai quả, so với không được quả nào thì vẫn tốt chán!"

- Đúng vậy, ngươi cũng nên nghĩ cho kỹ, hai so với không thì nên chọn gì?

Thanh âm của ác điểu biến mất, Việt đứng yên thêm một hô hấp, không thấy đối phương nói gì thì lập tức quay đầu muốn đi vòng qua thạch lâm. Có điều hắn mới đi được vài bước thì thanh âm của ác điểu lại vang lên:

"Tiểu tử, ngươi thắng!"

Việt nở nụ cười nhạt, một con yêu thú cũng dám so tài mặc cả với hắn. Bản thân hắn cũng chẳng cương liệt như vậy, nếu đối phương kiên nhẫn thêm một lúc thì hắn hẳn đã đồng ý rồi. Hai so với không, kẻ ngu cũng biết chọn như nào.

Hai bên đã ngã giá xong xuôi, vụ mua bán cũng được tiến hành.

Việt lấy chiếc lông vũ ra cầm trên tay, lập tức một cỗ hắc khí xuất hiện bao phủ lấy cơ thể hắn.

- Ác điểu, ngươi có chắc lớp khói đen này có thể tránh thoát khỏi thần thức của đám yêu thú chứ?

Nhìn làn khói đen bao quanh mình, nhìn đi nhìn lại, nhìn thế nào cũng cảm thấy nó giống với mấy thủ đoạn ngụy trang vô cùng thông thường. Trời tối tăm, cộng thêm lớp khói đen, dùng mắt thường thì đúng là khó mà thấy được. Gì đây? Đặc công à?

"Tiểu tử, ngươi đang nghi ngờ bản tọa? Cứ yên tâm mà vững bước, có bản tọa soi sáng con đường tương lai của ngươi!"

Thanh âm của hắc điểu vang lên tràn ngập sự tự tin, lại mang theo vẻ hào hùng rực rỡ, nhưng nghe vào tai Việt thì không khác nào giọng điệu của mấy gã thích nổ cả.
- Thôi được rồi, ta tin ngươi!

Bất quá cũng chẳng có lý do gì để đối phương phải lừa mình, Việt chậm rãi tiến tới, chính thức bước vào trong phạm vi thạch lâm.

Mỗi bước đi của hắn đều vô cùng cẩn thận, phải biết rằng máy bay tàng hình cũng không phải tàng hình thật sự, hắn có thể tránh thoát thần thức nhưng không né được mắt thường.

"Tiểu tử, mau nấp sau tảng đá kia!"

"Tiểu tử, lùi lại hai bước!"

"Tiểu tử, đi về bên trái..."

Một người nói một người thực hiện, bước đi rất nhanh nhưng tốc độ thì ngang rùa bò, mất tới nửa ngày Việt mới đến được trung tâm thạch lâm. Năm trái cây màu hoàng kim vẫn ở đó, khẽ phất phơ theo làn nước trôi nổi.

"Thật sự là Kim Quy Quả!"

Thanh âm có chút kích động của hắc điểu vang lên trong đầu, Việt cuối cùng cũng biết tên của loại quả này. Kim Quy thì hắn không lạ gì, bao nhiêu truyện cổ tích có thần Kim Quy rồi, nhưng thêm một chữ quả ở cuối lại thành khái niệm khác rồi.

- Kim Quy quả là cái gì vậy?

"Kim Quy quả là một loại trái cây đặc biệt, chỉ sinh ra ở nơi có máu huyết của Yêu Vương Quy tộc, là Yêu Vương chân chính chứ không phải Thập cấp yêu thú rác rưởi trong miệng ngươi!"

Việt nghe vậy thì im lặng, hắn rất muốn nói "Thập cấp là rác rưởi, vậy không phải ngươi cũng là rác rưởi hay sao?", nhưng lý trí không cho phép hắn làm như vậy, giờ mà kích động con ác điểu này thì trời mới biết chuyện gì xảy ra.

"Còn đứng thừ người ra làm gì? Mau tiến tới thu lấy!"

Thanh âm của hắc điểu lại vang lên, bộ dáng như sợ ai đoạt mất, nhưng Việt không phản ứng gì, vẫn ngồi yên ở chỗ nấp, đầu óc xoay chuyển không ngừng. Đoạn hắn lên tiếng hỏi:

- Ác điểu, theo như ngươi nói thì Kim Quy quả này rất quý giá phải không?"Đúng vậy, có vấn đề gì sao?"

- Vậy theo ngươi thì tại sao năm trái linh quả này vẫn tồn tại vậy? Lẽ nào đám yêu thú trong thạch lâm này đều chỉ thích ăn thịt?

“Cái này...”

Thanh âm của ác điểu ngập ngừng rồi dừng hẳn, có điều Việt cũng không vội, chỉ yên lặng chờ đợi. Một hô hấp sau, thanh âm của hắc điểu lại vang lên:

“Chết tiệt, bên trong thạch lâm này lại tồn tại một đầu Thập cấp, trên năm trái Kim Quy Quả đều ẩn chứa một tia thần thức của nó!”

Việt nghe thấy vậy thì sầm mặt lại, may là hắn vốn rất mẫn cảm với những điều phi logic, nếu không thì hôm nay đã bị đầu ác điểu này hại thảm rồi. Thập cấp linh thú, hắn đã từng gặp, khủng bố vô cùng vô tận, một hơi thở cũng đủ giết hắn rồi, còn nói gì đến việc chạy trốn.

- Xem ra đành phải bỏ qua năm trái linh quả này thôi!

Mặc dù rất tiếc nuối nhưng cầm được thì phải buông được, huống chi hắn vẫn còn chưa cầm lên. Gì thì gì chứ liên quan đến tính mạng thì không thể nào miễn cưỡng được, chỉ sợ vừa chạm vào linh quả đã bị phát hiện rồi.

“Lẽ nào lại phải từ bỏ hay sao?”

Thanh âm của hắc điểu vang lên tràn ngập tiếc nuối.

Việt cũng tiếc lắm chứ, nhưng hắn còn dành tâm trí cho những việc khác. Ánh mắt hắn đảo quanh, mở miệng hỏi:

- Ác điểu, ngươi nói nơi này liệu có thi thể của Thập cấp linh thú hay không?

“Cái này...”

Hắc điểu như choàng tỉnh từ cơn nuối tiếc, nhanh chóng tỏa thần thức ra bốn phía. Nơi này có thể tuy chặn thần thức của Việt nhưng căn bản không thể nào làm khó được nó.

“Tiểu tử, ngươi nhìn phía kia xem!”

Việt ngưng tụ linh lực, nheo mắt nhìn theo hướng của hắc điểu, chỉ thấy ở cách vị trí năm trái Kim Quy Quả không xa, ở trung tâm của thạch lâm, có một cái giếng sâu rộng, dường như bỏ hoang nhiều năm rồi.

Điều đáng nói là từ miệng giếng có thể lờ mờ thấy được từng đoàn tinh khí tràn ra, rất ít, phải chăm chú lắm mới thấy được.

“Tiểu tử, mau mau tiến tới! Xem bên dưới có thứ gì!”

- Nhỡ đâu trong đó là nơi cư trú của đầu Thập cấp kia thì sao?

“Yên tâm, ta dò xét rồi, không có! Mau mau tiến tới!”

Việt nghe vậy thì vững dạ, lặng lẽ tiến tới bên cạnh miệng giếng. Chỉ thấy nó sâu không thấy đáy, không có tận cùng, tràn ngập vẻ huyền bí.

"Mai đi xuống thôi!"

Thanh âm thúc giục vang lên trong đầu, Việt khẽ liếc nhìn năm trái linh quả lần cuối, chậc lưỡi tiếc nuối, rồi lặng lẽ chui vào bên trong miệng giếng.

Chương 224: Hắc hải

Sau khi đi xuống khoảng vài trăm mét thì Việt đã tới được tận cùng của chiếc giếng.

- Không có gì sao?

Việt ngưng tụ linh nhãn nhìn xuyên qua bóng tối, quan sát xung quanh, bất quá hắn nhanh chóng thất vọng bởi vì đúng là không có gì cả.

Có điều kết cục này hắn đã sớm đoán được, nếu thực sự tồn tại bảo bối gì thì đã sớm bị đám yêu thú kia luộc mất rồi, làm gì đến lượt mấy kẻ sinh sau đẻ muộn như hắn chứ.

"Tiểu tử, nhìn dưới chân ngươi xem!"

Thanh âm của hắc điểu vang lên, Việt chuyển ánh mắt xuống dưới, cũng chẳng có gì đặc biệt cả. Bất quá hắn nhanh chóng nhận ra trên mặt đất thỉnh thoảng lóe lên một vài tia sáng, dường như là một loại trận văn nào đó.

"Tiểu tử, bên dưới có trận văn dày đặc, vô cùng vững chắc, dù là đại năng e là cũng không phá nổi!"

Nghe vậy Việt thoáng chút kinh ngạc, bất quá cũng nhanh chóng hiểu ra vấn đề. Rõ ràng là chiếc giếng này được đào không phải để lấy nước, nhưng khi đào tới đây gặp phải trận văn không thể phá vỡ này, đành phải bỏ cuộc.

"Trận văn nơi này đã tồn tại nhiều vạn năm, cực kỳ huyền ảo, muốn phá giải thì ngay cả bản tọa cũng cảm thấy quá sức!"

Thanh âm của hắc điểu lại vang lên, nó đưa ra phán đoán của mình.

- Cái gì? Yêu thú các ngươi cũng biết về trận pháp sao?

"Tiểu tử, ý ngươi là sao? Bản tọa trên thông thiên văn, dưới tường địa lý, vạn đạo trong lòng bàn tay, có gì không biết chứ?"

- Ác điểu, nếu trận này thực sự không thể phá vỡ, vậy Kim Quy Quả trên kia từ đâu mà sinh ra?

Việt không có tâm trí nghe đối phương ba hoa, chỉ tập trung nói ra suy đoán của mình. Hắc điểu nghe vậy thì giật mình, lập tức hiểu ra, hớn hở nói:

"Tiểu tử, ngươi rất thông minh! Đúng vậy, trận văn quá cổ xưa rồi, nhất định có sơ hở!"

Không gian trở lại im lặng, Việt cũng không sốt ruột, chỉ lặng yên chờ đợi.

Cứ như vậy một ngày trôi qua, thanh âm của hắc điểu mới lại vang lên:

"Tiểu tử, mau đào xuyên về bên trái mười dặm!"

- Đào? Ta đâu phải là con dúi, ở đây cũng chẳng có cuốc xẻng gì, đào làm sao được?

"Tiểu tử, ngươi muốn chọc tức bản tọa? Dùng tay mà đào! Lẹ lên, nhưng nhớ không được ra tay quá mạnh kẻo kinh động đám yêu thú trên kia!"

Việt không biết nói sao, vừa muốn nhanh lại không muốn ra tay mạnh, yêu cầu này cũng quá khó đi. Bất quá hắn lựa chọn vế sau, linh lực bao quanh song thủ, chậm rãi đào một đường hầm theo hướng hắc điểu chỉ điểm.

"Dừng dừng! Chính là vị trí này, mau chóng đào xuống!"

Cái gọi là chỗ hở chính là nơi linh khí tràn ra, trận văn đã hư hại, từ đây có thể xâm nhập xuống dưới. Việt dừng tay, nghỉ ngơi nửa canh giờ mới bắt đầu đào xuống.

Ước chừng tốn hết một ngày, hắn mới đi sâu vào tầng trong, rơi vào trong địa cung lòng đất to lớn.

- Tình huống gì? Bên dưới Mê Thất Hồ lại có một địa cung sao?Việt có chút không tin vào mắt mình, bởi vì trước mắt hắn rõ ràng là một công trình to lớn, vận dụng sức người vô tận, cực kỳ rộng lớn liếc mắt nhìn không đến cuối.

Địa cung to lớn tỏa ra cổ xưa, tựa như khoác lên một tầng bụi bặm. Phòng đá, đại điện bằng đá đều tràn ngập dấu vết năm tháng. Nhưng lòng đất cũng không tối lắm, có những tảng đá kỳ dị lóe ra ánh sáng, có thể nhìn rõ được mọi vật.

Ngoài ra, một luồng thiên địa tinh khí mãnh liệt như cơn sóng đánh sâu vào, chìm đắm trong đó làm cho người ta cảm thấy sảng khoái tinh thần.

"Khí tức này, là thiên địa chi tinh sao?"

Thanh âm của hắc điểu vang lên, tràn ngập sự kích động.

- Ác điểu, thiên địa chi tinh? Đó là thứ gì vậy?

"Tiểu tử, ngươi không biết sao? Tinh hoa thiên địa khi đạt tới nồng độ tối đa, sau thời gian dài có thể ngưng kết lại thành những khối hổ phách, được gọi là thiên địa chi tinh. Bên trong mỗi khối "tinh" đều ẩn chứa lượng sinh mệnh tinh hoa khổng lồ, tinh khiết đến nỗi có thể giữ cho sinh vật ở bên trong tồn tại hàng chục vạn năm."

- Cái gì? Giữ cho sinh vật sống hàng chục vạn năm? Ngươi bịp ta à?

Việt nghe đối phương giải thích mà tràn đầy kinh hãi.

"Đúng là thiếu niên vô tri! Sinh vật khi bị phong trong thiên địa chi tinh sẽ rơi vào trạng thái chết giả, sinh mệnh trôi qua rất ít, vì vậy sau khi giải phong vẫn có gần như đầy đủ thọ nguyên!”

- Ý ngươi là bên trong di chỉ này có ‘tinh’?

Đối với Việt thì thiên địa tinh hoa chính là thứ tồn tại duy nhất, nếu như được cung cấp đầy đủ, hắn có thể một mạch đột phá đến viên mãn Đệ nhị Bộ.

“Rất có thể! Tiểu tử, mau mau tiến lên!”

Không đợi hắc điểu nhắc nhở, Việt đã nhanh chóng lao đi.Địa cung to lớn như không có tận cùng, im lặng như cõi chết, không có một chút âm thanh.

- Cái địa cung này cũng lớn quá đi chứ! Ác điểu, thiên địa chi tinh chỉ sợ đã bị khai thác hết rồi!

Việt có chút tức giận, lao tới mấy chục dặm vẫn không thấy tận cùng, địa cung cổ xưa tựa như không có kết thúc.

Không biết đi được bao lâu, đi qua từng mảnh cung điện, cuối cùng Việt cũng dừng lại, không phải hắn đã tới nơi, cũng không phải do hắn mệt, mà phía trước xuất hiện một đại dương mênh mông vô tận chặn đường.

Đại dương xuất hiện trong lòng đất như vậy khiến nghẹn họng trân trối, sóng nước tối đen như mực, từng đợt từng đợt đánh vào bờ, căn bản không nhìn ra được cái gì, làm cho người ta có cảm giác sợ hãi.

Thế nhưng có một điều có thể khẳng định, tinh hoa thiên địa không đến từ bờ bên kia, mà chính là mãnh liệt lao lên từ dưới lòng biển đen rộng lớn này, tràn ngập huyền bí cùng quỷ dị.

- Tại sao ta cảm thấy sau lưng phát lạnh, nơi này tràn ngập lực lượng yêu tà!

Việt có chút rung giọng. Đại dương mênh mông, nước biển lại đen ngòm, dường như có thể cắn nuốt tâm thần làm người ta chìm đắm trong đó.

"Tiểu tử, bên dưới nhất định có thiên tinh, mau lặn xuống!"

- Ta e là lặn xuống là không thể quay lên nữa!

Việt khẽ nhíu mày, nhìn hắc hải đen ngòm trước mắt, hắn đã bắt đầu nảy sinh suy nghĩ "khổ hải vô biên quay đầu là bờ".

Mặt nước đen ngòm, hắc lãng sôi trào, đột nhiên lao ra mấy bông hoa sáng lấp lánh, lập tức thu hút ánh mắt của hai kẻ tham lam.

- Cái gì thế? Là ‘Tinh’ sao?

"Không phải là thiên tinh, mà là thánh tinh! Thực sự là thánh tinh!"

Thanh âm của hắc điểu như tiếng sấm ầm ầm vang lên trong đầu của Việt, tràn ngập sự kích động.

- Thánh tinh? So với thiên địa chi tinh còn cao cấp hơn?

"Đúng vậy! Tinh hoa thiên địa bên trong không những đạt đến độ tinh khiết mười phần, mà còn được cô đọng. Một viên thánh tinh ẩn chứa lượng tinh hoa sinh mệnh gấp vạn lần thiên tinh có cùng kích thước."

Ánh mắt của Việt găm chặt vào mấy bông hoa sáng lấp lánh kia, chỉ thấy những viên tinh thể giống như hổ phách lớn bằng nắm tay, rõ ràng óng ánh trong suốt nhưng không thể nhìn thấu bên trong, nhưng có thể cảm thụ được lượng tinh hoa sinh mệnh cực kỳ nồng đậm.

- Cái này cũng quá đáng đi chứ, Thánh Tinh tung lên từng hạt từng hạt, bên dưới phải có bao nhiêu đây?

"Tiểu tử, còn thừ người ra làm gì? Mau chóng thu về tay!"

Việt lập tức đạp mạnh vào mặt đất, mượn lực lao tới muốn bắt lấy những viên thánh tinh kia, chỉ có điều khoảng cách quá xa khiến hắn không thể một lần đà là tới luôn, liền hạ thân đạp xuống mặt nước, muốn mượn lực tiếp tục lao tới.

Chỉ có điều chân hắn vừa chạm vào mặt biển, thì ngay vị trí đó xuất hiện một xoáy nước rất nhỏ, nhưng lại vừa đủ để thân hình của Việt chìm nghìm xuống đại dương hắc ám này.

Chương 225: Sát cục

Linh lực sôi trào mãnh liệt như thủy triều, Việt cố gắng chống lại áp lực nặng nề đang từ bốn phương tám hướng ép tới.

Mỗi giọt hắc thủy đều trầm trọng như núi, khiến Việt có cảm giác bản thân như Bật Mã Ôn bị Phật Tổ đè dưới Ngũ Hành Sơn năm trăm năm vậy, đến thở cũng thấy khó chứ không nói gì đến cựa quậy.

- Chết tiệt! 

Huyết hải nổi cơn thịnh nộ, sóng biển cuộn lên tận trời xanh, huyết sắc ma văn nhanh lan rộng khắp cơ thể, chống lại áp lực khổng lồ kia.

Theo thời gian, cơ thể đang chìm xuống rất nhanh của Việt dần dần chậm lại, huyết sắc ma văn đã cách da thịt khoảng một gang tay, trước áp lực không ngừng vặn vẹo, nhưng hắn đã có thể làm chủ được thân thể.

Lúc này hoàn toàn có thể bơi ngược trở lên, nhưng hắn không làm như vậy, nếu đã không có gì xảy ra, vậy thì tiện thể xuống dưới xem thế nào. Đương nhiên, tốc độ chìm xuống rất chậm rất chậm, từ li từng tí một.

Một cây số, hai cây số, ba cây số..., Việt có chút kinh hãi, bởi vì đã xuống sâu tới năm cây rồi mà vẫn chưa thấy đáy đâu, lẽ nào xuống đến tận u minh hay sao?

- Ác điểu, ngươi nói xem hắc hải này sâu đến mức nào vậy?

"Ai biết được! Tiểu tử, ta có cảm giác hết sức nguy hiểm!"

Sau khi xuống sâu mười cây số, cuối cùng thì cũng tới được đáy biển. Lúc này nhịp tim của hắn không tự chủ mà tăng vọt, quả đúng là đi tới đầm rồng hang hổ.

Rốt cuộc, Việt đặt chân tới đáy, một loại khí tức xa xưa thê lương ập tới, tựa như trở về đến thời đại thái cổ.

Dưới đáy biển không quá tối tăm, có thể thấy được thấp thoáng một vài mảnh vụn tinh thể lẻ tẻ đang lấp lóe quang mang khiến cho khung cảnh trở nên vô cùng kỳ dị.

- Ác điểu, kia đều là thánh tinh hết sao?

Việt nuốt nước miếng, nếu thu được những thánh tinh này thì hắn nắm chắc đột phá đến Bước thứ hai viên mãn.

"Tiểu tử, số thánh tinh này chưa lấy vội, bản tọa có cảm giác cổ quái, trước thám thính nơi này đã!"

Quan điểm của hắc điểu được Việt rất tán thành, linh nhãn của hắn sáng rực, xuyên qua không gian tối tăm, nhưng phạm vi quan sát cũng không quá lớn.

Đáy biển sâu hệt như một chiến trưởng cổ xưa, quanh quẩn chút sát khí ở đâu đó trong làn nước lạnh lẽo.

- Kia là cái gì vậy?

Việt khẽ nhíu mày, nhanh chóng bơi về phía trước, chỉ nhìn được bóng dáng thấp thoáng thôi nhưng lại khiến hắn cảm thấy có chút quen thuộc.

Đến khi lại gần, dần dần hiện ra trong mắt của hắn là một tổ hợp thực vật khổng lồ đủ loại màu sắc, hình dạng phức tạp, không khỏi khiến hắn liên tưởng đến những rạn san hô tuyệt đẹp ở những vùng biển nông. 

Chỉ có điều bán kính của tổ hợp thực vật này lớn gấp không biết bao nhiêu lần rạn san hô, mỗi nhánh có đường kính thân lên tới cả trăm mét, dài cả cây số, cả tổ hợp thực vật này trải dài không thấy được điểm cuối, quá mức khủng khiếp.

Hơn nữa, gọi là thực vật không biết có chính xác hay không, bởi vì từ bề mặt cũng có thể thấy rõ bên trong có vô số mạch máu đang không ngừng hoạt động, sinh cơ tỏa ra bừng bừng.

- Là san hô thành tinh sao?Việt khẽ nhíu mày, san hô chỉ sống ở vùng nước nông, nhưng nếu đang sinh ra linh trí trở thành yêu, thì ẩn thân dưới đáy hắc hải này cũng không phải điều gì quá lạ lùng.

Rặng san hô khổng lồ, đứng nhìn từ xa có thể thấy được ánh sáng chói lòa, hiển nhiên ẩn sâu bên trong có không ít thánh tinh, thậm chí từ chỗ hắn đứng có thể lờ mờ thấy được bên những khối thánh tinh chìm nổi.

"Tiểu tử, mau cách xa hải lâm này, ta có cảm giác rất nguy hiểm!”

Việt nghe thấy vậy thì nhanh chóng lùi lại, tiếp tục xem xét những khu vực khác. Nhưng bơi thêm một đoạn đường dài, lại gặp phải một rặng san hô khổng lồ khác, với hình dáng và màu sắc khác hoàn toàn hải lâm vừa rồi.

“Tiểu tử, địa thế nơi này có chút kỳ quái! Ngươi bơi lên cao một chút, bản tọa muốn quan sát đáy biển trong phạm vi rộng!”

Thanh âm của hắc điểu vang lên, Việt có thể cảm giác được sự lo lắng của nó, bất quá nơi này thần thức bị hạn chế, nước biển lại tăm tối như vậy, đầu hung điểu này có thể quan sát trong phạm vi bao nhiêu chứ.

Thắc mắc thì thắc mắc như vậy nhưng Việt vẫn chậm rãi bơi lên, sau khi đến độ cao nhất định thì dừng lại, yên lặng chờ đợi. Hắn cũng thử ngưng tụ linh nhãn quan sát bốn phía, tuy nhiên mọi thứ tối tăm mờ mịt chẳng thấy gì.

“Tổng cộng có sáu mươi tư tòa hải lâm, chia làm tám hàng tám cột, tám tám sáu tư, đây lẽ nào là Nhất giới chi cục, thiên địa chuyển dịch, thiên biến vạn hóa! Ta hiểu vì sao trên Mê Thất Hồ không thể bay lượn hay mở rộng thần thức rồi!”

Chờ đợi không quá lâu, thanh âm của hắc điểu lại vang lên, có điều không có chút đắc ý nào mà đầy ngưng trọng.

- Ý ngươi là không phải là do ‘Khí’ hỗn loạn, mà do nó được chuyển dịch liên tục, không thể nào nắm bắt?

Việt cũng không phải kẻ ngu, lập tức hiểu ngay ra vấn đề, nhưng đối với Nghịch Tu như hắn thì thiên địa chi tinh ở vào tình thế bắt buộc, chỉ lo thiếu chứ không sợ quá nhiều.

- Có điều địa thế như vậy cũng không thể ngăn cản chúng ta tiến vào thu lấy thánh tinh được!

"Ngươi thì biết cái gì! Bản tọa mặc dù không quá rõ về Giới cục, nhưng Thiên địa chuyển dịch thiên biến vạn hóa, đây chính là bố cục tuyệt sát, ngươi mà tiến vào thì đến chết cũng không ra được! Không có ngoại lệ!"
- Ta là Thái sơ phàm thể cũng không ăn thua sao?

"Vô tri! Ngươi là Thái sơ Phàm thể, vậy có thể ra khỏi Mê Thất Hồ hay không? Ngươi phải biết Mê Thất Hồ hình thành do phong ấn giới cục này bị rò rỉ, với ảnh hưởng gây ra rất nhỏ mà thôi!"

- Cái gì? Mê Thất Hồ này ngay cả cường giả Bước thứ tư cũng chưa hẳn thoát được, vậy mà chỉ là sự ảnh hưởng rất nhỏ của giới cục này? 

Việt nghe vậy thì kinh hãi, loại hung địa như Mê Thất Hồ này mà chỉ đến từ sự ảnh hưởng rất nhỏ của bố cục này.

"Khí và Hình, và phần nào đó là Thế, ba loại quy tắc này liên tục biến hóa tạo nên Mê Thất Hồ. Nhưng nếu bên trong mỗi hải lâm này, cả sáu loại quy tắc đều liên tục biến hóa, đây là cục tất sát!"

- Lẽ nào đây chính là một Nhân gian Cấm khu sao? Nếu vậy thì chúng ta...

"Tiểu tử, nếu đây là nhân gian Cấm Khu thì nãy giờ bản tọa cũng không dám nhiều lời như vậy! Thôi đừng có hỏi nữa, mau chóng rời khỏi mảnh hắc hải này!”

Mặc dù cảm thấy rất tiếc nuối nhưng Việt vẫn phải từ bỏ, nhưng hắn không vội quay trở lên mặt biển mà bơi về phía những mảnh thánh tinh đang trôi nổi trong lòng đại dương.

“Này, ngươi muốn làm gì vậy?”

Việt không trả lời mà đưa bàn tay muốn bắt lấy khối thánh tinh trước mặt, động tác gấp gáp nhưng không vội vàng, cực kỳ cẩn trọng.

Đột nhiên một tiếng rít gào chói tai vang ra từ một tòa hải lâm, cực kỳ thảm thiết, chấn nhiếp tâm thần, Việt cảm thấy lông tóc dựng đứng, bàn tay chuẩn bị bắt được thánh tinh cũng không tự chủ mà phải dừng lại.

- Cái gì vậy? Bên trong Giới cục có sinh vật sống hay sao?

Việt biến sắc, thánh tinh tất nhiên quý giá, nhưng sinh mệnh càng đáng quý hơn, hắn không muốn vì thế mà vứt bỏ tánh mạng, bằng không thật đúng là tất cả như mây bay.

"Tiểu tử, chạy mau!"

Hắc điểu cũng rống lên, một kẻ cao ngạo tự luyến như nó cũng không còn giữ được bình tĩnh nữa rồi.

Việt nào dám chần chừ, cũng chẳng dám tơ tưởng gì đến thánh tinh, vội vã đạp nước lao lên trên.

Sát ý khổng lồ tựa như hồng thủy từ một tòa hải lâm tràn tới, sức ép khủng bố đè lên ngươi, hư ảnh ma thần cũng có dấu hiệu vỡ vụn, Việt không thể chống lại cỗ sát ý này.

“Mau tế hắc vũ để bản tọa ra tay!

Thanh âm của hắc điểu vang lên đầy cấp bách, Việt cũng không dám chậm chễ vội vang lên tế cây hắc vũ ra.

Lập tức một luồng hắc khí phun trào hóa thành vô số chiếc lông vũ màu đen bao phủ lấy Việt, đem thân hình của hắn xuyên qua làn nước màu đen, dùng một tốc độ khủng khiếp hướng thẳng lên trên.

Khoảnh khắc lao đi, Việt quay đầu lại nhìn, chỉ thấy một bóng đen khổng lồ từ bên trong rạn san hô lao ra, tuy không thể thấy rõ hình dáng, nhưng hắn vẫn lờ mờ thấy được, dường như là một con rùa...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau