ĐẾ HOÀNG TÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế hoàng tôn - Chương 186 - Chương 190

Chương 186: Long cốt

Cảnh vật phía trước như được sương mù bao quanh, không thể nào nhìn rõ được, sát khí tỏa ra đầy trời, vừa uy nghiêm, lại vừa đáng sợ.

Việt giật mình, run lên vài cái, hắn mơ hồ cảm thấy, mình chỉ cách tử vong có một bước chân. Cái gì mà âm thanh của ma quỷ, cái gì mà trường sinh chi lộ, thực ra chỉ là ảo giác, tất cả không thứ gì là thật cả.

"Ngươi sai rồi, chỉ có ma ảnh khai thiên là ảo giác, những cảm giác sau đó đều là do pháp tắc đan thành. Phàm thể thuần huyết, bình túc can qua, không hề ngoa chút nào! Không thể tu luyện, nhưng cũng không bị thiên địa làm phiền, cuộc sống cứ bình yên trôi qua!" 

“Cái gì? Ý ngươi là nếu không phải Phàm thể thuần huyết thì vừa rồi ta đã chết? Mẹ kiếp, sao ngươi không nhắc ta sớm?”

Nghe vậy Việt không kìm được tức giận, nếu như con ác điểu xuất hiện trước mặt hắn lúc này, hắn sẽ không ngần ngại mà thưởng cho nó mấy cái tát. Nghĩ lại bản thân vừa chạm bước quỷ môn quan, không ai có thể kìm lòng được.

"Bớt xàm ngôn! Trước hết cứ lo cho nữ nhân của ngươi đi!"

"Nữ nhân của ta?"

Việt khẽ nhíu mày, súc sinh này đang nói đến nữ nhân chó má nào vậy? Hắn ngẩng đầu lên, chỉ thấy người thiếu nữ vẫn đang bước xuống, trên người không ngừng tỏa ra sát khí, vẫn đang chìm đắm trong giấc mộng trường sinh.

Chỉ có điều lúc này hướng đi của nàng đã bắt đầu bị chệch đi, cứ mỗi khi xuống một bậc lại tới gần biên giới cầu thang, mà chiếc cầu thang này vốn dĩ không có lan can, cứ đà này e rằng Nguyệt Tu Hoa sẽ bước ra bên ngoài hỗn độn mất. Chưa biết hậu quả sẽ ra sao nhưng nghe giọng điệu của ác điểu thì chắc sẽ rất tệ.

- Nha đầu, tỉnh lại!

Hắn lập tức lao tới nắm lấy tay người thiếu nữ kéo lại, rồi nhanh chóng nhảy lùi về những bậc thang phía sau, khi cách một khoảng cách đủ xa, Nguyệt Tu Hoa mới hoàn toàn tỉnh lại, cảnh vật trước mắt đã biến mất không còn tăm hơi nào cả.

Tất cả các cảnh tượng kì diệu, những ma âm đầy mê hoặc, trường sinh chi lộ, ma độ chúng sinh, tất cả đều biến mất.

- Ta rõ ràng thấy được trường sinh chi lộ, tại sao lại biến mất...

Nguyệt Tu Hoa tràn ngập nghi hoặc, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

- Trường sinh chi lộ? Trường trường cái đầu ngươi, không có bản đại gia thì ngươi đã bị hỗn độn nuốt mất rồi!

Việt tỏ rõ sự khinh miệt, ngưng thần nhìn về phía trước, chỉ thấy một chiếu nghỉ thang cực lớn, điều này khiến hắn cảm thấy rất kỳ quái.

Chiếu nghỉ vốn là nơi để nghỉ chân trong trường hợp cầu thang quá dài, tránh cho người đi bị mệt mỏi trong lúc di chuyển, mà nãy giờ hắn đã đi mấy ngàn bậc rồi, nếu mỏi thì cũng mỏi chết rồi, mọc ra cái chiếu nghỉ chẳng phải rất vô duyên hay sao? Hơn nữa mỗi bậc thang này thực tế cũng rất rộng, chẳng khác gì một chiếu nghỉ cả, còn cần chiếu nghỉ làm gì vậy?

- Ồ, không phải chiếu nghỉ?

Bước xuống gần, Việt mới phát hiện ra đó không phải chiếu nghỉ, mà là chiếu tới của thang, vì sau đó đã không còn bậc thang nào nữa.

Nơi kết thúc của cầu thang dài đằng đẵng là một mảnh không gian cực kỳ rộng lớn, có sát khí lưu chuyển, dễ dàng đập vào mắt là có tới mười mấy bộ hài cốt phát sáng lung linh, dường như đã nằm đó ngàn vạn năm vậy, chỉ có điều chúng không phải là hài cốt nhân tộc mà là của yêu thú, kích thước vô cùng khổng lồ.
- Ồ, những bộ hài cốt này...

Nguyệt Tu Hoa bước nhanh xuống chiếu tới, muốn tới gần những bộ hài cốt để xem xét kỹ lưỡng nhưng xung quanh chúng đều có sát khí mạnh mẽ lưu động, chỉ cần nàng tiến gần đến lập tức hóa thành đao kình kiếm khí cắt da cắt thịt, vô pháp tiếp cận.

- Có vấn đề gì vậy?

Việt bước xuống chiếu nghỉ, khẽ nhíu mày nhìn nàng thiếu nữ đang loay hoay muốn tiếp cận mấy bộ hài cốt. Nha đầu này nhìn thấy hài cốt là sợ mất mật, sao đột nhiên có hứng thú nghiên cứu mãnh liệt như vậy?

- Những bộ hài cốt này, dường như đều là những chủng loài đã tuyệt chủng từ trước Thượng cổ... 

- Cái gì? Tuyệt chủng từ trước Thượng cổ?

Việt đảo mắt quan sát một bộ hài cốt ở gần với Nguyệt Tu Hoa nhất, gọi là gần nhất nhưng thực ra vẫn rất xa, bởi vì căn bản vô pháp tiếp cận.

Bộ hài cốt này dài tới gần trăm mét, so với kích thước cơ thể thì bốn xương chân cực kỳ lớn, hộp sọ thậm chí còn lớn hơn và gần như không có cổ. Đặc biệt trước trán có một chiếc xương dài ngoằng uốn cong kỳ quái, hai bên miệng cũng có tám cái xương ngoằn ngoèo như vậy. Nếu kéo thẳng ra thì chiều dài mỗi chiếc xương này có lẽ ngang ngửa chiều dài cơ thể.

- Sao nhìn giống chiếc ngà quá vậy?

Việt đưa tay lên mân mê môi dưới, bộ hài cốt này có chút giống với hài cốt voi ma mút, đặc biệt là những chiếc xương ngoằn ngòe bóng loáng kia, đương nhiên kích thước lớn hơn rất nhiều, và quan trọng là không có vòi.

Hắn tập trung ánh mắt về phía tám chiếc ngà, chỉ thấy nơi trung tâm dường như có dấu vết của sự đổ vỡ, nếu như phần bị thiếu là chiếc vòi thì đây đích thị là thi thể của một con voi khổng lồ cổ đại, và nó có chín chiếc ngà.

Hài cốt của mấy cường giả hắn từng gặp dù vài vạn năm vẫn phát sáng đủ thấy sự khủng bố của họ, còn bộ hài cốt này có lẽ tồn tại từ trước Thượng cổ, là bao nhiêu vạn năm cơ chứ, vậy mà không những còn nguyên mà tỏa ra sát khí cường hoành như vậy, không thể tiếp cận.Việt chuyển ánh mắt sang những bộ thi thể khác, đều là những chủng loài quái dị, kích thước không cần phải nói, uy áp tỏa ra cực độ khủng bố.

Những chủng loài này cổ xưa đến nỗi Nguyệt Tu Hoa cũng không nói được tên gọi chính xác, thậm chí cũng chẳng có miêu tả cụ thể, nàng chỉ có thể lờ mờ nhận ra thông qua một vài đặc điểm của chúng mà thôi. 

Có bộ hài cốt rất giống loài rùa cổ đại, chỉ khác là trên chiếc mai khổng lồ không phải những hoa văn thông thường, mà ẩn chứa những văn tự khó hiểu hệt như một pho thiên thư.

Có bộ hài cốt với hình dáng của một loài hung điểu, điểm kỳ quái là toàn bộ xương cốt đều trong suốt như thủy tinh, và không ngừng có lôi điện tán loạn bắn ra bốn phía.

Có chủng loài hình dáng rất giống nhân loại, chỉ là tỷ lệ cơ thể hơi buồn cười với tứ chi rất dài, cộng thêm hộp sọ đặc biệt với phần hàm nhô hẳn ra, và những chiếc xương sáng rực rỡ như được làm từ hoàng kim.

Việt chuyển ánh mắt về một hướng, bỗng nhiên cảm thấy giật mình kinh hãi, bởi vì đập vào mắt hắn là một bộ hài cốt đen kịt, tràn ngập cảm giác cổ lão thê lương, dài tới hơn trăm mét, uốn lượn mềm mại, và hắn có thể xác định, đây là hài cốt của một con rồng.

Rồng, chính là loài thần thú chỉ tồn tại trong truyền thuyết, dù đã đến với thế giới tu giả, nhưng rồng vẫn là thứ gì đó khiến Việt cảm thấy rất kích thích, bởi vì loài rồng có vị trí vô cùng đặc biệt.

Rồng, đại diện cho quyền lực và sức mạnh, đứng đầu vạn linh, có địa vị chí cao vô thượng trong văn hóa phương Đông. Trong chế độ phong kiến, rồng đại diện cho quyền uy tuyệt đối và thân phận tối cao của những vị ‘Thiên tử’, pháp lực vô biên, lên trời xuống đất, không gì không làm được, so với thần phật cũng không chút nào thua kém.

Đặc biệt trong văn hóa Đại Việt, rồng lại càng trở nên cao quý, không chỉ là một linh vật thần thoại, không chỉ đại diện cho hoàng quyền, mà còn được coi là huyết mạch thủy tổ của người dân Bách Việt.

‘Con rồng cháu tiên’, một câu nói đã quá quen thuộc với bất kỳ người Việt nào, lúc này lại xuất hiện trong dòng suy luận của Việt.

Hắn vốn dĩ cho rằng Lạc Long Quân là một vị tuyệt thế cường giả chí cao vô thượng có công mở mang bờ cõi nhân tộc thuở sơ khai, còn cái gì mà cháu mấy đời của Thần Nông, rồi có mẹ là con gái vua Thủy tề, trong người chảy xuối Long huyết, đều là sản phẩm của dân gian.

Thế nhưng lúc này đây được chứng kiến bộ long cốt khổng lồ này, hắn chợt nảy sinh suy nghĩ, phải chăng người Việt thực sự chảy xuôi huyết mạch của rồng, hoàn toàn xứng danh con rồng cháu tiên?

- Nha đầu, trên đời này thực sự tồn tại rồng sao?

Nguyệt Tu Hoa nghe vậy lập tức chuyển ánh mắt về phía bộ long cốt, môi xinh khẽ mở, rõ ràng cũng rất bất ngờ, hơi chút suy nghĩ rồi đáp:

- Đương nhiên, ngươi biết Thiên bảng đệ nhất vị là chủng loài gì không? Thanh Giao Long, cực độ mạnh mẽ, nhưng cũng chỉ di chủng của ‘Long’ mà thôi. Chân Long, vốn đã tuyệt chủng từ trước Thượng cổ rồi! Đây có lẽ là hài cốt của một con rồng chân chính!

Việt hít sâu một hơi, cố gắng sắp xếp lại các thông tin thu được. Chân Long đã tuyệt chủng từ trước Thượng cổ, tức là vài chục vạn năm trước, mà Lạc Long Quân chỉ là nhân vật của vài nghìn năm trước mà thôi, nhưng việc chảy xuôi huyết mạch của ‘Long’ cũng không phải là không thể. Tuy nhiên con cháu Bách Việt là nhân loại, hoàn toàn có thể xác nhận.

- Xem ra Lạc Long Quân chưa hẳn đã là nhân loại, thủy tổ của Bách Việt, cũng không phải là Thủy tổ thực sự!

Việt đưa ra kết luận cuối cùng, lại chuyển ánh mắt tới những bộ hài cốt khác, tuy nhiên hắn lại thêm một lần phải giật mình, bởi hắn nhận ra, những bộ hài cốt này, vậy mà xếp thành hình tròn.

Chương 187: Trận đồ

Mười tám, là một con số không có ý nghĩa gì đặc biệt, thậm chí là quá mức tầm thường, ngoài việc nó là bội số của ba. Trong cuộc sống cũng vậy, số mười tám cũng chẳng được coi trọng.

Ngay cả trong một môn thể thao gắn liền với các con số là bóng đá, chỉ khi không chọn được những số áo đẹp khác, người ta mới dùng đến số áo mười tám, vì vậy mà không có mấy danh thủ nổi tiếng với số áo này, chắc cũng chỉ có Hoàng tử tóc vàng của Quỷ đỏ mà thôi.

Miễn cưỡng nói đến thuyết âm dương, mới có thể tìm hiểu được ý nghĩa đặc biệt của con số này, nó đại diện cho năng lượng, cho sự vận động liên tục. Tuy nhiên ý nghĩa này cũng chỉ được suy ra từ ý nghĩa của số một và số tám, hai chữ số cấu thành nên số mười tám mà thôi. 

Nhưng trong văn hóa và lịch sử Đại Việt, số mười tám lại trùng hợp với rất nhiều thứ, đơn cử như thời Hồng Bàng có mười tám vị vua Hùng, Địa ngục có mười tám tầng, hay ngôi sao trên bề mặt trống đồng có mười tám cánh. Còn rất nhiều, nhưng khiến Việt ấn tượng không bao giờ quên, đó chính là mười tám cỗ đồng quan ở trong lòng Tổ Sơn.

Hiện tại ở nơi này cũng vừa vặn có mười tám bộ hài cốt, hơn nữa cũng hợp thành một hình tròn quây lấy không gian trung tâm, khiến hắn không thể không nhớ đến tình cảnh ở Tổ Sơn, sao mà giống đến như vậy.

- Trùng hợp ư...hay đều là trận đồ?

- Tiểu Việt, ngươi lẩm bẩm gì thế? Trùng hợp gì vậy?

- À không có gì! Đi thôi!

Việt khẽ lắc đầu, rồi cất bước tiến về phía trước.

- Đi đâu? Làm gì còn đường nào nữa?

Nguyệt Tu Hoa nghe vậy thì đảo mắt nhìn xung quanh, nơi này hoàn toàn là đường cụt, làm gì ngõ ngách gì để đi nữa, lẽ nào tên tiểu tử ngốc này định quay lại con đường cũ sao?

- Rời khỏi đây chứ còn đi đâu nữa!

Việt tiến về vị trí trung tâm của mười tám bộ hài cốt, Nguyệt Tu Hoa khó hiểu nhìn tên tiểu tử này, tuy nhiên nghĩ đến những gì hắn đã làm từ đầu đến giờ, xem ra thực sự cất giấu nhiều bí mật, liền nhanh chóng đuổi theo.

Hai người một trước một sau tiến vào trung tâm vòng tròn được tạo bởi mười tám bộ hài cốt, Nguyệt Tu Hoa thủy chung không rời mắt khỏi gã thanh niên, nàng muốn xem rốt cuộc hắn có thần thông gì.

Phi Tiên Bộc ẩn chứa bí mật thành tiên, đã tồn tại không biết bao nhiêu vạn năm, là mồ chôn của đại năng, không biết bao nhiêu tuyệt thế thiên kiêu hy sinh tính mệnh cũng chẳng sờ tới được bí mật bên trong, lẽ nào một tên tiểu tử vô danh lại nắm được? 

Chỉ có điều người thiếu nữ đã phải thất vọng rồi, sau khi tiến vào trung tâm, Việt chỉ đứng yên mà thôi chứ không hề có hành động gì, cũng chẳng có dấu hiệu gì là sẽ hành động cả, khiến nàng cảm thấy rất sốt ruột.

- Ngươi không làm gì sao?

Nguyệt Tu Hoa lên tiếng hỏi. Việt nhíu quay đầu lại, ánh mắt có chút mơ hồ, gương mặt tràn đầy nghi hoặc hỏi lại:

- Làm gì là làm gì?

- Thì giúp chúng ta rời khỏi nơi này!

Nguyệt Tu Hoa mặt mũi đầy vẻ đương nhiên đáp lại, vẻ mặt của nàng khiến Việt không kìm được mà đưa tay tới, người thiếu nữ vội vã che lại cái trán mịn màn của mình, nhưng đối phương đột nhiên hạ tay xuống véo mũi nàng, rồi nói:
- Ngươi sợ chết đến mức đầu óc có vấn đề rồi à? Ta đâu phải Tiên nhân, làm sao biết đường rời khỏi nơi này!

- Ngươi dám véo mũi ta?

- Ha ha, cứ chờ đi, biết đâu có điều kỳ diệu xảy ra!

Cũng không cần chờ đợi quá lâu, chỉ một khắc sau, trên mặt đất bắt đầu truyền đến những chấn động. Nguyệt Tu Hoa hoảng hốt cùi xuống, chỉ thấy bắt đầu từ nơi nàng đứng làm tâm, vô số hình tròn đồng tâm đỏ như máu chậm rãi hiện ra, huyết quang chói lọi vô cùng yêu tà.

- Cái gì vậy?

- Tiểu Việt, đó là cái gì?

- Là trận đồ sao? Trận đồ gì vậy?

Thanh âm của Nguyệt Tu Hoa liên tục vang lên, nhưng Việt không trả lời, chỉ lặng yên quan sát những biến hóa trên mặt đất.

Tuy có chút khác biệt về màu sắc, nhưng những hoa văn đang hiện lên tạo thành một đồ hình khổng lồ, sao mà quen thuộc đến như vậy chứ, dường như chỉ mới diễn ra ngày hôm qua.

Vị trí trung tâm đồ hình, một ngôi sao bán kính cả chục mét, có tới mười tám cánh, mỗi cánh chỉ đến phương vị của một bộ hài cốt, không ngừng tản mát ra ánh sáng như một vầng mặt trời rực rỡ.

Nhìn ra phía bên ngoài, có thể bắt gặp những hình ảnh mờ ảo, khi thì là những hoạt động của nhân loại, khi thì lại là hình ảnh hươi, nai, thần điểu thắp đôi cánh Tiên bay lượn trong cõi vô cùng, vô cùng sống động.

Đồ hình huyết sắc vô cùng yêu tà, cũng vô cùng thánh khiết, không ai dám nhìn nó mà khinh nhờn!

Việt bồi hồi nhớ lại cảnh tượng ở Tổ Sơn, mười tám cỗ quan tài bao quanh Thái hòa đồ, mở ra tế đàn đưa hắn đến với Lạc Long thủy phủ. Ở Lạc Long thủy phủ cũng tồn tại một tòa Thái Hòa đồ, đưa hắn đến với thế giới này. Bây giờ lại tiếp tục gặp phải trận đồ Thái Hòa, liệu hắn sẽ bị đưa đến nơi nào?Tiên giới chăng? Hắn không nghĩ như vậy! Trường sinh là một thứ gì đó mờ mịt. Tiên là cái gì? Không ai có thể nói rõ được, mà nó có tồn tại thực hay không, cũng không ai có thể chứng minh, chỉ có truyền thuyết và truyền thuyết.

Lẽ nào lại đưa hắn đến với một Nhân gian Cấm khu khác? Khả năng này rất không nên xảy ra, dù là Phàm thể, có thể miễn nhiễm với pháp tắc Cấm khu, nhưng bên trong vẫn còn vô vàn những nguy hiểm, những tồn tại kinh khủng đủ sức giết một vạn kẻ như hắn. 

Hay quay trở lại Địa cầu? Khả năng này rất có thể xảy ra, và nếu nó xảy ra thật, coi như là cái kết mỹ mãn cho hành trình của hắn.

“Bụi làm mất sáng, trảm đạo thành ‘Ma’...”

Một thanh âm vang lên khiến cho người ta có cảm giác vô cùng kỳ dị, dường như đây không phải âm thanh, cũng không phải là truyền âm, mà chỉ là một dạng khí tức kỳ diệu lưu chuyển, khiến người khác cho rằng, mình đã nghe được thiên âm đại đạo.

“Ác điểu, ngươi biết đồ hình này?”

Việt chuyển tâm thần vào nhẫn không gian, truyền âm hỏi chiếc hắc vũ đang nằm chỏng trơ ở một góc.

“Đồ hình này là bí mật của bậc Chí cao vô thượng, bản tọa dù tu vi thông thiên cũng chưa đủ khả năng chạm đến!”

Im lặng một lúc, cuối cùng cũng có âm thanh đáp lời, tràn ngập vẻ e dè, dường như đang nói đến một vấn đề cấm kỵ nào đó. Có lẽ nó không biết thật, cũng có thể biết đôi chút, nhưng không dám tiết lộ thêm.

Những ba động huyền ảo càng ngày càng sâu xa khó hiểu truyền tới, huyết quang lưu động, những cổ văn huyết sắc dường như đang chuyển dịch, ba nhóm Thiên-Địa-Nhân xoay chuyển như càn khôn thay đổi vậy.

Một quang môn chậm rãi hiện ra trước mặt hai người, lại là một quang môn như những lần trước, hư ảo mà chân thật, tà dị mà lại thánh khiết, chỉ có điều bên trên có hai chữ đỏ như máu: ‘Minh môn’.

- Nếu không phải tuyệt lộ thì nhất định có thể thành tiên, lẽ nào đằng sau cánh cửa này, chính là Tiên giới hay sao?

Thấy Nguyệt Tu Hoa bắt đầu lại có dấu hiệu mê mãn, Việt đưa tay lên gõ vào trán nàng một cái, làm cho nàng phục hồi tinh thần, rồi nói:

- Nha đầu ngươi chẳng phải đã nói, trên đời căn bản không có tiên hay sao?

Nguyệt Tu Hoa “A” một tiếng, vươn bàn tay trắng mịn, xoa xoa cái trán, nghiến hàm răng nhỏ kêu ken két nói:

- Nếu như chúng ta thành tiên, vậy chẳng phải là có tiên nhân rồi hay sao?

- Đừng lạc quan tếu nữa! Đi thôi, quang môn này chưa chắc đã tồn tại lâu!

Việt bước tới quang môn, trong lòng hắn tràn ngập những nghi vấn, nhưng bị hắn ném sang một bên, bởi vì câu trả lời sẽ có rất nhanh thôi. Nguyệt Tu Hoa theo sát ở phía sau, các loại ma âm và đạo lý kì diệu của thiên địa không ngừng vang lên đầy mê hoặc.

Hai bóng người một trước một sau biến mất trong cánh cửa đỏ như máu.

Chương 188: Tiên trì

Không gian đột ngột thay đổi, một tháng, hai tháng, cũng có thể là một năm, không thể nào nắm bắt được khái niệm thời gian, cũng có thể chỉ một khắc trôi qua mà thôi, Việt đã có kinh nghiệm vượt qua không gian hai lần rồi, nên trong lòng đã có sự chuẩn bị.

Thế nhưng hắn đã phải hụt hẫng, chẳng có thời gian hỗn loạn, cũng chẳng có không gian thay đổi gì hết, quang môn này không đưa hắn đến với một thế giới khác, chỉ mở ra một con đường tối tăm, cảm giác hệt như vừa mở ra một cánh cửa, chỉ có điều không phải cánh cửa thần kỳ của Mèo Ú, mà chỉ là một cánh cửa hết sức tầm thường mà thôi.

- Chúng ta đã rời khỏi Phi Tiên Bộc rồi sao? Đây là nơi nào vậy?

Nguyệt Tu Hoa ngơ ngác hỏi, Việt cũng không biết trả lời thế nào, quay lại nhìn phía sau thì vẫn thấy quang môn, nếu bước vào ắt có thể quay lại được đường cũ.

"Ác Điểu, chúng ta đã rời đi Phi Tiên Bộc rồi sao? Sao ta có cảm giác vẫn chưa rời đi vậy?"

Tầm thần Việt lập tức chìm vào trong nhẫn không gian, quyết tâm làm sáng tỏ mọi chuyện.

"Phàm nhân, cảm giác của ngươi không tệ, chúng ta vẫn ở trong Phi Tiên Bộc!"

Từ trong chiếc lông vũ truyền ra thanh âm đầy trịch thượng, Việt nghe vậy thì nhíu mày nói:

"Lý do? Ngươi làm ăn kiểu gì vậy?"

"Trận đồ này mặc dù do vô thượng nhân vật tạo nên, nhưng Phi Tiên Bộc không thuộc về thế giới này, dù trận đồ này có thông thiên cũng không thể rời đi!"

"Nếu vậy ngươi còn bắt ta di chuyển nhiều như vậy làm gì? Lẽ nào ngươi có sở thích biến thái là hành hạ người khác?"

"Hừ, phàm nhân, cẩn trọng lời ăn tiếng nói! Ngươi cần giữ vững niềm tin vào bản tọa, cứ tiếp tục tiến lên!"

Việt khẽ lắc đầu, cũng chẳng biết làm thế nào, chỉ đành tiếp tục tiến về phía trước mà thôi. Đang định bước đi thì thanh âm của đầu hung điểu lại vang lên trong đầu:

“Nơi này dày đặc sát khí, chỉ cần dính một ít cũng đủ khiến

Đây là một con đường tăm tối không thấy gì, sát khí dày đặc chỉ cần chạm vào một chút cũng đủ khiến tu giả chết một vạn lần, Việt hoàn toàn phải đi theo sự chỉ dẫn của đầu hung điểu mới có thể bình yên vô sự tiến lên.

- Tiểu Việt, sao ngươi cứ đi lung tung vậy?

Nguyệt Tu Hoa có cảm giác bản thân bị quay như chong chóng, dường như đang bị tên tiểu tử này đùa giỡn trong lòng bàn tay vậy, khiến nàng rất tức giận đứng lại hỏi, quyết làm cho ra ngô ra khoai.

- Ngươi muốn chết thì cứ đi theo ý mình!

Việt không dừng lại, chỉ nhạt giọng buông ra một câu đầy lạnh lùng. Hắn cũng mệt mỏi lắm rồi, nơi này không thể động dụng thần thức, nên chẳng cảm giác được chút sát khí nào, nhưng việc này thà tin còn hơn không, không ai ngu mà đem tính mạng đi đánh cược cả.

Hai bóng người bám sát nhau mà bước tới, không biết bao lâu trôi qua, rốt cuộc cũng gặp được một cảnh tượng tráng lệ.

Ngàn vạn lũ tiên quang buôn xuống như những thác nước, nồng đậm như thực chất hóa, tụ về phía trung tâm thung lũng. Nơi đó có một đại Tiên Trì rộng một trượng, tiên khí bốc lên, quang hà ức vạn lũ, rực rỡ chói mắt, bao phủ hơn phân nửa thung lũng.

- Đây mới là Phi Tiên Bộc chân chính sao?

Thác phi tiên, không phải được tạo thành từ nước, mà từ tiên quang, ngàn vạn tiên quang đổ xuống, ngưng tụ thành tiên trì, chỉ cần uống một ngụm, có thể lập tức thành tiên?

Nguyệt Tu Hoa thân hình khẽ động, nàng muốn xông tới uống một ngụm tiên thủy, trở thành tiên nhân vĩnh sinh bất tử, nhưng một bàn tay đã đặt lên vai nàng, rắn chắc như thép nguội, nàng muốn động cũng không được.

- Tiểu Việt, ngươi muốn làm gì? Tiên trì này rộng lớn như vậy, ta ngươi uống vài thùng cũng chẳng hết, còn muốn tranh sao?- Ngu ngốc!

Việt hết nói nổi, hắn không hiểu nổi sao trên đời có kẻ ngây thơ như vậy, bảo sao bị nha hoàn phản bội. Thành tiên thành tiên, đơn giản như vậy thì Tiên nhân đâu trở thành truyền thuyết được.

Đột nhiên, thần sắc Việt trở nên ngưng trọng, ánh mắt hắn quét về một phía của Tiên trì, ở nơi đó, hắn thấy được một người đang ngồi xếp bằng trên một khối thanh ngọc, bảo tướng trang nghiêm, lượn lờ tiên khí.

Trên người hắn có từng đợt từng đợt khí cơ vô biên khủng bố tản mát ra, vô cùng khiếp người, mỗi một lũ đều trầm trọng như vạn quân, như một mảnh ma sơn áp bách tới.

- Có người còn sống?

Nguyệt Tu Hoa đưa tay lên che miệng, Phi Tiên Bộc chính là mồ chôn của Đại năng, không ai có thể sống sót, tại sao lại có người thủ hộ ở nơi này chứ?

Người này mặc đạo bào cổ xưa, trên mái tóc xám có cắm một cây mộc trâm, vẫn ngồi im không nhúc nhích, bị vụ khí nơi này vờn quanh, khí tượng kinh người!

- Tiền bối!

Việt chắp tay kêu lên, dù chưa biết đối phương thiện ác ra sao, nhưng cứ lễ phép tạo chút thiện cảm, có thiện cảm rồi thì việc gì cũng dễ nói.

Chỉ có điều đáp lại sự lễ phép của hắn, người ngồi phía trước không có chút phản ứng nào! Người này ngồi xếp bằng trên một khối ngọc thạch màu xanh cao mấy trượng, như một bức thạch điêu, chỉ có tiên quang phun ra nuốt vào.

- Tham kiến tiền bối!

Vẫn không có thanh âm đáp lại.

- Tham...

“Không cần gọi nữa! Hắn đã chết rồi!”
Thanh âm của ác điểu vang lên trong đầu, Việt khẽ nhíu mày quan sát cẩn thận. Thân thể người này hoàn hảo không tổn hao gì, cơ thể vẫn còn sáng bóng, tiên khí theo lỗ chân lông vào ra, dường như đang thổ nạp, tuy hai mắt nhắm nghiền nhưng nhìn thế nào cũng thấy là người sống.

“Ngu ngốc! Phàm nhân, nguyên thần của hắn đã biến mất, chết đến mức không thể nào chết hơn được nữa rồi!”

Việt hơi chút suy nghĩ, cảm thấy có lý, người này khí cơ vô biên, không hề cố ý thu liễm, lẽ ra ở khoảng cách như vậy chỉ cần uy áp cũng đủ khiến hắn chết ngàn vạn làn, nhưng hắn chỉ cảm giác bị áp bức mà thôi chứ không hao tổn gì.

- Tiểu Việt, ngươi đi đâu vậy? Đừng làm vị tiền bối nổi giận...

Thấy gã thanh niên đột nhiên cất bước tiến về phía người ở bên hồ, Nguyệt Tu Hoa kinh nghi vội vàng lên tiếng ngăn cản.

- Hắn đã chết rồi!

Việt không dừng chân mà chỉ quăng lại một câu. Người này đạo bào cổ xưa, không rõ là từ niên đại nào, vậy mà thân thể vẫn không chút tổn hao, thậm chí sinh động như người sống, một thân tu vi thông thiên như vậy, nếu để lại chút bảo vật, ắt kinh thế hãi tục.

Cây mộc trâm cài trên tóc, và khối thanh ngọc để xếp bằng kia, hiển nhiên đều là tuyệt thế bảo vật!

- Dưới chân ngươi có chữ viết!

Việt dừng lại trước khối thanh ngọc, định vươn tay lên muốn lấy chiếc trâm cài tóc xuống xem xét thì đột nhiên thanh âm của Nguyệt Tu Hoa vang lên, hắn dừng lại nhìn xuống, chỉ thấy một hàng chữ được viết bằng máu.

“Ta có một khỏa tiên tâm, bị bụi trần làm mất sáng! Ngày nào bụi trần được quét, tiên tâm sẽ chiếu phá sơn hà!”

Đây chính là một đại khí phách, nhưng cũng là một tâm trạng tuyệt vọng bất đắc dĩ, thực lực đạt tới bước này, tuyệt đối là nhân vật vang dội cổ kim, nhưng vẫn không cách nào thành Tiên, hắn đã cô đơn và tuyệt vọng.

- Vẫn còn chữ!

Việt nhìn tiếp xuống, chỉ thấy ba chữ nhỏ, đề tên: “Khí Thiên”

- Khí Thiên sao...

Nguyệt Tu Hoa ngẩn ngơ một lúc, có chút không thể tin tưởng nói:

- Người này vốn được thế gian đồn đãi là đã thành Tiên, không ngờ...

- Ngươi biết người này?

- Khí Thiên, được xưng tụng là Đệ nhất Luyện Khí Sư hậu Thượng cổ, nghe nói đã đúc ra một thanh Tiên binh, có thể phá vỡ vách ngăn thế giới này, tiến vào Tiên giới, vĩnh sinh bất tử!

- Đệ nhất Luyện Khí Sư?

Việt nghe vậy thì hai mắt sáng rực, Luyện Khí sư hiểu nôm na chính là thợ rèn binh khí, được xưng tụng là Thượng cổ Đệ nhất Luyện Khí sư, như vậy bảo vật để lại chắc chắn càng thêm kinh thế hãi tục.

Hít sâu một hơi, Việt cố gắng kiềm chế kích động, quả này trăm phần trăm kiếm bộn rồi. Hắn không tốn thời gian nghĩ ngợi, lập tức đưa tay lên với tới cây mộc trâm.

Thế nhưng ngay khi tay hắn chạm vào, thì dị biến đột nhiên phát sinh.

Chương 189: Tiên tâm

Thích nghi, chính là quy luật sinh tồn bất biến của sinh vật.

Thế giới không ngừng vận động, môi trường sống cũng theo đó mà thay đổi liên tục, nếu sinh vật nào không thể tiến hóa để thích nghi, ắt sẽ bị đào thải, dẫn đến sự tuyệt chủng của giống loài. Có thể nói, môi trường tạo ra thói quen, thói quen tạo thành bản năng, bản năng thay đổi chính là sự tiến hóa.

Bất kỳ một loài sinh vật nào thường xuyên qua lại giữa lằn ranh sinh tử, ắt sẽ có bản năng cảm ứng được các mối nguy hiểm đang ập đến, từ đó làm ra phản ứng ngay lập tức. Đương nhiên, con người cũng không nằm ngoài quy luật này.

Bản thân Việt tuy chưa đến mức dự đoán được tương lai, nhưng hắn rất tự tin vào khả năng đánh hơi nguy hiểm và phản xạ của cơ thể, ngay khi các ngón tay gần như chạm vào cây mộc trâm, hắn đã thu tay lại cấp tốc lùi về sau, nhưng xem ra đã chẳng kịp rồi.

Một thanh âm trầm thấp đột ngột vang lên, không có dấu hiệu báo trước nào, như từ cõi u minh truyền đến, xé toạc không gian yên tĩnh, khiến cho trái tim của Việt đau thắt lại. Toàn thân trở nên hư thoát, linh lực cũng biến mất như quả bóng bị xì hết hơi, cả người hắn đổ sập xuống.

Nguyệt Tu Hoa cũng không khá hơn chút nào, lúc này nàng đã hóa thành đống bùn nhão, nằm co quắp trên mặt đất, ánh mắt hoảng sợ hỏi:

- Tiểu Việt, người vừa gây ra chuyện gì vậy?

Việt không đáp lời, chỉ nhìn chằm chằm vào thi thể đang ngồi trên phiến thanh ngọc. Hắn thề là bản thân vẫn chưa đụng vào cây mộc trâm kia, tuy nhiên dù nói ra nha đầu này cũng chẳng tin, chi bằng im miệng cho xong chuyện.

Trên phiến thanh ngọc, thi thể đạo nhân vẫn yên vị không chút động tĩnh, nhưng ai cũng hiểu tiếng động vừa rồi rõ ràng xuất phát từ người đã chết từ hàng vạn năm trước.

Thịch!

Lại một thanh âm chấn động linh hồn nữa vang lên, lập tức có máu phun ra từ mũi và miệng của Việt, thần thức của hắn run rẩy, não bộ truyền đến sự đau đớn đến cùng cực, mi tâm lập tức hiện lên hư ảnh của Nam Thiên Môn, cố gắng ổn định lại nguyên thần.

- Chuyện quái quỷ gì vậy?

Việt lúc này rất muốn hỏi đầu ác điểu xem có chuyện gì xảy ra, nhưng với tình trạng thần thức hỗn loạn như vậy, không cách nào tiến vào nhẫn không gian để trao đổi.

Thân thể vô lực thì không thể làm được gì, Huyết Hải của hắn lập tức nổi sóng, đẩy linh lực điên cuồng chảy về Bỉ Ngạn. Việt khống chế lại thân thể, cố gắng đứng dậy kéo Nguyệt Tu Hoa lùi về phía sau, với tốc độ chậm hơn sên như vậy cũng chẳng lùi được bao nhiêu, nhưng được chút nào hay chút đấy.

Thịch!

Thanh âm trầm thấp vang lên lần thứ ba, hai cỗ thân thể đổ sập xuống đất, chồng chất lên nhau hệt như hai con búp bê vải bị chủ ném vào trong thùng vậy.

- Này, tiểu Việt, ta nghe như là tiếng tim đập vậy!

Nguyệt Tu Hoa ánh mắt không rời cỗ thi thể xếp bằng trên thanh ngọc, sợ hãi nói ra.

- Ta e là ngươi đã đoán đúng rồi!

Việt vẫn chưa thể hoàn hồn, vẻ mặt đắng chát nhìn cỗ thi thể đã chết hàng vạn năm kia. Lúc này có thể cảm nhận rất rõ ràng, sinh cơ bàng bạc đang không ngừng tràn ra, da thịt thậm chí còn phát sáng như bảo ngọc.

“Ta có một khỏa tiên tâm, bị bụi trần che lấp, ngày nào bụi trần được quét, tiên tâm sẽ chiếu phá sơn hà!”Trong đầu hắn hiện ra dòng chữ bằng máu ở dưới chân phiến thanh ngọc, lại liên hệ với tình thế trước mắt, không khỏi nảy sinh một suy nghĩ đáng sợ, tuy hoang đường, nhưng lại không thể không tin.

- Vị Khí Thiên này thực sự có một khỏa tiên tâm, chờ đợi hàng vạn năm để ngày hôm nay tái hiện thế gian hay sao?

- Không thể nào! Khí Thiên là nhân vật ở cuối Thượng cổ, làm sao có thể sống đến ngày hôm nay?

Nguyệt Tu Hoa không thể nào tin được, nếu nàng có thể cử động thì lúc này đã biến thành một con chó lắc đầu vẫn hay đặt ở trên xe ô tô rồi. Mặc dù luôn miệng nói muốn thành tiên, nhưng nàng lại không hề tin sự tồn tại của Tiên.

- Nếu thực sự có một khỏa Tiên Tâm, trường sinh cũng đâu chỉ là mộng tưởng!

Việt thì không kịch liệt như vậy. Nếu người này thực sự sống lại, cũng chỉ có thể nói rằng tu vi của lão đã thông thần, chưa thể đưa ra kết luận lão đã thành tiên được. Hơn nữa dù là Tiên thật thì sao chứ? Nếu không ảnh hưởng gì đến hắn thì là Tiên hay người, cũng chẳng sao hết!

Sinh cơ càng ngày càng bành trướng, da thịt cũng tỏa sáng rực rỡ, trước mặt hai người không còn là một cỗ thi thể đang ngồi xếp bằng, mà dường như đã biến thành một bức ngọc điêu sinh động tinh xảo mà những nghệ nhân giỏi nhất cũng chẳng thể làm ra.

Thịch!

Răng rắc!

Lại một thanh âm trầm thấp nữa vang lên, nhưng lần này kèm theo đó là một tiếng nứt vỡ rất rõ ràng.

Việt khó khăn lắm mới mở được mắt, sở dĩ hắn vội vã như vậy cũng bởi vì tiếng nứt vỡ vừa rồi. Trong ánh mắt của hắn, cỗ thi thể tưởng chừng như được giữ lại hoàn mỹ sau hàng vạn năm không ngờ lại xuất một vết nứt dài trên mặt, hệt như một vết sẹo vậy.

Không dừng lại ở đó, vết nứt nhanh chóng lan rộng ra, tạo thành vô số vết nứt vỡ chằng chịt như mạng nhện, Việt khẽ nhíu mày, bởi hắn nhận ra, theo sự lan rộng của những vết nứt, cỗ thi thể càng phát sáng rực rỡ, sinh cơ tỏa ra cũng càng nồng đậm hơn nhiều.- Tiền bối, vô tình mạo phạm, mong tiền bối thứ lỗi!

Thanh âm cầu khẩn của Nguyệt Tu Hoa vang lên bên tai, Việt không cần nhìn cũng có thể tưởng tượng ra bộ dáng của người thiếu nữ lúc này, liền lên tiếng bình ổn lại tâm trạng của nàng:

- Mở mắt ra mà nhìn đi!

Nguyệt Tu Hoa nghe vậy cố gắng mở mắt ra, lúc này cỗ thi thể đang xếp bằng kia đã xuất hiện vô số vết rạn, hệt như một bức ngọc điêu đã bị tuế nguyệt bào mồn, bất kỳ lúc nào cũng có thể sụp đổ. Thế nhưng sinh cơ tỏa ra thì không thể nào là giả được.

- Lẽ nào muốn tái tạo thân thể sao?

Người thiếu nữ nghĩ đến một khả năng, không khỏi run rẩy nói.

- Tự hủy thân thể ư?

- Đúng vậy! Thân thể theo thời gian sẽ trở nên già cỗi, dù không bị tuế nguyệt hủy diệt cũng không đủ khả năng chứa đựng sinh mệnh nữa. Có lẽ vị tiền bối này muốn tự hủy thân thể, sau đó tìm một cỗ thân thể khác!

- Cái gì cơ? Tìm một cỗ thân thể khác? Nha đầu ngươi không phải muốn nói là đoạt thân thể của người sống đấy chứ?

- Đúng là vậy đó! Hủy diệt nguyên thân của một người, sau đó chiếm lấy cỗ thân thể đó, gọi là đoạt xá!

Việt nghe mà cảm thấy rùng mình, ánh mắt nhìn cỗ thi thể đang phân rã đã bắt đầu có chút lo lắng. Ảnh hưởng đến tính mạng, không lo lắng sao được?

Nếu đúng như lời của Nguyệt Tu Hoa nói, lão nhân thời Thượng cổ này muốn tự hủy thân thể rồi tiến hành đoạt xá, ở nơi này lại chỉ có hai người, lão ta sẽ chọn ai đây? Dù sao thì cũng là nam nhân, hiển nhiên không thích sử dụng thân thể nữ nhân cho lắm, như vậy sự lựa chọn e rằng chỉ có một mà thôi.

Răng rắc!

Một mảnh thi thể ở giữa ngực tách ra bay lả tả hệt như vụn ngọc, kết hợp với tiên khí ở nơi này, khiến cảnh vật càng trở nên kỳ ảo, nhưng Việt lại không thấy vui chút nào.

Một mảnh lại một mảnh, cỗ thi thể chậm rãi tiêu biến, từ một bức ngọc điêu hoàn mỹ trở thành tàn khuyết. Qua những khe nứt lớn, Việt có thể lờ mờ thấy được một vật đang không ngừng co bóp.

Lả tả lả tả, những mảnh ngọc vỡ bay trong tiên khí, kết hợp với sinh cơ bàng bạc lan tỏa bốn phương, làm cho người khác cảm nhận sâu sắc được nhân sinh, giống như môt đại dương đang chấn động.

Cỗ thi thể chậm rãi bị phân rã, cuối cùng biến mất trên cõi đời, để lộ ra một trái tim, một trái tim đang không ngừng tản mác ra sinh cơ vô tận, nó chính là nguồn cơn cho những thanh âm trầm thấp chấn động cả linh hồn vừa rồi.

Lúc này, một thanh âm đột nhiên vang vọng khới trời đất:

“Ta có một khỏa tiên tâm, bị hồng trần che lấp...”

Chương 190: Thanh Đồng

Khỏa Tiên Tâm của Khí Thiên to bằng nắm tay, giống hệt như một viên thần ngọc lục bích, ánh sáng thuần khiết cổ xưa, sinh cơ vô tận bao trùm cả phiến không gian.

Sau khi thi thể hoàn toàn biến mất, sinh cơ nó tỏa ra càng mãnh liệt như đại dương, làm cho mọi người cảm thấy có một làn gió xuân ấm áp thổi đến, khí tức sinh mệnh cường đại như vậy, nếu như có thể thường xuyên ở bên cạnh nó, thì là một sự trợ giúp rất lớn cho việc tu luyện.

- Làm sao bây giờ? Tiểu Việt, ta là nữ hài, có lẽ tiền bối sẽ đoạt xá ngươi! 

Nguyệt Tu Hoa gương mặt xinh đẹp đã trở nên trắng bệch từ lâu, có chút lắp bắp nói ra.

- Nếu muốn đoạt xá, ắt hẳn sẽ chọn một khối thân thể thật tốt! Nói cho ngươi biết, ta là Phàm thể nguyên thủy, không thể cảm ngộ thiên địa, chưa chắc ta sẽ là người chết!

Việt cười lạnh, không hề cho là đúng. Dù là nhận vật tuyệt thế thời Thượng cổ cũng phải chọn lựa thân thể có tương lai một chút, một gã Phàm thể thuần huyết như hắn căn bản không nên được chọn.

- Phàm thể thì sao chứ, dù ngươi có là...cái gì, người vừa nói gì? Thể chất của ngươi chính là Thái sơ Phàm thể, vô pháp cảm ngộ thiên địa? Không thể nào, nếu vậy làm sao ngươi có thể tu luyện?

- Đấy là chuyện của ta! Giờ ngươi nghĩ ai sẽ bị đoạt xá?

Nguyệt Tu Hoa cắn chặt môi không đáp, nàng không nghi ngờ lời của gã thanh niên, bởi vì giờ phút này nói dối cũng không có ý nghĩa, có thể lừa nàng, còn có thể lừa được vị đại nhân vật kia sao?

Nàng đã từng đọc điển tịch nói về các loại thể chất, trong đó Phàm thể nguyên thủy chính là loại thể chất cổ xưa nhất, xuất hiện từ thuở sơ khai khi nhân loại mới xuất hiện. Lúc đó nhân loại đứng ở hàng cuối cùng của chuỗi thức ăn, là con mồi của vô số các loài sinh vật khác, cũng chỉ bởi vì sinh ra để làm phàm nhân, không thể tu luyện. Vì vậy mà Phàm thể Thái sơ được gọi là thể chất đầu tiên, cũng là Vạn cổ đệ nhất phế thể.

Theo quá trình phát triển của nhân loại, rất nhiều loại thể chất mạnh mẽ xuất hiện, ngàn vạn năm khiến phàm thể cũng bị lai tạp, vẫn có thể cảm ngộ thiên địa, căn bản không còn cái gọi là Phàm thể thuần huyết nữa. Không ngờ hôm nay lại gặp được, hơn nữa lại trong trường hợp không nên gặp nhất.

- Không thể nào, mấy vị lão tổ của ta từng nói ta là phúc thể, diễm phúc tề thiên, nhất định có thể vũ hóa phi tiên, trường sinh bất tử, làm sao có thể chết ở nơi này được?

Thanh âm của Nguyệt Tu Hoa lạc dần, hai mắt đã bắt đầu ngấn nước mắt, nhưng Việt không chút nào mềm lòng mà giội ngay một gáo nước lạnh lên đầu nàng:

- Lão tổ của ngươi nói không sai đâu, thân thể của ngươi chắc sẽ thành tiên, chỉ tiếc là nguyên thần đã không còn là ngươi nữa rồi!

Tuy nói vậy nhưng bên trong cơ thể hắn Huyết Hải đã sôi trào, cố gắng hồi phục lại càng nhiều linh lực càng tốt, hắn muốn tích lũy đầy đủ chuẩn bị một kích mạnh mẽ nhất, nếu quả tim kia có ý định nhằm vào hắn, đảm bảo nhất kích tất sát, có đi mà không có về.

Chỉ có điều thời gian chỉ như cái chớp mắt, linh lực có thể phục hồi được bao nhiêu cơ chứ, Việt không còn cách nào, cuối cùng quyết định sử dụng đến sát chước mà hắn không muốn dùng nhất: Mệnh Binh.

Huyết Hải sôi trào, từng đợt sóng huyết điên cuồng cuộn lên trời cao, không ngừng vỗ vào một chiếc trống màu máu hình dáng cổ quái, nhưng nó vẫn hờ hững trôi nổi trên nặt biển, mặc cho sóng gió ngập trời. Mỗi một đợt sóng đánh vào, huyết cổ càng trở nên đỏ tươi, càng trở nên trong suốt, thật kỳ lạ.

Chiếc huyết cổ này không phải là thực thể, chưa kết hợp với binh khí để trở thành Mệnh Binh thực sự, nhưng nó được ngưng luyện từ những sợi linh lực bản nguyên với chất lượng hoàn mỹ nhất, nếu dùng nó để tiến hành công kích nhất định uy lực sẽ rất khủng bố. Tuy có thể dẫn đến phá toái Mệnh Binh, để lại hậu quả nặng nề, nhưng ít ra vẫn còn hơn là mất mạng.

- Ta không muốn chết!

Thanh âm của Nguyệt Tu Hoa rấm rứt vang lên, nước mắt đã vương đầy trên gương mặt tựa trăng rằm của nàng, nhưng Việt không mấy quan tâm, ánh mắt hắn dán chặt vào khỏa tim màu xanh lục kia.Nếu mục tiểu được chọn là hắn, đương nhiên phải liều mạng một phen, nhưng nếu là nha đầu bên cạnh, vậy thì hắn phải xin lỗi nàng ta thôi, đã đến cái bước đường này rồi thì thân ai nấy lo thôi.

Một khắc trôi qua, thanh tâm bắt đầu động, chậm rãi bay về phía hai người, mặc dù đứng rất sát nhau nhưng từ phương vị có thể đại khái nhận ra mục tiêu được chọn là ai.

- Chết tiệt! Phi Tiên Bộc cái gì chứ, chẳng được nước mẹ gì!

Dù đã chuẩn bị sẵn tinh thần nhưng Việt vẫn có chút biến sắc, mất bao công sức mới ngưng tụ được chiếc trống máu Đông Sơn, nếu hôm nay phá diệt tại đây, quả thực là thiên thu đại hận. Hắn ngưng tụ mười phần lực lượng, huyết lãng ngập trời đẩy huyết cổ rời khỏi Huyết hải, lao ra bên ngoài thế giới thể, lần đầu tiên.

Huyết cổ vừa ra, linh lực óng ánh như máu tươi lưu chuyển hệt như đồ đằng cổ xưa, nhằm hướng khỏa thanh tâm đang tới rất gần mà công kích.

- Là Mệnh Binh? Không, chưa thành Mệnh Binh, nhưng...

Nguyệt Tu Hoa kinh hô, lúc này thần thức cả hai đều có vấn đề, làm sao động dụng được Mệnh Binh chứ? Nàng đương nhiên không biết, bản nguyên linh lực do chính thế giới thể của hắn thai nghén ra, cần gì dùng thần thức điều khiển chứ.

Thanh tâm tỏa ra lục quang rực rỡ, huyết cổ thì sát khí cuồn cuộn mang theo sự liều lĩnh điên cuồng của chủ nhân, một khi va chạm, ắt sẽ chấn động cả phiến không gian này.

Va chạm xảy ra, chỉ có điều không hề có một vụ nổ nào cả, thậm chí một gợn chấn động nhỏ nhất cũng chẳng thấy gì, khiến cho gã thanh niên vốn đang chuẩn bị tinh thần trọng thương thổ huyết phải bàng hoàng.

- Chuyện quái gì vậy?

Hắn nheo mặt nhìn, chỉ thấy từng sợi bản nguyên linh lực đang chậm rãi dung nhập vào khỏa thanh tâm, lục quang rực rỡ cũng theo đó từ từ ảm đạm, cuối cùng thì tắt hẳn, giúp hắn có thể nhìn rõ trái tim của một vị tuyệt thế nhân vật ở cuối Thượng cổ này.
- Không phải trái tim sao?

Lục quang biến mất, để lộ ra một khối kim loại màu lục cổ xưa, ảm đạm không sáng bóng, hơn nữa còn có dấu vết loang lổ của tuế nguyệt, dường như vượt qua dòng thời gian dài đằng đẵng từ một thuở xa xưa đến với hiện tại.

- Là...Là Bất Hủ Thanh Đồng!

Nhìn khối kim loại cổ xưa mà chân thật trước mắt, Nguyệt Tu Hoa không kìm được mà kinh hãi kêu lớn. Đương nhiên Việt không thể nào biết được đó là thứ gì, liền quay sang chờ đợi lời giải thích của nàng.

- Thế gian có vô số tài liệu để luyện chế binh khí, nhưng ngươi biết binh liệu nào xuất hiện sớm nhất hay không?

- Là đồng phải không?

Việt có chút không chắc chắn đáp, ở Địa cầu thì đồng chính là kim loại mở đầu cho thời đại kim khí, mở ra văn minh rực rỡ cho nhân loại, nhưng ở thế giới này thì không biết như nào.

- Đúng vậy, đồng chính là kim khí mở ra văn minh nhân loại, xuất hiện từ trước Thượng cổ! Trong đó Bất Hủ Thanh Đồng là tinh túy của đồng, được thái nghén bên trong những mỏ đồng hàng trăm vạn năm mới hình thành, trường tồn bất hủ! Cũng có truyền thuyết cho rằng nó không phải là vật chất của thế giới này mà là tiên liệu, đến từ tiên giới hư vô, mới được gọi là Bất Hủ. Đây là tài liệu luyện khí mà những nhân vật chí cao vô thượng cũng thèm khát!

Nghe được những lời này, trong lòng Việt vô cùng kích động, nếu như có thể lấy được nó tế luyện Mệnh Binh, hai chữ Trống Đồng quả rất xứng đáng.

- Tuy nhiên khối Bất Hủ Thanh Đồng này...hình dáng có chút kỳ lạ!

- Kỳ lạ ư?

Việt quay sang nhìn về phía khối thanh đồng, quan sát kỹ thì phát hiện ra tuy rất mơ hồ nhưng khối thanh đồng này cũng có thể coi là hình trụ, với phần trên phình ra, mặt trên có chút nhẵn nhụi. Và đặc biệt hơn, theo những tơ máu từ huyết cổ bám vào, hắn nhận ra khối thanh đồng này tương đối trùng khớp với hình dạng của huyết cổ.

- Ta hiểu rồi, đây không phải một khối Thanh Đồng bình thường, mà đã được rèn luyền trở thành Binh phôi, một loại vô thượng Binh phôi mà luyện khí sư khắp thiên hạ vẫn theo đuổi!

Hai chữ Binh phôi đập vào tai khiến Việt chấn động, mấy chữ Vô thượng Binh phôi phía sau hắn không để tâm chút nào, tại sao ư? Bởi vì hình dáng của Binh phôi này.

Huyết cổ được hắn tế luyện dựa theo hình dáng của Trống đồng Đông Sơn, vậy tại sao một Binh phôi được luyện chế từ Thượng cổ lại có hình dạng giống đến như vậy chứ? Lẽ nào chỉ là sự trùng hợp thôi sao?

Có giả thiết hoang đường cho rằng, trống đồng không phải do văn minh Đông Sơn sáng tạo ra, mà đã tồn tại từ rất lâu trước đó, lẽ nào lại là thật? Nếu vậy Trống đồng thực sự do Khí Thiên sáng tạo, hay cũng chỉ là dựa theo một di vật còn lâu đời hơn nữa?

Vậy thì Trống đồng phải chăng xuất hiện từ thuở sơ khai của nền văn minh kim khí, hay thậm chí còn xa xôi hơn, trước cả khi nhân loại xuất hiện, mười vạn nă, trăm vạn năm, thậm chí cổ xưa hơn nữa? 

Những câu hỏi cứ quanh quẩn trong đầu của hắn...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau