ĐẾ HOÀNG TÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế hoàng tôn - Chương 121 - Chương 125

Chương 121: Thể tu

Một trung niên nam tử xuất hiện trước mặt Việt, chuyển ánh mắt nhìn cỗ thi thể còn chưa kịp nguội dưới chân hắn, rất nhanh hai tròng mắt trở nên đỏ ngầu.

- Ngươi...ngươi dám giết đệ đệ ta?

Y phục toàn thân hắn chợt nổ tung, để lộ ra thân hình vạm vỡ với cơ bắp nổi cuồn cuộn, dễ thu hút sự chú ý nhất là hình xăm đầu một con yêu lang màu đỏ trước ngực, rất có thể đây chính là trại chủ Huyết Lang Trại. Điều đáng nói là khuôn mặt hắn có năm, sáu phần giống với hán tử vừa bị giết.

- Trại chủ, chậm đã!

Lại có tiếng gió phần phật, một trung niên nam tử khác xuất hiện, chỉ có điều người này không cao lớn vạm vỡ mà vô cùng gầy gò, toàn thân vận nho phục, khí chất nhã nhặn thư sinh, hoàn toàn trái ngược với người đứng bên cạnh y.

Huyết Lang quay sang gằn giọng nói:

- Tiêu Linh, dù ngươi nói gì, ta cũng phải giết hắn!

Trung niên nho phục không vội vàng tỏ thái độ gì, bởi y cảm nhận được sự nguy hiểm từ gã trẻ tuổi này, chỉ lạnh lùng hỏi:

- Các hạ là ai? Huyết Lang Trại đã đắc tội gì?

Việt khẽ nhíu mày nhìn hai kẻ mới đến, hắn có thể đoán được Huyết Thủ để dụ hắn đến đây nhất định sẽ nói giảm đi đáng kể sức mạnh của Huyết Lang trại, nhưng không ngờ lại chênh lệch nhiều đến như vậy.

Hai người trước mắt hắn, đều phát ra khí thế của viên mãn giả Đệ nhất Bộ, trong đó gã đô con vạm vỡ thậm chí có thể ngồi ở chiếu trên trong đám viên mãn giả, so với gã nho phục thì mạnh hơn không ít.

Nhưng đã đến đây rồi, đồ chưa thu về tay, thì sao có thể rời đi? Đối phương dù lợi hại, nhưng hắn vẫn có thể đánh bại, thậm chí giết chết, không có gì phải sợ hãi cả, cùng lắm nếu thua trận thì bỏ chạy vẫn không muộn.

Suy nghĩ thông suốt, Việt hơi vênh mặt lên, nở nụ cười ngạo nghễ nói:

- Ta là ai ư? Cũng không có gì phải giấu diếm, bản thiếu gia đi không thay tên, ngồi không đổi họ, ta chính là Vô Thường lão gia đến từ Địa phủ, phụng mệnh Diêm Vương đại nhân đến tuyên án!

- Tuyên án? Địa phủ là tổ chức nào, dám phán xét lão tử?

Huyết Lang cố nén giận gằn từng chữ, hắn lúc này như một thùng thuốc súng, bất kỳ lúc nào cũng sẵn sàng phát nổ.

- Huyết Lang Trại, chặn đường cướp bóc, giết người vô số, nhân danh Địa Phủ, ta Vô Thường lão gia phán quyết: người của Huyết Lang Trại, tất cả đều bị xử tử!

Việt chậm rãi phán quyết, sau mỗi một chữ khí thế trên người hắn lại tăng lên, đến khi chữ "Tử" vừa phát ra, một luồng áp lực khủng khiếp ép thẳng đến hai người Huyết Lang, như muốn nghiền ép đối phương thành thịt vụn.

- Tự tìm chết!

Huyết Lang lúc này đã không thể kiềm chế được nữa, phẫn nộ hét lớn một tiếng xé tan uy thế của đối phương. Toàn thân hắn lúc này phóng xuất quang mang màu ngọc lưu ly, trong quang mang còn có kim sắc thuần túy, dung hợp với nhau một cách hoàn mỹ, vàng mà không phải vàng, ngọc mà không phải ngọc, làm cho da thịt, tóc, thậm chí hai mắt cũng bị nhuộm màu, tựa hồ như không còn trên cơ thể.



Ngay cả Tiêu Linh vốn nhã nhặn nhưng lúc này cũng không kìm được mà rục rịch muốn phát động, đối phương dùng tư thế cao cao tại thượng phán xét, một nhân vật đầu não trong trại cường đạo như hắn làm sao có thể chịu đựng.

Việt thấy đối phương là một thể tu, trong lòng hào khí nổi lên, cũng chậm rãi cởi y phục ra ở thân trên ra. Cơ thể hắn trắng trẻo nõn nà như làn da thiếu nữ, cơ bắp nếu không nhìn kỹ thì khó mà phát hiện ra, hoàn toàn không thể so sánh với Huyết Lang.Trên làn da trắng trẻo của hắn, dần dần hiện ra những cổ văn kỳ lạ đỏ như máu, bằng một tốc độ rất nhanh bao phủ lấy ngực bụng và cả hai cánh tay, chỉ chừa lại khuôn mặt.

- Tiêu Linh, ngươi đứng yên đó, ta muốn tự tay xé các tiểu tử này ra mới có thể hả nỗi hận này!

Không đợi thuộc hạ đáp lời, Huyết Lang thân thể hơi nghiêng về phía trước, tốc độ trong nháy mắt đạt đến cực hạn, phía sau thân thể xuất hiện một phiến tàn ảnh thúy kim sắc.

Đợi đến khi chỉ còn cách đối phương chưa đến ba mét, cánh tay Huyết Lang đột nhiên cong lại, một quyền đánh ra.

Một quyền này đơn giản trực tiếp, thô bạo mà quyết liệt, linh lực không phát ra, chỉ là tiếng không khí bị xé rách đặc biệt chói tai.

Việt đương nhiên không có ý tránh né, chân phải tiến lên trước một bước, một quyền đồng dạng nghênh đón.

Uỳnh!

Hai nắm đấm chạm vào nhau, không khí bị nén, văng khắp nơi, mặt đất nứt ra như hình mai rùa, lõm thành một mảng.

Một khắc sau!

Hai người đều bị đẩy ngược về phía sau, không kìm được thân thể.

Kìm lại thân thể, Việt ngẩng đầu, mắt ánh lên vẻ kinh ngạc. Hắn ngưng luyện thành công Thiên Ma Văn, vẫn tưởng thân thể hắn trong Đệ nhất Bộ đã là vô địch, nay tùy tiện gặp một tên thủ lĩnh đạo khấu cũng có thể ngang cơ với hắn, xem ra bản thân đã quá tự tin rồi, thậm chí trở thành tự kiêu.

Chỉ có điều, Việt bất ngờ một thì kẻ địch của hắn bất ngờ mười.

Huyết Lang vốn là thể tu, bộ linh quyết luyện thể của hắn chính là Tuyệt phẩm, tu luyện đã bao nhiêu năm, một nắm quyền hoàn toàn có thể đánh vỡ thượng phẩm linh binh. Còn tiểu tử trước mắt, thân thể nõn nà, không biết đã luyện thể được hai năm chưa, vậy mà có thể đánh ngang hắn, còn gì là thiên lý nữa.
Nhưng đối với Huyết Lang mà nói, đối phương có xuất sắc đến mấy, thì hôm nay cũng khó thoát khỏi thảm cảnh bị xé xác. Hắn sẽ tróc từng miếng thịt của tên tiểu tử này, hiến tế linh hồn đệ đệ dưới suối vàng.

- Để ta xem ngươi đỡ được mấy quyền!

Khởi động tốc độ, Huyết Lang hai ba bước lao đến trước mặt kẻ địch, nắm đấm thúy kim sắc hóa ra những phiến quyền ảnh, quyền nào quyền nấy sức mạnh thập phần khủng bố, như những đại phủ nặng nề nện tới.

Việt đương nhiên không sợ, chiến luôn cùng đối phương.

Hai bên liên tục giao đấu hơn trăm quyền, trực diện, thô bạo, đến lúc này không còn là quyền đấu quyền mà dùng đến cả thân thể va chạm, máu huyết toàn thân sôi trào.

Huyết Lang dù là thể tu Linh Phách viên mãn nhưng cũng cảm thấy toàn thân tê rần, hai cánh tay dần trở nên tê dại, nếu cứ tiếp tục như vậy e là y sẽ hỏng mất.

Còn ở bên kia chiến tuyến, Việt càng đánh càng hăng, giao chiến kiểu này mang lại cảm giác vô cùng sảng khoái. Lực lượng của hắn không ngừng gia tăng, cường độ thân thể cũng theo đó mạnh lên, Việt cũng nhờ vậy mà hiểu thêm về thể tu.

Thể tu, không phải chỉ rèn luyện cường độ thân thể và lực lượng là xong, mà phải không ngừng dùng thân thể giao chiến, liên tục va chạm trực diện, chỉ có từ trong chiến đấu huyết nhục mới chân chính lột xác, trở nên mạnh mẽ.

Thể tu, chính là một dạng cuồng tu, càng đánh càng hăng, càng chiến càng mạnh, dù tu luyện đến mấy thì sẽ không có kết quả nếu không được thực chiến.

Như bộ Thiên Ma Thể, dù Việt đã ngưng tụ được Ma Văn, nhưng nếu không có những trận chiến giáp lá cà kiểu như này, thì thân thể sẽ không bao giờ có thể hoàn thiện được.

- Sảng khoái! Tiếp thêm một quyền của ta!

Cảm nhận được cường độ không ngừng gia tăng, Việt hưng phấn tột độ, mỗi quyền tung ra đều mang theo mười phần lực lượng, dần dần đẩy một thể tu mạnh mẽ như Huyết Lang vào thế hạ phong, không ngừng phải lùi lại phía sau.

Đúng vào lúc Việt cảm thấy hưng phấn nhất, mà khi rơi vào trạng thái như vậy cũng là lúc con người ta mất cảnh giác nhất, một thanh kiếm không biết từ lúc nào đã đâm tới phía sau gáy hắn.

Một kiếm này tốc độ khủng khiếp, lựa chọn thời điểm vô cùng chuẩn xác, hơn nữa tập kích vào đúng góc chết, thể hiện khả năng quan sát và chớp thời cơ cực kỳ tốt của chủ nhân thanh kiếm, đẩy đối phương vào thế tất phải chết.

Chỉ tiếc rằng, mục tiêu lại là một kẻ đã quá quen thuộc với sát kh. Đối phương còn chưa xuất động, sát ý đã khiến Việt nảy sinh đề phòng. Sát chiêu vừa xuất, một hư ảnh Nhân Mã ẩn hiện bao quanh người, tiếp đó bằng một tốc độ không thể tưởng tượng hắn lách người sang một bên, tránh một kích chí mạng trong gang tấc.

Việt không bất ngờ khi bị tập kích, có một người khác cũng vậy. Ngay khi hắn vừa né sang, Huyết lang đã chớp lấy thời cơ, tung ra một quyền mạnh mẽ giáng thẳng vào đầu hắn, phối hợp với một kiếm vừa rồi đúng là hoàn mỹ không tì vết.

Có điều, núi cao còn có núi cao hơn, ngay trong khoảnh khắc né được một kiếm chí mạng, Việt đã tung ra một quyền về phía trước, chặn đứng một quyền tất sát của đối phương.

Huyết Lang bị một quyền này đẩy ngược về phía sau, Việt cũng theo đó mượn lực lui lại, tránh thoát sự giáp công của hai cường giả. Sau khi đứng vững, ngẩng đầu nhìn hai gương mặt tràn đấy kinh ngạc ở phía xa, Việt nhếch miệng cười lạnh lẽo, ánh mắt không che giấu sự kinh miệt, chậm rãi nói:

- Súc sinh, thì khó thành người!

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Độc giả lặn hết rồi à, không còn ai tha thiết gì nữa sao?

Chương 122: Bố cục

Huyết Lang gương mặt trở nên lạnh lùng, ánh mắt thâm trầm viễn lự, lóe lên tia hùng tàn hiểm độc vốn được ẩn giấu rất kỹ, hoàn toàn trái ngược với vẻ thô hào điên dại khi mới xuất hiện.

- Lần đầu tiên có ngươi sống sót sau khi rơi vào cục của bọn ta!

Sự biến chuyển nhanh đến mức người nào huyết áp thấp sợ tốc độ có thể cảm thấy chóng mặt buồn nôn, nhưng Việt không cảm thấy bất ngờ chút nào, bởi vì một kẻ não nho làm sao có thể trở thành lãnh đạo?

Ngay từ khi hai người này xuất hiện, Việt đã cảm thấy có gì đó không ổn, gã trại chủ tu vi cũng chỉ ngang gã mặc nho phục, đã thế còn nóng nảy thô bạo, những kẻ tính tình như vậy chỉ có thể làm chân chạy mà thôi, làm sao có thể trở thành trại chủ? Làm sao có thể khiến cái gã nho phục đứng bên tu vi không kém cạnh, âm hiểm thâm sâu phục tùng chứ?

Đã vậy còn ra lệnh thuộc hạ không được nhúng mũi vào để tự tay mình xé xác kẻ thù cho hả giận, có vẻ nóng giận mất khôn lại có chút khí phách thô hào. Nếu đó là một vị dong binh thì còn hợp lý, nhưng lại ở một tên cường đạo giết người không ghê tay, thì đúng là không ổn chút nào.

Gặp trường hợp như vậy, chỉ cần thiếu một chút tinh tế cũng có thể lún sâu vào cục được giăng sẵn, nghĩ rằng bản thân có thể đơn đả độc đấu với đối phương, cuối cùng không thể thoát khỏi cái chết.

- Cục? Trò mèo mà thôi, lại còn tự nhận là cục, đúng là đám cường đạo, đầu óc không thể khá hơn được!

Việt nở nụ cười khinh miệt, cất giọng mỉa mai. Thực tế hắn cũng không hoàn toàn đoán ra mọi việc, chỉ là gặp những chi tiết bất hợp lý nên tâm thần nảy sinh đề phòng mà thôi.

- Trò mèo hay không, thì hôm này ngươi cũng khó thoát khỏi cái chết! Tiêu Linh, chúng ta cùng lên!

Huyết Lang không nổi giận trước lời khinh miệt của đối phương, bỏ lại một câu, sau đó tiên phong xông lên.

- Đúng vậy, hai người liên thủ, chả lẽ còn không giết được hắn sao!

Tiêu Linh nở nụ cười lạnh, sau đó lao theo thượng cấp của mình, gia nhập vòng chiến.

Một chỉ một kiếm, hai người phối hợp thật không chê vào đâu được, không một khe hỡ, phong tỏa hoàn toàn kẻ địch trong phạm vi khống chế.

Việt khẽ xoay bàn tay, lập tức hai con tiểu ngư xuất hiện, rất nhanh tạo thành một thủy quyển ập tới.

Huyết Lang không nao núng, một quyền đấm thẳng vào trung tâm thủy quyển, xuyên qua tầng tầng kình lực, đấm tới trước mặt đối phương. Gần như đồng thời, thanh nhuyễn kiếm của Tiêu Linh cũng xắt xéo đâm tới phía sau.

Ngón tay lại biến chuyển, một chiếc bảo bình xuất hiện ngăn chặn một quyền, Việt xoay người lại đưa tay lên đỡ lấy nhuyễn kiếm đang đâm tới.

Keeng!!!

Cổ văn lóe sáng, huyết quang chói lọi, thanh âm kim loại vang lên chói tai, nhuyễn kiếm bị chặn đứng. Cùng lúc đó hư ảnh bảo bình cũng tán loạn, nhưng vẫn kịp đẩy lui Huyết Thủ về phía sau.

- Ngươi biết thế nào là nhuyễn kiếm không? Cửu Đầu Xà Kiếm!

Tiêu Linh cười âm lanh, thanh nhuyễn kiếm bị cánh tay của đối phương chặn lại, nhưng không bật ra mà chếch lên, cuốn lấy cánh tay kẻ địch. Tiếp đó linh lực từ lưỡi kiếm bộc phát, hóa thành chín con tiểu xà vồ tới các vị trí hiểm yếu của đối phương.



- Có thể làm gì ta chứ?

Việt cười lạnh, cổ lão ma văn hiện ra trên làn da trắng của hắn, không ngừng ánh lên huyết quang quỷ dị.

- Ngu xuẩn! Mục đích của ta đâu phải là công kích!
Chín con tiểu xà cũng theo đó mà đột ngột đổi mục tiêu, cuốn lấy toàn bộ thân trên của Việt, khiến hắn không thể di chuyển, muốn giằng ra cũng không thể, chỉ còn cánh tay trái là vẫn giữ được linh hoạt.

Cảm giác được đại sự không ổn, Việt vội vàng quay đầu nhìn về phía kẻ địch còn lại.

Chỉ thấy Huyết Lang lúc này không ngừng dùng quyền nện lên thân thể mấy lần, linh lực chấn động rồi đột nhiên bạo phát, tựa hồ đã tăng lên mấy lần.

- Tiếp một quyền của lão tử!

Một quyền dũng mãnh đấm tới, tốc độ không quá cao nhưng sức ép quá lớn khiến không khí cũng bị nén lại, không ngừng phát ra những tiếng ghê rợn.

Chỉ nhìn qua uy thế một quyền này, Việt cũng biết bản thân khó lòng chống lại, nhưng hắn đang bị cố định, không thể né tránh một quyền này, chỉ đành dùng quyền đối quyền, trực diện va chạm với đối phương.

Ngay khoảnh khắc Việt đưa tay lên, Tiêu Linh cũng thu hồi nhuyễn kiếm rồi nhanh chóng né sang một bên, hắn không muốn bị đối phương biến thành nơi tiếp dư chấn.

Uỳnh!

Song quyền va chạm, thân thể Việt lập tức bay ngược ra đằng sau mấy chục mét, húc đổ vào một tòa kiến trúc mới dừng lại, phun ra một ngụm máu lớn, khuôn mặt lúc xanh lúc vàng vô cùng đáng sợ.

Cánh tay trái truyền đến những đau đớn dữ dội, ma văn cũng mờ nhạt đi không ít, một quyền vừa rồi khiến Việt trọng thương.

Nhưng hắn cũng không có thời gian kiểm tra xem thương thế của bản thân nặng đến mức nào, bởi thanh nhuyễn kiếm mỏng manh của Tiêu Linh đã hóa thành một con cự mãng vồ tới trước mặt hắn.

Thế công cứ liên tục, như sóng trên bãi biển hết đợt này đến đợt khác liên miên không dứt, không cho Việt có cơ hội để thở. Hắn chỉ có thể niệm Nhân Mã Ấn, liên tục tránh né các đòn giáp công của hai vị viên mãn giả Đệ nhất Bộ.

- Để ta xem linh lực của ngươi có phải là vô tận hay không! Ngũ Nhạc quyền!

Một quyền như bài sơn đảo hải đánh tới trước mặt, linh lực bao quanh khiến không khí phát ra những tiếng rít ghê rợn, trọng quyền như một tòa núi đang đổ sập xuống.
Như thường lệ, Việt muốn né tránh thì phát hiện bản thân đã bị phong tỏa đường lui, từ phía sau chếch về bên trái, thanh nhuyễn kiếm của Tiêu Linh đâm tới với tốc độ khủng khiếp. Có vẻ như đối phương đã đoán được Việt gặp vấn đề ở cánh tay trái.

"Cứ như vậy thì khó mà trụ được thêm nữa, đành phải liều thôi!"

Việt giẫm chân xuống đất mượn đà lao thẳng về phía Huyết Lang, tay phải ngưng thành quyền đấm tới, không tiếp tục né tránh mà chủ động công kích. Cử động của hắn khiến Tiêu Linh bất ngờ, một kiếm đâm vào khoảng không, kiếm khí tán loạn tạo thành những đường chằng chịt trên mặt đất.

Huyết Lang cũng hơi bất ngờ, nhưng không vì vậy mà quyền kình giảm sút, linh lực tập trung toàn bộ vào quyền đầu, không lọt ra ngoài chút nào, chỉ chờ cơ hội để bùng nổ.

Cổ văn huyết sắc lóe lên những tia sáng, nằm quyền của Việt cũng không chút yếu thế, mang theo huyết quang ảm đạm đấm tới.

Ở khoảnh khắc song quyền sắp sửa va chạm, Việt đột nhiên hóa quyền thành ấn, bắt lấy cự quyền đá tới trước mặt.

Huyết Lang bỗng cảm thấy bản thân như đấm vào bịch bông, lực lượng không rõ là biến đi đâu mất. Hắn phát hiện ra vừa va chạm với quyền đầu của hắn là hư ảnh một chiếc bảo bình quen thuộc, thứ đã không ít lần ngăn chặn hắn.

Tuy nhiên, hư ảnh bảo bình cũng không thể chịu đựng một quyền vừa rồi của Huyết Lang, mặc dù một bộ phận lực lượng bị tán đi nhưng vẫn khiến chiếc bảo bình vỡ nát.

Phun ra một ngụm máu lớn, thân hình Việt bắn ngược ra phía sau, như một con diều đứt dây không có lối về.

Huyết Lang khẽ nhíu mày, tại sao đối phương đột nhiên trở nên yếu đuối không chịu được một kích như vậy. Hai mắt sáng rực, y lập tức hét lớn:

- Tiêu Linh, hắn muốn mượn đà bỏ chạy! Mau ngăn lại!

Tiêu Linh cũng đoán được tình thế không ổn, khi Huyết Lang vừa mới hét lên thì thân hình đã xuất hiện, muốn chặn đường bỏ chạy của đối phương.

Thế nhưng cử động của Tiêu Linh dường như đã bị đối phương đọc vị. Chiếc diều đứt dây vốn đang mất kiểm soát bỗng nhiên đổi hướng, lao thẳng về phương vị mà Tiêu Linh đang xông tới, đẩy Tiêu Linh đang từ thế chủ động về thế bị động.

Người chưa tới nhưng một phong quyển đã ập tới trước mặt, Tiêu Linh không nao núng, cười lạnh một tiếng, thân hình chựng lại, ý đồ của hắn rất rõ ràng, ngươi muốn đánh nhanh thắng nhanh, lão tử không cho ngươi vừa lòng đẹp ý.

- Cẩn thận hư chiêu!

Thanh âm của Huyết Lang truyền đến khiến Tiêu Linh giật mình, lập tức hiểu ra vấn đề. Đối phương chỉ làm ra vẻ muốn đánh nhanh thắng gọn mà thôi, mục đích cuối cùng vẫn là bỏ chạy. Nếu hắn chỉ muốn chặn lại phong quyển, đối phương sẽ tiếp tục mượn lực mà cao chạy xa bay, lúc đó không ai ngăn lại được.

- Kế trong kế ư...

Tiêu Linh khẽ xoay cổ tay, thanh nhuyễn kiếm hóa thành cự mãng xông thẳng vào trung tâm phong quyển, hắn kiên quyết không cho kẻ này chạy thoát. Tuổi còn trẻ mà đã có thực lực như vậy, nếu cho thêm một năm thì e rằng hắn chỉ còn nước trốn khỏi Thiên Nam đế quốc này.

Thế nhưng vừa tiến vào bên trong vòng xoáy linh lực, ánh mắt Tiêu Linh trở nên hoảng hốt, bởi đúng lúc cự mãng của hắn vừa phá tan vòng xoáy linh lực của đối phương, thì nơi trung tâm phong quyển, huyết quang lóe lên rực rỡ, chỉ trong nháy mắt đã tới trước mặt, một quyền nặng nề giáng thẳng xuống.

“Kế trong kế, lại trong kế ư?”

Tốc độ, lực lượng, và thời điểm, tất cả đều hoàn hảo, suy nghĩ chỉ vừa léo lên thì Tiêu Linh đã cảm thấy lồng ngực vỡ nát, tim phổi như bị xé rách, thân hình bay ngược về sau, trong mắt hắn chỉ còn thấy lờ mờ hình bóng một gã thiếu niên đang chậm rãi hạ thân xuống đất, khóe miệng không ngừng chảy ra máu nhưng vẫn nhếch lên cười:

- Đây mới gọi là cục!

Chương 123: Sát Lang

Gạch ngói rơi xuống như lá rụng, cát sỏi bay tứ tung, bụi mù mịt như sương vụ, cả tòa kiến trúc sụp đổ như đang mai táng một cuộc đời, Tiêu Linh biết Huyết Lang Trại coi như xong rồi.

Tổng hợp thực lực của hắn có lẽ không bằng đối phương, hắn cũng không cảm thấy xấu hổ mà phải kịch liệt phủ nhận, nhưng hai gã viên mãn giả hợp lại, thì dư sức làm gỏi tên tiểu tử kia.

Chỉ đáng tiếc tuổi trẻ nhưng không hề non nớt, đối phương thậm chí ranh ma lão luyện đến mức vô lý với cái gương mặt mười sáu tuổi non choẹt đó.

Không chỉ đơn giản nhìn ra cái bẫy đã giết bao nhiêu cường giả của hắn và trại chủ, lại có thể trong khoảnh khắc nghĩ ra một kế hoạch tưởng như đơn giản nhưng ẩn chứa quá nhiều hư chiêu, tương ứng với mỗi lần thay đổi suy nghĩ của bọn hắn.

Hay nói đúng hơn, đối phương hoàn toàn dắt mũi bọn hắn!

Đột ngột chuyển từ bị động né tránh sang chủ động công kích, rồi từ đó mượn lực ra vẻ muốn bỏ chạy, nhưng lại bất ngờ lao tới tấn công kẻ muốn chặn đầu, hoàn toàn đi trước bọn hắn một bước.

Nếu người bình thường gặp phải tình thế như vậy sẽ nghĩ rằng đối phương bị hai người quây hao tổn quá nhiều linh lực không thể trụ lâu hơn nên bày ra kế dụ địch rồi ra tay giải quyết nhanh gọn một mục tiêu.

Còn người thông minh hơn, sẽ nghĩ được, đây chỉ là hư chiêu mà thôi, vì dù dụ được địch cũng rất khó nhất kích tất sát, vì thực lực hai bên gần như tương đương, đối phương chung quy vẫn muốn mượn lực để bỏ chạy mà thôi.

Nhưng cả hai suy nghĩ đều chỉ đúng một nửa, ghép cả hai lại mới là mục đích cuối cùng. Đối phương đích xác muốn giải quyết nhanh gọn một mục tiêu, đồng thời cũng sử dụng hư chiêu lòe người, nhưng đằng sau hư chiêu không phải ý đồ bỏ chạy, mà chính là sát kích thực sự.

Một quyền ở góc độ không hiểm chút nào, nhưng lực lượng mười phần, tốc độ lại quá nhanh, hơn nữa lựa chọn thời điểm quá hoàn hảo, khiến Tiêu Linh hắn chỉ còn biết chịu trận.

Lúc này lồng ngực bị xé rách, xương cốt tim phổi đã nát vụn, hắn chỉ còn sống nhờ sinh mệnh cứng rắn của một gã viên mãn giả Đệ nhất Bộ, nhưng thời gian có lẽ không còn nhiều. Mong ước duy nhất lúc này, chỉ đơn giản là được tận mắt nhìn thấy trại chủ giết chết tên tiểu tử kia.

Tiêu Linh chuyển ánh mắt xuyên qua đống gạch vụn, nhìn về phía nam tử trung niên thân hình vạm vỡ. Huyết Lang từ ánh mắt có thể biết được suy nghĩ của họ Tiêu, nhưng hắn có thực hiện được hay không, vẫn cần phải chờ đợi.

- Tiểu tử, ngươi lợi hại! Nếu như không đi đến bước này, ta thật không muốn làm địch với một kẻ như ngươi!

Việt đưa tay lên lau máu chảy ngập ngụa trên miệng, cười lạnh:

- Ta cũng thân bất do kỷ, trách thì chỉ trách Huyết Lang trại sát tính quá nặng, Diêm Vương cũng không thể làm ngơ, hôm nay khó tránh kết cục tận diệt!

- Sát tính quá nặng? Vậy hành vi đồ trại của ngươi hôm nay, có thể coi là sát tính quá nặng hay không?

- Có lẽ là không, bởi vì giết người, vốn dĩ là thiên chức của ta!

- Tại sao nói ra một điều vô sỉ như vậy, ngươi vẫn có thể tỉnh bơ như không?



Dù là một người cực kỳ thâm trầm nhưng Huyết Lang vẫn cảm thấy một cỗ phẫn nộ không hiểu dâng lên trong lòng, thế nhưng đối phương vẫn tỏ ra tỉnh bơ, đưa tay lên sờ mặt nói:

- Ta cũng không biết, hay là do da mặt ta quá dầy nhỉ? Người ta nói độ dày mỏng của da mặt cũng ảnh hưởng tới cảm giác...
- Đủ rồi! Muốn nói nhảm, xuống gặp Diêm Vương mà nói!

Huyết Lang quát lớn một tiếng cắt lời đối phương, trong ánh mắt kinh ngạc của Việt, y liên tục đấm bảy quyền vào người, động tác rất giống khi Việt bị Tiêu Linh cuốn lấy, chỉ khác ở vị trí trên cơ thể mà quyền đánh vào.

Tổng cộng có bảy quyền đánh vào thân thể, lập tức da thịt nứt ra, tạo thành những vết giống hệt như bị yêu lang táp trúng, từ đó không ngừng có máu chảy ra, nếu cứ tiếp tục như vậy e rằng tu giả cũng không chịu nổi.

Thế nhưng chỉ chớp mắt một cái, khí thế trên người Huyết Lang lại tăng vọt, linh lực cuồn cuộn đến mức không thể khống chế, tràn ra bên ngoài cơ thể. Rõ ràng là một bí pháp tăng cường thực lực cực kỳ khủng bố, nhưng xem ra đánh đổi cũng rất lớn, nếu không thì hắn đã sử dụng ngay từ đầu rồi.

- Lang Sát!

Tiếng hét vừa dứt, thân thể Huyết Lang đã xuất hiện trước mắt Việt, máu từ những vết nứt trên cơ thể ngưng tụ thành một đầu huyết lang cự đại, điên cuồng đánh tới.

Việt không có thời gian để suy nghĩ, các ngón tay kết ấn, linh lực từ cơ thể tràn ra ngưng tụ thành một chiếc bảo bình xanh tím chặn phía trước.

Ba!

Khiến hắn bất ngờ là hư ảnh bảo bình lập tức bị huyết lang cắn nát, không ngăn chặn được dù chỉ là một chút. Không còn cách nào khác, Việt chỉ đành dùng quyền đối quyền.

Chỉ có điều lưỡng quyền va chạm, Việt lập tức bay ngược ra sau, lần này không phải là mượn lực bỏ chạy, mà hắn thực sự biến thành con diều đứt dây, lại va đổ một tòa kiến trúc trong thủy trại.

Chậm rãi đứng dậy, Việt phát hiện ra cánh tay phải truyền đến những đau đớn kịch liệt, từ cánh tay đến trước ngực xuất hiện vô số những vết cào, hệt như còn mồi bị một đàn yêu lang xâu xé.

Chuyển ánh mắt về phía Huyết Lang, hắn phát hiện ra khí thế trên người đối phương đã giảm sút đi, có lẽ thời gian tồn tại của bí pháp không được lâu nữa, chỉ có điều không biết hắn có trụ được đến lúc đó không.

- Trại chủ à, giữa chúng ta thực sự có chút hiểu lầm, chi bằng bắt tay giảng hòa, mọi chuyện xí xóa, từ nay không ai nợ ai!Thấy đối phương lại chuẩn bị muốn lao tới chiến tiếp, Việt vội vàng đưa tay ngăn lại, nở nụ cười còn khó coi hơn chết. Chỉ có điều thiện ý của hắn lại không được đối phương tiếp nhận.

- Giờ mới biết có hiểu lầm sao? Không phải ngươi là Quỷ Vô Thường, được Diêm Vương cử đến phán quyết Huyết lang trại sao? Hôm nay ta giết ngươi, để xem Diêm Vương có dám cử thêm người đến hay không?

- Trại chủ, thực sự chỉ là hiểu lầm! Cứ từ từ, chúng ta ngồi xuống cùng nói chuyện, biết đâu ân oán hóa giải, chúng ta có thể làm bạn!

Huyết Lang cười dữ tợn mỉa mai, thân hình khẽ động, trong chớp mắt đã lao đến tòa kiến trúc đổ nát, đối phương muốn diễn trò, hắn sẽ tiễn xuống địa ngục mà diễn cho Diêm Vương xem.

- Song Lang Sát!

Cho đến lúc này, Huyết Lang cuối cùng bạo phát tuyệt chiêu giấu kín, hai tay hư không nắm quyền, như hai con cự lang lao lên từ đại thảo nguyên, chấn động cả thiên địa.

Ầm ầm ầm!

Huyết quang bảo phủ một nửa thủy trại, quyền kình hung mãnh hoàn toàn bị che giấu, chỉ có những tiếng nổ khiến người ta hồn siêu phách tán là vẫn không ngừng vang lên, áp bách tới Việt.

Một chiêu Lang Sát ban nãy Việt đã không thể chống lại, chiêu này thậm chí còn mạnh gấp đôi, lấy cái gì chống lại bây giờ?

Việt liên tục đánh ra Song Ngư Ấn và Bảo Bình Ấn, đương nhiên hắn biết không làm gì nổi đổi phương, nên vận Nhân Mã Ấn, thân hình lóe lên đã xuất hiện cách đó mấy trượng, muốn bỏ chạy.

Tốc độ của hắn đã rất nhanh, nhưng đối phương còn nhanh hơn, chỉ trong chớp mắt hai đầu cự lang đã đánh đến, sát tâm vững vàng không thể lay chuyển.

- Dùng đến nó, có lẽ có hy vọng!

Vào thời khắc quan trọng nhất, trên tay Việt đột nhiên xuất hiện một chiếc lông vũ cực lớn màu đen, dài đến gần mét rưỡi. Chân trái tiến lên phía trước một bước, hai tay nắm chặt hắc vũ giơ lên đầu, sau đó bổ xuống.

Toàn bộ linh lực dồn vào một kích này! Sống hay chết, phải đánh cược thôi!

Cây hắc vũ như cự đao bổ xuống, một luồng hắc khí khủng bố bắn ra, nhanh như điện xẹt, hóa thành một dải hắc quang quét tới hai đầu huyết lang đang điên cuồng lao tới.

Vô thanh vô tức, cả hai đầu huyết lang đều bị vỡ làm đôi, tất cả quyền kình đều biến mất, như tuyết mỏng gặp mặt trời, tan biến vô hình.

Trước ngực Huyết Lang xuất hiện một đường cắt lớn, sâu đến tận lưng, máu tươi trào ra. Bản thân hắn thậm chí còn không kịp phản ứng, thân hình chậm rãi đổ sập xuống, ánh mắt vẫn trợn trừng chưa dứt. Đoàn hắc khí nhanh chóng bao trùm lấy thi thể hắn.

Việt ngồi bệt xuống đất, toàn thân vô lực, khó khăn chuyển ánh mắt nhìn cây hắc vũ cắm trên mặt đất, trong lòng nảy sinh sự lo lắng không hiểu.

- Rốt cuộc, còn sống hay không vậy?

Chương 124: Ngưng Ấn

Một cơn gió mát lành thổi qua, lay nhẹ cành lá, báo hiệu một mùa thu lãng mạn đang về.

Trên mặt đất, quanh quẩn những làn sương màu đen, phảng phất không tan, hệt như những âm hồn bất tán không chịu đi đầu thai mà cứ lang thang nơi trần gian.

Nếu nhìn kỹ có thể thấy, lấp ló phía sau những đoàn hắc khí, là vô số thi thể nằm la liệt trên mặt đất, tổng cộng có hơn trăm cỗ thi thể trong khu vực đổ nát này.

Nhìn những cỗ thi thể đang bị hắc vụ cuốn lấy, lại nhìn chiếc lông vũ màu đen nằm lăn lóc trên mặt đất, Việt không biết chính xác rốt cuộc nó cần gì. Trước đây hắn tưởng là máu, nhưng hóa ra không phải, có lẽ là một loại tử vong chi khí đặc thù được sinh ra khi sinh linh mới chết đi.

Ném tất cả mọi thứ trong đầu, Việt không muốn suy nghĩ gì nữa, bởi hắn biết dù thế nào bản thân cũng sẽ không buông bỏ một món binh khí lợi hại có thể cứu mạng mình. Hơn nữa trước mắt còn một việc cần làm ngay, cũng là việc mà hắn say mê nhất - kiểm kê tài sản!

Đi quanh một vòng, đúng như Việt dự đoán, chỉ có ba gã Linh Phách là có không gian chứa đồ, trong đó chiếc nhẫn của Huyết Lang có không gian cực lớn, gấp năm lần chiếc hai chiếc nhẫn mà hắn đang có, rõ ràng phẩm cấp cao hơn hẳn.

Trong ba không gian chứa đồ, có tổng cộng gần hai ức linh tệ. Ức ở đây không phải bằng mười vạn, mà là một nghìn vạn linh tệ. Trong đó, riêng Huyết Lang đã sở hữu một ức rưỡi linh tệ, đúng là không gì giàu nhanh bằng ăn cướp cả.

Công thêm năm trăm vạn linh tệ đoạt được của hai người Huyết Thủ, hắn đang có trong tay gần hai ức rưỡi linh tệ, một con số khổng lồ, hoàn toàn có thể coi là phú khả địch quốc.

Ngoài ra còn các loại linh binh, linh thuật, nếu bán đi nhất định cũng được một số linh tệ rất lớn. Trong số linh thuật thu được, dễ dàng nhận ra một bí tịch đỏ như máu, bên trên có đề hai chữ "Thất Thương", có lẽ chính là bí pháp tăng cường chiến lực mà Huyết Lang đã sử dụng.

Đây là một bí pháp cực kỳ lợi hại, nhưng Việt không mấy quan tâm, thứ thu hút sự chú ý của hắn là một cuốn tàn quyển cũ nát, không biết tồn tại từ bao giờ, chỉ thấy bên trên đề ba chữ "Dương Ngư Ấn".

- Gã Huyết Thủ kia đúng là không lừa ta!

Hắn đơn thương độc mã xông vào Huyết Lang Trại, chính là vì hạ quyển Dương Ngư Ấn này, hay nói đúng hơn, phải là Ma Kết Ấn.

- Vì ngươi, bản thiếu gia ta thiếu chút nữa thì mất mạng!

Mở ra trang đầu tiên của tàn quyển, nhìn biểu tượng chữ "n" bị xoắn đuôi, không khỏi cảm khái một câu.

Đích thực, lần này hắn đã quá mạo hiểm, hay nói thẳng ra là quá ngu ngốc, thiếu chút nữa đã phải trả cái giá lớn nhất. Nguyên nhân cũng không có gì phức tạp, chỉ đơn giản là do bản thân hắn đã quá tự tin.

Tự tin là một đức tính tốt của con người, nhưng nếu không đủ thực lực thì lại hóa thành ảo tưởng, tự biến mình thành một kẻ ngu ngốc ngạo mạn. Hắn đã quá tự tin với thực lực bản thân, đồng thời coi thường sức mạnh của một gã viên mãn giả.



Ảo tưởng về bản thân, lại quá coi thường kẻ địch, đó có lẽ là một trong những con đường ngắn nhất đến gặp Diêm vương!

- Đương nhiên, sẽ không có lần thứ hai!Gấp cuốn tàn quyển lại, Việt không có ý định tu luyện ngay tại đây, tự đặt mình vào nguy hiểm không phải phong cách của hắn.

Trong lúc chờ đợi, Việt chuyển toàn bộ thân gia vào không gian bên trong chiếc nhẫn của Huyết Lang, chiếc nhẫn này sẽ trở thành nơi chứa đồ chính của hắn.

Sau khi chiếc lông vũ hấp thu toàn bộ hắc vụ trở lại, nó cũng hóa về kích thước ban đầu, chỉ dài hơn một gang bàn tay. Việt chẳng buồn quan sát gì thêm, lập tức ném vào bên trong nhẫn không gian.

Rời khỏi Huyết Lang trại, Việt tiếp tục hành trình Đông tiến của mình. Đến tận khi tia sáng mặt trời cuối cùng biến mất, hắn mới dừng lại nghỉ chân trong một khu rừng.

Đây là thời điểm và địa điểm thích hợp nhất để tu luyện Ma Kết Ấn.

Việt lấy hai cuốn tàn quyển ra, mượn ánh lửa bập bùng nghiên cứu bí tịch.

"Dương Ngư, là một sinh linh đặc biệt, với đầu và phần thân trước là của linh dương, và phần thân sau là vây và đuôi cá.

Tương truyền, Dương Ngư hình thành do sự thâm hiểm toan tính của nhân loại, trải qua vô tận tuế nguyệt, cuối cùng đản sinh ra linh trí, trở thành một hậu thiên sinh linh cực độ khủng bố.

Vì vậy mà Dương Ngư có khả năng đọc được suy nghĩ của kẻ địch, phán đoán được các chiêu số, từ đó đặt bản thân đứng ở thế bất bại.

Tu luyện thành công Dương Ngư Ấn, có thể đưa tinh thần vào trạng thái minh ngộ, tính toán thế cục trận chiến, phán đoán được chiêu số tiếp theo của kẻ địch, so với khả năng đọc tình huống của cường giả Bước thứ hai còn mạnh hơn.”
Những đạo lý được ghi lại bên trong vô cùng huyền diệu, khiến Việt càng đọc càng đắm chìm vào bên trong, cơ thể không kìm được mà tự vận hành linh lực theo những lộ tuyến của Ma Kết Ấn.

“Bất luận linh thuật nào, đều có một lộ tuyến và cách biến chiêu nhất định, chỉ cần nắm chuẩn thời gian, chặt đứt lộ tuyến vận hành linh lực và công kích của đối phương, sau đó thêm một bước ngăn trở hay phá hoại, đối phương sẽ không thể tiếp tục biến hóa, công kích thất bại ngay khi chưa kịp phát động.”

"Vậy làm thế nào mới có thể phán đoán được lộ tuyến vận hành linh lực của đối phương?"

Hai cuốn tàn quyển đã ném đi từ bao giờ, lúc này tâm thần Việt đắm chìm vào trong tu luyện, những thanh âm không rõ từ đâu cứ quanh quẩn trong đầu, linh lực cơ thể tự vận hành theo nhiều lộ tuyến, trong đó có cả những lộ tuyến của Song Ngư, Bảo Bình và Nhân Mã Ấn.

"Thiên địa, dù phát triển đến mức nào, vạn vật, dù biến hóa cỡ nào, cũng không thoát ra được điểm khởi nguyên.

Điểm khởi nguyên này, theo sự vận hành của thế giới, dần dần trở nên vô định, không ngừng chu du trong thiên địa, lưu chuyển không dừng, cùng lúc tồn tại bên trong vạn vật.

Cũng giống như sinh tử quyết đấu vậy, điểm khởi nguyên ẩn giấu này cũng tùy theo chiêu thức mà lưu chuyển không ngừng, chỉ cần bắt được lộ tuyến của nó, tự nhiên có thể đọc được lộ thức của đối phương."

Nếu như có người nhìn thấy Việt lúc này, sẽ giật mình hoảng hốt, bởi bên ngoài cơ thể hắn được bao bọc một tấm màng linh lực màu vàng nhạt hệt như một chiếc kén tằm, nhìn qua tấm màng có thể thấy những tia đỏ như máu không ngừng lóe lên.

Hai mắt nhắm nghiền, miệng thì không ngừng lẩm bẩm tự hỏi tự trả lời, dường như có hai linh hồn trong một cơ thể đang trò chuyện, nội dung câu chuyện thì không đâu vào đâu, hệt như bị tẩu hỏa nhập ma.

Thời gian cứ lặng lẽ trôi, giống như bao lần khác, mỗi lần tu luyện là một lần đắm chìm trong thời gian dài.

Trong hỗn độn, vô số những điểm sáng lúc mờ lúc tỏ, tạo thành một bức tranh vẽ bầu trời đêm sinh động.

Trên bầu trời đêm đó, những vì tinh tú rực rỡ nhất tạo thành ba chòm sao Song Ngư, Bảo Bình, Nhân Mã ngự trị mỗi góc, không còn biến chuyển mà đồng thời tỏa ra hào quang thuộc về mình.

Ở một phương vị khác, phía Tây chòm Nhân Mã, và phía Đông Nam chòm Bảo Bình, có một chòm sao đang dần dần hình thành.

Lúc thì là năm ngôi sao sáng, lúc thì sá, lúc thì hai mươi, cuố cùng dừng lại ở một con số quen thuộc, một chòm sao với mười ba vì tinh tú xếp thành hình một cánh diều dạng tam giác mà có thể mang theo người.

Với bố cục như vậy, trừ khi là một người mang tình yêu đối với thiên văn học, hoặc rất quan tâm đến cách tính toán số mệnh của người phương Tây, còn không rất khó để liên tưởng đến hình ảnh của dê hay cá gì hết.

Nhưng đó thực sự là chòm sao xếp thứ mười trong mười hai cung hoàng đạo - Nam Dương, hay còn được biết với cái tên phổ biến hơn...

...Ma Kết!

Chương 125: Tứ Ấn

Thời gian trôi qua rất nhanh, tính từ khi Đông tiến đến giờ, thời gian tu luyện của Việt đã gấp mấy lần thời gian di chuyển rồi.

Cũng chỉ bởi mỗi lần dừng chân tu luyện là hắn lại chìm đắm vào bên trong, chứ không theo kiểu cách thông thường là ngày di chuyển đêm tu luyện, chẳng hạn như lần này, hắn đã gần một tháng chưa ngồi dậy.

Nếu như là người bình thường chỉ cần không ăn không uống trong một tuần thôi e rằng đã ngỏm rồi, hơn nữa ngồi lâu như vậy rất dễ bị trĩ.

Sở dĩ tốn nhiều thời gian như vậy, không phải do Ma Kết Ấn quá khó ngưng tụ, mà sau khi ấn thành, hắn nhận ra bấy lâu nay mình đã hiểu và sử dụng sai hoàn toàn về những bộ ấn thuật dựa theo mười hai cung Hoàng đạo này.

Trước khi lấy được Ma Kết Ấn, hắn có trong tay ba bộ ấn pháp cung Hoàng đạo là Song Ngư, Bảo Bình và Nhân Mã, được sử dụng vô cùng hợp lý.

Song Ngư Ấn sức phá hoại lớn chính là linh thuật công kích, Bảo Bình Ấn mềm mại nhưng vững vàng là linh thuật phòng ngự, còn Nhân Mã Ấn có thể gia tăng tốc độ, đương nhiên phải là thân pháp.

Thế nhưng khi đối đầu với một đối thủ có tu vi quá cao như Huyết Lang, cùng một bộ linh thuật quá mạnh mẽ như Lang Sát, cả ba bộ ấn thuật mạnh mẽ của hắn đều vô tác dụng.

Nguyên nhân cũng không hề khó hiểu, bởi vì ấn thuật cung Hoàng đạo, vốn dĩ đều là linh thuật phụ trợ, hay còn được gọi là bí thuật-linh thuật có khả năng đặc biệt.

Thời gian qua, hắn hoàn toàn tập trung vào việc tu luyện lại bốn bộ linh thuật, cũng không hẳn là tu lại từ đầu vì đã có những tham ngộ nhất định về ba bộ bí thuật.

Song Ngư Ấn, có năng lực khuếch đại cường độ linh lực, khi sử dụng một linh thuật bất kỳ chỉ cần dùng đến một lượng linh lực ít ỏi cũng có thể tạo ra sức công phá khủng khiếp.

Bảo Bình Ấn, không phải một loại linh thuật phòng ngự, tác dụng của nó cũng không phải ngăn chặn công kích của đối phương, mà Bảo Bình hư ảnh có thể hút linh lực của đối phương, thậm chí đem một phần cho bản thân sử dụng.

Nhân Mã Ấn, không chỉ đơn giản là gia tăng tốc độ di chuyển, mà còn gia tăng tốc độ vận hành linh lực. Linh lực vận hành càng nhanh, thì linh thuật đánh ra càng nhanh, đương nhiên cơ thể di chuyển càng lẹ, hơn nữa ở một khía cạnh nào đó, tốc độ cũng chính là lực công kích. Ở tốc độ khủng khiếp, lá cây ngọn cỏ cũng có thể giết người.

Còn Ma Kết Ấn, có khả năng tăng cường linh giác, cụ thể là khi kết ấn có thể nhìn thấu lộ tuyến vận hành linh lực của đối phương, từ đó đưa ra hành động ngăn chặn trước cả khi linh thuật được phát ra.

Lúc này Việt vẫn chưa có dấu hiệu hồi tỉnh, hai mắt nhắm nghiền, các ngón tay không ngừng kết ấn biến chuyển liên tục, xung quanh thân là bốn hư ảnh đang chậm rãi quay xung quanh.

Hai con tiểu ngư không ngừng đùa nghịch tạo ra những cơn hải chấn, một chiếc bình màu xanh tím phát ra thứ ánh sáng huyền bí dịu dàng, một con dê chỉ có hai chân với chiếc đuôi cá tạo ra sự ổn định tuyệt đối, và một vị Nhân mã đang ngạo nghễ nhấc hai vó trước lên cao.

Bốn hư ảnh này lúc thì nhợt nhạt lung lay theo từng trận gió, lúc lại tỏa ra hào quang rực rỡ, tùy theo động tác kết ấn của Việt.

Cứ liên tục như vậy, lại thêm ba ngày nữa trôi qua, đến bình minh ngày thứ tư, bốn hư ảnh chậm rãi biến mất, hai mắt từ từ mở ra, lóe lên tia sáng bức nhân khiến bất kỳ ai cũng cảm thấy lạnh lẽo.

Bật người đứng dậy, Việt đưa mắt nhìn quanh xác định phương hướng, sau đó khẽ nhún chân, thân hình lập tức hóa thành mũi tên lão vút đi, tốc độ nhanh đến mức không thể tưởng tượng.

- Quá đã!

Cảm giác chạy với tốc độ cao như vậy thật sự quá phấn khích, không thua gì đua mô tô vậy.



Bên tai truyền đến tiếng gió rít, Việt cứ chạy thỏa thích như vậy mà không có ý định dừng lại, nhưng linh lực vẫn chưa cạn vì tác dụng của Song Ngư Ấn giúp hắn tiết kiệm rất nhiều khi di chuyển.

Đến tận khi mặt trời xuống núi, hắn mới gặp được một nơi có nhân loại sinh sống, chỉ là một thị trấn nhỏ mà thôi.
Nếu như bình thường hắn đương nhiên không có hứng thú vào mấy tiểu trấn không lớn hơn lòng bàn tay là bao, nhưng hơn một tháng trời chìm trong tu luyện, giờ hắn chỉ muốn đánh chén một bữa thật ngon rồi làm một giấc ngủ cho quên hết sự đời.

Khổ tu giả, hắn không muốn làm và cũng không làm được!

Bước vào trong trấn, Việt phát hiện ra có không ít người tỏa ra dao động linh lực, rõ ràng cũng không phải tiểu trấn phàm nhân mà có sự tồn tại của tu giả, đương nhiên tu vi cũng không quá cao.

Việt dừng lại trước một tửu lâu lớn nhất của trấn, gọi là lớn nhất nhưng cũng chỉ là chột là vua xứ mù thôi, không bằng một góc của tửu lâu bé nhất của Đông Bá thành. Nhưng cảm giác yên bình này, những tửu lâu lớn khó mà có được.

Bước vào bên trong, tửu lâu đã chật cứng người, tất cả đều là tu giả cả, trong đó có một vài gã Linh Luân cảnh, ẩn ẩn uy thế không khác gì hạc giữa bầy gà.

Thấy khách bước vào quán, một tên tiểu nhị nhanh nhẹn chạy ra nhưng không phải đón hắn mà hơi cúi đầu nói:

- Xin lỗi công tử, tửu lâu đã hết chỗ, mong công tử thông cảm!

Việt nghe vậy cũng không tốn thời gian lằng nhằng ở đây, lập tức quay người muốn rời đi tìm quán khác, thế nhưng một thanh âm tràn đầy mỉa mai đột ngột từ phía sau truyền đến:

- Tiểu tử, về bú tí mẹ đi, đừng để đại gia ngứa mắt!

Quay đầu nhìn lại, âm thanh phát ra từ một chiếc bàn lớn ở cạnh cửa sổ, có sáu người đang ngồi ăn uống, trong đó lên kẻ tiếng châm chọc có vẻ như là thủ lĩnh trong sáu người. Lời của hắn vừa dứt, lập tức năm người còn lại há miệng cười nghiêng ngả, ánh mắt tràn đầy khinh miệt nhìn tên tiểu tử đáng thương.

Việt có chút không biết nói gì, mấy gã này rảnh rỗi quá hay sao, tự nhiên trêu chọc đến hắn, không sợ chọc phải người không nên chọc gây ra đại họa hay sao? Có lẽ những lần trước chưa gặp phải tai ương gì, nên dần dần dưỡng thành thói quen, cứ gặp người nào có vẻ dễ bắt nạt là lên tiếng châm chọc.

Con người là vậy, không gặp được bài học, thì đến cuối đời cũng không chừa!

Việt quay sang tên tiểu nhị nói:

- Tiểu nhị, dọn bàn này rồi chuẩn bị mang những món ngon nhất lên cho ta! Những vị khách ở bàn này có vẻ như muốn dừng bữa rồi!- Khách quan, ngài...Úi!

Tiểu nhị có vẻ khá quen thuộc mấy người này, nghe thấy lời của Việt lập tức lúng túng, muốn khuyên bảo hắn mấy câu, thì một tiếng đập bàn vang dội cắt nhang khiến hắn giật nảy mình, đồng thời cùng khiến không khí ồn ào trong tửu lâu trở nên yên ắng bất ngờ.

Đám thực khách đồng loạt hướng ánh mắt về một hướng, dù chưa hiểu chuyện gì xảy ra nhưng tâm lý đã sẵn sàng để xem kịch.

- Tiểu tử, ngươi vừa nói gì?

Đại hán vừa lên tiếng châm chọc Việt lúc này đã đứng lên, chậm rãi gằn từng chữ, khí tức Linh Luân hậu kỳ tỏa ra mãnh liệt khiến không ít thực khách cảm thấy khó thở.

- Vị lão ca này, xem ra không những mù, mà còn bị điếc nữa!

Việt nở nụ cười lạnh, một cỗ uy áp không kém gì Linh Phách hậu kỳ ập thẳng về phía đối phương, khí tức Linh Luân hậu kỳ lập tức bị nghiền nát. Chủ nhân của nó thì há miệng phun ra một ngụm máu lớn, gương mặt trở nên tái nhợt, ánh mắt tràn ngập kinh hãi nhìn gã thiếu niên trước mắt, lắp bắp nói:

- Linh Phách cảnh...

Thực khách trong quán trở nên hoảng hốt, có người không kìm được kêu lớn, nhưng rất nhanh tự mình bịt miệng lại. Có người thì lần đầu tiên nhìn thấy Linh Phách giả, mấy gã Linh Luân cảnh thì không ngờ thiếu niên ít tuổi như vậy lại có tu vi Linh Phách, nói chung đủ loại cảm xúc hỗn độn, nhưng chung quy không khí trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ.

Việt vẫn không tản đi uy áp của mình, không ngừng đè ép vị đại hán mà hắn đánh giá là vừa mù vừa điếc kia, gương mặt vẫn tỉnh bơ hỏi:

- Mấy vị đều đã ăn xong rồi chứ?

Chỉ có điều đối phương bị áp lực quá lớn đè lên ngực, muốn nói gì đó mà không thể, mỗi lần há miệng đều phun ra máu, gương mặt tím tái không chịu được bao lâu nữa. Đám người cùng bàn vội vã đáp, vừa nói vừa cẩn thận từng li nhìn thái độ ủa thiếu niên trước mắt:

- Bọn tiểu nhân đều đã ăn xong, xin rời đi ngay! Mong công tử thứ lỗi!

- Ăn xong rồi thì trả tiền rồi đi thôi!

- Đa tạ! Đa tạ công tử!

Sáu người nhanh chóng trả tiền rồi dắt nhau rời đi, thái độ vô cùng khúm núm nhưng tốc độ chỉ tăng chứ không giảm, rất sợ vị thiên tài trẻ tuổi này đổi ý, sát tâm nổi lên thì bọn hắn thảm.

- Đem hết những món ngon nhất lên cho bản thiếu gia!

- Dạ dạ, mời khách quan!

Biết được vị khách trẻ tuổi này là Linh Phách giả, chiếc bàn được dọn dẹp trong nháy mắt, thức ăn cũng nhanh chóng được đưa lên.

- Mọi người cứ tự nhiên, ta cũng không ăn thịt ai!

Nói xong mặc kệ ánh mắt của đám thực khách, Việt bắt đầu lao vào ăn như rồng cuộn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau