ĐẾ HOÀNG TÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế hoàng tôn - Chương 201 - Chương 205

Chương 201: Khởi hành

Nhìn tảng đá bình thường tỏa ra chút khí tức cổ xưa trong tay, không thể tin nổi là nó có giá ba trăm vạn linh tệ, Việt không chút hứng thú ném vào trong nhẫn không gian, tiếp tục quan sát tràng cảnh đấu giá.

Phần Mê Thất cổ thạch thứ hai bắt đầu bán đấu giá, cùng tấm vé thứ nhất như nhau, người đấu giá không nhiều lắm, đến ba trăm mười vạn linh tệ, liền dừng lại.

Những phần tiếp theo, giá cũng tăng lên rất chậm, cũng chỉ dao động trên dưới bốn, năm trăm vạn linh tệ mà thôi. Dù sao thì vẫn còn rất nhiều, không cần thiết phải tranh giành người chết ta sống, đẩy giá lên quá cao. 

Nhưng sang đến phần thứ năm mươi mốt, tràng diện rốt cục sôi nổi trở lại, tiếng báo giá dần dần nhiều lên, lần đầu đột phá năm trăm vạn, đạt được năm trăm hai mươi vạn linh tệ.

Không ít người có chút hối hận, sớm biết như vậy, nên tại lúc mới bắt đầu, đoạt lấy một phần, hiện tại muốn mua, giá cả càng kéo lên gấp đôi.

Người thông minh rốt cục để tâm, chuẩn bị đoạt lấy một phần, người do dự không ngừng vẫn chờ đợi. Bọn họ đều chờ tới khi không có ai đấu giá nữa, lấy giá thấp đoạt được. Đáng tiếc, bọn họ không còn có cơ hội này, giá của tấm vé tiến vào Mê Thất Cổ Địa vẫn chậm rãi tăng lên, ngẫu nhiên có chút giảm xuống, cũng rất có hạn.

Con người chính là kỳ quái như vậy. Khi cơ hội đến, lại không biết nắm lấy mà chờ đợi một cơ hội tốt hơn mà không biết rằng, cơ hội sẽ không đến lần hai cho những kẻ thiếu quyết đoán.

- Tám trăm vạn!

Có người ra giá tám trăm vạn, khiến kẻ bên cạnh giật nảy mình nói:

- Tên điên, nâng giá lên tám lần như vậy sao?

- Ngu ngốc! Hiện giờ đã lên tám trăm vạn rồi, nếu không nhanh chóng, một ngàn vạn chưa chắc đã mua nổi đâu!

- Chờ một chút, có thể sẽ nhanh chóng giảm xuống!

- Ngu ngốc! Cung ít cầu nhiều, lấy đâu ra mà giảm!

Tràng diện rốt cục sôi nổi, ba trăm phần cổ thạch mắt thấy còn lại có hơn bốn mươi phần. Lúc này mặc kệ có hối hận hay không đều không quan trọng nữa rồi, người muốn tự nhiên phải toàn lực đoạt lấy. Những kẻ đứng ngoài, hoặc đã có trong tay, hoặc đều là những kẻ nghèo kiết xác mà thôi.

- Ta kháo! Phần thứ nhất chỉ có ba trăm vạn linh tệ, sao ngoảnh đi ngoảnh lại đã tăng lên một ngàn vạn rồi!

- Ai bảo ngươi không chịu mua sớm chứ!

- Mẹ nó, phải nhanh chóng thu về tay một tấm mới được! 

Việt khoái chí nhìn tràng cảnh hỗn loạn trước mắt, ngay từ đầu hắn đã dự đoán được nên mới quyết đoán đập ba trăm vạn mua ngay lập tức. Ba trăm phần nghe có vẻ nhiều, nhưng theo thời gian nhất định sẽ hết, đến lúc đó giá cả nhất định sẽ bị đẩy lên rất cao.

Trên đài bán đấu giá, Liêm Ca mặt mày hớn hở, tình huống so với lão dự liệu giống nhau như đúc, một lúc đấu giá cả ba trăm miếng cổ thạch, nghe thì có vẻ thất sách khó mà bán được với giá cao, nhưng chính nhờ tâm lý kẻ khác có được mà mình lại chịu thua đã thúc đẩy giá cả leo thang như vậy.
Hơn nữa Mê Thất Cổ Địa, sức hút của nó không hề tầm thường chút nào. Dù ngươi bỏ ra cái giá lớn đến mức nào, nếu vận khí đủ sẽ kiếm được món lợi gấp vài lần ở bên trong mảnh cổ địa kia, tuyệt đối không lỗ!

- Các vị, số lượng vé còn lại ba phần cuối cùng, ba phần qua đi, liền không còn nữa. Phần hai trăm chín mươi tám, bắt đầu đấu giá!

Thanh âm du dương đầy hứng khởi của Liêm Ca vừa dứt, tiếng báo giá vẫn không ngừng, đạt được hơn một ngàn hai trăm vạn, ra giá là một vị tu giả Bước thứ hai.

Hai tấm vé còn lại có giá càng cao hơn, một tấm thì một ngàn ba trăm vạn, tấm cuối cùng lên tới một ngàn năm trăm vạn.

Đấu giá hội kết thúc với sự hài lòng của Vạn Yêu Thương Các.

Lúc này đã là buổi trưa, tửu lâu ở Đông Hồ Thành đã kín người hết chỗ, ăn uống linh đình.

Trong buồng ngủ của khách phòng xa hoa, rộng lớn, Việt ngồi xếp bằng trên giường, lấy ra đóa Long Lý Liên to bằng đầu người. Cánh sen trong suốt, có thể thấy rõ từng dòng tinh hoa thiên địa lưu chuyển như cá chép vượt thác.

- Nửa tháng nữa Mê Thất Cổ Địa mở ra, nhỡ đâu nuốt Long Lý Liên vào đột phá trình tự tiếp theo bế quan mất mẹ một tháng thì chết dở!

Việt bắt đầu tính toán đường đi nước bước, nếu vì phục dụng Long Lý Liên mà để lỡ mất cơ hội tiến vào Mê Thất Cổ Địa thì đúng là đáng chết ngàn vạn lần. 

- Nhưng tu vi của mình vẫn còn lom dom, nếu xảy ra tranh chấp e là chỉ có chạy mà thôi. Gặp một gã Tiêu Trưởng giả đã không đú nổi rồi!

Hắn chưa quá rõ về mảnh Cổ Địa kia nhưng đã tìm hiểu được chút ít, bên trong vô số cơ duyên, thiên tài địa bảo nhiều vô số kể, đương nhiên đi kèm với đó là nguy hiểm trùng trùng, hung cầm mãnh thú nhiều vô kể, Ngũ cấp, Lục cấp cổ thú chạy đầy đường, vô cùng hung hãn khát máu.
Hơn nữa cũng không phải chỉ có 300 người tiến vào, mỗi phân bộ của Vạn Yêu Thương Hội đều bán ra 300 danh, hơn nữa Tam Cung Lục Viện cũng có số lượng vé nhất định cho đệ tử. Vì vậy cạnh tranh bên trong rất lớn, nếu có hàng ngon khó mà độc chiếm không ai biết được, động tí là sứt đầu mẻ trán ngay.

- Mẹ kiếp, xài luôn đi!

Việt cầm lấy đóa Long Lý Liên nhét vào trong miệng, ngay lập tức từng dòng linh dịch đổ thẳng vào cổ họng, thanh mát thơm tho, một giọt thôi e là đủ khiến phàm nhân sống thêm mười năm. 

Chỉ có điều những dòng linh dịch tinh khiết đó sau khi tiến vào kinh mạch đột nhiên trở nên bạo động, ngưng tự thành hình dáng của Ngũ cấp Long Lý điên cuồng công phá kinh mạch. 

Tương truyền Long Lý bình thường hiền hòa nhưng khi vượt thác sẽ trở nên vô cùng điên cuồng và liều lĩnh, bất chấp sinh mệnh của bản thân, chỉ cầu một lần thống khoái. Tinh hoa thiên địa bên trong Long Lý Liên cũng bị nhiễm đặc tính đó, khi bị luyện hóa ắt sẽ trở nên bạo động, nếu tu giả không thể khống chế ắt sẽ nội thương.

Huyết Hải điên cuồng dậy sóng, cắn nuốt toàn bộ những đầu Long Lý tiến tới, toàn bộ thế giới thể cũng theo đó chậm rãi mở rộng.

Phía sau Nam Thiên Môn, sương mù bao phủ chậm rãi mờ đi, bóng dáng những tòa Thiên Cung cũng dần dần hiện ra rõ ràng hơn, bằng mắt thường cũng có thể nhìn rõ ràng hình dáng của vài tòa rồi. Thần thức của hắn ngao du chốn Thiên Đình, tiến về phía sương mù chướng khí đang bị đẩy lui, chậm rãi khám phá chốn tiên cảnh này.

Cứ như vậy một tuần trôi qua, Việt chậm rãi mở mắt, khẽ thở dài một hơi. Có điều, cái thở dài này của hắn không phải theo kiểu "may quá, không bị lỡ thời gian tiến vào Mê Thất Cổ Địa", mà thở dài theo kiểu quá mức chán nản "Mẹ kiếp, đúng như mình nghĩ!"

Chán nản cũng phải thôi, một đóa Ngũ cấp cao giai linh hoa, còn là loại đỉnh cao nhất, vậy mà còn không đủ tinh khí giúp hắn xua tan chướng khí một nửa Thiên Cung, tính ra tu vi của hắn hiện giờ chỉ sánh ngang với Hỗ Căn trung kỳ mà thôi, miễn cưỡng nói hơn cũng chẳng hơn được bao nhiêu cả.

Trong cuộc sống, khi muốn hoàn thành một việc, nếu người khôn khéo thì có thể dùng quan hệ, dùng lời nói, dùng các phương thức khác nhau để hoàn thành. Còn kẻ ngờ nghệch, hoặc người có tiền, có thể dùng tiền để hoàn thành, không làm được thì dùng rất nhiều tiền.

Việc tu luyện của hắn cũng giống như vậy. Tu giả thông thường, thậm chí ngay cả nghịch tu, có thể sử dụng các vật phẩm gia tăng khả năng cảm ngộ thiên địa quy tắc để đột phá cảnh giới, nhưng hắn là phàm thể, dù có phục dụng bao nhiêu hàng tốt thì cũng vô pháp cảm ngộ thiên địa.

Muốn thế giới phát triển, chỉ có đập tiên thiên tinh khí vào mà thôi, nói thẳng ra chính là tiền, tiền và tiền, đương nhiên, phải rất nhiều tiền!

Hắn biết Nghịch Tu tiêu tốn rất nhiều tinh khí, thế giới muốn phát triển không đơn giản chút nào, nhưng không nghĩ lại hao tốn như vậy.

- Thôi, chỉ đành hy vọng vào Mê Thất Cổ Địa!

Muốn đột phá trình tự thứ hai, xem ra phải cần đến Lục cấp linh thảo, nếu có thể thu về một gốc bên trong Mê Thất Cổ Địa, thì coi như chuyến đi lần này quá lời rồi.

Hơi duỗi người ra, tiếng xương cốt vang lên răng rắc, Việt từ trên giường đi xuống, rời khỏi căn phòng khách sạn.

Sau khi ăn uống xong xuôi, tậu lấy một đầu Tam cấp linh mã, Việt nhanh chóng rời đi từ của tây thành. Mặc dù có thể mua một đầu phi hành yêu thú, nhưng hắn vẫn khoái cưỡi ngựa hơn, nhìn rất giống mấy gã lãng khách.

Chỉ còn một tuần, nói dài thì dài, nhưng nói ngắn thì ngắn, hắn cần nhanh chóng tiến về Mê Thất Cổ Địa.

Chương 202: Nhập địa

Đến sáng ngày thứ tám, Việt cuối cùng cũng đến biên giới cổ địa hoang dã, phóng tầm mắt ra xa chỉ thấy mênh mông một dải, như một tấm bình phong khổng lồ, phân cách giữa trời và đất.

Đứng ở vị trí của hắn, hoàn toàn không thấy được mảnh cổ địa, cũng chẳng cảm giác được chút khí tức cổ xưa nào, rõ ràng tấm bình chướng trước mắt hoạt động vô cùng tốt, dù khát khao đến mấy cũng chẳng thể nào dùng vũ lực mà xuyên qua được.

Lúc này bên ngoài cổ địa đã tập trung rất đông người, với việc Việt đến muộn một ngày thì rõ ràng những gã này không có tấm vé để tiến vào cổ địa, xem ra chầu chực để cướp Mê Thất cổ thạch của những kẻ xấu số. Nếu Việt chỉ là một gã Đệ nhất Bộ, thì hiển nhiên hắn chính là kẻ xấu số đó.

Liệt mã lao nhanh như gió, Việt tỏa ra khí tức khủng bố của cường giả Bước thứ hai khiến tất cả đều chủ động dạt sang hai bên nhường đường cho hắn. Mắt thấy bình chướng chỉ còn cách mấy trượng, Việt từ trong nhẫn không gian lấy ra một viên đá tầm thường đưa về phía trước.

Ngay khoảnh khắc viên đá chạm tới, bề mặt tấm bình phong lập tức xuất hiện một khe nứt nhỏ vừa đủ để Việt lao qua, nhưng con liệt mã thì không tốt số chút nào, lập tức bị tấm bình phong nghiền nát thành tro bụi, còn không kịp hí lên tiếng kêu thảm thiết.

Thân ảnh của Việt biến mất, khẽ nứt cũng lập tức biến mất theo, tấm bình chường trở lại lành lặn như ban đầu.

Việt phát hiện ra bản thân đang ở trong một đường thông đạo rộng mười mét, dài không biết bao nhiêu, viền thông đạo đỏ rực một màu, rõ ràng là bị hoả hệ linh khí đốt cháy.

- Đi thôi!

Ở nơi này hắn không còn cảm nhận được sự bó buộc của quy tắc hỗn loạn, thân thể thoải mái phi hành, lập tức Nam thiên môn mở ra, những dòng "Khí" ly thể đưa hắn bay thẳng về phía cuối thông đạo.

Sưu!

Thông đạo rất dài, hắn đã sử dụng Nhân Mã Ấn gia tốc phi hành nhưng vẫn không ăn thua, đến tận nửa canh giờ sau, mới thấy được ánh sáng cuối đường hầm. Tốc độ tăng lên, thân hình nhanh chóng nhảy vào cánh cửa.

Vừa vào cổ địa hoang dã, Việt đã cảm thấy thiên địa có chút biến hoá, tựa hồ như đến thời đại thượng cổ động loạn, hoang dã chi khí cuồn cuộn mênh mông phả lên mặt. Luồng khí tức bàng bạc đó khiến hắn không thể không khựng lại, thiếu chút nữa thì rơi xuống.

Bầu trời ở đây, xám xịt, nặng nề.

Đại địa vừa cứng vừa rắn, màu sắc u tối.

Núi non, dốc đứng, hiểm trở, góc cạnh.

Sông suối, chảy xiết, chằng chịt khắp nơi.

Nếu như nói thế giới bên ngoài Mê Thất Đảo mang đến cảm giác trong trẻo, tinh thần phấn chấn thì mảnh cổ địa hoang dã này mang đến cảm giác nặng nề, lắng cảm lịch sử, mơ hồ có chút sát cơ hung hiểm, hệt như một đầu mãnh thú đang ngủ say vậy.

Trên tay Việt xuất hiện một tấm bản đồ, chính là bản đồ của Mê Thất Cổ Địa này, tốn tới mười vạn linh tệ mua của hắn. Có thể nói hắn đã cống cho Vạn Yêu Thương Hội rất nhiều tiền, đúng là lũ thương nhân hút máu người.

Xem bản đồ xong, Việt nhanh chóng hướng về phía Đông Nam bay đi.

Không hay không biết, trời đã về trưa.

Trong thiên không, vầng mặt trời đỏ rực treo ngay trên đầu, mang theo hơi nóng nguyên thuỷ.Đột nhiên bầu trời tối sầm lại, Việt nhíu mày ngẩng đầu nhìn ra phía trước, không khỏi nhíu mày, chỉ thấy xa xa, một mảng trời bỗng nhiên đen kịt lại, tìm không ra biên giới hai bên, tựa hồ như bóng đêm đang nuốt chửng quang minh.

- Mây gì mà khủng quá vậy? Bão đang đến à?

Việt không hề giảm tốc độ, đừng nói là mưa lớn, với tu giả thì hoàn toàn có thể bay xuyên qua cơn bão mà không hề hấn gì. Nhưng bay không được bao lâu thì hắn phải giảm tốc độ bởi vì đã nhận ra có gì đó không ổn. Khoảng cách giữa hai bên đang kéo lại rất nhanh, nhưng tốc độ của hắn đâu nhanh đến vậy chứ.

Rất nhanh, bóng đen tràn đến, chỉ còn cách khoảng hai chục dặm.

- Ôi mẹ ơi, là châu chấu sao?

Trong thị tuyến của Việt, một đàn châu chấu đen xì hung hãn ập đến, chỉ có điều đám châu chấu này lớn hơn châu chấu bình thường gấp cả chục lần, gần bằng một nắm tay, bên ngoài cơ thể tán phát khí lưu hắc sắc, hai mắt đỏ ngầu, khớp chân cứng và sắc nhọn như dao.

Việt hoảng hốt định quay đầu bỏ chạy nhưng tốc độ của đàn châu chấu quá nhanh, chỉ mười mấy hơi thở đã ùn ùn kéo đến trước mặt hắn.

- Không được, phải xuyên qua!

Não bộ lập tức xử lý và đưa ra phương án giải quyết, Việt quyết định đâm thẳng vào đàn châu chấu, chỉ có như vậy mới không bị chúng chôn vùi. Ma văn ly thể, hình thành hư ảnh ma thần cao hơn một trượng lao tới.

Tốc độ được đẩy lên đến cực hạn, hư ảnh ma thần nắm quyền đấm tới, chỉ thấy linh lực huyết sắc bằng một tốc độ khủng khiếp khuếch tán ra xung quanh như một cơn bão, đám châu chấu vừa tiếp xúc với huyết sắc linh lực này, rào rào rơi xuống như mưa.

Một quyền mạnh mẽ, nhưng Việt vẫn không thể lạc quan, bởi vì phía trước và sau hắn vẫn là một mảng đen xì, căn bản không nhìn rõ phương hướng, chỉ cần bay lệch hướng, lập tức sẽ bị đàn châu chấu nuốt mất.
Hư ảnh ma thần tiếp tục vung quyền, mỗi một quyền của hắn đều như một cơn bão đổ tới, giết được vô số châu chấu, hơn nữa một quyền lại một quyền khiến tốc độ khuếch tán càng tăng cao, liên miên không dứt như phong sinh thủy khởi.

Đột nhiên phía trước chếch về bên trái có ánh sáng truyền tới, lập loè bất định, rõ ràng có người đang đại chiến với chúng tạo ra khoảng trống.

Ầm ầm!

Hư ảnh ma thần lao vào giữa bầy châu chấu, tạo nên một đường thông đạo, nhờ thế mà Việt mới có thể nhìn thấy cường giả đang chiến đấu cùng chúng. Là một gã Hỗ Căn hậu kỳ, nhưng nhìn bộ dáng vô cùng chật vật.

Việt không tiến tới hội họp mà hơi chếch về bên phải giết tới. Vào cổ địa hoang dã này, ngoài bản thân mình ra, không được tin ai khác, cho dù là người của mình, cũng phải đề phòng không ít.

Châu chấu chết như rạ, tạo thành chất dịch màu đen nhơm nhớp phủ đầy trời như sương mù vậy, nếu như không có huyết sắc ma văn đang bao phủ thì y phục của hắn đã ăn mòn hết rồi.

- Châu chấu bắt đầu ít đi rồi!

Cứ như vậy không biết qua bao lâu, Việt phát hiện một chút ánh sáng, chứng tỏ mật độ châu chấu giảm xuống rất nhiều, bây giờ đã có thể nhìn thấy những tia ánh sáng chiếu xiên qua chúng,

- Mẹ kiếp! Thoát rồi!

Hư ảnh ma thần song thủ dang ra, ngưng thành quyền đấm thẳng tới. Song quyền tương hỗ, một chiêu phong sinh thủy khởi mạnh mẽ nhất đánh ra, kết hợp với những làn sóng vẫn đang khuếch tán xung quanh, tạo ra một cơn bão không lồ đánh xuyên qua, kéo theo thân ảnh của Việt vọt qua, thoát khỏi đàn châu chấu.

- Mẹ kiếp!

Tai qua nạn khỏi, Việt quay đầu lại nhìn, chỉ thấy toàn là châu chấu, trên trời dưới đất, không chỗ nào là không có, châu chấu đi đến đâu, sơn phong đổ đến đó, mặt đất bị cày thành những hố sâu hoắm, nước sống cũng khô cạn, yêu thú bên trong bị gặm đến xương cũng chẳng còn.

- May mà mình là cường giả Bước thứ hai, nếu là Bước thứ nhất, gặp phải tai ương như vậy thì chỉ có đường chết!

Việt không tiếp tục phi hành mà hạ thân xuống rừng rậm, tìm một khu vực kín đáo tiến hành khôi phục.

Ở mảnh cổ địa này cơ duyên không biết sẽ rơi xuống đầu lúc nào, bản thân phải luôn ở trong trạng thái sẵn sàng nhận lấy, nếu không sẽ bị kẻ khác cướp mất, thậm chí mất luôn cả mạng.

Khoảng một canh giờ trôi qua, Việt đã hoàn toàn hồi phục, tinh thần tràn đầy, lại mở bản đồ ra xem một lượt, sau đó tiếp tục phi hành.

Đến khi hoàng hôn buông xuống, Việt dừng lại trước một toà sơn phong linh khí bức nhân. Đứng trên cao nhìn xuống, chỉ thấy linh quang phi vũ, muôn tía nghìn hồng, mọc đầy các loại thảo dược, bên cạnh một số thảo dược linh khí hùng hậu, hình như có yêu lực thâm bất khả trắc đang ẩn núp, rõ ràng là linh thú bảo vệ linh thảo.

Đây là một trong những ngọn linh sơn bên trong cổ địa, được gọi là Bách Thảo Sơn, nghe tên đã thấy được sự phong phú linh hoa linh quả, có điều không rõ cái tên này là tên từ thời cổ, hay do người bây giờ đặt nữa.

Việt hạ thân xuống Bách Thảo Sơn, thần thức tỏa ra xung quanh quan sát, nhưng không thu lại được gì cả, bốn phía đều là hoa cỏ dược thảo, liền chọn bừa một phương mà tìm kiếm.

Chương 203: Kịch chiến

Nơi Việt đặt chân là một hồ nước nằm trên sườn núi, bốn phía là bình địa cự đại rộng hơn ngàn trượng, sau lưng bình đại được vách núi che chở, hai bên trái phải là những mảng rừng nguyên thuỷ, thỉnh thoảng lại có yêu thú hung hãn ra vào, thức ăn của chúng là các loại yếu thú yếu hơn.

Đầm nước nằm sâu trong màn sương mù dày đặc nên người ta không thể nhìn rõ cụ thể lớn nhỏ, chỉ có thể loáng thoáng một số đường nét mờ mờ.

- Ngũ cấp Hàn Băng Thảo? 

Đuổi hết yêu thú cấp thấp xung quanh, Việt bắt đầu hái linh thảo xung quanh, chỉ có Tứ cấp mới lọt vào mắt xanh của hắn, còn cấp thấp hơn bán đi cũng chẳng được bao nhiêu tiền, nhặt về cũng chỉ tổ rác nhà. Hắn còn phát hiện được một gốc ngũ cấp sơ giai Hàn Băng Thảo, mặc dù không thể trực tiếp nuốt như linh quả, nhưng bán đi phải kiếm được một khoản kha khá.

Hồ nước không nhỏ, Việt đi một vòng quanh hồ mất đúng một tiếng đồng hồ, đương nhiên, cũng không uổng phí chút nào, hắn thu được tổng cộng hai gốc Ngũ cấp linh thảo, mười hai gốc Tứ cấp linh thảo, một gốc Tứ cấp linh hoa, tổng giá trị của thế lên tới mấy trăm vạn linh tệ rồi.

Đi hết một vòng, đã hái hết dược thảo phù hợp nhưng Việt vẫn tiếp tục đi thêm một vòng nữa, đến khi chắc chắn mình không bỏ sót chút dược thảo cao cấp nào thì hắn mới dừng lại, chuyển sự chú ý lên hồ nước.

- Hồ nước này linh khí nồng đậm như vậy, bên dưới ắt hẳn có gì đó!

Hắn động dụng thần thức xâm nhập vào lòng hồ, muốn tìm kiếm tài phú, nhưng thần thức chỉ xâm nhập được khoảng một trượng thì bị một sức mạnh vô hình nào đó ngăn chặn, vô pháp tiến thêm.

- Xem ra bên dưới thực sự có gì đó!

Tình trạng trước mắt tương đối mù mờ, có thể bên dưới thực sự ẩn chứa bảo vật, nhưng cũng có thể là nơi một đầu hung thú khủng bố, nếu tu vi vượt qua Bước thứ hai thì hắn khó mà chạy được.

- Được rồi, liều ăn nhiều! Dù gì thì vẫn phải xuống xem!

Việt không từ bỏ ý định, hắn dám khẳng định, dưới đáy hồ nhất định có cái gì huyền diệu, nếu bỏ qua, chắc hẳn sẽ rất hối tiếc.

Hít một hơi thật sâu, ma văn ly thể, Việt nhún gối, nhảy vào trong nước, thân hình rất nhanh chìm xuống.

Năm trượng! Mười trượng! Hai mươi trượng!

Chẳng mấy đã được một trăm trượng, bên ngoài huyết sắc ma văn bắt đầu có băng kết, thậm chí còn ẩn ẩn có hàn khí vô hình xuyên qua ma văn, xâm nhập cơ thể của Việt.

Xuống thêm năm mươi trượng nữa, Việt có cảm giác một luồng sức mạnh vô hình đang bóp chặt lấy mình, muốn cử động cũng khó. Đây không phải là áp lực của nước, mà là áp lực của hàn khí đang không ngừng thẩm thấu qua ma văn, nếu không nhờ có Huyết hải điên cuồng nuốt chửng hàn khí thì hắn đã hóa thành băng điêu rồi.

Thời gian trôi qua, lớp băng kết bên ngoài huyết sắc ma văn càng dày, nhìn Việt lúc này như một quả trứng băng khổng lồ đang chậm rãi chìm xuống.

Kịch!

Tiếng va chạm vang lên, quả trứng băng dừng lại, xong đó hơi rung rung rồi vỡ tan vì không chịu nổi áp lực, Việt từ bên trong hiện ra, hắn biết bản thân đã xuống tới đáy hồ rồi.

Phần đáy toàn bộ là nham thạch rắn chắc, Việt chậm rãi bước đi, đi vòng quanh đáy hồ một vòng, cuối cùng hắn phát hiện ra một cái hang động rất lớn, nhìn dấu vết có thể nhận định do sinh vật tạo nên chứ không phải tự nhiên mà thành.

- Không ổn rồi, thực sự có yêu thú!
Việt đột nhiên cảm giác được một cỗ áp lực khổng lồ đang ập đến, hắn lập tức dậm mạnh chân xuống đất, bơi ngược lên trên, trên đường, đầu ngoái lại nhìn về phía hang động, toàn thân không khỏi nổi da gà.

Một con yêu thú hình dáng y hệt như loài thú mỏ vịt ở châu Úc, chỉ có điều kích thước thì lớn hơn mấy chục lần, toàn thân dày trạt vảy, mỗi chiếc vảy lớn bằng cái bát. Chiếc mỏ thì bóng loáng hệt như làm từ kim cương, tỏa ra thứ áng sáng màu lam lạnh lẽo.

Kreeeeeec!!!

Thú mỏ vịt rống lên, áp lực cuồng bạo gia tăng, nước hồ sôi lên sùng sục, giống như dưới đáy của nó có một ngọn núi lửa đang phun trào.

Việt thực sự cảm thấy hốt, bởi vì đây là một đầu Lục cấp yêu thú hàng thật giá thật, thân hình của hắn lướt đi như rái cá, nhưng làm sao kịp được thủy hệ yêu thú chứ. Không có chút trở lực nào, đầu thú mỏ vịt nhanh chóng tiếp cận gã nhân loại, chiếc mỏ mở to ra muốn nuốt chửng con mồi.

- Phong Sinh...

Tay phải nắm thành quyền, Việt cách thủy đấm tới, thế nhưng cả người hắn lập tức bị đánh bay, dưới sức mạnh cuồng bạo của hung thú, quyền kình của hắn thậm chí còn không thể khiến đối phương dừng lại.

Khoảng cách sức mạnh là quá lớn!

Miệng phun ra ngụm máu lớn, Việt bị sức mạnh của đối phương làm cho tay chân mềm nhũn, đầu váng mắt hoa, ngay cả huyết sắc ma văn bao phủ hắn cũng phải run rẩy, vai đập thẳng vào vách đá bên hồ, tạo thành một cái lỗ lớn, cả người rơi vào trong đó.

Một kích đắc thủ, con thú mỏ vịt không dừng lại mà nhanh chóng bơi tới bên cạnh vách đá, chiếc mỏ kim cương dễ dàng cắt xuyên qua nham thạch. Chỉ nghe thấy rắc một tiếng, vách đá bên dưới như một miếng đậu phụ, bị chiếc mỏ kim cương cắt cho vỡ tan, đầu nó cắm vào trong đá.

Việt lách sang một bên, một quyền quán đầy kình lực nện tới bên hông của yêu thú, huyết quang chói lọi soi sáng cả một vùng nước tối tăm, nhưng một quyền như vậy cũng không phá được phòng ngự của đầu hung thú mà chỉ để lại một vết hằn màu trắng trên lớp vẩy dày của nó.

- Khốn kiếp, phòng ngự gì chắc quá vậy?

Thân hình Việt bay ngược ra sau, miệng tiếp tục thổ huyết, không những không công phá được còn khiến bản thân bị thương, nhưng đây đã là kết quả được hắn tính đến, lập tức mượn phản lực lao lên trên mặt hồ. Chỉ cần ra khỏi mặt nước, hắn mới không bị bó chân bó tay.- Nhân loại, chạy đi đâu?

Con thú mỏ vịt rút đầu ra một cách dễ dàng, rống lên một tiếng rồi quẫy đuôi, lập tức đuổi theo. 

Oanh!

Cột nước nổ tung, con thú mỏ vịt phá nước chui ra, thân thể uốn lượn bơi trong hư không, nó vừa xuất hiện, không khí ở đây lập tức thay đổi, sương mù ngập tràn, mặt đất băng kết, cơ thể không ngừng tản phát vân khí bạch sắc, nhìn không rõ toàn thân.

Phốc!

Vừa ra khỏi nước, thân hình Việt đã như một con diều loạng chọng bay lên bờ, miệng tiếp tục phun ra một ngụm máu tươi, Lục cấp yêu thú sức mạnh nghịch thiên, trong thời gian ngắn ngủi đã khiến hắn nội thương không nhẹ, xương cốt cũng xuất hiện vết nứt.

- Nhân loại, chịu chết đi!

Con thú mỏ vịt lao lên bờ, dù rời khỏi mặt nước như tốc độ của nó vẫn không có chút nào thuyên giảm, chỉ trong nháy mắt đã tới bên cạnh con mồi, chiếc mỏ mang theo hàn khí dày đặc bổ tới, một bổ này hoàn toàn đủ lực lượng diệt sát Hỗ Căn cường giả.

Binh!

Thực lực hai bên cách nhau quá lớn, dù có đủ chiêu trò thì Việt vẫn không phải đối thủ của Lục cấp yêu thú, cả người bị đánh bay ra ngoài, rơi xuống mảng rừng nguyên thuỷ bên cạnh hồ nước, kinh động một phiến điểu thú.

Một lần nữa ho ra máu, Việt chẳng biết phải làm gì bây giờ. Hắn không có thời gian hoàn hồn, công kích lại tiếp tục đến, song thủ lập tức đan chéo trước ngực, hư ảnh ma thần hiện ra cũng đan chéo tay hệt như hắn.

Một tích tắc trôi qua, hư ảnh vỡ vụn, huyết quang tán loạn, một cỗ lực lượng khổng lồ trùng kích lên cơ thể, tiếng xương gãy vang lên không dứt, Việt há miệng phun ra một ngụm máu lớn, bắn ngược về phía sau.

Con thú mỏ vịt hiển nhiên không muốn tha cho con mồi ngon này, thân thể khổng lổ thoắt ẩn thoắt hiện trong khí vụ, chỉ trong thời gian một phần mười cái chớp mắt, nó đã đuổi kịp gã nhân loại đang trọng thương, há miệng táp tới.

- Muốn ăn ta, không dễ vậy đâu!

Việt mượn phản lực khổng lồ sau cú va chạm vừa rồi, Nhân Mã Ấn được đẩy lên tối đa, thân hình hắn như một cái bóng, xuyên vào rừng rầm, khiến người ta không thể nhìn thấy sự tồn tại của bản thể.

- Nhân loại, chạy đi đâu?

Con thú mỏ vịt không thể ngay lập tức tìm ra con mồi, chiếc mỏ phun ra một luồng hàn khí trong suốt nữa, băng phong toàn bộ mấy chục trượng rừng rậm phía trước, nó nghĩ, con mồi đang ở trong khu vực đó, chỉ cần băng phong hết khu vực này, con mồi sẽ không thể chạy thoát.

Chỉ có điều nó đã nhầm, tốc độ của đối phương sau khi nhận một kích của nó thực sự quá nhanh, tìm tòi thêm một hồi cũng không thấy gì, đầu hung thú chỉ gầm gừ mấy tiếng rồi quay lại hồ nước.

Nó biết bản thân đã để vuột mất con mồi rồi!

Chương 204: Huyết linh

Cách khu rừng đã bị băng phong vài trăm mét, Việt nửa nằm nửa bò trên mặt đất, bắp chân trái bị băng kết, hiển nhiên chính là di chứng của đạo hàn phong mà con thú mỏ vịt đã phun ra. Cũng may là đầu hung thú không kiên trì đuổi tiếp, nếu không hôm nay hắn khó mà thoát được một kiếp.

- Mẹ nó, trộm chó không thành còn mất luôn cả ếch!

Lần này liều lĩnh xuống đáy hồ không thu được gì còn tí chết, nói hắn không ấm ức thì là dối trá. Nhưng nếu được quyết định lại, hắn vẫn sẽ lựa chọn đi xuống dưới đó mà thôi, đã bỏ qua một lần ắt sẽ có lần thứ hai, lần thứ ba, nhuệ khí sẽ dần bị bào mòn, sự quyết đoán cũng chẳng còn nữa, đời này khó mà tiến thêm. 

Tìm một góc kín đáo, phục dụng mấy viên đan dược cấp thấp, Việt nhanh chóng khôi phục lại thương thế. Ở trong mảnh cổ địa này không nhờn quen được, bản thân cần phải ở trạng thái tốt nhất.

Mỗi tế bào của hắn đều đã dung nhập Địa sát khí nên khả năng hồi phục so với tu giả thông thường thì tốt hơn nhiều, lại thêm mấy viên Bát phẩm liệu thương đan, chỉ mất vài canh giờ hắn đã trở lại trạng thái đỉnh phong.

- Mẹ kiếp, bản đại gia thề sẽ càn quét sạch sẽ cả cái cổ địa này!

Việt ngửa mặt lên trời thề thốt, thực sự thì hắn hơi bị điên tiết rồi đấy.

Hắn vừa dứt lời thì đột nhiên, ở một nơi cách đó rất xa, một đường quang trụ màu đỏ chói mắt đột nhiên vọt thẳng lên trời, quang trụ rất lớn, ẩn hàm sóng năng lượng cường đại, mãi không tan.

- Sóng năng lượng cường đại quá!

Việt há hốc mồm, sau khi hoàn hồn liền ngửa mặt lên trời cuồng tiếu mấy tiếng, sau đó chuyển thân lao về phía xa. Không cần biết đó là thứ gì, hắn nhất định sẽ thu vào túi.

.....

- Chết tiệt! Không ngờ Huyết Linh Quả khi thành thục lại phát ra động tĩnh lớn như vậy!

Nơi này là một tiểu đảo nằm ở giữa một hồ nước lớn, điểm đặc biệt là tiểu đảo này hoàn toàn là một bình địa chẳng có thực vật gì, chỉ có một cây đại thụ ở vị trí trung tâm, trên cây đại thụ không không biết bao nhiêu quả chín màu đỏ.

Xung quanh gốc cây tập trung một nhóm người, mặc dù rất tức giận với động tĩnh lớn vừa rồi nhưng vẫn không hề có ý định hái quả, dường như muốn chờ đợi chúng hoàn toàn thành thục, khiến người ta không thể hiểu nổi.

- Hừ, hy vọng Huyết Linh quả nhanh chóng thành thục!

- Đúng vậy! Chúng ta phải tranh thủ hái nhiều một chút!

Nói xong, cả nhóm lại im lặng, trừng trừng nhìn quả trên cây đang càng lúc càng đỏ mọng, tán phát sóng năng lượng kinh nhân.

- Ha ha, vận khí của chúng ta không tệ, có mặt đầu tiên, mau đi hái quả!

Một giọng nói phá không truyền đến, rất nhiều nhân ảnh cùng lao về phía cây đại thụ, tốc độ nhanh như điện xẹt.

Nhóm người đứng dưới gốc cây thấy vậy nhưng lại không hề có động thái ngăn chặn, nhẹ nhàng tránh sang một bên, trên mặt nở nụ cười lạnh.

A! 

Có tiếng kêu la thảm thiết, chỉ thấy những đường huyết quang bắn ra từ cây đại thụ, nhẹ nhàng xuyên qua cơ thể, đến thi thể cũng chẳng còn.

- Đáng chết! Huyết Linh quả chưa hoàn toàn chín mà dám vọng tưởng hái xuống. Hy vọng tất cả đều bị Huyết Linh thụ giết chết, như vậy thì không còn ai tranh giành linh quả với chúng ta nữa.

Đứng dưới gốc cây, đám người mừng rỡ nói với nhau.
Thỉnh thoảng lại có người từ bốn phương tám hướng bay lên tiểu đảo, Đệ nhất Bộ kết bạn với nhau, còn Đệ nhị Bộ thì phần lớn là độc hành, dù sao lợi ích đạt được cũng không dễ chia chút nào.

Ban đầu, còn có người không nhận ra đây là Huyết Linh Thụ, liều lĩnh đi hái linh quả, kết quả không cần nghĩ cũng biết, bị huyết quang phát ra bắn nát cả thân thể, thi cốt không còn, thậm chí đã có hai gã Đệ nhị Bộ vong mạng, đến lúc này mọi người mới nhận ra vấn đề, tình hình đó mới dần biến mất

- Sư huynh, đây là cây gì vậy?

Một đám thanh niên mới tới tòa cô đảo, không ra tay hái linh quả mà lặng lẽ đứng ở một bên nói chuyện, dẫn đầu là một thanh niên với đôi mày kiếm sắc bén, dường như còn ẩn hiện kiếm khí ở trên đó, chỉ cần một ánh nhìn cũng có thể khiến người đối diện chia năm xẻ bảy.

- Đây chính là Huyết Linh Thụ, đã gần như mở ra linh trí, sức mạnh của nó đã đạt tới Bước thứ ba rồi! Huyết Linh Thụ cứ trăm năm lại ra quả một lần, quả màu lam là Ngũ cấp, màu đỏ là Lục cấp, màu vàng là Thất cấp, còn màu tím là Bát cấp!

- Lứa quả lần này là màu đỏ, chính là Lục cấp linh quả rồi!

- Đúng vậy, Huyết Linh Quả màu đỏ bên trong Lục cấp cũng có phẩm giai rất cao, nếu như đạt được có thể giúp ta viên mãn Tiêu Trưởng, thậm chí trùng kích trình tự Bình Hoành!

Thanh âm không lớn nhưng cũng chẳng quá đè nén, vì vậy rất nhanh khiến cho mọi người chú ý đến.

- Là người của Kiếm Viện sao?

- Thanh niên kia có phải là một trong tam đại Kiếm Tử của Kiếm Viện, Phong Trung Diệp?

- Chính là hắn, ta đã từng có cơ hội diện kiến một lần! Tam đại Kiếm Tử Phong Hỏa Luân, Phong Trung Diệp tuy chỉ bài danh đệ tam, nhưng lại là người trẻ nhất, tương lai rộng mở!

So với thông tin về Huyết Linh quả, thân phânn của đám thanh niên kia càng khiến cho mọi người chấn động hơn, dù sao Kiếm Viện chính là một trong cửu đại thế lực thống trị Mê Thất Đảo này.

- Hắc hắc, Huyết Linh Quả này sẽ thuộc về lão hủ...

Một hắc y lão giả dung mạo khô cằn chậm rãi bước trên mặt nước mà bước tới gần cô đảo, mắt đầy vẻ tham lam.
Phong Trung Diệp liếc nhìn lão, nói:

- Chỉ sợ ngươi không có cái mạng ấy!

- Ngươi là một trong Tam đại Kiếm Tử của Kiếm Viện phải không! Thực lực thì có, nhưng vẫn thiếu một chút hoả hậu. Nếu là tiểu tử Hỏa Tinh ở đây, mới có hi vọng chiến thắng ta! 

Hắc y lão giả không coi Phong Trung Diệp ra gì.

- Ồ! Nói vậy, ngươi có tự tin chiến thắng ta?

Phong Trung Diệp ánh mắt sắc bén bắn ra kiếm khí, ẩn hàm sát cơ.

Hắc y lão giả hình như không muốn giao thủ với vị thiên tài này, đề nghị:

- Ở đây có quá nhiều người, kẻ muốn làm ngư ông cũng không ít, chi bằng đuổi chúng đi trước?

Nghe vậy, Phong Trung Diệp nhìn xung quanh, trên cô đảo người mỗi lúc một nhiều, nhân số đã lên tới vài chục, nếu như tiếp tục gia tăng, tí nữa sẽ biến thành một tràng hỗn loạn, những lời hắc y lão giả nói thực sự khiến hắn động tâm.

- Bên này giao cho ta phụ trách!

Hắc y lão giả mặc kệ Phong Trung Diệp có đồng ý hay không, trực tiếp lao vào mấy người đứng gần đó nhất, nói:

- Nếu không muốn chết thì cút hết cho ta, nếu không, giết không tha!

Một cỗ uy áp khổng lồ lan ra bốn phía, đám tu giả Bước thứ hai thì không mấy quan tâm, nhưng tu vi Đệ nhất Bộ thì hộc máu lui về sau, sau khi đưa mắt nhìn nhau thì đồng loạt lựa chọn rút lui. Nơi này đã có không ít tu giả Bước thứ hai, căn bản không có cơ hội cho họ, phí thời gian ở đây không phải lựa chọn hay.

Đến khi toàn bộ tu giả Bước thứ nhất đã rời đi, hắc y lão giả nhìn về một đám tu giả Bước thứ hai khác, cười lạnh:

- Các ngươi cũng nên cút đi!

- Cái gì? Ngay cả bọn ta mà ngươi cũng dám đuổi đi? Đúng là chán sống!

Mấy người này có chút kinh ngạc, bọn hắn đâu phải đám tu giả Bước thứ nhất mà lão có thể bảo gì làm nấy.

- Mấy gã Hỗ Căn giả mà cũng dám mạnh miệng!

Hắc y lão giả cười phì một tiếng, một trảo đâm ra, hắc sắc trảo ảnh tổ hợp thành một con hung thú cự đại, hung hăng càn quét về phía đám người.

Phía bên kia, Phong Trung Diệp cũng ra tay, tiến hành công kích những kẻ khác. Giao tranh cũng không mấy kịch liệt, vì mỗi một trình tự lại cách nhau như trời với đất, đám Hỗ Căn giả nhanh chóng lựa chọn rút lui.

Cuối cùng, ở trên cô đảo ngoài hắc y lão giả và đám người Phong Trung Diệp thì vẫn còn một đám người nữa, chính là nhóm đầu tiên phát hiện ra Huyết Linh Thụ. Họ không có ý định rút lui, vì kẻ cầm đầu chính là một vị Tiêu Trưởng giả, không có chút nào e ngại hai người kia.

Ba nhóm người hình thành thế chân vạc Tam quốc, lặng lẽ chờ đợi Huyết Linh quả thành thục.

Chương 205: Tranh đoạt

Huyết Linh Quả càng lúc càng đỏ mọng, dao động từ đại thụ phát ra càng mãnh liệt hơn, khi nó hoàn toàn chuyển sang màu đỏ máu, đó sẽ là thời gian thành thục. Chỉ có điều ánh mắt của đám người đang đứng gần đó đều không nhìn lên những trái cây sắp trưởng thành, mà lại quay sang nhìn nhau, không khí căng như dây cung.

- Ở đây có ba nhóm, ta nghĩ nên chia số Huyết Linh Quả thành ba phần, các ngươi nghĩ sao?

Hắc y lão giả chậm rãi đưa ra ý kiến. Nếu như ban nãy lão còn muốn độc chiếm linh quả, thì giờ ý nghĩ đó đã bị ném ra sau đầu, thực lực của mấy gã này không dễ bắt nạt chút nào. 

- Chia làm ba phần? Chủ ý cũng được đấy, nhưng Hắc Yên ngươi chỉ có một mình, đòi chiếm hết một phần ba số linh quả, phải chăng là có chút tham lam!

Thủ lĩnh của đám người phát hiện Huyết Linh thụ sớm nhất là một hán tử hùng tráng, tóc tai bù xù, ánh mắt sắc bén như dao, sau lưng vác thanh đại đao nặng nề, mấy người sau lưng hắn cũng không phải nhân vật tầm thường, khí thế hùng hồn, cơ thể to lớn, tựa hồ như hung thú hình người.

- Ngươi biết ta?

Hắc y lão giả biến sắc mặt, cả chục năm nay lão không hành tẩu giang hồ, người biết hắn cực ít.

- Ha ha, nói ra cũng hơi ngại, ta và ngươi cũng có thể coi là người cùng thế hệ đấy!

Hán tử hùng tráng nở nụ cười, hai người cùng một thế hệ mà đối phương lại không biết mình, hiển nhiên do danh tiếng quá thấp. Mặc dù nhìn bề ngoài tuổi tác cách biệt nhưng tu giả có thể giữ nguyên dung mạo rất lâu.

- Cùng thế hệ?

Hắc Yên khẽ nhíu mày, sau đó cười hắc hắc nói:

- Thì ra là Cự Lực Đao Khách, thất lễ thất lễ! Nếu ngươi đã không muốn, vậy thì phân chia bằng thực lực đi!

- Bằng thực lực, ta đồng ý!

Phong Trung Diệp ngữ khí lạnh nhạt, hắn cũng chẳng muốn chia đều cho mọi người. Phải biết rằng Huyết Linh quả cực kỳ khó kiếm, ẩn chứa lượng thiên địa tinh hoa khổng lồ, có thể giúp hắn từ Tiêu Trưởng trung kỳ đạt tới viên mãn, nhưng nếu muốn đột phá Bình Hoành chi cảnh thì cần thêm hai trái nữa.

- Vậy thì thể hiện bản lĩnh của mình đi!

Cự Lực đao khách gật đầu, biết chỉ có giải quyết đó.

Bây giờ thì mọi người đang tạm thời hướng ánh mắt sang phía Huyết Linh Thụ, đợi linh quả chín, từ trên cây rụng xuống.

Trên cây đại thụ có khoảng vài chục quả, một nửa trong đó vẫn còn đỏ nhạt, còn rất lâu nữa mới chín, trong một nửa còn lại có ba trái đã chuyển dang màu đỏ máu, chỉ thiếu một bước nữa là chín triệt để, ba trái khác đã bắt đầu lúc lắc, có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.

Đột nhiên phía xa truyền đến thanh âm xé gió, ba nhóm người đồng loạt ngoái lại, chỉ thấy một gã thanh niên trẻ tuổi đang đạp không mà tới, tốc độ cực kỳ nhanh.

- May quá, vẫn kịp!

Việt dường như không nhìn thấy đám người đang tụ tập xung quanh gốc cây, lao thẳng tới Huyết Linh Thụ mưu đồ đoạt thức ăn trước miệng hổ.

Hắc Yên không nhìn ra sâu cạn của người trẻ tuổi mới tới này, vốn định ra tay thăm dò, nhưng khi thấy hành động của đối phương thì lão lập tức thu tay lại, miệng nở nụ cười lạnh. Người có lòng chết, ai cũng không ngăn được.

Chát!
Ngay khi Việt vừa tới sát bên cạnh Huyết Linh Thụ thì đột nhiên dị biến nổi lên, một trái cây đỏ mọng như chứa đựng huyết nhục bên trong rời cành rơi xuống ngay trước mặt hắn, tay lập tức đưa ra bắt lấy rồi lách người sang hạ thân xuống một bên gốc cây. Tất cả đều diễn ra như lưu thủy hành vân khiến không ai kịp phản ứng gì.

- !##$%^&!

Cả ba nhóm người đều có cảm giác muốn ngửa mặt lên trời mà chửi lớn. Bọn hắn thiên tân khổ tứ chờ đợi, vậy mà gã này vừa tới thì linh quả lại rụng xuống, là do đối phương quá may mắn, hay do ông trời muốn thử thách lòng người đây?

- Tiểu tử, giao ra Huyết Linh quả, tha cho ngươi một mạng!

Một người đứng sau lưng Cự Lực Đao khách cất tiếng quát lớn, nhưng Việt cũng chẳng quan tâm, chậm rãi thu Huyết Linh quả vào hộp ngọc, ánh mắt chăm chú nhìn Huyết Linh Thụ, trên trán xuất hiện hư ảnh đầu dê đuôi cá, cười cười nói:

- Linh quả đầy trên cây, các ngươi không muốn, chẳng lẽ còn cấm ta hái sao?

- Ngươi...

Đám người nghe vậy thì vô cùng phẫn nộ, nhưng cũng không muốn giải thích gì, xem ra gã này cũng chưa rõ thực hư, kiểu gì cũng manh động rồi bị Huyết Linh Thụ giết chết, bọn hắn cũng chẳng cần nhọc công.

- Được rồi, linh quả đều chín hết rồi, các ngươi không hái, vậy thì để bản đại gia ra tay!

Lời vừa dứt, thân cũng động, chỉ trong một cái hô hấp đã xuất hiện bên cạnh tán cây rậm rạp. 

Đám người bên dưới đều nở nụ cười lạnh, xem ra tiểu tử này đúng là không biết gì hết, vừa rồi hoàn toàn chỉ là gặp may mắn mà thôi, lần này nhất định sẽ bị Huyết Linh Thụ giết chết.

Chát!

Thế nhưng may mắn lại một lần nữa tái hiện, trái Huyết Linh Quả ở ngay trước mặt Việt đột nhiên rụng xuống, hắn chỉ việc đưa tay ra bắt lấy mà thôi.

- Khốn kiếp!Đến lúc này thì không còn ai u mê nữa, tất cả đều hiểu ra chẳng có cái gì gọi là may mắn ở đây cả. Phong Trung Diệp, Hắc Yên và Cự Lực Đao Khách đồng thời động thân, hướng về phía gã thanh niên mà tung ra công kích.

Tình thế bị vây công đã được Việt dự tính, ngay khi bắt được linh quả lập tức bay ra xa, khiến công kích của ba vị Tiêu Trưởng rơi vào khoảng không. Thực ra ngay từ trái đầu tiên hắn đã đè phòng rồi nhưng không ngờ đám người này quá bất ngờ nên không kịp phản ứng.

- Tiểu tử, bỏ linh quả xuống!

Nhưng ở đây cũng không chỉ có ba vị cường giả này, đám người bên phía Phong Trung Diệp và Cự Lực đao khách sau phút ngỡ ngàng thì đều đã hoàn hồn, lập tức giận dữ đạp không xông đến, nghiến răng nghiến lợi công kích, chỉ muốn băm vằm hắn.

- Buông buông cái con mẹ các ngươi!

Bảo vật đã vào tay có lý nào lại nhả ra, Việt vừa tránh né vừa dứt khoát ném vào bên trong nhẫn không gian, né rất nhanh nhưng vẫn phải chịu ba, bốn đường công kích, chỉ kịp mở ra ma văn rồi chôn vùi trong khí kình đáng sợ.

Ầm ầm ầm!

Hư ảnh ma thần còn chưa kịp hiện ra thì đã bị đánh tan nát trong nháy mắt, bảy tám đường khí kình cuồng mãnh đánh Việt bắn ra xa, ép xuống mặt đất, khí lưu cuồng bạo cầy nát toàn bộ đất đá trên một đường thẳng, ném lên trời, khiến tiểu đảo lại có thêm một phiến bình địa.

Trên trung tâm bình địa, khói bụi tán đi, để lộ ra thân ảnh khổ sở của Việt, y phục bị xé rách để lộ ra những đồ án kỳ dị đỏ như máu trên làn da của hắn.

Phụt!

Sắc mặt tái nhợt, Việt phun ra một ngụm huyết tinh có lẫn những mẩu nội tạng. Ba đạo công kích của Hỗ Căn giả, mặc dù đã có Thiên Ma Văn ngăn chặn bảy phần nhưng hiển nhiên vẫn khiến hắn bị nội thượng.

- Tiểu tử, Huyết Linh quả chỉ dành cho người có thực lực, mau giao nó ra đây thì ta tha tội chết cho!

Cự Lực Đao Khách có chút hung tợn nói. Vừa ra hắn đã nhìn ra được thực lực của đối phương, chỉ là Hỗ Căn mà thôi, đối mặt với Tiêu Trưởng trung kỳ như hắn căn bản vô lực phản kháng.

- Các ngươi có giỏi thì tới đây mà lấy!

Việt đưa tay tới ngoắc ngoắc, bộ dáng khiêu khích rất rõ ràng, nhưng bản thân âm thầm vận Nhân Mã Ấn, chỉ cần có biến là lập tức bỏ chạy.

- Muốn chết!

Phong Trung Diệp hừ lạnh, đang định xuất hiếm thì trái Huyết Linh quả thức ba đã rụng xuống.

Sưu! Sưu! Sưu!

Ba kẻ mạnh nhất hiện trường lập tức bỏ qua gã thanh niên, đồng loạt quay sang tranh đoạt trái linh quả thức ba này.

Đương nhiên không phải họ bỏ qua cho Việt, mà đám người đi cùng đủ sức giải quyết, dù sao cũng chỉ là một gã Hỗ Căn chi cảnh mà thôi.

Trận đại chiến chính thức xảy ra, ba vị Tiêu Trưởng lần đầu tiên tung ra hết thực lực của mình.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau