ĐẾ DIỆT THƯƠNG KHUNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế diệt thương khung - Chương 86 - Chương 90

Chương 86: Nếu có thể cùng chàng...

Cuộn tranh kia cũng không rung dữ lắm nhưng không hề ngừng lại. Thanh Lâm có thể cảm nhận rõ ràng trong hộp gấm, bên cạnh cuốn tranh vốn là một cây bút lông đang nằm yên, lúc này cũng đang từ từ trôi nổi.

“Cuộn tranh này và bút lông này không lẽ thực sự có gì đó kì lạ...” Ánh mắt Thanh Lâm sáng lên.

Đầu ngón tay của Tô Ảnh cử động, rất nhiều miếng vải dần dần rơi xuống, cuối cùng, hai người dừng lại ở ngoài Đông Sơn. 

“Tô sư tỷ...” Thanh Lâm nhẹ giọng mở miệng.

“Cha mẹ của ta được mai táng ở đây.” Tô Ảnh bình tĩnh mở miệng.

Thanh Lâm ngạc nhiên, nhưng không mở miệng, lẳng lặng chờ đợi câu nói tiếp theo. 

“Trước khi thành lập Thiên Bình tông, nơi đây từng là đất của Tô gia ta, khi đó toàn bộ Đông Thắng tinh này chỉ có một gia tộc, đó là Tô gia...”

Tô Ảnh thì thào nói tựa như đang kể một câu chuyện: “Sự hùng mạnh của Tô Gia không ai có thể vượt qua, cực kỳ huy hoàng.”

“Nhưng...” 

“Một ngày nọ, một cao thủ tên là Đạo Phong bỗng nhiên đến bất ngờ, rồi ông ta hủy diệt toàn bộ Tô gia, đó là một sức mạnh khủng khiếp không thể nào hình dung được, dường như vốn không thuộc về thế giới này...”

“Say này ông ta đi rồi, nhưng ông ta để lại yêu quái trấn áp nơi đây, làm cho con cháu huyết mạch Tô gia ta mãi mãi không thể rời khỏi Đông Thắng tinh, cũng sống không quá năm mươi tuổi!”

Sắc mặt của nàng rất bình tĩnh, khuôn mặt xinh đẹp kia có một sự ảm đạm không thể lý giải, dường như những gì cô nói bây giờ không phải nói về mình mà là về người khác. 

Tâm trạng Thanh Lâm rất chấn động, cậu nghĩ tới con chó đen kia cho mình một giọt máu tươi, nghĩ tới nó đã từng nói, dưới Đông sơn có một tuyệt thế đại yêu trấn áp!

Nhưng cậu không hề nghĩ tới, đại yêu này lại có quan hệ với Tô gia, lại có quan hệ với Tô sư tỷ!

“Sống không quá năm mươi tuổi...” Thanh Lâm thì thào. 

“Người Tô gia ta, trải qua bao nhiêu thế hệ tìm cách để đột phá, tìm kiếm cách để xóa đi cái lời nguyền rủa này, nhưng năm mươi năm thật sự là quá ngắn, Đạo Phong kia quá mạnh, cho dù là có tư chất tuyệt thế, cũng chắc chắn không có khả năng trong khoảng thời gian năm mươi năm mà phá hủy gông xiềng này được.” Nói đến đây, trên mặt Tô Ảnh cuối cùng cũng có biểu cảm, đó là sự hận thù, sự hận thù tràn ngập.

“Vì sao Đạo Phong phải tiêu diệt Tô gia? Đã muốn hủy diệt rồi thì tại sao ông ta lại giữ lại huyết mạch của Tô gia?” Thanh Lâm mở miệng hỏi.

“Bởi vì ông ta nghĩ đến đến kho báu của Tô gia ta!” 

Tô Ảnh hít sâu, lộ ra vẻ mặt cười lạnh mà Thanh Tâm không bao giờ tưởng tượng ra được:

“Lúc trước ông ta bất ngờ đến Đông Thắng tinh cũng chính là vì bảo vật kia, nhưng đến cuối cùng thì không được. Bảo vật này đã được cao thủ của Tô gia ta phong ấn ở chỗ bí mật, chỉ có con cháu huyết mạch Tô gia mới có thể cảm nhận được, đây cũng là nguyên nhân tại sao ông ta giữ lại con cháu Tô gia.”

“Nhưng Tô gia ta, thân là sủng nhi của bản đồ này, nhiều thế hệ sau này đều có thiên tư cực kỳ cao, bởi vậy, ông ta lại sợ con cháu Tô gia ta quá mạnh, sẽ uy hiếp tới ông ta nên đã hạn chế tuổi thọ...” Tô Ảnh nói chậm rãi. 

Thanh Lâm im lặng, cậu không cách nào tưởng tượng được Tô gia đã từng huy hoàng đến mức độ gì, nhưng với thiên tư của Tô Ảnh thì đúng là thật sự rất mạnh, mà lại là thuộc tính thời quang hiếm thấy, một khi lớn lên sẽ bất khả chiến bại.

“Tên Đạo Phong kia... Chẳng lẽ là Chí Tôn?” Thanh Lâm bỗng nhiên mở miệng.Cả người của Tô Ảnh run lên, bỗng nhiên quay đầu: “Ngươi biết Chí Tôn?” 

“Có biết một chút.” Thanh Lâm gật đầu.

“Đúng là ông ta là Chí Tôn, hơn nữa là Thiên Không Chí Tôn!”

Tô Ảnh nghiến răng: “Ông ta quá mạnh, mạnh đến mức lúc ta nghĩ đến, thậm chí đã không muốn tu luyện, chi bằng cứ an nhàn, yên ả vượt qua năm mươi năm...” 

Chuyện đó cũng không phải là giả, Thanh Lâm không biết đẳng cấp của Chí Tôn, nhưng có thể hủy diệt thời kì huy hoàng của Tô gia một cách đơn giản, lại dùng đại yêu trấn áp, các thế hệ đều không sống qua năm mươi năm, có thể thấy được trình độ của ông ta kinh khủng tới cỡ nào, dưới sức ép khổng lồ này, bất ai cũng bất lực về thể xác lẫn tinh thần.

Thiên tư mạnh mẽ trở lại thì như thế nào, chỉ có thời gian năm mươi năm, cho dù là yêu nghiệt, tu luyện đến một bậc tu vi cao nhất trong lãnh thổ, cũng không đủ chống lại Đạo Phong.

Đối với Tô Ảnh, Thanh Lâm không biết nên an ủi như thế nào nên cậu lựa chọn sự im lặng. 

“Hôm nay, ta gọi ngươi đến, là muốn nói cho ngươi biết hai chuyện...”

Tô Ảnh im lặng một lát, thở sâu, chậm rãi nói ra: “Ta năm nay đã hai bốn rồi, mặc dù tu luyện đến đỉnh cao cảnh giới Linh Đan, nhưng những cảnh giới kế tiếp sẽ càng ngày càng khó. Dù là tiền bối mạnh mẽ nhất trong lịch sử Tô gia ta, trong thời gian năm mươi năm cũng chỉ có thể tu luyện đến cảnh giới Thánh Vực, mà ta chỉ còn lại có hai mươi sáu năm...”

Nói xong, Tô Ảnh vỗ vào ấn đường, một giọt máu màu vàng kim xuất hiện, đó là kim huyết bổn mạng của nàng. 

Giọt máu vừa ra ngoài, sắc mặt Tô Ảnh lập tức tái nhợt đi phần nào.

“Tiền bối Tô gia ta đã từng nói rằng, kho báu kia có từ Thiên Hoang. Đừng nói Thiên Không Chí Tôn, mặc dù là tinh vực Chí Tôn cũng muốn lấy được. Hai mươi sáu năm, ta sẽ dành hết sức lực để tìm kiếm, nhưng... nếu như ta chết đi, ngươi hãy dùng giọt máu tươi này của ta đi tìm bảo vật, còn sống ngày nào thì nhất định phải thay ta giết Đạo Phong, diệt đại yêu kia, để cho con cháu Tô gia ta thoát khỏi lời nguyền!”

Hai mắt Thanh Lâm đột nhiên co lại, nhìn giọt máu tươi trước mặt, có chút do dự. 
Nếu như lời nói của Tô Ảnh là thật thì Thanh Lâm tất nhiên biết giọt máu tươi này rất quý giá, hơn nữa, người Tô gia trong quá khứ chắc chắn không đem kim huyết bổn mạng của mình giao cho người khác, bằng không thì gánh nặng này cũng đã sớm chấm dứt rồi.

Điều này cho thấy rõ ràng là kim huyết bổn mạng này của Tô Ảnh, là giọt đầu tiên, cũng là giọt duy nhất rơi vào tay người ngoài!

Một giọt huyết mạch không quan trọng, nhưng huyết mạch sau này, lại ẩn dấu bảo vật mà ngay cả Tinh Vực Chí Tôn đều muốn đạt được, một vật như thế, sao Thanh Lâm dám nhận! 

“Tại sao tỷ lại chọn ta?” Thanh Lâm trầm ngâm một lát, nhẹ giọng hỏi.

“Trực giác.”

Tô Ảnh nở nụ cười, nụ cười rất đẹp, rung động lòng người. 

Nhưng Thanh Lâm có thể thấy, ở trong cặp mắt của nàng có một sự thê lương và đắng chát, đó là một sự bất lực.

Cái gọi là trực giác, Thanh Lâm không tin tưởng nhưng cậu cũng biết, hành động lần này của Tô Ảnh chắc chắn là dụng ý của nàng.

Cậu không nhận giọt máu đó mà là nhìn về phía Tô Ảnh, hỏi: “Còn chuyện thứ hai?” 

“Chuyện thứ hai...”

Tô Ảnh nhìn Thanh Lâm, trong cặp mắt ảm đạm, lần đầu tiên toát ra sự dịu dàng.

“Từ lúc ta năm tuổi thì đã cô đơn một mình, thế giới này ăn thịt người, trong ta lạnh như băng cho tới bây giờ...” 

“Rất nhiều người theo đuổi ta, bọn họ đều muốn có được nhan sắc của ta, thật, giả, ta khó có thể phân biệt, cũng không muốn phân biệt.”

“Cuộc đời của ta chỉ có năm mươi năm, có Đạo Phong tồn tại, có đại yêu kia tồn tại thì tất cả những người có liên quan đến ta đều phải gánh chịu tai họa.”

“Từ đây về sau, ta và ngươi... là người xa lạ.” 

Thanh Lâm nở nụ cười, cậu sớm đã đoán được trong lòng Tô Ảnh suy nghĩ những gì, giờ phút này liền không nói hai lời, trực tiếp cất lại giọt máu màu vàng kim kia vào ấn đường của mình.

“Đời người ngắn dài, không cần quan tâm, sống vui vẻ là được.”

“Giọt máu này là giọt máu đầu tiên của một người phụ nữ mà Thanh Lâm để vào trong cơ thể, ta không nghĩ là người xa lạ.” 

Nói dứt lời, Thanh Lâm quay người rời đi.

Tô Ảnh kinh ngạc nhìn bóng lưng thon dài kia, trong đôi mắt kiên nghị, lần đầu tiên chảy ra giọt nước mắt.

“Nếu có thể bên chàng đến mai sau thì lưu lạc khắp mọi nơi thì đã sao... Nếu có thể cùng chàng xưng vương thiên hạ thì trời đất hủy diệt có là sao!” 

Chương 87: Chúng... rốt cuộc là gì?

Thời gian trôi nhanh, chưa gì đã qua nửa năm.

Một ngày nọ, Thanh Lâm ngồi xếp bằng trong động phủ, trước mặt cậu là lò đan trôi nổi, bên trong phát ra ánh sáng màu vàng kim, có hai viên đan kim tuyến lập lòe mà số lượng đã đạt đến sáu mươi ba viên!

“Lục xuất đan phẩm...” 

Thanh Lâm thở sâu, nhíu mày.

Thời gian nửa năm qua, cậu luyện chế thành công ít nhất cũng trên trăm loại đan dược,.

Thế nhưng muốn đạt đến hơn sáu mươi Đan mạch, chỉ có thể luyện ra hai viên thuốc, mà dưới sáu mươi là được bốn viên. 

Đây là đã bị bão hòa rồi, Thanh Lâm khó có thể đột phá.

Cùng lúc đó, trong khoảng nửa năm này, tu vi của Thanh Lâm cũng đã đột phá đến hậu kỳ cảnh giới Cố Nguyên, lần này cũng không dẫn tới Thiên kiếp giống như trung kỳ cảnh giới Cố Nguyên nữa, Thanh Lâm suy đoán, chắc là vì lúc trước khi đột phá, hư ảnh của Đế Thần xuất hiện, ngưng tụ ra dấu ấn của Đế Thần cho nên dẫn tới Thiên kiếp.

Cậu đứng dậy, trước bộ quần áo màu trắng, có thêu khắc hai lò luyện đan, đó là biểu tượng thân phận của Bạch phẩm cấp hai! 

“Nếu có đầy đủ thảo dược, trong thời gian nửa năm, Bạch phẩm cấp ba chắc không phải nói chơi...” Thanh Lâm thì thào tự nói.

Cậu rất tự tin về trình độ Đan đạo của mình, nếu không phải là thiếu linh dược thì đã sớm thăng chức Đan sư Bạch phẩm cấp ba rồi.

Cho dù là trên trăm loại đan dược này cần có linh dược, cũng có phần lớn là lấy được từ tên đàn ông xấu xí kia, chỉ lấy trong Vụ các hàng năm thì không đủ. 

“Tất cả Đan sư Bạch phẩm cấp hai, tập hợp ở sân đan!”

Vào lúc này, một giọng nói vang vọng toàn bộ Đan vực, giống như là sét đánh ầm ầm, làm cho mọi người trong Đan vực đều run người.

“Đã bắt đầu?” 

“Thánh Dược sơn! Thánh địa của Đan sư ở cảnh vực Đông Thiên, tuy chỉ là một tầng cũng có cơ hội lớn nhận được nhiều linh dược, đây chính là nơi cổ xưa nhất còn sót lại, nếu ta cũng có thể đi thì tốt quá...”

“Lần này không biết ai có thể có được tạo hóa lớn đây, trong Thánh Dược sơn kia tuy nói là khắp nơi trên mặt đất đều có linh dược, nhưng nguy cơ bốn bề, còn có bốn Đan sư thiên tài của tông môn đích thân tham gia, muốn có chỗ thu hoạch, cũng không dễ dàng.”

Rất nhiều Đan sư ngẩng đầu lên, đều lộ ra vẻ mặt hâm mộ, sâu bên trong sự hâm mộ kia còn kèm theo sự ghen ghét. 

Những Đan sư chưa từng đi qua Thánh Dược sơn đều vô cùng khát khao, một vài Đan sư thế hệ trước từng đi qua Thánh Dược sơn lúc này trên mặt đều lộ ra vẻ phức tạp, khẽ lắc đầu, không ai biết đây là ý gì.

Từng bóng người lao ra, đều là áo trắng, nữ có nam có, cảnh tượng mênh mông cuồn cuộn.

Thanh Lâm hít khí vào, lúc trước cậu đã từng nghe La Thành nói, Đan sư trong Đan vực không ít, nhưng không nghĩ rằng lại có nhiều như vậy, bóng người rậm rạp chằng chịch, thật khiến người ta chấn động. 

Huống hồ, đây là Bạch phẩm cấp hai, còn cả Bạch phẩm cấp một, chắc còn nhiều hơn nữa!

Lúc này, Thanh Lâm đã hiểu ra vì sao Vụ các cấp cho đan sư ít linh dược như vậy, với số lượng Đan sư này, nếu mà nhiều hơn nữa thì Thiên Bình tông cũng không nuôi nổi.Không hề do dự, Thanh Lâm cũng phóng tới sân đan. 

Giờ phút này trong sân đan, sớm đã vô cùng xôn xao, Thanh Lâm liếc mắt sang, khoảng chừng ngàn Đan sư mặc áo trắng có thêu hai đỉnh luyện đan phía trước!

Ngoài họ ra, bốn phía chằng chịch Đan sư Bạch phẩm cấp một vây quanh chi chít, còn có rất nhiều dược đồng mặt đầy sự ngưỡng mộ và khao khát, đứng ở đằng xa.

Thỉnh thoảng, Thanh Lâm cũng có thể nhìn thấy Đan sư Bạch phẩm cấp ba, thậm chí là Hồng phẩm cấp một, nhưng Đan sư Hồng phẩm cực ít, có thể đạt tới như thế trình độ như vậy thì ngày đêm đều phải chìm đắm vào Đan đạo, mặc kệ chuyện bản thân, không tùy tiện ra ngoài. 

Những gì Thanh Lâm thấy, cũng chỉ là vài người, số lượng không quá đầu ngón tay.

“Im lặng!”

Trong lúc này, một giọng nói động trời truyền khắp sân đan, giống như tiếng gào của người khổng lồ, nháy mắt liền át lấy tiếng xôn xao động trời kia xuống. 

“Ong...”

Một tiếng ong ở đằng xa, bốn cột sáng như xuất hiện từ chính giữa trời xanh, phong tỏa cả ngàn dặm trên bầu trời!

“Xuất hiện rồi!” Lập tức có người tỏ ra kích động. 

Thấy vậy, Thanh Lâm khó hiểu, cũng có người khác giống như cậu, có người ngơ ngác nói: “Xuất hiện cái gì?”

“Thần Châu!”

Đứng kế bên Thanh Lâm là một gã đàn ông rất hưng phấn, dường như biết chuyện nên giải thích: “Thần Châu siêu cấp của Thiên Bình tông, dài ngàn trượng, rộng trăm trượng, có thể chứa mấy vạn người, được tông môn giấu trong hư không, bình thường sẽ không dùng tới đâu! Không chỉ có như thế, chiếc thuyền này còn là thần khí trấn tông của Thiên Bình tông ta, uy lực ngất trời, cực kỳ đáng sợ!” “Răng rắc!”

Lời của hắn vừa dứt, hư không bị phong tỏa kia xuất hiện một khe hở, cùng lúc đó, dường như ở chỗ hư không kia có một bàn tay to lớn, đột nhiên xé toạc khe hở đó ra!

“Rầm!” 

Vết nứt ấy khiến cho trời đất rung mạnh, bỗng nhiên xuất hiện một vết hằn dài màu đen lan tràn không biết khoảng cách lớn đến thế nào, bên trong nó có một lực hút kinh người, nhưng cao thủ Thiên Bình tông đã sớm phong tỏa không gian, lực hút này hoàn toàn không thể làm gì Thiên Bình tông.

Tất cả mọi người ngẩng đầu nhìn, dưới rất nhiều ánh mắt đang nhìn chăm chú, một vật thể lớn màu đen, chậm rãi xuất hiện!

“Hí!” 

Lúc này rất nhiều tiếng hít sâu phát ra, bởi vì cái vật thể lớn màu đen kia, chỉ mới xuất hiện một phần mười thôi đã đủ khiến cho mọi người kinh sợ!

Vật đó hình như là thuyền buồm, cũng giống thuyền rồng, ở đỉnh một cái đầu rồng sừng sững to mấy trăm trượng, nó há to mồm, uốn lượn cơ thể, nhìn gần lại, liền có một khí chất hung tàn kinh người.

Giống như một sức ép đầy uy lực khiến cho mọi người đều run rẩy lên. 

Ở dưới thân con rồng lớn là một chiếc thuyền cực lớn chậm rãi trôi nổi, toàn thân màu đen, lóe ra hào quang rét lạnh sắc bén, nếu như theo lời của người đàn ông kia, thân dài ít nhất cũng ngàn trượng mà thân hình con rồng lớn kia vây quanh chiếc thuyền này, từ đầu đến đuôi!

Chiếc thuyền vừa ra đã chấn động trời đất, mây đen cuốn ngược lại, mây gió biến sắc!

Mặt đất Thiên Bình tông bắt đầu rung chuyển, giống như sắp xảy ra động đất, có đệ tử bối rối nhưng nhìn thấy những thần sắc bình tĩnh của những người khác, cũng không sợ hãi. 

Sự chấn động này trong chốc lát liền biến mất, Thần Châu đã hoàn toàn hiện ra ở trước mặt mọi người, thân thuyền to lớn làm cho người ta kinh động và ánh mắt tràn đầy hy vọng, chỉ có vật thể màu đen này, cả bầu trời trong sáng đều bị nó che khuất, trong tầm mắt ngoại trừ nó thì không còn gì khác!

Ánh mắt Thanh Lâm lóe sáng, sự kinh động trên mặt cậu đã biến mất, bởi vì vào lúc mà chiếc thuyền xuất hiện, cái hộp gấm đẹp đẽ đựng cuộn tranh giấy trong túi trữ vật của cậu, lại rung lên, hơn nữa rất dữ dội!

Cùng lúc đó, cây bút lông kia cũng bay ra khỏi hộp gấm, nhưng chiếc hộp này giống như hợp thành một thể với cuộn tranh và bút lông, xuất hiện hào quang, phong ấn hai vật này lại. 

“Cuộn tranh và bút lông... Rốt cuộc là vật gì?”

Thanh Lâm chau mày: “Khi ở Đông sơn, chúng bắt đầu rung lên, giờ phút này nhìn thấy chiếc thuyền này, lại xảy rung lên lần nữa...”

Bỗng nhiên, Thanh Lâm nghĩ trong đầu: “Không đúng! Thực sự không phải là thấy chiếc thuyền mới rung lên mà là... thấy con rồng kia!” 

Nghĩ đến đây, trong lòng Thanh Lâm đầy nỗi khiếp sợ: “Vào lúc đầu rồng xuất hiện, cuộn tranh và bút lông liền rung lên, cùng với sự xuất hiện của con rồng, cuộn tranh và bút lông này rung càng ngày càng mãnh liệt, đến bây giờ, càng như muốn bay ra khỏi cái hộp gấm, lao ra khỏi túi trữ vật!”

“Chúng... rốt cuộc là cái gì!”

Chương 88: Già lam tông

“Rầm!”

Một tiếng nổ rung trời, con thuyền Hắc Long kia lao ra từ trong không gian, như Thái Cổ Thần Long, thấp thoáng còn có tiếng rồng gầm vang vọng, uy phong kinh người, làm cho đệ tử Thiên Bình tông ở đây, cho dù là đã nhìn thấy rồi hoặc chưa từng nhìn thấy đều phải trợn mắt há hốc mồm!

“Đây chính là thần khí chấn tông của Thiên Bình tông ta, thật là làm cho người ta chấn động!” 

“Trời ạ, thần khí kinh khủng như thế, thiên hạ ai có thể chống lại nổi?”

“Ta có thể cảm nhận được, nếu như không phải cao thủ trong tông khống chế thì chỉ với uy lực này thôi cũng đã đủ để khiến ta sụp đổ ngay lập tức!”

Tiếng xôn xao lớn loạn cả lên, tiếng hít sâu vẫn không ngừng phát ra, rất nhiều đệ tử cảm thấy tự hào, tông môn mạnh thì thân phận và địa vị của bọn họ cũng sẽ được đề cao theo, trong lòng có một sự kiêu ngạo. 

Vào lúc này, xuất hiện ánh sáng màu đỏ ở đằng xa, ánh lên làm cho phía chân trời trở thành màu đỏ, như ngàn vạn đám mây thần bộc phát, một mảng lửa đỏ rực.

Trong ngọn lửa đỏ rực, một bóng người chậm rãi đi, phía sau có một con điểu thần màu đỏ rất lớn kêu rét, hiện ra một cách mờ ảo, chở theo bóng người kia từ phía chân trời chậm rãi đi tới.

“Là Phương Đan sư!” 

“Quá mạnh, nghe nói trình độ Đan đạo của Phương Đan sư sắp đạt tới hồng phẩm cấp một rồi, nếu như tu vi của mình cao như vậy, nếu có một ngày có thể đạt tới trình độ như thế, chết cũng không tiếc!”

Dưới ngàn vạn con mắt chăm chú, Phương Tú Lâm đáp xuống chiếc thuyền rồng kia, không biết cố tình hay là vô ý, ánh mắt dừng lại trên người Thanh Lâm một lát, rồi sau đó nói: “Tất cả Đan sư Bạch phẩm cấp hai, mời lên thuyền!”

“Rầm rầm rầm!” 

Mặt đất chấn động vỡ ra, mười mấy bóng hình lao ra, đều là trưởng lão Thiên Bình tông.

Trong giây phút đứng ở trên chiếc thuyền, túi trữ vật của Thanh Lâm bắt đầu rung lên dữ dội, những người khác không phát hiện, nhưng Phương Tú Lâm cùng với hơn mười tên trưởng lão kia lúc này đều quay đầu lại nhìn.   

Trong lòng Thanh Lâm trầm xuống, thần sắc bình tĩnh, nguyên lực thuộc tính lôi phát ra, dồn hết thảy vào bên trong túi trữ vật mới có thể trấn áp lấy nó. 

“Cuộn tranh và bút lông kia chắc chắn có linh tính, chắc chắn không phải vật bình thường!” Thanh Lâm thầm nghĩ trong lòng.

Không nhiều lời, sau đó tất cả Đan sư Bạch phẩm cấp hai đều lên thuyền, Phương Tú Lâm khẽ gật đầu, chiếc thuyền lập tức phóng ra phía xa, tốc độ cực nhanh, làm cho chân của bọn người Thanh Lâm có chút đứng không vững, thậm chí có mấy người liền bị té ngã.

Con ngươi Thanh Lâm co rút lại, cậu nhìn thấy rõ ràng lúc vừa rồi Phương Tú Lâm nhìn về phía đầu con rồng kia gật đầu! 

“Cái đầu rồng này không phải là điêu khắc sao? Làm sao lại biết rõ ý của ông ta như thế chứ?”

Trong lòng Thanh Lâm khiếp sợ, trong đầu hiện ra một ý nghĩ, cậu nhìn cái đầu rồng to lớn kia, da đầu dựng đứng.

“Chẳng lẽ... Con rồng này không phải là điêu khắc mà là con rồng thật!” 

Cậu không thể tin được, con rồng to lớn này, ít nhất cũng gần vạn trượng như một con rồng thật, sức mạnh thực sự của nó sẽ kinh khủng đến mức nào!
“Cuộn tranh... Bút lông... Rồng thật...”

Bỗng nhiên Thanh Lâm nghĩ tới lúc ở Đông sơn, cuộn tranh cùng bút lông cũng rung lên, toàn thân cậu rung mạnh, trong lòng hiện lên một suy đoán. 

“Chắc là... theo như lời của con chó đen thì dưới Đông sơn có phong ấn một tuyệt thế đại yêu, cũng là rồng thật?”

"Ong..."

Có màn sáng phát ra, hình thành một vòng phòng hộ cực lớn, bởi vì tốc độ quá nhanh, tựa tiếng gió sắc như dao làm rát mặt lập tức ngừng lại, như chỗ phòng ốc. 

Cánh cổng cực lớn của Thiên Bình tông kia, không ngừng nhỏ lại trong mắt mọi người, rất nhanh liền trở thành một cái chấm đen, cuối cùng thì biến mất.

“Phương đan sư, lần tranh giành Thánh Dược sơn này, năm tông môn lớn của cảnh vực Đông Thiên đều muốn tham gia sao?” Có hậu bối mở miệng hỏi thăm.

Phương Tú Lâm nhẹ gật đầu, nói: “Chẳng những năm tông môn lớn cùng tham gia, mà nghe nói Ma Tâm điện của cảnh vực Tây Lương cùng với bộ lạc Man Tiên cảnh vực Bắc Hoàng cũng sẽ đến đây.” 

“Không phải nói Thánh Dược sơn bị khống chế bởi năm tông môn lớn của cảnh vực Đông Thiên sao? Vì sao Tây Lương cùng Bắc Hoang cũng tới?” Hậu bối kia lộ vẻ khó hiểu.

Phương Tú Lâm liếc mắt nhìn hắn, cũng không mở miệng.

Thấy vậy, sắc mặt người nọ đỏ lên, biết mình quá nhiều lời, vội vàng câm miệng. 

Thực ra có tám bộ phận, ba bộ phận còn lại kia được gọi là ba địa điểm nguy hiểm của Đông Thắng tinh: Thái Cổ Thi Lăng, Luân Hồi các, Thánh Giả Phế Khư.

Tại Đông Thiên cảnh vực, ba địa điểm nguy hiểm này đều tồn tại, giống như Bắc Hoang, Nam Hải, Tây Lương cùng với Trung Châu, đều có ba địa điểm nguy hiểm.Chỉ một chuyện này là đủ để khiến ba chỗ nguy hiểm ấy, gắn lấy hai chữ "hiểm địa". 

……

Thuyền rồng bay lên, như một luồng sáng, từ phía chân trời bay qua.

Tốc độ của chiếc thuyền này ngày càng nhanh, mắt thường không thể nhìn thấy được, trừ phi có tu vi mạnh mẽ mới có thể cảm nhận được. 

Nhưng mà, mặc dù là với tốc độ này nhưng cũng phải bay đến nửa tháng mới tới được Thánh Dược sơn, có thể thấy được cảnh vực Đông Thiên to lớn, càng thấy được Đông Thắng tinh to lớn cỡ nào.

“Tiền bối, tốc độ của thuyền rồng này đã đạt tới cảnh giới gì rồi?” Đến nay đã nửa tháng, đây là lần đầu tiên Thanh Lâm mở miệng nói chuyện.

Phương Tú Lâm nở nụ cười, khẽ lắc đầu, nói: “Ta cũng không biết, ít nhất dùng tu vi cảnh giới Bổn Thần của ta, còn chưa được một nửa.” 

Nghe vậy, nhiều người lộ ra vẻ khiếp sợ, Thanh Lâm cũng hít một hơi sâu, trên mặt hiện lên sự ngạc nhiên.

Ở rất xa, một cái gò núi hiện ra ở giữa tầm mắt mọi người.

Cái này chỉ là một cái gò núi nhỏ, cao vài chục mét, phạm vi không vượt qua ngàn trượng, bình thường mà đi qua thì sẽ không để ý, nhưng đối với Đan sư mà nói, cái này không phải là gò núi nhỏ mà là được thánh địa hạng nhất! 

Thánh Dược sơn!

Thời điểm nhìn thấy ngọn núi này, tất cả mọi người lộ ra sự ngạc nhiên, bởi vì trong cảm nhận của bọn họ, Thánh Dược sơn chính là một ngọn núi sâu, độ cao ít nhất cũng vạn trượng, chiếm diện tích mấy mươi vạn dặm, rộng lớn khôn cùng, chim bay cá nhảy như nước lũ, hương thơm của linh thảo, mây thần phủ đầy.

Nhưng gò núi trước mắt này, thực sự làm bọn họ thất vọng. 

“Đáp!” Phương Tú Lâm bỗng nhiên mở miệng.

Thuyền rồng ngừng ở trên không trung, lắc lư một hồi rồi bắt đầu đáp xuống.

Cũng vào giờ phút này, chân trời ở phía xa đột nhiên bị xé rách, phát ra đầy hào quang, biến thành một thế giới đầy màu sắc rực rỡ tươi đẹp, so với lửa đỏ Phương Tú Lâm thì không biết hơn bao nhiêu lần. 

Dưới bảy sắc đó, một con rết dài chừng vạn trượng leo ra, uy lực của nó khuếch tán, sinh linh bốn phía chạy mất vì quá sợ, làm cho không gian lắc lư chấn động.

Đám người đứng đầu có một ông lão đứng vững, hai tay của ông ta chắp phía sau, thần sắc kiêu căng, một đầu tóc trắng, mới vừa xuất hiện, ánh mắt hướng về Thiên Bình tông, cười to nói: “Ha ha, Phương huynh vội vàng quá vậy, còn nhanh hơn con rết bảy sắc của lão phu, xem ra lần này Đan sư tiểu bối trong Thiên Bình tông lại không ít thiên tài.”

Phương Tú Lâm mỉm cười, nói: “Ai không biết Già Lam tông nhiều thiên tài, Thiên Bình Tông ta sao dám so sánh ganh đua, Lưu huynh nói đùa rồi.” 

Vừa dứt lời, bọn người Thanh Lâm lập tức biết rằng những người đứng trên con rết bảy sắc kia là đệ tử của một trong năm tông môn lớn của cảnh vực Đông Thiên, đệ tử Già Lam tông!

Chương 89: Vượn khổng lồ

Trong đệ tử Già Lam tông, có một người con gái, ngoại hình cực kì xinh đẹp, mặc một bộ đồ màu trắng như tiên nữ thoát tục, không nhuốm bụi trần.

Nàng đứng ở nơi đó, dường như biến thành một vầng trăng sáng, át mất đi hào quang trên gương mặt của những cô gái khác.

Điều khiến người kinh hãi nhất chính là tính cách của cô gái này không hề trầm tĩnh mà lại cực kỳ hoạt bát, sau khi đến đây lập tức ngó cái này nhìn cái kia, thỉnh thoảng còn đùa giỡn với đồng môn bên cạnh. 

Sau khi nhìn con rết bảy màu được một hồi, ánh mắt của các đệ tử Thiên Bình tông đều bị cô gái này thu hút, ngay cả Thanh Lâm cũng phải nhìn vài cái, thầm nghĩ trong lòng sắc đẹp của cô gái này so với Tô Ảnh không kém chút nào.

Đây là lần thứ hai cậu nhìn thấy một người con gái cực kì xinh đẹp.

Con rết kia chậm rãi đi tới, nhìn chằm chằm vào thuyền rồng, hình như có thể thấy được trong đôi mắt to kia có sự kiêng kỵ, nếu như không có ông già lớn tuổi thúc giục thì nhất định sẽ không tới gần thuyền rồng, mặc dù là tới gần, cũng cách xa ngàn trượng. 

Cảnh tượng này làm cho ông già lớn tuổi kia có vẻ xấu hổ, nhìn chiếc thuyền rồng.

Chỉ một ánh mắt này, lòng ông ta rung động mãnh liệt, trong đầu kêu vang!

Hồi lâu, ông già lớn tuổi này thở sâu, hướng về phía Phương Tú Lâm chắp tay nói: “Mấy năm không thấy, chiếc Thiên Long Thần Châu này đã mạnh đến trình độ như vậy rồi, vậy sau này chắc hẳn không bao lâu nữa là có thể phá phong triệt để.” 

“Hy vọng được như lời Lưu huynh nói.” Phương Tú Phong cười nói.

Hai người nói chuyện, người bên ngoài nghe không hiểu được, nhưng con người Thanh Lâm co rút lại, cậu mơ hồ có thể cảm nhận được, suy đoán của mình là đúng. Thuyền rồng này là một con rồng thật!

Cuộn tranh kia với bút lông và rồng thật có quan hệ với nhau! 

“Vi Nhi, qua đây bái kiến chư vị sư huynh đệ Thiên Bình tông.” Ông già lớn tuổi nhìn cô gái kia khoát tay.

“Thượng Quan Tình Vi thay Già Lam tông bái kiến chư vị sư huynh.” Nàng nhoẻn miệng cười, hơi hơi nhún gối.

Nhưng khi nhún gối, ánh mắt của Thượng Quan Tình Vi lại nhìn quét một lượt người ở Thiên Bình tông, cặp mắt to không ngừng nháy, thoạt nhìn rất là đáng yêu. 

“Quá đẹp!”

“Quả thực giống như là tiên nữ, có thể so sánh với Tô sư tỷ, nhưng mà Tô sư tỷ lạnh như băng, ta thì lại thích sinh động đáng yêu hơn.”

“Thôi đi, người ta có thể đại diện cho Già Lam tông ân cần thăm hỏi chúng ta, thân phận tất nhiên cực kỳ cao, lớn lên xinh đẹp như thế, ngươi có điểm gì xứng với người ta?” 

“Khụ khụ, tâm hồn ta đẹp...”

“…”

Tất cả đệ tử Thiên Bình tông đều ngẩng đầu ưỡn ngực, giống như muốn thể hiện những mặt tốt nhất của bản thân ra trước mặt nàng. 

Đồng thời trong lòng bọn họ cũng chờ mong, chờ mong Phương Tú Lâm để cho mình thay Thiên Bình tông ân cần hỏi thăm, để có thể tiếp xúc với Thượng Quan Tình Vi, cũng chứng minh mình ở một địa vị rất cao trong Thiên Bình tông.

Trên mặt Phương Tú Lâm hiện lên ý cười, gật đầu với Thượng Quan Tình Vi rồi sau đó liếc mắt nhìn qua đám người, mở miệng nói: “Thanh Lâm, ngươi thay Thiên Bình tông qua chào hỏi một tiếng đi.”Vừa dứt lời, ánh mắt mọi người lập tức đều tập trung ở trên người Thanh Lâm, nhất là mấy đệ tử có vai vế khá cao trong Thiên Bình tông, trong lòng cực kỳ tức giận, càng thêm ghen ghét. 

Thanh danh của Thanh Lâm, truyền khắp Thiên Bình tông, nhưng theo bọn họ, Thanh Lâm mặc dù thiên phú Võ đạo cực cao, nhưng chưa từng phô bày Đan đạo ra, với tính cách của Thanh Lâm, nếu như Đan đạo thiên phú cũng cao thì e rằng thanh danh sớm đã lan truyền khắp nơi, làm sao mà có thể bảo thủ như thế.

Cho dù là theo vai vế hay là theo trình độ Đan đạo, bọn họ đều cảm thấy Thanh Lâm thấp hơn rất nhiều so với bọn họ, sao có tư cách đại diện cho Thiên Bình tông?

Nhưng mà, đây là Phương Tú Lâm giao phó, huống hồ còn ở trước Già Lam tông, mặc dù trong lòng không phục nhưng cũng không dám nhiều lời. 

Cùng lúc đó, mọi người trong Già Lam tông cũng đều nhìn chằm chằm vào Thanh Lâm, bộ dáng anh tuấn cùng mái tóc tím ma mị cực kỳ chói mắt, nhưng bọn họ cũng rất không hiểu, bởi vì chỗ Thanh Lâm chỉ đứng ở giữa, rõ ràng ở trong đệ tử Đan đạo không hề có địa vị cao, bọn họ đoán không ra tại sao Phương Tú Lâm lại để cho Thanh Lâm đại diện cho Thiên Bình tông.

Thượng Quan Tình Vi nhanh nhạy nháy đôi mắt to vài cái, nhìn chằm chằm vào Thanh Lâm, đôi mắt dễ thương hiện lên ý cười.

Thanh Lâm một mắt nhìn Phương Tú Lâm, suy nghĩ một lát, chạy lên phía trước, chắp tay nói: “Thanh Lâm thay Thiên Bình tông bái kiến tiền bối Già Lam tông, bái kiến Vi Nhi sư tỷ, bái kiến chư vị sư huynh.” 

“Làm sao tiểu sư đệ lại tuấn tú như vậy chứ?” Thượng Quan Tình Vi vừa mở miệng, ông già lớn tuổi họ Lưu kia nghe xong, xíu chút nữa phun ra máu.

Thanh Lâm cũng hơi sửng sốt, tỏ vẻ xấu hổ.

“Vi Nhi, quay về!” Ông già lớn tuổi kia nhíu mày quát, tuy là như thế, trong hai mắt của ông ta cũng vẫn tràn ngập sự cưng chiều và bất đắc dĩ. 

"Dạ..."

“Người ta hiếu kỳ thôi mà...” Thượng Quan Tình Vi vừa nói thầm, vừa đi trở về.

“Ha ha, không chỉ riêng Vi Nhi sư muội, chúng ta cũng rất là hiếu kỳ, tại sao Thanh Lâm sư đệ tuấn tú như thế?” Già Lam tông ồn ào cười to, có người mở miệng trêu chọc. Ông già lớn tuổi kia trừng mắt, nhưng lại không cản.

Phương Tú Lâm nhíu mày, vừa muốn mở miệng, lại nghe Thanh Lâm bình tĩnh nói: “Thanh mỗ cũng muốn biết, vì sao Vi Nhi sư tỷ lại xinh đẹp như vậy?”

Vừa dứt lời, lập tức khiến cho phần lớn đàn ông trong Già Lam tông bất mãn. 

“Ngươi dám đùa giỡn Vi Nhi sư muội?”

“Hừ, ngươi mặc dù tuấn tú, nhưng sao có thể so sánh với Vi Nhi sư muội được, đúng là không biết trời cao đất rộng!”

“Vi Nhi sư muội có thể nói chuyện với ngươi, chính là phúc phần của ngươi, đừng không biết tốt xấu!” 

Già Lam tông đoàn kết như thế, nhưng Thiên Bình tông lại không một người giúp Thanh Lâm, sự ghen ghét vừa rồi vẫn còn, bọn họ nhìn có chút hả hê.

Ánh mắt Thanh Lâm đảo qua mọi người trong Già Lam tông, thần sắc bình thản, quay người liền về đến vị trí lúc trước.

Nhưng vào thời khắc này, Thượng Quan Tình Vi lại mở miệng nói: “Thanh Lâm sư đệ đừng để ý, việc này là Vi Nhi sai.” 

Thanh Lâm bỗng nhiên quay đầu: “Nàng sai ở đâu?”

Thượng Quan Tình Vi khẽ đơ, nhất thời không nói được gì.

“Khuôn mặt chính là do sinh từ trước đến giờ, Thượng Quan cô nương đừng tự xem thường gương mặt của mình, mặc kệ cô nương cố tình hay là vô ý, Thanh mỗ chỉ mong nàng có thể nhớ kỹ bốn chữ hồng nhan họa thủy!” 

Nghe vậy, người của Già Lam tông một lần nữa tỏ vẻ giận dữ, vừa muốn mở miệng, mặt đất lại bỗng nhiên lay động, cây đại thụ ở bốn phía vỡ vụn toàn bộ, xa xa cũng có nhiều cặn đá vụn lăn đến, giống như mưa sao băng vậy, lực công kích rất mạnh.

Thiên Long Thần Châu lập tức triển khai vòng bảo hộ, trên người con rết bảy màu kia cũng có một màn hào quang bảo hộ, mỗi khi có đá vụn tới gần hào quang bảy màu kia thì lập tức bị ăn mòn.

Cùng lúc đó, từng tiếng rống to vang trời từ đằng xa truyền đến, càng ngày càng gần. 

Cùng với tiếng rống to kia, mặt đất cũng rung động ngày càng dữ dội hơn, giống như có một con quái vật khổng lồ đang dậm trên mặt đất, từ đằng xa chạy vội đến.

Sự thật đúng là như thế, bọn người Thanh Lâm đứng trên thuyền rồng, nhìn rất rõ, chỉ thấy một bóng đen cực lớn nhảy ra và bóng đen đó đang chạy đến đây rất nhanh, có thể nhìn rõ ràng bộ lông ở toàn thân nó, đây là một con khỉ đột khổng lồ.

Ở trên hai tay con khỉ đột khổng lồ kia đang giơ cao một cái cung điện, có rất nhiều bóng người chi chít đứng ở cửa cung điện nhìn sang nơi này. 

“Yêu tông vẫn quậy phá hung hăng như vậy...” Ông già lớn tuổi họ Lưu lộ ra vẻ cười gượng.

“Con khỉ đột khổng lồ kia là một trong những yêu thú hộ tông, linh yêu vượn khổng lồ!” Bên cạnh Thanh Lâm, có đệ tử hình như đã từng nghe nói qua về con vượn này, hai mắt lộ ra vẻ rung sợ, vừa rung vừa nói.

Chương 90: Thiên Bình Tông, Thanh Lâm

Linh yêu vượn khổng lồ là một trong những yêu thú hộ tông của yêu tông, cơ thể to lớn đến không thể nào diễn tả được, giống như một ngọn núi lớn từ xa đến, cách xa khoảng mấy trăm dặm đã thấy bóng dáng phủ đầy khắp trời.

Trong truyền thuyết, Yêu tông tổng cộng có bát tôn yêu thú, linh yêu vượn khổng lồ là một trong số đó, bảy con khác cũng đều khủng khiếp vô cùng, chỉ mới là thực lực của yêu thú này thôi cũng không hổ mệnh danh là “Yêu tông”.

Phía trước cung điện kia, có một nam một nữ đang đứng, nữ thì là độ tuổi trung niên, nhưng dung nhan vẫn tuyệt sắc, bóng dáng ẩn hiện một vẻ đẹp đầy sự quyến rũ, cả đôi mày lẫn đôi mắt đều mê hoặc lòng người. 

Người thanh niên kia trông rất trẻ, trên người khoác một cái áo trắng, hai tay để sau lưng, mái tóc dài ngang vai búi lên cao, đôi mày thẳng trông như hình cây kiếm, khôi ngô tuấn tú, lúc nhìn người phụ nữ không phải ngưỡng mộ mà là cung kính.

Giống vậy, sau lưng người thanh niên này, cũng có gần ngàn người đứng sau, đều mặc áo trắng, trước ngực có thêu biểu tượng hình đan đỉnh.

“Đùng!” 

Vượn khổng lồ chậm rãi bước đến, ném thẳng cung điện đó xuống đất rồi thở một hơi mạnh, hắc xì một cái bèn khiến cây gỗ lớn phía dưới vang lên tiếng xao xạc.

“Lưu Minh huynh, Tú Lâm huynh, Nguyệt Liên xin bái kiến.” Người phụ nữ trung niên kia nhẹ nhàng cúi người cung kính chào ông già bên Già Lam tông và Phương Tú Lâm, đôi môi nhẹ nhàng cười mỉm, tuy đã qua tuổi trung niên, nhưng giọng nói vẫn êm tai.

Phương Tú Lâm nhẹ nhàng gật đầu, nhưng lại chưa nói câu nào. 

Ông già lớn tuổi bên Già Lam tông Lưu Minh kia lại lạnh lùng hứ một tiếng, cũng không biết tự lẩm bẩm hay là nói cho người phụ nữ kia nghe, nói rằng: “Đã từng ấy tuổi rồi mà còn làm như đứa bé gái vậy.”

Thấy vậy, người phụ nữ kia chỉ nhẹ nhàng nở nụ cười, không hề quan tâm đến.

“Yêu tông Yêu Thiên, bái kiến chư vị tiền bối, bái kiến chư vị sư huynh đệ.” Người thanh niên anh tuấn ấy nhẹ nhàng nắm hai tay lại, thần sắc đầy vẻ ngạo mạn. 

Dung mạo người này quả thực vô cùng anh tuấn, tuy nói Thanh Lâm không tệ, nhưng dù sao về tuổi tác cũng nhỏ hơn vài tuổi, người đó đã sớm nghe danh, cộng thêm khuôn mặt tuấn tú và khí khái độc tôn của riêng mình như vậy, lập tức khiến cho không ít phái nữ trong tông môn mắt sáng rỡ ra.

“Yêu Thiên! Không ngờ lại là hắn!”

“Sớm đã nghe danh của Yêu Thiên Yêu tông, không những Võ đạo bẩm sinh vô cùng lợi hại, Đan đạo còn là niềm kiêu hãnh của Yêu tộc, nếu không phải do nhập tông quá muộn, với độ tuổi này của hắn, tuyệt đối không phải chỉ là hậu kỳ của cảnh giới Cố Nguyên.” 

“Ai cũng nói Yêu Thiên khôi ngô tuấn tú, quả nhiên không sai chút nào...”

“Hừ, uy danh của trời, cũng là thứ hắn có thể áp chế sao? Không biết tự lượng sức mình!”

Tiếng xì xầm từ đệ tử của hai tông môn truyền ra ngoài, hơn nữa không nói là có hay không có thiện cảm với hắn, chẳng qua là sự náo loạn này đủ để thể hiện rõ uy danh của Yêu Thiên. 

“Yêu tông Yêu Thiên, Thượng Quan Tình Vi của Già Lam tông, Thiên đạo cung Nhất Đạo Tử, Tiên đạo Đình Mộng Tịch...” Thanh Lâm lẩm bẩm tự nói một mình.

Trên đường đến đây, đệ tử Thiên Bình tông đã sớm biết rõ những nhân vật này từ miệng của Phương Tú Lâm, bọn họ không phải người giỏi nhất trong đám người trẻ nhưng lại là mạnh nhất trong đám cùng cấp!  

“Yêu Thiên và Thượng Quan Tình Vi đã hiện thân, Nhất Đạo Tử của Thiên đạo cung kia và cả Tiên đạo đình Mộng Tịch, chắc là sẽ nhanh thôi...” 

Vừa dứt lời, trong không gian cách tam tông không xa, đột nhiên xuất hiện vết hình gợn sóng, nhưng không rạn nứt, mà là giống hư không vậy, như biến thành tấm gương.
Từ trong tấm gương đó, có vô số bóng người đi ra, những bóng người này chia thành hai nhóm, một nhóm người chân đạp lên cây kiếm khổng lồ màu vàng, bước ngang qua chân trời, ánh sáng màu vàng sắc sảo cực kỳ chói mắt, xuất hiện khiến mọi người đều ngạc nhiên.

Còn một nhóm khác thì chân đạp hư không, đi ra từ trong một cánh cửa lớn. 

Cũng vậy là gần ngàn người, nhưng trong gần ngàn người này, đa số đều là Đan sư của cảnh giới Cố Nguyên, lần này đến tham gia vào trận chiến của Thánh Dược sơn, vốn dĩ không thể bay, dưới chân của bọn họ, chắc chắn đứng trên một vật!

Đôi mắt Thanh Lâm co rút lại, xem thật kỹ lưỡng, nhưng cuối cùng lại không nhìn thấy được gì cả.

“Ha ha, để chư vị đợi lâu rồi!” Tiếng cười lớn truyền ra, người đi ra từ trong cửa lớn kia, chính là Tiên đạo đình. 

Người lúc này mở miệng nói chính là Mạt Lăng, người trung niên dẫn đầu Tiên đạo đình.

Còn về người của Thiên đạo cung, thần sắc đều rất bình thản, vẫn luôn bình thản như vậy, ngay cả người dẫn đầu như Diệp Thiên Nam, cũng chỉ hơi gật đầu, thậm chí cũng chưa hề mở miệng.

Sớm đã nghe thấy Thiên đạo cung tu luyện Thiên đạo, dựa vào tâm thế thản nhiên, đi con đường vô ưu, lúc này Thanh Lâm nhìn thấy được, cảm giác có chút không thể tin được. 

Sự bình thản ấy rõ ràng không phải làm bộ làm tịch, giống như từ lúc bọn họ sinh ra đời, từ khi họ bắt đầu hiểu chuyện, thâm tâm thanh tịnh như vậy, không màng thế sự, cho dù xảy ra chuyện lớn kinh động trời đất, cũng không thể làm cho tâm trí bọn họ rối loạn được.

“Nhất Đạo Tử...”

Ánh mắt Thanh Lâm vừa dừng lại nhìn chằm chằm vào người thanh niên đứng phía sau Mạt Lăng. 

Dung mạo người này tầm thường, không hề xuất chúng như Yêu Thiên, có điều khí chất xuất thần, lại có thể sánh với một phần của Thượng Quan Tình Vi, giữa đôi mắt hơi khép lại phát ra ánh sáng tuyệt đẹp.

Giống như cảm nhận dược ánh mắt của Thanh Lâm, Nhất Đạo Tử nhẹ nhàng ngẩng đầu lên, quét qua một lượt trong đám đông, cuối cùng, ánh mắt dừng lại trên người Thanh Lâm.Cả người Thanh Lâm run rẩy, trong giây phút Nhất Đạo Tử vừa nhìn qua, cậu lại có cảm giác cả người chạm đến chân trời, giống như hồn lìa khỏi xác, không còn ở thế gian nữa. 

Cùng lúc đó, ánh mắt Nhất Đạo Tử lóe lên, tỏ vẻ kinh ngạc.

“Mau xem, là Mộng Tịch!”

“Vẫn là lớp khăn che mỏng kia, vẫn là khiến người ta gần ngay trước mắt nhưng không thể nào với tới được...” 

“Theo truyền thuyết nói rằng Mộng Tịch là do Nữ Oa chuyển thế, tu luyện mộng thể, không thể dễ dàng lộ diện, một khi lộ diện, trời đất này sẽ biến thành giấc mơ!”

“Ăn nói hàm hồ, cô ấy cũng chỉ là hậu kỳ của cảnh giới Cố Nguyên mà thôi, truyền thuyết chỉ là truyền thuyết, không phải là sự thật.”

Những ánh mắt trong lúc nói chuyện đều nhìn về phía Tiên đạo đình, bọn họ nhìn không phải là khí thế mà Diệp Thiên Nam phát ra, mà là người phụ nữ đang ngồi trên hoa sen, khuôn mặt che bởi lớp khăn ở phía sau hắn. 

Người phụ nữ này trên người khoác bộ áo màu trắng, mặt che một lớp khăn, tuy chưa thấy mặt, nhưng khí chất khiến trời đất thất thần và cảm giác thần bí không ai sánh bằng kia, lại hấp dẫn người khác hơn so với Thượng Quan Tình Vi.

Trong những thiên tài của tứ tông, Yêu tông, Già Lam tông, Thiên đạo cung, Tiên đạo đình thì Mộng Tịch là thiên tài không cần phải nghi ngờ, cảm giác thần bí sâu sắc nhất, những truyền thuyết liên quan đến cô ấy cũng nhiều nhất.

Có điều, cũng có người cảm thấy cô ấy là giả bộ thần bí, thậm chí có vài người đố kỵ đều cho rằng sau lớp khăn che mặt kia che giấu một khuôn mặt vô cùng xấu xí. 

Tuy nhiên, chính là kiểu thần bí này, lại càng thu hút sự tò mò của nhiều người.

“Ngũ tông đã đến đủ, Ma Tâm điện và bộ lạc Man Tiên kia chúng ta tạm thời gác qua một bên, dựa vào quy tắc từ trước đến nay, lúc trước trong Thánh Dược sơn, ngũ tông cần một người đại diện của mỗi tông môn để dẫn đầu, Tiên đạo đình ta, chọn Mộng Tịch.” Diệp Thiên Nam thẳng thắn mở lời, đệ tử của Tiên đạo đình lập tức cúi người chào Mộng Tịch.

“Yêu tông, Yêu Thiên đi.” Người phụ nữ có tên Nguyệt Liên kia dịu dàng mở lời. 

“Thiên đạo cung, Nhất Đạo Tử.” Mạt Lăng điềm tĩnh nói.

“Già Lam tông, Thượng Quan Tình Vi.” Lưu Minh hơi cười mỉm.

Chọn mấy người này, giống như chuyện nhỏ cỏn con, vốn dĩ không cần nghi ngờ. 

So với bốn tông môn này, Thiên Bình tông có vẻ hơi lộn xộn, bởi vì trong các đệ tử của Thiên Bình tông, chưa hề có đệ tử xuất chúng nào cả, cho dù là có, cũng cực kỳ khiêm tốn, chí ít ngay cả những người Thiên Bình tông này đều không biết ai mới là thiên tài.

“Phương huynh, Thiên Bình tông đâu?” Nguyệt Liên quay đầu lại nhìn, miệng nở nụ cười, nhưng lại có vẻ như cười nhạo.

Lời của cô ấy vừa dứt, ánh mắt của mọi người của bốn tông môn khác đều nhìn về phía này, trừng mắt nhìn nhau, không ít đệ tử Thiên Bình tông đều cuối gầm mặt xuống, khuôn mặt ửng đỏ, ẩn chứa vẻ mặt xấu hổ. 

Phương Tú Lâm thần sắc điềm tĩnh, chậm rãi mở lời: “Thiên Bình tông, Thanh Lâm.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau