ĐẾ HOÀNG TÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế hoàng tôn - Chương 161 - Chương 165

Chương 161: Thể chiến

Trận đao kiếm chi chiến kết thúc, mọi người trên khán đài mới hoàn hồn, cảm xúc bị nén lại giờ như hồng thủy ập đến khiến không ít người run chân khuỵu xuống.

- Đặc sắc đặc sắc! Đao Vô Tình không hổ là tiểu cự đầu gần với Liên Sinh Liên và Nam Vấn Thiên, Quỷ Kiếm Tu La cũng không ngăn nổi hắn!

- Quả thực vô cùng đặc sắc, nhưng ta hoàn toàn không nhìn thấy gì, không biết cuối cùng bọn họ phân thắng bại thế nào! 

- Buồn cười! Nếu ngay cả ngươi cũng nhìn ra thì còn gì đặc sắc nữa!

Hai người xuống đài, tâm tình mọi người không hề nguội đi, những trận tiếp theo cũng rất hay nhưng hoàn toàn bị lu mờ, khán giả vẫn chưa hết nguôi ngoai sau trận đao kiếm chi tranh.

Cũng không có gì khó hiểu vì đó không đơn giản là cuộc so tài giữa hai vị thiên kiêu mà là cuộc chiến giữa hai dòng tu giả đông đảo bậc nhất, đao tu và kiếm tu. Kiếm là quân chủ, hùng tài đại lược; đao là bá vương, khí phách thiên thu; đao kiếm chi tranh, kéo dài từ muôn đời này.

Việt cũng thượng đài, đối thủ của hắn lần lượt là Kinh Nhật công chúa, Lôi chi công chúa, Quỷ Trảo Thiết Hổ, Đại đao Đơn Hùng, Phong trung phi Phí Thanh, nói chung là những nhân vật bài danh trong khoảng từ 12 đến 20 trên Nam Phong Bảng, đương nhiên bọn họ không dại dột mà phí sức, đều lựa chọn bỏ quyền.

Đến vòng thứ 38, Việt mới gặp một đối thủ thực sự khiến hắn cảm thấy hứng thú, đối phương không lựa chọn nhận thua, đương nhiên, một nhân vật nằm trong Thập cường của Nam Phong Bảng, làm sao có thể đơn giản nhận thua được?

- Luyện Bất Hoại, bài danh thứ chín trên Nam Phong bảng, không biết hắc mã kia có tiếp tục gây bất ngờ hay không?

- E rằng khó đấy, Luyện Bất Hoại không phải nhân vật tầm thường, nổi danh với phòng ngự cực mạnh, dù có thực lực hơn hắn muốn thắng cũng rất khó!

Đem những lời bàn tán của mọi người vào tai, Việt hứng thú quan sát kẻ trước mắt hắn.

Thân hình gầy gò mảnh khảnh, lại có chút yếu ớt như cây cối mùa thu, trơ trọi một góc, bất cứ lúc nào cũng có thể sụp đổ, căn bản không có chút liên hệ nào với một luyện thể giả mạnh mẽ.

Đột nhiên cơ thể Việt truyền ra những dao động, các tế bào trong cơ thể hắn không tự chủ được sục sôi, như một con thú đói lâu ngày đang ngủ yên gặp được con mồi yêu thích bắt đầu rục rịch trở dậy.

Những cổ văn đỏ như máu chậm rãi xuất hiện trên làn da trắng trẻo của hắn, tuy rất mờ nhạt nhưng vẫn có thể thấy được lốm đốm chút ít, điều quan trọng là chúng tự động hiện lên chứ hắn không hề thôi động gì cả.

- Ngươi cũng là một luyện thể giả?

Đang lúc muốn tìm hiểu nguyên nhân của tình trạng này thì phía trước đột nhiên truyền đến thanh âm của Luyện Bất Hoại, Việt vội vàng ngẩng đầu lên nhìn thì thấy đối phương đang dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm hắn.

Điều đáng nói là thân thể gày gò của đối phương dường như cũng có chút run rẩy, có thể lờ mờ thấy được làn da chai sạn đang rục rịch như các cơ thịt bên trong sắp phá núi mà ra vậy.

- Giữa Thể tu luôn có sự tranh đấu, chỉ cần gặp nhau là cơ thể sẽ có cảm ứng, tự động phát ra những khiêu khích!

Thấy đối phương không trả lời, Luyện Bất Hoại tiếp tục giải thích, trong ánh mắt toát ra sự khát vọng, khát vọng được chiến một trận, cuộc chiến giữa hai Luyện thể giả chân chính.

- Vậy hả? Ta cũng có thể coi là một Luyện thể giả, nhưng gọi là Thể tu thì không chính xác lắm!

Việt hiểu ra vấn đề, khẽ gật đầu thừa nhận, thực tế thì hắn không quá mê đắm con đường Luyện thể, nhưng bản thân hắn cũng có thể coi là Luyện thể giả, không sai chút nào.
- Ha ha ha! Hay lắm, ngươi không phải là Thể tu, nhưng lực lượng thân thể của ngươi khiến ta cảm thấy phấ khích!

Luyện Bất Hoại cười lớn, khí thế của hắn không ngừng bành trướng, một cỗ khí thế vô cùng đặc biệt, vô cùng chân thật, khiến không khí cũng bị đè ép co rúm lại, tạo ra những ba động vô cùng lạ mắt. Đây chính là khí thế của Thể tu, hình thành do lực lượng toát ra của từng tế bào.

Phía đối diện, Việt cũng không chút nào kém cạnh, từng đạo cổ văn đỏ như máu dần dần hiện rõ, không gian xung quanh bị đè ép tạo ra những tiếng nổ lốp bốp, hình thành nên sự đối kháng khí thế vô cùng cường liệt.

- Chuyện gì vậy? Tên hắc mã này cũng là Luyện thể giả?

- Nhìn khí thế của hắn kìa, không hề thua kém chút nào so với Luyện Bất Hoại!

- Lẽ nào lại vậy?

Toàn trường trở nên xôn xao, Luyện Bất Hoại không nghi ngờ gì chính là đệ nhất thanh niên Thể tu, một thân lực lượng được tôi luyện trong cương khí vô cùng mạnh mẽ, mỗi quyền đều có thể đánh sụp cả ngọn núi. Không biết ở đâu đột nhiên chui ra một tên tiểu tử có thể đối kháng lại Luyện Bất Hoại như vậy chứ?

Đúng lúc này thì Luyện Bất Hoại bắt đầu hành động. Hắn phát ra một tiếng thét lanh lảnh, khiến cả đấu trường đều phải rung chuyển, lá cây điêu linh, cả chiến đài vô tận chìm trong sát khí.

- Dùng thân thể phân thắng bại đi! Thập Vạn Cương quyền!

Luyện Bất Hoại vừa ra tay đã thi triển tuyệt học, cơ thể gầy gò của hắn lao tới, cả người hừng hực kim quang, tỏa ra ánh sáng chói mắt.

Việt ánh mắt trở nên nghiêm nghị, thực lực của hắn đương nhiên thừa sức đánh bại Luyện Bất Hoại, nhưng dùng thân thể thì không quá chắc chắn. Ánh mắt hắn tỏa ra tia sáng lành lạnh, từng tế bào phát ra tiếng nổ như sấm, một cỗ huyết quang tà dị theo cổ vắn tỏa ra.

“Ầm” một tiếng, hắn trực tiếp vung hữu quyền dùng mạnh chọi mạnh, dùng cứng chọi cứng đánh thẳng tới Luyện Bất Hoại.

Thiên Ma Thể bày ra trước mắt quần hùng, rung chuyển cả chiến đài, huyết quang sôi trào mờ mịt thổi quét bốn phương tám hướng, khí nuốt núi sông. Từng đoạn cổ văn huyết sắc soi rọi cả hư không, dường như đưa mọi người trở về một thời kỳ xa xưa nào đó.Mọi người rung động không hiểu!

- Bất Hoại Kim Cương, ai dám tranh phong! 

Luyện Bất Hoại rống to, thể hiện rõ ý chí một đi không trở lại của Thể tu. Toàn thân hắn tinh khí thần sôi trào, làn da chai sạn xuất hiện những vết nứt mà từ đó không ngừng có kim khí trào ra, hắn gần như hóa thành một mảng kim quang, va chạm tới.

"Ầm!"

Một kích này thật kinh thiên động địa, lưỡng quyền đánh vào nhau, không khác nào hai ngọn núi va chạm, từng chùm tia sáng thật lớn xé rách chiến đài, huyết quang kim quang lẫn lộn, lan tràn ra khắp bốn phương tám hướng.

Mọi người không ai bảo ai đều tránh né cũng đủ xa, nhưng vẫn có cảm giác cơ thể sinh đau, da thịt bị đè ép đến cực độ, hào quang hừng hực chóa lòa đó gần như sắp làm mù mắt mọi người.

Những cái khe nứt thật lớn đan chéo dọc ngang, giống như nứt ra từ Địa ngục, vô cùng khủng bố! Một kích này xé toạt chiến đài!

- A...

Truyền đến một tiếng thét to không cam lòng, thân thể Luyện Bất Hoại bay tung lên, ngã xuống trong vầng hào quang chói mắt, đôi bàn tay hắn máu chảy đầm đia, có thể thấy những vết nứt khủng bố đang lan rộng, nhưng không phải trào ra kim quang mà thực sự là máu thịt.

Hắn hạ xuống chiến đài, không ngừng thối lui lại từng bước, dưới chân xuất hiện từng cái khe nứt thật lớn, lan tràn trên chiến đài vô tận này. Dư ba cuối cùng mà còn như thế, có thể nghĩ mà biết, vừa rồi hắn gặp phải đòn nghiêm trọng đến mức nào.

Rắc rắc!

Đôi cánh tay kim cang bất hoại của Luyện Bất Hoại tiếp tục truyền đến tiếng vỡ vụn, bắt đầu từ hai tay nơi đó, tấc tấc vỡ nát, máu tươi trộn lẫn da thịt rơi xuống, hiển nhiên bị thương không hề nhẹ chút nào.

Cường đại như Luyện Bất Hoại, so sánh cường độ thân thể, vẫn bị đối phương ép một đầu, phải trả một cái giá thảm trọng.

- Ta thua! Công pháp Luyện thể của ngươi tên là gì vậy?

Luyện Bất Hoại nhạt giọng hỏi. Hắn sẽ không vì thua trận trên Luyện thể chi lộ mà nhụt chí, tinh thần cực độ mạnh mẽ, không bao giờ thay đổi, đấy chính là căn bản của Thể tu.

- Thiên Ma Thể!

Việt nhún vai đáp, sau đó đan tay sau gáy thong dong bước xuống, nhưng mọi người đều chăm chú nhìn theo bóng lưng của hắn, có kiêng kỵ, có e ngại, có hâm mộ, có sợ hãi..., đủ loại gia vị cảm xúc xuất hiện.

Rốt cuộc đầu hắc mã này, còn có thể đi tới đâu? Hay thậm chí đánh bại cả Liên Sinh Liên và Nam Vấn Thiên, đăng lâm tuyệt đỉnh, trở thành vương giả thiên niên của Nam Phong Vực?

Không ai có thể biết được, vì vậy, càng đáng chờ mong!

Chương 162: Phá Băng

Đánh bại Nam Phong bảng đệ cửa danh Luyện Bất Hoại, thanh danh của Việt lên như diều gặp gió, hoàn toàn trở thành tâm điểm chú ý của khán giả, lấn át cả những kẻ ngự trị trên đỉnh cao như Liên Sinh Liên.

Cũng dễ hiểu, vì thực lực của Liên Sinh Liên hay Nam Vấn Thiên đều rõ như ban ngày, bọn họ có đạt được Đệ nhất thì cũng không có gì ngạc nhiên cả, ai chả đoán như vậy, so với một gã tân tinh sâu không lường được như Việt đương nhiên không thể có sức hút bằng.

Con người nói riêng hay sinh vật nói chung chính là như vậy, với những thứ không rõ ràng thì tự nhiên nảy sinh ra hứng thú nồng đậm, ai cũng mong chờ xem rốt cuộc một thớt hắc mã như Việt có thể đi đến đâu. 

Đương nhiên cũng không phải chỉ mình Việt độc lĩnh phong tao, còn một gã tân tinh khác cũng gây bất ngờ không kém, thành tích cũng vô cùng huy hoàng, nhưng dù sao xuất thân cũng là Lục phẩm thế lực Phi Mã Mục Trường, so với một gã vô danh tiểu tốt như Việt thì không thể ấn tượng bằng.

Trận tiếp theo, đối thủ của Việt là một gã nằm ngoài Thập cường khiến khán giả vô cùng thất vọng, vì không có gì bất ngờ đối phương lựa chọn nhận thua. Nhưng đến vòng 40, Việt lại trở thành tâm điểm khi đối thủ của hắn là một nhân vật nằm trong Thập cường, thậm chí so với Luyện Bất Hoại còn cao hơn một vị, Băng Linh cung Băng Tâm, bài danh thứ 8 trên Nam Phong bảng,

Băng Tâm là một người cẩn trọng, vừa lên đài đã khởi động linh lực của bản thân, ngưng tụ ra một vòng phòng ngự quanh thân hình trứng, hàn khí kinh người có thể đóng băng mặt đất phía trước, trong không khí bay lượn vô số băng tuyết như hạt gạo.

Việt nheo mắt nhìn mỹ nhân băng lãnh trước mặt, đối phương rõ ràng đã tiến vào Cực cảnh, thậm chí đã đem kết hợp binh khí của bản thân với Mệnh binh. Thực tế thì những kẻ có thực lực cạnh tranh Thập vị đều đã đạt tới Cực cảnh, chỉ khác là đã kết hợp với Mệnh binh hay chưa mà thôi.

Như loại thể tu kiểu Luyện Bất Hoại, về cơ bản hắn đã tiến vào Cực cảnh, đã ngưng tụ ra Bản mệnh linh binh, chỉ là chưa có binh khí thai thích hợp để kết hợp với Mệnh binh của mình mà thôi. Hay như chính bản thân Việt, dù đã ngưng tụ ra Mệnh binh, nhưng chưa có binh khí thai để kết hợp, nhưng trước mắt việc này vẫn chưa quá quan trọng.

Còn Băng Tâm, vòng hộ tráo của đối phương được ngưng tụ không chỉ do linh lực đơn thuần, mà là do bộ giáp mỏng bên trong lớp bạch y tinh khiết của nàng, Mệnh binh của nàng, nếu hắn đoán không nhầm, là hộ giáp.

- Băng Liệt!

Tất cả chuẩn bị xong, Băng Tâm khai mở thế công, thân hình chợt lóe, quyền đầu bao quanh bởi hàn băng hướng đối thủ đánh tới.

Việt cũng không vận dụng đến tứ đại Ấn pháp, chỉ đơn giản bước tới đấm ra một quyền, trực diện mà thô bạo.

Ầm ầm!

Băng tuyết văng đầy trời, huyết quang rực rỡ tà dị, thân hình của Băng Tâm lập tức bị đẩy ngược về chỗ cũ.

Về lực lượng thì Việt chiếm ưu thế hoàn toàn, nhưng quyền đầu của hắn đang bị một lớp băng mỏng bao phủ, dù rất mỏng manh nhưng cực kỳ rắn chắc, khiến hắn co duỗi các ngón tay cũng không nổi. Đáng sợ hơn, một cỗ linh lực kỳ dị bắt đầu theo quyền đầu xâm nhập vào cơ thể hắn, có xư hướng muốn đông cứng cơ thể hắn từ bên trong.

- Kỳ quái!

Huyết sắc ma văn hiện ra, lập tức phá tan lớp băng phong quyền đầu của hắn, càn linh lực băng lãnh xâm nhập cơ thể thì cũng bị Bảo Bình Ấn hấp thụ mất.

Biết được cận chiến không thể chống lại được Việt, Băng Linh đứng nguyên tại chỗ, song quyền hàn khí đại thịnh, thi triển ra chiêu công kích phạm vi lớn nhất của mình, Tuyết Bạo.

Rầm rầm rầm, oanh...

Dường như tiếng loạn thạch bay tung tóe, mấy chục thước phía trước mặt mỗi thốn không gian đều bị bão tuyết đả kích, không có bất cứ góc chết nào, muốn nghiền ép đối thủ.

- Giao chiến một đấu một mà sử dụng công kích diện rộng chính là hạ sách, lực lượng bị phân tán không thể làm khó được ta đâu!Việt giậm chân lao tới, thân hình của hắn bằng tốc độ cực nhanh xuyên qua cơn bão tuyết, tới ngay trước mặt Băng Tâm, một quyền như trọng nhạc nện thẳng xuống quang tráo phòng ngự của băng mỹ nhân.

Một quyền hết sức bình thường không có chút hoa hòe hoa sói gì hết, nhưng khi va chạm với hộ tráo hàn khí của Băng Tâm lại tạo ra sức phá hoại khủng khiếp, một cỗ linh lực cực độ mạnh mẽ khuếch đại theo hình xoắn ốc xuyên thủng linh lực phòng hộ của Băng Tâm, thiếu chút nữa thì phá vỡ tan hộ tráo.

- Nguy hiểm!

Máu huyết sôi trào thiếu chút nữa thì phun ra ngoài, Băng Tâm liên tục lui về sau, trong lòng hối hận không thôi. Đối phương nói không sai chút nào, sử dụng công kích diện rộng khi đơn đấu không khác nào tự làm mình suy yếu, để đối phương dễ dàng thừa cơ mà nhập.

Linh lực hộ thể thiếu chút nữa bị phá, nàng hít sâu một hơi, linh lực kỳ dị lại thoát ra, hộ tráo hàn khí lại hoàn hảo như ban đầu, thậm chí nồng độ còn cao hơn trước. Tiếp đó nàng một cước đạp chiến đài, thân hình nhảy lên, một quyền lăng không hạ xuống.

- Thiên Băng!

Quyền còn chưa hạ xuống, không khí đã bị ngưng kết lại, một lớp băng dày xuất hiện, rồi nhanh chóng lan ra cả chiến đài, muốn di chuyển cũng thật khó khăn.. Thế nhưng Băng Tâm nhanh chóng biến sắc, bởi vì mục tiêu tấn công của nàng đột nhiên biến mất.

- Không ổn!

Băng Tâm thầm hô, nhưng phản ứng của nàng đã chậm, thân ảnh của Việt không biết từ khi nào đã xuất hiện bên cạnh của nàng, một quyền nện xuống.

Răng rắc!

Một quyền này thậm chí còn không có chút ba động nào, nhưng sức công phá còn khủng bố hơn quyền trước, thân hình của Băng Tâm bắn về một góc của chiến đài, va chạm với quang tráo phòng hộ của chiến đài rồi rơi xuống, miệng không ngừng phun ra máu.
Lần này hộ thể linh lực của nàng tan vỡ càng nghiêm trọng, vết nứt trải rộng dường như bất cứ lúc nào cũng có thể biến mất, mà nơi quyền đầu nện trúng, để lại vết tích hệt như một tòa băng đảo vừa bị cơn bão quét qua, khắp nơi núi băng phun trào thật đáng sợ.

Với bên ngoài mà nói, Băng Tâm phản ứng đã rất nhanh rồi, trong hoàn cảnh xấu có thể cấp tốc phản kích, nhưng đối với Việt mà nói, một khi đã mất đi tiên cơ, thì khó mà gượng dậy được.

- Ta kháo, quá biến thái rồi, Băng Tâm hoàn toàn bị đối phương nắm trong lòng bàn tay, hai bên căn bản không cùng đẳng cấp! 

- Khoan nói đến thực lực, năng lực giao tranh quá chênh lệch đã quyết định trận đấu rồi! Do kinh nghiệm chăng?

- Băng Tâm đâu phải thiếu kinh nghiệm, tại sao lại bị dắt mũi như vậy chứ?

Chiến đấu như vậy khiến khán giả liên tục cảm khái không ngớt.

Băng Tâm chậm rãi đứng dậy, tia máu chảy ra từ miệng lập tức bị đông lại, hai mắt nàng biến thành màu trắng như tuyết, sâu trong con ngươi như ẩn chứa một đoàn bão tuyết kinh khủng.

- Băng Bạo!

Âm thanh như núi băng bị nghiền nát vang lên, hầu như trong nháy mắt bên ngoài cơ thể Băng Tâm hình thành một đoàn băng sương linh lực như một bộ giáp gai, hướng về phía đối thủ lao tới. Càng tới gần thì các gai nhọn càng mở rộng, khiến không khí cũng bị nghiền nát, cực độ khủng bố.

Việt nhíu mày, đối phương đã thực sự động dụng Mệnh binh, một chiêu này không hề đơn giản chút nào, hắn không dám đùa giỡn nữa, nắm quyền ngưng lại, cách không đấm ra một quyền.

Từ quyền đầu của hắn một cỗ linh lực xoắn ốc nhỏ phóng ra, khi đến băng giáp của đối phương thì khuếch đại thành một trận hồng thủy khổng lồ bao trùm lấy cả bộ băng giáp cự đại của Băng Tâm.

Băng giáp vỡ cụn, hoa tuyết bay đầy trời như kỳ cảnh mùa đông, Băng Tâm liên tục lùi về sau, khóe miệng tràn ra một tia máu, bị thương không nhẹ nhưng nàng cũng không nghĩ sẽ chịu thua. Thân thể nàng tỏa ra hàn quang bàng bạc như ánh trăng, Mệnh binh của nàng thoát ra cơ thể, băng giáp vỡ vụn khắp trời như bùng nổ hội tụ về cơ thể nàng, 

Không dừng lại ở đó, linh lực điên cuồng vận chuyển, điên cuồng áp súc lại ở song thủ, một lần nữa trong mắt nàng chớp động một đoàn bão tuyết trong suốt, như báo hiệu một trận bão tuyết thực sự sắp sửa hình thành ngay trên chiến đài.

Đoàn băng sương nhàn nhạt hội tụ trên tú quyền dần áp súc thành một đoàn trắng đục, dường như là thủy tinh chế thành, không giống như băng tuyết nữa. Thân thể Băng Tâm nhanh chóng cong lại, tốc độ tăng lên cực hạn, tay trái áp lên cổ tay phải, băng giáp trên cơ thể tỏa ra hàn quang cô đọng hơn, trở nên trong suốt.

Một quyền xuất ra không khí tan rã, hoàn toàn không cảm nhận được quyền thế, tất cả linh lực đều dung nhập vào quyền đầu, một khi chân chính bùng nổ thì chỉ có đối thủ mới có thể lý giải sự đáng sợ của một quyền này.

Mọi người ở đây đang vì một thớt hắc mã mà tiếc hận thì tay phải Băng Tâm đột nhiên rũ xuống, băng tinh trên tay bị nghiền nát rơi trên mặt đất.

Băng Tâm ngơ ngác đứng đó, mơ hồ có thể thấy chỗ các đốt ngón tay của nàng hơi phiếm hồng, vẫn chưa tổn thương đến đầu khớp xương nhưng còn chưa xuất quyền đã bị đối thủ đánh cho thất bại, đây là xảy ra chuyện gì?

- Chuyện gì xảy ra? Ai nói cho ta biết chuyện gì vậy?

Toàn trường trở nên tĩnh lặng. Không biết ai là người đầu tiên lên tiếng...

Chương 163: Thảnh thơi

Khán giả không ai có thể hiểu được chuyện gì xảy ra, đương nhiên là không hiểu rồi, vì mới đây thôi Băng Tâm còn động dụng tuyệt học tối hậu của mình, biến cả chiến đài thành một vùng băng địa, bạo tuyết nổ đầy trời, khung cảnh hùng vĩ tráng lệ. Thế nhưng chỉ sau một cái chớp mắt, mọi thứ biến mất, nhân vật chính ngơ ngác đứng chết lặng trên khán đài.

- Ngươi...làm sao ngươi...Phụt!

Băng Tâm sắc mặt tái nhợt, đang muốn lên tiếng hỏi thì đột nhiên há miệng phun ra một ngụm huyết, mạnh đến nỗi thân hình mảnh mai của nàng phải lùi về sau, nhưng chưa kịp ổn định thì lại tiếp tục thổ huyết, cứ như vậy mỗi bước lại thổ huyết một lần, liên tục lùi đến tận biên giới của chiến đài mới dừng lại.

Tình trạng lúc này của nàng rất tệ, linh lực tán loạn không lối thoát, đừng nói là đối phương, cho dù một gã Linh Phách cảnh tầm thường cũng có thể dễ dàng đánh bại nàng.

- Tiểu Minh, chuyện gì xảy ra vậy?

Phi Mã thiếu chủ nhíu mày, quay sang gã thanh niên chột một bên mắt đang đứng bên cạnh, chính là thiên tài mới nổi Thiên Lý Minh.

- Đại ca, ta không chắc nhưng có lẽ hắn đọc được công kích của Băng Tâm!

Trong đám đông đang theo dõi dù là những thiên tài hàng đầu cũng chỉ lờ mờ nhìn ra chút mánh khóe, chỉ có cường giả Bước thứ hai mới hiểu chuyện gì xảy ra, người hiểu rõ nhất hiển nhiên chính là sự phự của Băng Tâm, Lục phẩm thế lực Băng Linh cung cung chủ.

Thực lực của đệ tử mình nàng nắm rõ, nhưng thực lực của tiểu tử kia dù là nàng cũng không thấu, chỉ bằng chút kỹ xảo chiến đấu cũng quay đệ tử nàng như quay chong chóng, đủ thấy chênh lệch thực lực giữa hai bên. Nhưng Băng Tâm đã luyện thành một thức tối hậu của Băng Cực quyền, một khi xuất ra dù là cường giả Bước thứ hai cũng phải tránh lui, chắc gì đã không thể chiến thắng tiểu tử kia.

Chỉ có điều nàng không ngờ đối thủ của đệ tử mình lại quá mức lợi hại, cũng không cần sử dụng đến hoa chiêu xảo thức gì, càng không phải tuyệt học tối hậu, chỉ đơn giản là thời điểm ra tay vô cùng hoàn hảo mà thôi.

- Tại sao ngươi phá được sát thức của ta?

Thân hình ổn định, bất chấp máu vẫn chảy ra từ miệng, Băng Tâm khó nhọc lên tiếng hỏi, nàng thực sự muốn biết tại sao mình thua.

- Cũng không có gì đặc biệt, ngươi nén không khí vào trong một quả bóng rồi chọc thủng một lỗ, vừa tránh bóng nổ vừa công kích đối thủ, nhưng nếu cái lỗ đó bị chặn lại thì...Bùng! Hắc hắc...

Việt đang định quay người nhảy xuống đài nhưng nhìn đối phương thành khẩn như vậy, cũng không nỡ tuyệt tình, nhún vai giải thích, dù sao cũng không phải bí mật bất truyền khủng khiếp gì cả.

Nghe đối phương giải thích, Băng Tâm hít một ngụm khí lạnh, thủ đoạn của đối phương thực sự quá mức thông thiên. Một thức tối hậu của nàng chính xác là dùng hàn khí dồn nén linh lực, cũng như nén khí vào quả bóng vậy, đến một thời điểm sẽ nổ tung tạo ra sức phá hoại cực lớn. Nhưng nếu nổ tung sức phá hoại sẽ lan ra tứ phía, dù mạnh đến mấy cũng không làm khó được đối phương.

Vì vậy đến khi quả bóng chuẩn bị phát nổ, tạo ra một lỗ hổng trên đó, không khí sẽ thoát ra cực kỳ khủng khiếp, và quan trọng hơn, đây là công kích theo một hướng. Nhưng lỗ hổng vừa được tạo ra, áp lực khổng lồ chuẩn bị phát động thì đối phương đã bị đối phương chặn đứng, toàn bộ công kích đẩy ngược trở lại, và Mệnh binh vô kiên bất tồi trở thành mồ chôn của chính nàng.

Một trận đấu quyết liệt nhưng kết thúc một cách nhạt nhẽo đến kỳ lạ, để lại những dư ba trong lòng người xem, những tiểu đầu sỏ, đã phải nhìn Việt một cách nghiêm túc hơn.

Trận tiếp theo, Việt đối thủ của Việt là nhân vật bài danh thứ 10 trên Nam Phong bảng, Thiên Nam đế quốc Tả gia, Tả Kim Thủ.

- Ta nhận thua!



Tả Kim Thủ cười khổ, hắn đứng thứ mười trên Nam Phong bảng, nhưng thực lực không đơn giản như vậy, hắn không chút e ngại nào nếu phải đấu với những kẻ bài danh cao hơn, thậm chí với Đệ lục danh Phi Mã thiếu chủ Thiên Lý Thanh, cũng không hẳn không có phần thắng. Nhưng đối mặt với kẻ có thể cạnh tranh Ngũ cường này, hắn không muốn lãng phí sức lực.

Trên tầng cao nhất của khán đài, Phi Vân lão nhân quay sang lão bằng hữu của mình, mỉm cười nói:

- Xem ra cháu ngươi đã từ bỏ cạnh tranh mười danh ngạch rồi!Tả Kiếm hiển nhiên không đồng tình, hừ nhẹ:

- Đúng là đột nhiên có hai tên quái vật giết ra khiến tình hình trở nên khó khăn, nhưng những người khác chưa chắc đã thắng được Kim nhi!

Trận tiếp sau đó, đối thủ của Việt là bài danh thứ bảy trên Nam Phong bảng, Kinh Nhật đế quốc Viêm Linh cung, Viêm Linh.

- Ta nhận thua!

Hỏa mỹ nhân Viêm Linh nhận thua không khiến ai bất ngờ, bởi vì ai cũng biết nàng cùng với Băng Linh cung Băng Tâm mỹ nhân có thể coi là Nam Phong vực tuyệt đại song mỹ, bản thân hai nàng cũng là tử địch, thực lực về cơ bản không có chênh lệch, nhận thua là việc đương nhiên thôi.

- Khủng khiếp thật, có nằm mơ ta cũng không ngờ đột nhiên xuất hiện một tên tiểu tử giết vào mười danh ngạch, thậm chí Thập cường Nam Phong Bảng cũng phải nhận thua!

- Núi cao còn có núi cao hơn, không ai được phép tự kiêu ở vị trí của mình, nếu không sẽ bị kẻ khác đạp lên xương mình mà tiến tới!

- Tu luyện chi lộ chính là chèo thuyền ngược sông, không tiến ắt lùi, thậm chí tiến chậm cũng không khác gì lùi lại cả!

Trong đám khán giả có không ít kẻ cũng có một thời huy hoàng, thậm chí không ít người trong đám cường giả Bước thứ hai từng tham gia Thiên Nguyệt chi chiến, đều có những chiêm nghiệm của bản thân mình, không tự chủ được mà nói ra, khiến những thiên tài trẻ tuổi bị loại học hỏi được không ít.

Các trận đấu lần lượt trôi qua, cuối cùng lại đến lượt Việt lên chiến đài. Đối thủ của hắn, đương nhiên là một nhân vật danh tiếng lẫy lừng trên Nam Phong bảng, bài danh thứ 6 - Phi Mã thiếu chủ Thiên Lý Thanh.

Thứ hạng của đối thủ cứ tăng dần như vậy khiến hắn có cảm giác như đang chơi game vượt ải vậy, cuối mỗi ải lại có một con boss xuất hiện, ải càng cao thì boss càng mạnh.

- Cuối cùng cũng gặp phải Phi Mã thiếu chủ rồi!

- Phi Mã thiếu chủ thực lực không cần bàn, đủ sức giết vào Ngũ cường, thực lực so với Băng Tâm Viêm Linh thì mạnh hơn rất nhiều, không biết có thể chiến thắng hay không?- Khó, nhưng với thực lực của Phi Mã thiếu chủ hoàn toàn có thể bức ra được toàn bộ thực lực của thớt hắc mã này!

- Các ngươi không nên hạ thấp Phi Mã Mục Trường bọn ta, thiếu chủ nhất định sẽ giành chiến thắng!

- Xem ra đây sẽ là một hồi long tranh hổ đấu đây!

Thiên Lý Thanh chậm rãi bước lên đài, hắn cảm giác được phần thắng của mình không cao, nhưng hắn sẽ không nhận thua, hắn muốn bức ra thực lực của kẻ này để nhị đệ có thể nắm bắt tình hình.

- Đại ca, nhận thua đi!

Đột nhiên một thanh âm truyền đến bên tai, Thiên Lý Thanh khẽ nhíu mày bởi hắn nhận ra đây là giọng của nhị đệ mình.

- Tiểu Minh, ta thực sự muốn đấu với hắn một trận!

- Đại ca, ta biết huynh đang nghĩ gì, nhưng hắn chỉ cần dùng đến kỹ xảo chiến đấu cũng đủ hạ huynh rồi, không thể bức được bao nhiêu phần thực lực của hắn đâu! Huynh nên giữ sức, giết vào vị trí cao nhất có thể!

Thiên Lý Thanh khẽ nhíu mày, lời của nhị đệ hắn đương nhiên vô cùng tin tưởng, nhưng nếu hy sinh bản thân mà có thể bại lộ một phần thực lực của đối phương, giúp cho nhị đệ của mình thì hắn rất sẵn sàng.

Nghĩ đến đây, khí thế trên người Thiên Lý Thanh bắt đầu tăng lên, không ít người bất ngờ, đặc biệt là những cường giả Bước thứ hai, còn khán giả thì đương nhiên vô cùng hào hứng.

- Nhìn khí thế của Phi Mã thiếu chủ kìa, quá khủng khiếp!

- Ta biết mà, thực lực của Phi Mã thiếu chủ thì không cần tranh cãi!

- Nhất định sẽ là một hồi long tranh hổ đấu, không biết hắc mã có thể quá quan trảm tướng hay không!

Theo khí thế càng lúc càng tăng của Thiên Lý Thanh, cả đấu trường cũng trở nên sôi sục, ai cũng mong chờ trận long tranh hổ đấu chuẩn bị xảy ra.

- Đại ca, không nên, sau huynh vẫn còn mấy tên kia, để bọn chúng bức ra thực lực của vị huynh đệ này đi! Huynh cần gì phí công!

Thanh âm quen thuộc lại vang lên bên tai, nhưng lần này đã khiến Thiên Lý Thanh động lòng, đúng vậy, nếu có người làm thay thì hắn không nên phí công. Hít sâu một hơi, trong ánh mắt chờ đợi nóng bỏng của khán giả, Thiên Lý Thanh đột nhiên thu hồi khí thế khủng bố của mình, nhạt giọng nói:

- Ta nhận thua!

Lời này vừa ra, lập tức khiến toàn trường trở nên yên tĩnh, mặt ai nấy cũng một biểu tình, “chuyện quái gì vậy?”

Nhân vật chính thì mặt không đỏ chân không run thản nhiên bước xuống đài, một bộ không liên quan gì đến ta.

Cầm được buông được, mặc sức tiêu dao, đó là Phi Mã Mục Trường!

Chương 164: Dập lửa

Thập cường Nam Phong bảng liên tiếp nhận thua khiến Việt trở nên cực kỳ chói mắt, càng khiến sự mong chờ của khán giả đối với hắn càng lớn hơn.

Đối thủ tiếp theo của hắn là kẻ bài danh thứ 4 trên Nam Phong bảng, Kinh Nhật đế quốc Lục Dương sơn - Dương tử Lục Diễm.

Thực lực của Lục Diễm không thể phủ nhận, nhưng đã có tấm gương Phi Mã thiếu chủ nên khán giả cũng không quá chờ đợi ở trận chiến này, dù ai cũng hiểu chênh lệch giữa bài danh thứ 4 và thứ 6, nhưng không hiểu sao phần đông đều cho rằng Lục Diễm sẽ nhận thua.

- Lục Diễm bài danh thứ tư, chắc không định nhận thua chứ?

- Khó nói! Dù sao thì Phi Mã thiếu chủ cũng nhận thua, Lục Diễm tuy xếp hạng cao hơn nhưng... ta cũng không chắc lắm!

- Lục Diễm vừa bại dưới tay vị Phi Mã nhị thiếu chủ kia, theo ta thì không phải đối thủ của thớt hắc mã này, chắc sẽ nhận thua thôi!

Những lời bàn tán của mọi người lọt vào tai khiến Lục Diễm cảm thấy vô cùng khó chịu. Hắn đường đường là người thừa kế Lục Dương Sơn, là đệ nhất thiên tài của Kinh Nhật đế quốc, bài danh thứ 4 trên Nam Phong bảng, không ngờ lại bị người khác cho rằng sẽ phải nhận thua.

Hơn nữa hắn vừa bại dưới tay thân đệ đệ của Thiên Lý Thanh, điều này càng khiến hắn khó chịu, chỉ có cách hành hạ tên ngựa ô trước mặt mới thỏa được lòng của hắn.

Lục Diễm không nói thêm một câu nào, vừa ra tay lập tức xuất ra Mệnh binh, một thanh trường thương tỏa ra khí thế mạnh mẽ, chưa cần thôi động đã có hỏa diễm hồng sắc vờn quanh, hệt như một cây đuốc khổng lồ vậy.

- Hỏa Diễm Tứ Phương!

Trường thương xúc thế, sau đó dũng mãnh đâm tới, xích hồng sắc hỏa diễm loa văn dũng mãnh hướng tới đối thủ, lăng không hóa thành hỏa lãng trùng trùng điệp điệp mang theo khí thế cuồng bạo lao đi.

- Ta đã nói rồi, sử dụng công kích diện rộng khi đơn đấu là lựa chọn vô cùng ngu xuẩn!

Việt cũng chẳng thèm nhìn hỏa lãng cuồng bạo, thân hình cũng chẳng động, một quyền đơn giản đánh ra, lập tức hỏa lãng liền tách ra làm hai.

- Ai nói đây là công kích diện rộng? Hỏa Sát!

Hỏa tinh vọt lên khắp bầu trời, Lục Diễm mượn hỏa thế đứng vận sức chờ phát động, hắn chuẩn bị tung ra một thương nhất kích tất sát.

Một thương mạnh mẽ đâm ra, mang theo toàn bộ áp súc của Lục Diễm, thế nhưng lúc sát chiêu chuẩn bị được tung ra cũng là lúc tu giả yếu nhất. Sát chiêu chưa kịp phát phát, thời cơ vừa vặn tại lúc lực cũ đã hết, lực mới chưa sinh, thân hình của Việt đã xuất hiện trước mặt Lục Diễm, tư thái tràn ngập sức mạnh, một quyền cường liệt như lôi đình phích lịch, như vân hải bôn đằng.

- Ghê tởm!

Lục Diễm kinh hãi, hắn vốn biết kỹ xảo chiến đấu của đối phương rất cao, vì vậy mới sử dụng Hỏa Diễm Tứ Phương để che mắt, không ngờ tiết tấu chiến đấu của mình vẫn bị nhìn thấu, bị phá hỏng không còn một mảnh.

Ngay cả cơ hội thi triển sát chiêu hoàn chỉnh cũng không có, Lục Diễm cảm thấy ấm ức, bất đắc dĩ tay trái thay thế thiết thương, ngưng tụ ra một quả ám hồng sắc hỏa cầu đánh tới.

Hỏa cầu hung mãnh bạo phát, kình khí tứ quyển, nhưng lại đánh vào khoảng không, thân ảnh đối phương đã xuất hiện ở bên trái Lục Diễm từ khi nào. Tốc độ như vậy, e là hỏa cầu của hắn còn chưa phát ra đối phương đã di chuyển rồi.



Quyền kình dũng mãnh, thế như lôi đình, một quyền này đủ khiến Lục Diễm trọng thương.

- Tên khốn! Hỏa Thuẫn!

Trường thương rời tay chủ động xoay tròn, càng nhiều chân khí nóng bỏng dũng mãnh trào ra, lập tức ở trước người Lục Diễm ngưng tụ một hư ảnh lá chăn do hỏa diễm tạo thành, tấm chắn hư ảnh dày trầm trọng, hoa văn trải rộng, bởi vì trường thương xoay tròn mạnh mẽ ma sát với không khí, thỉnh thoảng mặt trên bắn ra từng tia hỏa tinh.
Quyền như lôi đình, hỏa thuẫn trầm trọng, thế nhưng quyền thuẫn va chạm lại không tạo ra bất kỳ chấn động nào, Lục Diễm chỉ cảm thấy vô cùng hụt hẫng, cự thuẫn của hắn không khác nào lá vàng rơi xuống mặt hồ, có chút mất tự chủ.

- A, linh lực của ta...bị hút mất!

Bằng mắt thường cũng có thể thấy được kích thước hỏa thuẫn rất nhanh nhỏ đi, Lục Diễm hốt hoảng thu hồi trường thương, đối phương đã dùng hư quyền, hắn không cần phải lãng phí linh lực. Thế nhưng hỏa thuẫn vừa rút đi, thì một quyền đột nhiên xuất hiện trước ngực hắn.

- Khinh người quá đáng!

Lục Diễm giận dữ, từ lúc giao chiến đến giờ, hắn hoàn toàn bị đối phương nắm đi, hệt như một đứa trẻ con được người lớn dạy đi vậy, trước giờ chưa có ai khiến hắn ấm ức đến như vậy, có lực mà không được phát.

Thanh trường thương bổ tới, Lục Diễm quyết tâm lấy thương đối phương, ngọc thạnh câu phần, hắn quá mức tức giận rồi.

Ba!

Ngoài dự liệu của Lục Diễm là đối phương đột nhiên lui lại, không hề có dấu hiệu, cảnh này khiến hắn một thương đánh lên hư không, cảm giác phiền muộn, trường thương trong hai tay thiếu chút nữa tuột mất, cánh tay tóe ra xích huyết đỏ thẫm, khóe miệng không kìm được rỉ máu. Nhưng vào lúc này, đối thủ của hắn vốn dĩ đã thối lui đến hơn mười thước lại xuất chiêu.

- Tự mình tìm chết!

Lục Diễm vẻ mặt dữ tợn, xích huyết nhuốm đỏ hai tay điên cuồng ngưng tụ lại bao quanh thanh trường thương, theo tay phải hắn vung lên, thanh trường thương mang theo ngọn lửa đỏ sẫm như máu tươi bổ tới.

Hồng diễm kết hợp với xích huyết cuộn lên không trung, như một ngọn ma hỏa đến từ địa ngục đốt cháy cả bầu trời, kình phong rít gào, bất kỳ viên mãn giả Đệ nhất Bộ nào trúng phải đều sẽ chết không phải nghi ngờ.

Huyết sắc ma thương cực độ khủng bố thiêu rụi cả một phần chiến đài, cả đấu trường đều trở nên nóng rực, ngay cả chuyên gia về hỏa hệ như Viêm Linh cũng có chút không chịu nổi. Chỉ có điều một sát chiêu mạnh mẽ như vậy, không đánh trúng được mục tiêu, thì không khác nào phế thức.

Thân ảnh của Việt vô thanh vô thức xuất hiện bên cạnh người Lục Diễm, một quyền mộc mạc không chút khí thế nện lên vai đối thủ, nhưng lại khiến cho Lục Diễm cảm giác áp lực cực lớn, nếu trúng phải quyền này e rằng sẽ trọng thương.

- Ta nhận thua!
Lục Diễm vội vàng hô lên, nếu trọng thương thì những trận sau đó sẽ rất khó khăn, thậm chí ngay cả việc lọt vào tốp năm cũng không thể, nếu có thể hạn chế được hao tổn thì nên làm, dù sự kiêu hãnh không cho phép hắn làm như vậy.

Việt cũng biết đối phương sẽ làm ra lựa chọn như vậy, một quyền của hắn thực tế không có bao nhiêu lực lượng cả, chỉ đơn thuần dọa rồ chút thôi, ngay khi đấm nhẹ lên vai của Lục Diễm, thân hình lập tức mượn đà lui về sau.

- Ngươi...

Cơ thể run run, há miệng phun ra một ngụm máu lớn, Lục Diễm đương nhiên cảm nhận được một quyền vừa rồi hoàn toàn không có chút lực lượng, nếu hắn không nhận thua thì cũng chẳng làm sao cả. Đương nhiên chênh lệch thực lực giữa hai bên là lớn, hắn không hối hận vì nhận thua, chỉ là cảm thấy uất ức khi bị đối thủ dắt mũi như vậy, ngay cả việc hắn nhận thua cũng biết trước.

- Phụt!

Lại phun ra một ngụm máu nữa, càng nghĩ càng thấy uất ức, thân hình Lục Diễm trở nên lảo đảo, rất nhanh ngã xuống chiến đài.

Ba!

Trên tầng cao nhất của khán đài, Lục Dương sơn chủ sắc mặt âm trầm, tay vịn nhất thời bị hắn đánh nát.

Ở bên cạnh, đại trưởng lão của Lục Dương sơn nhíu mày nhìn Lục Diễm, mở miệng hỏi:

- Diễm Nhi bị thương sao?

- Không phải! Tiểu tử này hoàn toàn biết trước Diễm Nhi sẽ nhận thua, một quyền vừa rồi không có chút linh lực nào! Diễm Nhi có lẽ nộ khí công tâm, vì vậy mới không ngừng thổ huyết như vậy!

Ở một phía khác, Tả Kiếm khẽ nhíu mày, mở miệng lẩm bẩm:

- Tại sao hắn có thể luân chuyển giữa phòng ngự và tấn công nhanh như vậy chứ? Lẽ nào linh lực có thể vận hành nhanh đến như vậy?

Bên cạnh hắn, Phi Vân lão nhân lắc đầu phủ nhận. Phi Mã Mục Trường nổi danh nhờ tốc độ, cụ thể là tốc độ vận hành linh lực, nhưng cũng không thể nào nhanh đến như vậy.

- Đúng là tốc độ vận hành linh lực của hắn rất nhanh, nhưng chưa đạt đến mức đó, có lẽ tiểu tử này thực sự đọc được hành động của đối thủ!

- Không thể nào! Đó là năng lực của cường giả Bước thứ hai!

- Ngươi biết sở trường của Phi Mã Mục Trường bọn ta, dù là tiểu thiếu chủ cũng không có tốc độ vận hành linh lực như vậy! Hắn thực sự đọc được lộ tuyến của đối thủ, xem ra tiểu thiếu chủ thực sự có đối thủ!

Trong đầu lão hiện lên cuộc trò chuyện của hai vị thiếu chủ trước khi khởi hành đến Thiên Nguyệt chiến.

“Minh nhi, ta biết đệ rất tự tin, nhưng hãy chú ý quan sát Liên Sinh Liên và Nam Vấn Thiên, bọn họ thực sự rất mạnh!”

“Đại ca, ta biết hai người đó mạnh, nhưng có kẻ còn khó đối phó hơn nhiều!”

"Mạnh hơn cả Liên Sinh Liên và Nam Vấn Thiên? Là ai vậy?"

"Một vị tiểu huynh đệ, mà ngay cả ta cũng nhìn không thấu!"

Chương 165: Đoạt đao

Một thanh trường đao quét ngang tất cả, Đao Vô Tình bước lên khôi thủ thanh niên đệ nhất đao khách không dễ dàng gì, hắn luôn hừng hực khí thế không hề e ngại, nhưng không hiểu sao lần này lại sinh ra cảm giác bồn chồn.

Đao vô tình, nhưng người thì hữu tình, hắn có thể thông qua đao khí nhận biết được sâu cạn của đối phương, nhưng đối thủ lần này hắn không cảm giác được dù chỉ một chút, hệt như một gã phàm nhân vậy, khiến hắn nảy sinh chút bồn chồn.

Đao Vô Tình chậm rãi bước lên chiến đài, trong lòng nặng nề không thôi. 

- Ha ha, Đao Vô Tình không hổ là thanh niên đệ nhất đao khách, bước đi như hổ thật là vững chãi!

- Sao ta lại cảm thấy hắn đang lo lắng nhỉ?

- Ngươi nói cái quái gì vậy? Người của Vô Sinh Tông vốn dĩ không có cảm xúc, làm sao biết lo lắng?

- Sẽ là một trận đấu nảy lửa đây!

Phía bên kia chiến đài, y phục bay phấp phới, những lọn tóc rối phất phơ, Việt khẽ nheo mắt đánh giá vị thanh niên đao khách trước mặt mình. Không khí xung quanh đối phương có dấu hiệu ngưng đọng, trở nên thập phần trầm trọng, nghe nói đây là đặc trưng của một đao khách thực thụ, xem ra không phải giỡn.

- Diệt Sinh!

Tay phải để đặt tại trên chuôi đao, Đao Vô Tình chậm rãi nói, ánh mắt sắc bén chăm chú tập trung vào đối thủ, chỉ trong chớp mắt trường đao rời vỏ, sát chiêu lập tức tung ra.

Một đoàn hàn quang lãnh khốc mang theo đao khí kinh người đánh ra. Không khí như hoàn toàn biến mất, trong thiên địa vạn vật đều bị hủy diệt, chỉ còn lại có một người một đao, độc cô cầu bại.

Việt khẽ nhíu mày, đao khách vốn dĩ đại khai đại hợp, không hề có hoa chiêu, chỉ một đao đơn giản nhưng lại ẩn chứa năng lực hủy diệt linh lực, khiến hắn dù có Ma Kết Ấn cũng không hoàn toàn nắm được lộ tuyến ra chiêu của đối thủ.

- Được rồi, cứ va là chạm thôi, ta có ngại chi!

Huyết sắc ma văn lại một lần nữa tái hiện, huyết quang quỷ dị lóe lên, một quyền khoan thai đấm tới, trong mắt chúng nhân thì nhìn nó thật chậm rãi nhưng càng lúc khí thế càng tăng, đến khi chuẩn bị va chạm với một đao của đối thủ thì đã biến thành một trận hồng thủy bao trùm cả một góc chiến đài.

Quyền đao va chạm, diệt sinh đao khí tán loạn bắn ra xung quanh, ma văn bao phủ cả bầu trời, khiến không ít khán giả cảm thấy tê dại.

- Tuyệt Sinh!

Diệt Sinh bị một quyền của đối phương đấm vỡ, Đao Vô Tình cũng bị đẩy lùi ba bước, trong quá trình lùi lại, cổ tay hắn run run, trên trường đao bắn ra quang mang trảm kim liệt thiết, tựa như bỏ qua cự ly không gian, xuất hiện trước mặt đối thủ bổ xuống.

- Hay lắm! Không ngờ Tình Nhi có thể vận dụng Tuyệt Sinh đến mức độ này!

Trên khán đài, Vô Sinh tông chủ mừng rỡ bật dậy, trận này chưa biết thắng thua ra sao, nhưng người thừa kế của Vô Sinh Tông đã thấu hiểu thế nào là đao pháp thực thụ rồi!

Việt trong lòng cũng phải khen hay, một chiêu này nhìn qua có vẻ xuyên qua hư không, thực tế là ngưng linh lực tán loạn trong không khí để tạo thành đao khí bổ tới. Muốn diệt tuyệt sinh mệnh, trước hết phải phát hiện ra sinh mệnh, khả năng sử dụng đao pháp thực sự đã đạt đến mức lô hỏa thuần thanh.

Chỉ có điều đã sử dụng đến linh lực tán loạn trong không khí thì khó mà qua được Ma Kết Ấn của hắn.
Đao khí khủng bố Tuyệt Sinh bổ xuống khoảng không, thân hình Việt đã xuất hiện trước mặt Đao Vô Tình từ bao giờ, một quyền nện tới, không có chút ba động nào, xung quanh Đao Vô Tình trở nên yên tĩnh một cách đáng sợ.

- Đỡ không được!

Đao Vô Tình cả kinh, con mắt mở to, vội đề thăng tới cực hạn, lui mạnh về phía sau, không ai biết hắn vì sao phải lui nhanh như vậy, bởi vì trong mắt họ một quyền của Việt quả thực không có chút uy hiếp nào.

Thế nhưng khi cơn bão đã đổ bộ, thì có thể trốn đi đâu đây?

Quyền phong bùng nổ, điên cuồng vặn nát không khí, tạo thành những vết cắt sắc lẹm như đao khí mở rộng, dù đã lui lại rất nhanh nhưng Đao Vô Tình vẫn không hoàn toàn thoát được, ngực áo bị vặn nát, bộ ngực cường tráng lộ ra những vết cắt mịn, huyết tinh tràn ra.

- Ngươi cùng Kiếm Tu La đánh một trận rất đặc sắc, đem sát chiêu dùng trên người hắn toàn bộ thi triển ra đi!

- Như ngươi mong muốn! Vô Sinh!

Chiến đài lập tức trở nên ngưng đọng lại, không khí trầm trọng, vạn vật tiêu điều, ngay cả việc cử động cũng trở nên khó khăn, không phải không làm được, mà không muốn làm, tâm trạng trở nên vô cùng chán chường. Một đao Vô Sinh này, thực sự khiến con người ta không còn muốn sống nữa.

Keeng!

Tiếng kim thiết va chạm vang lên, khán giả như choàng tỉnh, chỉ thấy trong tầm mắt của họ, thanh trường đao của Đao Vô Tình dừng lại ngay trước yết hầu của Việt, bàn tay tràn ngập huyết văn của hắn nắm chặt lấy mũi đao, đồng thời tay còn lại ngưng thành quyền nện lên thân đao.

Đao Vô Tình thầm hô không ổn, từ thân đao truyền đến một chấn động tương đối nhẹ nhàng, nhưng rất nhanh khuếch đại thành một luồng xung kích khổng lồ cuốn tới cánh tay hắn. Phong kình như đao cắt khiến thanh trường đao bật ra, thiếu chút nữa thì rời tay.

Đối với đao khách, đao bị ép phải rời tay không khác nào sự sỉ nhục, Đao Vô Tình cắn răng, hai tay nắm chặt trường đao, mạnh mẽ bổ xuống, muốn thoát khỏi sự khống chế của đối thủ.

Thế nhưng phong bạo đột nhiên biến mất, ngay khi thanh đao bổ xuống thì một quyền vô thanh vô thức nện lên ngực của Đao Vô Tình, cả người hắn bị đấm bay về phía sau, linh lực hộ thể bị xé toạc.Khóe miệng trào ra tiên huyết, thần sắc Đao Vô Tình ngưng trọng như nước, thân thể tại không trung, mạnh mẽ đề thăng linh lực, mạnh mẽ xé tan xung lực đang không ngừng xâm chiếm cơ thể, đầu ngón chân vừa chạm mặt đất, lập tức khống chế lại thân hình.

- Đây là một đao cuối cùng của ta! Nếu phá được, ngươi thắng! 

- Vô Tình Tam Tuyệt Đao, không phải đủ ba đao rồi sao, vẫn còn một đao nữa?

Việt đang muốn thừa cơ xông tới kết thúc cuộc chiến, không ngờ nghe được lời của đối phương khiến hắn ngưng lại, thực sự cảm thấy hứng thú.

Phải biết rằng từ đầu đến giờ hắn không quá chú tâm vào các cuộc tranh tài, cũng là do đối thủ quá mức yếu ớt, trình độ cũng làng nhàng, căn bản không thể nào khiến hắn có thái độ đúng mực được. Nhưng Đao Vô Tình này, đao pháp thực sự tinh diệu, khiến hắn vô cùng coi trọng.

- Đao này có tên: Vô Thức!

Không rào trước đón sau, không hoa mỹ tráng lệ, một đao trầm trọng bổ ra, lần đầu tiên trong đao của Đao Vô Tình mang theo khí phách thiên thu của một vị bá vương, điều cần có ở một đao khách.

Đương nhiên nếu chỉ có vậy thì không thể nào xưng là một đao tối hậu được, Vô Tình đao, tác động đến cảm xúc của đối thủ, một đao tối hậu này, còn tác động đến toàn bộ giác quan.

Thiên địa im ắng, vạn vật biến mất, mọi thứ trở nên tĩnh lặng dị thường, bản thân khán giả đều có cảm giác trước tối đen, hai tai bất động, không thể hít thở, mọi thứ đều bị xóa nhòa, không còn lại chút gì cả.

- Diệt tuyệt sinh cơ, thiên địa vô thứ! Tình Nhi làm không sai!

Vô Sinh tông chủ tâm trạng vô cùng bình tĩnh, một đao này hắn không ngờ đệ tử mình lại có thể lĩnh ngộ ra một tuyệt đao như vậy, cho dù chưa hẳn có thể chiến thắng, nhưng đã đủ làm lão hài lòng rồi. Đệ tử hắn nhất định sẽ bước rất xa trên đao đạo, đưa Vô Sinh Tông lên tới đỉnh cao.

- Hay cho một đao Vô Thức!

Việt đứng tại chỗ không hề di động, thân thể giãn ra, kiểu đối thủ như Đao Vô Tình khiến Ma Kết Ấn và Bảo Bình Ấn hoàn toàn không thể phát huy được quá hai thành, khá là khó chịu.

Song thủ đột nhiên huy động, linh lực theo đó điên cuồng phóng ra, tạo nên một cơn lốc bao trùm lấy toàn bộ cơ thể hắn. Đương nhiên phòng ngự như vậy không có tác dụng gì, kiếm của đối phương đã xuyên qua từ lúc nào, nhưng đối với hắn thì cũng đủ rồi.

Song thủ như hai con tiểu ngư lập tức lao về một phương vị, chắp vào khoảng không, lập tức bắt được lưỡi đao lạnh lẽo của đối thủ, vô số hỏa tinh tí tách bắn ra, bởi vì quán tính, những hỏa tinh này toàn bộ bắn về phía Việt, cách khoảng không bao phủ hắn ở bên trong, tựa như một đóa hoa lửa bắn về phía hắn, vô cùng mỹ lệ, kinh tâm động phách.

Chỉ có điều Việt cũng không chút vui mừng, bàn tay trái nắm chặt lưỡi đao, tay phải ngưng thành quyền, Tứ Ấn đồng loạt thôi động, một quyền mang theo bão táp đấm về một phương vị khác.

Sau một khắc, hai mảnh tàn quang một trái một phải bắn ra, ở mặt võ đài phía sau lưng Việt cắt ra vết tích thật sâu, kéo dài mấy chục thước. Còn đối thủ của hắn, thân hình như một con diều bay về một góc chiến đài.

Bất chấp máu tươi không ngừng từ mũi từ miệng trào ra, và cả trước ngực, ánh mắt Đao Vô Tình vô thức nhìn về thanh trường đao trong tay đối phương, mở miệng cười khổ:

- Ta bại!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau