ĐẾ DIỆT THƯƠNG KHUNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế diệt thương khung - Chương 81 - Chương 85

Chương 81: Ta cũng có

Truyền thuyết kể rằng, khu vực nơi Thiên Bình tông vốn là nơi bị lãng quên đã lâu, là trung tâm của Đông Thắng tinh, ở dưới lòng đất đang phong ấn một con tuyệt thế hỏa long, nguồn lửa dưới lòng đất le lói bùng cháy.

“Bùm!”

Ngọn lửa từ phía dưới lòng đất phun lên, đôi mắt Thanh Lâm lấp lánh, dùng tay phải đập một cái, lò luyện đơn lập tức bay tới chỗ ngọn lửa rồi sau đó nó áp chế ngọn lửa đó. 

Cũng vào lúc này, Thanh Lâm múa đôi tay, các linh dược không ngừng bay vào trong lò luyện đơn.

Thanh Lâm tuy rằng chưa từng luyện đơn, nhưng nhờ Ngọc Giản ấy, cậu ta đã biết được cách bào chế Đan dược, đồng thời ghi nhớ rõ từng chi tiết, thế nhưng điều cần chú ý là nhiệt độ của ngọn lửa.

Trong lúc đang luyện chế, ngọn lửa đó dưới sự khống chế của Thanh Lâm, lửa lúc mạnh lúc yếu, linh dược ở trong lò luyện đơn cũng dần dần tan chảy thành loại dung dịch đặc sệt, bắt đầu hòa quyện lại với nhau. 

Nhưng trong lúc đang hòa quyện lại với nhau, loại dung dịch ấy bỗng đông cứng lại như một tảng băng, rồi lập tức nứt ra thành những miếng vụn nhỏ, cuối cùng thì linh khí cũng dần dần biến mất, chỉ còn dư lại một lò bã thuốc.

“Hả?”

Thanh Lâm nheo mày lại, dung dịch ấy từ lúc bắt đầu hòa quyện cho tới khi ngưng tụ lại thành một tảng băng rồi lại bị nứt ra thành những mảnh vụn, cuối cùng thì mất đi linh tính, mọi thứ diễn ra quá nhanh, hoàn toàn chỉ trong chớp mắt khiến cậu ta cũng phản ứng không kịp. 

Trầm ngâm một hồi, Thanh Lâm đem lò bã thuốc đi đổ, đang định bào chế lại lần nữa thì bỗng nhiên ở kế bên có một người đang đi tới.

“Đan dược không phải luyện chế như vậy.” Có một âm thanh truyền tới, nghe giọng có vẻ cũng đã lớn tuổi, Thanh Lâm ngẩng đầu lên nhìn, thì ra là người trước đó tranh cãi với mình về vấn đề thảo dược và cũng là người mà từng bị mình đánh thương, tên là Tiết Dã.

“Luyện chế đan dược, không cần phải quá tài giỏi, nhưng cũng không được nóng vội, cách làm này của cậu chỉ có thể nói là đang luyện bừa.” 

Tiết Dã từ từ ngồi xuống, liếc nhìn Thanh Lâm một cái, thấy cậu ta không nói gì, đôi mắt lộ vẻ tán thưởng rồi nói: “Cậu chỉ biết là có một số linh dược phải qua nấu luyện, một số khác thì phải kết hợp, nhưng lại không biết, phải nấu luyện đến khi nào? Đến lúc nào thì mới kết hợp? Sau khi kết hợp thì phải điều chỉnh nhiệt độ của nguồn lửa ra sao?”

“Kiến thức về thảo dược có lẽ lão phu không hiểu nhiều bằng cậu, nhưng nói về luyện đơn thì cậu phải nghe theo lão phu mới được.”

Thanh Lâm láo liên đôi mắt, rồi cậu ta gật gật đầu. 

“Cậu nhìn kỹ vào!”

Tiết Dã lấy lò luyện đơn của mình ra, rồi đập xuống đất một cái, ngọn lửa dưới lòng đất phun lên, ông ta vẫy tay một cái, lò luyện đơn liền bay tới chỗ phía trên ngọn lửa, đồng thời ông ta lấy ra một thanh linh dược để vào trong đó.

“Cậu cũng đã biết các bước để linh dược vào trong lò luyện, nhưng cậu phải tự mình nắm bắt thời gian, như viên Ổn Tâm đan này, linh dược được để vào đầu tiên là Ổn Tâm thảo, đồng thời, đây cũng là một dược liệu quan trọng để bào chế Ổn Tâm đan. Nung luyện loại thuốc này, tuy là chỉ cần để vào một lát là đã tan chảy ngay, nhưng phải luyện từ từ trong vòng một canh giờ, tới lúc đó cậu hãy tới xem coi loại dung dịch đó có gì khác so với bây giờ. 

Tiết Dã vừa nói, tay phải đưa tay quạt ngọn lửa, ngọn lửa ngày càng mạnh, gần như là đang che hết cả lò luyện đơn lại.“Ổn Tâm thảo có độ ẩm khá cao, bởi vì chúng sinh trưởng lâu năm ở những nơi ẩm ướt, nên cần phải dùng lửa mạnh để nung thì mới có thể làm mất hết độ ẩm ướt của nó.”

Thanh Lâm nhìn chằm chằm vào lò luyện đơn ấy, đồng thờ ghi nhớ những điều mà Tiết Dã vừa nói. 

Nung bằng lửa lớn như vậy đến một canh giờ sau, Tiết Dã lấy thêm cây linh dược thứ hai để vào trong lò luyện.

“Ổn Tâm đan, cần phải có ba cây linh dược, thứ nhất là Ổn Tâm thảo, thứ hai là Trừng Viên hoa, thứ ba là La Phương Hương.”

“Trừng Viên hoa này có bản tính là khô, khác nhiều so với Ổn Tâm thảo, vừa để vào lò luyện là tan ra ngay, với lại không được để lửa mạnh, nếu không thì các linh khí sẽ nhanh chóng biến mất, giống như lúc nãy cậu luyện chế vậy.” 

“Đồng thời, sau khi khi để Trừng Viên hoa vào, tiếp đó để thêm La Phương Hương, canh lửa vừa phải, nung thêm một tiếng, sau khi chúng tan chảy thành dung dịch rồi hòa quyện lại với nhau, rồi sau đó bắt đầu ngưng tụ tạo thành viên đơn.”

Nghe Tiết Dã nói, Thanh Lâm bỗng cảm thấy rằng dường như thứ được gọi là thiên phú về Đan đạo của yêu nghiệt cũng không đơn giản như những gì cậu ta tưởng tượng.

Luyện đơn, không phải là nhờ vào thiên phú, mà là nhờ vào những nhận thức của chính mình về nó, nguồn gốc của linh quang này, giống như Tiết Dã vậy, nghiêm túc giải thích cho Thanh Lâm hiểu. 

Nếu như để một mình Thanh Lâm từ từ nhận biết được cách bào chế ổn tâm đơn thì e rằng ít nhất cũng phải cần đến mười phần linh dược để cậu ta từ từ luyện tập.

Đối với Tiết Dã thì Thanh Lâm cũng rất nể phục ông ấy, lúc đầu bị mình đánh thương nhưng bây giờ lại có thể tận tâm chỉ dạy mình đến như vậy, nếu đổi lại là Thanh Lâm thì chưa chắc cậu ta sẽ làm được.

Một tiếng lại trôi qua, nhưng thấy đôi mắt của Tiết Dã sáng lên, hay tay đẩy mạnh về phía trước, ngọn lửa dưới lòng đất kia đùng một tiếng, chỉ trong chốc lát lò luyện đơn bị nuốt chửng. “Khi đơn đang dần được ngưng tụ, nhất định phải để lửa lớn, độ nóng càng cao thì pháp lực của viên Ổn Tâm đan càng mạnh.”

Thanh Lâm nheo mày lại, đang định mở miệng nói thì Tiết Dã như đã biết được cậu ta muốn nói gì, liền cười nói: “Đừng lo rằng lò luyện đơn này sẽ bị đốt hư, trong lúc viên đơn từ từ hình thành thì dung dịch của linh dược ấy sẽ phát ra linh tính, những linh tính này sẽ bảo vệ cho viên đơn ấy để chúng không bị bất cứ tổn hại gì, giống như con người ta mới sinh ra vậy, cha mẹ sẽ bảo vệ chúng ta để chúng ta không bị bất cứ tổn thương gì.”

Độ nóng của ngọn lửa ngày càng dữ dội, khuôn mặt Tiết Dã đầy mồ hôi, nhưng Thanh Lâm hiểu là một người Đan sư thì đó không phải là tại vì nóng. 

“Nhất định phải nhớ, là một người Đan sư, khi luyện chế mỗi một đan dược đều phải tận tâm tận tận lực, đan dược cũng giống như một đứa trẻ vậy, Đan sư cũng như là cha mẹ, không một cha mẹ nào chịu để cho đứa con mình bị thua thiệt.”

Tiết Dã đang nói thì toàn thân phát ra ánh sáng màu đỏ, đó là nguyên lực của thuộc tính.

Ông ta hét lên một tiếng, đột nhiên nguyên lực của thuộc tính thấm vào nguồn lửa, nguồn lửa đó một lần nữa lại nổ mạnh, phun lên cao đến vài mét, Thanh Lâm thấy lò luyện đơn bị cháy đen, nhưng lại không thấy nó có vết nứt. 

“Ngưng tụ!”

Cũng chính vào lúc này, Tiết Dã run người một cái, toàn bộ nguyên lực của thuộc tính được thu hồi lại, ngọn lửa nhanh chóng lún xuống dưới lòng đất, còn lò luyện đơn thì bay lơ lửng trước mặt ông ta, biểu thị rằng đan dược đã được luyện thành công.

“Khi viên đơn ngưng tụ lại, nhiệt độ của ngọn lửa tăng cao lên không chỉ là biểu thị hiệu quả của thuốc đang được gia tăng, mà còn biểu thị là có bao nhiêu viên đan dược. Nếu như cậu có thể nắm bắt một cách hoàn hảo, hấp thụ toàn bộ linh tính và linh khí của linh dược, nhất định là có thể luyện chế ra loại đan dược tốt.” 

Tiết Dã cầm lấy lò luyện trên tay rồi nói: “Theo lý mà nói thì ba loại linh dược này, mỗi loại một cây, nếu như có thể luyện thành công thì ít nhất cũng có thể luyện ra được một đan dược, còn nếu nhiều thì được hai viên, bởi xét cho cùng thì chỉ có một cây linh dược. Nhưng nếu như có thể điều chỉnh độ nóng của ngọn lửa đạt tới mức độ hoàn hảo với lại nhiệt độ của nó phải nóng thì thậm chí là có thể bào chế ra được tới ba viên đan dược!”

“Cái này so với thiên phú về Đan đạo khác một chút, có những Đan sư đỉnh cao bởi vì có thiên phú về Đan đạo quá mạnh, nên hội tụ trong mình một ngọn lửa luyện đơn, lão phu chỉ biết được có hai người, thứ nhất là Đan tôn, sở hữu Thiên Địa Thần Hỏa, người thứ hai là Thánh mẫu của Yêu tông, sở hữu Hóa Phụng Thần Hỏa.”

“Bất luận là Đan tôn hay Thánh mẫu, đều là những người có danh tiếng vẻ vang, là người đỉnh cao trong giới đan, nếu như bọn họ bào chế thì e rằng chỉ cần một cây linh dược là có thể bào chế ra ba viên đan dược!” 

Đôi mắt của Tiết Dã lộ rõ nét kích động và sùng kính, đối với những Đan sư mà nói thì Thánh mẫu của Yêu tông và Đan tôn của Thiên Bình tông, đều giống như là những vị thần vậy.

Thanh Lâm nhìn khuôn mặt của ông ta, khuôn mặt cậu ta bỗng đỏ lên, nhìn giống như đang xấu hổ, cũng giống như là đang e thẹn vậy.

“Cậu bị làm sao vậy?” Tiết Dã tỉnh táo trở lại, nhìn về phía Thanh Lâm, khuôn mặt lộ vẻ mơ hồ. 

Thanh Lâm cúi đầu xuống, đưa hai bàn tay lên, hiện ra ngọn lửa, độ nóng của nó làm xuất hiện hiện tượng bốc hơi, xuất hiện một làn sương mờ.

“Ông nói ngọn lửa đó, ta cũng có...” Thanh Lâm ngẩng đầu lên, nói một cách xấu hổ.

Chương 82: Ngũ hóa tạo cực!

Con ngươi của Tiết Dã co lại, trong lòng chấn động, lùi về sau vài bước, lộ ra vẻ mặt kinh hãi.

Ông ta chưa từng thấy qua Đan tôn và Thánh mẫu ra tay, nhưng Hoá Phụng Thiên hỏa và Thiên Địa Thần hỏa thì ông ta cũng chỉ nghe nói qua từ miệng của người khác, còn loại hỏa này của Thanh Lâm thì ông ta càng chưa từng thấy qua!

Đan sư của Thiên Bình tông, ngoại trừ Đan tôn ra, cũng đều sử dụng Địa hỏa, cho dù là Bạch phẩm, Hồng phẩm, hoặc là Thanh phẩm, cũng đều sử dụng Địa hoả, chỉ là cấp bậc Đan sư càng cao thì khống chế Địa hỏa càng tốt và những đan dược luyện chế ra, so với các Đan sư khác mà nói, hiệu quả không biết gấp bao nhiêu lần. 

Đương nhiên, loại Địa hỏa này có thể bảo tồn, Thiên Bình tông có phương pháp bảo tồn đặc biệt, có thể cung cấp cho các Đan sư khi ra ngoài.

Luyện chế đan dược, ngoại trừ loại hỏa này, ở những nơi khác của Đông Thắng tinh, cũng không phải là không luyện chế được, với tư cách là một Đan sư, dưới một số tình huống, cũng đều có nguyên lực thuộc tính hỏa và đây cũng là một điểm chí mạng.

“Ngươi, đây là…” Tiết Dã nhìn ngọn lửa màu vàng đó giống như muốn thiêu đốt không gian thành tro bụi, trong lòng liền dâng lên một cảm giác không dám tin đây là sự thật. 

Ông ta không dám tin loại hỏa này là cùng đẳng cấp với Thiên Địa Thần hoả, Hoá Phụng Thiên hoả, bởi vì người nắm giữ loại hỏa này, đều là những người có tiếng tăm vang dội trong thiên hạ của toàn bộ cảnh vực Đông Thiên, tuổi tác như Thanh Lâm thì sao lại có thể có nó được!

Đột nhiên, cơ thể của Tiết Dã rung lên một cái, giống như là nghĩ ra cái gì đó, rồi nói: “Trước đó có một cuộc tỷ thí thăng cấp của đệ tử Võ đạo, có một người đã làm kinh động các tông, tỏa ra rất nhiều ánh sáng màu xanh, vả lại trong vòng loại thứ hai, khi kiểm tra thiên phú về Đan đạo, chẳng lẽ người đó… chính là ngươi sao?”

Ông ta nhìn chằm chằm vào Thanh Lâm, thở gấp, trong lòng càng phức tạp hơn. 

Khi người đó phát ra rất nhiều ánh sáng màu xanh, ông ta đã sớm nhận định rằng loại người này, sau này nhất định sẽ đứng ở vị trí cao nhất, thậm chí sẽ vượt qua Đan tôn, trở thành người đứng đầu trong giới Đan sư.

Bởi vì lúc trước ngay cả Đan tôn cũng không đáng sợ đến như vậy!

Và trong phút cuối, ở phía sau cậu ta xuất hiện mặt trời, so với việc được điểm xuyến bởi ánh sáng màu xanh thì mặt trời này càng khiến cho các tông môn kinh ngạc, khiến cho toàn bộ đệ tử của Đan vực chấn động, liền đi lên kiểm tra. 

Nhưng đáng tiếc rằng, người này phản ứng rất nhanh, mặt trời biến mất, ánh sáng màu xanh không thấy, khiến người khác tìm kiếm cũng trở nên khó khăn.

Ở trong lòng của Tiết Dã, ông ta cũng đã từng đoán qua rất nhiều người, nhưng ông ta tuyệt đối chưa từng nghĩ đến là Thanh Lâm và cũng có thể nói là hoàn toàn không ngờ rằng, tuổi còn nhỏ vậy mà thực lực đã ghê gớm như thế!

Nếu Thanh Lâm thật sự gật đầu đồng ý, nếu như những lời nói của Thanh Lâm không phải là giả thì Tiết Dã nhất định sẽ bị kinh sợ đến mức hộc máu. 

Bởi vì trong mắt của ông ta thằng nhóc này, mai sau nhất định sẽ trở thành cao thủ mạnh nhất, nhưng vào lúc này đây ông ta lại hướng dẫn cậu luyện đan, lúc trước, bản thân ông ta còn bị cậu dạy dỗ qua!

Ông ta nhìn chằm chằm vào Thanh Lâm, khuôn mặt không có một chút cảm xúc của Thanh Lâm càng ngày càng lạnh lùng, khuôn mặt nhỏ đỏ ửng lên, dưới mái tóc màu tím của cậu, càng ngày càng trở nên yêu mị.

Thế nhưng, Thanh Lâm không hề trả lời mà là dựa theo phương pháp chỉ dẫn của Tiết Dã, bắt đầu luyện đan. 

Tiết Dã đành chịu, nhưng trong lòng ông ta đã có chút sợ hãi Thanh Lâm.Không thể không nói rằng, thiên phú về Đan đạo của Thanh Lâm quả thực rất mạnh, thiên phú sẽ giúp cậu tỉnh ngộ, lần này là lần thứ hai luyện đan và trải qua hai tiếng đồng hồ, trong mắt của Tiết Dã, sự kiểm soát Địa hỏa của cậu đã đạt đến trình độ ngưng tụ đan dược.

“Ngưng!” 

Thanh Lâm lạnh lùng quát lớn, bàn tay cậu vỗ một cái vào Địa hỏa, rồi hỏa diệm đó lập tức mất đi.

“Ngươi làm cái gì thế?” Tiết Dã trừng cậu một cái, ông ta tưởng rằng Thanh Lâm làm sai bước, nhưng đột nhiên ông ta nghĩ lại, Thanh Lâm có hỏa diễm màu vàng đó.

“Đùng!” 

Và cũng vào lúc này, một luồng ánh sáng màu vàng xuất hiện trong bàn tay của Thanh Lâm, ánh sáng màu vàng này giống như luồng ánh sáng màu mặt trời chiếu xuống vậy, nhưng lúc mà ánh sáng này xuất hiện, ánh sáng vàng đó giống như không chịu nổi, liền lập tức nổ tung ra!

Tiết Dã ngây người ra, trong đôi mắt của ông, Thiên Bình tông biến mất, lò luyện đan đó biến mất, Đông sơn biến mất, Thanh Lâm biến mất, cuối cùng, ngay cả bản thân ông ta cũng biến mất!

Trong thế giới của ông ta chỉ có màu vàng, ánh sáng màu vàng cực kỳ chói lọi, giống như muốn chiếu mù đôi mắt của ông ta vậy, một cảm giác cực kỳ đau đớn truyền từ đôi mắt vào, khiến ông ta theo bản năng mà nhắm mắt lại. 

Và cũng vào lúc này, xung quanh ông ta không ngừng phát ra tiếng “két, két”, với tư cách là một Đan sư, ông tất nhiên biết rằng đây là do xuất hiện nhiệt độ quá cao, nhưng dưới sự thiêu đốt của nhiệt độ này, có thể là do dưới sự khống chế của Thanh Lâm nên ông ta cũng không có bị thương gì hết.

“Thật rồi… Đây đúng là thật rồi…”
Trong lòng của Tiết Dã kinh ngạc như con sóng lớn vỗ vào, làm cho ông ta hoàn toàn chìm đi: “Loại hỏa diệm này, hoàn toàn không thể so với Địa hỏa được! May mà Thanh Lâm chỉ mới là cảnh giới Cố Nguyên, nếu cậu ta đạt đến cảnh giới Linh Đan, cảnh giới Bổn Thần, thậm chí là cảnh giới Tinh Hoàng, cảnh giới Thánh Vực thì hỏa diệm này nhất định có thể thiêu huỷ cả trời đất!” 

“Két, két!”

Trong sự yên tĩnh này, một âm thanh trong trẻo vang lên, tiếp theo đó, giọng nói không hài lòng và giận dữ của Thanh Lâm truyền đến, nói: “Lão già, không phải ông nói là lúc ngưng tụ đan dược, có linh tính bảo hộ sao? Lò đan này của ta nát rồi, đan dược cũng nát luôn rồi!”

“Ai mà ngờ hỏa diễm này của ngươi lại đạt đến trình độ này chứ…” 

Tiết Dã lẩm bẩm một câu, rồi lại nói: “Ta chưa thấy qua Thiên Địa Thần hỏa và Hóa Phụng Thiên hỏa, nhưng hỏa diễm màu vàng này của ngươi, thật sự là rất đáng sợ, sau này khống chế nhiệt độ hỏa diệm để luyện đan như thế nào, lão phu cũng không thể dạy được ngươi rồi, ngươi hãy tự đi tìm tòi đi.”

Nói xong, Tiết Dã quay lưng rời đi, đồng thời vung tay đánh ra một luồng ánh sáng, rơi đến trước mặt của Thanh Lâm, nói: “Coi như đây là sự bồi thường của lão phu dành cho ngươi.”

Thanh Lâm cầm lấy, nghĩ ngợi một hồi lâu, rồi lại tiếp tục luyện đan. 

Hỏa Diễm Kim Dương Chí Tôn quá mạnh, cậu nhất định phải nắm chắc nhiệt độ, nếu mà quá thấp thì sẽ rất tiếc vì số lượng đan dược ít và hiệu quả của đan dược lại thấp, nếu mà quá cao thì càng không còn cần phải nghĩ nữa, bởi nhiệt độ quá cao, lò đan sẽ bị hỏng thì còn đâu ra đan dược nữa.

Trong ngày hôm nay, Thanh Lâm luôn ở đó luyện đan, cho đến buổi sáng sớm ngày thứ hai, lò đan dược thứ nhất của cậu, cuối cùng cũng luyện thành!

“Bốn viên!” Hơi thở của Thanh Lâm đột nhiên tăng gấp lên. 

Trong lò đan bị thiêu đến đen thui đó, có bốn viên đan dược to tròn đang nằm yên tĩnh trong đó, cũng đều là Đan mạch chi dược, nhưng nếu là Đan mạch chi dược bình thường thì trên thân của nó sẽ xuất hiện những gân mạch màu đỏ, còn bốn viên đan dược này lại là màu vàng và trên thân của mỗi một viên, cũng đều có ít nhất đến năm mươi gân mạch.

“Đan mạch có chia ra: mười mạch thấp nhất, hai mươi trung bình, ba mươi là cao, bốn mươi là đỉnh, ngũ hoá tạo cực, lục xuất đan phẩm…”

“Bốn viên đan dược này, đã đạt đến đỉnh cao tạo cực, nhưng khoảng cách để luyện ra một loại dược hoàn toàn mới thì vẫn còn thiếu một chút…” 

Ánh mắt của Thanh Lâm lấp lánh, đan mạch càng nhiều thì thứ hạng của đan dược càng cao và hiệu quả của thuốc càng tốt, người xưa từng nói, người có bốn mươi đan mạch, so với Tống Linh Chi còn không biết cao hơn bao nhiêu lần!

Tống Linh Chi này, nghe giống như là tên một người nào đó, nhưng thực tế đó là tên của một loại Đan linh, câu đó nói có ý nghĩa như thế này, một viên đan dược, nếu chứa bốn mươi đường gân mạch thì hiệu quả của thuốc có thể sánh bằng với thuốc của Đan linh.

Và bốn viên này của Thanh Lâm, mỗi một viên đều có trên năm mươi đường gân mạch, xấp xỉ sáu mươi đường, vượt qua sức tưởng tượng của con người, vả lại còn là gân mạch màu vàng, hiệu quả của những viên thuốc đó, nhất định sẽ rất kinh ngạc! 

“Nếu không phải bắt buộc khống chế Hỏa Diễm Kim Dương Chí Tôn mà chỉ cần dựa vào Địa hỏa để luyện chế thì sớm đã luyện ra không biết bao nhiêu viên rồi…” Thanh Lâm than thở, nhưng trong ánh mắt cậu vẫn lộ ra vẻ vui mừng.

Chương 83: Thiên kiếp lại đến, trung kỳ cố nguyên!

“Hơn năm mươi đường…”

Mép miệng của Tiết Dã không ngừng co giật, ông ta thật sự không dám tin vào mắt mình, cho đến giờ này, ông ta vẫn đứng ở đây đợi Thanh Lâm luyện đan.

Ông ta đã từng nghĩ dựa vào hỏa diễm màu vàng lớn mạnh của Thanh Lâm, đan dược được luyện chế ra sẽ không chỉ có một viên, nhưng ông ta cảm nhận được nhiều nhất cũng chỉ là hai viên, xét cho cùng cho dù là trình độ luyện đan của Đan tôn đạt đến tạo cực đỉnh phong đó thì cũng chỉ có thể luyện chế ra ba viên hoặc cũng có thể nhiều hơn những lời đồn này, nhưng ông ta chưa từng nghe qua. 

Và Thanh Lâm, chỉ vỏn vẹn một ngày là có thể hoàn toàn lĩnh ngộ phương pháp luyện đan này, vả lại một lần ra lò là cho ra lò bốn viên!

Đây không phải là trọng điểm, điều quan trọng nhất là đan dược của Thanh Lâm, mỗi một viên đều có năm mươi đường Đan mạch và mỗi một đường Đan mạch đều là màu vàng!

“Yêu nghiệt… đúng là yêu nghiệt…” Tiết Dã lẩm bẩm. 

Thanh Lâm không thèm để ý đến ông ta, im lặng hồi lâu, lấy một viên đan dược ra xem, rồi không nói một lời, trực tiếp bỏ vào miệng cậu.

“Đùng!”

Giống như dòng sông của sông Giang, trong lúc mà đan dược đó đi vào trong cơ thể liền bộc phát ra một nguồn linh lực rất nồng, loại linh lực này không thể so sánh được với Đan anh chi dược mà Đan tôn từng cho cậu, nhưng so với những Đan mạch chi dược bình thường khác thì không biết đã mạnh hơn gấp bao nhiêu lần! 

Trong linh lực này, kèm theo nhiệt độ cực kỳ nóng, giống như muốn dung hòa với Thanh Lâm, cơ thể bên ngoài của cậu không ngừng thải ra tạp chất màu đen, giống như là tích tụ rất nhiều bụi bẩn.

Và cũng vào lúc này, toàn thân Thanh Lâm lấp lánh ánh sáng màu đỏ, trong lúc cơ thể cậu căng lên, cơ thể cậu lại bắt đầu từ từ căng lên, căng nát cả quần áo, biến thành một người khổng lồ cao tới hai trượng.

Tiết Dã ngơ ngác ra, trong lòng ông ta vô cùng kinh hãi, khó có thể đoán ra được Thanh Lâm đã tu luyện công pháp gì, cái thân thể to lớn mạnh mẽ ấy đã truyền cho thị giác của ông ta một loại lực công kích vô cùng mạnh mẽ, khiến ông ta không hề do dự mà nghĩ rằng, nếu với trình độ này của Thanh Lâm, chỉ cần một cú thì có thể hoàn toàn giết chết ông ta! 

Trên thực tế thì là như thế, loại biến hóa này, Thanh Lâm cũng không hề ngờ tới, khi cơ thể của cậu phồng lên, mái tóc tím bay phất phơ của cậu, ấn đường của cậu sáng lấp lánh ánh sáng màu vàng, cậu cảm thấy giống như có Tinh Thần đang muốn bay ra ngoài vậy.

Thế nhưng, Tinh Thần này ẩn giấu rất kỹ, không thể thấy rõ, giống như một nhánh cây nhỏ mới mọc ra, cần phải qua một thời gian dài mới có thể hoàn toàn trở thành một cây cổ thụ.

Vào một lúc nào đó, Thanh Lâm đột nhiên mở mắt ra, không phải là để nói chuyện mà là tiếp tục lấy ra một viên đan dược, bỏ vào miệng. 

Đan dược này vang lên một tiếng “đùng”, toàn bộ tinh lực đều bay về phía ấn đường của cậu, Tinh Thần đó xoay chuyển, giống như muốn thoát ra gông xiềng, muốn hoàn toàn biến thành ảo ảnh bay ra.

Và cũng vào lúc này, Đại Đế lục xoay chuyển điên cuồng, toàn bộ linh khí của Đông sơn đều bay đến, trời đất âm u, một cơn lốc xoáy lớn xuất hiện, giống như muốn cuốn người vào trong đó, một nguồn tinh lực mạnh mẽ từ lốc xoáy đó rót xuồng, rồi trực tiếp bay vào ấn đường của Thanh Lâm.

Dưới sự chuyển động của linh khí này, Tinh Thần ở ấn đường của Thanh Lâm càng ngày càng sáng, càng ngày càng rõ ràng. 

“Đây chẳng lẽ là đang đột phá sao…”

Tiết Dã hoàn toàn ngớ người ra, ông ta đã nhìn thấy qua cảnh đột phá của kỳ đầu cảnh giới Cố Nguyên, vả lại ông ta cũng đột phá từ kỳ đầu cảnh giới Cố Nguyên, nhưng ông ta chưa từng thấy qua cảnh đột phá như thế này!Quả thật rất kinh khủng, trời đất giống như sắp bị huỷ diệt, toàn bộ linh khí của Thiên Bình tông đều hội tụ ở đây, ông ta thậm chí cảm thấy xung quanh người ông ta cũng bắt đầu dính lại, giống như bị giam cầm lại vậy. 

“Còn chưa đủ!”

Thanh Lâm ngẩng đầu lên, ánh mắt của cậu thâm sâu, từ lốc xoáy mới sinh ra này, giống như có thể thấy được có một đôi mắt đang chăm chú nhìn cậu.

Đó là Thiên kiếp. 

Trong khoảnh khắc này, trong lòng của Thanh Lâm đột nhiên hiểu ra, lần đột phá này của cậu sẽ không giống như cảnh giới Cố Nguyên bình thường hoặc có thể nói là không giống như một người nào trong toàn bộ giới bản đồ này.

Thiên kiếp đó, chính là muốn đối phó với cậu, sau lần đột phá này, thực lực của cậu nhất định sẽ tăng lên mạnh mẽ đến nổi không thể tưởng tượng được và nhất định sẽ thu hút sự chú ý của thiên kiếp.

Nhưng cậu không hề có một chút do dự gì, trong thời khắc cậu ngước đầu lên, bàn tay cậu liền mở ra, lại một viên đan dược xuất hiện rồi cậu trực tiếp nuốt viên đan đó vào trong miệng. 

“Thiên kiếp thì đã sao nào, Thanh Lâm ta có thể vượt qua một lần thì sẽ có thể vượt qua lần thứ hai, lần thứ ba… Đợi khi ta mạnh lên, ta sẽ nuốt chửng ngươi!”

Sau khi viên đan dược đó đi vào trong cơ thể, ấn đường của Thanh Lâm đột nhiên đau nhói, giống như bị kim chích, Tinh Thần đó đã hoàn toàn ngưng tụ ra!

Và càng vào lúc này đây, sau khi Thanh Lâm biến thành một cơ thể cao hơn hai trượng to lớn, có một hư ảnh cao gần mười trượng biến thành ảo ảnh đi ra! 

“Hư ảnh Đế Thần!”
Trong Đan điền, đôi mắt Đế Linh đột nhiên trừng lên, hắn đã thấy được trên người của Thanh Lâm ẩn chứa rất nhiều điều mà bản thân hắn không thể nghĩ đến, nhưng hắn hoàn toàn không thể quen với nó được và hắn vẫn rất kinh ngạc.

“Không hổ danh là Thánh tử của tộc ta, chỉ là một cảnh giới nhỏ của tinh cầu phế thải này thì đã xuất hiện hư ảnh của Đế Thần, ha ha ha, tộc Đế Thần ta, nhất định sẽ xưng bá thiên hạ ở bản đồ Tinh Thiên này!” 

Hắn cười lớn, Thanh Lâm cũng không thèm để ý đến hắn, bởi vì vào lúc này đây, cậu vẫn đang đột phá trung kỳ cảnh giới Cố Nguyên, trong lúc đột phá đó, lốc xoáy trên bầu trời cậu đột nhiên bị cuốn đi, một bàn tay to lớn như máu tươi đột nhiên thò ra.

“Rời khỏi chỗ này!” Thanh Lâm quay đầu lại, quát lớn với Tiết Dã.

Toàn thân của Tiết Dã run lên, chuyện này đã vượt quá xa sự tưởng tượng của ông ta, từ khi bàn tay lớn đó thò ra, ông ta đã cảm nhận được một luồn hơi thở có tính hủy diệt mạnh mẽ, chỉ luồn hơi thở này thôi đã khiến cho toàn thân của ông ta run rẩy, giống như muốn ngã quỵ vậy. 

Với tiếng quát lớn của Thanh Lâm lúc này, ông ta đâu còn dám do dự, lập tức quay đầu bỏ đi.

Và cũng vào lúc này, Thanh Lâm đứng thẳng người, lộ ra vẻ không chịu khuất phục, đôi mắt tràn đầy vẻ kiên cường, tiến lên một bước, không những không lùi mà còn trực tiếp bay đến bàn tay lớn màu đỏ đó!

Cảnh tượng này thật kinh người, nhưng so với bàn tay lớn đó, bóng hình cao hai trượng của Thanh Lâm vẫn trở nên vô cùng nhỏ bé, nhưng trong tình huống này, cậu vẫn xông lên giống như con thiêu thân bay vào lửa, Tiết Dã đứng ở phía xa quan sát, trong lòng ông ta chấn động đến nổi không thể diễn tả được. 

“Gào!”

Và cũng vào lúc này, hư ảnh cao mười trượng phía sau Thanh Lâm đột nhiên ngẩng đầu lên, rầm lên một tiếng, miệng mở lớn ra, rồi bay về phía bàn tay lớn đó nuốt chửng.

“Thiên kiếp chi lôi, Thanh mỗ đã sớm luyện chế thành thuộc tính của bản thân, ngươi xuất hiện thì đã sao nào, chỉ là giúp Thanh mỗ gia tăng thêm thực lực thôi!” 

Ánh mắt của Thanh Lâm lấp lánh, trong tiếng hừ lạnh lùng, Đại Đế lục xoay chuyển điên cuồng, cũng vào giây phút này, linh khí nồng đậm xung quanh hoàn toàn vỡ ra, Tinh Thần trên ấn đường của cậu lóe sáng lấp lánh, hư ảnh Đế Thần đó, liền cắn một cái vào ngón cái của bàn tay lớn màu đỏ đó.

Giống như con kiến cắn tay vậy, kiểu nuốt chửng này, hoàn toàn không hề uy hiếp đối với bàn tay lớn do Thiên kiếp chi lôi tích tụ thành, Đại Đế lục vận chuyển đến cực điểm, bàn tay màu đỏ đó thu nhỏ lại bằng một tốc độ mà mắt thường có thể thấy được, giống như là đang hấp thu tinh hoa vậy.

Và cùng lúc này, trong cơ thể của Thanh Lâm nổ vang, vô số ánh sáng màu đỏ bay ra, muốn tùy ý tung ra, nhưng Thanh Lâm cố kiềm chế lại, khiến cho Thiên kiếp chi lôi lúc nãy bắt đầu dung hợp với nó. 

“Thiên kiếp, Thanh mỗ biết ngươi có linh tính, nếu không thì sao giống như người vậy mà đuổi giết Thanh mỗ!”

“Nhưng Thanh mỗ không sợ ngươi, ngươi muốn diệt ta thì ta cho ngươi đến diệt!”

Giọng nói bình tĩnh lạnh lùng của Thanh Lâm truyền khắp bốn phía, vô số bóng người vội vàng nhảy ra và trên khuôn mặt của bọn họ đều tràn đầy nỗi kinh sợ và hoảng hốt. 

Bọn họ nhìn thấy bàn tay màu đỏ đó, rồi nhìn thân hình giống như con kiến của Thanh Lâm, trong đôi mắt của bọn họ đều lộ rõ vẻ mặt không dám tin đó sự thật.

Chương 84: Kiếp diệt kiếp nổi, yêu nghiệt bất sinh!

“Cậu ta là ai? Bàn tay màu đỏ đó lại là cái gì?”

“Khí tức này thật sự đáng sợ quá…”

“Bóng người đó… là Thanh Lâm?” 

“Đúng! Chính là Thanh Lâm! Ta từng thấy qua hắn!”

“Sao có thể như thế được? Thanh Lâm mới chỉ là kỳ đầu cảnh giới Cố Nguyên thôi mà, khí tức trên bàn tay lớn màu đỏ đó truyền đến, ngay cả tu vi trung kỳ Linh Đan như ta cũng cảm thấy rất sợ hãi thì sao cậu ta có thể chống cự nổi chứ!”

“Nhìn kìa, phía sau cậu ta có một hư ảnh đang nuốt chửng bàn tay lớn màu đỏ đó!” 

Những tiếng trầm trồ kinh ngạc từ từ truyền đến, bọn họ không dám tin, đều cảm thấy Thanh Lâm đang tìm cái chết, bọn họ càng khó có thể tưởng tượng được, sao Thanh Lâm lại gây hấn với cao thủ như thế.

Đây là Thiên kiếp, nhưng bọn họ không hề biết, bởi vì bọn họ từng thấy qua cao thủ độ kiếp và những kiếp mà cao thủ độ qua, đều không phải loại này mà toàn chỉ là Lôi kiếp mà thôi.

Nhưng bàn tay to này, giống như là cao thủ biến thành, giống như khi chủ nhân chân chính của Cổ gia đó đã từng đến đây vậy, đám mây xuất hiện một khuôn mặt, hoàn toàn rất khó có thể tưởng tượng được đây là thiên kiếp. 

“Chẳng lẽ đây là cao thủ của Cổ gia?”

“Nhất định là như thế, lúc trước Thanh Lâm vì Tô sư tỷ mà đắc tội với Cổ gia, nghe đồn khi đó chủ nhân chân chính của Cổ gia xuất hiện, nếu không phải cao thủ của Thiên Bình tông ta ra mặt thì cậu ta đã chết không toàn thay rồi!”

“Đúng là hồng nhan hoạ thuỷ mà, cảnh tượng lúc đó ta cũng đã nhìn thấy qua, Cổ gia đó trông cực kỳ lớn mạnh, cao thủ của Thiên Bình tông ta cũng có chút kiêng dè, khi Tô Ảnh rơi xuống đất, thiếu chủ của Cổ gia đó từng nói, nếu ai mà dám đón lấy nàng ta thì sẽ phế đi người đó. Lúc đó, không một ai dám tới gần cả, chỉ có duy nhất Thanh Lâm, ta rất khâm phục lòng can đảm và khí phách của cậu ta, so với trong lời đồn càng khiến cho tóc gáy của người ta cũng cả dựng lên.” 

Tiếng bàn bàn xôn xao không ngừng, nhưng cũng đã dần dần biến mất, bởi vì bọn họ hoàn toàn không dám ở lại nơi này, hư ảnh của Đế Thần và bàn tay màu đỏ đó đang va chạm lẫn nhau, khiến cho xung quanh bắt đầu đổ nát.

“Phụt!”

Trên bầu trời, Thanh Lâm phun một ngụm máu tươi ra, đầu tóc màu tím rối loạn, sắc mặt trắng bệch. 

Thiên kiếp đó quá mạnh, cậu cảm thấy được sự uể oải, giống như trong sự đấu đá giữa người phàm và thần thì người phàm rất khó chống cự lại được.

Nhưng không chống cự lại thì sẽ chết!

Thanh Lâm ta, không muốn chết, chí ít, không muốn chết trong tay của thiên kiếp này, hoặc có thể nói, không muốn khuất phục dưới tay của thiên kiếp này! 

“Người khác là người, Thanh Lâm ta cũng là người, người khác từ trong bụng mẹ sinh ra, ta cũng từ trong bụng mẹ sinh ra, người khác có thể trưởng thành, Thanh Lâm ta… cũng có thể trưởng thành!”

“Dựa vào cái gì mà ngươi lại muốn tiêu diệt ta, là bởi vì ta có thiên chất giống yêu nghiệt sao? Có thiên chất thì đã sao nào? Chẳng lẽ, ta uy hiếp đến ngươi rồi sao?”

“Ngươi muốn giết ta, ta không phục!” 

Thanh Lâm ngẩng đầu nhìn lên trời, nhìn chăm chú vào bàn tay màu đỏ đó, trên khuôn mặt cậu lộ ra vẻ kiên định không chịu khuất phục.

Và cũng vào lúc này đây, Tinh Thần trên ấn đường của cậu càng sáng lấp lánh, từ ánh sáng màu vàng biến thành ánh sáng màu đỏ, giống như bảy sắc cầu vồng vậy, trong lúc xoay chuyển, phát ta một sức mạnh kinh người.

“Ken két!” 
Hư ảnh Đế Thần đó cắn một cái liền cắn đứt ngón tay của bàn tay màu đỏ đó, rồi trực tiếp nuốt luôn ngón tay đó!

Sau khi nuốt vào, giống như nuốt phải trời vậy, bởi dựa vào cơ thể đó, hoàn toàn là không thể nuốt ngón tay đó xuống bụng được, nhưng khi ngón tay đó đứt ra, lại bị hư ảnh của Đế Thần nuốt chửng hoàn toàn.

“Đùng!” 

Trong cơ thể của Thanh Lâm phát ra tiếng vang lớn, giống như muốn nứt ra, từ trong cơ thể của cậu phát ra một màu đỏ kinh khủng, bao phủ lấy ánh sáng màu đỏ chói lọi đó, khiến cho Thanh Lâm trở thành một người toàn thân là máu.

Đại Đế lục xoay chuyển đến cực điểm, vốn chỉ có một ít Thiên kiếp chi lôi, nhưng lúc này đây, Thiên kiếp chi lôi đã hoàn toàn dung hợp với ngón tay thô ráp bình thường và vẫn còn đang không ngừng cắn nuốt!

“Kiếp diệt!” 

Chính vào lúc này, trong hư không rộng lớn đó phát ra một tiếng ầm ầm, giống như là có người đang nói chuyện, Thanh Lâm có thể nghe thấy rõ hai chữ này,

Trong tiếng vang còn kèm theo uy nghiêm của thần, lúc mở miệng ra, liền khiến Thanh Lâm phun ra rất nhiều máu tươi, phía sau lưng, hư ảnh Đế Thần của cậu cũng dần tan rã, vào bất kỳ lúc nào cũng có thể có khả năng vỡ nát.

Con ngươi của Thanh Lâm co giật, tim cậu đập thình thịch, từ lúc đầu cậu cũng đoán rằng Thiên kiếp này là do người tạo thành, lúc này tuy không thể xác định, nhưng trong bầu trời truyền ra hai chữ này, càng khiến cho cậu hiểu ra, phía sau của Thiên kiếp, nhất định đang ẩn nấp một linh vật vô cùng khủng khiếp! 

Hai chữ này vừa dứt, bàn tay lớn màu đỏ đã bị đứt một ngón tay đột nhiên biến thành cú đấm, ầm một tiếng, khiến mọi nơi mà Thanh Lâm đứng qua đều bị nứt ra một cái lỗ lớn.

Hư ảnh Đế Thần trực tiếp vỡ nát, toàn thân của Thanh Lâm đầy thương tích, khắp nơi đều là máu, nhưng khí tức của cậu vẫn còn truyền ra.

“Đùng!” 

Cú đấm màu đỏ đó lại đánh xuống tiếp, trong lòng của Thanh Lâm dâng lên nỗi tuyệt vọng, nhưng chỉ trong chốc lát thôi, nỗi tuyệt vọng này lập tức bị cậu gạt đi mà dâng lên một sự tức giận tột cùng và sự không can tâm.

“Thanh mỗ cho dù có chết cũng sẽ không để cho ngươi sống yên!”
Lời nói chứa đầy nỗi oán hận vừa dứt, toàn thân Thanh Lâm bốc lên khói đen, khói đen này xuất hiện trên hư không, trực tiếp xé rách, trong bán kính trăm dặm, đều biến thành hư vô! 

“Ngừng tay!”

Chính vào lúc này, một tiếng quát lớn truyền đến, trên bầu trời đó, một luồng ánh sáng từ xa phóng đến, Thanh Lâm ngước đầu lên, vật này giống như một cây gậy, lại giống như một cây thương, sau khi nó xuất hiện, không biết đã chớp sáng hết bao nhiêu lần, rồi mới bắt đầu tiến hành khâu lại hư không đang nhanh chóng rách ra đó.

“Tiểu tử kia, khe hở vạn dặm này có thể trực tiếp nuốt chửng Thiên Bình tông ta, chẳng lẽ ngươi muốn diệt cả tông môn ta sao!” 

Sau khi lời nói vừa dứt, cuối cùng Thanh Lâm cũng nhìn thấy, ở phía xa trên bầu trời, có một bóng hình đang chớp sáng lấp lánh đi đến, người này toàn thân áo gấm, đầu đội vương miện màu tím, trong sự uy nghiêm đó, còn kèm theo một chút bất đắc dĩ và kinh ngạc.

“Tham kiến Chưởng giáo.” Trong lòng Thanh Lâm thở phào nhẹ nhõm, cậu biết cậu đã được cứu rồi.

Người đến đây, chính là Chưởng giáo của Thiên Bình tông, Trần Đông Vân! 

“Yêu nghiệt phương nào, dám đến Thiên Bình tông ta quậy phá, mau cút ra khỏi nơi này ngay!”

Trần Đông Vân không thèm đếm xỉa đến Thanh Lâm, trong tiếng quát lớn lạnh lùng, bàn tay đánh về phía hư không, những đám mây lập tức bị cuốn ngược lên, đánh tan bàn tay màu đỏ đó ra!

“Kiếp diệt kiếp nổi, yêu nghiệt bất sinh…” Cú đấm đó tan biến trên bầu trời, Thanh Lâm dường như nghe được câu nói này nhưng mà nghe không được rõ lắm. 

“Yêu nghiệt…”

Thanh Lâm cắn chặt răng, nói: “Ở trong mắt của Thanh mỗ, ngươi mới là yêu nghiệt!!!”

Mây đen trong cơ thể của cậu nén nhỏ lại, rồi nhanh chóng chui vào trong cơ thể cậu, tất cả khí tức mà Huyễn Lưu Tâm Yểm phát ra, trong giờ phút này cũng đã hoàn toàn tan biến đi hết. 

“Cảm ơn Chưởng giáo đã ra tay…” Thân hình của Thanh Lâm biến thành người bình thường, khoác một bộ áo lên, trong lúc nói lại một lần nữa phun ra một ngụm máu.

Trần Đông Vân chau mày chặt lại, liếc nhìn Thanh Lâm một cái, rồi từ từ nói: “Ta nghĩ hai người Tào Thanh và Tôn Lập đó, cũng chính là vì vật này mà mới dẫn ngươi vào trong tông môn, phải không?”

Thanh Lâm ngạc nhiên, nhưng cậu không hề trả lời. 

“Ta sẽ không nhòm ngó đến đồ vật của ngươi, nhưng ngươi nợ ta một ân tình, chuyện lần này suýt chút nữa là huỷ diệt Thiên Bình tông, ngươi càng nợ tông môn một ân tình!” Trần Đông Vân từ từ nói.

Thanh Lâm im lặng, rồi gật gật đầu.

Thấy vậy, Trần Đông Vân liền nở ra một nụ cười, tùy ý đánh ra một luồng ánh sáng, ánh sáng này chui vào trong cơ thể của Thanh Lâm, các thương tích ghê gớm của cậu bắt đầu lành lại với một tốc độ mà mắt thường có thể nhìn thấy được. 

Làm xong tất cả việc này, Trần Đông Vân bước đi, rồi bóng hình của hắn cũng biến mất.

“Hắn cũng không biết đây là Thiên kiếp…” Thanh Lâm lẩm bẩm.

Trong lời đồn, Trần Đông Vân là cao thủ của cảnh giới Thánh Vực, dựa vào những gì vừa thấy, một cú liền đánh tan Thiên kiếp đó, Thanh Lâm cũng đã có thể đoán ra được, Thiên kiếp đó, giống như không biết được thân phận của cậu, nếu không sẽ tuyệt đối không dễ dàng mà biến mất như vậy. 

Chương 85: Sự kỳ lạ của họa trục

Đan vực, Đan các.

Đan các nằm ngay trung tâm của Đan vực, ngoại trừ Trung sơn ra, đều là thánh địa của Đan vực.

Mỗi một Đan sư khi thăng cấp đều phải đến đây kiểm tra, loại kiểm tra này rất đơn giản, chỉ là đứng trước mặt cao thủ Đan các rồi luyện chế ra đan dược. 

Trước cửa Đan các, Thanh Lâm khoác một thân áo trắng, phía trước ngực khắc một phù hiệu hình lò đan, cho thấy, cậu đã trở thành một Đan sư Bạch phẩm cấp một.

Đương nhiên trong lúc luyện chế, cậu không hề sử dụng Hỏa Diễm Kim Dương Chí Tôn, nên những Đan dược được luyện ra, tất nhiên không khác gì so với những Đan dược bình thường.

Thế nhưng, những cao thủ trong Đan các đó vẫn lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, bởi sự khống chế Địa hỏa, những viên đan dược mà Thanh Lâm luyện ra, đều có đến ba viên và đây cũng cho thấy trình độ khống chế luyện đan này của cậu đã đạt đến cảnh giới tinh túy hoàn mỹ. 

“Ở Đan vực này, hoặc có thể nói… ở Thiên Bình tông này, ta trở thành Đan sư, cuối cùng cũng xem như có một thân phận rồi…” Thanh Lâm lầm bầm.

Trên suốt đường đi, có không ít dược đồng nhìn thấy cậu, cũng đều cung kính hành lễ, tuổi tác của những dược đồng này có lớn có nhỏ, nhỏ thì không đến mười tuổi, còn lớn thì có người ba chục tuổi, thậm chí là có người đã đầu tóc bạc phơ.

Đan sư và dược đồng, chính là một trời một vực, cho dù dược đồng có đi tới bất cứ nơi nào, cũng sẽ không thu hút sự chú ý gì cả, nhưng vào một ngày nào đó, dược đồng này trở thành Đan sư, cho dù chỉ là một Bạch phẩm, cũng sẽ nhận được sự tôn trọng. 

Lúc này, Thanh Lâm hoàn toàn cảm nhận được loại cảm giác này, nhưng cậu không hề lộ ra vẻ mặt kiêu ngạo giống như khi cậu đối đầu với thiên kiếp, mỗi lần có người đi ngang qua chào hỏi cậu, cậu cũng sẽ mỉm cười lại rồi gật đầu.

Sau khi trung kỳ cảnh giới Cố Nguyên đối kháng với thiên kiếp đến nay cũng đã qua mười ngày rồi.

Sau khi đột phá, thực lực của Thanh Lâm gia tăng mạnh mẽ, không chỉ trình độ lấp lánh của ánh sáng màu đỏ đã đạt đến tám trăm tức, cơ thể cậu cũng đã tăng lên cao hai trượng, khi cơ thể bành trướng, mức độ sức mạnh của cơ thể tăng lên gấp hai lần và Thanh Lâm cũng đã đích thân thử nghiệm qua. 

Điều quan trọng nhất là Tinh Thần trên ấn đường đó và sự xuất hiện hư ảnh của Đế Thần.

Tinh Thần đó, chính là dấu ấn của tộc Đế Thần, nó giống như Đại Đế lục, cũng sẽ biến hóa và lúc này xuất hiện cũng chỉ là ánh sáng màu đỏ.

Tinh Thần này xuất hiện, đã ảnh hưởng đến hư ảnh của Đế Thần, dựa vào thực lực trung kỳ cảnh giới Cố Nguyên hiện tại của cậu, nếu mà thi triển ra hư ảnh Đế Thần thì tất cả cảnh giới Cố Nguyên đều không phải là đối thủ của cậu và ngay cả Linh Đan thì cậu cũng có thể đấu một trận! 

Đây chính là tộc Đế Thần, là Thần tộc mạnh nhất trong toàn bộ bảy cấp bản đồ này.

Trên thực tế, tộc Đế Thần luôn bị trời đất kiềm chế, bọn họ mạnh đến nỗi không thể tưởng tượng được, cho nên, từ khi sinh ra cho đến giờ, bọn họ chỉ có thể tu sửa thân thể, không thể tu luyện pháp tắc.

Tuy nhiên, sự xuất hiện của Thanh Lâm đã dẫn đến sự không hài lòng của trời đất, trời đất muốn huỷ diệt cậu, bởi cậu không những có thể tu luyện pháp tắc mà còn nắm giữ tất cả các hệ! 

Yêu nghiệt như thế, sao lại không giết!

……

Thời gian mười ngày này, Thanh Lâm lại luyện chế các loại đan dược khác, dựa vào sự tự lĩnh ngộ cực mạnh của cậu, cộng thêm Hỏa Diễm Kim Dương Chí Tôn mạnh mẽ, nhiều nhất là một ngày, cậu liền có thể luyện chế ra đan dược và mỗi một viên đều có gân mạch màu vàng. 

Nếu không phải do sự hạn chế của số lượng linh dược và các loại khác, lúc này đây, Thanh Lâm hoàn toàn có thể thăng cấp lên Đan sư Bạch phẩm cấp hai.“Và hôm nay, ta đã trở thành Đan sư, tuy nói chỉ là Bạch phẩm cấp một, nhưng cũng được tính là có chút địa vị, không biết đám người Bàng Liên Trùng ở phòng bếp đó hiện giờ ra sao rồi, đón bọn họ đến đây để làm một dược đồng cũng tốt…”

“Còn cái thằng mặt như khỉ, lần trước kêu hắn chuẩn bị đồ, không biết đã chuẩn bị xong chưa, nếu đã chuẩn bị xong thì có thể đột phá Đan sư Bạch phẩm cấp hai rồi…” 

Trong lúc trầm ngâm, Thanh Lâm đứng dậy, cậu vừa trở tay, đánh ra vô số tia sáng.

“Các vị sư huynh, lúc trước chuyện Thanh mỗ phá huỷ động phủ của các huynh, hôm nay Thanh mỗ xin bồi thường một chút, mong các sư huynh đừng chê!”

Trong tia sáng đó, đều là đan dược, mỗi một bình, đều có ba viên. 

Vừa dứt lời, lập tức có người từ cái động phủ mới làm xong xông ra, người dẫn đầu chính là Tiết Dã, hắn chỉ cầm lấy đan dược mà không hề mở miệng nói một lời.

“Sư đệ không cần phải khách khí như thế, chuyện hôm đó các sư huynh cũng không còn tức giận nữa, trái lại, hôm nay sư đệ đã thăng cấp lên Đan sư, đúng là đáng chúc mừng mà, bọn sư huynh đây lại không có chuẩn bị quá mừng gì, đúng thật là thất lễ mà.”

“Những gân mạch của Đan dược này đều là màu vàng và linh khí trong đó không biết lớn gấp bao nhiêu lần so với Đan dược bình thường, vả lại, có tới ba mươi mấy đường gân mạch, đây chính là cực phẩm của đan dược, Thanh Lâm sư đệ đúng là ra tay hào phóng mà, không ngờ lại lấy ra quà các hậu lễ như thế.” 

“Ha ha, tại hạ là Huỳnh Sơn, nếu sau này Thanh Lâm sư đệ có cần gì, Huỳnh mỗ đây nhất định sẽ ra tay giúp đỡ!”

Có rất nhiều giọng nói vang lên, trong đó đều mang theo sự kinh ngạc, bọn họ hiển nhiên là không ngờ rằng lời hứa trước đó của Thanh Lâm, hôm nay đã thành hiện thực, lúc trước, bọn họ cũng đều cho rằng Thanh Lâm chỉ là nói cho có thôi.

Sắc mặt Thanh Lâm bình tĩnh, rồi nhìn về phía động phủ gật đầu. 

Chính vào lúc này, phía xa có một tia sáng bay đến, đó là một trù linh (1) màu tím đỏ, bay phất phơ, trong sự chiếu rọi của ánh sáng hoàng hôn, trông nó giống như sắc tiên.
Trên trù linh là bóng hình của một người con gái đang đứng trên trên đó, thân hình yểu điệu thẳng đứng, tóc bay trong gió, ánh mắt lạnh lùng, nhan sắc tuyệt thế khiến trời đất cũng biến sắc, khiến ánh hoàng hôn đó cũng giống như mất đi màu sắc.

“Là Tô Ảnh! Tô Ảnh của Võ đạo nhất mạch!” 

“Sớm đã nghe qua Tô Ảnh chính là một trong ba mỹ nhân của Võ đạo nhất mạch, từ trước đến giờ chưa từng thấy qua, hôm nay nhìn một cái, quả đúng là như tiên nữ, khiến người ta động lòng.”

“Đẹp quá… đáng tiếc là có chút lạnh lùng, nhưng loại khí chất này lại thu hút rất nhiều người, nếu ai có thể làm nàng khuất phục, nhất định sẽ có cảm giác thành tựu rất lớn.”

Rất nhiều ánh mắt nhìn qua, thân hình tuyệt đẹp đó, giống như một món bảo bối, tất cả mọi người cũng đều muốn giành được, nhưng khí chất sắc bén đó lại khiến người ta lùi lại không dám tới gần. 

Thanh Lâm cũng đứng bên ngoài động phủ, cậu ngước đầu lên nhìn, có thể thấy được đôi mắt lạnh lùng đó cũng đang nhìn chằm chằm vào cậu, giống như trong thế giới của nàng ấy, ngoại trừ Thanh Lâm và bản thân ra thì không còn ai cả.

“Ngươi đi theo ta.” Lời nói lạnh lùng của Tô Ảnh truyền đến.

Trù linh đó mọc dài ra, trông giống như một cái màn dài màu tím đỏ, thả lỏng xuống, sau khi Thanh Lâm đi qua, liền nhanh chóng rút lại, cho đến khi Thanh Lâm đứng kế bên Tô Ảnh. 

Mùi hương thoang thoảng bay đến, khiến người ta đắm chìm trong mùi hương đó, Thanh Lâm hít một hơi thật sâu, mở miệng hỏi: “Tô sư tỷ, đây là…”

“Ta dẫn ngươi đi một nơi này.”

Tô Ảnh không nhìn Thanh Lâm, giọng nói vẫn lạnh lùng, trù lăng đó bay đi với một tốc độ cực nhanh, chỉ trong phút chốc, hai người đã trực tiếp bay thẳng đến Võ đạo nhất mạch. 

Nhìn phong cảnh tráng lệ xung quanh nhanh chóng bay qua, rồi lại nhìn xuống phía dưới có vô số bóng hình đang ngước đầu lên nhìn, lại nhìn tuyệt thế giai nhân đứng kế bên, trong lòng của Thanh Lâm dâng lên một loại cảm giác không tài nào diễn tả nổi.

Cậu muốn mở miệng, nhưng thấy khuôn mặt tuyệt đẹp không chút biểu cảm của Tô Ảnh thì cậu lại không biết nên nói cái gì.

Không biết đã qua bao lâu, hai người xuyên qua Võ đạo nhất mạch, đi ngang qua một cái hồ nước, Thanh Lâm cảm thấy có một chút gì đó, liền nhìn qua cái hồ, thấy trên mặt hồ xuất hiện một cái đầu con chó. 

“Tiểu tử, đến lượt bổn tôn hấp thu Đế lực rồi!”

Cuối cùng, hai người đã đến Đông sơn, lúc Thanh Lâm mới đến Thiên Bình tông, cảnh vật nơi đây đã từng xuất hiện trong cơn ác mộng của cậu.

Lúc này lại đến đây, cơ thể của Thanh Lâm rung lên, bất giác cau chặt mày lại, chỉ cảm thấy trong túi đựng đồ, trục họa không hình vẫn được đựng trong hộp đó, vào giờ phút này đây, lại đột nhiên rung lên. 

Dường như… có cái gì đó đang thu hút nó!

***

(1) Trù linh: Trù có nghĩa là dẻo, linh là tảng băng, có thể đây là một tảng băng dẻo biết bay. 

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau