ĐẾ HOÀNG TÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế hoàng tôn - Chương 146 - Chương 150

Chương 146: Trường thương

Trong nháy mắt vừa bước nửa bước vào đại môn, Việt liền cảm nhận được một cách rõ ràng, có một loại năng lượng bài xích mạnh mẽ cố gắng hất hắn ra ngoài. Loại năng lượng bài xích này quả thật rất khủng bố, nếu không nắm giữ Lưu Tông dẫn trong tay, hắn khó mà tránh khỏi kết cục bị đá ra ngoài.

Ngay trong khoảnh khắc cả thân thể của Việt toàn bộ đi vào đằng sau cổ môn, cảnh vật trước mắt chỉ vừa mới đây thôi là hình ảnh hoang nguyên cổ lão khô cạn linh khí, trong nháy mắt đã biến đổi.

Đập vào mắt hắn là vô số điện đài đổ nát, bị năm tháng hủy diệt, toát lên vẻ tang thương cổ lão. Cổ Lưu Thành xuất hiện trước mặt Việt, rộng lớn đến mức khiến người ta phải cảm thấy rung động.

Nhìn ra xa, các tòa kiến trúc cổ lão đổ nát nhưng không mất đi sự hùng vĩ, nối liền thành một đường thẳng, trực tiếp kéo dài đến tận cuối đường chân trời. Các loại tháp cao sừng sững chuyên dùng để tu luyện, đều toát lên vẻ cổ xưa vô tận. Đối diện với toàn cảnh khu di địa này, sức mạnh của con người không hề nghi ngờ gì chỉ nhỏ bé như một con kiến mà thôi.

Đảo ánh mắt nhìn quanh, thỉnh thoảng nhìn thấy một số nhân ảnh lướt qua trong phế khu rộng lớn, hiển nhiên đều đang mang tâm lý tìm cơ may, thậm chí có thể có người đã đạt được bảo vật gì đó.

Việt cũng không dám chậm trễ, lập tức hóa thành lưu quang lao đi. Đã mất công vào đến đây rồi, nếu mang tâm lý lững thững đợi bảo vật rơi trúng đầu thì đến muôn đời cũng không kiếm chác được gì, cuối cùng thì tay không trắng tay lại về không mà thôi.

Hai bên đường là những gốc cây cổ thụ, cành cây che trời, thân cây nứt nẻ già cả, mười mấy người ôm cũng không xuể, che thiên cái địa, khiến nơi này vốn đã có cảm giác tang thương lại càng thêm u ám.

Mặt trời đang hạ xuống chân núi, ánh tịch dương lan tỏa khắp mọi ngóc ngách tòa cổ thành, khiến một ý thơ đột nhiên xuất hiện trong đầu Việt, Không hoàn toàn chính xác, nhưng cảm giác thì hoàn toàn diễn tả được đầy đủ:

“Bước tới đèo Ngang bóng xế tà

Cỏ cây chen đá, lá chen hoa

Lom khom dưới núi tiều vài chú

Lác đác bên sông chợ mấy nhà...”

Tòa cổ thành so với tưởng tượng của hắn còn rộng hơn, đi cả một canh giờ vẫn không tìm cờ gặp được cơ duyên gì cả. Bất quá hắn cũng không cảm thấy thất vọng, dù sao thì đã một trăm năm trôi qua, di địa này cũng mở ra khoảng độ hai chục lần rồi, có thứ gì tốt e là đã bị người khác khoắng hết rồi.

- Ủa, phía trước...

Việt khẽ nhíu mày, hắn cảm nhận được phía trước truyền đến một tia nóng bỏng, bước chân lập tức trở nên nhanh hơn, chỉ trong chốc lát đã đến trước một tòa cổ điện đổ nát, nếu không có nhiệt lượng nóng bỏng tỏa ra thì chẳng có ai thèm ngó ngàng đến.

Đưa tay định mở cửa để tiến vào bên trong, ai ngờ vừa mới chạm vào, cánh cửa đã đổ sập xuống, hóa thành đống gỗ vụn.

Bên trong là một không gian thềm đá, điện đài sụp đổ, cỏ cây chen đá che lấp tất cả, rõ ràng là đã để hoang quá nhiều năm.

Ánh mắt chuyển về nơi trung tâm của phế điện, mặc dù gạch đá vùi lấp nhưng vẫn dễ dàng nhận ra một chiếc lô nằm chỏng queo, cũng dễ hiểu bời vì nó đang tỏa ra từng tia nóng bỏng khiến cho căn phòng trở nên rất nóng, hơn nữa kích thước của nó cũng vô cùng đồ sộ, lớn hơn cả một người trưởng thành.

Thân lô cũ kỹ, có một vài vết nứt mà từ đó không ngừng có từng tia nhiệt thẩm thấu ra bên ngoài, lại có cả ba động linh khí tản mác.

- Lẽ nào là Cực phẩm linh binh?



Việt bước đến bên cạnh chiếc lô, thân hình rất nhanh nhảy lên miệng lô nhìn vào bên trong. Nhưng hắn không nhìn thấy gì cả, bởi vì miệng lô đã bị đóng kín lại. Xem ra chiếc lò này đã bị phong kín trong thời gian rất dài, nếu không phải tuế nguyệt bào mòn khiến thân lô xuất hiện vết nứt khiến nhiệt lượng thẩm thấu ra ngoài, e là không ai biết đến sự tồn tại của nó.
Việt muốn khai lô, nhưng nắp lò vẫn sừng sững như không, bắt buộc hắn phải động dụng linh lực mới có thể mở được nắp lò ra.

Bùng!

Miệng lô vừa khai, lập tức một đạo hỏa diễm xích sắc phòng thẳng lên, lập tức thiêu rụi cả một mảng trần.

Nhìn vào bên trong, chỉ thấy một cây trường thương đang tỏa ra ba động mạnh mẽ. Thân dài khoảng hai mét ba, thân thương có những đường hoa văn xoắn ốc, mũi thương bốn cạnh, giữa các cạnh lại có một phần lõm vào, nhìn không kĩ còn tưởng là một đóa hỏa diễm đang cháy bùng trên đỉnh thiết côn.

- Không ngờ lại là tuyệt phẩm linh binh!

Khẽ hút cây thương lên cầm trong tay, Việt có thể cảm nhận khí tức nỏng rực đang lưu động trong thiết thương, chỉ cần khẽ thôi động chân khí, luồng khí tức này sẽ phun phát, sát thương kẻ thù.

Thanh Tuyệt phẩm bảo thương này ẩn hàm sức mạnh hỏa diễm, phối hợp với người tu luyện hỏa hệ linh thuật là tốt nhất, đương nhiên, với một kẻ như Việt, chỉ cần có thể sát nhân, thì đều là binh khí thuận tay hết.

Cầm thiết thương trong tay, Việt khẽ nhíu mày, thanh trường thương tỏa ra nhiệt lượng như vậy, e là không chỉ hắn phát hiện ra, đã thu vào tay rồi thì nên nhanh chóng rời đi là hơn.

Chỉ có điều suy nghĩ chỉ vừa mới hiện lên trong đầu thì đã có người đến. Ngoài cửa, xuất hiện năm thanh niên, chằm chằm nhìn vào tuyệt phẩm bảo thương trên tay Việt, ánh mắt không giấu nổi vẻ tham lam.

- Tiểu tử, bỏ thương xuống!

- Tự động chặt một cánh tay, tha chết cho ngươi!

- Bảo vật tốt như vậy mà định nuốt một mình, gieo gió gặt...A!

Lời còn chưa dứt, đã thấy thanh trường thương xuất hiện trước mặt, hỏa diễm xích hồng bùng lên, đâm xuyên qua họng hắn. Thủ cấp lập tức bay ra, nơi cổ còn có vết cháy xém.- Hắn có tuyệt phẩm linh binh, cùng nhau ra...A!

Kẻ này còn chưa nói hết câu, số phận đã như gã đồng bạn, thủ cấp bay ngược ra sau, chỗ đứt còn nguyên vết cháy đen.

Một thương đâm chết hai người, Việt cũng không đổi khí, thiết thương quét ngang, hỏa diễm xích hồng sắc bạo phát, đập lên hông trái một người khác. Rắc một tiếng, người kia thân thể gãy đôi, bay vào đống đổ nát.

- Chạy mau!

Hai tên còn lại cuối cùng cũng hiểu, gã này hiển nhiên không phải là người chúng có thể đụng vào. Tuyệt phẩm linh binh không phải ai cũng động được, vậy mà đối phương sử dụng dễ dàng như vậy, chứng tỏ thực lực rất cường đại. Không chạy bây giờ đợi thêm lúc nữa mới chạy e rằng quá muộn.

Một người chạy hơi chậm, bị Việt đánh nổ đầu, gã còn lại đã kịp chạy xa vài trăm mét, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, đồng thời âm thầm thề sẽ mang tin về tuyệt phẩm bảo thương truyền ra bên ngoài, đến lúc đó xem hạ tràng của tên tiểu tử này sẽ ra sao.

Nghĩ đến đây, ánh mắt hắn trở nên ác liệt, khóe miệng nở nụ cười tàn khốc, chỉ là dưới ngực bỗng truyền đến cảm giác nóng ran, cúi đầu nhìn, mũi thương như hỏa diễm xoắn cố đâm xuyên qua ngực, ghim chặt hắn vào một cây đại thụ.

Đại thụ bùng bùng cháy, hỏa quang cuộn thẳng lên trời.

Chậm rãi rút thương ra, Việt xoay người nói:

- Đến lúc hiện thân rồi đó bằng hữu!

Xoạt!

Một bóng người nhảy ra, hạ thân xuống một tảng cự thạch. Đây là một thanh niên tuổi độ hai mốt hai hai, mắt to mày rậm, trên người tản phát lệ khí cường liệt. Hắn dùng ánh mắt cao cao tại thượng nhìn xuống, nhưng đang muốn mở miệng nói chuyện thì đối phương đã cướp lời, ngạo mạn nhìn hắn nói:

- Không tệ! Tự chặt đứt một cách tay của mình, để lại toàn bộ thân gia, bản thiếu gia tha cho ngươi khỏi chết! Thế nào?

Người thanh niên thoáng sững sờ, không ngờ tên tiểu tử trước mặt lại dám nói chuyện với hắn bằng thái độ như vậy, khẽ cười lạnh:

- Vốn dĩ chỉ muốn chặt tay ngươi, không ngờ ngươi lại muốn chết! Xuống gặp Diêm Vương, có thể báo đã chết dưới tay Phi Sơn quốc Cự Nhạc Tông Tiểu thần thoái Du Phong!

Miệng nói lời đáng sợ, Du Phong chân phải điểm nhẹ lên tảng đá, bụp, tảng đá vỡ tan, còn người thì đã lăng không lao về phía kẻ xấu số. Chỉ có điều công kích của hắn còn chưa kịp phát ra thì một thanh trường thương mang theo hỏa diễm đâm tới trước mặt.

- Chuyện gì vậy? Sao đầu mình lại nhìn được sau lưng?

Du Phong cảm thấy thân thể ngày một xa, thị tuyến lại có thể chuyển ra sau lưng, còn mục tiêu của mình thì đã quay người bỏ đi, cảm giác kì quái đó khiến hắn vô cùng khủng hoảng.

Tử vong đến quá nhanh, có lẽ đến cuối cùng, Du Phong vẫn chưa rõ tại sao mình chết.

Nhân sinh, vốn dĩ tàn khốc như vậy!

Chương 147: Khảo nghiệm (thượng)

Tiếp tục di chuyển khoảng hai canh giờ, thế vận khí của Việt không còn tốt nữa, không gặp được bất kỳ thứ gì. Bất quá hắn không có thất vọng, một thanh tuyệt phẩm linh binh, chuyến đi lần này cũng coi như thành công rồi.

Lúc này trời đã tối, nhưng không có ai kiếm chỗ nghỉ ngơi hết, tất cả đều điên cuồng lùng sục khắp các ngõ ngách tìm kiếm cơ duyện cho bản thân, bởi vì thời gian mở ra của Cổ Lưu thành có hạn, đến khi bình mình là phải rời khỏi thành, nếu không chỉ còn cách đợi năm năm sau mới có thể rời đi.

Việt cũng không nghỉ chân, nhưng hắn cũng chẳng vội vàng, hắn thong dong mà tiến về trung tâm của tòa thành, nơi đó mới là cơ duyện lớn nhất đang chờ đợi những người tiến vào.

Cũng không quá lâu, một quảng trường rộng lớn hiện ra trong tầm mắt Việt.

Trung tâm tòa thành đổ nát, không ngờ lại tồn tại một tòa cung điện vô cùng nguy nga, khôn biết dùng nguyên liệu gì, như vàng mà không phải vàng, như ngọc mà không phải ngọc, toàn thân ánh lên hào mang bảy màu, mang đến cảm giác đại khí, thần bí.

Điều đáng nói là thời gian đã lâu như vậy, điện đài xung quanh đều đã hóa thành gạch vụn, nhưng tuế nguyệt vẫn không thể để lại chút dấu vết lên tòa cung điện này, nguy nga tráng lệ, không khác gì hạc giữa bầy gà.

Bốn phía cung điện là chính quảng trường rộng lớn trắng ngọc, trên quảng trường, gần là gần trăm nhân mạng đang yên lặng chờ đợi.

Dựa theo kinh nghiệm của bậc tiền nhân, tòa cung điện này là thí luyện cung của Lưu Tông năm xưa, bên trong tràn ngập các loại khảo nghiệm, chỉ cần vượt qua, đều sẽ đạt được ban thưởng hậu hĩnh.

Việt bước tới một góc ở quảng trường, ngồi xuống nghỉ ngơi, chờ đợi cung điện mở ra.

Cứ như vậy đến nửa đêm, thời khắc mà tất cả mọi người mong chờ đều đã tới, đại môn bằng sắt nặng nề mở ra, quang mang khiết bạch chiếu rọi bốn phương, đáp xuống người chúng nhân.

- Thí luyện cung đã mở ra, mau vào bên trong!

- Xung phong!

Chỉ một số ít có thể giữ được bình tĩnh, đại bộ phận đều trở nên điên cuồng, đặc biệt là đám tán tu vốn dĩ tài nguyên thiếu thốn, đây thực sự là một cơ hội trời cho để có thể đổi đời.

- Cút!

Nhóm thiên tài trên Nam phong Bảng tốc độ nhanh nhất, thân hình vừa lóe, ngay lập tức lướt vào trong cung điện, Dương Dạ bước vào đầu tiên, tiện tay giết chết một gã tán tu chắn đường, thủ đoạn tàn nhẫn máu tanh.

Việt nhanh chóng theo sau đám đông, tiến vào bên trong cung điện.

Vừa bước vào, hắn đã cảm thấy kinh hãi, bên trong không ngờ linh khí lại dày đến vậy, hơn nữa hết sức tinh thuần, chỉ tiếc là hắn không thể hấp thu thiên địa linh khí để tu luyện. Đây cũng là điểm khó khăn của hắn, chỉ có thể tìm kiếm tài nguyên mà đập vào, trực tiếp hấp thụ linh lực mà tiến bộ.

Một khắc sau, cửa cung điện đột nhiên khép lại, phát ra thanh âm nặng nề, sau đó, trong cung điện như có động đất nhỏ, những tiếng ù ù vang lên không dứt, hết đợt này đến đợt khác, bỗng nhiên, mặt đất dưới chân Việt lõm xuống, bên dưới dường như có cơ quan gì đó.



Chậm rãi hạ thân xuống đất, Việt lập tức quét ánh mắt nhìn quanh, chỉ thấy bản thân đang đứng trong một căn phòng nhỏ dài rộng chỉ khoảng một trượng. Phía trước hắn là một quang cầu treo lơ lửng giữa không trung, không ngừng tản mác ra ba động, rõ ràng là do năng lượng gì đó tạo thành.

Ong!Không gian bên trong quang cầu từ từ xuất hiện một bóng trắng, Việt khẽ nheo mắt, phát hiện ra dáng dấp quang ảnh này giống hệt với bản thân hắn. Đương nhiên, giống là giống ở bộ dáng mà thôi, quang ảnh này toàn thân khiết bạch, không có ngũ quan, nhìn sơ qua đã biết là năng lượng cấu thành mà thôi, không phải người thật.

Ba!

Quang ảnh vừa thành, lập tức nhảy ra khỏi quang cầu, tung ra một quyền đấm về phía Việt.

- Linh Phách hậu kỳ?

Từ dao động linh lực phát ra, Việt biết được tu vi của quang ảnh này. Đây có lẽ là khảo nghiệm mà mọi người vẫn nói, bất quá dù có đúng là khảo nghiệm hay không, hắn vẫn không ngồi im chịu đòn.

Lưỡng quyền va chạm, quang ảnh lập tức tá loạn, hóa thành bạch quang quay trở lại quang cầu, hiển nhiên là bị một quyền miểu sát.

Cùng thời gian, ở hơn trăm căn phòng khác cũng diễn ra cảnh tượng tương tự như vậy.

- Thực lực hoàn toàn không thua gì ta, linh thuật cũng giống hệt!

- Sao ta có cảm giác như đang tự đánh mình vậy?

- Chết tiệt, sao khó nhằn đến như vậy?

Có người đang hừng hực khí thế, cùng quang ảnh bất phân thắng bại, có người mặc dù áp chế được quang ảnh của mình, nhưng trong một thời gian ngắn không thể đánh bại đối phương, có người trong lòng kinh ngạc, không kịp trở tay, nói tóm lại, mọi người đều đón nhận khảo nghiệm, độ khó căn cứ theo tình huống mỗi người, không ai giống ai.
Kết cục thì có người cười, đương nhiên cũng có kẻ khóc, dù là tự giao đấu với chính bản thân, ưu nhược điểm của linh thuật cũng hiểu rõ không ít, nhưng chung quy không ít người tránh được thất bại.

Thất bại, đồng nghĩa với thất vọng, không ít người sau khi bị đá đít ra ngoài cung điện, cũng chỉ còn biết ngửa mặt nhìn lên bầu trời đêm mà thở dài, mà lệ nhòa, cũng có người lạc quan hơn, nhanh chóng dpẹ bỏ nỗi thất vọng mà tiếp tục đi xung quanh lùng sục chút gì đó, không muốn chuyến Lưu Tông di địa lần này phải trắng tay.

Vòng khảo hạch thứ nhất kết thúc, vòng khảo hạch thứ hai nhanh chóng bắt đầu, lần này đối mặt với Việt là quang ảnh có tu vi Linh Phách viên mãn, hơn nữa Thiên Ma huyết văn cũng xuất hiện.

Lực lượng và tốc độ của quang ảnh đều rất khủng bố, nhưng chung quy vẫn không tránh được kết cục phá toái, trở lại bên trong quang cầu.

Vòng khảo nghiệm thứ hai kết thúc, số người bị đào thải tăng lên gấp ba, trong đó đa phần đều là đệ tử tông môn, còn đám dong binh và mạo hiểm giả đều có kỹ xảo chiến đấu nhất tuyệt và kinh nghiệm thực chiến phong phú, dễ dàng qua ải.

Vòng khảo nghiệm thứ ba bắt đầu, thực lực của quang ảnh đã đạt đến bài danh tam thập trên Nam Phong bảng, tu vi vẫn là Linh Phách viên mãn nhưng thực lực so với vòng thứ hai đúng là một trời một vực.

Khảo nghiệm thứ tư, là môt quang ảnh có khí thế hoàn toàn vượt qua viên mãn, có thể sánh với bài danh trước hai mươi trên Nam Phong Bảng, một thân Thiên Ma Thể mạnh mẽ, lại thêm song quyền mềm biến hóa khôn lường.

Việt không xuất ra toàn bộ thực lực, chỉ dùng song quyền bất phân thắng bại với quang ảnh, quyền phong làm không khí dập dềnh như nước, lại có huyết quang lúc sáng lúc tối, rực rỡ chói mắt, tựa hồ như những dải hà lưu tung hoành, qua lại cọ rửa.

Có thể nói cùng là hai thức quyền mà Việt sáng tạo ra, nhưng khi sử dụng lại có sự trái ngược giữa hai bên. Quyền pháp của hắn thì càng đánh càng khủng bố như phong bạo hồng thủy, còn của quang ảnh thì mềm mại như lưu thủy hành vân, lại dịu mát như thanh phong minh nguyệt, thế nhưng sức sát thương so với hắn còn lớn hơn.

Uỳnh!

Quang ảnh cùng với việt đấu quyền, lập tức huyết quang tỏa ra rực rỡ, ma văn như ly thể tản mác trong không gian tạo nên tràng cảnh đáng sợ.

- Phá!

Tay trái của Việt khóa chặt cánh tay phải của quang ảnh, thân thể hơi chấn, từ trong thân thể bạo phát ra linh lực, như hồng thủy trùng kích lên người quang ảnh, khiến đối phương không thể động đậy, sau đó một quyền tranh thủ đánh ra, trúng đầu quang ảnh.

Ba một tiếng, quang ảnh hóa thành bạch quang chui vào trong thủy tinh cầu.

- Phù, độ khó tăng lên quá nhiều!

Việt thở ra một hơi, không rõ khảo nghiệm tiếp theo sẽ tăng lên mức nào đây, lẽ nào là Thập cường của Nam Phong Bảng?

Hắn không rõ ràng của những người khác ra sao, nhưng cũng có thể đoán được phần nào, e rằng sau vòng thứ tư này chắc không còn lại bao nhiêu. Trong toàn bộ đám người tiến vào di địa không có mấy ai đáng để hắn lưu ý, kể cả kẻ bài danh thứ mười tám trên Nam Phong Bảng, Tử lang Dương Dạ.

Khoanh chân ngồi xuống, bài danh trước hai mươi của Nam phong bảng, thực lực như vậy đủ khiến hắn phải hao phí sức lực, cần nhanh chóng hồi phục, chuẩn bị cho vòng khảo nghiệm thứ năm, cũng là vòng khảo nghiệm cuối cùng.

Đã đi đến bước này rồi, hắn không muốn trắng tay ra về!

Chương 148: Khảo nghiệm (hạ)

Trong lúc đó, thì ở những căn phòng khác, chiến đấu kịch liệt vẫn đang diễn ra, nhiều người thậm chí ngay cả một chiêu của quang ảnh cũng không đỡ nổi.

Ở trong một gian phòng khảo nghiệm, tử quang lóe lên rực rỡ, hai thân ảnh liên tục lướt qua nhau, đao quang hung mãnh như ác lang xuất trận, mơ hồ trong đao khí có tiếng chó sói tru. Một trong hai thân ảnh hơi trong suốt, rõ ràng là do năng lượng cấu thành, người còn lại, chính là Tử lang Dương Dạ.

Một đao đánh lùi quang ảnh, Dương Dạ giãn lông mày, ánh mắt hắn lóe lên tử quang lạnh lẽo, quyết không cho đối phương có cơ hội hoàn hồn, trường đao trong tay bổ tới, đao kình lập tức hóa thành một đầu hung lang tử sắc vồ tới, đao chưa tới nhưng song trảo đã áo sát quang ảnh.

Thành công tấn cấp!

Lại ở một gian phòng khác, một hắc y thiếu nữ chật vật chống lại quang ảnh, trên người nàng đã xuất hiện vô số vết thương, y phục bị xé rách phân nửa tạo ra một mảnh xuân quang tươi đẹp. Chỉ tiếc là nơi này ngoài một đạo quang ảnh vô tình ra thì không còn nam nhân nào khác.

Đang bị ép liên tục, thì đột nhiên thiếu nữ linh lực bạo phát, cự trảo trong tay thiếu nữ từ một góc độ không ngờ tới, bổ thẳng vào đầu quang ảnh.

Nặng nề thổ ra một ngụm trọc khí, hắc y thiếu nữ nhắm mắt, tự nói với mình:

- Xem ra Mộ Thiên Thiên ta chỉ có thể qua được ải thứ tư!

Người có thể qua được vòng khảo nghiệm thứ tư hoàn toàn có thể đếm được trên đầu ngón tay, tổng cộng có mười một người, trong đó thiên tài trên Nam Phong bảng chỉ có ba mạng mà thôi, còn lại đều là dong binh.

Cũng dễ hiểu, phòng khảo nghiệm này rất thần kỳ, có thể phân tích linh quyết thuật pháp của tu giả, nhưng còn kinh nghiệm chiến đấu sinh tử, đó là thứ quang ảnh không thể bắt chước được.

Mọi người cũng không phải chờ đợi lâu, vòng khảo nghiệm thứ năm nhanh chóng bắt đầu.

Ong!

Thanh âm lạnh lẽo vang lên, Việt chậm rãi đứng dậy, nhìn chằm chằm vào thủy tinh cầu phía trước.

Bên dưới thủy tinh cầu bảy màu ngưng tụ ra một đường quang ảnh bạch sắc. Bạch sắc quang ảnh chỉ đứng ở đó, sóng linh lực dâng cao như núi, hùng hồn vô cùng, không khí xung quanh nhất thời bị ảnh hưởng tạo thành những đợt sóng dập dềnh.

- Vượt qua viên mãn, tùy thời có thể bước vào Đệ nhị Bộ!

Khí tức này có lẽ đã tiếp cận Thập cường, hoặc có thể, đã đủ sức lọt vào Thập cường rồi cũng nên, không thể biết được.

Bạch quang khẽ động, chớp mắt đã xuất hiện trước mắt Việt, nhất quyền đấm ra. Một quyền này như cuốn theo cả thế giới đánh tới, bốn bức tường đều không chịu được áp lực xuất hiện những vết cắt sâu hoắm, phấn vụn rơi lả tả.

- Phá!



Việt không dám chậm trễ, tốc độ của quang ảnh rất nhanh nhưng hắn chiếm được tiên cơ, gần như đối phương vừa động thân hắn lập tức tung một quyền về khoảng không trước mặt, vừa vặn chặn lại quyền đầu của đối phương.

Lưỡng quyền va chạm, linh lực của quang ảnh quá mức sắc bén, Việt hoàn toàn nghiền ép, dù có Thiên Ma Huyết Văn hộ thân nhưng trên ngực và vai vẫn xuất hiện những vết cắt hệt như vừa bị cuốn vào trong phong quyển.

Cánh tay phải bị đẩy lùi truyền đến những đau đớn kịch liệt, thế nhưng Việt vẫn cố chịu, Bảo Bình ấn vận hành đến mức cực hạn, hấp thu linh lực lưu đang tàn phá cánh tay của mình, chuyển hóa thành linh lực thuần khiết theo cánh tay trái đấm tới.- Đây gọi là Phong Sinh Thủy Khởi!

Quyền kình phong nhuệ sắc bén đâm thẳng, khí lưu giảo động, hình thành một đường phong long quyển cự đại, lần này phong long quyển càng ngưng thực hơn, ẩn hiện có quang mang tán phát, tựa như một cây thiên trụ, cuồn cuộn nhắm vào bạch sắc quang ảnh, thỉnh thoảng có huyết quang kinh diễm lóe lên.

Quang ảnh cũng không tỏ ra bất ngờ, thân thể khẽ nghiêng sang trái, tả thủ đấm ngang, xuyên qua phong quyển. Đến lúc này linh lực mới bộc phát, nhẹ nhàng lên lỏi bên trong phong quyển, cử trọng nhược khinh đánh tân một quyền này của Việt.

Việt làm sao không nhìn ra vấn đề chứ, cùng là Phong Sinh Thủy Khởi, nhưng khả năng khống chế linh lực của quang ảnh quá mức hoàn hảo, đã đạt đến cấp độ vô ý hữu tình, linh lực bị khống chế nhưng vẫn tự do tự tại, từ đó mới phát huy ra sức công phá mạnh mẽ như vậy. Còn bản thân hắn, linh lực từ đầu đến cuối đều bị chế ngự, không thể tự do công phá như vậy.

- Phải rồi, phong thủy vốn dĩ tiêu dao tự tại...

Đầu óc như bị búa tạ nện trúng, thân hình Việt phiêu phù giữa không trung, một quyền rơi xuống, đúng vậy, là rơi, chứ không phải nện, nhẹ nhàng, không mang theo một tia khói lửa nào, tựa hồ như đang rẽ bạch vân.

- Thanh phong tự tại, lưu thủy tiêu dao!

Một quyền rơi trúng ngực của quang ảnh, nhưng công kích lại đến từ bốn phương tám hướng, như gió nước nổi lên cuốn lấy thân ảnh màu trắng kia.

Ầm ầm!

Quang ảnh bắn ngược ra phía sau, rất nhanh toàn thân vỡ vụn, hiển nhiên Việt đã thông qua khảo nghiệm cuối cùng này.

- Ý, sao vậy?

Tưởng như đạo bạch ảnh này sẽ quay trở lại thủy tinh cầu như thường lệ, thế nhưng những mảnh vụn vẫn cứ lơ lửng trên không, dần dần tổ hợp lại với nhau.
- Đừng bảo là tiếp tục khảo nghiệm chứ!

Song quyền nắm lại, linh lực lại khởi, chỉ có điều hắn đã nhầm, những quang ảnh kia không tổ hợp lại thành hình áng của hắn, mà thành một hình cầu, càng lúc lại càng cô đọng, chậm rãi tạo thành một đạo linh lực cực kỳ khủng bố và tinh khiết, so với linh lực từ thiên tài địa bảo còn thuần khiết hơn.

- Lẽ nào, đây chính là phần thưởng sau khi thông qua khảo nghiệm?

Việt khẽ nhíu mày, giơ tay đưa tới, quả cầu linh lực lập tức ập tới, theo bàn tay tràn vào bên trong cơ thể.

Theo sự xâm nhập của linh lực thuần khiết, một cảm giác chấn động kỳ diệu xuất hiện trong từng tế bào. Dưới tác dụng của luồng chấn động này, Việt chỉ cảm thấy gân cốt ngứa ngáy, tốc độ lưu chuyển chân khí nhanh hơn, đạt đến hai lần, chỉ là tốc độ này không phải chỉ gia tăng trong chốc lát như tác dụng của Nhân Mã ấn, mà gia tăng vĩnh viễn.

Theo sự lưu chuyển của linh lực, những chấn động này lan đến các mảnh Bỉ Ngạn, dung nhập vào các linh nhãn, tiến hành gột rửa linh lực bên trong. Không chỉ gia tăng tốc độ vận hành linh lực, còn trực tiếp gia tăng tu vi, không thể không nói phần thưởng này cũng rất có giá trị, đương nhiên giá trị này không thể đổi sang linh tệ, nhưng so với linh tệ còn quý hơn.

Khoanh chân ngồi xuống, Việt muốn nhân cơ hội này nhất cử lưỡng tiện, mượn những chấn động và linh lực thuần khiết này đánh thẳng vào viên mãn chi cảnh.

Trong lúc đó, tại thí luyện phòng thứ mười ba ở phía Tây, một vị trung niên nhân ngửa mặt lên trời cuồng tiếu, hai tay dang ra đón nhận phần thưởng thí luyện, linh lực hung lệ bàng bạc khiến hắn như hóa thân thành một đầu ác ma chốn nhân gian vậy.

- Ma Ưng ta cuối cùng cũng có ngày nổi danh!

Chậm rãi thu tiếng cười, nhìn về phía trước, chỉ thấy bức tường phát ra những rung động, dường như chuẩn bị có một cánh cửa mở ra.

Tại thí luyện phòng thứ bốn hai ở phía nam, một đại hán mình hổ lưng gấu đang điên cuồng nện từng quyền nặng nề xuống quang ảnh, miệng không ngừng gầm lên:

- Ta Đại Hùng, đời này không chỉ làm dong binh! Ta muốn khai tông lập phái, rạng danh gia tộc!

Theo từng chữ của hắn, linh lực lại bạo phát một lần, khí tức trên người hắn dần dần vượt qua viên mãn, chạm đến cực hạn của Đệ nhất Bộ, chỉ cần có linh quyết thích hợp dẫn dắt, nhất định sẽ thuận lý thành chương bước vào Đệ nhị Bộ.

Ở một phòng thí luyện ở rất gần đó, một gã thanh y kiếm khách đang đối kiếm với quang ảnh, ánh mắt tràn đầy cường liệt, miệng không ngừng đếm:

- Tám trăm kiếm, tám trăm linh một kiếm, tám trăm linh hai kiếm,..., một nghìn kiếm!

Vừa tròn một ngàn chiêu, thanh y kiếm khách một kiếm chém bay đầu bạch sắc quang ảnh, nhất thời, chỉ cảm thấy mắt lóe kim tinh, đầu váng mắt hoa. Nhưng rất nhanh sự mệt mỏi bị ý chí của hắn xua tan.

Những đệ tử tông môn thế gia căn bản không thể nào hiểu được tâm trạng của những lính đánh thuê bọn hắn, căn bản bị người đời coi thường. Chỉ có khai tông lập phái, trở thành nhập phẩm thế lực, mới có thể nhận được sự trọng vọng, mới có thể ngẩng cao đầu nhìn thế gian.

Thế nhưng, không có cường giả Bước thứ hai, dù có khai tông lập phái, cũng chỉ là bất nhập lưu thế lực mà thôi, hắn vẫn luôn luôn chờ một cơ hội, năm năm trước đã lỡ dở, bây giờ không thể tiếp tục bỏ lỡ được.

Bất tử, ắt thành danh!

Sự liều lĩnh của đám mạo hiểm giả, tông môn đệ tử căn bản không thể hiểu được, cũng chẳng cần hiểu, bởi vì giai cấp khác nhau, truy cầu cũng khác biệt!

Chương 149: Viên mãn

Một mảnh đất tươi đẹp tràn ngập ánh sáng chan hòa, mặt đất như được làm từ lưu ly đẹp đẽ không rõ rộng lớn đến mức nào bởi vì xung quanh bị bao phủ bởi một loại khí hỗn độn màu tím.

Ở nơi này, lắng tai nghe sẽ thấy được phảng phất đâu đó có những tiếng nhạc khí thanh thoát có thể khiến tâm hồn người ta giác ngộ. Còn nheo mắt nhìn lên, có thể thấy được bóng dáng tiên linh bay lượn như muốn tiến vào vĩnh hằng môn.

Trung tâm của mảnh bỉ ngạn này, một hồ nước nhỏ tuyệt đẹp vẫn yên tĩnh nằm đó, thế nhưng không có lấy một gợn sóng tản ra, lại thêm nước hồ, tạo nên một điểm lặng đáng sợ giữa chốn tươi đẹp tràn ngập tinh hoa này.

Hai bên bờ là những bông hoa đỏ rực với những cánh hoa mỏng uốn cong tạo thành những cổ văn vô cùng lạ mắt, càng khiến hồ nước trở nên thật đặc biệt.

Hoa rung hoa khai, ngàn năm rồi cũng phải tàn, mỗi lần một đóa Bỉ ngạn hoa rơi vào hồ nước, lại tạo ra những gợn sóng nhỏ xua đi vẻ cô liêu chết chóc, trong chốc lát. Quan trọng hơn, đóa tàn hoa cũng không nằm yên mãi trên mặt nước mà dần dần hóa một dạng chất lỏng đỏ như máu hòa vào nước hồ, khiến màu vàng nhạt dần dần có xu hướng chuyển sang màu đỏ.

Đột nhiên một đợt sóng khổng lồ theo dòng suối đổ tới, ập vào trong hồ nước, phá vỡ khung cảnh yên bình nơi đây. Hồ nước vốn đang tĩnh lặng đến mức đáng sợ đột nhiên nổi bão, những cơn sóng khổng lồ cuộn lên bờ, liên tục ập về phía những bông hoa đỏ rực.

Những cây hoa bé nhỏ làm sao cưỡng lại được cuồng lãng, chỉ có thể phó mặc số phận, như một trái bần trôi gió dập sóng dồi đến đâu thì đến, rất nhanh những đóa hoa bị dòng nước rút cuốn về phía tiểu hồ.

Nhưng như thế vẫn chưa xong, dù đã bị cuốn vào bên trong hồ nước, huyết sắc hoa vẫn không được yên bình, những chấn động khổng lồ, những đợt sóng mạnh mẽ nghiền ép chúng, khiến chúng hóa thành một thứ dung dịch màu đỏ hòa vào dòng nước.

Cứ như vậy, không biết bao lâu sau, nước hồ mới trở nên yên bình, nhưng hai bên hồ đã không còn bức tranh tuyệt đẹp với màu đỏ chủ đạo nữa rồi. Không biết bao lâu sau những bông Bỉ ngạn hoa mới tiếp tục khai nở, chỉ biết rằng lúc này đây, hồ nước đã trở thành đối tượng chính của bức tranh này, với màu sắc chủ đạo là một thứ màu đỏ đáng sợ như máu tươi.

Chậm rãi mở hai mắt, cảm nhận được linh lực cuồn cuộn bên trong cơ thể, Việt cảm thấy vô cùng hài lòng, bởi vì cuối cùng thì hắn cũng đã đạt đến viên mãn Đệ nhất Bộ.

Mặc dù vậy nhưng Việt vẫn không vội vàng thu hồi thấu thị, bởi có một việc quan trọng hơn đang chờ hắn.

Cơ thể hắn có bao nhiêu mảnh Bỉ Ngạn hắn cũng không quá rõ ràng, cũng không cần thiết phải tốn thời gian ngồi đếm, nhưng hắn có thể kiểm soát toàn bộ chúng, đây là điều không cần phải bàn cãi.

Từ mỗi một Linh nhãn, Việt chậm rãi rút ra một sơi linh lực, gọi là một sợi nhưng thực ra rất lớn, hơn nữa cực kỳ cô đọng, thoáng cái linh nhãn đã thâm hụt đi phân nửa, huyết sắc nhạt đi trông thấy.

Chuyển những sợi linh lực đặc biệt này về Huyết hải, cứ để chúng lơ lửng giăng đầy trên bầu trời như mạng nhện, Việt mới hồi thần, chậm rãi đứng dậy.

Đưa mắt nhìn quanh, hắn đoán có lẽ lúc này ở các phòng khác vòng khảo nghiệm thứ năm chắc cũng đã kết thúc, cửa ra phải đến lúc mở rồi chứ nhỉ?

Ầm ầm!

Gian phòng không ngừng lắc lư, bức tường phía sau thủy tinh cầu đột nhiên xuất hiện một cảnh cửa, dẫn vào một thông đạo âm u không lối về. Cũng không có gì phải băn khoăn suy nghĩ cả, Việt chậm rãi bước tới.

Vừa mới ra khỏi phòng, Việt phát hiện ra bản thân đang đứng ở trong một thông đạo, hay nói đúng hơn, là mê cung thông đạo.

Thông đạo toả đi bốn phương tám hướng, hết căn phòng này lại đến căn phòng khác, còn mê cung hơn so với mê cung bình thường, tựa hồ như không có kết thúc.



- Gì thế này? Không phải lối ra sao?

Việt cũng không có ý tưởng gì, chỉ là cứ thế đi liều mà thôi.

Những dãy thông đạo.Những gian phòng trống.

Tầng trên, tầng dưới, tầng dưới nữa...

Nửa canh giờ trôi qua, Việt cũng có chút mệt mỏi, không phải thân thể mệt mỏi mà là tâm linh mệt mỏi, những căn phòng này giống nhau như đúc, rất dễ khiến người ra phát sinh ảo giác, tâm sinh bực bội, không khống chế được cảm xúc.

Ong! Ong! Ong!

Rất xa phía trước có sóng ba động nhàn nhạt truyền đến, mặc dù rất nhẹ, nhưng Việt cảm tri nhạy bén vẫn có thể nắm bắt được tung tích.

- Gì vậy, bảo vật chăng?

Bước chân nhanh hơn, Việt lướt nhẹ như bay, chỉ mấy hơi thở đã đứng trước một căn phòng. Nhìn trái nhìn phải, không một bóng người, hắn lập tức bước vào bên trong.

Căn phòng trống trải, trong cùng đặt một bình đài ổn trọng. Trên bình đài có một đài vuông cao một mét, bên trên là quang cầu bạch khiết, bên trong quang cầu, một cuốn bí tịch ám kim sắc huyền phù ở giữa.

- Linh thuật?

Tâm thần Việt hơi động, hắn bây giờ vừa hay thiếu nhất chính là linh thuật, đặc biệt là hai loại phòng ngự và thân pháp.

Chỉ có điều vừa mới tiến lên trước mấy bước, Việt khẽ nhíu mày, chân bước một bước sang bên phải.

Xích!

Mặt đất vô thanh vô tức xuất hiện một chiếc quang gai bạch sắc dài hơn hai mét, quang gai tốc độ cực nhanh, tiếng phá không sắc bén, nếu như không phải Việt có trong tay Ma Kết Ấn, nói không chừng đã bị nó đâm xuyên.Đứng im chỗ cũ, Việt không dám manh động, chỉ ngẩng đầu nhìn lên không trung, không khỏi nảy ra suy nghĩ, mặt đất có cơ quan, vậy thì lao qua không trung. Bất quá hắn rất nhanh dẹp bỏ suy nghĩ này, đã gọi là cơ quan, thì làm sao tồn tại sơ hở lớn như vậy, trên không e còn nguy hiểm hơn.

Để minh chứng cho nhận định của mình, Việt cách không đấm ra một quyền.

Phốc!

Bức tường bên trái nứt ra một cái lỗ, từ trong lỗ bắn ra một đường quang tuyến, bắn vỡ quyền phong của hắn, không để sót lại dù chỉ một chút. Lực lượng như vậy, đương nhiên không thể phá vỡ Thiên Ma thể của hắn, nhưng tạo ra thương tích thì không khó gì.

Nhưng cũng không có vấn đề gì quá khó đối với Việt, hư ảnh Dương Ngư xuất hiện trước mặt, hắn chậm rãi bước về phía trước.

Xích! Xích! Xích!

Mặt đất liên tục có gai nhọn đâm ra, chỉ có điều mỗi lần như vậy chân của Việt lại hạ xuống ngay bên cạnh, hoặc ở một vị trí gần đó, cơ quan này căn bản không thể gây ảnh hưởng gì đến hắn.

Rất nhanh Việt đã tới bên cạnh bình đài, tung người nhảy lên trên. Đứng trước đài vuông, Việt có thể cảm giác được dao động phát ra từ cuốn bí tịch.

Khi ở Cổ Nguyên quốc, hắn cứ ngỡ rằng những linh thuật cao cấp đều được ghi trong ngạc giản, nhưng khi đến Thiên Nam đế quốc này, mới phát hiện ra ngọc giản chỉ là thứ hàng phế phẩm, linh thuật cao cấp, vẫn luôn được ghi chép bên trong những cuốn bí tịch.

- Cuốn bí tịch trước mắt, e rằng phẩm cấp rất cao đây!

Việt trong lòng mừng rỡ, lập tức đưa tay tới quang cầu muốn thu bí tịch lại trước rồi có gì tìm hiểu sau.

Chỉ có điều ngay khi bàn tay của Việt chạm vào quang cầu, thì không biết từ đâu xuất hiện một bàn tay linh lực hắc sắc ập xuống đầu hắn, lực đạo ngưng luyện cực độ, chưa chạm đến người mà Việt đã cảm thấy cơ mặt đang co rút lại, tựa hồ như không chịu nổi áp lực, hai má lõm cả vào trong.

- Trò mèo!

Một trảo ấn cách không như vậy căn bản không thể làm khó được Việt, bàn tay của hắn vẫn tiếp tục xuyên qua quang cầu, tay còn lại ngưng thành quyền đấm lên.

Bùng!

Linh lực trảo ấn lập tức biến mất, một bóng người chậm rãi bước vào.

Việt cũng không vội quay lại nhìn, bàn tay nắm lấy cuốn bí tịch, lập tức ném vào bên trong nhẫn không gian cho chắc cú, rồi mới quay lại nhìn kẻ vừa mới ra tay tập kích mình.

Chỉ thấy đây là một trung niên nhân cao gầy hai mắt âm lãnh, nếu như có tu giả Trọng Lưu quốc ở đây, nhất định sẽ nhận ra người này, một trong những gã dong binh nổi tiếng nhất, Ma Ưng.

- Tiểu tử, ta muốn cuốn linh quyết đó!

Nghe vậy, Việt khẽ nở nụ cười, gã này, đúng là có chút hài hước!

Chương 150: Mệnh Binh

Bình minh lên, khi những tia sáng đầu tiên của ngày mới bắt đầu hiện ra trên bình nguyên, cũng là lúc những tu giả bên trong Cổ Lưu thành lục tục đi ra.

Người tiến vào bên trong tương đối đông, nhưng người chờ ở bên ngoài còn đông hơn rất nhiều.

Cũng hoàn toàn dễ hiểu, thất phu vô tội hoài bích có tội, mỗi lần Cổ Lưu thành mở ra, không ít người giành được trân bảo linh quyết, sau một đêm trở thành một bậc cự phách, vì vậy khó trách người khác đỏ mắt thèm muốn. Giết người đoạt bảo xảy ra cũng là chuyện được dự báo trước.

Đặc biệt là mấy Thất phẩm tông môn, thiên tài không dễ bồi dưỡng ra, nếu chỉ vì một món trân bảo mà tông môn thiên tài bị đám dong binh giết chết, thì đúng là một hồi tại nạn. Lúc đó thì có đồ sát cả một dong binh đoàn, cũng khó mà bù đắp được tổn thất. Vì vậy người chờ ở bên ngoài tương đối đông.

- Dương Dạ, ở bên này!

Đám người của Tử Dương Tông vừa nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của đại thiên tài Dương Dạ, lập tức lên tiếng gọi.

Những thế lực khác cũng như vậy, lần lượt tiếp đón thiên tài của tông môn mình, người nào người nấy mừng rỡ không thôi.

- Có ai thấy Ma Ưng đoàn trưởng của chúng ta đâu không?

- Còn Đại Hùng đoàn trưởng, sao vẫn không thấy ra?

- Tà Kiếm đoàn trưởng đâu rồi?

Trong không khí hân hoan mừng rỡ của đa số, thì vẫn tồn tại đâu đó những góc tối, những đoàn người chờ đợi thân quyến trong sự lo lắng buồn bã, bởi vì bình minh chuẩn bị qua, thành môn cũng chuẩn bị đóng lại, vậy mà vẫn chưa thấy bóng dáng thân nhân đâu.

Thời gian có một chung trà mà như dài cả thế kỷ với những người này, tuy vậy đến tận phút cuối cùng, thân nhân vẫn không chịu xuất hiện, thành môn chậm rãi đóng lại, sự kiện Lưu Tông di địa lần này cũng chính thức kết thúc.

- Không! Không thể nào! Ma Ưng đoàn trưởng, sao có thể chết được?

- Ta không tin! Tà Kiếm lão đại đâu rồi?

- Là ai? Là ai giết chết Hùng đoàn trưởng? Là ai, ta muốn giết hắn!

Ma Ưng, Tà Kiếm và Đại Hùng là ba đoàn lính đánh thuê tương đối danh tiếng ở Trọng Lưu quốc, đương nhiên danh tiếng đó đều do một tay viên mãn giả tạo nên, nếu mất đi cột chống trời, rất nhanh sẽ bị những đoàn lính đánh thuê khác thâu tóm mất.

Ba vị viên mãn giả đồng loạt bỏ mạng bên trong Cổ Lưu thành khiến không ít người trong lòng nổi sóng. Bên phía trận doanh Tử Dương Tông, đám đệ tử cũng bàn luận sôi nổi.

- Không ngờ ba người đó cũng bị giết! Là ai có khả năng ra tay với ba vị viên mãn giả vậy?



- Lẽ nào là đại sư huynh!

Đám thiếu niên trẻ tuổi không hẹn mà đồng loạt nhìn về phía Dương Dạ, ngay cả hai vị trưởng lão hộ tống cũng như vậy. Nào ngờ Dương Dạ chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt có chút e ngại và sợ hãi nhìn theo một thân ảnh ở phía xa.

- Ba quyền, oanh sát ba gã viên mãn giả, hắn rốt cuộc là ai vậy?Kẻ trong miệng Dương Dạ đương nhiên chính là Việt.

Vừa ra khỏi Cổ Lưu thành, hắn lập tức theo đoàn người rời đi, không khí đón tiếp thân thương này vốn không dành cho hắn, mà bản thân hắn cũng khá dị ứng với bầu không khí này. Tốt nhất tìm một chỗ nghỉ ngơi mới là vương đạo.

Rời khỏi bình nguyên Cổ Lưu, đi thêm nửa ngày mới tới được một tòa thành nhỏ có tên gọi Tiểu Nhạc thành.

Bên trong phòng trọ, Việt lúc này đang ngồi xếp bằng, hai mắt nhằm nghiền, chậm rãi thấu thị cảnh tượng bên trong Huyết Hải.

Mỗi một đạo linh lực huyết sắc, giống như một sợi xích thần, giăng ngang trên bầu trời Huyết Hải, tạo nên một mạng lưới chằng chịt như mạng nhện vậy.

Khi tu giả bước vào viên mãn Đệ nhất Bộ, linh lực sau quá trình dài tẩy luyện ngưng tụ sẽ lột xác đạt đến hình thái linh lực tinh khiết nhất, chất lượng và cường độ cũng cao nhất. Những sợi linh lực đầu tiên được hình thành sau khi lột xác, chất lượng gần như đạt tới hoàn mỹ, mà sau này không bao giờ tu giả có thể ngưng luyện ra, được gọi là “linh nguyên’’, tức là “bản nguyên linh lực”.

Vốn dĩ đạt đến viên mãn, hoàn thành bốn trình tự, là có thể tiến hành trùng kích Bước thứ hai, đó là nhận thức chung của mọi người. Chỉ có điều, muốn đi xa trên tu luyện chi lộ, sau khi đạt đến viên mãn, có thể lựa chọn một hướng đi khác, đó là trùng kích vào trình tự đặc biệt, được gọi là Cực cảnh.

Muốn tiến vào Cực cảnh, khi mới đạt tới viên mãn, phải lập tức giữ lại “linh nguyên”, không được phép sử dụng chúng, sau đó tiến hành ngưng luyện chúng thành hình dạng của thần binh lợi khí, được gọi là Mệnh Binh.

Mệnh Binh này, giúp cho quá trình sử dụng linh lực sau này trở nên thuận lợi hơn rất nhiều, hơn nữa chất lượng linh lực cũng không giảm sút theo thời gian. Càng quan trọng hơn, sau này có thể dung hợp phôi thật của binh khí vào, trở thành chân chính bản mệnh pháp bảo, gặp thần giết thần.

Đương nhiên, xác suất ngưng luyện thành công vô cùng thấp, chỉ có những người có thiên phú cực cao, hoặc có khả năng khống chế đối với linh lực đặc biệt tốt, mới có thể thành công.

Vì vậy mà khí đạt đến viên mãn, đám tông môn đệ tử có thiên phú đều tìm cách thu về những thiên tài đị bảo có thể gia tăng khả năng khống chế linh lực, như Ngưng Linh quả mà Kinh Nhật công chúa và Nguyệt Đao nữ từng dự định đoạt về trong Phần Thiên Mạc.

Với người khác thì đây thực sự là vấn đề lớn, nhưng với Việt thì dễ như ăn cháo, bởi vì những linh lực này, vốn dĩ là một phần của cơ thể hắn, do thế giới thể trực tiếp sinh ra, đương nhiên có thể hoàn mỹ chưởng khống.
Đương nhiên, mục đích của hắn cũng khác mọi người, hắn ngưng tụ Mệnh Binh, không phải để gia tăng khả năng chưởng khống linh lực, mà muốn có một bảo vật làm căn nguyên, trấn áp thế giới thể.

Vấn đề với hắn lúc này, là hình dạng của bản mệnh binh khí, nên chọn hình dạng gì đây?

Đây là vấn đề nghe qua thì thấy vớ vẩn nhưng đặc biệt quan trọng.

Đại đa số tu giả sau khi tế luyện linh nguyên thành “Mệnh binh”, đều sẽ chọn những hình dáng giống với Linh binh, chỉ có cả hai bên đồng tâm nhất trí, thì mới có thể phát huy được uy lực lớn nhất. Một kiếm khách mà bản mệnh linh binh lại là đao thì coi như chiến lực giảm đi chín thành rồi.

Đương nhiên, hình dạng có khác nhau, nhưng cũng không phải là không điều động được các loại vũ khí khác, chẳng qua phải trả một giá mà thôi.

Hơn nữa bời vì bản mệnh binh khí một khi đã thành hình thì gần như không thể thay đổi chủng loại, đã mang hình dạng của kiếm thì sau này không thể biến thành đao được, muốn thay đổi thì chỉ có thể phá hủy nó, mà bản mệnh linh binh bị hủy, thì tương đương tự hủy căn cơ của mình.

Chẳng hạn như một kiếm khách ngưng tụ linh nguyên thành kiếm phôi, sau đó dung nhập một thanh thần kiếm vào, sức chiến đấu sẽ tăng nhiều lần. Nếu thần kiếm vỡ, chỉ cần thay một thanh khác là xong, nhưng nếu kiếm nguyên vỡ, thì không khác nào trở lại thuở sơ khai.

Vì vậy lựa chọn hình dạng bản mệnh linh bảo là rất quan trọng.

Với bản thân hắn thì không có thiên về loại binh khí nào, đối với hắn thì chúng đều là dụng cụ để sát sinh mà thôi, cái gì mà kiếm đạo, đao đạo hay thương đạo, không liên quan gì đến hắn hết.

Còn theo Nguyên Sơ cổ kinh, thì dùng linh nguyên tế luyện ra các loại thần khí nguyên thủy thì uy lực lại càng lớn, bởi vì chúng vốn dĩ mang dấu vết đại đạo thuở sơ khai, vô cùng huyền ảo và phức tạp.

Đương nhiên, quan điểm này hắn không mấy đồng tình, lẽ nào ngưng luyện ra kiếm, đao thì không thể thành đạo hay sao?

"Nên lựa chọn cái gì đây..."

Việt tập trung suy nghĩ trong một thời gian rất lâu, cuối cùng đôi mắt hắn đã sáng rực, bởi hắn đã có lựa chọn cho riêng mình.

- Ta sẽ đem linh nguyên ngưng tụ thành Trống đồng!

Không phải do hắn nhất thời xúc động, mà hắn đã suy nghĩ rất lâu, cũng không bởi vì hắn thích văn minh Việt cổ, mà trọng yếu hơn Trống đồng chính là bảo khí thần bí nhất trong lịch sử Bách Việt xa xưa.

Trống đồng, nó tồn tại trong suốt chiều dài lịch sử của người Việt cổ, cho dù có sơn băng địa liệt, thay đổi vương triều, chư hầu cùng xuất hiện, Kinh Dương vương nhất thống được Bách Việt đi chăng nữa... thì Trống đồng cũng không thay đổi, nó chính là Việt cổ Thần khí, là Thánh vật của quốc gia.

Dựa theo những gì Việt đã trải qua, e rằng Bách Việt thuở xa xưa có rất nhiều điều thần bí, không ngượng mồm khi nói rằng, cổ sử Việt Nam còn có nhiều bí tân.

Hồng Bàng là một thời đại vô cùng thần bí, nó đã dần dần bị dòng sông năm tháng làm mai một dần, nhưng từ một số manh mối tìm thấy được, e rằng người thượng cổ đã từng nắm giữ lực lượng phi phàm, thậm chí vô thượng.

Mà “Trống đồng” chính là đồ vật thần bí nhất được truyền thừa từ thời kì đó, do đó được Việt đặc biệt coi trọng, Thánh vật tồn tại xuyên suốt lịch sử Bách Việt, thì hắn đương nhiên phải chọn nó là “bản mệnh linh bảo".

Giải quyết được một vấn đề, lại một vấn đề khác sinh ra, Trống đồng cũng có nhiều hình thái, nên chọn loại nào đây?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau