ĐẾ DIỆT THƯƠNG KHUNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế diệt thương khung - Chương 91 - Chương 95

Chương 91: Thủ lĩnh? thanh mỗ không làm!

“Thanh Lâm?”

Phương vừa dứt lời không bao lâu, vô số ánh mắt đột nhiên nhìn chằm chằm vào Thanh Lâm.

“À à, Vy Nhi đã sớm đoán ra, Thanh Lâm sư đệ là người tài hiếm có, vị trí thủ lĩnh này, chỉ có thể thuộc về sư đệ.” Tình Vy thượng quan giống như sớm đã đoán được, nhếch mép một cái rồi cười nói. 

Yêu tông Yêu Thiên kia và Thiên Đạo cung Nhất Đạo Tử cùng lúc ngẩng đầu lên nhìn Thanh Lâm, có điều chỉ nhìn một lúc rồi thu lại ánh nhìn, giống như vốn dĩ không hề để tâm đến, ngược lại chăm chú quan sát đối phương từ trên xuống dưới, dường như đã quen biết từ sớm.

Còn Mộng Tịch của Tiên Đạo Đình kia chưa từng có cử động, thậm chí lúc gió thổi đến, lớp khăn che mặt kia cũng không hề phấp phới, nếu không phải do khí chất bất phàm phát ra, gần như giống tượng đá vậy.

Người của tứ tông khác, không có suy nghĩ gì nhiều, chỉ là tò mò, tò mò người nào có đẳng cấp ra sao trong Thiên Bình tông, có thể so sánh với tứ tôn lớn mạnh kia. 

Còn đệ tử của Thiên Bình tông, sau khi Phương Tú Lâm mở miệng nói thì liền chau mày lại, có người không kìm nổi sự đố kỵ và tức giận, thẳng thắn mở lời nói.

“Ta không phục!”

“Tại sao phải để Thanh Lâm làm thủ lĩnh?” 

Người đang nói kia, đứng gần Phương Tú Lâm nhất, cũng có thể nhìn ra địa vị của hắn trong vô số đệ tử kia, tên là ‘Tông Nguyên’.

“Tại sao không thể?” Phương Tú Lâm hỏi lại.

“Thứ nhất, Thanh Lâm vào tông môn chưa được một năm, nếu nói về vai vế, trong những sư huynh sư đệ ở đây, người nào không bằng hắn? Thứ hai, trong Thánh dược sơn kia, nguy cơ chết chóc vô cùng lớn, không chỉ đơn thuần dựa vào Đan đạo thiên phú, mà còn phải xem thực lực Võ đạo, đệ tử cũng là vì muốn tốt cho Thanh Lâm, nếu gặp phải nguy cơ, với tu vi trung kỳ của cảnh giới Cố Nguyên như hắn... Thứ ba, đệ tử tự cảm thấy Đan đạo thiên phú của mình mạnh hơn Thanh Lâm rất nhiều, để hắn làm thủ lĩnh, trong lòng con không phục!” Lời nói của Tông Nguyên vang dội, có không ít các đệ tử xung quanh gật đầu tán thành, nhìn vào trong ánh mắt của Thanh Lâm tràn đầy ác cảm. 

Trong lòng bọn họ, Phương Tú Lâm và Thanh Lâm không biết có quan hệ gì, trước đó Thanh Lâm thay mặt Thiên Bình tông hỏi thăm, đã làm khơi dậy sự đố kỵ của bọn họ, lúc này lại để Thanh Lâm làm thủ lĩnh, sao bọn họ có thể tâm phục được?

Từ góc độ của bọn họ để xem, Thanh Lâm chỉ là nhờ vào mối quan hệ với Phương Tú Lâm mà thôi!

Tuy nhiên, Phương Tú Lâm tuy được phong là Đan sư đẳng cấp màu đỏ nhị đẳng, nhưng trong tông môn cũng có quy tắc, bọn họ không đắc tội Phương Tú Lâm, chỉ nói đến Thanh Lâm, cho dù Phương Tú Lâm không thân cũng không thể nói được gì. 

Lời nói của Tông Nguyên, khiến không ít người trong Thiên Bình tông cảm thấy ngượng, dù sao thì tứ tông khác đều có thiên tài tuyệt thế, vốn dĩ không cần tranh giành, nhìn lại phía Thiên Bình tông này thì có hơi mất mặt.

Đệ tử của tứ tông đó trong lúc Tông Nguyên mở lời thì cũng đều nhìn chằm chằm vào đó, trong ánh mắt đó ẩn chứa sự chế nhạo một cách rõ ràng.

“Các ngươi cảm thấy như thế nào?” Phương Tú Lâm nhìn những đệ tử khác. 

“Đệ tử cảm thấy Tông Nguyên sư huynh nói không sai, Thanh Lâm bất kể là từ vai vế hoặc là Đan đạo thiên phú thì cũng đều tệ hơn vài phần, để hắn làm thủ lĩnh, thật sự không thỏa đáng.”

“Trong Thánh dược sơn kia có rất nhiều nguy cơ, tu vi của Thanh Lâm sư đệ còn kém, không thích hợp làm thủ lĩnh.”

Có người mở miệng nói đều là ủng hộ Tông Nguyên, cũng có người ở trạng thái trung lập, không muốn đắc tội Tông Nguyên, cũng không muốn đắc tội Thanh Lâm. 

Chính vào lúc này, Thanh Lâm đột nhiên mở miệng nói: “Vậy Tông sư huynh cảm thấy ai thích hợp làm thủ lĩnh?”

Tông Nguyên nhếch mép cười: “Ai làm thủ lĩnh, Tông Mỗ không thể nói được, còn phải nhờ Phương đan sư định đoạt.”
“Phương đan sư đã định đoạt rồi, huynh lại mở miệng ngăn cản, lời của ngài ấy, trong mắt ngươi có tác dụng sao?” Thanh Lâm điềm tĩnh nói. 

Tông Nguyên chau mày lại: “Lời của ngươi có ý gì?”

“Ngươi nói có ý gì!”

Lời nói của Thanh Lâm đột nhiên trở nên sắc lạnh: “Ngươi luôn nói không để Thanh Mỗ làm thủ lĩnh, nói thực lực ta không đủ, vai vế thấp kém, dám hỏi Tông sư huynh, trong mắt huynh, thực lực của ai đủ để làm thủ lĩnh? Đan đạo thiên phú của ai đủ lớn mạnh? Nếu nói là huynh, Thanh Mỗ không tin!” 

“Sự thật chính là như vậy, ngươi không tin thì đã sao nào?”

“Tông sư huynh có thể thử xem sao!”

Thanh Lâm lộ ra nụ cười lạnh lùng: “Thanh Mỗ bất tài, không đấu lại các sư huynh khác, nhưng đối với Tông Nguyên ngươi, ta vẫn không xem ra gì!” 

“Ngươi hỗn xược!”

Sắc mặt Tông Nguyên đột nhiên trầm ngâm, chiếc áo run lên, ẩn hiện nguyên lực thuộc tính đang sắp bùng phát.

“Ha ha, hai người các ngươi chắc có thể tỉ thí vài chiêu, xem thử thực lực của ai đủ để làm thủ lĩnh?” 

“Nhân tài ở Thiên Bình tông nhiều vô kể, không đến nổi ngay cả ai làm thủ lĩnh cũng phải tranh giành ấy chứ?”

“Ta lại cảm thấy sư đệ có mái tóc màu tím, mày ngài thanh tú kia có thể làm thủ lĩnh, người tên Tông Nguyên kia, ngươi đừng có mà phí lời, nếu như không phục, ra tay thử sức không phải biết ngay sao?

Đệ tử của tứ tông khác đều tranh nhau nói, trong lời nói ẩn chứa đầy sự chế nhạo và suy ngẫm. 

Cùng lúc đó, Yêu tông Yêu Thiên kia cũng mở miệng nói: “Phương tiền bối, thời gian gấp rút, mong người mau chóng định đoạt.”“Sư thúc, Thanh Lâm vừa không bằng  người khác lại không chịu học hỏi người khác, thực lực thấp kém không nói, mà trong mắt còn không xem ai ra gì, nếu hắn làm thủ lĩnh, đệ tử thật sự không phục!” Tông Nguyên tức giận nói.

Phương Tú Lâm chau mày lại, hỏi: “Sao ngươi biết thực lực của Thanh Lâm thấp kém?” 

Tông Nguyên vừa ngây người ra, đang định mở miệng nói, lại nghe thấy Thanh Lâm nói: “Phương đan sư, thủ lĩnh kia rốt cuộc có lợi ích gì?”

“Bảo vệ sự an toàn của các đệ tử khác, sau khi ra khỏi Thánh dược sơn, mỗi vị đệ tử đều phải lấy ra một phần mười những thứ có được tặng cho thủ lĩnh.” Phương Tú Lâm nói.

Thanh Lâm đột nhiên cười lên: “Thì ra là vậy... Vị trí thủ lĩnh này, Thanh Mỗ không làm, nhưng Thanh Mỗ cũng không cần bất cứ ai bảo vệ, cũng sẽ không đem tất cả những thứ có được, tặng cho người khác!” 

“Đây là quy tắc!” Tông Nguyên hét rằng: “Từ xưa đến nay đều là như vậy, ngươi dám không tuân theo ư?”

“Đối với ngươi mà nói là quy tắc, đối với Thanh Mỗ mà nói, không phải!” Thanh Lâm chớp mắt vài cái, lộ rõ sự lạnh lùng.

Từ khi mới bắt đầu, Tông Nguyên này liền chống đối với mình, nếu không phải trước mặt của đệ tử tứ tông khác, với tính cách của Thanh Lâm, đâu còn phí lời với hắn, sớm đã ra tay. 

“Ngươi”

“Đủ rồi!”

Tông Nguyên còn muốn nói thêm gì nữa, Phương Tú Lâm thẳng thừng ngắt đoạn, hét rằng: “Ngươi không đồng ý Thanh Lâm làm thủ lĩnh, vậy để Vũ Văn làm thủ lĩnh, ngươi có hài lòng không?” 

“Vũ Văn sư huynh bất kể vai vế hay là thiên phú về Đan đạo, đều thuộc loại tuyệt đỉnh trong nhị đẳng bạch phẩm, đệ tử đương nhiên sẽ không nói thêm gì nhiều.” Ánh mắt của Tông Nguyên nhìn về người đàn ông áo trắng luôn đứng bên cạnh Phương Tú Lâm, trong lòng có vài phần không phục.

Lợi ích của thủ lĩnh, quả thật khiến hắn không cam tâm, đệ tử Thiên Bình tông hơn ngàn người, mỗi người lấy một cây linh dược, cho dù là loại tệ nhất, nhưng do số lượng lớn, cũng đủ để hắn thăng cấp đến tam đẳng bạch phẩm.

“Cuối cùng quyết định rồi chưa?” 

“Ha ha, đúng thật là quá đáng tiếc rồi, ta còn tưởng sẽ là Tông Nguyên thủ lĩnh chứ.”

“Trong Thiên Bình tông quả nhiên là nhân tài liên tục xuất hiện, Tông sư huynh dám nói với Đan sư đẳng cấp đỏ như vậy, chắc là đã nắm chắc phần thắng, không ngờ đến cuối cùng cũng không thể trở thành thủ lĩnh.”

Lời của đệ tử tứ tông kia khiến thần sắc Tông Nguyên vô cùng khó coi, trong lúc liếc qua ánh mắt của Thanh Lâm, có cả vài phần oán hận. 

Trên thực tế, tình huống khó xử này chỉ do hắn tự tìm lấy, nếu trước đó không cần mở miệng nói thì cũng sẽ không như vậy.

“Ha ha, Ma Tâm điện ta lần đầu tiên tham gia đại tiệc của Thánh dược sơn thì đã để chư vị đợi lâu, thật sự ái ngại quá...”

Chính vào lúc này, có một tiếng cười lớn vang dội đến tận chân trời, theo sau tiếng cười lớn đó là cả màn đêm u tối kéo đến, che khắp trời đất, giống như giông bão. 

Trong màn sương đen, có nhiều người đứng đó, người mở miệng nói chính là người già nua cả người đang nổi da gà đứng ở phía trước nhất kia!

Chương 92: Thánh dược sơn, mở!

“Ma Tâm điện!”

Sau khi nhìn thấy ông già này xuất hiện, Diệp Thiên Nam của Tiên Đạo Đình Diệp Thiên Nam kia, sắc mặt lập tức xám đen lại, sắc mặt của gần cả ngàn đệ tử sau lưng hắn cũng tỏ vẻ oán hận.

Còn Mạt Lăng của Thiên Đạo cung và Lưu Minh của Già Lam tông cũng đều lạnh lùng hứ một tiếng, sắc mặt rất khó coi.

Chỉ duy nhất Nguyệt Liên của Yêu tông, sắc mặt vẫn điềm tĩnh, có điều trong giây phút ông già kia xuất hiện, cả người cô ấy nhu mỳ đứng dậy, lúc này nhìn lên chỉ thấy một người phụ nữ trung niên rất bình thường, cảm giác tuyệt diệu ấy hoàn toàn biến mất. 

“Giữa tứ đại tông môn và Ma Tâm điện, dường như có thù hận...”

Thanh Lâm quan sát rất tỉ mỉ, hắn quay đầu nhìn Phương Tú Lâm, sau đó vẫn rất thản nhiên, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện ra rằng trong sâu thẳm ánh mắt của Phương Tú Lâm có sự lạnh lùng khó có thể che giấu được.

“Cũng có thể nói... là giữa giới vực Đông Thiên và giới vực Tây Lương có thù hận với nhau!” Thanh Lâm âm thầm đoán mò. 

“Sao nào, không chào đón à?”

Ông già xấu xí kia mỉm cười một cái, sắc mặt đột nhiên ẩn đầy sự bí hiểm: “Không chào đón thì đã sao, mệnh lệnh của Thánh tông, ai dám trái lệnh?”

Không một ai nói gì cả, có điều sau khi ông già đó nhắc đến hai chữ ‘Thánh tông’, trên mặt của những người phía Mạt Lăng đều tỏ vẻ bất lực, cho dù là Diệp Thiên Nam trông có vẻ tức giận nhất kia cũng vẫn như vậy. 

Thấy vậy, ông già xấu xí kia vô cùng đắc chí, lại muốn mở miệng nói, nhưng mặt biến sắc, ánh mắt liếc về phía hư không không xa ấy, lạnh lùng nói: “Nếu đã đến rồi, lại hà tất gì phải lấp lấp ló ló!”

“Ầm!”

Hắn vừa dứt lời, hư không kia đột nhiên vang lên, một vệt sáng chói mắt từ trong hắt ra, tốc độ rất nhanh, không thể nào diễn tả được, nhanh như cắt đã đến trước mặt ông già kia. 

Mặt ông già biến sắc, trong tiếng hứ lạnh lùng ấy, hai vạt áo múa may, lúc cả người lùi về sau thì có một bóng sáng khổng lồ lấp lánh từ phía sau, biến thành người khổng lồ, một cú đấm xông thẳng về phía vệt sáng ấy.

“Bùm!”

Tiếng vang động trời phát ra, ông già đó lùi về sau một bước, trong hư không đối diện kia cũng xuất hiện vết gợn sóng, mười mấy bóng dáng xuất hiện theo sau đó. 

“Liễu Minh Địch, trăm năm không gặp, tu vi của ngươi, vẫn không thấy tiến bộ chút nào cả...”

Mười mấy bóng dáng kia, cả người ngập tràn sương đen, viền ngoài lại là màu tím, in bóng ở dưới lại có cảm giác không thể nói rõ được.

Ở một nơi mà đám đông đều rõ ràng là người của bộ lạc Mãn Tiên, có người mở lời nói, nhìn không rõ hình dáng, hoàn toàn bị túi vải màu đen bao lại, có điều khí đạo mà cả người từ trên xuống dưới phát ra đã nói lên thực lực của hắn, vốn không hề kém hơn những người bên phía Phương Tú Lâm.   

“Thương Thiên Quỳnh, ta thấy ngươi là bộ lạc Mãn Tiên, chi bằng đổi tên thành bộ lạc Mãng Tiên được rồi, nhiều năm không gặp, tính khí ngươi vẫn nóng nảy như vậy, như tính cách của ngươi, cũng chỉ dừng lại ở cảnh giới bổn thần thôi!” Tên đó là ông già xấu xí của ‘Liễu Minh Địch’ lạnh lùng hứ một tiếng.

“Từ nhỏ tính khí Thương mỗ đã nóng nảy, vẫn đi đến được hôm nay, ngược lại là ngươi, nếu cứ tiếp tục như vậy, sớm muộn gì cũng nhập ma!” Lời nói của Thương Thiên Quỳnh điềm tĩnh, không nóng cũng không lạnh.

“Chư vị, nếu đều đã đến đây rồi thì phải tuân theo quy tắc của cảnh vực Đông Thiên ta, chọn một thủ lĩnh, vừa hay...” Diệp Thiên Nam hít một hơi thật sâu, chậm rãi mở lời, nhưng lời nói chưa dứt thì đã bị Liễu Minh Địch ngắt ngang. 
“Chọn thủ lĩnh cái quái gì chứ, Ma Tâm điện ta tùy ý chọn ra một người cũng đều hơn cả cái mà các ngươi gọi là thủ lĩnh! Nhìn xem những cái tên của các ngươi xem, cái gì mà Thiên Đạo cung, Tiên Đạo Đình, đều bị hư vinh bó buộc cả thảy, tu luyện chính tại trong lòng, lĩnh ngộ tự trong phút giây, giống các ngươi vậy thì làm sao có thể đi đến Thiên đạo!”

“Ngươi muốn chết!” Trong mắt Diệp Thiên Nam lộ rõ sát khí.

“Diệp Thiên Nam, đừng tưởng rằng đây là giới vực Đông Thiên thì lão phu sẽ sợ ngươi, nếu thật sự sợ ngươi, lão phu cũng sẽ không đến đây rồi!” 

Liễu Minh Địch hừ lạnh một tiếng, quơ tay phải, một cái lệnh bài hiện ra, hắn trực tiếp thảy cho Diệp Thiên Nam: “Xem thử đây là gì?”

Diệp Thiên Nam chau mày lại, nhận lấy lệnh bài, chỉ nhìn qua một lần thì mặt liền biến sắc!

“Thánh tông lệnh!”

“Cái gì?” 

Sau khi nói dứt câu, Mạt Lăng và Lưu Minh, Nguyệt Liên bọn họ mặt đều biến sắc.

Đệ tử ngũ tông lộ ra vẻ mặt thản nhiên, rõ ràng không biết đây là ý gì, cũng chưa từng nghe nói qua về cái tên ‘Thánh tông’.

“Thánh tông có lệnh, lần khởi động này, không chỉ có tầng thứ nhất, còn có tầng thứ hai!” 

“Nếu có lòng kiên nhẫn thì trong tầng thứ hai đã có thể thắng lợi dễ dàng, hơn nữa có thể gia nhập vào đệ tử của tầng thứ hai, Thánh tông cũng sẽ đều có thưởng.”

“Chuyện này trọng đại như vậy, tại sao Thánh tông chỉ nói với Ma Tâm điện ngươi?” Mạt Lăng hỏi.

“Chỉ dựa vào Ma Tâm điện ta, vì Thánh tông hiến tặng một viên Minh Nguyệt Thần Châu!” Liễu Minh Địch vô cùng đắc ý, nhìn trong ánh mắt của những người phía Mạt Lăng tỏ vẻ khoe khoang lẫn cả sự uy hiếp. “Minh Nguyệt Thần Châu...”

Phương Tú Lâm lẩm bẩm một tiếng, ngay lập tức hít một hơi sâu, nhẹ nhàng nói: “Biết rồi...”

“Có lệnh của Thánh tông thì không cần đợi giờ lành nữa, trực tiếp khởi động Thánh dược sơn đi.” Thương Thiên Quỳnh vừa liếc qua Liễu Minh Địch một cái, trong ánh mắt ẩn chứa một ý nghĩ khó có thể nói nên lời. 

“Ma Tâm điện, thực sự không chọn thủ lĩnh sao?”

Lưu Minh lại hỏi một câu nhưng không đợi Liễu Minh Địch mở lời thì đã lạnh lùng hứ một tiếng bảo rằng: “Trong Thánh dược sơn, không bàn đến sống chết, nếu đệ tử của Ma Tâm điện ngươi chết thì đừng trách giới vực Đông Thiên ta không nể tình.”

“Nếu ngươi có bản lĩnh thì cứ việc giết.” 

Người nói lời này không phải Liễu Minh Địch, lại là người đàn ông có mái tóc tím phía sau hắn, mái tóc của hắn gần như sắp chạm đất, thoạt nhìn giống như thác nước, dung mạo tuấn tú, tô điểm thêm cho mái tóc dài ấy, có cảm giác bí hiểm đến lạ.

Đầu tiên ánh mắt của hắn liếc qua Thanh Lâm, không biết do mái tóc tím khác người kia của Thanh Lâm, hay là do có ý khác.

Ngay lập tức, hắn lại liếc một lượt trên người thủ lĩnh của đệ tử ngũ tông, trên người Nhất Đạo Tử ngừng lâu nhất, sau đó chính là Mộng Tịch, còn về Vũ Văn Phong, dường như là thờ ơ nhìn qua, việc này khiến sắc mặt Vũ Văn Phong có chút khó coi. 

“Khởi động đi...” Thương Thiên Quỳnh bảo, một chữ cũng không nhắc đến chuyện thủ lĩnh, dường như cũng vốn dĩ không hề để tâm đến.

“Hứ!”

Diệp Thiên Nam hứ lạnh một tiếng, không còn do dự nữa, ném thẳng lệnh bài lên hư không, vỗ tay một cái, sau đó có nguyên lực thuộc tính quảng đại vô biên hung hăng xông thẳng ra, lệnh bài kia đột nhiên biến lớn ra giống như mộ bài vậy, hấp thụ toàn bộ nguyên lực thuộc tính lôi của Diệp Thiên Nam. 

Cùng lúc đó, Mạt Lăng, Lưu Minh, Nguyệt Liên và Phương Tú Lâm cũng đều cùng lúc ra tay, Liễu Minh Địch và Thương Thiên Quỳnh kia cũng không hề rảnh tay, nguyên lực thuộc tính của bảy người có mỗi màu sắc khác nhau, lung linh huyền ảo vô cùng.

Sau khi nguyên lực thuộc tính trong đó toàn bộ bị lệnh bài hút vào hết, trên hư không kia, đột nhiên xuất hiện một vết nứt, một bàn tay lớn đen xì thò ra từ trong vết nứt kia trước vô vàn ánh mắt kinh hãi, nắm lấy mộ bài, trực tiếp xé ra một nửa!

“Đa tạ Thánh tông ra tay!” Liễu Minh trừng mắt nhìn bàn tay xám đen đó, trong mắt chứa đầy sự nhiệt tình. 

Thương Thiên Quỳnh cũng vậy tỏ vẻ cung kính, những người phía Mạt Lăng cũng như vậy, dường như trong mắt bọn họ, ‘Thánh tông’ đó chính là sự tồn tại chí cao vô thượng.

“Đùng đùng!”

Lệnh bài vang lên, một cánh cửa hư không cao khoảng mười mét từ trong mở ra, vừa thoạt nhìn thì toàn một màu đen, có cảm giác u tối đến lạ. 

“Thánh dược sơn đã mở, vào!”

Giọng nói giống như thiên thần vậy, vang vọng bên tai của mỗi một người ở đó, giống như sấm vang, ầm ầm không dứt.

Chương 93: Nơi khủng khiếp

Cánh cửa hư không xuất hiện, Thánh dược sơn khởi động!

Từng bóng người dưới cái gật đầu của các đại cao thủ tông môn đều nhảy xuống đất, đi về cánh cửa phía dưới của hư không.

Có một luồng sáng chói lóa phát ra từ trong cánh cửa, tất cả những người đi vào trong luồng sáng đó, lập tức lơ lửng trên không, dần dần vào trong cánh cửa của hư không. 

“Vào trong đi...” Phương Tú Lâm quay đầu nhìn các đệ tử phía sau, thần sắc rất hỗn tạp, dường như có vài phần xúc động, cũng có chút luyến tiếc.

Hắn từng đi vào trong Thánh dược sơn, biết được nơi này tuy quý báu, nhưng lại có nguy cơ bao trùm khắp nơi, có rất ít người có thể sống sót, chuyến đi lần này, có cả gần hàng ngàn đệ tử, nhưng những người có thể quay về, e là chưa được một phần mười số đó.  

Nhưng một phần mười người này sẽ có số đông sau này chắc chắn là trụ cột Đan sư! 

Trong tất cả các đệ tử, tất nhiên cũng đều đã từng nghe nói qua về những sự nguy hiểm của Thánh dược sơn, nhưng lòng người vốn là tham lam, đối với Đan sư mà nói, sự quý giá của bảo vật đó còn lớn hơn cả sự nguy hiểm.

Không một ai do dự, thậm chí cũng có người nóng lòng không đợi được nữa.

Thanh Lâm trầm ngâm một hồi, một chân bước vào, đang định bước vào thì lời nói của Phương Tú Lâm lại đột nhiên truyền vào bên tai. 

“Cẩn thận một chút, nhớ kỹ, ngươi còn nợ Thiên Bình tông một món nợ ân tình đấy!”

Thanh Lâm khựng lại, khẽ gật đầu, lập tức vào trong luồng sáng ấy.

Ta không ngốc, sự bảo vệ của Phương Tú Lâm với ta, lúc độ kiếp ơn cứu mạng của Trần Đông Vân, ta luôn ghi nhớ trong lòng, nhưng điều khiến ta thắc mắc là tại sao Thiên Bình tông lại đối xử tốt với mình như vậy.

Bóng  người bay lên không trung, cao thủ của các tông môn đều nhìn chằm chằm quan sát, ngay tại lúc này, trên mặt bọn họ cũng đều lộ ra vẻ mặt giống như Phương Tú Lâm vậy. 

“Chuyến đi lần này, không biết có mấy người có thể quay về...”

“Bọn họ đều cần phải rèn luyện, Thánh dược sơn này là nơi rèn luyện tốt nhất!”

“Con người không thể luôn sống trong sự bao bọc, bọn họ đều là thiên tài thì cần phải có sự giác ngộ của thiên tài.”

...

Cây cối um tùm, rậm rạp, vươn lên đến tận trời xanh, phía xa xa ánh sáng của những đầm nước lấp lánh lấp lánh, ánh hoàng hôn tỏa ra ánh sáng kỳ diệu, bất chợt có thể nhìn thấy bóng dáng của những con thú nhỏ chạy ngang qua trước mặt, có những con to gan hơn còn sẽ đứng thẳng ngay trước mặt.

Đây là cảnh tượng đầu tiên mà Thanh Lâm nhìn thấy sau khi vào trong Thánh dược sơn.

Khó có thể tưởng tượng, thế giới bên ngoài của Thánh dược sơn, chỉ là một ngọn đồi trọc, không biết đã bỏ hoang bao nhiêu năm rồi, nhưng thế giới bên trong này lại tràn đầy linh khí như vậy, giống như thế giới trong mơ, gột rửa tâm linh con người.

Hít một hơi sâu, ánh mứt Thanh Lâm lướt qua một lượt xung quanh, chưa thấy một người. 

“Lần này có gần mấy ngàn người vào trong Thánh dược sơn, mà nay lại một bóng dáng của không nhìn thấy, rốt cuộc Thánh dược sơn này lớn cỡ nào...”

“Hay là... những người đi vào trong đều phải đi vào một không gian riêng biệt?”

Cậu chau mày lại, đang định bước đi, nhưng ngay tại lúc này, trong đầm nước phía trước đột nhiên nổi dậy từng đợt sóng, dưới bóng của ánh hoàng hôn, năm sắc màu tỏa ra, soi xuống mặt nước sáng lấp lánh. Trong năm sắc màu ấy, một miếng bia đá khổng lồ nổi lên mặt nước, trên bia đá đó mọc lên một cành hoa có năm màu sắc, lúc cành hoa ấy xuất hiện, ánh hoàng hôn đỏ rực ấy lại hấp thu một cách nhanh chóng với tốc độ của người thường có thể thấy được.

“Hoa Ma bi!”

Thanh Lâm nhìn chằm chằm vào, tuy chưa từng nhìn thấy, nhưng ngọc giản mà Đan tôn cho cậu,cậu gần như đã học thuộc hết, tất cả những đặc trưng của loài hoa này đều giống y hệt những ghi chép về hoa Ma bi trong ngọc giản. 

Loài hoa này có giá trị cực cao, có thể luyện chế thuốc của Đan Anh, cực kỳ hiếm thấy, Thanh Lâm không ngờ rằng vừa vào trong Thánh dược sơn thì đã gặp được một nhánh như vậy rồi.

Có điều, ma tính của hoa Ma bi cực mạnh, nhờ hấp thụ sự oán hận mà sống, vì thế mà mọc ngay trên bia mộ.

Vả lại, hễ là nơi mà hoa Ma bi mọc lên thì tất nhiên sẽ có linh hồn có oán khí cực mạnh ở đó! 

“Ma tính của hoa này nói cách khác... oan hồn kia, ta không thể khiêu khích được.”

Mặc dù Thanh Lâm rất muốn có được hoa Ma bi này, nhưng cuối cùng hắn vẫn là hít một hơi sâu rồi lắc lắc đầu.

Nếu so sánh với đẳng cấp của Đan sư, âm hồn bảo vệ hoa Ma bi này tuyệt đối đạt đến đẳng cấp hồng phẩm, thậm chí ngang bằng với Phương Tú Lâm, thực lực như vậy, hắn không thể gây hấn được. 

Nhưng chính vào lúc cậu muốn rời khỏi thì có một bóng người đột nhiên xông thẳng đến hoa Ma bi.

“Ha ha, vừa vào đến Thánh dược sơn thì đã gặp được vật quý giá đến vậy rồi, đúng là không uổng công đến đây!”

Bóng người ấy cười to, rõ ràng không biết hoa Ma bi là vật gì mà là bị thu hút bởi mùi linh khí nồng nặc kia, nhưng lại không hề phát giác rằng linh khí này yếu kém, lại còn ẩn chứa oán khí đáng sợ kia.

Thanh Lâm chau mày lại, nhìn thấy thân áo trên người hắn ta chính là đệ tử của Thiên Bình tông, lớn tiếng hét rằng: “Sư huynh đừng nóng vội, thứ này không thể gây hấn được!”
Bóng người kia không hề dừng bước, lúc xông thẳng đến thì quay đầu liếc nhìn Thanh Lâm, hứ một tiếng lạnh lùng nói: “Là ngươi? Xem ra ngươi cũng đã phát hiện ra vật này rồi, tuy là đệ tử cùng chung tông môn, nhưng cũng phải theo lẽ đến trước được trước, vật này chính là của Vương mỗ đây rồi!”  

Hắn vừa dứt lời liền lập tức bắt lấy hoa Ma bi kia.

Chính vào lúc này, đột nhiên có điều khác lạ, trong nhụy hoa của hoa Ma bi kia đột nhiên xuất hiện khuôn mặt người! 

Mặt người này trắng bệch, có máu tươi chảy từ bảy huyết mạch ra, hàm răng sắc nhọn giống như một con ác thú, mái tóc đen nhánh kéo dài miên man, gần như che hết cả đóa hoa Ma bi.

Cùng lúc đó, sau sự xuất hiện của mặt người, đột nhiên oán khí ở đâu phát ra, đầm nước vốn dĩ trong xanh thấy được cả đáy hồ kia trong nháy mắt biến thành màu đen, giống như đại dương vậy, có từng con sóng vỗ về.

Người đệ tử họ Vương kia mặt liền biến sắc, bước chân khựng lại, lập tức lùi về sau. 

“Quay lại đây...”

Mặt người ở giữa đóa hoa Ma bi kia từ từ mở miệng nói, giọng nói như phát ra từ hoàng tuyền làm xáo động lòng người, khiếp sợ lòng ma.

Lúc hắn mở miệng thì mái tóc đen kia đột nhiên kéo dài ra, với tốc độ nhanh không tưởng trực tiếp quấn quanh người đệ tử họ Vương kia, hung hăng kéo về phía hoa Ma bi! 

“Thanh Lâm cứu ta!!”

Thần sắc người đệ tử họ Vương kia méo mó, khiếp sợ vô cùng, hắn chỉ kịp nói ra câu này thì đã bị mái tóc đen dài kia xiết gãy cổ, tắt thở chết ngay tại chỗ.

Mặt người kia há miệng to ra, hàm răng nhọn hoắc cắn xé xác của người này từng ngụm một, đồng thời ánh mắt đảo xung quanh rồi dừng lại trên người Thanh Lâm. 

Tất cả những điều này, Thanh Lâm đều nhìn thấy rõ mồn một, sắc mặt hắn có hơi trắng bệch, trong những ánh mắt đang nhìn chằm chằm về hắn thì hắn nhanh chóng lùi bước về sau.

“Như những lời mà Đan sư nói, nơi này tuy quý báu nhưng cũng vô cùng nguy hiểm...”

Người đệ tử họ Vương xuất hiện, chứng minh được rằng không phải mỗi cảnh tượng mà mỗi đệ tử đi vào đều không giống nhau, càng chứng minh được rằng lúc bọn họ bước vào thì ánh mắt của Phương Tú Lâm rốt cuộc là như thế nào. 

Ánh hoàng hôn biến mất, màn đêm bao trùm xuống.

Nơi này không có mặt trăng, một bóng đen bao trùm lên tất cả, mặt đất nổi lên một trận gió lớn, tiếng gió như đâm thẳng vào tận xương, giống như từng lưỡi kiếm nhọn đâm thẳng vào người.

Thanh Lâm đã rời xa khỏi đầm nước có hoa Ma bi kia, lúc này, hắn đang đứng trên một cái cây lớn nhìn cảnh tượng vô cùng đáng sợ phía xa xa.

Chỉ thấy được trong màn đêm, hai bóng người khổng lồ đang tấn công với nhau, Thanh Lâm nhìn không rõ hai bóng đen kia rốt cuộc là người hay là thú, có điều chỉ dựa vào tiếng hét phát ra từ hai bóng đen đó có thể đoán được tùy ý lấy một người ra thì cũng đều có thể dễ dàng bị tấn công bởi sự tồn tại của cảnh giới Cố Nguyên.

“Đùng đùng!”

Tiếng sấm vang dội, làm rung chuyển cả đất trời, hai bóng người này hoàn toàn chính là người phàm trần, vốn dĩ không xuất hiện nguyên lực thuộc tính gì cả, mọi thứ xung quanh đều đã bị hủy diệt, từng đợt tấn công mạnh khủng khiếp đó đã nhiều lần khiến Thanh Lâm suýt tý ngã từ trên cây xuống.

“Đây chỉ là tầng thứ nhất, vậy tầng thứ hai, tầng thứ ba... thậm chí là tầng thứ bảy thì sẽ khủng khiếp đến mức nào nữa!” Thanh Lâm hít một hơi sâu, trong lòng lẩm bẩm.

Chương 94: Tinh thể của thương cung

Phía xa xa xuất hiện một luồng sáng của buổi sớm mai, hai tiếng gầm hú vang dội kia cũng xa dần, vào ngày đầu tiên ở Thánh dược sơn đã trôi qua như vậy rồi.

Thanh Lâm đứng trên một ngọn cây cao, dây thần kinh đang căng thẳng thì lúc này đây cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.

Ban ngày và đêm đen ở Thánh dược sơn này hoàn toàn khác nhau. 

Dường như tùy theo ánh mặt trời mọc hay lặn thì cảm giác nguy cơ vô tận kia hoàn toàn tan biến đi, vừa đưa mắt nhìn lên, tiếng chim hót lảnh lót, hương hoa lan tỏa, màn sương mỏng phủ kín khắp nơi, linh lực nồng nặc, mạnh hơn nhiều lần so với thế giới bên ngoài.

Những con thú nhỏ chạy ra nhìn phía xa xa kia với ánh mắt đầy sự tò mò, vang lên tiếng chít chít như muốn xem xem nơi mà hôm qua hai con vật khổng lồ không rõ lai lịch kia chiến đấu.

Nơi đó hầu như toàn bộ đều đã bị hủy diệt, có một cái hố có đường kính khoảng ngàn trượng xuất hiện, sâu khoảng độ vài chục mét, bên trong đã thẩm thấu một chút bùn lầy, hoa lá cây cỏ xung quanh đều đã khô héo. 

Thanh Lâm hít một hơi thật sâu, từ trên cây nhảy xuống, làm cho mấy con thú nhỏ giật mình bỏ chạy.

“Đêm qua, không biết là đệ tử của tông nào đã chết...” Hắn lầm bầm trong miệng, trong lúc hai con thú khổng lồ kia đang giao chiến, hắn từng nghe thấy rõ ràng có người đang kêu la thảm thiết.

“Lần đầu tiên đến đây thì đã có người chết, cả lại các đệ tử lại phân chia ra khác nhau, như vậy xem ra, cái gọi là thủ lĩnh kia... vốn dĩ là vô dụng!” 

Trong mắt Thanh Lâm có một sự lạnh lùng lóe qua, việc mà gọi là bảo vệ các đệ tử khác hoàn toàn chỉ là ăn nói xằng bậy, hơn cả ngàn đệ tử, chỉ có một người thủ lĩnh, cho dù người thủ lĩnh đó thật lòng muốn giúp đỡ cũng vốn dĩ không cứu được.

Trầm ngâm một hồi, Thanh Lâm đi về phía trước.

Trong lúc đi ngang qua bên cạnh cái hố sâu, đôi mắt Thanh Lâm nheo lại, lúc này con sóng của cuộc chiến đấu vẫn còn đọng lại, nếu có người phàm nào từ đây đi qua thì sẽ bị rung đến nỗi lục phủ ngũ tạng trong người nát vụn. 

“Thực lực của hai cái bóng khổng lồ đó, thấp nhất cũng là cảnh giới Linh Đan!”

Theo sau bước chân phía trước, Thanh Lâm nhìn thấy một cành hoa Mộc Linh, hoa này cấp bậc không cao, không cần nói nơi này, dù là thế giới bên ngoài cũng cực kỳ bình thường.

Thế nhưng, là một cành linh dược đầu tiên được nhìn thấy, đương nhiên Thanh Lâm không thể từ bỏ, sau khi hái xuống xong, đang định đi về hướng bắc, bên tai lại truyền ra tiếng giao đấu và gầm thét. 

“Chư vị, tinh thể của Thương Cung này, Lâm mỗ có việc lớn cần dùng, vẫn mong chư vị tha cho, giúp Lâm mỗ lần này.”

“Cái rắm!”

“Lâm Tòng, tinh thể của Thương Cung đối với ai mà vô dụng chứ? Huống hồ, vật này là người phía ta phát hiện đầu tiên, ngươi qua đây lại ra tay cướp đoạt, còn giả tạo như vậy làm gì?”Có người mở lời nói, thần sác lộ rõ sự tức giận, quần áo trên người hắn đều là Thiên Đạo cung. 

Đối diện bọn họ cũng có khoảng mười mấy người đứng đó, một người thanh niên đứng ở phía trước nhất mặc áo màu đen, tướng mạo bình thường, cả người từ trên xuống dưới tràn đầy yêu khí.

Yêu tông, Lâm Tòng!

Trên thực tế, thiên tài của các tông môn không ít, chỉ có điều mấy người có tài nhất lại bị che mất ánh hào quang, như Lâm Tòng này, mới hai mươi tuổi đầu thì đã là hậu kỳ của cảnh giới Cố Nguyên, chính là Đan sư nhị đẳng bạch phầm, thậm chí còn có lời đồn, thỉnh thoảng hắn có thể luyện chế ra được Đan dược tam đẳng bạch phẩm, nhưng lại không ổn định lắm. 

Ngoài Yêu thiên ra, Lâm Tòng hắn không tính là đệ tử mạnh nhất trong đệ tử đời này của Yêu tông, nhưng cũng thuộc loại đỉnh cao, lúc này trên mặt hắn lộ rõ vẻ ngạo mạn, lời nói xem ra khách sáo, nhưng nghe kỹ thì lại vô cùng ngang ngược.

Nơi không xa kia, ánh mắt Thanh Lâm lóe sáng: “Tinh thể của Thương Cung?”Hắn mới không thèm quan tâm hai phe ai đúng ai sai, tinh thể của Thương Cung kia mới là thứ khơi dậy hứng thú của hắn. 

Vật này không có cấp bậc, theo truyền thuyết nói trong lúc Thương Cung biến hóa là do ngưng tụ mà ra.  

Nếu nói như vậy, tinh thể của Thương Cung này chắc chắn là vật nghịch thiên, nhưng ngược lại, có rất ít người có thể nhận ra tác dụng của nó, từ xưa đến nay, người có được tinh thể của Thương Cung không ít, nhưng có thể dùng một cách đúng đắn lại không có một người nào cả.

Cho đến tận nay, chỉ có một cách chính là hấp thụ tinh linh bên trong tinh thạch, hòa vào trong Đan dược.

Tinh linh này vô cùng quý hiếm, bất luận là Đan dược loại này, cho dù là Đan thần, trong lúc luyện chế, nếu có thể thêm một chút vào trong cũng có thể tăng xác suất thành công và thành Đan lên đến ba mươi phần trăm.

Có cao thủ cho rằng tác dụng tinh thể Thương Cung tuyệt đối không chỉ có vậy, nhưng cho đến tận bây giờ, vẫn chưa có người phát hiện tác dụng khác của vật này.

Đối với vật phẩm loại này, Thanh Lâm tất nhiên đã nghe nói qua, lúc này xem ra kiềm không nỗi lộ ra nụ cười lạnh lùng. 

“Trong lúc Thiên Bình tông ta lựa chọn thủ lĩnh, các ngươi cười vui thật...”

Hắn không nói lời nào, trực tiếp xông thẳng về phía Lâm Tòng.

Cùng lúc đó, trên mặt Lâm Tòng tràn đầy nụ cười, thu lại tinh thể của Thương Cung liền muốn rời khỏi.

Trong giây phút hắn vừa quay người, mặt liền biến sắc, chỉ thấy một bàn tay lớn từ phía xa lao tới, với tốc độ của hắn, vốn dĩ không thể tránh được, thậm chí không phản ứng kịp.

“Ai!”

Lâm Tòng giật mình hét lớn, đệ tử Yêu tông phía sau hắn cũng lộ ra vẻ kinh hãi, khiếp sợ nhìn xung quanh.
Người của Thiên Đạo cung cũng như vậy, lùi về sau vài bước, ánh mắt thu rút lại. 

“Lúc trước Lâm huynh còn đề cử Thanh mỗ tranh giành vị trí thủ lĩnh của Thiên Bình tông, một ngày không gặp thì đã quên rồi sao?” Giọng nói thản nhiên từ xa truyền đến.

Vừa nói câu này xong, mặt Lâm Tòng liền biến sắc, nguyên lực thuộc tính trên hai bàn tay đã bùng phát ra, đang muốn bẻ bàn tay vô hình kia ra.

Thanh Lâm lạnh lùng hứ một tiếng, bàn tay hung hăng vỗ một cái, Lâm Tòng liền ọc máy ra, sắc mặt trắng bệch, bị vỗ bay ra xa khoảng mấy chục mét!

“To gan!”

“Thanh Lâm, ngươi dám đánh đệ tử Yêu tông ta, muốn chết phải không!”

Thanh Lâm im lặng, tiến lên một bước xông thẳng về phía Lâm Tòng.

Thấy vậy, Yêu tông lập tức có người xông thẳng ra như một cơn gió, vừa trở bàn tay thì đã tạo thành một con thằn lằn dài khoảng mười mấy trượng xuất hiện, trong tiếng gào thét nhào đến Thanh Lâm như muốn nuốt chửng cậu. 

Thanh Lâm không thèm nhìn đến, vừa vung tay áo thi đã phát ra một ánh sáng sấm chớp đầy trời bao trùm lấy toàn thân con thằn lằn kia.

Thằn lằn phát ra tiếng kêu la thảm thiết, trong chốc lát đã ngã quỵ, đệ tử của Yêu tông kia còn ọc đầy máu ra, cả người đen xì, giống như bị điện giật qua cả người vậy, ánh mắt tràn đầy nỗi kinh hoàng.

Lúc này, Thanh Lâm đã đến trước mặt Lâm Tòng. 

“Lâm huynh, Thanh mỗ không cố ý mạo phạm, chỉ là tinh thể của Thương Cung kia cũng rất có ích đối với Thanh mỗ, chi bằng Lâm huynh tha cho ta một lần, sau này Thanh mỗ nhất định sẽ hậu tạ.” Thanh Lâm chậm rãi mỏ lời.

“Ngươi đừng hòng!”

Thần sắc Lâm Tòng xám xịt, bàn tay vừa vỗ xuống mặt đất, bóng người lập tức bay cao lên trời. 

Cùng lúc đó, ngón tay hắn vừa điểm vào hư không, trên không trung lại xuất hiện các cơn sóng, ngón tay hắn di chuyển vài vòng trên cơn sóng đó, cuối cùng một hình thù khổng lồ xuất hiện ra.

Nét hoa văn này nhìn không rõ là chữ gì, có điều sau khi xuất hiện, trong trời đất lập tức xuất hiện vô vàn tiếng vù vù, giống như có ngàn vạn người tu đang niệm kinh, tiếng vang bao trùm khắp cả trời đất khiến tai người nghe đau điếng, đầu óc như muốn vỡ tung ra.

“Một trung kỳ Cố Nguyên nếu không phải ngươi ra tay đánh lén trước, Thanh mỗ làm sao có thể bị thương, chết đi cho ta!!!” 

Lâm Tòng phẫn nộ gào thét, nét hoa văn đó đột nhiên rạn nứt ra, biến thành ngàn vạn con kiến vàng, có điều thân người của những con kiến này to gần nửa trượng, vừa nhìn sơ qua, san sát, kín mít che khuất cả bầu trời.

“Đây chính là ma kỹ của Yêu tông sao?”

Thanh Lâm hơi chau mày, lập tức đứng bật dậy, trong hình dáng anh tuấn ấy, bàn tay liên tục vỗ vào nhau, tùng con kiến vàng đều phải ngã quỵ, không có tác dụng gì cả. 

Đôi mắt Lâm Tòng co rút về, sao hắn lại không nhìn ra, tuy Thanh Lâm là kỳ giữa của cảnh giới Cố Nguyên, nhưng thực lực của hắn tuyệt đối mạnh hơn nhiều lần so với những kỳ sau của cảnh giới Cố Nguyên bình thường khác!

Chương 95: Hậu kỳ cố nguyên

Tiếng hét vang dội, trong những con kiến vàng kia, những nơi mà Thanh Lâm bước đến thì những con kiến vàng đều ngã quỵ!

Tất cả những điều này, Thanh Lâm không hề dùng đến một chút ma kỹ nào, cũng không hề sử dụng lực tu vi, mà là dùng  sức mạnh to lớn đã có thể giết lũ kiến vàng kia chết tươi!

Lấy trứng chọi đá, đúng là không tự lượng sức mình! 

Thanh Lâm từng bước đi đến, trong ngàn vạn đàn kiến kia, trước ánh nhìn chăm chú của đệ tử Yêu tông và Thiên Đạo cung kia, nhanh chóng đột phá xông thẳng đến Lâm Tòng.

Sắc mặt Lâm Tòng tối sầm lại, ngàn vạn đàn kiến này chính là một trong linh ma kỹ trung phẩm vô cùng nổi tiếng của Yêu tông, với tu vi của Cố Nguyên hậu kỳ của hắn, cho dù là cùng đẳng cấp cũng đủ để đả thương đối phương, nhưng làm thế nào cũng không ngờ rằng, Thanh Lâm chỉ mới Cố Nguyên trung kỳ mà thôi lại dũng mãnh như vậy.

“Thần vượn hung hăng!” 

Mắt thấy Thanh Lâm đã ở trước mặt, Lâm Tòng lạnh lùng hứ một tiếng, nguyên lực thuộc tính cả người bùng phát ra, sau lưng xuất hiện một bóng hình hư ảo khổng lồ cao khoảng mười mấy trượng. Trong tiếng gào thét, một cú đấm vang dậy tên Thanh Lâm.

“Đây chính là linh ma kỹ thượng phẩm, Lâm mỗ không tin, trung kỳ Cố Nguyên như ngươi có thể chống đỡ được!”

Thanh Lâm thần sắc vẫn điềm tĩnh, ánh mắt nhìn về bóng hình hư ảo của con vượn hung hăng kia, rõ ràng so với lúc Yêu tông đến, Linh yêu viên khổng lồ kia như thần vậy. 

Vả lại, hơi thở của hư ảnh Con vượn hung hăng cực kỳ mạnh, gần như đẩy tu vi hậu kỳ Cố Nguyên của Lâm Tòng lên đến đỉnh cao, trong tiếng gào thét giận dữ, bên tai vù vù mang theo cả cuồng phong.

“Linh yêu viên khổng lồ kia, chắc cùng là cực mạnh...”

Ánh mắt Thanh Lâm vừa lóe sáng lên, ánh sáng đỏ phát ra khắp người giống như ánh sáng vàng của mặt trời vậy, hơi thở gấp gáp tăng nhanh, sức lực cơ thể ngang tàng hoàn toàn bùng phát, bước chân tiến lên một bước, lập tức xuất hiện một dấu chân rất sâu, bóng dáng kia chỉ nhảy một bước đã bay lên cao, tiếng vang dội của một cú đấm đều nhắm về phía hư ảnh con vượn hung hăng kia. 

Một tiếng đùng, hai bóng dáng một lớn một nhỏ lúc này đụng chạm vào nhau, ánh sáng đỏ bên ngoài cơ thể của Thanh Lâm nhanh chóng lấp lóe, bóng người lùi về sau vài bước.

Mà bóng dáng hư ảo của con vượn hung hăng kia chính là tiếng kêu la thảm thiết, cú đấm vang dội nhắm vào Thanh Lâm kia trực tiếp tan nát, ngay cả bóng người theo sau cũng dần dần biến mất, cuối cùng tất cả đều biến thành hư vô!

“Không thể nào!” 

Lâm Tòng tròn xoe đôi mắt, phun ra một ngụm máu đỏ tươi, hư ảnh của con vượn hung hăng kia chính là dựa vào sự khống chế của tâm niệm, lúc này bị Thanh Lâm phá hủy, hắn cũng bị vài vết thương trên người.

Chỉ có điều, những thương tích này không là gì đối với hắn, nhưng sự hoảng hồn trong lòng hắn lúc này lại khó lòng diễn tả được.

Phải biết rằng thần của con vượn hung hăng này chính là linh ma kỹ thượng phẩm, vả lại là do thần Lâm Mộ của linh yêu viên khổng lồ khắc họa làm nên, thực lực mà linh ma kỹ được gia tăng lúc này gần như gấp hai lần, tương đương với sức toàn lực tấn công của cao thủ siêu phàm cảnh giới Cố Nguyên! 

Nhưng dù là vậy thì Thanh Lâm vẫn chỉ dùng sức của cơ thể tấn công, một cú đấm thì đã giết được hư ảnh của con vượn hung hăng kia, hơn nữa bản thân cậu cũng không hề có thương tích gì!

“Chẳng lẽ nào...” Ánh mắt Lâm Tòng thu về mang theo sự hoảng hồn: “Chẳng lẽ thứ người này đang tu chính là tu sửa thân thế sao!”

“Nhưng nếu thật sự là tu sửa thân thế, cũng chẳng qua là Cố Nguyên trung kỳ, mức độ mạnh của tu sửa thân thế, sao có thể mạnh đến mức này chứ!” 

Trong lúc hắn đang suy nghĩ, Thanh Lâm vung thẳng tay áo, bình tĩnh nói: “Lâm huynh, tinh thể của Thương Cung này có thể nhường cho Thanh mỗ được rồi?”

Sắc mặt Lâm Tòng xám xịt, không nói tiếng nào giống như tùy ý mọi người rồi liếc nhìn đệ tử khác của Yêu tông.

Thấy vậy, trong các đệ tử của Yêu tông, đột nhiên có người lạnh lùng hứ rồi lên tiếng, quát rằng: “Tại sao lại nhường? Ngươi không nói lời nào, trực tiếp ra tay với Lâm sư huynh, nếu thật sự để ngươi lấy tinh thể của Thương Cung này đi thì mặt mũi của Yêu tông ta để đâu!” 

“Không nói lời nào?”

Thanh Lâm chau mày lại, ánh mắt dần sắc lạnh: “Không biết tốt xấu là gì!”Hắn quay lưng định rời đi, nhưng người của Yêu tông rõ ràng không cho hắn toại nguyện, ai nấy đều bước chân lên cản đường của Thanh Lâm. 

“Chư vị, Thanh mỗ ở trong Thánh dược sơn này, tay vẫn chưa từng nhuốm máu, đừng ép Thanh mỗ phải ra tay.” Ánh mắt Thanh Lâm càng lúc càng trỏ lên lạnh lùng như băng, thần sắc cũng có vài phần lạnh buốt.

“Giết!”

Lâm Tòng lạnh lùng hứ một tiếng, mười mấy người của Yêu tông kia đột nhiên ra tay, luồng sáng dao động, các ánh sáng của nguyên lực thuộc tính không giống nhau, tất cả đều nhắm thẳng về phía Thanh Lâm. 

Theo Lâm Tòng nhận thấy thì tuy thực lực của Thanh Lâm quả thực rất mạnh, một mình hoặc như thế nào cậu cũng không được, nhưng mười mấy người của Yêu tông ở đây, sao có thể để cậu rời khỏi.

Huống hồ, người của Thiên Đạo cung đều ở một bên nhìn, tinh thể của Thương Cung kia không quan trọng, vật này tuy quý giá nhưng lại không phải hiếm có đến mức không có, nhưng nếu thật sự bị Thanh Lâm cướp đi, sau khi việc này truyền ra ngoài, mặt mũi của Yêu tông biết giấu đi đâu?

“Muốn chết!” 

Ánh sáng đỏ trên người Thanh Lâm dao động lại tạo thành một vòng chắn phòng vệ màu đỏ, bóng dáng ấy xông thẳng đến, tay phải muốn nắm lấy Thanh Lâm lao đến.

Đối với những thuộc tính nguyên lực kia, hán vốn dĩ không hề tránh né, trong lúc bị tấn công, bàn tay kia còn bóp chặt cổ họng người này.

“Ngươi dám!” 

Người này quát to, nhưng trong đôi mắt lại tràn đầy vẻ hốt hoảng.

Thanh Lâm lạnh lùng hứ một tiếng, tay phải phát lực trực tiếp bẻ gãy cổ người này, đồng thời Đại đến lục xoay chuyển, trong giây phút ngắn ngủi đó, một sinh mạng đang sống sờ sờ trước đó này giờ chỉ còn lại một lớp da.

“Yêu thuật!” 

Mặt Lâm Tòng biến sắc, hắn đương nhiên nhìn ra được người này đã bị tinh hoa cả người của Thanh Lâm nuốt chửng, với công lực này, hắn cũng đã từng nghe qua, nhưng đó đều là người có ma khí ngập trời, sát khí vô tận, không ngờ rằng trên người Thanh Lâm lại nhìn thấy cảnh này.

Cùng lúc này, trong lòng hắn nổi lên sự tham lam, với công lực này, tốc độ luyện chế Yêu ma, nếu có được nó thì còn bàn gì đến thiên chất nữa, nhất định có thể khiến hắn nổi tiếng vang khắp Yêu tông!Hắn vừa định mở lời nhưng chính vào lúc này, ánh mắt Thanh Lâm đột nhiên nhìn đến. 

Ánh mắt này khiến cho mặt Lâm Tòng biến sắc, chỉ cảm thấy trong đầu có sự chấn động nhẹ giống như bị điện giật vậy!

Trong lòng chợt dâng lên một cảm giác bất an khó tả, Lâm Tòng không muốn tin, nhưng cảm giác đó càng ngày càng rõ ràng, nhất là khi Thanh Lâm vừa giết thêm hai người nữa, hơn nữa sau khi nuốt chửng, khí tức lại đạt đến đỉnh cao của cảnh giới Cố Nguyên!

Càng vào lúc này, bóng dáng Thanh Lâm vừa lóe qua, không màng đến sự tấn công của người khác mà công thẳng đến Lâm Tòng! 

Mặt Lâm Tòng biến sắc, hắn có một cảm giác rằng vừa nãy Thanh Lâm giao chiến với mình vốn dĩ không dùng hết sức, hoặc nói rằng... vốn dĩ đang đùa cợt mình!

Thấy Thanh Lâm xông đến, Lâm Tòng không nói lời nào, bóng dáng hung hăng lùi về sau.

Nếu nói về thực lực, có lẽ bản thân không phải là đối thủ của Thanh Lâm, nhưng nói về tốc độ, Lâm Tòng có niềm tin mãnh liệt. 

“Định!”

Nhưng chính vào lúc này, giọng nói bình tĩnh kia của Thanh Lâm đột nhiên truyền đến bên tai, Lâm Tòng hơi ngây người ra, hốt hoảng phát hiện ra bóng dáng của mình lại không thể nhúc nhích được!

Không chỉ không thể nhúc nhích, tâm tiệm của hắn cũng đang dần bị ngưng đọng lại trong lúc này, giống như trở thành người chết vậy, sự kinh hoản ập đến như thủy triều dâng lên vậy, có điều rất nhanh, sự kinh hoảng này đã nhanh chóng biến mất, bởi vì ý thức của hắn đã hoàn toàn không còn nữa. 

“Thanh Lâm!”

“Lâm Tòng chính là một trong các đệ tử ưu tú nhất của cảnh giới Cố nguyên trong Yêu tông ta, hon nữa còn là cháu trai của Lâm Thành Huy Lâm trưởng lão, ngươi dám động đến hắn, Lâm trưởng lão nhất định sẽ không tha cho ngươi!”

Sắc mặt của đám đệ tử của Yêu tông kia càng thay đổi liên tục, như những gì bọn họ nói, nếu Thanh Lâm thực sự giết chết Lâm Tòng, Lâm Thành Huy nhất định sẽ nổi trận lôi đình, ngay cả bọn họ cũng không thể sống yên ổn. 

Nhưng Thanh Lâm dường như không nghe thấy, trong lúc đến trước mặt Lâm Tòng, vỗ một chưởng ra, Lâm Tòng lập tức phun máu ra, lưng gần như muốn ngã người về sau.

Cùng lúc đó, với một chưởng này, ý thức của Lâm Tòng cũng đã hồi phục trở lại, khuôn mặt hắn tràn đầy vẻ hoảng loạn, trong giây phút ý thức hồi phục trở lại lập tức hét to: “Đừng giết ta, đừng giết ta, đừng...”

“Bùm!” 

Vừa dứt lời, nắm đấm của Thanh Lâm đã trực tiếp nhào đến vùng đầu kia, có điều không hề xuất hiện tình trạng máu văng tung tóe, bởi vì trong giây phút Thanh Lâm tấn công thì Đại đế lục đã xoay chuyển.

Bất cứ dòng máu nào đều có tinh hoa bên trong, Thanh Lâm sẽ không bỏ qua dù là một giọt.

“Đây...” 

Mắt thấy Lâm Tòng bị giết, đệ tử Yêu tông kia đã biết không thể đấu lại, lúc này cắn chặt răng lại, căm phẫn liếc nhìn Thanh Lâm rồi chạy trốn khắp nơi.

Chính vào trong lúc chạy trốn, bọn họ dường như cảm thấy tiếng gào thét trong cơ thể Thanh Lâm hình như... đã bộc phát rồi!

“Yêu nghiệt! Yêu nghiệt mà!!!” 

Trong giây phút này, sự khiếp sợ trong lòng bọn họ đã không thể tăng thêm được nữa, bọn họ vốn không phải đối thủ của trung kỳ cảnh giới Cố Nguyên như Thanh Lâm, lúc này đột phá thành hậu kỳ, trong mắt bọn họ vốn dĩ giống như những con kiến cỏn con

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau