ĐẾ HOÀNG TÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế hoàng tôn - Chương 126 - Chương 130

Chương 126: Phần Thiên

Giấc ngủ, giữ một phần quan trọng trong cuộc sống của sinh vật nói chung và nhân loại nói riêng. Một người bình thường, dành một phần ba thời gian của cuộc đời, chỉ để ngủ mà thôi.

Giấc ngủ điều chỉnh đồng hồ sinh học của cơ thể, giúp cho não bộ được nghỉ ngơi, loại trừ căng thẳng và mệt mỏi, tăng cường khả năng tập trung, trí nhớ và sự sáng suốt, tạo ra sự hưng phấn cho cơ thể.

Hơn nữa cơ thể sau một ngày hoạt động rất cần được nghỉ ngơi và nạp năng lượng để có thể tiếp tục hoạt động. Bởi lẽ trong khi ta ngủ, mọi cơ quan trong cơ thể sẽ được thư giãn để tái tạo lại năng lượng sống, trái tim được giảm cường độ hoạt động, nhịp độ của hệ tuần hoàn ổn định hơn...

Khi con người ta đã quá mệt mỏi, một giấc ngủ dài còn có tác dụng hơn cả thần dược, đương nhiên với một tu giả thì giá trị của giấc ngủ không lớn đến mức như vậy, chỉ có điều bản thân Việt vẫn thích một cuộc sống ăn ngủ bình thường.

Vì vậy mà sau khi vào trong phòng trọ, hắn ngủ một mạch đến tận trưa hôm sau, khi thái dương đã lên tới đỉnh đầu mới thức giấc.

Không những thế, liên tục những ngày tiếp theo, Việt đều ngày thi di chuyển, đến đêm lại tìm nơi ăn ngủ nghỉ ngơi, hạn chế việc tu luyện xuống mức thấp nhất cho tinh thần được thoải mái.

Cứ như vậy, hắn càng lúc càng gần biến giới phía Đông, sẽ rất nhanh thôi rời khỏi địa phận của Thiên Nam đế quốc

Đến ngày thứ mười, quang cảnh tươi đẹp trù phú đã lui về phía sau, không khí dần có chút hanh khô cùng nóng bức.

Ánh nắng nóng cháy từ trên bầu trời chiếu xuống, nướng mặt đất dưới chân đến nỗi không ngừng tản ra hồi hồi nhiệt khí, luồng nhiệt khí chậm rãi bốc, khiến cho tầm mắt của Việt cũng dần xuất hiện ảo giác vặn vẹo cùng mơ hồ.

- Ồ, không phải ảo giác...

Khẽ ngưng linh lực vào song nhãn, thế nhưng ảo giác vẫn không có dấu hiệu gì là sẽ biến mất, trước mặt hắn vẫn là một tòa thành màu đỏ đường nét thô ráp đứng sừng sững. Điều đáng chú ý đương nhiên không nằm ở tòa thành này, mà chính là dải cát vàng óng ánh trải dài vô tận ở phía xa.

- Đã đến Phần Thiên Mạc rồi sao?

Việt đương nhiên nhận ra mảnh đại mạc trước mắt là địa danh nào, hắn chỉ bất ngờ khi đến được quá nhanh, so với dự tính thì sớm hơn hẳn bốn ngày.

Thiên Nam đế quốc một trong Tứ đại hiểm địa, Phần Thiên Mạc, là nơi được yêu thích nhất của đám mạo hiểm giả, so với Trấn Yêu Lâm thì được ưa chuộng hơn nhiều.

Về nguyên nhân tại sao, có lẽ là do Phần Thiên Mạc này quá rộng, mật độ gặp nguy hiểm thấp hơn Trấn Yêu Lâm, hơn nữa phía Đông mảnh đại mạc này là một quốc gia khác, Lam Nguyệt Quốc. Vì vậy lượng tu giả tiến vào bên trong lịch lãm không chỉ có người của Thiên Nam Đế quốc, mà còn cả Lam Nguyệt quốc nữa.

Càng tiến gần về tòa thành đỏ rực phía xa, chung quanh người qua đường cũng càng nhiều, trong đó nam tử phần lớn cánh tay đều để trần, cả người da dẻ ngăm đen, liếc mắt nhìn qua một cái, trông tựa hồ có chút hào sảng.



Mà thỉnh thoảng nữ tử đi qua, mặc dù da dẻ cũng hơi ngăm đen, bất quá lại có chút khuynh hướng pha lẫn màu cổ đồng bóng bẩy gợi cảm.

Nữ tử ở nơi này, không quá kín đáo, thẹn thùng giống nữ nhân bên trong Đế quốc, có lẽ giống với nữ tử ở Địa cầu hơn. Y phục được nhiều nữ hài yêu thích là áo da bó sát người, chỉ vừa vặn che lấy một nửa bộ ngực cùng phần hạ thân, còn lại vòng eo mảnh khảnh để trần, trên đôi chân thon dài phần bắp đùi chỉ quấn một ít vải ngắn ngủi.Giữa lúc hành tẩu, vòng eo giãy dụa như rắn nước uốn lượn, kết hợp với khe vực sâu không đáy ở trước ngực, quả thực tỏa ra ý vị phong tình vô cùng mê người, đã là nam nhân thì không ai không cố nhìn thêm vài lần với sự rộn ràng trong lòng.

Một đường đi tới, Việt dần nhận ra quy mô tòa thành này không hề nhỏ như khi nhìn từ xa, thậm chí hoàn toàn không thua kém Hà Nam thành bao nhiêu cả. Tòa thành không ngờ lại được làm toàn bằng đất, chỉ là không rõ được đắp từ loại đất nào mà có thể chịu đựng được gió sương qua bao nhiêu tuế nguyệt.

Nơi cổng thành, ở phía trên không treo tấm biển đề tên, chỉ có ba chữ đỏ như máu cực lớn được khắc trên đó, từ xa nhìn lại khiến người ta nảy sinh cảm giác rờn rợn.

- Phần Thiên Thành ư?

Đọc được ba chữ khắc phía trên cổng thành, cuối cùng thì Việt cũng xác nhận được, bản thân thực sự đã đến Phần Thiên Mạc, chuẩn bị rời khỏi địa phận Thiên Nam Đế quốc.

Cổng thành chỉ có vài lên lính canh mặc giáp trụ rời rạc, cầm trong tay trường thương, đứng thu phí người vào thành nhưng thực tế chỉ thu cho có mà thôi, bởi vì phí vào thành rất thấp.

Điều này khiến Việt cảm thấy ngạc nhiên, tòa Phần Thiên Thành so với Hà Nam Thành cũng không thua kém bao nhiêu, tại sao phí vào thành lại chênh lệch lớn như vậy chứ?

- Sao phí vào thành lại thấp như vậy?

Vừa giao chút phí vào thành cho đám lính canh, Việt cất tiếng hỏi, đồng thời khẽ tản ra chút khí thế của Trình tự thứ tư.

Tên lính canh tu vi chỉ là Linh Luân sơ kỳ, có lẽ trời nóng khiến hắn cảm thấy bức bối, thấy có người hỏi thì gương mặt trở nên cau có muốn phát hỏa, nhưng chút khí thế tỏa ra từ đối phương như một gáo nước lạnh giội thẳng vào đầu khiến hắn tỉnh táo lại, gương mặt lập tức chuyển thành nịnh nọt, nhanh đến mức khiến Việt cũng bị hù.

- Bẩm tôn thượng, Phần Thiên Thành không giống với những tòa thành lớn khác. Những tòa thành lớn, người tiến vào không phải thương nhân thì cũng là quý tộc, đệ tử các thế lực lớn, thân gia vô số. Còn Phần Thiên Thành người vào thành chủ yếu là đám dong binh và mạo hiểm giả, vô cùng liều lĩnh và hung hãn, hoàn toàn là đổi mạng lấy tài nguyên, Đế quốc cũng không muốn ép chúng vào khuôn phép quá mức!- Đế quốc cũng e ngại đám dong binh sao?

- Tôn thượng cứ đùa, đó chỉ là bề ngoài mà thôi! Thực tế là do bên trong Phần Thiên thành đặt phân bộ của rất nhiều Thương Hội lớn, linh tệ thu được từ các Thương Hội này là một con số khổng lồ, nên phí vào thành có thu hay không cũng không quá quan trọng, vì vậy mà Hoàng thất chỉ thu phí cho có lệ!

Việt nghe vậy thì hiểu ra, khẽ gật đầu.

Phần Thiên Mạc là một trong Tứ đại hiểm địa, bên trong có vô số thiên tài địa bảo, cơ duyên nhiều vô kể. Đám mạo hiểm giả trước khi tiến vào nhất định phải chuẩn bị đầy đủ thủ đoạn bảo mệnh, chưa chuẩn bị đủ, thì phải mua thôi. Còn sau khi sống sót trở ra, thu được không ít chỗ tốt, nếu không phù hợp với bản thân, đương nhiên sẽ bán đi.

Mua mua bán bán, rõ ràng nơi này chính là thiên đường của các Thương Hội, tiền đẻ ra tiền, căn bản không thể nào lỗ được. Đế quốc, đặt ra phí vào thành thấp, cũng để khuyến khích đám dong binh vào thành mà thôi, chứ làm gì có chuyện sợ bọn chúng liều lĩnh hung hãn chứ.

- Tốt lắm, chỗ này thưởng cho ngươi!

Việt không keo kiệt lập tức rút linh tệ ra thưởng cho tên lính canh này một số lượng lớn, khiến cho tên này mừng rớt nước mắt, không ngừng cúi đầu luôn miệng cảm tạ.

- Biết tại sao ta thưởng ngươi không?

- Tôn thượng, ta...

Tên lính cảnh có chút ngơ ngác, ngươi thưởng lão tử không phải vì lão tử bợ đỡ nịnh nọt, cũng cấp tin tức cho ngươi hay sao, lại còn vờ vịt hỏi làm gì nữa? Chỉ có điều tên tiểu tử trước mắt như đọc được suy nghĩ của hắn, khẽ cười:

- Không phải vì chút thông tin cỏn con mà ngươi vừa cung cấp, số linh tệ này thưởng cho khả năng trở mặt nhanh như chớp của ngươi! Ngươi có năng lực sinh tồn rất khá, dùng số linh tệ này trang bị cho bản thân, tiến vào trong Phần Thiên Mạc tìm kiếm cơ duyên, còn hơn đợi chết già ở cổng thành này! Đời người, đôi khi phải đánh cược một lần!

Việt vỗ vãi tên lính canh, không quan tâm hắn hiểu được bao nhiêu mà lập tức bước qua cổng thành, chậm rãi tiến vào bên trong.

Tên lính canh ngơ ngác nhìn theo bóng dáng gã thiếu niên dần biến mất phía sau cổng thành. Hắn vốn dĩ cho rằng bản thân khó lòng tiến thêm, vì vậy nhận một chân canh cổng thành cỏn con sống qua ngày, bình thường hét ra lửa cũng khá oai, đêm đến thì đi thanh lâu, đời chỉ cần thế là vui rồi.

Chỉ có điều làm một tên lính canh, muôn đời cũng không ngóc đầu lên được, hắn cũng từng nghĩ đến việc tiến vào Phần Thiên Mạc, nhưng quá nhiều dong binh đoàn tiến vào mà không có ngày trở ra, lý trí nói cho hắn biết bản thân mà đi vào thì chỉ có con đường chết.

- Chẳng lẽ cuộc đời ta chỉ có vậy thôi sao? Hắn ta nói đúng, ta không thể đợi chết già ở xó này được, tiến vào trong Phần Thiên Mạc, một là sống, hai là chết, tìm một cơ hội trở mình!

Gã lính canh hai mắt dần trở nên trong suốt, hướng về phía cổng thành, nơi bóng dáng gã thiếu niên đã biến mất từ lâu, khẽ cúi đầu.

- Tôn thượng, thực sự cảm tạ!

Chương 127: Mua sắm

Phần Thiên Thành, là một trong những trọng thành ở phía Đông của Thiên Nam Đế Quốc, mang phong cách kiến trúc quần thể đặc sắc của vùng sa mạc.

Xuất hiện trong tầm mắt của Việt là từng hàng phòng ốc với kiến trúc độc đáo, hình dáng cổ quái, điểm đặc biệt là tất cả dường như đều được làm từ đất, khiến cho chúng đều toát lên sự hoang sơ khắc nghiệt của vùng sa mạc.

Trên phố, người đi lại rất đông, phần lớn là cư dân định cư lâu năm ở quanh Phần Thiên Thành, ngoài ra còn có những nhóm người tụ tập lại, trên người tản mác ra sát khí, rõ ràng đều là dong binh lão luyện, xâm nhập hiểm địa thường xuyên như ăn cơm.

Nhìn các cửa hàng trên dãy phố dài, trong đó những cửa hàng lớn chiếm giữ những vị trí vô cùng nổi bật, những tấm biển được sơn son thiếp vàng nhưng lại hoàn toàn ăn giơ với lối kiến trúc vùng đại mạc.

Thiên Nam Thương Các.

Phong Vũ Thương Các.

Đông Bá Thương Các.

Vạn Yêu Thương Các.

Một cái tên quen thuộc đập vào mắt của Việt, một Thương hội lớn nhất với các phân bộ trải dài khắp Nam Phong Vực, dù là Hoàng thất Tứ đại Đế quốc cũng không dễ dàng đắc tội.

Không suy nghĩ nhiều, Việt nhanh chóng tiến tới Vạn Yêu Thương Các.

Vừa thấy khách bước vào khu đại sảnh rộng lớn, một nữ nhân viên xinh đẹp lập tức đon đả tiến đến đón tiếp.

- Chào mừng khách quan đến với Vạn Yêu Thương Hội!

Đây là một nữ tử tương đối xinh đẹp, thân hình đẫy đà với những đường cong chết người, khiến Việt không ngần ngại quét ánh mắt của mình qua lại liên tục trên cơ thể căng tràn sức sống của nữ tử.

Nữ nhân viên tuy rất tức giận nhưng không tỏ ra ngoài, để đối phương nhìn nhiều vài lần mà vui vẻ mua nhiều thêm vài món đồ đắt tiền thì nàng chịu chút thiệt thòi này cũng chẳng sao.

Chỉ có điều ánh mắt đối phương liên tục chu du trên cơ thể, mỗi lần quét tới đâu là khiến nàng cảm thấy ngứa ngáy tới đó, như có bàn tay ai đó đang sờ soạng mình. Nếu cứ tiếp tục như vậy e rằng sẽ khiến nàng thất thố, vì vậy vội vã cung kính hỏi:

- Khách quan, ngài muốn mua gì?



Việt cũng chỉ muốn trêu chọc nàng ta chút thôi, vì vậy hài lòng thu hồi ánh mắt của mình, chậm rãi nói:

- Ta muốn mua những thứ cần thiết để tiến vào Phần Thiên Mạc!
- Phần Thiên Mạc? Khách quan muốn tiến vào Phần Thiên Mạc?

Nữ nhân viên ngạc nhiên nhìn vị khách trẻ tuổi, nhưng chỉ nhận lại ánh mắt "ta không vào Phần Thiên Mạc thì đến tòa thành này làm gì", liền nhanh chóng giải thích:

- Khách quan có lẽ không biết, mỗi năm Phần Thiên Mạc đều có một khoảng thời gian bạo động, yêu thú bên trong tụ tập với số lượng lớn liệp sát tu giả nhân loại, thậm chí xuất hiện một số chủng loài bài danh trước ngũ thập!

- Ngươi muốn nói bây giờ đang là thời gian bạo động của yêu thú?

- Đúng vậy, đây là thời điểm địa ngục đối với các mạo hiểm đoàn, nhưng cũng có thể coi là thiên đường, vì có thể săn giết những loại yêu thú hiếm bán được giá rất cao. Tuy nhiên không có viên mãn giả đi cùng, tiến vào thuần túy là tìm chết!

Nói xong câu cuối, nàng chuyển ánh mắt đi, ý tứ đã rất rõ ràng, ngươi tu vi đến mức nào, vào đó không phải là tìm chết sao?

Trong mắt nàng, đối phương mặt non choẹt như vậy, tu vi cao đến mức nào cũng không thể là viên mãn giả, bởi chỉ có thiên tài trên Nam Phong Bảng mới đạt tới đẳng cấp như vậy. Mà thiên tài trên Nam Phong bảng lúc này đều bế quan tăng cường thực lực chuẩn bị cho Thiên Nguyệt chiến, đâu rảnh mà tiến vào hiểm địa lịch lãm kiếm tài nguyên.

Việt cười thầm trong lòng, Linh Nhãn của hắn mặc dù chưa viên mãn, nhưng thực lực bây giờ đã không kém viên mãn giả, có gì phải ngần ngại chứ, chỉ là nàng ta có lòng tốt nhắc nhở, hắn cũng không việc gì phải thể hiện, liền nói:

- Đa tạ! Vậy muốn tiến vào Phần Thiên Mạc cần những gì?

Thấy đối phương có vẻ như không để lời của mình vào tai, nữ tử khẽ lắc đầu, đúng là tuổi trẻ khí thịnh. Nàng đã gặp không ít thiếu niên tự cho mình tài cao mắt hướng lên trời, mang theo cao ngạo cùng một bầu nhiệt huyết tiến vào Phần Thiên Mạc mùa yêu thú bạo động, nhưng rồi chẳng bao giờ trở ra nữa.

- Muốn qua lại trong Phần Thiên Mạc, đầu tiên cần nhắc đến là bản đồ, nếu không rất dễ mất phương hướng, lạc vào những khu vực nguy hiểm!
- Thứ hai, là lều trại. Nếu di chuyển trong núi rừng, khi đêm xuống chỉ cần treo lên một cây to là có thể ngủ đến sáng, còn trong sa mạc thì khác, vì vậy phải cần đến lều trại. Hơn nữa bên trong Phần Thiên Mạc vô cùng đặc biệt, dải cát vàng có thể hấp thu linh lực tu giả, không ai muốn ngủ đêm sáng dậy thấy tiêu hao phân nửa linh lực. Chiếc lều được làm từ tơ của Ly Băng Tằm, có thể ngăn được ảnh hưởng của Phần Thiên Mạc!

- Chính là Địa bảng bài danh chín mươi chín Ly Băng Tằm?

- Đúng vậy! Tơ của Ly Băng Tằm trưởng thành dù là Cực phẩm linh binh cũng chém không đứt! Đương nhiên, không phải toàn bộ chiếc lều đều làm từ Ly Băng tơ, chỉ có một số phần được làm từ Ly Băng tơ mà thôi!

Việt nghe vậy thì gật đầu hiểu ra, lúc đầu nghe đến hắn cũng hơi hoảng, sợ hầu bao lại thâm thụt một khoảng lớn thì quá tội. Nhưng sau đó nghĩ lại thì khả năng này không lớn.

Một món Cực phẩm linh binh loại tốt đã có giá dao động trên dưới một trăm vạn linh tệ, một bộ hộ y có thể chống lại Cực phẩm linh binh, giá cả đương nhiên phải đắt hơn nhiều. Hai trăm vạn, thậm chí có thể hơn.

Một chiếc lều, diện tích so với một chiếc áo thì lớn hơn quá nhiều, như vậy thì giá cả nhảy lên tới mức nào? Một ức? Hay còn hơn thế? Với thân gia của hắn thì mua một chiếc lều xong cũng thương cân động cốt, huống chi là một Linh Phách giả thông thường.

- Cuối cùng, vật phẩm quan trọng nhất khi qua lại trong Phần Thiên Mạc, chính là giải dược! Đại mạc có thể coi là thiên đường của các loài độc hạt, chỉ có điều độc của chúng vẫn chưa phải kinh khủng nhất. Thứ đáng sợ nhất chính là nhiệt độc!

- Nhiệt độc?

- Đúng vậy! Nhiệt độc ẩn chứa trong không khí, bất tri bất giác xâm nhập cơ thể tu giả, linh lực cũng không bức ra được, nếu không có giải dược thì sẽ chết dần chết mòn, cuối cùng trở thành một phần của đại mạc!

Tiếp đó, nữ nhân viên bắt đầu giới thiệu những vật phẩm, Việt không suy nghĩ quá nhiều mà mua những món đắt nhất. Gì chứ linh tệ thì hắn không thiếu.

Mua bán xong xuôi, Việt rút một vạn linh tệ ra thưởng cho nữ nhân viên của Vạn Yêu Thương Hội, khiến nữ nhân này hoảng hốt lấy tay che miệng, không tin vào mắt mình.

- Khách quan, ngài...

- Ngươi cứ cầm đi, ta thưởng cho ngươi!

Nói đến đây, Việt đột nhiên rút ra mười vạn ljnh tệ, ghé sát gương mặt trắng trẻo của nàng ta, thấp giọng nói:

- Ngươi khá đẹp, ta rất có hứng thú! Nếu ngươi chiều ý ta, mười vạn này sẽ là của ngươi!

Đề nghị này khiến nữ nhân viên thoáng tức giận, nhưng nhanh chóng trở nên lưỡng lự, con số mười vạn quả thực quá mức có sức nặng. Tu vi của nàng chỉ là Linh Luân sơ kỳ mà thôi, toàn bộ thân gia cũng chỉ có chừng đó, giờ đột nhiên có thêm mười vạn linh tệ, quả thực khó mà cưỡng.

Việt không quan tâm đến vẻ mặt lưỡng lự của nữ tử, khẽ quay đầu tiến về phía đại sảnh, chỉ có thanh âm non nớt truyền lại:

- Đi thôi!

Chương 128: Sa hành

Trong sa mạc mênh mông, bão cát cuồng loạn, xa xa thấp thoáng bóng dáng những chiếc vòi rồng sa mạc cuộn lên tận trời cao, một gã thiếu niên chậm rãi bước từng bước. Phía sau, từng dấu chân lõm sâu trong cát vàng, nhưng cũng chỉ sau một lát, tất cả dấu vết đều bị cát vàng phủ lấp, biến mất trong sa mạc vô tận, hệt như chưa từng xuất hiện.

Điều kiện khắc nghiệt trong Phần Thiên Mạc có chút ngoài dự tính của Việt, cát vàng dưới chân phơi dưới ánh nắng mặt trời chói chang, chẳng khác những hạt sắt nóng bỏng, mỗi bước chân dẫm xuống, cơ hồ đều khiến hắn gần như ngất đi.

Chậm rãi bước đi, từng loạt cuồng phong xen lẫn cát bỏng va đập lên khuôn mặt, làm sinh ra cảm giác đau rát, nếu như không có lớp linh lực màu vàng nhạt pha đỏ bao quanh mặt, thì khuôn mặt hắn đã trở thành sản phẩm của phẫu thuật thẩm mỹ rồi.

Sau một đêm cuồng nhiệt giải tỏa mọi bức bối tích tụ bấy lâu nay, hắn tiến vào Phần Thiên Mạc với một tâm trạng hồ hởi và khí thế ngất trời, thế nhưng chưa đi được bao lâu, đã bị giội một gáo nước lạnh. Với sự khắc nghiệt này, nếu không mua lều thì làm sao mà ngủ nổi cơ chứ?

Lại chậm rãi đi thêm nửa canh giờ, liếm bờ môi có dấu hiệu khô héo nứt nẻ, vốn dĩ trước giờ môi hắn vẫn hay bị nẻ, nên có thói quen đưa tay lên cậy môi, chỉ có điều lúc này không muốn phí sức vào những việc vặt như vậy, lấy một bình nước từ trong nhẫn ra tu ừng ực.

Tiến vào đại mạc vẻn vẹn nửa ngày thời gian, vậy mà hắn đã uống đến ba bình nước, may là hắn đã dùng nguyên cả một chiếc nhẫn để chứa nước, nên nước non cứ thoải mái mà xài, không cần phải tiết kiệm.

Đột nhiên sắc mặt Việt khẽ biến, thân hình lách sang bên trái, cánh tay phải đưa lên, bàn tay mang theo huyết quang bắt lấy thứ vừa bắn ra từ bên dưới lớp cát vàng, năm ngón tay dùng lực bóp thật mạnh.

Greeeezzz…

Nhất thời một tiếng kêu rú thê lương vang lên, những tia máu phụt ra từng kẽ ngón tay, đương nhiên không phải máu của Việt, mà là của con độc hạt đã bị bóp nát trong tay hắn.

Loài độc hạt này có tên gọi Ẩn Sa Hạt, loài yêu thú có số lượng đông nhất tại đại mạc. Tập tính như tên, chúng chuyên ẩn nấp dưới lớp cát vàng dày đặc, ôm cây đợi thỏ, khi có con mồi đi tới thì phá cát mà ra, nhất kích tất trúng.

Ẩn Sa Hạt có khả năng ngụy trang hoàn hảo, cho dù là những người hàng năm hành tẩu sa mạc, chỉ hơi chút lơ là cũng sẽ bị chúng tập kích, hơn nữa độc phát cực nhanh, khiến người trúng độc lập tức bị tê liệt, dù có giải dược cũng không thể phục dụng. Mà ở trong đại mạc này, không thể động dụng linh lực, khác nào người già nằm chờ Hắc Bạch Vô Thường đến đón cơ chứ.

Vì vậy mà tu vi cao nhất cũng chỉ đạt đến Nhị cấp đỉnh phong, nhưng Ẩn Sa Hạt lại là một mối nguy thường trực với bất kỳ mạo hiểm giả nào khi di chuyển trong Phần Thiên Mạc.

Đương nhiên, Ẩn Sa Hạt có giỏi ngụy trang đến mấy, chỉ cần xúc động linh lực tiến hành tập kích, là không thể thoát khỏi Ma Kết Ấn luôn được vận hành của hắn.

Ném xác con độc hạt sang một bên, Việt tiếp tục nhằm hướng Đông mà đi, chậm rãi cất bước.

Có thể nói, di chuyển trong đại mạc, đối với một người hướng ngoại ham vui như Việt, thì đúng là cực hình. Hoàn cảnh khắc nghiệt đã đành, quan trọng hơn, là sự buồn tẻ, cô độc.



Trước đây di chuyển trong chốn rừng sâu nước độc, như Loạn Yêu sơn mạch hay Trấn Yêu Lâm, cũng một khoảng thời gian dài không gặp đồng loại, nhưng rừng cây xanh mướt, thảm thực vật trù phú, khắp nơi vang lên tiếng gầm rú của muôn loài, cũng không quá mức cô độc.
Còn ở đại mạc mênh mông này thì sao? Đưa mắt nhìn lên, chỉ có bão cát cuồng loạn. Hạ mắt nhìn xuống, đừng nói bóng người, ngay cả bóng dáng ma thú cũng khó thấy. Loại cảm giác cô độc hoang vu như này, thật sự là làm cho con người khó có thể chịu nổi, tâm lý không vững e là sẽ phát điên.

Giờ hắn mới hiểu tại sao người ta thường kết thành đoàn thể tiến vào Phần Thiên Mạc, muốn có đồng bạn để trợ giúp lẫn nhau khi gặp nguy hiểm chỉ là thứ yếu, quan trọng là có người để mà chuyện trò tâm sự.

Sang ngày thứ hai, Việt lúc này đã cởi bỏ y phục, chỉ đánh độc một cái quần đùi, nửa thân trên để trần, cũng phải thôi vì nóng quá không chịu nổi, trông hắn không khác gì người dân bản địa của đại mạc, nếu phải tìm ra điểm khác biệt thì duy nhất ở làn da trắng như tuyết của hắn.

Cái nóng khủng khiếp này khiến hắn nhớ đến quê hương mình, mỗi khi bước vào tháng bảy, bước vào đợt nóng đỉnh điểm của mùa hè, miền Bắc nói chung và Thủ đô nói riêng quả thực không khác nào địa ngục trần gian. Người người ra đường đều trang bị không khác nào như đang ra trận, nhưng vẫn không thể nào chịu nổi cái nóng khủng khiếp giữa hè.

Tráng trứng trên mặt đường, khắp các con phố phố đều là nhẫn giả, nước tắm không bao giờ nguội, điều hòa chỉ mong ngày được nghỉ, số điện hàng tháng tăng chóng mặt, các cơ sở sản xuất nước uống kêu giời kêu đất vì cung không đủ cầu, mây chưa kịp ngưng đã tán, mưa thì chưa kịp rơi xuống đã bốc hơi, những nhà nào sử dụng mái tôn thì nằm đến nửa đêm cũng tài nào ngủ nổi... Biết bao nhiêu truyền kỳ ám ảnh mỗi đợt hè, bây giờ lại hiện về trong hắn.

Đương nhiên, với một tu giả thì cái nóng ở Địa cầu căn bản không là gì cả, chỉ cần linh lực ly thể, thì dù có đứng giữa sa mạc châu Phi hay trên đỉnh núi lửa Thái Bình Dương cũng không hề có chút cảm giác gì.

Đều là nóng nhưng lại có sự khác biệt, nhiệt độc của Phần Thiên Mạc có thể xuyên qua linh lực hộ y ảnh hưởng đến tu giả.

Lại nửa ngày nữa trôi qua, mặt trời chói chang trên đỉnh đầu, Việt đưa tay gạt mồ hôi, lần nữa nảy sinh suy nghĩ muốn nghỉ ngơi.

Ngay lúc hắn chuẩn bị dừng lại tạm nghỉ một lúc, lông mày đột nhiên nhíu lại, quay đầu đi, nhìn trên cồn cát cách đó không xa. Nơi đó, một dạo nhân ảnh cực kì nhếch nhác đang chạy trốn, tại dưới chân cồn cát. Một lúc không ổn, liền trực tiếp theo gò cát lăn xuống dưới.

Việt không có ý định dây dưa với mấy gã này, vì vậy cố tính đi chếch về một phía, chỉ có điều người kia sau khi lăn xuống vẫn không dừng lại mà tiếp tục lăn, cuối cùng lăn tới trước mặt hắn. Việt chỉ còn biết bất đắc dĩ lắc đầu, đi tới phía trước, từ trong nhẫn lấy ra một bình nước sạch, sau đó vẫy vẫy lên khuôn mặt nam tử.
Được nguồn nước kích thích, nam tử từ trong hôn mê mở mắt ra, phát hiện ra có người xuất hiện trước mặt thì lập tức cả kinh, nhưng khi phát hiện đối phương không hề có ý xấu mới thở phào một hơi, rồi cất giọng khàn khàn lên nói:

- Tiểu huynh đệ, mạo hiểm đoàn chúng tôi bị Thôn Viêm Lang tập kích, hiện đang lâm vào tình thế sinh tử, hy vọng tiểu huynh đệ có thể ra tay trợ giúp!

- Thôn Viêm Lang? Lẽ nào phía trước là sa mạc Quần Lang bình nguyên?

- Đúng vậy! Chúng ta vốn dĩ rất cẩn thận rồi, không ngờ lại đi lạc vào Quần Lang bình nguyên, bị Thôn Viêm Lang nhắm đến...

- Ngưng ngưng!

Việt nào có thời gian nghe đối phương lải nhải trình bày, vội vã lôi tấm bản đồ ra xem xét, quả nhiên cả vùng rộng lớn phía trước được đánh dấu đỏ trên bản đồ, chính là Quần Lang bình nguyên.

Gọi là bình nguyên, nhưng thực tế không hề đồng cỏ hay thảm thực vật tươi tốt, mà toàn những cây xương rồng khổng lồ với vô số gai nhọn cứng hơn cả thượng phẩm linh binh. Sở dĩ có tên Quần Lang, vì nơi đây chính là địa bàn của một loài yêu thú cực độ khát máu, Thôn Viêm Lang.

Thôn Viêm lang, khi trưởng thành chỉ đạt đến Tứ cấp mà thôi, nhưng loài yêu thú này luôn luôn sống theo bầy đàn, mỗi tộc quần chừng hơn hai, ba mươi đầu, một khi con mồi đã rơi vào tầm ngắm, sẽ bị quần lang truy đuổi vờn đến chết thì thôi.

- Chết thật, mải than nóng mà quên không để ý bản đồ, thiếu chút nữa thì lạc vào Quần Lang bình nguyên!

Hắn thực sự cảm thấy may mắn, bởi vì đi lạc vào Quần Lang bình nguyên, thuần túy chính là đi chịu chết. Một đầu Thôn Viêm Lang, Việt có thể dễ dàng giết chết, nhưng hơn hai mươi con, thì hắn chỉ có nước chạy trối chết mà thôi.

Thế nhưng đâu phải cứ chạy là thoát, một khi con mồi đã lọt vào tầm ngắm, đám Thôn Viêm Lang sẽ tổ chức vây bắt cho đến khi con mồi kiệt sức mà chết. Hơn nữa trong qua trình chạy trốn, nhất định sẽ kinh động đến những tộc đàn Thôn Viêm Lang khác, đến lúc đố thì đúng là bốn bề thọ địch, chỉ có nước chạy lên trời thì may ra mới thoát nổi.

- Đa ta ngươi nhắc nhở! Chỗ nước này coi như báo đáp đi!

Lấy ra thêm ba bình nước, vỗ vãi nam tử một cái, Việt đứng dậy xoay người bước đi. Cũng không thể trách hắn, trên thế giới này mỗi ngày đều có vô số ngừơi đang chết đi, chẳng lẽ người nào hắn cũng phải đi cứu sao? Hơn nữa đã tiến vào Phần Thiên Mạc, tự nhiên phải có giác ngộ có thể chết bất kỳ lúc nào.

Thấy đối phương xoay người đi không chút do dự, nam tử thoáng ngẩn ra, cắn răng nhúc nhích thân thể một chút, hô lớn:

- Tiểu huynh đệ, xin hãy cứu lấy mạo hiểm đoàn, chúng ta nhất định sẽ hậu tạ một món tiền lớn!

Chỉ có điều tiếng la hét vừa mới hạ xuống, nơi xa xa vị thiếu niên kia đã biến mất sau cơn bão cát.

Chương 129: Rình gái

Đại mạc mênh mông vô tận, phóng tầm mắt ra xa, chỉ thấy nơi nơi đều là màu vàng của cát, là màu duy nhất tại nơi đây. Cuồng phong thổi bay những hạt cát, cuốn chúng vào trong trời đất, từng trận tiếng gió, vang lên không dứt bên tai.

Trên bầu trời trong sáng. Mặt trời chiếu rọi khắp nơi, giống như một hỏa cầu cháy nóng, sáng rỡ chiếu rọi màu cát vàng trong sa mạc, đem những hạt cát nhỏ biến thành lung linh huyền ảo.

Trong sa mạc, bởi vì nhiệt độ nóng cháy, từng đợt khí từ trong cát thẩm thấu ra, cuối cùng bốc hơi trong không khí, nhìn có chút hư ảo.

Nhìn sa mạc vô tận, một đạo bóng đen chậm rãi xuất hiện, nhìn khuôn mặt phong trần mệt mỏi, hiển nhiên là đã ở lâu trong sa mạc.

Bóng người có chút chậm chạp tiến đến, đi đến một cồn cát cao nhất, ánh mắt nhìn xung quanh, sau đó từ giới chỉ lấy ra một tấm bản đồ da dê, cẩn thận tra lộ tuyến.

Có thể dễ dàng nhìn thấy, trên bản đồ có tám chấm vàng nằm rải rác, đây chính là vị trí những trạm nghỉ bên trong đại mạc, phân bố ở các phương hướng của Phần Thiên Mạc.

Phần Thiên mạc vô cùng rộng lớn, tu giả tiến vào bên trong không biết bao giờ mới có thể đi ra, vì vậy mà đế quốc đã cho xây dựng tám tòa thành nhỏ nằm rải rác bên trong đại mạc, trở thành những trạm nghỉ cho đám mạo hiểm giả tiến hành bổ sung nước, đan phẩm và giải dược, hay đơn giản chỉ là sạc năng lượng để tiếp tục hành trình dài đằng đẵng trên sa mạc.

Những trạm nghỉ tuy không lớn, những lại có đầy đủ những nơi giải trí sau quãng thời gian hành tẩu căng thẳng trong đại mạc, tửu quán, thanh lâu, đổ trường..., hoàn toàn là những thứ hấp dẫn đối với đám dong binh.

Ngón tay đặt xuống một điểm trên bản đồ, chính là vị trí đại khái của hắn lúc này, điểm vàng gần với nơi hắn đang đứng nhất, cũng phải mất mấy ngày đi đường nữa, đây thực sự là điều hắn không ngờ tới, vì theo tính toán ban đầu chỉ cần hành tẩu trên sa mạc mười ngày là có thể đến được trạm nghỉ này rồi.

Đảo mắt nhìn xung quanh ngón tay hắn, phát hiện ra gần với ngón tay có một ốc đảo nhỏ, chỉ có điều nó tương đối gần với một điểm đỏ, chính là vị trí một trong những hung địa của Phần Thiên Mạc – Gò Cự Tích.

Gò Cự Tích, là một gò cát rất lớn, bên dưới lớp cát vàng dày là hệ thống hang động dày đặc, và chủ nhân của chúng, chính là một trong những chủng loài bá chủ của đại mạc, Thực Sương Tích.

Thực Sương Tích, Địa Bảng Vạn Thú Đồ bài danh thứ 51, thực tế là một loài thằn lằn khổng lồ, khi trưởng thành có thể đạt tới Ngũ cấp, Tích vương thậm chí có thể đạt đến Lục cấp, chỉ hơi thở thôi cũng có thể khiến cả một vùng sa mạc rộng lớn hóa thành băng địa.

Chỉ có điều Thực Sương Tích rất ghét ánh nắng mặt trời, ban ngày luôn trốn dưới đáy sa mạc, chỉ đến khi màn đêm buông xuống mới chịu chui lên tìm mồi. Vì vậy mà vào ban ngày gò Cự Tích thực tế rất bình yên, mạo hiểm đoàn có thể đi qua mà không gặp nguy hiểm gì.

Nhưng bây giờ đang là thời điểm nhạy cảm, yêu thú trong đại mạc đều có chút mất kiểm soát, không thể xác nhận được đám Thực Sương Tích có chui lên hay không, không ai dám bén mảng đến gần gò Cự Tích cả. Vì thế Việt tương đối băn khoăn có nên tiến vào ốc đảo không.

- Đáng tiếc, xung quanh chỉ có ốc đảo này! Đến đó bổ sung nước, rửa qua mặt mũi rồi té ngay, chắc không có vấn đề gì!

Quyết định xong, Việt nhấc chân bước đi, hướng ốc đảo phía xa kia nhanh chóng đi tới.



Lộ tuyến trên bản đồ mặc dù trông có vẻ ngắn, nhưng thực tế đi hết hai canh giờ, đến khi mặt trời đã có chút hạ xuống, thì ốc đảo mới từ từ hiện ra.

Từ từ đến gần ốc đảo, không khí nóng nực đã trở nên mát mẻ, khiến Việt có cảm giác trở về với thế tục, đảo ánh mắt nhìn xung quanh, cuối cùng thân hình tìm một rừng cây che dấu thân hình. Không có biện pháp, khoảng cách đến Gò Cự Tích quá gần, hắn không thể không cẩn thận được.
Mùi hương cỏ từ bên cạnh truyền đến, chỉ thoảng qua thôi nhưng lại khiến Việt cảm thấy đặc biệt thoải mái. Ở dải đại mạc toàn một màu vàng vô tận này, dù chỉ có một chút màu xanh, cũng có thể khiến người ta thư thái lạ thường.

Ánh mắt quét xung quanh, cuối cùng xuyên qua rừng cây tiến vào chỗ sâu trong ốc đảo, bởi có tiếng nước chảy róc rách truyền lại, hiển nhiên đó chính là hướng của nguồn nước.

Nghe được thứ âm thanh vốn dĩ rất thông thường nhưng lúc này lại mang tới cảm giác thật kỳ diệu, Việt nảy sinh một cỗ xúc động muốn nhảy xuống trầm mình bên dưới hồ nước mát.

Thế nhưng ngay khi hắn chuẩn bị lao ra khỏi đám cây, thì trong tiếng róc rách truyền đến bỗng nghe được loáng thoáng tiếng nhí nhéo của nữ tử, thân thể vội vàng phủ phục xuống, hô hấp cũng giảm đến nhỏ nhất, ngưng tụ linh lực vào song nhãn nhìn về phía xa.

Chỉ thấy bên ngoài rừng cây, khuôn mặt lạnh lùng, ánh mắt bén nhọn, sát khí hừng hực, có bốn nữ nhân đang không ngừng đảo qua rừng cây, trong tay nắm chặt vũ khí, tựa hồ tùy thời có thể đánh chết những ai dám xông qua.

Có lẽ những nữ tử này đã hành tẩu thời gian dài trong sa mạc, cho nên da dẻ có chút ngăm đen, khuôn mặt xinh đẹp, phối hợp với vòng eo con kiến, nhìn qua có chút mỵ hoặc, nhìn kỹ thì thấy tràn ngập phong tình.

- Không có ai cả! Có lẽ vừa rồi chỉ là mấy đầu tiểu thú mà thôi!

- Cẩn thận vẫn hơn! Đại sư tỷ khi tắm không muốn bị người khác làm phiền, chúng ta cần canh chừng cho kỹ!

Mấy nữ tử trao đổi với nhau vài câu, sau khi chắc chắn không có ai thì lại tản đi xem xét các nơi.

Bên trong đám cây rừng, Việt lúc này đã hạ khí tức sinh mệnh xuống gần tới mức không, miệng không kìm được mà nuốt nước bọt.

"Có mỹ nữ đang tắm ở gần đây!"
Một cỗ hưng phấn cứ thế mà dâng lên trong lòng, không sao kìm lại được. "Chơi gái, không có gì đặc sắc hết, nhìn trộm gái tắm mới là đỉnh cao", câu nói nổi tiếng được lưu truyền khắp đầu đường xó chợ, không biết ai là người đúc kết ra, chỉ biết rằng nó được cả giới lưu manh công nhận.

Không thể kìm được lòng, Việt lẳng lặng len lỏi qua cây rừng tiến về phía nguồn nước.

Ngón tay khé tách lá cây, ánh mắt phóng ra, xuất hiện trong tầm mắt chính là một hồ nước trong xanh, sạch sẽ, nhưng không thấy bóng dáng mỹ nhân nào đang vui vầy cả. Đang lúc hắn cảm thấy hụt hẫng thì bỗng nhiên hồ nước truyền đến những rung động, khiến hai mắt hắn lập tức sáng rực dán chặt vào mặt nước.

Chỉ thấy hồ nước trong suốt, một bóng lưng tuyệt mỹ từ đáy hồ phóng lên, đưa lưng về phía Việt, Những sợi tóc dài khẽ dán trên bờ vai trắng như tuyết, những giọt nước lăn xuống bờ vai mịn màng, sau đó từ từ trôi xuống vòng eo con kiến, cuối cùng rớt xuống hồ nước làm ra những tiếng động nhỏ.

Mặc dù khoảng cách có chút xa, nhưng ánh mắt của một nam nhân vẫn giúp Việt vẫn có thể thấy rõ ràng, vòng eo nhỏ ấy mới lả lơi phong tình làm sao, khó có thể tưởng tượng, nếu ở trên giường, cái eo nhỏ mềm dẻo có thể làm bao nhiêu nam nhân phải mê muội không dứt ra được.

Nữ tử dùng tay vuốt những sợi tóc dài, sau đó chậm rãi xoay người lại.

“Đến rồi!”

Đây chính là thời khắc quan trọng nhất trong cả một quá trình, Việt không muốn bỏ sút bất kỳ một chi tiết dù là nhỏ nhất, hai tròng mắt hắn như sắp rớt ra đến nơi, bàn tay run run chỉ chờ thời cơ lao tơi nắm bóp cho thỏa thích.

Thân thể bạch ngọc hoàn mỹ, giống như là kiệt tác của ông trời. Cặp nhũ hoa đầy đặn vểnh cao kiêu ngạo bại lộ ra. Dưới ánh trăng hé ra một dung nhan quyến rũ mà xinh đẹp, đôi mắt nhấp nhô từng đợt xuân tình giống như nước chảy ra.

Việt cảm giác được hai cánh tay đang run lên, vội vã đưa một bàn tay tiến tới cấu mạnh vào cánh tay còn lại, hắn rất sợ bản thân không kiềm được mà xông ra, lúc đó thì đại họa ngập đầu, bởi vì nữ tử trước mắt khí tức đã vượt ra khỏi Linh Phách viên mãn, e rằng chỉ kém một đường tơ là có thể bước ra Bước thứ hai.

Thực lực đó, hắn tự hỏi bản thân, chỉ có thể bỏ chạy trối chết chứ căn bản không có cơ hội thủ thắng.

“Có đôi khi, chỉ ngắm thôi đã là một loại khoái lạc rồi!”

Việt tự an ủi mình, ánh mắt vẫn dán chặt trên cơ thể tuyệt mỹ phía trước, không dám nháy một chút nào cả.

Đột nhiên, nữ tử trong hồ quyến rũ giống như xuân thủy, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào phương vị của Việt, bàn tay nhỏ nhắn mân mê môi cười nói:

- Đến rồi sao không chịu ra mặt vậy?

Nghe thấy vậy, Việt thoáng giật mình, trong lòng cảm thấy khó hiểu, bản thân đã hạ khí tức sinh mệnh xuống gần mức zero, sao nàng ta vẫn có thể phát hiện?

Thế nhưng nghi vấn của hắn rất nhanh bị ném qua một bên, bởi vì lời của nữ tử vốn dĩ không dành cho hắn. Chỉ thấy từ trong khu rừng một bóng người chậm rãi bước ra, đi tới bên cạnh hồ nước.

Không ngờ, cũng lại là một nữ tử.

Chương 130: Nghe lén

Đây là một nữ nhân có làn da màu nâu đặc trưng của vùng đại mạc, rám nắng mà bóng bẩy, mặc một bộ võ phục bằng da bó sát theo đường nét cơ thể, ôm lấy một nửa bộ ngực để lộ ra đôi gò bồng nảy nở cùng vòng eo nhỏ quyến rũ.

Khuôn mặt nàng ta không quá xinh đẹp, nói thẳng ra là chẳng có nét gì đáng lưu tâm, nhưng không hiểu sao lại toát ra sự thu hút lạ lùng, có lẽ là do nụ cười mỉm tự tin cùng ánh mắt tràn ngập anh khí của nàng ta.

Điều khiến Việt chú ý hơn cả, không phải ở sắc vóc mà là khí tức trên người nàng ta, rõ ràng còn mạnh so với nữ tử đang tắm bên dưới hồ nước, hiển nhiên đã vượt qua Linh Phách viên mãn.

Hai vị thiếu nữ trẻ tuổi, tu vi cao đến đáng sợ, đương nhiên không thể nào là loại vô danh tiểu tốt, Việt cũng đã có cho mình những suy đoán trong đầu, chỉ chờ xác nhận mà thôi.

- Ha ha, không biết Kinh Nhật Nữ đại giá Phần Thiên Mạc chúng ta có việc gì?

Thiếu nữ trong hồ thu hồi ánh mắt, cất thanh âm lảnh lót của mình lên, đồng thời ngọc thủ chậm rãi hứng nước hồ rải lên cơ thể, từng giọt nước theo làn da trắng mịn chảy xuống, tạo nên một kỳ cảnh giữa chốn đại mạc hoang vu.

- Theo ta biết thì Phần Thiên Mạc này thuộc về Thiên Nam đế quốc thì phải, từ khi nào lại trở thành địa phận của Lam Nguyệt quốc?

Người thiếu nữ của đại mạc cũng không tỏ thái độ gì, chỉ có vẻ tự tin là không hề mất đi, nhàn nhạt đáp.

Mỗi người chỉ đối đáp một câu, nhưng đã quá đủ để Việt hoàn thiện suy đoán trong đầu, hai nữ tử trước mắt, quả nhiên là thanh niên tuấn kiệt trên Nam Phong Bảng, hơn nữa vị trí cũng rất cao.

Nam Phong Bảng bài danh thứ 12 và 13 - Kinh Nhật đế quốc Kinh Nhật Nữ, Lam Nguyệt quốc Nguyệt Đao Nữ.

Thực ra cũng không quá khó đoán, hai thiếu nữ tuổi tác chỉ khoảng chừng mười tám trăng rằm, nhưng lại có tu vi vượt qua viên mãn giả, đương nhiên phải là thiên tài trên Nam Phong Bảng, còn bài danh thì hoàn toàn có thể khoanh vùng.

Cách đây vài tháng, hắn đã từng nghe về mấy thiên tài có vị trí sau mười và trước hai mươi ở Thiên Nam đế quốc này, tu vi cũng chỉ mới bước vào viên mãn mà thôi, như vậy thì hai nữ nhân này đương nhiên phải có vị trí tương tự, thậm chí có thể bài danh Thập cường.

Một nghi vấn được giải đáp, thì lại có một nghi vấn xuất hiện, hai vị nữ thiên tài có vị trí cao ngất ngưởng trên Nam Phong Bảng đồng thời xuất hiện ở nơi này, hơn nữa một trong hai lại từ một đế quốc xa xôi lặn lội đến đây, là vì lý do gì vậy?

- Thiên Nguyệt chiến sắp đến, Kinh Lan ngươi không ở Kinh Nhật Quốc mà tu hành, đến Phần Thiên Mạc này làm gì vậy?

Thanh âm lảnh lót của Nguyệt Đao lại vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của Việt.

- Ngươi biết rõ còn hỏi! Ta lặn lội đến Phần Thiên Mạc này, đương nhiên là vì Ngưng Linh Quả!

Ngưng Linh Quả? Ba chữ này lọt vào tai khiến Việt chấn động tâm thần, nhưng Nguyệt Đao Nữ thì không hề tỏ ra bất ngờ, mỉm cười kiều mị nói:



- Xem ra ngươi kiến quyết muốn bước ra trình tự kia!

- Còn ngươi thì sao? Đừng nói với ta, thời điểm này ngươi lại bở thời gian dẫn đám sư muội vào Phần Thiên Mạc chỉ để đi dạo!

- Ta cũng chỉ là muốn thử vận may mà thôi, nếu không có cơ hội, thì đành phải nhờ đến tài nguyên tông môn!- Nhờ đến tông môn mới có thể đột phá, đó không phải là phương thức ta mong muốn, cũng không phải con đường cường giả nên đi!

Thu hết những lời này vào tai, đang núp ở một bên, Việt khẽ bĩu mỗi, không khỏi có chút khinh thường. Mấy lời này nghe qua thì rất có đạo lý, nhưng ngẫm kỹ thì thấy cực kỳ vớ vẩn.

Hai nữ nhân này, một người là Kinh Nhật đế quốc Đại công chúa, một người là Lam Nguyệt quốc vương sủng nhi, chính xác là sinh ra đã ngậm thìa vàng, từ nhỏ đã được tiếp xúc với tu giới, phục dụng không ít thiên tài địa bảo, đấy không phải là dựa vào thế lực sau lưng sao?

Trong khi người khác lao vào sinh tử tìm kiếm tài nguyên, thì các ngươi có đầy đủ pháp quyết linh thuật phẩm cấp cao, linh tệ lúc nào cũng rủng rỉnh, tài nguyên cuồn cuộn không dứt, đấy không phải dựa vào thế lực sau lưng sao?

Các ngươi đi ra ngoài hành tẩu đều được người khác nể sợ, dù là ai thì cũng ít nhiều vì hoàng thất mà nhường nhịn vài phần, làm việc gì cũng thuận tiện, đấy chẳng phải cũng nhờ thế lực sau lưng hay sao?

Giờ lại còn nói là không muốn dựa dẫm vào hoàng thất, hắn không biết rốt cuộc hai cô bé này ảo tưởng hay ngu ngốc nữa. Nếu hắn có điều kiện như vậy, việc quái gì phải xông vào mấy nơi hung địa đặt mình vào sinh tử, sống khổ sống sở như thời gian qua.

Lúc này, nét mặt của Nguyệt Đao Nữ đã không còn vẻ nũng nịu kiều mị như ban đầu mà trở nên tương đối trầm tư, nàng nhìn thiếu nữ đang đứng trên bờ nói:

- Ngươi muốn liên hợp với ta? Chỉ có điều chỉ hai ta e rằng vẫn chưa đủ!

"Đương nhiên là chưa đủ!"-Việt nói thầm trong lòng, hắn đã nghiên cứu tương đối kỹ về Phần Thiên Mạc này, không lạ lẫm gì Ngưng Linh quả cả. Đây chính là Ngũ cấp linh quả, hơn nữa là còn loại cao cấp nhất trong đó, giúp tăng cường khả năng khống chế đối với linh lực, dù là cường giả Bước thứ hai cũng thèm muốn.

Điều đáng nói, điều kiện sinh trưởng của Ngưng Linh quả vô cùng đặc biệt, chỉ có thể sinh trưởng nhờ nước bọt của một loài yêu thú chỉ sống trong Phần Thiên Mạc có tên Kết Diễm Tri Chu, vì vậy mà nói Ngưng Linh Quả là đặc sản chỉ có ở Phần Thiên mạc, cũng không sai chút nào.

Kết Diễm Tri Chu, Địa Bảng bài danh thứ 39, một loài nhện sa macjd dặc trưng của Phần Thiên Mạc, khi trưởng thành có thể đạt đến Lục cấp. Lục cấp linh thú là khái niệm gì chứ, đừng nói là hai người này, cho dù gọi cả Thập cường của Nam Phong Bảng tới đây, e rằng cũng chỉ có thể trở thành con mồi cho Kết Diễm Tri Chu mà thôi.
Kinh Nhật Nữ nở một nụ cười tràn ngập tự tin, mặc dù ở vị trí nấp của Việt thì chỉ có thể thấy được bóng lưng của nàng, nhưng nghe giọng điệu thì có thể tưởng tượng ra vẻ mặt của nàng lúc này:

- Hai người chúng ta, đương nhiên không có khả năng chống lại Lục cấp linh thú, nhưng nếu là Ngũ cấp, thậm chí là Ngũ cấp sơ giai thì sao đây? Ta ngươi liên thủ, cũng có thể miễn cưỡng chống lại Ngũ cấp linh thú sơ giai, cướp lấy Ngưng Linh quả sau đó an toàn rời đi!

- Ngũ cấp sơ giai? Thông tin của ngươi có đáng tin cậy?

Nguyệt Đao khẽ nhíu mày, cái này rất quan trọng, hồ hởi tiến vào địa bàn của Kết Diễm Tri Chu, cuối cùng trộm gà không được còn mất nắm gạo, để lại cái mạng của mình, đó không phải là điều nàng muốn. Dù sao thì cũng có thể trở lại Lam Nguyệt quốc để trùng kích trình tự kia.

- Tin tức đến từ Bách Hiểu Lâu, ngươi nói có đáng tin không? Nói cho ngươi thêm một tin tức, Kiếm Tu La, tên đó cũng bước vào trình tự kia rồi, kiếm pháp đã đạt đến mức không thể tưởng tượng, ta ngươi căn bản không có chút cơ hội nào chiến thắng!

Nghe tin tức của Kinh Nhật Nữ, Nguyệt Đao tuy không ngạc nhiên nhưng vẫn cảm thấy áp lực, chậm rãi nói:

- Tên lãnh khốc đó vẫn đi trước chúng ta một bước! Ngoài năm vị trí đầu không thể lay chuyển, chỉ còn năm danh ngạch tiến vào Thiên Nguyệt Bí Cảnh, lại có tới tám người tranh giành, với kiếm thuật của Kiếm Tu La e là không ai chống lại được hắn, cộng thêm Phi Mã thiếu chủ, vậy là chỉ còn lại ba suất!

Nàng tự lẩm bẩm, phân tích thế cuộc trước mắt, càng nói càng cảm thấy áp lực đè nặng trên vai, bởi một danh ngạch tiến vào Thiên Nguyệt Bí cảnh, hoàn toàn chính là vô giá.

Thiên Nguyệt Bí cảnh tràn ngập biến số, và đương nhiên đều là biến số tích cực. Đừng nói đến Lam Nguyệt quốc sau lưng nàng chỉ là Thất phẩm thế lực, cho dù là Tứ đại Đế quốc cũng chỉ là Lục phẩm thế lực mà thôi, căn bản linh thuật công pháp không thể sánh với những kỳ ngộ bên trong Bí cảnh.

Hai thiên tài thiên phú ngộ tính tương đương, cùng bước vào Đệ nhị Bộ, người ở trong Bí cảnh kẻ đột phá bên ngoài, chênh lệch lập tức xuất hiện, sau đó càng ngày càng lớn, cuối cùng trở thành long và xà, chỉ có thể ngước nhìn đối phương.

- Nếu chỉ là Ngũ cấp sơ giải Kết Diễm Tri Chu, ta đồng ý liên hợp với ngươi!

Nguyệt Đao Nữ chậm rãi đứng dậy, những giọt nước bắn tung tóe, thân hình nóng bỏng từ từ hiện ra trước mắt Việt khiến hắn cảm thấy khí huyết dâng trào. Đôi gò bồng tuyệt mỹ, vòng eo mềm mại như rắn, u cốc huyền bí xinh tươi, quả thực là một vưu vật thực sự.

Chỉ có điều cảnh đẹp rất nhanh biến mất, Nguyệt Đao mặc y phục vào, sau đó cùng với Kinh Nhật công chúa rời khỏi hồ nước, tiến ra bên ngoài ốc đảo.

Bóng dáng người ngọc đã biến mất, Việt rục rịch muốn đứng dậy bám theo, nhưng thanh âm truyền đến khiến hắn vội vã ngồi sụp xuống. Chỉ thấy mấy bóng dáng lả lướt tiến về phía hồ nước, chính là đám sư muội của Nguyệt Đao Nữ.

- Đại sư tỷ có việc gấp rời đi, chúng ta cuối cùng cũng được tắm thỏa thích!

- Đã lâu không được tắm, thực sự thấy nhớ quá!

Mấy thiếu nữ xinh đẹp không ngần ngại trút bỏ y phục, thậm chí còn sờ mó nhau vô cùng hồn nhiên, nhưng khiến Việt ở bên cạnh cảm thấy nóng bừng. Chỉ có điều hắn đang muốn bám theo hai nữ nhân kia, nào có tâm trạng nhìn ngắm.

Việt đưa tay ngăn dòng máu mũi sắp sửa chảy ra, xông ra khỏi đám cây rừng, xuất hiện bên hồ nước. Đột nhiên có kẻ nhìn trộm, lại là một tên tặc nam, khiến các thiếu nữ trẻ tuổi hốt hoảng la hét, người thì lập tức chìm xuống dưới mặt nước, kẻ chưa kịp xuống nước thì lấy y phục che đi những bộ phận quan trọng, khung cảnh trở nên hỗn loạn hơn cả vỡ chợ, nhưng lại đầy cuốn hút.

Trong lòng phấn khích không thôi, Việt ngửa mặt lên trời cười lớn, sau đó xoay người theo hướng của hai người Nguyệt Đao mà lao đi, bỏ lại đằng sau những thanh âm chửi rủa đanh đá của đám thiếu nữ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau