ĐẾ HOÀNG TÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế hoàng tôn - Chương 151 - Chương 155

Chương 151: Trống đồng

Trống, vốn dĩ là một loại nhạc cụ bộ gõ, nhưng trống đồng lại không đơn thuần chỉ có chức năng nhạc khí, mà nó còn là biểu tượng của quyền lực.

Trống đồng, được ghi nhận bắt đầu xuất hiện từ thời đại Hồng Bàng, khi các người dân Bách Việt hùng cứ cả một khu vực rộng lớn trải dài từ Nam Trường Giang đến Bắc Bộ, với rất nhiều bộ lạc lớn nhỏ nhác nhau. Trong đó, chỉ những vị thủ lĩnh nắm giữ quyền lực tối cao mới có được trống đồng, so với đế ấn của các triều đại phong kiến thời sau còn cao quý hơn.

Mỗi bộ lạc Bách Việt khác nhau, lại có những biểu tượng quyền lực khác nhau, vì vậy mà hình dáng Trống đồng cũng được chia làm nhiều loại.

Về hình dạng chung thì các loại trống đồng đều có một mẫu số chung, chỉ khác biệt về kích thước. Thứ thể hiện văn hóa đặc trưng của các bộ lạc, chính là hoa văn trên bề mặt trống.

Có loại thì in hình tổ hợp hoa văn về nhân sinh và động vật, có loại lại là hoa văn hình học, còn một số có thêm phù điêu hình con cóc ở bên trên, hay sự khác biệt chỉ đơn giản đến từ số cánh của ngôi sao trung tâm.

Việt đau đầu chọn lựa, đây cũng chính là việc mà hắn ghét nhất.

- A đúng rồi, chiếc trống đồng đặt bên trong Lạc Long thủy phủ!

Đang lúc hắn phải đau đầu khi không biết nên chọn lựa như nào, thì đợt nhiên nhớ đến chiếc trống đồng cổ xưa hắn lấy được bên trong thủy phủ Lạc Long Quân. Có lẽ tuổi của nó còn cổ xưa hơn những chiếc trống đồng mà giới khảo cổ khai quật được ngày nay, chỉ tiếc là không rõ hắn đã ném đi đâu mất rồi.

- Hình dáng thì mô phỏng chiếc tiểu cổ lấy được bên trong thủy phủ, còn hoa văn, hiển nhiên phải lựa chọn hoa văn của tế đàn rồi!

Sau khi trải qua sự suy nghĩ nghiêm túc, Việt bắt đầu quá trình tế luyện linh nguyên thành Mệnh binh.

Nếu muốn tế luyện bản nguyên linh lực thành Mệnh binh, không phải dễ dàng như vậy, đây chính là một quá trình gian khổ kéo dài, không phải làm một lần là có thể xong.

Đầu óc chìm vào trạng thái không linh, chỉ có duy nhất hình ảnh một chiếc trống đang định hình, đến khi hình dáng hoàn thiện, Việt mới dùng thần thức tế xuất những đạo linh nguyên, bắt đầu ngưng luyện chúng theo hình dáng đang hiện ra bên trong đầu.

Một chiếc trống đồng có ba phần, phần trên phình ra được gọi là tang, nối liền với mặt trống, phần giữ hình trụ tròn thẳng đứng, còn phần chân hơi loe ra giống hình nón cụt, tạo ra sự ổn định tuyệt đối cho chiếc trống.

Trải qua sự cố gắng không ngừng, những đạo linh nguyên như kim loại bị nung chảy, cối cùng ngưng tụ thành một khối, nhưng khi hắn bắt đầu ép những kim loại nóng chảy nảy vào khuôn đúc, thì lại không ngưng tụ thành hình chiếc trống như ý muốn.

Sau đó, Việt đúc đi đúc lại nhiều lần, vẫn không thể nào ra được hình dáng tưởng như đơn giản thô kệch của chiếc trống đồng, chứ chưa nói đến việc khắc hoa văn lên trên mặt trống. Rõ ràng hình dạng thô sơ của chiếc trống đồng, ẩn chứa rất nhiều huyền bí, dường như hòa hợp với tự nhiên vậy.

Hắn cũng không quá buồn rầu, vì càng khó lại càng kích thích con người ta.

Cứ như vậy một nửa tháng trôi qua, Việt chìm đắm vào tu luyện, do đã nhắc nhở từ trước nên tiểu nhị không vào làm phền.



Trải qua vô số lần tế luyện, nơi trung tâm Huyết hải của Việt, lúc này xuất hiện một chiếc huyết sắc tiểu cổ, tuy không lớn nhưng nặng nề rơi xuống trung tâm biển máu, cứ hờ hững lên xuống theo từng đợt sóng.

“Hình dạng đã xong, giờ đến quá trình chạm trổ Thái hòa đồ!”

Thứ nổi bật nhất trên Thái Hòa đồ, chính là ngôi sao ở trung tâm. Hầu như các loại trống đồng khai quật được đều có hình ngôi sao mười hai, mười bốn hoặc mười sáu cánh, nhưng Việt vẫn nhớ như in, ngồi sao ở trung tâm Thái hòa đồ tại tế đàn là ngôi sao mười tám cánh.Hắn rất tin tưởng vào tòa tế đàn, vì vậy chậm rãi khắc họa mười tám cánh sao. Xen giữa các cánh sao là những họa tiết hình tam giác.

Thời gian rất lâu, hắn mới ngưng luyện xong phần trung tâm mặt trống này, có thể chuyển sang phần tiếp theo.

Việt thu lấy mười sáu linh nguyên, tạo thành mười sáu vòng tròn đồng tâm in trên mặt trống, đương nhiên không chỉ kích cỡ mà hình dạng của chúng cũng khác nhau. Nếu không để tâm, sẽ chỉ tạo thành mười sáu hình tròn mà thôi, như vậy hiển nhiên sai lệch so với Thái hòa đồ.

Thái hòa đồ là đỉnh cao văn minh Việt cổ, mỗi dấu chấm hay mỗi nét đứt cũng đều ẩn chứa huyền cơ, sai một ly có thể phá hủy tất cả công lao.

Việt chậm rãi nhớ lại Thái hòa đồ hiện ra khi tế đàn khởi động, thần thức tiến hành chạm trổ các đường tròn đồng tâm này.

Đường tròn thứ 1, 5, 11 và 16 từ tâm ra là những chấm nhỏ nối tiếp nhau.

Còn đường trón thứ 2, 4, 7, 9, 13 và 14 là tổ hợp của những hình tròn chấm giữa.

Vành thứ ba là những cổ tự gãy khúc nối tiếp nhau.

Vành 12 và 16 là hoa văn răng cưa.

Cứ như vậy, Việt chậm rãi khắc họa những vành hoa văn này, để lại vành 6, 8, 10 thực hiện sau cùng vì chúng là những vành đặc biệt nhất, ba vòng Thiên, Địa, Nhân, là tổ hợp hình người và động vật được xếp ngược chiều kim đồng hồ.

Đến phần cuối cùng này, sự khó khăn càng tăng cao, khi những hình người và động vật trên Thái Hòa đồ nhìn qua có vẻ rất đơn giản nhưng thực tế vô cùng phức tạp và có linh khí.

- Nên tế luyện vành thứ mười trước!Vành thứ mười, chính là vành khắc họa các loài chim, tổng cộng có 36 con, trong đó có 18 con đang đậu và 18 con đang bay.

Chim bay là loài chim mỏ dài, có mào, đuôi và chân rất dài, thân hình gầy gò, một loài chim vô cùng đặc biệt. Có người cho rằng đây chính là loài thần điểu được người Lạc Việt cổ đại thờ phụng, vẫn được gọi là Tiên Lạc, nhưng không ít người phủ định ý kiến này, họ cho rằng đấy chỉ là một loài chim thường xuất hiện ở phương Nam, thuộc loại cò, sếu hay vạc gì đó.

Còn những con chim đang đậu, có nhiều loại hơn. Con thì mỏ ngắn vênh lên, con thì mỏ dài chúc xuống, Việt cố gắng nhớ lại vị trí tương quan giữ những hoa văn này, không để sai lệch dù chỉ một ít. Cũng may trước kia hắn đã từng tìm hiểu không ít về trống đồng.

Khắc xong vành thứ mười, Việt chuyển sang vành thứ tám. Vành này so với vành mười thì đơn giản hơn, bao gồm hai nhóm, mỗi nhóm có mười con hươu cách nhau bằng hai tốp chim bay, một tốp sáu con và một tốp tám con. Một con hươu đực lại đến một con hươu cái.

Vành thứ tám cũng chiếm rất nhiều thời gian của Việt, nhưng so với vành mười thì nhanh hơn nhiều.

Cuối cùng, Việt chuyển sang vành thứ sáu, cũng là vành phức tạp nhất trong Thái Hòa đồ, Nhân đồ.

Nhân đồ gồm hai phần, là hình người và hình nhà.

Người được khắc lên mặc váy dài, có hai vạt tỏa ra hai phía, vừa đi vừa múa, có người tay cầm rìu, có người thổi kèn, có người lại cầm giáo, cán giá có trang trí lông chim. Có một số tổ hợp đặc biệt hơn, như có người đang quay mặt về phía nhà cầu mùa, xõa tóc, mắc váy; hay có đôi nam nữ đang cầm chày giã vào một chiếc cối, đầu chày cũng trang trí lông chim.

Còn hoa văn hình nhà chỉ có hai loại mà thôi, hai ra hai tốp xen kẽ và đối xứng nhau. Một loại nhà có mái hình cung, hai đầu là hai trụ đứng. Loại nhà còn lại có hình thang, nóc cong lên như chiếc thuyền, hai đầu có hình chim mắt to, hai bên lại có cột chống đỡ, nóc nhà có hai con chim đậu.

Cuối cùng thì sau hai tháng khổ cực, Việt cũng hoàn thiện chiếc trống đồng của bản thân, bất quá vẫn không hài lòng, hắn luôn cảm thấy vẫn chưa đạt tới hình thái hoàn mỹ, vẫn thiếu cái gì đó.

- Đúng rồi, là quai trống!

Việt điều khiến bốn sợi linh nguyên, tạo thành bốn chiếc quai trống chia ra hai cặp gắn vào tang và phần giữa thân trống, hắn còn cầu kỳ chế tác chúng theo kiểu dáng giống như bện thừng.

Nhìn thân trống, Việt chợt nhớ ra là tang trống cũng in một số họa tiết cổ, tuy nhiên Thái Hòa đồ lại không có những họa tiết này, vì vậy hắn quyết định chưa nên động tay vào phần thân trống, kẻo sau này muốn sửa cũng không được.

Chiếc tiểu cổ được tế luyện xong, Việt nhất thời cảm nhận được ý vị và vện mệnh của tự nhiên xuất hiện bên trong thế giới thể, dường như có chiếc trống trấn áp, thế giới thể trở nên ổn định hơn.

Hơn nữa hoa văn Thái hòa đồ khắc bên trên mặt trống khiến chiếc tiểu cổ mặc dù sơ sài nhưng lại có khí tượng vô cùng bất phàm, làm cho người ta có cảm giác nó có một Đạo vận do trời sinh.

Việt có cảm giác chiếc tiểu cổ này có đạo pháp tự nhiên, dường như đã bao hàm cả “đạo” và “lý” của thiên địa này, vừa thần bí vừa huyền ảo!

- Cũng đến lúc rời đi rồi!

Nhẩm tính thời gian, có lẽ cũng đến lúc Thiên Nguyệt chiến khởi động rồi, nếu không đi ngay e rằng không kịp.

Việt rời khỏi nhà trọ, nhanh chóng tiến về phía Đông.

Chương 152: Vân động

Khoảng cách thời gian diễn ra Thiên Nguyệt chiến càng ngày càng gần, toàn bộ Nam Phong Vực cũng theo đó mà bắt đầu dậy sóng.

Ngoại trừ mấy trăm tông môn lớn nhỏ ra thì chỉ tính riêng tán tu cũng có đến hàng nghìn, trăm nghìn vạn người đang nhao nhao chạy tới Thiên Nguyệt cổ thành, khiến Phi Sơn quốc bỗng chốc trở thành trung tâm chú ý của cả vực.

Nhưng ngay cả trong giới tán tu thì không phải ai cũng có thể tiến vào Thiên Nguyệt thành, chưa cô đọng được Linh Phách thì chỉ có nước nằm mơ mới có thể tiến vào quan khán, bởi vì dù sao tòa thành sức chứa cũng có hạn. Thậm chí ngay cả Linh Phách tán tu cũng phải xuất phát trước cả vài tháng, nếu không thể tiến vào Thiên Nguyệt thành xem lần thiên tài chiến mười năm mới có một này thì đúng là hối tiếc cả đời.

Đương nhiên, tán tu chỉ là khán giả, những diễn viên thực sự lại là những nhập phẩm thế lực, hơn nữa ít nhất cũng phải đạt tới Thất phẩm. Các Lục phẩm thế lực đều có sự chuẩn bị của chính mình, giúp đệ tử có thể tiến vào Thiên Nguyệt bí cảnh đột phá.

Còn Thất phẩm thế lực so với Lục phẩm thế lực càng sốt sắng hơn nữa, đệ tử tông môn chỉ cần tiếp nhập Thiên Nguyệt bảng, là có thể nhận được Thiên Nguyệt chi quang chúc phúc tẩy rửa thân thể, từ đó tiến hành lột xác, bước vào Bước thứ hai càng đơn giản hơn.

Nói không ngoa, Thiên Nguyệt chiến, không chỉ là nơi đám thiên tài tranh giành cơ duyên, còn là nơi các thế lực tiến hành tranh đoạt phẩm vị, tương lại có thể đạt tới mấy phẩm, còn xem vào đám đệ tử này!

.....

Trên một ngọn núi cao vô tận, một tòa cung điện ẩn hiện trong tầng mây dày đặc. Đây là một tòa cung điện nguy nga hùng vĩ nhưng lại đen kịt khiến cho người ta có cảm giác u ám. Đây chính là hoàng cung của một trong Tứ đại đế quốc thống trị Nam Phong vực, Tu La đế quốc.

Trong cung điện, Tu La quốc chủ ngự trên ngai vàng ở phía trên, cao cao tại thượng nhìn về gã thanh niên trẻ tuổi bên dưới, chậm rãi nói:

- Tiểu Kiếm, tiểu tử ngươi chỉ được xếp hạng mười một trên Nam Phong Bảng, làm quả nhân rất thất vọng! Lần này liệu có định buông sức ra đánh một trận hay không?

Bên dưới đại diện, gã thanh niên mặc một bộ trường bào màu đen cúi người cung kính nói:

- Nam Phong bảng chỉ là hư danh, cần gì phải tranh đấu! Thiên Nguyệt chiến thu hoạch khổng lồ, tiểu tử sao có thể giữ mình! Cỡ như Tả Kim Thủ xếp hạng mười, tam kiếm tất trảm!

- Ha ha, tốt lắm! Nếu không phải ngươi tầm mắt cực xa, quốc chủ chi vị này e là khó thoát khỏi tay ngươi! Nhưng không sao, ngươi bay càng xa, Tu La đế quốc càng có cơ hội tiến lên Ngũ phẩm, Tứ phẩm, thậm chí tiến vào hàng ngũ Thượng vị Thế lực!

Tu La quốc chủ cất tiếng cười lớn, hoàn toàn tự tin về đệ tử này. Thượng vị thế lực, đặt trên bình diện đại lục cũng là cự phách, nghĩ thôi đã thấy không sống uổng một kiếp rồi!

.....

Một đại mạc rộng lớn vô tận, so với Phần Thiên Mạc thì lớn hơn rất nhiều, biển cát vàng rực trải dài đến tận cuối chân trời.

Tại trung tâm của đại mạc đặt một tòa cung điện màu vàng nhạt, được đắp từ cát, loại hình kiến trúc đặc trưng của sa mạc, ở xung quanh tồn tại vô số những dòng cát lưu chuyển không ngừng, chỉ có vị trí của tòa cung điện là bất động.

Trong đại điện, có hai người đang đối mặt với nhau.

- Linh nhi, ngươi tuy đứng thứ sáu trên Nam Phong bảng, nhưng Thiên Nguyệt chiến không phải chuyện đùa, sẽ có không ít thiên tài ẩn dật xuất hiện, không thể chủ quan được!

Một trung niên mỹ phụ mặc trường bào màu vàng ngồi trên một chiếc ghế thật lớn. Chiếc ghế này cũng không phải được làm từ gỗ, cũng không phải được là từ kim loại, mà được đắp từ cát, nhiệt độ tỏa ra nóng rực.



Đối diện nàng là một thiếu nữ tương đối xinh đẹp, đặc biệt là lan da rám nắng đầy sức sống, so với Kinh Nhật Nữ thì không thua kém chút nào, lúc này chắp tay tràn ngập tự tin đáp:

- Sư phụ, đệ tử không chủ quan, mà là tự tin!
- Ha ha, rất tốt! Thiên Nguyệt bí cảnh cũng không dễ đạt được cơ duyên như vậy! Mười năm một lần mở, nhưng mấy ai thu được cơ duyên bên trong chứ?

Trung niên mỹ phụ cười sảng khoái, ánh mắt dần trở nên mơ hồ, dường như chìm đắm vào một hồi ức khó quên.

.....

Một ngọn núi băng trải dài, khắp nơi đều là tuyết phủ trắng xóa. Bên trong tòa băng sơn to lớn có một tòa cung điện được kiến tạo hoàn toàn bằng băng.

- Tâm Nhi, lần này ngươi không những phải nắm chắc Thập cường, mà nhất định phải đánh bại nha đầu Viêm Linh cung kia, giúp Băng Linh cung ta đè Viêm Linh cung một đầu!

Một trung niên mỹ phụ lạnh băng lên tiếng, nhưng trong ngôn từ ẩn hiện sự cường liệt hiếm có ở một nữ nhân.

Trong đại điện, một nữ tử thân mặc bạch y, lãnh diễm gật đầu nói:

- Cung chủ yên tâm, thứ hạng trên Nam Phong bảng Tâm Nhi không mấy để tâm, nhưng danh dự của Băng Linh Cung thì không thể phạm!

- Rất tốt! Như vậy ta yên tâm rồi!

.....

Nơi đây cương khí dày đặc như mây trời, tuy chưa phải là Thiên cương Địa sát khí trong truyền thuyết, nhưng cũng rất mãnh liệt, phàm nhân tiến vào đây có thể bị cương khí này sinh sinh ép chết.

Trung tâm của khu vực rộng lớn bị bao phủ bởi cương khí này, là địa phận của một Lục phẩm tông môn cực kỳ mạnh mẽ.

Tông chủ là một trung niên nhân cực kỳ cao lớn, dù đã mặc trường bào nhưng vẫn có thể thấy rõ cơ bắp cuồn cuộn lộ ra, dường như sắp nổ tung vậy, tạo ra sức ép cực lớn cho mắt người nhìn.

- Bất Hoại, luyện thể giả chúng ta tiến độ tu hành vốn dĩ chậm, nhưng đột phá một bước thì chiến lực gia tăng như trời và biển! Với chiến lực của ngươi bây giờ, tiến vào ngũ cường cũng không ngoa!Đứng bên dưới, là một thanh niên tương đối bình thường, thân hình cũng không quá lực lưỡng, nhưng ánh mắt tràn ngập tự tin đáp:

- Tông chủ, ta đối với thực lực của bản thân rất tự tin! Cho dù ta đứng yên cho Tả Kim Thủ đấm cũng không hề hấn gì!

.....

- Hắt xì!

- Kim Thủ, sao vậy? Nãy giờ ngươi hắt xì hơi nhiều!

- Dạ không sao, dường như có ai nhắc đến ta!

Người thanh niên đưa tay xoa xoa mũi, rõ ràng không bị cảm hay ngạt mũi, vậy mà đột nhiên hắt xì liền mấy cái, dường như có ai đó nhắc đến bản thân, mà không chỉ có một người!

- Ngươi đứng thứ mươi trên Nam Phong Bảng, hiển nhiên khiến nhiều kẻ nhớ thương, bị nhắc đến cũng đúng thôi!

Người lên tiếng là một lão nhân lưng còng, trông bộ dáng thì dường như sắp xuống lỗ đến nơi, nhưng ánh mắt toát ra sự tinh minh đến đáng sợ, đặc biệt là mắt trái lóe lên tia sáng tím tà dị.

- Vị trí của ta đúng là có chút xấu hổ!

Thanh niên gãi gãi đầu, có chút xấu hổ nói. Hắn cũng không vì bị người gọi hồn mà tức giận, bộ dáng lúc này có chút buồn cười. Nếu nhìn kỹ sẽ thấy bàn tay đang gãi đầu của hắn lóe lên ánh kim.

- Được rồi, lần này không được phép nhường nhịn, bung hết sức ra đi! Tránh để người ta coi thường Tả gia!

- Da dạ, gia chủ yên tâm!

.....

Một trang trại rộng lớn vô biên, không khí trong lành thẩm thấu khắp nơi, nét vui tươi xuất hiện trên tất cả mọi người.

- Thanh Nhi, Minh Nhi, Thập cường không có vấn đề gì chứ?

Một vị hán tử ăn mặc đơn giản, hệt như một gã phu ngựa, nhìn về phía hai người thanh niên đang đứng song hành hỏi.

- Phụ thân, bài danh của con trên Nam Phong Bảng là thứ sáu, hiển nhiên Thập cường không có vấn đề! Còn nhị đệ, thực lực so với con chỉ hơn chứ không kém, cho dù là mấy tên kia cũng có thể tranh đấu một trận!

- Đúng vậy, Minh Nhi, còn nên chú ý, đặc biệt là tên tiểu tử của Huyết Liên đế quốc kia, có thể là kỳ phùng địch thủ của con!

Một trong hai thanh niên bị chột một bên mắt, nghe phụ thân và huynh trưởng nhắc nhở thì khẽ lắc đầu, mỉm cười nói:

- Phụ thân, đại ca, Nam Phong Bảng cũng không nói lên được điều gì, e là có kẻ còn mạnh hơn...

Chương 153: Tụ tập

Phi Sơn quốc, chỉ là một quốc gia Thất phẩm, thậm chí trong những quốc gia Thất phẩm có thể xếp vào hạng cuối, thế nhưng trên bình diện Nam Phong vực, lại là một trong những trung tâm hấp dẫn sự chú ý.

Đương nhiên nguyên nhân không nằm ở vị trí địa lý của Phi Sơn quốc, đúng là nằm ở trung tâm Nam Phong Vực, mà là một địa danh cực độ nổi tiếng ở quốc gia này, là đích đến của biết bao thiên tài tuyệt thế - Thiên Nguyệt cổ thành.

Thiên Nguyệt chiến, chính là vũ đài tối thượng cho những thiên kiêu chi tử khắp Nam Phong vực, là nơi chỉ dành cho kẻ mạnh, nơi mà những thiên tài có thể thỏa sức tranh đấu, nơi mọi thủ đoạn đều phải dùng đến, chứa đựng nhiệt huyết của cả một thế hệ.

Vì vậy mà thời gian này, Phi Sơn quốc xuất hiện vô số tu giả từ khắp nơi đổ về, loại người nào cũng có, quan trọng là tu vi đều rất mạnh mẽ, có những kẻ ngay cả hoàng thất của Phi Sơn quốc cũng không nguyện ý trêu chọc.

Thiên Nguyệt thành nằm ở phía Tây của Phi Sơn quốc, được bao quanh bởi rất nhiều sơn mạch, hệt như quần long hộ thiên vậy, bình thường luôn tỏ ra vẻ cổ xưa uy nghi vô thượng.

Ngoài cửa phía nam Thiên Nguyệt thành là một bình nguyên rộng mênh mông, lúc này đây đã tụ tập mấy trăm vạn tu giả, người người tấp nập, đông nghịt khắp núi đồi, khí thế xông thiên.

Mà những tông môn tới sớm đã ở bên ngoài bình nguyên này xây dựng một ít kiến trúc đơn giản để cho môn nhân nghỉ ngơi. Về phần tu giả độc hành cũng không có chú ý nhiều như vậy, trực tiếp ngồi nghỉ ngơi dưới mặt đất. Đồng thời cũng dựng lên một đống lửa để nướng đồ ăn, thỉnh thoảng hô bằng gọi hữu phát ra các loại âm thanh ồn ào.

Rống! Rống! Rống!

Phương xa có một tiếng rống của yêu thú vang lên.

- Là Luyện Cương tông!

- Ồ, còn có Vô Sinh Tông cũng đã đến rồi!

- Kia là Băng Linh cung và Viêm Linh cung sao?

- Tu La đế quốc tam đại thế lực đến cùng nhau!

Bên trên bình nguyên, tiếng ồn ào triệt để biến mất, lặng ngắt như tờ. Lục phẩm thế lực hoàn toàn cách biệt Thất phẩm, như trời và biển vậy, dù là những tán tu nổi tiếng liều lĩnh cũng không dám trêu chọc. Không ai biết được nội tình thực sự của Lục phẩm thế lực, bởi vì nội tình ra tất có biển máu.

Mặc dù bình nguyên đã chật kín người nhưng vẫn có một khu vực rộng lớn còn trống trải, không ai dám đi tới cướp đoạt, bởi đó là vị trí mặc định cho những Lục phẩm thế lực nghỉ ngơi.

Các loại hung cầm dị thú cường hãn hạ xuống, đám đệ tử của Lục phẩm thế lực cũng nhanh chóng nhảy xuống, lựa chọn địa phương cho riêng mình.

Trưởng lão của những tông môn này cũng tụ tập cùng một chỗ nhỏ giọng nghị luận, mà những cao thủ trẻ tuổi của bọn họ cũng đứng tụ tập ở phía sau vô cùng bắt mắt, trở thành mục tiêu bàn luận của tu giả trên bình nguyên.



- Kia chính là Luyện Bất Hoại bài danh thứ chín sao? Tại sai khí tức tầm thường như vậy, người lại có chút gầy gò nữa?

- Kia chính là Nam Phong vực song mỹ, Viêm Linh và Băng Tâm, bài danh thứ 7 và 8 trên Nam Phong Bảng!

- Kia là Tả gia Tả Kim Thủ, nghe nói hắn là kẻ yếu nhất, tuy đứng thứ mười trên Nam Phong Bảng nhưng lần này khó mà tiến nhập Thập cường!Đứng ở một góc, Kiếm Tu La lạnh lùng nhìn những người mới đến. Hắn đứng thứ mười một nên không được chú ý bằng, nhưng những kẻ này không mấy ai khiến hắn phải thực sự e ngại cả.

Nhưng rất nhanh đã có người khiến Kiếm Tu La phải chú ý, thậm chí không chỉ có một.

Ở phương vị khác, một gã thanh niên đang khoanh chân xếp bằng, hai mắt nhắm nghiền không hề quan tâm đến những lời bình xung quanh. Một thân áo trắng không ngừng tung phong trung phi, khí tức ấm áp bình dị.

- Nghe danh Thiên Diệp môn Diệp Thiên Thủ từ lâu, bài danh thứ năm trên nam Phong bảng, khí chất ấm áp siêu thoát trần tục, quả là danh bất hư truyền!

Một đoàn người vừa đến, cương dương khí tràn ra bốn phía, chính là Lục phẩm thế lực Lục Dương sơn. Trung tâm của đoàn người là một gã thanh niên vận hồng y, hai mắt xích hồng như hai ngọn lửa vậy, làn da cháy đen có chút gì đó giống như nham thạch, nhưng bóng bảy hơn.

- Nam Phong bảng bài danh thứ tư, Lục Dương sơn Lục Diễm sao?

Trong đội ngũ của Vô Sinh Tông, một gã thanh niên hai tay khoanh trước ngực ôm lấy trường đao, toàn thân không phát ra bất kỳ một ba động cảm xúc nào hay chút khí thế nào, nhưng lại khiến không khí thêm lạnh lẽo.

Kiếm Tu La đương nhiên nhận ra kẻ này, đây chính là đối thủ truyền kiếp của hắn, bài danh thứ ba trên Nam Phong Bảng, Vô Sinh tông Đao Vô Tình. Đối phương cũng nhìn thấy hắn, hai cặp mắt vừa chạm nhau, lập tức một cỗ khí thế sắc bén bắn ra xung quanh, khiến không ít tu giả phải ôm đầu đau đớn.

Mọi người đều có khí thế của riêng mình, địa vị ngang nhau, ai cũng không muốn thua ai. Nếu như là người có thần thức cường đại thì có thể phát hiện được trên hư không ẩn ẩn điện hỏa hiện lên. Đó chính là hiện tượng đối kháng khí thế.

Bất quá loại cục diện này cũng rất nhanh bị đánh nát. Một gã thanh niên với ánh mắt như thần linh chắp tay sau lưng đi tới. Đi tới chỗ nào thì nguyên khí sẽ bám theo hắn ở chỗ đó. Hắn phảng phất giống như mà một vị vương giả trời sinh, khí tức bễ nghễ thiên hạ, bao quát tứ phương.

- Nam Phong bảng bài danh thứ hai, Thiên Nam thái tử Nam Vấn Thiên!

Nam Vấn Thiên vừa đến, lập tức trở thành tâm điểm, nhưng hào quang của hắn rất nhanh phải chia sẻ cho một người khác.Một gã thanh niên đạp không mà đến, một thân huyết y bay phấp phới, sinh cơ tràn ra bốn phương tám hướng xua tan đi khí tức vương giả của Nam Vấn Thiên, khiến những tu giả xung quanh đều dâng lên một cõ dễ chịu, trong lòng nảy sinh ý tứ thuần phục.

- Là Nam phong bảng đệ nhất nhân, Huyết Liên thái tử Liên Sinh Liên!

Trên bình nguyên, có người thấp giọng hô.

Liên Sinh Liên, một cái tên đã trở thành truyền thuyết, thực lực thông thần, chiến tích kinh người, thậm chí có thể chém giết cường giả Bước thứ hai, là thần tượng của biết bao nhiêu thanh thiếu niên của Nam Phong Vực.

Liên Sinh Liên vừa tới, không thể hiện ra khí độ vương giả, nhưng bên trong sự dễ chịu lại ẩn chứa vương uy khiến người khác phải phục tùng, so với Nam Vấn Thiên thì hoàn toàn trái ngược.

Hai cỗ khí thế vương giả đối đầu, khiến không khí trở nên áp bức, một số thiên tài trẻ tuổi cũng không chịu nổi mặt tái nhợt, may mà được mấy vị trưởng lão đi cùng xua đi uy áp, nếu không thì thật mất mặt.

Đúng vào lúc này, thanh âm xé gió truyền đến, phá tan tình trạng đối kháng của hai cỗ khí thế vương giả trẻ tuổi. Mọi người không cần nhìn cũng biết vừa đến là thế lực nào, chỉ có thể là Lục phẩm thế lực Phi Mã Mục Trường.

Nhưng hầu như tất cả mọi người đều quay đầu nhìn lại, dù là đám thiên tài tâm cao khí ngạo cũng không ngoại lệ, bởi vì họ muốn biết, ai có khả năng phá vỡ thế đối đầu của hai cường nhân mạnh nhất Nam Phong bảng như vậy.

Đương nhiên cường giả Bước thứ hai sẽ không nhàm chán như vậy, chen vào giữa tranh chấp của đám tiểu bối, muốn mặt hay không? Lẽ nào là Phi Mã thiếu chủ Thiên Lý Thanh? Nhưng Thiên Lý Thanh đúng là rất mạnh, nhưng chỉ bài danh thứ sau mà thôi, lúc nào có thể so kè với hai người kia?

Chỉ thấy đội ngũ của Phi Mã Mục Trường không cưỡi hung cầm dị thú mà đều ngự trên phi mã đạp không mà tới, tốc độ vô cùng khủng khiếp, chỉ trong chớp mắt đã hạ thân xuống bãi đất trống.

Phi Mã thiếu chủ Thiên Lý Thanh cực kỳ nổi bật, toàn thân tản mác ra khí tức không thua kém chút nào so với Diệp Thiên Thủ hay Lục Diễm, nhưng ánh mắt mọi người nhanh chóng tập trung lên gã thanh niên đứng bên cạnh.

Gương mặt bình phàm, nụ cười rạng rỡ, có tới ba phần giống Thiên Lý Thanh, hiển nhiên là thân huynh đệ. Mắt bên trái bị chột, nhưng mắt còn lại lóe ra tia sáng mỏng manh nhưng mạnh mẽ, khiến kẻ nào nhìn vào đều có chút e sợ. Điều quan trọng hơn, người trẻ tuổi này không hề chủ động phát ra uy áp, nhưng khí thế xung quanh hắn vẫn tự động phá vỡ thế kìm kẹp của hai gã thanh niên vương giả kia.

- Thiên Lý huynh, vị tiểu huynh đệ này là...

Lục Diễm cũng là chỗ quen biết khá thân với Thiên Lý Thanh, nhưng rõ ràng nhìn gã thanh niên bên cạnh vị Phi Mã thiếu chủ này cũng thấy lạ hoắc, vì vậy lên tiếng hỏi, cũng là câu hỏi trong lòng mọi người.

Thiên Lý Thanh nhếch miệng cười đáp:

- Lần này bản thiếu chủ khó có cơ hội vấn đỉnh Thiên Nguyệt chiến, vì vậy mang đến một người sẽ thay ta đánh bại Nam Vấn Thiên cùng Liên Sinh Liên... Xin trân trọng giới thiệu, nhị đệ ta, Thiên Lý Minh!

Nghe lời giới thiệu khoa trương của hắn thật có chút ngứa tai, nhưng không ai dám phản bác, bởi người tuổi này thực sự quá ưu tú.

Thiên Lý Minh nhìn về phía Nam Vấn Thiên, lại nhìn về phía Liên Sinh Liên, hai người này rất lợi hại, nhưng vẫn không mang đến cho hắn cảm giác đặt biệt kia.

Miệng vẫn giữ nguyên nụ cười rạng rỡ, ánh mắt hắn chuyển đi, muốn tìm một bóng người quen.

Chương 154: Khảo nghiệm

Thanh âm ầm ầm chấn động tứ phương, cửa Nam thành đột nhiên mở ra, dường như cửa thiên giới mở ra, chấn động nhân tâm. Tất cả mọi người đều ngừng thở, bởi thời khắc được chờ đợi nhất đã đến.

Trước cửa nam thành, mặt đất rạn nứt, hướng hai bên trái phải lan ra, sau đó, một quang môn cực lớn chậm rãi hiện ra, cách cửa thành chừng một dặm, rõ ràng muốn tiến vào từ thành Nam này, phải đi qua đại quang môn này.

Đây là điều bắt buộc, tu giả tham gia thi đấu chỉ có thể tiến vào từ Nam môn, ba cổng còn lại chỉ dành cho người đến tham chiến mà thôi.

- Lại xuất hiện rồi, nhập môn tam quan khảo nghiệm tư cách!

- Không biết có bao nhiêu người có khả năng đi qua, chắc cũng phải được năm thành!

- Không, nghe nói nhập môn khảo nghiệm cũng vô cùng khắc nghiệt, có lẽ chỉ bốn thành, thậm chí ba thành thôi!

Theo tiếng bình luận của mọi người, Liên Sinh Liên cùng Nam Vấn Thiên dẫn đầu đám thanh niên tuấn kiệt xông tới quang môn đầu tiên.

Tách!

Một góc của quang môn bị phá thành một động lớn, Liên Sinh Liên thong dong bước qua, ngay sau đó vết rách lập tức lành lại, không cho người khác có cơ hội thừa hư mà nhập.

Những thiên tài khác trên Nam Phong bảng cũng nhanh chóng phá vỡ quang môn tiến vào bên trong, bộ dáng vô cùng dễ dàng. Nhưng không vì thế mà đám khán giả dám coi thường khảo nghiệm này, bởi có vô số tu giả bị quang môn chấn ngược ra sau, cả người nứt ra, miệng không ngừng thổ huyết.

- Ha ha, đa tạ đại thúc!

Trên bầu trời đột nhiên xuất hiện hai đạo nhân ảnh, là một gã trung niên cùng một thiếu niên cực kỳ anh tuấn, lúc này ã thiếu niên bị trung niên nam tử xách trên tay như một con gà, bay cực nhanh về phía này.

Bịch!

Khi đến gần thành môn, gã thiếu niên bị ném xuống, thân hình lộn một vòng trên không trung rồi hạ thân xuống phía trước quang môn.

- Việt tiểu tử, lần này ngươi may mắn đó, lần sau còn lạc đường thì tự về đi!

- Ha ha, thực sự đa tạ đại thúc!

Việt nhoẻn miệng cười, bộ dáng vô cùng thật thà dễ mến, kết hợp với gương mặt trắng trẻo, nếu ai không biết thực sự sẽ tưởng hắn là một tên tiểu tử ngây thơ mới vào đời. Hắn cũng không muốn lãng phí thời gian, xoay người tiến về phía quang môn.

Trên đường đi, Việt cũng đã tìm hiểu tương đối kỹ về Thiên Nguyệt chiến, đương nhiên biết rõ ba khảo nghiệm nhập môn này.

Khảo nghiệm đầu tiên chính là khảo nghiệm lực công kích. Quang môn này tương đương với lực phòng ngự của một vị viên mãn giả chuyên về phòng thủ, có thể loại bỏ tới một phần năm số người tham gia.



Việt khoan thai bước tới, cũng không đánh ra bất kỳ công kích nào, trực tiếp bước qua quang môn, khiến không ít người tròng mắt rớt ra ngoài, đặc biệt là những kẻ đang sầu mi khổ não tìm cách vượt qua khảo nghiệm này.

- Gì vậy? Sao hắn làm được như vậy?

- Lẽ nào quang môn nơi đó có vấn đề sao? Hay lắm!Không ít thanh niên tuấn kiệt vốn dĩ bất lực với sự kiên cố của quang môn, thấy vậy đồng loạt xông về phía này với hy vọng sẽ đục nước béo cò, dù sao thì chỉ cần qua được một vòng khảo nghiệm đã đủ hãnh diện với đời rồi.

Chỉ có điều họ đã mơ mộng hão huyền rồi. Máu lại tiếp tục đổ...

Vượt qua được quang môn, Việt tiến vào cửa thứ hai. Phía sau quang môn là một bình đài cực lớn mà trên đó có vô số những quang điểm đang không ngừng bay lượn với một tốc độ khủng khiếp.

Việt nheo mắt nhìn những quang điểm này, chỉ thấy bên trong là những tấm lệnh bài bằng gỗ, có thể coi là lệnh bài danh phận.

Hay nói một cách chính xác, đám thanh niên tuấn tài có thể tham gia Thiên Nguyệt chiến nhờ việc mạo danh đệ tử của thế lực cổ xưa kia.

Nếu như quang môn kiếm tra lực công kích của thí sinh, thì những quang điểm này đo lường tốc độ và khả năng phòng ngự. Mỗi quang điểm bay lượn đều mang lực lượng tương đương một kích toàn lực của viên mãn giả, phòng ngự của tu giả chỉ cần hơi kém một chút đều có thể trọng thương. Hơn nữa trước đó còn phải đủ tốc độ để bắt được chúng.

Rõ ràng độ khó gia tăng rất nhiều, đã có tới trăm người bị quang điểm công kích hôn mê bất tỉnh, số còn lại thì đang loay hoay không biết làm sao mà tiến lên, chứ đừng nói gì đến chuyện bắt lấy lệnh bài. Rõ ràng lệnh bài bay đầy trời, số lượng căn bản không thiếu, nhưng lại không thể nào đoạt đến tay, quả thực khiến tâm tình người ta trở nên rất tệ.

- Tên kia muốn làm gì vậy?

Không ít người bắt đầu chú ý đến Việt, cũng không phải họ quá rảnh mà do hắn quá nổi bật, chói mắt theo hướng tiêu cực. Khi mà mọi người còn đang tối tăm mặt mũi đối phó với những quang điểm, đột nhiên thấy một tên tiểu tử lơ ngơ tiến về phía trước, bộ dáng không có chút quan tâm đến nguy hiểm xung quanh, làm sao mà không giật mình cho được?

- Tên này ngu ngốc quá vậy?

- Ta muốn xem hắn làm sao chống lại những quang điểm này!

- Chống lại? Hay hắn là một luyện thể giả siêu cường? Ta trông không quá giống nha!

Chỉ có điều mọi người đều đã uổng công chờ đợi, tên tiểu tử phía trước vẫn lững thững bước đi, xung quanh hắn những quang điểm bay vùn vụt với tần suất dày đặc, nhưng không bay sượt qua tóc thì cũng suýt chạm thân thể, thậm chí y phục cũng bị cắt đứt vài chỗ nhưng da thịt vẫn hoàn hảo.- Cái quái gì vậy? Ta không nhìn nhầm chứ? Cứ như vậy đi qua?

- #$%^&! Vận khí của hắn nghịch thiên sao? Hay do ăn ở quá tốt?

- Hắn đi đến cuối bình đài rồi kia? Vẫn không bị hào quang đánh trúng? Ta kháo!

- Chỉ có điều không lấy được lệnh bài, căn bản không có tư cách bước lên thành Nam, vận khí nghịch thiên cũng vô...

Nói đến đây thanh âm đột nhiên ngưng lại, bởi trong ánh mắt của mọi người, tên tiểu tử đầy may mắn kia quay người lại quơ tay về khoảng không trước mặt, nhìn thì rõ ràng là quơ bừa, nhưng không ngờ lại có một đạo quang ảnh chủ động bay tới bàn tay hắn, lập tức bị bắt lấy, trông mới nhẹ nhàng làm sao.

- Ta kháo! Con mẹ nó!

- Trời ơi, đấy là khí vận sao? Không thể tin nổi!

Thanh âm kinh hãi, hốt hoảng, ghê tởm...của mọi người lọt vào tai của Việt, hắn chỉ cảm thấy buồn cười mà thôi. Cũng không có gì đáng lưu ý, bọn họ thích xem thì hắn phối hợp diễn một chút cho vui cửa vui nhà.

Lúc này ở cuối bình đài đã tập trung rất đông người, mặc dù phía trước đã là thiên đường nhưng ai cũng tỏ ra thận trọng, bởi giữa bọn họ và cửa thành Nam vẫn còn một chướng ngại vất nữa, cũng chính là cửa khảo nghiệm thứ ba.

Nếu như cửa đầu tiên là khảo nghiệm lực công kích, cửa thứ hai là khảo nghiệm tốc độ và năng lực phòng ngự, thì cửa cuối cùng chính là khảo nghiệm tâm trí.

Từ bình đài đến cửa thành Nam được ngăn cách bằng một vực sâu chỉ rộng chừng hơn chục trượng, cường giả Bước thứ nhất dù chưa thể phi hành nhưng vẫn thừa sức nhảy vọt qua, chỉ có điều khảo nghiệm tư cách cuối cùng này hiển nhiên không đơn giản như vậy.

Vù!

Có một người lên rồi, thân hình hắn hơi nhoáng lên trên không trung, trầm ổn tiến về phía Nam môn.

Những người khác cũng lục tục tiến lên, mỗi thời khắc đều có hơn mười người cùng nhau phóng tới cửa Nam thành, thế nhưng chỉ có một phần ba đi qua, đa số đều bị rơi rụng giữa đường, cũng có một vài người cách cửa Nam thành chỉ có mấy thước, vô cùng đáng tiếc rơi xuống, khiến kẻ khác tiếc hận.

- Ngay cả cửa Nam thành cũng không lên được, còn muốn tham gia so tài?

Trên cửa Nam thành có người cười nhạt.

Rất nhanh đến lượt Việt lên sàn diễn. Hắn lùi lại, sau đó nhảy một bước như tên bắn lao về phía cửa Nam. Khi đến giữa chừng, từ bên dưới vực sâu chợt có vô số thanh âm yêu ma rống lên, thanh âm vào tai, không gì không xâm nhập, đảo loạn tâm thần, chiều rộng thâm uyên bỗng chóc kéo dài ra cả ngàn dặm.

- Hừ!

Việt nở một nụ cười nhạt, phương thức công tâm này rất chuẩn xác về mặt thời điểm, lại có tác động rất mạnh, thiếu một chút kiên định thôi cũng có thể rơi xuống bên dưới. Nhưng tiền thì hắn thiếu chứ kiên định thì quá thừa thãi rồi.

Thân hình không chút dao động, bay qua khe vực, đạp vào cửa Nam thành, ánh mắt quét tới những thiên tài đang ngạo nghễ đứng trên tường thành, bắt đầu đánh giá những đối thủ cạnh tranh của hắn.

Chương 155: Chiến khởi

Thiên Nguyệt thành vô cùng rộng lớn, kiến trúc nhiều vô số, đều mang phong cách hết sức cổ xưa, tạo hình tinh mỹ, kiến trúc bên trong không như mọi người nghĩ là rách nát tồi tàn, mạng nhện giăng đầy, ngược lại mang theo một tia cổ kính, không nhiễm một hạt bụi, rất là sạch sẽ.

Tòa cổ thành này có lẽ đủ chỗ ở cho tất cả những người đến đây ngày hôm nay, nhưng đương nhiên không ai muốn cả. Mục tiêu của bọn họ là cuộc tranh tài mười năm mới có một, quyết định tương lai vài chục năm, thậm chí trăm năm tới của Nam Phong vực.

Trung tâm cổ thành là một mảnh đất rộng bằng phẳng, bốn phía vây quanh bởi các khán đài, kéo dài ra địa phương rất xa, chỉnh thể nhìn lại như là một cái chảo sắt, đáy chảo là khu đất bẳng phẳng, còn thành chảo lại là khán đài. Kiểu kiến trúc như vậy khiến Việt không khỏi liên tưởng đến một công trình rất nổi tiếng ở Địa cầu, một trong bảy kỳ quan thế giới cổ đại - Đấu trường Colosseum.

- Mẹ nó, đám người kia đến sớm vậy?

- Ngươi xem, bọn họ chắc chắn không thèm xem khảo nghiệm ở Nam môn, đến đây trước để tranh chỗ!

- Vô liêm sỉ! Cũng may những vị trí còn lại cũng không tồi!

- Còn đứng nói nhảm nữa, nhanh tìm chỗ thôi!

Sóng người dũng mãnh tràn vào khán đài, khắp nơi võ giả như điên cuồng, bay vút ra xung quanh, chiếm vị trí gần trung tâm, thậm chí có người vung tay, trợn mắt tranh giành.

Thật may mắn là Thiên Nguyệt thành có quy tắc riêng, dù là cường giả Bước thứ hai cũng không dám xúc phạm, mọi người náo loạn cũng không dám náo quá lớn, bằng không số lượng lớn viên mãn giả Đệ nhất Bộ tranh giành, tuyệt đối là một hồi tai nạn.

- Chuyện quái quỷ gì vậy?

Việt trố mắt ra nhìn cảnh tượng trước mắt, nhốn nháo không khác gì những người hâm mộ bóng đá ở quê hương hắn, mỗi khi đội tuyển quốc gia thi đấu ở sân nhà là tranh giành nhau mua vé, dân phe vé đẩy giáo lên tới cả chục củ vẫn tranh nhau mua sứt đầu mẻ trán.

Khẽ lắc đầu, Việt chuyển ánh mắt về phía mảnh đất trống ở trung tâm, hiển nhiên đây là nơi diễn ra các cuộc tranh tài. Có thể thấy rõ bao quanh chu vi mảnh đất, ôm lấy luôn cả hàng ghế đầu tiên, là một bức tường linh lực màu xanh nhạt, tương đối giống với quang môn ở cửa Nam.

Chỉ có điều chênh lệch sức mạnh là không thể đong đếm, từ ba động phát ra cũng đủ thấy được sử khủng bố của nó, muốn gây ảnh hưởng đến các trận tranh tài là không thể nào.

- Sao đơn sơ quá vậy? Một mảnh đất trống thì đấu kiểu gì vậy?

Việt vô thức lẩm bẩm, và cũng rất nhanh hắn thu được câu trả lời.

Trong ánh mắt kinh ngạc của hắn, mắt đất trung tâm bắt đầu nứt ra, sau đó, dưới nền đất có mười tòa đài chiến từ bốn phía bắt đầu trồi lên, cân xứng với nhau. Tại vị trí góc võ thai, đều có một câu thạch trụ nhẵn nhụi, trên thạch trụ tỏa ra quang mang, cuối cùng hình thành một phiến quang mang lam sắc, dày chừng nắm tay, có thể ngăn chặn dư ba cuộc chiến phát ra bên ngoài.

Chỉ chốc lát, đấu trường đã ngồi đầy người, có đệ tử các thế lực lớn, có tán tu kết bạn mà tới, có người háo hức chờ mong những cuộc tranh tài nảy lửa, có người hâm mộ quan sát thế hệ thanh niên kiệt suất nhất bên dưới, lại có người buồn bã tiếc hận vì không được đứng trong hàng ngũ đó.



Một thanh âm không rõ từ đâu đột ngột vang lên, âm điệu cổ xưa mà uy nghi, như vọng về từ thời Thái cổ:

"Đệ tử tham gia tranh tài không được sử dụng các loại đan dược kích phát chiến lực, tạm thời gia tăng tu vi, các loại bùa chú bảo mệnh hay hỏa khí lôi đạn, kẻ nào vi phạm, lập tức trục xuất! Đệ tử tham gia lập tức bước xuống hàng khán đài đầu tiên!"Lời vừa dứt, đám thanh niên tuấn kiệt phần lớn đều đã đứng ở vị trí quy định, chỉ có những kẻ từ nơi thôn dã hay chốn rừng thiên nước độc chưa biết luật mới lục tục kéo nhau xuống, trong đó có cả Việt.

Hắn bị chặn lại bởi kết giới bao quanh khu đất, chiếc thẻ bài trong tay lập tức sáng lên, kết giới khẽ lay động mở ra một khoảng hở vừa đủ để hắn bước qua, sau đó lại đóng lại, không chút dấu vết.

Thanh âm uy nghiêm lại tiếp tục vang lên:

"Hai trăm mười hai đệ tử, chia làm mười tổ tiến hành đấu loại, cũng là đấu tính điểm, mười vòng luân chuyển, mỗi tổ chỉ có mười người có thể tấn cấp. Tấn cấp thành công, hai tổ hợp thành một tổ, tiếp tục tiến hành đấu loại, lại chọn ra mười người tấn cấp. Tấn cấp thành công, sẽ được tham gia vòng chung kết, nhận chúc phúc tùy theo thứ hạng!

Các đệ tử có thể xem lệnh bài của mình, bên trên đã ghi số tổ của các ngươi! Lập tức tiến về chiến đài của mình, chuẩn bị tiến hành thi đấu!”

- Nghe giống bóng đá ghê, cũng là vòng tròn tính điểm!

Việt lật tấm thẻ bài của mình lên xem, sau đó lững thững bước về phía chiến đài số chín. Quy tắc thi đấu nghe ra dường như rất đơn giản, nhưng lại có tính chọn lọc và đào thải rất cao, không chỉ cần có chiến lực mạnh mẽ mà còn cần cả sự bền bỉ, kiên trì rất cao, kèm theo đó là cả trí tuệ nữa.

Giai đoạn đầu mỗi người phải đấu loại chín trận, giai đoạn hai lại đấu tiếp chín trận nữa, tính ra đã mười tám trận liên đấu. Sau đó vào vòng chung kết, mỗi trận đầu lại càng kịch liệt hơn. Đây tuyệt đối là hành trình gian khổ vô cùng, tố chất tâm lý không cao, tất nhiên sẽ bị áp bách tâm lý khiến ý chí tan vỡ, trước tiên đã thua đối thủ một bậc rồi.

Hơn nữa, ngoài những người bài danh trước mười trên Nam Phong bảng, ai có thể khẳng định thắng liền các trận chứ? Đối với các thí sinh, tính toán trận nào phải thắng, trận nào cần buông tay để dưỡng sức cho cuộc đua đường trường, đó thực là bài kiểm tra trí tuệ siêu việt.

Người ta vẫn truyền miệng một câu: “phong độ là nhất thời, đẳng cấp là mãi mãi!”, đấu một trận loại luôn thì có thể dựa vào may mắn, mưu mô hay một vài yếu tố khác, nhưng thi đấu theo kiểu đường trường như vậy, chỉ có kẻ mạnh thực sự mới có thể cười cuối cùng.

“Lệnh bài của ai sáng lên, người đó lên đài chiến! Thi đấu chính thức bắt đầu!”
Thanh âm vừa dứt, thì tấm thẻ bài trong tay Việt cũng sáng rực lên, không ngờ hắn lại phải thi đấu ngay trận đầu tiên. Cũng không có gì đáng lưu ý, vì sớm hay muộn thì cũng phải đấu mà thôi.

Việt bước lên đài, đối thủ của hắn là một kẻ cũng được bài danh trên Nam Phong bảng, xếp thứ bảy mốt, vũ khí là một thanh ngân sắc trường thương, đầu thương lóe lên hàn mang lạnh lẽo.

- Ngươi có thể nhận thua, đỡ tự tổn hao sức lực!

Đối phương rõ ràng không đặt Việt vào trong mắt, mở miệng khuyên bảo một câu, nhưng chưa kịp đợi Việt trả lời thì dưới chân đạp mạnh, thân ảnh lóe ra, phiêu hốt bất định, trường thương trong tay đã như độc xà xuất động, quang mang chợt lóe, hàn ý bức người.

Chỉ có điều trường thương mang theo sát ý kinh thiên của hắn bằng một tốc độ phi thường đã đâm vào khoảng không, còn kẻ địch của hắn thì từ bên phải bước tới, bộ dáng lững thững làm sao nhưng hắn không tài nào kịp phản ứng lại, bị một quyền của đối phương giáng thẳng vào ngực hắn.

Bình!

Lưng đập vào quang mang bảo vệ chiến đài, bay xuống bên dưới đất, tuy nhiên cho dù thua cuộc nhưng vẫn hảo hảo không có tổn hao gì cả, vẫn đủ sức lực cho những trận thi đấu tiếp theo.

- Chuyện gì xảy ra vậy? Gã Hy Nam này bị ngu à?

- Hy Nam dù sao cũng là kẻ được bài danh trên Nam Phong bảng, tại sao lại xông tới đánh vào khoảng không như vậy?

- Lại còn trơ mắt ra nhìn tiểu tử kia đi bộ tới đấm vào ngực nữa! Quá ngu ngốc!

Những lời bàn tán châm chọc vang lên bên tai, nhưng Hy Nam không cảm thấy xấu hộ hay bực dọc gì cả, đối phương mạnh hơn đám người kia tưởng tượng rất nhiều, công kích của hắn vừa xuất ra thì đối phương đã đi đến một góc chết, thì còn đáh cái gì chứ?

Cũng may là đối phương cũng nương tay, thân thể hắn gần như không tổn hào gì, coi như trận này không lỗ gì cả, vì vậy Hy Nam chắp tay nói:

- Đa tạ!

- Không có gì!

Việt nhún vai, hắn sở dĩ không ra tay nặng với gã này đương nhiên không phải vì lòng tốt, mà vì đối phương tương đối hợp vị của hắn. Đầu tiên là lên tiếng tỏ ra kiêu ngạo vừa để khích bác vừa khiến kẻ địch chủ quan, sau đó thừa cơ xuất kích tung ra độc chiêu. Nghe có vẻ hơi phản diện, thậm chí có chút bỉ ổi, nhưng cuộc sống là vậy, không ai quang minh chính đại mãi được.

Cuộc thi đấu tiếp tục diễn ra, trận thứ hai là hai thiên tài viên mãn giả, một người có thể dùng đao pháp, một người có thể dùng quyền pháp, đao pháp và quyền pháp phẩm cấp không thấp, dư ba nện lên quang mang bảo hộ, phát ra tiếng nổ ầm ầm, tia lửa bắn khắp nơi.

Đấu hơn trăm hiệp, cuối cùng tuyển thủ quyền pháp trên cơ một chút, xuyên qua hai đao mang, một quyền đánh nát hộ thể chân khí của đối thủ, giành được thắng lợi.

Trận thứ ba, rồi trận thứ tư, thứ năm, cứ như vậy đến trận thứ tám mới khiến Việt ghé mắt vô xem, bởi vì lên đài là một người quen, đương nhiên, là quen theo kiểu mới gặp một lần.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau