ĐẾ HOÀNG TÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế hoàng tôn - Chương 181 - Chương 185

Chương 181: Ma hồ

Thời gian hờ hững trôi, ngoảnh đi ngoảnh lại đã một tháng trôi qua, thời gian không hề ngắn chút nào, nhưng không khiến Việt cảm thấy buồn chán chút nào vì bên cạnh đã có một cái loa phóng thanh.

Tuy nhiên cũng nhờ cái loa phóng thanh này mà hắn có thêm những hiểu biết quý giá về về cách phân chia phẩm cấp các thế lực, các loại linh thuật, linh binh, đặc biệt là về cấu trúc của thế giới này.

Đại lục này hóa ra so với hắn tưởng tượng còn rộng lớn hơn, được chia làm Đông Cảnh và Tây Cảnh, một vị cường giả Bước thứ hai phi hành từ Đông Cảnh sang Tây Cảnh cũng mất tới cả chục năm. 

Trong đó chỉ tính riêng Đông Cảnh cũng rộng lớn vô tận, dùng mười kiếp phàm nhân cũng chẳng đi hết. Địa vực như Nam Phong vực lại càng nhiều không đếm xuể, thật không thể nào tưởng tượng ra nổi rốt cuộc phiến đại lục này rộng lớn đến mức nào,

Đấy là còn chưa kể bên ngoài đại lục này rất có thể còn tồn tại những đại lục khác, như vậy thì tinh cầu này không biết lớn gấp bao nhiêu lần Địa cầu đây? Đương nhiên hắn không nghĩ rằng vẫn còn những tòa đại lục khác, có thể tinh cầu này chỉ tồn tại một siêu lục địa duy nhất, giống như Địa cầu ở niên đại Nguyên Sinh và đại Trung Sinh vậy

Bách Thiên Vực nằm ở trung tâm Đông Cảnh, dù chỉ là một vực nhưng diện tích lớn không biết bao nhiêu lần Nam Phong vực, chính là đại vực duy nhất có sự xuất hiện của các Đại thế lực, cụ thể là Nhất phẩm và nhị phẩm thế lực, cường giả lại càng nhiều như mây trời.

Theo lời của Nguyệt Tu Hoa thì với tu vi của Việt ở Nam Phong vực đã có thể xưng tông làm tổ, nhưng đặt ở Bách Thiên vực chỉ có thể làm tên lính tiên phong mà thôi, nói thẳng ra chính là con tốt thí, từ đó có thể thấy được lốm đốm trình độ của Bách Thiên vực đã đạt đến độ cao nào.

- Hử, dòng chảy dừng lại rồi!

Việt khẽ nhíu mày, thân hình của hắn theo đà lao thêm một đoạn, sau đó thì chững lại, không tiếp tục trôi đi nữa. Theo phán đoán của hắn thì có lẽ đã đến điểm cuối của dòng nước ngầm, có lẽ là một kho trữ nước khổng lồ trong lòng đất.

Xung quanh truyền đến áp lực khổng lồ, nếu là người thường, chắc chắn đã tan xương nát thịt từ lâu rồi. Điều này thật lạ khi không có dòng chảy nhưng lại có áp lực, có lẽ do càng xuống sâu bên dưới thì áp lực nước càng lớn chăng? Việt không biết, hắn chưa được tiếp xúc bới bộ môn vật lý bao giờ cả.

- Nguyệt nha đầu, xung quanh tối quá, thần thức lại không thể mở ra, ngươi có bảo vật gì phát ra ánh sáng không?

- Tiểu Việt, ngươi tưởng bản tiểu thư là cái kho hàng hay sao?

Thiếu nữ Nguyệt Tu Hoa khẽ chu môi lên, bọ dáng rất bất mãn, nhưng vẫn lấy ra một viên ngọc bằng nắm tay. Lập tức ánh sáng màu xanh nhạt mãnh liệt tỏa ra bốn phía, mọi thứ lập tức trở nên rõ ràng.

Đúng như hắn đoán, nơi này là một chiếc hồ rộng mênh mông, là một kho trữ nước khổng lồ ở sâu bên trong lòng đất. Theo dòng chảy của dòng sông ngầm suốt một tháng nay thì nơi này đã cách mặt đất rất xa rồi, có lẽ gấp rất nhiều lần so với lúc hắn mới nhảy xuống.

- Chết tiệt! Làm thế nào tìm được đường lên mặt đất bây giờ!

Việt khẽ nhíu mày, nếu như phía trước là đường cụt thì đúng là hơi khê, phải bơi ngược lại con sông ngầm này, chắc phải mất một năm mới lên được mặt đất.

- Tiểu Việt, phía xa kia có bờ, chúng ta cứ bơi đến rồi tính!

Một tháng trôi theo dòng nước căn bản không có thời gian chữa thương, nhưng nhờ có Lục phẩm Liệu thương đan nên thương thế của Nguyệt Tu Hoa đã hồi phục phân nửa, quả thực tác dụng quá khủng khiếp khiến Việt phát thèm. Nên nhớ trước đó nha đầu này từng bị thương rất nặng.

- Ngươi nói đúng, cứ chậm rãi tìm đường mà lên thôi!

Việt rẽ nước bơi về phía bờ bên kia, khoảng cách xa đến nỗi hắn chẳng nhìn thấy gì, nếu như không phải Nguyệt Tu Hoa nhãn lực cao cường thì đúng là vô phương xác định phương hướng.

Khi hai người bơi đến giữa hồ nước, thì đột nhiên ở phía dưới lúc này có một cỗ khí tức vô cùng đáng sợ, tràn ngập khắp thiên địa, làm cho hai người sợ tới mức run rẩy.
Cúi đầu xuống, chỉ thấy sâu bên dưới hồ nước, có một bóng đen khổng lồ hệt như một đám mây che khuất mặt trời, đang từ từ bơi lên.

- Cái quái quỷ gì vậy?

Việt kinh hãi, song quyền nắm lại, lập tức lưu thủy xuất hiện tạo thành những gợn sóng nước lăn tăn dập dìu trên mặt nước.

- Phong Sinh Thủy Khởi!

Song quyền đấm ra, nhẹ nhàng như hai con tiểu ngư vui đùa trong đại dương xanh, nhưng cả mặt nước bỗng chốc dậy lên cuồng lạc, quyền kình cuốn theo nước hồ tạo thành một luồng thủy bạo khổng lồ ập xuống, mục tiêu hiển nhiên là bóng đen đang tiến lên.

Thủy bạo đánh trúng bóng đen, nhưng không khác nào dùng viên đá ném xuống mặt hồ, có lực vô phát, chỉ tạo ra vài gợn sóng lăn tăn mà thôi, chẳng mấy chốc lại trở về với hư vô.

Trong nháy mắt này, Việt có cảm giác như ngừng thở, ma văn lập tức xuất hiện bao trùm lấy cả hai người, bởi có một lực lượng vô cùng lớn ép xuống, khiến cho hai người bọn hắn rất nhanh chìm xuống.

- Cầm cố!

Nguyệt Tu Hoa hét lớn, thanh âm lanh lảnh khiến dòng nước dường như bị đông cứng lại, giam cầm bóng đen dưới nước kia.

Việt chớp lấy thời cơ, nhanh chóng ngoi lên, tức tốc bơi về một hướng khác. Nguyệt Tu Hoa cũng không chậm trễ, tốc độ của nàng so với Việt thì chỉ thua sút đôi chút, đấy còn là do thương thế của nàng mới hồi phục phân nửa.

Nhưng mà, chuyện tương tự giống lần trước lại phát sinh, bóng đen lại xuất hiện, nhưng không phải ở dưới nước mà ngay trên đầu bọn hắn, như ma khí được một hắc động phun ra, sức ép như một ngọn núi lớn dìm xuống nước.

Áp lực như núi cao, khiến người ta hít thở không thông, hai người giống như bị chiếc búa lớn của lôi thần đập trúng, dù có ma văn hộ thân như cơ thể của Việt vẫn chấn động, lần thứ hai chìm xuống.

Nguyệt Tu Hoa tu Việt cao nhưng hiển nhiên cường độ thân thể không bằng được Việt, hơn nữa lại đang bị thương, bị áp lực khủng khiếp nện lên người, lập tức thổ huyết, cơ hồ sắp sửa ngất đi, vô thức ôm lấy Việt.- Nha đầu, tỉnh táo lại!

Việt lập tức đem nàng lắc lắc, nhưng không có mấy tác dụng, liền đưa bàn tay vỗ vỗ vào mặt nàng mấy cái, đến lúc này đôi mắt to tròn mới mở ra, bên trong ẩn chứa sự sợ hãi hiếm thấy, không còn chút nào tinh nghịch như trước. 

Trong hồ nước vẫn thấp thoáng bóng đen to lớn, giống như một loại Cổ thú thời khai thiên tích địa, không tiếp tục công kích mà chỉ lởn vởn, tuy nhiên Việt biết rằng nếu hắn bỏ chạy, nhất định hậu quả sẽ không mấy dễ chịu.

- Rốt cục thì đang xảy ra chuyện gì?

Việt khẽ nhíu mày quan sát xung quanh, không chỉ có một mà còn vài bóng đen nữa đang lẩn khuất trong dòng nước đen ngòm. Hắn hừ lạnh, chậm rãi rẽ nước tiến về phía một bóng đen.

- Ngươi làm gì vậy, đừng tiến tới!

Nguyệt Tu Hoa la oai oái, nhưng lại không dám la to, nhìn thật buồn cười. Nhưng Việt bỏ ngoài tai, chỉ buông người thiếu nữ ra rồi tiếp tục tiến đến.

Bóng đen phiêu phù theo dòng nước, dần dần hiện ra rõ ràng, hóa ra là một nhân loại, nói đúng hơn, là một cỗ thi thể, không biết đã chết được bao nhiêu năm tháng rồi. Không thể nhìn thấy dung mạo của người này, vì khuôn mặt đã bị một tầng sáp phong kín, toàn thân như kết thành một tầng kén, màu trắng sáng như ma quỷ trông rất yêu tà.

- Mẹ ơi!

Việt khóe miệng giật giật, thân hình nhanh chóng lui về phía sau, dòng nươc ba động càng dữ dội, khiến cho những bóng đen khác theo đó mà tới gần, đệ lộ ra tất cả đều là tử thi.

- Tiểu Việt, sao ngươi phản ứng như vậy? Chẳng phải chỉ là mấy cỗ thi thể thôi sao, có cái gì đáng sợ? Trong hồ nước lớn thế này, thiếu gì người chết đuối?

Nguyệt Tu Hoa thắc mắc, bộ dáng rất chi là không chút sợ hãi, nhưng ánh mắt đã bán đứng nàng. Việt không nhìn nàng, chỉ chậm rãi giải thích:

- Đó không phải xác chết thông thường, mà là cương thi, có thể tự động phát ra công kích, vô cùng đáng sợ!

Việt nhớ lại lúc hắn tiến vào bên trong Táng Địa, cảnh tượng như mới hôm qua, sao mà giống nhau đến như vậy chứ? Lẽ nào lại lạc vào Cấm khu sao? Hắn thực sự tuyệt vọng, dù là Phàm thể, cũng phải chết không nghi ngờ.

- Nha đầu, ngươi nghe thấy gì không?

Lúc này đột nhiên bên tai loáng thoáng truyền đến tiếng ầm ầm, Việt vô thức lên tiếng hỏi, nhưng không chờ nàng thiếu nữ đáp lời đã chủ động rẽ nước bơi xuống. Hắn không bơi lên, những cỗ cương thi này cũng không công kích hắn.

Nguyệt Tu Hoa khẽ nuốt nước bọt, trông nàng có vẻ điêu ngoa nhưng gan rất nhỏ, tuy bên dưới đáng sợ nhưng không dám ở lại một mình, lưỡng lực một hồi cũng quyết định bơi theo.

Hai người bơi không quá lâu, thì tới được đáy hồ.

Đập vào mắt họ, là một kỳ cảnh mà dù người giàu trí tưởng tượng nhất cũng không thể nào tưởng tượng ra được, một kỳ cảnh lẽ ra không nên xuất hiện trên đời mới phải.

Chương 182: Tiên bộc

Thác nước, có thể coi là một hiện tượng thiên nhiên được yêu thích bậc nhất bởi sự hùng vĩ tráng lệ của nó, và đặc biệt là những xúc cảm của nó mang lại.

Thác nước, có thể hiểu đơn giản là nơi mà dòng suối, dòng sông có nước chảy từ trên cao xuống dưới thấp, với góc nghiêng lớn, tốc độ nước chảy xiết, có thể tạo ra sóng nước và xoáy nước.

Sở dĩ có thác nước là do sông chạy qua đó, gặp phải khối đá cứng, chưa bị bào mòn hết. Cùng với khối đá mềm bị bào mòn đi tạo nên bậc thấp, bậc cao hay còn gọi là sự phân bậc của dòng sông. 

Bên cạnh đó, trong quá trình kiến tạo, hoạt động địa chất tạo nên những đứt gãy, đẩy phần thượng nguồn sông lên, phần dưới thác hạ xuống. Hai nguyên nhân trên đã tạo nên thác nước.

Đương nhiên những kiến thức đó Việt không biết, đối với hắn thác nước chỉ đơn giản là dòng nước đổ từ trên địa hình cao xuống địa hình thấp.

Hắn cũng từng nghe nói ở dưới lòng đất cũng có thác nước, nguyên lý chắc cũng giống như ở trên mặt đất, những dòng nước ngầm gặp nơi có địa hình đang cao đột nhiên xuống thấp thì các thác nước dưới lòng đất cũng sẽ được hình thành. Dù chưa nhìn thấy, cũng có thể dễ dàng tưởng tượng ra được.

Nhưng dù có trí tưởng tưởng lớn đến mức nào, hắn cũng không ngờ được lại có ngày gặp được kỳ cảnh trước mắt, một thác nước hùng vĩ tráng lệ xuất hiện dưới đáy hồ nước.

Thác nước hùng vĩ như một tòa đại thành, khí thế bàng bạc ngất trời, cao đến ngàn vạn trượng không thấy được đỉnh, dường như từ trên chín tầng mây đổ xuống đáy hồ này vậy.

Điều khiến Việt cảm thấy không hiểu, hồ nước này tuy sâu nhưng so với chiều cao của thác nước thì kém không biết bao nhiêu lần, vậy mà lúc ở trên mặt hồ hắn đâu có thấy thác nước nào? Thậm chí lặn xuống hồ nước cũng chẳng thấy, chỉ xuống đến đáy hồ thì thác nước mới hiện ra, hệt như là vừa bước chân vào một thế giới khác vậy.

Càng thêm kỳ quái là với độ cao khủng khiếp như vậy, những dòng nước đổ xuống hoàn toàn có thể biến cả một vùng đất thành bình địa, vậy mà đáy hồ không hề hấn gì, thậm chí còn không tạo ra chút bọt sóng nào, nếu như không phải bên tai vẫn còn tiếng ầm ầm của thác nước, thì hắn còn cho rằng bản thân bị hoa mắt rồi.

Thác nước bàng bạc hùng vĩ tráng lệ là thế, nhưng lại mềm mại tuyệt mỹ tựa ánh trắng, hệt như từ dòng Ngân Hà trên kia đổ xuống, mang theo toàn bộ vẻ đẹp của thiên địa này.

- Nguyệt nha đầu, ngươi thấy sao?

Cảnh đẹp thì có đẹp, nhưng cũng phải tùy tâm trạng nữa, Việt còn lòng dạ nào mà ngắm với nghía, cất tiếng hỏi, nhưng không thấy tiếng trả lời. Hắn khẽ nhíu mày quay sang, chỉ thấy người thiếu nữ gương mặt đã trở nên trắng bệch, miệng hồng khẽ mở, dường như muốn nói gì đó mà lời nó cứ nghẹn ở họng không ra.

- Này, ngươi làm sao vậy?

Nhìn thấy thần sắc của nàng, Việt lại càng thêm cảm giác bất an.

- Đi mau, chúng ta mau chóng rời khỏi nơi này, nếu không thì sẽ phải chết!

Nguyệt Tu Hoa vô thức lùi lại, ánh mắt hiện ra sự sợ hãi đến tột độ. Dù lúc nàng bị tiện tỳ đuổi giết, cũng không tỏ ra sợ hãi như vậy.

- Rốt cuộc thác nước này là thế nào?

- Không nên hỏi nữa, rời khỏi nơi này rồi nói sau!

Nguyệt Tu Hoa không giải đáp thắc mắc của Việt, chỉ không ngừng lắc đầu, chân nhanh chóng rẽ nước bơi lên, muốn rời khỏi nơi này ngay lập tức.

- Tỉnh táo lại đi! Có những cương thi kia, ngươi nghĩ chúng ta có thể rời khỏi hồ nước này hay sao?

Việt khẽ quát lên, âm thanh không dám quá lớn sợ kinh động đám cương thi, nhưng đủ để khiến thiếu nữ tỉnh táo trở lại. Nàng bắt đầu khóc, vừa nức nở vừa uể oải nói:- Xong rồi! Gặp phải Phi Tiên Bộc, chỉ có một con đường chết!

- Phi Tiên Bộc? Chính là thác nước này sao?

- Ô ô, ta chưa muốn chết! Ô ô, ta là tiên nhân tương lai, tại sao chưa thành tiên đã phải chết trẻ tại đây chứ?

Nguyệt Tu Hoa nhíu mày, vẻ mặt đau khổ, đôi mắt to híp lại, càng nói lại càng khóc to hơn, bộ dáng thật sự vô cùng đáng thương.

- Dừng dừng! Lời thừa thãi bản đại gia không muốn nghe! Phi Tiên Bộc rốt cuộc là gì?

- Phi Tiên Bộc, không ai biết nó tồn tại từ bao giờ, chỉ biết rằng nó được xưng tụng là phần mộ của đại năng! Mỗi lần xuất hiện, cường giả tuyệt thế đều thức giấc, như thiêu thân lao vào lửa, bất chấp tất cả mà vượt thác!

- Tại sao vậy?

Việt có chút không rõ ràng, đã là phần mộ của đại năng, vậy mà vẫn bất chấp vượt thác, tự tìm đường chết như vậy không phải là quá ngu ngốc sao?

- Phi Tiên pi tiên, tất cả chỉ bởi một chữ ‘Tiên’. Cá chép vượt thác thì hóa long, tu giả vượt thác thì thành tiên! Tương truyền, Phi Tiên Bộc nối liền hai giới, là thác nước từ Tiên giới đổ xuống phàm trần, chỉ cần vượt qua thác dữ, là có thể đến được Tiên giới, trở thành Thần tiên trường sinh bất tử!

- Tiến vào Tiên giới? Lẽ nào thực sự tồn tại "Tiên" hay sao?

Việt hít một ngụm khí lạnh, bà bà điên ở cổ quốc tuyệt đối là một nhân vật cái thế, đã từng lên tiếng phủ nhận sự tồn tại của thần tiên, của trường sinh. Sao đột nhiên từ đâu mọc ra Phi Tiên Bộc này vậy?

- Mà tại sao ngươi biết là Phi Tiên Bộc vậy?
Một vấn đề càng quan trọng hơn, đã gọi là thác nước thành tiên trong truyền thuyết, tại sao nha đầu này lại nhận ra chứ?

Sự sợ hãi của thiếu nữ đã qua đi, tâm tình của nàng cũng ổn định lại không ít, nhưng tinh thần vẫn uể oải, vuốt cái mũi của mình, nói:

- Thành Tiên Bộc, không thấy được đỉnh thác, cũng chẳng thấy được chân thác, bởi vì dòng nước từ Tiên giới đổ xuống, đích đến là một giới khác, chỉ ghé qua nhân gian này thôi. Nó có thể xuất hiện ở bất kỳ đâu, trong hồ nước ngầm, trong lòng đại dương, giữa miệng núi lửa... 

Việt nhìn thác nước hùng vĩ, ngẩng đầu nhìn lên chẳng thấy nổi đỉnh thác, nhìn xuống đáy hồ trước mắt thì không có bọt sóng cuộn trào, nếu như đây không phải là chân thác, vậy là mọi chuyện đều được giải thích hợp lý.

Từ Tiên giới đổ xuống, ghé qua nhân gian, như vậy thác nước này phải cao đến mức nào cơ chứ? Nếu thực sự có Tiên giới tồn tại, vậy thì độ cao này không phải tính bằng đơn vị đo, mà phải tính bằng cả một giới.

- Cao như vậy, ai đủ khả năng ngược lên chứ?

Việt lẳng lặng đứng nhìn. Thác nước này đã mai táng không biết bao nhiêu nhân vật tuyệt thế, chẳng ai biết nó có thực sự dẫn đến tiên giới hay không, bởi vì người tiến vào đều chưa bao giờ xuất hiện lại trên đời này. Kết cục của họ là gì, đã thỏa nguyện trường sinh, hay chỉ uổng mệnh mà thôi?

Ánh mắt hắn lại quét về phía những bóng đen, những cương thi này rất có thể chính là những nhân vật cái thế từng làm rung chuyển đại lục khi xưa, cũng giống như mấy người hắn gặp được bên trong Táng Địa vậy, ý thức đã biến mát, chỉ còn lại những hành động vô thức mà thôi.

Đúng lúc này, trái tim của Việt đột nhiên run lên, hắn cảm giác được một cỗ nguy hiểm đang ập đến, ngây lập tức chuyển ánh mắt về dòng thác khổng lồ, cảm nhận được một ba động kỳ dị, nó được truyền đến từ trong tòa đồng điện, hắn trầm giọng nói:

- Nguy rồi, nhanh chóng rời đi!

Việt mạnh mẽ đánh ra một quyền, sóng nước cuồn cuộn như hồng thủy tạo thành phản lực cường đại giúp thân thể hắn nhanh như tên bắn lao lên trên mặt nước, hắn muốn rời khỏi đây càng nhanh càng tốt.

- Ngươi làm gì vậy?

Nguyệt Tu Hoa có chút sững sờ, nhưng nàng cũng rất cơ linh, lập tức làm ra phản ứng, xoay người bơi lên trên mặt nước, nhưng tốc độ rõ ràng chậm hơn gã thanh niên rất nhiều, lập tức một cỗ lực lượng cực độ khủng bố ập đến sau lưng, nhanh chóng bao trùm lên nàng.

- Tiểu Việt, cứu ta!

Nguyệt Tu Hoa sợ hãi kêu lên, nàng phát hiện hai người đang bay ngược về hướng dòng thác, có vẻ như sắp rơi vào trong đó rồi.

- Cứu cứu cái abcxyz!

Việt chửi thầm trong lòng, hai người đâu có quan hệ mất thiết gì, làm gì có chuyện hắn mạo hiểm tính mạng để cứu nàng, hơn nữa bản thân hắn còn chưa chắc đã bảo toàn, hơi đâu mà đi lo chuyện bao đồng.

Tốc độ của hắn chỉ có tăng chứ không giảm, nhưng so với cỗ lực lượng kia thì quá bé nhỏ, lập tức bao trùm cơ thể hắn. Việt giật mình, Huyết Hải của hắn sôi trào, Bỉ Ngạn phát sáng rực rỡ, hắn dùng toàn bộ linh lực lực, nhưng không cách nào thoát khỏi trói buộc, hệt như có một bàn tay khổng lồ nắm lấy, kéo hắn về phía dòng thác.

Trong ánh mắt hoảng loạn, thác nước đột nhiên tách ra, để hở một khoảng nhỏ cho hắn bay vào. Vào thời khắc này, hắn chỉ còn biết thầm cầu nguyện, dù thần phật đức chúa hắn vốn dĩ chẳng có chút lòng tin.

- Thánh Ala đức chúa trời Phật tổ Đạo tôn xin hãy phù hộ độ trì cho đứa con chiên ngoan đạo này!

Chương 183: Di cốt

Bịch!

Hai bóng người lần lượt rơi xuống đất, chất chồng lên nhau.

Đây là một không gian vô cùng trống trải, mọi thứ đều nhợt nhạt không rõ ràng, yên tĩnh không ra yên tĩnh, hỗn loạn cũng không phải hỗn loạn, có thể nhìn được khung cảnh một cách mờ nhạt. 

Việt khó nhọc đứng dậy nhìn xung quanh, phát hiện ra bản thân như đang ở một sa mạc, không có sinh cơ, thời gian bên trong này như dừng lại, như tới tận cùng của thế giới.

- Quái lạ!

Hắn cố gắng chuyển ánh mắt quan sát hết một vòng, nhưng vẫn không thấy. Theo lý mà nói, đây là không gian phía sau thác nước, vậy thì cũng phải thấy thác nước, hoặc chí ít cũng phải nghe thấy tiếng ầm ầm của dòng nước đổ xuống, thế nhưng tìm hoài cũng chẳng thấy chút manh mối gì.

- Tiểu Việt, chúng ta đang ở đâu thế này? Đã tiến vào Tiên giới rồi sao?

Nguyệt Tu Hoa cũng mù mờ nhìn quanh, vô thức hỏi.

Việt không biết phải nói sao trước sự lạc quan tếu của cô nàng, hừ nhẹ đáp:

- Ngươi thấy nơi này giống xứ xở của chúng tiên sao? Ta nghĩ có lẽ là nơi dành cho người chết thì đúng hơn!

Thực ra so sánh với nơi dành cho người chết cũng không đúng, vì xung quanh khói tỏa mông lung, không thể nào nhìn tới tận cùng, giống như là thời kỳ thiên địa mới hình thành vậy.

Răng rắc!

Có tiếng vỡ vụn truyền đến, Nguyệt Tu Hoa trái tim nhảy lên, nhất thời kêu sợ hãi, nói:

- Chân ta dẫm phải cái gì ấy?

Việt nhíu mày nhìn xuống dưới chân nàng, chỉ thấy trên mặt đất có một bộ hài cốt trắng như tuyết, đã bị vỡ vụn nhiều chỗ, chỉ mới đạp nhẹ vào, đã hòa thành bụi phấn.

- Nguyệt nha đầu, lần cuối cùng Phi Tiên Bộc xuất hiện là từ khi nào?

- Ai biết được, một vạn năm, hai vạn năm!

Việt hai mắt lóe sáng, nhanh chóng tiến về phía bộ xương khô, trong khi người thiếu nữ thì đã tránh xa từ lâu. Nhìn thấy vẻ mặt hớn hở của gã thanh niên, Nguyệt Tu Hoa cảm thấy rùng mình, lẽ nào tên này lại có sở thích đặc biệt đối với hài cốt? Biến thái như vậy sao?

Kiểm tra bộ hài cốt một hồi, Việt khẽ lắc đầu thở dài. Đương nhiên hắn không có sở thích quái dị như vậy, chẳng qua bộ hài cốt này sau vài vạn năm vẫn còn nguyên, tuyệt đối là cường giả cái thế, nói không chừng có thể tìm được trọng bảo trên người bọn họ. Tiếc rằng không thu được gì cả.

- Hử, cái gì đây?

Việt đang định đứng dậy, bỗng nhiên giật mình, lại cúi xuống xem xét. Chỉ thấy trên mặt đất bên cạnh di cốt, có mấy chữ được viết bằng máu đã khô, tuy nhiên rất mờ nhạt, nét chữ lại ngoằn nghèo run rẩy, rất khó xác định, Việt phải rất cố gắng mới có thể đọc được.

- Mạc vấn thương thiên, khả hữu chân tiên?Chỉ tám chữ thôi, nhưng tràn ngập hận ý với trời xanh, và sự không cam lòng. Có thể thấy được người này chẳng còn dám khát vọng trường sinh nữa, chỉ cần xác nhận được sự tồn tại của ‘Tiên’ cũng đã mãn nguyện rồi, tiếc rằng đến lúc chết vẫn không có câu trả lời, đám mây mù chưa được vén màn bí ẩn.

Nguyệt Tu Hoa cũng thấy được dòng huyết tự, khẽ thở dài nói:

- Dù là một nhân vật tuyệt thế, cũng không tránh khỏi bước đường này. Đó chính là vận mệnh của tu giả, vô vọng trong việc tìm được con đường thành Tiên, đến lúc chết vẫn tràn ngập hoài nghi!

Việt đứng dậy nhìn quanh, không thể nào xác định được phương hướng, tình cảnh lúc này quả thực rất khó xử.

- Phía bên kia cũng có một bộ hài cốt!

Nguyệt Tu Hoa bỗng nhiên chỉ về một hướng nói ra. Việt nghe thấy vậy lập tức mở ra thần thức, ở nơi này không ngờ lại có thể sử dụng. Nhưng tu Việt của hắn quá thấp, bán kính mở rộng của thần thức không quá rộng, căn bản không thấy được hài cốt gì hết.

Đi theo phương hướng mà Nguyệt Tu Hoa chỉ dẫn, quả nhiên không được bao lâu, hắn lại phát hiện một bộ bạch cốt đang nằm ngửa dưới đất, tuy nhiên không phải hình dáng của nhân loại, mà là di cốt của một loại hung điểu.

- Nơi này có chữ nữa kìa!

Nguyệt Tu Hoa mở to đôi mắt quan sát bộ diểu cốt, đột nhiên đưa cánh tay trắng như tuyết chỉ về phía trước. Việt nghe vậy dùng chân gạt bộ di cốt sang một bên, quả nhiên thấy được vài chữ bằng máu:

“Kim Si Bằng Vương”

- Trời ơi!

Nguyệt Tu Hoa cả kinh kêu lên, cái miệng nhỏ nhắn mở to, ánh mắt tràn đầy vẻ khiếp sợ, nói:
- Kim Sí Đại Bằng Điểu, một trong những vương tộc của vạn yêu, xếp thứ tư trên Thiên bảng Vạn Thú Đồ. Vị yêu vương này đã có thể xưng tụng là Kim Sí Đại Bằng Vương, vậy mà cũng bỏ mạng ở đây sao?

Nghe thấy những lời này, Việt cũng vô cùng giật mình. Kim Sí Đại Bằng hắn không rõ là chủng tộc gì, nhưng lại khiến hắn nghĩ đến bộ phim Tây Du Ký. Một trong những kiếp nạn khó nhằn nhất của thầy trò Đường Tăng chính là Kim Sí Bằng Điểu, pháp lực vô biên, dù là Tôn Ngộ Không cũng không dám đối đầu chỉ biết chạy trốn, theo vai vế còn là cậu của Phật Tổ.

Kim Sĩ Bằng Điểu ở thế giới này có lẽ không liên quan gì đến Phật môn, nhưng được xếp hạng bốn trên Thiên bảng Vạn Thú Đồ, hiển nhiên là một chủng loài mạnh mẽ đến cực độ. Có thể xưng vương bên trong, tu Việt khủng bố càng không cần phải bàn cãi. 

Phi Tiên Bộc này, không biết có dẫn đến Tiên giới hay không, nhưng nó thực sự là phần mộ của cường giả. Ngàn vạn năm có không biết bao nhiêu nhân vật tài hoa tuyệt thế như con thiêu thân lao vào đây, tìm kiếm hi vọng thành tiên, nhưng cuối cùng chỉ đạt được sự u sầu buồn bã, chết già trong hi vọng.

Tiếp tục đi theo hướng đã chọn, thật lâu thật lâu, hai người lại phát hiện ra một bộ di cốt khác, đã là bộ hài cốt thứ ba rồi, hơn nữa cũng không phải nhân tộc.

- Trời ơi, là vương giả Minh Tước tộc, bài danh thứ bảy trên Thiên bảng!

Nguyệt Tu Hoa hoảng hốt nói, khiến Việt kinh hãi không thôi. Lại là một tuyệt thế nhân vật của yêu tộc.

Hai người tiếp tục đi đến phía trước, liên tiếp phát hiện vài chục bộ thi thể, nhiều đến mức Việt chẳng muốn đếm nữa, trong đó chỉ có vài người là ghi lại tên tuổi, tuy nhiên toàn đều là nhân vật tuyệt thế cường giả danh chấn lịch sử.

- Trường sinh, thực sự không có cách nào sao...

Việt lên tiếng cảm thán, lúc trước nghe bà bà điên nói qua hắn chưa có cảm giác lắm, nhưng nay liên tiếp gặp những thảm cảnh, cảm giác thật rõ ràng biết bao. Từ xưa tới nay, biết bao tuyệt thế cường giả, kể cả những nhân vật đỉnh cao nhất đại lục, cũng chưa có ai thành công cả.

- Tuyệt thế nhân vật còn thế này, nếu như chúng ta chết ở đây, có phải ngay cả một bộ xương cũng không để lại hay không?

Nguyệt Tu Hoa rầu rĩ không vui, nếu không phải có gã thanh niên ở bên cạnh thì nước mắt đã lưng tròng rồi. Quả thực với địa vị của mình, nàng chưa từng nghĩ tới sẽ có một ngày như thế này.

- Bình tĩnh lại!

Việt đưa tay tới xoa đầu nàng, nhưng hắn cũng đang nẫu hết cả ruột đây. Đúng là họa vô đơn chí, chưa thành tài đã uổng mạng ở xó này.

Đột nhiên, cả phiến không gian truyền đến những chấn động, một lực lượng khổng lồ tràn ra, giống như cả dải ngân hà đang rụng xuống, mang lại uy áp khổng lồ như một tinh vực đè lên, khiến người ta không thể nào chịu được.

- Ta không muốn chết!

Nguyệt Tu Hoa kêu to, đối diện với cái chết thì dù có cứng rắn đến mấy cũng cảm thấy sợ hãi, đặc biệt là tu giả vốn có thọ nguyên hơn phàm nhân rất nhiều.

Chỉ có những kẻ thường xuyên đứng giữa lằn ranh sinh tử như Việt mới có thể lạnh như băng, hắn không có cách nào và cũng không thể nào ngăn trở được loại lực lượng khủng bố này. Không suy nghĩ cách chạy trốn, trong đầu chỉ hiện lên những hình ảnh trong quá khứ, rất nhiều rất nhiều, chỉ trong chớp mắt mà như một đời người.

Đúng vào lúc này, chiếc nhẫn trong tay hắn đột nhiên chấn động, chỉ thấy một chiếc lông vũ đèn tuyền dài tới hơn một mét xuất hiện trước mặt hắn, không có ánh sáng, không có ba động, giản dị tự nhiên, nhưng lực lượng diệt thế đang tỏa tới thì lập tức bị kiềm chế lại.

Chiếc lông vũ đen tuyền khẽ rung rinh, dường như đang phát ra một loại ngôn ngữ giao tiếp gì đó, chỉ trong chốc lát, toàn bộ lực lượng diệt thế đều biến mất, không gian trở lại yên tĩnh, nguy cơ được giải trừ.

Chương 184: Chọn lựa

Hắc vũ lơ lửng trên không trung khoảng độ một khắc, đến tận khi lực lượng khủng bố kia rút đi mới chậm rãi biến mất, trong ánh mắt nóng rực của Nguyệt Tu Hoa quay trở lại bên trong nhẫn không gian.

- Đây là cái gì?

Nguyệt Tu Hoa trợn to hai mắt, hai hàng lông mi run rẩy, vô cùng giật mình. 

- Là bảo vật của ta, ngươi không cần biết!

Việt hàm hồ đáp vài câu cho qua chuyện, mặc kệ sự truy hỏi gắt gao của người thiếu nữ, tâm thần chìm sâu vào bên trong nhẫn không gian.

Ánh mắt hắn ghim chặt lấy chiếc lông vũ đen tuyền nằm lăn lóc ở một góc, trong đầu hiện lên vô số hình ảnh từ khi đến với thế giới này, những nhân vật mạnh mẽ mà hắn từng gặp.

Đúng lúc này, một thanh âm đột nhiên vang lên trong đầu hắn:

“Tiểu tử, sao ngươi lại tới nơi này? Ngươi muốn chết cũng đừng kéo theo bản vương đệm lưng như vậy?”

- Bản vương cái chó má gì vậy?

Việt buột miệng chửi một câu, lập tức rước lấy ánh mắt nghi hoặc của Nguyệt Tu Hoa, nàng vốn đang muốn kì kèo hỏi thăm về cây lông vũ ban nãy, thấy vậy lập tức ngậm miệng lại.

“Tiểu tử, ngươi biết bản vương là ai không mà dám vô lễ như vậy?”

Biết mình vừa rồi lỡ lời, Việt đưa tay lên xoa đầu thiếu nữ tỏ ý không có vấn đề gì, sau đó dùng thần thức trao đổi với chủ nhân thanh âm kia, gần như chắc chắn trú ở bên trong chiếc lông vũ.

“Ngươi chính là đầu hung điểu ở bên trong Táng Địa?”

“Táng Địa? Vậy là cây lông vũ này ngươi nhặt bên trong Táng Địa, thảo nào tử khí lại nồng nặc như vậy, hại bản vương vô pháp tự phục hồi!”

Việt khẽ nhíu mày, những nhân vật tuyệt đỉnh hắn gặp được không nhiều, kẻ đáng nghi lại càng ít, nếu không phải hắc điểu bên trong Táng Địa, vậy thì chỉ còn một khả năng, liền lên tiếng hỏi:

“Không phải sao? Nếu vậy, ngươi chính là ác điểu đã lừa bốn đầu Thú vương, sau đó độ kiếp thất bại bên trong Thập Vạn Đại Sơn?”

“Thú vương? Chỉ là bốn đầu súc sinh Bước thứ ba, mà qua miệng tiểu tử ngươi sao đã thành Thú...khoan đã, ngươi vừa nói gì, cây hắc vũ này ngươi nhặt được bên trong Táng Địa sao?”

“Đúng vậy! Có vấn đề gì sao?”

“Chính là Nhân gian Cấm khu Táng Địa?”

“Chứ còn gì nữa! Để lấy được cây hắc vũ này, ta đã phải lao tâm khổ tứ, không màng sinh tử, mạo hiểm tiến vào nhân gian Cấm khu mới thu được hắc vũ này, vậy mà bây giờ bị một kẻ lạ mặt vô cớ chiếm dụng! Thử hỏi thiên lý ở đâu?” 

Việt một bộ bức xúc đáp lời, rất có khí thế nếu không có được lời giải thích đủ thỏa đáng thì sẽ ngọc đá cùng nát, không thiết sống nữa.

“Không thể nào! Trên đời này không ai có thể tiến vào Cấm khu mà toàn mạng trở ra, trừ khi ngươi đã đạt đến độ cao đó, đương nhiên không thể! Khoan đã, thể chất của ngươi, ngươi là Thái sơ Phàm thể?”

Dù chỉ là thần thức truyền âm nhưng vẫn như tiếng sấm đùng đoàn trong đầu Việt, đủ thấy thần thức của đối phương mạnh mẽ đến mức nào, đấy là vẫn còn đang trọng thương, nếu ở thời kỳ đỉnh phong, e là một thanh âm cũng đủ giết chết một gã Đệ nhị Bộ như hắn.“Phàm thể nguyên thủy, không ngờ trên đời này vẫn tồn tại loại thể chất này, sinh ra chỉ để làm phàm nhân, đúng là bất hạnh! Phàm nhân tiểu tử, xem ra ngươi là Nghịch Tu, nhưng có thể đi đến bước nào? Nếu không ngại, chúng ta làm một cái giao dịch chứ?”

“Giao dịch? Giao dịch phải trên nền tảng cân bằng, ngươi chiếm giữ chiếc lông vũ mà ta phải vứt bỏ cả tính mạng mới thu được, lẽ nào không thấy cắn rứt lương tâm sao? Thử hỏi thiên lý ở đâu?”

“Phàm nhân, chớ bù lu bù loa lên nữa! Ngươi là một kẻ ngu ngốc, không ngờ lại dám tiến vào Phi Tiên Bộc, khác nào tự sát! May cho cái cuộc đời bất hạnh của ngươi là gặp được bản tọa, coi như nhặt lại được cái mạng nhỏ, như vậy chưa đủ để bù đắp chiếc lông vũ rách này hay sao?”

“Hừ, giúp ta, hay là tự giúp ngươi? Nếu ta chết ở đây, ai sẽ đem ngươi ra ngoài? Ngươi có thể ở lại đây bao lâu? Ngàn năm? Vạn năm?”

“Phàm nhân, là nam nhi đại trượng phu, thì phải siêu sái phóng khoáng, coi nhẹ mọi việc, sao ngươi tính toán chi li như vậy chứ?”

“Thánh hiền đã dạy, vạy nợ phải trả, đó là thiên kinh địa nghĩa! Ngươi vô duyên vô cớ chiếm dụng bảo vật đáng giá bằng cả sinh mạng của ta, lẽ nào ta còn phải cung phụng ngươi như cha mình sao?”

“Tiểu tử phàm nhân, ngươi...”

“Được rồi, không cần tranh cãi! Trước mắt cứ nghĩ cách thoát khỏi nơi quái quỷ này đã!”

Thấy ác điểu bên trong hắc vũ đã bắt đầu nổi điên, Việt lại dùng lời lẽ mềm mỏng, tránh đối phương cá chết lưới rách với mình. Dù sao thì phương thức cây gậy và củ cà rốt vẫn luôn luôn hữu dụng.

“Phàm nhân, Phi Tiên Bộc từ xưa đến giờ chính là mồ chôn của tu giả, ngươi nghĩ muốn rời đi dễ dàng như vậy sao?”

- Haiz, xem ra đây là thiên ý!

Việt đột nhiên thở dài một tiếng khiến Nguyệt Tu Hoa giật mình, sau đó hắn khoanh chân ngồi xuống, bày ra bộ dáng ung dung tiêu sái coi cái chết nhẹ tựa lông hồng, khiến người thiếu nữ thực sự cảm thấy rung động.

Cứ như vậy chừng một khắc trôi qua, Việt đột nhiên đứng dậy, nhìn người thiếu nữ nhoẻn miệng cười nói:
- Đi thôi!

- Đi? Đi đâu vậy?

- Đương nhiên là đi tìm đường sống chứ đi đâu! 

Việt bật cười đưa tay búng cái trán mịn màng của nàng, sau đó bước nhanh tới phía trước, người thiếu nữ có chút nghi hoặc, mới đây thôi còn tiêu sái không màng sinh tử, sao giờ đột nhiên quay lại bộ dáng lưu manh vậy? Nàng khẽ lắc đầu, sau đó nhanh chóng đuổi theo.

Hai người song hành bước đi, không được bao lâu thì chuyển hướng, cứ liên tục chuyển hướng mười mấy lần như vậy, cuối cùng đi tới đại môn khổng lồ, bàng bạc khí thế, cổ lão mà bất hủ.

Ở chỗ này có tới mười mấy bộ xương trắng, nhưng mấy bộ xương này không hóa thành bụi phấn, còn tỏa sáng lấp lánh, chứng tỏ trước khi chết họ là nhân vật cường đại tới mức nào.

Nhìn thấy cảnh tượng này, người thiếu nữ lập tức nép sang một bên, chỉ có Việt dám tiến lên, gõ gõ vào mấy bộ xương, nhất thời tiếng lách cách vang lên, tiếng vang như kim loại va chạm, chứ không phải là xương cốt bình thường, thời gian cũng không phá hủy được nó.

Chỉ tiếc là những người này không để lại tuyệt bút, thật khó để biết được thân phận của họ, xem ra đã đạt đến cảnh giới này rồi họ chẳng còn để tâm đến danh tiếng bản thân, chỉ có trường sinh mới khiến họ quan tâm mà thôi.

Bước qua mười mấy bộ xương trắng, tới đại môn khổng lồ, Việt ngẩng đầu nhìn lên, không thấy được rốt cuộc đại môn này cao đến mức nào. Nhưng khiến hắn chấn động hơn cả, là đồ hình điêu khắc trên hai cánh cửa lớn, vậy mà lại y hệt hình được khắc trên bề mặt trống đồng Đông Sơn.

Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy Thái Hòa Đồ kể từ khi đến thế giới này!

Những vị tuyệt thế cường giả đều dừng bước trước đại môn cổ lão này, nhưng Việt không quá lo lắng, bởi vì ở trong đầu hắn, thanh âm kia vẫn tiếp tục vang lên.

Hai tay kết ấn, liên tục đánh ra những ấn pháp vô cùng phức tạp, huyền ảo đến nỗi dù là tu giả nhưng hắn vẫn không tài nào nhớ nổi, dường như ấn vừa kết lập tức quên đi vậy.

- Tiểu Việt, ngươi làm gì vậy?

Nguyệt Tu Hoa ngỡ ngác nhìn gã thanh niên đang điên cuồng múa may, tỏng lòng có chút sợ hãi tên này phát điên.

“Oanh!”

Thái Hòa đồ đột nhiên sáng rực lên, thời gian và không gian dường như bị đảo lộn, vô số đồ hình nhảy mua xung quanh hai người, lưu chuyển khắp trời đất, sinh tử cũng không còn rõ ràng, không thể kiểm soát được thân thể.

Cánh cửa chậm rãi mở ra, Việt cũng nhanh chóng đi về phía trước. Chỉ có điều vừa bước qua đại môn, hắn đã phải dừng lại.

- Tiểu Việt, sao còn không tiến tới?

Nguyệt Tu Hoa cũng đuổi tới, thấy hắn dừng lại thì có chút nghi hoặc, nhưng khi đến bên cạnh nhìn về phía trước thì cũng giật mình đứng lại, đôi mày liễu dần dần nhíu lại.

Phía sau cổ môn, không ngờ lại là hỗn độn tăm tối không thể xác định được thời không vật chất. Điều quan trọng hơn, bên trong hỗn độn tồn tại hai chiếc cầu thang, một chiếc dẫn lên trời, một chiếc dẫn xuống đất.

Lựa chọn lối đi nào đây?

Chương 185: Ma hóa

Hai chiếc cầu thang một dẫn lên và một dẫn xuống, diện mạo cũng khác biệt hệt như trời và đất vậy.

Chiếc cầu thang bên trái dẫn lên trời được lát bằng bạch ngọc, tỏa ra thứ ánh sáng tinh khiết an lành. Không biết những bậc thang bạch ngọc nối liền dẫn tới nơi nào, chỉ thấy phía xa có ráng mây tường hòa, có bạch quang tinh khiết, có bóng dáng tiên linh bay lượn hệt như ở cõi cực lạc vậy.

Chiếc cầu thang bên phải thì không rõ làm từ vật liệu gì, bậc thang đen ngòm không chút sắc tố, nếu như không nhìn kỹ thì rất dễ bỏ qua bởi vì thứ màu đen này lẩn khuất vào hỗn độn này. Từ bên dưới truyền lên mùi máu tươi thoang thoảng, lại có những thanh âm văn vẳng như ma chú mời gọi, dường như chiếc cầu thang này dẫn xuống cõi u minh vậy. 

- Tương truyền Phi Tiên Bộc ẩn chứa bí mật thành tiên, chẳng lẽ chiếc cầu thang này dẫn lên Tiên giới hay sao?

Nguyệt Tu Hoa say mê nhìn kỳ cảnh ở điểm cuối cầu thang dài vô tân, khoảng cách xa xôi khiến người ta tuyệt vọng, nhưng miền cực lạc dường như ở ngay trước mắt, khiến người thiếu nữ không tự chủ được mà bước tới.

- Tỉnh táo lại!

Việt thấy không ổn, vỗi vã bước tới giữ chặt lấy vai nàng, đưa tay vỗ lên hai bên má mịn màng có chút ửng hồng vì kích động của người thiếu nữ.

- Ngươi làm gì vậy?

Nguyệt Tu Hoa quay đầu lại, mày liễu khẽ nhíu, tỏ ý không vui, cơ hội thành tiên đã ở ngay trước mắt, tên ngốc này còn chần chờ gì vậy?

- Thành tiên dễ dàng như vậy sao? Sinh tử, đôi khi chỉ là sự lừa dối mà thôi, trường sinh đâu chả thấy lại lao vào địa ngục đấy!

- Giờ đã không có đường lui nữa, ngươi còn nghĩ ngợi gì? Này...

Nguyệt Tu Hoa khịt khịt cái mũi ngọc tinh xảo, đôi mắt to trợn tròn, nói:

- Đừng nói là ngươi định chọn cầu thang bên phải nhé! Bản tỷ tỷ vẫn còn yêu cuộc sống này lắm!

- Để ta suy nghĩ cái đã!

Việt không để ý tới nàng mà đưa tay lên mân mê môi dưới làm bộ suy nghĩ, nhưng thần thức thì đã chìm vào nhẫn không gian.

“Này Tà Ác Điểu, ngươi chắc chứ?”

“Tiểu tử phàm nhân, sao ngươi dám gọi bản tọa bằng cái tên nhơ nhuốc như vậy? Gọi bản tọa là Minh đại nhân!”

Trong chiếc hắc vũ lập tức truyền ra thanh âm phẫn nộ, nhưng Việt không mấy quan tâm, tiếp tục nói:

“Ta nhìn thế nào cũng thấy nên đi cầu thang bên trái, bạch ngọc tinh khiết, khí tượng an lành, thế quái nào ngươi lại chọn cầu thang bên phải vậy? Ta ngửi thấy mùi máu đấy, sát khí thì nồng nặc!”

“Phàm nhân, ngươi đang nghi ngờ bản tọa? Bản tọa cũng không cần giải thích với ngươi, nếu ngươi chọn cầu thang bên trái thì làm ném chiếc lông vũ này ra bên ngoài! Nếu muốn đi chết, thứ cho bản tọa không thể phụng bồi!”

“Mẹ kiếp, đúng là Ác điểu!”

Việt bỏ lại một câu chửi rồi mở mắt, nhìn Nguyệt Tu Hoa rồi tiến về phía cầu thang màu đen dẫn xuống dưới.

Nguyệt Tu Hoa đang mải mê quan sát người thanh niên, thấy vậy khẽ kêu lên một tiếng rồi lập tức đuổi theo.

Nàng cảm thấy rất tò mò về gã này, Phi Tiên Bộc này là mồ chôn của vô số đại nhân vật, vậy mà gã này có vẻ rất thông thuộc. Từ lúc trên đường đi, đến lúc mở đại môn kia, đến bây giờ, hắn như đang đi lại trong gia viên nhà mình vậy.Người thiếu nữ tò mò về Việt bao nhiêu thì hắn cũng tò mò về đầu Ác điểu trong nhẫn không gian của mình bấy nhiêu. Xem ra con súc sinh này không đơn giản chỉ là một hung yêu trong Thập Vạn đại sơn, chỉ có điều Phi Tiên Bộc này đã hơn vạn năm chưa xuất hiện, làm sao nó biết rõ như vậy chứ?

- Tiểu Việt, ngươi điên rồi sao?

- Đây mới thực sự là đường sống!

Nghe thấy lời khẳng định chắc nịch của Việt, cái miệng nhỏ xinh của Nguyệt Tu Hoa há thành hình chữ "o", cả kinh nói:

- Sao ngươi dám khẳng định như vậy?

- Nơi này được gọi là mồ chôn của cường giả, hiển nhiên không thể nhìn nhận theo lẽ thường được! Sinh lộ tất tử, tử lộ phùng sinh, đạo lý chính là vậy!

Việt đương nhiên không thể nói ra nguyên nhân thực sự, chỉ đành hàm hồ đáp cho qua chuyện. Cũng may là khả năng luyên thuyên của hắn không tệ, như cách gọi ở thế giới của hắn thì là chính cao thủ chém gió.

Nguyệt Tu Hoa chớp đôi mắt to, trừng mắt nhìn hắn:

- Tiểu Việt, ngươi chắc chứ?

“Cốc”

Việt đưa tay gõ lên cái trán ngọc của nàng một cái, cười đáp:

- Chắc hơn đinh đóng cột!

Nguyệt Tu Hoa lập tức kêu oai oái, đưa tay lên xoa trán, nghiến răng phát ra tiếng kèn ket.
Việt mặc kệ thái độ của nàng, chậm rãi bước xuống. Người thiếu nữ nhìn về phía cầu thang bên trái, nhìn về cõi cực lạc, tuy tiếc nuối nhưng cuối cùng vẫn quyết định đi theo tiếng gọi của gã thanh niên.

Vừa bước chân xuống bậc thang đầu tiên, một cỗ lạnh lẽo truyền thẳng vào tâm can khiến Việt phải rùng mình, hắn vội vã vận khởi huyết sắc ma văn chống cự lại hàn khí xâm nhập.

"Bộp", "Bộp", "Bộp", tiếng bước chân vang lên như trống đập, cổ thê này đã yên tĩnh mấy vạn năm, chưa từng có ai đặt chân lên con đường này. 

Hai người một trước một sau bước xuống, mùi vị huyết tinh càng lúc càng nồng nặc, những bậc thang đen kịt bắt đầu xuất hiện nhiều vết máu vương, đỏ tươi, lóng lánh hệt như vừa mới chảy ra.

- Sao giống Địa ngục quá vậy?

Nguyệt Tu Hoa nhìn xuống dưới, chỉ thấy xa xa bắt đầu xuất hiện một vài thi thể, nằm lăn lóc hai bên bên bậc thang. Nhưng xuống sâu, số lượng thi thể lại càng nhiều, khiến nàng sợ mất mật, vội vã ôm chặt lấy tay của Việt.

Đi không được bao lâu, hiện ra một cảnh tượng xác chết chất như núi, máu chảy thành sông, vô tận hài cốt, hàng mấy chục, mấy trăm vạn thi thể, huyết tinh nồng nặc, lệ khí ngập trời, hai người bọn họ như một chiếc thuyền con, chao đảo trong sóng biển.

Thi chất thành đống, sinh linh đồ thán, lệ khí xung thiên, những tiếng ai oán vang vọng trời xanh, trong vỗ tận hắc ám, hai người dường như nhìn thấy bóng đen to lớn đang khai thiên lập địa.

Bao quanh là vô số hư ảnh thánh khiết hệt như chúng tiên, pháp lực ngập trời, không ngừng tiến hành những công kích hủy diệt vào bóng đen kia.

Một chiếc rìu lớn, một tấm lòng son, cứ như vậy trảm sát chúng tiên, từ trong hỗn độn mở ra một phương thiên địa, hai mắt đỏ như máu, ma khí cuồn cuộn, cũng không thể che lấp một trái tim nhiệt thành.

- Đó là cách thức thế giới sinh ra sao?

Trong đôi mắt của Nguyệt Tu Hoa linh quang chợt léo lên, đôi môi mềm mại mở rộng, cái đầu nghiêng nghiêng chăm chú nhìn.

Hỗn độn phun trào, Âm Dương nhị khí lưu chuyển, bất tri bất giác hai người đều cảm thấy tâm tình mình có chút hoảng hốt, như lạc vào một ý cảnh khó hiểu.

Ở phía trước khí hỗn độn còn đang mông lung, khung cảnh như thực như ảo, trời đất thuở sơ khai, rồi vạn linh phát triển, lúc thì quạnh hiu, lúc thì phồn thịnh, sinh rồi lại diệt, diệt rồi lại sinh, tuần hoàn không dứt.

“Nhất phủ khai thiên, ma độ chúng sinh.

Vạn vật vô ngã, duy ma bất hủ!”

Trong lúc tâm tình đang hoảng hốt, lại có một âm thanh vang vọng trong không gian, nó như một loại mê hoặc, khơi dậy dục vọng trường sinh. Đúng vậy, chỉ cần trường sinh, thành Tiên hay thành Ma, có khác gì nhau chứ? Thành Tiên cũng chưa chắc trường sinh, nhưng thành ma nhất định bất hủ, đó là chú mệnh!

Nguyệt Tu Hoa ánh mắt si mê, vẻ mặt an lành, nhưng miệng lại nở một nụ cười quỷ dị, hai mắt bắt đầu xuất hiện những vằn đỏ như máu, không ngừng đi về phía trước, sẵn sàng hóa thân thành Ma.

Việt cũng không khá hơn, mê hoặc không gì kháng cự nổi, hai người không tự chủ được tự động cất bước, trên mặt hiện lên sự thành kính, giống như bị người khác triệu hoán, lại giống như bị dẫn dắt, từng bước từng bước đi xuống.

Đột nhiên, trong Huyết Hải sóng lớn ngập trời, Minh Hà thét gào, Hoàng tuyền cuồn cuộn, Bỉ ngạn sáng rực, Việt như hồi tỉnh, hắn có cảm giác mình sắp đi tới vực sâu, lại giống như sắp rơi xuống địa ngục, toàn thân hắn lạnh toát, mồ hôi chảy đầm đìa.

- Quả nhiên là số kiếp phàm nhân, vạn pháp bất xâm!

Đúng lúc này, thanh âm của Ác điểu lại vang lên trong đầu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau