ĐẾ HOÀNG TÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Đế hoàng tôn - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Lạc Long

Ngô Vương mở ra đại kỷ nguyên; Đinh Tiên Hoàng nhất thống thiên hạ; Lý Thái Tổ hùng tài đại lược; Trần Hưng Đạo binh pháp vô địch; Trần Nhân Tông anh minh thần võ; Lê Thái Tổ anh hùng cái thế; Nguyễn Ức Trai tài hoa trác tuyệt; Quang Trung Hoàng Đế chấn nhiếp bát phương...

Không có phi thăng khi mở đầu, không có tử vong để trọng sinh, cũng không có phế vật yếu kém, một gã thanh niên Việt Nam cứ bình thường đi theo con đường của các bậc cổ nhân bước lên tinh không vô tận, tiến về một thế giới hỗn loạn đầy đặc sắc, theo đuổi những truyền kỳ bất hủ cùng năm tháng.

Khai sáng thần thoại bất hủ, một chữ "Tôn" hiệu lệnh Hồng Hoang!

Ngạo thị cổ kim tương lai, "Hoàng" Thái Cổ vạn tộc cộng tôn!

Chấn nhiếp chư thiên muôn đời, “Đế” đăng vị uy khắp Thượng cổ!

Cận cổ hiện, thiên địa suy tàn, vạn vật điêu linh, thiên kiêu của mỗi thời đại lần lượt xuất hiện tiến hành những tranh đấu khốc liệt nhất.

Thể chất mạnh nhất, thiên phú tuyệt luân, ngộ tính đáng sợ, tâm cảnh vô địch, cơ duyên nghịch thiên,... Ai có thể cười đến cuối cùng?

Con đường vấn đỉnh, anh kiệt tranh phách

Đại thế hoàng kim, ai nổi ai chìm?

Mặc vạn đạo truy tiên, ta đăng vị Chúa Tể!

“Đế”, “Hoàng” hay “Tôn”?

.....

Thiên Địa Huyền Hoàng, Vũ Trụ Hồng Hoang!

Vũ trụ là bí ẩn lớn nhất thế gian, như thiên Tế Tục Huấn sách Hoài nam Tử đã ghi: “Bốn phương, trên dưới, gọi là Vũ; Từ xưa đến nay, gọi là Trụ”. Như vậy, có thể hiểu một cách đại khái, ‘Vũ’ là khái niệm chỉ không gian; ‘Trụ’ là khái niệm chỉ thời gian.

Không gian tuy có thực, nhưng vô định không thể cầu được. Thời gian tuy liên tục chuyển động, nhưng không biết ngọn nguồn của nó. Có thể hiểu là, vũ trụ bắt nguồn từ đâu, rộng lớn đến mức nào, không ai biết.

Vũ trụ mênh mông, tinh không vô ngần, rất nhiều nhà khoa học đều nhất trí rằng, Địa cầu là nơi duy nhất tồn tại sự sống, Chính phủ các nước cũng rất đồng tình. Còn người dân thì không nghĩ như vậy, đa số tin rằng người ngoài hành tinh đã từng đến Trái đất, họ ẩn giấu xung quanh chúng ta.

Thậm chí những người theo thuyết âm mưu còn đưa ra ý kiến, có thể người ngoài hành tinh đến Trái đất đã bị các siêu cường quốc bắt giữ để tiến hành nghiên cứu trong bí mật. Hoặc táo bạo hơn, sinh vật ngoài Trái đất đang làm việc cho Chính phủ các siêu cường, chính họ là tác nhân thúc đẩy sự bùng nổ hạt nhân trong những thập kỷ qua.

Nhưng suy đoán, cuối cùng cũng chỉ là suy đoán. Sự tò mò, khát khao tìm hiểu vạn vật, khát vọng về nơi ở mới, cảm giác cô độc, lại thêm nguy cơ tận thế do sự suy thoái của Địa cầu,... tất cả thúc đẩy nhân loại lao vào việc tìm kiếm sự sống ở ngoài kia. Con người đã phóng tàu vũ trụ, thám hiểm không ít hành tinh để kiếm tìm sự sống khác, từ những nước đi đầu như Liên Xô, Hoa Kỳ đến những nước chậm hơn như Trung Hoa, Nhật Bổn..., nhưng cho tới nay, câu hỏi trên vẫn chưa có lời đáp. Nhưng không vì vậy mà ngăn cản được khát khao đi tìm sự sống ngoài Trái đất của những quái kiệt của ngành vũ trụ học.

Sự kiện nổi bật nhất trong những năm gần đây, có lẽ chính là việc con tàu “Những chân trời mới” được phóng lên không gian vào năm 2006 với mục tiêu khám phá hành tinh duy nhất chưa được khám phá trong Thái dương hệ-Diêm vương tinh.

Mang hình dáng của một chiếc đàn piano cỡ lớn, mặt trên gắn một chiếc đĩa ghi lại lời hỏi thăm đến vũ trụ bằng các loại ngôn ngữ trên Địa cầu, có lẽ nhiệm vụ của con tàu Những chân trời mới không chỉ đơn giản như vậy, các nhà khoa học còn muốn nhiều hơn.

Chín năm trôi qua, tháng 7 năm 2015, Những chân trời mới đã làm nên lịch sử khi trở thành con tàu đầu tiên của nhân loại thăm dò thành công sao Diêm vương. Từng bức ảnh được gửi về, từng dữ liệu được phân tích, hoàn thiện những suy đoán của các nhà khoa học về hành tinh lùn này.

Chỉ là, trong số những dữ liệu đó, có những hình ảnh khiến các nhà khoa học phải giật mình, rải rác trên màu đen huyền bí của sao Diêm vương là hình ảnh không ràng của những tòa phế tích...

Sau khi hoàn thành sứ mệnh lịch sử, con tàu Những chân trời mới rơi vào trạng thái ngủ đông, tiếp tục thực hiện tham vọng to lớn hơn của Cục Du hành vũ trụ Mỹ, tiến vào vành đai Kha-Y với mục đích thăm dò tấm lá chắn của Thái Dương hệ này.

Hay thậm chí mang khát khao xa vời hơn, tìm kiếm kẻ lang thang bí ẩn nhất của Thái dương hệ đang lẩn khuất đâu đó trong vành đai Kha Y, đại hành tinh được biết đến với tên gọi: Hành tinh thứ chín!

Trong hắc ám và băng lãnh của Vụ trụ, điểm một vài tinh cầu, trông như những viên Kim Cương trong suốt, khảm trên một tấm màn màu đen.

Nhưng chân trời mới tuy rằng đang phi hành cực nhanh, thế nhưng trong u lãnh cùng vô ngần của vũ trụ nó chỉ như những con sâu, con kiến nho nhỏ đang chậm rãi bò trên mặt đất đen tối.

Quá trình ngủ đông kéo dài cũng là lúc các nhà khoa học tích cực vật lộn với đống tín hiệu được gửi về mỗi tuần, từ đó thiết lập nên hành trình du hành tới một số thiên thể trôi nổi trong vành đai Kha Y, hạn chế các rủi ro trong quá trình tiếp cận các thiên thể xuống mức thấp nhất. Thế nhưng, dù thiết lập được lịch trình cẩn thận đến mức nào thì trong tinh không tràn ngập vô vàn hiểm nguy, mọi thứ cũng đều có thể xảy ra. Cũng như phần lớn các tàu thăm dò vũ trụ khác, con tàu Những chân trời mới hoặc đã phát sinh trục trặc, hoặc bị gián đoạn tín hiệu liên lạc vĩnh viễn biến mất trong vũ trụ cô quạnh.

Chỉ là, trước khi mọi liên lạc bị cắt đứt, Những chân trời mới đã kịp gửi về Cục du hành vũ trụ một số liệu thần bí. Sau bao nhiêu khó khăn để phiên dịch, các nhà khoa học cũng thấy được một một hình ảnh không thể tưởng tượng.

Một hành tinh khổng lồ với một màu đen tối tăm vô tận, bằng cảm giác cũng có thể thấy được nó lớn hơn bất kỳ hành tinh nào trong Thái dương hệ, gần như hòa vào sự tối tăm bí ẩn của vành đai Kha Y.

Chỉ là không ai có thể tỏ ra vui mừng, bởi hình ảnh cuối cùng được gửi về, hình ảnh được chụp vô khá rõ nét, chứng tỏ con tàu đã tiếp cận rất gần với Hành tinh đen bí ẩn. Lặng lẽ ở một góc của hành tinh đen khổng lồ, một tòa kiến trúc đơn độc nằm đó.

Không hề hư vô mờ mịt như những kiến trúc chụp được ở Diêm vương tinh, dù đại bộ phận đã bị sụp đổ do sự bào mòn của tuế nguyệt, nhưng vẫn có thể khẳng định đây là kiến trúc do sinh vật tạo nên, thậm chí với những cái đầu toàn sạn của các vị tinh anh giới khoa học, có thể dễ dàng nhận ra lối kiến trúc mang đậm dấu ấn văn hóa Á Đông kia.

Trong số các nhà vũ trụ học, có một người kinh hãi hơn cả, đó là một nhà khoa học gốc Việt.

Ông kinh ngạc, thậm chí thấy sợ hãi, trái tim không ngừng co rút, bởi ông nhận ra phong cách kiến trúc quen thuộc kia, và bốn chữ cổ kia, tuy rất khó đọc, nhưng với một người thích nghiên cứu cổ văn, thì rất nhanh nhận ra, một cái tên không thể quen thuộc hơn với bất kỳ một người Việt nào.

Thần là gì? Là hiện thân của tôn giáo, của thần thoại, của văn hóa mỗi nước, là một thực thể với quyền năng thiên liêng và được cho là trường sinh bất tử.

Đương nhiên, ngày nay khoa học đã hoàn toàn phủ nhận sự tồn tại của Thần, của truyền thuyết, của thần thoại, hay những câu chuyện cổ tích.

Thử hỏi ngày nay, có mấy ai tin tưởng vào sự tồn tại của những câu chuyện cổ tích, những điều ảo diệu vượt qua khỏi quy luật tự nhiên đây?

Cái gọi là người ngoài hành tinh có thể tồn tại đâu đó ở ngoài kia, chứ ‘Thần’ thì không hề tồn tại. Nếu như ‘Thần’ có thể tồn tại trên thế gian, thì cũng chỉ xuất hiện trong sự ký thác mà tâm linh yếu đuối của con người tìm kiếm.

Thế nhưng lúc này đây, quan niệm và niềm tin của nhà vũ trụ học gốc Việt đang bị đả kích kịch liệt, tâm linh ông run rẩy, miệng lầm bẩm vài câu khiến những nhà khoa học khác phải ngoái lại nhìn:

“Dấu son hỏa tự in rồng lượn

Bút thảo đường văn dáng phượng bay”

Bốn chữ cổ được viết trên tấm biển khổng lồ...

...Lạc Long Thủy Phủ!

Chương 2: Thanh niên

Cơn gió nhẹ bất chợt thổi qua, tiếng lá xào xạc bên cửa sổ phá vỡ sự yên tĩnh trong căn phòng.

Gã thanh niên buông cuốn sách xuống bàn, nâng ly cà phê đã nguội lên nhấp một ngụm, thưởng thức thứ vị đắng gây nghiện của loại đồ uống này khôi phục lại trạng thái sau khi dứt suy nghĩ về những điều ghi chép lại trong cuốn Hồng Bàng cổ phong.

"Thời Thượng cổ, Địa cầu từng có người từ thiên ngoại phủ xuống thật ư?"

Nếu suy nghĩ kỹ thì điều này cũng không phải là không thể. Chẳng hạn như Kim Tự Tháp, siêu phẩm kiến trúc cổ đại ở Ai Cập, việc xây dựng như nào với trình độ kỹ thuật thời cổ đại vẫn là câu hỏi khiến giới khoa học đâu đầu cả vài thập kỷ. Vấn đề ở đây là những con tàu thăm dò từng chụp được kiến trúc tương tự trên sao Hỏa.

Liên quan với thời kì trước Hồng Bàng, hay còn được gọi là Thượng cổ, cũng không có tường những ghi chép chính xác tường tận, đối với người thời nay mà nói thì đó là một đoạn cổ sử tràn ngập mơ hồ, khiến người ta phải suy nghĩ rất nhiều.

Gió mát khẽ thổi, vài chiếc lá cây cổ thụ khẽ đung đưa, va chạm vào nhau phát ra âm hưởng “rì rào”, không khí trong lành từ ngoài cửa sổ trước mặt thổi tới.

Hắn rất thích tìm hiểu về những bí tân mà nhân loại chưa thể giải đáp, văn minh thượng cổ, văn minh thiên ngoại, thậm chí là mối liên quan giữa hai nền văn minh này?

Căn cứ theo một số bức bích họa thời cổ đại, vùng đất Bách Việt, là một trong những khu vực từng bị thiên ngoại sinh mệnh xâm lược, dĩ nhiên là ở một niên đại quá mức xa xưa, khi mà các bộ lạc Bách Việt chỉ mới manh nha thành hình.

Vùng đất Bách Việt khi đó trải dài từ phía Nam sông Trường Giang khu vực Động Đình hồ xuống tận Bắc Bộ ngày nay, vô cùng rộng lớn và trù phú, nhưng đã bị sinh mệnh ngoài hành tinh nô dịch kéo dài những hơn ba thế kỷ.

Đương nhiên, có áp bức ắt có đấu tranh, đó là chân lý mà không học Chủ nghĩa Mác-Lênin cũng có thể hiểu rõ. Bị những sinh vật cao cấp đến từ trên trời nô dịch, nhân loại dần dần tụ tập lại, manh nha hình thành các bộ lạc, phát động các cuộc kháng chiến chống lại người ngoài hành tinh.

Cổ nhân thậm chí từng tiếp xúc với vực ngoại chi nhân, những sinh mệnh mà khoa học hiện đại vẫn không ngừng theo đuổi, khao khát được gặp một lần trong nỗi cô độc của Địa cầu?

Đừng nói là hắn, cho dù một người mơ mộng nhất cũng không dám tin tưởng. Chỉ là, nhất nhiều sách cổ phương Đông đều nhắc tới một thời kỳ được gọi là thượng cổ, thời mà khoa học đã chứng minh nhân loại khi đó còn quần cư bộ lạc ăn lông ở lỗ?

Lẽ nào thực sự tồn tại một đoạn cổ sử mà con người không biết đến?

Sau thời khắc suy tư ngắn ngủi, hắn lại tiếp tục đọc sách.

Bất tri bất giác, mặt trời đỏ rực dần dần hạ xuống phía tây, ánh nắng chiều trải rộng, khiến Hồ Tây biến thành một màu đỏ tuyệt đẹp.

- Reeng reeng!!!

Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên.

Gã thanh niên buông sách, không nhấc máy mà chỉ đưa mắt thưởng thức cảnh đẹp xa xa ngoài cửa sổ. Nơi ở của hắn là một căn biệt thự sang trọng nằm trong khu đô thị Hồ Tây City, có thể bao quát toàn bộ khung cảnh lãng mạn của hồ nước nổi tiếng thứ 2 ở Hà Nội.

Có điều ánh mắt của hắn cũng không đọng lại quá lâu, chỉ một chốc lát là con đường quanh Hồ Tây sẽ tập nập đôi lứa, dập dìu tài tử giai nhân, xe cộ như nước áo quần như nêm, thực sự khiến một kẻ cô độc như hắn cảm thấy rất chướng mắt.

Hơn nữa, một lý do quan trọng hơn, đã đến giờ hẹn!

Gió vẫn thổi, tiếng xe cộ ồn ã từ phía Tây Hồ vọng lên...

.....

Mặt trời đỏ rực như một quả cầu lửa đang dần lui xuống sau những tòa nhà cao tầng, khiến cả thành phố chìm trong màu đỏ. Chỉ là, dường như kích thước mặt trời lúc này có vẻ lớn hơn bình thường, khiến không ít người dù đang tất bật trở về nhà cũng phải dừng lại, ngơ ngác nhìn về phía cuối trời. Tất cả đều cảm thấy áp lực không hiểu, dường như quả cầu lửa đỏ rực kia sắp sửa lao xuống tận diệt mọi thứ.

Chiếc Mẹc S600 chậm rãi bò trên trên đường phố đông đúc giờ tan tầm. Qua cửa kính ô tô, gã thanh niên đăm chiêu nhìn lên bầu trời đỏ rực. Cũng như mọi người, hắn cảm thấy một áp lực vô hình nào đó, dường như sắp có một sự kiện khủng khiếp nào đó sắp xảy đến.

Khẽ lắc lắc đầu, gã thanh niên dời ánh mắt, ném hết suy nghĩ qua một bên.

Chiếc ô tô dần tách khỏi làn xe, lao thẳng lên vỉa hè. Cửa xe mở ra, gã thanh niên bước xuống, ngẩng đầu nhìn dòng chữ Đông Đô bằng đèn neon rực rỡ. Một tay bảo vệ trẻ tuổi thấy vậy thì nhanh chóng tiến tới.

- Dạ em chào anh!

- Cất xe cho anh!

Gã thanh niên gật đầu đáp lại, ném chìa khóa xe cho đối phương rồi bước vào trong vũ trường.

Là một trong những vũ trường lớn nhất Hà thành, Tân Đô lúc nào cũng nhộn nhịp tấp nập. Dù màn đêm còn chưa kịp buông xuống nhưng nam thanh nữ tú đã đến rất đông.

Những cô nàng mặc quần trễ cạp và áo hai dây hở hơn nửa vòng một, những chàng choai choai tóc xanh tóc đỏ đủ màu, tất cả đều đang điên cuồng theo từng động tác của DJ. Vũ trường chính là như vậy, bung sõa hết mình, trong đám thanh niên kia có bao nhiêu người đang ngấm thuốc lắc? Không thể biết con số chính xác, nhưng ít nhất cũng hơn nửa.

Gã thanh niên vòng qua sàn nhẩy, tiến về phía khu vực quầy bar. Khi gần đến thì hắn va phải một người, chính xác hơn là đối phương va vào hắn.

Đó là một tên nhóc đang độ tuổi choai choai, mái tóc đỏ rực vô cùng nổi bật, chỉ là thần kinh lúc này có vẻ không được bình thường, rõ ràng va phải người ta mà lại sửng cồ lên muốn chửi bới.

- Thằng chó mù này, mày muốn ch...

Có điều chữ “chết” còn chưa kịp thốt ra, một bàn tay cứng như thép đã mạnh mẽ bóp lấy miệng, mạnh đến nỗi hắn có cảm giác bộ nhai sắp sửa vỡ nát đến nơi. - Này nhóc, muốn gây thì cũng phải nhìn đối tượng nhé!

Một tay bảo an nhanh chóng tiến tới thực hiện nhiệm vụ, gã thanh niên buông miệng tên nhóc ra, ném về phía tay bảo an.

- Giải quyết nốt cho anh!

- Dạ vâng anh cứ để em!

Gã thanh niên hài lòng bước tới quầy bar, để mặc mọi việc cho lực lượng bảo vệ xử lý. Bọn họ luôn có cách giải quyết riêng, từ đúng pháp đến vô pháp tùy theo đối tượng thích hợp.

Nhân viên quầy bar vừa nhìn thấy hắn thì lập tức đi vào bên trong, rất nhanh một cô nàng bước ra, trên tay cầm một ly cocktail đặc biệt cùng với ánh mắt đầy khiêu khích. Gã thanh niên tiếp ly cocktail, dùng ánh mắt đầy trực diện đáp lại đối phương.

Phải nói rằng cô nàng có một vẻ đẹp hoàn hảo, nhan sắc rạng ngời như Vân Nga Thái hậu, sắc vóc đâu thua Linh Từ Quốc Mẫu, khí chất không nhường Ngọc Hân công chúa, thần thái nào kém Nguyên Phi Ỷ Lan.

- Đây là mục tiêu!

Một tờ giấy được tới trước mặt gã thanh niên, trên đó có một tấm ảnh và hồ sơ cá nhân. Chỉ đọc vài dòng, hắn đã phải nhíu mày, dời ánh mắt lên hỏi:

- Này, đừng bảo với anh người thuê là...

Sau khi được xác nhận bằng cái gật đầu của cô nàng, gã thanh niên lập tức đẩy tờ giấy lại, lắc đầu nói:

- Anh từ chối!

- Phía bên kia chịu trả giá gấp ba lần!

- Điên, nhiều tiền mà bị interpol và mật vụ đế quốc truy nã thì anh xin kiếu! Lúc đấy thì lên trời không có chỗ trốn, dưới đất không chốn dung thân!

- Bên kia sẽ giải quyết sạch sẽ vụ này, đảm bảo không liên quan gì đến anh!

Cô nàng dấn tới sát mặt gã thanh niên, thì thầm. Không bỏ lỡ cơ hội, hắn lập tức thơm nhẹ mỹ nhân một cái rồi nói:

- Được rồi, anh đồng ý nhận vụ này!

- Đêm nay mục tiêu sẽ rời Hà Nội, anh cần thực hiện ngay sau khi máy bay cất cánh! Còn việc làm sao lên được máy bay, bên kia sẽ lo liệu!

- Đêm nay ư...

Gã thanh niên nhíu mày, trong lòng bỗng sinh một dự cảm bất thường...

Chương 3: Thiên văn

Mặt trời màu đỏ đã hạ xuống dưới đường chân trời, giống như máu đang nhuộm vào đường chân trời rồi từ từ nhạt dẫn, cả thành phố như là phủ thêm 1 lớp áo dày màu đen, màn đêm bắt đầu hạ xuống.

Những áng mây hồng hiện ra ở cuối con đường, đô thị buổi tối vẫn bừng lên sức sống vô tận, những toà nhà lớn cao chọc trời san sát nối tiếp nhau, như muốn chọc thủng trời.

Nhưng nếu như từ vũ trụ nhìn xuống phía dưới, tất cả những thứ này đều bé nhỏ bé không đáng kể, có chăng cũng chỉ đáng một tấc vuông, tạo thành những điểm sáng với tổ hợp vô cùng vui mắt.

Chỉ là các nhân viên trên Trạm không gian quốc tế lúc này không có chút tâm trạng mà nhìn ngắm địa cầu hay bất kỳ một hành tinh nào khác, bởi họ vừa phát hiện ra một sự kiện trọng đại.

Đã ba năm trôi qua kể từ cái ngày đó, ngày cuối cùng mà họ nhận được tín hiệu được truyền về từ con tàu nọ, một hình ảnh mà khiến cho thế giới quan của họ đều sụp đổ.

Chỉ là vũ trụ tinh không ai có thể tiến đến, thu được một hình ảnh chấn động, thì nhân loại bây giờ cũng bất lực. Họ đưa việc này vào hồ sơ mật, tạm thời đặt dấu phẩy cho sự kết thúc. Tinh không vô tận ngoài kia, vẫn là một bí ẩn kích thích những chiếc đầu toàn sạn.

Một số nhà khoa học bị lại ảnh hưởng quá nặng từ hình ảnh ngày đó, bắt đầu nghiên cứu lại những vấn đề liên quan đến yếu tố duy tâm. Họ dành tâm huyết cho việc suy tính quỹ tích chuyển động của các hành tinh, và họ phát hiện ra rằng, quy luật chuyển động của các hành tinh dường như có một sự liên quan gì đó đến bánh xe vận mệnh.

Một số nhà khoa học liều lĩnh đặt ra giả thiết, khi tám hành tinh trong Thái Dương hệ di chuyển đến vị trí tạo thành một đường thẳng hoàn hảo hướng đến Mặt trời, đó cũng chính là thời khắc đặt dấu chấm hết cho sự tồn tại của nhân loại.

Ai cũng biết rằng mỗi hành tinh đều có quỹ đạo của riêng mình, do đó tỷ lệ để xảy ra sự trùng hợp này là rất nhỏ, tuy nhiên không phải là không có khả năng xảy ra, theo lý thuyết.

Giờ này khắc này, mấy chục phòng điều khiển trên mặt đất đều triệt để tập trung lên bầu trời đen kịt.

Bên trong vũ trụ xa xôi, trong Trạm không gian quốc tế, mấy du hành vũ trụ viên thần sắc nghiêm túc, thần kinh luôn ở vào trạng thái căng thẳng, có thể nói cực độ khẩn trương.

Quỹ tích chuyển động của các hành tinh được gửi về Địa cầu, liên tục có những số liệu được ghi chép, liên tục là những phép tính phức tạp, tất cả đều cố gắng phủ định, nhưng cuối cùng cũng chỉ dẫn đến một kết luận duy nhất, vào ngày mai, siêu Nhật thực sẽ diễn ra.

Có thể khiến các nhà khoa học hoang mang như vậy, hiển nhiên không đơn giản là Mặt trăng che Mặt trời, hay sao Kim che Mặt trời.

Siêu Nhật thực ngày mai, Sao Thủy và sao Kim đồng thời xuất hiện ở trên bán kính nối từ Mặt trời đến Địa cầu, đồng thời, ở phía xa, năm hành tinh còn lại của Thái Dương hệ, cũng sẽ xuất hiện cùng một lúc ở bán kính kéo dài đó. Sự kiện gần như không thể xảy ra, các hành tinh thẳng hàng, vậy mà chuẩn bị xuất hiện.

Không một dự đoán nào được đưa ra trước đó, không một tính toán nào, không một số liệu nào dự đoán được chuyện xảy ra, các hành tinh dường như đã chuyển động lệch khỏi quỹ đạo, vậy nên lúc này đây các nhà khoa học hoàn toàn luống cuống tay chân, không biết phải làm gì.

Đã từng xảy ra hiện tượng 5 hành tinh thẳng hàng, và chỉ dừng lại ở mức độ hiện tượng thiên nhiên kỳ thú kích thích sự tò mò của giới trẻ. Nhưng sự kiện lần này hoàn toàn khác biệt.

Tám hành tinh thẳng hàng, và quan trọng hơn, nằm trên cùng một đường thẳng hoàn hảo hướng đến Mặt Trời

Chưa nói đến vấn đề duy tâm bánh xe vận mệnh, chỉ dùng khoa học để nhìn nhận, hậu quả của siêu Nhật thực ngày mai, sẽ có hai khả năng.

Lạc quan, đương nhiên tốt nhất là dừng lại ở một hiện tượng gây ra sự thích thú cho nhân loại.
Còn tệ hơn, khi các hành tinh nằm thẳng hàng, hoặc ở vị trí gần với một đường thẳng trên bầu trời, hiệu ứng lực hấp dẫn của tất cả các hành tinh này cộng lại sẽ gây ra thảm họa động đất, sóng thần trên Địa cầu.

Ai cũng biết, mặt trời và mặt trăng có lực hấp dẫn đủ lớn và gần tương đương nhau để gây nên thuỷ triều trên trái đất, nhưng đó là bởi mặt trời quá lớn còn mặt trăng quá gần chúng ta. Lực hấp dẫn giảm theo bình phương khoảng cách, các hành tinh lại ở quá xa nên không đủ lớn để gây tác động đáng kể nào lên trái đất.

Thế nhưng khi các hành tinh thẳng hàng, sức hấp dẫn giữa chúng là không thể tính toán, biến số xuất hiện, sự không cân đối diễn ra, dẫn đến mất cân bằng trong vận động địa chất, sẽ dẫn đến những trận siêu động đất, mặt đất nứt vỡ, núi lửa phun trào, hồng thủy diệt thế, trái đất sẽ xảy ra một một cơn đại diệt thế lớn nhất kể từ khi loài khủng long mất tích.

- Tại sao đột ngột như vậy? Không phải chỉ là cùng nằm về một phía sao? Sao đột nhiên lại chuẩn bị thẳng hàng?

- Thứ gì có thể khiến chúng ta không dự đoán được?

Các nhà vũ trụ học cũng không có giải pháp gì, họ cũng không có ý định báo động toàn thế giới.

Việc họ có thể làm lúc này, thật trớ trêu, chỉ là đặt tay lên ngực và cầu thần khấn thần phật...

.....

Ánh trăng dịu nhẹ chiếu xuống căn biệt thự sang trọng.

Nằm trên chiếc ghế tựa bên cạnh hồ bơi sóng gợn xanh biếc, người đàn ông trung niên đặt tay sau gáy, đưa mắt nhìn lên bầu trời cao.

Nhìn ngôi sao đỏ rực cực lớn trên bầu trời, rất nhiều người cho rằng nơi đó đã từng có sinh mệnh ngoài hành tinh sinh sống.
Là một trong những tỷ phú giàu nhất Trung Hoa Dân Quốc, tỷ phú Jack quen biết với những người giỏi nhất trong ngành vũ trụ học, vì thế hiểu biết của ông hơn người bình thường rất nhiều.

Sao Hỏa thực sự xuất hiện những dấu vết lịch sử có thể chứng minh rằng, nơi đó từng có sinh vật sống đặt chân, không phải là những nguyên sinh vật mà có thể là những sinh vật có trí thông minh rất cao, ở một nền văn minh hoàn toàn siêu việt Địa cầu.

Hay ai cũng biết, Thái Dương hệ có 8 hành tinh, và rất nhiều người đều biết, ở đâu đó ở ngoài kia, tồn tại một siêu hành tinh được gọi là hành tinh thứ 9 của Thái Dương hệ, mà các nhà khoa học sẽ phải đợi một thời gian nữa để công nghệ kính thiên văn có thể soi được hành tinh này.

Nhưng việc đó không ngăn được những dự đoán của những chiếc đầu toàn sạn, hành tinh thứ 9 có thể là yếu tố chính tạo nên quỹ tích chuyển động của các hành tinh tỏng Thái Dương hệ.

Kích thước có thể chỉ bằng sao Hỏa, nhưng trọng lượng thì lớn vô vùng, với quỹ đạo rất lớn, hành tinh thứ 9 có thể dễ dàng vặn xoắn các hành tinh ở bên trong.

Đương nhiên những thông tin đó được Cục Du hành các nước liệt vào hàng tuyệt mật, không bao giờ lộ ra ánh sáng.

Đưa mắt nhìn sang những góc khác của bầu trời, đều là những ngôi sao có kích thước lớn tỏa ra ánh sáng chói lọi trên bầu trời đêm.

Theo dự báo của Cục khí tượng thì đêm nay, các hành tinh trong Thái dương hệ sẽ nằm cùng về một phía của Mặt trời, vì vậy các ngôi sao sẽ trở nên cực lớn và rất sáng. Một hiện tượng thiên văn vô cùng hiếm có.

Chỉ là, nhìn những ngôi sao có kích thước chiếm cả một góc trời, ngài Jack không có chút cảm giác thích thú nào, mà chỉ cảm thấy vô cùng nặng nề.

Bầu trời đêm cao vời vợi, lúc này bỗng trở nên rất gần, dường như chỉ một tác động nhỏ cũng khiến nó sụp xuống.

Bằng vào giác quan mấy mươi năm lăn lộn trên thương trường, ngài Jack cảm giác được đêm nay rõ ràng không tầm thường, dường như ngày mai sẽ có chuyện trọng đại xảy ra.

Đưa tay quờ lấy chiếc điện thoại đặt ở bên cạnh, ngài tỷ phú muốn gọi cho người bạn làm ở Cục du hành Vũ trụ, muốn hỏi thăm rốt cuộc có chuyện gì chuẩn bị xảy ra không.

Thế nhưng đáp lại ngài tỷ phú là những tiếng tò tí te, đầu dây bên kia tắt máy, không liên lạc được.

Hơi đăm chiêu, ngài Jack lại lần lượt gọi cho những người quen khác, lần lượt làm việc ở Cục du hành Nga và Trung Hoa, thế nhưng họ cũng đều tắt máy, không thể liên lạc.

Ngài Jack đưa tay lên xoa xoa thái dượng, không thể tiếp tục suy nghĩ bởi gã trợ lý đã tiến đến.

- Ngài Jack, đã đến giờ ra sân bay!

Ngài tỷ phú lúc này mới nhớ ra, sáng mai có buổi ra mắt dự án khu phố Hoa kiều ở Hà Nội, cần ông có mặt.

Uống nốt ly rượu vang, ngài tỷ phú ngồi dậy, chuẩn bị ra sân bay...

Chương 4: Đồ Tể

Hừng đông, ánh nắng len lỏi qua tầng mây chiếu rọi khắp chốn.

Khí trời se se lạnh, gió thoảng khẽ lay động cành cây để lộ những giọt sương mai trong vắt trên lá, phản chiếu ánh rạng đông khiến chúng trông long lanh như những hạt châu.

Trên bầu trời, từng đám mây trắng, xanh với các hình thù kì lạ đang nhè nhẹ trôi, thật nổi bật giữa nền trời ráng đỏ.

Đột nhiên, một chiếc phi cơ bay vọt qua, phá vỡ khung cảnh êm đềm buổi bình minh, để lại một đường mây dài trên không trung.

Đây là một chiếc Boeing Gulfstream G650, một trong những dòng chuyên cơ cá nhân xa xỉ phổ biến nhất trong giới thượng lưu, đến nay mới chỉ có gần 40 chiếc được sản xuất, từ đó có thể thấy giá trị của nó. Hiển nhiên, chủ nhân của nó không thể là người bình thường.

Người đàn ông trung niên tựa lưng vào chiếc ghế da, thu toàn bộ cảnh vật bên ngoài ô cửa sổ máy bay vào đôi kính đen. Là ông trùm bất động sản Hương Cảng, một trong những người giàu có nhất châu Á, việc sưu tập chiếc phi cơ riêng cũng như những người bình thường sở hữu siêu xe vậy.

- Ngài Jack, phía dưới chính là đất Tổ của Việt quốc!

Một người đàn ông mặc áo đen tiến lại gần thông báo. Cùng với những người khác trong khoang, gã là một trong những thành viên trong đội ngũ vệ sĩ của ngài tỷ phú Jack.

- Được rồi!

Tỷ phú Jack xua tay, tiếp tục ngắm nhìn cảnh sắc bên dưới. Chỉ thấy ba con sông hình dáng ngoằn nghèo như ba con rồng hội tụ, tạo thành thế Thủy Viên Thành, một địa thế cực kỳ cao quý, khiến ngài tỷ phú phải chú ý. Thực sự ông không ngờ, đất nước nhỏ bé này lại có địa thế cao quý như vậy.

Nhưng rất nhanh, tỷ phú Jack phải rời mắt khỏi cảnh đẹp, bởi ông nhận ra gã vệ sĩ vẫn đứng đó. Tỷ phú Jack lạnh giọng ra lệnh:

- Còn chưa cút xuống!

Gã vệ sĩ với chiếc kính đen che kín gần nửa khuôn mặt, nhưng vẫn nhận thấy sự lạnh tanh vô cảm của một người vệ sĩ chuyên nghiệp. Có điều vẻ lạnh lùng rất nhanh bị phá vỡ, tỷ phú Jack nhìn thấy khóe miệng gã vệ sĩ khẽ cong lên, khiến ông cảm thấy có chút gì đó sai sai.

- Tôi muốn trò chuyện mấy câu với ngài tỷ phú thôi!

- Trò chuyện với tao? Mày nghĩ mày là ai? Mày muốn bị đuổi việc hả?

- Ôi, ngài làm tôi sợ quá!

Gã vệ sĩ bật cười, rồi gạt chiếc kính đen xuống, một gương mặt trẻ trung hiện ra trong mắt ngài tỷ phú, cực kỳ anh tuấn, hơn bất cứ một diễn viên hay thần tượng nào mà ngài tỷ phú đã từng gặp. Và đương nhiên, thanh niên lạ mặt này, rõ ràng không phải là thành viên vệ sĩ đoàn mà ngài tỷ phú đã thuê.

Nhìn gương mặt trẻ trung anh tuấn đang nở một nụ cười tà mị nơi khóe miệng, tỷ phú Jack bỗng dâng lên một dự cảm xấu.

- Người đâu, mau bắt hắn lại!

Mệnh lệnh đã ban bố, thế nhưng không có người thực thi, cũng không hề có tiếng đáp lời. Tỷ phú Jack thầm kêu bất hảo, hoảng hốt nhìn quanh, thì nhận ra những vệ sĩ của mình vẫn ngồi yên, không hề có phản ứng gì.

- Ngài yên tâm, họ chỉ là ngủ một chút thôi!

Gã thanh niên cười sáng lạn, nhưng nụ cười đó chỉ khiến ngài tỷ phú căng thẳng hơn gấp trăm lần.

Hắn lúc này đã ngồi xuống chiếc ghế ở phía đối diện với tỷ phú Jack, nhìn chai rượu vang trên mặt bàn liền cười hỏi:

- Ngài không phiền chứ?

Lịch sự hỏi là vậy nhưng không chờ ngài Jack trả lời, gã thanh niên tuấn mỹ đã tự rót cho mình một ly rượu và thưởng thức. Nhìn đối phương mất cảnh giác, ngài tỷ phú lập tức muốn tung ra đối sách.

- Không hổ là vang Diamond, quả nhiên rất nặng!

Gã thanh niên xuýt xoa một tiếng rồi mở mắt, cổ quái nhìn ngài tỷ phú: - Này này, nếu ngài định rút thứ gì từ nách ra thì tôi khuyên ngài nên dừng lại!

Ngài tỷ phú Jack khóe miệng giật giật, lập tức buông tha khẩu súng lục nằm trong áo, trầm giọng hỏi:

- Mày là ai?

- À quên giới thiệu! Ngài có thể gọi tôi là Đồ Tể!

- Đồ Tể... Mày chính là Vương bài sát thủ?

- Hắc hắc... Cũng có người gọi tôi như vậy!

Tỷ phú Jack ngơ ngác, hai chữ ‘Đồ tể’, dù ở Trung Hoa dân quốc, cũng khác nào sét đánh ngang tai. Là một tỷ phú, hiển nhiên ngài Jack cũng quan hệ với thế giới ngầm, dù ở Trung Hoa dân quốc, hai chữ ‘Đồ tể’ cũng khác nào sét đánh ngang tai. Đệ nhất sát thủ, được thế giới ngầm Đông Á công nhận, dù là các tổ chức mafia cũng rẩt kiêng kỵ.

- Làm sao mày lên được phi cơ của tao?

- Đến giờ phút này rồi ngài còn hỏi câu đó à?

Gã thanh niên vừa cười cười vừa tháo chiếc cà vạt, nó thực sự khiến hắn khó chịu. Tiếp đó, hắn cũng cởi nốt bộ vest đen. Những thứ đồ lịch sự như vậy hắn không thích nghi, mặc dù chúng khiến hắn trông rất sang chảnh.

- Được rồi, chúng ta tâm sự vài câu nhé! Tôi nói tiếng Trung tạm được, nhưng nếu ngài không hiểu gì thì chúng ta có thể chuyển sang tiếng Anh!

- Mày muốn gì?

- Ngài nghĩ sao khi đi đầu cổ động chính sách đường lưỡi bò vậy?

Tỷ phú Jack lập tức hiểu ra, lạnh lùng nói:

- Mày làm việc cho Chính phủ Việt Nam?

- Cũng không hẳn! Nhưng đúng là lần này tôi được Chính phủ thuê! Jack cười lạnh:

- Nghìn năm chỉ là một quận của Hoa Hạ, đừng nói chỉ là biển Đông, ngay cả Việt Nam, sớm muốn cũng quy thuộc Trung Hoa dân quốc!

- Được rồi đừng ảo tưởng nữa! Tôi không học lịch sử nhưng cũng biết, có lần nào nước ngài thành công xâm lấn Việt Nam? Ngày cả thời Việt cổ, Ân Thương cường đại như vậy, không phải cũng bị Phù Đổng đẩy lui?

- Bất quá là một nhân vật do các ngươi tưởng tượng ra thôi! Nghìn năm Bắc thuộc, đó không phải là sự thật?

- Được rồi được rồi, tôi không phải nhà sử học! Chỉ cần biết chủ quyền dân tộc đã được cả thế giới công nhận! Trung Hoa muốn đi theo con đường của Hitler hay sao?

- Hitler? Tên ngu ngốc đó? Trung Hoa dân quốc sẽ không bao giờ đi vào vết xe đổ của Đức quốc xã! Với sức mạnh quân sự được tích trữ, sự bành trướng về kinh tế, Trung Quốc sớm muộn cũng...

Thấy ngài tỷ phú càng nói càng say mê, Hoang vội vàng ngăn lại:

- Dừng dừng! Tôi không phải là nhà sử học, việc Hitler có ngu ngốc hay không tôi không quan tâm, nhưng ngài muốn so sánh mình với Hitler? Đúng là đem đom đóm lại so với đèn pha sân khấu!

Tỷ phú Jack gương mặt dần vặn vẹo:

- Đúng là lũ man di! Bọn mày tưởng giết ta thì sẽ ngăn chặn được việc mở rộng đường lưỡi bò sao? Nực cười!

Gã thanh niên nâng ly rượu vang Diamond lên, muốn thưởng thức thêm một ngụm, thứ rượu vang khủng như này đâu phải lúc nào cũng được uống, nhưng nghe tỷ phú Jack nói vậy, lập tức mất hứng.

- Này này, ngài làm tôi hơi có chút khó chịu đấy!

- Tên nước Hoa Hạ có một chữ trung, thạm vọng của người Hoa Hạ mày không hiểu được đâu! Lũ man di, tụi mày...

Thanh âm ngừng lại, thay vào đó là tiếng xương gãy vang lên như tiếng pháo trúc, tỷ phú Jack chưa nói hết câu, một bàn tay thô cứng mạnh mẽ bóp lấy miệng, xương hàm gần như vỡ nát.

- Đáng tiếc đáng tiếc, lẽ ra chúng ta có thể vui vẻ tâm sự thêm vài câu!

Hắn nhẹ nhàng buông bàn tay cứng rắn của mình ra khỏi gương mặt của ngài tỷ phú, chậm rãi nói.

Tỷ phú Jack đau đớn bụm miệng, không thốt được ra lời nào, ánh mắt tràn ngập sợ hãi. Thà cứ bị bắn một phát chết luôn, còn hơn đau đớn như vậy.

- Trước mặt một thanh niên Việt Nam đầy nhiệt huyết mà cứ một điều man di hai điều mọi rợ, không biết nên nói ngài ngu xuẩn hay yêu nước quá đây...

Tiếng kêu thảm thiết vang lên, nhưng đột ngột im bặt.

Cửa máy bay được mở ra, một thân ảnh gã thanh niên chao đảo xuất hiện, sau đó dứt khoát nhảy ra khỏi chiếc phi cơ, rất nhanh hóa thành một chấm nhỏ khi nhìn từ trên khoang máy bay xuống.

Tiếng mở dù vang lên, quá trình rơi tự do lập tức bị chững lại, nhìn từ phía dưới chỉ thấy một con sứa cực đại đang chậm rãi hạ xuống.

Phi cơ bay ngang qua bầu trời.

Trong khoang máy bay, tỷ phú Jack ngồi đó, hai mắt mở lớn, đầu bị vặn ngược ra đằng sau.

Toàn bộ cảnh đẹp vùng đồng bằng vẫn còn đó sau cửa sổ, chỉ là, người thưởng ngoạn đã không còn.

Chương 5: Diệt thế?

“Dù ai đi ngược về xuôi

Nhớ ngày giỗ tổ mùng 10 tháng 3.”

Nhắc đến Phú Thọ, mười người thì có tới chín người nghĩ đến ngày giỗ Tổ Hùng vương, bởi đó là ngày hầu như tất cả đều được nghỉ lễ, trừ một số ngành nghề đặc biệt.

Phú Thọ chính là nơi đặt kinh đô đầu tiên của người Việt cổ - Phong Châu, là trung tâm trời đất thời đại Hồng Bàng, đặt nền móng cho sự phát triển rực rỡ của văn minh Đông Sơn và văn hóa Đại Việt sau này.

Người ta nói, Phong Châu hội tụ đủ các tiểu chuẩn của một đế đô muôn đời. Các nhà khảo cổ học cho rằng, dựa trên địa thế cổ, Phong Châu đã từng là một đầu long mạch cực lớn, tập trung tinh hoa trời đất.

Nơi đặt đô là ngã ba Hạc – nơi giao của ba con sông lớn là sông Hồng, sông Đà, sông Lô tạo thành một thế thủy bao ôm lấy thành Phong Châu.

Phía bắc là dãy Tam Đảo bao bọc che chắn như thanh long thủ, phía nam là các dãy núi kế tiếp của Hoàng Liên Sơn vùng Yên Lập, Thanh Sơn – đây là bạch hổ thủ. Trước mặt là vùng đồng bằng rộng lớn kéo dài của vùng tam giác châu thổ sông Hồng, đây là chu tước. Sau lưng nổi lên ngọn núi cao 1281 mét, đó là núi Tản Viên làm Huyền Vũ hộ thiên.

Phía tây bắc là những dãy đồi trùng điệp hình 99 con voi chầu về Nghĩa Lĩnh sơn. ác dòng nước của sông Hồng, sông Đà, sông Lô dẫn mạch chảy vòng từ Tây Bắc xuống Đông Nam rồi vòng lên hướng Đông hợp lưu với sông Lô ở ngã ba Bạch Hạc tạo thế Thủy Viên Thành

Nghĩa Lĩnh Sơn, hay còn được gọi là núi Hùng, chính trung tâm hội tụ trời đất, là nơi đầu Kỳ Lân nhô lên, tạo ra thế “Tứ Tượng quy chân, Hoàng Lân nhập chủ”. Chính nhờ vậy mà Phong Châu trở thành kinh độ Việt cổ suốt hơn 2000 năm, đặt nền móng cho văn hóa rực rỡ muôn đời.

Đương nhiên đó là những kiến thức của các phong thủy sư và các nhà khảo cổ học, thực tế với chiều cao của Nghĩa Lĩnh sơn hiện này, rất khó để liên tưởng đến hai chữ “long mạch” hay “Hoàng Lân”.

Trong khu rừng bao quanh Hùng sơn, làn sương sớm mờ ảo còn chưa kịp tan sau một đêm dài, một chiếc dù lớn mang theo một gã thanh niên chậm rãi hạ xuống, lập tức bị mắc vào tầng tầng ngọn cây.

Gã thanh niên tháo chiếc balo dù, từ trên cây nhảy xuống. Mặc dù độ cao hơn 3 mét nhưng không thể làm khó được một sát thủ chuyên nghiệp.

Hạ thân xuống nền đất ẩm ướt còn nguyên những hạt sương đọng lại trên từng ngọn cỏ, gã thanh niên đưa mắt nhìn rừng cây bạt ngàn.

- Nơi này chính là Tổ Sơn?

Mặc dù sống ở thủ đô, thế nhưng hắn chưa một lần đến đến thăm Tổ Đền một lần.

Cái này cũng không có gì khó hiểu, nhớ ngày xưa lăn lộn kiếm sống qua ngày, làm gì dám nghĩ đến việc đi thăm thú. Sau này bắt đầu có chút cơ ngơi, thì bắt đầu thích tìm hiểu các bí tân thời cổ xưa, khu di tích đền Hùng này mới được dựng lên vài thập kỷ, căn bản là không khơi gợi được hứng thú của hắn.

Hơn nữa, con người ta thường hướng đến những thứ xa vời mà đôi khi bỏ quên những giá trị quan trọng ở cạnh bên. Giá trị của Tổ Đền, nằm ở mặt tinh thần, có điều giá trị tinh thần là một cái gì đó rất mơ hồ, đối với những kẻ sinh ra nơi đầu đường xó chợ, bới rác móc túi để tồn tại, thì cái gọi là giá trị tinh thần, e rằng hoàn toàn là vô giá trị.

Thế nhưng nói gì thì nói, là con rồng cháu tiên, nếu có cơ hội cũng nên đến thăm Tổ Sơn.

Rẽ cây rừng rậm rạp mà đi, chẳng mấy chốc gã thanh niên đã ra đến con đường bậc thang dẫn lên núi.

Hôm nay không phải ngày giỗ Tổ, lúc này lại mới hừng đông, nên cảnh sắc vô cùng vắng vẻ, hoàn toàn không có một bóng người.

Nhìn về phía đại môn sơn đỏ ở trên cao, gã thanh niên lại cất bước leo lên con đường bậc thang.

Đại môn Tổ Đền được xây dựng từ năm Khải Định thứ 2, nổi bật là bức đại tự gồm bốn chữ Hán. Mặc dù không phải là nhà sử học, nhưng gã thanh niên vẫn dễ dàng đọc được.

- ‘Cao sơn cảnh hành’, hay ‘cao sơn cảnh hạnh’ đây?

Cao sơn cảnh hành, có nghĩa là ‘lên núi cao nhìn xa rộng’, còn cách đọc sau, có nghĩa là ‘Đức lớn như núi cao’. Có vẻ như với ý nghĩa của Tổ Đền, “Đức lớn như núi cao” là đúng hơn cả. Gã thanh niên chậm rãi leo từng bậc, không hề vội vã cũng không tỏ ra mệt mỏi, thoải mái thường thức cảnh sắc Tổ Sơn.

.....

Cùng lúc đó, ở các trung tâm nghiên cứu vũ trụ trên thế giới, không khí đang cực độ căng thẳng.

Một đêm dài không ngủ, thế nhưng không có ai tỏ ra mệt mỏi, các nhà khoa học vũ trụ thần sắc nghiêm túc, thần kinh luôn ở vào trạng thái căng thẳng, có thể nói cực độ khẩn trương, từng giây từng phút trôi qua đối với họ lại như cả thế kỷ.

Hơn 7 tỷ người ngoài kia không biết được họ sắp phải đối mặt với điều gì, và ngay cả những cái đầu toàn sạn ở đây cũng chỉ lờ mờ biết được, dù có giỏi đến mấy thì lúc này họ cũng không thể làm gì ngoài việc cầu khẩn.

Bản chất của khoa học, chính là duy vật, chính là vô thần, thế nhưng niềm tin của các nhà vũ trụ học đã bị lung lay từ khoảnh khắc 3 năm trước. Và giờ khắc này, họ nảy sinh mong muốn mãnh liệt, Thần thực sự tồn tại, để cứu lấy thế giới này.

- Quỹ tích Địa cầu đã có dấu hiệu mất cân bằng!

- Chuẩn bị đến rồi!

- Quỹ đạo của các hành tinh chuẩn bị khớp!

.....

Chân núi Tổ Nghĩa Lĩnh, đã xuất hiện bóng dáng du khách, tập trung ở khu vực đường lên.

Lúc này bình mình đã đi qua, đồng hồ đã điểm đến gần 8 giờ sáng, thế nhưng quang cảnh vẫn không mấy trong sáng. Một cảm giác âm u lan tràn, khiến cho tất cả du khách đều cảm thấy nặng nề.

Người đến Tổ sơn lần đầu tiên, có thể sẽ nghĩ đó là cảm giác do ngọn núi khởi nguồn của người Việt cổ mang lại, thế nhưng mấy người hướng dẫn viên thì không cho là như vậy, không ngừng nhìn lên bầu trời.
Mặt đất bỗng truyền đến những rung chuyển, khiến mọi người hoảng sợ.

- Có chuyện gì vậy?

- Động đất!

Rung chuyển càng mạnh, bầu trời âm u bỗng Pl4v chốc tối sầm lại. Bóng tối nhanh chóng lan tràn khắp mọi ngõ ngách.

- Lại gì nữa? Nhật thực? Sao không thấy dự báo?

- Là Nhật thực! Đừng ai nhìn lên trời!

Thế nhưng làm gì có ai còn tâm trí mà nhìn lên, mặt đất ầm ầm rung chuyển, thậm chí xuất hiện những khe lớn. Đất đá tung toé, cát bụi mịt mù.

Tổ sơn đã xảy ra địa chấn, đất đá từ trên đỉnh lăn xuống, phát ra tiếng ù ù, như là thiên quân vạn mã đang lao tới. Không ít người bị đá núi lăn tới, huyết nhục mơ hồ, ngã xuống dưới núi, tiếng sợ hãi kêu gào khóc than kêu lên liên miên.

Bóng tối lại bao trùm, càng làm tăng thêm nỗi sợ hãi trong tâm khảm mỗi người.

Đèn pin điện thoại được bật lên, du khách đại loạn, không ít người trong lúc trốn tránh mà ngã sấp xuống, tạo thành cảnh cực kỳ hỗn loạn, rất nhiều người đầu rơi máu chảy, sợ hãi chạy xuống dưới chân núi.

Trong đầu tất cả đều có suy nghĩ muốn chạy càng xa khu di tích Đền Hùng càng tốt, chỉ là họ không biết được rằng, cả thế giới đều đang trải qua thảm cảnh như vậy.

Trên trạm không gian, từng hình ảnh hiện ra trên màn hình khiến các nhân viên vũ trụ cực độ hoảng sợ.

- Trong lòng Địa cầu đang chuyền đến những chấn động vượt qua 10 độ, thậm chí đang có dấu hiệu tăng lên!

- Một số núi lửa lớn đang chuẩn bị phun trào trở lại.

- Chết tiệt! Vành đai lửa Thái Bình Dương, tất cả các núi lửa đều có dấu hiệu phun trào rồi!

- Vùng Siberia...

- Làm sao?

-...Các vết nứt đang lan tràn, khí Metan chuẩn bị phun trào!

Các nhân viên hoảng hốt đến cực độ, những thảm họa mà chỉ cần một trong số chúng xảy ra, cũng đủ diệt thế, vậy mà lúc này đây, tất cả đều có dấu hiệu đồng loạt xảy ra.

Thời gian cứ như vậy trôi qua trong sự khủng hoảng.

- Địa cầu bình ổn lại rồi!

Không biết ai là người đầu tiên lên tiếng...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau