ĐẾ HOÀNG TÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế hoàng tôn - Chương 216 - Chương 220

Chương 216: Bế địa

Rời khỏi trạng thái Thai tức, Việt gạt những tảng cự thạch đè lên người ra, sau đó nhanh chóng bay về phía vách núi, hạ thân xuống động khẩu, nấp ở một bên yên lặng chờ đợi.

Nếu như trung niên nhân kia vừa gặp phải băng nhân bên trong quan tài lập tức quay người bỏ chạy thì e rằng hắn sẽ gặp nguy hiểm, nhưng khả năng này không lớn.

Mặc dù tu vi của băng nhân rất cao, nhưng chỉ có thể phát huy thực lực của trình tự Bình Hoành, lại còn bị hạn chế di chuyển. Còn trung niên nhân kia tu vi chỉ là Tiêu Trưởng viên mãn, tuy nhiên tuổi tác lớn như vậy, kiểu gì chẳng có vài con át chủ bài. 

Hai con mãnh hổ đều đang giận dữ, nếu gặp nhau, tất nhiên sẽ đại chiến long trời lở đất.

Thời gian chậm rãi trôi qua, đã nửa tiếng rồi mà vẫn chưa thấy động tĩnh gì, Việt bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài rồi.

- Hay là hai gã chó chết đó đồng quy vu tận rồi?

Đây là khả năng có thể xảy ra, và cũng là trường hợp có lợi nhất đối với hắn. Việt đưa tay lên mân mê môi dưới, hắn cũng không nắm chắc được bao giờ Mê Thất cổ địa đóng lại, nếu cứ chờ như vậy e rằng bỏ qua một món hời lớn.

Cầu phú quý trong nguy hiểm, hơn nữa hắn vẫn tương đối tự tin vào khả năng bỏ chạy của bản thân, vì vậy quyết định của hắn là quay xuống băng động.

Chậm rãi tiến vào bên trong động, chẳng mấy chốc Việt đã tới được động sảnh, tuy nhiên hắn không thể tiến được vào bên trong, bởi vì ở sảnh môn đã bị một lớp băng dày lạnh lẽo phong tỏa.

Đây không phải băng tuyết bình thường, Việt có thể cảm nhận được lực lượng lưu chuyển bên trong, cho dù hắn có dùng toàn lực thì cũng không thể nhanh chóng phá hủy được băng chướng này.

Tuy tấm bình phong bằng băng này không hề trong suốt, nhưng Việt vẫn có thể quan sát được tình cảnh bên trong, ánh mắt hắn lộ ra kinh hãi.

Chỉ thấy ở cuối động sảnh, chiếc quan tài bạch ngọc đã vỡ tan, hóa thành vô số mảnh vụn bay tứ tán.

Còn băng nhân ở bên trong quan tài lúc này đang lóp ngóp bò lên từ đống băng vụn, miệng đầy máu, rõ ràng bị thương không nhẹ, nhưng vừa thấy cỗ quan tài bạch ngọc bị phá vỡ, lập tức lộ vẻ hoảng hốt, rít lên một tiếng giận dữ, nói:

- Quan tài trường sinh của ta...

- Quan tài trường sinh? Bỏ mình vào quan tài như một người đã chết mà lại gọi là quan tài trường sinh?

Lao Ái cười lạnh không ngớt, vốn dĩ hắn cũng không muốn phí thời gian ở cái xó xỉnh này, nhưng tên tử thi này lại dám phong bế động sảnh, dùng tư thái bề trên ra lệnh cho hắn, quả thực là đáng chết. Tu vi cao thì sao chứ, còn không phải chịu thiệt dưới tay hắn sao?

- Aaa... Nếu ta đã không sống được thì ngươi cũng đừng mong thảnh thơi! Xuống địa ngục đi!

Băng nhân ngửa mặt rống lên, một cỗ khí thế mạnh mã tản ra, nhưng không thể khiến Lao Ái cảm thấy sợ hãi chút nào. Chẳng lẽ hắn còn e ngại một kẻ sắp chết hay sao chứ?

- Còn dám ngông cuồng à? Chịu chết đi!

Lời vừa dứt, một quyền cũng theo đó mà đánh ra, một đường quyền cương bắn thẳng về phía chiếc giường băng vỡ vụn.

- Ha ha ha ha...

Chỉ có điều băng nhân đã phát rồ rồi, hoàn toàn không quan tâm đến đường quyền cương này, chỉ cười điên loạn, rít lên the thé:

- Cùng chết đi...Dứt lời, tu vi của hắn đột nhiên bạo trướng, uy lực tu vi thể hiện ra ngoài lập tức đạt đến Bình Hoành viên mãn, sau đó phá vỡ bình chướng Đệ nhị Bộ, tiến vào Đệ tam Bộ, không dừng lại mà tiếp tục tăng lên, đạt đến cảnh giới nào thì Việt cũng chẳng thể nào rõ ràng được.

Sắc mặt Lao Ái đại biến, tu vi của đối phương tăng lên như vậy, làm sao hắn có thể địch lại chứ?

- Chết đi!

Băng nhân vươn tay vồ tới, Lao Ái còn chưa kịp làm ra phản ứng thì một băng thủ khổng lồ đã tóm lấy hắn.

Một gã Tiêu Trưởng viên mãn lâu năm có thể phân cao thấp với Bình Hoành trình tự, vậy mà ngay cả một tiếng kêu cũng không kịp, lập tức hóa thành băng điêu. Có điều băng điêu này không hề trường tồn, vừa thành hình đã bị đập vỡ, hóa thành những mảnh băng vụn rơi lả tả.

Một vị tu giả Bước thứ hai cứ như vậy biến mất trên cõi đời này!

Đồng tử của Việt co rút lại sợ hãi, một vị tu giả Bước thứ ba, có một vạn người như hắn cũng chẳng bõ cho người ta nhét kẽ răng. Một cỗ nguy hiểm xông thẳng lên đầu, theo bản năng hắn quay người bỏ chạy.

Có điều cơ thể hắn lại không nghe theo sự chỉ huy của hắn nữa, không phải do hắn quá sợ hãi mà có một cỗ uy áp khổng lồ như một tòa đại sơn đè lên người hắn, khiến nhúc nhích một ngón chân cũng khó khăn.

Tiếng cười điên dại từ động sảnh phát ra, lớp băng chướng lập tức vỡ nát, băng nhân ngửa mặt lên trời cười, nhưng là một nụ cười đầy thảm thiết.

Việt nhìn gã băng nhân, chỉ thấy phía sau lưng của gã, năm chiếc dùi màu đen đã cắm rất sâu vào, phần đầu lâu chạm tới da thịt rồi, hơn nữa còn tỏa ra ánh sáng màu lam vô cùng âm u.

- A... Tiểu tử, đến lượt ngươi rồi... Đi chết đi...

Băng nhân cười khằng khặc, hai mắt đã trở nên đỏ ngầu của hắn dán chặt vào gã thanh niên, lộ vẻ hưng phấn quá độ.

- Tiền...tiền bối, xin hãy bình tĩnh! Vãn bối xin giúp tiền bối rút năm chiếc dùi màu đen kia ra khỏi lưng!
- Tiểu tử, giờ đã biết sợ rồi sao? Nhưng muộn rồi!

- Đánh kẻ chạy đi chứ không ai đáh người chạy lại, xin tiền bối hãy cho vãn bối một cơ hội chuộc lại lỗi lầm!

- Ngũ Hồn Đinh đã đâm sâu vào linh hồn của ta, ngươi còn muốn chuộc lại lỗi lầm sao? Mau chết đi!

Một cỗ khí tức khổng lồ bạo phát, băng nhân đưa bàn tay lên muốn bóp lấy tên tiểu tử đáng hận kia, nhưng khi năm ngón tay chuẩn bị nắm lại thì cơ thể hắn đột nhiên run lên từng trận, ngã vật xuống đấy, máu tươi bắt đầu trào ra từ tai, mắt, mũi, miệng. 

Băng nhân cố gắng nhìn về phía gã thanh niên, chỉ thấy hắn giơ bàn tay lên, năm ngón tay cố gắng nắm lại.

- Tiểu tử...ngươi phải chết...

Chỉ có điều lời còn còn chưa nói hết, tay đã rơi xuống đất, hai mắt trợn tròn tràn ngập tiếc nuối, thân thể không hề động đậy.

- Cái này...

Uy áp đè nặng lên người đã biến mất, Việt có chút không thể tin nổi nhìn cỗ thi thể ở bên trong động sảnh, có khi nào đối phương lừa hắn không? Bất quá hắn nhanh chóng bỏ qua khả năng này, thực lực đối phương còn đó, cần gì làm trò.

Việt thận trọng bước tới bên cạnh kiểm tra, xác định được băng nhân đã chính thức lìa trần, hắn mới thở phào một hơi. Đúng là chơi dao nhiều có ngày đứt tay, lần này tí nữa thì hắn ném lại cái mạng.

Nhìn năm chiếc đầu lâu đã ngập sâu vào huyết nhục, Việt không khỏi cảm thấy lạnh gáy. Một vị cường giả khủng bố như vậy, lại bị năm chiếc dùi này hành hạ không biết bao nhiêu năm, cuối cùng không thoát được kết cục vong mạng.

“Ồ, là Ngũ Hồn Đinh sao? Tiểu tử, mau thu lại cho bản tọa!”

Một thanh âm đột nhiên xuất hiện trong đầu, Việt nghe vậy thì hừ lạnh đáp:

- Ác điểu, ngươi bị ngu à? Cường giả như này còn bị giết chết, ta mà động vào thì sẽ có kết cục thế nào chứ?

“Tiểu tử, linh hồn của tên ngu ngốc này đã bị Ngũ Hồn Đinh thôn phệ, linh hồn lực của một gã Đệ Tam Bộ viên mãn không phải chuyện đùa, có thể giúp tốc độ hồi phục của bản tọa tăng lên một ít! Coi như trả ơn ta giúp ngươi thoát khỏi Phi Tiên Bộc!”

Việt có chút suy nghĩ, cuối cùng vẫn thu lại năm chiếc đinh đáng sợ này, lau đi vết máu rồi ném vào trong nhẫn. Đối phương cũng đã giúp hắn nhiều, bản thân hắn cũng không thể quá mức được.

Đảo mắt nhìn quanh động sảnh một lần nữa, những mảnh vụn thi thể của Lao Ái vương vãi đầy đất, Việt có chút tiếc nuối định rời đi thì khựng lại, ánh mắt hắn rất nhanh tập trung vào một mảnh băng vụn có bàn tay bên trong, bởi vì trên ngón út có một chiếc nhẫn không gian.

- Tài phú của Tiêu Trưởng viên mãn, chắc chắn sẽ cho ta một kinh hoàng đây!

Cảm giác hạnh phúc đến thật đột ngột, Việt nhanh chóng bước đến muốn nhặt khối băng lên. Chỉ có điều khi sắp tới gần khối băng, thì cánh tay của hắn đột nhiên trở nên hư huyển. Hắn còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, thì cơ thể hắn cũng theo đó trở nên mờ ảo, dường như chỉ cần một cơn gió thôi cũng có thể làm hắn biến mất.

- Chết tiệt! Khoan đã, đừng vội vàng như vậy?

Việt chẳng nhẽ còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra sao, cả người hắn lập tức vồ tới, nhưng khi chỉ còn cách đúng một gang tay, thì hắn đã hoàn toàn biến mất khỏi động sảnh, chỉ có tiếng chửi bới đầy uất ức vẫn quanh quẩn đâu đây.

Chương 217: Lãnh nhẫn

Đưa mắt nhìn bình chướng cổ xưa bao quanh Mê Thất Cổ Địa, Việt bỗng nảy sinh mong muốn được gục đầu vào vai một ai đó rồi khóc thật to, mặc cho người ta an ủi vỗ về mình.

Chỉ một chút, một chút nữa thôi, tại sao chứ, tại sao lại phong bế đúng vào lúc đó? Tại sao không thể chậm lại vài giây chứ?

Hắn có cảm giác mình như mấy đứa trẻ con bị đem ra làm trò cười vậy, người lớn đưa đồ ăn đến miệng nhưng đến lúc định cắn thì lại giựt về rồi cười ha hả với nhau. Cảm giác của hắn lúc này y hệt như vậy.

- Tại sao chứ...

Việt không kìm được, cơ thể khuỵu xuống, ánh mắt đẫm lệ nhìn về tấm bình chướng bao quanh Mê Thất Cổ Địa, một món hời cứ như vậy tuột khỏi tay trong gang tấc, thử hỏi làm sao hắn có thể gắng gượng được chứ?

- Vị tiểu huynh đệ này, hãy gắng gượng, lần này không thu được gì thì lần tới sẽ gặp may thôi! Mê Thất cổ địa cũng không phải phong bế vĩnh viễn!

Một thanh âm trầm thấp vang lên bên tai, bàn tay thô ráp vỗ nhẹ lên vai của Việt. Hắn quay đầu lại, chỉ thấy đứng bên cạnh hắn là một vị trung niên đang nở nụ cười hào sảng.

- Lời vàng ngọc của lão ca như chiếc búa nện vào đầu khiến ta giật mình tỉnh cơn mê, toát mồ hôi vì xấu hổ! Đa tạ!

Việt chậm rãi đứng dậy chắp tay đa tạ, bộ dáng vô cùng thành khẩn. Đương nhiên cũng chỉ là làm bộ mà thôi chứ những đạo lý đó có gì mà hắn không hiểu chứ, hơn nữa chuyến đi lần này hắn cũng kiếm được kha khá rồi.

- Tiểu huynh đệ, ngươi nói năng thật lễ độ, trẻ tuổi như ngươi mà đạt đến Đệ nhị Bộ, có lẽ cũng là đệ tử của danh môn đại phái! Ta từng gặp không ít thiên tài, không mắt cao hơn trời thì cũng lạnh lùng cao ngạo! Haiz...

Trung niên hán tử rất hài lòng trước thái độ của Việt, nhưng khi nhắc đến đệ tử của các thế lực lớn thì lắc đầu chán nản, xem bộ dáng thì không phải là cảm giác khách quan mà có không ít lần va chạm trực diện rồi.

- Mỗi người mỗi tính cách thôi lão ca! Tiểu đệ độc tự, Việt, không rõ cao danh quý tính của lão ca?

- Ta là Địch Lâm, chỉ là một tán tu nhưng ở mạn Bắc đảo cũng có chút tiếng tăm, Độc Tự huynh đệ nếu có đến Nhạn Bắc Thành, gặp việc gì cứ báo danh ta!

Trung niên hán tử giới thiệu tên mình, đồng thời đưa tay lên vỗ ngực đảm bảo, có điều không phải kiểu tự đắc kiêu ngạo, mà mang đậm vẻ hào sảng trực diện của lãng khách giang hồ, khiến Việt sinh ra hảo cảm lớn.

- Thì ra là Địch lão ca, cửu ngưỡng đại danh! Nếu có dịp nhất định sẽ...Ủa, bên kia có chuyện gì mà tụ tập đông như vậy nhỉ?

Việt đảo mắt về phía sau lưng của Địch Lâm, ở bình địa nơi xa lúc này đang tập trung vô số người. Mê Thất cổ địa vừa mới bị phong bế, tu giả đồng loạt bị truyền tống trở ra, nên có đông người ở khu vực này là đương nhiên, nhưng vài trăm người tụ tập một chỗ như vậy thì đúng là kỳ lạ.

- Chúng ta mau tới xem có chuyện gì!

Hai người một trước một sau mau chóng tiến về phía đám đông.

Ở trung tâm bình địa rộng lớn, tập trung toàn bộ ánh mắt của đám đông là hai thanh niên đang đứng đối mặt với nhau, người chưa động nhưng khí thế tỏa ra khiến tu giả Bước thứ nhất cũng chẳng dám tụ lại mà chỉ có thể ngưỡng vọng từ xa mà thôi.

- Vũ Văn Thác, ngươi dám đả thương sư huynh của ta, chắc ngươi biết hậu quả sẽ là gì chứ?

Người lên tiếng trước là một gã thanh niên cực kỳ trẻ tuổi, dáng vẻ bề ngoài không già hơn chút nào so với Việt. Hắn mặc một bộ y phục màu lam, trên người toát một cỗ khí tức lạnh lẽo khiến người ta không rét mà run.

- Cái gì, là Sơn Thủy Kiếm Vũ Văn Thác?

Địch Lâm nghe thấy vậy thì giật mình nhìn về phía hai người thanh niên đang là tâm điểm của quần chúng.

- Vũ Văn Thác, người này có tiếng tăm lắm sao?
Việt đương nhiên là chưa từng nghe đến cái tên Vũ Văn Thác này, liền quay sang hỏi Địch Lâm.

- Tiểu huynh đệ chưa từng nghe qua sao? Vậy Tam đại Kiếm Tử của Kiếm Viện tiểu huynh đệ đã từng nghe qua rồi chứ?

- Ta đã từng nhìn thấy Phong Kiếm Tử, lẽ nào Vũ Văn Thác chính là một trong hai người còn lại? Là Hỏa Kiếm Tử hay Luân Kiếm Tử vậy? 

- Cũng không đến mức đó, nhưng Cao Sơn Lưu Thủy Vũ Văn Thác, ở Kiếm Viện được xưng tụng là Đệ nhất thiên tài bên dưới Tam đại Kiếm Tử, thậm chí có người gọi hắn là Đệ tứ Kiếm Tử đó!

- Lợi hại như vậy?

Việt không kìm được mà đảo ánh mắt tới gã thanh niên kiếm tu Vũ Văn Thác. Một thân bạch y tung bay, sau lưng đeo trường kiếm đúng thói quen của một kiếm khách, các ngón tay thon dài như kiếm vậy, ánh mắt sắc bén nhìn gã trẻ tuổi đang đứng đối diện với mình, lạnh lùng nói:

- Hậu quả? Chỉ sợ ngươi chưa đủ tư cách bắt ta gánh chịu hậu quả?

- Nhớ kỹ, người đánh bại ngươi hôm nay tên là Lãnh Nhẫn!

Theo lời nói của Lãnh Nhẫn, một luồng khí lạnh lẽo cũng theo đó mà ra, không khí xung quanh trở đông kết lại, thậm chí có thể thấy vài bông tuyết xuất hiện.

- Lão ca, Lãnh Nhẫn này phải chăng cũng là nhân vật tên tuổi của Hàn Viện?

Việt tiếp tục quay sang hỏi Địch Lâm.

- Lãnh Nhẫn...ta chưa từng nghe qua tên của người này, cũng không biết có phải người trong Hàn Viện hay không!

- Ách, cái này...

Việt có chút ngạc nhiên. Theo suy nghĩ của hắn thì Lãnh Nhẫn này hàn khí bức nhân chắc là đệ tử Hàn Viện rồi, hơn nữa lại dám chặn đường Vũ Văn Thác, hiển nhiên cũng không phải kẻ vô danh tiểu tốt. Vậy mà thực sự đúng là một kẻ vô danh tiểu tốt.
- Lữ Thanh, ngươi tìm đâu ra tên vô danh tiểu tốt này vậy? Gọi Hàn Minh đến thì may ra còn khiến ta coi trọng đôi phần!

Vũ Văn Thác nhìn về phía thanh niên đứng phía sau Lãnh Nhẫn, ngoài cười nhưng trong lòng không cười.

- Vũ Văn Thác, Hàn sư huynh chưa chắc có thể đánh bại ngươi, nhưng Lãnh sư đệ thì lại khác!

Lữ Thanh hung hăng đáp, rõ ràng rất tự tin với thực lực của sư đệ mình. Lời này lọt vào tai của Vũ Văn Thác thì lại thành rất chối. 

- Một gã Hỗ Căn viên mãn thì có thể làm được trò trống gì chứ!

Lời vừa dứt, trên người Vũ Văn Thác bạo phát một cỗ khí tức cực kỳ cường đại, trầm trọng như núi, lại mềm mại như nước, hoàn toàn nuốt chửng lãnh khí đang chiếm giữ không gian. Đương nhiên rồi, vì tu vi của họ Vũ Văn là Tiêu Trưởng sơ kỳ, hơn một trình tự so với đối phương.

- Hỗ Căn cũng đủ trảm ngươi rồi! Sư đệ, hắn để lại trên ngực ta một vết kiếm!

- Sư huynh yên tâm, ta sẽ để lại cho hắn một kỷ niệm không bao giờ quên!

Lãnh Nhẫn mặt không chút biểu tình, thái độ rõ ràng chẳng coi kẻ có danh tiếng lẫy lừng như Vũ Văn Thác vào đâu.

- Được, hôm nay ngươi phải chết!

Thái độ của Lãnh Nhẫn đương nhiên kích nộ Vũ Văn Thác, hắn không kìm nén được nữa, thân hình lao đến trước mặt đối phương, hai ngón tay chập lại thành chỉ đâm tới.

- Nếu không rút kiếm, ngươi sẽ không còn cơ hội!

Thanh âm vang lên bên tai, Vũ Văn Thác đột nhiên cảm giác kiếm chỉ của hắn bị khựng lại một nhịp, thừa dịp đó hàn khí xung quanh ngưng tụ thành một băng trảo bổ thẳng vào ngực hắn.

Trong ánh mắt kinh ngạc của quần chúng, Cao sơn lưu thủy Vũ Văn Thác bị đánh bay ngược về phía sau.

- Hừ!

Hừ lạnh một tiếng, ánh mắt Lãnh Nhẫn càng thêm lạnh lẽo, không phải cái lạnh của núi băng, mà là cái lạnh khiến người ra tuyệt vọng.

Hắn vẫn không thèm động thân, chỉ cách không trảo tới một quyền, lập tức băng sương từ bốn phương tám hương tụ tập lại phía trước Vũ Văn Thác, tổ hợp thành băng trảo bổ xuống.

Một trảo này khiến thiên địa cũng phải nhợt nhạt, người đối mặt với băng thủ cảm thấy vừa khó chịu, vừa áp lực.

- Cách không hóa băng trảo? Linh thuật này...

Việt khẽ nhíu mày, bởi vì hắn nhận ra linh thuật mà Lãnh Nhẫn sử dụng rất giống với băng nhân bên trong quan tài đã bị Ngũ Hồn Đinh giết chết.

Không phải giống, mà là rất giống, thậm chí có thể chính là một bộ linh thuật, lẽ nào chỉ là trùng hợp?

- Lẽ nào tên điên đó là người của Hàn Viện sao?

Chương 218: Kết quả

Thực lực của đối phương khiến Vũ Văn Thác cảm thấy khiếp sợ, nào dám giữ tư thái cao cao tại thượng, lập tức rút thanh trường kiếm sau lưng ra. Kiếm ảnh như một tấm bình chướng phong tỏa thiên địa.

Rắc rắc!

Tiếng băng vỡ vang lên, băng trảo xuyên qua lưới kiếm ảnh, lập tức bị cắt làm trăm mảnh, nhưng những mảnh băng này được một lực lượng vô hình dẫn dắt, chỉ trong chớp mắt đã tổ hợp lại thành một băng thủ khác, trảo vào ngực của Vũ Văn Thác.

- Không thể nào! Sao lại mạnh như vậy?

Một trảo này Vũ Văn Thác không thể né kịp, thân hình bắn ngược ra sau, linh lực hộ thể vỡ tan, trước ngực bị xé toạc một mảng, máu không kịp phun ra vì hàn khí đã theo đó xâm nhập bên trong cơ thể.

- Ngươi phải chết!

Vũ Văn Thác loại bỏ hàn khí, toàn bộ tinh thần tập trung vào thanh trường kiếm trong tay, ánh mắt nhìn chằm chằm đối thủ, khí thế mãnh liệt như đại dương bộc phát, một kiếm như đại hà tung hoành đâm tới.

Lãnh Nhẫn song thủ huy động, khí thế của hắn không mãnh liệt, không trầm trọng, nhưng lại khiến cả một vùng không gian bị đình trệ.

Tiếng băng vỡ vang lên như pháo hoa, khắp trời đều là kiếm ảnh, hai người đại chiến như sơn hô biển gầm.

- Thuỷ chi kiếm, đại lãng vô tình!

Nhân ảnh trên không, Vũ Văn Thác hai tay cầm kiếm vung mạnh, kiếm kình hùng hồn như nước liên miên bất tuyệt, cuồn cuộn vô tình.

- Đối mặt với đại hàn, biển cũng phải đóng băng, lấy đâu ra sóng nữa!

Lãnh Nhẫn chậm rãi nói, một đào hàn mang nhợt nhạt khuếch tán, kiếm thế cuồn cuộn mênh mông của Vũ Văn Thác trở nên cứng nhắc, kiếm kình của hắn cũng bị đình trệ, uy lực suy giảm, sắc mặt hắn chiếu lên băng tinh, mang theo không ít kinh hoảng.

Lại một băng trảo xuyên qua làn kiếm ảnh, lần thứ ba Cao sơn lưu thủy Vũ Văn Thác bị đánh bay ra ngoài, miệng phun ra máu tươi.

- Lãnh Nhẫn này mạnh thế sao, Vũ Văn Thác hoàn toàn bị đè ra đánh!

- Vũ Văn Thác hoàn toàn không phải đối thủ! Ta có chút hồ đồ rồi, ai mới là Tiêu Trưởng đây?

Không ít người mắt tròn mắt dẹt, có chút không tin vào mắt mình. Nhân vật được xưng tụng là vị Kiếm tử thứ tư của Kiếm Viện, vậy mà bị một gã vô danh tiểu tốt đè ra đánh cho không ngẩng nổi đầu lên.

- Vũ Văn Thác, ngươi khiến ta thất vọng quá, ta còn tưởng sẽ được đại chiến thực sự, nhưng ngươi đến tư cách để ta toàn lực ứng phó cũng không có!

Lãnh Nhẫn nhạt giọng, ánh mắt lạnh lùng của hắn đã lóe lên một chút sắc thái, đó là sự thất vọng. Nhưng còn có người thất vọng hơn, đó chính là Lữ Thanh.

Hắn biết rõ tính cách của sự đệ mình, nếu Vũ Văn Thác chỉ được như thế thì sư đệ mình hứng thú ra tay tiếp cũng chẳng có, kết thúc nhạt nhẽo như vậy thì thương đau mà hắn muốn Vũ Văn Thác phải gánh chịu coi như không có.

Hai mắt đỏ ngầu, Vũ Văn Thác đứng giữa một đống đổ nát, không phải đất đá mà là băng tinh, cả hai chân và toàn bộ phần thân bên phải của hắn bị đóng băng, không tài nào cử động được.

- Thất vọng sao...

Một cỗ kiếm khí trên người xông thẳng lên trời, Vũ Văn Thác không hề động đậy, nhưng băng tinh ngưng kết lại bị chém thành vô số mảnh vụn. Toàn thân hắn toát ra sự sắc bén vô hình, dường như chỉ một ánh mắt cũng có thể khiến người đối diện bị chém làm muôn mảnh.
- Là kiếm ý! Không, chỉ là vô hạn tiếp cận với kiếm ý thôi! Vũ Văn Thác lâm trận lĩnh ngộ nửa bước kiếm ý!

Không biết ai là người đầu tiên kêu lên, lập tức kéo theo sự hỗn loạn đến từ đám đông vốn dĩ đang thất vọng vì kết quả nhạt nhẽo của trận chiến.

- Kiếm ý? Lão ca, đó là cái gì vậy?

Việt nghe thấy khái niệm rất mới này, quay sang hỏi Địch Lâm.

- Kiếm ý, chính là ý chí của kiếm, cụ thể như nào ta không rõ, đó là thứ chỉ dành cho đao khách và kiếm khách!

Địch Lâm khẽ lắc đầu, hiểu biết của hắn rất rộng, nhưng cũng không phải kiếm khách nên chẳng nắm được bao nhiêu về cái gọi là kiếm ý kia.

- Tốt tốt, xem ra ngươi cũng có chút cân lượng!

Lãnh Nhẫn không buồn mà còn tỏ ra hưng phấn, nở nụ cười nhạt, không nhân cơ hội tấn công mà kiên nhẫn chờ đợi đối thủ đột phá. Hắn không chỉ muốn chiến một trận xứng tầm, mà còn rất tự tin vào bản thân.

- Lãnh Nhẫn phải không, ta thừa nhận ngươi rất mạnh, nhưng đáng tiếc, ta đã lĩnh ngộ nửa bước kiếm ý, ngươi tất bại!

Một cước dẫm nát băng tinh, Vũ Văn Thác lăng không lao tới, kiếm kình dạng tròn giống như triều thuỷ làn tràn, phô thiên cái địa.

- Chết tiệt, kiếm của ta sao thế này?

- Cả kiếm của ta nữa! Định cho ta!

Đám quần chúng đang quan chiến, những ai là kiếm khách đều cảm thấy thanh kiếm của mình như con mãnh thú muốn rời vỏ, không ngừng rung lên. Những ai tu vi kém đều phải ném kiếm vào trong không gian chứa đồ, nếu không thì kiếm đã tự động rời vỏ rồi, đó thực sự là nỗi nhục lớn nhất của kiếm tu.

Kiếm khí phủ rợp trời, băng tinh văng tung toé, hai vị thanh niên thiên tài đánh từ Đông sang Tây, lại từ Tây sang Bắc, từ trên trời đánh xuống dưới đất, dây dưa không rõ. Mặc dù ở Mê Thất Hồ tu giả Bước thứ hai vẫn không thể phi hành, nhưng lăng không thì thoải mái.Có thể nhìn ra, hai người hoàn toàn là ngang cơ, đến lúc này thì Lãnh Nhẫn cũng không thể đè đối phương ra đánh nữa rồi.

- Không ngờ Vũ Văn Thác lại đột phá, xem ra trận này Lãnh Nhẫn khó mà có thể chiến thắng!

Địch Lâm khẽ lắc đầu, trong mắt của hắn thì Vũ Văn Thác càng đánh càng hăng, thậm chí còn dần dần chiếm ưu thế trước đối thủ. Kiếm thế như đại sơn đè nặng xuống nghiền ép băng tinh, kiếm khí lại như nước chảy không thể nào nắm bắt, quét sạch toàn bộ sương lạnh.

- Không, Lãnh Nhẫn đang tự đè ép bản thân, sau khi cảm ngộ đủ, sẽ tung ra tuyệt chiêu của mình!

Việt không đồng ý với quan điểm này. Nói một cách đơn giản thì Lãnh Nhẫn đang mượn sự đè ép của Vũ Văn Thác để cảm ngộ cái gì đó, vị kiếm khách của Kiếm Viện này không khác gì một món đồ, đến khi dùng xong thì vứt đi mà thôi.

- Tốt lắm, tác dụng của ngươi đã hết rồi!

Lãnh Nhẫn đánh tán một đạo kiếm khí, rồi nhanh chóng lui về phía sau, ánh mắt lóe ra sự hài lòng, nở nụ cười nhạt.

Vũ Văn Thác cũng là người thông minh, nhìn bộ dáng của đối phương lập tức hiểu ra mọi chuyện, càng thêm phẫn nộ, hai mày như kiếm nhướng lên, kiếm ý hùng hồn khiến y phục hắn tung bay, không gian cũng trở nên mơ hồ.

- Lãnh Nhẫn, ngươi dám lợi dụng ta, nhưng lại giúp ta lĩnh ngộ nửa bước kiếm ý, đây chính là sai lầm của ngươi! Thủy chi kiếm, nộ long xuất hải!

Vũ Văn Thác quát khẽ, mặt đỏ ửng, kiếm ý rợp trời cuồn cuộn không ngừng, tựa hồ như có linh tính, chỉ thấy thân hình hắn lao tới, cổ tay hơi rung, trường kiếm như một con nộ long, phát ra một tiếng ngâm trùng thiên.

- Sự lạnh lẽo không phải đến từ băng giá, mà đến từ chính cõi u minh trong lòng của mỗi người!

Đối mặt với một sát chiêu cực độ mạnh mẽ của đối thủ, Lãnh Nhẫn không có chút phản ứng gì, chỉ chậm rãi lẩm bẩm mấy câu. Nhưng theo mỗi từ của hắn, mặt đất dưới chân lập tức đóng băng, nhanh chóng lan rộng ra bốn phương tám hướng, không khí cũng ngưng kết lại, sương lạnh dày đặc bao phủ cả một vùng.

Đến tận giây phút cuối cùng, Lãnh Nhẫn mới xuất trảo, chỉ thấy hư ảnh một băng nhân xuất hiện vồ thẳng tới Vũ Văn Thác.

Hai sát chiêu va chạm, kiếm khí toán loạn bắn ra bốn phương tám hướng, mang theo cả sương kình lạnh lẽo phong tỏa không gian, khiến tất cả quần chúng đang tham chiến dù đã cách rất xa vẫn phải nhanh chóng lui lại. Mấy vị Tiêu Trưởng giả tự tin vào bản thân đều bị băng kình kiếm khí làm trọng thương.

Địch Lâm là kẻ lọc lõi, vừa thấy áp lực từ cú va chạm sắp xảy ra đã nhanh chóng lui lại, còn có lòng tốt nhắc gã thanh niên mới quen một câu. Nào ngờ đối phương không lĩnh lòng tốt của hắn, vẫn dửng dưng đứng đó.

Đang định lên tiếng trách mắc nhưng lời vừa ra đến miệng thì Địch Lâm đã phải nuốt ngay trở lại, vì trong ánh mắt của hắn, gã thanh niên bỗng hóa thành một đạo nhân ảnh đỏ như máu, dù dư kình mạnh mẽ đến mấy cũng không mảy may trầy xước.

Kiếm khí biến mất, sương mù cũng chậm rãi tan đi, giờ phút này không ai dám nháy mắt, chờ đợi kết quả cuối cùng.

Hai bóng người lúc này đã cách nhau trăm trượng, một đứng một nằm, hiển nhiên trận chiến đỉnh cao này đã đến hồi kết.

Kết quả, đã có rồi!

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Anh em bằng hữu đọc thấy hay thì tích cực ném nguyệt phiếu kim đậu... các thứ nha, ai chưa vote thì bỏ chút thời gian vote 10*, bản tác xin đa tạ!

Chương 219: Đột phá

Chiến cuộc tan, người người bắt đầu tản đi.

- Không ngờ Vũ Văn Thác lại thất bại! Đệ tử Hàn Viện trước giờ vẫn lép vế hơn so với các thế lực khác, xem ra có khả năng quật khởi rồi!

Vừa đi, Địch Lâm vừa lắc đầu, than thở không thôi.

- Sao lại nói vậy lão ca? Đệ tử Hàn Viện yếu nhược như vậy?

Việt đi ngay bên cạnh hắn, thấy vậy thì hứng thú hỏi.

- Kiếm Viện có Tam đại Kiếm Tử, Tinh Viện có Tam đại Tinh Tử, Đao Viện có Tam đại Đao Thiếu, các thế lực khác cũng vậy, riêng Hàn Viện chỉ có lưỡng đại thiên kiêu mà thôi, là Băng Linh và Tuyết Linh!

- Lãnh Nhẫn này nếu đột phá Tiêu Trưởng, e rằng không yếu hơn so với Lam Đồng của Lam Tà Cung!

Nghe Địch Lâm giải thích, Việt không khỏi lẩm bẩm mấy câu. Lãnh Nhẫn thực lực như vậy, nếu đột phá hoàn toàn có thể đứng vào hàng ngũ Đệ tam thiên kiêu, sánh vai với Phong Trung Diệp và Lam Đồng.

- À đúng rồi, Độc Tự tiểu huynh đệ, tháng sau bọn ta có một chuyến ra khơi, có hứng thú đi cùng không?

Địch Lâm chợt nhớ ra điều gì đó, gương mặt hứng khởi quay sang hỏi.

Ra khơi? Nghe cứ như đi biển nhỉ? Việt có chút buồn cười, đương nhiên hắn hiểu ý của đối phương, chính là rời khỏi Mê Thất Đảo đi săn bắt yêu thú hoặc tìm kiếm chút dược liệu hiếm trong mấy tòa cô đảo trên Mê Thất Hồ.

- Lão ca không sợ ta làm vướng tay vướng chân sao?

- Vướng tay vướng chân?

Địch Lâm bật cười, vỗ vai gã thanh niên.

- Thực lực của đệ còn trên ta, ta còn lo mình làm vướng tay vướng chân đệ đây!

Đương nhiên chẳng có ai mới gặp nhau lần đầu đã dám rủ tham gia mạo hiểm cả, từ tình huống ban nãy Địch Lâm đã đại khái nắm được thực lực của đối phương, vì vậy mới dám mời hắn đi cùng.

- Được, ta đồng ý! Nhưng trước mắt ta muốn bế quan đột phá, e rằng chưa thể đi theo lão ca ngay được!

Việt nhanh chóng đồng ý, vì thực tế hắn cũng chưa biết phải đi đâu.

- Được, vậy thì một tháng sau gặp nhau ở Bắc Lãng thành, Phiêu Hương lâu!

Hai người chốt lịch hẹn và nơi gặp, sau đó chia tay nhau mỗi người đi một con đường riêng.

Việt không tìm kiếm một tòa thành để nghỉ ngơi mà tiến vào chốn rừng núi, tìm kiếm một nơi kín đáo tiến hành đột phá. Trong quá trình đột phá mà bị làm phiền thì hơi bị mệt.

.....

Mở nắp chiếc hộp ngọc, luồng hương khí xộc vào mũi khiến Việt cảm thấy đặc biệt thư thái.Hắn cầm đóa Linh Dịch hoa lên, cánh hoa trong suốt có thể thấy rõ những dòng tinh hoa chuyển động ở bên trong, có điều một kẻ không có chút xúc cảm trước cái đẹp như Việt thì khó mà tốn thêm một giây để ngắm, lập tức nhét vào miệng.

Một cỗ tinh hoa thiên địa khổng lồ tràn vào cơ thể, thần thức của Việt lại xuất hiện ở chốn Thiên cung, đứng trước tòa cung điện ở trung tâm. Hai cánh cửa cao cả trăm trượng vẫn lặng lẽ đứng đó, cổ lão mà uy nghi.

Cảm nhận được lực lượng khổng lồ mà Huyết Hải cung cấp cho thế giới thể, những đồ đằng cổ xưa được lạc trên hai cánh cửa đột nhiên sáng lên, rồi tự động chuyển dịch như quẻ kinh dịch vậy.

Ánh mắt chuyển lên tấm biển đặt bên trên đại môn, ba chữ cổ tràn ngập sự nguyên thủy cổ lão, Việt vẫn không đọc được, nhưng hắn không nghĩ bản thân cần phải tìm cách phiên dịch ba chữ này.

Ở một cõi nào đó, Huyết Hải dậy lên từng cơn sóng điên cuồng, từng đợt sóng khổng lồ đổ về Bỉ ngạn. Trong hỗn độn hắc ám, vô số quang điểm xuất hiện, phát sáng rực rỡ như những vì sao trên bầu trời đêm. Những luồng sáng này đồng loạt chiếu tới Nam thiên môn, soi rọi cả chốn Thiên cung tráng lệ.

Chín vầng mặt trời hạ xuống hướng tây, cung điện lầu các ở dưới ánh trời chiều nhuộm thành màu vàng và màu đỏ sáng rọi phi thường thánh khiết, mái ngói đều vờn quanh vầng sáng tường hòa.

- Đây là thiên địa của ta, chữ viết, cũng phải là chữ viết của ta!

Thanh âm uy nghi vang khắp Thiên cung, thần thức của Việt vẫn tập trung vào tấm biển sơn son thiếp vàng bên trên đại môn.

Ba chữ cổ không thể nào đọc được chậm rãi biến đổi, vẫn là những đường nét uốn lượn như long đằng phượng vũ, vẫn tràn ngập vẻ sơ khai của thiên địa, nhưng đã không còn bí ẩn gì đối với hắn nữa.

Những luồng sáng từ khắp các chốn Bỉ Ngạn chiếu tới Thiên Cung, toàn bộ đều tập trung soi rọi tòa cung điện uy nghi này, Việt chuyển ánh mắt xuống hai cánh cửa, những đồ đằng càng lúc càng sáng rọi, sự chuyển dịch cũng trở nên phức tạp hơn rất nhiều.

- Điện Linh Tiêu, khai!

Theo thanh âm của Việt vang lên, một tiếng chuông du dương xa tắp, chấn động thiên cổ.

Ầm!
Đại môn nặng nề mở ra, cảnh sắc bên trong tòa cung điện trung ương của Thiên cung chậm rãi hiện ra trong tầm mắt của Việt.

Đối với một người đến từ Địa cầu thì Linh Tiêu Điện là một địa danh quá nổi tiếng, đặc biệt là trong văn hóa Á Đông.

Trong hệ thống thần thoại, Ngọc Hoàng là Đức Chí tôn, là người cai quản tam giới, đứng đầu chư tiên, và Điện Linh Tiêu nằm ở trung ương của Thiên Đình chính là nơi quần thần hội họp, Ngọc Đế tiếp chư tiên.

Chỉ có điều Điện Lăng Tiêu trước mắt vàng son tráng lệ, uy nghiêm vô cùng, nhưng không có lấy một mống người, trống vắng đến lạ thường, chỉ có những cây cột thật lớn đứng sừng sững.

Trên mỗi cây cột đều lẩn quẩn một đầu tiên linh, có thanh long, chu tước, côn bằng, bạch tượng..., nhe nanh múa vuốt, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện ra chúng cũng không phải là tiên linh chân chính, mà đều là sự hiển hóa của những lạc ấn khắc trên những chiếc cột này.

Có thể nhìn thấy một số tiểu long từ trong cây cột bay ra, lấp lánh sáng xanh, cùng với mấy con chu tước cũng thoát khỏi gông cùm xiềng xích, bay lượn phun lửa trên hư không, vẽ ra từng đạo ánh lửa đỏ thẫm. Lại có bạch hổ ôm đầu nằm ngủ dưới một chiếc cột, thật sinh động làm sao.

Thần thức của Việt nhanh chóng chuyển tới nơi tận cùng của Điện Linh Tiêu, đối diện với điện môn, dường như tồn tại một vật gì đó, chỉ có điều hắn không tài nào thấy rõ được, rõ ràng không có gì che mắt, nhưng lại không thể tường tận.

Thần thức tiến vào bên trong Điện Linh Tiêu, muốn đi tới nơi tận cùng để xem rốt cuộc là thứ gì, nhưng bên trong tòa chính điện này áp lực nặng nề, mỗi nhích tới một phân cũng vô cùng khó khăn.

Huyết Hải nhanh chóng luyện hóa nốt tinh hoa thiên địa còn lại của Linh Dịch Hoa, sóng huyết cuồn cuộn đổ về sông suối. Bỉ Ngạn sáng rực, từng đợt quang mang xuyên qua hắc ám chiếu rọi Nam Thiên Môn.

Lực lượng thế giới truyến tới đối kháng với áp lực bên trong Điện Linh Tiêu, thần thức của Việt theo đó chậm rãi tiến về nơi tận cùng kia.

Nhưng cũng chỉ đi được nửa đường, thì bắt buộc phải dừng lại, vì thế giới lực đã không còn đủ nữa rồi, toàn bộ tinh hoa của Linh Dịch Hoa đã được sử dụng một cách triệt để đến mức không thể triệt để hơn.

Thần thức thoát khỏi thế giới thể, Việt mở mắt ra, cũng chỉ biết thở dài mà thôi. Một đóa Linh Dịch Hoa có thể khiến Bình Hoành sơ kỳ đột phá đến hậu kỳ, nếu tích lũy đủ còn có thể viên mãn, vậy mà với hắn thì vẫn không thấm vào đâu.

- Tu vi của ta bây giờ, có thể sánh ngang Tiêu Trưởng trung kỳ đi!

Chậm rãi đứng dậy, cảm nhận được lực lượng mạnh mẽ bên trong cơ thể, Việt có thể tự tin khẳng định nếu tái chiến với Lam Đồng hay Phong Trung Diệp, hắn hoàn toàn có thể đánh bại đối phương.

- Đúng rồi, còn hai gốc Giao Cân Thảo, phải tranh thủ luyện hóa để gia tăng cường độ thân thể mới được!

Việt chợt nhớ ra hai gốc Giao cân thảo, đang định lấy ra luyện hóa thì đột nhiên một thanh âm vang lên trong đầu khiến hắn cảm thấy rất mất hứng:

“Tiểu tử, Giao Cân thảo với ngươi vô tác dụng!”

“Ác điểu, ngươi lảm nhảm gì vậy?”

Thần thức tiến vào bên trong nhẫn không gian, quyết hỏi cho ra lẽ.

“Tiểu tử, ngươi tu luyện Thiên Ma Thể, chỉ có hung sát khí mới giúp được ngươi, giao cân thảo mặc dù ẩn chứa giao long lực nhưng với ngươi vô tác dụng.”

Việt khẽ thở dài, cố gắng trao đổi với hắc vũ thêm vài câu, cuối cùng đành bỏ cuộc. Hắn quyết định xuất quan, tìm một thành trấn ăn uống cho lại sức, sau đó tiến về phía Bắc hội họp với Địch Lâm.

Chương 220: Ra khơi

Bắc Lãng thành là một tòa thành thị ven hồ, có bến cảng lớn nhất ở mạn Bắc đảo, vì vậy đây là nơi tập trung rất đông những kẻ đam mê mạo hiểm, muốn dong buồm ra khơi tìm kiếm cơ hội đổi đời.

- Phí vào thành một ngàn linh tệ!

Giao nộp phí vào thành, Việt đang định bước qua thành môn, thì phía sau đột nhiên truyền đến tiếng quát lớn:

- Mau mau cút sang một bên!

Mặc dù chưa hiểu chuyện gì xảy ra nhưng theo bản năng Việt lập tức tránh sang một bên, quay đầu nhìn lại.

Chỉ thấy trong tầm mắt của hắn là một đoàn dị thú mạnh mẽ đang lao tới, trên lưng mỗi đầu hung thú đều có một tên nhân loại trẻ tuổi cưỡi lên, từ khí tức có thể xác định đều là cường giả Bước thứ hai.

Điều đáng nói là khi đoàn người đi trước thành môn cũng không hề có dấu hiệu dừng lại, đám thành vệ cũng không có ý định ngăn cản mà còn nhanh chóng tránh sang hai bên nhường đường cho đoàn người vào thành. Hiển nhiên những người ngồi trên lưng dị thú đều có thân phận cao.

- Gì mà hách dịch quá vậy?

Nhìn theo bóng dáng của đám thanh niên, Việt không khỏi lẩm bẩm mấy câu, bị một gã thành vệ nghe thấy, lập tức lên tiếng chỉnh hắn:

- Tiểu tử, nói năng cẩn thận kẻo rước họa vào thân đấy!

- Lão ca, nhìn ngươi cũng một thân nam tử hán đại trượng phu, cớ gì phải khúm núm như vậy chứ?

- Thiếu niên vô tri!

- Hóa ra có ẩn tình bên trong sao? Xin lão ca chỉ giáo!

- Bọn họ đều là đệ tử của Mê Thất học viện, được quyền tiến vào tất cả thành trấn trên đảo mà không cần phải trả phí! Thôi không lằng nhằng, trả phí rồi thì mau vào thành đi!

Việt đang muốn hỏi tiếp về nơi gọi là Mê Thất học viện kia thì gã thành vệ đã đuổi hắn đi. Hắn không còn cách nào khác đành ngậm miệng lại, nhanh chóng bước qua thành môn.

Bên trong Bắc Lãng thành vô cùng nhộn nhịp, nhìn đâu cũng thấy người với người, tửu lâu san sát, những tòa kiến trúc khổng lồ ở hai bên đường, đủ loại hình thái, đủ loại sắc màu.

Xét về quy mô thì Bắc Lãng thành gần như sánh được với Đông Bá thành ở Thiên Nam đế quốc, có điều chiều cao những tòa kiến trúc ở đây thì chỉ khoảng hai chục mét mà thôi, cũng dễ hiểu khi mà ở Mê Thất Hồ này tu giả Bước thứ hai cũng khó mà phi hành.

- Lão ca, muốn đi Phiêu Hương Lâu thì đi đường nào vậy?

- Đi cuối con đường lớn này rồi rẽ trái sẽ đến!

- Đa tạ!

Vừa đi vừa ngắm cảnh ngắm người, lại ghé vào các sạp hàng ven đường xem đồ đạc bày bán, thỉnh thoảng lại dừng lại ăn mấy món đặc sản, vì vậy mất tới nửa ngày hắn mới đến được Phiêu Hương Lâu. Dù sao mai mới là ngày hẹn nên chẳng cần vội vàng.

Phiêu Hương Lâu cao năm tầng, có điều phân chia có chút khác biệt, toàn bộ tu giả Bước thứ nhất đều chỉ được ở tầng thứ nhất, ba tầng tiếp theo dành cho ba trình tự của Bước thứ hai. Còn tầng trên cùng chỉ dành riêng cho cường giả Bước thứ ba, đương nhiên phần lớn thời gian đều để trống mà thôi.

- Độc Tự huynh đệ!

Đang định tiến vào tửu lâu thì một tiếng gọi từ phía sau truyền đến, bất quá không phải gọi hắn nên Việt vẫn tiếp tục bước vào, nhưng chỉ được một bước thì hắn dừng lại, bởi vì bốn chữ Độc Tự huynh đệ này, nghe thật quen tai.

"Không phải là gọi mình đấy chứ?"- Độc Tự huynh đệ!

Thanh âm hào sảng lại vang lên, khoảng cách cũng đã rất gần rồi, Việt quay đầu lại, gương mặt có chút bất đắc dĩ. Hắn tên là Việt, chứ đâu phải Độc Tự Việt, lẽ nào tên một chữ nghe lạ đến vậy sao?

- Xin chào Địch lão ca!

Người gọi hắn chính là Địch Lâm, lúc này đang nở nụ cười hào sảng của mình chào hắn.

- Lão đệ, ngươi đến sớm vậy? Có chuyện gì không vui sao?

- À cũng không có gì! Sau khi xuất quan, ta lập tức di chuyển tới Bắc Lãng thành, không ngờ lại tới sớm hơn một ngày!

Việt vừa đáp vừa quan sát khí tức trên người Địch Lâm, so với một tháng trước thì mạnh hơn không ít, tu vi không ngờ đã từ Tiêu Trưởng sơ kỳ tăng lên tới trung kỳ.

- Được! Lão đệ, đêm nay chúng ta không thể nhàn rỗi, để ta đưa lão đệ thăm thú những chốn vui chơi ở Bắc Lãng thành này!

- Cái này...lão ca, mai chúng ta ra khơi, đêm nay nên nghỉ ngơi mới phải!

- Chúng ta là tu giả, ngại gì thức một đêm chứ! Lão đệ, lẽ nào ngươi không để ta làm tròn bổn phận chủ nhà của mình sao?

- Được rồi, thịnh tình không thể chối từ! Tất cả đều theo ý lão ca!

- Ha ha, phải thế chứ!

Địch Lâm cất tiếng cười lớn đẩy sảng khoái, đồng thời đưa tay lên vỗ vai Việt mấy cái, tỏ ý rất hài lòng.

.....
Từng cơn sóng ngoài xa không ngừng chen lấn nhau va chạm vào bờ, tạo nên âm thanh rào rạt liên miên không dứt. Âm thanh vô cùng vô tận đó làm cho người ta không biết chán, không những thế còn có cái cảm giác được trở về với người mẹ thiên nhiên vĩ đại.

Bến cảng tấp nập thuyền bè, có thuyền chuẩn bị ra khơi, cũng có thuyền vừa mới vào bến, khung cảnh buổi sớm thật đông vui nhộn nhịp.

- Các vị, ta giới thiệu một chút, đây là vị tiểu huynh đệ ta đã kể, Độc Tự Việt! 

Mọi người đã tập trung đông đủ, Địch Lâm bắt đầu giới thiệu cho mọi người làm quen với nhau.

- Tiểu huynh đệ, thật sự là tuấn tú nha!

Người lên tiếng là một trung niên mỹ phụ tên là Yêu Chi, hai mắt lóng lánh đong đưa, nụ cười tràn ngập mị hoặc, nhìn dáng điệu như sắp hóa thành nước đến nơi rồi.

- Được rồi Yêu phụ, đừng cợt nhả nữa! Tiểu hữu, ta là Diêm Tu, rất hân hạnh!

- Ta là Lưu Mân!

- Ta là Trần Tư Phàm!

Tính cả việt thì chuyến ra khơi lần này có sáu người, đều là tu giả Tiêu Trưởng, có thể nói là một đội hình xa hoa, đủ sức đương đầu với bất kỳ nguy hiểm nào.

Ầm! Ầm!"

Sóng nước rất mạnh, chiếc thuyền lớn dùng tốc độ trăm dặm một giờ tiến tới trước. Với cảm ứng tháp trên thuyền thì phạm vi hoạt động rất rộng, gấp cảm ứng cầu của Ngụy gia không biết bao nhiêu lần, vì vậy có thể thoải mái tiến sâu vào Mê Vụ Hồ.

Sáu người ngồi trên boong thuyền trò chuyện với nhau.

- Độc Tự huynh đệ tuổi còn trẻ như vậy mà tu vi đã đạt đến Tiêu Trưởng trung kỳ, vậy mà không có chút danh tiếng nào, thật kỳ lạ!

- Cũng không có gì cần giấu giếm, thực ra ta đến từ thế giới bên ngoài, chẳng may đi lạc vào đây!

- Thế giới bên ngoài? Là bên ngoài Mê Thất Hồ sao?

- Đúng vậy! 

Việt khẽ gật đầu, đi cùng với một tiếng thở dài. Ngẫm lại thì số hắn cũng đen, thế quái nào mà vừa thoát khỏi Thác Thành Tiên lại rơi đúng vào Mê Thất Hồ này được chứ? Hơn nữa rõ ràng là hai người thoát khỏi thông đạo không gian cùng một lúc, vậy mà lại chỉ mình hắn rơi xuống Mê Thất Hồ.

- Thế giới bên ngoài chắc là rất rộng lớn đúng không?

- Đương nhiên rồi! Mê Thất Đảo này chỉ bằng một quốc gia ở bên ngoài, mà một vực bao gồm rất nhiều quốc gia như vậy, đại lục lại được chia làm vô số vực, trong đó Bách Thiên Vực chính là trung tâm!

- Bách Thiên Vực? Hình như ta có nghe nói qua rồi!

- Bách Thiên Vực chính là thánh địa của nhân tộc, ở đó cường giả Bước thứ ba nhiều như chó chạy ngoài đường, Bước thứ tư tùy tiện có thể gặp, thậm chí tồn tại những bậc vô thượng đại năng...

Việt thể hiện sự hiểu biết của mình, năm người còn lại cũng rất chăm chú lắng nghe, càng khiến hắn khoái chí, có thể nói là “biết thì sẽ nói, nói là nói hết”.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau