ĐẾ HOÀNG TÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế hoàng tôn - Chương 196 - Chương 200

Chương 196: Xem kịch

Xa xa nhìn lại, Việt chỉ thấy một hòn đảo khổng lồ, không, nhìn nó hệt như một tòa đại lục nhỏ vậy, có lẽ cả hòn đảo này cũng phải rộng tới cả vạn dặm. Con số vạn dặm có lẽ hơi khoa trương, nhưng hòn đảo trước mắt hắn thực sự lớn bằng một nửa châu Úc, không không, thậm chí có thể sánh với châu Úc. 

Mê Thất Đảo giống như một cái tô cực lớn úp xuống mặt nước vậy, nơi cao nhất cũng phải đạt tới vạn mét so với mặt hồ. Mép đảo có vô số thuyền bè neo đậu, loại nhỏ chỉ dài hơn mười mét, lớn thì hơn ngàn mét, lớn nhất thì như một hòn đảo di động, tràng cảnh hệt như một đàn kiến khổng lồ đang bao vây con mồi.

Có chút chấn động truyền đến, thuyền đã cập bờ. 

Việt đứng trên mũi thuyền quan sát cảnh tượng tấp nập nơi bến cảng, đang định nhảy khỏi thuyền thì đột nhiên từ bên phải cách đây mấy con thuyền truyền đến thanh âm tranh chấp, hắn lập tức quay sang xem xét.

- Hoa sư muội, ta đối với ngươi sớm đã là hâm mộ đã lâu, chỉ cần ngươi gật đầu, ta trở về lập tức để cho ta cha đến thăm cầu hôn!

Xuất hiện trong tầm mắt của Việt là một thanh niên trẻ tuổi, phía sau còn có không ít người trẻ tuổi khác, đứng thành vòng tròn quây lấy một chiếc thuyền vô cùng lớn. Lúc này thanh niên trẻ tuổi hướng lên thuyền dõng dạc tuyên bố, bộ dáng vô cùng thành khẩn.

Trên thuyền có rất nhiều thiếu nữ đang cười như gió xuân, khiến khung cảnh trở nên tràn ngập sức sống, sự căng thẳng sau quãng thời gian dài săn bắt yêu thú của đám tu giả cũng theo đó mà biến mất, tâm tình trở nên thư thái dễ chịu.

Nổi bật trong đám nữ tử, dễ dàng nhận thấy một thiếu nữ vô cùng xinh xắn đứng ở đầu thuyền, không chỉ xinh đẹp hơn những người khác, mà còn vì những ánh mắt xung quanh đều đang đổ dồn vào nàng, và chờ đợi.

- Thực xin lỗi, Lâm sư huynh, tấm lòng của ngươi ta hiểu, nhưng ta đối với ngươi một chút hứng thú đều không có!

Người thiếu nữ nhìn xuống thuyền, lạnh giọng đáp:

- Cũng thỉnh sư huynh không cần giữ mấy thứ phế tâm tư đối với ta!

Trước lời từ chối thẳng tuột như vậy nhưng người thanh niên vẫn không chút chạnh lòng, tâm tình không nguội lạnh mà càng trở nên nhiệt tình hơn, ánh mắt nóng bỏng dường như có thể làm bốc hơi cả đại dương, hưng phấn nói:

- Hoa sư muội, nàng không cần nói nữa! Tình cảm không có cũng không sao, sau này ở chung có thể từ từ bồi dưỡng! Thử hỏi ở Trạm Lam thành này, ngoài Mộc trảo Lâm Khô ta, liệu còn ai xứng đáng với Hoa tiên tử nữa?

- Đương nhiên không còn ai!

- Mộc trảo Lâm Khô danh tiếng lẫy lừng, không phải nói nhiều!

- Chỉ sợ Hoa tiên tử vẫn có chút không xứng với Lâm sư huynh mà thôi!

- Lâm sư huynh là người đại lượng, đâu để ý đến chuyện đó! 

Câu hỏi của hắn đương nhiên không phải là một câu hỏi, là chính là một lời khẳng định chắc nịch, thế nhưng đám thanh niên ở xung quanh không dám lãnh đạm, lập tức hưởng ứng hô hào.

- Lâm sư huynh, xin hãy tự trọng! Tình cảm không thể cưỡng cầu!

Thiếu nữ tên Hoa Lan Nhi khẽ cau mày, có chút không vui nói.

Cảnh tượng trước mắt khiến Việt nhớ đến những clip tỏ tình ở cổng các trường học, từ đại học cho đến đám lít nhít cấp hai cấp ba, nam chính kỳ công chuẩn bị mọi thứ, từ hoa đến quà, rồi đàn xướng hát ca, có thể nói là chỉ hận không thể mổ bụng ra để đối phương có thể thấy được tấm chân tình của mình, thế nhưng kết quả chỉ nhận lại sự ê chề mà thôi.

Không những bị người thương buông lời phũ phàng khiến lòng đau như cắt nước mắt đầm đìa, lại còn làm trò cười cho chúng bạn, trở thành giai thoại ê chề cho những lứa học sinh sau này, trở thành nỗi sỉ nhục của cánh mày râu, và đáng sợ nhất là trở thành người nổi tiếng bị cả cộng đồng mạng đem ra tế thần.- Huynh đệ mau lại đây xem, mới lên đảo đã được xem kịch...

Việt hởn hở quay lại gọi Ngụy Tác tới xem kịch, nhưng khi nhìn thấy gương mặt của họ Ngụy thì thanh âm của hắn đột nhiên im bặt, bởi hắn nhận ra có gì đó sai sai ở đây.

Ngụy Tác đã ở sau lưng hắn từ bao giờ, ánh mắt chăm chú quan sát sân khấu kịch phía trước, nhưng bộ dáng nhìn thế nào cũng thấy không giống như đang xem kịch. Toàn thân run rẩy, đương nhiên không phải do thời tiết quá lạnh, có lẽ do phải cố gắng khắc chê tâm trạng, đôi mắt thì như hóa thành hai ngọn đuốc bốc cháy hừng hực, nhưng lại khiến người ta cảm thấy rét lạnh.

"Chuyện gì vậy? Không phải tên tiểu tử này cũng có một chân với vị Hoa tiên tử kia đấy chứ?".

Việt cảm thấy hoang mang, hơi lùi lại mấy bước tránh sang, nhìn về phía Ngụy Tác hỏi nhỏ:

- Huynh đệ, ngươi làm sao vậy?

Nhưng Ngụy Tác không trả lời, mà gia gia của hắn thì đã đến phía sau từ lúc nào, đặt tay lên vai hắn khàn giọng nói:

- Tác nhi, Lâm gia không phải là chúng ta có thể đắc tội!

- Gia gia, nếu là người, người có thể nín nhịn hay không?

- Ta...

Ngụy Trung muốn buông lời khẳng định cho đứa cháu của mình, nhưng lời ra đến miệng thì nghẹn lại, không thể nói tiếp. Lão cũng có một thời tuổi trẻ nhiệt huyết, nhân bất khinh cuồng uổng thiếu niên, lúc đó bảo lão trơ mắt ra nhìn nam tử khác tán tỉnh nữ nhân mình thích thì lão cũng không làm được.

- Lâm Khô!
Ngụy Tác hét lớn một tiếng, sau đó giẫm mạnh xuống sàn thuyền, mượn lực đằng không nhảy một bước dài hạ thân xuống bến cảng, tới gần đám đông đang tụ tập.

Nghe thấy tiếng quát dữ dội, cả đám nam thanh nữ tú lập tức quay người lại, biểu hiện chung đều là nghi hoặc không thôi, ở Trạm Lam thành này ai dám lớn tiếng quát nạt Lâm thiếu thành chủ như vậy chứ? Lẽ nào phụ thân của Lâm Khô sao? Nhưng thanh âm này nghe không già như vậy!

Chỉ có hai người lại vẻ mặt đặc sắc hơn cả, Hoa Lan Nhi vẻ mặt mừng rỡ, nhưng ánh mắt thì không giấu được sự lo lắng. Còn Lâm Khô thì giận dữ quay sang, bởi vì hắn nhận ra được thanh âm quen thuộc này, chính là kẻ cựu thù của hắn.

- Ngụy Tác, chỉ có ta mới xứng với Lan Nhi, ngươi tốt nhất nên biết thân biết phận! 

Lâm Khô gằn giọng nói, ánh mắt lạnh băng nhìn xuyên qua đám người tới thân ảnh ở phía trước.

Đoàn nam thanh nữ tú không ai bảo ai tự động tránh sang hai bên tạo thành một sàn đấu vô hình ở giữa, để lộ ra thân ảnh của Ngụy Tác đang chậm rãi bước tới, ánh mắt nhìn thẳng vào Lâm Khô, không chút nhún nhường.

- Lâm Khô, ngươi có tư cách gì mà dám nói mình xứng với Lan Nhi?

- Tư cách? Tư cách nội môn đệ tử của Diệt Sinh cung, tư cách thiếu thành chủ của Trạm Lam thành, như vậy đã đủ chưa?

Lâm Khô cười lạnh, hắn không xứng, vậy thì ở Trạm Lam thành này còn ai xứng đáng đây? Diệt Sinh Cung nội môn đệ tử, thiếu thành chủ Trạm Lam thành, mỗi thân phận đó đều đủ chấn nhiếp bốn phương, lão tử còn không xứng, lẽ nào tên tiểu tử ngươi xứng hay sao?

- Ngươi ngoài việc thời gian tu luyện hơn ta một năm, cộng với việc dựa hơi lão cha của ngươi, thì có gì đáng tự hào chứ?

- Dựa hơi?

Lâm Khô nghe vậy lập tức ánh mắt bốc lửa, hắn giận nhất là người khác nói hắn dựa hơi cha mình, nhưng bản thân hắn cũng không phải kẻ ngu, đương nhiên hiểu rõ đối phương đang khích bác mình, vì vậy cố gắng kềm chế cơn giận. 

Hắn hừ lạnh, không muốn tỏ ra thiếu hàm dưỡng trước mặt người ngọc, gương mặt nặn ra một nụ cười vô cùng khó coi, đang muốn dùng một bộ dáng đạo mạo nhất răn dạy tiểu tử họ ngụy này thì đột nhiên một thanh âm từ phía sau lưng Ngụy Tác truyền đến:

- Mộc trảo Lâm Khô danh tiếng lẫy lừng, đương nhiên không thể có chuyện dựa hơi phụ thân!

Lâm Khô nheo mắt lại, chỉ thấy một gã thanh niên vô cùng tuấn tú không biết từ bao giờ đã xuất hiện ở bên cạnh Ngụy Tác, gương mặt bừng sáng chính nghĩa, ánh mắt tràn đầy nhiệt huyết, chỉ có điều nụ cười nhếch miệng kia thật có vấn đề.

Rõ ràng tiểu tử này lên tiếng nói giúp hắn, nhưng nhìn nụ cười đó, không hiểu sao Lâm Khô lại có cảm giác sai sai.

- Bằng hữu, ngươi...

Ngụy Tác có chút kinh ngạc, quay sang hỏi, nhưng đối phương đặt tay lên vai hắn ra hiệu im lặng, rồi cười rạng rỡ nhìn Lâm Khô nói:

- Huynh đệ của ta đúng là không biết trời cao đất dày, dám tơ tưởng đến Hoa tiên tử! Tại hạ có một biện pháp như này, sau đúng một tháng nữa, hai người tiến hành một trận quyết đấu, ai thua sẽ phải từ bỏ dã tâm, à không, ái tâm đối với Hoa tiên tử! Dứt khoát một lần, không ai buồn phiền, Lâm công tử có dám không?

Lời vừa mới dứt, gương mặt Lâm Khô lập tức trở nên đặc biệt khó coi.

Chương 197: Rời đi

Lâm Khô không phải kẻ ngu ngốc, hắn mặc dù kiêu căng ngạo mạn, là một tiểu bá vương đích thực ở Trạm Lam thành này, nhưng nếu nói hắn không có não thì quá sai lầm.

Ngày hôm nay hắn muối mặt đến bến cảng này đương nhiên không chỉ để diễn trò cho người khác xem kịch. Ai cũng biết hắn yêu thích Hoa Lan Nhi, nhưng không mấy người biết người mà nàng ta ái mộ lại chính là cựu thù của hắn, Ngụy Tác. Hắn biết hôm nay Ngụy Tác sẽ trở về đảo, vì vậy cố tình đến gây chuyện với Hoa Lan Nhi, mục đích chính là ép Ngụy Tác tỏ thái độ.

Nếu Ngụy Tác chứng kiến cảnh nam tử khác tỏ tình với nữ nhân của mình mà vẫn im lặng nín nhịn, vậy thì không cần hắn phải làm gì thì mối tình này chẳng mấy mà tan vỡ. Còn nếu Ngụy Tác dám vô lễ với hắn, hắn sẽ nhân cơ hội này mà phế luôn gã cựu thù, bỏ đi một mối lo trong lòng. 

Nhưng không ngờ từ đâu lại xuất hiện một gã chen chân vào, bề ngoài là lên tiếng ủng hộ nịnh nọt hắn, nhưng thực chất là đang muốn ép hắn. Thanh âm của đối phương không lớn, nhưng không hiểu tại sao lại khuếch tán rất xa, khiến tất cả đều nhìn nhìn về phía này.

- Ủa, là Mộc trảo Lâm Khô sao? Đến bến cảng làm gì vậy?

- Ngươi không biết Lâm Khô vốn rất ái mộ Hoa Lan Nhi của Hoa gia sao? Nhưng lại có tranh chấp với ai vậy? Gã kia nhìn quen quá!

- Hình như là Ảnh bộ Ngụy Tác của Ngụy gia thì phải!

- Nếu vậy thì không có gì khó hiểu! Lâm Khô và Ngụy Tác vốn dĩ bất hòa, thường xuyên tranh đấu, ở Trạm Lam thành không ai không biết!

- Nhưng mà ta không nghe nhầm đấy chứ, hai người này định quyết chiến giành nữ nhân? Ngụy Tác cũng ái mộ Hoa Lan Nhi sao?

- Ha ha, để xem Lâm Khô có nhận lời hay không!

Bến cảng vốn dĩ rất lớn, cho dù đám người Lâm Khô tụ tập trước thuyền của Hoa Lan Nhi thì cũng không quá mức gây chú ý, nhưng bây giờ đã có rất nhiều người nhìn về phía này rồi, những tiếng cười cợt khiến Lâm Khô bắt đầu cảm giác được áp lực.

Vốn dĩ hắn đến bến cảng này đến ép Ngụy Tác chiến một trận, nhưng giờ đối phương chủ động hẹn quyết chiến khiến hắn nảy sinh cảm giác không nắm chắc, cười lạnh nói:

- Một tháng sau? Tại sao không phải ngay bây giờ?

Ngay bây giờ? Ngay ngay cái con mẹ ngươi! Linh Phách hậu kỳ đấu với viên mãn giả, chênh nhau một cấp nhỏ nhưng khác nào trời với đất, chỉ có kẻ điên mới nhận lời. Khí tức đối phương tuy phập phù, rõ ràng là mới đột phá, nhưng cũng không phải một gã hậu kỳ có thể chống lại.

Đương nhiên chửi thì cũng chỉ chửi trong đầu mà thôi, ngoài mặt Việt vẫn nở một nụ cười hiền lành nhất giải thích:

- Hoa tiên tử là hạng người gì chứ, trận chiến quyết định tư cách theo đuổi người ngọc, đương nhiên phải có thời gian chuẩn bị và tuyên truyền, làm sao có thể qua loa chứ? Lâm công tử cho rằng đây là tranh chấp cô nương trong mấy thanh lâu mà ngươi vẫn hay đến hay sao?

- Ngươi...

Lâm Khô thực sự nổi giận, nhưng không vội vàng bộc phát, chuyển ánh mắt nhìn về phía Ngụy Tác, nhìn đi nhìn lại vẫn thấy tu vi đối phương là Linh Phách hậu kỳ, mà hắn vừa mới bước vào viên mãn, nếu lúc này giao chiến hắn đảm bảo có thể đem họ Ngụy phế đi.

Tuy nhiên nếu đợi một tháng sau, Ngụy Tác cũng trở thành viên mãn giả, đến lúc đấy ai phế ai cũng thật khó mà nói, không cẩn thận rất còn có thể ảnh hưởng đến căn cơ. Nếu đã không có tác dụng thì không cần phải lao đầu theo, dùng thời gian nâng cao tu vi là thượng sách hơn cả.

Những biểu lộ trên gương mặt được Lâm Khô che giấu rất kỹ, chẳng ai biết hắn nghĩ gì, nhưng thái độ ngập ngừng thì không thể giấu được con mắt già đời của Việt, hắn lập tức tấn công: 

- Lâm công tử danh tiếng lẫy lừng chẳng nhẽ không dám chiến hay sao?

- Hừ, ta cũng không muốn dùng cách đó để chiếm được trái tim Lan Nhi!

Lâm Khô hừ lạnh, hắn không muốn hẹn quyết chiến nhưng cũng không thể trực tiếp từ chối, quay sang nói với thiếu nữ ở trên đầu thuyền:- Lan Nhi, chỉ có ta mới xứng với nàng thôi! Chờ ta tiến vào Bước thứ hai, trở thành đệ tử hạch tâm của Diệt Sinh Cung, nhất định sẽ hỏi cưới nàng!

Nói xong hắn quay người bước đi, thái độ dứt khoát đến không ngờ, nhưng chỉ được mấy bước thì đột nhiên dừng chân quay đầu lại, có điều mục tiêu không phải Hoa Lan Nhi, mà lại là gã thanh niên đang đứng bên cạnh Ngụy Tác. Ánh mắt thâm trầm lóe lên tia sáng lành lạnh, sau đó thì quay người đi hẳn.

Đám thanh niên đi cùng hắn ngơ ngác nhìn nhau, rất nhanh chóng đuổi theo.

- Ui trời ơi tưởng có kịch hay để xem!

- Chậc chậc, lãng phí thời gian quá!

Tiệc tan bất ngờ, đám đông bu lại chờ xem kịch cũng mau chóng tản ra, cũng nhanh như khi họ tụ tập lại vậy.

Chỉ có đám người Ngụy gia là cảm thấy trút bỏ được gánh nặng, Ngụy Trung thở dài, một trận quyết chiến không phải là thứ lão muốn. Thua, Ngụy Tác ắt sẽ rất thảm, còn thắng, lửa giận của Lâm gia không phải bọn họ có thể chịu đựng.

- Bước thứ hai sao?

Ngụy Tác khẽ lẩm bẩm, nhìn theo bóng dáng của Lâm Khô mà lòng hắn cảm thấy vô cùng nặng nề. Đã từng là đối thủ một mất một còn, nhưng đối phương đang dần dần vượt lên trên, viên mãn giả hắn có thể đuổi kịp, nhưng Bước thứ hai là một thứ gì đó thật sự áp lực.

- Huynh đệ, sợ rồi à? Ngươi tỏ ra mềm yếu như vậy, e là sẽ khiến mỹ nhân phải buồn lòng đấy!

Việt đưa tay lên vỗ vai Ngụy Tác, tay còn lại thì chỉ về phía đám mỹ nữ trên thuyền, cười nói.

- Bằng hữu, vừa rồi đa tạ ngươi!

Ngụy Tác cũng là kẻ cơ trí, vừa nãy hắn xúc động nên không kịp nhìn ra tu vi của Lâm Khô, thiếu chút nữa rơi vào tròng, nếu không có vị bằng hữu mới quen này, hạ tràng e là rất thảm.
- Huynh đệ, đi săn bắn giúp gia tộc thêm thu nhập là việc tốt, nhưng tu vi mới là chính đạo! Tu vi ngươi mạnh, còn lo gia tộc không phồn vinh, còn phải lo người thương bị kẻ khác chà đạp sao?

Việt nhún vai, tranh thủ nhồi nhét chút đạo lý vào đầu người trẻ tuổi này. Có gia đình thì trên người sẽ có thêm gánh nặng, nếu là gia tộc thì ràng buộc lại càng lớn hơn. Như hắn lại hay, độc lộ độc nhân, phong vân một cõi, chẳng có gì níu chân hắn cả.

Chỉ có điều mấy lời sáo rỗng vớ vẩn đó của hắn không ngờ lại có tác dụng, như một chiếc búa gõ vào đầu của Ngụy Tác, khiến hắn như tỉnh khỏi cơn mộng mị, lập tức chắp tay nói: 

- Đa tạ! Lần này ta sẽ trở lại tông môn bế quan, không vào Cực cảnh quyết không xuất quan!

- Không có gì! Huynh đệ, kịch cũng đã tan, ta cũng phải cáo từ thôi!

- Bằng hữu, ngươi không đến Lâm gia làm khách sao? Ngươi mới tới Mê Thất Đảo này, chưa quen thuộc, có lẽ...

Việt giơ tay lên ngăn đối phương lại, sau đó vỗ vãi cười nói:

- Bữa tiệc nào rồi cũng tàn, Mê Thất Đảo này ta sẽ tự tìm hiểu! Huynh đê, non xanh còn đó, nước biếc chảy dài, sau này gặp lại!

Nói xong hắn không cho đối phương cơ hội nói thêm, lập tức quay người bước đi, bộ dáng phong lưu tiêu sái khiến không ít thiếu nữ trên thuyền tim đập thình thịch, hệt như một người lữ khách luôn luôn cô độc trên hành trình.

- Tác, đó là ai vậy?

Thanh âm quen thuộc vang lên bên tai, Ngụy Tác thu hồi ánh mắt, quay sang nhìn nữ tử xinh đẹp đã tới bên cạnh hắn từ khi nào, cười đáp:

- Một bằng hữu từ đến từ bên ngoài, đi nhờ thuyền của ta lên đảo! Một vị hảo bằng hữu của ta!

- Hắn không về Lâm gia sao?

Hoa Lan Nhi nhíu mày hỏi.

- Không, hắn đúng là một lãng khách độc lộ, ung dung tiêu sái...Lan Nhi, có chuyện gì vậy?

Ngụy Tác cười đáp, nhưng rất nhanh chóng nhận ra biểu cảm trên gương mặt của Hoa Lan Nhi, dừng lời hỏi.

- Bằng hữu của ngươi đã đắc tội với Lâm Khô, giờ lại bỏ đi một mình như vậy, ta e là...

Hoa Lan Nhi không nói hết câu, nhưng ý tứ thì đã quá rõ ràng rồi, Ngụy Tác lập tức xoay người đuổi theo, chỉ có điều được trăm bước thì hắn dừng lại, bởi vì bóng dáng lãng khách đã biến mất rồi.

- Bằng hữu, hy vọng ngươi không có chuyện gì! Nếu ngươi chết, ta thề sẽ huyết tẩy Lâm gia, báo thù cho ngươi!

Gần như ngay lập tức, ở phía xa, một tiếng hắt xì vang lên, đi sau đó là thanh âm chửi bới không chút e dè:

- Móa, kẻ nào dám nguyền rủa ta? Ta kháo!

Chương 198: Xiên bốn

Phía sau truyền đến những thanh âm xé gió, Việt khẽ lắc đầu, hắn đã cố hạ thấp bước bộ mà đối phương vẫn chưa thể đuổi kịp, bèn dừng hẳn lại, ngồi xuống một tảng đá ở gần đó.

Giữa trưa, ánh mặt trời chiếu tại cả vùng đất, bóp méo không khí, đứng xa xa nhìn đều mơ hồ.

Khoảng độ mười phút sau, có bốn người xuất hiện, ngay lập tức bao vây lấy gã thanh niên đang ngồi vắt vẻo trên tảng cự thạch nhẵn bóng. 

- Tiểu tử, không chạy nữa hả? Mệt rồi sao?

Bốn người này đều ở độ tuổi trung niên, là bốn gã viên mãn giả hàng thật giá thật, hoàn toàn không chút thua kém so với Ngụy Trung. Một trong bốn người nở nụ cười tàn nhẫn nói:

- Tiểu tử ngươi cũng láu cá lắm, thiếu thành chủ chỉ mới vừa ra lệnh điều tra ngươi thì ngươi đã bỏ trốn rồi!

“Bỏ trốn?” Việt khẽ nhíu mày, định lên tiếng phản bác nhưng đối phương không để cho hắn nói, một người khác đã nói chèn vào:

- Chỉ có điều ngươi đã phạm sai lầm lớn! Nếu ngươi vẫn ở lại Lâm gia thì bọn ta cũng chẳng làm gì được ngươi!

- Lão già Bước thứ hai kia cũng sắp ngỏm rồi, Lâm gia tồn tịa chẳng được bao lâu nữa đâu, ở lại Lâm gia cũng chẳng giúp được gì cho hắn cả!

- Tiểu tử, có trách thì trách ngươi dám xen vào chuyện của thiếu thành chủ! Xuống suối vàng cũng đừng trách Trạm Lam tứ quái bọn ta!

Bốn trung niên nhân kẻ tung người hứng vô cùng thuần thục, hiển nhiên đã gắn bó với nhau trong thời gian dài mới có được sự ăn ý như vậy. Nhưng có điều bị người khác chặn họng không cho nói là cảm giác không dễ chịu chút nào, nhất là đối với một gã hoạt ngôn như Việt.

- Này này, các ngươi tưởng ăn chắc ta rồi sao?

Việt rời khỏi tảng cự thạch, ánh mắt đảo qua bốn người đang bao vây lấy mình, chỉ là bốn gã viên mãn giả khiến hắn có chút thất vọng, đành lắc đầu cười nhạt.

Thành thật mà nói, hắn lủi nhanh như vậy một phần đúng là do e ngại Lâm gia. Ngụy gia có một vị Bước thứ hai tọa trấn, vậy mà vẫn sợ Lâm gia như sợ cọp, từ đó có thể thấy lốm đốm sức mạnh của Lâm gia, có thể là một vị Tiêu Trưởng, thậm chí là Bình Hoành, hắn không có khả năng chống lại, không e ngại chút nào thì đúng là nói dối.

Nhưng hắn trước giờ không nhận phần thiệt bao giờ, nếu Lâm thiếu thành chủ kia dám sai người truy theo, hắn cũng không ngại tặng cho Lâm gia một phần đại lễ. Nhưng chỉ là bốn vị viên mãn giả, chưa hẳn có thể khiến Lâm gia tổn thương bao nhiêu, thực sự khiến hắn có chút thất lạc.

- Tiểu tử, xem bộ dáng tự tin của ngươi, hẳn cũng là viên mãn giả! Nhưng cho ngươi hay, viên mãn giả cũng phân chia đẳng cấp. Bọn ta đều là tồn tại vô địch bên trong viên mãn giả, bốn người hợp lại, dù là cường giả Bước thứ hai cũng chưa hẳn có thể đánh bại!

Bốn trung niên nhân cười lạnh, trong mắt bọn hắn, tiểu tử này đã là cá nằm trong chậu, chim ở trong lồng, dù có tài phép đến nức nào cũng chỉ biết chờ giết thịt mà thôi.

- Được rồi không tốn thời gian nữa, ba huynh áp trận, để ta bắt giữ tiểu tử này về phục mệnh! Bạo Lôi quyền!

Lời vừa dứt, thân thể cũng động, một quyền hung hăng hướng phía tiểu tử ở trung tâm oanh đi qua, quyền kình ngang trời cao, ba người còn lại lập tức tản lùi lại trấn giữ ba phía tạo thành vòng vây dù là côn trùng cũng khó lọt qua.- Không biết lượng sức!

Việt cười lạnh, hắn tung ra một quyền, không có bất kỳ ba động gì, cũng chẳng có kỹ xảo phức tạp gì, chỉ là một quyền hết sức tầm thường mà thôi.

Oanh!

Hai nắm đấm hung hăng đụng vào nhau, thế nhưng chẳng có chấn động nào bắn ra, vô tận quyền áp lập tức biến mất vô tung vô ảnh, lôi bạo kịch liệt cũng tắt ngấm, không gian trở nên yên tĩnh lạ kỳ.

Chỉ có Lôi Lan là có thể cảm thụ được sự kinh khủng lúc này, toàn thân hắn bị vô số kình lưu bóp nghẹt, các kinh mạch căng phồng sắp sửa phát nổ, hắn như đang lạc trong cơn bão không có lối về, không, nói đúng hơn, cơ thể hắn chính là địa bàn bị cơn bão quét qua.

- Lôi Lan!

Ba trung niên nhân đang áp trận nhận ra tình hình bất lớn, lập tức xuất động, ập đến nhanh như mãng xà vồ mồi. Chỉ tiếc rằng nhanh đến thế chứ nhanh nữa e rằng cũng không kịp mất rồi, bởi vì ngay khi họ vừa động, cơ thể của gã đồng bạn đã bị một lực lượng vô hình vặn nát thành trăm mảnh.

Tiếng kêu thảm thiết của đồng bạn lọt vào tai khiến ba trung niên nhân trở nên kích động, một gã viên mãn giả tối đỉnh bị một quyền oanh chết, thực lực của đối phương đã đạt đến mức nào rồi, ba người họ có thể chống lại hay không? Họ không đủ lý trí để suy xét những chuyện đố, chỉ muốn xông tới đánh đối phương thành bã để tiết hận.

Lôi Lan bị xé thành trăm mảnh, nhưng máu thịt không bắn ra tứ tung mà hợp lại thành một vòng xoáy lan rộng ra bốn phương tám hướng, rất nhanh chặn trước mặt ba người đang ập vào.

Ba trung niên nhân đồng loạt tung ra một chiêu mạnh nhất mà bình sinh bọn họ có thể đánh ra được, muốn phá tan huyết toàn đang lan rộng kia, thế nhưng bọn họ còn chưa chạm vào, thì cơ thể đã bị vặn nát thành vô số mảnh.

Những tiếng kêu thảm thiết vang lên, đến tận khi chết ba người vẫn không tài nào hiểu nổi, vòng xoáy máu còn chưa lan tới, thế quái nào mà họ đã trúng phải sát chiêu được.- Ha ha, một quyền xiên bốn luôn! Để tránh cho xuống dưới đó Diêm vương hỏi bốn tên ngốc các ngươi không biết đáp sao, dù chết rồi nhưng ta cũng xin được giới thiệu, chiêu vừa lấy mạng các ngươi có tên là Phong Sinh Thủy Khởi, phiên bản nâng cấp! Tiếc là các ngươi chưa đủ thực lực giúp ta thử chiêu một cách hoàn hảo nhất!

Phong Sinh Thủy Khởi là quyền thức đầu tiên mà Việt nghĩ ra, có sự kết hợp của ba bộ ấn pháp cung hoàng đạo, vốn dĩ là niềm tự hào lớn của hắn, nhưng khi đạt được Lưu Pháp trong Lưu Tông di địa, hắn mới nhận ra quyền thức của mình ngay cả rác rưởi cũng không bằng. 

Lưu Pháp nói rất rõ về mối quan hệ của gió và nước, tương hỗ va đập, không ngừng kích phát, tạo nên những dòng vận động có sức tàn phá khủng khiếp, một dòng hải lưu trên biển có thể nhấn chìm cả một chiến đội, hay một chiếc vòi rồng có thể biến cả thành phố thành bình địa.

‘Linh’ và ‘Khí’, cũng giống như gió và nước vậy, nếu như nắm vững mối liên hệ giữa hai loại quy tắc này, thuần thục tạo ra sự tương tác hợp lý, có thể tạo ra sức phá hoại khổng lồ với tài nguyên tiêu hao ở mức thấp nhất.

Những dòng vận động vô hình với cường độ yếu ớt, có thể hủy diệt cả nền văn minh. Nước chảy róc rách, nhưng thời gian dài có thể biến suối nhỏ thành đại hà. Gió thổi đìu hiu, nhưng sau trăm ngàn năm có thể biến núi lớn thành đồng bằng. 

Quãng thời gian trôi theo dòng sống dưới lòng đất không lãng phí vô ích, hắn một mặt đối phó với Nguyệt Tu Hoa, một mặt dồn tâm dồn sức nghiên cứu Lưu Pháp, kết hợp với bốn bộ ấn pháp cung Hoàng đạo, thêm mấy ngày trên thuyền của Ngụy gia, cuối cùng thành công nâng cấp quyền thức Phong Sinh Thủy Khởi.

- Khí động linh xuất, linh lưu khí toàn, cùng với sự khuếch đại của Song Ngư ấn và khả năng gia tốc tương tác của Nhân Mã ấn, một quyền Phong Sinh Thủy Khởi này của ta, hoàn toàn xứng đáng là Linh cấp Quyền thức!

Trước đó hắn vẫn tự hỏi phía trên Tuyệt phẩm linh thuật được gọi là gì, nhờ Nguyệt Tu Hoa mà hắn hiểu được, hệ thống phân cấp linh thuật không đơn giản như hắn vẫn thấy ở Nam Phong vực. Trước kia vẫn gọi là thượng phẩm, cực phẩm linh thuật, nhưng cách gọi đó là chưa đầy đủ, phải là Phàm cấp thượng phẩm mới đúng.

Linh thuật được chia làm tứ cấp: Thiên, Địa, Linh, Phàm, mỗi cấp lại được chia làm ngũ phẩm, trong đó Phàm cấp là linh thuật dành riêng cho Đệ nhất bộ, mặc định bỏ đi hai chữ Phàm cấp này. Linh cấp linh thuật, là linh thuật của cường giả Bước thứ hai và Bước thứ ba, một thức Phong Sinh Thủy Khởi này hoàn toàn có thể đặt vào hàng ngũ Linh cấp.

- Chết tiệt, mấy tên khốn kiếp này chết quá nhanh, không kịp hỏi đường đến tòa thành gần nhất!

Hắn xa rời thành thị phồn hoa đã lâu, cũng nên trở lại, tránh cho tinh thần xảy ra vấn đề, Trạm Lam thành ở gần bến cảng nhất nhưng hắn không thể vào rồi, cần phải tìm một tòa thành khác.

Cũng chẳng có vấn đề gì to tát, trên đảo có rất nhiều người, Việt tiếp tục đi theo hướng đã chọn, không bao lâu thì gặp được nhân loại, hỏi đường đến tòa thành gần nhất.

Việc trước mắt của hắn là vào thành, tìm quán rượu, tìm thanh lâu, tìm sòng bạc, giải tỏa hết những bí bách trong người, sau đó mới bắt đầu hòa vào cuộc sống trên Mê Thất Đảo này.

Tu giả cao cao tại thượng, xa rời những dục vọng phàm trần, nhưng hắn thì không làm được như vậy.

Nếu bị gò ép theo khuôn khổ của tu giả, không được làm những việc mình thích, vậy thì trường sinh cũng có ý nghĩa gì? Kẻ có thực lực, thích làm gì thì làm, đó chính là mục đích của hắn.

Nếu mất đi sự tự do trong tinh thần, hắn thà không làm tu giả trường sinh, cũng như một câu hát mà hắn rất yêu thích ở quê hương:

- Thà làm con kiến tự do còn hơn là chúa sơn lâm ở trong cũi...

Chương 199: Đấu giá

Trưa ngày thứ ba, Việt tỉnh dậy với một tinh thần tràn đầy sảng khoái. Năng lượng tích cực tràn ngập khắp cơ thể khiến bao nhiêu mệt mỏi tích tụ thời gian vừa qua đều biến mất như làn khói, không để lại chút dư âm nào.

Rời khỏi khách sạn, Việt tiến vào một tửu lâu lớn ở ngay gần đó, cũng chính là tửu lâu mà đêm hôm kia hắn đã ăn uống, thức ăn không chỉ phong phú mà còn được chế biến rất ngon, trù nghệ thực sự vô cùng khá, đặc biệt là có những món cực lạ, có thể coi là đặc sản ở Mê Thất Đảo này.

- Khách quan, ngài lại đến! Thật xin lỗi ngài, Ttửu lâu có chút đông khách, cả bốn tầng đều không còn bàn trống! 

Tên tiểu nhị rất nhanh nhẹn, ngay lập tức nhận ra vị khách đến tửu lâu hai hôm trước, nhiệt tình chào hỏi. Tên tiểu nhị cũng là tu giả, tu vi thấp nhưng vẫn là một gã tu giả, đương nhiên trí nhớ so với phàm nhân thì tốt hơn rất nhiều.

- Vậy còn tầng 5 thì sao?

- Tầng 5 vẫn còn chỗ, tuy nhiên...

Tên tiểu nhị tỏ ra ngập ngừng khó xử, hắn không nói hết câu nhưng ý tứ đã hết sức rõ ràng: khách quan à ngươi tuổi gì mà đòi lên tầng 5 ngồi, nơi đó không dành cho những kẻ như ngươi đâu.

Về cơ bản thì các tửu lâu dành cho tu giả đều phân tầng dựa theo tu vi, Việt không tỏa ra khí tức đặc trưng của Đệ nhị Bộ nên tên tiểu nhị cho rằng hắn là một gã Linh Phách giả, vì vậy đêm hôm trước đã xếp hắn ngồi ở tầng 4. Cũng không thể trách được vì Việt cũng chẳng giải thích gì, với hắn thì ngồi đâu cũng vậy thôi, ngồi với mấy gã tu vi kém có khi lại càng thoải mái hơn.

Nhưng giờ không còn chỗ nữa rồi, Việt đành phải thể hiện chút ít. Một cỗ khí tức mạnh mẽ của cường giả Bước thứ Hai khẽ tản ra rồi biến mất, nhưng cũng đủ khiến tên tiểu nhị hoảng sợ ngồi phịch xuống đất, cả người toát mồ hôi như suối. Một trung niên nhân phát hiện ra động tĩnh nơi này lập tức tiến đến hỏi han, hắn chính là chưởng quầy, sau khi rõ ràng định trách mắng tên tiểu nhị thì Việt lên tiếng ngăn cản:

- Không phải lỗi của hắn, là do ta ẩn giấu tu vi! Giờ ta có thể lên lầu 5 được rồi chứ?

- Dạ được, mời đại nhân!

Hai người một trước một sau tiến lên tầng 5. Đi qua bốn tầng kia, quả nhiên đúng như tên tiểu nhị nói, không còn thừa một ghế trống nào chứ đừng nói đến bàn trống. Điều này khiến này Việt cảm thấy khó hiểu, lúc này đã quá trưa từ lâu, tại sao vẫn đông như vậy chứ? Mấy hôm trước hắn vào tửu lâu vừa đúng lúc sau hoàng hôn mà còn không đông như này.

Nhưng khi đến tầng năm, Việt càng bất ngờ hơn nữa, bởi vì có tới bảy thực khách, chính là bảy vị cường giả Bước thứ hai hàng thật giá thật. Bảy người, có vẻ không nhiều, nhưng tòa thành này có bao nhiêu tửu lâu chứ, hơn nữa không phải ai cũng vào tửu lâu ăn uống, như vậy trong thành hiện tại có thể có tới vài chục vị cường giả Bước thứ hai.

- Chưởng quẩy, đã qua bữa trưa từ lâu, nhưng sao vẫn đông như vậy? Ngay cả Đệ nhị Bộ cũng có tới bảy vị?

Ngồi xuống một chiếc bàn ở cạnh cửa sổ, Việt lên tiếng hỏi.

Trung niên chưởng quầy nghe vậy thì có chút nghi hoặc, lẽ nào gã này từ trên trời rơi xuống hay sao mà hỏi như vậy? Tuy nhiên tu vi của đối phương không cho phép hắn tỏ thái độ khinh nhờn, lập tức cung kính đáp:

- Đại nhân, hai ngày nữa Đông Hồ thành này sẽ tổ chức 1 buổi đấu giá cỡ lớn, vì vậy mới hấp dẫn tu giả từ bốn phương tề tụ về đây!

- Buổi đấu giá sao? Trùng hợp như vậy?

Việt không khỏi nảy sinh hứng thú, hắn vừa đến tòa thành bày thì diễn ra một buổi đấu giá cỡ lớn, đúng là có duyên.- Là phòng đấu giá nào vậy?

- Là phòng đấu giá của Vạn Yêu Thương Hội ở phía Tây thành!

- Thì ra là Vạn Yêu thương hội, nếu vậy thì đương nhiên...ngươi vừa nói gì? Vạn Yêu thương hội sao?

- Vâng, là Vạn Yêu thương hội!

- Chính là Vạn Yêu thương hội?

- Cái này...

Trung niên chưởng quầy bị hỏi đến mức hồ đồ, bắt đầu có chút đầu hoa chân run, hắn thực sự muốn cho gã khách này một cái tát, nhưng lý trí vẫn giúp hắn có thể tỉnh táo đáp:

- Đại nhân, chính là Vạn Yêu thương hội, hầu như mỗi tòa thành lớn đều có phân bộ, nghe nói ngay cả Tam cung Lục viện cũng phải nể mặt vài phần!

- Được rồi, ngươi lui đi! Mau chóng mang đồ ăn lên!

Việt hạ lệnh trục khách, sau đó chìm vào những suy nghĩ của riêng mình. Nhất phẩm thế lực quả nhiên là nhất phẩm thế lực, một nơi cường giả Bước thứ Tư cũng không thể rời đi như Mê Thất đảo này cũng có thể vươn vòi bạch tuộc đến. Hiển nhiên chủ sự của Vạn Yêu Thương Hội ở Mê Thất Đảo này ít nhất cũng phải Đệ tứ Bộ, đương nhiên so với vị đảo chủ kia còn khủng bố hơn nhiều.

- Đã là buổi đấu giá của Vạn Yêu thương hội vật phẩm chắc chắn không tầm thường! Đằng nào cũng rảnh, thử đến xem thế nào!Sáng sớm ngày thứ ba, sau một đêm yên lặng, Đông Hồ Thành bộc phát ra sức sống kinh người, một dòng người như nước lũ hội tụ tới khu vực thành Tây. Trên đường đi cường giả lại càng nhiều, từng nhóm, từng đoàn di động rất nhanh như đàn kiến đen vậy.

Khi Việt đi tới Vạn Yêu Thương Các, không khỏi lộ vẻ sợ hãi. Chỉ là đại môn thôi đã có thể so với tòa tháp mười tầng, thậm chí còn muốn cao hơn rất nhiều, khí thế uy vũ. Mà kiến trúc đỉnh phòng đấu giá chí ít vượt lên trăm mét, theo kiểu mái vòm. Phòng đấu giá rộng lớn như vậy hắn cũng chưa từng gặp qua, so sánh với nơi này, những phòng đấu giá ở Nam Phong vực, so với nhà tranh cũng không sai biệt lắm. 

- Tôn thượng, mời ngài đi theo chúng tôi!

Một nữ nhân viên xinh đẹp đon đả tiếp đón, dẫn Việt tiến vào đấu giá trường.

Đấu giá trường có tổng cộng năm tầng, với lối kiến trúc đấu trường thông thường, bao gồm chỗ ngồi bình thường và phòng riêng. Ba tầng đầu là chỗ ngồi bình thường, dành cho đám tu giả Bước thứ nhất. Hai tầng còn lại là những phòng khách quý, trong đó tầng bốn dành cho những kẻ lắm tiền, còn tầng năm dành riêng cho cường giả Bước thứ hai.

Việt tiến vào một căn phòng khách quý ở tầng năm, thân phận hắn có, tiền đối với hắn cũng không thành vấn đề, vì vậy chằng việc gì phải ngần ngại cả.

- Mỹ nhân, phục vụ đại gia chu đáo, đảm bảo có thưởng lớn!

Sau khi an vị trên chiếc ghế dài với tư thế nửa nằm nửa ngồi quen thuộc, Việt lập tức rút linh tệ ra thưởng cho nữ nhân viên, thâm ý của hắn rất rõ ràng, chỉ cần không phải kẻ ngu hiển nhiên sẽ biết lựa chọn thế nào cho hợp lý nhất. 

Vừa hưởng thụ sự phục vụ chu đáo nhất, Việt vừa quan sát những căn phòng khác trên tầng năm, đương nhiên cũng không phải hành vi suy đồi đạo đức gì, chỉ là xoa bóp toàn thân, rồi đút hoa quả mà thôi.

Mỗi phòng khách quý đều có kết giới ngăn chặn thần thức, vì vậy không thể nào biết được bên trong là ai, nhưng khí tức cường giả thì không lẫn vào đâu được, bên trong đấu giá trường lúc này có tới vài chục vị cường giả Bước thứ hai, vô hình chung tạo nên sự đối kháng khí thế khiến không gian trở nên chật chội.

Vài chục vị cường giả Bước thứ hai này, trong đó có cả Việt, hiển nhiên là những diễn viên chính trong buổi đấu giá ngày hôm nay, bởi vì một món đồ mà họ mua đã giá trị gấp không biết bao nhiêu lần những bảo vật dành cho tu giả Bước thứ nhất.

Đương!

Khoảng chừng nửa canh giờ trôi qua, đấu giá trường đã gần kín chỗ ngồi, thì một thanh âm quen thuộc vang lên thu hút toàn bộ sự chú ý của mọi người.

Trung tâm đấu giá trường chính là đấu giá đài cực kỳ cao, khoảng ở giữa tầng hai và tầng ba, lúc này đã xuất hiện một lão giả mặt mũi hồng hào, tay cầm theo một cây búa nhỏ, dù mọi người đều đã nhìn tới nhưng lão vẫn tiếp tục gõ lên đài bán đấu giá một lần nữa.

Đương!

- Các vị an tĩnh, đấu giá hội chuẩn bị bắt đầu!

Lời nói vừa dứt, những tiếng ồn nhanh chóng giảm bớt, bởi thời khắc mà tất cả mọi người chờ đợi đã đến rồi.

Chương 200: Đấu giá (tiếp)

Hài lòng gật đầu, lão giả lộ vẻ tươi cười nói:

- Bản nhân Liêm Ca là đấu giá sư của đấu giá hội lần này. Hoan nghênh các vị tham gia đấu giá hội do Liêm mỗ chủ trì, ta tin tưởng, chuyến đi này của mọi người thu hoạch nhất định không tệ!

- Được rồi Liêm lão đầu, không cần nói mấy lời sáo rỗng nữa!

- Đúng đó! Mau bắt đầu ngay đi Liêm lão đầu!

Những thanh âm thúc giục vang lên, hiển nhiên Liêm Ca không phải nhân vật vô danh mà đã nhẵn mặt với mọi người. Liêm Ca cũng không vì thế mà phật lòng, mọi người càng gấp lão càng thấy vui, lớn tiếng tuyên bố:

- Được rồi, không nhiều lời vô ích nữa, hiện tại đấu giá hội chính thức bắt đầu, kiện vật phẩm đầu tiên bán đấu giá lên đài!

Nhất thời, hai thiếu nữ vóc người duyên dáng, khuôn mặt xinh đẹp cùng khiêng một chiếc bàn gỗ đi lên trước đài bán đấu giá.

Mở ra khăn trùm trên bàn gỗ, bên trên bày một kiện áo giáp tạo hình cổ xưa. Màu sắc áo giáp xanh đen, tràn đầy lưu quang. Mặt trước có một phù điêu đầu sói, có vẻ thập phần khí phách, cùng lúc đó, một cổ uy áp kinh người toả ra.

- Kiện vật phẩm bán đấu giá đầu tiên là Tuyệt phẩm phòng ngự linh binh Kim Lân Khải. Các vị, không cần trình bày nhiều, giá khởi điểm là hai trăm vạn linh tệ, mỗi lần tăng giá không dưới năm vạn. Đấu giá bắt đầu!

Thanh âm của Liêm Ca vừa kết thúc, ngay lập tức vô số tiếng báo giá vang lên, tuyệt phẩm phòng ngự linh binh, thực sự có thể khiến người ta điên cuồng.

Việt không biết phải nói gì, vật phẩm đầu tiên đã là một Tuyệt phẩm linh binh, có thể khiến cường giả thứ hai cũng phải thèm muốn, hơn nữa lại là phòng ngự linh binh, so với những linh binh công kích thì có giá trị cao hơn nhiều, viên mãn giả Đệ nhất Bộ chưa chắc đủ gia tài để sở hữu. Nhiều viên mãn giả bị vây trong nước sôi lửa bỏng, có người thậm chí ngay cả Tuyệt phẩm công kích linh binh cũng không có, càng không nói tới phòng ngư linh binh quý giá hơn hơn nhiều.

- Hai trăm năm mươi vạn!

- Hai trăm bảy mươi vạn!

- Ba trăm vạn!

Công phu vài lần chớp mắt, giá bán Kim Lân Khải từ hai trăm vạn linh tệ đã tăng lên tới ba trăm vạn, hơn nữa vẫn đang tiếp tục tăng thêm. Cuối cùng, một gã viên mãn giả giàu có dùng năm trăm hai mươi vạn linh tệ thu về tay.

Theo thời gian trôi qua, bảo vật xuất hiện trên đài bán đấu giá càng phát ra hiếm thấy. Một ít bảo vật nhìn như bình thường, thậm chí khiến cho mọi người tranh nhau tăng giá, khiến bầu không khí sôi nổi vô cùng. Rất nhiều người đều hưởng thụ cảm giác vui sướng tiêu tiền như nước này.

Việt thì vẫn nằm yên hưởng thụ, về cơ bản là chưa có mấy vật phầm khiến cường giả Bước thứ hai phải điên cuồng, nên hắn cũng chưa báo giá một lần nào cả.

- Vật phẩm thứ 26, Ngưng Thần Thạch! Có lẽ không ít người chưa từng nghe qua danh tự này, Ngưng Thần Thạch là kết tinh dưới lòng đất, có tác dụng cô đọng nguyên thần, gia tăng khả năng cảm ngộ "Khí" chi quy tắc! Giá khởi điểm một ngàn vạn linh tệ, mỗi lần tăng giá không thấp hơn năm mươi vạn!

Liêm Ca vừa dứt lời, lập tức chấn động toàn trường, không ít người hai mắt tỏa sáng. Từ nãy đến giờ vẫn chỉ toàn là vật phẩm dành cho Đệ nhất Bộ, đến tận bây giờ mới chính thức là sàn diễn dành cho cường giả Bước thứ hai thể hiện.

- Một ngàn một trăm vạn!

- Một ngàn hai trăm vạn!

Tầng 5 nãy giờ vẫn yên ắng, lúc này trở nên vô cùng sôi động. Những tiếng báo giá vang lên không ngớt, đương nhiên chiến trường này chỉ có cường giả Bước thứ hai mới đủ tư cách tham gia, về phần tu giả Bước thứ nhất thì nghĩ cũng chẳng dám nghĩ.

Nhìn đám cường giả Bước thứ hai đang điên cuồng ra giá, Việt cũng chỉ biết đứng ngoài cuộc chơi mà thôi. Hắn dù sao cũng chỉ là kẻ mới bước vào Đệ nhị Bộ, dù đã cướp được giới chỉ của bốn gã viên mãn giả nhưng tài phú đâu đó cũng chỉ gần hai ngàn vạn linh tệ mà thôi. Nhìn đà ra giá trước mắt, chẳng mấy mà vượt qua số tài phú của hắn.Đương nhiên, dù có đủ tiền thì hắn cũng chẳng tham gia đấu giá, vì việc gia tăng khả năng cảm ngộ "Khí" không giúp được gì cho hắn cả. Thứ hắn cần là linh khí thuần khiết, là thiên tài địa bảo, đập vào thế giới thể tự nhiên tu vi sẽ tăng, chỉ có điều số lượng thì nhiều hơn tu giả bình thường rất nhiều.

Cuối cùng, Ngưng Thần Thạch được một gã Bước thứ hai thu về tay với gia hai ngàn chín trăm vạn linh tệ. Con số lớn hơn Việt nghĩ, nhưng là do hắn thiếu hiểu biết mà thôi. Gia tăng khả năng cảm ngộ "Khí" có thể giúp tu giả đột phá một trình tự, từ Hỗ Căn tiến vào Tiêu Trưởng là bình thường.

Liêm Ca hiển nhiên rất hài lòng với cái giá thu được cho Ngưng Thần Thạch, tiếp tục giới thiệu những vật phẩm tiếp theo. Tất nhiên đều là những bảo vật khiến đám tu giả Bước thứ hai thèm muốn.

Nổi bật nhất là một thanh linh cấp trung phẩm bảo kiếm, được bán với giá hai ngàn ba trăm vạn linh tệ.

Chờ đợi thêm chín lượt đấu giá nữa, Việt mới thấy được thứ mình cần.

- Vật phẩm đấu giá thứ 35, ngũ cấp cao giai linh hoa Long Lý Liên, không cần phải nói nhiều, giá khởi điểm bảy trăm vạn linh tệ, mỗi lần tăng giá không dưới mười mươi vạn!

Đóa Long Lý Liên chỉ mọc ở nơi có hồ nước có đàn ngũ cấp linh thú Long Lý sinh sống, từ trên tầng 5 cũng có thể thấy được từng đoàn tinh hoa lưu chuyển như sóng nước, vô cùng nồng đậm, lập tức khiến đám tu giả Bước thứ hai sục sôi.

- Bảy trăm năm mươi vạn!

Bắt đầu có người ra giá, lập tức kéo theo những người khác.

- Bảy trăm tám mươi vạn!

- Tám trăm vạn!

- Tám trăm năm mươi vạn!

Giá cả liên tục tăng lên, sau khi đạt tới một ngàn hai trăm vạn thì bắt đầu chững lại, số lượng tranh giá còn lại không quá năm người, nhiều kẻ quyết định bỏ cuộc, Long Lý Liên về cơ bản vẫn không thể so được với Ngưng Thần Thạch.- Một ngàn tám trăm vạn!

Đến tận lúc này Việt mới ra tay, hắn thích giải quyết dứt khoát, vì vậy chờ giá cả chững lại mới tham gia, một tiếng hót làm kinh người

Lập tức tăng giá như vậy khiến cả đấu giá trường yên tĩnh, những kẻ kiên trì nhất cũng phải lắc đầu nguầy nguậy. Một ngàn tám trăm vạn cho một đóa Ngũ cấp linh hoa cao giai, con số đó đã vượt qua giá trị của Long Lý Liên mất rồi.

Ném hộp ngọc chứa Long Lý Liên vào trong nhẫn chứa đồ, Việt hài lòng tiếp tục theo dõi buổi đấu giá. Có đóa Long Lý Liên này thế giới thể của hắn nhất định càng thêm lớn mạnh.

- Các vị, vật phẩm áp trục của buổi đấu giá lần này có chút khác biệt, giá khởi điểm chỉ có một trăm vạn linh tệ!

Trên đấu giá đài, Liêm Ca khẽ hắng giọng, dùng ánh mắt thần bí chậm rãi nói ra, lập tức khiến cả đám người chú ý.

- Một trăm vạn linh tệ? Liêm lão đầu, có chuyện gì vậy?

- Trò đùa gì đây? Vật phẩm áp trục mà giá thấp như vậy sao?

Người này hiển nhiên nói ra tiếng lòng của mọi người, hiếu kỳ nhìn phía lão giả họ Liêm.

Đám quan khách ở tầng 4 và tầng 5 thì không có phản ứng gì, dường như đã biết trước về vật phẩm áp trục này.

- Các vị, sở dĩ có giá khởi điểm thấp như vậy, vì có tới ba trăm phần!

Trong phòng đấu giá một mảnh xôn xao.

Liêm Cao đối với loại tình huống này đã có chuẩn bị, nói:

- Được rồi, ta cũng không thừa cơ nữa! Vật phẩm áp trục ngày hôm nay chính là tấm vé thông hành để tiến vào Mê Thất Cổ Địa!

- Mê Thất Cổ Địa? Đó là thứ gì vậy?

Việt khẽ nhíu mày, cúi xuống hỏi nữ nhân viên thương hội đang bóp chân cho mình.

- Đại nhân, Mê Thất Cổ Địa là một mảnh hung địa nổi tiếng của Mê Thất Đảo, nghe nói do bên ngoài được thiên địa chi lực hình thành bình phong bao phủ nên bên trong luôn duy trì được phong mạo của thời thượng cổ, có rất nhiều linh quả thảo dược quý hiếm. Hai năm mới có thể tiến vào một lần, đương nhiên phải có vé thông hành!

- Giá khởi điểm một trăm vạn linh tệ! Đấu giá phần đầu tiên bắt đầu!

Thanh âm của Liêm Cao lại vang lên, việt cũng lập tức đáp lời:

- Ba trăm vạn!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau