ĐẾ HOÀNG TÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế hoàng tôn - Chương 176 - Chương 180

Chương 176: Thiên Cung

Một tháng, nói nhanh thì nhanh, nhưng nói lâu thì cũng thật lâu, cứ như vậy trôi qua, Việt vẫn ngồi xếp bằng bên dưới vách đá. Yên lặng. Không nhúc nhích.

Khí tức trên người hắn không những không tăng trưởng, cũng chẳng ổn định, mà vô cùng suy yếu, da thịt xuất hiện những vết nứt như mặt đất mùa hạn. Hơi thở suy yếu lúc có lúc không, đương nhiên không giống với cách thở sâu trong dưỡng sinh mà do đã sắp chết đến nơi rồi.

Lúc này hắn không khác gì một gốc cây sắp chết khô, chỉ một cơn gió nhẹ thổi qua cũng có thể sụp đổ, tuy nhiên vẫn cứ tồn tại ở đó, kiên cường bất khuất chống chọi với tử vong.

Khu vực này vốn là nơi tràn ngập sức sống, vạn vật không ngừng phát triển, từ trong đất đá có thể thấy trồi ra từng chồi cây xanh biếc. Thế nhưng lúc này xung quanh hắn cả mảnh đất màu đỏ xám, trên mặt đất có đầy sỏi đá, không có một chút sức sống, chỉ có thể ngẫu nhiên nhìn thấy một vài cây cỏ dại khó khăn đứng thẳng.

Đương nhiên Việt không hề biết bản thân lại gây ảnh hưởng đến cây cỏ xung quanh như vậy, lúc này toàn bộ tâm trí của hắn đang tập trung vào thế giới thể.

Huyết Hải khô cạn, Minh Hà im sóng, Hoàng Tuyền bất dịch, Bỉ Ngạn le lói, những cấu trúc đầu tiên của thế giới, đều đã có dấu hiệu đi đến điểm cuối của chu kỳ, hay nói đúng hơn, bị cưỡng ép đi tới diệt vọng.

Thế giới thể chuẩn bị sụp đổ, sinh mệnh đã gần như cạn kiệt, nhưng tâm trí của Việt càng sáng hơn bao giờ hết, bởi vì Huyết Hải càng khô cạn, hắn càng cảm nhận rõ ràng hơn một chút vận động ở đâu đó bên trong đỗn độn.

Toàn bộ tâm thần đều tập trung vào nơi sâu xa cội nguồn của Huyết Hải, nhưng một chút vận động nhỏ bé kia vẫn khiến hắn sinh ra cảm ứng.

“Sắp đến rồi!”

Thời gian cứ như vậy trôi qua, một kẻ đã hấp hối nhưng vài ngày vẫn chưa chết, đúng là chuyện hiếm có trên đời, nhưng đối với sinh mệnh mạnh mẽ của tu giả thì lại không hiếm lạ gì.

Hai mắt nhắm nghiền đột nhiên mở ra, một tia sáng lạnh lẽo bắn tới, tử vong khí tức đột ngột bị xua đi, Việt ngẩng đầu nhìn lên hỗn độn hư vô mờ mịt ở phía trên Huyết Hải.

Đôi mắt của hắn dường như có thể nhìn xuyên qua vô tận khoảng cách, tập trung vào một điểm vận động nho nhỏ nhưng lại đang không ngừng khuếch tán.

- Giương cao thần buồm, phá biển mà ra!

Âm thanh kéo dài vang lên ở trên Huyết hải, hắn thuận theo gió mà đứng lên, đại dương máu tưởng như đã khôn cạn nhưng lúc này sóng nước cuồn cuộn tận trời đưa hắn tiến lên cao.

Ngự trị trên huyết lãng, Việt quay đầu lại nhìn xuống phía dưới: đại dương máu cuộn trào, tử khí lượn lờ, hắn không chỉ nhìn thấy Huyết Hải, mà còn nhìn thấy từng việc từng việc đã qua.

Con đường hắn vượt qua không chỉ là một bước tu luyện, mà còn là một đoạn năm tháng sóng lên sóng xuống. Sau khi ký ức tan hết, hắn mạnh mẽ quay đầu lại, huyết lãng cuồn cuộn đưa hắn tiến vào hỗn độn.

Trong cõi hư vô mờ mịt, một điểm sáng nhè nhẹ không ngừng tản mác ra ba động, dường như có thể khiến cả hỗn độn phải chuyển dịch theo.

Việt di chuyển rất nhanh về phía trước, càng lúc càng tới gần điểm chấn động kia. Hắn đã sớm tích lũy đủ từ trước, một lần đột phá tới Bước thứ hai cũng không phải mơ ước viển vông.



Điểm sáng càng lúc càng lớn, hay nói đúng hơn, Việt đã tới rất gần rồi, cuối cùng trong tầm mắt của hắn, hóa thành một tòa đại môn khổng lồ đứng sừng sững giữa hỗn độn.

Đây là một tòa đại môn khổng lồ cao đủ vạn trượng, đường nét vô cùng cổ lão, trên hai cánh cửa xuất hiện vô tận hoa văn khó hiểu lan tràn, dường như nước thép đang chảy xuôi.
Từ khe hở giữa hai cánh cổng truyền ra khí tức của sự phát triển, hắn cảm nhận được loại quy tắc thứ hai đang ở ngay ở trước mắt mình.

Ầm!

Đột nhiên, phía trên cùng của đại môn thoáng cái rực rỡ lên, quang mang chiếu rọi hỗn độn, vĩnh hằng bất hủ.

- Xuất hiện ba chữ!

Việt giật mình nhìn lên, chỉ thấy trên bên trên đại môn cao vạn trượng xuất hiện một tấm biển sơn son thiếp vàng, chỉ thấy có ba chữ cổ, ẩn chứa đại đạo khí tức, trong nháy mắt để cho cả hỗn độn run rẩy.

- Nam Thiên Môn?

Chỉ ba chữ thôi, nhưng lại khiến hắn thần hồn run lên, trong lòng rung động, bởi vì ba chữ này với ai thì không biết chứ với hắn thì quá quen thuộc. Nam Thiên Môn, chính là cánh cổng dẫn vào Thiên Đình.

Trên hai cánh cửa chậm rãi hiện ra các loại dấu ấn, các loại triệt văn, giảng giải khai thiên chi bí, Hỗn Độn bí tân, dường như đang diễn hóa quá trình phát triển dài đằng đặc của thế giới.

- Nếu đây là Nam Thiên Môn, mở cửa ra, phía sau chính là Thiên Đình?

Những câu chuyện kỳ bí về Thiên Đình và Địa Phủ đã tồn tại không biết bao nhiêu năm tháng, ở Địa cầu không mấy ai tin tưởng, ngay cả ở thế giới này, nơi tu giả có sức mạnh khai thiên lập địa, những câu chuyện về Tiên, về Thiên đình, có lẽ cũng chỉ là hư vô.

Thế giới thể của hắn khai sinh, chưởng quản loại quy tắc thứ nhất lại Huyết Hải, Minh Hà, Hoàng Tuyền và Bỉ Ngạn, đều là những địa danh gắn liền với một thế lực tỏng thần thoại – Địa Phủ.

Loại quy tắc thứ hai được sinh ra, nơi khởi nguồn của chúng ở phía sau Nam Thiên Môn này, thực sự là Thiên Đình hay sao? Có lẽ vậy! Không, không phải có lẽ, mà chắc chắn là vậy.

Thế giới thể của hắn vốn dĩ là một tiểu thế giới nằm trong đại thế giới này, vì vậy phải có sự liên hệ mật thiết. Quá trình hình thành và phát triển có lẽ cũng là diễn sinh theo sự hình thành và phát triển của vũ trụ.- Người xưa có câu, Địa Phủ chưởng quản sinh tử, Thiên Đình dẫn dắt chúng sinh, hiểu nôm na là Địa Phủ quyết định sống chết của sinh linh, còn luật pháp Thiên Đình dẫn dắt sinh linh không ngừng phát triển. Sinh tử, chính là ‘Linh’, dẫn dắt, chính là ‘Khí’, lẽ nào chỉ là sự trùng hợp?

Chẳng lẽ, ở một kỷ nguyên xa xôi, nơi vũ trụ mới được hình thành, thực sự tồn tại những thế lực như Thiên Đình và Địa Phủ?

- Như vậy, chúng tiên có tồn tại hay không?

Tâm thần chấn động, phải một lúc lâu sau, hắn mới phục hồi tinh thần lại, nhìn đại môn trước mắt. Nó thực sự quá mức lớn lao, đứng sừng sững giữa hỗn độn, không thể lay động, tản mác ra quy tắc nồng nặc.

- Mặc kệ! Dù là bí tân nào, chỉ cần có đủ thực lực, còn lo không giải quyết được hay sao? Trước mắt cứ đột phá Bước thứ hai rồi tính!

Việt chậm rãi đưa tay tới, dùng lực đẩy cánh cửa. Cao tới vạn trượng nhưng cánh cửa vẫn từ từ mở ra.

Sau một lát, cảnh tượng trời cao đất rộng đã hiện ra trước mắt. Hắn đi vào một mảnh đất trời mới, sức sống cuồn cuộn tràn đầy không gian.

"Boong..."

Tiếng chuông từ từ vang vang khắp nơi, hỗn độn sương mù tản ra, tất cả núi cao đều bắt đầu di chuyển, các loại tia chớp sấm sét đều thổi lui.

Phía sau Nam Thiên Môn xuất hiện một Thiên Cung cực lớn, nguy nga mà trang nghiêm, rộng rãi mà bàng bạc.

Thiên Cung nguy nga, Tiên Khuyết to lớn, lơ lửng trên mây trắng, nơi đó trời quang mây tạnh tráng lệ kinh người. Việt có chút ngây dại, dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng hắn vẫn rất bất ngờ.

Một tòa Thiên Cung lại một tòa Thiên Cung, ù ù vang động, đứng sừng sững ở cuối thiên địa, những tia chớp hóa thành biển cấm kỵ màu vàng mãnh liệt cuồn cuộn.

Chín vầng mặt trời hạ xuống hướng tây, cung điện lầu các ở dưới ánh trời chiều nhuộm thành màu vàng và màu đỏ sáng rọi phi thường thánh khiết, mái ngói đều vờn quanh vầng sáng tường hòa.

- Ngày hôm nay, ta khai mở Thiên Đình, chưởng quản thế giới thể, chính thức bước vào Đệ nhị Bộ!

Thanh âm của hắn vang lên, thế giới bên ngoài cũng có phản ứng. Nếu như có người ở đây sẽ nhìn thấy mi tâm hắn sáng rực, chậm rãi ngưng tụ thành một quang ấn mang hình dáng y hệt như Nam Thiên Môn kia.

Xung quanh hắn, không khí truyền đến những tiếng chấn động ầm ầm, không phải do những dòng ‘Khí’ dẫn dắt, mà do sự đối kháng kịch liệt giữa chúng, cụ thể là ‘Khí’ của thế giới thể, đối nghịch với ‘Khí’ của thiên địa xung quanh.

Không biết bao lâu trôi qua, Việt chậm rãi mở mắt, tinh quang lộ liễm, khóe miệng khẽ nhếch lên, chậm rãi nói:

- Ta bây giờ đã có thể coi là cường giả một phương, có thể khai tông làm tổ rồi!

Hắn, đã chân chính đạt đến Đệ nhị Bộ!

Chương 177: Bay lượn

Bế quan trong thời gian dài, hoàn toàn đắm chìm trong tu luyện, đương nhiên Việt không tài nào biết được chính xác đã bao lâu trôi qua, nhưng hắn đoán được chắc chắn không dưới nửa năm.

Thời gian dài như vậy dù là ai cũng thấy mệt mỏi, đặc biệt là về mặt tinh thần, mà bây giò hắn mới chỉ là hạng tôm tép đã bế quan lâu như vậy, sau này cảnh giới lên cao, e rằng mỗi lần ngồi xuống là vài chục cái xuân xanh đi qua.

- Đời như vậy còn gọi gì là lạc thú nữa!

Việt khẽ lắc đầu, tu luyện là một lẽ, hưởng thụ cuộc sống cũng vô cùng quan trọng, nếu vì trường sinh mà phải sống một cuộc đời nhạt nhẽo thì hắn xin kiếu.

Cảm nhận được sự lớn mạnh của thân thể, Việt đang muốn kiểm chứng lực lượng của Đệ nhị Bộ, thì trước mắt đột nhiên hoa lên, hắn cứ tưởng đây là triệu chứng của rối loạn tiền đình nhưng đã nhầm mất rồi. Chỉ thấy cảnh vật xung quanh đột nhiên biến đổi, sơn cốc đã không còn, thay vào đó là một bình nguyên rộng mênh mông, nhìn thế nào lại có chút quen mắt.

- Khoan đã, đây hình như là...

Mày kiếm khẽ nhíu lại, Việt quay đầu nhìn về phía sau, đập vào mắt hắn là một tòa thành cổ xưa hùng tráng, từng đường nét đều mang đậm dấu vết của thời gian, dường như đã đứng ở đó từ thời thượng cổ.

- Là Thiên Nguyệt cổ thành! Lẽ nào sau khi tiến vào Bước thứ hai, tự động bị truyền tống ra khỏi Bí cảnh hay sao?

Việt đảo mắt quan sát một vòng, hắn có thể khẳng định đây chính xác là Thiên Nguyệt bình nguyên, bình nguyên thì có thể giống nhau, chứ tòa cổ thành phía sau lưng hắn thì không thể nhầm được.

- Lợi hại! Có thể cảm nhận được khí tức của tu giả mà tiến hành trục xuất. Thế lực thượng cổ này xem ra không nhỏ...không nhỏ...nhỏ...nhỏ...Mẹ kiếp!

Thanh âm của Việt nhỏ dần nhỏ dần, sau đó đột nhiên chửi lớn một tiếng. Không phải bản thân đột nhiên phát điên, cũng chẳng phải tiếc nuối gì cái Bí cảnh rách đó, mà do hắn chợt nghĩ đến một khả năng, một khả năng đáng sợ như phim kinh dị.

Sau khi đột phá Đệ nhị Bộ thì bị Thiên Nguyệt Bí cảnh tự động trục xuất, như vậy nếu không thể bước vào Đệ nhị Bộ, phải chẳng vẫn phải ngây ngốc bên trong? Càng nghĩ hắn càng thấy có khả năng này.

Đám thiên tài khác sau khi tiến vào đạt được truyền thừa, việc đột phá Bước thứ hai căn bản nằm trong tầm tay không có gì phải nghĩ ngợi. Còn hắn thì sao? Nếu như không thu được Âm Dương Kinh và Thuận Nghịch Kinh, căn bản vô pháp tiến vào Đệ nhị Bộ, đến lúc đó chẳng phải sẽ chết già ở bên trong, hoặc ít nhất cũng phải đợi mười năm nữa?

- Nguy hiểm thật!

Việt đưa tay lên lau mồ hôi trán, một kẻ như hắn mà phải ru rú ở cái xó này mười năm, chỉ nghĩ thôi đã thấy sợ hãi rồi, quả thực hắn quá may mắn rồi.

Tuy nhiên nói đi cũng phải nói lại, nếu như không nghe nói bên trong Bí cảnh có dấu vết của hai vị cổ nhân, thì hắn chẳng tốn thời gian qua ải chém tướng kiếm lấy một suất vào bên trong. Không vào, thì đương nhiên không bị nhốt.

Nhìn tòa cổ thành một lần cuối, lại quan sát bình nguyên một vòng, đến khi chắc chắn không có một mống nào, Việt mới an tâm, bắt đầu kiểm chứng sức mạnh của Bước thứ hai.

Mi tâm của hắn chậm rãi hiện ra một ấn ký hình Nam Thiên Môn, nếu tinh ý sẽ phát hiện ra, đó không chỉ là một ấn ký bình thường mà từ hư hóa thực, thậm chí có thể xuyên qua Nam Thiên Môn nhìn thấu bên trong.

Thật bất ngờ, phía sau mi tâm, không thấy não bộ, không thấy các nếp nhăn, không thấy mạch máu và các dây thần kinh, chỉ thấy một khung cảnh mênh mông tràn ngập tiên khí, ẩn hiếp phía xa là bóng dáng điện đài cung khuyết hùng vĩ, cảnh tượng không khác nào Tiên cung trong truyền thuyết.

Nơi khởi nguồn cho quy tắc thứ hai của thế giới thể, lại chính là não bộ.Tuy nhiên nếu ngẫm ra thì không có gì ngạc nhiên cả. Não bộ có thể coi là phòng điều khiển cao nhất của cơ thể, điều khiển toàn bộ hoạt động của các cơ quan, sự vận động của các tế bào, từ những hoạt động vô hình như tư duy, suy nghĩ, tính toán, phán xét...đến những hành vi hữu hình như đấm, đá, cười, khóc..., thậm chí cả những phản xạ không điều khiện.

Có thể nói, não bộ có vai trò quyết định đến sự phát triển mạnh mẽ của nhân loại từ kỷ nguyên vượn cổ đến ngày nay, chính sự tiến hóa của não bộ chứ không phải bất kỳ cơ quan nào khác, giúp nhân loại trở thành kẻ thống trị thực sự, đương nhiên là ở Địa cầu, còn ở nơi này hắn không chắc lắm.

Nếu như cuống rốn chính là nơi khởi nguồn của sinh mệnh, thì não bộ, chính là nơi quyết định sự phát triển của sinh mệnh.

- Đạt đến Đệ nhị Bộ, có thể phi hành!

Có thể tự do bay lượn trên trời xanh, đó vốn dĩ là khát vọng của nhân loại suốt bao nhiêu đời nay, cả Việt cũng không ngoại lệ. Dù khát vọng đó đã được đáp ứng phần nào với sự xuất hiện của máy bay, nhưng suy cho cùng, đó vẫn không thể coi là tự do bay lượn được.

Hai cánh tay từ tốn đưa lên, một luồng khí vô hình từ cơ thể tràn ra, chậm rãi nâng hắn lên không trung.

Năm mét.

Mười mét.

Hai mươi mét.

Một trăm mét.

Đến tận khí cách mặt đất vài cây số, Việt mới dừng lại, cảm giác đầu tiên là có chút chưa kịp thích ứng.
Hắn thực sự đã có thể phi hành!

Đây là một loại thể nghiệm hoàn toàn mới, Việt đứng ở trên trời cao, những làn gió thổi mạnh mẽ làm quần áo của hắn bay phần phật, tất cả núi non đều ở bên dưới chân mình, một cảm giác có thể nắm giữ tất cả xông lên đầu hắn.

Tầm nhìn của hắn lớn dần, ánh mắt của hắn có thể dõi ra xa hơn, tự dùng lực lượng của chính bản thân mình để bay lên trời cao, nắm giữ hoạt động của cả thế giới, một cảm giác thật chấn động.

Sơn hà tráng lệ, mặt đất bao la, tất cả đều thu gọn vào trong tầm mắt, làm cho người ta có cảm giác sung sướng. Tất cả vạn vật trong thiên địa, tất cả cây cối của thế gian, đều thu hết vào trong tầm mắt, khiến một kẻ lãnh tĩnh như hắn cũng không tự chủ được mà dâng lên một cảm giác khí thôn sơn hà.

Hắn đứng ở trên trời cao, toàn thân lấp lánh không nhiễm bụi trần, quang mang lấp lóe, giống như một tác phẩm hoàn mỹ, hắn có cảm giác mình đã thoát thai hoán cốt.

Đến lúc này, hắn mới hiểu rõ, cảnh giới không giống nhau chênh lệc tới bao nhiêu, nếu như gặp phải viên mãn giả Đệ nhất Bộ, hắn có cảm giác mình chỉ cần giơ tay cũng làm cho đối phương biến thành hạt bụi. Những lời đồn đại về những thiên tài có thể vượt cấp trảm sát cường giả Bước thứ hai mà hắn nghe trước kia, quả thật nực cười.

Việt bắt đầu đạp không phi hành, ngang dọc trong thiên địa, thân hình hắn như đại bằng điểu cắt phá trời cao, giống như sao chổi bay vụt qua, lại giống như trăng trên mặt biển, phi long tại thiên.

Phải mất tới nửa canh giờ, hắn mới bình tĩnh lại được, đứng ở trên đỉnh núi, mặc cho gió mát thổi vào mặt, tóc đen nhẹ nhàng bay phất phới, đôi mắt của hắn trông như ngôi sao, rực rỡ sáng ngời.

- Từ hôm nay, ta đã có thể bay cao như loài diều hâu!

Việt nhếch miệng cười, thu lại khí thế cường đại và sắc bén của mình, một cố khí chất an lành dâng lên, trong sáng thánh khiết, tay áo tung bay, giống như Tiên nhân hạ phàm, không linh phiêu dật, làm cho người ta cảm giấy một cảm giác vô cùng tự nhiên.

Lúc này, ở bên trong cơ thể hắn, cả hỗn độn cũng xuất hiện những chuyển dịch, những vận động này, sẽ là tiền đề cho sự hình thành của thế giới sau này. Huyết Hải được những luồng Khí dẫn dắt trở nên vô cùng điên cuồng, sóng nước cuộn lên tận trời, hệt như đại dương trong những ngày mưa bão.

Ở trung tâm, một chiếc trống đồng đỏ như máu nhưng lại trong suốt yên lặng nằm đó, dù huyết lãng có cuồng bạo đến mức nào, cũng không làm nó suy chuyển mảy may.

Ở nơi sâu xa khác của hỗn độn, Nam Thiên Môn tỏa ra ánh sáng nhu hoa, đại môn mở rộng, để lộ ra tiên cảnh ở bên trong. Tiên khí dày đặc, khói sương ngập tràn, nhưng vẫn không tài nào che lấp được sự hùng vĩ tráng lệ của những tòa tiên cung tiên khuyết lấp ló đằng xa.

Nếu tinh ý sẽ nhận ra, dường như hình dáng của những tòa cung khuyết này, đã hiện ra rõ ràng hơn lúc ban đầu.

- Thiên Đình chưởng quản thế gian, não bộ điều khiển cơ thể, đúng là có sự liên quan mật thiết! Thiên Đình, thực sự tồn tại ở một thời kỳ xa xưa nào đó hay sao? Hay thậm chí, nó vẫn đang tồn tại?

Việt lặng người ngắm những tòa cung khuyết, Thiên Đình rộng lớn này vẫn cần hắn phải khám phá, đương nhiên khám phá bằng cách gia tăng tu vi, chứ không đơn giản đi lại thăm thú là xong chuyện.

- Tu Lộ bước thứ hai, Hoành Độ Hư Không, khởi đầu là Hỗ Căn. Còn Nghịch Lộ bước thứ hai, Tiêu Dao Tự Tại, trình tự đầu tiên, cứ gọi là Thiên Cung đi!

Đột phá thành công, mọi sự đều ổn, Việt bắt đầu tìm kiếm một tòa thành để nghỉ ngơi. Tinh thần của hắn cũng rã rời rồi.

Chương 178: Tai bay

Việc đầu tiên mà Việt làm sau khi quay trở về với cuộc sống thường nhật chính là tìm đến tòa thành gần nhất, tiến vào tửu lâu xa hoa nhất, gọi những món ăn đắt tiền nhất, sau đó đánh chén một trận ra trò.

Vấn đề không đơn thuần chỉ là chống đói, cũng chẳng liên quan gì đến chuyện dinh dưỡng, đã là tu giả thì những thứ đó chỉ là phù du, chỉ có điều ăn và chơi vốn dĩ là những hoạt động không thể thiếu trong cuộc sống, đối với hắn hiện giờ nó mang giá trị tinh thần nhiều hơn.

Sau khi ăn uống no say, hắn tìm một khách điếm sang trọng nhất để nghỉ ngơi. Chỉ tiếc rằng khách điếm ngoài phục vụ ngủ nghỉ ra thì không có những thú vui ngoài luồng khác. Ở Địa cầu những khách sạn lớn luôn phục vụ thượng đế từ a đến z, hoàn toàn có thể coi là một tụ điểm giải trí. 

Đã vào trong khách điếm rồi chả nhẽ lại rời đi tìm đến thanh lâu? Dù có chút tiếc nuối nhưng Việt vẫn quyết định nghỉ ngơi. Hắn ngâm mình trong nước ấm khoảng nửa tiếng rồi lên giường đánh một giấc ngon lành.

Lần này đặt lưng xuống là bay ngày trôi qua, đến tận trưa ngày thứ tư hắn mới tỉnh dậy, toàn thân khoan khoái lạ thường. Rõ ràng ăn được ngủ được là tiên, dù có tu luyện đến mức nào thì cũng không nên buông bỏ những nhu cầu thiết yếu của cuộc sống.

Làm một vài đường quyền tập thể dục, ăn nhẹ nhàng một bữa điểm tâm, Việt rời khỏi thành, ngự không phi hành tiến về phía Bắc, mục tiêu của hắn chính là kinh đô của Phi Sơn quốc, Nhạc Đô.

Phi Sơn quốc chỉ là thất phẩm thế lực, thậm chí trong các thất phẩm quốc gia cũng không phải dạng nổi bật, nhưng Nhạc Đô lại là một trong những tòa thành rất có tiếng tăm, được xưng tụng là phồn hoa đô hội bậc nhất Nam Phong Vực, bởi vì đây là nơi đặt tổng bộ của một tổ chức được mệnh danh Trải khắp thiên hạ - Vạn Yêu Thương Hội.

Đương nhiên, gọi là tổng bộ có lẽ không chính xác, một thương hội trải dài khắp thiên hạ không thể đặt tổng bộ ở một nơi khỉ ho cò gáy như Nam Phong vực này. Có lẽ phải nói là, Nhạc Đô đặt phân bộ lớn nhất của Vạn Yêu Thương Hội tại Nam Phong vực, chịu trách nhiệm giám sát và quản lý các phân bộ khác tại tiểu vực này.

Mục đích đến Nhạc Đô của hắn chính là Vạn Yêu Thương Các, chỉ có điều không giống những người ở cố hương thích vượt muôn trùng xa đến Mã Lai hay Hương Cảng để thỏa thích shopping, hắn đến Nhạc Đô chỉ để tậu một tấm bản đồ dẫn đường đến Bách Thiên Vực. Mục tiêu tiếp theo trên hành trình của hắn chính là Bách Việt Quốc.

Vèo vèo!

Đang phi hành thì phía xa đột ngột truyền đến thanh âm xé gió, Việt chuyển ánh mắt nhìn tới, linh lực ngưng tụ ở song nhãn, phát hiện ra đang bay về phía mình, không ngờ lại chỉ là một thiếu nữ.

- Trẻ như vậy đã tiến vào Bước thứ hai?

Việt có chút kinh ngạc, có thể bay lượn như chim hiển nhiên không phải tu giả Đệ nhất Bộ, đã thế còn nhìn không ra sâu cạn, tu vi nhất định ở trên hắn. Nhìn bộ dạng đối phương có lẽ tuổi tác không lớn hơn hắn, vậy mà đã có tu vi như vậy. 

Nhưng mặt mũi nhìn thế nào cũng lạ hoắc nha, rõ ràng không xuất hiện ở Thiên Nguyệt chiến, càng không cần nói đến thiên tài trên Nam Phong bảng.

Đối phương rất nhanh đã tới gần, Việt nhíu máy tránh về một phía. Thiếu nữ này gương mặt tái nhợt, y phục rách rưới, bên trên còn vương máu tươi, bộ dáng thì vội vội vàng vàng, không có việc quấn thân mới là lạ, rất có thể đang bị người đuổi giết.

Nếu như đi đường gặp tai nạn hắn sẽ ở lại hóng hớt một chút, chuyện náo nhiệt không chừa phần ai, nhưng nếu thị phi có thể gây nguy hiểm cho bản thân, tốt nhất không nên dính vào chút nào. Thiếu nữ này còn bị đuổi giết phải chạy trốn như chó chết thế này thì tôm tép như hắn chịu sao nổi?

Tuy nhiên ngoài dự liệu của hắn, dù đã né hẳn sang một khoảng cách tương đối xa rồi, nhưng người thiếu nữ kia vẫn cũng theo đó mà đổi hướng, tiếp tục nhằm về phía hắn mà bay tới.

- Quỷ quái gì vậy?

Mày kiếm khẽ nhíu lại, đã nhường một bước rồi, chẳng lẽ còn muốn lấn thêm một tấc. Việt lập tức hạ thân xuống mặt đất, nếu đối phương tiếp tục không thức thời vẫn muốn họa thủy đông dẫn, dù là thiếu nữ như hoa thì hắn cũng không nương tay, lập tức trảm sát rồi nói chuyện sau.

Thế nhưng cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, ngay khi thân thể hắn vừa chạm đất thì đối phương cũng đã xuất hiện trước mặt hắn, tốc độ nhanh đến mức kinh thế hãi tục.
Lúc này hắn mới có thể nhìn rõ gương mặt của người thiếu nữ. Tuy tái nhợt nhưng vẫn toát ra một cỗ khí chất cao quý vô cùng, lại cực kỳ mĩ lệ, đôi mắt to tròn sáng như vì sao trên trời, trên gò má có một cái núm đồng tiền, càng nhìn càng xinh đẹp động lòng người.

- Đưa ta đến Vạn Yêu Thương Các ở Nhạc Đô, tất có hậu báo...

Nàng ta lên tiếng nhờ vả, có điều đột nhiên trong miệng lại tràn máu, sắc mặt càng thêm trắng xám, đôi mắt to vốn còn linh động, lúc này có chút vô thần, thân thể run lên một cái, ngã nhào xuống đất.

Việt vốn định ra tay, nhưng đối phương hóa ra không phải muốn hỏa thủy đông dẫn mà chỉ định thuê hắn làm việc, tuy chưa biết tiền thưởng hậu hĩnh đến mức nào nhưng nhìn dáng vẻ này e rằng không dễ xơi, thậm chí bốc lên phong hiểm, có thể gây chết người như chơi.

Chỉ có điều thời gian không chờ đợi ai, hắn còn chưa có lấy nửa giây để suy nghĩ thì một thanh âm xé gió vang lên, theo đó là một chuỗi tiếng cười lanh lảnh truyền đến, nói:

- Tiểu thư, làm gì mà phải bỏ chạy vội vã như vậy?

Thoại âm kết thúc, một nữ tử vận lục y cũng theo đó mà chậm rãi hạ thân xuống mặt đất, ánh mắt không hề lướt qua gã thiếu niên dù chỉ nửa giây mà lập tức tập trung vào thiếu nữ đang nằm bên cạnh.

Thiếu nữ khó nhọc ngẩng đầu nhìn lục y nữ tử, ánh mắt tràn ngập sự không hiểu, hoặc là nàng không muốn hiểu, hỏi:

- Tại sao đối xử với ta như vậy?

Lục y nữ tử không tỏ ra bất kỳ sự áy náy nào, nở một nụ cười vô cùng quyến rũ động lòng người, thản nhiên đáp:

- Tiểu thư rất tốt với ta, nhưng ta không muốn suốt đời mang thân phận nô tì!

- Ta...ta chưa bao giờ coi ngươi là nô tì!- Đúng, tiểu thư chưa từng coi ta làm nô tì, nhưng những người khác không như vậy! Nếu tiếp tục như vậy, ta vĩnh viễn chỉ là phận nô mà thôi!

- Rốt cuộc hắn đồng ý cho ngươi thứ gì?

- Cho? Giữa hai người chúng ta chính là tình yêu! Huynh ấy hứa sẽ lấy ta làm thê tử, đến lúc đó ta chính là thiếu phu nhân, ai dám coi thường ta? Tiểu thư, nể tình ta bao năm hầu hạ, xin hãy thành toàn!

Nghe qua mấy câu đối đáp, Việt đại khái đã hiểu được khái quát câu chuyện, hắn có điểm chán ngấy, thế quái nào đang đi đường lại đụng phải mấy chuyện này chứ. Một kẻ là chủ, một kẻ là nô, nô tỳ muốn nổi dậy lật đổ chủ mình với cơ hội đổi đời, nghe thì rất giống với đấu tranh giai cấp, nhưng thực tế chỉ là tự tư tự lợi mà thôi.

Tuy nhiên đây là chuyện của nhà người ta hắn không tiện chen vào, hơn nữa dường như lại có liên quan đến Vạn Yêu Thương Hội, vũng nước sâu như vậy không nên lội xuống thì hơn. Vì vậy hắn chắp tay lên tiếng, muốn rời đi.

- Hai vị tiểu thư, tại hạ...

Chỉ có điều lục y nữ tử cắt lời hắn, nở nụ cười phóng túng nói:

- Đây là người mà tiểu thư muốn nhờ hỗ trợ? Một tên tiểu tử Hỗ Căn, e rằng cũng chỉ thêm một mạng mà thôi!

- Tiểu thư hiểu lầm! Tiểu đệ chỉ là người qua đường mà thôi! Hai vị cứ tiếp tục giải quyết chuyện riêng với nhau, tiểu đệ xin cáo lui!

Việt nhanh chóng lên tiếng hóa giải hiểu lầm, nữ tử trước mắt tu vi cao hơn hắn rất nhiều, không nên đắc tội. Hơn nữa không nên chịu thiệt thòi vì một chuyện từ trên trời rơi xuống như vậy.

- Ha ha ha...Còn muốn đi sao?

Lục y nữ tử nở cười nụ quyến rũ lên, kiều diễm như hoa, nói:

- Tiểu thư của ta xuống hoàng tuyền ắt sẽ rất buồn, nếu có ngươi làm bạn trên đường ắt sẽ không tẻ nhạt! Cầm cố!

Việt chỉ cảm thấy toàn thân cứng nhắc, dường như sa vào vũng bùn vậy, cử động thôi cũng vô cùng khó nhọc. Trong lòng hắn đắng chát, chênh lệch thực lực giữa hai bên đã có thể thấy lốm đốm phần nào, căn bản vô phương phản kháng.

- Mẹ nó! Con đĩ này!

Lúc này hắn thực sự muốn ngửa mặt lên trời chửi bới một trận ra trò, đúng là có nằm mơ hắn cũng không nghĩ mình rơi vào hoàn cảnh trớ trêu nhạt nhẽo như vậy. Đang đi đột nhiên gặp người đuổi giết nhau, giờ còn muốn giết luôn hắn để bịt đầu mối, đúng là tai bay vạ gió.

Đầu óc hắn xoay chuyển hai trăm lần, thế nhưng nhất thời vẫn không thể nghĩ ra cách giải quyết, chẳng lẽ bó tay chờ chết sao!

Phải làm thế nào bây giờ?

Chương 179: Đào vong

Đứng trước thời khắc sinh tử, dù không thể nghĩ ra bất kỳ biện pháp nào thì cũng chẳng có tên ngốc nào bó tay chờ chết cả, nhất là một kẻ vốn tham sống sợ chết, không, cũng chưa đến mức đấy, nhưng luôn rất muốn sống như Việt.

Hắn quay lại nhìn lục y nữ tử, nở một nụ cười mà hắn co là tươi nhất, chậm rãi phân bua:

- Tỷ tỷ xinh đẹp à, tiểu đệ thực sự chỉ là người qua đường Ất, căn bản không có liên quan gì đến chuyện của hai vị tiểu thư cả! Xin hãy rộng lòng thả cho tiểu đệ một con đường sống! 

Lục y nữ tử tỏ ra rất vui mừng trước lời giải thích kèm theo sự nịnh nọt vô cùng khéo léo của người thanh niên trẻ tuổi, hai mắt híp lại thành hình trăng lưỡi liềm, nở nụ cười quyến rũ nói:

- Tiểu đệ đệ, không cần giải thích, tỷ tỷ tin ngươi! Chỉ có điều tiểu thư của tỷ vốn rất sợ cô độc, làm phiền tiểu đệ bầu bạn trên đường xuống dưới đó. Tiểu đệ đệ yên tâm đi, ngày này hàng năm tỷ tỷ sẽ đốt rất nhiều tiền cho đệ thoải mái chi tiêu!

Gương mặt quyến rũ lẳng lơ nhưng lời nói thì như rắn độc khiến Việt miệng méo xệch, nếu đối phương đã bất cận nhân tình như vậy thì hắn cần gì phải nịnh nọt nữa chứ, lập tức ngoác miệng ra chửi bới:

- Mẹ kiếp, con điếm này! Tiện tỳ! Cẩu nô tài! Lão tử liên quan gì mà muốn giết lão tử? Đúng là bề ngoài xấu xí bên trong thối tha! Loại như ngươi mà muốn thành thiếu phu nhân, sao không xuống dưới mà làm Diêm vương phi? Đúng là thứ tiện tỳ!

Màn lật mặt nhanh hơn lật bánh tráng của Việt khiến hai nữ nhân sững người, lục y nữ tử nụ cười cứng nhắc, gương mặt dần trắng bệch, không phải do nội thương mà do quá xúc động, cánh tay chỉ về phía gã thanh niên không ngừng run lên, miệng khó nhọc thốt:

- Ngươi...ngươi...Bạo Không!

Theo tiếng quát chói tai, năm ngón tay trắng trẻo nắm lại, phía bên kia gã thanh niên lập tức có phản ứng.

Từ bốn phương tám hướng đột ngột truyền đến sức ép khổng lồ, hệt như bốn bức tường ập đến, muốn nghiền Việt thành thịt vụn.

- Ma văn, hiện!

Huyết sắc ma văn hiện ra, rời khỏi cơ thể tạo thành hư ảnh ma thần bao phủ lấy cơ thể của Việt, ngạnh kháng sức ép đang từ bốn phương tám hướng ập tới, thế nhưng không tồn tại được bao lâu, lập tức bị ép trở lại thân thể.

Đúng vào lúc sinh tử cận kề, bên tai Việt đột nhiên xuất hiện một thanh âm yếu ớt của người thiếu nữ:

- Đưa ta đến Nhạc Đô, tất có hậu báo!

“Đưa đưa cái abcxyz!” Nghe xong câu đó mà Việt tức đến ói máu, đang yên đang lành đột nhiên mang họa đến cho hắn, trước mắt có giữ được cái mạng quèn này hay không còn chưa biết, nói gì đến đưa với chả đón.

Thấy gã thanh niên không đáp lời mà chỉ dùng ánh mắt thay cho mọi lời muốn nói nhìn mình, thiếu nữ xinh đẹp cũng biết tình hình lúc này, lập tức truyền âm tới bên tai hắn:

- Ta có thể giam cầm ả trong một khắc, ngươi phải tranh thủ thời cơ, lập tức đưa ta đi Nhạc Đô!

- Cái gì! Được, ta đồng ý!

Nghe xong lời này, ánh mắt Việt lập tức sáng rực, vội vàng truyền âm ngược trở lại xác nhận. Sau đó hắn nhìn về phía lục y nữ tử, không tiếp tục chửi bới mà chỉ nhỏ toẹt một bãi nước bọt, sau đó nở nụ cười nhảm nhở lên giọng mỉa mai:

- Tiện tỳ, tưởng đại gia ta là cá nằm trên thớt à? Ngu xuẩn! Cái loại xú nữ nhân như ngươi, muôn đời cũng chỉ là phận nô tỳ mà thôi, con mơ tưởng làm thiếu phu nhân sao? Đúng là hão huyền!

- Tiểu súc sinh, chết đi! Bạo cho ta!

Lục y nữ tử giận dữ hét lên, bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt lại, sức ép xung quanh Việt lập tức tăng lên gấp mấy lần, da thịt cơ hồ sắp sửa nổ tung, cảm nhận được tử thần đã đến sau gáy, Việt vội vã hô lớn:- Còn không mau ra tay!

- Tiểu súc sinh, còn chờ đợi ai cứu ngươi nữa?

Lục y nữ tử cười lạnh không ngớt, thân phận của nàng là nô tỳ không sai, nhưng đó chuẩn bị là chuyện của quá khứ rồi, vậy mà tiểu tử này mở miệng nô tài, ngậm miệng tiện tỳ, thực sự khiến nàng mất kiểm soát, chỉ có tắm trong máu thịt của hắn nàng mới có thể bình tâm lại.

Thế nhưng khi cảnh tượng hoa máu đầy trời còn chưa xuất hiện, thì đột nhiên hai chữ “Cầm cố” vang lên, thân hình nàng đột nhiên đông cứng lại, tay chân không tài nào cử động, nụ cười cũng đọng lại nơi khóe miệng, chỉ có ánh mắt là hoàn hảo, khẽ liếc về phía người thiếu nữ xinh đẹp đang nửa nằm nửa ngồi trên mặt đất, cũng chính là tiểu thư của nàng.

Cảm nhận được áp lực biến mất, Việt nào dám chậm trễ, vội vã quay người bỏ chạy, hắn không muốn cứu thiếu nữ kia một chút nào, tuy nhiên người vừa quay lại, não bộ cũng xoay chuyển vài lần, không biết nghĩ thế nào mà lại tiến về phía thiếu nữ, bế xốc nàng lên rồi ba chân bốn cẳng bỏ chạy, nhằm hướng Nhạc Đô mà phi hành.

Người thiếu nữ có lẽ lần đầu tiên tiếp xúc thân mật với nam tử, vì vậy gương mặt vốn nhợt nhạt trở nên ửng hồng, nhỏ giọng nói:

- Tiểu đệ đệ, xin lỗi vì đã làm liên lụy đến ngươi!

- Tiểu nha đầu, tí tuổi mà dám gọi đại gia là đệ đệ? Liên lụy thì cũng liên lụy rồi, lời xin lỗi của ngươi đáng giá bao nhiêu chứ?

- Ngươi đúng là người tốt! Thực ra nếu ban nãy ngươi không mang ta theo, ta sẽ giải phong cho tiện tỳ kia!

- Bản đại gia ta một lời nói ra nặng tựa chín đỉnh, làm sao làm ra những chuyện thất tín lật lọng!

Việt nở cười nhạt, gương mặt tràn ngập chính khí khoác lác mà tim không đập nhanh mặt không đỏ. Nếu hắn thực sự chính nghĩa như vậy thì e là đã ngỏm từ đời nào, làm sao có thể sống đến ngày hôm nay.

Theo cuộc trò chuyện ngắn của hai người, thân ảnh của lục y nữ tử cũng dần dần biến mất ở đằng sau. Đến lúc này, Việt đột ngột đổi hướng rẽ ngang, mang theo thiếu nữ tiến về chốn rừng núi rậm rạp.

- Uy, tiểu đệ đệ, ngươi mang ta đi đâu vậy? Ta muốn đến Vạn Yêu Thương Các ở Nhạc Đô!Thiếu nữ phát hiện ra sự bất ổn, lập tức lên tiếng nghi vấn. Việt hừ lạnh đáp:

- Nha đầu, ngươi đúng là quá ngây thơ, bảo sao bị nha hoàn ám toán! Tiện tỳ kia tu vi cao hơn ta nhiều, ngươi lại chỉ có thể phong cầm ả trong một khắc, e rằng chưa chạy được bao xa đã bị tóm rồi, nói gì đến Nhạc Đô! 

- Tiểu đệ đệ, ngươi tuổi tác còn kém ta, sao cứ một câu nha đầu hai câu nha đầu thế...Khụ khụ khụ!

Gương mặt lấm lem của nàng khẽ biến sắc, không ngừng ho ra máu, chỉ có một đôi mắt to vẫn còn chút linh động.

Cận kề với nhau như vậy, Việt có thể nhìn rõ tùng đường nét thanh tú trên gương mặt nhợt nhạt, kết hợp với hai chiếc má lúm đồng tiền, cùng cái trán cao, hiển nhiên thiếu nữ này là một nha đầu vô cùng bướng bỉnh, cùng với đó là sự ngây thơ do được bao bọc quá mức.

- Nguy rồi! Tiện tỳ đang đuổi theo chúng ta!

Thiếu nữ đột nhiên lên tiếng, khiến Việt có chút không thể tin nổi. Hắn đã thận trọng như vậy rồi mà không cắt đuôi được ả rắn độc kia sao?

- Nha đầu, làm sao ngươi biết?

- Ta tuy bị thương nhưng thần thức không bị ảnh hưởng, có thể cảm nhận được khí tức của tiện tỳ kia, đã tới rất gần rồi!

- Rất gần sao?

Việt khuếch tán thần thức của mình, tuy nhiên hắn cũng chỉ mới chập chững bước vào Đệ nhị Bộ, bán kính khuếch tán cũng chẳng được bao nhiêu, không phát hiện được thứ gì.

Bỗng nhiên, bên tai truyền đến âm thanh nước chảy ở ngọn núi phía trước, Việt vội vàng chuyển thần thức quét tới, phát hiện một khe núi màu đen kịt, không biết bên dưới có thứ gì.

- A!

Thiếu nữ đột nhiên la lên, có chút sợ hãi nói:

- Thần thức của ta không thể tiến vào bên trong cái khe đó, dường như bị thứ gì đó trảm sát, thật đáng sợ!

- Có thể ngăn chặn thần thức sao?

Việt chạy tới gần khe núi, đầu óc xoay chuyển, lập tức nhảy xuống bên dưới.

- Uy uy uy, ta sợ bóng tối, đừng có nhảy xuống, đừng có nhảy...

Thiếu nữ có chút bối rối, thanh âm của nàng hơi hoảng loạn, nhưng đã muộn mất rồi, xung quanh nàng đã biến thành bóng tối.

Một nam một nữ nhanh chóng biến mất bên trong khe núi đen đặc!

Chương 180: Trò chuyện

Sau khi rơi khoảng hơn một cây số, hai người mới tới được lòng đất.

Trước mặt hai người là một dòng sông ngầm trong lòng đất chảy xiết vô cùng, đứng trên không cũng cảm thấy cái lạnh tới thấu xương, không biết nó chảy về phương nào nữa.

- Này này, không phải ngươi muốn nhảy xuống đấy chứ?

Thiếu nữ kêu lên sợ hãi, đôi mắt trợn thật to, lông mi thật dài không ngừng chớp động, nói:

- Ở dưới mạch nước ngầm là vô cùng nguy hiểm, có khi cả tháng không thấy ánh mặt trời, hơn nữa cũng không biết nó chảy về nơi nào, có khi lại chảy vào một mảnh hung địa nào đấy!

Phù phù!

Việt ngán ngẩm đến mức không muốn trả lời, chỉ lẳng lặng nhấc theo thiếu nữ, trực tiếp nhảy xuống dòng nước, cứ để tự trôi như vậy.

Dòng nước lạnh ngắt xâm nhập da thịt, với Việt thì không sao nhưng với thiếu nữ thân mang thương thế thì không dễ dàng như vậy. Hắn không còn cách nào khác đành khởi động ma văn bao phủ lấy cả hai người.

- Tiểu đệ đệ, huyết sắc cổ văn này của ngươi ta thấy rất quen thuộc!

Thiếu nữ khẽ mân mê chiếc môi, đột nhiên nói ra một câu như vậy.

Việt nhíu mày, hắn biết thân phận nha đầu này tuyệt không đơn giản, vội vàng hỏi:

- Ngươi biết Bách Thiên Vực chứ?

- Ngươi hỏi cái gì vậy? Ta đến từ Bách Thiên vực, ngươi nói ta có biết không?

- Vậy ngươi đã nghe tới Bách Việt quốc?

- Bách Việt quốc, đương nhiên đã nghe qua! Đó là một quốc gia mới thành lập, nhưng thực lực vô cùng mạnh mẽ, đạt đến tam phẩm, thậm chí đã tiệm cận nhị phẩm!

- Chỉ mới thành lập sao?

Việt khẽ nhíu mày, nếu vậy mốc thời gian không quá chuẩn xác, có thể chỉ là trùng tên mà thôi.

- Đúng vậy. Bách Việt chỉ có lịch sử hơn hai nghìn năm, nhưng đang không ngừng bành trướng, dần trở thành một thế lực có tiếng nói ở Bách Thiên vực!

- Cái gì? Những hai nghìn năm? Sao ngươi nói là mới thành lập?

Thiếu nữ dùng ánh mắt khinh bỉ ra mặt nhìn gã thiếu niên, không, thanh niên trẻ tuổi, sau đó mới giải thích:

- Tiểu đệ đệ, ngươi có biết những Đại thế lực đều có truyền thừa trên mấy vạn năm hay không? Một quốc gia chỉ có hơn hai nghìn năm lịch sử, gọi là mới thành lập thì có gì sai sao?

Thiếu nữ này rõ ràng vừa mới bị nha hoàn thân tín nhất phản bội, thân mang trọng thương không biết ngày nào mới hồi phục, đại nạn lâm đầu, vậy mà không hề suy sụp, vẫn không mất niềm tin vào cuộc sống, cả người tỏa ra sức sống mãnh liệt, tràn ngập năng lượng tích cực.

Dòng nước lạnh lẽo đã xua đi những bụi bặm lấm lem trên mặt, khiến vẻ đẹp của người thiếu nữ càng trở nên tinh khiết, rạng rỡ mà dễ chịu như ánh trăng đêm rằm. Hai mắt híp lại như trăng lưỡi liềm, vẻ đắc ý không khiến người đối diện cảm thấy chán ghét mà chỉ sinh ra cảm giác buồn cười.

- Uy, tiểu đệ đệ, nhìn cái gì vậy? Phải chăng cảm thấy bản tỷ tỷ quá xinh đẹp?

- Nha đầu, miễn tự kỷ đi! Đại gia ta đang nghĩ xem có nên khâu miệng ngươi lại hay không!

- Ngươi...Việt lựa chọn mặc kệ, bắt đầu chìm đắm trong những suy nghĩ của mình. Bách Việt quốc thành lập từ gần ba nghìn năm trước, ngược dòng lịch sử thì rơi đúng vào thời kỳ Hồng Bàng, nếu như nói không có gì liên quan với vị kia thì đánh chết hắn cũng không tin.

Tuy nhieân, không khí yên tĩnh không kéo dài được bao lâu lại bị thiếu nữ linh động phá vỡ.

- Tiểu đệ đệ, ngươi muốn tiến về Bách Thiên Vực hả?

- Đúng vậy!

- Tu vi như ngươi chỉ sợ tiến về Bách Thiên vực sẽ bị người ta chà đạp!

- Không tin!

- Không tin? Bách Thiên vực chính là trung tâm của Đông Cảnh, cường giả như mây! Đương nhiên cường giả chân chính, là những vị tôn giả Bước thứ tư, thậm chí tồn tại những vị Đại năng thông thiên triệt địa.

- Đông Cảnh? Đó là thứ gì vậy?

- Trời ạ, tiểu đệ đệ, ngươi không biết sao? Nam Phong vực không ngờ lại suy bại đến mức này! Đại lục này được chia ra làm Đông Cảnh và Tây Cảnh, trong đó Tây Cảnh với Thập Vạn Đại Sơn chiếm diện tích ba phần tư là địa bàn của yêu tộc, còn Đông Cảnh là địa bàn của nhân loại. Ngươi hiểu rồi chứ?

- Vậy Bách Thiên vực chính là trung tâm của thế giới nhân loại sao?

- Đúng vậy! Nhưng tiểu đệ đệ ngươi yên tâm đi, chỉ cần có bản tỷ tỷ, đảm bảo ngươi có thể tung hoành Bách Thiên Vực, không ai dám đắc tội!

- Xem ra nha đầu ngươi cũng là người có thân phận!

- Đương nhiên, phụ thân của tỷ tỷ chính là một trong ba vị Hội chủ của Vạn Yêu Thương Hội, mà Vạn Yêu Thương Hội bên trong Nhất phẩm thế lực cũng là dạng cự đầu, quan hệ rộng khắp, không ai dám đắc tội!

- Vạn Yêu Thương Hội là Nhất phẩm thế lực? 

- Chính xác! Đã biết sự lợi hại của ta, vậy cam lòng gọi hai tiếng tỷ tỷ chứ? Ha ha ha...Khụ khụ!Nhìn thiếu nữ đang không ngừng ho ra máu, Việt có chút không biết nói gì. Người khác mà bị kẻ thân tín nhất phản bội e rằng đã mất niềm tin vào cuộc sống, nếu như ở Địa cầu là lên ngay mạng xã hội treo cái tút đầy tâm trạng để tìm kiếm sự đồng cảm rồi.

Còn nha đầu này thì hoàn hảo, liến thoắng đến mức quên mất bản thân đang nội thương, đúng là kẻ không tim không phổi. Việt bật cười, đưa tay xoa cái đầu bé nhỏ của nàng và nói: 

- Nếu nha đầu ngươi thực sự lợi hại như vậy thì đã không bị tiện tỳ ám toán! Lo tĩnh dưỡng đi!

- Uy uy, mau bỏ tay ra! Ai cho ngươi xoa đầu ta? Đấy là do ta bất cẩn mà thôi!

- Hử, ngươi vừa uống đan dược gì vậy? Là thần đan chữa thương hả? Cho ta vài viên với!

- Là Lục phẩm Liệu Thương Đan! Gọi ta là tỷ tỷ thì ta cho!

- Hừ, đừng quên mạng của ngươi là do ai cứu! Nhà giàu mà keo kiệt! Xem ra mạng của ngươi không đáng giá vài viên Lục phẩm đan dược rồi!

- Uy uy, tiểu đệ đệ ngươi sao tuổi còn ít mà nói năng hại người như vậy? Mạng của bản tiểu thư đương nhiên vô giá!

- Không nói chuyện với người keo kiệt!

Việt không muốn tốn nước bọt vô ích nữa, nhắm mắt lại suy tính những bước đi tiếp theo. Hắn tuy đã bước vào Đệ nhị Bộ, có thể tiêu dao tự tại giữa tròi đất, nhưng muốn tiến đến Bách Thiên Vực thì chút thực lực như vậy vẫn chưa đủ. Khoan nói đến tu vi, linh thuật của hắn vẫn chưa có gì, chỉ dừng lại ở một vài chiêu thức mèo cào dành cho Đệ nhất bộ, đến tầng thứ này căn bản vô dụng.

Từng đoạn khẩu quyết chậm rãi hiện lên trong đầu, đây chính là thứ hắn đoạt được ở Lưu Tông di địa. Không phải linh thuật, không phải linh quyết, nhưng đối với Việt thì nó thật sự vô giá.

Tên của cuốn bí tịch là Lưu Pháp, là một loại tâm pháp giảng giải về sự liên hệ giữa ‘Linh’ và ‘Khí’, về cơ bản tương tự như gió và nước vậy, không ngừng bổ sung dẫn dắt nhau, tạo nên lực lượng vô tận.

Đọc xong cuốn Lưu Pháp này, hắn mới biết mấy quyền thức hắn sáng tạo ra không khác nào rác rưởi cả, thậm chí rác rưởi cũng không bằng. Có được cuốn Lưu Pháp này, hai quyền thức đó sẽ có sự lột xác, chân chính siêu việt Tuyệt phẩm Linh thuật, trở thành quyền thuật Đệ nhị Bộ.

Lần này không biết sẽ trôi dạt bao lâu, tranh thủ thời gian nghiên cứu Lưu Pháp, chuẩn bị lột xác quyền thuật của bản thân.

Tuy nhiên suy tính của hắn nhanh chóng bị phá vỡ, thanh âm lảnh lót của người thiếu nữ lại vang lên bên tai:

- Tiểu đệ, tên ngươi là gì vậy?

- Nha đầu không có phép tắc! Ngươi không biết trước khi hỏi tên người khác, cần báo danh tính của mình ra trước hả?

- Vậy hả? Ta tên là Nguyệt Tu Hoa! Tên ngươi là gì vậy?

- Gọi ta là Việt lão công!

- Việt lão công? Việt lão công, cái tên này nghe thật buồn cười! Việt lão công, ha ha, lão...Khoan đã, lão công? Tiểu đệ đệ, ngươi dám gạt ta!

- Ha ha, ai bảo nha đầu ngươi quá ngờ nghệch!

- Đợi tỷ tỷ hồi phục, nhất định sẽ đánh ngươi một trận!

- Ta lại sợ quá!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau