ĐẾ HOÀNG TÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế hoàng tôn - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Táng Địa

Khứ niên từng lãm Vỹ Cương đồ

Vân hữu tiên nhân cổ Triện thư

Thiên xích thạch nham vô lộ đáo

Bất tri khoa đẩu tự hà như

Chữ Khoa Đẩu, đó là vấn đề đã gây tranh cãi trong một thời gian quá dài.

Nhiều nhà khảo cổ cho rằng, Khoa Đẩu tự, hình dáng như lửa vờn, chính là chữ viết của người Bách Việt thời đại Hồng Bàng, thậm chí còn soạn ra một bảng chữ Khoa Đẩu, thể hiện sự chấp nhất với lịch sử.

Nhưng cũng có rất nhiều người phủ định, đưa ra dẫn chứng, cái được gọi là chữ Khoa Đẩu mà nhiều nhà khoa học tìm ra, thực chất chỉ là lấy chữ cổ của người dân tộc Thái sống ở Việt Nam rồi ép thành bảng chữ cái Việt cổ. Quan điểm này cũng không sai, bởi nếu mấy công trình nghên cứu đó đúng thì Chính phủ đã công nhận rùm beng từ lâu rồi.

Chỉ có điều, dù bên nào đúng bên nào sai, cũng không thể nào phủ nhận, lịch sử từng tồn tại một loại giáp cốt văn có tên Khoa Đẩu tự, bỏ qua việc nó rốt cuộc do người Việt cổ hay người phương Bắc sáng tạo ra.

- Thời Lạc Long Quân có người hái củi, bắt được con rùa, lưng rộng khoảng ba thước, trên mai có khắc chữ như con nòng nọc gọi là chữ Khoa Đẩu!

Gã đồ tể gặm một miếng thịt cá lớn, trong đầu nhớ lại mấy câu dẫn về Khoa Đẩu tự được ghi lại trong sách Lĩnh nam Chích quái của Vũ Quỳnh. Hắn vẫn luôn nghiêng về ý kiến Khoa Đẩu tự là chữ của người Việt cổ, nhất là sau khi chứng kiến tấm biển đồng nằm lăn lóc nơi đại môn khu di tích thủy phủ Lạc Long Quân.

Nhưng nếu vậy, ngôn ngư của thế giới này phải giải thích như thế nào? Mặc dù có đôi chút khác biệt nhưng hắn dám khẳng định chữ viết ở đây hoàn toàn giống với giáp cốt văn được tìm thấy ở các di tích trên dải đất trải dài từ Nam Trường Giang xuống đến Bắc Bộ của người Bách Việt xưa.

- Xem ra chữ Khoa Đẩu tồn tại từ trước cả thời đại Hồng Bàng!

Trên thế giới vẫn tồn một luồng ý kiến phủ định thuyết tiến hóa của Darwin, họ cho rằng nhân loại xuất hiện không phải do vượn cổ tiến hóa thành mà do người ngoài hành tinh mang đến Trái đất.

Nếu là trước đây hắn nhất định sẽ hỉ mũi coi thường giả thuyết hoang đường không chút thực tế này, thế nhưng bây giờ khi mà thế giới quan đã thay đổi hoàn toàn, hắn lại có cảm giác giả thuyết này rất có tính tham khảo.

“Ngươi ăn xong chưa vậy?”

Một dòng suy nghĩ chen vào đầu gã thiếu niên, lập tức đẩy dạt tất cả các suy nghĩ hỗn loạn sang một bên. Hắn nhồi nốt miếng thịt cá thơm ngọt vào trong miệng, rồi đứng dậy định tiến về phía bờ sông rửa tay, bất quá rất nhanh dừng lại, lau tay luôn vào quần áo, rồi nhìn về phía bà lão mở miệng nói:

- Cháu ăn xong rồi!

Mặc dù có thể trao đổi bằng suy nghĩ nhưng dù sao hắn vẫn muốn nói chuyện bằng mồm hơn.



Bà lão cách không tóm lấy hắn, bước ra một bước, cảnh vật lại biến đổi...

.....Những tia sáng đầu tiên của ngày mới xuất hiện, len lỏi qua những đám mây chiếu xuống, gã đồ tể cũng choàng tỉnh từ cơn mộng mị, bởi hắn nhận ra hành trình của mình đã dừng lại.

Khẽ ngáp một cái, hắn cảm thấy bản thân tỉnh táo hẳn, cơ thể cũng tràn đầy sinh lực. Dù bị bà lão xách lấy nhưng hắn vẫn ngủ được như thường.

Đảo mắt đánh giá xung quanh, hắn phát hiện ra trước mặt là một vùng đất rộng lớn hoang vắng, nơi nơi đều là đồi núi, chỉ có điều mỗi tòa đều không cao lắm, ẩn nấp sau làn sương đen mù mịt hệt như âm khí.

- Đây là nơi nào vậy?

Hắn quay sang hỏi, lúc này mới phát hiện ra bà lão đang đứng lặng người, toàn thân run run, đôi mắt đục ngầu dường như lấp lánh dòng lệ, miệng lẩm bẩm mấy câu, hắn chỉ nghe được loáng thoáng được là:

“Ta lại đến thăm các người...”

Phải một lúc lâu sau, tâm tình bà lão mới trở lại bình thường. Lúc này một dòng suy nghĩ hiện ra trong đầu gã đồ tể:

“Nơi này là Táng Địa, một Nhân gian Cấm khu khác, còn được gọi là Nơi mai táng Thần linh!”

- Cái gì? Mai táng Thần linh?

Gã đồ tể khẽ giật mình kêu lên. Bà lão đã nói bản thân không phải thần linh, cũng chỉ là một tu luyện giả nắm giữ sức mạnh mà thôi. Từ đó có thể tưởng tượng thần linh thực sự sẽ khủng khiếp đến mức nào.

- Bên trong thực sự mai táng thần tiên?

“Trên đời này thực sự tồn tại thần tiên ư?”Bà lão lắc đầu tự giễu. Tiếp đó một dòng suy nghĩ khác lại hiện lên trong đầu gã đồ tể:

“Táng Địa, không ai biết rốt cuộc bên trong mai táng thứ gì, chỉ biết rằng nó được bao phủ bởi âm minh khí. Sinh vật đi lạc vào, sinh cơ dần dần sẽ bị chuyển hóa thành tử khí, cuối cùng sẽ hòa thành cương thi, chỉ biết giết chóc.”

- Chẳng lẽ không có ai vào tìm hiểu hay sao?

“Từ thời Thái Cổ tới nay, người đi thăm dò thì vô số, thế nhưng chẳng có ai ngoại lệ, tất cả đều chết hết! Năm đó có một siêu cấp thế lực, đang ở thời kỳ hưng thịnh nhất từ trước tới nay, dốc hết toàn bộ lực lượng của mình, tập trung toàn bộ những cường giả thông thiên triệt địa có thể chọc thủng trời, muốn tấn công vào đó, để khám phá những bí ẩn của Táng Đia!"

Nói đến đây, tâm tình bà lão lại trở nên kích động, có chút bi thống, có chút nhớ thương, có chút oán phẫn, có chút hối hận, lại có chút cô đơn.

"Thế nhưng, thế lực đó cuối cùng đã bị xóa tên trong trời đất! Mấy vạn tu giả, mấy vạn con người, vậy mà bị diệt hết, ngay cả truyền thừa cũng đứt đoạn, biến mất trên thế gian này!"

Hắn nhìn chằm chằm bà lão, lờ mờ đoán được thế lực bị diệt kia có lẽ liên quan rất mật thiết với bà lão. Bản thân hắn vô thức lui ra xa bà lão, đối phương tâm trạng đang không ổn định, biết đâu lỡ tay giết mất hắn thì đúng là muốn khóc cũng không được.

- Chết hết, tất cả đều chết...

Cuối cùng, không còn đôi mắt đục ngầu ngấn lệ, bà lão trực tiếp khóc khóc cười cười, dường như hóa thành người điên, miệng không ngừng lẩm bẩm những thanh âm nghẹn ngào.

- Mấy vạn con người, vậy mà không còn ai sống sót. Chết hết, chỉ cần đi vào trong Cấm khu, không ai có thể sống sót...

- Máu chảy thành sông, hài cốt chất chồng như núi...

- Xương khô vô biên, thây chất thành núi, máu chảy thành sông...

Gã thiếu niên đồ tể nghe mà cảm thấy da đầu tê dại, bàn tay hắn đã nhuốm máu không biết bao nhiêu người, thế nhưng xương cốt vô biên, thây chất thành núi, máu chảy thành sông, là địa ngục tu la hay sao? Hơn vạn con người bị diệt sát, đó là cảnh tượng kinh khủng đến mức nào?

"Ô ô ô..."

Bà lão không còn lẩm bẩm nữa mà bắt đầu khóc rống lên, trong đôi mắt vẩn đục chảy ra 2 hàng nước mắt.

Cuối cùng, bà lão trở nên ngơ ngác, sững sờ đứng yên nhìn về phía Cấm khu, rất lâu không nhúc nhích, có cảm giác như bà đã hóa đá rồi vậy.

Cứ như vậy, một ngày một đêm trôi qua, đôi mắt già nua chưa từng chớp 1 lần, mãi cho tới bình minh, ánh nắng đầu tiên chiếu rọi vào mắt, bà lão mới giật mình tỉnh lại.

Bà lão quay sang nhìn gã thiếu niên đang nằm co ro chìm trong giấc ngủ ở gần đó, phất tay một cái khiến hắn tỉnh giấc, rồi khàn giọng nói:

- Ta muốn ngươi đi vào bên trong Táng Địa!

Chương 22: Nghịch Tu

Gã đồ tể vừa tỉnh lại từ cơn mộng mị, vẫn còn đang mơ mơ màng màng, nghe được câu nói của bà lão không khác nào sét đánh bên tai. Hắn tung người bật dậy, miệng há hốc ra nhìn chằm chằm đối phương, muốn xác định chính xác xem có đúng là đối phương đang nói với mình không.

Đùa gì vậy? Nhân gian Cấm khu, kẻ bước vào đều hóa thành xác chết di động, hơn vạn người xông vào đều hóa thành xương trắng. Nhìn tình cảnh trước mặt xem ra mạnh mẽ như bà lão này cũng không dám bước vào, vậy mà lại muốn hắn xông vào tìm chết ư?

“Ngươi là Thái Sơ Phàm thể, không bị ảnh hưởng bởi đạo ngân, sẽ không bị biến thành cương thi. Chỉ cần không tiến vào trung tâm Táng Địa, không xúc phạm đến tồn tại cấm kỵ, sẽ an toàn!"

Bà lão lại quay về với thói quen trao đổi bằng suy nghĩ, nếu không phải đã từng thấy bà lão từng vô thức lẩm bẩm, hắn còn tưởng đối phương bị câm.

Gã thiếu niên khẽ chau mày, như vậy hắn rất giống máy bay tàng hình, đi vào phạm vi của kẻ thù nhưng không bị sóng radar phát hiện. Có điều không phải bên trong vẫn còn đám cương thi sao?

- Nhưng nếu chẳng may gặp phải cương thi? Lập tức bỏ chạy?

"Không, ngươi sẽ bị giết ngay lập tức!"

- Cái này...

Gã đồ tể chau mày, hắn không biết nên nói gì bây giờ. Ngẫm lại thì cũng đúng, trước khi trở thành cương thi bọn họ đều là những nhân vật siêu cấp khủng bố, có khi chỉ cần một ánh mắt cũng đủ giết hắn cả trăm lần.

"Không chống lại pháp tắc của Cấm Khu, cương thi sẽ không hiện thế!"

Một thanh âm hiện ra trong đầu như muốn làm cho hắn yên tâm. Chỉ có điều nơi này đã là Cấm Khu, dù là nhân vật siêu cấp cũng không dám bước vào, một gã phàm nhân như hắn lại muốn độc xông thì đúng là tìm chết.

- Nếu cháu thực sự là Thái sơ Phàm thể không thể cảm ngộ thiên địa, vậy bà làm cách nào có thể giúp cháu tu luyện?

Cuối cùng hắn ngẩng đầu lên hỏi bà lão. Đó là điều mà đối phương hứa hẹn với hắn, nhưng hắn không thể nào xác định được. Sinh ra để làm phàm nhân, thiên địa không cho phép tu luyện, bà lão dù có năng lực thông thiên, nhưng có thể vượt qua trật tự thiên địa sao?

Bà lão rơi vào trầm tư, có điều hắn cảm giác được không phải đối phương không biết trả lời hắn như nào, mà có vẻ như muốn sắp xếp lại từ ngữ để giải thích cho một kẻ không hiểu tí gì về tu luyện như hắn.

“Tu luyện, chính là nghịch thiên đoạt mệnh, nhưng quá trình tu luyện lại là thuận thiên mà đi. Cảm ngộ vạn đạo, câu thông đại thế, lĩnh ngộ trật tự thiên địa..., tự thiên địa chi đạo mà phản phác quy chân, tu luyện chi lộ chính là theo thiên lộ mà thành. Nhưng vẫn có ngoại lệ.”

“Thuở xa xưa, từng tồn tại một loại cổ tu giả đặc biệt, không cầu thiên đạo, bất cảm pháp tắc. Quá trình tu luyện của họ, là hình thành thế giới riêng trong cơ thể, từ đó cảm ngộ đạo, pháp, khí, thế, ý trong quá trình hình thành thế giới thể đó. Những người như vậy, được gọi là Nghịch Tu – Nghịch mệnh tu giả!

- Nghịch Tu?



Gã thiếu niên hoàn toàn bị hút vào hai chữ Nghịch Tu. Hắn không hiểu về tu luyện, nhưng qua lời giải thích tương đối dễ hiểu của bà lão, hắn cũng nắm được tương đối.

“Có thể hiểu đại khái: Tu luyện, là cảm ngộ trật tự thế giới bên ngoài, còn nghịch tu, là cảm ngộ từ thế giới bên trong cơ thể. Tu luyện, là quá trình ngộ đạo thông pháp, còn nghịch tu, lại là quá trình diễn biến thế giới thể. Nghịch Tu, mới chân chính là nghịch thiên chi lộ!”

Gã thiếu niên rơi vào đăm chiêu, thanh âm bà lão cứ như ma chú quanh quẩn trong đầu khiến hắn không ngừng say mê suy nghĩ. Nghịch Tu, so với tu luyện thông thường, phức tạp hơn ở quá trình diễn biến thế giới thể.Diễn biến ra thế giới, đó là quá trình phức tạp đến mức nào, thế giới thể không diễn biến được ra, lấy gì để cảm ngộ? Từ đó có thể tưởng tượng ra sự nghịch thiên của Nghịch Mệnh Tu giả.

- Vậy là bà có thể hướng dẫn cháu đi theo con đường Nghịch Tu?

Hắn ngẩng đầu nhìn chằm chằm gương mặt nhăn nheo lốm đốm đồi mồi đầy phúc hậu, mở miệng hỏi. Không ngờ đáp lại chỉ là một cái lắc đầu nhè nhẹ khiến hắn có xúc động muốn đập đầu.

“Thứ nhất, Nghịch Tu đã biến mất từ rất lâu, Nghịch tu chi lộ cũng bị trật tự thiên địa bài xích.”

“Thứ hai, con đường mà ngươi phải đi còn khó hơn Nghịch lộ!”

Một thanh âm hiện lên trong đầu khiến gã thiếu niên khẽ giật mình. Nghịch tu đã khó đi đến mức tuyệt chủng rồi, hắn lại phải đi con đường khó hơn, như vậy thì đúng là thiên địa bất dung.

“Muốn diễn sinh thế giới, cần thấu hiểu quá trình thế giới hình thành. Nghịch Tu không câu thông thiên đạo, không tuân theo trật tự thiên địa, nhưng họ cũng cần cảm thụ những lạc ấn bất hủ của hỗn độn từ thuở sơ khai tồn tại ở đâu đó trong trời đất, từ đó diễn sinh ra thế giới thể. Còn Phàm thể, căn bản là không cảm ngộ được thứ gì.”

- Nếu vậy thì bà giới thiệu về Nghịch Tu cho cháu nãy giờ để làm gì?

Hắn bắt đầu có điểm chán ngấy, say mê lắng nghe, chìm trong suy nghĩ, không ngờ lại là vô dụng. Lẽ nào đối phương định hố hắn, muốn lừa hắn tiến vào bên trong Táng Địa làm việc hộ?

“Ngươi không thể cảm ngộ lạc ấn hỗn độn, nhưng có thể từ sự diễn giải thiên địa của người khác, làm tiền đề cho thế giới thể hình thành!”

- Sự diễn giải thiên địa của người khác?
“Trên thế gian tồn tại những cuốn cổ kinh, là những pháp môn tu luyện tối thượng, trong đó ghi lại những sự diễn giải đối với những yếu tố cấu thành nên trật tự thiên địa, mỗi cuốn lại diễn giải hoàn hảo về một đạo nào đó. Tùy theo quá trình hình thành thế giới thể, ngươi cần tìm được những cổ thư mạnh nhất ứng với mỗi quá trình đó.”

Nghe đến đây, gã thiếu niên khẽ nhắm mắt, việc hít thở cũng trở nên khó khăn. Hắn thực sự không ngờ, con đường của mình lại khó đi đến như vậy.

- Vậy bà có thể giúp được gì cho cháu?

“Nghịch lộ đã biến mất trên thế gian, nhưng ta may mắn có trong tay một ít tài liệu về con đường này. Hơn nữa, ta còn có một bộ cổ kinh, được xưng tụng là khởi nguyên thế giới, chính là cổ kinh thích hợp nhất cho quá trình đầu tiên của diễn sinh thế giới thể!”

“Đương nhiên, ta cũng chỉ có thể giúp ngươi bước vào quá trình đầu tiên của Nghịch lộ, còn những bước sau đó, e là ngươi phải tự tìm tòi!”

“Ngươi suy nghĩ kỹ đi!”

Quá con mẹ nó khó khăn!

Gã thiếu niên rơi vào trầm tư.

Táng Địa, nhân gian cấm khu, cứ cho hắn là Thái sơ Phàm thể, không bị tử vong đồng hóa, nhưng bên trong đương nhiên còn nhiều thứ khác khủng bố, cương thi là một trong số đó. Sự nguy hiểm có lẽ không cần nghĩ.

Thế nhưng nếu hắn từ chối, con đường tu luyện e là phải chấm dứt từ đây.

Lẽ nào hắn phải sống một đời phàm nhân?

Hắn không nghi ngờ chút nào lời của bà lão.

Đối phương không có gì phải lừa hắn, vì căn bản là quá mạnh, kẻ mạnh không cần thiết phải nói dối để lừa kẻ yếu.

Mặc dù chỉ có thể giúp hắn bước một bước đầu tiên trên con đường tu luyện, nhưng có bước đầu tiên, làm sao sẽ không có bước thứ hai? Hắn tin tưởng bản thân sẽ đi đến cuối con đường, dù nghịch thiên cũng phải đi!

Ở Địa cầu, hắn chính là ông vua của thế giới ngầm, là vương giả trong sát thủ, vậy thì ở thế giới này, hắn cũng phải hướng đến đỉnh cao.

Tổ Sơn, Tế đàn, Táng Địa, Hắc động,... hắn phải ngự trên đỉnh cao, giải tất cả những bí ẩn đó!

Một lần tân sinh, con đường của hắn vẫn không thay đổi!

Cuối cùng, gã thiếu niên mở mắt ra, gương mặt non nớt lóe lên sự già dặn, hắn nở nụ cười nhếch miệng nói:

- Thành giao!

Chương 23: Xâm nhập

Lúc này, mặt trời chói chang treo giữa không trung, Nhân gian Cấm khu Táng Địa – nơi mai táng thần linh, không ngờ bên trong lại toát ra sinh cơ bừng bừng, xanh um tươi tốt. Thổ địa màu đen, vách núi màu đen, thoạt nhìn cổ xưa mà thần bí.

Càng đi vào trong càng thấy cỏ cây xanh um tươi tốt, mọc đầy cổ thụ che trời, có vẻ sinh cơ bừng bừng. Thấp thoáng phía đằng sa lại có một hồ nước tô điểm thêm cho vùng núi, thật là sơn thủy hữu tình, thế nhưng chúng lại khó thể che giấu bản chất của vùng đất - Tối đen!

“Táng Địa có sáu lối vào, lối này được gọi là Nhân môn, là lối vào an toàn nhất!"

Gã thiếu niên nhớ lại lời dặn dò của bà lão, đồng thời không ngừng quan sát xung quanh. Khu vực này quả thực sinh cơ bừng bừng, rất có cảm giác nhân gian thắng cảnh, bất quá hắn vẫn không thấy yên tâm một chút nào.

- Quạ... quạ...!

Mấy con quạ đen tràn ngập khí tức chết chóc đang lượn lờ trên vách núi màu đen, đậu trên một cảnh cây trụi lá, khô héo, chênh vênh bên cạnh vách đá, phát ra tiếng kêu ghê rợn, tràn ngập vẻ thê thảm.

Quạ chính là loài vật biểu tượng cho sự chết chóc, kết hợp thêm khí tức quỷ dị càng lúc càng đậm đặc, cho dù sinh cơ dào dạt đến mức nào đi chăng nữa cũng vẫn khiến người ta có cảm giác đang đi đến một nghĩa địa, lạnh run cả người.

Gã thiếu niên hít một hơi ổn định tâm thần, rồi tiếp tục bước đi.

Nửa ngày trôi qua, câu cối xanh um dần dần trở nên thưa thớt, sinh khí cũng không còn lại bao nhiêu. Hắn biết, bản thân đã chính thức đi vào phạm vi của Nhân gian Cấm khu Táng Địa - Nơi mai táng thần linh.

Chỉ mới lạc trôi đến thế giới này không bao lâu, nhưng hắn đã có cơ hội đi dạo trong hai nơi được coi là Nhân gian Cấm Khu, thần phật cũng không dám bước chân vào, đúng là hắn phải tự ngả mũ thán phục trước vận đen mạt kiếp của mình.

Đột nhiên một tiếng khóc vang lên, không ngừng lẩn khuất trong không gian, khiến bất kỳ ai nghe thấy cũng phải nổi da gà.

Phía đằng xa có một gốc cổ thụ khô héo, lớn tới hơn năm, sáu người ôm không hết, rất giống với những cây đa nghìn tuổi nơi lưu trú của những con ma không tên ở các làng quê Bắc Bộ.

Điều khiến gã thiếu niên cảm thấy kinh khủng, đó là trên cây có một tổ chim rất đáng sợ, cao gần hai mét và hoàn toàn dùng xương khô dựng lên, ám khí dày đặc lượn lờ xung quanh, hình thành một màn sương mù uốn lượn.

- Con bà nói, đây là tổ của loại chim gì vậy?

Khóe miệng khẽ giật giật, hắn cảm thân thân thể hình như lạnh hơn một chút.

Phạch phạch!

Đột nhiên, từ trong tổ chim, một con hắc điểu khổng lồ vươn mình lên, hai cánh không ngừng khuấy động cuồng phong.

Toàn thân đen như mực, hình dáng cực kỳ giống một con quạ, chỉ có điều kích cỡ lại quá to lớn, toàn thần tràn ngập hắc khí âm u. Nó khẽ kêu lên mấy tiếng, lập tức từ cái mỏ cự đại rơi ra một thứ gì đó. Khi nó rơi xuống đất, gã thiếu niên lập tức rùng mình, bởi hắn nhận ra đó là một cái đầu người.



Cuồng phong gào thét, con hắc nha giương cánh lao lên, thổi bay cả cỏ cây và đất đá xung quanh ra xa.

“Nó phát điên cái gì vậy? Lẽ nào phát hiện ra mình?”Gã thanh niên đang định quay đầu bỏ chạy thì từ phía xa bỗng truyền đến một tiếng gầm nhẹ, khiến cho linh hồn người ta phải phát run lên. Hắn nheo mắt nhìn tới, lập tức dã đầu run lên.

Một sinh vật hình người, toàn thân được phủ bởi một bộ lông màu đen rậm rạp, thân hình vô cùng khổng lồ nhưng lại đặc biệt nhanh nhẹn, chỉ cất bước một cái đã lao vào tận sâu bên trong Táng Địa, biến mất không còn tung tích.

Con hắc nha mang theo cuồng phong cuốn về hướng đó, dường như muốn đuổi theo sinh vật hình người kia.

Phải một lúc lâu sau, xung quanh mới phục hồi sự yên tĩnh, gã đồ tể mới tiếp tục tiến về phía trước.

Rốt cuộc thì hắn cũng đi qua khu vực u lâm, đi tới một vùng đất hư vô mờ mịt, nơi này hoàn toàn không có hắc khí như sương, nhưng không khí tại đây lại vô cùng quỷ dị.

Lúc này, ánh nắng chiều đã nhuộm đỏ cả chân trời, khiến cho cả vùng đất vốn màu đen như được nhuộm một tầng sáng màu vàng chói lóa.

- Sao đột nhiên lạnh như vậy?

Ngay khi tiến vào trong một sơn cốc, gã đồ tể đột nhiên cảm nhận được sự lạnh lẽo đến cùng cực đang ập tới, giống như đang bị đóng băng trong vạn năm hàn băng vậy, cơ thể gần như sắp đông cứng rồi.

Đúng lúc nguy cơ ập đến, miếng cổ ngọc đeo trên cổ lập tức tản mác ra ánh sáng nhàn nhạt bao phủ lấy hắn, chống lại sự lạnh lẽo đang không ngừng ập đến.

Gã thiếu niên thở ra một hơi, đưa tay cầm lấy miếng cổ ngọc màu tím lên xem xét. Đây là thứ bà lão đưa cho hắn trước khi vào Táng Địa, nói rằng nhờ nó mới có thể tìm được nơi cần đến, không ngờ nó lại lợi hại đến vậy.

Mân mê một lúc hắn mới buông miếng cổ ngọc ra, ngẩng đầu lên nhìn về phía trước. Chỉ thấy trong thung lũng màu đen này, có rất nhiều cổ động đang không ngừng phun ra thứ chướng khí màu đen, sự lạnh lẽo chính là từ nơi đó truyền ra, dù cách rất xa nhưng vẫn khiến cho người ta không thể chịu được.

- Oa oa...Đột nhiên, một tiếng kêu chói tai như tiếng trẻ sơ sinh khóc truyền đến, từ trong những cổ động trên vách đá lao ra từng con quạ màu đen, mang theo hắc khí lao lên tận trời.

Cả thung lũng như sôi trào, hắc nha vô cùng vô tận bay ra, tất cả đều hướng về bầu trời, trong nháy mắt đã bao phủ tất cả, số lượng của chúng quá nhiều.

- Nhiều quạ như vậy ư? Chúng muốn làm gì vậy?

Gã thiếu niên lúc này đã núp sau một thạch lâm, thân hình gần như nằm sạt xuống đất, ngay cả thở cũng không dám thở mạnh, nhìn qua khe đá nhỏ xíu quan sát tình hình trên trời.

Trăm vạn con hắc nha như hóa thành một tấm màn che khổng lồ màu đen bao phủ cả bầu trời, đây là một luồng lực lượng hủy thiên diệt địa, không ai có thể chống lại được. Chúng lao về phía Thái dương, dường như muốn hủy diệt quả cầu lửa khổng lồ trên bầu trời kia.

- Oa... oa... oa...!

Trăm vạn con hắc nha cùng kêu lên, phát ra âm thanh vang vọng cả bầu trời, dù đã cách nhau rất xa nhưng vẫn khiến cho gã thiếu niên đang nằm trong thạch lâm phải cảm thấy đầu óc ong ong không thể suy nghĩ được gì.

- Gràooooooooo!

Một tiếng gào thét vang trời như truyền xuống từ cửu thiên, Thái dương bỗng nhiên phát nổ, từ bên trong lao ra một biển lửa màu đen đốt cháy tất cả những con hắc nha đang lao tới.

Gần như ngay lúc đó, miếng cổ ngọc lại tỏa ra một luồng sáng bao phủ hoàn toàn lấy gã thiếu niên, kế tiếp mọi âm thanh đều biến mất, hắn không còn nghe thấy bất cứ thứ gì hay cảm giác được gì, dường như bị ngăn cách với thế giới bên ngoài vậy, mặc dù vẫn có thể chứng kiến được mọi việc.

Biển lửa dần ngưng tụ lại thành một con hắc điểu, toàn thân tràn ngập âm khí, đứng tận trên trời cao vô tận nhưng gã thiếu niên vẫn nhìn thấy được, từ đó có thể hiểu được sinh vật này khổng lồ như nào.

Con hắc điều khổng lồ bằng một tốc độ khủng khiếp lao xuống, chưa tới nơi nhưng thân hình khổng lồ của nó đã tỏa ra sức ép khiến tòa hắc sơn không ngừng rung chuyển, như muốn hủy diệt hết vô số hắc động bên dưới.

Hắn nhìn về phía ngọn núi đen kia, trong vô số huyệt động đang không ngừng phun ra hắc khí, chỉ có một cổ động to lớn là yên tĩnh.

Trong đó chỉ có một đôi mắt màu vàng khiếp người, sáng lóe lên trong bóng tối, nó như một vị thần đến từ địa ngục, phát ra sát ý vô cùng vô tận.

Khè khè khè!

Đột nhiên, trong huyệt động màu đen to lớn kia truyền ra một âm thanh khiến người ta phải dựng tóc gáy, một con hắc xà từ trong động lao ra, sau đó hướng về phía bầu trời.

Những chấn động không ngừng vang lên, khiến tòa thạch lâm sụp đổ, những hắc động đều vỡ nát, gã thiếu niên bị vô số cực thạch va vào người lên, dù có lồng sáng bảo vệ nhưng vẫn cảm thấy đau đơn, không thể nhìn thấy trận chiến trên trời cao nữa.

Không biết bao lâu trôi qua, không gian trở lại yên tĩnh.

Gã thiếu niên vẫn cứ nằm im không nhúc nhích, không dám mò ra ngoài. Hắn quyết định thức đợi đến khi trời sáng.

Chương 24: Tử y

Những tia sáng đầu tiên của ngày mới vừa mới xuất hiện, gã đồ tể lập tức tìm đường chui ra khỏi đống loạn thạch.

Một đêm không ngủ, nhưng tinh thần của hắn vẫn tương đối tốt, nói chung đi lại trong nơi này, cứ mỗi một ngày trôi qua vẫn được sống sót thì đó đã là liều thuốc tốt nhất cho cơ thể của hắn.

Những tảng đá nặng nề bao vây lấy hắn, nếu không có miếng cổ ngọc của bà lão, e rằng cơ thể hắn đã nát nhừ rồi.

Nhớ lại lời kể của bà lão, hắn có cảm giác bản thân bị lừa. Đối phương rõ ràng nói rằng bên trong Táng Địa chỉ có không gặp phải cương thi là không có gì nguy hiểm, thế quái nào lại gặp toàn sinh vật khủng bố như vậy? Lẽ nào đối với bà lão thì đám sinh vật này không có tí gì đe dọa hay sao?

- Tốt nhất là phải gia tăng tốc độ, ở nơi quái quỷ này thêm một ngày là tính mạng bị treo lên thêm một ngày!

Tốn hơn một tiếng đồng hồ hắn mới len lỏi qua được đám loạn thạch, bất quá hắn vẫn chưa vội vã xông ra, mà chỉ nhòm qua khe hở nhìn về phía sơn cốc. Hắn muốn chắc chắn rằng không có gì nguy hiểm. Chỉ có điều, ánh mắt vừa chuyển tới, đầu óc lập tức phát mộng.

Sơn cốc ở phía trước, không, đã không còn sơn cốc nào nữa rồi, bởi vì vách núi dựng đứng đã hoàn toàn không tòn tại, biến mất như chưa từng xuất hiện, không hề để lại bất kỳ một vết tích tàn phá nào.

Những tòa cổ động không ngừng phun ra hắc khí, trăm vạn con qua lông đen kịt như đến từ địa ngục, hắc điểu lao ra từ Thái dương, cự mãng khổng lồ từ trong hắc động, tất cả đều biến mất không còn một chút dấu vết.

- Chuyện...chuyện quái gì vậy? Chuyện hôm qua...lẽ nào đều là ảo giác?

Hắn quét ánh mắt nhìn vùng đất trống trước mặt, trong đầu nảy sinh vô số nghi ngờ, không tài nào giải đáp được. Hắn không cho là bản thân gặp phải ảo giác, chỉ có điều những thứ trước mặt lại phủ định suy nghĩ của hắn.

- Ồ, kia là...

Gã thiếu niên nheo mắt lại, tập trung toàn bộ thị lực vào vật gì đó đen thùi lũi đang nằm ở trung tâm khu vực mới hôm qua thôi vẫn còn là một sơn cốc.

Một vật màu đen, nằm trên nền đất màu đen, lẽ ra phải chìm nghỉm mới đúng, thậm chí đứng ngay gần cũng khó mà phát hiện, vậy mà lại có thể nổi bật đến như vậy, hắn đứng xa như thế mà vẫn bị hấp dẫn sự chú ý.

Chậm rãi tiến tới, hắn phát hiện ra đó không ngờ lại là một chiếc lông vũ màu đen, dài tới gần mét rưỡi. Sở dĩ nó nổi bật đến như vậy trên nền đất đen kịt, bởi vì hắc khí trên mặt đất đang không ngừng từ bốn phương tám hướng bị hút tới, chỉ có điều quá trình diễn ra vô cùng chậm rãi, không tới gần chiếc hắc vũ này thì khó mà phát hiện ra.

- Là lông của con hắc điểu?

Gã thiếu niên nhớ đến hình ảnh hắc hỏa phá tan thái dương ngưng tụ thành đầu hắc điểu, thật là khủng bố biết bao. Nếu đây thực sự là lông vũ của nó, nhất định phải là bảo bối vô giá, dù hắn không thể sử dụng thì tương lai bán đi nhất định sẽ kiếm bộn.

Nghĩ đến đây, hắn vội vã nhặt lên, rồi mới tiếp tục lên đường.

Tiếng kêu gọi phát ra từ miếng cổ ngọc càng lúc càng lớn, hiển nhiên hắn đã gần đến nơi.

Phía trước xuất hiện một cái khe sâu tối đen như mực, từ rất xa đã nghe thấy tiếng gió ô ô như quỷ gào truyền đến từ vực sâu tối mù mịt này, dường như nó có thể nối liền với cả cõi u mình.



- Gì.. gì vậy? Cái vực sâu này sao lại có thể phun đá ra ngoài được nhỉ? Hệt như ngươi ta khạc nước bọt!

Khi tới gần, gã thiếu niên cảm thấy toàn thân lạnh lẽo, trong cái vực sâu màu đen không đáy này phát ra tiếng gió rít như quỷ gào, không phải phun ra đá mà lại là sọ người. Rất nhiều đầu lâu trắng ởn được thổi bay lên trên, rơi xuống đất khiến cho nơi này rung lên từng đợt.

- Phía dưới là chỗ nào vậy, chẳng lẽ nó là địa ngục sao, tại sao lại có nhiều đầu người như vậy được chứ?Xung quanh vực sâu này là một vùng trắng xóa, cũng không biết có bao nhiêu sọ người được phun ra rơi xuống đây.

- A…

Một âm thanh như lệ quỷ vạn năm đang gào lên thê thảm từ khe nứt vọng lên, chấn động cả trời đất.

Gã thiếu niên hốt hoảng quay đầu bỏ chạy, hắn thề từ bây giờ dù nhìn thấy bất kỳ thứ gì kỳ quái ở trong này cũng nhất định không lại gần xem xét.

Phía trước sương mù dày đặc, thể hiện rõ ràng đã sắp đi hết khu vực ngoại vi của Táng Địa, tới gần khu vực trung tâm. Miếng cổ ngọc trên cổ càng lúc càng rung động mạnh, hắn biết rằng đã rất gần đích rồi.

Bỗng nhiên hắn dừng lại, nheo mắt nhìn về phía sương mù dày đặc ở đằng xa, mồm miệng chỉ cảm thấy khô khốc, da đầu tê dại.

- Lại gì nữa đây...

Trong sương mù xuất hiện những bóng người mơ hồ, không thấy rõ ràng, họ cứ như những bức tượng không sức sống, không khí trầm lặng, nhưng đứng ở nơi đó lại tạo cho người ta cảm giác rất áp bách, khiến hắn hít thở không thông.

Những bóng người dần dần hiện rõ trong tầm mắt của hắn, không phải do sương mù vơi đi, mà là bọn chúng đang dần tới gần.

Hắn rất muốn quay đầu bỏ chạy ngay lập tức, thế nhưng cơ thể như bị ai đó đóng đinh, không thể nào cử động được, huyết mạnh toàn thân đông cứng lại.

Bóng người đầu tiên hiện ra là một đại hán, chân không chạm đất, trên đầu treo lơ lửng một cái chuông lớn.

Cách đó không xa, một bóng người khác trên đỉnh đầu hắn có một cái cổ tháp cao tới mười mấy mét, giống như có thể trấn áp một phương thế giới.

“Còn nữa...”
Ở một phạm vi khác cũng xuất hiện một bóng hình mờ ảo, sau lưng đeo một thanh chiến thương, ngù thương bay phấp phới.

"Người thứ tư!"

Hắn lại thấy một bóng người thứ tư, người này rõ ràng ở sau nhưng lại vượt lên phía trước, trở thành người ở gần hắn nhất. Người này đứng chắp tay, áo tím bay phất phới, ở trên đỉnh đầu hắn có 1 đại ấn chừng 1 thước vuông, trông rất cổ xưa, khí thế bàng bạc.

Lúc này miếng cổ ngọc khẽ lóe sáng, gã thiếu niên cảm thấy huyết mạch đã đã lưu thông, toàn thân lại có thể cử động trở lại, không nghĩ nhiều lập tức quay đầu bỏ chạy. Mặc dù bà lão đã nói rằng gặp cương thi thì bỏ chạy cũng vô ích, nhưng con người ta đối diện với cái chết, đương nhiên sẽ phải giành giật mạng sống bằng mọi giá, ai có thể ngồi im chờ chết đây?

Thế nhưng hắn vừa mới quay đầu lại, đã phát hiện người mặc áo tím đứng chặn trước mặt, đại ấn trên đầu không ngừng xoay tròn, đôi mắt tràn ngập tang thương, trông rất đờ đẫn, rõ ràng là không có sinh mệnh.

Vừa tiếp xúc với ánh mắt của đối phương, hắn phát hiện ra cơ thể mình tiếp tục bị đóng đinh, không thể cử động.

Người mặc áo tím chậm rãi đi tới, hai tay vẫn chắp sau lưng, trên đầu hắn đại ấn vẫn không ngừng xoay tròn, khí độ như một vị đế vương quân lâm nhân gian, thế nhưng trong mắt gã thiếu niên, đây rõ ràng là một tên ôn thần.

Khi tới trước mặt hắn, người đó bỗng nhiên đưa bàn tay lên. Bàn tay trắng trẻo cao quý, nhưng lúc này không khác gì lưỡi hái của tử thần đã chuẩn bị bổ xuống đến nơi rồi.

“Lẽ nào ta phải chết ở đây sao? Nhân gian Cấm khu, không thể phạm...”

Nhìn bàn tay đang dần dần tới gần, gã thiếu niên nở một nụ cười thảm, nụ cười tang thương như vậy quả thực không hợp với khuôn mặt non nớt của hắn chút nào cả.

Thở ra một hơi, hắn chậm rãi nhắm mắt đón lấy cái chết.

Một phút trôi qua, không có gì xảy ra.

Hai phút trôi qua, vẫn không có chuyện gì.

Gã thiếu niên ngơ ngác mở mắt, phát hiện ra người áo tím vẫn đứng trước mặt, chi có điều không nhìn hắn nữa mà hoàn toàn tập trung vào miếng cổ ngọc trong tay. Hắn nhíu mày, bởi miếng cổ ngọc đó rõ ràng mới đây thôi còn nằm trên cổ mình, thì ra đối phương muốn lấy miếng ngọc chứ không phải muốn giết hắn.

Người áo tím thân hình khẽ run rẩy, đôi mắt đờ đẫn thỉnh thoảng lại phát ra một tia thanh minh, dường như đang đấu tranh rất dữ dội.

Gã đồ tể không dám manh động, mà hắn cũng không cử động được, chỉ lặng yên quan sát, trong lòng kinh hãi không thôi. Người này lẽ nào có quan hệ gì với bà lão ư? Thậm chí có thể là hôn phu?

“Không đúng! Ban nãy miếng cổ ngọc rung lắc rất dữ dội, lẽ nào bà lão muốn ta vào trong Cấm khu chính là để tìm người mặc áo tím này?”

Đột nhiên, người áo tím ngẩng đầu lên, đưa tay bắt lấy thiếu niên trước mặt như bắt một con gà.

Gã đồ tể chỉ cảm thấy trước mắt hoa lên, đầu phát ra đau nhức như có ai đó chọc tay vào trong não mình, sau đó chìm mê man.

OOOOOOOOOOO

Bằng hữu thiên hạ đọc thấy được thì xin hãy ủng hộ bằng cách like và vote 9, 10*. Huynh đệ nào có điều kiện thì nguyệt phiếu các thứ, mình đều nhận hết!:D

Chương 25: Thần trì

Đầu truyền đến cơn đau nhức khủng khiếp, gã thiếu niên khó nhọc mở mắt, đưa tay lên không ngừng day day hai bên thái dương.

Đột nhiên hắn nhớ ra điều gì, vội vã bật người dậy đảo mắt nhìn xung quanh.

Chỉ thấy xung quanh đất đai khô cằn, không có một gốc cây một ngọn cỏ, khắp nơi tràn ngập sỏi đá màu tối đen, cũng có nhiều vết máu màu đỏ sậm. Bên cạnh hắn, vẫn còn đó miếng cổ ngọc cùng với chiếc lông vũ cực lớn màu đen nằm lăn lóc trên nền đất cằn.

- Vẫn đang ở bên trong Táng Địa ư?

Trong lòng không khỏi thoáng chút thất vọng. Hắn đã hy vọng biết bao nhiêu, người áo tím chính là người cần tìm, không ngờ lại là một phen mừng hụt.

Nhưng dù sao thì không bị đối phương giết, đó đã là điều đáng để mở tiệc ăn mừng rồi. Gặp phải khủng bố cương thi mà giữ được mạng, hắn có lẽ là thuộc về hàng hiếm rồi.

Ở đằng xa, sương mù màu đen vẫn dày đặc, nhưng hắn đã có thể thở ra một hơi, bởi đã không còn thấy những bóng dáng cương thi lẩn khuất đâu đó.

Nhặt miếng cổ ngọc cùng chiếc hắc vũ lên, hắn muốn làm xong việc ngay lập tức, không muốn tốn thêm thời gian ở lại nơi quái quỷ này. Cảm giác không biết thứ gì đang chờ đợi thực sự không dễ chịu chút nào, nếu là người khác e rằng đã rơi vào khủng hoảng rồi.

Miếng cổ ngọc vừa rời khỏi mặt đất, vốn đã yên tĩnh bình phàm lập tức lóe sáng, phát ra những rung lắc dữ dội. Nền đất sỏi đá cằn cỗi trông rất khỉ ho co gáy không ngờ lại phát ra lực lượng gì đó có thể khống chế miếng cổ ngọc.

Nắm miếng cổ ngọc trong lòng bàn tay, cảm nhận được sự kêu gọi đã rõ ràng hơn rất nhiều, gã thiếu niên xoay người hướng về phía có những vết máu.

Đi được một đoạn, hắn phát hiện ra vài chỗ đặc biệt còn có một số hố nước màu đỏ tươi chói mắt, không biết tồn tại từ bao giờ, thế nhưng trải qua năm tháng lâu dài như vậy mà thủy chung vẫn không cạn.

Khi tới gần những hố máu, miếng cổ ngọc tản mác ra ánh sáng rực rỡ, không ngừng phát ra thâm âm ô ô như tiếng ỉ ôi than khóc.

Những vũng máu cũng không ngừng gợn sóng, tỏa ra dao động kịch liệt, dường như giữa hai bên có một sự liên quan nào đó.

Khẽ lắc đầu, quản con mẹ nó quan hệ gì, việc hắn cần quan tâm bây giờ là làm xong việc cho sớm chợ rồi phủi mông mà biến khỏi nơi này.



Tiếp tục tiến về phía trước, càng đi càng ngửi được mùi vị huyết tinh vô cùng nồng, mặt đất cũng chuyển dần từ màu đen sang màu đỏ sẫm, dường như bị máu huyết nhuộm đỏ trong một thời gian dài dằng dặc.

- Đến nơi?Không được bao lâu, gã thiếu niên bỗng nhiên cảm thấy rất thoải mái, giống như cả người đang được tắm trong gió xuân. Hắn nhanh chân bước tới.

Khi đi thêm được mấy trăm mét, bỗng nhiên có tiếng nước chảy truyền đến. Đưa mắt nhìn về phía trước, có thể thấy ở đó có mấy cây xanh, xung quanh còn có một thảm thực vật xanh biếc, bên cạnh là một hồ nước trong vắt như màu ngọc bích, sức sống ở nơi đấy tỏa ra dạt dào.

Cổ mộc khổng lồ, những cành cây vươn rộng lên trời cao, thân cây không khác gì một ngọn núi nhỏ cả, những dây leo thô to quấn quanh như một con thương long đang uốn lượn. Các loại hoa thơm cỏ lạ tỏa hương thơm ngào ngạt thấm vào cả ruột gan, trăm hoa cùng nhau khoe sắc, vô cùng vui mắt.

Gã thiếu niên cảm thấy cổ quái, làm sao lại tương phản đến mức như vậy? Nơi này là Táng Địa, là nơi của tử vong, của hắc ám, tại sao lại xuất hiện một khu vực tỏa sức sống bừng bừng như vậy?

Hắn chậm rãi tiến đến cạnh hồ nước. Trên hồ nước lập lờ sương khí dày đặc, nồng nặc đến nỗi hóa thành những luồng khí màu ngọc bích lưu động, hoàn toàn khác với làn sương mù chết chóc khiến cho người ta chán ghét mà hắn phải nếm trải những ngày vừa rồi.

Nhiều ngày vào sinh ra tử, đầu óc lúc nào cũng trong trạng thái căng thẳng, các tế bào luôn luôn căng ra, lúc này hắn nảy sinh một cỗ xúc động muốn nhảy xuống bên dưới gột rửa hết tất cả mệt mỏi.

- Tỉnh táo lại!

Bằng bản năng, hắn đưa tay lên vỗ thật mạnh vào đầu, lúc này thân đang hãm trong Cấm khu, không được phép thả lỏng hay chủ quan. Hồ nước này, rất có thể không như bề ngoài.

Quả nhiên, sau một khắc, hắn nhìn thấy trong nước có mấy bóng người bơi qua bơi lại. Mấy bóng người này có màu trắng xóa, làm cho người nhìn thấy phải sợ hãi.- Không đúng! Không phải đang bơi lội!

Những bóng người này chậm rãi phiêu động, dường như theo gợn nước di chuyển chứ không phải là tự mình bơi, nhưng dù chỉ là vậy, cảnh tượng này vẫn làm người ta sợ hãi.

Dù là một gã đồ tể tay nhuốm máu tươi nhưng lúc này trong lòng hắn đang sợ đến vỡ mật rồi. Sở dĩ hắn vẫn kiên trì đứng lại, hoàn toàn bởi vì bản thân lúc này có muốn bỏ chạy cũng không được nữa rồi.

Lại là cảm giác cơ thể bị đóng đinh!

Điều khiến hắn an tâm, là miếng cổ ngọc đã thoát khỏi nắm tay của hắn, lơ lửng trước mặt, không ngừng phát ra thanh âm ba động, nghe như tiếng khóc ỉ ôi, dường như muốn tiếc thương một đoạn năm tháng.

Hồ nước này, có lẽ chính là nơi hắn cần tìm đến!

Đột nhiên gã thiếu niên có cảm giác sống lưng phát rét, trái tim khẽ thắt lại.

Ngay lúc này, dường như xuyên qua từng gợn sóng nước, hắn nhìn thấy một đôi mắt u tối vô thần mở ra, xuyên thấu qua mặt hồ. Đôi mắt đó còn phát ra hai đạo ánh sáng âm u chiếu thẳng vào hắn.

Toàn thân ớn lạnh, da đầu tê dại!

Xoạt!

Bọt nước bắn tung tóe, những bóng người lao ra khỏi mặt nước, khiến gã thiếu niên kinh hoàng sợ đến vỡ mật.

- Con mẹ nó!

Lúc này hắn chỉ còn biết nhìn miếng cổ ngọc mà cầu nguyện.

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Bằng hữu thiên hạ đọc thấy truyện viết ổn thì xin hãy ủng hộ bằng cách like và vote 9, 10*. Huynh đệ nào có điều kiện thì nguyệt phiếu các thứ, mình đều nhận hết!:D

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau