ĐẾ DIỆT THƯƠNG KHUNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế diệt thương khung - Chương 96 - Chương 100

Chương 96: Cây cầu tạo hóa

Thảm cảnh chết chóc, không một ai có thể thoát khỏi lòng bàn tay của Thanh Lâm, theo lý mà nói, cùng là cảnh giới Cố Nguyên, cho dù đệ tử Yêu tông này đều là kỳ đầu, nhưng do sự khác biệt về số lượng người, cũng không đến nỗi mà thê thảm như thế.

Nhưng thực lực của Thanh Lâm thực sự rất mạnh, khi còn là trung kỳ cảnh giới Cố Nguyên đã có thể quét sạch tất cả những người thuộc cảnh giới Cố Nguyên và nay cậu lại đột phá hậu kỳ Cố Nguyên, không những tu vi gia tăng thêm mà thời gian lấp lánh của ánh sáng màu đỏ trên cơ thể cậu cũng tăng thêm, đã đạt đến chín trăm tức!

Một trăm tức này không những chỉ xê xích về thời gian mà ngay cả độ sức mạnh của cơ thể cũng đã tăng cường lên rất nhiều lần. 

Vả lại, Thanh Lâm chính là Thánh tử của tộc Đế Thần, tộc Đế Thần vốn là chủng tộc mạnh nhất trong tất cả bản đồ nên sự gia tăng sức mạnh của cậu so với sự gia tăng sức mạnh sau khi đột phá của người thường là tuyệt đối không giống nhau!

“Khi còn là trung kỳ, có thể quét sạch Cố Nguyên, có thể đấu một trận với kỳ đầu Linh Đan, lúc này hậu kỳ, cậu càng có thể giế kỳ đầu Linh Đan, có thể thắng trung kỳ Linh Đan, có thể chiến đấu với hậu kỳ Linh Đan!”

Ánh mắt của Thanh Lâm sáng lấp lánh, khóe miệng nở một nụ cười. 

Nhưng đây cũng chỉ là suy đoán của cậu, Thanh Lâm biết rất rõ về thực lực của kỳ đầu Linh Đan, nhưng trung kỳ và hậu kỳ thì phải đấu một trận mới biết được.

Nghĩ ngợi một hồi, Thanh Lâm đột nhiên nhìn về đám người Thiên đạo cung, chắp tay nói: “Tinh thể bầu trời này, Thanh mỗ xin nhận lấy vậy.”

“Tất nhiên, tất nhiên…” 

“Thực lực của Thanh Lâm huynh rất mạnh, chúng tôi sao có thể tranh giành lại được.”

Đám người Thiên đạo cung lập tức chắp tay, sắc mặt cung kính, ánh mắt vô cùng sợ hãi.

Thanh Lâm khẽ gật đầu, rồi quay người bay về phía xa. 

Đệ tử của Thiên đạo cung thấy vậy lập tức thở phào nhẹ nhõm, cảnh tượng lúc nãy bọn họ đều nhìn thấy hết nên trong lòng họ rất sợ Thanh Lâm sẽ giết người diệt khẩu, dĩ nhiên nếu chuyện này mà truyền đến tai của Yêu tông thì Thanh Lâm tuyệt đối sẽ gợi dậy mối thù hận của Yêu tông.

“Những chuyện hôm nay, mấy người các ngươi coi như chưa thấy gì hết, hiểu không?” Sau khi Thanh Lâm rời khỏi, một người trong đám người Thiên đạo cung quát lên.

“Vâng!” Tất cả mọi người lập tức đồng thanh trả lời rồi nhanh chóng rời khỏi nơi này. 

Sau khi bọn họ rời đi không bao lâu, một thân ảnh áo trắng từ phía xa từ từ đi tới, bóng hình cao to, tóc tím ngang vai, đó chính là Thanh Lâm!

“Đám người này cũng biết điều…”

Nói thầm một câu xong, Thanh Lâm mới thật sự rời khỏi nơi này. 

……

Chớp mắt một cái, mười ngày đã qua.

Thánh Dược sơn này thật sự là quá rộng lớn, chỗ này chỉ có một tầng mà thôi mà đã tốn thời gian dài như thế, vả lại, Thanh Lâm cảm nhận được, những nơi mà cậu đi qua, đều không bằng một phần của tầng thứ nhất Thánh Dược sơn. 

Thời gian mười ngày này, Thanh Lâm thu hoạch được không ít linh dược, nhưng đều không phải là quá quý hiếm, đều là linh dược bình thường, chỉ có duy nhất ba cây này là có giá trị một chút.

Nhưng, vì lấy được ba cây linh dược này, Thanh Lâm đã đấu với ba con yêu thú suốt ba ngày, ba con yêu thú đó, đều là hậu kỳ Linh Đan, bị Thanh Lâm giết hết một con, hai con còn lại thì bị trọng thương.

Sau khi giết chết con yêu thú đó, Thanh Lâm lập tức nuốt nó, linh nguyên của hậu kỳ Linh Đan lập tức trở thành tu vi của Thanh Lâm, nâng cấp lần nữa, đạt đến đỉnh cao cảnh giới Cố Nguyên! 
Nếu không phải hai con còn lại cùng ra tay thì Thanh Lâm muốn giết chết bọn họ, cũng không phải là chuyện khó khăn gì.

Lúc này nơi đứng của Thanh Lâm, phía trước là một cái đầm lầy, rộng mênh mông bát ngát, giống như là dòng sông, cũng giống như là biển lớn.

Trong đầm lầy này không có nước, bốc tên lớp lớp sương mù, phía trên đó có một cây cầu hoàn toàn được làm bằng gỗ, giống như là nối liền với phía cuối của đầm lầy vậy. 

Nếu muốn đi tới phía đối diện, con đường duy nhất chính là bước qua cây cầu, bởi vì hai bên của đầm lầy này đều là sườn núi dốc đứng, phía dưới thì tối đen như mực, lâu lâu còn truyền ra tiếng hú.

Và nếu từ trên cây cầu này đi qua thì có thể tiết kiệm được không ít thời gian, nhưng cây cầu này, hoặc có thể nói là đầm lầy này, luôn cho Thanh Lâm một cảm giác bất an.

“Chỗ này rất kỳ lạ, hai bên đều là sườn núi dốc đứng, nhưng ở giữa lại là đầm lầy, đầm lầy này, được hình thành như thế nào thế?” Thanh Lâm nhíu mày lại. 

Cậu không muốn đi qua cây cầu này, nhưng cũng không có lựa chọn nào khác, nếu mà quay về chỗ cũ lần nữa, sẽ tốn nhiều thời gian và có thể sẽ không thu hoạch được gì hết.

“Nếu đã là tầng thứ nhất của Thánh Dược sơn, cây cầu này nhất định cũng đã có người đi qua, chỉ là không biết, sau khi qua cây cầu này, có còn sống sót...”

“Hừ, cây cầu này xuất hiện ở đây, nhất định có ý nghĩa của nó, trước kia không phải là không có người sống sót mà ra khỏi Thánh Dược sơn này sao, vả lại mỗi người bước ra được đều có tạo hóa, cây cầu này tuy nhìn rất nguy hiểm, nhưng càng nguy hiểm thì tạo hoá càng lớn.” 

Suy nghĩ một hồi, ánh mắt của Thanh Lâm lộ rõ vẻ kiên quyết, chân phải bước ra, không chút do dự mà bước lên cây cầu!

“Ầm!”

Trong lúc mà Thanh Lâm bước lên cây cầu, xung quanh lập tức thay đổi, sương mù từ đầm lầy đó bốc lên rồi đột nhiên biến thành màu đen, giống như màn đêm buông xuống. 

Sắc mặt của Thanh Lâm liền thay đổi, trong lúc vô thức liền muốn rút chân về, nhưng cũng vào lúc này, cậu bỗng nhiên phát hiện, sau khi cậu rút chân về, bước chân của cậu, vẫn đang đứng trên cây cầu này!

Hơn nữa, không chỉ là chân phải, cả đôi chân của cậu, bóng hình của cậu, đều hoàn toàn đứng ở trên đó!
Cây cỏ hoa lá của cây cổ thụ phía sau cậu vào lúc này đây cũng đã hoàn toàn biến mất, những nơi mà cậu nhìn thấy không phải là đầm lầy thì là cây cầu này. 

Đây giống như là một loại cưỡng ép, ép Thanh Lâm phải đi về phía trước.

Đôi mắt Thanh Lâm lấp lánh, sắc mặt thận trọng, sau một hồi, mới bước ra một bước.

Không thấy xuất hiện nguy hiểm gì, nhưng trong lòng của Thanh Lâm vẫn luôn bất an, cậu cố đè nén nỗi bất an này xuống, từng bước từng bước đi về phía trước. 

“Ầm!”

Đột nhiên từ phía trước phát ra một tiếng vang lớn, vào khoảnh khắc mà tiếng vang lớn này truyền ra, Thanh Lâm cảm thấy xung quanh giống như một cái thế giới, và thế giới này, cũng sắp bị tiếng vang này làm cho sụp đổ!

Cậu ngước đầu lên nhìn, chỉ thấy trong đầm lầy này, có một bóng hình màu đen khổng lồ đang từ từ nổi lên, bóng hình này rất to lớn, lớn tới nổi không biết dùng từ ngữ nào để diễn tả, nếu không phải bầu trời đã trở nên tối đen thì hoàn toàn là không thể nhìn thấy đầu của nó! 

“Cự Linh chi lộ, tạo hoá chi lộ, ngũ diệt nhi hành!” (1)

Bóng hình này bỗng nhiên mở miệng, nói ra một câu này xong liền không nói một câu nào nữa.

Hai bên lỗ tai của Thanh Lâm ầm ầm vang lên, âm thanh đó giống như tiếng sét, chấn động đến lỗ tai của cậu cũng chảy ra máu tươi, cơ thể mạnh mẽ của cậu đang có cảm giác muốn nổ tung. 

Và cũng vào lúc này, có rất nhiều sương mù màu đen bốc lên, trong ánh mắt của Thanh Lâm, sương mù dày đặc đó nhanh chóng tụ lại, cuối cùng, hình thành một cánh cửa sương mù.

Sau cánh cửa sương mù này, vẫn còn có sương mù màu đen tích tụ lại, từng luồng từng luồng bay về phía bầu trời rồi hình thành năm cửa ải!

Dường như năm cửa ải này, chính là cầu thang để bước lên trời, muốn bước qua cây cầu này là bắt buộc phải đi qua năm cửa ải cánh cửa sương mù này! 

“Vào!”

Sau khi năm cửa ải cánh cửa sương mù hoàn toàn hình thành, bóng hình to lớn đó lại mở miệng nói lần nữa, âm thanh ầm ầm, chỉ xuyên qua đầu óc.

“Ha ha, đây là lần đầu ta thấy cơ thể mạnh như thế, đợi ta nuốt thằng nhóc này xong, nhất định có thể rời khỏi nơi này!” 

Cửa ải sương mù đầu tiên đột nhiên bị xé rách ra, một cái đầu khổng lồ từ bên trong thò ra, trong tiếng cười lớn, một cái móng vuốt to lớn có chiều dài trăm trượng giơ ra, giống như là chịu hết nổi rồi muốn cắn nuốt Thanh Lâm ngay lập tức.

“Quay về!”

Bóng hình to lớn đó hừ lạnh một tiếng, móng vuốt này lập tức nổ ra, chủ nhân của móng vuốt cũng kêu thảm một tiếng rồi nhìn chằm chằm vào bóng hình đó, giống như có thù oán dữ dội, nhưng trong thù oán này cũng kèm theo nỗi sợ hãi. 

“Nếu ngươi không vào đây thì sẽ mãi mãi không ra khỏi không gian Cự Linh này, ta ở đây, chờ ngươi đến!”

***

(1) Con đường Cự Linh, con đường tạo hoá, đi vào sẽ bị năm cánh cửa sương mù giết chết. 

Chương 97: Cửa ải sương mù đầu tiên

Thanh Lâm chau mày lại, nhìn năm cửa ải sương mù đó, không nói một lời nào.

Phía sau cánh cửa sương mù này, bóng hình to lớn đó vẫn còn, giống như đang nhìn từ trên cao xuống, không hề ép bức, uy lực mạnh mẽ từ người bóng đó truyền ra, tuy không có tác dụng với Thanh Lâm, nhưng vẫn khiến cho người ta nghẹt thở.

Một hồi sau, Thanh Lâm ngước đầu nhìn về cánh cửa sương mù, đều là một mảng đen tối, dường như trong bóng tối này có một đôi mắt, đang nhìn chằm chằm vào cậu một cách khao khát. 

Hít một hơi sâu, đôi mắt của Thanh Lâm lộ ra vẻ kiên định, nếu đã không đi ra được và đây lại là cây cầu tạo hóa thì tại sao cậu không thử một phen chứ!

“Ầm!”

Chân phải của cậu trực tiếp bước vào cánh cửa sương mù, không giống như lúc bước lên cây cầu này, và trong lúc chân phải của cậu bước lên, chân trái của cậu cũng bước lên! 

Và cũng vào lúc này, toàn thân Thanh Lâm lấp lánh ánh sáng màu đỏ, bộc phát ra với một tốc độ nhanh nhất mà từ trước tới giờ chưa bộc phát qua!

Trong cánh cửa sương mù này, chính là một không gian khác, xung quanh đều là máu, mặt đất rải đầy xương cốt, máu tươi như dòng sông, tứ chi bị gãy còn sót lại, một không gian đầy mùi máu tanh.

Ở trung tâm của không gian tràn đầy màu máu đỏ này, có một pho tượng khổng lồ, pho tượng này cao trăm trượng, tay cầm kiếm dài, quân lâm thiên hạ. 

Và kế bên pho tượng này, còn có một chiếc đèn dầu như đang thoắt ẩn thoắt hiện, ngọn đèn này trông giống như muốn tắt đi, bởi đã cháy tới sợi bấc đèn cuối cùng.

Tất cả mọi thứ, Thanh Lâm cũng đã nhìn thấy hết, nhưng cậu hoàn toàn không để ý, lúc cậu bước vào nơi này, mượn tốc độ đã sớm bộc phát ra, nhanh chóng bay về phía trước.

Và cũng vào lúc này, bao lấy xung quanh cậu đều là tia sét, tiếng sấm rền và cùng với tia sét màu đỏ. 

Nguyên lực thuộc tính lôi! Thiên kiếp nguyên lực!

Nhưng đây vẫn chưa đủ!

Dường như lúc chân phải Thanh Lâm bước vào cánh cửa sương mù, trong đầu cậu dâng lên rất nhiều cảm giác nguy hiểm, cậu ngưng tụ ra vô số ánh sáng màu đỏ, liên tiếp đánh ra sáu chưởng khắp mọi nơi. 

Đây chính là Phiên Thiên chưởng!

Sáu chưởng này, đã phong ấn hết tất cả vị trí của cậu, sau khi đánh ra sáu chưởng này, cậu lật ngược bàn tay lại, đột nhiên xuất hiện một cây roi dài màu vàng!

Cây roi này chính là cây roi lúc trước Thanh Lâm có từ tay của Lưu Viễn Thông, tuy không biết cây roi này tên gì, nhưng khí tức quỷ dị từ trên đó truyền ra, khiến cho Thanh Lâm luôn cảm thấy, cây roi dài màu vàng này, không phải là vật bình thường! 

Chỉ là trong phút chốc, Thanh Lâm đã gần thi triển hết tất cả công kích mà cậu nắm giữ, nhưng cảm giác nguy hiểm ghê gớm đó vẫn tràn đầy trong đầu cậu, không biến mất đi một chút nào cả.

Tất cả những thứ này, vẫn chưa đủ!

Nhưng khi Thanh Lâm tính kêu gọi Hỏa Diễm Kim Dương Chí Tôn ra thì có một tiếng cười lớn, đột nhiên vang lên. 

“Con kiến thôi mà, đối với bổn tôn mà nói, cho dù ngươi thi triển bao nhiêu đi nữa thì cũng không có tác dụng gì hết!”

Lời nói vừa dứt, không gian xung quanh của Thanh Lâm đột nhiên bị bóp méo lại, loại bóp méo này, không thể nhìn bằng mắt thường được, nhưng đôi mắt của Thanh Lâm co lại, sáu phát Phiên Thiên chưởng mà cậu đánh ra, vào lúc này đây lại đổ nát hết!

Không gian bị bóp méo đó, giống như một bàn tay khổng lồ đang nắm chặt lại và Thanh Lâm chính là con kiến trong bàn tay đó, dường như chỉ cần một chút sức lực là có thể bóp chết cậu. 
“Ngươi là ai?”

Sắc mặt của Thanh Lâm lạnh băng, bàn tay phất một cái, cây roi dài màu vàng đó lập tức bay ra, “phạch” một tiếng đánh vào xung quanh bốn hướng, dưới một đòn roi này, không gian đó liền xuất hiện những gợn sóng.

“Roi Chí Tôn?” 

Kẻ tồn tại trong hư vô đó phát ra tiếng kinh ngạc, tiếp đó lạnh lùng nói: “Cây roi này thực sự rất quỷ dị, chuyên công kích ba hồn bảy vía, nếu người cầm cây roi này là lão già Mãng Vân đó thì bổn tôn nhất định sẽ nhanh chân chạy thoát, nhưng với con kiến như ngươi mà cũng muốn đối kháng với bổn tôn sao?”

“Ầm!”

Vừa nói xong, lực ép đó càng điên cuồng hơn, xung quanh Thanh Lâm lập tức bị thu nhỏ đến nơi không đến một mét. 

Sắc mặt của Thanh Lâm liền thay đổi, liên tục quất roi, nhưng hiệu quả thu lại thực sự rất ít.

Không gian xung quanh thu nhỏ lại, Thanh Lâm cảm nhận được rất rõ ràng, cậu thu lại cây roi dài, cả người phát ra ánh sáng màu đỏ, khi mà nó bộc phát ra, cậu lấy ra một cánh tay khổng lồ bị sương mù màu đen bao bọc lấy.

Chính là Đế Ma chưởng! 

Trong khoảnh khắc mà Đế Ma chưởng xuất hiện, sự bóp méo của không gian đột nhiên dừng lại, một tiếng kinh hô thảm thiết truyền đến tai của Thanh Lâm.

“Thánh Ma!”

“Ầm!” 

Không gian bị bóp méo đó đột nhiên vỡ ra, Thanh Lâm liền mượn lấy cơ hội này, trực tiếp đánh ra Đế Ma chưởng, bỗng nhiên xuất hiện sương mù màu đen bao phủ cả bầu trời, hình thành một bàn tay khổng lồ.

Và Thanh Lâm lại ở trong lòng bàn tay này!
Đế Ma chưởng này, cũng tính là một trong những chiêu bài của Thanh Lâm, nhưng cú đấm này đã khô héo bởi cú đấm này vốn chỉ là do một giọt máu mà ngưng tụ thành, theo tính toán của Thanh Lâm, có thể đánh ra ba cú này, đã là cực hạn rồi. 

Sự sợ hãi của kẻ tồn tại trong hư vô này là điều mà Thanh Lâm không hề nghĩ tới, nhưng cậu suy nghĩ rất nhanh, nếu đối phương vào khoảnh khắc này bởi vì sợ hãi mà chạy trốn, vậy cậu sẽ không bỏ phí đi một chưởng này!

Cậu không do dự nữa, đứng trong bàn tay đó, nhìn xung quanh một cái rồi phóng đi về phía pho tượng đó.

Thanh Lâm tin, cây cầu này, đã gọi là cây cầu của tạo hoá, có thể để cho cậu vào, vậy nơi này, nhất định có cơ hội để cậu sống sót! 

Và cơ hội này, nhất định là pho tượng đó hoặc là đèn dầu.

Bởi vì ngoại trừ pho tượng đó và đèn dầu ra thì chỉ còn lại cậu và kẻ tồn tại trong hư vô đó.

“Hửm?” 

Vào lúc sau khi Thanh Lâm chạy đi, kẻ tồn tại trong hư vô đó lại tiếp tục kinh ngạc mơ hồ, rất nhanh, kinh ngạc mơ hồ này liền trở thành phẫn nộ.

“Ngươi dám chơi ta? Bàn tay này tuy có một chút khí tức của Thánh Ma, nhưng nó hoàn toàn không phải là của Thánh Ma!”

Kẻ tồn tại trong hư không đó nổi trận lôi đình, hắn từng thấy qua Thánh Ma, Ma khí dữ dội đó cùng với sự trấn áp dữ dội, luôn tràn đầy trong đầu của nó, nếu nói kiếp này hắn sợ nhất là cái gì, không cần phải nói, đó tuyệt đối là Thánh Ma! 

Cho nên lúc Đế Ma chưởng xuất hiện nó mới sợ hãi đến thế.

Nhưng lúc này, nó càng nghĩ càng thấy không đúng, trên bàn tay đó, khí tức của Thánh Ma thật sự là rất nhỏ bé, cách một khoảng cách xa, nó thậm chí còn không cảm nhận được, giống như là có người đem khí tức của Thánh Ma đánh vào trong bàn tay này!

Dưới cơn thịnh nộ lúc này, nó không tiếp tục đùa với Thanh Lâm nữa mà trực tiếp xuyên qua không gian, trong lúc đôi mắt của Thanh Lâm co lại, trực tiếp bay thẳng đến phía cậu! 

“Ầm ầm ầm!”

Không gian liên tiếp bị đánh nát, bóng hình khổng lồ đó làm cho Thanh Lâm phải hít sâu một hơi lạnh.

Vật này hoặc nói là cơ thể thật sự của kẻ này, lại là một con bọ cạp khổng lồ! 

Con bọ cạp này toàn thân đều là những cái càng to lớn, mỗi một cái càng đều dài trăm trượng, thân thể khổng lồ đó càng không thể nào diễn tả nổi, thân thể của nó giống như đỉnh đầu của ngọn núi nhỏ vậy, hai con mắt nhìn chằm chằm vào Thanh Lâm, trong lòng nó có phẫn nộ, có tham lam, càng có sát khí.

Và dưới sát khí này, dường như còn che giấu đi một loại… biểu cảm rất khó mà diễn tả.

Thế nhưng, thân hình của nó là lớn nhất, nhưng khi Thanh Lâm nhìn qua, thấy cơ thể nó có chút thoắt ẩn thoắt hiện, giống như là… trong suốt! 

“Hồn vía!”

Thanh Lâm trừng mắt ra, cậu đột nhiên nhớ đến những lời nói lúc trước của con bọ cạp này, cây roi dài màu vàng đó chuyên công kích ba hồn bảy vía!

Tuy nhiên, Thanh Lâm hoàn toàn không có thời gian suy nghĩ, cậu không hiểu con bọ cạp này tại sao lại nói Đế Ma chưởng là Thánh Ma, nhưng cậu biết lúc này đây, cậu cần phải dùng hết sức để chạy đến pho tượng đó cùng với sợi bấc đèn đó, chỉ có như thế thì cậu mới có cơ hội để bảo toàn mạng sống! 

Chương 98: Băng tinh

“Những người đi vào nơi này, từ trước đến nay chưa từng có thể sống sót trở về, ngươi đừng cố chống trả, đợi bổn tôn sau khi cắn nuốt ngươi xong, có thể để lại cho ngươi một chút hồn phách, để kiếp sau ngươi đầu thai lại.”

Âm thanh to lớn vang lên khiến cho lỗ tai của Thanh Lâm chấn động, xung quanh không ngừng xuất hiện những gợn sóng, sau khi lời nói vừa dứt, một cái càng khổng lồ, quét ngang bầu trời, trực tiếp bay về phía của Thanh Lâm.

Sắc mặt của Thanh Lâm biến đổi, con bọ cạp này tuy chỉ là linh hồn tàn dư, nhưng vẫn cực kỳ kinh khủng, lúc còn sống nó nhất định là con yêu thú rất mạnh. 

Khi cái càng này đánh xuống, Thanh Lâm không một chút do dự liền đánh ra Đế Ma chưởng và cũng vào lúc này cậu cũng chẳng thèm nhìn, bàn tay bật về phía sau đánh một cái mạnh, Đế Ma chưởng đó lập tức bao phủ lấy sương mù ở trên trời, đánh về phía càng khổng lồ.

Rầm một tiếng, ngực của Thanh Lâm chấn mạnh, một ngụm máu trực tiếp phun ra, khuôn mặt trắng bệch, bàn tay Đế Ma chưởng hoàn toàn do sương mù hình thành ở phía sau lưng cậu cũng trực tiếp vỡ nát.

Cậu là đỉnh cao cảnh giới Cố Nguyên, thậm chí có thể quét sạch kỳ đầu Linh Đan có thể đánh thắng trung kỳ Linh Đan, có thể chiến một trận với hậu kỳ Linh Đan. 

Nhưng thực lực của con bọ cạp này thực sự là rất mạnh, dưới cú đấm lúc nãy, cái càng khổng lồ đó hoàn toàn không có bị thương một chút gì hết, thậm chí sau khi đánh tan Đế Ma chưởng, thế như phá trúc (*), vẫn đè lên trên Thanh Lâm.

Lúc này, cánh tay lớn khổng lồ đó chỉ còn lại một phần hai, Thanh Lâm trực tiếp thu nó lại, tốc độ không giảm rồi đột nhiên đưa ngón tay ra, ấn một cái nhẹ về phía cái càng khổng lồ đằng sau.

“Thuật định hình.” 

Thuật định hình, có thể làm ngừng cơ thể, có thể làm ngừng lại tinh thần.

Sau khi đạt được thuật định hình, khi sử dụng nó Thanh Lâm chưa từng thất bại qua, nhưng vào khoảng khắc này, sắc mặt cậu đã thay đổi một cách chóng mặt.

Cái càng khổng lồ đó hoàn toàn không có chút dấu hiệu gì ngừng lại, thậm chí sau khi thi triển thuật định hình, Thanh Lâm lại phun ra một ngụm máu lần nữa, bởi cậu bị sự thi triển thất bại này cắn nuốt ngược lại. 

“Dựa vào thực lực của ta, cho dù lúc này đây là cảnh giới Linh Đan cao nhất, cũng có thể ngừng lại một hồi, thậm chí đối với cảnh giới Bổn Thần cũng có tác dụng, vậy thực lực của con bị cạp này, đã vượt qua cảnh giới Bổn Thần rồi.”

Sắc mặt của Thanh Lâm nghiêm trọng, trong lúc chạy, ánh sáng lấp lánh phía sau cậu, như mặt trời màu đỏ, chiếu rọi thiên địa.

Một hư ảnh cao hai trượng từ từ xuất hiện ở phía sau, khuôn mặt giống Thanh Lâm như đút, nhưng thần sắc của hư ảnh này lại cực kỳ bình tĩnh, đứng trên hư không phía sau của Thanh Lâm, nhìn từ trên cao xuống. 

Hư ảnh của Đế Thần.

Đột nhiên, Thanh Lâm quay người lại, nhìn thấy con bọ cạp đó vẫn không chút do dự, rõ ràng là không nhận ra hư ảnh của Đế Thần.

Cậu có chút nghi hoặc, tại sao nó có thể phân biệt ra khí tức của Đế Ma chưởng, vậy sao lại không nhận ra hư ảnh của Đế Thần? 

Nhưng loại nghi hoặc này không có duy trì bao lâu, sau khi hư ảnh của Đế Thần xuất hiện, toàn thân cậu bộc phát ra toàn bộ thực lực, sắc mặt của cậu cũng xuất hiện vẻ mặt dữ tợn, quần áo phồng lên, ánh sáng màu đỏ chiếu rọi khắp nơi.

“Cú nhảy đầu tiên của đế thể, Băng Tinh.”

Giọng nói lạnh lùng của Thanh Lâm từ trong miệng truyền ra, vào khoảng khắc này, không gian xung quanh đều bị vỡ hết, vào lúc này, thời gian giống như đã ngừng lại và không gian trong cửa ải sương mù đầu tiên này, bắt đầu xuất hiện vỡ nứt, tầng tầng đỗ nát. 

“Hửm?”
Con bọ cạp đó phát ra tiếng kinh hô, một cảm giác bất an dâng lên từ trong đáy lòng, nhưng nó cố đè nổi bất an này xuống, lạnh lùng nói: “Giả thần giả quỷ, dựa vào thực lực cảnh giới Cố Nguyên của ngươi thì sao ngươi có thể thoát khỏi lòng bàn tay của bổn tôn được.”

Tuy nói như thế, nhưng cảm giác bất an đó càng ngày càng mãnh liệt, trong lòng nó rất bực bội, ra tay cũng rất hiểm ác, lại là chín cái càng, kèm theo đó là cơ thể khổng lồ không thể tả nổi của nó, bay về phía Thanh Lâm. 

Và cũng vào lúc này, trên cái càng khổng lồ đó, có ánh sáng màu đỏ rực xuất hiện, đây không phải là hỏa diễm, nhưng nhiệt độ nó lại cực kỳ cao, vừa mới xuất hiện, liền khiến không gian xung quanh biến thành hư vô, so với Hỏa Diễm Kim Dương Chí Tôn của Thanh Lâm thì ngọn lửa này mạnh hơn rất nhiều.

Và cũng vào khoảng khắc này, cậu không ngừng bay về phía xa và trong miệng cậu cũng từ từ thốt ra một từ: “Băng.”

"Ầm!" 

Lời vừa dứt, không gian xung quanh hoàn toàn đỗ nát, một luồng lực lượng hoàn toàn không thuộc về không gian này, thậm chí, không thuộc về thế giới này bị rút đi dữ dội từ trong vô số lỗ rách này.

Con bọ cạp lớn đó không cảm nhận được sự tồn tại của loại lực lượng này, nhưng, trong lúc Thanh Lâm thốt ra một chữ đó, nó cảm nhận thấy được, trong hư vô xung quanh giống như đang phát ra một tiếng kêu thảm thiết, một tiếng kêu cực kỳ thảm thiết.

Đó là tiếng kêu thảm thiết của Đông Thắng tinh, là tiếng kêu thảm thiết của tinh hồn, bởi vì lực lượng bị rút ra chính là tinh lực. 

Đông Thắng tinh vốn là tinh cầu phế thải, trong nhiều năm nay, không ngừng hồi phục và hồi nãy tích tụ những tinh lực này là để bảo vệ tinh hồn không bị huỷ diệt.

Nhưng Thanh Lâm chỉ rút có hai lần, liền trực tiếp khiến tất cả tinh lực mà tinh hồn Đông Thắng tinh nắm giữ đã mất đi ba phần mười, đợi sau khi tinh lực toàn bộ biến mất đi, vậy thì tinh hồn Đông Thắng tinh sẽ hoàn toàn bị huỷ diệt, tiếp đó, Đông Thắng tinh sẽ trực tiếp đỗ nát.

Điểm này, Thanh Lâm không biết, nhưng cho dù có biết, cậu cũng không thể màn đến nhiều chuyện như thế, vả lại, chuyện đầu tiên lúc này chính là phải tiêu diệt con bọ cạp trước mắt này. 

Vô số tinh lực từ bốn phương tám hướng bay đến, kèm theo đó là tiếng kêu la tham thiết của tinh hồn, dần dần trên bàn tay phải của Thanh Lâm, hình thành một quả tinh cầu cỡ một cú đấm, ánh sáng vô cùng chói lọi.

Thực lực của Thanh Lâm nâng cao thì những tinh lực mà cậu rút ra dĩ nhiên là càng ngày càng nhiều, lần thứ nhất chỉ rút được một phần mười và lần này, cậu trực tiếp rút được hai phần mười.Tinh lực càng nhiều, uy lực tất nhiên càng tăng lên mạnh mẽ, Thanh Lâm không có một chút do dự gì, trực tiếp đem quả cầu ánh sáng của tinh lực này, ném về phía con bọ cạp khổng lồ. 

Mắt thấy quả cầu ánh sáng đánh tới, trong con mắt của con bọ cạp khổng lồ đó lần đầu tiên xuất hiện kinh sợ.

Loại kinh sợ này, không phải là loại kinh sợ khi nó đối mặt với Đế Ma chưởng mà là bởi vì nó cảm nhận được một sự uy hiếp đến mạng sống của nó nên mới xuất hiện vẻ mặt kinh sợ đó.

“Đây chính là tinh lực trong truyền thuyết? Không thể nào?” 

Con bọ cạp khổng lồ không dám tin, trong mắt chứa đầy sự ngạc nhiên, bóng hình to lớn đó sau khi ngừng một hồi, lập tức dùng tốc độ cha sanh mẹ đẻ mà quay đầu về phía sau chạy đi.

Nhưng tốc độ của quả cầu ánh sáng đó còn nhanh hơn tốc độ chạy trốn của nó hoặc có thể nói, tốc độ này, chỉ thuộc về tốc độ bản thân của tinh lực mà không thuộc về Thanh Lâm.

Cho dù con bọ cạp khổng lồ này chạy nhanh cỡ nào, nhưng vẫn không thoát khỏi sự tấn công của quả cầu ánh sáng. 

"Ầm!"

Tiếng vang kinh thiên động địa truyền đến, lúc mà quả cầu ánh sáng đó vỡ ra, một ánh sáng màu sáng phủ khắp bầu trời, với một tốc độ không thể diễn tả, chỉ trong phút chốc liền bao phủ toàn bộ không gian của cánh cửa sương mù.

Tiếng la thảm thét của con bọ cạp khổng lồ đó truyền ra, mười cái càng lúc trước đánh về phía Thanh Lâm lập tức nát ra, ánh sáng của ngọn lửa mạnh mẽ đó cũng trực tiếp dập tắt đi, nhưng uy lực của quả cầu ánh sáng đó vẫn không hề giảm xuống, quả cầu đó muốn hoàn toàn giết chết nó. 

“Không thể nào.”

Trong giọng nói của con bọ cạp khổng lồ đó kèm theo sự không cam tâm, kèm theo sự kinh hãi, lúc này đây, mạnh sống của nó đang bị uy hiếp mạnh mẽ, nó không một chút do dự, đột nhiên quay người lại, hai cái càng khổng lồ trực tiếp rơi xuống, dưới sự vỡ nát đó mà nó vẫn còn muốn ngăn cản ánh sáng đó giết nó.

Nhưng hành động này không phải là vô dụng, bởi vì tu vi của bọ cạp khổng lồ rất kinh khủng và dưới sự vỡ nát của càng khổng lồ đó, lại có thể trực tiếp diệt đi một nửa ánh sáng chói lọi. 

“Bổn tôn bắt ngươi phải chết.”

Mất thấy còn một chút ánh sáng chưa biến mất, đôi mắt của bọ cạp khổng liền lồ lộ ra vẻ mặt vô cùng phẫn nộ, nó bị nhốt trong này nhiều năm nay nhưng chưa từng có ai có thể làm cho nó bị thương như thế.

Trong lúc la hét, cái đuôi của nó lại rơi xuống lần nữa, lại vỡ nát lần nữa, cuối cùng cũng hoàn toàn huỷ diệt ánh sáng còn sót lại đó. 

Lúc này, toàn thân trên dưới của con bọ cạp khổng lồ này chỉ còn lại một ít cái càng, cái càng khổng lồ mà nó tự hào nhất cũng đã biến mất, cái đuôi cũng không còn, liếc nhìn qua, giống như một con bọ cạp đã chết.

Nhưng cơn thỉnh nộ của nó lại bộc phát ra từ trong cơ thể của nó, cơ thể khổng lồ đó trực tiếp bay lên giết Thanh Lâm.

Con ngươi của Thanh Lâm co giật, trong lòng thầm than, cú nhảy vọt thứ nhất của đế thể là con át chủ bài mạnh nhất của cậu, ngoại trừ Huyễn Lưu Tâm Yểm và Liệp Thần cung, nhưng vẫn không giết chết được con bọ cạp khổng lồ này, trong tình trạng không thi triển Huyễn Lưu Tâm Yểm và Liệp Thần cung, cái duy nhất có thể bảo toàn tính mạng, chính là bấc đèn và pho tượng đó. 

Ngay lúc này, khoảng cách của Thanh Lâm với bấc đèn và pho tượng đó chỉ còn trăm trượng.

Chương 99: Muộn rồi!

Khoảng cách trăm trượng này, nói xa thì không xa, nói gần thì cũng chẳng gần!

Tu vi của hồn phách con bọ cạp khổng lồ đó rất khủng khiếp và lúc này đây lại trong trạng thái thỉnh nộ, dường như cũng không còn bảo toàn thực lực gì nữa, dưới cơn quát lớn, thân thể khổng lồ, trong phút chốc liền vượt qua khoảng cách với Thanh Lâm, đến ngay bên cạnh của Thanh Lâm.

Con ngươi của Thanh Lâm nhanh chóng co lại, nếu không phải ngay lúc đầu con bọ cạp khổng lồ này sơ ý, dưới tình huống không sử dụng Liệp Thần cung hoặc Huyễn Lưu Tâm Yểm, lúc này bản thân cậu đây sớm đã chết xuống hoàng tuyền rồi! 

Mắt thấy con bọ cạp khổng lồ này đã đến, đi theo đó là một luồng uy lực mạnh mẽ, dường như muốn cố ép chết Thanh Lâm, thậm chí, cậu muốn di chuyển cũng trở nên cực kỳ khó khăn hơn.

“Tiểu tử thối, ta muốn ngươi chết, muốn ngươi chết!”

“Bổn tôn tuy bị nhốt ở nơi này, nhưng nhiều năm qua, chưa từng chịu qua sự nhục nhả này, những người bước vào nơi này, có một ai là không phải bị bổn tôn cắt nuốt? Ngươi dám là bổn tôn trọng thương, bổn tôn ở đây lập lời thề độc, nếu không nghiền ngươi ra trăm mảnh thì ta nguyện bị nhốt ở đây vạn vạn năm!” 

Ánh mắt của Thanh Lâm lạnh lùng, đôi mắt lộ ra vẻ kiên quyết.

Sử dụng Liệp Thần cung và Huyễn Lưu Tâm Yểm chỉ là giảm chút tuổi thọ, nhưng nếu mà không sử dụng thì nhất định sẽ chết!

Và cũng vào lúc này, trong đan điền, Đế Linh luôn im lặng đột nhiên ngồi dậy, quát nói: “Không được!” 

Động tác của Thanh Lâm dừng lại, không có nói chuyện, nghiến răng, toàn thân bộc phát ra ánh sáng màu đỏ rồi nhanh chóng chạy về phía pho tượng và bấc đèn đó.

Thấy vậy, trong đôi mắt tràn đầy phẩn nộ của con bọ cạp khổng lồ đó, lại lộ ra một chút kiêng kỵ, kinh sợ, gấp gáp.

Tâm trạng này, lúc nãy Thanh Lâm chạy đến pho tượng và bấc đèn đã xuất hiện qua, chỉ là nó không có biểu hiện ra ngoài, lúc này đây biểu hiện đó của nó không che đậy được nữa bởi vì khoảng cách của Thanh Lâm với pho tượng và bất đèn đó càng ngày càng gần. 

Hai thứ này, chính là nguồn gốc mạng sống của nó và cũng là vật duy nhất có thể khiến nó bị thương của những người bước vào nơi này!

“Thiên Nguyệt Hỏa Xuất, Mệnh Hoả Pháp Tắc!”

Tiếng hét của con bọ cạp khổng lồ vang lên, âm thanh chấn động cả không gian. 

Khi tiếng hét của nó phát ra, toàn bộ không gian đột nhiên biến thành màu đỏ, bao gồm bản thân nó, bao gồm cả Thanh Lâm, bao gồm tất cả cây cối hoa lá, từng viên đá, từng hạt cát ở nơi này!

Duy nhất chỉ có pho tượng cùng với cái đèn dầu lúc nào cũng có thể tắt đi đó là không bị ảnh hưởng gì hết.

Sắc mặt của Thanh Lâm thay đổi, đột nhiên từ trong lòng cậu dâng lên một cảm giác nguy hiểm mạnh mẽ và cũng vào lúc này, trên đầu của cậu, đột nhiên xuất hiện một ngọn lửa! 

Ngọn lửa này không phải là màu đỏ mà là màu vàng, nhưng không phải là Hỏa Diễm Kim Dương Chí Tôn của cậu mà là Mệnh Hỏa pháp tắc của con bọ cạp khổng lồ!

“Mệnh Hỏa pháp tắc của bổn tôn, không ai trong thiên hạ này có thể thoát khỏi, có sự sống là có hỏa!"

“Mệnh Hỏa của ngươi đang nằm trong tay của bổn tôn, bổn tôn mà dập tắt Mệnh Hỏa của ngươi, ngươi nhất định sẽ không thể sống trên thế giới này!” 

Con bọ cạp khổng lồ hừ lạnh, đằng trước cái đầu của nó, lại cũng xuất hiện một tia lửa màu vàng, so với trên đầu của Thanh Lâm là giống như đút.

Tốc độ của nó tuy nhanh hoặc nếu mà không dùng Mệnh Hỏa pháp tắc thì nó cũng có thể hoàn toàn giết chết Thanh Lâm.

Nhưng nó không dám, không dám sơ ý! 

Lần trước cũng vì sơ ý nên mới dẫn đến xuất hiện tình trạng này và khoảng cách bây giờ của Thanh Lâm với đèn dầu và pho tượng đó đã gần trong gan tất, nó không cho phép Thanh Lâm có một tia cơ hội nào để lấy được hai vật này.Một khi lấy được, sự sống của nó sẽ không còn nhiều.

Ngọn lửa màu vàng nổi lơ lửng trước mặt con bọ cạp khổng lồ là ảo ảnh, chứ không phải là lửa thật. 

Con bọ cạp này cực kỳ tự tin, nếu nó không muốn, cho dù là ai cũng đừng hòng nghĩ tới dập tắt ngọn lửa này, bởi vì nó là Mệnh Hỏa, đây là Mệnh Hoả pháp tắc của nó là nó tự tạo ra, ngoại trừ tu vi của đối phượng có đủ thực lực mạnh mẽ áp chế nó lại, nếu không, Mệnh Hoả bị nó điều khiển thì mạng sống của đối phương xác định là nằm trong lòng bàn tay của nó rồi.

Nói chung, nếu nó muốn dập tắt ngọn lửa này thì ai cũng không thể cản nổi!

Khoảng cách tu vi giữa nó với Thanh Lâm thực sự là một trời một vực, đừng nói là nó, nếu có người hiểu được một chút chuyện này, cũng đều biết, Mệnh Hoả của Thanh Lâm bị tắt, đó là chuyện tất nhiên rồi! 

Đồng thời, trong lòng của con bọ cạp khổng lồ này cũng nghĩ như thế, đây không phải là nó sơ xuất mà là nó rất tự tin đối với Mệnh Hoả pháp tắc của bản thân nó.

Nhưng lúc con bọ cạp này muốn dập tắc Mệnh Hoả của Thanh Lâm, nó đột nhiên ngước đầu lên, sắc mặt thay đổi.

Một luồng ma khí dữ dội không biết từ khi nào mà đã bao phủ kín xung quanh, những nơi mà nó nhìn qua, đều đã không nhìn thấy gì hết, thậm chí bóng hình của Thanh Lâm cũng đã biến mất đi, chỉ có thể nhìn thấy mơ hồ, một ngọn lửa màu vàng ẩn ẩn hiện hiện từ từ nổi lên. 

“Giả thần giả quỷ!”

Con bọ cạp khổng lồ hừ mạnh một câu, trông giống như không quan tâm, nhưng trong lòng nó vội vàng vận chuyển thần niệm, lập tức dập tắt đi ngọn lửa ở phía trước nó.

Bởi vì trước đó, nó cũng từng nói qua câu nói này, nhưng kết quả là Thanh Lâm đã làm nó bị thương đến cỡ này thì sao nó còn dám sơ xuất nữa chứ. 

“Hửm?”

Nhưng vào lúc này, sắc mặt của con bọ cạp khổng lồ đó lại thay đổi lần nữa, trong đôi mắt của nó, tràn đầy sự kinh hãi và khó tin.

Nó phát hiện, ngọn lửa trước mặt nó, đã không chịu sự khống chế của nó nữa rồi! Lúc này đây, ngọn lửa này đã không còn một màu vàng đơn giản nữa mà là bị nhiều sương mù màu đen thâm nhập vào trong, biến thành màu đen vàng.

Bọ cạp khổng lồ đó có thể cảm nhận được một chút, trong ngọn lửa này, chứa đầy một khí tức huỷ diệt kinh khủng, một khi dập tắt, uy lực được bộc pháp ra và sức mạnh đó nó tuyệt đối là không thể chịu đựng được!

Bởi vì ngọn lửa này vốn là Mệnh Hoả, ngọn lửa này nó không những gắn kết với Mệnh Hoả của Thanh Lâm mà ngọn lửa này còn gắn liền với Mệnh Hoả của nó! 

Thậm chí nó có một loại cảm giác, một khi ánh sáng màu vàng này bị sương mù màu đen ăn mòn thì Mệnh Hoả của Thanh Lâm sẽ liền bị loại trừ ra toàn bộ, còn lại, chỉ có Mệnh Hoả của nó.

Và cũng nói, Thanh Lâm, đang mượn sương mù màu đen này, đoạt lấy Mệnh Hoả pháp tắc của nó!

“Không thể như thế được!” 

Sắc mặt con bọ cạp khổng lồ thay đổi, trong đầu vang lên ầm ầm, giống như bị sét đánh trúng.

Nó từ khi bắt đầu tu luyện cho đến tạo ra Mệnh Hoả pháp tắc, cho đến hôm nay, sống cũng đã gần vạn năm, có thấy qua cảnh tượng kinh hãi như thế này đâu chứ?

Quả nhiên, công pháp tu luyện của tất cả mọi người không giống nhau, có loại có thể trực tiếp cắn nuốt pháp tắc của đối phương, điểm này, không có gì là lạ cả. 

Nhưng những pháp tắc có thể bị cắn nuốt, cũng đều là những pháp tắc bình thường, ví dụ ngũ hành pháp tắc.

Và Mệnh Hoả pháp tắc của nó là tự nó tạo ra đó! Và, nếu dựa vào cấp độ mà nói, tuyệt đối có thể đưa vào cái loại hiếm thấy khó gặp, trên một gốc độ nào đó mà nói, nó còn mạnh hơn Thời Quang pháp tắc!

Nó từng gặp qua đại năng, gặp qua Chí Tôn, nhưng từ trước đến giờ chưa có ai muốn đoạt lấy pháp tắc của nó qua, bởi vì đây là chuyện không thể nào, bởi vì pháp tắc mà nó tự tạo ra, trên cơ thể nó đã có pháp tắc chi hồn! 

Nhưng hôm nay…

Mắt thấy sương mù màu đen càng ngày càng nhiều, mà bọ cạp khổng lồ đó lại không có năng lực ngăn cản, thậm chí nó cảm thấy, pháp tắc chi hồn đó cũng đang nhanh chóng yếu đi, giống như hoàn toàn không có sức phản kháng vậy, chỉ còn kinh sợ và sợ hãi.

“Dừng tay!” 

Con bọ cạp khổng lồ ngước lên trời nhìn, đảo xung quanh một cái, cuối cùng phát hiện ra ngọn lửa sắp biến thành màu đen đó.

“Bổn tôn tha cho ngươi đi, không lấy mạng của ngươi, sẽ không gây ra tổn thương gì cho ngươi nữa.”

“Đồ vật của cửa ải sương mù đầu tiên này, ngươi có thể toàn bộ lấy đi, cái cửa ải sương mù thứ hai đó, ta cũng sẽ mở giúp ngươi.” 

Con bọ cạp khổng lồ sợ hãi, sợ hãi Thanh Lâm thật sự sẽ đoạt lấy đi Mệnh Hoả pháp tắc của nó và chuyện này so với việc giết nó càng đau khổ hơn!

Âm thanh của nó rung rẩy, đợi được một hồi, thấy Thanh Lâm vẫn im lặng, đang muốn mở miệng ra nói, nhưng vào lúc này đây, đột nhiên sương mù đó thu vào lại, ngoại trừ dư ra một chút để tiếp tục thâm nhập vào ngọn lửa đó, còn lại, đều đang hội tụ cùng một chỗ, trong phút chốc, liền hình thành một cây đao ánh sáng khổng lồ dài gần trăm trượng!

Và cũng lúc này, giọng nói lạnh lùng của Thanh Lâm truyền vào trong tai của bọ cạp khổng lồ. 

“Muộn rồi!”

Chương 100: Được thưởng hai lần

“Bùm!”

Sương mù đen ngập trời, ánh sáng của thanh đao vạn trượng kia phong tỏa chân trời, bao vây tám phương, tới nỗi trong tầm mắt không hề có gì khác nữa!

Tiếng nổ mạnh kinh thiên động địa, đôi mắt của linh hồn con bò cạp khổng lồ hoảng sợ, thân thể run rẩy, giọng Thanh Lâm quát lạnh, giống như là đặt một tảng đá lớn vào trong lòng nó, hủy diệt tinh thần nó! Cũng vào giờ phút này, Mệnh Hỏa pháp tắc của linh hồn con bò cạp khổng lồ kia hoàn toàn bị ăn mòn, màn sương dày bao quanh Mệnh Hỏa lập tức nhập vào trong ánh sáng của thanh đao, thanh đao lập tức phát ra thứ ánh sáng cực kỳ chói mắt, đen đỏ giao thoa, khiếp người đến đỉnh điểm. 

“Đây rốt cuộc là thứ gì chứ, sao lại có uy lực đến như vậy!”

Sát ý trong lòng bò cạp khổng lồ hoàn toàn biến mất, nó muốn né tránh nhưng ánh sáng của thanh đao áp đảo trời đất đập vào mắt nó thì làm sao nó có thể thoát được.

“Đao này tiêu tốn hết ba mươi năm thọ nguyên của Thanh mỗ, không giết được ngươi thì làm sao xứng đáng với uy lực của Huyễn Lưu Tâm Yểm!” 

Thanh Lâm hừ lạnh, khuôn mặt cậu tái nhợt, thân thể trở nên gầy gò đi không ít, tựa như ánh sáng của thanh đao kia đã hấp thụ rất nhiều huyết nhục của cậu, thoạt nhìn chỉ còn xương bọc da, giống như già đi thêm mấy chục năm.

Ngoại hình của cậu cũng không thay đổi, nhưng ba mươi năm thọ nguyên cứ thế mất đi lại làm cho cậu lộ ra chút tiều tụy, giống như vượt qua ba mươi năm, như là tuổi đã đạt tới năm mươi mốt.

“Tha cho ta một lần đi, sau này nếu như ngươi lại đến đây, ta sẽ lập tức để cho ngươi đi mà!” Con bò cạp khổng lồ ngẩng đầu, trong con ngươi chỉ có vỏn vẹn hy vọng. 

Nhưng mà hy vọng này lại chỉ là hy vọng xa vời.

Thần sắc Thanh Lâm lạnh như băng, cũng không mở miệng, nhưng sát ý kinh thiên trong mắt cậu lại làm cho hy vọng trong mắt con bò cạp khổng lồ đều biến thành tuyệt vọng.

“Bùm!” 

Một đao chém xuống xé rách trời đất!

Một đao kia, ngưng tụ toàn bộ sức mạnh cảnh giới Cố Nguyên của Thanh Lâm!

Một đao kia, ngưng tụ cả ba mươi năm thọ nguyên của Thanh Lâm! 

Một đao kia, nhìn như là một thoáng qua kinh hồn nhưng lại hủy trời diệt đất!

Ánh sáng vạn trượng của thanh đao không ngừng to lên trong linh hồn của con bò cạp khổng lồ, con ngươi của nó đột nhiên co lại, dường như ý lạnh bị đè nén rất nhiều năm từ trong lòng nó đột nhiên bay ra.

“Không!” 

Bò cạp khổng lồ gào thét, đồng thời toàn thân phát ra ánh lửa đỏ kinh người, đó là toàn bộ Mệnh Hỏa pháp tắc của nó!

Mệnh Hỏa pháp tắc này giống như bản chất của nó, nhanh chóng bao quanh bốn phía, một lớp lại một lớp, giống như chỉ có như thế, mới có thể giảm bớt thương tổn cho nó.

“Rầm rầm rầm!” 

Lưỡi đao rơi xuống, dễ như trở bàn tay!

Trong ánh mắt tuyệt vọng của con bò cạp khổng lồ kia, cậu nhanh chóng diệt Mệnh Hỏa pháp tắc đó, giống như một tờ giấy không hề có khả năng chống trả! Ánh mắt nó trợn to, không thể nào nghĩ thông được, bản thân mình từng là cảnh giới Thánh Vực, hơn nữa còn là đỉnh cao, dù thời khắc này chỉ còn có linh hồn, nhưng uy lực vẫn còn, pháp tắc vẫn còn!

Nếu như nói về sức mạnh, những người vô đây bị mình ăn thịt đều có thể liều mạng với cảnh giới Bổn Thần, thậm chí, đánh thắng cảnh giới Bổn Thần!    
Một cái là cảnh giới Bổn Thần, một cái là cảnh giới Cố Nguyên, sự chênh lệch này không thể dùng từ để hình dung được, huống hồ chi là cảnh giới Bổn Thần này còn là cảnh giới Bổn Thần nắm giữ Mệnh Hỏa pháp tắc!   

Với một cảnh giới Bổn Thần như vậy thế mà lại không thể phản kháng lại đòn đánh của một tên cảnh giới Cố Nguyên!

“Bùm!” 

Toàn bộ linh hồn của con bò cạp khổng lồ đã bị tiêu diệt, trước khi nó chết vẫn chỉ có duy nhất một suy nghĩ trong đầu nó là không thể tin được.

Sau khi linh hồn của con bò cạp khổng lồ kia chết đi, rốt cuộc Thanh Lâm đã không kiên trì nổi, thần sắc tái nhợt một mảnh, liền phun một ngụm máu tươi.

Giờ phút này cậu muốn hôn mê luôn, nhưng cậu không thể không chịu đựng trước lời nói của Đế Linh. 

“Mặc dù linh hồn của con bò cạp khổng lồ kia đã chết, nhưng chưa tiêu tán hoàn toàn, nuốt nó đi, nắm giữ Mệnh Hỏa pháp tắc!”

Mí mắt Thanh Lâm nhướng lên, cậu không muốn cử động chút nào, tuy nhiên vẫn cắn răng, cưỡng ép vận chuyển Đại Đế lục.

Cậu vận chuyển Đại Đế lục, ở xa xa một mảnh vỡ linh hồn mắt thường không nhìn thấy được nhanh chóng vọt tới chỗ cậu, tất cả đều nhập vào trong cơ thể của cậu. 

Sau khi những mảnh vỡ này nhập vào cơ thể cậu, sức mạnh linh hồn của Thanh Lâm tăng lên với một tốc độ đáng sợ.

Sự tăng trưởng này dường như làm cho thân thể của cậu có thêm một chút năng lượng, Đại Đế lục vận chuyển cũng càng lúc càng nhanh.

“Linh hồn tăng lên, hình như cũng gia tăng thọ nguyên...” 

Trong lòng Thanh Lâm đột ngột xuất hiện loại ý nghĩ này, mặc dù không biết thật giả, nhưng cảm giác cực kỳ mãnh liệt.

“Hoàn toàn chính xác.”
Trong đan điền, Đế Linh nhếch miệng cười cười, nói: “Hấp thụ linh hồn có thể gia tăng thọ nguyên, nhưng hấp thụ linh hồn rồi còn có thể đem nó dung nhập vào linh hồn công pháp của mình, thật sự là quá ít, đừng nói ở đây, cho dù là nhìn lên bầu trời, nhìn tất cả bản đồ cũng như lông phượng sừng lân, cực kì hiếm thấy.” 

“Trùng hợp, Đại Đế lục chính là?” Thanh Lâm nhếch khóe miệng.

“Đó là tự nhiên.”

Đế Linh lộ ra thần sắc kiêu căng: “Hừ, ta đường đường là pháp trấn tộc của tộc đứng đầu trong thập đại thần tộc trong bảy cấp bản đồ, đừng nói là là linh hồn con người, ngay cả Tinh Hồn ta cũng có thể hấp thụ được!” 

Nghe vậy, Thanh Lâm cười khổ. Đại Đế lục đúng là hoàn toàn có thể hấp thụ linh hồn, có khả năng đủ linh hồn xuất thể, ít ra cũng là cao thủ của cảnh giới Thánh Vực, với thực lực bây giờ của bản thân, muốn nuốt được loại linh hồn đó, hoàn toàn giống như là mơ mộng hão huyền.

Huyễn Lưu Tâm Yểm cùng Liệp Thần cung có thể cứu mạng, nhưng muốn dùng cái này để đổi một cơ hội may mắn quả thực phải trả một cái giá thật sự quá lớn.

…… 

Linh hồn con bò cạp khổng lồ đó tuy đã bị diệt nhưng dù sao cũng đã từng là đỉnh cao cảnh giới Thánh Vực, dù chỉ là mảnh vỡ, dù là Thanh Lâm dùng Đại Đế lục hấp thụ cũng phải hấp thụ hết một canh giờ.

Trong một canh giờ này, sắc mặt của Thanh Lâm cũng đã bắt đầu hồng hào trở lại... toàn thân huyết nhục cũng tăng trưởng rất nhanh.

Đương nhiên chỉ có một mảnh vỡ linh hồn, muốn đền bù trở lại cậu ba mươi năm thọ nguyên thì không có khả năng. Nhưng mà dựa theo cảm giác của Thanh Lâm, ít nhất cũng được mười lăm năm. 

Tuy nói chỉ có mười lăm năm, nhưng Thanh Lâm vẫn cực kỳ hưng phấn!

Thực sự không phải là bởi vì mười lăm năm thọ nguyên này mà hưng phấn mà là vì trong cơ thể cậu nhóm lên một tia lửa nho nhỏ nên hưng phấn!

Mệnh Hỏa pháp tắc! 

So sánh với những cao thủ kia thì tuy linh hồn khổng lồ này tuy chỉ có thực lực cảnh giới Thánh Vực, nhưng thứ mà nó nắm giữ lại là Mệnh Hỏa pháp tắc, nếu bàn về cấp bậc pháp tắc, Mệnh Hỏa pháp tắc này từ trên phương diện nào mà nói thì vượt cả Thời Quang pháp tắc siêu việt, đạt tới trình độ hiếm thấy kinh khủng!

Nếu cho con bò cạp khổng lồ này thêm thời gian, có thể tiếp tục kéo dài thời gian tu luyện thì chỉ dựa vào Mệnh Hỏa pháp tắc này cũng đủ để khiến cho cậu tăng đến cao thủ đỉnh cao!

“Cây cầu của tạo hóa... Tiêu hao mười lăm năm thọ nguyên, đạt được Mệnh Hỏa pháp tác, cũng được tính là tạo hóa!” 

Hít một hơi sâu, Đại Đế lục ngừng vận chuyển, Thanh Lâm đứng dậy, suy nghĩ một lát, đi về hướng chiếc nến tàn và pho tượng.

Mới bước vào đây Thanh Lâm đã bắt đầu chú ý đến hai vật phẩm này, nhất là vào lúc cậu tới gần thì ánh mắt của bò cạp khổng lồ thay đổi, càng làm cho cậu chắc chắn rằng chúng là những đồ vật phi thường.

“Bùm!” 

Cũng vào thời khắc này, một tiếng vang thật lớn ầm ầm phát ra, thần sắc Thanh Lâm thay đổi, ngẩng đầu nhìn lên chỉ thấy bóng hình cực lớn không thể nhìn thấy đỉnh kia lần nữa xuất hiện!

“Dùng lực của bản thân vượt qua cửa sương mù, được thưởng một lần công kích cảnh giới Khai Thiên, thưởng một lần linh hồn bất tử của Đại Địa Chí Tôn.”

Tiếng ong ong phát ra, giống như các vị thần rung trời hủy đất. 

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau