ĐẾ HOÀNG TÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế hoàng tôn - Chương 116 - Chương 120

Chương 116: Đệ nhất

- Khách quan, xin mời vào!

Vừa bước vào tửu lâu, một tên tiểu nhị đã đon đả chạy tới đón tiếp Việt, gương mặt nở một nụ cười lấy lòng nhất có thể.

- Đây là tửu lâu của Vạn Yêu Thương Hội?

- Khách quan đúng là tuệ nhãn như đuốc, trí tuệ bao trùm bốn biển. Tửu lâu này đúng là của Vạn Yêu Thương Hội!

Việt không khỏi bật cười, Vạn Yêu tửu lâu, đương nhiên sẽ khiến người ta liên tưởng đến Vạn Yêu Thương Hội, vậy mà qua miệng tên tiểu nhị này lại biến thành cái gì mà tuệ nhãn như đuốc, tài trí bao trùm bốn biển.

- Ngươi đúng là biết vuốt đuôi đấy! Thưởng cho ngươi!

Tên tiểu nhị nhận lấy số linh tệ không nhỏ, bộ dáng càng nịnh nọt hơn nữa, gương mặt hồ hởi hỏi:

- Không biết tu vi của khách quan là...

- Hử?

Nghe thấy câu hỏi của tên tiểu nhị, Việt khẽ nhíu mày. Thấy phản ứng của hắn, sợ vị thượng khách này mất hứng, tên tiểu nhị vội vàng giải thích:

- Khách quan đừng hiểu lầm, đó là quy định của tửu lâu! Tửu lâu tiểu nhân gồm có năm tầng, trong đó hai tầng đầu dành cho Linh Luân cảnh trở xuống, tầng ba dành cho Linh Phách cảnh, còn hai tầng trên cùng chỉ dành cho tu giả Bước thứ hai. Đương nhiên giá cả thực ăn cũng khác biệt rất lớn!

- Ra là vậy! Tu vi của ta là Linh Phách.

Việt khẽ gật đầu biểu thị đã hiểu. Những kẻ ở đẳng cấp cao thì không thích chung mâm với những gã thấp hèn hơn, đó là thiên tính của phần lớn nhân loại. Điều này cũng giống ở Địa cầu, khu vực sinh sống của những đại gia luôn được phòng vệ rất nghiêm, những kẻ nghèo hèn căn bản không có cửa đặt chân tới.

Chẳng cần nói đâu cho xa lạ, phía Tây Bắc Hà thành có một khu đô thị mới Vinhome Riverside của đại ca Vượng, đào nguyên một hồ nhân tạo thơ mộng, biệt thự ven hồ giá một căn lên tới vài chục tỷ, đời sống ở bên trong vô cùng thượng lưu, tìm mỏi mắt cũng không thấy được bóng người nghèo.

- Mời khách quan lên lầu!

Việt theo sự dẫn đường của tên tiểu nhị bước lên cầu thang. Hắn cũng không quan trọng chuyện đẳng cấp, nhưng thức ăn ở tầng ba đương nhiên sẽ ngon hơn, hơn nữa có thể nghe ngóng được nhiều tin tức. Cường giả Linh Phách chắc chắn biết nhiều chuyện hơn tu giả cấp thấp.

Trên tầng ba lúc này cũng tương đối đông khách, các bàn gần như đã kín, có người ngồi một mình, có người thì chén chú chén anh vô cùng hứng khởi, điểm chung là người nào cũng tỏa ra khí thế đặc trưng của Linh Phách cảnh.

- Quả nhiên như lời tên tiểu nhị, không có lấy một gã Linh Luân!

Việt chọn một bàn ở gần cửa sổ, vừa có thể bao quát thực khách xung quanh, vừa có thể ngắm nhìn cảnh sắc phố phường buổi tối sống động rực rỡ.

- Khách quan, đây là chân của Tam cấp Lưu Sa Hùng đem hấp Bách Hoa Tửu!

- Khách quan, còn đây là não của Tam cấp Vạn Mi Hầu hấp cách thủy!



- Khách quan, còn đây là Tứ cấp...

Thức ăn nhanh chóng được đưa lên, mỗi món đều được giới thiệu một cách kỹ lưỡng, đương nhiên Việt không nghe lọt tai câu nào bởi hắn còn bận thưởng thức đồ ăn. Thưởng thêm cho tên tiểu nhị rồi đuổi hắn đi, Việt tiếp tục vùi đầu vào ăn.

Sau khi càn quét hai bàn thức ăn, lại uống mười cân Thượng phẩm linh tửu Bách Hoa Tửu, hắn mới cảm thấy có chút no say.Lúc này đột nhiên phía bên dưới đường phố truyền lên tiếng nhốn nháo, khiến Việt phải dừng đũa ghé mắt xuống nhìn. Không chỉ hắn mà những thực khách khác cũng tiến về phía cửa sổ nhìn xuống.

Chỉ thấy phố phường tập nập nhộn nhịp lúc này đang nhốn nháo, người người vội vã tránh sang hai bên, nhường đường cho một con Hắc Lân Sư đang chạy như bay, mỗi bước dài tới cả chục mét.

Điều khiến người ta phải chú ý, trên lưng con yêu thú là một thiếu niên trẻ tuổi, gương mặt tỏa ra ngạo khí ngất trời, loại khí chất cao ngạo này không phải làm bộ mà phát ra từ xương tủy, rõ ràng địa vị cao từ bé, hay còn gọi là vừa lọt lòng đã ngậm thìa vàng.

- Tên tiểu tử miệng còn hôi sữa, vậy mà kiêu ngạo đến vậy? Không phải Đông Bá Thành cấm cưỡi linh thú hay sao?

Có người không kìm được lên tiếng hỏi, giọng điệu thô hào không ẩn ý, có vẻ như là một gã tán tu.

- Tên tiểu tử đó chính là nhi tử của Đông Bá Vương, ngươi bảo hắn có dám cưỡi linh thú trong Đông Bá thành này hay không?

- Cái gì? Hắn chính là nhi tử của Đông Bá Vương?

Nghe được xác nhận, trên mặt mọi người ai cũng hiện ra bốn chữ “Thì ra là vậy”. Đông Bá Vương là chủ nhân Đông Bá thành, nhi tử của hắn, đừng nói là cưỡi linh thú chạy đi chạy lại, cho dù đánh sập cổng thành e là cũng không ai dám nói nửa câu.

- Cũng chỉ cáo mượn oai hùm mà thôi, có gì đáng tự hào!

Tán tu kia vẫn chưa phục, hậm hực lên tiếng mỉa mai.

- Cáo mượn oai hùm? Tên tiểu tử đó đủ khả năng giết mười kẻ như ngươi!

- Giết ta? Ngươi quá hạ thấp tu vi Linh Phách hậu kỳ của ta rồi đó. Ngươi nghĩ hắn là ai? Thiên tài trên Nam Phong Bảng chắc?

- Ngươi đúng là thiếu hiểu biết! Ngươi nhớ sự kiện chấn động Đế đô ba tháng trước, trà hội Nam Phong bảng ngoài Thập cường chứ?

- Sao lại không biết, chính là trà hội do mấy thiên tài nổi danh Liễu Đao, Quỷ Trảo, Sát Thương tổ chức. Ngươi không định nói với lão tử là tên tiểu tử kia đã đánh bại mấy người này đấy chứ?- Hừ, tuy bại dưới tay những thiên tài này, nhưng vị nhi tử của Đông Bá Vương này được đánh giá đủ sức bài danh trước Tam thập, tại Thiên Nguyệt chiến năm nay nhất định sẽ tỏa sáng rực rỡ. Ngươi thấy có phải cáo mượn oai hùm không?

Nghe đến đây, người tán tu không còn gì để nói. Đùng nói bài danh trước ba mươi, chỉ cần bài danh trước bốn mươi cũng đủ giết một kẻ như hắn mười lần rồi, chỉ có thể miễn cưỡng nói ra một câu:

- Nhưng dù sao tên tiểu tử này cũng quá kiêu ngạo!

Việt vốn không có hứng thú nghe chuyện của gã nhi tử Đông Bá Vương kia nên nhanh chóng trở lại bàn ăn, nhưng khi nghe đến mấy chữ Thiên Nguyệt chiến hắn lập tức bắt sóng, lên tiếng hỏi:

- Không biết Thiên Nguyệt chiến năm nay Thập cường sẽ là ai nhỉ?

Một hán tử áo tím ngồi ở bàn bên cạnh Việt lập tức tỏ vẻ hiểu biết, uống một hớp rượu chắc để cho ngọt giọng rồi chậm rãi nói:

- Thiên Nam quốc cũng ta có hai người gần như chắc suất là Phi Mã thiếu chủ và Đại Hoàng tử, lần lượt bài danh thứ ba và thứ tư trên Nam Phong Bảng, còn Tả Kim Thủ bài danh thứ mười thì nếu không có bất ngờ xảy ra chắc cũng đủ khả năng lọt vào Thập cường!

- Ba người đó thì ở Thiên Nam đế quốc này ai chẳng biết! Ngươi có thông tin gì về mấy người còn lại hay không?

Có người tỏ ý khinh thường, tưởng tên này nói được thông tin gì hay ho mới lạ, ai ngờ chỉ là làm bộ mà thôi.

- Có gì không biết! Tam đại đễ quốc còn lại cũng đều có thiên tài đủ khả năng tiến nhập Thập cường Thiên Nguyệt chiến, đều là cường giả bài danh trước mười trên Nam Phong Bảng, các ngươi cũng không lạ lẫm gì. Nhưng Tả Kim Thủ bài danh thứ mười, các ngươi biết vì sao vẫn không chắc suất hay không?

- Có gì thì mau gáy đi, đừng ra vẻ nữa!

Hán tử áo tím không hề phật ý, chỉ chậm rãi uống một hớp rượu lớn, rồi cười hề hề nói tiếp:

- Bài dánh thứ mười một, Tu La quốc Tu La Kiếm Vô Tình nghe nói kiếm thuật đã đạt đến mức khủng khiếp, có thể đào thoát từ tay cường giả Bước thứ hai! Nếu Tả Kim Thủ không có tiến bộ lớn, e là vị trí thứ mười cũng có giữ, chứ đừng nói đến cạnh tranh vị trí cao hơn.

Việt vừa lắng nghe vừa tiêu hóa thông tin, hắn không hỏi nhiều nhưng mỗi lần hỏi đều khiến đối phương phải tận hứng phun ra hết.

- Đại ca đây đúng là hiểu biết thông thiên! Không biết Phi Mã thiếu chủ và Đại Hoàng tử có thể cạnh tranh ngôi vô địch hay không?

- Khó lắm, nhất vị gần như chắc chắn thuộc về vị thiên tài tuyệt thế bài danh thứ nhất trên Nam Phong Bảng kia!

Hán tử áo tím khẽ lắc đầu, khi nhắc đến người kia ánh mắt tràn ngập sùng bái.

- Lợi hại như vậy? Lẽ nào những người khác không có cơ hội gì?

- Ngươi đã gặp cường giả Bước thứ hai bao giờ chưa? Vị Nam Phong Bảng đệ nhất nhân kia, thậm chí đã từng trảm sát cường giả Đệ nhị Bộ!

- Trảm sát cường giả Bước thứ hai?

Việt kinh ngạc rơi đũa, hắn tưởng mình nghe nhầm. Đệ nhất Bộ có thể trảm sát Đệ nhị Bộ, đây là việc con người có thể làm hay sao?

Người này, lại mạnh đến như vậy?

Chương 117: Ma Kết

Bước ra khỏi Vạn Yêu Tửu lâu, cơm rượu đã no say, tin tức cũng thu thập đươc kha khá, Việt quyết định tiến về phía thành nội.

Mặc dù được nghe kể về sự tích của gã Đệ nhất danh của Nam Phong Bảng nhưng Việt cũng không vì vậy mà điên cuồng lao vào tu luyện, người khác làm được thì hắn cũng sẽ làm được, chỉ cần thời gian mà thôi. Hơn nữa cuộc đời vốn dĩ là một chuỗi những kịch liệt, khi nào được thư thái thì hãy cứ tận hưởng.

Cũng giống như Hà Nam thành, Đông Bá thành cũng có khu vực trung tâm hoàn toàn tách biệt, được gọi là thành nội. Khác biệt ở chỗ muốn tiến vào được thành nội, cũng cần phải trả tiền, gấp mười lần phí vào thành, một vạn linh tệ. Chỉ riêng con số này đã ngăn cản phần lớn Linh Phách giả ở bên ngoài, còn Linh Luân giả thì nghĩ cũng không dám nghĩ, bọn hắn còn không được xa xỉ như vậy.

Bỏ ra một vạn linh tệ chỉ để tiến vào thành nội, hơn nữa những thứ bán ở bên trong không phải mấy gã Linh Luân cảnh có thể tiếp xúc, chẳng phải ném tiền qua cửa sổ hay sao? Nên nhớ tài sản của một gã Linh Luân cảnh bình thường chỉ chừng mười vạn đã là căng lắm rồi.

Giao nộp một vạn linh tệ cho đám lính canh, Việt mới được phép tiến vào thành nội. Khác với suy nghĩ của hắn, khu vực thành nội không hề xa hoa mà lại vô cùng bình yên, cảnh sắc như hòa vào lòng người.

- Siêu thoát cảm quan, là cường giả Bước thứ hai?

Việt khẽ nhíu mày, bởi vì vừa mới bước vào thành nội, hắn đã gặp phải cường giả Bước thứ hai, hơn nữa không chỉ một người.

Hai người đang đánh cờ, một người đang thưởng trà, một người đang tản bộ, chỉ trong chốc lát đã thấy được bốn vị cường giả Bước thứ hai, đúng là không thể tưởng tượng được.

“Nhớ lại lúc ở trên Đạp Thủy thuyền, Phi Vân lão già kia vừa mới xuất hiện đã khiến cả thuyền im như thóc, thở cũng không dám thở mạnh, nói gì đến gáy. Vậy mà vừa bước vào Đông Bá thành nội đã gặp bốn người, xem khí thế có lẽ không có cửa so với lão già Phi Vân kia, nhưng cũng rất khủng bố rồi!”

Vừa liếc mắt nhìn quanh vừa đánh giá những vị cường giả này, đương nhiên Việt cũng chỉ dám lướt qua mà thôi, mẫy lão già này đều thành tinh hết cả rồi, cảm ứng rất khủng bố, nhìn ngắm quá lộ liễu đối phương lại tưởng bị khiêu khích thì hắn lãnh đủ.

Đúng là trong Đông Bá thành cấm giao chiến, nhưng cũng phải xem đối tượng áp dụng là ai, không ai vì một gã Linh Phách mà đi trách phạt một vị cường giả Bước thứ hai ngạo thị phong vân được. Quan trọng hơn, hắn cũng đâu thể trốn cả đời ở Đông Bá thành này được!

Nơi sầm uất nhất thành nội chính là khu vực thương phố, rộng đến năm dặm.

Gọi là sầm uất nhất chỉ là so với không khí yên bình của thành nội thôi, chứ thực tế lưu lượng người cũng tương đối thưa, còn không bằng một con phố bình thường nhất ở bên ngoài.

Cứ cách hai mươi bước lại có một quầy hàng, bên trong bày bán đủ thứ quý giá, có linh binh lóe ra vầng sáng óng ánh, tinh phách yêu thú tản ra chân khí chấn động, linh thảo hiếm thấy tỏa ra linh khí bức nhân, đương nhiên, còn có cả linh thuật nữa.

Không chỉ có vậy, một số quầy hàng còn bày bán đủ thứ kỳ dị, có tảng hắc thạch lớn bằng đầu người, có những miếng kim loại chạm trổ các loại hoa điểu trùng ngư, thậm chí có quầy hàng còn bày bán cả một chiếc cột bằng ngọc bích cao đến vài chục mét.

Lúc này, phía trước từng quầy hàng đều có tu giả vây quanh, trong số bọn họ hơn tám phần đều là Linh Phách giả hậu kỳ, còn lại đa số là võ giả Linh Phách sơ kỳ hoặc trung kỳ, ngẫu nhiên còn có thể thấy được một ít cường giả Bước thứ hai độc hành độc đạo nữa.

Đứng ở trước một cái quầy hàng bày bán rất nhiều tinh phách yêu thú, Việt thấy trên đó viết: "Tinh phách Ngũ cấp yêu thú Thanh Lân Thư, giá trị ba trăm vạn linh tệ!"

- Trời, Ngũ cấp Thanh Lân Thư, loài yêu thú đã từng truy đuổi ta trong Trấn Yêu Lâm, không ngờ tinh phách được bày bán công khai như vậy, hơn nữa giá cả lên tới ba trăm vạn, đúng là con số khổng lồ. Trong túi ta có một ít tinh phách yêu thú, không biết bán ra được bao nhiêu tiền!

Lại tiến đến phía trước vài trăm mét, trước mặt Việt đột nhiên xuất hiện một mảnh đỏ rực, hệt như Thái dương hạ sơn hoàng hôn buông xuống.



Ánh sáng chói mắt màu đỏ kia là được phát ra từ một quầy hành binh khí ở bên trái đường, cùng lúc đó, một cỗ khí thế lăng lệ hùng hồn đập vào mặt, áp bách tâm thần người ta.

Việt tiến tới gần, chỉ thấy một thanh cự đao đặt trên giá, lưỡi đao đỏ như máu không phát ra hồng quang, ở bên cạnh có tấm biển ghi:
“Tuyệt phẩm linh binh Xích Hồng Đao, giá trị năm trăm vạn linh tệ!”

- Năm...năm trăm vạn? Giá trị tuyệt phẩm linh binh đều đắt như vậy?

Một đại hán đang say mê ngắm nhìn thanh cự đao, nghe Việt lẩm bẩm thì quay sang tốt bụng giải thích:

- Tuyệt phẩm linh binh thông thường không đắt như vậy, nhưng vì là đao nên hơn bình thường, hơn nữa thanh Xích Hồng Đao này đặt trong Tuyệt phẩm cũng là thượng hạng, nên mới có giá đó!

- Không rõ Tuyệt phẩm linh binh có thể tăng bao nhiêu thành chiến lực, vị lão ca này có thể chỉ giáo không?

- Tuyệt phẩm linh binh có thể giúp Linh Phách giả tăng hai thành chiến lực, nhưng nếu vào tay cường giả Bước thứ hai, có thể tăng ba thành! Vì vậy cái giá năm trăm vạn này chủ yếu nhắm vào cường giả Bước thứ hai!

- Đa tạ nhắc nhở!

Việt chắp tay cảm ơn, sau đó âm thầm đánh giá thanh cự đao. Hắn rất muốn đem cây hắc vũ bên trong nhẫn ra thử xem có chơi lại thanh Xích Hồng Đao này hay không, mặc dù không tỏa ra khí thế như vậy nhưng hắn vẫn có cảm giác chiếc lông vũ này không kém chút nào.

Rời khỏi quầy hàng binh khí, Việt tiếp tục đi dạo trên phố thị. Chợt hắn phát hiện ra phía trước có một quầy hàng tập trung tương đối đông người, so với xung quanh thì đông hơn hẳn, lập tức bước tới với ý đồ hóng chuyện.

- Đáng tiếc, bộ Ấn pháp này ngay đến một thức cũng không có hoàn hảo, thì tu luyện như thế nào?

- Hết lần này tới lần khác bán mắc như vậy, chào giá tới một trăm năm mươi vạn linh tệ, tu giả Đệ nhất Bộ ai dám mua chứ?

- Đoán chừng chỉ là mang ra khoe khoang một chút mà thôi.

- Khoe khoang? Nhảm nhí! Một trăm năm mươi vạn linh tệ, dù bán cho ta, ta cũng không mua.- Đi thôi đi thôi! Thật mất hứng!

Nói thì nói vậy nhưng không ai rời đi, muốn xem có kẻ ngu ngốc nào bỏ một đống tiền ra mua thứ phế phẩm này. Trong thời gian chờ đợi, họ cũng tranh thủ xem trong quầy có gì đáng mua hay không.

"Lão già này, đúng là bậc cao thủ mua bán!"

Việt nhìn lão già tóc xám mặc trường bào màu xanh ngồi xếp bằng sau quầy hàng, trong lòng âm thầm tán thưởng.

Lão già này bày ra tàn quyển bán với giá cắt cổ như vậy, mục đích đương nhiên không phải bán mà chỉ muốn tạo sự tò mò cho mọi người, kéo khách hàng đến với quán. Đến lúc đó, nếu những cuốn linh thuật khác là hàng chất lượng, còn lo không bán được hàng sao?

- Lão bản, có thể hay không tiện nghi một chút, một trăm vạn linh tệ bán cho ta!

Một tu giả Linh Phách hậu kỳ tựa hồ có chút hứng thú đề nghị, nhưng lão bảo vẫn ngồi yên không nhúc nhích, chỉ nhạt giọng nói:

- Nếu như muốn mua, ta có thể bớt cho ngươi một hai vạn!

- Bớt một hai vạn, đây không phải là cố ý lừa người sao!

Tu giả là một trung niên nhân, lúc này hùng hổ nói, tưởng như sẽ bỏ đi, nào ngờ vẫn tiến đến cầm cuốn tàn quyển lên xem xét.

Việt lúc này mới chú ý đến cuốn tàn quyền này, vô cùng cũ nát, bìa sách đã ố vàng, rõ ràng niên đại quá lâu rồi.

Nhưng khi vị tu giả lật trang đầu tiên lên, Việt rõ ràng thấy trong mắt y lóe lên tia mừng rỡ, dù rất nhanh bị giấu đi, nhưng vẫn không thoát khỏi cặp mắt cú vọ của Việt.

"Sao hắn mừng rỡ như vậy?"

Việt chuyển ánh mắt vào trang đầu tiên của tàn quyển trên tay tu giả, gần như ngay lập tức, toàn thân hắn sững lại, tâm thần chấn động, dường như không tin vào mắt mình, miệng khẽ lẩm bẩm:

- Sao dạo này số mình hên quá vậy...

Chỉ thấy trên trang sách cũ, là một biểu tượng lạ mắt, nhìn qua rất giống hình chữ "n" trong tiếng Việt với phần đuôi bị xoắn ốc, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy giống như đầu một con dê đặt cạnh một con cá vậy.

Đương nhiên Việt phải chấn động sững sờ, bởi vì đó chính là biểu tượng của cung Hoàng đạo thứ mười...

...Ma Kết!

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Xin lỗi anh em, cung thứ mười là Ma Kết lại nhầm thành Kim Ngưu!

Chương 118: Sỉ nhục

Tu giả trung niên lật vài trang của tàn quyển, rồi ngẩng đầu nhìn lão nhân bán hàng:

- Lão bản, phẩm cấp của bộ Ấn pháp này là gì vậy?

Lão giả tóc xám do dự, thật lâu sau hắn mới thở dài nói:

- Nói thật, ta cũng không biết. Bộ Ấn pháp này là do ta ở trong một di tích đoạt được. Bất quá theo như ta thấy bộ Ấn pháp này ít nhất cũng là Tuyệt phẩm linh thuật, vì chủ nhân của nó có lẽ là cường giả Bước thứ hai.

- Vậy ngươi vì sao không ghi là Tuyệt phẩm linh thuật, dù sao thì ngươi cũng không biết được phẩm cấp chính xác của nó!

- Buôn bán phải có uy tín, ta sao có thể làm như vậy!

Việt nghe câu này của lão nhân cũng phải cười thầm, gì mà uy tín chứ, nếu lão già này dám ghi phẩm cấp bên cạnh tàn quyển này, chẳng khác nào bô bô với thiên hạ là ta đang cố lộng huyền hư thu hút sự chú ý. Con người rất kỳ lạ, càng bí ẩn người ta càng tò mò, càng rõ ràng thì lại càng chán ngán.

- Một trăm hai mươi vạn, không thể hơn!

Trung niên tu giả nhìn chằm chằm vào lão nhân tóc xám, dù đã ra giá tăng lên không ít nhưng lão nhân vẫn không có phản ứng, chỉ chậm rãi lắc đầu.

Đám tu giả xung quanh đều là lão giang hồ, đương nhiên đều nhận ra vị trung niên tu sĩ này có ý muốn mua tàn quyển, không khỏi hứng thú tụ lại xem.

- Một trăm mười lăm vạn!

- Một trăm bốn chín vạn!

- Một trăm hai mươi vạn, giá cuối, không thể hơn!

- Một trăm bốn tám vạn, giá cuối, ta cũng không thể giảm hơn!

- Lão bản dù sao thì đây cũng chỉ là tàn quyển, không thể giảm được hay sao?

Đối phương liên tục cò kè bớt một thêm hai, nhưng lão nhân tóc xám vẫn vững như kiềng ba chân, chỉ bớt đúng hai vạn như lời nói ban đầu.

Trung niên tu giả gương mặt âm trầm, bộ dáng có vẻ như muốn bỏ đi ngay lập tức, nhưng đôi chân vẫn đóng đinh trên mặt đất. Tu giả xung quanh tụ tập càng lúc càng đông hơn, muốn xem một tàn quyển phế phẩm có bán được với giá trên trời đó hay không.

Ánh mắt mọi người đều tập trung vào trung niên tu giả, có người cho rằng y sẽ buông tha, cũng có người tinh ý cho rằng kiểu gì thì tàn quyển cũng được người này mua.

Đúng vào lúc kết cục chuẩn bị được định đoạt, thì một thanh âm ngạo mạn vang lên, xé tan sự yên tĩnh giả tạo lúc này:

- Một trăm năm mươi vạn, ta mua!



Mọi người giật mình nhìn về phía phát ra thanh âm, chỉ thấy đang từ trong đám đông bước ra là một gã thiếu niên chừng mười sáu mười bảy tuổi, gương mặt anh tuấn, khí chất phi phàm, thái độ ngạo mạn vô cùng.

- Hà hà, tiểu tử này là ai mà lại thừa tiền đến vậy?

- Nhìn vẻ ngạo mạn của hắn thật muốn cho hắn một trận!- Hà hà, có trò hay để xem rồi!

Đám người đang vây xem tản ra một chút, đứng cách đó không xa hứng thú nhìn diễn biến mọi chuyện.

Trong sự chú ý của quần hùng, Việt tiến đến bên cạnh quầy hàng, chồng đủ lên bàn một trăm năm mươi vạn linh tệ.

Lão nhân tóc xám cũng không mấy vui mừng khi bán được phế phẩm với giá hời, bởi thứ này đối với lão còn dùng để làm chim mồi, nhưng đối phương đã chồng đủ tiền, lý nào lại không bán, làm vậy thì sao làm ăn được nữa?

Lão khẽ liếc số linh tệ trên bàn, sau khi xác nhận đã đủ thì nhanh chóng thu về, sau đó quay sang nhìn tu giả trung niên.

- Một trăm năm mươi vạn linh tệ, ta cũng có thể bỏ ra!

- Nhưng ta đã nhận tiền của hắn rồi!

Bằng một thủ pháp không ai kịp thấy rõ, lão nhân tóc xám đã thu cuốn tàn quyển về, sau đó đưa cho Việt.

Tu giả trung niên ánh mắt càng âm trầm hơn, nnghiêng đầu nhìn về phía Việt nói:

- Tiểu huynh đệ, bán lại tàn quyển cho ta, sau này gặp nhau cũng dễ nói chuyện hơn!

Việt không mấy quan tâm, cất tàn quyển vào trong nhẫn không gian, sau đó cười ngạo mạn nói:

- Không có tiền thì vào rừng mà sống! Lại còn dám ở đây cò kè mặc cả!

Dù đã lường trước đối phương từ chối, nhưng không ngờ còn ngạo mạn sỉ nhục mình nh7w vậy, trung niên tu giả tức giận đến thiếu chút nữa thổ huyết, sự kinh ngạc đến liên tục làm cho khuôn mặt của hắn hồng lên, bàn tay chợt nắm chặt đến nổi gân xanh nổi lên.
- Tiểu tử, ngươi muốn chết, đừng tưởng rằng Đông Bá Thành có thể bảo hộ ngươi cả đời, chỉ cần ra khỏi Đông Bá Thành, Huyết Thủ ta có rất nhiều biện pháp khiến ngươi giao đồ, đương nhiên, đến khi đó không chỉ vật mà cả người e là cũng không giữ được!

- Không mua được đồ thì giở trò Chí phèo! Đúng là những kẻ nghèo mạt hạng, muôn kiếp cũng không giàu lên được!

Nói xong không để ý đến ánh mắt đối phương, tách đám đông ra đi thẳng.

Nhìn theo bóng lưng ngạo mạn của hắn, mọi người đều nảy sinh sự đồng cảm đối với tu giả trung niên.

- Kháo, hắn ngạo mạn quá!

- Hắn nói chí phèo nghĩa là gì vậy?

- Chắc là tiếng địa phương, nghĩa là ăn vạ chăng?

Thu hết mọi lời nói của mọi người vào tai, Huyết Thủ toàn thân run run, hắn rất sợ bản thân không kiềm chế được mà xông tới đập cho tên khốn này một trận, xúc phạm thành quy, đến lúc đó thì đám linh thủ thành e là không tha cho hắn. Linh Phách hậu kỳ, căn bản không gây ra được chút sóng gió gì.

- Ngươi chờ đấy, lão tử nhất định sẽ lột da ngươi!

Phất ông tay áo, Huyết Thủ xoay người rời đi, hắn muốn đi tìm người giám thị kẻ này, miễn cho đối phương vụng trộm rời đi hắn cũng không hay biết.

Ở bên kia thương phố, Việt lặng lẽ quan sát Huyết Thủ rời đi, chỉ nhếch miệng cười khẩy. Hắn đi dạo thêm một lúc nữa, sau đó rời khỏi thương phố, tìm một khách điếm để nghỉ ngơi.

Đương nhiên, khách điếm mà hắn lựa chọn ở thành ngoại, chỉ là một chỗ để ngủ, không cần thiết phải tìm nơi chốn sang trọng đắt đỏ ở thành nội này. Quan trọng hơn, hắn vừa dùng hết số tiền cướp được của Từ Tiến, giờ trong người cũng không phải quá dư dả, không cần thiết phải hoang phí.

Ngồi trong phòng, Việt mới lôi tàn quyển ra xem xét.

Bộ ấn pháp bị người chia làm hai, phía trên chỉ có một nửa, nửa còn lại không có bày lên. Quyển linh thuật tàn cuốn này cơ hồ không cách nào tu luyện, nếu có người bỏ ra vài chục năm khổ tâm nghiên cứu thì may ra mới có chút thành tựu.

Thế nhưng đối với mọi người mà nói vài chục năm vô cùng quý giá. Không một ai chịu hao phí vài chục năm chỉ để nghiên cứu một một bộ linh thuật không trọn vẹn, cho dù nó là Tuyệt phẩm linh thuật đi chăng nữa. Vài chục năm, thà dùng để tu luyện nâng cao cảnh giới còn lợi hơn rất nhiều.

- Ngư Dương Ấn ư...

Ngư là cá, Dương là con dê, rõ ràng là biểu tượng của chòm sao Ma Kết, thực sự đúng là cung hoàng đạo thứ mười.

- Chỉ tiếc đây lại là tàn quyển, muốn có ấn pháp trọn vẹn, xem ra đành phải đặt hy vọng vào gã Huyết Thủ kia!

Hắn lên tiếng sỉ nhục đối phương, đương nhiên không phải do bản tính ngạo mạn, lại càng không thể nào do hứng thú nổi lên, tất cả đều có tính toán cả.

Trong giang hồ không có ai ngu cả, Linh Phách hậu kỳ tải sản có được bao nhiêu, bỏ ra một trăm năm mươi vạn mua một cuốn phế quyển, nếu không có lý do đặc thù thì cho tiền hắn cũng không tin.

Ngay khi nhìn thấy biểu tượng cung Ma Kết, ánh mắt của Huyết Thủ lóe lên tia vui mừng, hiển nhiên nhận ra biểu tượng này. Khả năng đối phương cũng đến từ Địa cầu là quá nhỏ, vì vậy chỉ có một khả năng, Huyết Thủ này nắm giữ thứ gì đó liên quan đến tàn quyển này, có thể là ấn pháp của một cung hoàng đạo khác. Khả quan hơn cả, đối phương đang nắm giữ nửa tàn quyển còn lại của Dương Ngư Ấn, hay chính là Ma Kết Ấn này.

Rốt cuộc là khả năng nào, ngày mai ra khỏi thành sẽ có câu trả lời!

Chương 119: Tập sát

Màn đêm chậm rãi trôi về chung điểm, khi tia sáng đầu tiên từ phương Đông xuất hiện, cũng là lúc ngày mới bắt đầu.

Nhưng đến tận khi Thái dương leo lên tới đỉnh đầu, Việt mới rời đi Đông Bá Thành. Vừa ra khỏi thành, hắn đã nhảy lên ngựa, lao đi như tên bắn.

Ngay khi hắn vừa rời đi, có ba người xuất hiện nơi cửa thành, một trong ba người chính là trung niên nam tử bị Việt sỉ nhục tối qua, Huyết Thủ.

- Xem ngươi chạy thoát không?

Nhìn theo bóng dáng gã thiếu niên sắp sửa biến mất, liền cười dữ tợn một tiếng, chân đạp mạnh thân hình lập tức lao đi, tốc độ so với liệt mã còn nhanh hơn. Hai người bên cạnh cũng đuổi theo, tốc độ không hề thua kém Huyết Thủ một chút nào.

Việt liếc nhìn về phía sau, phát hiện ra Huyết Thủ không rõ mời từ đến đến hai người, từ khí tức tỏa ra rõ ràng là Linh Phách trung kỳ, kết hợp với tu vi Linh Phách hậu kỳ của Huyết Thủ, đúng là một đội ngũ đi săn lợi hại.

- Chỉ có điều, đôi khi kẻ đi săn, lại trở thành con mồi!

Khóe miệng khẽ nhếch lên, Việt thúc Phi Vân Mã dưới chân đổi hướng lao vao một con đường vắng vẻ. Lúc giết người hắn không thích bị người khác chú ý.

Thời gian dần trôi qua, bốn phía đã không còn người nào, cỏ hoang thì trải rộng trên mặt đất, chúng nó vừa cao lại vừa lớn, ước chừng cũng phải bằng một cánh tay.

Khoảng cách giữa ba người đang lướt trên mặt đất với người ngựa phía trước chỉ còn độ trăm mét, Huyết Thủ cười to:

- Tiểu tử, ta khuyên ngươi hay là đừng chạy trốn nữa, càng giãy giụa vọng tưởng trốn thoát thì kết cục càng thảm hại!

Thế nhưng đáp lại lòng tốt của hắn chỉ là thanh âm ngạo mạn của đối phương từ phía trước truyền tới:

- Ngu xuẩn!

- Con vịt sắp chết còn mạnh mồm!

Huyết Thủ cảm thấy rất tức giận, không ngờ lúc này rồi mà đối phương vẫn ngạo mạn như vậy, dường như không hề coi hắn vào mắt, dường như chính hắn mới là một kẻ không biết trời cao đất rộng vậy.

- Huyết Thủ, lát nữa để hắn nếm mười tám món của lão Sơn ta, xem hắn mạnh mồm đến đâu!

Một trong hai người đi cùng Huyết Thủ lên tiếng đề nghị, lập tức được sự tán thành của đồng bạn.

Khi còn cách nhau khoảng độ chục mét, Việt đột nhiên thúc ngựa rời khỏi tiểu đạo, xông vào bên trong đồng cỏ, dường như muốn lợi dụng đám cỏ dại cao tới vài mét này ngăn trở những kẻ đang truy đuổi.

- Thật ngây thơ!

Thấy đối phương nhanh chóng biến mất trong đồng cỏ cao lớn, Huyết Thủ nở nụ cười lạnh. Biện pháp của đối phương bề ngoài có vẻ như vô cùng đúng đắn, bằng chứng là hiện giờ người ngựa đang chạy trốn đã hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt của ba người bọn hắn.

Nhưng thực tế thì sao, bọn hắn vẫn có thể dựa vào tiếng vó ngựa và sự rung động của đám cỏ để đuổi theo, hơn nữa đuổi càng nhanh vì liệt mã di chuyển trong đồng cỏ dày đặc như vậy khó mà đạt đến tốc độ tối đa. Biện pháp này vô cùng ngớ ngẩn, thể hiện sự non nớt khi hành tẩu giang hồ.



Tiếng vó ngựa càng lúc càng gần, từ trên cao có thể thấy hai điểm rung động trên cánh đồng đang dần hợp lại với nhau, ba người Huyết Thủ rất nhanh thôi đã đuổi tới sát mục tiêu.

- Xem ngươi chạy đi đâu!

Giờ phút này Huyết Thủ lại cảm thấy thoáng cái đã đánh chết đối phương thật không có ý tứ, sự sỉ nhục tối qua cũng nên giải tỏa một chút. Bất quá hắn còn chưa đắc ý được bao lâu thì tóc gáy trên người đã không hiểu sao lại dựng cả lên.Gặp nguy hiểm!

Trải qua vô số lần huyến chiến, bản năng của Huyết Thủ cảm nhận được một loại nguy cơ, vô ý thức liền tăng cường độ linh lực ở bên ngoài cơ thể lên, đồng thời hãm lại tốc độ, khẽ giật về phía sau! Hết thảy những chuyện này chỉ phát sinh trong nháy mắt.

Hai đồng bạn của Huyết Thủ cũng cảm ứng được nguy hiểm, nhưng phản ứng không nhanh được như vậy, chỉ mới kịp gia tăng linh lực thì hai con tiểu ngư không rõ từ hai bên bụi cỏ đánh tới.

Hai con tiểu ngư phiêu diêu tự tại vô tư lự nhưng chỉ trong khoảnh khắc đã đến trước mặt, mang theo khí thế như hồng thủy đánh tới. Dù đã ngưng tụ linh lực hộ thể nhưng khi bị song ngư đánh trúng, hai gã đồng bạn của Huyết Thủ vẫn đồng loạt phun ra máu tươi, cả người bay ngược về sau.

Nhưng chỉ bay được vào mét thì dừng lại, đúng hơn là bị cưỡng chế dừng lại, bởi công kích của đối phương chặn đứng.

Tiếng la đầy đau đớn vang lên pha lẫn tiếng xương gãy vang như tiếng pháo trúc, Huyết Thủ quay lại nhìn, cảnh tượng đập vào mắt khiến một kẻ hai tay nhuốm máu như hắn cũng cảm thấy lạnh gáy.

Chỉ thấy cách đó vài mét, hai gã đồng bạn của mình hai tay buông thõng, hai chân quệt trên mặt đất, dường như bị ghim trên không trung vậy. Thứ ghim hai gã này chính là hay cánh tay cắm từ sau lưng xuyên qua trước ngực.

Chủ nhân của song thủ, lại chính là con mồi mà Huyết Thủ đang đuổi bắt, lẽ ra phải đang ngồi trên lưng ngựa chạy như điên mới đúng, không ngờ lại ở đây tiến hành tập sát bọn hắn.

- Ngươi...ngươi...

Việt khẽ phát lực, lập tức chấn hai cỗ thi thể bay về phía Huyết Thủ, bộ dáng điềm nhiên nói:

- Quê hương ta có một câu không biết ngươi đã nghe qua chưa, kẻ đi săn và con mồi...đôi khi lại đổi chỗ cho nhau!

Đến lúc này Huyết Thủ đã hiểu ra tất cả, ngay từ đâu hắn đã là con mồi trong mắt đối phương. Cao ngạo buông lời sỉ nhục hắn, chẳng qua là muốn dụ hắn đuổi theo truy sát mà thôi. Dẫn hắn đến đồng cỏ này, đúng muốn lợi dụng đám cỏ cao tới mấy mét để che tầm mắt hắn, nhưng mục đích không phải là chạy trốn, mà muốn tập sát.

Khi con người mải mê với việc gì đó, rất dễ bỏ qua những chi tiết nhỏ. Nếu như bình thường, ba người Huyết Thủ đương nhiên không dễ dàng bị qua mặt tập kích như vậy, nhưng quá cói thường đối phương, lại mải mê nghe ngóng tiếng vó ngựa và sự lay động của đồng cỏ, cuối cùng dẫn đến kết cục này.

Huyết Thủ nhìn chằm chằm gã trẻ tuổi trước mặt, ánh mắt tràn ngập kinh hãi, đối phương rõ ràng chỉ một tiểu tử miệng còn hôi sữa, tại sao lại có thể lão luyện đến như vậy chứ?Thực tế thì Huyết Thủ đã hiểu sai về kẻ địch, hoàn toàn đang thần thánh hóa đối phương. Kế hoạch của Việt không chi li tính toán được đến mức đó, hắn chỉ đơn giản muốn dẫn dụ Huyết Thủ đến chỗ hoang vắng rồi ra tay mà thôi, đến khi gặp được đồng cỏ này mới nảy ra kế hoạch tập sát.

Việt nhếch miệng cười, bàn tay cầm một cuốn tàn quyển đưa lên, nhìn Huyết Thủ hỏi:

- Ngươi muốn biết vì sao bản thiếu gia ta lại muốn dụ ngươi không? Nếu ta đoán không lầm, nửa cuốn còn lại, chắc ngươi nắm được tung tích đi!

Huyết Thủ hai mắt khẽ rụt lại, đối phương tại sao lại tinh minh đến như vậy chứ? Nhưng hắn cũng không muốn chờ chết, hét lớn:

- Muốn biết, vậy thì xuống âm phủ mà hỏi!

Song thủ của hắn lập tức hóa thành màu đỏ như máu, linh lực không ngừng tỏa ra, chuẩn bị tung ra sát chiêu.

Chân hắn dậm mạnh xuống đất như muốn mượn đà xông tới, thế nhưng ngay khi bàn chân chạm đất, mặt đất đột nhiên nứt ra, một khe hở đen kịt như hình tia chớp kéo dài tới vị trí đối phương, tốc độ nhanh đến mức không kịp phản ứng.

Liền ngay sau đó! Một tiếng nổ vang bạo phát.

Những mảnh đá vụn tựa như ám khí, chiu... chiu... văng khắp nơi, bao trùm một khoảng rộng hơn tám trượng, tại địa điểm nổ tung, ở đó đã thành một cái hố rộng nửa trượng, sau ba thước, thi cốt đều không còn.

- Ha ha ha..., Huyết Thủ Huyết Thủ, cái tên này chỉ để lừa người thôi!

Huyết Thủ cười lớn, đây chính là thủ đoạn của hắn. Nghe tên Huyết Thủ ai chẳng nghĩ hắn sử dụng song thủ, nhưng sát chiêu của hắn lại đến từ dưới mặt đất. Không biết đã bao nhiêu kẻ mạnh hơn phải chết dưới một chiêu này.

Đúng vào lúc hắn đắc ý nhất, tiếng cười đột nhiên khựng lại, từ cổ bỗng nhiên phun ra một đường huyết, bay xa đến mấy mét.

- Ngươi vẫn chưa chết?

Huyết Thủ mỗi câu nói ra, cổ đều tuôn ra một lượng máu lớn, hắn cố gắng cầm máu nhưng không thể, máu huyết không ngừng rút đi như bị hút mất.

Việt xuất hiện trước mặt đối phương, chậm rãi nói:

- Nếu ngươi nói ra tung tích nửa cuốn tàn quyển còn lại, bản thiếu gia sẽ tha cho ngươi một mạng!

- Ngươi nói thật chứ?

- Bản thiếu gia từ ngày đến thế giới này, chưa biết nói dối là gì!

Ném cho đối phương một câu khẳng định, cả người Việt toát ra một luồng hạo nhiên chính khí xông thẳng lên trời xanh.

- Được, ta nói!

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Ai chưa vote thì bỏ chút thời gian ra vote giùm nhé, ai có điều kiện thì ném kim đậu, nguyệt phiếu... bản tác đều hoan nghênh! Nghèo rớt mùng tơi thì có thể ủng hộ bằng cách còm men bên dưới!

Chương 120: Đồ Trại

- Huyết Lang trại? Ngươi là phó trại chủ?

Việt nhìn chằm chằm vào mắt đối phương, muốn tìm kiếm một tia dối trá từ bên trong, nhưng không thấy được gì cả. Nghĩ cũng thấy hợp lý, Huyết Thủ và Huyết Lang, nghĩ cũng thấy hợp lý.

Huyết Thủ vừa cố gắng trục xuất thứ hắc khí đang bám riết trên cổ không ngừng hút máu từ vết cắt vừa khó nhọc nói:

- Tính mạng của ta đang nằm trong tay ngươi, làm sao dám nói dối! Ta thường xuyên trà trộn trong Đông Bá thành, là muốn tìm kiếm các Thương đoàn thực lực yếu để Huyết Lang Trại bọn ta ra tay giết người cướp hàng!

- Tu vi trại chủ của ngươi là gì?

- Huyết Lang trại chủ là một vị viên mãn giả Đệ nhất Bộ, ngươi chắc chắn không phải đối thủ!

Việt cười thầm trong lòng, tên này đến bước đường cùng rồi mà vẫn muốn tính toán hắn. Đối phương nói vậy đương nhiên không phải muốn tốt cho hắn, chẳng qua muốn khích hắn đi Huyết Lang trại chịu chết.

- Được rồi! Ngươi có thể lăn!

Huyết Thủ nghe thấy vậy thì mừng rỡ, nhưng vẫn thận trọng lùi lại từng bước, sợ bị đối phương tập kích.

- Ta muốn giết ngươi, cần phải tập kích sao?

Việt bật cười nói, Huyết Thủ nghe vậy cũng cảm thấy có lý, lúc này hắn mang trọng thương, đối phương muốn giết hắn căn bản là chuyện nhấc tay, cần gì tập kích chứ. Suy nghĩ thông suốt, Huyết Thủ lập tức quay đầu bỏ chạy, trong đầu không ngừng nổi lên suy nghĩ.

"Tiểu tử, cứ chờ đấy! Đợi đến khi ngươi đến Huyết Lang Trại, ta sẽ khiến ngươi muốn chết không được, muốn sống chẳng..."

Suy nghĩ của Huyết Thủ đột ngột dừng lại, bởi hắn nhận ra trước ngực mình bỗng thò ra một cây lông vũ cực lớn, từng sợi lông màu đen nhuốm máu tạo thành một màu sắc đáng sợ, và quan trọng hơn, cây hắc vũ này từ phía sau lưng xuyên tới. Tiếp đó, một thanh âm nhàn nhạt truyền đến:

- Ta thích nhất là gieo hy vọng cho kẻ địch, rồi tự tay bóp nát hy vọng đó! Cảm giác thật thú vị làm sao...

Huyết Thủ cố gắng dùng chút hơi tàn, quay đầu lại nói:

- Ngươi...nói d...dối...

Thế nhưng đập vào mắt Huyết Thủ chỉ là gương mặt tỉnh bở như không có chuyện gì của gã thiếu niên, môi dưới khẽ bĩu lên đáp:

- Ta đâu có nói dối, đúng là ở thế nơi kia ta nói dối không dưới nghìn lần, nhưng rõ ràng là từ khi đến thế giới này ta chưa hề nói dối. Hôm nay là lần đầu tiên đấy!

- Vô sỉ...

Huyết Thủ khẽ giật giật mấy cái, thân hình theo đó đổ sập xuống, rõ ràng chưa kịp chết vì thương thế đã chết vì quá phẫn uất.

Việt thu thập nhẫn không gian của ba người, ngoài một vài môn linh thuật cấp thấp ra thì linh tệ tổng cộng có năm trăm vạn, nhìn số linh tệ đó mà hắn có xúc động muốn khóc, cuối cùng chỉ có thể ngửa mặt lên trời than:



- Muốn giàu nhanh, chỉ có đi ăn cướp!

Nói đến ăn cướp, còn một món tài phú lớn đang chờ hắn đến lấy. Từ ba kẻ này, đã có thể thu về năm trăm vạn linh tệ, nếu có thể công phá Huyết Lang trại, thì không biết có thể thu về bao nhiêu chứ.

- Không đúng, hành động của ta không phải ăn cướp, tiêu diệt cường đạo, phải gọi là thế thiên hành đạo trừ hại cho dân mới đúng!Liệt mã đã chạy mất, không còn cách nào khác, đành phải cuốc bộ. Việt nhanh chóng thoát ra khỏi đồng cỏ, dựa theo phương hướng mà Huyết Thủ đã chỉ, hai chân thoăn thoắt hóa thành một đạo lưu quang lướt trên mặt đất, rất nhanh biến mất ở đằng xa.

.....

Từ Đông Bá thành đi về phía Đông Bắc khoảng một trăm dặm, sẽ gặp một con sông lớn tên gọi Ô Long. Tuy không không thể so sánh với Lạc Hà nhưng Ô Long vẫn là một con sông lớn có tiếng tại Thiên Nam đế quốc.

Từ đây đi xuống hạ du khoảng một trăm dặm nữa sẽ gặp một nhánh nhỏ của sông Ô Long, tên gọi Lưu Thủy.

Tại nơi giao nhau giữa hai con sông, có một thủy trại rộng lớn mới xuất hiện từ khoảng một năm trước, đại môn bên ngoài có một tấm biển lớn ghi ba chữ Huyết Lang Trại đỏ như máu.

Hai bên đại môn được canh phòng rất nghiêm ngặt bởi bốn gã Linh Động cảnh hậu kỳ. Lúc này phía xa xuất hiện một gã thiếu niên gương mặt non nớt đang chậm rãi bước tới, thu hút sự chú ý của một tên gác cổng.

- Tiểu tử, ngươi...

Gã vừa định lên tiếng quát hỏi thì hai mắt bỗng hoa lên, gã thiếu niên vốn dĩ đang bước đi rất ung dung kia đột nhiên bằng một tốc độ không tưởng xuất hiện trước đại môn, song thủ lay động. Hư ảnh hai con cá nhỏ xuất hiện, nhìn mới phiêu diêu tự tại làm sao, nhưng chỉ trong chớp mắt đã hóa thành một trận hồng thủy tràn tới.

Gã canh cổng cảm giác được tử vong ập đến, điên cuồng vận linh lực muốn chống lại, nhưng chỉ như châu chấu đá voi, thân thể lập tức bay ngược ra sau, đập mạnh vào hàng rào rồi rơi xuống đất. Gã cố lấy chút hơi tàn ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một gương mặt non nớt vô cùng anh tuấn đang ngẩng đầu nhìn lên đại môn. Đấy cũng là hình ảnh cuối cùng mà gã nhìn thấy, bởi cái chết đã đến!

Nhưng gã có thể yên tâm, đường xuống cửu tuyền không cô quạnh, bởi ba gã đồng bạn cũng cùng chung kết cục tương tự như vậy.

- Người của Huyết Lang Trại, ra nhận lấy cái chết!

Việt không hề nhìn lấy bốn cỗ thi thể đang nằm lăn lóc gần đó dù chỉ một lần, hắn bước tới sát đại môn, tung ra một quyền, lập tức cánh cổng nặng nề hóa thành những mạnh vỡ, rơi xuống đất tạo ra những tiếng động lớn.

- Kẻ nào dám đến Huyết Lang Trại gây rối?

Một tiếng quát như sấm sét xuyên qua không gian truyền tới, tiếp đó là một hán tử lực lưỡng xuất hiện, theo sau có hàng trăm tu giả hừng hực sát khí, rất nhanh tràn ra bao lấy kẻ đến xâm phạm.Việt đánh giá đám người này, hầu như đều là Linh Động, có độ hơn hai chục tinh anh Linh Luân cảnh, còn hán tử lực lưỡng cầm đầu, tu vi chỉ có Linh Phách sơ kỳ mà thôi, không đáng nhắc đến.

- Tiểu tử, chắc ngươi chán sống rồi nên mới dám đến Huyết Lạng Trại này, muốn làm anh hùng, phải tự xem bản sự đến đâu! Giết cho ta!

Lệnh vừa ban xuống, lập tức kẻ xâm phạm bị biển người bao phủ, nhìn không ra bóng người.

Việt nhếch miệng cười, song thủ hắn khẽ động, một hư ảnh bảo bình khổng lồ bao bọc lấy hắn, khiến công kích của hơn trăm tu giả Huyết Lang Trại như bịch bông đánh vào không khí, cảm giác linh lực bản thân bị trung hòa, nhất thời không thể khống chế được.

Hán tử lực lưỡng chứng kiến cảnh tượng như vậy thì biết mọi chuyện không ổn, trên tay lập tức xuất hiện một cây đại phủ, mang theo khí thế lôi đình bổ tới, muốn phá nát hư ảnh bảo bình kia.

Nhưng khi cây cự phủ khổng lồ bổ trúng, hư ảnh bào bình lập tức lay động dữ dội, dường như chuẩn bị vỡ nát đến nơi, chỉ một cơn gió nhẹ cũng có thể khiến nó biến mất, nhưng kỳ lạ là nó vẫn cứ tồn tại lay lắt như vậy.

- Tất cả các ngươi...chết!

Chữ “chết” vừa dứt, bảo bình cũng vỡ nát, hai con cá nhỏ từ trung tâm như vừa thoát khỏi ngục tù, an nhiên bơi ra xung quanh, phiêu diêu tự tại trong đại hải, nhưng mỗi cử động của chúng lại khiến đại hải dậy sóng, hóa thành từng đợt sóng dữ tràn ra xung quanh.

Cảnh tượng lập tức trở thành tu la chốn trần gian, sinh linh đồ thán.

Người chết như rạ chất ngoài đồng, huyết thủy bay đầy trời, bộ phận cơ thể văng khắp nơi, tất cả đều chịu nổi một kích. Không, không phải tất cả, vẫn có một người sống sót sau hợp thức Bảo Bình Song Ngư Ấn vừa rồi.

Hán tử lực lưỡng tu vi Linh Phách sơ kỳ lúc này toàn thân đẫm máu, không rõ là máu của hắn hay máu của đồng bạn, có lẽ là cả hai, toàn thân lúc này đứng không vững, từ miệng không ngừng phun ra máu, tình trạng vô cùng tồi tệ.

Việt chậm rãi bước tới, hán tử lực lưỡng sợ hãi muốn lùi lại, nhưng hai chân vô thức đứng im, không rõ là do thương thế quá nặng hay do đã sợ hãi đến mức không thể khống chế được thân thể nữa.

- Tha...tha mạng!

- Xuống gặp Diêm vương mà xin xỏ nhé!

Cánh tay chậm rãi đưa lên, tha mạng cho kẻ địch không phải tác phong xưa nay của vị vương giả thế giới ngầm thuở nào. Nhưng khi hắn định xuống tay thì một tiếng quát xé tan không gian truyền tới:

- Dừng tay lại!

Việt nhìn về hướng phát ra âm thanh, miệng khẽ nhếch lên cười đểu, nhưng bàn tay thì không có dấu hiệu gì là dừng lại cả, tiếp tục hạ sát thủ.

Bàn tay hắn, lại nhuốm máu một sinh linh!

Cảm xúc của hắn lúc này, thực ra là không có cảm xúc gì cả, đồ sát vốn dĩ là bản năng, bởi vì hắn chính là...

...Đồ Tể!

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Ai chưa vote thì bỏ chút thời gian ra vote giùm nhé, ai có điều kiện thì ném kim đậu, nguyệt phiếu... bản tác đều hoan nghênh! Nghèo rớt mùng tơi thì có thể ủng hộ bằng cách còm men bên dưới!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau