ĐẾ HOÀNG TÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế hoàng tôn - Chương 166 - Chương 170

Chương 166: Ngắt sen

Cầm trong tay thanh trường đao của Đao Vô Tình, Việt có thể cảm nhận được nó đang giãy giụa hệt như có linh tính vậy, đương nhiên không thể nào có chuyện đó, chỉ đơn giản là bản mệnh linh lực của đối phương đang thôi thúc thanh trường đao này mà thôi.

Thanh trường đao đường nét vẫn còn rất thô, có thể chỉ là đao phôi, hoặc cũng có thể là do đao khách khoái sự đơn giản như vậy. Không rõ làm từ vật liệu gì mà lưỡi đao gần như trong suốt, nhưng có thể khẳng định phẩm cấp cao hơn hẳn Tuyệt phẩm bảo thương mà Việt đang có.

- Trả lại ngươi! 

Thanh trường đao này đã dung nhập bản mệnh linh lực của Đao Vô Tình, Việt căn bản không thể sử dụng, hắn cũng không đủ khả năng hủy diệt nó, vì vậy trả lại là sự lựa chọn tốt nhất. Dù sao thế lực của Vô Sinh Tông không phải chuyện đùa, hắn thì lại không phải kẻ ngu.

Đao Vô Tình nhận lại đao, chậm rãi tra vào vỏ. Thông thường binh khí hay được cất trong không gian chứa đồ, thậm chí mệnh binh còn có thể thu vào bên trong cơ thể, nhưng đao khách hay kiếm khách đặc biệt coi trọng thần binh của mình, nó như là tín ngưỡng vậy, lúc nào cũng phải cầm 

Việt đương nhiên không hiểu những chuyện đó, trong mắt hắn thì đám đao kiếm tu thích xách theo đao là để cho oách chăng, công nhận nhìn cũng thấy ra chất lãng tử ra phết.

Đối thủ tiếp theo của Việt là Kiếm Tu La, không có gì nhạc nhiên khi vị thanh niên đệ nhất kiếm khách này lựa chọn nhận thua. Ngay cả một kiếm Vô Sinh hắn còn không tiếp được, nói gì đến tư cách khiêu chiến Việt chứ.

Theo trận chiến này kết thúc, vòng thứ bốn mươi bảy đã không còn thanh niên đầu sỏ quyết đấu, hứng thú của người xem giảm đi, loại tình huống này không có duy trì liên tục được thời gian bao lâu, đợi vòng đấu này chấm dứt, sắc trời đã tối đen, so đấu ngày hôm nay đã kết thúc.

Một đêm dài không ai có thể ngủ được, vì ai cũng hiểu rằng mai là ngày thi đấu cuối cùng, những trận quyết chiến tối hậu đang chờ.

Ngày thứ hai, bầu trời lất phất mưa nhẹ, rơi xuống mặt đất, lộ vẻ âm u phụ trợ Thiên Nguyệt Cổ Thành càng phát ra vẻ tang thương.

Bên trong đấu trường, người người tấp nập, tiếng cười nói tranh cãi bay vút tới tận trời, chút mưa nhỏ ấy đối với đám tu giả bọn họ mà nói, căn bản không có chút ảnh hưởng nào.

- Hôm nay sẽ diễn ra những vòng đấu cuối cùng, những kẻ mạnh nhất rồi sẽ phải đối đầu với nhau!

- Cứ nghĩ khôi thủ vẫn là chuyện riêng của hai vị Thái tử, không ngờ lại có hai kẻ vô danh một đường giết tới!

- Liên Sinh Liên, Nam Vấn Thiên, Thiên Lý Minh và..., này, thớt hắc mã kia tên là gì vậy nhỉ?

- Phải rồi, ngươi hỏi ta mới nhớ ra! Ai biết tên của tiểu tử kia không?

- Không, ta cũng mải chú ý đến màn trình diễn của hắn quá, đúng là không biết đến tên của hắn!

- Ta hiểu rồi! Có một số gã không hề quan tâm đến danh tiếng, ngươi không đánh bại hắn thì không có tư cách biết tên hắn!

Đem những lời bàn tán của mọi người vào trong tai, Việt có chút không biết nói gì cho phải. Đúng là ngẫm ra cũng thấy lạ, thế quái nào từ đầu đến giờ không có tên khốn nào hỏi tên hắn vậy? Hắn cũng đâu phải cao ngạo như võ sĩ đạo, hỏi tên là nói ngay chứ có gì đâu.

Khẽ lắc đầu, Việt ném mấy suy nghĩ vớ vẩn cùng những lời bàn tán nhạt nhẽo ra sau đầu, bắt đầu tập trung vào tình hình phía trước.

Như vậy là trước mắt hắn chỉ còn ba vòng đấu nữa, một danh ngạch tiến vào Bí cảnh đã nắm chắc trong tay rồi, việc cạnh tranh thứ hạng đối với hắn không mấy quan trọng. Thứ hắn muốn là cơ hội giao chiến với những kẻ mạnh nhất.

Ánh mắt hắn lần lượt nhìn về phía ba người còn lại, cuối cùng dừng lại ở một người quen cũ, là người đã tặng hắn một con ngựa mà ban đầu hắn tưởng mặt hàng vớ vẩn, đến tận khi bán lấy tiền hắn mới biết nó đáng giá thế nào.Đối phương cũng nhìn về phía hắn, con mắt lành lặn sáng rực thần quang, thể hiện sự tinh minh đáng sợ của con người này, nhưng con mắt chột bị che đi kia mới là thứ khiến Việt cảm thấy áp lực.

“Xem ra không phải bị chột!”

Ngày thi đấu cuối cùng của Thiên Nguyệt chiến bắt đầu trong sự chờ đợi của mọi người, và không phụ sự kỳ vọng, ngay trận mở màn đã báo hiệu một ngày thi đấu hấp dẫn ở phía trước.

Nam Phong bảng bài danh thứ 4 và thứ 5, Lục Dương sơn Lục Diễm đối đầu Thiên Diệp môn Diệp Thiên Thủ.

Diệp Thiên Thủ bộ dáng phong khinh vân đạm, Lục Diễm thì hừng hực bức nhân, chỉ từ khí chất đã thấy được sự đối nghịch giữa hai kẻ này.

Đã từng giao thủ với Lục Diễm nên Việt nắm rõ tương đối thực lực của họ Lục, còn Diệp Thiên Thủ thì hắn không quá rõ ràng vì đối phương vừa lên đài đã nhận thua trước hắn rồi. Tuy là Lục Diễm xếp hạng cao hơn, nhưng gã họ Diệp này khiến hắn có cảm giác khó nắm bắt, có mùi nguy hiểm.

Hai vị thanh niên cường giả lừng danh lao vào nhau, gần như ngay từ đầu đã tung ra những sát chiêu của bản thân, có lẽ do đã quá hiểu nhau, hoặc chỉ đơn giản là chướng mắt nhau.

Cuối cùng sau hơn một trăm hiệp, Diệp Thiên Thủ giành được thắng lợi, khiến không ít người phải trầm trồ thán phục không thôi.

Những người còn lại cũng lần lượt lên đài, tiến hành các hồi long tranh hổ đấu, nhưng căn bản không thể nào khiến khán giả thỏa mãn, bởi vì tất cả đều nóng lòng chờ đợi hồi quyết đấu đỉnh phong.

Đến tận lượt đấu thứ 23, quyết đấu đỉnh phong cũng đến. Trong ánh mắt chờ mong của mọi người, Thiên Lý Minh chậm rãi bước lên chiến đài, hắc bào tung bay theo gió càng tăng thêm vẻ phong trần, cộng thêm nụ cười thân thiện luôn thường trực trên môi, khiến mắt nữ hài đều phát sáng.

Đối thủ của hắn, là một tiểu đầu sỏ thực sự, là nhân vật truyền kỳ trong giới thanh niên, phủ bóng ma xuống bao nhiêu anh kiệt, Nam Phong bảng đệ nhất danh, Huyết Liên thái tử Liên Sinh Liên.
- Vốn dĩ tưởng rằng người có thể cạnh tranh đệ nhất với ta chỉ có Nam Vấn Thiên mà thôi!

Liên Sinh Liên chắp hai tay sau lưng chậm rãi nói, vẫn luôn giữ khí độ nhàn nhã nhưng vô cùng có mị lực của mình, nhưng đối thủ của hắn cũng không hề kém cạnh, ít nhất là về khí chất.

Thiên Lý Minh nhún vai đáp: 

- Ta biết ngay rất mạnh, nhưng thú thật ngay từ đầu ta không nghĩ rằng ngươi có thể cạnh tranh đệ nhất!

- Ngươi...

Liên Sinh Liên thoáng chút tức giận, nhưng hắn chỉ dừng lại ở một cái nhíu mày, rất có thể đối phương muốn khích hắn, không nhất thiết phải sinh khí vì chuyện nhỏ như vậy.

- Nhất Bộ Sinh Liên!

Liên Sinh Liên bắt đầu phát động thế công, thong dong bước về phía trước, động tác vô cùng chậm rãi nhưng trong mắt mọi người thì ẩn chứa vô số huyền cơ, dường như mỗi khi chân hắn đặt xuống là vô số hoa sen hiện lên.

Hắc bào tung bay trong gió, Thiên Lý Minh cũng không mở ra song dực bay lên, trên tay hắn xuất hiện một thanh đại kích, cách không bổ tới.

Ầm ầm!

Linh lực ly thể tạo ra kình phong như rồng quá hải, thế không thể đỡ, trong nháy mắt đẩy dạt toàn bộ hoa sen sang hai bên, đánh tới Liên Sinh Liên.

Thế nhưng Liên Sinh Liên thân hình quá mức phiêu hốt, chỉ thấy kình phong mạnh mẽ bổ vào khoảng không, một đóa huyết liên chậm rãi nở ra bên cạnh Thiên Lý Minh, thân ảnh của Liên Sinh Liên cũng từ đó hiện ra, một chưởng đánh tới. Cự li gần, cùng với lực lượng khủng bố, khó mà chống đỡ.

Hắc bào bốc lên cao, trong nháy mắt biến thành một đôi hắc dực cự đại, chỉ khẽ vỗ lập tức biến cả khoảng không xung quanh Thiên Lý Minh bị ràng buộc, tựa như ngục tù vậy, khiến cho một quyền của Liên Sinh Liên trở nên cực kỳ chậm chạp.

Thanh đại kích trong tay Thiên Lý Minh lập tức thừa cơ bổ xuống ngực của đối thủ, chỉ cần bổ trúng lập tức phân ra thắng bại. Thế nhưng thân hình Liên Sinh Liên lại biến mất, chỉ để lại một đóa huyết liên nát vụn.

Thiên Lý Minh đương nhiên biết không dễ dàng đắc thủ như vậy, đôi cánh sau lưng vỗ nhe, thân hình hắn không khác nào thuấn di, xuất hiện ở một phương vị khác, thanh đại kích trong tay bỗng chốc trở nên cực lớn, bổ thẳng tới.

Tia máu phụt ra, lập tức có vô số huyết liên hiện lên bao quanh Thiên Lý Minh, khiến hắn cảm thấy linh lực của mình đang bị hút đi, song dực lay động, hóa thành hai đạo phong nhận chém nát toàn bộ huyết liên.

Hai vị thanh niên cường giả liên tục giao chiêu, Thiên Lý Minh bình thường luôn hòa nhã nhưng khi lên đài lại vô cùng dữ dội, hệt như thiên quân vạn mã, liên tục nghiền ép Nam Phong bảng Đệ nhất danh Liên Sinh Liên.

Sự chênh lệch về thế trận lớn đến nỗi, đến cuối cùng Thiên Lý Minh một kích đánh bại vị Nam Phong Bảng đệ nhất nhân này cũng không khiến khán giả bất ngờ. Một kích khủng bố của hắn để lại trước ngực Liên Sinh Liên một vết sẹo lớn, và để lại trong lòng vị Huyết Liên thái tử này, một vết sẹo còn lớn hơn nhiều.

Trận đấu của Liên Sinh Liên kết thúc, Việt cũng chậm rãi ngồi dậy, bởi vì hắn biết, đến lượt mình lên sàn diễn ngày hôm nay rồi!

Chương 167: Đạp thiên

Kiếm là quân chủ trong binh khí, đao là bá vương trong binh khí, nhưng so với một Đao Vô Tình lãnh khốc băng hàn và một Kiếm Tu La quỷ dị khó đoán, thì Liên Sinh Liên và Nam Vấn Thiên càng giống một bậc quân chủ và bá vương hơn.

Nếu như Liên Sinh Liên toát ra vẻ ung dung độ lượng nhưng đầy cao quý của một bậc quân chủ, thì Nam Vấn Thiên lại mang một thân khí phách thiên thu của một vị bá vương.

Tuy chỉ đứng thứ 2 trên Nam Phong Bảng, nhưng thực lực của Nam Vấn Thiên không hề thua kém chút nào so với người đứng thứ nhất, đây là điều được mọi người thừa nhận. Vì vậy sau khi Liên Sinh Liên bại trận, nếu trận này Nam Vấn Thiên cũng thất bại thì tốt, nếu hắn thắng thì coi như cuộc thi kết thúc. 

Đương nhiên là chẳng có ai mong đợi một kết thúc nhạt nhẽo như vậy, Thiên Nguyệt chiến mười năm có một, vì vậy mà hầu như tất cả đều chờ mong thớt hắc mã này sẽ tiếp tục tạo nên bất ngờ.

Nam Vấn Thiên hiển nhiên rất cọi trọng trận đấu này, việc đối thủ lâu năm của hắn thất bại theo một cách không thể cay đắng hơn khiến hắn biết địa vị của những kẻ như bọn hắn, vốn dĩ chẳng vững bền gì.

Khí thế trên người càng lúc càng thịnh, Nam Vấn Thiên như hóa thân thành một vị bá vương quân lâm trần thế, phách khí quét ngang sơn hà, dù là chiến đài cũng có chút rung động dữ dội.

- Chiến thôi! Phệ Thiên Ấn!

Nam Vấn Thiên ngửa mặt lên trời, dường như câu thông với một lực lượng nào đó ở cõi vô cực, song thủ hợp thành một bổ một chưởng ấn cự đại về phía đối thủ, năm ngón tay che phủ cả bầu trời.

Rõ ràng Nam Vấn Thiên đã nghiên cứu rất kỹ đối thủ của mình, một chưởng ấn này hoàn toàn không sơ hở, căn bản không thể nào né tránh, công kích diện rộng nhưng lại có tính tập trung, một chiêu thức công kích cực mạnh.

Việt cũng không có ý định né tránh, chậm rãi cất bước đi thẳng vào chưởng ấn đang ập tới. Theo mỗi bước của hắn, linh lực quanh quẩn xung quanh dần trở nên bạo liệt, một quyền theo đó như cơn bão chuẩn bị hình thành, dễ dàng xuyên qua chưởng ấn cự đại, không dừng lại mà tiếp tục đánh về phía Nam Vấn Thiên.

Nam Vấn Thiên nhíu mày, mặc dù quyền của đối phương còn chưa tới, nhưng hắn cảm giác bản thân như đang lạc vào trong cơn bão, nhất thời linh lực có dấu hiệu tán loạn, không thể tự chủ được cơ thể.

- Bạo Thiên!

Đúng lúc chỉ mành treo chuông, Nam Vấn Thiên khẽ cắn đầu lưỡi, lập tức linh lực như núi lửa bạo phát, hắn liên tục đánh ra năm chưởng, mỗi chưởng ấn lại bạo tạc rực rỡ hệt như pháo hoa đêm giao thừa, có xu thế hủy diệt phong bạo đang dần hình thành.

Phong bạo bị lực lượng bạo tạc triệt tiêu, nhưng một quyền của đối phương vẫn thừa hư mà nhập, xuyên qua chiến trường bừa bãi nện vào ngực Nam Vấn Thiên với tốc độ đột nhiên gia tăng khủng khiếp.

- Kháng Thiên khải!

Nam Vấn Thiên hét lớn, trên cơ thể tản mác ra một bộ chiến giáp tạo thành từ linh lực, vô cùng rắn chắc, trong giờ khắc quyết định có thể giữ lại một mạng. Thế nhưng trước một quyền của đối thủ, linh lực khải giáp lập tức vỡ nát, trước ngực bị trọng quyền oanh kích máu thịt văng tung tóe, cả người mạnh mẽ văng về phía sau.

Nếu không phải có Kháng Thiên khải, một quyền vừa rồi e rằng đã xuyên thủng cả ngực hắn.

- Ngươi đã thành công làm ta tức giận! Thượng Thiên!

Nam Vấn Thiên hét lớn, song thủ hướng lên cao, khẽ xoay động rồi vỗ xuống, lập tức trên bầu trời xuất hiện một bàn tay khổng lồ lấy thế phách sơn liệt địa, kích phá hư không vỗ xuống.

Cả chiến đài kiên cố cũng không chịu được lực lượng này, ầm ầm chấn động, xuất hiện vô số vết nứt chằng chịt, tạo thành hình dáng cự chưởng lớn đến ba trượng, chỉ có điều mục tiêu nhắm đến thì đã không còn ở đấy.

- Ta thực sự không hiểu, lẽ nào có người đứng yên chờ cự chưởng của ngươi vỗ xuống sao?Việt khẽ lắc đầu, thân hình hắn lại một lần nữa tiếp cận Nam Vấn Thiên, một quyền tĩnh lặng trước cơn bão của hắn lại nện xuống. Nhưng Nam Vấn Thiên hiển nhiên đã phòng bị, song thủ hợp lại muốn chặn đứng một quyền của đối thủ.

Cả người Nam Vấn Thiên bay ngược về phía sau, nhưng thân hình Việt lần đầu tiên bị đẩy lui lại ba bước. Là phách giả trong giới thanh niên, rõ ràng lực lượng của Nam Vấn Thiên không phải chuyện đùa, tuy nhiên thua thiệt chính là thua thiệt, nó thực sự khiến hắn tức điên lên.

- Vấn Thiên!

Nam Vấn Thiên ngửa mặt lên trời, linh lực trong cơ thể điên cuồng thôi động, chỉ thấy trước ngực xuất hiện một chiếc vương ấn bằng đá với đường nét vô cùng thô sơ. Thạch ấn xoay tròn, liên tục truyền những chấn động lên không trung, dường như đang thực sự vấn thiên.

Theo chuyển động của thạch ấn, linh lực trên người Nam Vấn Thiên không ngừng được kéo lên, rất nhanh vượt qua thực lực vốn có của cấp độ, khiến cơ thể hắn hệt như đang bốc cháy vậy.

Rắc!

Lòng bàn chân hắn giẫm xuống, mặt chiến đài không chịu nổi lực đạo, vô số khe rãnh băng khai, không ngừng lan rộng ra xung quanh.

Thời gian không tới nửa cái chớp mắt, khí thế và chiến lực Nam Vấn Thiên đột ngột nâng cao một bước, hắn rít gào một tiếng, cả người từ mặt đất bay lên, thạch ấn xoay tròn ép nát không khí, ở trên không trung ngưng tụ ra một chưởng ấn mạnh mẽ vô xuống, nửa cái chớp mắt nữa trôi qua đã đến trước mặt đối thủ.

Dưới đài, chứng kiến Nam Vấn Thiên đại phát thần uy, lớp thiếu niên thiên tài hoảng sợ thất sắc, bọn họ không nghĩ tới thực lực chân chính của vị Thiên Nam thái tử này lúc bạo phát Mệnh binh lại đáng sợ như vậy, ẩn ẩn xu thế vượt qua cả Nam Phong bảng đệ nhất nhân Liên Sinh Liên.

Thân hình Việt rất nhanh di dời đến một phương vị khác, thế nhưng ngẩng đầu lên vẫn thấy cự chưởng vỗ xuống đầu mình, kèm theo đó là tiếng cười bá đạo của Nam Vấn Thiên.

- Vấn Thiên đã ra, chính là lực lượng của ‘Thiên’, ngươi có thể trốn đi đâu!
Nương theo tiếng hắn đang nói, chưởng ấn càng mở rộng hơn, che phủ cả một mảnh bầu trời, dường như thượng thiên đang thực sự giáng xuống vậy.

- Thiên? Ngươi nghĩ mình là ông trời sao?

Việt nhếch miệng cười, huyết sắc ma văn theo đó hiện lên trên cánh tay của hắn, linh lực ly thể hóa thành vô số sóng nước chậm chờn từng đợt đánh lên bầu trời, nhưng không thể nào cản được cự chưởng đang vỗ xuống kia, hệt như sóng vỗ bờ biển vậy. 

Tuy nhiên hắn cũng chỉ cần có vậy, một quyền theo sóng nước dập dờn đấm lên, chỉ trong chớp mắt sóng vỗ bờ biến thành sóng thần, theo thân hình đang lao lên của Việt đánh thẳng vào cự chưởng khổng lồ.

Huyết lãng điên cuồng phá tan chưởng ấn khổng lồ, thậm chí cuốn theo nó tiếp tục ập về phía Nam Vấn Thiên.

- Cái gì?

Nam Vấn Thiên cước bộ lui nhanh, vừa vặn tránh ra khỏi cự lãng đang ập tới, nhưng vẫn bị kình phong thổi bay về một góc chiến đài.

- Khốn kiếp, Vấn Nam Thiên!

Không chịu nhận thua, Nam Vấn Thiên hét lớn, thạch ấn trước ngực xoay tròn không ngừng phát ra những tiếng rít rợn người, khí thế trên người hắn không ngờ lại tiếp tục được kéo lên, thậm chí vượt qua cả giới hạn chịu đựng của thân thể, bằng chứng là những vết nứt không ngừng xuất hiện trên da thịt hắn.

Một cự chưởng lại vỗ xuống, không lớn như chưởng ấn vừa rồi nhưng lại mạnh mẽ hơn nhiều, chưa đến nơi nhưng sức ép đã ập xuống chiến đài, phong tỏa hoàn toàn đường lui của đối thủ.

- Ta đã nói rồi, ngươi không phải ông trời! Mà dù ngươi có là ông trời thì sao chứ, ta luôn sẵn sàng đạp thiên!

Thân thể Việt thẳng tắp, quanh thân hắn không khí bắt đầu vặn vẹo, phảng phất vân hải bôn đằng, huyết sắc lập lòe như bọt nước bắn lên không ngớt.

Cự ấn ập xuống, thân hình hắn cũng động, huyết lãng cuồng phách, từng tia huyết quang như điện bắn ra, vô cùng quỷ dị lóa mắt.

Cự chưởng mạnh nhất của Nam Vấn Thiên lập tức bị huyết lãng nuốt chửng, hệt như một con thuyền mùa bão giữa đại dương mênh mông.

Sát chiêu bị phá, thân hình Nam Vấn Thiên kịch liệt lui về sau, miệng ứa ra máu, bị phản phệ mà gặp thương. Nhưng hắn cũng không có thời gian lau vết máu, bởi cơn sóng thần của đối phương không dừng lại mà tiếp tục ập về phía hắn, như một con ác quỷ đang đuổi theo con mồi của mình.

Chỉ có điều lần này hắn không né kịp, thạch ấn trước ngực mở ra bức tường phòng hộ, Kháng Thiên khải giáp càng trở nên rõ nét hơn, Nam Vấn Thiên tung ra toàn bộ khả năng, cố gắng chặn lại đợt công kích khổng lồ của đối thủ.

Cơn sóng màu máu hoàn toàn nhấn chìm Nam Vấn Thiên, khán giả căng mắt ra xem, ai cũng muốn biết rốt cuộc Nam Vấn Thiên có thể chống lại một đợt công kích này không.

Huyết lãng rút đi, để lại thân thể tàn tạ rách rưới của Nam Vấn Thiên, nhàu nhĩ không chỉ ở trang phục, mà ở ngay trên thân thể hắn.

Nam Vấn Thiên, bại!

Chương 168: Chung kết

Đánh bại Nam Vấn Thiên, không có gì ngạc nhiên khi vòng thứ 48 gặp Liên Sinh Liên, Việt tiếp tục đánh bại vị đệ nhất danh của Nam Phong bảng này, việc này thực sự khiến hắn sinh ra chút bồi hồi.

Nhớ lại ngày mới đến Thiên Nam đế quốc, được ngồi trong tửu lâu nghe kể về Nam Phong bảng, về Thập cường, và về người đứng ở ngôi Đệ nhất, thực sự khiến hắn cảm thấy áp lực không thôi.

Thậm chí còn có truyền kỳ Đệ nhất danh Nam Phong bảng từng đánh bại cường giả Bước thứ hai, giờ nghĩ lại thấy lời đồn quả nhiên chỉ là lời đồn, căn bản không thể tin được. Có thể Liên Sinh Liên thực sự chém giết một vị cường giả Bước thứ hai, nhưng có lẽ lúc đó người kia đang trọng thương sắp chết, họ Liên chỉ là thuận tay dắt dê mà thôi.

Chiến thắng này khẳng định sự cách biệt giữa hắn, không, phải nói là bọn hắn, và phần còn lại. Bởi vì ở trận đấu sau đó, Thiên Lý Minh cũng đả bại Nam Vấn Thiên, trong một thế trận vô cùng áp đảo.

Vòng đấu thứ 48, vòng đấu cuỗi cùng diễn ra, các thiên tài đều chạm trán kình địch lâu năm của mình. Viêm Linh đánh bại Băng Linh sau một trận chiến cực kỳ diễm lệ; Luyện Bất Hoại cũng hạ gục Tả Kim Thủ; Kiếm Tu La thất bại trước Diệp Thiên Thủ; Thiên Lý Thanh gian nan thắng lợi trước Lục Diễm, đẩy vị thiên tài Lục Dương sơn này xuống đáy của Thập cường.

Đặc biệt, trận quyết đấu tranh hạng ba, Liên Sinh Liên thắng hiểm nửa thức, thêm một lần chiến thắng trước Nam Vấn Thiên, nhưng hắn không chút vui vẻ, ánh mắt đạm mạc hạ đài, chuẩn bị quan chiến trận chung kết được chờ đợi nhất.

Trận đấu này không chỉ trận đấu cuối cùng của thiếu niên cao thủ, cũng là một trận đấu cuối cùng của vòng thứ 49, vô số ánh mắt tụ tập trên người hai người, hô hấp đều ngừng lại.

Việt chậm rãi bước lên đài, gương mặt cực kỳ anh tuấn, bộ dáng nhàn hạ bất cần của hắn khiến không ít thiếu nữ phải say mê.

Thiên Lý Minh cười nhạt, một bước bước ra, ngay lập tức xuất hiện ở đối diện Việt, tốc độ đáng sợ ồn lên một trận kinh hô.

- Bằng hữu, lại gặp nhau rồi! Quả nhiên cảm giác của ta là đúng, ngươi thực sự khó lường!

- Cảm giác sao? Ta thì không tin đâu!

- Không thể giấu được ngươi! Tung ra thực lực mạnh nhất chứ?

- Còn tùy vào thực lực của ngươi nữa! Giết gà, ta không thể dùng dao chuyên mổ trâu được!

Hai người đứng đối mặt nói chuyện với nhau hệt như bằng hữu lâu năm, người thì thân thiện kẻ lại tùy ý, nhưng một cỗ khí thế bễ nghễ thiên hạ không hiểu từ đâu tràn ngập ra, xuyên qua hộ tráo quang mạc khuếch tán ra ngoài.

- Bên trong có ngạo khí!

Đó là nhận định chung của tất cả, hai gã này đều là người như vậy.

Thiên Lý Minh chậm rãi nâng hai tay lên, không thấy có bất kỳ hiện tượng gì xảy ra, linh lực cũng chẳng bùng phát, thế nhưng trên khán đài xung quanh, khán giả bỗng nhiên đồng loạt nghiêng ngả, thân hình đổ lung tung, nhất thời không cách nào khống chế được bản thân.

- Chuyện gì xảy ra vậy?

Xunh quanh bọn họ dường như xuất hiện vô số xiềng xích vô hình, rơi vào nơi giao nhau của các dòng hải lưu, khiến cho bản thân mất tự chủ, chỉ biết phó mặc theo dòng nước.



- Là Khí động, hắn đã chạm đến Bước thứ hai?

Người nhận ra vấn đề chỉ có những vị cường giả Bước thứ hai ở tầng khán đài cao nhất, bởi vì bọn họ cảm nhận được quy tắc thứ hai của thiên địa đang bị khuấy động, được gọi là "Khí".
Đám thanh niên thiên tài nghe thấy vậy thì giật mình kinh hãi, còn đám viên mãn giả đang quan chiến thì hâm mộ không thôi.

Trong số bọn họ có không ít người tùy thời đều có thể bước vào Bước thứ hai, nhưng cái gọi là tùy thời đó, có thể là ngày mai, cũng có thể là mười, hai mươi năm nữa. Cũng có người, cả đời đều bị hai chữ tùy thời đó ám ảnh, chỉ cần bước ra một bước là tiến vào Đệ nhị Bộ, nhưng bước đó, sao mà khó khăn đến như vậy chứ.

Nhưng tiểu tử Thiên Lý Minh này lại hoàn toàn khác. Khí động, chính là khả năng gây ảnh hưởng đến "khí", dù chỉ là những tác động rất mơ hồ mà thôi, nhưng đó mới thực sự chạm vào Bước thứ hai. Chỉ cần đặt chân xuống, là thuận lý thành chương, thành công đột phá Đệ nhị Bộ.

- Bằng hữu, bày ra thực lực chân chính đi!

Thiên Lý Minh khí thế tăng vọt, hắc bào sau lưng chậm rãi biến thành một đôi cánh màu đen khổng lồ giang rộng, hắn mỉm cười thân thiện nhưng không ai cảm thấy hắn dễ chọc hết, thậm chí không nên trêu vào hắn.

- Như ngươi mong muốn!

Việt khẽ cười, thực lực của đối phương vượt ngoài dự đoán của hắn, thực sự khiến hắn cảm thấy vô cùng hứng thú, muốn đánh một trận ra trò.

Trên thân thể hắn, huyết sắc ma văn nhàn nhạt xuất hiện, chậm rãi đậm lên, cuối cùng bao phủ toàn bộ da thịt của hắn. Trên mặt, cổ, tay chân, tại những nơi y phục bị rách khiến cho da thịt lộ ra, có thể thấy được ma văn dày trạt không ngừng động đậy như có linh tính, huyết quang lóe lên quỷ dị, toàn bộ khán giả đều cảm thấy như có tảng đá đè trước ngực, vô cùng khó thở.

Chỉ trong chốc lát một gã thanh niên trẻ tuổi nhiệt huyết đã hóa thành một gã ma vương lãnh khốc, nụ cười nhếch một bên mép càng khiến hắn trở nên quỷ dị, làm cho người chứng kiến phải cảm thấy lạnh gáy.

Lần đầu tiên, hắn thôi động huyết sắc ma văn bao phủ lấy toàn bộ thân thể, chính thức hóa thành Thiên Ma!

- Nhất trọng Thể tu, thực sự là nhất trọng thiên thể tu!

Luyện Cương Tông tông chủ bật người dây, âm thanh có chút khó khăn, không thể tin nổi vào mắt mình.

- Luyện huynh, Nhất trọng Thể tu là gì vậy?Có vị chưởng giáo lên tiếng hỏi, những người trong đấu trường đều dỏng tai lắng nghe.

- Thể tu, có thể dùng lực lượng thân thể đơn thuần đánh xuyên qua các tầng trời. Nhất trọng Thể tu, có thể đứng dưới mặt đất, dùng lực lượng nghiền ép cả tầng trời thứ nhất, vì vậy được gọi là Nhất trọng thiên Thể tu! Vốn dĩ, chỉ có bước vào Đệ nhị Bộ, như ta chẳng hạn, mới có thể đạt tới Nhất trọng thiên, không ngờ tiểu tử này lại biến thái như vậy!

Luyện Cương tông chủ cười khổ, ngồi phịch xuống ghế, bộ dáng dường như được giải thoát. Vốn dĩ Luyện Bất Hoại thất bại hắn không có cảm giác gì, nhưng thất bại trong cuộc chiến thân thể, khiến hắn luôn cảm thấy không cam lòng. Giờ biết được đối phương đã đạt tới Nhất trọng thiên, lại cảm thấy thanh thản.

- Ngay cả trong Luyện cương tông bọn ta, không ít trưởng lão cũng chưa đạt đến Nhất trọng thiên đâu!

Lời sau cùng của hắn rất nhỏ, nhưng đủ để toàn trường nghe thấy, lập tức những tiếng kinh hô thất thanh, sợ hãi, khâm phục, ngạc nhiên... mang theo đủ các loại cảm xúc vang lên.

- Quá khoa trương! Thực lực bọn họ sao lại mạnh đến như vậy chứ? Đây còn là phạm trù Đệ nhất Bộ sao?

- Dù là cường giả Bước thứ hai, có lẽ cũng chỉ đến như vậy mà thôi!

- Cách đây tương đối lâu, ta từng gặp họ ở Phần Thiên Mạc. Khi đó xảy ra Thú triều, hai người bọn họ từng hợp sức trảm sát một đầu Ngũ cấp linh thú!

- Trảm sát Ngũ cấp linh thú? Không thể nào!

- Mà khi đó bọn họ vẫn chưa mạnh đến như thế này! Bây giờ một trong hai người này, e rằng đều có năng lực chống lại cường giả Bước thứ hai!

Mọi người trợn mắt líu lưỡi, không dám tin tưởng.

Trên tầng cao nhất, Phi Vân lão nhân hơi sửng sốt, vốn dĩ lão cho rằng tiểu thiếu chủ đạt đến “Khí động”, coi như nắm trong tay ngôi vị khôi thủ, không thể ngờ tên tiểu tử từng có duyên gặp gỡ mấy lần kia vẫn còn ẩn giấu sâu như vậy, là một vị siêu cường luyện thể giả.

Tả Kiếm đứng ở bên cạnh có chút vui mừng, nếu như để Thiên Lý Minh đạt đệ nhất, e rằng lão bằng hữu này của hắn sẽ lỗ mũi hếch lên trời mất, đến muốn kiếp hắn cũng phải nghe lão lải nhải khoe khoang.

Hung khí đáng sợ tràn ngập hư không, đâm thủng không khí, khiến cho ảnh hưởng của “Khí động” càng trở nên hỗn loạn, những kẻ có chút yếu kém đều không kiềm được mà thổ huyết, nhanh chóng lui về sau.

- Tốt, đủ hung! So với Kiếm Tu La còn hung hơn!

Khí thế không hề khuếch tán, Thiên Lý Minh thu nạp khí thế, hình thể không tính cao to lại tựa như một ngọn núi cao không thể với tới. Đông đảo nữ tử trẻ tuổi thấy một màn như vậy, trái tim đập loạn, khuôn mặt đỏ ửng lên.

- Nhiều lời vô ích, chiến đi!

Từ chiến vừa ra, chiến ý xuất hiện như một thùng dầu đổ vào ngọn lửa đang cháy, khiến hung sát lệ khí càng tăng lên, khuếch tán nập trời. Tất cả mọi người phảng phất thấy được một đầu hung thú nhân gian đang thức giấc, tâm thần khẽ động, liền có thể tàn sát chém giết, sinh linh đồ thán.

- Hay lắm! Vậy thì chiến!

Trận chung kết chính thức bắt đầu!

Chương 169: Quyết chiến

Song dực lay động, Thiên Lý Minh xuất hiện trên bầu trời, đôi cánh khổng lồ vỗ mạnh, đại kích trong tay mang theo khí thế khổng lồ bổ xuống. Không dài dòng tốn thời gian, vừa ra tay lập tức sử ra công kích cực mạnh.

Việt cũng không chịu thua kém, hung sát lệ khí ngưng tụ thành ma văn cuồn cuộn bốc lên, hắn chuẩn bị lao lên lấy cứng chọi cứng với đối thủ.

Ầm! 

Thế nhưng chiến đài chấn động mạnh, tạo thành một cái khe nứt, chợt, không gian nơi Việt đang đứng trong nháy mắt kéo căng ra, sụp đổ hình thành một cái thiên địa lao lung, đẩy hắn nhốt trong đó.

- Thiên Địa Nhất Kích!

Cùng lúc đó, khí thế của Thiên Lý Minh cũng ập tới.

- Đây chính là cái gọi là quỹ tích vận động của thiên địa sao?

Việt hừ nhẹ, song thủ từ tốn đưa lên, các ngón tay theo đó chậm rãi nắm lại, hung sát lệ khí theo ma văn trên da thịt bùng phát dữ dội, lực lượng khủng bố theo đó nện lên lao lung của Thiên Lý Minh.

Hai cỗ lực lượng va chạm, lập tức khiến hư không vặn vẹo, chiến đài kinh lịch vô số trận chiến đấu cũng chỉ có chút bị hao tổn, vậy mà bị áp lực này cày ra một cái hố sâu, kình khí cuồng bạo khiến da đầu tê dại.

- Phong sinh...

Thân thể được tự do, một quyền thong dong đấm lên, nhưng chỉ trong nháy mắt đã tới trước mũi kích của Thiên Lý Minh, phong mang đáng sợ tung hoành bát phương, khiếp sợ thế nhân.

-...Thủy khởi!

Phong bạo hung lệ đáng sợ cuốn theo huyết sắc linh lực khuếch tán cuồn cuộn như đại dương chi nộ, huyết lãng điên cuồng, dưới ánh mắt ngây dại của mọi người bổ thẳng vào đại kích.

Ầm ầm!

Không khí bạo động, lực va đập đáng sợ hình thành kình khí lành lạnh mắt thường có thể thấy được, phong đài quang mạc cũng chịu không nổi lực phá hoại của hai người kết hợp, bành trướng ra ngoài đến cực hạn, trong âm hưởng ba ba, xuất hiện từng đạo lỗ hổng thật nhỏ, kình khí tàn dư theo lỗ hổng lao ra, dường như một đạo quang trụ, liếc mắt nhìn lại cả chiến đài tựa như con nhím.

Quang tráo phòng hộ của chiến đài, vậy mà bị phá vỡ!

Xung quanh chiến đài có rất nhiều thanh thiếu niên thiên tài đang quan chiến, mắt thấy quyền kình khí kích bắn qua, thanh niên một đời đều kinh hô, thi triển ra tuyệt chiêu thủ hộ bản thân, một bước thối lui đến chỗ xa

- Quá đáng sợ, chỉ là kình khí dư ba để chúng ta toàn lực ứng phó!

Có thể nói chênh lệch giữa hai người trên đài với phần còn lại đã quá rõ ràng rồi, nhưng trực tiếp cảm thụ được sự chênh lệch đó lớn đến mức nào, trong lòng càng phát ra khiếp sợ.

Một góc chiến đài, chỗ ngồi của đội ngũ đến từ Cổ Nguyên quốc, một người đã từng có duyên gặp gỡ Việt một lần là Khoái kiếm Tiêu Phong, lúc này đang chìm trong ngỡ ngàng. Ngồi bên cạnh hắn chính là đại sư huynh của Thiên Sơn kiếm trang, Thiên Sơn công tử, cũng chìm trong hoảng sợ.

Lần này đám anh kiệt Cổ Nguyên quốc bọn họ tiến đến Thiên Nguyệt chiến với nhiệt huyết tràn trề, việc đột phá khiến họ có tự tin rất lớn, nhưng đến nơi này mới biết được bọn họ chẳng khác nào những đứa trẻ, may là qua được Tam quan khảo nghiệm, cũng đủ để sĩ diện với đời rồi.

Nhưng lúc này cảm thụ được sự khủng bố, bọn họ đột nhiên nhận ra suy nghĩ của mình thật ấu trĩ biết bao nhiêu, nhất thời một cỗ đấu chí hừng hực bừng lên, như ngọn lửa thiêu đốt toàn bộ những yếu hèn trong lòng, Thiên Sơn công tử ánh mắt bắn ra hàn ý, trầm trọng lẩm bẩm:

- Ta phải đến nơi đó!Trên chiến đài, hai đối thủ không hẹn mà cùng thối lui đến mấy chục thước, một lần đối chiêu vừa rồi ẩn chứa ý tứ thăm dò, cũng không phải lực công kích mạnh nhất của bọn họ.

- Khí động, đã chạm vào Bước thứ hai, đúng là lợi hại!

Lần đầu tiên Việt cảm thụ được áp lực thật lớn, nếu còn không liều mạng đem hết toàn lực ra để chiến, rất có thể thất bại, gã Thiên Lý Minh này rõ ràng không phải một con gà để hắn tùy tiện vặt lông.

- Nhất trọng thiên Thể tu thật không đơn giản, ngay cả Khí động cũng không thể khống chế!

Thiên Lý Minh chậm rãi nói, linh lực trong cơ thể vận chuyển cực nhanh, song dực mở rộng khiến khí thế không ngừng lên cao, từng đợt phong quyển xuất hiện khiến y phục bay phần phật, vô cùng lãng tử.

Ở phía đối diện, Việt cũng đồng dạng súc thế, xung quanh hắn trở nên vô cùng tĩnh lặng, còn ở trung tâm lệ khí quẩn quanh, khiến cho người ta có cảm giác như cả thiên địa đều quy về một mối.

Ầm!

Hầu như ở trong nháy mắt, hai người đều hướng đối phương phát động thế tiến công mãnh liệt.

- Lôi Đình Vạn Mã!

Đôi cánh khổng lồ màu đen vỗ một cái, chỉ thấy có chớp lam lóe lên, đó chính là màu sắc lôi điện, chỉ thấy thân hình hắn như tia chớp lao tới, đại kích trong tay hắn hóa thành điện quang cuồng phách, mang theo phiêu miểu chi ý, tốc độ nhanh vô cùng.

- Bình Thủy An phong!

Việt bước lên một bước, một quyền đánh ra, không khí tĩnh lặng đột ngột chuyển biến, chỉ thấy phong bạo điên cuồng gào thét, chỉ trong chớp mắt oanh thủng cả không khí phía trước, mang theo ý chí hủy diệt đánh tới.

Thình thịch!Lôi đình cường liệt bá đạo cùng phong bạo mênh mông cuồn cuộn va chạm với nhau, cả luận võ đài run rẩy, mặt đài đá vụn bay lên, tạo thành trạng thái tĩnh quỉ dị, sau một khắc, không khí như nước sôi ba động kịch liệt, kình khí cuồng bạo hướng bốn phương tám hướng phóng xạ, ầm ầm nổ tung.

Dù mang lực lượng được xưng tụng có thể đánh thủng cả Nhất trọng thiên, nhưng Việt cũng dừng không được thân thể, bị khí kình chấn đến ngoài trăm mét, hiển nhiên một kích của Thiên Lý Minh không hề tầm thường. 

- Một kích cùng song dực hoàn mỹ dung hợp thành nhất thể, hơn nữa mang theo ý chí lay động cả thiên địa, phong bạo cũng bị đánh tan! Bước thứ hai, quả nhiên không phải đùa!

Phía bên kia Thiên Lý Minh cũng không dễ dàng gì, hắn lùi ít hơn Việt cả chục mét, nhưng đấy là do có đôi cánh để giữ thăng bằng mà thôi.

- Ha ha, bằng hữu, kế tiếp sẽ là một kích mạnh hơn!

Thiên Lý Minh cười lớn, không còn là nụ cười mỉm hòa đồng nữa, mà là nụ cười có phần điên cuồng, phóng túng, mang theo nét đặc trưng của những kẻ thuộc về Phi Mã Mục Trường.

- Thiên Quân Vạn Mã!

Đôi cánh khổng lồ vỗ mạnh, những thanh âm gào thét hùng tráng như vọng về từ chiến trường cổ xưa, nơi thiên quan vạn mã chém giết khốc liệt, cảm giác bi thương tráng lệ này khiến người ta như quay cuồng, không thể nào phân biệt được phương hướng nữa rồi.

Đao Vô Tình lùi về sau mấy bước, ánh mắt nhìn chằm chằm vào chiến đài, hắn biết rằng một kích này so với Vô Thức đao của hắn, còn khủng khiếp hơn rất nhiều, không cắt đứt thức cảm, mà điều khiến luôn thức cảm của đối thủ.

Công kích từ bốn phương tám hướng bổ tới, nhưng Việt không nao núng, hung sát khí hóa thành những cổ văn kỳ lạ cuồn cuộn bốc ra xung quanh, sinh linh đồ thán xua tan khí thế chiến trường, tạo ra tràng cảnh hỗn loạn nhưng cũng rất hòa hợp.

Chiến tranh nổ ra, sinh linh đồ thán, đó là chân lý muôn đời!

- Phong Sinh Thủy Khởi!

Việt tung ra một quyền, tứ đại ấn mang theo hung khí cuồn cuộn hóa thành bạo vũ hồng thủy ập tới phía trước.

Tạp sát tạp sát!

Một màn quỉ dị phát sinh, một kích của Thiên Lý Minh khí phách giang hà, hùng bá thiên hạ, thế nhưng mặc kệ mạnh mẽ ra sao, đều không thể phá vỡ huyết sắc cự lãng, tựa hồ như sóng nước thực thụ, có hiệu quả tự động tu bổ, không ngừng từ trong hư không hấp thu lực lượng, càng lớn mạnh hơn.

Thời gian chỉ qua một cái chớp mắt, mới thứ đồng thời bạo liệt, hỗn hợp lại với nhau, tạo ra một cơn lốc kình khí kinh khủng, điên cuồng bạo tạc.

Phanh!

Lưng dán tại phong đài quang mạc, trong miệng cảm giác ngọt ngọt, tơ máu từ khóe miệng ứa ra, lần đầu tiên Việt bị thương ở Thiên Nguyệt chiến này

Phía trên bầu trời, Thiên Lý Minh cố gắng lấy lại thăng bằng, trước ngực hắn y phục bị vặn nát để lộ ra những múi cơ như tạc tượng, có thể thấy rõ máu tươi không ngừng rỉ ra.

Kết quả, lại là bất phân thăng bại!

Chương 170: Ngang tài

Trên khán đài, những tiếng hít vào vang lên, cả đám thanh thiếu niên dại ra, chiến đấu thảm liệt vượt quá tưởng tượng của bọn họ, ngay cả quang tráo phòng hộ đã được chữa trị và gia cố nhưng lúc này tựa như quả bóng cao su liên tục phình lên, thường thường có lưỡng đạo kình khí bắn ra.

- Cái này vẫn là chiến đấu của Đệ nhất Bộ sao? Giao đấu giữa cường giả Bước thứ hai cũng không có lợi hại như vậy nha!

- Không sai! Trình độ bọn họ đã có thể so với cường giả mới bước vào Đệ nhị Bộ, công kích thậm chí còn ẩn ẩn vượt qua! 

- Kết thúc trận so đấu đỉnh phong này, về sau Thiên Nguyệt chiến khó có thể kiếm được một trận đấu hay như thế này, thậm trí trong mấy trăm năm tới cũng khó có thể có được!

Mọi người chấn động không gì sánh được, chiến đấu tiến hành đến bây giờ, đã vượt qua tưởng tượng của bọn họ, không ai biết kế tiếp còn gặp phải cái dạng tình huống gì.

- Ghê tởm!

Lý Minh nổi giận, gương mặt ẩn hiện gân xanh, dường như muốn xông tới liều mạng, thì một bàn tay đột nhiên đặt lên vai hắn, linh lực êm dịu truyền vào khiến hắn trở nên bình ổn, thanh âm của phụ thân cũng vang lên bên tai:

- Minh Nhi, có những việc cần phải giấu đi, không cần vì cơn giận nhất thời mà tự diệt bản thân!

- Phụ thân, con muốn đến nơi đó!

Hít sâu một hơi, Lý Minh trầm giọng đưa ra quyết định.

Trên không trung, Thiên Lý Minh đưa tay xé toạc chiếc áo của mình, để lộ ra toàn bộ phần thân trên vạm vỡ, kết hợp với đôi cánh màu đen khổng lồ cùng một bên mắt bị chột, càng khiến hắn trông có vẻ điên cuồng.

- Bằng hữu, quá sảng khoái!

Song dực lay động, thân hình của Thiên Lý Minh biến mất, trong nháy mắt đã xuất hiện ở vị trí mà Việt vừa mới đứng, đúng là vừa mới đứng, bởi không hề có dấu hiệu báo trước, thân ảnh hắn đã xuất hiện ở một vị trí khác.

- Tốc độ nhanh vậy sao?

Thiên Lý Minh kinh ngạc, thân hình lại một lần nữa biến mất.

Trong tầm mắt của mọi người, chiến đài rộng lớn ngay cả bóng người đều nhìn không thấy, chỉ nhìn thấy một những ảnh tử không ngừng lóe lên.

- Không ngạnh kháng mà chuyển sang so tốc độ sao? Sao tốc độ của tiểu tử kia lại nhanh như vậy chứ?

Tả Kiếm quay sang hỏi lão bằng hữu. Phi Mã Mục Trường nổi danh với tốc độ khủng khiếp, nhưng tên tiểu hắc mã kia không hề thua kém chút nào, thân pháp như vậy quá đáng sợ.

- Không phải thân pháp, hắn chỉ di chuyển đơn thuần mà thôi, nhưng tốc độ thì quá nhanh!

- Này lão Vân, hình như ta nhìn thấy bóng dáng của một con liệt mã thì phải, không không, đúng hơn là phần thân của phi mã. Nhìn tên tiểu tử này như hóa thành một gã Nhân mã vậy!

Lời nhận xét của vị trưởng lão Tả gia hoàn toàn chính xác, Việt đang thúc giục Nhân Mã Ấn liên tục di chuyển trên chiến đài, thực tế tốc độ của hắn vẫn thua đối phương một chút, chẳng qua nhờ Ma Kết Ấn mà chiếm được tiên cơ.
- Thiên Mã Hoành Không!

Thân ảnh Thiên Lý Minh đột ngột hiện ra, song dực bổ ra một gợn sóng âm lan tới một góc chiến đài, đúng lúc thân ảnh của Việt cũng hiện ra, bị đối phương đón đầu quỹ đạo di chuyển.

Huyết sắc ma văn như có sinh mệnh không ngừng phun ra hung sát khí, theo cánh tay trái của Việt cuồn cuồn dâng lên, những ngón tay dày trạt huyết văn như một chiếc kìm chặn đứng gợn sóng âm vô hình kìa.

Không khí chấn động kịch liệt dư kình bắn tứ tung, quang tráo phòng ngự rung chuyển dữ dội, đến lúc này đám thanh thiếu niên mới nhận ra Thiên Lý Minh vừa phát động công kích, đủ thấy một chiêu Thiên Mã Hành Không đáng sợ đến mức nào, không chút dấu vết.

Nhưng để đánh ra một kích này, Thiên Lý Minh cũng có chút dừng lại, Việt nắm bắt lấy cơ hội này, ngay lập tức cách không đấm ra một quyền, từ trong không khí nhanh chóng xuất hiện những ba động theo cường độ tăng dần, khi đến gần Thiên Lý Minh thì hóa thành một phong quyển khổng lồ gào thét.

Thiên Lý Minh dường như cũng đã biết trước, ngay sau khi xuất chiêu thì thân hình lại biến mất, trong chớp mắt đã lui ra ngoài mấy trượng. Nhưng phong bạo đột ngột chuyển hướng, không những không tán đi mà còn mạnh hơn cuốn về vị trí mới của Thiên Lý Minh.

- Cũng đọc được hướng di chuyển của ta sao?

Thiên Lý Minh không kịp né tránh, đại kích trong tay bổ tới, song dực cũng trợ lực vỗ mạnh, tạo ra một kích khổng lồ đánh thẳng vào trung tâm phong bạo, xé toạc nó ra làm trăm ngàn mảnh. Quyền kình tán loạn bay tứ tung, tự động ngưng tụ lại thành những tiểu phong bạo va vào quang mang phòng hộ chiến đài, ngay lập tức khiến quang tráo thủng lỗ chỗ.

Trên khán đài đông đảo tu giả Bước thứ nhất miệng lưỡi khô khốc. Nếu như không phải quang tráo này có khả năng tự chữa trị, hơn nữa mỗi lần đều gia tăng sức mạnh, thì e rằng những lần Thiên Nguyệt chiến tiếp theo khó mà đảm bảo diễn ra an toàn.

Song phương lại tiếp tục giằng co quyết đấu, Thiên Lý Minh với tốc độ khủng khiếp của mình, liên tục phát động thế tiến công tối mãnh liệt. Mà Việt thì thúc giục Nhân Mã và Ma Kết lưỡng ấn, không ngừng né tránh ra, hơn nữa bắt được cơ hội, trở lại lấy phản kích hung hiểm. Mọi người quan chiến chỉ nghe nghe thấy tiếng oanh kích, cùng với phong đài quang mạc một lần lại một lần rung chuyển. 

Phanh!

Lúc này đây, chiến đài quang mạc trực tiếp bị xé rách, quyền kình và phong nhận hỗn hợp với nhau, hướng về thanh thiếu niên bốn phía mà trùng kích tới, hiển nhiên hai bên vừa phát ra sát chiêu của mình.

Đám thanh niên thiên tài rùng mình, vô số chiêu thức tung ra ngăn chặn dư ba của cuộc chiến, nhưng dù đã tung hết sức nhưng không ít người bắn về phía sau, miệng phun ra máu.- Tất cả lùi ra khỏi đấu trường!

Thanh âm của một vị chưởng môn vang lên, đám thanh niên tuấn kiết nhanh chóng lùi ra bên ngoài quang tráo bao quanh đấu trường. Quang tráo này dủ là cường giả Bước thứ hai cũng không thể lay chuyển, công kích của hai người kia dù mạnh đến mấy cũng bị hấp thu mất. 

- Mã đạp giang hà!

Trên chiến đài, Thiên Lý Minh một kích bổ tới, lại tiếp tục xuyên thủng quang tráo, nhưng đối thủ của hắn đã tránh thoát trong gang tấc. Tuy nhiên Thiên Lý Minh đã sớm có chuẩn bị, phán đoán phương hướng né tránh của Việt, lưng uốn lượn, song dực vỗ mạnh tạo ra một gợn sóng âm bổ vào khoảng không.

- Phi Mã Động Thiên!

Sóng âm mênh mông cuồn cuộn phô ra, dường như lãng tố cuộn trào mãnh liệt, lại dường như tòa kỳ sơn hiểm trở hướng phía đối thủ đè ép tới, phong tỏa toàn bộ không gian, vô phương trốn tránh.

Trong lòng Việt biết đã mất đường lui, lập tức cuồng quyền cách không phách tới. Hải dương bạo động, cao sơn đổ nát, quyền kình như một cơn bão quét đến trực tiếp phá hủy gợn sóng âm kia, tự nhiên bản thân phong bạo cũng hóa thành hồ quang nhỏ vụn tiêu tán.

Thân hình của Thiên Lý Minh chấn động, song dực vỗ một cái lấy lại thăng bằng, nhưng khiến không khí của đấu trường chao đảo, không ít kẻ thực lực chưa đủ phải nghiên mình, không thể trụ vững.

- Bằng hữu, giao chiến quả thực sảng khoái! Tuy nhiên thời gian cũng đủ, một kích phân thắng bại, thế nào?

Làm thiếu niên vương giả một đời, Thiên Lý Minh đương nhiên vẫn muốn lưu lại cho bản thân một con bài chưa lật để phòng ngừa bị người xem thấu thực lực, đối mặt bị động, chỉ là trận chiến này thực sự khiến hắn hưng phấn, mọi thứ đều ném hết ra sau đầu.

- Được, ta cũng muốn dùng đến sát chiêu tối hậu của mình!

Việt gật đầu đồng ý, Huyết hai bắt đầu có dấu hiệu bạo động, ma văn cổ lão chậm rãi ngưng tụ tại cánh tay phải, dường như toàn bộ lực lượng thiên địa đều tập trung về nơi đây.

- Bọn họ còn có con bài chưa lật?

- Hai gã này có phải là người hay không chứ?

Đám tu giả quan chiến triệt để chết lặng, chỉ cảm thấy cả đời này cũng không có gặp qua tu giả Đệ nhất Bộ lợi hại như vậy.

Nếu như nói thực lực hai người vừa thể hiện đã đủ sánh vai với cường giả Bước thứ hai bình thường, thì nếu tung ra con bài chưa lật, trảm sát cường giả Đệ nhị Bộ cũng không phải nói chơi.

- Rốt cuộc sát chiêu tối hậu của họ mạnh đến mức nào chứ?

Mọi ánh mắt đều đổ dồn lên chiến đài, thời khắc này không ai dám nháy mắt, vì sợ rằng sẽ bỏ qua thời khắc quyết định của trận chung kết.

Chờ đợi đến giờ phút này, lẽ nào uổng công sao?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau