ĐẾ HOÀNG TÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế hoàng tôn - Chương 211 - Chương 215

Chương 211: Chém giết

Thời gian chỉ một cái hô hấp, nhưng đối với người trong cuộc như Ngụy Tác thì không khác nào một thế kỷ, cảm giác chờ đợi đôi khi thật giày vò. Lúc này hắn đột nhiên có chút mất niềm tin vào nữ tử thanh mai trúc mã của mình.

Dù sao thì danh khí của Lam Đồng trên Mê Thất Đảo rất lớn, là một trong những đầu lĩnh của giới thanh niên, tương lai Bước vào Đệ tam Bộ là chuyện trong tầm tay, tranh vị chưởng môn cũng không phải là không thể. Còn những nội môn đệ tử bình thường như Hoa Lan Nhi, Bước thứ hai cũng là chuyện ở thì tương lai.

- Cám ơn, nhưng Đệ nhị Bộ ta có thể tự mình bước vào!

Hoa Lan Nhi lên tiếng đáp lời, ánh mắt lộ ra kiên quyết không thể lay chuyển, khiến Ngụy Tác âm thầm thở phào một cái.

- A!

Lam Đồng có chút kinh ngạc nhìn Hoa Lan Nhi thêm một lần nữa, không ngờ nữ nhân này có thể kháng cự sức hút của hắn. Bất quá hắn cũng chẳng quá xoắn xuýt, mỹ nữ đối với hắn không thiếu, chỉ cười khẩy nói:

- Nếu đã lựa chọn thì đừng hối tiếc! Các ngươi có thể lăn được rồi!

- Lăn? Chỉ bằng ngươi?

Việt bước lên một bước, lên tiếng châm chọc.

- Tiểu tử, ta chưa nhìn ra tu vi của ngươi, nhưng dựa vào một câu nói của ngươi hôm nay, thiên hạ này, không còn chỗ cho ngươi dung thân nữa đâu!

Lam Đồng nhìn chòng chọc gã thanh niên vừa lên tiếng, đôi mắt màu lam của hắn cực kỳ tà dị, dường như có thể phanh thây kẻ đối diện.

- Dựa vào ngươi sao?

Việt cười lạnh, mở ra Nam Thiên môn.

- A!

Lam Đồng có chút giật mình lùi về sau, vừa rồi hắn có cảm giác như áp lực của nhất giới sơ khai đổ ập lên người, hai mắt hắn cũng có chút đau nhói.

- Độc Tự tiểu hữu, Lam Đồng này ta cũng không thể địch lại!

Vân Cô lập tức truyền âm nhắc nhở Việt, nàng sợ đối phương tuổi trẻ hiếu thắng, khiêu khích Lam Đồng nổi điên lên thì nàng cũng chẳng bảo vệ được. Nên nhớ bên đối phương vẫn còn ba gã Đệ nhị Bộ khác.

- Hai vị tiền bối có thể cầm chân Lam Đồng trong chốc lát chứ?

Việt đương nhiên không hiếu thắng mà đều có tính toán, truyền âm lại cho cả hai người Vân Cô và Ngụy Thành.

- Nếu như bọn ta liên thủ, có thể cầm chân được Lam Đồng, nhưng thời gian không thể quá lâu!

- Hay lắm! Vậy phiền hai vị tiền bối cầm chân hắn, ta sẽ giải quyết ba gã còn lại rất nhanh thôi!

- Tiểu tử, ngươi là người của gia tộc nào tông môn nào, có gan thì báo ra đây, trong vòng ba tháng, giết hết nhà ngươi! Lam Đồng này nói được làm được, đáng tiếc, ngươi không thấy được ngày hôm đó, bởi vì hôm nay ta sẽ đánh chết ngươi! 

Lam Đồng giậm mạnh chân xuống đất, song nhãn của hắn tỏa ra lam quang tà dị, chuẩn bị phát động công kích, thì đột nhiên có hai thân ảnh ngăn chặn trước mặt, đồng loạt tấn công hắn.

- Ha ha, tiếc là ngươi không có cơ hội đó!

Việt cười khanh khách, bộ dáng của hắn lúc này giống hệt tiểu nhân đắc chí, vô cùng hèn mọn, hoàn toàn đánh mất phong phạm, khiến Ngụy Tác có chút không tin vào mắt mình, ấn tượng ban đầu đã bị phá vỡ.
Bị Vân Cô và Ngụy Thành hai Tiêu Trưởng giả trung kỳ bám riết lấy khiến Lam Đồng nhất thời không thể phân thân, lại thêm tiếng cười đắc chí lọt vào tai khiến hắn tức điên, giận dữ hét lớn:

- Ba người các ngươi còn đứng đó làm gì, mau tới giết hai tiểu tử kia!

- Rõ, Lam Đồng sư huynh!

Ba thanh niên đi cùng Lam Đồng lập tức xông tới bao vây lấy Việt. Trong mắt bọn hắn hai gã Đệ nhất Bộ kia tiện tay là có thể giết, chỉ có gã trước mắt mạnh mồm như vậy chắc cũng có chút bản lĩnh.

- Tà Phong Cước!

- Phá Nguyên Khí!

- Hàn Quang Bộc!

Lam quang quỷ dị lóe lên, cả phiến không gian đều bị phong tỏa, Ngụy Tác và Hoa Lan Nhi dù đã lùi ra xa vẫn cảm thấy vô cùng khó thở.

- Nước chảy đá mòn!

Song thủ xoay chuyển tạo thành một dòng linh lực bao quanh cơ thể hắn, ngăn chặn công kích của cả ba gã đệ tử Lam Tà Cung.

- Tật Phong Cước!

Một gã đệ tử xoay người tránh thoát khỏi phạm vi của dòng nước, một cước bổ thẳng tới sau gáy của Việt, nhanh đến mức liền thành một dải bạch tuyến, cước chưa tới nhưng đã tạo thành phong quyển rít gào.

Nhưng Việt khẽ nghiên đầu sang bên phải, tả thủ đưa lên đỡ lấy một cước trí mạng này. Tên đệ tử này không bị phản lực chấn ngược lại mà có cảm giác đạp trúng dòng nước vậy, bao nhiêu lực cũng tự nhiên mà biến mất. Chỉ thấy từ bàn tay đối phương hiện lên hư ảnh đôi tiểu ngư khuấy nước, tạo thành một dòng linh lực cuốn lấy chân hắn.

- Nguy rồi!

Tên đệ tử này không cảm thấy đau đớn gì cả, nhưng hắn cảm giác được đại sự không ổn, lập tức phát lực phá tan dòng linh lực, chân còn lại hóa thành cuồng phong bổ thẳng tới đầu của đối thủ.Nhưng một cước này chỉ đá trúng khoảng không, cuồng phong được giải thoát tá loạn bắn ra xung quanh, còn Việt thì đã xuất hiện trước mặt một tên đệ tử khác, một quyền mạnh mẽ đấm tới.

- Hàn Quang Tỏa!

Lam quang nhàn nhạt tỏa ra, một quyền quán đầy linh lực của Việt đánh trúng một lam quang, lập tức quyền kình bị tản ra bốn phía.

- Phá Tốc!

Một gã đệ tử khác trong nháy mắt vượt qua tốc độ cực hạn, xuất hiện ở phía sau lưng của Việt.

Dòng linh lực nhẹ nhàng đẩy chưởng kình sang một bên, cũng không biết Việt đã di chuyển nửa bước từ lúc nào, nếu như không phải trước người vẫn còn dấu vết chưởng kình thì không ai biết họ vừa giao thủ.

- Quang Bạo!

Lam quang tỏa ra rực rỡ như pháo hoa, một cỗ lực lượng bạo tạc cực độ khủng bố giáng xuống đầu Việt. Thân hình của hắn khẽ lách, như dòng nước gặp phải chướng ngại vật thì đổi hướng vậy, song thủ tiếp lấy quang bạo, tự đẩy mình về một hướng khác.

Nhưng không phải hắn muốn bỏ chạy, phương vị hắn tới chính là vị trí của gã đệ tử sử dụng cước pháp.

- Gió thổi nước lên, liên miên bất tận!

Một quyền của hắn đấm tới, bộ dáng nhẹ nhàng phiêu hốt, nhưng tốc độ thì cực kỳ nhanh, chỉ trong chớp mắt đã tới trước mặt kẻ địch, không thể né tránh.

- Muốn chết! Bạo Phong Cước!

Phong bạo cuồn cuộn theo một cước này ập tới, va chạm với quyền đầu lập tức khiến đại dương dậy sóng. Thân hình tên đệ tử này khẽ lui lại, nhưng chưa kịp ổn định thì tiếp tục lui về phía sau, những cơn sóng liên tục ập lên người hắn, phá vỡ cả linh lực hộ thể, tiếng xương gãy vang lên, huyết nhục văng tứ tung.

- Hay lắm! Nước chảy đá mòn, bao giờ dừng lại?

Việt mượn phong bạo tứ tung, tạo thành những dòng linh lưu uốn lượn trong không gian, công kích tới hai người còn lại.

Hai tên đệ tử Lam Tà Cung này lập tức phá tan những dòng huyết lưu, nhưng chưa kịp phát động công kích thì trước ngực đột nhiên xuất hiện những vết rách, máu tươi phun ra, thịt bị vặn nát.

- Nước chảy không nhẹ nhàng chút nào, chỉ tiếc rằng đến khi hiểu ra thì đá cũng mòn mất rồi còn đâu!

Thanh âm quanh quẩn trong không gian, Việt lần lượt đánh nát lồng ngực của hai gã này, khí tận thân vong.

Nhìn sang bên kia, chỉ thấy Ngụy Thành và Vân Cô đang bị Lam Đồng đè ép cho không thở nổi, sắp sửa đến mức giới hạn chịu đựng rồi, nhưng Việt vẫn chưa vội viện trợ, bàn tay khẽ vẫy, thu lại ba chiếc nhẫn không gian.

- Huynh đệ, cho hai ngươi này!

Ném một chiếc nhẫn còn nguyên tài phú bên trong cho Ngụy Tác, Việt mới bắt đầu tham gia vào cuộc chiến của ba vị cường giả Tiêu Trưởng.

- Lam Đồng, mau giơ đầu ra cho bản đại gia hái xuống!

Thanh âm cùng với tiếng cười điên cuồng của hắn văng vẳng trong các hang động...

Chương 212: Chia tay

Lấy ra một viên đan dược nhét vào trong miệng, Lam Đồng căm giận nhìn ba người ở phía đối diện, đặc biệt là gã thanh niên đang nhìn hắn bằng ánh mắt tràn đầy sự châm chọc và khiêu khích kia.

- Tiểu tử, ngươi là đệ tử Lưu Viện? Có giỏi thì báo danh tính!

“Lưu Viện?”

Nghe Lam Đồng nói lời này, Việt bề ngoài vẫn tỉnh bơ nhưng trong lòng không khỏi nhấc lên sóng to gió lớn. Vừa rồi hắn sử dụng quyền thức Nước chảy đá mòn, được sáng tạo từ Lưu Tông tâm pháp, kết hợp với bốn ấn pháp cung Hoàng đạo, vậy mà trong mắt đối phương lại biến thành đệ tử Lưu Viện.

“Lưu Tông, Lưu Viện, không biết có sự liên hệ nào hay không?”

Tuy nhiên nếu đối phương đã hiểu lầm như vậy thì cũng chẳng cần giải thích làm gì, lãng khách độc hành như hắn thì chẳng ngại Lam Tà Cung nhưng Ngụy gia thì không tự tại được như vậy, tốt nhất cứ mượn hơi Lưu Viện một chút.

- Muốn ta báo danh? Không lâu nữa đâu, đệ nhất nhân giới thanh niên Lưu Viện sẽ đổi chủ, đến lúc đó ngươi chẳng phải sẽ biết hay sao! Ha ha ha...

Việt điên cuồng cười lớn, bộ dáng tràn ngập tự tin đối với bản thân, làm như hắn thực sự là đệ tử Lưu Viện vậy, khiến Ngụy Tác cũng phải tự hỏi liệu vị bằng hữu này có đúng là đến từ bên ngoài hay không.

- Lưu Viện Đệ nhất nhân? Tiểu tử ngươi quá mức vọng tưởng, ngươi dám đơn đả độc đấu với ta không?

Lam Đồng lúc này cảm thấy tên tiểu tử trước mắt quá mức ngông cuồng, gằn giọng chậm rãi đề nghị.

- Ngươi ngu nên tưởng ai cũng ngu như ngươi à? Một gã Tiêu Trưởng thách đấu một gã Hỗ Căn, đúng là chỉ có đệ tử Lam Tà Cung da mặt mới dày như vậy!

Việt không ngu gì mà nhận lời thách thức của đối phương, da mặt hắn cũng rất dày nữa, từ trước tới nay chỉ có hắn đi khích người khác mà thôi.

Tuy nhiên da mặt của Lam Đồng hiển nhiên không dày được như vậy, hàm dưỡng có vẻ cũng không tốt lắm, nghe đối phương nói xong, hắn quá tức giận lập tức phun ra một ngụm tinh huyết, bàn tay đưa lên chỉ chỉ, lắp bắp nói:

- Ngươi...ngươi...

- Ngươi ngươi cái gì? Nếu không mau cút, đừng trách bọn ta ra tay hành hung!

- Ngươi chờ đấy! Lưu Viện cũng không bảo vệ được ngươi đâu!

Lam Đồng tuy bị nộ khí công tâm nhưng cũng chưa đến mức giận quá mất khôn, lập tức quay đầu rời đi, sau khi buông lời dọa nạt.

Nhìn bóng dáng của đối phương biến mất, Việt cảm thấy đáng tiếc. Kẻ này là một trong tam đại thiên tài của Lam Tà Cung, tài phú trên người nhất định rất dày đây. Tiếc rằng ba người bọn hắn liên thủ cũng chỉ có thể ép Lam Đồng một đầu mà thôi, còn nếu độc đấu đảm bảo hắn sẽ bị đối phương giết chết.

- Phụt!

Thân ảnh của Lam Đồng vừa biến mất, Vân Cô và Ngụy Thành cũng không giữ được ổn định mà đổ gục xuống, không ngừng ho ra máu.

- Sư phụ!

- Tổ gia gia!

Ngụy Tác và Hoa Lan Nhi thấy vậy thì hoảng hốt, vội vàng chạy đến đỡ lấy hai vị lão nhân.

- Ta không sao! Quả không hổ là một trong Tam đại thiên tài của Lam Tà Cung, cùng cảnh giới nhưng mạnh hơn lão thái ta tới mấy lần!

Vân Cô xua tay chậm rãi nói ra, sau đó lấy ra một viên đan dược nhét vào trong miệng, ngồi xếp bằng điều tức. Ngụy Thành cũng không khá hơn chút nào, thậm chí thương thế của lão còn nặng hơn Vân Cô một bậc.
Nhìn hai người thương thế không nhẹ chút nào, Việt mày kiếm khẽ nhíu lại. Không phải là hắn lo cho hai người này, mà hắn lo cho Giao Cân Thảo. Nếu có kẻ nào tu vi ngang với Lam Đồng tiến đến, e là giữ mạng còn khó chứ nói gì đến linh thảo nữa.

- Hai vị tiền bối, đề phòng lại có người đến, ta sẽ hái Giao Cân Thảo trước, sau đó phân chia sau!

Việt lên tiếng đề xuất.

- Độc Tự tiểu hữu nói rất đúng! Bọn ta tranh thủ điều tức khôi phục, tiểu hữu cứ đi hái linh thảo!

Hai người Vân Cô và Ngụy Thành đều là lão hồ ly, hiển nhiên hiểu ngay ý định của Việt, lập tức đồng ý.

Việt mở ra ma thần hư ảnh, chậm rãi tiến về phía Giao long hài cốt. Theo mỗi bước chân của hắn, Giao long uy áp lại càng đè nặng lên những đạo huyết sắc ma văn, khiến ma thần hư ảnh không ngừng vặn vẹo, có xu thế sụp đổ đến nơi.

Khoảng cách tới hài cốt Giao long càng gần thì áp lực đương nhiên càng lớn, nhưng cơ hội đạt được Giao Cân Thảo cũng nhiều hơn, có thể thu về bao nhiêu hoàn toàn nhờ bản lĩnh của mỗi người.

- Chết tiệt, không thể cố thêm được nữa!

Ma thần hư ảnh đã co lại sát cơ thể, ma văn run rẩy có dấu hiệu phá toái, Việt biết bản thân đã đi đến giới hạn, cố quá sẽ thành quá cố, đạo lý này hắn hiểu rõ, vì vậy quyết định dừng ở khoảng cách này.

Lấy vị trí hài cốt giao long làm tâm, hắn đi một vòng tròn với bán kính không đổi, cố gắng với tay với chân, cuối cùng hái được bảy gốc Giao Cân thảo.

- Độc Tự tiểu hữu, ngươi xuất lực nhiều nhất, lấy ba gốc, ta và Vân Cô đạo hữu mỗi người hai gốc là được!

Ở đây có năm người, nhưng Ngụy Tác và Hoa Lan Nhi căn bản không có phần, bảy gốc lại không thể chia đều cho ba người, do đó Vân Cô mới đề xuất như vậy.

- Ngụy lão nói gì vậy? Ta chỉ lấy hai gốc, một gốc để lại cho Ngụy huynh và Hoa tiểu thư!

Việt khẽ lắc đầu cười, chỉ thu hai gốc ném vào trong nhẫn không gian.

- Tiểu hữu quả nhiên sảng khoái!Ngụy Thành cất tiếng cười lớn, Vân Cô thì ánh mắt lóe lên sự khâm phục. Giao Cân Thảo chính là Thất cấp linh thảo, có thề tăng cường khí lực rất khủng khiếp, vậy mà đối phương nói bỏ là bỏ, không phải người thường có thể làm được.

Phân chia chiến lợi phẩm xong, năm người theo một con đường khác rời khỏi giao long huyệt động này.

- Hai vị tiền bối, Ngụy huynh, Hoa tiểu thư, các vị đã có dự định gì chưa?

Việt lên tiếng hỏi thăm đám người Ngụy Tác. Về cơ bản là hắn muốn rời đi tìm kiếm cơ duyên một mình, mặc dù bên này có hai tu giả trình tự Tiêu Trưởng, nhưng cũng bồng thêm hai gã Đệ nhất Bộ nữa, đã thế còn bị thương, nếu tiếp tục đi chung thì hắn khó mà hành động được.

- Tiểu hữu, lần này thu được Giao Cân thảo là lão hủ đã quá hài lòng rồi. Hơn nữa thân mang thương thế, có lẽ chỉ tìm một chỗ nghỉ ngơi đợi truyền tống ra khỏi cổ địa mà thôi!

Ngụy Thành đưa tay lên vuốt râu mỉm cười nói. Lão vốn dĩ tiến vào Mê Thất cổ địa để tìm thiên tài địa bảo gia tăng tuổi thọ, hai gốc Giao cân thảo này tuy không trực tiếp gia tăng thọ nguyên, nhưng là gia tăng khí huyết, chính là gián tiếp gia tăng thọ nguyên rồi. Hơn nữa khí huyết gia tăng, việc đột phá của lão cũng có thêm phần nắm chắc.

- Ta cũng giống như Ngụy đạo hữu, chờ đợi đến lúc cổ địa đóng lại!

Vân Cô lão thái cũng gật đầu đồng thuận.

- Nếu vậy thì chúng ta chia tay nhau tại đây! Ngụy lão, Vân tiền bối, Hoa cô nương, xin cáo từ!

Việt chắp tay nói lời từ biệt, sau đó quay sang vỗ vai Ngụy Tác cười nói:

- Huynh đệ, sớm ngày tiến vào Bước thứ hai nhé! Hậu hội hữu kỳ!

Nói xong câu chào, hắn xoay người đạp không mà bay đi. Đến tận khi thân ảnh của Việt biến mất, Ngụy Thành quay sang cười nói:

- Chúng ta tranh thủ tìm một hung địa không quá nguy hiểm, biết đâu lại gặp may mắn!

- Tổ gia gia, sao vừa rồi ngài...

Ngụy Tác thấy vậy thì nhíu mày hỏi, vừa rồi còn nói cái gì mà tìm chỗ nghỉ ngơi chờ đến lúc cổ địa đóng lại, sao bây giờ lại...

- Tác Nhi, hiện cả ta và Vân đạo hữu đều có thương thế trong người, lại thêm ngươi và Lan Nhi, nếu tiếp tục đi cùng ắt kéo chân Độc Tự tiểu hữu, hơn nữa...

- Tổ gia gia, hơn nữa gì vậy?

Ngụy Thành vỗ vai hậu bối đắc ý của mình, nhìn về phía chân trời, thở dài nói:

- Vị bằng hữu này của ngươi rất sảng khoái, vô cùng quyết đoán, nhưng hắn càng là một kẻ liều lĩnh, ưa mạo hiểm, thích đánh cược, nếu tiếp tục đi cùng e là sẽ không an toàn. Cái mạng già này cả ta vứt đi cũng không sao, nhưng ngươi và Lan Nhi thì không thể chết được!

- Việt huynh đệ hắn...

Ngụy Tác không biết phải đáp thế nào, chỉ siết chặt bàn tay của mình. Tổ gia gia của hắn nói nhiều như vậy, nhưng chung quy lại vẫn là do hắn chưa đủ thực lực mà thôi. Nếu có thực lực, mạo hiểm thì có sao chứ?

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Anh em bằng hữu đọc thấy hay thì tích cực ném nguyệt phiếu kim đậu... các thứ nha, ai chưa vote thì bỏ chút thời gian vote 10*, bản tác xin đa tạ!

Chương 213: Băng động

Mặt trời đã về Tây, dần dần hạ xuống đường chân trời, một ngày dài lại chuẩn bị đi đến chung điểm.

Trong ánh hoàng hôn đỏ rực, hai thân ảnh một trước một sau bay vụt qua bầu trời, tạo ra một nét chấm phá cực kỳ vô duyên trong bức tranh thiên nhiên tuyệt diệu này.

- Tiểu tử, mau đứng lại, bản tọa tha cho khỏi chết!

Tiếng rống giận dữ xuyên qua không gian chấn động cả một vùng, nhưng Việt không có dấu hiệu gì là sẽ dừng cả, chỉ quay đầu lại ngoác miệng ra chửi:

- Đứng đứng cái @#$%^&! Có giỏi thì đuổi kịp bản đại gia đi!

- Khốn kiếp!

Ở đằng xa phía sau, trung niên nhân đang đuổi theo Việt nghe thấy vậy thì càng thêm tức giận, tốc độ lại tiếp tục gia tăng lên, thề bắt bằng được tên tiểu tử đáng hận này, sau đó băm vằm hắn ra làm trăm mảnh.

Hai người một chạy một đuổi, tốc độ nhanh khủng khiếp, hơn mười chớp mắt sau đã thấy xuất hiện cách đó cả ngàn dặm, khoảng cách giữa hai người vẫn duy trì hơn trăm dặm.

- Chết tiệt! Một gã Tiêu Trưởng viên mãn, không thể nào cắt đuôi!

Nếu như ở trình tự Hỗ Căn, tu giả có thể cảm nhận được ‘Khí’, từ đó đưa bản thân thoát khỏi các quỹ tích vận động của thiên địa. Nhưng khi đạt đến trình tự Tiêu Trưởng, tu giả còn có thể lợi dụng những dòng vận động này.

Tiêu Trưởng, là triệt tiêu và tăng trưởng, tu giả đạt đến trình tự này có thể mượn các dòng ‘Khí’ để triệt tiêu công kích, áp chế kẻ địch, đồng thời gia tăng công kích và tốc độ của bản thân, giống như là khi người ta đạp xe ngược gió và xuôi gió vậy.

Tốc độ phi hành của trung niên đang đuổi theo Việt không nhanh bằng hắn, nhưng nhờ các dòng ‘Khí’ mà tốc độ được gia tăng khủng khiếp, thậm chí so với khả năng tăng phúc của Nhân Mã Ấn còn hơn một chút.

Vì vậy mà đuổi nhau đã hơn một canh giờ, Việt vẫn chưa thể nào dứt được ra, mỗi lần hắn gia tốc bứt lên, đối phương cũng cố gắng kéo lại khỏng cách. Nếu cứ tiếp tục như vậy, trò đuổi bắt này sẽ không bao giờ dừng lại.

- Lão già chó chết! Chỉ là một gốc Linh Dịch Hoa, sao ngươi cứ đuổi mãi không dứt như vậy chứ?

Việt quay đầu lại ngoác miệng ra chửi, đương nhiên tốc độ của hắn không giảm chút nào cả.

- Tiểu tử, chỉ là một gốc Linh Dịch Hoa, vậy sao ngươi không trả lại ta?

- Của ngươi? Ngươi cũng có tuổi rồi mà sao da mặt dày quá vậy? Linh thảo trong cổ địa ai cũng có tư cách thu lấy, ai nhanh tay thì thuộc về người đó!

- Vậy sao ngươi không sớm nhảy ra tranh đoạt, đợi bản tọa đánh bại với con ác thú đó mới nhảy ra hớt tay trên, trên đời làm gì có chuyện ngon ăn như vậy chứ!

- Vậy ta trả lại đóa Linh Dịch Hoa này cho ngươi, hai chúng ta coi như chưa xích mích gì nhé!

- Nếu là lúc trước bổn tọa còn suy nghĩ một hai, nhưng giờ hoa ta đương nhiên sẽ lấy, còn mạng của ngươi ta cũng phải thu!

- Khốn kiếp! Vậy ngươi cứ tiếp tục đuổi đi!
Bị trung niên nhân truy đuổi gắt gao, tăng tốc kiểu gì cũng không cắt được, trong lòng Việt thực sự cảm thấy buồn bực. Mặc dù rất khó chịu với cái đuôi phía sau, nhưng...cái đuôi này thực lực quá mạnh, không thể giống như trước đây, dừng lại giải quyết cái đuôi rồi đi tiếp, bây giờ chỉ có duy nhất một cách là điên cuồng bỏ chạy.

Lại một canh giờ nữa trôi qua, mặt trời đã gần như biến mất phía sau đường chân trời, chỉ còn chút ánh tịch dương le lói, vạn vật đều trở nên nhá nhem, không rõ hình dáng. Tuy nhiên với tu giả thì không có bao nhiêu ảnh hưởng.

Đột nhiên, hai mắt Việt sáng rực lên. Phía trước xuất hiện một khoảng rừng rậm rạp. Cây trong rừng lớn hơn cây ở nơi khác rất nhiều, gốc nào gốc nấy che kín bầu trời, nhìn xuống chỉ thấy một mảng tối om, hoàn toàn không nhìn rõ. Phóng tầm mắt ra xa, cũng chẳng thấy bìa rừng đâu.

- Tốt lắm, mượn rừng rậm để che mắt may ra mới cắt đuôi được hắn!

Việt lập tức đổi hướng, nhằm phía khu rừng rậm mà lao xuống. Chỉ vài cái hô hấp, hắn đã tới sát bìa rừng, không giảm tốc độ mà lập tức xông vào bên trong.

Bên ngoài nhìn vào thấy tán lá rợp trời, thực chất bên trong khu rừng trống trải vô cùng, mỗi một gốc cây đều vô cùng lớn, nhỏ nhất cũng phải hai, ba người ôm, khoảng cách giữa mỗi gốc cây rộng vài trượng.

Vào trong rừng rậm, hắn giữ vững tốc độ, tránh cành cây, phi độn vào nơi sâu nhất của khu rừng. Đương nhiên thần thức của hắn mở rộng, bên trong những khu rừng nguyên thủy luôn luôn tồn tại một ít chủng loài yêu thú mạnh mẽ, không thể không đề phòng.

- Tên tiểu tử đáng hận!

Trung niên nhân sau khi đuổi vào trong rừng rậm, để lạc mất mục khỏi tầm mắt, hắn có dùng thần thức mở rộng ra xung quanh, nhưng vẫn không phát hiện ra chút dấu vết nào, tuy nhiên hắn vẫn không từ bỏ mà tiếp tục đuổi về phía trước.

Sau khi chạy thẳng về phía trước được trăm trượng, Việt lập tức đổi phương hướng, được trăm trược nữa lại tiếp tục đổi hướng.

Phi hành thêm nửa canh giờ nữa, đi được khoảng hơn một trăm trượng, địa thế trước mặt đột nhiên cao lên, một bức tường đá dựng đứng trước mặt, là một ngọn núi lớn.

Vì tầm nhìn bị hạn chế, lúc phát hiện ra ngọn núi thì Việt chỉ còn cách nó chừng mười trượng, với tốc độ phi hành của hắn lúc này, còn chưa kịp đưa ra phản ứng thân thể hắn đã sắp va vào vách núi.

- Bỏ mẹ rồi!Việt vội vàng giảm tốc, lập tức mở ra Thiên Ma văn, chuẩn bị cho cú va chạm, trong lòng thầm kêu không ổn, âm thanh va đập nhất định sẽ thu hút sự chú ý của trung niên nhân đang truy đuổi hắn.

Vù...

Thân thể Việt hơi chững lại, nhưng không có thanh âm va chạm trầm trọng nào vang lên, chỉ cảm thấy như có vô số sợi dây leo quét qua cơ thể, thân hình hắn dường như bay xuyên qua vách đá.

Hạ thân xuống mặt đất, Việt đảo mắt nhìn bốn phía, chỗ này là sơn động, chỉ rộng chừng nửa trượng, cao một trượng, miệng động phủ đầy dây leo, từ bên ngoài nhìn vào cứ tưởng giống những nơi khác là vách đá.

- Ha ha, hay lắm! Thế này thì bố ai tìm được!

Việt mừng rơn, sơn động này được ngụy trang khéo như vậy thì thần thức đảo qua khó mà phát hiện ra được. Đương nhiên, như vậy cũng tương đối nguy hiểm, nếu như đối phương phát hiện sơn động, chạy vào đây, vậy chẳng khác gì bắt cá trong rọ cả.

Hắn hơi chút suy nghĩ, cảm thấy nếu như sơn động này đủ sâu thì cứ vào trong trốn, nếu như bên trong sơn động có ngã rẽ, vậy thì càng tốt, lập tức ngự khí bay vào bên trong động.

Mặc dù phi hành nhưng tốc độ của Việt cũng không nhanh hơn đi bộ là mấy, vì bên trong động có rất nhiều thạch nhũ đâm xuống khiến hắn phải liên tục tránh né, cuối cùng quyết định hạ xuống đi bộ cho lành.

Thần thức mở rộng, trong sơn động không có bất cứ dấu vết di chuyển của sinh linh nào, chứng tỏ, trong động không có yêu thú, có lẽ là động chết, không có yêu thú càng tốt, tránh rắc rối, Việt tiếp tục tiến sâu vào bên trong.

Tiếp tục đi sâu vào bên trong hang, không rõ ánh sáng từ đâu chiếu vào khiến những tảng thạch nhũ trở nên lung linh kỳ ảo, cảnh sắc vô cùng tráng lệ làm Việt liên tưởng đến những hệ thống hang động tuyệt đẹp ở địa cầu, như Phong Nha - Kẻ Bàng hay hang Sơn Đòong chẳng hạn.

Lại tiến thêm một trăm trượng nữa, vẫn chưa đi tới tận cùng của hang động, nhưng có thể cảm nhận được địa thế càng lúc càng thấp, thậm chí, Việt còn cảm giác được nhiệt độ dường như đang giảm xuống thì phải.

- Quái thật, tưởng càng xuống sâu càng nóng mới phải chứ?

Thông thường, càng xuống sâu dưới đất nhiệt độ càng cao, bởi vì bên trong lòng đất đều là dung nham nóng chảy, nếu đào sâu xuống khoảng 3,5 km thì nhiệt độ đủ đun sôi nước rồi.

Đưa mắt nhìn hàn khí màu trắng càng lúc càng chân thật, Việt đề cao cảnh giác, xuất hiện dấu hiệu dị thường, chứng tỏ sơn động này không phải là một sơn động đơn giản bình thường.

Càng tiến lên phía trước, dần dần, hàn khí lạnh lẽo màu trắng ngưng kết thành những khối nhũ băng, treo trên nóc động, bốn phía sơn động, chỗ nào cũng có băng đông kết, cả sơn động hoàn toàn trở thành một băng động.

Dưới độ sâu ngàn trượng mà còn có băng động? Việt có chút ngạc nhiên, hiếu kì tiến về phía trước, lối đi đột nhiên trở nên rộng rãi, một không gian trăng xóa xuất hiện trong tầm mắt của hắn.

Có vẻ như hắn đã đi đến tận cùng của hang động này.

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Anh em bằng hữu đọc thấy hay thì tích cực ném nguyệt phiếu kim đậu... các thứ nha, ai chưa vote thì bỏ chút thời gian vote 10*, bản tác xin đa tạ!

Chương 214: Băng nhân

Đây là một không gian rộng hơn hai mươi trượng vuông, bị băng tuyết bao phủ thành một màu trắng xóa, hàn khí dày đặc không thể nhìn rõ thứ gì, Việt có cảm giác như bản thân đang ở trong chuyến du hành Bắc Cực vậy.

Thần thức của hắn quét một vòng, cuối cùng dừng lại ở phía cuối của tiểu động này, toàn bộ sự chú ý đều tập trung vào đây, bởi vì nơi này có một chiếc giường băng màu lam, và kỳ quái hơn, bên trên giường băng đặt một cỗ quan tài bằng bạch ngọc.

Đôi mày kiếm của Việt khẽ nhíu lại, trong một sơn động thâm u thế này lại có một chiếc giường băng và một cỗ quan tài, thực sự là chuyện quá kì lạ. Chẳng lẽ đây lại là phần mộ của một vị cường giả nào đó hay sao?

- Nếu táng theo một vài bảo vật thì quá may mắn!

Việt hồ hởi tiến đến, tuy nhiên sự đề phòng thì không giảm đi chút nào mà càng gia tăng theo mỗi bước chân đầy thận trọng của hắn. Linh lực toàn thân thôi động, chỉ cần có bất kỳ nguy hiểm nào xuất hiện là lập tức xuất kích, đánh phủ đầu trước rồi nói sau.

Cỗ quan tài bằng băng hiển nhiên đang ở trạng thái đóng, không nhìn được thứ bên trong, nhưng giữa nắp và thân quan tài vẫn có một luồng khí màu trắng tỏa ra, chứng tỏ không phải khít hoàn toàn. Chính thứ hàn khí này khiến cả hang động bị phủ trong băng tuyết.

Việt đưa tay tới nắp quan tài, ma văn chậm rãi hiện ra lan kín cả bàn tay hắn. Vừa chạm vào nắp quan tài, lập tức một lớp băng mỏng xuất hiện bao phủ lấy tay hắn, rồi nhanh chóng lan về phía vai.

- Hừ!

Khẽ hừ lạnh, chỉ thấy tiếng "răng rắc" vang lên, lớp băng mỏng lập tức vỡ nát, hàn khí xâm nhập bị ngăn chặn. Việt dùng lực hất chiếc nắp quan tài sang một bên, rồi nhanh chóng lùi lại. Tình cảnh bên trong quan tài lập tức xuất hiện rõ ràng trước mắt hắn.

Một cỗ thi thể bị đông kết thành băng điêu nằm im lìm bên trong cỗ quan tài bằng băng.

Không khí bên trong cỗ quan tài còn lạnh hơn trong động gấp trăm lần. Quan tài vừa mở ra, sương mù mờ mịt lập tức tản ra tứ phía, dù là tu giả Bước thứ hai nhưng Việt cũng cảm thấy lạnh thấu xương.

Nắp quan tài vừa bị Việt mở ra, như được giải trừ cấm chế gì đó, sương mù bên trong quan tài phiêu tán toàn bộ ra ngoài, hơn nữa, nhiệt độ bắt đầu tăng lên, thi thể băng kết dần dần tan chảy...

Bức băng điêu tan chảy, biến thành sương mù, bay ra khỏi quan tài.

Việt nhìn kĩ một lượt bên trong quan tài, chỉ có điều trừ bức băng điêu ra thì không còn bảo bối gì được táng theo, khiến hắn không khỏi sinh ra sự thất lạc.

- Chẳng có gì sao? Đúng là nghèo mạt rệp...

Thanh âm của hắn đột nhiên dừng lại, sau lưng đổ mồ hôi, hắn chuyển ánh mắt tập trung vào bức băng điêu, trong lòng cảm thấy có chút không ổn.

Lớp băng bên ngoài đã tan được một nửa, đột nhiên thi thể băng động đậy, tầng băng lạnh bên ngoài vỡ nứt ra như mai rùa, trong ánh mắt kinh hãi của Việt, cỗ thi thể này chậm rãi ngồi dậy.

- Cái quái...

Việt giật mình, thi thể băng này vẫn chưa chết sao? Sao lại tỉnh dậy? Một cách vô thức, thân thể hắn nhanh chóng lùi lại phía sau mười mấy bước.

Bởi vì bị băng lạnh bao phủ nên sắc mặt thi thể trắng chẳng khác gì màu của băng tuyết, vừa ngồi dậy lập tức mở trừng hai mắt, lộ ra đôi mắt lấp lánh lục quang, khiến người đối diện có cảm giác như xác sống đội mồ.

Một cảm giác lạnh lẽo cực độ nhất thời bao phủ lấy toàn thân Việt, đồng thời hắn cũng cảm thấy, có một luồng thần thức lạnh lẽo đang quét lên người mình.

- Năm trăm năm... Ta chỉ cần thêm mười năm nữa là đã có thể hoàn toàn hồi phục thương thế... Tiểu tử, ngươi làm phiền ta!

Cỗ băng thi nhổ một ngụm băng vụn, cất giọng khàn khàn nói ra.

“Có thể nói chuyện, hiển nhiên không phải là băng thi rồi!”

Việt khẽ nuốt nước bọt, không ngờ bên trong quan tài băng lại là một người còn sống. Nghe người băng nói vậy, có lẽ người này nằm trong quan tài băng dưỡng thương, phải thêm mười năm nữa mới hoàn thành...Nhưng, ngày hôm nay, lại bị hắn chen ngang, cái này, hai bên chẳng phải là đã kết mối hận không thể nào cởi bỏ được hay sao?

Việt không dám manh động, chỉ giả bộ sợ hãi, run rẩy nói:

- Không biết tiền bối tiềm tu ở đây, vãn bối vô ý mạo phạm, tiền bối đại nhân đại lượng, mong bỏ quá cho!

Lục quang lóe lên trong mắt, người trong quan tài giận dữ nói:

- Tiểu tử, ngươi khiến trăm năm tiềm tu của ta đổ xuống sông xuống bể rồi, ngươi nói, ta bỏ quá cho ngươi thế nào đây?

Ngữ khí mặc dù tràn đầy giận dữ, nhưng Việt là ai chứ, mặt trẻ con nhưng tâm hồn các cụ, từ ngữ khí của đối phương có thể thấy người này không hề có ý muốn giết mình. Nếu như thực sự muốn giết, đâu có phí nhiều lời như vậy? Mà đã trực tiếp ra tay giết chết mình luôn rồi.

Đối phương cố ý nói vậy, rõ ràng muốn làm cho mình sợ, sau đó... đương nhiên làm theo lời hắn ta.

- Tiểu tử, nể tình ngươi không biết, ta có thể tha mạng cho ngươi, nhưng...

Quả nhiên, băng nhân bên trong quan tài đổi giọng, chuyển ngữ khí nói:

- Ngươi giúp ta làm một chuyện, ta sẽ tha cho ngươi...

- Tiền bối xin cứ ai bảo, dù là núi đao biển lửa, vãn bối cũng nhảy vào!

Việt run giọng, càng ra vẻ sợ hãi, đối phương càng coi thường mình, đến lúc trở mặt cũng thêm một phần nắm chắc. Bây giờ người này có việc cần nhờ, đương nhiên sẽ không làm gì hắn, nhưng đến khi mọi chuyện xong xuôi, hạ tràng của hắn e rằng không thể nào tốt đẹp gì.

Điểu tận cung tàng, nếu như không còn giá trị lợi dụng nữa, chín mươi chín phần trăm sẽ bị đối phương thổi một hơi giết chết. Nhìn bộ dạng người này, rõ ràng không phải hạng người tốt đẹp gì cả.

Đối với biểu hiện của đối phương, băng nhân bên trong quan tài tương đối hài lòng, hắc hắc cười, nói:
- Chỉ là một chuyện nhỏ mà thôi, chút sức lực, nhưng có thể đổi được cái mạng cho ngươi...

Nói đoạn, hắn lật giở y phục, toàn bộ đã biến thành băng kêu loạt xoạt, để lộ ra thân hình gầy gò như củi, nhợt nhạt chẳng khác gì sắc mặt. Hắn từ từ xoay người, quay lưng về phía Việt.

- Ngươi chỉ cần giúp ta rút năm cái gậy đang đâm sau lưng ta ra, ta có thể để ngươi an toàn rời khỏi đây...

Trên tấm lưng nhợt nhạt của hắn, ở gáy, xương vai trái, xương vai phải, giữa lưng, xương cụt, năm vị trí, mỗi vị trí có một cái dùi, trên đầu dùi đều có chạm trổ hình đầu lâu. Năm cái dùi màu đen cắm trên lưng nhìn thật đáng sợ.

- Tiền bối, điều này...

- Tiểu tử, còn đợi gì nữa, lẽ nào không muốn giữ cái mạng nhỏ nữa?

Băng nhân có vẻ không giữ được kiên nhẫn, lên tiếng giục giã.

- Dạ dạ...

Việt sợ hãi tiến đến, bộ dáng lúng túng như gà mắc tóc, nhưng trong lòng thì âm thầm nở nụ cười lạnh. Thần thức lạnh lẽo của đối phương vẫn bao phủ hắn, vì vậy không thể để lộ chút gì ra ngoài.

- Tiền...tiền bối, rút chiếc dùi nào ra trước vậy?

Khẽ nuốt một ngụm nuốt bọt, Việt tỏ ra khó nhọc cất tiếng hỏi.

- Rút theo thứ tự nào cũng được! Tiểu tử, không cần quá sợ hãi, chỉ cần hoàn thành việc nhỏ này, bản tọa đảm bảo cho ngươi được sống!

Băng nhân lại lên tiếng vỗ về hắn, nhưng trong ngữ khí ẩn ẩn sự hưng phấn, dường như đã không thể chờ đợi được thêm nữa rồi.

- Dạ, xin tiền bối an tâm!

Bàn tay phải của Việt chậm rãi đưa tới, dù rất cố gắng nhưng không thể nào giữ được yên, cứ run rẩy không ngừng, khi gần chạm tới hình đầu lâu lại run rẩy tợn. Tay trái của hắn nhanh chóng đưa tới bắt lấy cổ tay phải, cố gắng giữ cho bản thân không sợ hãi.

- Rút ra đi!

Băng nhân lại lên tiếng giục, dường như biết thần thức của mình khiến tiểu tử này quá lạnh mà không thể tự chủ, vì vẫy khẽ buông lỏng một chút, áp lực đè lên người Việt lập tức giảm đi trông thấy.

- Dạ dạ...

Bàn tay chạm vào đầu lâu trên chiếc dùi cắm ở gáy, khẽ dùng lực chuẩn bị rút ra, băng nhân cũng không kìm được mà có chút hưng phấn, thì đột nhiên dị biến nổi lên.

Ánh mắt tràn ngập sợ hãi bắn ra tia sáng lành lạnh, bàn tay trái của buông cổ tay phái ra, mang theo toàn bộ lực lượng vỗ thẳng lên đầu của băng nhân bên trong quan tài, miệng quát lớn:

- Giúp cái con mẹ ngươi à?

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Anh em bằng hữu đọc thấy hay thì tích cực ném nguyệt phiếu kim đậu... các thứ nha, ai chưa vote thì bỏ chút thời gian vote 10*, bản tác xin đa tạ!

Chương 215: Dẫn dụ

Một chưởng này đơn giản mà chân phương, trực diện mà thô bạo, không chút kỹ xảo thủ pháp gì, chỉ là dùng toàn bộ lực lượng cơ thể, quán đầy linh lực của bản thân, nặng nề giáng thẳng vào đầu của băng nhân.

Uỳnh!

Băng nhân bên trong quan tài không phải trẻ con, đương nhiên không vì bộ dáng sợ sệt của đối phương mà sinh ra thiếu đề phòng, nhưng chỉ một khoảnh khắc trễ nải thôi đã khiến lão không kịp trở tay.

Thế nhưng một chưởng dùng hết sức bình sinh này của Việt không thể đánh vỡ đầu của gã băng nhân này, mà chỉ khiến lão chúi về phía trước, phun ra một ngụm tiên huyết. Ngụm máu đỏ này bắn lên vách động, lập tức khiến cả một mảng băng dày tan chảy nhanh chóng.

Còn kẻ ra tay tập kích thì toàn thân bắn ngược về phía sau, miệng cũng phun ra một ngụm máu tươi, ánh mắt tràn ngập sự kinh hãi.

- Lão quái vật này lợi hại đến...

Lời chưa nói hết, một ngụm máu lại trào ra, thân hình vẫn không thể dừng lại, tuy nhiên hắn cũng không muốn ổn định mà mượn luôn phản lực đang tác động lên người để bỏ chạy.

- Chạy đi đâu?

Thanh âm khàn khàn lại vang lên, chỉ thấy băng nhân tay trái kết ấn, tay phải tóm vào không khí. Trong nháy mắt, đỉnh đầu của Việt đột nhiên xuất hiện một bàn tay băng khổng lồ, cao chừng ba trượng, tóm chặt lấy hắn.

Băng chưởng chưa đến, hàn khí lạnh lẽo đã chụp thẳng xuống.

- Nước chảy đá mòn!

Song thủ thôi động, một quyền đánh thẳng lên, lập tức tạo thành một dòng huyết thủy nhẹ nhàng chảy tới băng chưởng.

Một quyền này dường như không có bao nhiêu tác động tới băng thủ ấn đang ập xuống, nhưng khi băng thủ ụp tới sát đầu của Việt thì đột nhiên phát ra tiếng răng rắc, chỉ trong chớp mắt đã hóa thành vô số băng tinh bắn ra xung quanh.

Mượn dư kình toán loạn từ băng thủ vỡ nát, thân thể Việt rất nhanh lui về phía sau hơn hai mươi trượng, trong nháy mắt đã thấy xuất hiện ở nơi tiếp giáp giữa động sảnh và sơn động.

- Ba mươi sáu kế, chuồn là thượng sách!

Một băng chưởng vừa rồi mặc dù vô cùng cao thâm, nhưng lực công kích chỉ ở Bình Hoành trình tự mà thôi, xem ra đối phương bị năm chiếc dùi đen kia phong cấm, trước mắt chỉ có thể phát ra tu vi như vậy, nhưng chỉ cần thế là đủ sức giết chết hắn một cách dễ dàng rồi.

Thấy Việt đã lui ra xa, băng nhân bên trong quan tài rống lên một tiếng giận dữ, vung tay, băng tuyết toạn loạn lại ngưng tụ thành một bàn tay băng khổng lồ nhanh chóng chụp tới.

Tuy nhiên băng thủ khổng lồ chỉ có thể chụp vào vách động, bởi vì thân ảnh kia đã biến mất, chỉ có thanh âm tuổi trẻ đầy nhiệt huyết vọng lại:

- Quái nhân, ngươi cứ tiếp tục nghỉ ngơi trong quan tài của mình đi, có thời gian ta sẽ trở lại thăm ngươi!

Việt quay đầu lại hét lên đầy châm chọc, thật khoái chí làm sao, nhưng gương mặt hắn đột nhiên cứng lại, hoảng hốt gia tốc bỏ chạy. Bởi vì một bàn tay băng khổng lồ đã vồ tới sau lưng hắn.

- Chết tiệt, giai như đỉa vậy?Mở ra ma thần hư ảnh, thân hình Việt lao về phía trước với tốc độ kinh hoàng, không thèm né tránh mà liên tục đụng vỡ những chiếc thạch nhũ tuyệt đẹp của hang động này. Không có biện pháp, bị truy đuổi gắt gao như vậy, hơi đâu mà lo bảo vệ thiên nhiên chứ.

Đến tận khi cửa động đã xuất hiện trước mắt, chút ánh sáng le lói xuyên qua khe hở dây leo truyền tới, băng thủ kia mới biến mất.

- Mẹ kiếp, tí thì toi!

Việt cảm thấy rất khó chịu, chợt nhớ đến trung niên nhân truy đuổi mình, chỉ vì một đóa Linh Dịch Hoa mà đẩy mình rơi vào hoàn cảnh này, thiếu chút nữa thì toi mạng.

- Không thể chỉ mỗi mình chịu thiệt được, chi bằng dẫn dụ tên kia đến đây, cho hai lão cầu này đánh nhau, mình ở giữa đục lợi!

Bị đánh mà không đánh trả, đó không phải là phong cách của Việt, hơn nữa hại người ích ra lại là sở thích của hắn, vậy nên không tìm cách dụ trung niên nhân kia đến đánh nhau với băng nhân bên trong quan tài thì đúng là tội nghiệt không thể tha thứ.

Tuy nhiên, dụ trung niên nhân kia đến đây thì dễ, làm thế nào để qua mặt được hắn mới là vấn đề khó khăn. Hắn có một môn bí thuật được ghi lại bên trong Nguyên Sơ cổ kinh là Thai tức thuật, nhưng không biết có thể trốn qua thần thức của tu giả Bước thứ hai hay không.

- Nguyên Sơ cổ kinh là kinh văn của một cỗ lão thánh quốc đã tồn tại vài vạn năm, lẽ nào không thể qua mắt được một gã Tiêu Trưởng?

Việt đảo mắt nhìn xung quanh cửa động, muốn tìm một chỗ ẩn nấp kín đáo, trước khi nghĩ đến chuyện tránh thoát thần thức của đối phương, thì phải tìm cách tránh được nhãn tuyến trước.

Sau khi an trí xong xuôi, Việt tung một quyền vào cửa động, lực lượng thân thể của hắn rất lớn, lập tức khiến cả sườn núi chấn động, phát ra thanh âm ù ù.

Ở cách đó mười dặm, trung niên nhân đang đứng trên một cây đại thụ chọc trời, muốn dùng linh nhãn để tìm kiếm mục tiêu nhưng vô dụng, mỗi cây đại thụ đều rất lớn, tán lá xum xuê, dù là linh nhãn của tu giả cũng không có được tầm nhìn tốt bao nhiêu cả.
- Chết tiệt! Không ngờ Lão Ái này lại bị một tên tiểu tử giỡ mặt!

Đưa tay đập vào thân cây, trung nhiên nhân tỏ ra vô cùng tức tối. Linh Dịch Hoa, chỉ sinh ra ở nơi có thiên địa linh khí cực kỳ nồng đậm, ẩn chứa tinh hoa sinh mệnh khổng lồ, chính là Cực phẩm trong Thất cấp linh hoa.

Nếu đoạt được, dự định của hắn cũng không phải là dùng nó để đột phá vào trình tự Bình Hoành, bởi vì như vậy rất lãng phí. Với Linh Dịch Hoa, tốt nhất là phục dụng sau khi đột phá Bình Hoành, tu vi của hắn sẽ lập tức đạt tới hậu kỳ, thậm chí có thể đạt tới viên mãn. Viên mãn giả Đệ nhị Bộ, ở Mê Thất đảo này hoàn toàn có thể đi ngang rồi.

Lao tâm khổ tứ, chiến đấu với một đầu Lục cấp liinh thú bá chủ, dốc hết vốn liếng ra mới đuổi được nó đi, vậy mà bọ ngựa bắt ve lại bị chim sẻ rình đằng sau, càng thêm tức tối khi con chim sẻ chỉ là một tên tiểu tử ở trình tự Hỗ Căn.

- Khu rừng nguyên thủy chết tiệt này!

Càng nghĩ càng thấy căm, Lao Ái vỗ một chưởng toàn lực vào cây đại thụ, lập tức khiến cây cao chọc trời này đổ rạp xuống. Nếu như không bị những cây đại thụ này che mất nhãn tuyết, hắn làm sao để tiểu tử kia thoát được.

Vào lúc nỗi thất vọng đang dâng lên đến đỉnh điểm, phía xa đột nhiên truyền đến tiếng chấn động, hai mắt Lao Ái sáng rực nhìn tới, không kịp suy nghĩ thân hình của hắn lập tức phá không mà tới.

Chỉ vài cái hô hấp mà thôi, Lao Ái đã xuất hiện trước một vách núi dựng đứng, thanh âm chấn động là từ đây mà ra. Ánh mắt hắn đảo một vòng, nhưng không phát hiện ra điều gì, cả vách núi phủ kín dây leo, ngoài ra cũng chẳng có gì.

- Chết tiệt, sao không thấy gì?

Lao Ái nhìn thêm một lượt, lập tức ánh mắt dừng lại tại một vị trí, cũng chỉ toàn dây leo mà thôi, cũng chằng chịt như những chỗ khác, nhưng trong mắt hắn đám dây lẽo này có chút không được tự nhiên. Đây chỉ là cảm giác mà thôi, hắn cũng không nói rõ được.

Chưởng ấn đánh tới, đám dây leo chằng chịt ra lập tức bị gạt sang, để lộ ra vách núi dựng đựng, chẳng có gì đặc biệt cả. Tuy nhiên trong con mắt của Lao Ái thì nó lại không bình thường chút nào.

- Tiểu tử, tưởng chút mánh khóe này có thể che mắt được ta hả?

Lao Ái cười lạnh, tiếp tục cách không đánh tới một chưởng, một phần của vách núi sụp xuống, để lộ ra một hang động lớn tối om.

Thần thức lại một lần nữa tỏa ra bốn phương tám hướng, đến khi xác định là không bỏ sót thứ gì, Lao Ái mới xông vào bên trong động, trong lòng cười lạnh không ngớt.

Mặc dù khá ngạc nhiên trước độ sâu của động nhưng Lao Ái vẫn không giảm tốc độ, bởi vì sơn động có sâu đến mấy thì cũng phải có đáy, so với việc mất phương hướng trong khu rừng nguyên thủy, tình cảnh hiện tại khiến Lao Ái cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.

Chẳng bao lâu, Lao Ái tới một động sảnh rộng lớn, bốn bức vách lẫn mặt đất đều bị băng tuyết bao phủ trắng xóa. Đôi mắt hắn quét một vòng, rất nhanh tập trung vào chiếc quan tài bạch ngọc đặt trên một chiếc giường băng.

- Quan tài ư? Chẳng lẽ nơi này là mộ huyệt của cường giả? Chỉ một chiếc quan tài mà có thể khiến nơi này biến thành băng, cái này...

Ánh mắt của Lao Ái dần dần lóe lên tia hưng phấn, suy nghĩ của hắn cũng giống hệt như Việt ban nãy, không kìm được lòng mà chậm rãi bước tới gần chiếc quan tài bạch ngọc.

Vận linh lực hộ thể toàn thân, Lao Ái thận trọng đặt tay lên chiếc quan tài, chậm rãi đẩy nắp quan tài sang một bên...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau