ĐẾ HOÀNG TÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế hoàng tôn - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Sinh tử

Bầu trời đêm trăng thanh cao vời vợi, thế nhưng lúc này bỗng gần ngay trước mắt, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể sập xuống.

Ánh sáng trăng sao vốn mỏng manh nhẹ nhàng bao phủ cả vùng đất, vậy mà lúc này đây lại ngưng tụ lại trên bầu trời rồi chiếu xuống bên dưới, như hóa thành một thác nước trắng xóa chảy dài xuống. Chỉ có điều, nơi thác nước đổ xuống không ngờ lại là mảnh hắc ám vô tận ở phía xa kia.

Lúc này đây, ánh sáng màu bạc lấp lánh phát sáng hoàn toàn bao phủ nơi đó lại, toát lên vẻ ôn hòa và thánh khiết.

Gã thành niên nheo mắt lại, nhờ thác nước làm từ lờ mờ nhìn thấy, nơi sâu xa của mảnh hắc ám vô tận dường như có một cái động đen, một cái động đen rất lớn, lớn đến mức gần như có thể nuốt cả bầu trời.

Ánh sáng của các ngôi sao hợp lại, giống như một thác nước màu bạc đang rủ xuống, nhưng lại khiến người ta có cảm giác hoang đường, không phải thác nước bạc đổ xuống mà là bị lực lượng mạnh mẽ hút xuống, bị hắc động khổng lồ kia thôn phệ.

Nó như là một sinh vật sống, không ngừng căn nuốt tinh nguyệt chi quang, như muốn thôn phệ hết tinh hoa của thiên địa, thậm chí hắn nảy sinh hoài nghi, Mộc Tinh lúc này dám xuất hiện ở đây, e rằng cũng bị hắc động kia thôn phệ mà thôi.

Cảm giác của hắn rất nhanh được chứng thực.

Ánh sáng trăng sao trên bầu trời thoáng cái đã biến mất, bầu trời trở nên tối đen như mực, đưa tay cũng không thấy được năm ngón. Cả vùng đất như lâm vào trong bóng tối vĩnh hằng

- Nơi điên rồ này...Chuyện gì xảy ra vậy?

Một cảm giác bị đè nén, sợ hãi, hung hăng đáng sợ...thật giống như có nhiều nốt nhạc lớn màu đen đang phủ xuống. Dù là một kẻ đã mất đi cảm giác sợ hãi từ lâu như hắn, cũng phải cảm thấy nặng nề.

"Xoẹt"

Một hồi lâu sau, vầng trăng sáng và các vì sao mới xuất hiện lần nữa, rất đột ngột.

Ánh sáng trăng nhu hòa như làn khói mỏng, vô cùng thánh khiết, làm cho người ta có cảm giác sáng sủa và ấm áp, quét đi mọi khí tức cô quạnh vừa rồi.

Ánh sáng nhàn nhạt ấy bao phủ cả vùng đất màu đỏ máu, làm cho cát sỏi, tảng đá lớn, các ngọn núi thấp như được bao phủ thêm bởi một tấm vải mỏng, giống như là một bức tranh sơn thủy nhạt nhẽo.

Ánh sáng lại hiện lên, dường như khi nãy không có việc gì xảy ra. Cái động đen to lớn như muốn cắn nuốt hết thảy đã biết mất, mọi việc lại như lúc đầu.

Thế nhưng chỉ được một thời gian, ánh sáng sao trên trời lại bắt đầu hội tụ lại thành một dòng nước, đổ về phía hắc động.

- Gì vậy? Không phải lại tuần hoàn chứ?

Không lâu sau lại có một âm thanh "oong" trầm thấp vang lên, tất cả ánh sáng thánh khiết lại bị hút khô rồi.

Khắp nơi trở nên tối đen như mực, nhìn bàn tay còn không thấy rõ. Nhất là khu vực hắc động khổng lồ, dường như nơi đó đã trở thành một vực sâu, còn tối tăm hơn những chỗ khác.

- Giống như ảo giác vậy...
Gã thanh niên khẽ lắc đầu, không muốn suy nghĩ nữa, quay người lại tiếp tục tiến sâu vào bên trong khu di tích.

Hắn vô cùng thận trọng, trong lòng thầm quyết định dù gặp phải thứ gì cũng không được cầm.

Lúc trước lỡ lấy đi chiếc trống đồng nhỏ trong di tích thủy phủ, lập tức thả ra một đầu yêu quái khủng bố, may mà tế đàn kịp khởi động giúp hắn thoát được một kiếp. Nhưng lúc này đây không có cái tế đàn nào cả, chẳng may yêu quái xuất hiện, thì chỉ có nước chết.

Nơi trung tâm khu di tích là một mảnh đất yên tĩnh và trống trải, các dấu tích của khu di tích đã biến thành bụi bay.

Nơi đây tồn tại những khe rãnh khổng lồ, kéo dài khoảng vài trăm mét. Tổng cộng có tất cả chín khe nứt, đều hướng vào vị trí trung tâm của khu đất trống, như hình dáng một bông hoa chín cánh đơn giản.

Chỉ là càng quan sát những khe nứt này, gã thanh niên lại càng thấy hình dáng chúng giống những con rồng đang nằm trên mặt đất, hướng về nơi trung tâm. Điều đặc biệt là vị trí đầu rồng, nơi chín con rồng chụm lại, có một cái hồ rất nhỏ, chu vi chỉ khoảng vài trượng, khiến hắn giật mình.

Nơi này hoang vu không có một ngọn cỏ, đáng lẽ không có nguồn nước mới đúng, nhưng tại sao lại có một cái hồ như vậy? Hơn nữa chín khe nứt như chín con rồng chụm đầu vào hồ nước, chẳng phải là rất giống với thế Cửu Long Tranh Châu trong truyền thuyết sao?

Cửu Long Tranh Châu, chính là lá bùa hộ mệnh của những nhà Phong thủy đỉnh cao, những người có thể nhìn Địa thế, sơn lam ngoại cảnh, hình thể núi sông, từ đó dự đoán cát hung, Tầm long điểm huyệt cho người khác.

Nhìn chín khe nứt khổng lồ phía trước, gã thanh niên chợt nhớ đến những khe nứt nơi Tổ sơn. Từ khi đến đây hắn vẫn chưa gặp được tòa tế đàn nào, rất có khả năng nó được giấu bên dưới lòng đất, ngay bên dưới những khe nứt này.

Trong lòng nảy sinh hy vọng, hắn thận trọng bước tới. Các tế bào đều căng ra, chỉ cần có thứ gì từ bên dưới lao lên là lập tức quay đầu bỏ chạy.

Có điều ngay khi đến bên cạnh khe rãnh đó, bầu trời đột nhiên tối sầm lại, hắc động khổng lồ ở phía xa lại bắt đầu quá trình cắn nuốt tinh hoa nhật nguyệt.

Chỉ trong nháy mắt đó, một đạo ánh sáng màu hồng lao ra từ trong khe rãnh khổng lồ, mặc dù đã có tâm đề phòng và phản ứng rất nhanh, nhưng vẫn không tránh kịp. Sau khi đã lùi lại phía sau rất xa, hắn lập tức đánh giá cơ thể, dường như không bị làm sao thì phải, không hề có chút vết thương nào, mới thở ra một hơi, buông xuống lo lắng.

- May quá không sao! Lần sau phải cẩn thận mới được.

Có điều vừa dứt lời, hắn lập tức nhận ra mình đã lầm! Cơ thể đã bắt đầu phản ứng.

Chỉ thấy toàn bộ làn da đều đỏ lên một cách đáng sợ, giống như đang chảy máu, hắn có cảm giác vô cùng nóng bức, giống như đang có một ngọn lửa thiêu đốt ở trong lòng, giống như đang bị đặt trong lò nướng thịt.

Cảm giác đau đớn càng lúc càng dữ dội, cả người đỏ như máu, hắn thậm chí thấy có những tia máu chảy ra. Cảm giác như bị lột da lóc thịt, toàn thân giống như bị cắt ra, lăng trì xử tử có lẽ cũng chỉ đến mức này.

Cuộc đời của hắn đã trải qua đủ những khổ cực trên đời, đau đớn nào mà chưa trải qua, nhưng lúc này vẫn có chút không thể chịu nổi. Bởi vì đây không phải là sự thống khổ, mà dường như bản thân đang ở trong địa ngục, đây chính là cực hình bi thảm nhất thế gian.

Cuối cùng, bao quanh thân thể toàn là máu, giống như có một ngọn lửa máu đang thiêu đốt, gã đồ tể nhìn về phía hồ nước, nếu cứ tiếp tục như vậy sớm muộn hắn sẽ bị thiêu rụi.

Bất chấp cơ thể tàn tạ, gã thanh niên lao về phía hồ nước. Chỉ là đi được một đoạn thì cơ thể đã sụp xuống, hắn cảm giác được sự suy yếu, không phải là do quá đau đớn, mà là do sinh mệnh đang đi đến chung điểm. Dường như sinh mệnh lực của hắn bị thứ gì đó hút đi.

Máu chảy ra càng lúc càng nhiều, sinh mệnh lực bị hút đi, thân thể khô héo, đến khi cơ thể không có những tia máu chảy ra, thì cũng là lúc chỉ còn da bọc xương.

Cảm giác tử vong đến gần, gã thanh niên cười thảm một tiếng. Đời hắn đã trải qua bao giờ phút sinh tử nhưng đều sống sót, lẽ nào hôm nay thực sự phải chết sao? Cuối cùng bụi về bụi, đất về đất.

Bao nhiêu hình ảnh ùa về.

Một đứa trẻ khi mới sinh ra đã không cha không mẹ, cũng không biết làm cách nào mà sống sót nổi.

Lê lết ở nơi đầu đường xó chợ, tránh khỏi chết đói nhờ tình thương nhỏ nhoi còn sót lại trong xã hội, tồn tại nhờ những trò lưu manh móc túi.

Đến khi trở thành thiếu niên, lại tham gia vào các băng đảng giang hồ, nhanh chóng tạo được danh tiếng.

Rồi sau đó gia nhập thế giới ngầm, đi theo con đường giết người kiếm tiền, đánh ra một mảnh càn khôn, trở thành một vị vương giả trong giới sát thủ, dù là ông trùm các băng đảng nghe danh cũng phải sợ mất mật.

Từng hình ảnh từng hình ảnh cứ hiện ra, trong lúc hoàng hốt, hắn bỗng cảm giác một mùi thơm ngát như ngấm vào trong thân thể, làm chậm đi quá trình xói mòn sinh mệnh.

Ánh mắt mở ra, trong mơ hồ hắn nhìn thấy trước mặt là một hồ nước trong suốt long lanh phản chiếu ánh sao trời.

"Phù phù" một tiếng, ngã chổng ngược vào trong đó, đồng thời tri giác cũng mất đi.

Chương 17: Phản lão?

Mặt trời đã lên tới đỉnh đầu, ánh nắng xuyên qua lớp sương mù thần bí rọi xuống nền đất sỏi khô cằn.

Một mảnh di tích đã bị năm tháng mài mòn, chín con rồng kéo dài trên mặt đất, chụm đầu vào một cái hồ nước chu vi chỉ chừng vài trượng, nhưng lúc này lại tỏa ra vạn đạo hào quang lấp lánh, giống như đang chứa đựng toàn bộ tinh hoa của thiên địa.

Bên trong hồ nước có 1 người đang nằm, nói đúng hơn thì đó là một cái xác khô, huyết nhục khô quắt, da dẻ xám ngắt, gần như khô nứt, chỉ còn lại da với xương.

Nếu có người ở đây nhìn xuống nhất định sẽ phải giật mình kinh hãi, bởi bộ xác khô tưởng chừng đã chết từ bao giờ bỗng nhiên nhúc nhích. Đôi môi khô nứt không chút huyết sắc khẽ động, hai mắt cũng chậm rãi mở.

- Ôi mẹ ơi, còn sống! Sống sót rồi...

Gã thanh niên tỉnh lại, nằm ngửa ở trong ao nước, không nhúc nhích chút nào, hắn ngắm nhìn bầu trời xanh trong vắt, hắn thở dài một hơi, sống sót sau tai nạn, sinh cơ chậm rãi khôi phục, làm hắn như trút được gánh nặng.

Khẽ giơ cánh tay khô gầy lên, phát hiện huyết nhục trên cơ thể đã phồng lên không ít, sinh mệnh sức sống không ngừng khôi phục, tiếng tim đập ngày một rõ lên, mặc dù tốc độ như vậy có vẻ vẫn hơi chậm nhưng được như vậy hắn đã mừng rơi nước mắt rồi.

Yết hầu truyền đến cảm giác khô hạn, hắn khó khăn nghiêng đầu, cố sống cố chết nuốt từng ngụm nước.

Nước hồ rất ngọt, mang theo những mùi hương thơm thầm nhuần cả ruột gan, như quỳnh tương ngọc dịch, khiến người ta lưu luyến dư vị vô cùng của nó.

Hắn ngoác miệng ra mà uống lấy uống để, nuốt ừng ực dòng nước mát, bởi hắn cảm giác được uống vào như vậy khiến cho tốc độ khôi phục của tấm thân tàn tạ tăng nhanh chóng.

Thân thể toát ra cảm giác vô cùng thư thái, được ngâm trong thần trì, hắn cảm giác được một lượng lớn sinh mệnh tinh khí đang theo những lỗ chân lông chảy vào tứ chi bách hải.

- Còn sống thật là tốt...

Lại thêm một lần nữa hắn là kẻ chiến thắng khi đứng ở lằn ranh sinh tử. Con người trong lúc an nhàn, thì sẽ không biết thế nào là thỏa mãn, chỉ có đến tận cùng của sinh tử, trải qua cảm giác tuyệt vọng vô cùng, lúc đó mới hiểu được, sống sót cũng chính là một loại hạnh phúc.

Qua đi tới nửa khắc đồng hồ, hắn không biết mình đã uống bao nhiêu nước suối, bụng hắn đã no căng, thực sự không cách nào uống tiếp được cả.

Huyết nhục và phủ tạng ngày càng được thẩm thấu, tiếng mạch đập cũng mạnh dần lên, da dần dần tỏa ra một chút ánh sáng lấp lánh, hắn rốt cục cũng có một lực lượng mạnh mẽ, cảm giác mình không biết mệt mỏi, liền chuyển thân mình bò lên bờ.



Trên người không còn cảm giác đau đớn, thậm chí tinh thần sung mãn, toàn thân thư thái, tinh lực tràn đầy, hắn có cảm giác bây giờ mình có thể xé rách một con voi ma mút.

Thế nhưng, hắn rất nhanh phát hiện ra điều dị thường, y phục trên người dường như rộng hơn, thùng thình, hoàn toàn không vừa với thân hình.Hắn duỗi 2 tay ở trong tay áo rộng thùng thình, chỉ trong chớp mắt, bản thân hắn trước nay đều bình tĩnh, thì giờ kêu lên một tiếng sợ hãi, đây là bàn tay của hắn hay sao? Đã nhỏ đi mấy phân, hơn nữa lại vô cùng trơn bóng, căn bản không phải bàn tay thô ráp đầy vết chai sạn của hắn.

Phải nói hắn là một kẻ số khổ, lăn lộn đủ việc trên đời, vì thế nên da thịt thô ráp, bàn tay tràn ngập chai sạn, lại có không ít ẹo, chứ làm sao mà trắng trẻo trơn láng như này được? Lẽ nào da thịt được thần thủy tái sinh nên mới trở thành như vậy? Hoàn toàn có thể như vậy.

- Thế nhưng còn việc nhỏ đi và y phục thùng thình thì giải thích sao?

Gã đồ tể đưa tay lên sờ sờ môi dưới, hắn từ xưa đến giờ thường xuyên bị nẻ môi nên có thói quen dùng tay bóc những mảnh da chết ở trên môi, mỗi lần thẫn thờ suy nghĩ là đều vô thức làm như vậy.

Chỉ là ngón tay vừa chạm vào môi lập tức khiến hắn giật mình. Còn đâu bờ môi khô ráp với những mảnh da chết tróc ra, thứ hắn vừa sờ vào một bờ môi láng bóng mịn màng không góc cạnh như của trẻ sơ sinh.

Một suy nghĩ xẹt qua trong đầu, gã đồ tể chậm rãi cúi đầu nhìn xuống mặt hồ.

Chỉ thấy ẩn hiện trên mặt nước dập dờn, là một gương mặt anh tuấn với những đường nét quen thuộc, chỉ là nó không còn những dấu vết của thời gian đọng lại. Cực kỳ trắng trẻo, cực kỳ anh tuấn, thậm chí anh tuấn quá mức khiến người ta cảm thấy tà mị, gương mặt toát ra vẻ non nớt ngây thơ của một thiếu niên.

- Cái quái gì...

Vừa muốn há mồm ra chửi một câu, hắn lại bịt kín miệng, bởi vì bây giờ hắn mới để ý đến, thanh âm của mình không ngờ đã biến thành giống như trẻ con, tràn đầy vẻ non nớt.

Hắn cảm giác tất cả mọi chuyện thật không thể tưởng tượng được, không phải y phục tự dưng biến thành to hơn, mà là thân thể của hắn đã nhỏ đi, hắn lúc này như trở lại thuở niên thiếu mười bốn, mười lăm tuổi. Chỉ là da thịt không đen bẩn chai sạn như hồi đó, mà trở nên vô cùng trắng trẻo mịn màng.- Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?

Hắn cố gắng sắp xếp lại những dữ liệu trong đầu.

Đêm qua hắn vẫn là một gã thanh niên đã gần đầu ba, sau khi trải qua quá trình lột xác, sinh cơ như bị hút đi, cơ thể trở nên già lão, sau khi hấp thu thần thủy thì da thịt hồi sinh lại.

- Lẽ nào do nước hồ?

Hắn nghĩ đến đây, vội vã rời khỏi hồ nước nhảy lên bờ. Nếu thực sự là do nước hồ thần bí này, nếu tiếp tục ngâm mình thì chẳng phải hắn sẽ trở thành đứa trẻ mười tuổi, chín tuổi, thậm chí quay lại thời kỳ sơ sinh.

Nhìn trên người y phục rộng thùng thình, giống như y phục của các nghệ sĩ nhã nhạc cung đình Huế, hắn thực sự có chút không biết phải nói gì. Đang yên đang lành tự dưng lại bị biến thành một đứa bé 14, 15 tuổi, quả thực là ai cũng khó mà cảm thấy dễ chịu.

Trong đầu hắn hiện ra cảnh tượng hắc động khổng lồ cắn nuốt cà trăng sao trên trời vào đêm qua, lại liên tưởng đến tình trạng sinh cơ xói mòn của bản thân, hắn suy đoán rất có thể khu vực này có một loại lực lượng gì đó có thể cắn nuốt vạn vật, những khe nứt này lấy đi sinh cơ của sinh vật.

Gã đồ tể càng nghĩ càng cảm thấy đúng đắn, nơi này rõ ràng toàn đá sỏi cằn cỗi, là một mảnh đất cô độc, âm u đầy tử khí, ngay cả con chim, con kiến đến tránh né, không có sinh cơ.

Vốn dĩ sinh cơ của hắn cũng bị cắn nuốt, nhưng may mắn là nước hồ đã kịp cứu cái mạng nhỏ của hắn, chỉ là tác dụng có vẻ đi hơi xa, không chỉ bổ sung sinh cơ mà còn đưa hắn phản lão hoàn đồng, thật đáng sợ. Hắn hoàn toàn tin tưởng bản thân nếu tiếp tục ngâm mình dưới hồ, e rằng sẽ còn trẻ thêm mấy tuổi nữa.

- Tốt nhất là nhanh chóng tìm đường rời khỏi nơi quái dị này!

Không còn minh nguyệt trên cao, huyết nguyệt trên mặt đất cũng biến mất. Đất đá cát sỏi không còn đỏ như máu tươi mà mang một màu đen cằn cỗi không chút sức sống như máu huyết đã khô, hoàn toàn phản ánh tình trạng của nơi này.

Đưa mắt nhìn về khu vực hắc động cắn nuốt nhật nguyệt tinh thần đêm qua, mặc dù trời đã sáng nhưng nơi đó vẫn như được phủ sương mù, một mảnh hắc ám vô tận trải dài như muốn che phủ tất cả những bí ẩn.

- Nơi này thật đáng sợ!

Gã đồ tể trong hình hài thuở niên thiếu lắc lắc đầu, gương mặt non nớt ngây thơ nhưng đôi mắt toát ra vẻ già đời, nhìn hắn thật tà môn.

Hắn xoay người bước đi, đương nhiên không phải là hướng về hắc động mà là chọn hướng ngược lại. Hắn muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này, nếu tiếp tục ở lại thì không biết còn chuyện gì xảy ra.

Y phục thùng thình tạo thành bóng dáng kỳ lạ trải dài trên nền đất sỏi đen cằn cỗi...

Chương 18: Nhân loại

Ánh sáng mặt trời dần dần biến mất, sắc trời chậm rãi trở nên đen kịt. Trên mặt đất hoang vu cô quạnh màu đỏ thẫm có từng lớp từng lớp sương mù bao phủ lượn lờ, làm cho người ta không phân biệt được phương hướng.

Nơi này như một vùng đất mê mang, không khí vô cùng trầm lắng, đất đá màu đen có máu huyết đọng lại, trải rộng khắp nơi làm cho khung cảnh càng trở nên tang thương.

Chân người bước trên đá, tạo nên những tiếng vang truyền đi rất xa trong bóng tối u tĩnh trống trải này.

Gã thiếu niên nhìn sắc trời càng lúc càng tối, chỉ có cảm giác hoàn toàn mất đi cảm nhận về phương hướng, như đang bước vào một mê cung vĩ đại.

Ngẩng đầu nhìn trời không thấy ánh sao, một khoảng tối tăm mịt mù như một tấm vải đen trùm lên bầu trời, dõi mắt nhìn ra bốn phương không thấy bến bờ, chỉ thấy đâu đâu cũng là sương mù mờ mờ, có cảm giác như hắn đang lạc vào trong một cái hộp đóng kín.

Ban đầu sương mù còn hơi nhạt, nhưng lúc sau lại trở nên dày đặc, có đưa tay ra phía trước cũng không thấy rõ năm ngón tay.

Hắn không biết phải làm gì, chỉ đành ngồi xuống ngay tại chỗ. Không thể xác định được phương hướng, hắn thực sự lo lắng sẽ lòng vòng quay ngược lại phía mảnh hắc ám vô tận cắn nuốt nhật nguyệt kia.

Sau một ngày liên tục di chuyển, con người ta lẽ ra nên nghỉ ngơi, chỉ là ở một nơi như này khó mà an tâm được. Bản năng của một gã đồ tể khiến hắn dù đã ngồi xuống nhưng vẫn giữ tâm lý đề phòng mạnh mẽ, các tế bào luôn ở trạng thái sẵn sàng bùng nổ.

Thần kinh căng ra liên tục như vậy thật sự không dễ chịu gì, nhưng không còn biện pháp, nơi này thực sự quá quỷ dị khiến người ta khó mà an tâm.

Đến nửa đêm, gã đồ tể bỗng giật mình quay đầu nhìn về phía sau. Ở sau có tiếng gầm nhẹ truyền đến, dường như có vật gì đó thức tỉnh.

Như một phản ứng được lập trình, thân thể hắn bật dậy như một con báo, sau đó lập tức lao đi, đương nhiên là hướng ngược lại tiếng gầm kia.

Ngay khi hắn vừa lao đi nơi đó lập tức vang lên tiếng kêu thảm thiết, máu tươi tanh tưởi bay tán loạn, nhưng gã thiếu niên không quay đầu lại, dùng hết khả năng xông về phía trước.

Không biết bao lâu sau, sương mù tan đi, ánh trăng lại sáng tỏ, ngôi sao hiện khắp lên trời, gã đồ tể mới dám dừng lại. Hắn xoay một vòng quan sát bốn phương tám hướng, sau khi xác nhận không có thứ gì đuổi theo, liền xác định vị trí của mảnh hắc ám.

Đến khi biết bản thân cũng không chạy về phía nơi thần bí đó, mới thở phào một hơi. Nơi này thực sự khiến hắn hao tổn vô số tế bào thần kinh, chỉ cần không chuẩn bị kỹ, chắc chắn sẽ có lúc tự nộp tính mạng mình cho vùng đất quỷ dị này.

Lúc này đã có thể nhờ trăng sao mà xác định phương hướng, mặc dù trời chưa sáng nhưng hắn vẫn tiếp tục bước đi. Thực sự hắn không muốn ở lại nơi quỷ dị này thêm một khắc nào, lúc này chỉ có đi càng cách xa khu vực hắc động thần bí kia càng tốt.

.....



Trăng sáng treo ở trên cao, Ánh trăng như màn nước mỏng manh phủ xuống cả vùng đất, đây là một vùng đất trống trải và rất yên tĩnh.

Dưới chân không còn là một nền đất màu nâu đỏ mà là một màu xám trắng đáng sợ, xung quanh có những tảng đá lớn, xa xa còn có các ngọn núi đá. Tất cả đều được ánh sáng trăng mỏng như làn khói bao phủ, cảnh vật rất mông lung.Cảnh tượng này vô cùng thanh tĩnh, rất hợp với những người muốn đi tản bộ dưới đêm trăng yên lặng. Thế nhưng tâm tình của kẻ đang bước đi kia thì thật không dễ chịu chút nào. Mỗi khi bước đi trên con đường màu xám trắng này, trái tim của hắn lại đập mạnh đến nỗi muốn nhảy ra khỏi cổ họng, các tế bào đều căng ra. Chỉ bởi vì cứ mỗi bước hắn lại giẫm lên những bộ xương khô trên mặt đất.

Khu vực này là những bộ xương khô chi chít, có mặt ở khắp nơi, khiến hắn muốn đi vòng cũng không được vì chỉ sợ bị lạc. Nhưng đám xương khô này đã sớm mục nát, chỉ cần bước nhẹ lên một cái là sẽ biến thành tro, có lẽ vì đã tồn tại trong một đoạn năm tháng quá dài lâu.

Có lẽ hắn cũng phải đi được năm mươi dặm rồi, thế nhưng vẫn chưa có dấu hiệu gì là ra khỏi khu vực chết chóc này.

- Ô ô........

Tiếng gió lạnh gào thét, bỗng nhiên có từng đạo quỷ ảnh mông lung từ trong đống xương khô bay ra. Những quỷ ảnh này trông rất mơ hồ, lượn qua lượn lại khắp nơi.

- Ôi mẹ ơi, trên đời này thực sự tồn tại thứ này sao?

Gã đồ tể kinh ngạc, thứ này khiến hắn nghĩ đến từ “ma trơi”, ma trơi tràn ngập phạm vi khổng lồ trước mặt khiến hắn không biết tiến lên kiểu gì.

Leng keng!

Bỗng nhiên có tiếng vang của xích sắt từ đống xương khô phía trước truyền đến, hắn rùng mình một cái, cảm thấy sát khí lạnh lẽo.

Ở ngay trăm trượng phía trước, sát bên mỏm núi đá có một cái động sâu đen nhánh. Tiếng xích sắt lay động là từ bên trong động phát ra.

Cái động này vô cùng sâu, lạnh lẽo thấu xương đến nỗi làm cho lòng người kinh hãi. Cái khí lạnh lẽo ấy như hóa thành một loại vật chất vô hình chạm vào da người, đau đớn giống như kim châm đâm vào.Từ trong hắc động sâu thẳm đó liên tục có những tiếng gầm gừ và tiếng xích sắt lay động truyền lên trên, giống như có một hung vật bị khóa ở dưới.

Có thể thấy rất rõ mỗi khi tiếng gầm gừ vang lên, thì đám ma trơi từ trong đống xương khô bay ra ngoài đều bị chấn thành nát bấy, sau đó hóa thành âm khí bị hắc động thôn phệ.

Nơi này dường như gắn liền với “cắn nuốt”, từ vĩ mô như hắc động hùng vĩ cắn nuốt tinh nguyệt, đến vi mô hơn là địa thế cửu long cắn nuốt sinh mệnh, rồi bây giờ đến cái gì nữa thế này? Chỉ một cái động ở bên mỏm núi cũng có đang cắn nuốt vô số ma trơi, đây rốt cuộc là nơi quỷ quái nào?

Gã thiếu niên đợi đến khi đám ma trơi bị cắn nuốt số lượng vơi đi tương đối, lập tức dùng tốc độ cao nhất xông thẳng qua, đương nhiên là tránh xa khỏi hắc động nơi mỏm núi.

Sau khi tiếp tục đi tới một đoạn đường dài nữa, đến tận khi trời tờ mờ sáng, rốt cuộc xương khô đã biến mất hoàn toàn. Tuy vậy hắn vẫn chưa thể an tâm, bởi không khí vẫn tĩnh mịch một cách đáng sợ.

- Gì thế kia?

Phía trước xuất hiện một hồ nước khổng lồ chắn ngang, yên tĩnh như sắt đá, không một chút gợn sóng, mà khiến người ta giật mình nhất chính là màu sắc của nó, một màn đen kịt, đen như mực, màu đen đầy tử vong.

Hồ nước đen âm u đầy tử khí, không có một chút dấu hiệu sinh mệnh, không chỉ có như vậy, mảnh đất xung quanh tất cả đều khô cằn, ngay cả cỏ dại cũng không thể mọc, nơi này dường như là khu vực không có sự sống.

Đã có quá nhiều kinh nghiệm, nên hắn quyết định vòng qua chiếc hồ, mặc dù tốn nhiều thời gian nhưng cũng đành phải chấp nhận.

Một ngày lại trôi qua.

Sắc trời dần dần ảm đạm, ánh tà dương cuối trời đã biến mất, xét thấy tình hình đã cách hắc động kia quá xa rồi, có lẽ cũng không còn nguy hiểm nữa, hắn quyết định dừng lại nghỉ ngơi lấy sức.

Nhưng vào lúc này, phía chân trời đột nhiên xuất hiện một luồng sáng nhàn nhạt, giống như ngôi sao băng vắt ngang bầu trời, đặc biệt thu hút sự chú ý của gã thiếu niên đồ tể.

- Bỏ mẹ, lại gặp yêu quái!

Hắn mở miệng chửi một câu, đang chuẩn bị quay đầu bỏ chạy thì chợt khựng lại, đưa tay lên dụi dụi mắt, dường như hắn nhìn thấy bên trong luồng sáng là dáng vẻ của một nhân loại, một nhân loại thực sự.

Ngôi sao băng đột nhiên thay đổi phương hướng, chỉ trong chớp mắt đã theo hướng của hắn bay tới, tốc độ cực nhanh khiến người ta líu lưỡi, như một chiếc phi cơ bay ngang trời để lại làn khói dài.

Kích động, gã đồ tể thực sự thấy kích động!

Người gần nhất hắn được gặp, là tỷ phú Jack, đã quá xa xôi rồi. Một thời gian quá dài, cuối cùng cũng gặp được đồng loại!

Chương 19: Phàm nhân

Chỉ trong một cái nháy mắt, chính xác hắn chỉ mới chớp mắt một cái, đạo lưu tinh đã biến mất trên bầu trời, một lão bà bà vô thanh vô tức xuất hiện trước mặt hắn, khiến gã đồ tể trong lốt thiếu niên phải giật mình lùi lại.

Đây là một bà lão với gương mặt vô cùng phúc hậu, mái tóc hoa râm được vấn lên đơn giản, thoạt nhìn rất mộc mạc, không khác gì những lão thái thái ở nông thôn, rất là bình phàm giản dị, nhưng đương nhiên hắn không bị vẻ ngoài đó đánh lừa, nhất là vừa chứng kiến bà lão từ trên trời hạ xuống.

Chỉ có điều bà lão rõ ràng đứng ngay trước mặt, vậy mà trong mắt hắn lại trở nên mờ ảo lúc ẩn lúc hiện, hình như lão thái thái này đã thoát ly khỏi phạm trù phàm tục, cùng với thế giới tự nhiên trong sát nhập thành một thể.

Bã lão chăm chú quan sát gã thiếu niên, đôi mắt đục ngầu mờ mịt đặc trưng của các vị lão thành, nhưng khi hắn nhìn vào lại thấy hình ảnh vũ trụ rộng lớn vô ngần với những hành tinh không ngừng chuyển động, thật sự vô cùng kinh hãi. Gã đồ tể khẽ rùng mình, hắn có cảm giác đứng trước đôi mắt đục ngầu kia, mọi ngóc ngách trên người hắn đều bị nhìn thấu.

Bỗng nhiên bà lão giơ tay lên, bàn tay nhăn nheo đầy vết đồi mồi lại tản mác ra ánh sáng nhẹ nhàng tinh khiết như pha lê, cảnh tượng thật là quái dị. Gã đồ tể kinh hãi, bởi không gian ở giữa hai người chậm rãi xuất hiện một hình ảnh, hệt như có máy chiếu ba chiều vậy. Càng khiến hắn ngỡ ngàng hơn, đó lại chính là hình ảnh bản thân đang ngâm mình trong hồ nước hồi phục sinh cơ.

Chỉ có điều cảnh tượng rất nhanh được thay thế, hình ảnh gã thanh niên bị ném ra khỏi khe cửa không gian, rồi hình ảnh Mộc Tinh rống giận vang thiên địa..., lần lượt xuất hiện, khiến hắn có cảm giác bàn thân đang đi bộ ngược dòng thời gian vậy.

Gã đồ tể kinh hãi, mặc dù biết bà lão đứng trước mặt không phải người bình thường, nhưng không ngờ lại có thủ đoạn kinh khủng như vậy, có thể lục lọi tái hiện trí nhớ của hắn.

“Ngươi là người đến từ thế giới khác!”

Đúng lúc này, một dòng suy nghĩ đột nhiên xuất hiện trong đầu khiến gã đồ tể giật mình kinh hãi, lùi lại mấy bước trợn mắt nhìn lão thái trước mặt. Đó không phải là suy nghĩ của hắn, nhưng lại xuất hiện trong đầu khiến hắn không hiểu ra sao, định mở miệng ra hỏi thì một dòng suy nghĩ khác lại hiện lên trong đầu:

“Không cần nói gì, ngôn ngữ của ngươi lão thái ta cũng không hiểu! Ngươi muốn hỏi gì chỉ cần nghĩ trong đầu!”

Khẽ nhíu mày, chuyện này hắn cũng vừa nghĩ đến, đối phương có lẽ thực sự là thần linh. Chỉ là không thể ngờ, bản thân thực sự đã rời khỏi Địa cầu rồi ư? Đây rốt cuộc là hành tinh nào trong vũ trụ vậy? Hay là một thế giới hoàn toàn không liên quan đến sự sống vũ trụ?

Các nhà khoa học đã tranh cãi trong một quãng thời gian dài về sự sống ngoài trái đất, người đồng ý kẻ phủ định, không ngờ kẻ đầu tiên tìm ra câu trả lời lại là một gã sát thủ, càng bất ngờ hơn khi tìm ra trong hoàn cảnh này.

Gã đồ tể chau mày, trước mắt muốn trở về chỉ có thể cầu xin vị lão thái này.

“Bà cho cháu hỏi, nơi này rốt cuộc là nơi nào? Phải làm sao để có thể trở lại nơi cháu sống vậy?”

Bà lão khẽ nhíu mày, ra chiều suy nghĩ, rồi lắc lắc đầu, một dòng suy nghĩ lập tức hiện ra trong đầu gã thiếu niên.

“Nơi này được gọi là Đại Hoang chi địa, cách thế giới của ngươi rất rất xa, gần như không thể trở về!”

“Nhưng...”



“Ngươi định nói có thể trở về bằng cổ tế đàn như cách ngươi đến đây chứ gì? Ngươi biết bản thân vừa từ nơi nào thoát ra không?”

Gã thiếu niên khẽ nhíu mày, hắn chỉ biết đó là nơi rất kinh khủng có tòa hắc động thôn phệ cả trăng sao, hiểm nguy rình rập, lẽ nào còn khủng khiếp hơn so với bản thân tưởng tượng?“Nơi này được gọi là Nhân gian Cấm khu, bị một lực lượng vô hình bao phủ, kẻ bước vào trong đó thập tử vô sinh, sinh cơ tuổi thọ sẽ bị hút hết mà chết!”

Nghe đến đây, gã đồ tể khẽ rùng mình, hắn nhớ lại cảnh tượng nơi di tích chín khe nứt hội ngộ, cảm giác nhìn cơ thể chậm rãi bước đến tử vong, nếu không kịp thời nhảy xuống hồ thì đúng là chết nhảm.

“Không đơn giản như vậy, tao ngộ của ngươi, là do ngươi đến gần địa thế ma quỷ. Còn những người khác, không cần đến gần những cấm thế đó, chỉ cần ở trong phạm vi bao phủ của cấm khu cũng sẽ bị hút hết sinh cơ.”

Địa thế ma quỷ ư? Hóa ra chín khe nứt đó là địa thế ma quỷ, thảo nào...

“Khoan đã, những người khác chỉ cần ở trong phạm vi cấm khu là chỉ có nước chết, vậy tại sao cháu lại không có vấn đề gì?”

Gã đồ tể tròn mắt nhìn bà lão. Mặc dù việc cấp bách là tìm kiếm đường về, nhưng hắn vẫn muốn hiểu rõ vấn đề.

“Bởi vì thể chất của ngươi, một loại thể chất lẽ ra phải biến mất từ lâu, Thái Sơ Phàm thể - sinh ra để làm phàm nhân!”

Gương mặt non nớt lộ ra sự ngơ ngác, hắn tiếp tục nhìn bà lão như muốn chờ đợi lời giải thích.

“Trong thiên địa tồn tại những lực lượng vô hình thiết lập nên trật tự, chẳng hạn như đạo, pháp, thế, ý, linh..., vạn vật có thể cảm ngộ chúng, từ đó nghịch đoạt tạo hóa, khuấy động phong vân, kéo dài tuổi thọ..., như thụ yêu ngươi từng gặp, hay bản thân ta, đều là tu luyện giả như vậy!”

Từ những giải thích của bà lão, hắn lặng lẽ tổng kết trong đầu. Ban đầu hắn cho rằng Mộc Tinh là yêu quái, còn bà lão trước mặt là thần tiên, nhưng xem ra không phải. Họ cũng chỉ là những sinh vật trong trời đất, chẳng qua mạnh mẽ hơn quá nhiều so với bình thường. Thế giới này xem ra không tăm tối như hắn tưởng, bị đưa đến đây biết đâu lại có thể mở ra một cuộc đời mới cho hắn.

“Phàm nhân thuở sơ khai, chính là những kẻ không có khả năng kết nối với thiên địa, bất quá trong tuế nguyệt dài dằng dặc, phàm nhân thể cũng bị lai tạp biến dị, nhờ vậy phàm thể vẫn có thể cảm ngộ thiên địa mặc dù rất hạn chế. Phàm nhân hiện nay đều là như vậy. Chỉ có ngươi...”
Dòng suy nghĩ hơi dừng lại, gã thiếu niên khẽ nhíu mày, nảy sinh cảm giác không tốt.

“Ngươi chính là phàm thể thuở thái sơ, là phàm nhân thuần huyết, căn bản vô duyên với thiên địa, không thể nào tu luyện được, cả đời chỉ có thể làm người bình thường, sống đến trăm năm là phải trở về với cát bụi!”.

Hắn khẽ nhếch miệng, mặt mũi tỏ ra bình thản những trong lòng đã chửi ầm lên. Ai có thể giữ được bình tĩnh khi mà vừa mới lên tinh thần chào đón một cuộc đời mới, lập tức tức bị dội ngay gáo nước lạnh.

“Bất quá như vậy có liên quan gì đến việc cháu không bị ảnh hưởng bởi Nhân gian Cấm khu?”

“Ngươi là thuần huyết phàm thể, không thể câu thông với trật tự thiên địa, vì vậy bị pháp tắc trật tự trong cấm khu bỏ qua, nếu ngươi không xúc động các kỵ thì có thể sống sót đi lại bên trong!”.

Hắn không biết nên cảm thấy bất hạnh hay may mắn bây giờ. Phàm thể thuở Thái Sơ, sinh ra chính là để làm phàm nhân, trăm tuổi trở thành nấm mồ xanh cỏ, cùng với cái gì mà trường sinh bay lượn hoàn toàn vô duyên. Thế nhưng nhờ vậy hắn mới có thể sống sót đi ra Nhân gian Cấm khu, thật là trớ trêu.

“Nếu vậy cháu có thể đi vào bên trong đó tìm kiếm cổ tế đàn, trở về thế giới của cháu hay không?”

“Lúc ngươi rơi ra khỏi cánh cửa không gian, xung quanh không hề có tòa tế đàn nào, vị trí của nó rất có thể nằm ở trung tâm Cấm khu, bên dưới tòa Hắc động! Nếu ngươi dám vào trong đó, không chỉ ngươi chết mà cả mảnh đất này e rằng phải táng theo ngươi!”

Gã đồ tể giật mình, thực sự khủng khiếp như vậy? Bà lão trước mắt rõ ràng mang lại cho hắn cảm giác thần bí, e rằng không thua kém gì Mộc Tinh bị trấn áp nơi thủy phủ, vậy mà cũng không ngăn được Cấm khu này ư?

“Bên trong Cấm khu rốt cuộc tồn tại thứ gì vậy?”

“Đó là Tồn tại Cấm kỵ, không ai rõ ràng, cũng không được phép nhắc đến!”

Thấy bà lão không muốn nói, hắn cũng không hỏi thêm nữa, chỉ lẳng lặng suy nghĩ những tình huống có thể xảy ra. Trước mắt hắn không có biện pháp rời khỏi thế giới này, xem ra chỉ có có thể tìm cách hòa nhập mà thôi.

Hơn nữa, dù là Phàm thể Thái sơ nhưng hắn cũng không có ý định từ bỏ, dù là thế giới nào cũng tồn tại một chân lý bất biến, kẻ mạnh nằm quyền. Trước kia u mê không biết gì thì cũng thôi, nhưng giờ đã đến thế giới này, được tiếp xúc với những người như thần linh, hắn không cam lòng làm một phàm nhân, sau trăm năm hóa thành đất vàng.

Ánh mắt lóe sáng, hắn nhất định phải nắm được sức mạnh trong tay, khuấy động phong vân, ngự trị trên đỉnh cao!

Đúng vào lúc này, một dòng suy nghĩ lại hiện ra trong đầu khiến hắn sửng sốt:

“Nếu ngươi đã không muốn sống đời phàm nhân, lão thái ta muốn nhờ ngươi giúp một việc, có thể cũng là cơ duyện lớn lao của ngươi!”

#$%^_^%$#@!

Anh em thấy truyện có gì xàm xàm thì cứ comment ý kiến bên dưới cho xôm nhé, t sẽ rút kinh nghiệm!

Chương 20: Khoa Đẩu

Vầng trăng lên cao, ánh trắng bắt đầu lan tràn trên mặt đặt hệt như những đợt sóng bạc lấp lánh trải dài trên đại dương bao la.

Dưới ánh trăng, một bóng người nhẹ nhàng lướt đi, động tác thật chậm rãi nhưng nếu có người ngẩng đầu ngắm trăng cũng khó mà nhìn thấy gì, chỉ cảm thấy mình hoa mắt mà thôi.

Gã đồ tể lúc này nhìn xuống, chỉ thấy mặt đất không ngừng biến mất theo mỗi cái nhấc chân chậm chạp của bà lão, trong lòng khiếp sợ không thôi. Chỉ một bước chân đã xa tới ngàn dặm.

- Cái này chính là súc địa thành thốn, chỉ xích thiên nhai mà thần thoại nhắc đến sao?

Bước ra một bước, đã đến chân trời, đây quả thực là tuyệt kỹ chỉ có trong thần thoại. Mỹ Hầu Vương lộn một vòng bay được 10 vạn 8 ngàn dặm, hay Kim Sí Đại Bằng mỗi lần vỗ cánh bay xa 9 vạn dặm, có lẽ cũng chỉ như này mà thôi.

Mặc dù đang bị xách như một con gà nhưng đây vẫn là một thể nghiệm hoàn toàn mới đối với hắn, giang sơn đều ở bên dưới chân mình, những làn gió thổi mạnh mẽ làm quần áo của hắn bay phần phật, một cảm giác có thể nắm giữ tất cả xông lên đầu hắn.

Sơn hà tráng lệ, mặt đất bao la, tất cả đều thu gọn vào trong tầm mắt, làm cho người ta có cảm giác sung sướng, tất cả vạn vật trong thiên địa, tất cả cây cối của thế gian, đều thu hết vào trong tầm mắt, khiến người ta không tự chủ được mà dâng lên một cảm giác khí thôn sơn hà.

Trong lòng dâng lên một cỗ khao khát nắm giữ sức mạnh, nó mạnh liệt cuốn phăng tất cả mọi lo ngại. Dù là Phàm thể thuở Thái sơ - sinh ra để làm phàm nhân, hắn nhất định không sống kiếp phàm nhân, sau trăm năm hóa thành nắm đất vàng.

Ục ục...

Đúng vào lúc hắn hừng hựng quyết tâm khí thế ngất trời này, một âm thanh không hay ho lắm vang lên, khiến hắn trở lại với thực tế bản thân vẫn chỉ là một kẻ phàm phu tục tử.

Từ lúc rời khỏi Tổ Sơn đến giờ, hắn vẫn chưa có gì bỏ bụng.

Bà lão cúi đầu nhìn gã thiếu niên, hắn chỉ đành ngại ngùng cười trừ một cái. Đôi mắt đục ngầu tĩnh lặng như mặt hồ dường như lóe lên một tia sáng kỳ dị, bà lão bước tới một bước, gã đồ tể chỉ thấy trước mắt hoa lên, phát hiện bản thân đã đứng ở bên cạnh một dòng sông.

Trăng thanh gió mát, sông nước êm đềm, cảnh tượng quả thực vô cùng lãng mạn, chỉ có trong những áng thơ văn của cổ thi sĩ. Dù là một gã sát thủ thô tục nhưng hắn vẫn cảm thấy vô cùng rung động.

Bước đến bên bờ sông, cảm nhận từng làn gió mát thổi vào mặt, ánh trăng chiếu xuống khiến mặt nước như chuyển sang màu bạc, trong đầu bỗng văn vẳng một câu thơ mà hắn từng đọc ở đâu đó:

“Cổ nhân kim nhân nhược lưu thủy

Cộng khan minh nguyệt ưng như thử”

Đúng vào lúc tinh thần thả lỏng nhất, tim hắn bỗng nhiên thắt lại, thân thể phản ứng lại một cách vô thức lùi về phía sau. Đây hoàn toàn là phản xạ vô thức của mỗi tế bào khi cảm thấy có nguy hiểm ập đến, được hình thành và trui rèn sau nhiều năm sống nhờ chém giết.



Chỉ có điều, phản ứng của hắn dù đã rất nhanh nhưng vẫn chưa đủ. Từ dưới nước đột ngột trồi lên một con quái ngư to gấp đôi cá mập trắng, cái miệng đỏ như máu há rộng tưởng chừng có thể nuốt cả một con voi, với bộ hàm lởm chởm sáng loáng chỉ trong tíc tắc đã tới trước mặt hắn.

Tốc độ khủng khiếp đến mức hắn chỉ kịp lùi lại một bước hàm răng khổng lồ đã tới sát đầu, chỉ có thể đứng yên chịu trận, bất quá hắn không nao núng bởi phía sau hắn tồn tại một vị nắm giữ sức mạnh không thua kém là bao so với Mộc Tinh, hét một tiếng chấn động sơn hà.Quả nhiên, hàm răng bỗng nhiên khựng lại trong không trung, hắn có thể cảm nhận rõ ràng sự lạnh lẽo tỏa ra từ những chiếc răng khổng lồ, mùi tanh tưởi đến từ cái miệng đỏ lòm có thể nuốt chửng hắn.

Rầm!

Thân hình quái ngư nặng nề rơi xuống, hệt như một quả núi nhỏ đổ xuống, phát ra thanh âm trầm thấp, rung chuyển cả mặt đất.

Mặc dù biết bà lão sẽ không để mình phải chết một cách tức tưởi, thế nhưng lúc này trán hắn vẫn chảy xuống một giọt mồ hôi, miệng khó khăn nuốt nước miệng. Chỉ cần chậm một tích tắc, là hắn đã vạn kiếp bất phục rồi.

Quay đầu lại nhìn, chỉ thấy bà lão vẫn ngồi xếp bằng bên gốc cây đại thụ, hai mắt nhắm lại như hòa vào tự nhiên, mặc dù chỉ là một lão thái vùng thôn dã nhưng lại khiến hắn có cảm giác giống như một vị bồ tát đang ngộ đạo dưới gốc bồ đề.

Lại quay sang nhìn dòng sông êm đềm tràn ngập ánh ánh sáng, phản chiếu vầng minh nguyệt ngự trị trên cao, cảnh tượng vẫn lãng mạn vô cùng, nhìn xuống con quái ngư to như quả núi, hắn chỉ có thể cười khổ. Không có sức mạnh, căn bản không thể an nhàn, dù ở nơi nào thì đó cũng là đạo lý bất biến.

- Trước hết cứ kiếm cái gì bỏ bụng đã!

Hắn bắt đầu đi gom củi, rất nhanh chất thành một đống lớn, đồng thời cũng kiếm được mấy hòn đá đánh lửa. Ngọn lửa bùng lên nhanh chóng, hơi nóng ấm áp tỏa ra xua tan cảm giác lạnh lẽo của làn sương đêm.

Hắn tiến đến bên cạnh cái xác quái ngư khổng lồ, rút con dao găm giắt ở bên hông, chính là một trong những dụng cụ hành nghề của hắn. Đây là một loại dao dùng để giết người, cực kỳ sắc bén, có thể cắt xương không khác gì thái đậu cả. Vậy mà lúc này, lại phải dùng để cắt thịt, quả thực quá mức bi ai.

Keeng!

Thanh âm kim loại va chạm chát chúa vang lên, gã đồ tể cảm thấy cả bàn tay tê rần. Hắn không ngờ con dao găm sắc lạnh của mình, vậy mà không cắt qua được lớp vảy sáng loáng trên người con quái ngư.
- Sao có thể cứng quá vậy?

Đảo mắt nhìn con quái ngư toàn thân lân giáp sáng loáng, hắn cảm thấy vô cùng phiền muộn. Lẽ nào thịt dâng đến miệng rồi lại phải bỏ? Nhưng rất nhanh ánh mắt sáng lên, tập trung vào cái miệng đỏ như máu của quái ngư. Lân giáp không thể cắt đứt, nhưng lợi có thể rắn chắc đến vậy sao?

Hắn chui hắn vào trong cái miệng đỏ lỏm, rất nhanh cắt lấy mấy tảng thịt lớn rồi chui ra.

Y phục trên người đã dính đấy thứ nước nhớt, nhưng hắn mặc kệ. Lúc này lấp đầy được dạ dày mới là chính đạo.

Những tảng thịt cá lớn được gác lên trên ngọn lửa, tỏa ra mùi thơm ngào ngạt.

Món cá nướng vốn là đặc sản vùng sông nước, nhất là các tỉnh miền Tây, thử tưởng tượng những con cá nướng vỏ ngoài cháy đen nhưng thịt bên trong trắng mềm ngọt lịm thơm phức, đem chấm nước mắm tỏi ớt thì quả thực đúng là tiên thực chốn trần gian.

Còn thịt quái ngư nướng, mùi thơm tỏa ra so với tất cả những loại cá nướng mà hắn từng có cơ hội thưởng thức, đều thơm hơn rất nhiều.

Chỉ tiếc một điều, ở đây không có nước chấm thích hợp.

- Bà thử một miếng đi bà!

Cầm xiên thịt cá vang rộm thơm ngát, gã đồ tể nhìn về phía bà lão thuận miệng hỏi, nhưng rất nhanh nhận ra ngôn ngữ khác biệt.

Bà lão mở mắt ra, nhìn gã thiếu niên đang cầm xiên thịt cá cười khoái chí, ánh mắt khẽ động, một dòng suy nghĩ lập tức hiện ra trong đầu hắn:

“Ngươi muốn hòa nhập vào thế giới này, việc đầu tiên cần phải biết ngôn ngữ ở đây!”

Tiếp đó chỉ thấy bàn tay khẽ đưa lên, một luồng sáng bắn tới, gã đồ tể còn chưa kịp phản ứng thì chui vào mi tâm hắn rồi.

Một loại chữ chậm rãi xuất hiện trong đầu, chỉ trong chốc lát hắn đã thông thạo không thua gì tiếng mẹ đẻ, thủ đoạn của bà lão quả thực kinh thiên động địa, khiến hắn khiếp đảm.

- Khoan đã, kiểu chữ này...

Hắn há hốc mồm, bởi vì kiểu chữ này rất giống với một loại chữ đã gây nên tranh cãi rất nhiều năm trong giới khoa học, một loại chữ được cho là của riêng người Việt, là đại diện văn hóa Bách Việt cổ xưa.

Đông Sơn hỏa tự, hay còn gọi là...

...Khoa Đẩu Tự!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau