ĐẾ HOÀNG TÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế hoàng tôn - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Lạc Long Quân

Vừa bước chân ra khỏi phạm vi tế đàn, một cảm giác lạnh lẽo bỗng lan khắp toàn thân gã thanh niên.

Những cơn gió gào thét tràn tới từ bốn phương tám hướng, mang theo vô số âm thanh hỗn loạn như tiếng oán linh vô tận từ nơi sâu thẳm nhất của mười tám tầng địa ngục.

Chỉ một bước thôi, nhưng lại như hai thế giới!

Trước mặt hắn là không gian bao la vô tận, nhưng chỉ toàn là màu đen, một thứ màu đen âm u không chút sức sống.

Khung cảnh càng trở nên rùng rợn khi trong không gian tăm tối trước mặt thấp thoáng bóng dáng sừng sững của những tảng cự thạch, phóng tầm mắt nhìn lại y hệt những tấm mộ bia, khiến người ta có cảm giác đang lạc vào nghĩa trang của người khổng lồ.

Mặt đất màu đen mênh mông bát ngát, từ những khe nứt kéo dài vô tận trào lên một thứ sương mù kỳ dị như là tử khí từ địa ngục u minh, bao phủ cả phiến thiên địa này khiến không gian càng thêm sắc màu thần bí chết chóc.

Tuy nói là muốn rời khỏi tòa tế đàn này, thế nhưng bốn phương tám hướng hư vô mờ mịt, biết đi nơi nào?

Gã thanh niên tiến tới bên cạnh một tảng cự thạch, cao tới mười mấy mét nhưng bề mặt lại tương đối thoải, có thể trực tiếp leo lên. Có điều hắn không leo mà trực tiếp xông lên.

Đứng ở độ cao mười mấy mét nhìn ra xa, không ngờ lại nhìn thấy những điểm sáng yếu ớt trong không gian u ám, điều này khiến hắn kinh hãi. Hóa ra nơi này không hề tăm tối như hắn tưởng, bên ngoài kia tồn tại những điểm sáng trôi nổi trong không gian, tuy rất yếu ớt nhưng vẫn có tác dụng nhất định với thị giác.

Cuối cùng, ánh mắt của hắn dừng lại. Ở một khoảng cách xa xôi, đương nhiên là ở trong phạm vi mà mắt người vẫn có thể nhìn thấy, thấp thoáng bóng dáng dường như là của một tòa kiến trúc to lớn trải dài vô tận. Tuy không thể nào nhìn rõ ràng nhưng hắn vẫn nảy sinh cảm giác cổ lão tang thương.

- Gì...gì thế kia? Kiến trúc ư?

Gã thanh niên trượt xuống đất, không đắn đo mà lập tức cất bước đi về phía trước thăm dò.

Mặt đất ở nơi này tất cả đều là do loại đất màu xám cùng lớp đá vụn đen như nham thạch tạo thành, rộng lớn mênh mông, thỉnh thoảng nhấp nhô những khối nham thạch cực lớn, càng tăng thêm vẻ ghê rợn.

Đưa mắt nhìn lên trời, hiện tại dù rất tối tăm nhưng vẫn không thấy bất kỳ ngôi sao nào, không biết là do hôm nay trời không sao hay chúng đã bị làn khói dày phun lên từ những khe nứt che phủ hết.

Cước bộ vẫn không dừng lại, đôi mắt như cú vọ không ngừng dò xét xung quanh, hắn đang đặt cơ thể ở trong trạng thái đề phòng cao độ, từng tế bào đều sẵn sàng bùng nổ ngay lập tức khi nguy hiểm ập đến.

Khi không biết thứ gì đang chờ đợi phía trước, chuẩn bị tuyệt đối trước mọi tình huống có lẽ là bản năng của nhân loại.

Không khí yên tĩnh một cách đáng sợ, có cả một chút gì đó nặng nề, chỉ có tiếng bước chân giẫm vào sỏi đá chậm rãi vang lên.

Mặc dù xa nhưng không ngờ đã đi được gần một cây mà vẫn chưa đến nơi, nhìn tình hình kiểu này e rằng vẫn phải đi thêm một đoạn đường tương tự.

- Ồ, gì thế kia?

Gã thanh niên hơi khựng lại, rồi rất nhanh bước về phía trước.

Giữa nền đất sỏi hắc ám, nổi bật lên một mảnh màu đỏ sẫm, nhìn hình dáng bên ngoài rất giống một miếng ngói cổ.

- Trời, thật sự là mái ngói?
Khi nhặt miếng đá màu đỏ sẫm phủi bụi này lên, gương mặt tang thương lập tức lộ vẻ kinh dị, thức này chính xác là ngói cổ do con người làm ra. Không chỉ vậy, ở xung quanh còn có một vài mảnh ngói vỡ khác, khiến hắn dù rất điềm tĩnh nhưng cũng không khỏi có chút kích động.

Đã có gạch ngói vụn, phía trước nhất định cũng có kiến trúc, trên phiến mặt đất này có người ở, không chỉ đơn giản là một tòa tế đàn phủi bụi tháng năm.

Hy vọng tăng lên, cước bộ cũng theo đó mà nhanh hơn.

Dưới bầu trời hắc ám mờ mịt, gió nhẹ hây hây, mang đến sự lạnh lẽo.

Lại tiến lên hơn trăm mét, bóng dáng trải dài của tổ hợp kiến trúc dần dần hiện rõ, chỉ có điều không lạc quan như hắn tưởng tượng.

Thứ đầu tiên đập vào mắt hắn là một tòa kiến trúc đã sụp đổ, dường như là một tòa đình đài cổ xưa, bị sự bào mòn của năm tháng làm sập, rõ ràng đã trải qua một quãng thời gian hoang phế tính bằng thế kỷ.

- Chết tiệt, đừng bảo là một khu phế tích nhé!

Dưới ánh sáng mông lung của những quang điểm tán loạn trong không khí, tổ hợp kiến trúc đã hiện ra một cách mơ hồ. Có thể nhận ra phía trước dường như là từng tảng loạn thạch chất chồng lên nhau, cao thấp không đồng đều, lại cài răng lược.

Điều khiến hắn cảm thấy không ổn, đó là tổ hợp kiến trúc này so với suy đoán của hắn thì lớn hơn, đồng thời cũng cổ xưa hoang phế hơn rất nhiều.

Gã thanh niên dừng lại trước một đại môn đổ nát, có lẽ là lối vào chính của tòa di tích này, mặc dù đã bị năm tháng bào mồn không còn lại bao nhiêu, nhưng vẫn có thể tưởng tượng ra sự hoành tráng của nó.

- Kiểu kiến trúc này, là kiến trúc điện đài cổ của phương Đông!

Kiến trúc cổ luôn có những điểm vô cùng đặc trưng mà dù không hiểu gì về kiến trúc cũng có thể nhận ra, đặc biệt là kiến trúc cổ phương Đông.

Đảo mắt nhìn đại môn, ánh mắt của gã thanh niên nhanh chóng tập trung vào một bên cửa, nơi đó có một tấm biển đồng rất lớn lặng lẽ nằm yên, như là một vị lão nhân tuổi xế chiều yên tĩnh chờ đợi cái chết đang đến. Tấm biển đồng dài tới hơn hai mét rưỡi, bề mặt loang lổ rỉ sét, những kỳ lạ là bốn chữ cổ khắc trên đó lại vẫn y như mới, tràn ngập thụy khí, như bốn con rồng đang uốn lượn trong tầng mây, lại như ngọn lửa đang vờn quanh thiêu đốt vạn vật chúng sinh.

“Dấu son hỏa tự in rồng lượn

Bút thảo đường văn dáng phượng bay

Trí tuệ mở đường văn hiến cũ

Tinh hoa xây dựng nước non này”

Một loại chữ cổ quá mức xa xưa, có lẽ vượt qua cả thời đại Hồng Bàng, một loại chữ gắn liền với các bậc thủy tổ, một loại chữ của riêng người Việt, vẫn được gọi với cái tên “Hỏa tự”, hay một cái tên cổ rJ0Fb hơn: Khoa đẩu tự.

Một bản Ngọc phả thời Trần Thái Tông có dòng ghi: “Nghiêu thế, Việt thường Thị Kiến thiên tuế thần quy, Bối hữu khoa đẩu”, có nghĩa là: “Thời Nghêu, người Việt thường cống nạp thần rùa, trên lưng có ghi chữ Khoa đẩu”.

Đến ngày nay vẫn còn rất ít tác giả nghiên cứu lại vấn đề này, tuy nhiên sự tồn tại của nền văn minh Khoa Đẩu của dân tộc Việt cổ là một sự thật lịch sử không thể phủ nhận. Ngoài những ký hiệu vạch liền và vạch đứt cùng các dãy chấm đen và chấm trắng ghi trong hai bảng Âu Đồ và Lạc Thư, chắc chắn dân tộc Việt cổ đã phát triển một hệ chữ viết hoàn chỉnh, mới có thể tạo nên nền Lịch Toán Can Chi nổi tiếng để phục vụ nền nông nghiệp còn để lại dấu vết cho đến ngày nay.

Gã thanh niên chăm chú quan sát, cố gắng phiên dịch lại bốn chữ cổ này.

Chưa hề có một từ điển chính xác nào cho hệ thống chữ Khoa đẩu, thực tế lượng chữ được các nhà sử học giải mã ra cũng vô cùng ít ỏi, hơn nữa rất khó nhớ, vì thế hắn tốn rất nhiều thời gian và tâm sức cho việc này.

- Hai chữ cuối cùng, nếu không nhầm có lẽ là “thủy phủ”!

Đưa bàn tay sờ lên dòng chữ cổ, các ngón tay lướt theo nét chữ, hắn có thể cảm nhận được sự tang thương của tháng năm.

- Chữ đầu tiên, là chữ Lạc...Lạc...chữ thứ hai, là rồng...long! Lạc Long ư?

Khóe miệng khẽ giật giât, gã thanh niên đứng dậy lùi lại mấy bước, ánh mắt tràn ngập sự không thể tin tưởng.

Hắn ngạc nhiên! Hắn kinh hãi! Hắn khiếp sợ! Hắn nghĩ mình bị điên!

Đến giờ phút này rồi, đã trải qua rất nhiều chuyện, tòa tế đàn, đi xuyên qua không gian, đến bút tích của các vị anh hùng dân tộc, còn thứ gì có thể khiến hắn kinh hãi đến vậy?

Nếu như tấm biển này đề tên của các vị vua Hùng, hay của An Dương Vương, thậm chí Nghiêu, Thuấn, thì hắn cũng không có cảm giác gì.

Thế nhưng cái tên trên đó, lại là một nhân vật được đánh giá là không có thật, là thần thoại, là sự tưởng tượng về nguồn gốc cao quý của người dân Việt cổ.

Hai chữ Lạc Long, có lẽ bất kỳ người Việt nào cũng sẽ nghĩ ngay đến một nhân vật nổi tiếng và vĩ đại bậc nhất trong cổ tích thần thoại...

... Lạc Long Quân!

Chương 12: Trống đồng

Con rồng cháu tiên! Một câu nói thể hiện nguồn cội cao quý mà người Việt từ xưa đến nay vẫn luôn luôn tự hào. Nhưng mà ngày nay, thời đại mà thuyết vô thần tràn ngập, thì câu nói đó lại dần trở nên bị quên lãng.

Rồng, trong con rồng, chính là để chỉ Bách Việt chi tổ Lạc Long Quân.

Lạc Long Quân, có thể coi là nhân vật cổ tích nổi tiếng bậc nhất, giữ vị trí cao nhất trong hệ thống thần thoại Việt.

Mở cõi Lĩnh Nam, diệt Ngư tinh, trảm Cửu Vĩ Hồ, đuổi Thụ yêu, dạy dân trồng lúa..., biết bao công tích thần thoại, lại cùng với vợ là Âu Cơ sinh hạ trăm người con, trăm người đó trở thành tổ tiên của người Bách Việt. Vì vậy Lạc Long Quân còn một danh xưng khác, đó là Việt Tổ.

Gã thanh niên lâm vào trầm tư. Truyền thuyết, đương nhiên không thể nào là thật, thế nhưng những việc xảy đến với hắn, có thể dùng hai từ thần tích để hình dung. Tổ Sơn, Tế đàn, cho dù không phải của Việt Tổ, thì có liên hệ mật thiết với thời đại Hồng Bàng xa xôi bí ẩn.

Hắn vẫn nhớ rõ, cuối cùng, Việt Tổ từ biệt vợ con, hóa thành con rồng bay về biển rộng, lẽ nào không phải bay về biển rộng, mà là đến nơi này? Hay nơi này là một di tích dưới đáy biển? Thậm chí, là một nền văn minh bị chốn vùi dưới đáy đại dương?

Khóe miệng khẽ giật giật, gã thanh niên chậm rãi đẩy cánh cửa lớn. Tiếng cọt kẹt vang lên, hắn mới chỉ hơi dùng lực thì cánh cửa lớn đã đổ rầm về phía sau khiến bụi bay mù mịt. Có lẽ, nó đã đứng ở đây quá lâu rồi!

Cát bụi lắng xuống, hắn bước vào bên trong, đầy thận trọng.

Trong ánh sáng mờ ảo, cảnh vật hiện lên như một bức tranh thủy mặc mang đầy nét thê lương cổ lão.

Điện đài bỏ hoang, tường đổ, gạch ngói vỡ vụn, tựa như đang kể lại một câu chuyện cũ mà người khác không biết.

Đường lối kiến trúc mang một cỗ phong cách cổ dạt dào, tựa như khiến cho người ta cảm thụ được sự lưu chuyển mịt mờ của thời gian cùng sự biến đổi của năm tháng, làm cho người ta cảm giác được sự yên tĩnh đáng sợ cùng tang thương vô tận.

Đây là một khu phế tích cực lớn, toàn bộ kiến trúc đều do cự thạch kiên cố xây dựng thành, có thể tưởng tượng năm đó tổ hợp cung điện này hùng vĩ tráng lệ đến nhường nào.

- Kiến trúc kim tự tháp ư?

Nhìn những tòa cung điện đã đổ sập, khiến hắn không thể không liên tưởng đến kim tự tháp, không phải là hình dáng mà ở cách xây dựng. Những tảng đá khổng lồ xếp chồng chất lên nhau vô cùng chặt chẽ, đó là vấn đề khiến các nhà khoa học phải đau đầu bao nhiêu thế kỷ.

Ánh mắt cuối cùng dừng lại ở trung tâm khu phế tích, nơi đó có một tòa cung điện tương đối sập xệ, chỉ có điều giữa cảnh quan đổ vỡ tang thương, tòa cung điện bỗng trở nên thật lành lặn.

Phải biết rằng quần thể cung điện to lớn này đã hóa thành phế tích từ lâu, mà tòa cổ điện này nhưng vẫn còn trường tồn theo năm tháng, khiến người ta có một loại cảm giác vô cùng kỳ dị.

Gã thanh niên khẽ nheo mắt, hắn có cảm giác trong tòa phế điện kia có thứ gì đó đang kêu gọi mình.

Cuối cùng, hắn bước tới!

"Rắc", "Rắc"...

Âm thanh vang khi bước chân dẫm lên một viên ngói làm nó vỡ vụn, trong không gian tối tăm trống trải truyền đi rất xa, xuyên qua từng toà từng toà cung điện đổ nát, cuối cùng cũng vượt qua giới hạn của khu phế tích.

Hắn dừng lại!

Trước mặt hắn, một căn cổ điện lẳng lặng đứng đó, yên tĩnh không tiếng động, đơn độc mà thế lương.

Ánh mắt gã thanh niên không khỏi lóe lên sự kinh dị. Càng quan sát càng cảm thấy tòa cổ điện này bất phàm. Quần thể kiến trúc xung quanh trước đây hùng vĩ biết bao, khổng lồ và bao la, nhưng cuối cùng cũng đã bị yên diệt trong dòng chảy của năm tháng, chỉ còn lại những đống gạch vụn. Vậy mà tòa cung điện này mặc dù sập xệ, nhưng cũng vẫn sừng sững không ngã, hình thành một loại so sánh kỳ dị.

Trong tòa cổ điện này rốt cuộc tồn tại thứ gì? Bước thêm một bước, sẽ có thêm rất nhiều hiểu biết mới mẻ về lịch sử cùng truyền thuyết? Hay một góc của chiếc khăn che thần bí của một đoạn cổ sử đã bị yên diệt sẽ bị vạch trần ra?

Khẽ hít sâu một hơi, gã thanh niên cất bước tiến vào bên trong.

Không gian bên trong vô cùng rộng lớn, thêm nữa hoàn toàn trống trơn, hầu như không có bất kỳ thứ gì, càng khiến người ta có cảm giác nhỏ bé.

Ở trong cùng của căn cổ điện, đối diện với đại môn, có một vật gì đó được đặt vô cùng trang trọng trên một chiếc kệ, hình dáng có thể nói vô cùng quen thuộc.

- Trống đồng Đông Sơn?

Gã thanh niên bước tới trực tiếp cầm lên. Một chiếc trống đồng Đông Sơn với màu đồng xanh vô cùng cổ xưa, kích thước chỉ bằng bàn tay người lớn, hình dáng họa tiết cũng rất bình thường, không có gì kì lạ, hình thức rất cổ xưa, thế nhưng khi chạm vào tay ấm áp dễ chịu, không có cảm giác lạnh lẽo cứng rắn của kim loại, ngược lại như là đang cầm một khối ôn ngọc.

Nhưng điều làm người ta kinh dị chính là bên trong tòa cổ điện tràn đầy bụi bậm, thế nhưng đồng thau cổ đăng nhưng không dính một hạt bụi nào, giống như là có thể cách ly bụi vậy.

Quần thể điện đài này e rằng đã hoang phế cả nghìn năm, tuyệt đối là trong một thời gian rất dài chưa từng có người quét tước, bụi bậm tích tụ thành một tầng dày, vậy mà chiếc đồng cổ này vẫn không hề có dấu vết han gỉ bụi bẩn.

Nếu như ban nãy hắn còn nghi ngờ về bốn chữ “Lạc Long thủy phủ” trên tấm biển ngoài đại môn, thì sau khi nhìn thấy chiếc trống đồng, có thể khẳng định khu di tích này e rằng tồn tại từ thời kỳ tiền Hồng Bàng – một thời đại vẫn luôn bị phủ một tấm màn thần bí.

- Một cổ vật có giá trị liên thành!

Hắn không có ý định đặt chiếc trống đồng trở lại. Chưa nói đến giá trị của chiếc trống đồng có thể sẽ gây chấn động toàn thế giới, chỉ riêng việc nó được đặt trang trọng trong tòa cổ điện, lại tồn tại bao nhiêu thế kỷ mà vẫn không bị mai một, đã đủ thấy không tầm thường.

Đi một vòng quanh, sâu khi chắc chắn không bỏ sót thứ gì, gã thanh niên mới chịu bước ra khỏi tòa cổ điện.
Chỉ có điều, ngay khi hắn vừa bước chân ra khỏi cửa điện, cả tòa cổ điện khổng lồ bỗng nhiên rung chuyển.

- Động đất ư?

Gần như ngay lập tức, hắn lao ra khỏi phạm vi tòa cổ điện, trên mặt đất truyền đến những tiếng rầm rầm khiến hắn chao đảo, đến khi quay đầu lại, tòa cổ điện chỉ mới đây thôi còn sừng sững giờ đã biến thành một đống gạch đá.

Gã thanh niên hoàn toàn ngây dại, không biết vì sao lại phát sinh chuyện như vậy, chẳng lẽ là do việc lấy đi trống đồng hay sao?

- Trên đời này, thực sự có thần phật hay sao?

Có thể dọc theo dấu chân của thần phật, những trải nghiệm lần này, nói không chừng lại là một cơ hội lớn.

Thần, Lạc Long Quân, bất hủ...

Những truyền thuyết hoang đường này bây giờ tất cả đều được nhắc tới, hắn không cảm thấy là sai lầm, sự việc trước mắt đã phá vỡ lẽ thường, ‘Thần’ không phải là tuyệt đối không tồn tại.

Đúng lúc gã thanh niên đang thẫn thờ, thì tâm thần đột ngột run lên, không phải vì rung động, mà đây là dấu hiệu báo trước nguy hiểm chết người, được hắn trui rèn sau quãng thời gian lăn lộn thế giới ngầm.

Cảm nhận được hiểm nguy nhưng còn chưa kịp phản ứng, chiếc trống đồng trong tay đã tự động phát ra một tiếng trống cực kỳ trầm thấp, vang vọng khắp cả không gian, khiến cho cơ thể hắn chấn động mạnh mẽ, đầu óc choáng váng, linh hồn như muốn rời khỏi cơ thể.

Nhưng rất nhanh tâm trí của hắn hồi phục lại, lập tức đưa mắt quét xung quanh, ánh mắt vô cùng sắc lạnh.

Vừa rồi đích xác là hắn cảm giác được bóng dáng của tử thần, sau đó tiếng trống đồng tự động vang lên, và khí tức đáng sợ kia lại biến mất.

Gã thanh niên chậm rãi lui lại, việc tòa cổ điện trở về với cát bụi có lẽ báo hiệu điều gì đó. Bây giờ cần lập tức rời khỏi khu phế tích này.

Khi đến gần biên giới của khu phế tích, tiếng trống đồng lại vang lên, thanh âm vô lần này cùng trong trẻo không khiến não hắn tê liệt trong phút chốc.

Chạy được một đoạn xa, quay đầu lại quan sát, quần thể phế tích trong mắt hắn như ác ma dữ tợn, mờ mờ ảo ảo dưới bầu trời đêm, khiến tim người ta đập thình thịch.

- Mẹ nó chứ!

Ngay cả lúc này đã ra khỏi khu phế tích, hắn vẫn như cũ cảm giác được nguy hiểm.

"Ngao hống..."

Đột nhiên, bên trong bão táp truyền đến một âm thanh khiến người ta sởn gai ốc, kinh thiên động địa, tiếng sấm do bão cát tạo thành đều bị nó áp chế.

Gã thanh niện khóe miệng khẽ giật giật, khó nhọc nuốt một ngụm nước miếng, miệng vô thức lẩm bẩm:

- Bỏ mẹ rồi...

Chương 13: Mộc Tinh?

Một tiếng gào từ sâu trong khu phế tích truyền ra khiến người ta sởn gai ốc, giống như có 1 con viễn cổ hồng hoang cự thú phá tan mặt đất, giãy giụa thoát ra khỏi phong ấn, tiếng gầm làm chấn động sơn hà, làm cho sao trăng phải biến sắc, khiến con người run sợ từ trong linh hồn.

Gã thanh niên gương mặt ngưng trọng, lập tức quay đầu chạy thẳng, phương vị chính là tòa tế đàn.

Tiếp theo đó, không gian lại vô cùng yên tĩnh, tiếng gầm gừ khủng khiếp cũng hoàn toàn biến mất, như thể chưa có gì xảy ra.

Bất quá hắn vẫn không hề giảm cước bộ, thậm chí còn chạy nhanh hơn. Trước cơn bão, trời quang mây tạnh, đạo lý này người dân những nước giáp biển đều biết đều hiểu.

Trong lòng hắn lúc này đang cuộn trào như sóng biển ngập trời. Nếu như suy đoán trở thành sự thật, thì tình cảnh của hắn cực kỳ đáng lo. Lạc Long thủy phủ biến thành tro bụi, không còn Việt Tổ, không còn có Thần nữa, nếu như hắn phải một mình đối mặt với những yêu ma quỷ quái trong truyền thuyết, cảnh tượng tiếp theo thì mọi người cũng đã có thể tưởng tượng.

Không thể đoán trước số phận, khiến người ta sợ hãi và lo lắng!

Một tiếng động rất nhỏ từ lòng đất truyền tới, gã thanh niên không hề có một chút chần chừ nào, rút ra khẩu lục FN 57 được coi là súng lục tốt nhất thế giới, chĩa về phía dưới chân bóp cò.

Tiếng súng nổ xé tan không gian, một tiếng kêu đầy thê lương, oán độc cùng phẫn nộ vang lên, máu văng tung tóe trên không trung, rơi xuống và rất nhanh ngấm vào lòng đất.

Hắn không kịp nhìn rõ hình dáng yêu vật, chỉ biết rằng nó vẫn chưa chết, vì trong không khí thỉnh thoảng vẫn truyền đến tiếng kêu như Cửu U lệ quỷ đang gào khóc.

Từ những khe nứt, tử khí lạnh lẽo lên tục trào lên, như thể phía dưới lớp đất đá dày là những dòng dung nham băng.

"Ngao hống..."

Đột nhiên, tiếng kêu gào lần thứ 2 xuất hiện, như chấn nhiếp hồn phách của trời đất, cả phiến thiên địa trong nháy mắt yên tĩnh lại, không còn âm thanh nào khác nữa, chỉ có âm thanh kêu gào cuồn cuộn truyền tới.

Mặt đất không ngừng run rẩy, khí lạnh trào lên càng dữ dội.

Gã thanh niên không quay đầu, cũng không sững người, chỉ cắm đầu bỏ chạy. Hắn cảm giác được nguy hiểm rõ ràng đang đến rất gần.

Đột nhiên, mặt đất truyền đến một trận mãnh liệt lay động, sau đó ngàn mét ở ngoài đột nhiên truyền đến một cỗ cực kỳ thảm liệt khí tức, trên chống đỡ bầu trời, cho tới Hoàng Tuyền, lan truyền trong thiên địa!

Gã thanh niên bị chấn động hấy bay đi cả chục mét, khi rơi xuống đất rồi vẫn tiếp tục bị kéo lê đi mấy mét.

Ngay trong khoảnh khắc cơ thể bị lộn ngược, gã thanh niên nhìn thấy đôi mắt đáng sợ như hai cái đèn lớn, xuất hiện ở nơi sâu xa nhất của khu phế tích, nhìn như xuyên thấu không gian chiếu thẳng vào tim gã.

Nơi đó giống như có núi lửa phun trào, đất đá bay khắp trời, thanh thế kinh thiên động địa. Bóng dáng lờ mờ của một cây cổ thụ chọc trời đã trở nên rõ nét, từng cành cây vươn lên như cắn nuốt tinh thần.

“Thôi bỏ mẹ rồi!”

Suy nghĩ chỉ kịp lóe lên trong đầu, ngay khi hết bị dư chấn ảnh hưởng, hắn đã đứng dậy tiếp tục bỏ chạy. Bởi trong làn tử khí dày đặc, hắn nhìn thấy dường như yêu vật đã chuẩn bị động thân.

Chưa bao giờ hắn cảm thấy gần tử thần như lúc này. Giữa làn tử khí lạnh lẽo mang đầy hương vị chết chóc, xung quanh lại không ngừng vang lên những tiếng kêu the thé oán độc, trông gã thanh niên lúc này đích thực là một vị phán quan đến từ địa ngục, mặc dù chính hắn lúc này mới là kẻ đang bị bắt xuống địa ngục. Lại một tiếng rống giận dữ kinh hồn táng đởm vang lên, cùng với đó là những vết nứt rất lớn, đang từ phía khu phế tích lan ra với một tốc độ chóng mặt, khí lạnh đã trở nên dày đặc.

Một vết nứt lớn lan đến, gã thanh niên tung người lăn sang một bên, sau đó lại chạy, lúc này hắn đã không còn quan tâm đến việc đi hướng nào nữa rồi, mà chỉ biết phải chạy càng xa khu phế tích càng tốt.

"Rầm "

Nhưng chính vào lúc này, khí tức thảm liệt từ xa xa trong rừng rậm lại bùng lên, mặt đất hoàn toàn tan vỡ, bóng dáng to lớn của một cây cổ thụ xuất hiện, cành lá giăng ngang chấn động bầu trời!

Đôi mắt đỏ như máu, to như đèn lồng, bóng dáng to lớn cao như một ngọn núi che lấp cả trăng sao. Cành lá uyển chuyển như những cánh tay giăng ngang trời, như muốn bao trọn toàn bộ tinh thần.

Gã thanh niên gia tốc bỏ chạy, không hề quay đầu lại nhìn một tí nào, cuối cùng mười tám tấm bia đá khổng lồ đã xuất hiện trong tầm mắt, rốt cuộc cũng đi tới trước tòa tế đàn. Hắn không biết bút tích của các vị cổ nhân có thể ngăn chặn yêu vật hay không, nhưng lúc này cũng chỉ biết bấu víu vào đây mà thôi.

Chỉ thấy sát khí cuồn cuộn tỏa ra, rung động trời cao, khí tức thảm liệt phô thiên cái địa từ xa xa kéo đến, giống như sóng thần đang cuộn trào mãnh liệt, thế nhưng khi đến gần những tấm thạch bia thì vô thanh vô tức biến mất.

Khẽ thở ra một hơi, cuối cùng cũng có thể ngăn cản được. Đến tận lúc này hắn mới dám quay lại nhìn xem rốt cuộc thứ gì trồi lên từ khu phế tích.

Hai con mắt đỏ như máu trong bóng tối như hai chiếc đèn lồng nhìn chằm chằm tới tòa tế đàn.

Không thể nhìn rõ thân hình nó, bởi mây đen che kín, bao phủ cả trăng sao, bao phủ cả bầu trời. Chỉ có thể thấy bóng dáng những cành cây, những chiếc lá, mỗi lần chuyển động đều khiến bầu trời rung động theo.

Nhín bóng dáng đại thụ cự đại, gã thanh niên chợt nhớ đến một truyền thuyết thật xa xưa:
“Sau khi chém Hồ tinh, Lạc Long Quân đi ngược lên vùng rừng núi đến đất Phong Châu. Ở vùng này có một cây cổ thụ gọi là cây chiên đàn, cao hàng nghìn trượng, trước kia cành lá sum suê tươi tốt che kín cả một khoảng đất rộng, nhưng sau nhiều năm, cây khô héo, biến thành yêu tinh, người ta gọi là Mộc Tinh. Con yêu này hung ác và quỷ quyệt lạ thường. Chỗ ở của nó không nhất định, khi thì ở khu rừng này, khi thì ở khu rừng khác. Nó còn luôn luôn thay hình đổi hạng ẩn nấp khắp nơi, dồn bắt người để ăn thịt.

Ði đến đâu cũng nghe thấy tiếng khóc than thảm thiết, Lạc Long Quân quyết ra tay cứu dân diệt trừ loài yêu quái. Lạc Long quân phải luồn hết rừng này đến rừng kia và qua nhiều ngày gian khổ mới tìm thấy chỗ ở của con yêu. Lạc Long Quân giao chiến với nó trăm ngày đêm, làm cho cây long đá lở, trời đất mịt mù mà không giết được nó, cuối cùng đành phải trấn áp.”

Lẽ nào đây chính là Mộc Tinh Chiên Đàn trong truyền thuyết?

"Ngao hống..."

Ở xa xa, bóng đen khổng lồ phát ra một tiếng âm u, nó vô cùng bệ vệ, thở ra mây, gạt gió, chầm chậm tiến lên. Đôi mắt màu máu, to như chiếc đèn lồng, trong bóng đêm phát ra ánh sáng nhấp nháy, trông như 2 mặt trời lơ lửng trên không.

Khi nó đến gần, hắn cảm giác như sắp không đứng vững nổi nữa, khí tức thảm liệt này chắc chắn đã trải qua giết chóc cả ngàn vạn sinh mệnh mới tạo thành, dù là Đồ Tể cũng phải cảm thấy ba hồn bảy vía run rẩy.

Khoảng cách chỉ còn lại tầm 10m, nhưng vẫn không cách nào thấy rõ bản thể của nó, chỉ nhìn thấy đôi mắt màu máu nổi bật giữa bóng dáng mơ hồ của một cây đại thụ khổng lồ.

"Ô ô..."

Đột nhiên, một tiếng kêu lan truyền trong thiên địa, như quỷ khóc thần sầu, mãnh liệt hơn bão cát nhiều lần, giống như có vạn đạo sấm sét đang phá tan thiên địa.

Mặt đất mãnh liệt nứt ra, một bộ rễ cây khổng lồ lao lên, uyển chuyển như bàn tay của nhân loại, chỉ là kích thước lớn thái quá, bán kính đoạn rễ cũng phải lên đến cả trượng, quả thực đáng sợ.

Đây là cái thế đại yêu mà thủy tổ đất Việt tự mình trấn áp!

Kể cả khi nó đã bị trấn áp qua vô tận năm tháng, nhưng khi vừa xuất thế, vẫn kinh thiên động địa, uy thế không gì sánh được.

Gã thanh niên nâng khẩu lục lên liên tục nổ súng, chỉ thấy tia lửa tóe lên, nhưng không thể khiến bàn tay bằng rễ cây kia suy chuyển dù chỉ là một chút, vẫn ầm ầm cuộn tới, mang theo sát khí trùng thiên muốn giết người.

Thế nhưng, trong khoảnh khắc bàn tay vượt qua mười tám tảng thạch bia quật tới trước mặt gã thanh niên, thì một tiếng trống trong trẻo mạnh mẽ vang lên, ngay lập tức bàn tay to lớn làm từ bộ rễ lập tức bị nghiền nát thành bột mịn.

Ngao hống!

Một tiếng gầm kinh thiên động địa vang lên, Mộc Tinh đã thực sự nổi giận, mặt đất xuất hiện những vết rạn, những bộ rễ khổng lồ vọt lên, như những con cự mãng khổng lồ quật về phía gã thanh niên.

Chiếc tiểu cổ trong tay rung động kịch liệt, tiếng trống đã nhỏ đi rất nhiều, nhưng vẫn cố gắng bùng lên, dường như muốn thoát khỏi tay hắn mà lao tới trấn áp yêu vật kia. Chỉ có điều chênh lệch khí thế giữa hai bên, quả thực trông rất đáng thương.

Giữa lúc khí thế hai bên đang giằng co, tòa tế đàn dưới chân bỗng rung động kịch liệt, gã thanh niên kinh hãi nhìn xuống, nhưng sau đó lập tức lộ ra sắc mặt vui mừng, bởi vì Ngũ sắc tế đàn đang lóng lánh, giống như khi ở Tổ sơn.

Đây là dấu hiệu khởi động!

Chương 14: Thái Hòa

Ầm ầm ầm...

Bão táp ở bên ngoài ù ù rung động như sấm nổ, phảng phất toàn bộ mặt đất đều bắt đầu lay động.

Gã thanh niên kinh hãi, bởi hắn nhận ra chiếc trống đồng nhỏ trong tay đang không ngừng rung chuyển, điểm điểm quang hoa yếu ớt vốn tản mác trong không gian lập tức từ bốn phương tám hướng ngưng tụ tới, một nửa quấn vào trống đồng, nửa còn lại thì nhập xuống tòa tế đàn dưới chân.

Ánh sáng ở nơi này vốn dĩ hoàn toàn đến từ những quang điểm trôi nổi trong không gian, lúc này đây chúng lại chiếc trống đồng điên cuồng hút lấy như muốn tích lũy năng lượng, xung quanh lập tức trở nên tối tăm mù mịt như tận cùng cõi u minh.

Điều may mắn là thứ năng lượng thần bí này có một nửa bị tòa tế đàn hút lấy, có lẽ nhờ vậy mà trận đồ có thể khởi động.

Gã thanh niên khẩn trương nhìn về phía tòa phế tích, cơ hội thoát khốn đã hiện ra trước mặt, chỉ có điều bậc đại yêu khiến Thủy tổ Bách Việt cũng không thể chém giết, có lẽ thừa khả năng hủy diệt được tòa tế đàn này.

Cái thứ đáng sợ tồn tại ở trong bóng tối kia, giống như là một cái bóng ma lượn lờ trong trái tim hắn, tuy rằng tạm thời không hiện ra nữa, nhưng chỉ cần chưa rời khỏi nơi này, nó vẫn là một uy hiếp lớn lao.

Tiếng gió "Ù ù" giống như quỷ khóc thần hào, cát đá va đập vào những tảng thạch bia, sinh ra tiếng vang như sấm rền.

Từ tế đàn bắt tỏa ra những luồng ánh sáng trắng tinh khiết, chúng lan rộng trên mặt đất hướng về phía mười tám tảng thạch bia.

Gã thanh niên kinh hãi nhìn xuống mặt đất, bởi những luồng sáng kia không hề lan ra một cách bừa bãi mà theo một lộ tuyến cố định, chúng tạo thành những đồ hình ẩn hiện, toát ra vẻ cổ xưa.

- Ồ, những hoa văn này...

Những cổ văn càng lúc càng hiện ra rõ ràng, bởi ánh sáng từ chúng không còn lúc ẩn lúc hiện nữa, cường độ còn mạnh lên trông thấy.

Vấn đề ở đây là, thế nào mà hắn càng nhìn lại càng thấy những cổ văn đồ hình này quen thuộc như vậy?

Vị trí trung tâm đồ hình, một ngôi sao bán kính cả chục mét, có rất nhiều cánh, hắn chưa đếm nhưng có thể khẳng định phải có hơn chục cánh, tản mát ra ánh sáng như một vầng mặt trời rực rỡ. Đi ra phía bên ngoài, có thể bắt gặp những hình ảnh mờ ảo, khi thì là những hoạt động của nhân loại, khi thì lại là hình ảnh hươi, nai, thần điểu thắp đôi cánh Tiên bay lượn trong cõi vô cùng, vô cùng sống động.

- Lại là Minh triết Thái Hòa đồ!

Gã thanh niên kinh ngạc, bởi khi ở Tổ Sơn hắn cũng được chứng kiến Thái Hòa đồ khi tòa tế đàn khởi động. Lẽ nào những tòa tế đàn này là do văn minh Đông Sơn xây dựng nên?

Không, hắn không cho là vậy, độ cổ xưa của nó, rõ ràng còn vượt qua chiếc trống đồng cổ xưa nhất. Như vậy chỉ còn một khả năng, hoa văn trên trống đồng, cũng không phải do người Việt cổ sáng tạo ra.

Nhắc đến minh văn trên Trống đồng Đông Sơn, là nhắc đến vô vàn những bí ẩn xung quanh.

Minh triết Thái Hòa đồ, giữ vị trí trang trọng bậc nhất trong lịch sử Việt cổ. Các nhà khoa học cho rằng, người Việt cổ đã nghiên cứu bản thể vũ trụ, nhân sinh, và sáng tạo ra Thái Hòa đồ khắc lên mặt trống đồng.

Thế nhưng cũng có một giả thiết khác cho rằng, Thái Hòa đồ vốn dĩ đã tồn tại trong suốt lịch sử của Việt cổ, bắt nguồn từ rất sớm, không biết ai dùng cách gì sáng tạo ra, vì mục đích gì, chứ không phải đến thời kỳ Hồng Bàng mới xuất hiện.
Cho đến ngày nay, ý nghĩa huyền ảo của Minh triết Thái Hòa đồ cổ lão vẫn chưa giải thích được, tuy nhiên đã có rất nhiều người đã đưa ra những suy đoán rất táo bạo.

Đã từng có người nói nó là phương thức ngắn gọn nhất để miêu tả bản chất của vũ trụ, đây là ký hiệu cổ xưa nhất, mang bí ẩn nào đó. Đó là biểu tượng của bản nguyên.

Cấu trúc Ngôi Sao ở tâm Trống Đồng và các hoa văn, các vạch đứt nối trên mặt Trống Đồng Ngọc Lũ là một pho Kinh Dịch của nền văn minh Lạc Hồng, của Người Việt Cổ. Khái niệm “Dịch” của người Kinh nói lên quá trình chuyển hoá, có thể dựa vào nó mà tiến thôi diễn, tính toán được các khả năng phát sinh trong tương lai. Đó là biểu tượng thời gian.

Lại có người táo báo hơn, đưa ra giả thiết, mỗi một vị trí hoa văn trong Thái Hòa đồ chính là tọa độ tinh không, mỗi tinh vực khác nhau, biểu thị một cách sắp xếp khác nhau. Đó là biểu tượng không gian.

Dựa theo giả thiết này, có thể xác định tất cả các tọa độ của tinh không trong vũ trụ, mà Minh triết Thái Hòa tương ứng với tinh không chi môn, hay còn gọi là hố đen vũ trụ.

Căn cứ theo suy đoán này, Minh triết Thái Hòa đồ là một loại kết cấu ổn định, nếu như có thể cung cấp đầy đủ năng lượng, xác định tọa độ của 1 tinh không nào đó, qua những tính toán tinh vi và phức tạp, thì có thể tiến vào tinh không, trong khi khoa học mò mẫm bằng lý trí phải mất mấy ngàn năm, mà cũng chỉ tìm thấy những mảnh vụn tách rời của tấm hoạ đồ bí mật sự sinh tồn của vũ trụ.

Đương nhiên tất cả, đều chỉ dừng lại ở mức độ giả thuyết.

Lúc này đây, hắn lần thứ hai liên tiếp được chứng kiến sự hình thành của Thái Hòa đồ, nếu như đổi lại là những nhà khoa học nhìn thấy, nhất định sẽ kích động đến phát cuồng, bởi vì... đây là một chứng kiến vĩ đại.

Đáng tiếc, hắn không có tâm tư như vậy, bởi hắn đang cảm giác được sự nguy hiểm vô cùng mãnh liệt. Đôi mắt màu đỏ đã tiến về phía hắn.

“Nhanh, nhanh lên đi!”

Dưới nền đất, Minh triết đã thành hình, có âm thanh của kim loại trầm thấp, giống như Kim tinh được tinh luyện qua trăm lần mà thành.

Trong chu vi của nó, không gian co rúm lại, tỏa ra những tia sáng huyền ảo, mười sáu vòng nhân sinh, ba nhóm Thiên – Địa – Nhân trước sau phát sáng, giống như một mật mã cổ xưa thần bí, phát ra quang manh lấp lánh. Chỉ có điều, đúng vào lúc con người ta chờ mong nhất thì hy vọng thường bị dập tắt một cách tàn nhẫn. Những ký tự trên Thái Hòa đồ dần dần ảm đạm, có xu hướng biến mất.

- Chuyện gì xảy ra vậy?

Gã thanh niên cơ hồ phát mộng, lẽ nào quá lâu rồi nên tế đàn bị hỏng? Đúng lúc nước sôi lửa bỏng, lẽ nào lại dở chứng?

Trong bóng tối, đôi mắt màu máu đỏ như mặt trời ngày càng băng lãnh, đột nhiên bắn ra hai đạo huyết sắc quang hoa chói mắt, xé tan không gian lao đến, hắn có thể cảm nhận được mục tiêu của đối phương không phải là hắn mà là tòa tế đàn dưới chân.

Cái thế đại yêu muốn hủy diệt tòa tế đàn!

Uỳnh!

Vào ngàn cân treo sợi tóc, gã thanh niên phản ứng cũng rất nhanh, lập tức đưa chiếc tiểu cổ lên chặn lại hai luồng huyết quang. Tiếng nổ kinh thiên vang lên, khiến hắn thiếu chút nữa thì bị văng ra khỏi tòa tế đàn.

Hai thứ năng lượng sau khi va chạm thì tản mác trong không gian, bằng mắt thường cũng có thể nhìn thấy chúng dần dần hòa thành ánh sáng tinh khiết, bị hút về phía mặt đất, cuốn vào đồ hình Thái Hòa đang dần mờ đi.

Ngay lập tức, Minh triết Thái Hòa lại trở nên sáng lấp lánh, cuối cùng ánh sáng bắn lên bầu trời đêm vô tận như muốn xé mở không gian.

Cơ thể gã thanh niên dần dần nhẹ bỗng, hai chân rời khỏi mặt đất, chậm rãi lao lên bầu trời. Sắp sửa thoát khốn, nhưng hắn vẫn không dám thả lỏng, bởi hắn biết con yêu quái nhất định sẽ không đứng nhìn.

Quả nhiên, cái thế đại yêu bắt đầu hành động, không tấn công từ xa mà trực tiếp lao tới. Chỉ thấy cơ thể nó khẽ di chuyển, xung quanh bão cát lập tức rít gào nhưng tiếng sinh linh đồ thán.

Hai mắt gã thanh niên hoa lên, ngay lập tức một đạo nhân ảnh cao hơn hai mét đã xuất hiện trước mặt hắn. Đạo nhân ảnh này yêu khí trùng thiên, hắn vụ tỏa ra, không thấy rõ hình dạng, thế nhưng rất dễ có thể đoán được, nhất định chính là con yêu vật kia.

Đây chính là Mộc Tinh mà Thủy tổ Bách Việt đã trấn áp mấy nghìn năm, vậy mà lúc này đây lại xuất hiện trước mắt hắn, cảnh tượng này quả thực làm người ta suốt đời khó quên, một cảnh tượng chấn động lòng người.

Khí thế khủng khiếp ép tới khiến hắn không thể nào cử động, không khác nào con cá nằm trên thớt chỉ đợi người ta làm thịt.

Điều khiến hắn thấy an tâm là chiếc trống đồng, vật lưu lại của Việt Tổ, vẫn tự động phát ra những tiếng trầm thấp chống lại yêu quái. Hắn thậm chí tin rằng, nếu không có chiếc tiểu cổ, đối phương chỉ cần đứng yên cũng đủ khiến hắn chết một nghìn lần.

Cuối cùng, chiếc tiểu cổ như một sinh vật sống, vùng khỏi tay gã thanh niên, hóa thành một quả cầu ánh sáng lao về phía đại yêu với khí thế quyết tử. Tiếng trống phát ra như tưởng niệm người chiến sĩ tử trận nơi sa trường, đầy thương cảm cũng đầy bi tráng.

Gã thanh niên không thể cử động, chỉ có thể mặc cho lực lượng vô hình đưa hắn tiến vào trong quang môn.

Trời đất quay cuồng, âm thanh cuối cùng hắn nghe thấy là tiếng kêu gào giận dữ của con yêu quái, cùng với tiếng trống lẩn khuất trong đầu...

Chương 15: Đích đến

Đây là một chặng đường khiến người ta không thể bình tĩnh.

Thời gian trôi qua thực hỗn loạn, có khi thời gian dường như ngừng lại dài dằng dặc khiến người ta sắp nổi điên, trong chốc lát lại cảm thấy nhanh đến khó tin, như là đã trôi qua trăm ngàn năm.

Không gian thì yên tĩnh một cách đáng sợ, thanh âm cũng không có, chỉ ngẫu nhiên có hào quang xẹt ngang, sáng lạn như pháo hoa.

Cũng không biết là qua bao lâu, phía trước tinh quang rực rỡ làm cho hắc ám cùng hư vô có vẻ phong phú hơn một ít, nhiều thêm một ít sắc thái.

- Chuyện gì xảy ra vậy?

Không gian bắt đầu chấn động dữ dội, xung quanh trở nên vặn vẹo loang lổ, các loại sắc thái không ngừng hiển hiện.

Chỉ thấy khoảng không trước mặt dần dần tách ra giống như một cánh cửa đang mở, gã thanh niên cảm thấy cơ thể nhẹ bỗng, dường như có một bàn tay vô hình tóm lấy hắn, sau đó ném về phía trước.

- Khốn kiếp! Thô bạo vậy?

Cả người bị cưỡng ép ném xuyên qua cánh cửa, trước mắt hoa lên, tiếp đó cơ thể va chạm mạnh với một vật cứng, khẽ nảy lên rồi lại rơi xuống, tình trạng của hắn lúc này quả thực đúng là:

“Thân em như trái bần trôi

Gió dập sóng dồi biết tấp vào đâu”

Toàn thân truyền đến tiếng đau nhức, không rõ là có bị gãy cái xương nào không, nhưng lúc này hắn không còn tâm trạng để ý đến tình trạng cơ thể, hắn cần biết mình đã trở lại Tổ Sơn chưa.

Đầu vừa ngẩng lên, lập tức không khí trong lành thổi vào mặt, thậm chí còn mang theo hơi đất và hương hoa cỏ thơm ngát, hơi thở tự nhiên từ xung quanh tràn tới, dù không biết bản thân đã trở về Tổ Sơn chưa, nhưng ít nhất cũng là một thế giới tràn ngập sức sống.

Gã thanh niên hít sâu một hơi, cảm giác bao nhiêu căng thẳng mệt mỏi dường như tan biến. Đến lúc này hắn mới chậm rãi mở mắt.

Đập vào mắt hắn là một đêm trăng tươi sáng, một khu rừng Tùng xinh đẹp tuyệt trần, tràn ngập sức sống.

Rừng tùng chập chờn, nước suối chảy róc rách, ánh sáng trăng phản chiếu xuống, cảnh tượng thanh nhã trầm tĩnh và thanh khiết.

Xa xa là núi non tú lệ liên miên, cây cối um tùm. Những cây tùng cổ xưa cứng cáp, thậm chí còn có những cây dây leo to như chiếc thùng nước, lại còn có những thảm cỏ xanh tràn ngập hương hoa dại, bừng bừng sức sống và sinh cơ.

Khác xa với không gian u ám toàn bóng tối và tử vong, đây thực sự là một thiên đường an lành, quả thực đúng là “Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa”

- Ha ha...

Hắn thậm chí có xung động muốn khóc thật to, trải qua sự tử vong và đơn độc, đối diện với những thần thoại mà không ai tin là thật, cuối cùng thì hắn cũng trở lại thực tế, trở lại thế giới bình thường.

Ù ù ù...
Đột nhiên, phía sau lưng truyền đến thanh âm như lệ quỷ, vô cùng đáng sợ, tác động tới thần kinh căng cứng, gã thanh niên lập tức quay phắt lại, nụ cười còn đọng lại trên môi lập tức biến thành méo xệch.

Chỉ thấy một mảnh hắc ám vô tận kéo dài đến tận cuối trời, như là con đường dẫn xuống chốn u minh, khiến một gã đồ tể hay bàn tay thấm đẫm máu cũng phải thấy chùn chân, vô thức lùi lại.

Cảnh tượng trước mắt so với rừng tùng tươi đẹp tràn ngập ánh trăng thì đúng là một trời một vực. Lẽ nào rừng Tùng cũng chỉ là ảo giác, do hắn quá mong đợi thoát khốn nên nhìn nhầm?

Gã thanh niên chậm rãi quay lại, hắn thực sự mong rằng đó không phải là ảo giác, chỉ là mong ước nhỏ nhoi đó lập tức bị dập tắt. Khóe miệng giật giật, chuyện tốt thì mãi không thấy đâu, chuyện xấu thì vừa nghĩ đến đã xuất hiện, hắn thực sự có suy nghĩ muốn ngửa mặt lên trời chửi lớn một trận.

Trên mặt đất nơi rừng Tùng cổ xưa đã không còn, chậm rãi xuất hiện một vầng trăng tròn đỏ rực như máu, hô ứng với vầng trăng sáng trên bầu trời. Vầng trăng tròn máu ấy tiếp lấy ánh sáng trong suốt, nhưng vừa xuống đất, ánh sáng ấy đã biến thành màu hồng tím.

Đó là một vầng trăng tròn nhuốm máu, thấu phát khí tức chí âm chí nhu. Càng quan sát càng làm người ta sởn tóc gáy.

Cái gì mà cảnh sắc tươi đẹp, cái gì mà đêm trăng phong tình, bỗng chốc biến thành tử địa trong mắt hắn. Rừng tùng chập chờn, nước suối chảy róc rách, núi non tú lệ đều bị thay thế bởi một phương viên hoang sơ cổ lão rộng không biết bao nhiêu.

Trăng rằm nhuốm máu hiện rõ ở trên mặt đất, làm cho người thấy phải sợ hãi!

Lúc này hắn rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan, nhưng cuối cùng vẫn phải đưa ra sự lựa chọn, căn bản không thể chờ đợi mãi được, bởi vì xung quanh hắn không hề nhìn thấy tòa tế đàn nào, vẫn phải cất bước đi tìm.

Phía đằng trước tuy mặt đất nhuốm máu, nhưng so với mảng hắc ám cắn nuốt vạn vật ngay cả Cổ mộ cũng nuốt thì e là an toàn hơn vô số lần.

Hít sâu một hơi lên tinh thần, gã đồ tể đạp bước tiến về phía mảnh đất nhuốm máu.

Ánh trăng trong trẻo lạnh lùng chiếu rõ bóng dáng kéo dài trên mặt đất màu máu, đôi mắt lạnh lẽo quan sát bốn phương. Nói không khẩn trương thì là giả, không ai có thể không cảm thấy áp lực ở một nơi kỳ quái tràn đầy những nguy hiểm không biết. Chỉ là hắn trải đời đủ để đè nén cảm giác lo lắng và vứt vào một xó.

Lo lắng, khẩn trương, kinh sợ hay gì đó tương tự, không hề mang lại chút tác dụng nào khi gặp nguy hiểm. Càng đi về phía trước, hắn càng tỏ ra cẩn thận, nhìn xung quanh kỹ càng, cẩn thận quan sát mọi động tĩnh. Cảm giác nguy hiểm bao trùm toàn thân, hắn biết chỉ cần mất cảnh giác một chút là e rằng sẽ bỏ mạng lại nơi này.

Dưới bầu trời đêm mông lung, minh nguyệt đối huyết nguyệt, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy phía trước có một hình ảnh mông lung, dường như là từng tảng loạn thạch chất chồng lên nhau, cao thấp không đồng đều, lại cài răng lược.

Gã đồ tể trong lòng rung động, bởi hắn nhận ra, phía trước rõ ràng là một mảnh di tích.

Lại là một mảnh phế tích chăng? Lần trước đã gặp thủy phủ Lạc Long Quân, lần này sẽ là gì đây? Cung điện của mẹ Âu Cơ chăng?

Dưới ánh trăng máu, nơi này có vẻ đặc biệt tịch mịch, so với sự hoang vu trước thì đây là những cung điện to lớn, cảnh tượng lại vô cùng cô tịch và thê lương.

Tường đổ, gạch ngói vỡ vụn, tựa như đang kể lại một câu chuyện cũ mà người khác không biết.

Rắc!

Gã thanh niên dừng lại, nhíu mày nhìn xuống. Chỉ thấy dưới chân hắn, một nửa chiếc xương sọ màu trắng lộ ra trên lớp sỏi đỏ, vừa mới bị hắn dẫm nát dưới chân.

Hắn thậm chí không có chút cảm giác gì, chỉ đưa chân đem xương sọ từ trong đất sỏi đá ra, đây là 1 cái xương sọ của người trưởng thành, không biết tồn tại đã bao nhiêu năm, đã gần như phong hoá, bề ngoài từ lâu đã không còn sáng nữa, mặt trên có rất nhiều vết rạn thô ráp.

Xương khô đã nhiều năm, khiến hắn càng thêm đề phòng với nơi này, rất chậm rãi bước vào bên trong khu di tích.

Đi được một đoạn, gã thanh niên thấy được vài cột đá to, vô cùng to lớn. Cũng không biết mấy cột đá này đã tồn tại bao nhiêu năm, nhưng bây giờ vẫn đứng sừng sững nơi đó.

Thỉnh thoảng còn thấy được vài nền nhà lớn, mỗi một khối đá làm nền dài đến vài thước, rất dày. Thật là kinh người!

Gã thanh niên tiến đến một cột đá, chỉ thấy trên đó có vài bức đồ án, vẽ mấy sinh vật kỳ dị, phảng phất như sinh ra cùng với thiên địa.

- Ồ!

Đột nhiên lông mày hắn khẽ nhíu lại, bởi hắn phát hiện xung quanh bỗng nhiên tối sầm lại. Chỉ thấy mặt đất đỏ máu, bỗng chốc chuyển sang màu đen. Khu vực mặt trăng máu trên mặt đất lập tức tối sầm lại, như là hiện tượng nguyệt thực xảy ra vậy.

Nguyệt thực, một hiện tượng thiên văn kỳ thú tương đối hiếm, rất được yêu thích, thế nhưng nguyệt thực trên mặt đất như này thì đúng là chưa từng thấy trên đời.

Gã thanh niên ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, ánh mắt lập tức tràn ngập vẻ kinh hãi. Một quãng thời gian không dài nhưng hắn đã trải qua quá nhiều chuyện, có thể nói thế giới quan đã triệt để thay đổi, nhưng lúc này đây vẫn không thể tin vào mắt mình.

Hắn còn tưởng mình nhìn nhầm, dụi mắt hai mươi lần nhưng cảnh tượng vẫn y nguyên như vậy.

- Mẹ của tôi ơi...cái quái gì vậy?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau