ĐẾ HOÀNG TÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế hoàng tôn - Chương 111 - Chương 115

Chương 111: Xích Thành

Chiếc đuôi vũ khí mạnh nhất bị chặt đứt, khiến cho Bích Dịch Hạt trở nên điên cuồng, hai mắt đỏ ngầu, hóa thành một đoàn hắc khí lao về phía hung thủ, yêu khí tung hoành, đi đến đâu cây cỏ khô cằn đến đó, mặt đất nứt ra những đường sâu hoắm.

Hai tay Việt lập tức kết ấn, linh lực vàng nhạt ngưng tụ nơi bàn tay tạo thành hình ảnh một chiếc bình mang hai màu xanh tím. Rất nhanh bảo bình biến lớn, bao bọc cả cơ thể Việt vào bên trong.

- Xem ngươi làm sao phá được Bảo Bình Ấn mới được nâng cấp của ta!

Đôi càng to bằng cả người Việt của Bích Dịch Hạt nặng nề nện tới, va chạm với chiếc bình màu xanh tím.

Chỉ thấy hư ảnh Bảo bình mờ nhạt khẽ lay động như một chiếc mành treo trước gió, thế nhưng lại khiến Bích Dịch Hạt có cảm giác như đánh vào đại dương bao la, toàn bộ lực lượng cũng chỉ tạo được lăn tăn gợn sóng.

Cảm giác này chỉ tồn tại trong chốc lát, bởi tiếp đó một cỗ chấn động dội ngược lại, Bích Dịch Hạt chỉ kịp kêu lên mấy tiếng nặng nề, thân thể lớn bằng một căn phòng đổ ngược ra sau, tạo thành mấy vết nứt sâu hoắm trên vách núi, đất đá cuồn cuộn.

Khi giao chiến không bao giờ được phép để cho đối phương có cơ hội trở mình, đó là nguyên tắc bắt buộc với bất kỳ ai muốn sống lâu, Việt từ trên sơn cốc lao xuống, chỉ trong nháy mắt đã xuất hiện trên đầu Bích Dịch Hạt.

Cánh tay trắng trẻo gầy gò của hắn giơ lên, bàn tay nắm lại, những cổ văn đỏ như máu chậm rãi xuất hiện, một quyền mang theo lực lượng vô tận giáng xuống.

Uỳnh!

Cánh tay nhân loại va chạm với lớp giáp cứng như sắt nguội của hung thú, đẩy thân hình đồ sộ của Bích Dịch Hạt lại một lần nữa va vào vách núi đá, khiến cả vách núi dựng đứng phải rung chuyển dữ dội.

Trên lớp thiết bì của Bích Dịch Hạt lưu lại một lỗ thủng lớn, từ đó không ngừng lan ra những vết nứt, dần dần trở nên chằng chịt trông thật gớm ghiếc.

Thân thể đồ sộ của Bích Dịch Hạt co giật mấy cái, từ những khe nứt có dịch xanh bắn ra, một gã hộ vệ không kịp né dính phải, chết ngay tại chỗ.

Phải một lúc sau, thân thể của Bích Dịch Hạt mới ngừng co giật, nằm im trên mặt đất, khí tức không còn.

- Trời... trời ơi, Bích Dịch Hạt đã chết rồi...

- Tứ cấp Bích Dịch Hạt, tương đương với Linh Phách cảnh, dù là Linh Phách giả đồng cấp gặp nó đều phải tránh xa ba thước, không dám lại gần, vậy mà bị giết đơn giản như vậy?

- Người này trông tuổi có lẽ còn nhỏ hơn cháu ta, không ngờ lại có thể một quyền giết chết Tứ cấp Bích Dịch Hạt!

Đám thủ vệ rõ ràng là vừa từ Quỷ môn quan trở về, vậy mà đã có thể bàn tán rôm rả như không có chuyện gì, cũng dễ hiểu thôi, bởi đó mới là nhân loại.

- Đa tạ thiếu hiệp cứu mạng!

Trung niên gầy gò cũng có vẻ ngạc nhiên vì sự cường đại của gã thiếu niên, nhưng hắn là người bình tĩnh, biết Thiên Nam đế quốc này rất lớn, tồn tại một số tuyệt thế thiên tài mặc dù còn ít tuổi nhưng thực lực đã có thể quét ngang lớp lão tiền bối. Những nhân vật như Phi Mã thiếu chủ, Đại hoàng tử, Tả Kim Thủ, ở đế quốc này không ai là không biết.



- Một chút chuyện nhỏ thôi mà!

Việt không mấy để ý, giơ tay lên, lập tức một viên linh phách màu xanh từ trong cơ thể Bích Dịch bị hắn cách không hút lấy.

Ném viên linh phách vào bên trong nhẫn, Việt tiến gần cửa động, rút cây lông vũ màu đen ra, cũng ném luôn vào bên trong nhẫn.Hắn đứng ở đó, tà áo rách nát tung bay, nhưng lọt vào mắt những người ở đây lại giống như một vị lãng khách đến từ chân trời, vô lo vô nghĩ.

Trung niên gầy gò hồi lại thần, ánh mắt vừa có chút ngưỡng mộ tuổi trẻ, vừa có chút bội phục thực lực, chắp quyền nói:

- Tại hạ Yên Đao, không biết thiếu hiệp tên gọi là gì?

- Độc tự, Việt!

- Lần này thực sự đa tạ ân cứu mạng của thiếu hiệp!

- Ân huệ cái gì, các ngươi có thể dẫn đường cho ta ra khỏi Trấn Yêu Lâm, coi như đã trả ơn cho ta rồi!

Việt xua tay, sau đó tiến về phía cửa cốc.

- Thiếu hiệp, còn đầu Bích Dịch Hạt này...

Thanh âm của Yên Đao gọi với tới, Việt không dừng cước bộ, chỉ nói vọng lại ba chữ “Tùy các ngươi”, nhanh chóng tiến ra khỏi sơn cốc. Sơn cốc này chắc là địa bàn của Bích Dịch hạt, vì vậy mùi độc rất nồng, hắn thật không muốn đứng lại bên trong thêm một giây nào nữa.

Cắt lấy nguyên liệu trên thi thể Bích Dịch Hạt, chúng nhân cũng nhanh chóng rời đi, đương nhiên, lãnh luôn trách nhiên dẫn ân nhân cứu mạng rời khỏi Trấn Yêu Lâm này.

Trên đường đi, Việt được biết sơ qua tên tuổi và tình huống của đám người này. Nữ tử xinh đẹp tên Chu Ân, là tiểu thư Chu gia – một trong tam đại gia tộc của Xích Thành gần Trấn Yêu Lâm. Trung niên gầy gò không rõ tên tuổi, Yên Đao chỉ là ngoại hiệu của lão mà thôi. Yên Đao là một trưởng lão của Chu gia, còn thanh niên nhân đệ tử của lão tên là Lam Thanh.

Lần này cả đoàn vào Trấn Yêu Lâm để hái một cây Bích Hạt Thảo, đương nhiên biết rằng Bích Hạt Thảo chỉ mọc ở nơi có Bích Dịch Hạt, nhưng không ngờ đầu Độc hạt này khủng bố đến thế, xém chút nữa toàn quân chết hết.

Đoàn người rất nhanh rời khỏi Trấn Yêu Lâm, cả Chu Ân và Yên Đao đều vô cùng nhiệt tình mời Việt về Xích Thành để họ có cơ hội báo đáp ơn cứu mạng.
Ban đầu hắn cũng từ chối, nhưng cũng chỉ cho có lệ mà thôi, chứ mấy tháng trời lăn lộn trong rừng rậm, hắn cũng muốn có một bữa ra trò, lại miễn phí thì còn gì bằng cơ chứ.

Đi khoảng trăm dặm về hướng Đông, một toà thành trì dần hiện ra sừng sừng trong thị tuyến của Việt. Xích thành này so với Hà Nam thành thì nhỏ hơn nhiều, điều này cũng dễ hiểu, bởi Hà Nam thành có vị trí huyết mạch đường thủy, có thể coi là một tòa thương thành, đương nhiên rất phồn hoa.

Chu gia nằm ở phía Nam Xích Thành, từ diện tích và bố cục có thể thấy không quá lớn mạnh, đặt ở Hà Nam thành rõ ràng không là gì, nhưng đặt ở Xích Thành này thì đúng là bá chủ một phương rồi.

- Tiểu thư, người về rồi!

- Gia chủ dặn tiểu nhân đợi, người về thì lập tức đến gặp gia chủ!

Quản gia đang đứng ngoài cửa nhìn thấy bọn Chu Ân, mừng rỡ, vội vàng chạy đến thông báo.

- Được, ta qua ngay! Ngươi dẫn vị công tử đây đến biệt viện nghỉ ngơi, không được tiếp đón chậm trễ!

Chu Ân sắc mặt trở nên nghiêm trọng, phân phó tên quản gia, rồi nhanh chóng bỏ đi sau khi chào từ biệt với Việt.

- Mời công tử đi hướng này!

Gã quản gia cũng rất biết điều, lập tức dẫn đường.

- Việt lão đệ, chúng ta hẹn bữa tối!

- Được, Yên Đao lão ca!

Biệt viện của Việt nắm ở một góc rất đẹp trong phủ, bên cạnh một chiếc ao nhỏ, từng tảng đá được đặt ở những vị trí hết sức trọng yếu, tạo ra một bức tranh sơn thủy đầy hữu tình, chỉ tiếc là Việt không có khả năng thưởng thức chúng, lúc này hắn cũng không có tâm tình mà thưởng thức.

- Công tử, đợi một chút sẽ có nước tắm!

- Thôi không cần! Ngươi có thể đi được rồi, ta muốn ngủ một giấc! Khi nào đến bữa tối thì tới đánh thức ta dậy!

Vừa tiến vào bên trong biện viện, không kịp thay quần áo, hắn lập tức trèo lên giường đánh một giấc ngủ thật sâu.

Không biết đã qua bao nhiêu thời gian.

Ầm!

Đúng lúc này, cả Lâm gia thoáng rung động, tựa hồ như có động đất phát sinh, khiến Việt dù đang say giấc cũng phải choàng tỉnh. Hắn dùng gối bịt cả hai bên tai muốn ngủ tiếp, nhưng tiếng động quá lớn khiến hắn rất cố gắng những không tài nào ngủ yên được.

- Tên khốn nào phá giấc ngủ của ta!

Tâm trạng trở nên rất tệ, Việt lập tức mở cửa, đi về nơi phát sinh dao động. Nếu đối phương là một quả hồng mềm dễ bóp, hắn nhất định sẽ dạy cho một bài học đến cuối đời cũng không quên được.

Chương 112: Xuất thủ

Trên quảng trường đón khách của Chu phủ, có hai đám người đang giằng co với nhau, gần đại khách sảnh đương nhiên là cường giả Chu gia, còn bên kia là một đám người vận hắc y mặt mũi tràn ngập khiêu khích, rõ ràng là đến gây sự.

Dễ dàng nhận thấy cầm đầu của đám người hắc y là một trung niên to béo, còn bên phía Lâm gia, không nhận ra ai là gia chủ nữa. Người nổi bật nhất lại là một gã đang thổ huyết nằm lăn xuống đất, hơn nữa vết thương không nhẹ, nhất thời không thể bò dậy được.

- Chu Lâm Tứ, xem ra ngươi chưa thấy quan tài thì chưa đổ lệ! Hôm nay không giao ra Hóa Phong Ấn của Lưu gia ta, mỗi ngày ta sẽ đả thương một trưởng lão Chu gia, xem ngươi cứng hay số lượng cường giả Chu gia nhiều!

Trung niên to béo không ngừng đảo hai viên ngọc trong tay, ánh mắt âm trầm nhìn về một trung niên ở phía đối diện, cười lạnh nói.

Chu gia gia chủ không hề có khí độ ngời ngời như đối phương, sắc mặt tái nhợt, tựa hồ như người trọng thương, hắn cho người dìu cao thủ Chu gia bị thương ra sau, lạnh giọng nói:

- Lưu Độ, ngươi đừng quá càn rỡ! Hóa Phong Ấn là tổ tiên Chu gia ta truyền lại, liên quan gì đến Lưu gia ngươi, dựa vào đâu nói là Lưu gia đánh rơi?

Trung niên to béo Lưu Độ cười ha hả:

- Dựa vào cái gì ư? Dựa vào Lưu gia ta là Đệ nhất gia tộc của Xích Thành, dựa vào vị Linh Phách giả hậu kỳ ở bên cạnh ta! Từ huynh, phiền ngươi dạy cho hắn một bài học, không trẻ nhỏ lại quên đau!

Đứng ngay bên cạnh Lưu Độ là một lão giả vận hắc bào, mỉm cười tà ác nhìn về phía Chu Lâm Tứ:

- Chu gia chủ, nửa tháng trước trúng Độc U Trảo của ta cảm thấy thế nào, kinh mạch mỗi ngày đều đau đớn chứ? Hắc hắc...

- Các ngươi dám...

Chu Ân không kìm được bước ra khỏi từ trong đám người, nhưng hành động của nàng không khiến đối phương tức giận. Lưu Độ ánh mắt lóe lên sự dâm tà, trần trụi khiêu khích:

- Đúng rồi Chu Lâm Tứ, ta chỉ thiếu một tiểu thiếp nữa là đủ thập bát phòng, con gái ngươi vừa vặn thích hợp, không biết ý Chu gia chủ thế nào? Trở thành nhạc phụ của ta, biết đâu lại giữ cho Chu gia không bị diệt trong tay ngươi!

- Lưu huynh đã có nhã hứng như vậy, ta thay Chu gia chủ đáp ứng!

Hắc bào lão giả khóe miệng nhếch lên, thò tay chụp tới, linh lực bàng bạc xuyên qua bàn tay, chuẩn bị hút lấy Chu Ân.

Bỗng nhiên một con tiểu ngư không rõ từ đâu lao ra tấn công hắc bào lão giả, khiến lão phải thu tay lại chặn một chiêu này.

- Là ai?

Phá vỡ được tiểu ngư, hắc bào lão giả thần sắc trở nên âm trầm.



- Các ngươi cắt ngang giấc ngủ của ta!

Việt chậm rãi tiến vào quảng trường đón khách, ánh mắt quét ngang đám người, âm thầm đánh giá.

Tu vi cao nhất ở đây là chính là lão già mặc hắc bào, Linh Phách hậu kỳ, ngoài ra còn hai gã Linh Phách trung kỳ khác là lão béo và một lão đứng bên cạnh Chu Ân. Thực lực của hắn đủ sức ngạo thị quần hùng, vì vậy mới tự tin bước ra mà không hề lo lắng.Lưu Độ mới đầu còn tưởng là cường giả cấp độ nào xuất hiện, không ngờ lại chỉ thấy một thiếu niên tuổi độ mười sáu mười bảy đi ra, lập tức trút được gánh nặng, ha ha cười nói:

- Chu Lâm Tứ, chẳng lẽ Chu gia các ngươi đã xuống cấp đến mức này, phải mời một tên tiểu tử miệng còn hơi sữa đến giúp đỡ? Không lẽ ngươi tưởng dựa vào hắn là có thể ngăn được Từ huynh sao?

Lão giả họ Từ miệng cười nhưng lòng không cười, gằn giọng nói:

- Tiểu tử, dám ngăn ta, hôm nay ngươi chết chắc!

Chu Lâm Tứ đã nghe nữ nhi kể về Việt, nhưng nghĩ đối phương cũng chỉ tầm Linh Phách sơ kỳ mà thôi, phía bên kia có một trung kỳ, một hậu kỳ, căn bản khó làm nên trò trống gì,

Ở đây chỉ có Yên Đao là biết rõ thực lực của Việt, không đợi hắn nói gì đã tiến tới chắp tay nói:

- Việt lão đệ, xin hãy giúp Chu gia chúng ta!

- Bọn chúng là ai?

- Tên béo kia là Xích Thành Lưu gia gia chủ, luôn dòm ngó linh quyết gia truyền của Chu gia, Hóa Phong Ấn, trước kia hắn không dám tuỳ ý động vào Lâm gia, gần đây mời được một cao thủ dùng độc tên Từ Tiến, hạ độc gia chủ, bọn ta ta đến Trấn Yêu Lâm là để hái Bích Hạt Thảo giải độc cho gia chủ!

- Không giấu gì lão ca, tiểu đệ đang ngủ thì bị đánh thức, vì vậy mới ra đây! Đám người này dám phá giấc ngủ của đệ, đã phạm vào tử tội!

Đám người ở đây không ngờ tên tiểu tử có gương mặt trắng trẻo dễ mến này lại phát ra một câu ngông cuồng đến vậy, đặc biệt là lão giả Từ Tiến. Từ khi lão đến Xích Thành này, đi đâu cũng người ta nể trọng, không ngờ hôm nay lại có kẻ dám động thổ trên đầu thái tuế, hơn nữa miệng còn hơi sữa như vậy, thử hỏi làm sao lão không giận dữ cho được?

- Muốn chết!
Từ Tiến thần tình hung hãn, một chưởng đánh về phía Việt, hắc sắc chưởng ấn mang theo độc vụ xé toang không khí, phát ra những tiếng u u chói tai, khiến người ta không khỏi rùng mình.

Việt không có ý định tránh lui, bàn tay khẽ nâng, lập tức một chiếc bảo bình xuất hiện trước mặt, miếng bình giống như một hắc động hút toàn bộ chưởng ấn vào bên trong. Tiếp đó, bàn tay còn lại đánh ra một chưởng, linh lực hóa thành hai con tiểu ngư không ngừng bơi vòng tròn, tạo thành một thủy long quyển đánh tới Từ Tiến.

- Không được rồi!

Từ Tiến sắc mặt đại biến, vội vàng từ Không gian trữ vật lấy ra một tấm khiên chặn trước người.

Uỳnh!

Tấm khiên dày tới nửa tấc, không ngờ lại bị chưởng lực của đối phượng đánh lõm xuống một vết cực lớn hình hai con tiểu ngư, còn khiến Từ Tiến bị đẩy văng ra sau bốn, năm mét.

Chúng nhân hai bên đều trợn mắt há mồm, chỉ một chưởng bình thường mà khiến Từ Tiến thực lực cường đại phải lui tránh, hơn nữa tấm khiên này của lão rõ ràng linh binh, không ngờ cũng bị chưởng kình đánh lõm một vết sâu như vậy, thiếu chút nữa thì vỡ nát.

Từ Tiến lúc này chẳng lẽ còn không biết đá phải thiết bản, đối phương bề ngoài non choẹt nhưng thực lực hoàn toàn ở trên hắn, căn bản không cùng đẳng cấp. Hơn nữa còn trẻ như vậy mà đã có tu vi cao thâm, hiển nhiên là thiên tài của các thế lực lớn, có cho tiền lão cũng không dám giết.

Suy nghĩ thông, Từ Tiến lập tức lên tiếng muốn xóa bỏ hiểu lầm, nhưng lão chưa kịp nói gì thì đã thấy đối phương bàn tay lại giơ lên, một chưởng chuẩn bị đánh tới, khiến Từ Tiến hết hồn. Khiên trong tay căn bản không chịu thêm nổi một chưởng, độc công thì không thể động vào đối phương, chẳng lẽ phải chịu chết tại đây?

- Khốn kiếp!

Hai con tiểu ngư lại từ một chưởng của Việt lao tới, Từ Tiến ném chiếc khiên về phía trước chặn thủy quyển lại, vừa va chạm lập tức bị xé toạc thành nhiều mảnh văng tứ tung.

Từ Tiến cũng chỉ đợi khoảnh khắc này, lập tức vồ lấy Chu Ân đứng gần đó, mục đích chính là bắt nàng làm con tin, dùng trao đổi lấy cái mạng nhỏ của lão.

Chu Ân là đại tiểu thư, thực lực hơi kém, kinh nghiệm lại quá non nớt, chỉ cảm thấy mắt vừa hoa lên, hắc bào lão giả đã ở ngay trước mặt, bản tay khô như củi chụp lấy gáy nàng.

- Ân nhi!

- Tiểu thư!

Chu Lâm Tứ và Yên Đao mặc dù thân kinh bách chiến nhưng vẫn quá bất ngờ trước hành động của Từ Tiến, người mà mới đây thôi vẫn cao cao tại thượng nhìn xuống chúng sinh, không ngờ lúc này lại vứt bỏ hình tượng như vậy. Cử động của đối phương lại quá nhanh, khiến cả hai người đều không kịp phản ứng gì, chỉ đành trơ mắt nhìn thảm cảnh xảy ra.

Có điều, không phải ai cũng bất ngờ, ít nhất có Việt không cảm thấy bất ngờ, hành động của Từ Tiến hoàn toàn trong tính toán của hắn. Đối phương vừa ném khiến, hắn cũng động thân xuất hiện bên cạnh Chu Ân.

Ma văn xuất hiện nơi cánh tay, một quyền mạnh mẽ giáng xuống.

Một khắc sau!

Hắc bào lão giả bay ngược ra sau, thân thể bị đấm thủng một lỗ, huyết nhục xương cốt bắn tung tóe.

Chương 113: Nhân sinh

Chu Lâm Tứ sững sờ, Chu Ân sững sờ, người của hai gia tộc đều sững sờ, ngay cả một người đặt niềm tin vào gã thiếu niên mới quen như Yên Đao cũng sững sờ.

Một vị Linh Phách giả hậu kỳ, cao ngạo không ai bì, mới đây thôi còn đứng chỉ điểm giang sơn, khí thế ngất trời, vậy mà sau một khắc đã hóa thành một cỗ thi thể nằm quăng quật trên mặt đất.

- Ngươi...ngươi giết Từ huynh?

Lưu Độ trước đó còn tươi cười hớn hở, bây giờ sắc mặt đã chuyển thành sợ hãi, dường như có chút không tin tưởng mọi việc xảy ra.

Ba!

Không quan tâm đến ánh mắt mọi người, Việt tiến đến bên cạnh thi thể Từ Tiến, lục soát một hồi cuối cùng lấy ra một chiếc nhẫn thòng vào vòng cổ của họ Từ, hiển nhiên đây chính là nhẫn không gian, nhìn cũng chẳng buồn nhìn, Việt thu ngay vào trong túi.

Lưu Độ lúc này đã hồi tỉnh, gương mặt tái nhợt nở một nụ cười cầu hoà:

- Tên Từ Tiến này đúng là chết cũng chưa hết tội, hắn ở Hoàng gia ta nửa tháng nay, hãm hại không biết bao nhiêu thị nữ! Giờ nhân mã Lưu gia ta lập tức rời đi, ta đảm bảo, sau này không dám làm phiền Chu gia nữa!

Chu Lâm Tứ như sực tỉnh, lập tức quát lớn:

- Lưu Độ, Chu gia ta và Lưu gia ngươi nước sông không phạm nước giếng, lập tức cút đi! Sau này còn mò đến đây, đừng trách Chu Lâm Tứ ta trở mặt!

- Vâng! Vâng!

Suy nghĩ duy nhất của Lưu Độ lúc này chính là rời khỏi Chu gia, còn việc sau này để sau này hãy nói, hắn chỉ sợ gã thiếu niên kia thuận tay giết luôn cả hắn. Còn Chu gia, hắn nhất định sẽ tìm cách thu thập, hắn không tin gã thiếu niên kia có thể ở lại Chu gia cả đời, loại thiên tài như vậy, căn bản nhìn không lọt mắt Xích Thành nhỏ bé này.

“Chu Lâm Tứ, hãy đợi đấy...”

Chỉ có điều vừa mới xoay người chưa kịp bước đi, Lưu Độ bỗng nhiên thấy mấy tên trưởng lão của gia tộc hắn đang trợn tròn mắt, gương mặt kinh hoàng, miệng há ra chuẩn bị nói gì đó, nhưng Lưu Độ không kịp nghe thấy bởi vì tiếng xương gãy đột ngột vang lên, một bàn tay đấm xuyên qua trước ngực hắn, từng mảnh xương gãy, từng mảng huyết nhục bay tứ tung.

- Gia chủ cẩn thận!

- Gia chủ!

Âm thanh cuối cùng mà Lưu Độ nghe thấy, không phải là tiếng hô hoán của đám thủ hạ, mà là giọng nói thờ ơ non nớt của một gã thiếu niên.

- Bản thiếu gia đã đồng ý cho ngươi đi chưa?

Việt rút tay ra khỏi thân thể của gã béo, sau đó đạp cỗ thi thể ục ịch này bắn về phía trước, quăng quật hai vòng mới dừng lại. Thân thể gã béo này quá to, đấm từ lưng xuyên tới ngực mà ngập tới tận bắp tay hắn, may là vừa rồi hắn đã dùng linh lực bao bọc nên không bị dính máu, nếu không lại phải đi tắm lần nữa thì đúng là phiền phức.

- Việt...Việt lão đệ, ngươi...

Tất cả mọi người đều đứng ngây ra như phỗng, không ai dám lên tiếng gì, chỉ có Yên Đao là nhìn về phía Việt lắp bắp, thực sự hắn quá bất ngờ. Thiên tài trong tưởng tượng của hắn đều đường đường chính chính, lòng dạ bao la như biển rộng, khí độ ngời ngời tựa thanh thiên, tại sao tiểu tử này lại tàn nhẫn độc ác, hơn nữa sẵn sàng ra tay tập kích bất ngờ.



- Buông tha cho kẻ thù, đó không phải là điều nên làm đâu Yên lão ca!

Chỉ một câu ngắn gọn, nhưng lại như một chiếc búa gõ vào đầu khiến Chu Lâm Tứ bừng tỉnh. Đúng vậy, hôm nay tha cho Lưu Độ, lần sau hắn lại dẫn một Từ Tiến khác đến, lúc đó ai sẽ ra tay giải cứu cho Chu gia?

- Yên trưởng lão, lập tức đem người đến Lưu gia, kẻ nào không đầu hàng, lập tức giết chết! - Tuân lệnh!

Yên Đao cũng hiểu ra vấn đề, lập tức nhận mệnh. Đám nhân thủ Chu gia xung quanh nhao nhao đầu hàng, dù là ngoại khách hay người mang họ Chu đều như vậy. Xử lý rất nhanh, Yên Đao cùng một vài trưởng lão đem nhân thủ đến Chu gia, quyết tâm diệt trừ gia tộc này.

- Khoan đa Yên trưởng lão!

- Gia chủ có gì dặn dò?

- Những ai đạt đến Linh Động trở lên, giết không tha!

- Rõ!

Nhìn cách xử lý tình huống của Chu Lâm Tứ, Việt không khỏi âm thầm lắc đầu. Phương thức của vị gia chủ Chu gia này nhìn bề ngoài có vẻ tàn nhẫn, nhưng thực tế không khác nào trò trẻ con. Chẳng lẽ tha cho những kẻ dưới Linh Động thì đối phương sẽ biết ơn hay sao? Nếu trong số đó có một, hai đứa trẻ có thiên phú thì chỉ cần năm năm thôi, Chu gia nhất định sẽ diệt vong.

Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc, chân lý đó thật dễ hiểu, nhưng không dễ làm chút nào. Nếu phải tay hắn, nhất định sẽ đồ sát toàn gia, chó gà không tha!

Muốn làm được đại sự, yếu tố đầu tiên là phải tàn nhẫn hung ác, đáng giết thì giết, tuyệt đối không được bỏ lỡ cơ hội, nhưng mỗi người đều có suy nghĩ của riêng mình, không phải ai cũng muốn tạo dựng sự nghiệp vĩ đại, Việt cũng không có dự định dảy bảo gì vị gia chủ này.

Sau khi chỉ đạo xong, Chu Lâm Tứ quay về phía Việt, khom lưng chắp quyền:

- Đa tạ Việt công tử ra tay hiệp nghĩa, Chu Lâm Tứ ta đời này khắc ghi!

Đối phương không chỉ cứu nữ nhi của hắn, càng ra tay giết chết Từ Tiến, lại tiêu diệt kẻ thù lớn nhất của Chu gia là Lưu Độ, vì vậy mà lời này Chu Lâm Tứ hoàn toàn nói ra từ phế phủ.

Việt cũng cảm nhận được thành ý của đối phương, vì vậy xua tay cười nói:

- Không có gì, thuận tay mà thôi!Trời chập choạng tối, Chu Lâm Tứ dặn dò người nhà chuẩn bị cơm nước thịnh soạn, tiếp đãi ân nhân.

Trong bữa tối, Chu Ân uống không ít rượu, mặt đỏ bừng, ánh mắt thỉnh thoảng lại hướng về phía Việt, đương nhiên cử động của nàng không thể nào thoát khỏi ánh mắt một người luôn quan tâm nàng, đó là người thanh niên tên Lam Thanh, đệ tử của Yên Đao.

- Tiểu Lục, không cần nản chí, Việt lão đệ là tuyệt thế thiên tài, vốn không phải là người cùng thế giới với chúng ta, sớm muộn rồi cũng sẽ rời đi thôi!

Yên Đao thấy đệ tử của mình ý chí sụt giảm nghiêm trọng, chỉ đành ngồi xuống bên cạnh an ủi mấy câu.

Lam Thanh cười khổ, hắn nào không biết chuyện đó. Chỉ có điều nhìn vào đối phương khiến hắn tuyệt vọng, hắn giờ đã ngưng tụ được Linh Luân, chỉ cần nỗ lực, cô đọng Linh Phách không thành vấn đề. Nhưng đối phương trẻ hơn hắn nhiều, thực lực càng bỏ cách hắn xa tít tắp, người với người sao có thể khác biệt đến như vậy?

- Bỏ đi, ta chỉ cần làm một cường giả thống trị Xích Thành là đủ rồi!

Tiệc tối cuối cùng cũng phải tàn, Việt đánh chén một trận say sưa, cố gắng lắm mới lết được về biệt viện, đương nhiên say là một chuyện, tinh thần cảnh giác của hắn không vì thế mà suy giảm.

Vừa mới leo lên giường, chuẩn bị đánh một giấc thì tiếng gõ cửa phòng vang lên, Việt khẽ nhíu mày, không phải là Chu cô nương kia ban đêm bái phỏng đấy chứ? Trong người đang có men, nếu nàng tự động dâng đến cửa thì hắn cũng không dại gì mà từ chối cả.

Mở cửa phòng, không ngờ người tới nửa đêm không phải là mỹ nhân như hắn dự đoán, mà lại là gia chủ của Chu gia, Chu Lâm Tứ.

- Chu gia chủ, có chuyện gì vậy?

Chu Lâm Tứ lấy ra một chiếc hộp ngọc nói:

- Không giấu gì, Lưu Độ gây sự với Chu gia ta, chính là vì môn linh thuật Hóa Phong Ấn này. Lần này nhờ có công tử ra tay, không biết lấy gì đền đáp, trong lòng áy náy không yên, vì vậy xin tặng công tử Hóa Phong Ấn này!

- Chu gia chủ, ngươi đây là ý gì?

- Ta biết công tử là thiên tài, đương nhiên chướng mắt linh thuật của những tiểu gia tộc, nhưng bộ Hóa Phong Ấn này tương đối đặc biệt, có thể sẽ có ích! Mong công tử nhận lấy!

Thấy đối phương chân thành như vậy, Việt cũng ngại từ chối, đành miễn cưỡng nhận lấy. Hắn mặc dù ít linh thuật nhưng phải là linh thuật Tuyệt phẩm mới có thể khiến hắn động tâm, một tiểu gia tộc ở một tòa thành hẻo lánh thì có thể có linh thuật gì chứ?

Một đêm rất nhanh trôi qua.

Sáng sớm, Việt cáo từ mọi người trong Chu gia, rời khỏi Xích Thành. Hắn rời đi, có người hụt hẫng như Yên Đao, có người buồn bã như Chu tiểu thư, có người vui mừng như Lam Thanh, có người tràn ngập biết ơn như Chu Lâm Tứ, tựu chung lại vô vàn cảm xúc.

Chỉ có bản thân Việt là không chút gợn sóng, người đến người đi, tán tụ vô thường, vốn dĩ là quy luật tất yếu của đời người.

Nhân sinh, vốn dĩ vô thường...

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Đợt này chương nào cũng 2 lượt, 1 lượt với 0 lượt xem, tưởng không còn ai đọc nữa, không ngờ hôm nay có 1 người anh em tặng cho 10 nguyệt phiếu, mừng rớt nước mắt.

Đa tạ! Đa tạ!

Chương 114: Nhân Mã

Chiến mã hí dài cuồng phi trong gió,

Guốc sắt tung hoành lữ khách Tây lai.

Thiên Nguyệt thành, cửa vào Thiên Nguyệt bí cảnh, nằm ở trung tâm Nam Phong Vực, thuộc địa phận của Phi Sơn quốc, một tiểu quốc gia ở phía Đông của Thiên Nam đế quốc.

Từ giờ đến khi Thiên Nguyệt chiến diễn ra còn tận hơn ba tháng nữa, một khoảng thời gian tương đối dài, nhưng Việt vẫn quyết định Đông tiến luôn.

Quá trình đông tiến này, sẽ là quá trình hắn rèn giữa bản thân, tăng cường tu vi và thực lực lên mức tối đa, ngày đặt chân đến Thiên Nguyệt thành, chính là lúc thực lực của hắn đạt đến viên mãn, thậm chí bước vào cảnh giới kia.

Thái dương buông xuống nơi chân trời, một dải hoàng hôn đỏ rực vắt ngang trên vai, khiến bóng dáng người lữ khách càng trở nên cô độc.

Trời tối rất nhanh, Việt dừng lại tại một khu rừng nhỏ, buộc ngựa vào một gốc cây, nhóm lửa nước thịt ăn. Mặc dù trên đường đi có gặp thị trấn nhưng hắn không muốn tốn thời gian, khi nào gặp thành lớn thì tiến vào nghỉ ngơi một thể.

Trên bầu trời đêm đen nhánh, một vầng trăng sáng nằm cô độc bên trên, ánh trăng nhàn nhạt trong trẻo nhưng lạnh lùng, soi sáng mặt đất.

Ánh lửa lập lòe, từng làn khói nhàn nhạt bốc lên, mang đến những tia sáng ấm áp trong đêm tối yên tĩnh.

Ngồi bên cạnh đống lửa, Việt nhàn hạ dùng một nhánh cỏ xỉa răng, tay kia nhàm chán dùng que củi đũa giỡn với đống lửa, cứ như vậy nghỉ ngơi nửa tiếng.

Nhổ nhánh cỏ vào trong đống lửa, lại bỏ thêm một cây củi vào, khiến đống lửa lần nữa trở nên sáng ngời, Việt bắt đầu kiểm tra chiến lợi phẩm.

- Lão già họ Từ kia là Linh Phách hậu kỳ, chắc chắn tài phú rất lớn đây...

Chỉ có điều khiến hắn phải thất vọng rồi, bên trong nhẫn không gian của Từ Tiến, không ngờ lại chỉ có một trăm năm mươi vạn linh tệ, hơn nữa ngoài ra cũng chẳng có bất kỳ một bảo vật nào cả.

Con số một trăm năm mươi vạn, đương nhiên không phải nhỏ, nếu như ở Cổ Nguyên quốc hoàn toàn có thể mua sắm thỏa thích, nhưng ở Thiên Nam đế quốc này có thể làm gì? Muốn tậu gì cũng khó khăn, đặt lên đặt xuống băn khoăn chán chê cũng không dám mua.

Hơn nữa gia tài của Lý Minh, một gã Linh Luân viên mãn, so với lão già Linh Phách hậu kỳ này, còn lớn hơn nhiều. Đây quả thực là nỗi nhục nhã của Linh Phách giả, nghèo kiết xác như vậy còn dám xưng danh xưng tiếng gì nữa?

- Mẹ kiếp, có chút tiền như này, không hiểu lão già này lết lên Linh Phách hậu kỳ kiểu gì chứ?

Hai chiếc nhẫn đều đeo ở tay trái, một chiếc ở ngón giữa, một chiếc ở ngón áp út, trông hắn bây giờ không khác nào một gã nhà giàu mới nổi thích khoe của.

- Đúng rồi, còn bộ Hóa Phong Ấn, xem có xài được không...

Hắn không đặt hy vọng gì ở bộ linh thuật truyền đời của một tiểu gia tộc sinh sống trong tòa thành hẻo lánh, nếu như không phải Chu Lâm Tứ quá mức chân thành, thì nhìn hắn cũng không thèm nhìn.



Nhưng giờ suy nghĩ lại, một bộ linh thuật có thể khiến một cường giả Linh Phách hậu kỳ như Từ Tiến cũng phải động tâm, có lẽ không tệ như hắn nghĩ, thậm chí có thể lần này sẽ kiếm được một món hời lớn cũng nên.

Mở chiếc hộp gỗ ra, bên trong có một miếng ngọc giản cũng không có gì đặc biệt, chỉ là tương đối cũ kỹ mà thôi, nhưng vẫn khiến Việt nảy sinh hy vọng, bởi được ghi lại trong ngọc giản chứng tỏ nó không tầm thường chút nào.Thực tế là do kiến thức của Việt chưa đủ mà thôi, ở một tiểu quốc như Cổ Nguyên quốc thì ngọc giản là thứ hiếm, nhưng hắn lại quên mất rằng đây không còn là Cổ Nguyên quốc nữa rồi.

Chênh lệch giữa hai quốc gia là quá lớn, Việt không biết rằng ở Thiên Nam đế quốc, việc sử dụng ngọc giản để ghi chép lại linh thuật là quá mức bình thường, không có gì độc đáo cả.

Nhưng dù sao thì cũng không ảnh hưởng đến tâm tình của hắn lúc này, dù hắn rất chờ mong sẽ kiếm được một món hời, nhưng nếu không kiếm được thì với hắn cũng chẳng có vấn đề gì. Quan trọng là cách đón nhận chuyện xảy ra mà thôi.

Linh lực truyền vào, lập tức một luồng thông tin truyền thẳng vào trong đầu, dần dần hiện ra những lộ tuyến chằng chịt.

“Hóa Phong Ấn, không rõ phẩm cấp, ngưng tụ thành công có khả năng gia tăng tốc độ vận chuyển linh lực, đồng thời gia tăng tốc độ của cơ thể lên cực đại, từ đó phát sau mà tới trước, đạt được tiên cơ trong chiến đấu!”

- Lợi hại như vậy?

Việt cảm thấy rung động thực sự. Hắn nhớ đến trong các tiểu thuyết kiếm hiệp có một câu, thiên hạ võ công, duy khoái bất phá, triết lý này có lẽ đúng cả ở thế giới này.

Thử nghĩ mà xem, tốc độ của đối phương nhanh đến mức đánh không trúng, vậy thì còn giao chiến gì nữa, đầu hàng cho đỡn mất thời gian. Hơn nữa tốc độ đồng nghĩa với lực lượng, dù là một vật nhỏ khi bay với tốc độ rất cao cũng tạo ra được một sức công phá khủng khiếp.

- Hử? Cơ thể mình...

Việt khẽ nhíu mày, hắn phát hiện ra bên trong cơ thể vậy mà có gì đó đang rung động, dường như phản ứng trước những lộ tuyến vận hành linh lực của Hóa Phong Ấn vừa truyền vào đầu mình.

Hắn thả lỏng cơ thể, buông bỏ sự khống chế với linh lực, muốn tìm xem sự hấp dẫn rốt cuộc đến từ đâu.

Cơ thể truyền đến từng rung động, dường như linh lực cơ thể hắn bị hấp dẫn, tự động vận chuyển theo những lộ tuyến kỳ lạ kia, với tốc độ càng lúc càng gia tăng, có xu hướng vượt qua tốc độ vận chuyển linh lực tối đa của hắn.
- Chuyện gì thế này?

Việt có chút sửng sốt, hắn cảm nhận được bản thân không thể nào ngăn chặn quá trình linh lực vận động, rõ ràng hắn đã mất đi khả năng khống chế đối với thân thể, vô phương dừng lại sự việc đang xảy ra.

- Tại sao lại vậy?

Linh lực di chuyển quá nhanh, khiến các dòng linh tuyền cũng không thể chịu nổi, kinh mạch truyền đến những đau đớn kịch liệt, toàn thân nóng rực như một quả bom sắp sửa đến ngưỡng nổ tung.

Dù đầu có rất nhiều sạn, cộng thêm năng lực phản ứng phản ứng trước nguy hiểm được tôi luyện nhiều năm, nhưng Việt vẫn không có biện pháp xử lý tình thế lúc này, chỉ đành cắn răng chịu đựng.

Hơn nữa hắn ẩn ẩn cảm giác nguyên nhân dẫn đến tình trạng tự hành linh lực lúc này.

Linh lực cuồn cuộn từ Huyết hải hóa đổ vào Minh hà, rồi từ Minh hà phân ra các dòng Hoàng tuyền, chảy về những mảnh đất Bỉ Ngạn xa xôi trong hỗn độn, dần dần khiến những miền cực lạc trở nên sáng rực, hay nói đúng hơn, Linh trì ở trung tâm của chúng, đang phát sáng.

Quá trình như vậy cứ kéo dài nhiều ngày, linh lực vẫn cứ vận chuyển với cường độ cao, sức chịu đựng của cơ thể cũng theo đó mà gia tăng, lộ tuyến cũng dần dần đơn giản hơn, khôn còn chằng chịt phức tạp như ban đầu.

Việt phát hiện ra, không phải toàn bộ linh tuyền đều vận hành ở tốc độ cao như vậy, cũng không phải toàn bộ Bỉ Ngạn đều phát sáng, có những vùng dần dần mờ đi, cũng có những vùng càng lúc càng sáng rực.

Cuối cùng, những vùng Bỉ Ngạn sáng nhất trong hỗn độn, đạt đến đỉnh cao, hoàn toàn làm lu mờ những vùng đất khác, tạo thành những điểm nhấn nổi bật trong hỗn độn tăm tối.

Việt cẩn thận đếm, có tổng cộng mười chín điểm sáng nhất, trong đó nổi bật hơn cả, là sáu ngôi sao ở bên phải, kết hợp với những dòng Linh tuyền, trở thành một đường cong tuyệt mỹ.

- Hình dáng này...

Khẽ nhíu mày, Việt cố gắng lục lõi những mảnh ký ức trong đầu, bởi hắn lờ mờ cảm giác được sự quen thuộc, những nhất thời không tài nào nghĩ ra, bởi có lẽ nó thuộc về chuyên ngành không phải là hứng thú của hắn.

Mười chín vùng đất tóa sáng rực rỡ, nhưng đặt trong hỗn độn tối tăm, chúng cũng chỉ là mười chín điểm sáng mà thôi.

Mười chín điểm sáng, nhìn như mười chín ngôi sao trên bầu trời đêm vậy...

“Ngôi sao...mười chín ngôi...liên quan đến chòm sao hay sao?”

Lúc này đã nắm vững được lộ tuyến, Việt cũng đã có thể khống chế được thân thể, hai tay hắn xoay chuyển không ngừng bắt đầu kết ấn, chỉ thấy mười chín điểm sáng kia càng lúc càng rực rỡ hơn, ánh sáng lan tới những dòng linh tuyền kết nối chúng, tạo thành một chòm sao rực rỡ trên bầu trời đêm.

Một hư ảnh chậm rãi hiện ra, dường như đó là một vị cung thủ đang giương cây cung thần của mình lên như muốn bắn rụng mắt trời đang ngự trị ở trên cao. Điều đáng nói là vị cung thủ này chỉ có phần thân trên là người, còn phần thân dưới lại là liệt mã với hai vó trước đang nhấc lên mạnh mẽ.

Đến lúc này thì dù ngu dốt đến mấy thì Việt cũng nhận ra, đây chính là biểu tượng của một trong mười hai cung hoàng đạo, cung hoàng đạo thứ chín...

...Nhân Mã!

Chương 115: Đông Bá

Hỗn độn mênh mông vô tận, tăm tối mờ mịt không thể xác định được thứ gì, chỉ có thể lờ mờ thấy được lốm đốm những điểm sáng lẩn khuất ở đâu đó trong hắc ám.

Có xa có gần, có mờ có tỏ, có dày có thưa, hệt như những ngôi sao hiện ra trên bầu trời đêm trong một buổi tối trăng thanh gió mát, quả thực là thiên đường đối với những ai chót mê mẩn những vì sao và lạc lối vào thiên văn học.

Ở một phía của bầu trời đêm, dễ dàng nhận ra mười sáu vì tinh tú tỏa sáng rực rỡ nhất, dưới ánh sáng của nó, những ngôi sao khác trở nên thật ảm đạm thiếu sức sống. Mười sáu ngôi sao xếp thành hai nhánh vươn ra hai bên, hệt như hai con tiểu ngư đang vươn mình đùa nghịch trong sóng nước.

Chỉ có điều, thời gian không lâu, mười sáu vì tinh tú này nhanh chóng trở nên mờ mịt, hòa tan vào bức tranh bầu trời đêm tuyệt đẹp. Ở một phương vị khác, ngay khi chòm sao hình song ngư biến mất, lại có những vì tinh tú khác dần rực sáng, trở nên nổi bật trên bức tranh.

Dễ dàng nhận ra năm vì tinh tú tỏa sáng rực rỡ, chiếm những vì trí chủ chốt trên bầu trời, tạo thành hình dáng một chiếc bình đang đổ nghiêng. Phía dưới là tám vì tinh tú không rực rỡ bằng, nhưng so với vô số ánh sao lờ mờ xung quanh, thì đã rất nổi bật rồi. Bát tinh tạo thành một đường mềm mại vô định, hệt như những dòng nước đang không ngừng từ miệng bình chảy ra.

Thập tam tinh tú cũng không ngự trị quá lâu, dần dần cũng phải lui bước về sau, nhường lại thiên không cho những ngôi sao đang dần dần sáng rực ở một tọa độ khác.

Mười chín vì tinh tú treo trong hỗn độn, nổi bật nhất có lẽ là sáu ngôi ở phía bên phải, tạo thành hình dáng một cây cung đang giương lên, còn những điểm sáng còn lại, chắc phải là người có trí tưởng tượng phong phú nhất mới có thể tưởng tượng ra đó là một gã nhân mã.

Cứ như vậy không ngừng, sự biến chuyển giữa những chòm sao liên tục diễn ra, Song Ngư, Bảo Bình, Nhân Mã, cứ sau mỗi một chu kỳ, sự thấu hiểu của Việt đối với Hoàng đạo thập nhị cung, Tam đại ấn thủ lại gia tăng, động tác kết ấn càng trở nên thanh thoát hơn.

Nếu như có người ở đây lúc này, sẽ thấy Việt đang vừa đứng vừa kết ấn, phía thân dưới là hư ảnh bốn vó ngựa đang đứng sừng sững, trên đỉnh đầu là một chiếc bình màu tím không ngừng xoay tròn với hai đường zic zac lam sắc trên thân. Từ miệng bình không ngừng có những dòng nước đổ xuống bao quanh cơ thể của hắn, mà trong làn nước mát có hai chú cá đang đùa nghịch quên đời.

- Nhờ có Nhân Mã Ấn mà sức mạnh của Song Ngư Ấn và Bảo Bình Ấn đều gia tăng, có lẽ đều sánh ngang với Tuyệt phẩm linh thuật. Nếu như có thể tìm được ấn pháp của chín cung hoàng đạo còn lại, thì không biết phẩm cấp sẽ đạt đến mức nào nữa, hơn nữa lại còn là mười hai bộ! Chậc chậc...

Việt khẽ mở hai mắt, nở nụ cười hài lòng. Không ngờ một lần nổi hứng ra tay hành hiệp trượng nghĩa, đổi lại một món hời lớn như vậy. Nếu lần nào cũng được đền đáp xứng đáng thì hắn không ngại gì mà thay đổi bản thân, trở thành Lục Vân Tiên với tôn chỉ “kiến nghĩa bất vi bạt đao tương trợ”.

Khẽ vận Nhân Mã Ấn, chỉ thấy thân thể hắn lập tức biến mất tại chỗ, chỉ trong nháy mắt đã xuất hiện ở ngọn cây đối diện, tốc độ nhanh đến không tưởng.

- Phòng thủ có Bảo Bình Ấn, công kích có Song Ngư Ấn, gia tốc thì có Nhân Mã Ấn, dù gặp phải Linh Phách viên mãn ta cũng có thể chém giết!

Không thể hài lòng hơn được nữa, Việt nhảy lên ngựa, tiếp tục quá trình Đông tiến của mình.

Liên tục di chuyển liền mấy ngày, đến ngựa cũng chán chứ chưa nói gì đến người, cuối cùng thì Việt cũng gặp được một tòa thành lớn, thậm chí rất lớn là đằng khác.

Đông Bá thành, là một tòa thành đặc biệt, được coi là lớn nhất cả một dải phía Đông của Thiên Nam đế quốc, bởi vì chủ nhân tòa thành này, chính là em trai của đương kim Thiên Nam quốc chủ, Đông Bá Vương.



Người ta đồn, Đông Bá Vương chính là Đệ nhị Bộ viên mãn giả, cũng có người nói rằng, Đông Bá Vương đã bước vào Đệ tam Bộ, không ai có thể khẳng định một cách chính xác, chỉ có một điều duy nhất có thể khẳng định, Đông Bá thành chính là Đệ nhất thành phía Đông của Thiên Nam đế quốc.

Đông Bá Thành so với Hà Nam Thành còn lớn hơn, dài rộng vượt quá bảy mươi dặm, tường thành lại cao tới hơn 300m, độ cao này cũng không phải có thể tùy tiện làm ra, bởi vì Đệ nhất Bộ căn bản không có khả năng phi hành.Bên ngoài cửa thành rộng lớn, có hai nhóm hộ vệ thủ thành đang đứng ở đó, người nào người nấy toát ra khí thế của Linh Luân viên mãn không thể lần vào đâu được.

Phí vào thành là một nghìn linh tệ, quả thật rất đắt đỏ, nhưng Việt thấy cũng không nói gì được. Đông Bá Thành là đệ nhất đại thành, những người ở bên trong hiện giờ đều là tu giả... vào trong đó, ngươi có thể mua được rất nhiều thứ bình thường không thể nhìn thấy, đối với tu giả mà nói thì quả thật có lực hấp dẫn rất lớn, phí vào thành cao cũng có thể hiểu được.

Giao nộp một ngàn linh tệ, Việt tiến vào bên trong thành.

Kiến trúc bên trong Đông Bá Thành gây cho Việt cảm giác đầu tiên đó chính là lớn và cực lớn, tùy tiện tìm một kiến trúc rất bình thường cũng có độ cao hơn 10m, còn những quán rượu thì phảng phất như những tòa tháp Keangnam hay Lotte ở Hà Nội, đứng sừng sững ở các nơi trong thành, nhìn qua cực kỳ bắt mắt, dù là kẻ mù cũng có thể thấy được.

Mà đường đi lại càng rộng rãi, cơ hồ có thể chứa được cả trăm người sóng vai nhau mà đi, không lộ ra chút chen chúc nào cả, trong nháy mắt, Việt phảng phất như đi vào thế giới của người khổng lồ vậy. Nếu như ở Địa cầu có thể làm ra những con đường như vậy, thì còn phải lo lắng chuyện tắc đường hay sao?

Đương nhiên, nói đi thì cũng phải nói lại, nếu người ở Địa cầu có thể bước vào tu lộ, thì còn chịu sự khống chế của thế giới song cực Mỹ-Nga hay sao? Thậm chí bản chất của thế giới song cực đó, phải chẳng cũng nằm dưới sự kiểm soát của một gia tộc tu giả nào đó?

Đường cái trong thành rộng như thế cũng không phải không có đạo lý, có thể dễ dàng thấy được hai bên đường có rất nhiều tu giả bày hàng ra bán, sạp hàng đủ loại màu sắc hình dạng, có giá sách, có da thú, có cái bàn, cũng có quầy hàng cự thạch, khiến người xem hoa cả mắt.

Dùng đầu gối mà nghĩ cũng có thể biết giá cả thuê những sạp hàng như vậy chắc chắn rất đắt đỏ, bởi vì cơ hội bán ra vật phẩm cũng rất cao, chỉ cần may mắn bán ra một vài thứ với giá hời, căn bản không cần lo tiền vốn.

Việt đảo mắt nhìn quanh, nhìn mấy kẻ có thể coi là bán hàng rong này, người nào người nấy mặt mũi bơ phờ, dường như vô cùng khổ sở, nhưng hai mắt ánh lên sự hưng phấn chờ đợi cá mắc câu, rõ ràng đều là một phường chợ búa dân buôn, căn bản không đáng tin chút nào.

Trong thành thường xuyên có quân lính tuần tra qua lại, xem ngươi có tuân thủ đúng quy định không, những tu giả thông thường không người nào dám chống lại bọn họ cả, sợ chọc phải đối phương thì quả thật được không bù mất.

Còn những tu giả mạnh mẽ, thì đám quân lính lại không dám chọc, đó chính là quan hệ qua lại trong chuỗi thức ăn. Đương nhiên, một gã Đệ nhất Bộ như Việt, căn bản chưa thể khiến đám quân lính phải e dè.Qua một vài sạp hàng, Việt phát hiện không phải mỗi người đều yêu cầu dùng linh tệ để giao dịch, có thể dùng linh binh hoặc bảo vật tương đương để trả giá, miễn là người bán cảm thấy hứng thú.

- Đã vào đây rồi, thử vào những sạp hàng xem sao!

Đi vào một cái sạp hàng giá sách, Việt đảo mắt quan sát, phát hiện ra tất cả đều là linh thuật, tầng trên là thượng phẩm linh thuật, còn tầng dưới là Cực phẩm linh thuật, lấy bất kỳ một bộ thả ở Cổ Nguyên quốc cũng đủ gây nên một trận sóng gió, vậy mà ở đây lại được bày bán tùy tiện như vậy, đúng là chênh lệch căn bản không thể ước lượng.

- Có mua hay không, không mua thì đừng có ở lại cản trở ta làm ăn!

Lão bản của sạp hàng là một gã Linh Phách trung kỳ, hắn liếc qua gã thiếu niên mới bước vào, không mặn không nhạt nói.

Thương nhân là những kẻ rất biết nhìn người, những kẻ trẻ tuổi như vậy, một là tán tu, hai là người của thế lực lớn. Tán tu thì khó mà bỏ ra một số linh tệ lớn để mua linh thuật, còn đệ tử thế lực lớn thì lại chướng mắt số linh thuật này.

- Linh thuật bán thế nào vậy?

- Có ghi giá rồi đó!

Nghe vậy, Việt cúi xuống nhìn, rất nhanh phải lắc đầu lè lưỡi.

Thượng phẩm linh thuật rẻ nhất cũng có giá lên tới một trăm vạn linh tệ, còn đắt tiền nhất đạt tới một trăm năm mươi vạn, ở đây có cả thảy năm bản, tổng giá trị vượt qua năm trăm vạn linh tệ, quả là một con số khổng lồ.

- Mẹ kiếp, có ít tiền trong người quả nhiên mua gì cũng phải đặt lên đặt xuống!

Việt nhanh chóng rời khỏi sạp hàng linh thuật này, tiếp tục đi qua mấy thương phố, tiến vào các sạp hàng.

Hắn không định mua thứ gì, chỉ là cảm thấy nhớ không khí nhộn nhịp người đâm ta chém ở những khu chợ mà thôi.

Cuối cùng, hắn dừng lại trước một tòa tửu lâu lớn nhất, biển hiệu đề bốn chữ “Vạn Yêu Tửu Lâu”, không suy nghĩ nhiều mà lập tức bước vào.

- Liên tiếp mấy ngày ăn thịt yêu thú nướng, hắn cũng cảm thấy phát ngấy rồi, giờ phải làm một bữa ra trò mới được!

⊱♥⊰⊹⊱❃⊰⊹✬⊹⊱❃⊰⊹⊱♥⊰

Dạo này view ít quá, bằng hữu nào còn hứng đọc thì vui lòng còm men phát cho bản tác biết! Vị nào khá giả thì ném nguyệt phiếu các thứ nha!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau