ĐẾ HOÀNG TÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế hoàng tôn - Chương 106 - Chương 110

Chương 106: Địa Sát

Bách Việt, là một từ đã quá quen thuộc, có lẽ người Việt nào cũng từng nghe đến, dù cho không biết chính xác đó là gì.

Có thể hiểu một cách đơn giản, Bách là trăm, Việt là người Việt, Bách Việt có nghĩa là một trăm bộ lạc người Việt. Thực tế thì đây chỉ là một con số tượng trưng, căn cứ vào sự tích mẹ Âu Cơ sinh được trăm con mà thôi.

Sự thực, về thời Hồng Bàng, Bách Việt bao gồm rất nhiều bộ lạc với phương thức sinh sống rời rạc như các dân tộc thiểu số ngày nay, tại địa vực phía Nam sông Trường Giang, được hình thành do sự tan rã của nhà nước Xích Quỷ mà Kinh Dương Vương đã lập nên.

Những bộ lạc này dần dần phát triển, đi đến chỗ thống nhất do những biến thiên của Lịch sử, các bộ lạc nhỏ dần bị các bộ lạc lớn kiêm tính và họp lại thành năm nhóm lớn sau đây đã đạt đến hình thức quốc gia là: Đông Việt, Mân Việt, Nam Việt, Âu Việt và Lạc Việt.

Năm quốc gia này hùng cứ cả một địa vực rộng lớn phía Nam sông Trường Giang đến tận dải Lĩnh Nam.

Tuy nhiên theo dòng thời gian, ba quốc gia Đông Việt, Mân Việt và Nam Việt dần dần bị Hán hóa, chỉ có Âu Việt và Lạc Việt quyết định Nam hạ xuống tận Bắc Bộ ngày nay, nhờ vậy không bị đồng hóa, là tổ tiên của người Kinh hiện nay.

Mặc dù vậy, vẫn không thể nào phủ định một thời kỳ Hồng Bàng rực rỡ từng tồn tại trong lịch sử, có một nhà nước Xích Quỷ, tiền thân của Bách Việt, từng thống trị đất đai cương thổ bạt ngàn, Bắc tới Trường Giang, nam tới Chiêm Thành, Tây tới Ba Thục, Đông tới Đông Hải.

Vậy mà cái tên Bạch Việt ở một thời đại sơ khai tại một hành tinh xa xôi bên kia tinh không, lại trùng tên gọi với một quốc gia ở thế giới này. Thế nhưng, khiến Việt phải băn khoăn, đây thực sự chỉ là trùng hợp hay sao?

Muốn giải đáp được vấn đề, hắn phải đến Bách Thiên Vực, đến quốc gia Bách Việt kia để tìm hiểu ngọn ngành, liệu có đúng chỉ là trùng tên, hay thực sự có liên quan đến vị thần nhân được xưng tụng là Thủy tổ Bách Việt kia?

- Lão già này không biết tích đức gì mà hên quá vậy!

Làm ra quyết định, Việt lắc đầu cảm thán một câu. Vốn dĩ lão ta để lại truyền thừa với mong muốn hậu thế sẽ trả thù cho mình, nhưng thực tế thì hắn chưa quỳ lạy bái sư, không có mối quan hệ gì mà danh nghĩa sư đồ kia, đương nhiên không có trách nhiệm trả thù cho lão. Đúng là hắn đã nhận truyền thừa của người ta, nhưng hắn cũng không điên mà vượt muôn trùng cách xa đến Bách Thiên vực kia chỉ để trả thù giúp một lão già không quen biết.

Nhưng bây giờ tình thế đã khác, Bách Việt quốc kia, hắn bắt buộc phải tới, nếu thực lực đủ thuận tay trả thù giúp lão già kia. Còn thực lực không đủ thì đương nhiên, mọi chuyện đã qua rồi thì cứ để nó qua, cớ sao phải đi khơi lại dòng nước đục làm gì cơ chứ.

Khẽ lắc đầu, Việt không suy nghĩ mà bắt đầu bước xuống cầu thang.

Càng đi xuống, không gian càng trở nên tối tăm, đưa tay ra trước mặt cũng không thể thấy rõ năm ngón, thậm chí còn không cảm giác được gì.

Không biết bao lâu trôi qua, có lẽ rất nhanh, cũng có thể rất lâu, Việt không còn cảm giác về thời gian nữa, một tia sáng nhàn nhạt từ phía dưới sâu đột ngột truyền lên, khiến hắn mừng rỡ gia tăng cước bộ.

Hiện ra trong tầm mắt, tận cùng của cầu thang bằng đá là một không gian chỉ rộng chừng một trượng vuông, bốn bức vách bằng đá được khảm nạm những viên ngọc gì đó mà Việt không biết tên, chỉ biết rằng chúng không ngừng tản mác ra ánh sáng mờ ảo, giúp không gian trở nên sáng rõ.

Gần như đập ngay vào mặt là một chiếc ao nhỏ ở trung tâm căn phòng, chỉ rộng chừng một trượng nhưng lại vô cùng nổi bật, bởi vì nước hồ toàn là một màu đỏ như máu âm u chết chóc.



Bước đến bên cạnh tiểu trì, nhìn những tia khí vụ đỏ như máu từ mặt nước bốc lên, Việt có chút kinh hoàng, bởi hắn nhận ra những tia huyết vụ này chính là yêu huyết vụ bám trên dây leo bên ngoài kia, chỉ dính một chút cũng đủ để Ngũ cấp Thanh Lân Thư hóa thành đống bùn nhão.

Vậy mà ở đây, huyết vụ thậm chí còn ngưng tụ lại, cô đọng thành thể lỏng, thử hỏi sự khủng bố của nó còn đến mức nào nữa cơ chứ?
- Đây chính là Địa Sát khí sao?

Theo những gì được ghi lại trong pháp quyết Thiên Ma Thể, cũng không cần chuẩn bị gì cả, chỉ cần cởi hết y phục rồi nhảy vào bên trong Địa Sát khí rồi cứ theo pháp môn mà tu luyện.

Thế nhưng nhìn nhìn thứ huyết dịch đáng sợ này, dưới mặt nước còn thấp thoáng bóng yêu linh, bên tai lại nghe thoảng thoảng những tiếng kêu gào phẫn nộ lại đầy oán thán, dù là ai cũng sẽ nghĩ ngờ cái truyền thừa này.

- Lão già chắc không thiết kế công phu như vậy chỉ để hố người!

Việt suy nghĩ một hồi rồi đưa ra kết luận như vậy.

Mặc dù hình ảnh thảm thương của Thanh Lân Thư vẫn còn ngay trước mắt, nhưng không không thể ngăn cản được quyết định của Việt. Mỗi quyết định của hắn đều dứt khoát như đạn đã lên nòng, một đi không trở lại.

Cởi bỏ y phục, hít sâu một hơi, Việt nhảy xuống tiểu trì.

Toàn thân lập tức truyền đến cơn đau đớn, ngay khoảnh khắc chạm vào dòng nước, Việt đã phát hiện ra lớp da của hắn đã biến mất, để lộ ra những thớ thịt óng ánh đầy sức sống, nhưng sinh mệnh đó cũng sẽ rất nhanh bị cắn nuốt mà thôi, nếu hắn không có hành động gì.

Việt nào dám chậm trễ, lập tức vận chuyển theo huyền pháp Thiên Ma Thể, cố gắng hấp thu Địa Sát khí dung nhập vào trong các cơ quan.

Thực tế thì nguyên lý rất đơn giản, Địa Sát khí là một thứ hậu thiên chi khí khủng bố không thể tưởng tượng, nếu có thể dung nhập chúng vào từng cơ quan, từng tế bào, thì cường độ thân thể sẽ đạt đến mức có thể chống lại thần binh.

Đương nhiên pháp quyết thì tinh túy và phức tạp hơn như vậy cả vạn lần, nhưng chung quy không thoát khỏi nguyên lý đó.

Đây là một quá trình vô cùng dài dòng và thống khổ, đau đớn đến cùng cực, thậm chí có lúc tâm trí của Việt gần như thất thủ, nhưng hắn vẫn có thể nhận ra vấn đề, rõ ràng dù đã làm theo pháp quyết nhưng vẫn không thể nào dung nhập được Địa Sát khí vào cơ thể.Chỉ thấy Địa Sát khí vẫn không ngừng tàn sát các tế bào, huyết nhục dần hóa thành huyết dịch hòa vào xung quanh, lộ ra cả những dòng linh tuyền, linh hà vốn ẩn giấu bên trong thế giới thể của hắn.

- Chuyên gì thế này? Lẽ nào pháp quyết có vấn đề?

Đó là suy nghĩ cuối cùng của Việt trước khi chết, hắn điên cuồng gào thét trong lòng, ân cần hỏi thăm cả mười tám đời tổ tông của lão già kia, nhưng chung quy bất lực, không thể làm gì cả.

Lúc này hắn không thể điều khiển cơ thể nhảy ra khỏi tiểu trì nữa rồi, hơn nữa hắn tin rằng dù nhảy ra được thì vẫn khó tránh khỏi cái chết, thảm cảnh của Thanh Lân Thư vẫn còn y nguyên trước mắt.

Mặc dù không ai muốn chết, nhưng lúc này hắn cũng chỉ đành chờ chết mà thôi, rất nhanh hóa thành một phần của huyết trì này.

Thế nhưng khi con người ta buông xuôi, thì vận mệnh lại thắp sáng hy vọng, cuộc đời vẫn luôn là như vậy.

Sau khi huyết nhục đều đã hóa thành một phần của huyết trì này, tốc độ đồng hóa của Địa Sát khí bỗng nhiên giảm hẳn, mỗi khi tiến thêm một bước thì đều rất khó khăn.

Việt vừa mừng rỡ vừa kinh ngạc, nhưng cũng rất tỉnh táo xem vấn đề. Mặc dù tốc độ hóa huyết của Địa Sát khí chậm đi nhiều, nhưng là so với ban đầu, thực tế nó vẫn còn rất nhanh, nếu hắn không tìm ra được nguyên do thì cũng không thể thoát khỏi tử kiếp.

Quan sát thế giới thể, rất nhanh phát hiện ra vấn đề, thứ làm chậm bước tiến của Địa Sát khí không ngờ lại là những dòng Linh tuyền màu đen.

- Chuyện gì xảy ra vậy?

Việt cảm thấy kinh ngạc, bởi hắn nhận ra dường như Linh tuyền không phải muốn ngăn chặn, mà đang muốn cắn nuốt những huyết dịch Địa Sát khí này.

Đương nhiên thế địch quá mạnh, tình cảnh lúc này không khác nào cống rãnh mà đòi sóng sánh với đại dương, máng mương mà đòi tương đương với đập thủy điện, nếu không nhanh chóng giải quyết được tình thế thì rất nguy hiểm.

Việt nhớ lại tình cảnh xảy ra khi vào Loạn Yêu sơn mạch, lại nhớ quá trình khai mở thế giới thể từ những bước đầu tiên đến bây giờ, hắn có cảm giác dường như đang khai mở Địa Phủ chứ không phải khai phá thế giới.

Nếu như thứ đầu tiên hình thành sau Hỗn độn lại là Địa phủ, mà Địa Phủ lại là nơi trở về của tử vong, vậy thì Địa Sát khí – vốn được hình thành do oán hận trước khi chết của sinh linh, chẳng phải là tài liệu tuyệt hảo hay sao?

Việt không quá chắc chắn về vấn đề đó, nhưng lúc này đó lại là cọng rơm cứu mạng duy nhất, lập tức chuyển từ pháp quyết Thiên Ma Thể sang huyền pháp của Nguyên Sơ cổ kinh.

Linh tuyền dậy sóng, cuồn cuộn bốc lên trời cao, oán linh điên cuồng gào thét...

Rất nhanh, khuôn mặt của hắn giãn ra, bởi suy đoán của hắn là chính xác.

Hắn, vẫn tiếp tục tung hoành trên đời!

Chương 107: Bỉ Ngạn

Trong hỗn độn tối tăm vô tận lẩn khuất tiếng sóng pha lẫn những tiếng kêu gào ai oán, ở một nơi xa xôi đến cùng cực, một đại dương máu rộng lớn vô biên không thấy điểm cuối.

Sóng nước ngập trời, điên cuồng bốc lên, khí thế như thiên quân vạn mã có xu hướng xé tan tấm bình chướng tử khí, tiến vào bên trong hỗn độn.

Lẩn khuất bên dưới từng lớp sóng huyết là bóng dáng của vô số âm binh đang không ngừng phát ra tiếng rít gào, chỉ cần bình chướng tử khí vỡ nát là lập tức rời khỏi đai dương, trở thành một đại quân khai phá hỗn độn hung hãn.

Tận cũng của đại dương máu, sóng huyết xuyên qua những lỗ hổng của bình chướng tử khí, tạo thàng những dòng chảy cuồn cuộn trong hỗn độn. Chỉ có điều những đợt sóng nước đỏ như máu về khi chảy ngược vào sông lại chuyển sang màu đen, không phải thứ màu đen huyền bí gợi cảm mà là một màu đen âm lãnh chết chóc.

Những dòng Minh Hà chảy xuyên qua hỗn độn, không rõ chảy đến nơi nào, chỉ thấy từng đợt sóng mang theo hắc ám vô biên liếm lên tận bờ.

Bên dưới mặt nước, hiển nhiên là một màu đen vô tận, không biết ẩn chứa thứ gì mà không ngừng truyền lên những thanh âm ai oán khiến người ta cảm thấy rợn người. Dường như đáy con sông đen này chôn cất hàng ngàn vạn lệ quỷ mang theo oán hận ngập trời, đời đời kiếp kiếp không thể siêu sinh.

Không biết chảy được bao lâu, từ dòng sông đen ngòm phân ra những nhánh nhỏ tiến vào bên trong hỗn độn, hình thành một hệ thống chằng chịt như mạng nhện. Hắc lãng điên cuồng sau khi đổ vào dòng suối không ngờ lại trở nên thật bình dị, màu đen âm lãnh lập tức biến thành một thứ màu vàng lờ nhờ hệt như đất ở nghĩa trang.

Dòng hoàng tuyền cứ hờ hững chảy, cảm giác yên tĩnh đến đáng sợ, dường như nơi đây không tồn tại bất cứ một thứ cảm xúc gì, khiến tâm hồn con người ta chìm vào trong quên lãng, chỉ muốn tiến về miền cực lạc, mà không biết rằng thứ đang đợi mình là gì đây?

Hai bên bờ sông điểm xuyết những đóa hoa đỏ như máu nở rực rỡ, không rõ đã mọc ở đó từ bao giờ, dường như đã chứng kiến biết bao kiếp người đi qua trên Hoàng tuyền này.

Những dòng Hoàng tuyền cứ thế chảy mãi, không biết bao lâu mới đi dến điểm tận cùng. Một bức bình chướng tử khí hỗn độn chắn ngang trước mặt, chặn đứng dòng nước hiền hòa.

Dòng nước bị dồn ứ lại, dù hiền hòa đến mấy cũng dần dần trở nên điên cuồng, nếu không thể nhanh chóng phá vỡ bình chướng, hoàng tuyền vỡ nát, Minh hà sụp đổ, Huyết Hải bạo tung, thế giới cũng trở về với hỗn độn.

Người ta hỏi rằng, Hoàng tuyền chảy đến nơi nào? Tương truyền, Hoàng tuyền chảy xuyên qua âm giới, đến một mảnh đất ở tận cùng thế giới bên kia, là miền cực lạc mà sinh linh có thể quên đi mọi khổ đau bất hạnh, là nơi được biết với cái tên: bến bờ Bỉ Ngạn.

Cơ thể người cũng vậy, có những nơi được gọi là Bỉ ngạn, là căn nguyên chi địa hình thành từ thuở sơ khai, chứa đựng mọi khổ đau mà con người phải chịu đựng. Khai mở những điểm đó, đưa linh lực vào gột rửa đi những đau đớn bất hạnh, không chỉ có thân thể lột xác, mà tinh thần cũng thăng hoa, thân thể và tinh thần hợp nhất, siêu thoát chính mình, mới có thể "phản bản hoàn nguyên”.

Chỉ cần phá vỡ bình chướng tử khí chắn ngang Hoàng tuyền, là đưa linh lực tiến vào Bỉ Ngạn, là chính thức bước chân vào trình tự cuối cùng của Nghịch Lộ Đệ nhất Bộ - tụ Linh Nhãn.

Khai Hải, Phân Hà, Ngưng Tuyền, Tụ Nhãn, mỗi trình tự đều cách biệt như trời với đất, đặc biệt là trình tự cuối cùng.

Mở ra Huyết Hải, linh lực bản nguyên của hắn mang màu đỏ như máu. Phân ra Minh Hà, linh lực trở nên cô đọng, chuyển sang màu đen hắc ám. Ngưng tụ Hoàng Tuyền, hắc sắc linh lực càng thêm cô đọng, chuyển thành màu vàng nhạt. Còn ở trình tự cuối cùng, linh lực đạt đến hình thái tối cao, phản bản hoàn nguyên, trở lại màu đỏ máu ban đầu.

Đột phá cảnh giới, là điều mà bất kỳ tu giả nào cũng mong mỏi, đương nhiên Việt cũng không ngoại lệ, nhưng lúc này không phải thời điểm hắn mong muốn. Không phải bởi vì tấm thân tàn tạ này, mà vì lượng tài nguyên ít ỏi mà hắn đang có.



Tứ cấp linh hoa Triều Dương Bạch Liên, đúng là vật phẩm tối thượng để đột phá trình tự thứ tư, nhưng đó là với tu giả bình thường. Còn hắn là Nghịch Tu, cần lượng linh khí lớn hơn rất nhiều, không biết liệu có đủ hay không.

Đột phá cảnh giới mà đứt quãng giữa chừng, dùng đầu gối mà nghĩ cũng hiểu được hậu quả nghiêm trọng đến mức nào.

Thế nhưng lúc này Việt không có lựa chọn nào khác, quá trình thế giới hình thành làm sao có thể tạm dừng, làm sao có thể đè ép tu vi cho căn cơ thêm thâm hậu? Con đường của hắn không chỉ không có lối về, mà còn không có cả trạm nghỉ chân giữa đường, phải không ngừng tiến lên, dừng lại chính là chết.Hắn cố gắng bò lên bờ, thân thể tàn tạ của hắn còn lại không biết bao nhiêu thịt, lộ ra hầu hết phần xương trắng, nhưng sinh mệnh của tu giả vốn cường liệt như vậy.

Lết tấm thân đến gần đống y phục đặt trên bậc thang, với bàn tay chỉ còn lại xương và mạch máu tới chiếc nhẫn đặt trên đó, lập tức một bông sen trắng xuất hiện trước mặt.

Không suy nghĩ nhiều, Việt tóm lấy bông sen trắng nhét vào trong miệng. Một cỗ tinh hoa sinh mệnh khổng lồ thuần khiết tràn vào cơ thể, nhập vào Huyết hải.

Huyết hải lập tức bùng nổ, tinh hoa sinh mệnh hóa thành linh lực hòa vào các đợt sóng tràn vào Minh hà. Hoàng Tuyền sôi trào, sự yên tĩnh đến đáng sợ biến mất từ lâu, từng đợt sóng màu vàng nhạt cuộn lên tận trời cao, như một trận đại hồng thủy công phá bình chướng tử khí hỗn độn.

Lực lượng khổng lồ là vậy, nhưng không thể khiến tấm màn tử khí yếu ớt suy chuyển lấy nửa phân.

Việt không hề nản chí, tiếp tục tiến hành những trùng kích mạnh mẽ nhất, thế nhưng vẫn không thể thấy được một góc của thành quả.

Chuyện gì xảy ra vậy? Lẽ nào linh lực không đủ? Không đúng, dù không đủ nhưng với lượng linh lực như vậy, lẽ ra có thể làm rung chuyển tấm màn này mới đúng. Tình hình như này e rằng thêm bao nhiêu linh lực cũng không đủ.

Việt nhanh chóng bình tĩnh lại, yên lặng suy tư. Dường như lát sau đã nghĩ ra được điều gì đó, hắn lẩm bẩm tự nói:

- Chẳng lẽ, ta đã đi nhầm hướng...

Hắn nhớ lại lần phục dụng Tiêu Dương Liên Đài, lượng tinh hoa sinh mệnh rõ ràng không thua bông sen trắng này là bao, vậy mà Triều Dương bạch liên lại là vật phẩm tối thượng đột phá trình tự thứ tư, rõ ràng không phải nhờ tinh hoa sinh mệnh. Nói cách khác, việc đột phá trình tự cuối cùng, không thể dùng đến linh lực.

Triều Dương Bạch Liên, ẩn chứa lượng tinh hoa sinh mệnh rất lớn, có khả năng giúp tâm thần tu giả trở nên minh ngộ trong khoảnh khắc, Việt từng đọc qua nhưng không quá để ý. Giờ nghĩ lại, xem ra việc đột phá Linh Nhãn, không phải phá vỡ tấm màn tử khí này, mà từ trong đó tìm kiếm được Bỉ Ngạn.
Thế nhưng Bỉ Ngạn ở đâu, rốt cuộc là phải đi theo đường nào và phải bao lâu mới có thể tới Bỉ Ngạn? Có người cả đời bất hạnh nhưng sau khi chết đi vẫn không đến được Bỉ Ngạn.

- Hoàng tuyền cuối đường, chính là Bỉ Ngạn!

Khảo nghiệm sinh tử đang hiện ra trước mắt, hắn không còn đường lui để tránh né nó. Nếu như hắn lui bước, đồng nghĩa với cái chết.

Đây là một hành trình vô cùng đau khổ, chọn sai hướng không đáng sợ, điều đáng sợ là không có hướng nào để lựa chọn.

Hai mắt nhắm nghiền, toàn bộ tâm thần đều đặt vào điểm cuối cùng của Hoàng tuyền, thế nhưng Việt nhanh chóng phát hiện ra để càng lâu thì ngũ giác càng lúc càng chết lặng, linh giác gần như không còn nữa, cả người gần như bị phong bế lại: nghe không được, nhìn không thấy...

- Ta tự hỏi lòng, Bỉ Ngạn ở phương nào?

Đương nhiên hắn không sợ hãi cũng không kinh hoảng, trong lòng bình tĩnh đến lạ thường, không biết là do tác dụng của Bạch Liên, hay dó bản chất của Phàm thể như lời bà lão điên từng nói.

Hắn cố gắng nhìn về sương mù để nhìn thấy rõ cảnh vật ở trước, đầu óc thì không ngừng suy tư, muốn tìm ra phương hướng đúng đắn.

- Phật dạy: Khổ hải vô biên, quay đầu là bờ...

Chỉ có điều, quay đầu thực sự là Bỉ Ngạn sao? Hắn mà quay đầu, là đảm bảo chết ngay lập tức. Con đường của hắn, không thể dừng lại, càng không thể quay đầu, hắn cũng không muốn quay đầu. Tại sao phải quay đầu? Tại sao không dũng cảm tiến tới?

- Tiến tới...Ta tiến tới là vì cái gì? Vì tìm kiếm Bỉ ngạn sao?

- Thứ ta theo đuổi đâu phải cuộc sống yên bình, sống trong yên tình nhưng tâm không yên bình, cuộc sống như vậy có thể gọi là yên bình sao?

- Bỉ Ngạn, quan trọng sao? Kết quả, quan trọng sao? Không, thứ đáng nhớ nhất không phải thành tựu, mà chính là quá trình thực hiện. Chỉ có không ngừng vươn lên, bản thân ta mới có thể yên bình.

- Bỉ Ngạn, đâu cần phải tìm kiếm, vốn dĩ nằm ngay trên con đường mà ta đã chọn, nằm ngay dưới chân ta! Ta đứng ở đâu, nơi đó chính là Bỉ Ngạn!

Việt chậm rãi mở mắt, tử khí cuồn cuộn nhanh chóng tán đi.

Nơi hắn đang đứng, chính là Bỉ Ngạn!

- Bắt đầu Tụ Nhãn!

#$%$^&*()()

Sorry các bằng hữu, ốm liệt mấy hôm nay không viết lách được gì!

Chương 108: Ma Thể

Một mảnh đất tươi đẹp tràn ngập ánh sáng chan hòa.

Mặt đất như làm từ lưu ly đẹp đẽ, khắp nơi vang lên tiếng nhạc khí thanh thoát có thể khiến tâm hồn giác ngộ, từng làn gió mát thổi qua, bóng dáng tiên linh bay lượn như muốn tiến vào cõi vĩnh hằng.

Khắp nơi đều có những đóa hoa màu đỏ nở rộ rực rỡ, cánh mỏng uốn lượn như mang trong mình bao nỗi ưu tư. Mỗi bông hoa dường như đều có linh hồn của riêng mình, hòa xúc cảm vào miền cực lạc này.

Một dòng suối nhỏ màu vàng nhạt không biết từ đâu chảy tới, len lỏi qua chốn cực lạc này, đổ vào hồ nước ở trung tâm bảo địa, càng làm tăng thêm vẻ hữu tình thơ mộng cho bức tranh tuyệt mỹ này.

Người ta nói rằng, hoa Bỉ Ngạn là hóa thân của linh hồn khi đến được Bỉ Ngạn, vì thế mỗi bông hoa lại ẩn chứa một cố sự thế lương nào đó. Thực hư thế nào thì Việt không rõ ràng lắm, mà cũng không cần thiết phải đi tìm hiểu, hắn chỉ biết rằng những bông hoa huyết sắc này chính là căn nguyên gột rửa linh lực, giúp linh lực đạt đến hình thái cao nhất.

Hắn đã bước vào trình tự thứ tư, thành công mở ra Linh nhãn trong Bỉ Ngạn, nhưng linh lực vẫn là màu vàng mà thôi. Trình tự thứ tư này, cần phải không ngừng gột rửa, ngưng luyện linh lực, để linh lực tiến hành quá trình lột xác, trở lại bản nguyên.

Dù sao thì hắn đã tiến vào Trình tự cuối cùng của Đệ nhất Bộ, đặt ở Cổ Nguyên quốc cũng có thể coi là bá chủ một phương, hoành hành vô địch rồi. Đương nhiên chút tu vi này đặt ở Thiên Nam đế quốc này vẫn chưa là gì, tham gia Thiên Nguyệt Chiến chỉ tổ mất mặt, cần phải cố gắng hơn nữa.

- Từ giờ đến cuối năm không biết có kịp hồi phục thân thể hay không!

Điều khiến Việt lo lắng bây giờ, là tấm thân tàn tạ này của hắn. Thân là tu giả, sinh mệnh vô cùng cứng cỏi, chỉ cần không bị tổn thương vào xương, đều có thể dùng linh lực thúc đẩy huyết nhục hồi phục lại. Nhưng quá trình này cũng không nhanh đến mức biến thái, hơn nữa huyết nhục của hắn gần như bị hủy hoàn toàn, e rằng một hai tháng vẫn chưa thể hồi phục hoàn toàn.

Vấn đề nảy sinh là sau khi hồi phục, thời gian ít ỏi còn lại thì có thể gia tăng được bao nhiêu phần thực lực, liệu có đủ để đại triển thần uy trong Thiên Nguyệt Chiến?

- Nhức đầu thật!

Ném hết lo nghĩ qua một bên, Việt bắt đầu vận linh lực hồi phục huyết nhục.

- Gì thế này?

Ngay khi bắt tay vào việc hồi phục, hắn phát hiện ra huyết nhục tái sinh nhanh hơn hắn dự tính. Hơn nữa quan sát kỹ, sẽ thây linh lực đang tự vận hành theo một lộ trình vô cùng lạ lẫm, lại có chút quen mắt, khiến hắn cảm thấy rất khó hiểu.

Lục lọi trong đầu một hồi, hắn mới nhớ ra, đây chính là đồ hình pháp quyết của Thiên Ma Thể. Chỉ có điều, Thiên Ma Thể không phải là một môn cấm thuật luyện thể hay sao, thế nào lại biến thành pháp môn tái sinh như vậy?

Tuy nhiên khả năng tái sinh huyết nhục tuy nhanh hơn nhưng chỉ là so với hắn dự tính mà thôi, thực tế vẫn tương đối chậm chạp, trong giao chiến căn bản không có tác dụng gì hết, đại khái không tăng được thực lực thêm một tí nào.



- Lẽ nào lão khọm kia lừa mình? Hay bản thân lão cũng bị lừa?

Khả năng này không lớn lắm, không ai điên đến mức đấy cả.Tiếp tục quan sát sự tái sinh của huyết nhục, hắn phát hiện thêm một vấn đề khác, Địa sát khí từ phía tiểu trì không ngờ lại bị thu hút, từng đợt huyết vụ bao lây thân thể hắn, mỗi lần huyết nhục phục hồi được một chút, huyết vụ lại theo đó mà dung nhập vào bên trong.

Tình trạng như vậy cứ xảy ra một cách chậm chạp, theo nhịp độ tái sinh huyết nhục, nhưng càng về sau thì tốc độ hồi phục càng gia tăng, dường như dung nhập càng nhiều huyết vụ thì năng lực tái sinh càng mạnh thì phải.

- Đây chính là dung nhập Địa Sát khí vào từng tế bào hay sao?

Hắn nhanh chóng hiểu ra vấn đề. Dung nhập Địa Sát khí vào từng bộ phận, từng tế bào, nói thì có vẻ khó nhưng thực ra là bất khả thi, dù có dùng xi lanh mà tiêm vào cũng khó có thể làm được. Nếu vậy thì chỉ có cách đập hết đi xây lại, tế bào nào vừa tái sinh là Địa Sát khí lập tức được bơm vào, dung hòa tạo nên một tế bào mạnh mẽ hơn.

Xác nhận được chính xác vấn đề gặp phải, Việt vô cùng yên tâm, tiếp tục quá trình hồi phục thân thể.

Thời gian cứ chậm rãi trôi, quá trình tái tạo thân thể diễn ra vô cùng thuận lợi, chỉ mất độ hai tuần để Việt đạt đến thể trạng hoàn hảo, thay vì hai tháng như trước đó hắn dự tính.

Điều này khiến hắn cảm thấy rất tiếc nuối, năng lực tái tạo vẫn quá yếu, nếu có thể lập tức tái sinh thì khi giao chiến khác nào đứng ở vị trí bật bại. Sẵn sàng dùng thương đổi thương, sau đó lập tức phục hồi, đối phương chỉ có nước ngẩng đầu lên trời mà khóc hận.

Chậm rãi đứng dậy, đưa tay vung vài bài quyền, cảm nhận một chút về thân thể vừa mới tái tạo, Việt cảm giác được cường độ thân thể so với lúc trước thì đã trở nên mạnh mẽ hơn không ít. Tuy nhiên, so với cảnh giới tiểu thành thì vẫn còn cách xa, căn bản chưa thể chống chọi với linh binh.

- Lẽ nào phải tiếp tục phá hủy thân thể hay sao?

Đây không phải chuyện đùa, mà là một quá trình vô cùng đau đơn, nếu cứ phải liên tục phá rồi lại lập như vậy, dùng Địa Sát khí phá hủy thân thể, rồi lại dung nhập Địa sát khí khi tái tạo, thì dù là một hán tử cứng cỏi dị thường cũng phải phát điên lên mất.

Nhưng Việt lại khác, dù là đau đớn về thể xác lẫn giày vò của tinh thần, cũng không thể làm hắn nháy nửa mi mắt, căn bản khó làm hắn lay chuyển quyết định của bản thân.Chậm rãi thở ra một hơi, Việt tiến đến bên cạnh tiểu trì, ngâm cả người xuông dưới. Lập tức cơn đau cắt gan cắt thịt ập đến, đau đớn như bị lăng trì, như linh hồn bị thiêu đốt đời đời kiếp kiếp không được siêu sinh.

Đến khi huyết nhục hòa vào huyết trì, lộ ra cả xương, Việt lại khó nhọc lết lên bờ, thôi động linh lực tiến hành tái tạo thân thể.

Cứ liên tục như vậy, thời gian ba tháng trôi qua thật là nhanh, nhưng đối với Việt thì không khác nào ba thế kỷ. Trong khoảng thời gian dài dằng dặc này, hắn đã phải sống trong dằn vặt đau đớn cả về thể xác và tinh thần, nhiều lần tưởng đã phải đầu hàng gục ngã.

Khó nhọc bò lên bờ như một kẻ mù lòa trong cô độc, Việt như tỉnh lại từ trong cơn ác mộng, hắn vừa lờ mờ thấy bóng dáng hắc bạch của Quỷ Vô Thường, rất may đối phương thấy hắn sống lương thiện, hành đạo tích đức, rất không đáng chết nên mới tha cho.

Hắn cũng không buồn ngồi khoanh chân xếp bằng nữa, cứ như vậy mà vận chuyển linh lực theo lộ tuyến đồ của Thiên Ma Thể.

Lần này đã là lần thứ chín, không biết có phải do đã quá chán ngán hay thực sự trực giác mách bảo, Việt có linh cảm sau lần này sẽ có thể đạt đến tiểu thành Thiên Ma Thể, vạn binh bất phá.

Từng lớp huyết nhục được tái tạo, Địa Sát khí đỏ như máu cứ theo đó mà dung nhập vào bên trong. Lần này chỉ mất có một tuần là cơ thể hắn đã đạt đến trạng thái đỉnh phong.

Tung người bật dậy, cảm nhận được cơ thể như sắp nổ tung, chưa cần vận linh lực mà các thớ thịt đã căng phồng như có sinh mệnh, từng tế bào không ngừng giật giật như bom nguyên tử đang chờ bạo phát.

Linh lực được thôi động, lập tức máu huyết toàn thân sôi trào, cơ thể hắn chậm rãi xuất hiện những cổ văn kỳ dị đỏ như máu, huyền diệu mà cổ lão, thâm ảo khó hiểu như Thiên thư, hằn lên da hệt như hình xăm.

Đương nhiên đó không phải là hình xăm, mà được gọi là Ma Văn, là đặc trưng của Thiên Ma Thể, hình thành từ Địa sát khí bên trong huyết nhục.

Thiên Ma Thể đạt đến tiểu thành, lực lượng thân thể sẽ đạt đến mức đáng sợ, như da thịt chung quy vẫn là da thịt, khó mà đấu lại được linh binh. Chỉ có vận dụng linh lực, thôi động Ma Văn hiện hình, chính những Ma Văn cổ lão kỳ dị này giúp thân thể có thể chống lại được linh binh.

Việt chậm rãi đi đến bên bức vách, Ma Văn xích huyết hắn lên cánh tay, hắn tung một quyền trực diện vào thẳng bức vách đá nặng nề tồn tại không biết bao nhiêu lâu. Ngay lập tức cách tay xuyên một nửa vào trong.

Phía sau bức vách chính là núi đá khổng lồ, vậy mà dưới một quyền trực diện này của hắn, vẫn rung chuyển như động đất. Các khe nứt chậm rãi từ dấu quyền lan ra trên vách, chằng chịt như mạng nhện vậy.

- Lực lượng thật khủng bố!

Hắn lấy ra cây Phượng Vũ trâm, dồn sức đâm thẳng vào bụng Ma Văn lập tức xuất hiện, chỉ thấy một tiếng kim loại va chạm vang lên, cây Phượng Vũ trâm bật ra, bụng của hắn vẫn không hề hấn gì.

Nước mắt suýt chút nữa thì tuôn rơi, thời gian đã quá dài rồi, dằn vặt lâu đến như vậy, cuối cùng cũng tu thành Thiên Ma Thể.

Tại Thiên Nguyệt Chiến, có thể tự tin rực sáng như minh tinh rồi!

Chương 109: Tự do

Rừng cây rậm rạp, cành lá rung rinh như có cơn gió nhẹ thổi tới, một bóng trắng đột ngột lao vụt qua, vừa đáp xuống đất, lập tức lao vào rừng cây phía trước.

- Đứng lại!

Một thanh âm lảnh lót vang lên, theo đó là cây rừng lay động, một đám người bằng một tốc độ cao nhất đang chạy tới. Tất cả đều là nam thanh nữ tú trẻ tuổi, tổng cộng có sáu nam và một nữ, trong đó người thiếu nữ chỉ chừng mười lăm, trên người vận phục sức vô cùng sang trọng, toàn thân toát ra vẻ cao quý từ tận xương tủy.

Nàng ta dẫn đầu trong đám người, vừa đến lập tức muốn xông vào rừng rậm trước mặt, nhưng rất nhanh bị một cánh tay cản lại. Người thiếu nữ nhíu mày, tỏ ý không vui hỏi:

- Tiểu Sơn, ngươi làm gì vậy?

Thiếu niên được gọi là Tiểu Sơn không đáp lời mà nhìn về phía rừng rậm phía trước, đôi mắt tập trung vào làn sương mù đỏ như máu lởn vởn quanh những tán cây, gương mặt dần trở nên trầm trọng.

- Tiểu Sơn, ngươi sao vậy?

- Tiểu công chúa, người nhìn những làn huyết vụ phía trước, nếu ta không nhầm thì đó chính là Yêu Huyết Vụ!

- Yêu Huyết Vụ?

Thiếu nữ được gọi là tiểu công chúa này có vẻ chưa nghe thấy cái tên đó bao giờ, nhưng mấy thanh thiếu niên đi cùng thì giật mình hoảng hốt.

- Yêu Huyết Vụ? Chẳng phải chỉ có trong Thập Vạn Đại Sơn hay sao?

- Đúng vậy, Yêu Huyết Vụ là thứ vốn chỉ có trong Thập Vạn Đại Sơn, có khả năng cắn nuốt linh lực lẫn huyết nhục, chỉ cần dính vào một ít cũng đủ để tử vong! Con Bạch Hồ kia e rằng lành ít dữ nhiều rồi!

- Không...không thể nào, để ta vào cứu nó!

Tiểu công chúa dường như không muốn tin, lao về phía khu rừng tràn ngập huyết vụ trước mặt, nhưng thiếu niên Tiểu Sơn nào để nàng toại nguyện, lập tức chặn ngang, nói:

- Tiểu công chúa, dùng linh lực tuy có thể tạm thời ngăn chặn Yêu Huyết Vụ, nhưng rất hao tổn, khó mà duy trì được lâu. Đến khi linh lực cạn kiệt mà chưa thoát ra được thì kết cục sẽ rất thảm khốc!

- Nhưng Tiểu Bạch của ta...

Tiểu công chúa dường như đã tưởng tượng ra thảm cảnh thê lương của con Bạch Hồ, nước mắt cờ hồ chỉ chực trào ra.

Thế nhưng đúng vào lúc nàng tuyệt vọng nhất, thì từ trong rừng rậm, một người thiếu niên trẻ tuổi rẽ làn huyết vụ bước ra, tay trái còn nắm đuôi một con hồ ly lông trắng như tuyết.

- Tiểu Bạch của ta!

Tiểu công chúa muốn lao tới đón Bạch Hồ, nhưng tiếp tục bị thiếu niên Tiểu Sơn ngăn lại. Nàng tuy trẻ người non dạ nhưng cũng biết mình thất thố, liền nhìn về phía gã thiếu niên đang nắm đuôi Bạch Hồ nói:



- Trả Tiểu Bạch lại cho ta!

Gã thiếu niên chính là Việt. Hắn vừa mới chạy khỏi đám dây leo, thoát khỏi khu rừng rậm tràn ngập sương mù máu này, nào ngờ gặp phải đám người này, đâu hiểu chuyện gì xảy ra, có chút không hiểu giơ con Bạch Hồ trong tay lên hỏi:
- Con hồ ly này là sủng vật của ngươi?

Con Bạch Hồ bị nắm đuôi quăng quật thì rất khó chịu, không ngừng giãy giụa, nhưng vẫn không thể nào thoát khỏi bàn tay kẻ thủ ác, hai mắt ngập nước trần đầy đáng thương nhìn về phía người thiếu nữ.

Nhìn thấy cảnh tượng như vậy, trái tim thiếu nữ sao có thể chịu đựng được, lập tức lên tiếng:

- Không phải sủng vật của ta, nhưng bọn ta đã đuổi bắt nó cả ngày trời! Mau trả lại cho ta!

- Hắc hắc...Ngươi đuổi bắt nó cả ngày thì nó nghiễm nhiên là của ngươi chắc! Tốt nhất các ngươi mau tránh ra, bản thiếu gia còn phải tìm chỗ nấu nướng, không có thời gian đôi co!

- Nấu...nấu nướng? Ngươi...ngươi định...

Việt giơ con Bạch Hồ lên khẽ lắc lắc, khóe miệng nhếch lên nói:

- Thịt hồ ly chắc rất ngon đây!

- Ngươi...

Lời vừa nói ra, lập tức khiến tiếu công chúa thiếu chút nữa thì ngất xỉu, còn con tiểu hồ ly lông trắng như tuyết thì sợ hãi liên tục kêu, dường như hiểu được tiếng người, so với nhân loại thì còn nhân tính hơn.

- Vị bằng hữu này, không biết có thể nhường thứ yêu thích?

Tiểu Sơn chắp tay hỏi, thái độ vô cùng hòa nhã, hắn không nhìn ra tu vi của đối phương, nhưng có thể an toàn từ trong Yêu Huyết vụ đi ra, chứng tỏ thực lực không tầm thường. Hắn suy nghĩ có thể nói là rất chu đáo, nhưng đám thanh thiếu niên đi cùng thì không được như vậy. Một gã lên tiếng quát:

- Cần gì phải lịch sự như vậy! Tiểu tử, không muốn chết thì mau giao Tiểu Bạch Hồ ra đây!

Việt cười khẩy, hắn đã nhìn ra tu vi của đám người này, có vài tên Linh Phách cảnh, nhưng chỉ là Linh Phách sơ kỳ mà thôi, vậy mà dám lên giọng quát mắng hắn, thật không biết trời cao đất dày là gì.Hắn đạt đến trình tự thứ tư, lại ngưng luyện thành công Thiên Ma Văn, hiện giờ tràn ngập tự tin, hoàn toàn có thể hạ gục đám người này, mỗi người trong một nốt nhạc, sáu người thì chỉ cần sáu nốt nhạc vang lên, mọi thứ đã xong xuôi.

Cảm nhận được hàm ý khinh miệt trên nụ cười của Việt, gã thanh niên kia trong lòng nảy sinh một cỗ lửa giận ngút trời, chỉ tay nói:

- Tiểu tử, ngươi có biết ta là ai không? Ta là người của Đế đô Thiết gia, Đường ca của ta chính là thiên tài bài danh thứ mười lăm trên Nam Phong bảng, Quỷ Trảo Thiết Hổ. Thế nào, khiếp sợ chưa? Nếu...

- Dừng lại!

Việt giơ tay lên đánh gãy lời của gã thanh niên, mặt tỏ ra vô cùng ngán ngẩm, những kẻ vô dụng thường hay lôi gia đình ra làm bình phong, dù là ở thế giới nào thì cũng tồn tại.

- Ý ngươi là nếu không muốn đắc tội với Đế đô Thiết gia, ta sẽ phải ra tay giết chết tất cả sáu, à không, bảy người các ngươi?

Chậm rãi vừa nói vừa cười, nhưng ánh mắt Việt trở lên rét lạnh, tỏa ra hàn khí xuyên qua không gian xâm nhập vào tận tâm can người đồi diện, khiến tất cả đều phải cảm thấy rùng mình. Con tiểu hồ ly ở gần hắn nhất, hiển nhiên cảm nhận được sát khí rõ ràng nhất, lập tức im thin thít, không còn dám giãy dụa nữa.

- Muốn chết!

Gã thanh niên hét lên một tiếng xua đi cơn lạnh lẽo đang bao phủ tâm thần, muốn xông tới làm thịt tên ngạo mạn trước mắt, thế nhưng vừa định động thân thì đã bị một kẻ đã ôm lấy, dùng sức ghì chặt không cho hắn tiến lên nửa bước. Ngoảnh đầu nhìn sang, hóa ra người ra tay chính là thiếu niên tên Tiểu Sơn.

- Tiểu Sơn, ngươi làm gì vậy? Mau buông ta ra để ta giết tên ngạo mạn này!

- Yên lặng đi!

Tiểu Sơn quát lớn một tiếng khiến gã thanh niên giật mình ngơ ngác, sau đó quay sang Việt ôm quyền nói:

- Bằng hữu, huynh đệ của ta không biết ăn nói, tội thất lễ mong bỏ qua cho! Không làm phiền ngươi nữa! Cáo từ!

Nói xong hắn xoay người kéo đám bạn đi, bất chấp sự giãy dụa của tiểu công chúa. Người thiếu nữ trước khi đi còn cố ngoảnh lại nhìn về phía con tiểu hồ ly đang im thin thít trong tay gã thiếu niên, ánh mắt ngập nước tràn đầy tiếc nuối.

Phản ứng của đối phương khiến Việt cảm thấy bất ngờ, đám người này rõ ràng đều xuất thân quý tộc, mắt đặt cao hơn đầu, lại còn cái cô nàng tiểu công chúa kia, hiển nhiên là người trong Hoàng thất, vậy mà lại nhún nhường trước sự kiêu ngạo của hắn.

Khẽ lắc đầu, hắn cũng không muốn nghĩ nhiều tới những kẻ không liên quan đến mình, ném con hồ ly xuống đất, nói:

- May cho ngươi hôm nay gặp phải bản thiếu gia! Nhìn ngươi không đủ nhét kẽ răng ta, thôi biến đi cho khuất mắt!

Con hồ ly thấy gã nhân loại vừa rồi còn dõng dạc tuyên bố muốn làm thịt mình, vậy mà giờ lại chịu thả đi, không khỏi ngạc nhiên nhìn vài lần. Thấy ánh mắt đầy nhân tính của nó, Việt cười khẩy:

- Tại sao ta không đưa ngươi cho đám người kia? Cuộc sống chim lồng cá chậu, đâu phải thứ mà ngươi mong muốn! Tự do, ta cũng rất thích tự do!

Việt cũng không quan tâm con vật nhỏ có hiểu mình nói gì không, tung chân đá một viên sỏi bay rất xa, rồi thảnh thơi bước đi.

Nhìn theo bóng dáng ung dung của gã nhân loại, con tiểu hồ ly trong đầu chỉ còn vang vọng mấy câu vừa rồi.

Chương 110: Phút cuối

Bình!!!

Một quyền trực diện đập tới, một con dơi hút máu lập tức hóa thành đống thịt nát, thi thể rõ ràng lại lớn bằng một con chó hoang, răng nanh sắc nhọn.

- Mẹ nó, chẳng lẽ ta lại lạc đường?

Đi hai ngày trời vẫn chưa ra khỏi Trấn Yêu Lâm, Việt không khỏi bực dọc lầm bầm mấy câu. Lúc tiến vào thì dễ dàng đến vậy, mà lúc ra tại sao lại quá khó khăn, lẽ nào khả năng tìm đường của mình kém đến vậy?

Bàn tay phải đột nhiên vỗ về phía sau, linh lực màu vàng ly thể ngưng tụ thành một con tiểu ngư vượt muôn trùng sóng dữ ập thẳng tới một đầu cự mãng đang chuẩn bị tiến hành tập kích. Con cự mãng không kịp né tránh, lập tức bị sóng linh lực vặn thành đống thịt nát.

- Yêu thú càng lúc càng yếu ớt, xem cũng gần tới biên giới Trấn Yêu Lâm rồi! Lần này ra ngoài phải đánh một bữa no say rồi ngủ một giấc ba ngày ba đêm cho thỏa nỗi lòng!

Hơn ba tháng tôi luyện không khác nào bị tra tấn dưới địa phủ, quả thực dù là ai cũng cảm thấy nhớ cuộc sống phồn hoa ở thế giới nhân loại. Chỉ cần nghĩ đến viễn cảnh sau khi ra khỏi Trấn Yêu Lâm, cũng khiến Việt khoái chí đến mức không ngừng gia tăng cước lực.

Bóng dáng hắn rất nhanh biến mất sau những tán lá rừng.

.....

Một sơn cốc nhỏ, bên trong có một hang động lớn âm u như quỷ môn, từ miệng hang không ngừng tản ra những làn sương mù nhớt nhát.

Lúc này, ở bên cửa hang tụ tập một đám người, ánh mắt ai cũng trừng lên tràn ngập sợ hãi, bởi vì trước mặt họ là một con bọ cạp cực lớn, khí thế hung hãn có thể hủy diệt cả đám người.

Chỉ riêng đôi càng của nó đã to bằng một người trưởng thành, chiếc đuôi dài đến hơn chục mét, mà từ đó không ngừng tán phát ra yêu khí kịch độc, tràn ngập khắp nơi. Toàn thân được bao bọc bởi một lớp giáp cứng như thép, từ các khe giữa các lớp da không ngừng chảy ra dịch màu xanh lục, tanh tưởi khiếp nhân.

- Tiểu thư, người mau đi, bọn ta ở lại chặn nó!

Thủ lĩnh của đám người là một trung niên hán tử gầy gò, lúc này gương mặt tràn ngập căng thẳng nhìn con yêu hạt, mở miệng nói với một nữ tử xinh đẹp đứng sau lưng.

Nữ tử xinh đẹp mặt tái nhợt, hiển nhiên trong lòng đang rất sợ hãi, nhưng vẫn lắc đầu kiên định:

- Ta làm sao có thể làm như vậy, là ta muốn đến Trấn Yêu Lâm này cơ mà!

Nghe vậy, đứng bên cạnh nàng, một người thanh niên lo lắng nói:

- Tiểu thư, Bích Dịch Hạt là Tứ cấp linh thú, chỉ cần dính phải độc khí trên người nó là sẽ chết ngay lập tức, người ở lại đây chẳng giúp được gì, huồng hồ gia chủ còn đang đợi người mang Bích Hạt Thảo về nữa!

- Tiểu Lục, đừng ở đó mà nói nhảm, mau đưa tiểu thư về nhà!



Thủ lĩnh trung niên mặt ánh lên vẻ quyết liệt, ra lệnh cho người thanh niên.

- Sư phụ, còn ngài thì sao...
Người thanh niên đương nhiên rất muốn đưa người ngọc khỏi nơi nguy hiểm, nhưng hắn không thể nào bỏ lại sư phụ mà đi, nhất thời túng quẫn không biết làm thế nào, vô cùng đau khổ.

Xoẹt!

Đúng lúc này, con Bích Dịch Hạt đột ngột phát động công kích, chiếc đuôi dài hơn chục mét quét tới, lập tức có hai gã hộ vệ dính đòn, chỉ kịp kêu lên một tiếng trước khi chết.

- Súc sinh!

Trung niên gầy gò nổi giận, bảo đao trong tay lập tức bổ tới, đao kình cuồn cuộn như đại hải, những cũng chỉ miễn cường tạo ra một vết trầy trên lớp thiết giáp bao bọc Bích Dịch Hạt.

Một tia máu tươi phun ra vung vãi trên mặt đất, phát ra những tiếng xuy xuy, ngay lập tức, một thứ mùi vô cùng khó ngửi khuếch tán, hai hộ vệ đứng gần độ miệng thổ bọt trắng, ngã lăn xuống đất, khí tức không còn.

- Máu cũng có kịch độc?

Một thân ảnh xuất hiện trên miệng cốc, nhìn thấy cảnh tượng này thì không khỏi kinh ngạc.

Bản thân Việt cũng chỉ biết những chủng loài có trên Địa Bảng Vạn Thú Đồ, còn cấp bậc thấp hơn thì khó mà nắm rõ được, dù sao thì hắn cũng không phải nhà sưu tầm, không cần loài nào cũng phải nắm rõ như lòng bàn tay.

- Dù sao cũng đang tìm đường ra, chi bằng nhờ đến bọn họ!

Chiu!

Cự vĩ chính là vũ khí lợi hại nhất của Bích Dịch Hạt, vừa dài lại linh hoạt, tốc độ nhanh đến nỗi mắt thường không thể nhìn thấy được, lần này liền một lúc quét qua khiến ba gã hộ vệ chỉ kịp giật giật mấy cái rồi chết, sau đó nhắm vào nữ tử xinh đẹp ở giữa trung tâm đoàn người.

- Súc sinh! Cút!Người thanh niên tên là Tiểu Lục lập tức lao ra chắn đứng trước mặt tiểu thư của mình, thanh trường đao vung lên.

Chỉ có điều chênh lệch giữa hai bên là quá lớn, thanh trường đao bị đánh bay lên trời, người thanh niên Tiểu Lục cũng bật sang một bên.

Thật may cho hắn là con Bích Dịch Hạt không thừa thắng truy kích, nhưng may mắn của người này đôi khi lại là chuyện gở với người khác, trong trường hợp này ứng nghiệm với chính vị tiểu thư xinh đẹp kia, Bích Dịch Vĩ rất nhanh đâm tới trước mặt của nàng.

- Tiểu thư!

Vị trung niên gầy gò thấy vậy lập tức chạy lại giúp đỡ, trường đao vừa giơ lên, một khối yêu khí kịch độc đột nhiên phun lên người hắn.

Phanh!

Linh lực hộ thể vặn vẹo kịch liệt, thân thể trung niên bay ngược ra sau, chỉ có thể trơ mắt nhìn cảnh tượng thảm thương xảy đến với vị nữ tử xinh đẹp.

- Không! Tiểu thư!

Đúng vào lúc tình thế nguy cấp, một thanh cự kiếm màu đen không biết từ đâu bay tới cắt ngang độc vĩ, sau đó chưa dừng lại mà tiếp đà bay tới vách núi đá, cắm ngập sâu cả mét, ngay bên cạnh cửa động.

Nữ tử xinh đẹp hoảng hốt lùi lại phía sau, cảm giác như vừa dạo một vòng quanh quỷ môn quan trở về, ánh mắt thẫn thờ nhìn đoạn cự vĩ nằm trên mặt đất, lại quay đầu nhìn về phía cửa động, chỉ thấy cắm ở đó không ngờ lại không phải một thanh cự kiếm, mà là một chiếc lông vũ đen tuyền như ám dạ.

- Tiểu thư, không sao chứ!

Cách đó không xa, trung niên gầy gò miệng ho ra một ngụm máu tươi, lướt về phía nàng.

Nữ tử xinh đẹp ngơ ngác lắc đầu, rồi lên tiếng hỏi trung niên:

- Là ai đã cứu ta?

Nghe thấy vậy, trung niên gầy gò chuyển ánh mắt nhìn lên sơn cốc, những người khác thấy vậy ánh mắt cũng chuyển theo.

Chỉ thấy đang đứng ung dung trên sơn cốc là một thiếu niên chừng mười sáu, gương mặt anh tuấn lạ thường, tuy còn một chút ngây ngô nhưng ánh mắt thì lại toát ra sự từng trải, tạo cho người đối diện một cám giác phức tạp khó tả, không thể nào ngừng xem xét.

Nữ tử xinh đẹp mắt ánh dị sắc, thiếu niên trên sơn cốc tuổi còn trẻ như vậy, không ngờ lại có thể dễ dàng chặt đứt độc vĩ của Bích Dịch Hạt, hơn nữa tỏ ra bình thản như không có chuyện gì, dáng vẻ của thiếu niên lúc này thật sự khiến tim nàng đập thình thịch, dường như bản thân sắp sa vào một con đường không có lối về.

Đảo qua ánh mắt của đám người đang nhìn mình, Việt đương nhiên biết chấn động mà bản thân mang lại phần lớn là do xuất hiện đúng thời điểm. Nếu hắn ra tay sớm hơn, thì không thể nào tạo ra cảm giác vĩ ngạn sừng sững như lúc này.

Đúng là đến sớm không bằng đến đúng lúc, Việt chỉ có thể thở dài cảm thán:

- Anh hùng, luôn xuất hiện phút cuối!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau