ĐẾ DIỆT THƯƠNG KHUNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế diệt thương khung - Chương 76 - Chương 80

Chương 76: Thả cô ấy ra!

Thần thái Tô Ảnh lạnh lùng, cắn chặt răng, lúc lùi về sau, tay phải cử động, một vệt trắng lớn biến thành màn sương đáng sợ nổi lên như sóng biển vậy, bay tới cuốn lấy bốn người đó.

“Hừ!”

Ông già lớn tuổi vừa nãy nói chuyện hừ một tiếng, nói: “Thuộc tính thời gian tuy là hiếm, nhưng với thực lực của ngươi, vẫn chưa đủ trình ở trong tay lão phu đây làm ra cơn sóng lớn nào cả." 

Bốn người ra tay cùng lúc, kinh thiên động địa, nguyên lực thuộc tính cuồn cuộn như trận hồng thủy.

Họ đứng trên không, như các vị thần vậy, bốn đôi bàn tay đồng thời chưởng kích, làm tan đi vệt sáng đó, nhưng cuối cùng lại hợp lại, biến thành một ngón tay, điểm lên vai phải của Tô Ảnh.

Tô Ảnh hộc máu ra, sắc mặt xanh xao, phun ra một ngụm máu rồi lại rớt xuống. 

Thấy vậy, các đệ tử Thiên Bình tông đứng ở xung quanh đều tỏ ra phẫn nộ, trong mắt vô số người con trai ở Thiên Bình tông, Tô Ảnh như một vị thần vậy, ngưỡng mộ đã lâu, nhưng bây giờ trong cảnh giới Thiên Bình tông lại bị người ta bao vây tấn công như vậy, hỏi họ làm sao không thấy tức được.

Phẫn nộ thì phẫn nộ nhưng cũng không dám nói gì, bốn người kia đều là cảnh giới Bổn Thần, chỉ cần giơ tay một cái là có thể giết chết họ một cách dễ dàng.

Có người tiến về phía trước, muốn đón lấy Tô Ảnh, nhưng ngay lúc này đây, người thanh niên với vẻ mặt kiêu ngạo, đứng ở không xa nãy giờ ấy đột nhiên mở miệng. 

“Người nào dám đón lấy cô ta thì sẽ phế đi tu vi của người đó!”

Câu nói vừa nói ra, mọi người xung quanh đều khựng lại, lẩm bẩm rồi lẳng lặng đi ra.

Thanh Lâm đứng ở đó không cử động, những người khác vừa lui ra thì cơ thể cậu ấy bèn vọt ra trước, mái tóc tím trông thật bắt mắt, thu hút sự chú ý của người thanh niên đó. 

“Tránh ra!”

Càng ngay lúc này đây, tiếng nói lạnh lùng của Tô Ảnh truyền lại.

Nếu nói trước đó Thanh Lâm vẫn còn chút do dự thì ngay bây giờ trong lòng cậu đã quả quyết, không những không tránh ra mà còn tiến lên một bước, dang tay ra nắm lấy Tô Ảnh. 

Nếu cậu ấy không nắm lấy Tô Ảnh, cô ấy nhất định sẽ rơi xuống đất.

“Ngươi dám!”

Một ông già lớn tuổi giận dữ nói, đồng thời giơ bàn tay lớn ra, một đòn nguyên lực đáng sợ nhắm về phía Thanh Lâm, với thực lực của cảnh giới Bồn Thần, nếu Thanh Lâm cố đỡ lấy, với thực lực bây giờ, e rằng đã chết chắc. 

Trong chớp mắt, Thanh Lâm đầu óc nhanh nhạy, đột nhiên thu tay về.

Thấy vậy, ông già lớn tuổi ấy cười lạnh một tiếng, nén lại nguyên lực vừa phát ra lúc nãy, hướng về Tô Ảnh.

Nơi này suy cho cùng cũng là trong cảnh giới Thiên Bình tông, họ cũng có chút cấm kỵ, không dám sát sinh, mục tiêu chủ yếu là bắt Tô Ảnh đi. 

Nhưng ngay lúc này đây, ánh mắt của Thanh Lâm lóe sáng, chân đạp mạnh xuống đất, mặt đất phát ra tiếng rung lỡ, đồng thời cậu lao người về phía trước, biến thành một luồng sáng, vận dụng sức lực toàn thân, theo sau đó là một tiếng sấm lớn, phóng về phía người thanh niên.

Người thanh niên ấy kinh ngạc, bóng dáng của cậu tuy đáng sợ, nhưng tu vi cũng chỉ là kỳ đầu của cảnh giới Cố Nguyên. Trong lúc này đây, khi thấy Thanh Lâm lao tới, mặc dù kinh ngạc nhưng không sợ, hừ lạnh một tiếng, vung tay lấy ra một chiếc la bàn, tay trái điểm vào.

“Định!” 

Trong giây phút sắp bị điểm trúng, tiếng nói lạnh lùng của Thanh Lâm vọng lại, cơ thể cứng lại, ngón tay cách la bàn không đến một tấc.
“To gan!”

Tất cả mọi việc đều xảy ra trong chớp mắt, nhưng cũng đủ khiến cho bốn ông già lớn tuổi phản ứng lại, cả bốn người đều phẫn nộ, toàn thân tỏa ra sát khí đằng đằng, lao về phía Thanh Lâm. 

Sắc mặt Thanh Lâm kiên quyết, tay phải giơ lên không trung, điểm bốn ngón liên tục, đều là thuật định hình!

Tốc độ của bốn ngón này nhanh tới nỗi không ngờ tới, nhanh tới nỗi rất khủng khiếp. Hơn hết trong giây phút mỗi ngón điểm ra, Thanh Lâm tất nhiên sẽ phun ra một ngụm máu.

Sau khi bốn ngón này điểm ra, mặt Thanh Lâm trắng bệch, chóng mặt nhức đầu, như muốn ngất đi vậy. 

Với tu vi kỳ đầu cảnh giới Cố Nuyên của cậu, đừng nói là cảnh giới Bổn Thần, muốn cố định lại cảnh giới Linh Đan cũng đã rất khó rồi, cố gắng cưỡng ép như vậy nhất định sẽ làm tổn thương căn cơ.

Tuy nhiên, thuật định hình không hẳn vô tác dụng, tuy không thể cố định lại bốn ông già lớn tuổi một cách triệt để, nhưng cũng đủ làm cơ thể họ dừng lại trong giây lát.

Trong giây lát này đã đủ để Thanh Lâm tiến tới trước mặt người thanh niên ấy. 

Cậu ấy đạp chân ra, múa tay phải, sấm sét cả bầu trời biến thành bàn tay khổng lồ, nắm lấy người thanh niên bị cứng đơ ấy lại.

Và cũng trong lúc này đây, thuật định hình mất tác dụng, người thanh niên trở mình, điểm vào la bàn. Tuy nhiên Thanh Lâm cố hết sức giành lấy cái la bàn, đồng thời tay phải cậu bóp lấy cổ của người thanh niên ấy, trên trời sấm chớp lóe lên, khiến mọi người không có một chút nghi ngờ nào cả, nhưng trong chớp mắt đánh chết người thanh niên ấy.

“Tiểu tử kia, muốn chết à?” 

Bốn ông già lớn tuổi tiến đến, nổi trận lôi đình.

Để tên tiểu tử thối của kỳ đầu cảnh giới Cố Nguyên bắt lấy nhị thiếu gia - huyết mạch của Cố gia, trước mặt bốn vị cảnh giới Bổn Thần như họ chẳng khác nào ở trước mặt mọi người cho họ ăn một bạt tay.

“Ngươi nên biết cậu ta là ai, mau thả ra, bọn ta sẽ tha cho ngươi!” Một ông già lớn tuổi nắm lấy Tô Ảnh nói, mặt đằng đằng sát khí. 

“Ngươi không dám giết ta.” Người thanh niên ấy tuy bị Thanh Lâm tóm lấy, nhưng vẫn lộ ra nụ cười lạnh lùng, không hề sợ sệt.Nếu như thân phận của hắn thật sự quá cao quý, đừng nói là một cảnh giới Cố Nguyên kỳ đầu nhỏ bé, ngay cả Thiên Bình tông đều không ai dám làm thế với hắn.

“Vậy à?”

Giọng nói của Thanh Lâm lạnh lùng, trong người đột nhiên xuất hiện một tia chớp, trực tiếp đâm vào tay của người thanh niên ấy, phát ra tiếng nổ lớn. 

“A!”

Người thanh niên ấy hét lên đau đớn, tiếng hét thảm thiết, giống như chưa bao giờ chịu qua một nỗi đau như thế.

Cánh tay trái chảy đầy máu, kinh mạch bên trong sớm đã bị phế, lúc này đây mặc dù chưa gãy nhưng chẳng khác nào gãy rồi. 

“Ngươi muốn chết à!”

Bốn ông già lớn tuổi vô cùng sốt ruột, ngay lập tức có hai người ra tay tấn công Thanh Lâm.

“Các người dám!” Thanh Lâm sắc mặt lạnh lùng, tay phải dùng sức, tia chớp ấy tựa như cây kim bạc, ngay lập tức cắm sâu hơn vào cổ người thanh niên ấy, khiến cho hơi thở trở nên gấp gáp. 

Thấy vậy, hai người đó phẫn nộ vô cùng, nhưng lại không thể không dừng lại.

“Thanh Lâm, cậu…” Tô Ảnh nhìn bóng dáng với mái tóc tím ấy, trong mắt lộ rõ sự phức tạp.

Con người không phải sinh ra là đã lạnh lùng, sở dĩ cô ấy lạnh lùng là bởi vì đã quen với sự sắt đá của lòng người, lúc nãy bị bốn ông già lớn tuổi dồn ép, tất cả mọi người trong Thiên Bình tông đều lùi lại, không ai dám đỡ lấy cô ấy, điều đó vốn nằm trong dự đoán của cô. 

Cô không hề có cảm giác thất vọng, cũng không hề hận đời vô đối vốn luôn coi trọng thực lực, muốn tiếp tục sống chỉ có thể dựa vào thực lực của mình.

Chỉ là bất luận thế nào cô ấy cũng không ngờ rằng, người giúp đỡ cô ấy lại là chàng trai trẻ khiến mình phải đợi ở tầng năm, người mà dường như luôn muốn tiếp cận mình.

Trong lúc này, Tô Ảnh dường như đã hiểu ra, cậu ấy tại sao phải bắt mình đợi. 

“Cậu tên là Thanh Lâm?” Ông già lớn tuổi đứng đầu tiên sắc mặt trầm ngâm, người đầy sát khí.

Thanh Lâm không hề trả lời mà cứ nhìn chằm chằm vào ông già lớn tuổi đang nắm lấy Tô Ảnh, hét lớn: “Thả Tô sư tỷ ra!”

“Ngươi dám uy hiếp ta à?” Ông già lớn tuổi ấy nheo mắt lại. 

“Bùm!”

Ông ấy mới vừa dứt lời thì cánh tay phải của người thanh niên ấy phát ra một tiếng lớn, rõ ràng là bị làm cho phế rồi.

“Ngươi!” Ông già lớn tuổi ấy trợn mắt, vừa kinh ngạc vừa tức giận. 

“Thả cô ấy ra, thả cô ấy ra!” Ngay lúc này, người thanh niên đó hét lên thê thảm.

Từ nhỏ đến lớn, hắn chưa từng chịu sự nhục nhã như vậy, càng chưa từng bị hành hạ như thế, thậm chí chưa từng bị xước miếng da, nếu không phải sinh mạng đang nằm trong tay Thanh Lâm, hắn vô cùng lo sợ thì e rằng lúc này sớm đã ngất xỉu rồi.

Chương 77: Đôi tay kinh người

Mặt bốn vị trưởng lão đen lại, lộ rõ động cơ giết người, nhưng cuối cùng cũng buộc phải thỏa hiệp trong tiếng kêu la thảm thiết của chàng thanh niên kia.

“Cho cậu này!”

Một người trong số đó nghiến răng lại, ném Tô Ảnh về phía Thanh Lâm. 

Là người của Cổ gia, làm chủ Thiên giới, ông ta chưa từng phải chịu uy hiếp như vậy, nếu như người uy hiếp ông ta là người rất đáng sợ như là Tinh Hoàng thậm chí là Thánh vực thì ông không có gì để nói, nhưng người này, trong mắt ông thì chỉ là một đứa nhóc con với lại mới chỉ là kỳ đầu cảnh giới Cố Nguyên.

Mắt Thanh Lâm sáng lên, trong tay phát ra thứ ánh sáng màu đỏ hòa vào trong người Thanh Lâm, bỗng nhiên một cú đấm ném thanh niên kia ra một chỗ không xa.

“Nhóc con, lão phu giết chết ngươi!” 

Ông ta bắt lấy Thanh Lâm, khuôn mặt lộ rõ ý muốn giết chết cậu, thực lực của cảnh giới Bổn Thần không hề giấu giếm, tung ra nhiều nguyên lực thuộc tính che khắp cả bầu trời, bao phủ cả người Thanh Lâm.

“Ông dám sao!” Tô Ảnh đang trọng thương, Thanh Lâm ôm lấy nàng ấy và ngẩng mặt lên trời lớn tiếng nói: “Nếu như ta chết thì ông cũng không sống được đâu!”

Sau khi nói xong, toàn thân Thanh Lâm phát ra ánh sáng màu đỏ, ẩn chứa trong lời nói như có tiếng sét nghe rất đau thương, khuôn mặt trông rất dữ tợn, như đang chịu đựng một đau thấu tận xương tủy. 

“Ưm...”

Một trong số những trưởng lão vỗ vào ngực cậu, nếu như cậu muốn phát ra ánh sáng màu đỏ ấy, e là làm không được.

Bầu trời đã bắt đầu muốn sụp xuống, có vẻ rất hận Thanh Lâm vậy, nhưng khi thấy khuôn mặt đau khổ của người thanh niên ấy, tới cuối cùng nó cũng biến mất trong tiếng hừ lạnh lùng. 

Nhưng trong giây phút bầu trời vỡ nát thì bỗng nhiên vị trưởng lão nhanh chóng bay tới đến trước mặt Thanh Lâm, lấy đôi tay dài nắm lấy cổ cậu ta.

“Cậu hãy cùng chúng lão phu đi một chuyến!”

“Bùm!” 

Nhưng cũng chính trong chốc lát thì đã nổ ra một tiếng bùm, đôi tay dài ấy chỉ cách Thanh Lâm khoảng một tấc bỗng tuôn trào ánh sáng mà còn rất nóng, làm cho bầu trời phát ra tiếng vang và có một số nơi biến thành màu đen, phát ra một sức hút rất mạnh.

“Cổ Thập Bát, đây là Thiên Bình tông, các ngươi đã quá đáng lắm rồi đấy.” Lời nói phát ra từ phía sau lưng Thanh Lâm, vị trưởng lão ngẩng đầu lên nhìn thì thấy có một người đang từ từ chạy ra, đó chính là Phương Tú Lâm!

“Phương Tú Lâm, chuyện nhà Cổ gia ta, ngươi cũng dám quản sao?” Trưởng lão tự xưng là Cổ Thập Bát híp mắt lại nhưng lại không động tay. 

Nếu nói về tu vi thì ông ta không phải là đối thủ của Phương Tú Lâm, nhưng nhờ có hậu thuẫn tốt, đừng nói là Phương Tú Lâm, ngay cả Thiên Bình tông này, ông ta cũng không chút lo sợ.

“Chuyện của Cổ gia, Phương mỗ ta quản không nổi, nhưng ta là đệ tử của Thiên Bình tông nên ông không thể động đến ta.” Phương Tú Lâm vẫn bình thản, lời nói lộ rõ vẻ ngang ngược.

Ở gần đó bỗng có rất nhiều đệ tử của Thiên Bình tông hô hào lên, họ đã từng nghe qua mối quan hệ của Phương Tú Lâm và Thanh Lâm, bây giờ tận mắt thấy nên càng chắc chắn hơn về mối quan hệ của ai người ấy. 

Bởi vì lúc trước khi bốn vị trưởng lão kia muốn bắt Tô Ảnh thì Phương Tú Lâm chưa từng xuất hiện, còn bây giờ bắt Thanh Lâm thì hắn ta lại giúp đỡ.

“Không được động đến?”

Cổ Thập Bát lạnh lùng nói: “Phương Tú Lâm, ngươi có tin là chỉ cần một ngón tay của Cổ gia ta cũng đủ để phá tan Thiên Bình tông này thành cát bụi không!” 
Phương Tú Lâm trầm ngâm suy nghĩ.

Cổ Thập Bát kia cười lạnh lùng, tưởng rằng Phương Tú Lâm đang sợ hãi, đang định lên tiếng thì bỗng lúc này trên trời tối đen lại, phát ra nhiều tiếng vang động trời, ngẩng đầu lên nhìn, mây đen khắp trời, ùn ùn kéo đến, lốc xoáy cuồn cuộn, hiện ra một vết nứt rất lớn.

Ban đầu, vết nứt ấy rất nhỏ, nhưng không biết từ khi nào, nó bỗng nhiên vươn ra một đôi tay dài, lớn đến nỗi có thể trấn áp cả bầu trời, bắt lấy nó thì tự nhiên bị rách toạc. 

Cảnh tượng này rất kinh người, tất cả mọi người đều mở to mắt nhìn, thở hồng hộc

Dù là sức mạnh cao cường của bốn vị trưởng lão hay sự bình tĩnh của Phương Tú Lâm thì bây giờ nhìn thấy cảnh tượng này cũng phải khiếp sợ, tinh thần không bị chấn động mạnh.

Thanh Lâm há miệng ra nhìn, bởi cậu ta chưa từng nhìn thấy một cảnh tượng đáng sợ đến như vậy, đôi tay to lớn ấy, không phải là ảo giác mà là thật. 

Có thể nhìn rõ cả những lỗ chân lông trên đôi bàn tay đó, con người ta trong hoàn cảnh này, so với nó thì như một nhánh lông tơ vậy, đôi tay che cả một bầu trời, hạn chế tầm nhìn của tất cả mọi người.

“Gừ!”

Cũng chính lúc này đây, vết nứt đó phát ra một tiếng động kinh thiên động địa, tiếng đó mang theo sự phẫn nộ, thù hận thậm chí là có một ít sự uất ức. 

Tiếng kêu kinh thiên động địa ấy làm cho mặt đất rung chuyển, mây đen ùn ùn kéo đến, vô số người bị té ngã, trong đó có cả Thanh Lâm và Tô Ảnh, chỉ trừ có Phương Tú Lâm, bốn vị trưởng lão kia và người thanh niên đang bị trưởng lão lấy tay nắm lại là không sao cả.

Như là trận bão táp này đã suýt chút nữa hủy hoại mọi thứ mọi thứ trên mặt đất.

Sau khi tiếng gầm kết thúc, bỗng nhiên đôi bàn tay vươn ra, làm lộ cánh tay và che hết tầm nhìn của mọi người. 

Cánh tay ấy rất lớn như là có thể chống cả bầu trời, trong tiếng gầm gừ ấy, che phủ cả bốn vị trưởng lão.

“Chạy mau!”
Mặt của bốn người họ biến sắc, triển khai triệt để cảnh giới Bổn Thần, hướng về xa mà chạy đi với tốc độ đáng sợ. 

Nhưng đôi bàn tay ấy thực sự lớn đến nỗi không thể hình dung, giống như trong mắt của bàn tay đó, cho dù những tên cảnh giới Bổn Thần này có chạy nhanh đến thế nào thì cũng chỉ như những con kiến.

Không thấy được bốn người đó di chuyển, như là tốc độ của người bốn người kia bị chậm lại, trong đó, Cổ Thập Bát là chậm nhất, thậm chí còn không động đậy nữa.

“Không! Không!” 

Mặt Cổ Thập Bát biến sắc, đôi mắt lộ vẻ lo sợ, thảm thiết nói: “Ta là người của Cố gia, ngươi dám giết ta sao!”  

“Gầm!”

Bàn tay ấy đập xuống, mặt đất ở xung quanh đó bỗng xuất hiện nhiều vết nứt và dần hình thành một lỗ lớn, sâu đến nỗi không thấy đáy, các vết nứt đó từ từ lan ra, ngay cả đến những đệ tử của Thiên Bình tông lúc nãy bị tiếng hét ấy văng ra xa khi nhìn thấy cảnh tượng này đều cảm thấy trời đất như đang bị hủy diệt. 

Cổ Thập Bát không thể chết được nữa vì vốn dĩ là không tìm thấy được thi thể.

Đôi bàn tay ấy thu lại, mang vẻ giận dữ, giống như là đang bị vết nứt ấy thu hồi lại.  

Chính vào lúc này, một luồng sáng bỗng nhiên từ một lỗ nhỏ bay ra. 

Luồng sáng này là một luồng nguyên thần, chính là nguyên thần của Cổ Thập Bát đang mở to mắt nhìn và mang theo nỗi sợ hãi vô tận.

Ông ấy rất là lo sợ, ông không nghĩ là Thiên Bình tông thực sự dám giết mình, càng không dám nghĩ tới nếu chủ nhân đôi bàn tay này mà xuất hiện thì không biết là sẽ đáng sợ đến mức nào!

Ông ta muốn chạy trốn, nhưng khi nó xuất hiện một hồi thì xung quanh bỗng phát ra tiếng kêu rồi sau đó như có một bức tường vô hình ngăn chặn hết mọi lối thoát. 

“Thiên Bình tông, nếu như ta chết, Cố gia sẽ không tha cho ngươi đâu!” Cổ Thập Bát gào thét trong sự tuyệt vọng.

Nhưng cái tiếng gào thét này ấy không một ai trả lời.

Thoắt ẩn thoắt hiện có thể thấy rằng, luồng sáng ấy từ từ biến mất, không ngừng co lại, nguyên thần của Cổ Thập Bát bắt đầu biến dạng, bóp méo, cuối cùng, đùng một tiếng rồi biến mất trên bầu trời. 

Một thời cao thủ, như vậy là đã biến mất.

Tất cả mọi người đều há to miệng nhìn, lại không dám thở.

Mọi người chăm chú nhìn đôi tay ấy thu lại tất cả vết nứt, các vết nứt nhanh chóng được hàn gắn lại, tim đập thình thịch, lo sợ. 

“Thực sự là rất mạnh…..”

Thanh Lâm hít một hơi thật sâu, ánh mắt vẫn còn lộ rõ vẻ sợ hãi và hoảng hồn.

Cảnh giới Bổn Thần này, trong mắt mọi người nó là một cao thủ không thể so bì được, nhưng nó vẫn không thể thoát khỏi đôi bàn tay to lớn đó, chỉ cần trở tay một cái là giết. 

Chương 78: Cổ pháp vân

So với những người Thiên Bình tông, ba ông già lớn tuổi và người thanh niên kia càng đáng sợ hơn nhiều, bọn họ là người của Cổ gia, mỗi khi xảy ra việc gì cũng phải khuất phục trước họ, chứ không có người nào dám động đến họ cả.

Thiên Bình tông, to gan tày trời!

Mọi phía xung quanh như là có bức tường vô hình chặn lại, họ không thể thoát được đành phải dậm chân tại chỗ, khuôn mặt buồn rầu. 

Có một ông già lớn tuổi lật bàn tay lại, bỗng xuất hiện một cây Ngọc Giản, lão ta bẻ gãy nó thì bỗng nhiên Ngọc Giản phát sáng, nó bay ra bên ngoài.

Luồng sáng này bay với tốc độ rất nhanh, bức tường vô hình không gì là đối với nó cả, bay đi một nơi rất xa, một lát sau rồi liền biến mất.

“Việc này lão phu đã báo lại cho người sau biết.” Ông già lớn tuổi ấy tuy trong lòng rất lo sợ nhưng khuôn mặt vẫn giữ nét bình thản. 

Vừa mới nói xong, ở một nơi không xa, bầu trời bỗng tối đen lại, mây đen ùn ùn kéo đến, gió giật rất mạnh, trời đất như đang bị biến dạng, trên bầu trời xuất hiện một khuôn mặt khổng lồ.

Đôi mắt của người này như một ngọn đuốc, làm cho người khác không dám nhìn vào, như là thần vậy, từ trên nhìn xuống các chúng sinh.

Khi khuôn mặt đó xuất hiện một hồi, ba ông già lớn tuổi kia lộ vẻ vui mừng rồi liền cung kính cúi đầu và nói: “Hậu nhân của Cổ gia, tham kiến chân chủ!” 

Cậu thanh niên ấy hất tay lão già ra khỏi tay mình, đôi mắt sáng lên, lớn tiếng kêu: “Phụ thân!”

Thanh Lâm híp mắt lại, cậu đã sớm biết được thân phận của người thanh niên này rất cao quý, nhưng không ngờ rằng hắn ta lại có một phụ thân có sức mạnh cao cường đến như vậy.

Khuôn mặt của người ấy che cả bầu trời, có tiếng vang vọng lại, hai con mắt như là mặt trời, xuyên qua mây đen, đốt cháy tất cả. 

Uy lực ấy ngày càng mạnh mẽ, khuôn mặt của tất cả các đệ tử của Thiên Bình tông đều trở nên trắng bệch, lúc đó, họ như là những con thuyền đang chống chọi với cơn bão táp dữ dội, rất khó có thể chịu đựng nổi.

Thanh Lâm cũng vậy, cậu đỡ lấy Tô Ảnh rồi lùi về sau mấy bước, khuôn mặt trắng bệch.

Nhưng mà, cậu dường như cảm thấy rằng khuôn mặt của người này như đang lo sợ điều gì, nếu không thì với thực lực của người đó, chỉ cần phát huy sức mạnh của mình là có thể giết hết đệ tử của Thiên Bình tông. 

“Chân chủ, Thiên Bình tông không xem thân phận Thiên chủ của Cổ gia ta ra gì, ra tay giết chết Cổ Thập Bát, rõ ràng là chẳng xem Cổ gia ta ra gì, mong chân chủ có thể ra tay trừng phạt!” Trong ba ông già lớn tuổi đó có một người bước ra, tỏ vẻ rất cung kính, lúc cúi đầu xuống nhưng vẫn thấy được khuôn mặt lại trông rất tức giận.

“Thiên Bình tông ta chưa từng xem Cổ gia ra gì, Cổ gia… cũng đã từng xem ta ra gì chưa?”

Cũng chính vào lúc này, có một giọng nói truyền tới. 

Đang nói thì người mây khổng lồ ấy dùng tay phải vẫy một cái, chấn động cả trời đất, trong vô vàn ánh mắt sợ hãi của mọi người, nó lại nứt ra một lần nữa.
Âm thanh được phát ra từ một nơi rất xa, nhưng sau khi nói đến câu cuối cùng thì lập tức biến thành sấm chớp đùng đùng, làm cho tất cả mọi người đều hoảng sợ, đặc biệt là ba ông già lớn tuổi kia, mặt biến sắc thậm chí còn ói máu ra.

Cùng lúc đó, khuôn mặt được dùng mây đen tạo thành của vị Cổ gia chân nhân kia bỗng bị nứt ra, nhanh chóng bay về hướng của họ tạo thành một khuôn mặt khổng lồ. 

Khuôn mặt của vị Cổ gia chân nhân ấy lại bị các đám mây đen kia che đi làm cho nó bị nhỏ lại một nửa.

Đây là sự tranh chấp và cũng là một thái độ không quan tâm, cao thủ của Thiên Bình tông tự nhiên đoạt lấy đi đám mây đen kia, làm cho chàng thanh niên và ba ông già lớn tuổi ấy vô cùng tức giận, còn vô số đệ tử của Thiên Bình tông tuy trong lòng sợ hãi nhưng cũng rất tự hào.

Cổ gia thân là Thiên chủ của bản đồ này, nhưng không phải ai cũng biết việc này bởi việc này là bí mật, ít nhất, ngoại trừ Thanh Lâm thì những đệ tử khác đều không biết. 

Nhìn vào khuôn mặt của hai người kia, Thanh Lâm hít một hơi thật sâu, ánh mắt lộ vẻ đã thông suốt.

Khuôn mặt của người này, cậu ta nhận ra được đó chính là người mặc áo màu trắng lúc trước ở Ma Kỹ các.

Từ lần đầu nhìn thấy bọn họ, Thanh Lâm đã cảm thấy họ là những người có tâm địa khó đoán, bây giờ xem ra có thể khẳng định những gì trước đó cậu suy nghĩ là đúng. 

“Hoa Phong, có ý gì đây?” Khuôn mặt của vị Cổ gia chân nhân ấy không hề lộ ra vẻ tức giận, vẫn còn rất bình thản, ông bình tĩnh nói.

“Cổ Pháp Vân, nếu tính theo thứ hạng trong nhà Cổ gia, ngươi xếp thứ chín, nói về tu vi thì ngươi không phải là đối thủ của lão phu. Con của ngươi, dám tự tiện đến Thiên Bình tông đã là vi phạm quy định, với thế lực của Cổ gia bây giờ, muốn bắt giữ các đệ tử của Thiên Bình tông ta đã không nói gì mà nay họ lại sai ngươi đến đây, lão phu còn chưa hỏi ngươi đang có ý định gì, vậy mà ngươi còn dám hỏi ngược lại lão phu sao?”

Khuôn mặt của người ấy, phát ra sấm chớp đùng đùng, hoàn toàn là thần thái của một người cao thủ đi chất vấn người khác, làm cho Thanh Lâm cảm thấy kỳ lạ, Phương Tú Lâm cũng vậy, ông già kia cũng vậy, lẽ nào Thiên Bình tông lại phủ nhận lỗi lầm và ngang ngược đến như thế sao. 
Cổ gia là Thiên chủ của tấm bản đồ đó, nếu như không xảy ra bất kỳ sơ xuất gì thì trong mắt Cổ gia, Thiên Bình tông chả là gì cả, nhưng Thiên Bình tông tại sao lại dám nói chuyện với Cổ gia như vậy?

Trong một lúc, Thanh Lâm cảm thấy Thiên Bình tông này dường như không hề đơn giản như những gì cậu tưởng tượng.

Vào lúc này đây, ở một bờ hồ chỗ Thiên Bình tông, có một con chó đen chạy tới, nó nhìn ra xa, hướng về phía khuôn mặt to tướng do Cổ Pháp Vân tạo thành. 

“Cổ gia lão cửu…”

Con chó đen gầm gừ một tiếng rồi bỗng nhiên đôi mắt nó đen lại, âm thanh cũng trở nên trầm lặng đi và khuôn mặt rất tức giận.

“Trong tấm bản đồ cấp một này, ta là Yêu đế, đám người Cổ gia các ngươi lại không biết, trong bản đồ cấp hai, cấp ba kia ta cũng có thân phận.” 

“Khoan hãy nói đến bản đồ cấp ba đi, chỉ đợi khi lão phu hoàn thành phân thân ở bản đồ thứ hai thì lão phu đây ắt hẳn sẽ xông ra khỏi chỗ này rồi đến Cổ gia quậy cho banh trời!”

“Cổ Pháp Tôn, không diệt được ngươi, lão phu thề không thành người!”

Trong sự gào thét của con chó đen đó, trên Tây sơn, chân chủ Cổ gia Cổ Pháp Vân vẫn đang im lặng, mây đen cuồn cuộn, một sức hút cực mạnh bay ra cuốn quanh ba ông già và thanh niên ấy như đang muốn rời đi. 

Nhưng ngay khi muốn rời đi, ánh mắt của Cổ Pháp Vân bỗng nhìn chằm chằm vào Thanh Lâm.

Cả người Thanh Lâm run rẩy kịch liệt, bên trong đầu không ngừng nổ ầm ầm, tựa như có hàng ngàn trận lôi đình xuất hiện ngay trước mắt, cả người cậu đứng không vững, bước đi lảo đảo, một ngụm máu phun ra từ miệng.

“Thanh Lâm!” Tô Ảnh bị trọng thương nhưng vẫn đỡ lấy cậu, trong đôi mắt lạnh lùng ấy có một chút quan tâm. 

“Cậu dám gieo xuống kiếp nạn trong người của Minh Nhi, thật đúng là chán sống!” Cổ Pháp Vân bỗng quát lớn, âm thanh hóa thành kiếm bay thẳng về phía Thanh Lâm.

“Cút!”

Hoa Phong hừ lạnh một tiếng, lập tức xông vào mây, hóa thành một tấm màn cực lớn chắn ngay trước mặt Thanh Lâm, khiến cho những thanh kiếm đấy vỡ tung. 

"Cổ Pháp Vân, Cổ gia các người là Thiên chủ, nhưng với thực lực của ngươi mà cũng dám làm càn trong Thiên Bình tông ta à?"

"Thu lại kiếp nạn đi rồi ta tha cho ngươi!" Cổ Pháp Vân không để ý đến Hoa Phong, chỉ nhìn vào Thanh Lâm, trong mắt toàn là ý nghĩ chết chóc.

Thanh Lâm im lặng. 

Chương 79: Gây sự

“Ngươi muốn chết à!”

Cổ Pháp Vân vô cùng bực tức, trên trời, mây ùn ùn kéo đến, khuôn mặt của ông ta hóa thành một con người khổng lồ, bước về phía Thanh Lâm.

“Binh khí gia truyền đâu!” 

Người mây khổng lồ há to miệng hét lớn, âm thanh động trời làm cho nguyên cả Thiên Bình tông cũng nghe được.

Lúc vết nứt ấy đang bị nứt ra thì bỗng nhiên phát ra ánh sáng lấp lánh, chỉ cần một tiếng hét của người đó, trên bầu trời xuất hiện một cây kiếm khổng lồ nhìn rất đáng sợ, trên đó phát ra ánh sáng màu đỏ, giống như là mặt trời vậy.

Tất cả mọi người đều nín thở nhìn, không ai nghi ngờ về độ sắc bén của nó bởi đó là binh khí gia truyền của Cổ gia và cũng bởi vì lúc cây kiếm ấy xuất hiện, mọi thứ xung quanh đều bị hủy hoại, cho đến khi bay vào tay của người mây khổng lồ do Cổ Pháp Vân tạo ra, trên đường đi, bầu trời nứt ra một đường màu đen rất lớn. 

Trong chốc lát, tiếng kiếm chạm vào nhau vang leng keng, giống như là bị phong ấn đã lâu, cuối cùng cũng được hiện thân nên vô cùng vui mừng.

Còn Thanh Lâm mở to mắt ra nhìn, cậu ta thấy rõ ràng là trong vết nứt ấy, trông giống như cây kiếm khổng lồ lúc nãy có tới chín cây!

Cây kiếm khổng lồ màu đỏ chỉ là một trong số chín cây đó thôi, với lại, nó là thanh kiếm nhỏ nhất! 

Tuy chỉ là cây nhỏ nhất nhưng độ lớn của nó đã không thể hình dung nổi, như là đang phá núi làm gỗ vậy, như một trận hồng thủy, xuyên qua cổ xưa, ngang ngược bá đạo, khí thế đó làm cho người ta phải sợ hãi.

Lúc cây kiếm này xuất hiện đã làm cho Hoa Phong trầm ngâm suy nghĩ một hồi, rốt cuộc ông ta đã hiểu ra binh khí gia tộc của Cổ gia là tượng trưng cho cái gì, đó là Tinh Khí, sau khi Cổ gia đoạt lấy bầu trời, hấp thụ tinh lực, vật đáng sợ này hoàn toàn do hấp thụ tinh lực mà tạo thành.

Trong những người cùng cấp với mình, sở hữu vật này thì có thể nhanh chóng giết chết đối phương, e rằng khi chiến đấu, không nói tới việc thắng chắc nhưng chí ít cũng sẽ không bao giờ thất bại. 

“Hoa Phong, ngươi hãy mau giải kiếp nạn cho con ta, còn nếu không, Cổ mỗ sẽ dùng thanh kiếm này giết chết hết Thiên Bình tông của ngươi!”

Cổ Pháp Vân tay cầm lấy thanh kiếm khổng lồ, vô cùng giận dữ, đó cũng chính là uy lực đáng sợ của kẻ cao thủ, như những cơn sóng lớn ập đến quét sạch cả Thiên Bình tông.

Hoa Phong trầm ngâm suy nghĩ một hồi. 

Lúc Cổ Pháp Vân hét lên, đúng lúc đang định múa kiếm, nhưng chính vào lúc này, Thanh Lâm lại ngẩng đầu lên nhìn, bàn tay bỗng phát sáng, ngay lập tức, người thanh niên ấy hét lên một tiếng thì toàn thân bỗng phát ra ánh sáng màu đỏ, bị Thanh Lâm bắt lại và hòa vào trong cơ thể cậu ta.

Luồng ánh sáng màu đỏ này là lôi thiên kiếp.

“Thanh Lâm, ta sẽ không tha cho cậu!” Ánh mắt của người thanh niên ấy lộ rõ vẻ rất hận cậu ta. 

“Ta là thiếu chủ, hậu nhân của Cổ gia, ngươi dám gieo kiếp nạn vào người ta, không phải là ỷ vào Thiên Bình tông sao? Cổ Minh ta không tin ngươi có thể trốn mãi trong Thiên Bình tông!”

Thanh Lâm ngây người ra, nhẹ nhàng ngẩng đầu lên: “Thanh mỗ ỷ vào Thiên Bình tông, còn ngươi không phải cũng ỷ vào Cổ gia sao? Nếu không có Cổ gia, trong mắt Cổ mỗ ta, ngươi chả là cái thá gì.”

“Đủ rồi!” 

Hoa Phong lạnh lùng hét lên, nhìn về phía Cồ Pháp Vân nói: “Kiếp nạn thì đã giải rồi, những thứ mà ngươi muốn ở Thiên Bình tông thì ta cũng đã cho rồi, mau đi đi, Thiên Bình tông ta, không hoan nghênh Cổ gia nhà ngươi!”Cổ Pháp Vân suy nghĩ một hồi, quyết định xé toạc bầu trời để cho thanh kiếm ấy có thể quay về, trong tiếng cười nói, liếc nhìn qua Thanh Lâm, mây khói dần biến mất, ba người già lớn tuổi kia và Cổ Minh cũng biến mất theo.

Sau khi Cổ Pháp Vân rời khỏi, khuôn mặt khổng lồ của Hoa Phong cũng biến mất. 

Nhưng trong lúc biến mất thì lời nói của Hoa Phong vang vọng bên tai Thanh Lâm: “Cổ gia, nếu có thể thì không nên vướng vào họ.”

Thanh Lâm nhăn mặt lại, trong lời nói ấy, cậu ta hiểu ra rằng Hoa Phong cũng đang sợ Cổ gia, giống như lúc nãy giao đấu với Cổ Pháp Vân, đều là việc làm của những người cao thủ.

Phương Tú Lâm cũng rời khỏi, trước lúc đi, hắn ta liếc nhìn Thanh Lâm, đôi mắt lộ rõ vẻ tán thưởng. 

Ở xung quanh, các đệ tử cũng lần lượt rời khỏi, bọn họ cũng giống như Phương Tú Lâm vậy, nhìn về phía Thanh Lâm, sự đề phòng với Thanh Lâm được nâng cao hơn.

Lần trước là do việc của Lý Trần Tiêu nên Phương Tú Lâm ra mặt, lần này, không những là có Phương Tú Lâm, mà còn có thêm cao thủ như Hoa Phong cũng xuất hiện.

Nhưng Thanh Lâm lại không hề để ý đến ánh mắt của họ, cậu ta im lặng đỡ lấy Tô Ảnh, nhẹ nhàng hỏi: “Tô sư tỷ, tỷ không sao chứ?” 

Tô Ảnh khẽ lắc đầu, nhìn vào trong ánh mắt Thanh Lâm, tâm trạng đang rất phức tạp.

“Cổ gia, thế lực quá lớn.” Sau một hồi lâu, Tô Ảnh nói ra một câu như vậy.

Thanh Lâm ngây người ra sau đó cậu ta cười rồi nói: “Ta biết chứ.” 

“Cậu biết ư?” Đôi mắt Tô Ảnh sáng lên, nhìn thấy dáng vẻ không quan tâm đến bất cứ điều gì của cậu ta, lắc đầu nói: “Cậu không biết...”
Thanh Lâm cảm thấy mơ hồ, theo lý mà nói thì Cổ gia là Thiên chủ của bầu trời này, đừng nói là những đệ tử tuyệt đỉnh, ngay cả những trưởng lão trong tông môn cũng không biết đến việc này, chỉ có những cao thủ như Hoa Phong mới biết được, nhưng nhìn vào thần thái của Tô Ảnh thì những gì tỷ ấy biết được cũng không hề ít hơn mình.

Liên tưởng đến việc Cổ gia lấy ra bốn tên cảnh giới Bổn Thần vả lại còn dám ngang nhiên đến Thiên Bình tông cướp người, Thanh Lâm đột nhiên cảm thấy trên người Tô Ảnh còn ẩn chứa rất nhiều bí mật. 

“Tô sư tỷ, đây là ma kỹ thuộc tính thời quang mà ta đã chọn cho tỷ.” Không suy nghĩ nhiều cậu ta liền đưa ra cuộn sách mà cậu ta kiếm được ở tầng mười một.

Tô Ảnh không hề kinh ngạc, giống như là đã sớm biết đoán được việc này, nàng im lặng một lát rồi cầm lấy cuộn sách, khẽ nói: “Cảm ơn.”

...... 

Rời khỏi Tây sơn, Thanh Lâm lần nữa về lại Đông sơn, cái động mà trước đó cậu đã hủy hoại nó.

Nhìn thấy mọi thứ lộn xộn và nhìn thấy xung quanh, có một số người hai chân gập lại, hai tay để trước bụng như dáng vẻ của những người đang ngồi thiền, Thanh Lâm cảm thấy xấu hổ, bởi cậu ta đã chính tay hủy hoại sơn động của bọn họ.

“Cũng đã đến lúc luyện đơn rồi...” 

Im lặng một hồi, Thanh Lâm lẩm bẩm trong lòng rồi chạy đến Vụ các.

Phàm là đệ tử giới Đan vực thì đều phải ở trong Vụ các hấp thụ linh dược, có điều cứ mỗi tháng hấp thụ như vậy thì cũng cần có một giới hạn nhất định, vả lại sẽ căn cứ vào thứ hạng của Đan sư để mà sử dụng linh dược thích hợp, như Thanh Lâm, tuy có tư chất là yêu nghiệt, nhưng cậu ta không phải là Đan sư thì chỉ có thể hấp thụ loại linh dược có cấp bậc thấp nhất.

Trước khi đến Vụ các, Thanh Lâm bái lạy hai người già lớn tuổi đó rồi sau đó đi vào bên trong. 

Cậu ta không chọn những cái tủ khác, mà chạy thẳng đến chỗ tên thô lỗ ấy, kẻ mà trước đó đã từng làm khó làm dễ cậu ta.

“Lấy linh dược.” Thanh Lâm đi đến chỗ cái tủ ấy thản nhiên nói.

“Đợi đã.” 

Tên thô lỗ ấy vẫy vẫy đôi tay, đang cúi đầu làm gì đó, sau khi làm xong, cậu ta trừng to mắt ra nhìn Thanh Lâm, giậm giậm chân, như là thấy ma vậy, thần thái trông rất hoảng sợ.

“Thanh... Thanh Lâm sư huynh.” Cậu ta nói với giọng điệu như đang rất sợ hãi, nói chuyện thôi cũng cà lăm.

Từ sau khi Thanh Lâm nổi tiếng, cậu ta luôn mong rằng Thanh Lâm sẽ không đến đây để lấy linh dược, nhưng hiển nhiên đó là ý nghĩ không thiết thực, Thanh Lâm là đệ tử giới Đan vực, nhất định sẽ đến lấy linh dược, cậu ta chỉ mong rằng trongVvụ các này, có rất nhiều tủ, mong Thanh Lâm đừng bao giờ đến chỗ mình lấy. 

Nhưng lúc này, hy vọng của cậu ta hoàn toàn tan biến và cuối cùng cũng hiểu rõ tính cách của Thanh Lâm là người có thù nhất định sẽ trả.

Người này cũng không phải là tên ngốc, tuyệt đối không bao giờ nghĩ rằng Thanh Lâm chỉ đơn giản đi ngang qua, mà Thanh Lâm đã tới chỗ của mình thì rõ ràng là muốn gây sự.

Nhớ đến lúc trước Lý Trần Tiêu căn dặn cậu ta phải làm khó Thanh Lâm, bây giờ nghĩ lại, Lý Trần Tiêu giờ đã bị Thanh Lâm trừ khử, người thanh niên này mặt mày trở nên khó coi

Chương 80: Bức tranh không hình vẽ

Khuôn mặt Thanh Lâm lạnh lùng chăm chú nhìn vào người đó, đôi mắt đen lại, nhìn như không có ác ý gì nhưng ánh mắt này lại khiến cho người thanh niên cảm thấy trong đầu rối bời, vô cùng sợ hãi, đang rất khổ sở nhưng lại khó nói nên lời.

“Chúc mừng Thanh Lâm sư huynh được thăng làm đệ tử giới Đan vực, Vương mỗ sớm đã đoán được sư huynh là người tài giỏi, nhất định có thể làm nên sự nghiệp lớn, bẩm sinh đã có Võ đạo cao cường, mà bây giờ còn có thêm thiên phú về Đan đạo, đúng thực là làm cho sư đệ ngưỡng mộ, đây là lễ vật mà Vương mỗ đã chuẩn bị cho sư huynh, mong sư huynh nhận cho.”

Vương Huy này tâm địa không xấu nhưng lại rất tinh ranh, liếc mắt qua một cái rồi lập tức lấy ra một hộp vải, đưa đến trước mặt Thanh Lâm. 

Thanh Lâm nhìn cũng không thèm nhìn, đôi mắt vẫn cứ nhìn chằm chằm Vương Huy, rồi liền để hộp vải đó vào tay áo.

Vương Huy há to miệng ra nhìn, chửi thầm trong lòng nhưng lại không dám biểu lộ ra ngoài.

“Đúng rồi, trước đó Vương mỗ có thấy một thanh Hỏa Long Diệu, tuy không phải thuộc loại cao cấp lắm, nhưng có lẽ rất thích hợp với sư huynh, mong Thanh Lâm sư huynh đừng chê.” Nói xong, cậu ta lại lấy ra thêm một hộp vải khác. 

Thanh Lâm thấy được tay cậu ta đang run cầm cập, vật này Thanh Lâm cũng đã từng nghe nói qua, có thể kết hợp với dược lực, khó có cơ hội được thấy.

Thanh Lâm nhận lấy hộp vải, nhưng vẫn không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn mọi thứ xung quanh.

“Tên khốn này, mới có tí tuổi mà đã thận trọng đến như vậy!” 

Vương Huy nghiến chặt răng, khuôn mặt lộ vẻ khó chịu, sau một hồi rồi lại lấy thêm một cái hộp vải ra.

Hộp vải này có dạng hình chữ nhật, nó không hề phát ra linh khí, nhìn trông rất cũ, giống như đã cất giấu rất nhiều năm, nhưng trên hộp thì lại không thấy bị rỉ sét.

“Sư huynh, sư đệ thực sự không còn thứ gì quý giá nữa, vật này là Vương mỗ vô tình nhặt được ở Đông sơn, nếu sư huynh còn cảm thấy ít thì chỉ còn có cái mạng này thôi!” Khuôn mặt Vương Huy tối sầm lại. 

Thanh Lâm nhìn vào hộp vải đó, vật này được làm bằng gỗ, đây là lần đầu tiên cậu ta không cất thẳng nó vào túi mà lại cầm nó lên rồi nhẹ nhàng mở ra.

Trong đó một bức tranh cuộn và cây bút lông, Thanh Lâm mở cuộn tranh đó ra, toàn một màu trắng không có ghi chú gì cả. Cây bút đó chỉ nằm yên bên bức tranh cuộn, nhìn vào cũng chẳng thấy có gì kỳ lạ.

“Vật này là ngươi nhặt được ở Đông Sơn à?” Thanh Lâm nghĩ ngợi một hồi rồi hỏi. 

Trong lòng Huy rất vui mừng, cảm thấy cuối cùng cũng gạt được cậu ta, liền mau chóng gật đầu.

“Ở chỗ nào Đông Sơn vậy?” Thanh Lâm lại hỏi.

“Ở ven núi Đông Sơn, lúc nhìn thấy vật này thì thấy nó đang bay lơ lửng, lúc đó còn xuất hiện hào quang đầy trời. Tuy là chưa nghiên cứu kỹ càng nhưng đệ cảm thấy nó là một bảo vật, nhưng nếu nó trong tay đệ thì e rằng là lãng phí, chỉ có những người có tư chất cao cường như sư huynh thì mới có thể phát huy hết tác dụng của nó.” Vương Huy vừa tâng bốc vừa xu nịnh. 

Cái hộp gỗ này là do cậu ta đào lên, chứ ở đâu ra mà bay lơ lửng, ở đâu xuất hiện hào quang đầy trời, cậu ta không vứt nó đi cũng là đã tốt lắm rồi.

Thanh Lâm xem một hồi, cất hộp gỗ lại rồi không hỏi thêm gì nữa.

Vương Huy ngây người ra, trong lòng không biết là đã thầm chửi rủa Thanh Lâm hết bao nhiêu lần, khuôn mặt lộ vẻ rất đau khổ. Giống như cậu ta nói, cậu ta chỉ là một người tạp dịch nhỏ nhoi trong Vụ các, ở đâu mà có được nhiều thứ quý giá, rõ ràng là bây giờ cũng không biết Thanh Lâm đang nghĩ cái gì.

“Thanh Lâm sư huynh, đệ sai rồi mà còn là sai một cách rất nghiêm trọng!”

“Cũng là do tên Lý Trần Tiêu bắt đệ làm như vậy, đệ chỉ là tên tạp dịch nhỏ nhoi, làm sao mà dám mà dám nghịch ý hắn, nếu không thì sẽ khó bảo toàn tính mạng!” Một lúc sau, Vương Huy cuối cùng cũng chịu lên tiếng, cậu ta thực sự không thể chịu nổi cảm giác cứ bị Thanh Lâm nhìn chằm chằm như vậy. 

“Lúc đầu trong mắt ngươi, Thanh mỗ cũng chỉ là tên tạp dịch trong phòng bếp mà thôi.” Thanh Lâm thản nhiên nói.

“Vậy rốt cuộc là cậu muốn gì!”

Vương Huy sợ đến thót tim, khuôn mặt tối sầm lại, khẽ nói: “Thanh Lâm, đây là Vụ các, rất ít người dám động thủ ở đây, hai vị tiền bối ở đằng ngoài không phải là ăn chay đâu!” 

“Hả?”

Thanh Lâm nheo mày lại, rất giận dữ, vẫy tay một cái, nguyên lực thuộc tính lôi bay thẳng tới chỗ Vương Huy.

Hành động này đã thu hút ánh nhìn của mọi người trong Vụ các, như Vương Huy nói, rất ít người dám ở đây giao chiến, hơn nữa còn dám dùng nguyên lực thuộc tính, nếu không dừng đúng lúc thì e là sẽ hủy hoại tất cả mọi thứ ở đây. 

Vương Huy ngây người ra, thấy sấm sét đang sắp tiến tới chỗ mình, cậu ta lo sợ, nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười, đập bàn một cái lộ vẻ rất thán phục.

“Vương mỗ biết rằng Thanh Lâm sư huynh rất can đảm, đây cũng chính là điểm mà Vương mỗ rất thán phục! Nhưng đây không phải là chỗ thích hợp để chúng ta giao đấu với nhau, hay sư huynh hãy ngừng tay lại trước, sau này khi Vương mỗ hoàn thành xong tất cả mọi việc nhất định sẽ tỉ thí cùng với sư huynh!”

Cũng vào lúc này, Vương Huy lại lấy ra một cái túi, đưa tới trước mặt Thanh Lâm, nói: “Đây là thứ mà sư huynh cần, cũng là phần thưởng mà trước đây khi huynh hoàn thành xong nhiệm vụ.” Cậu ta bình tĩnh lại, nhưng trong sự bình tĩnh đó vẫn còn chứa đựng nỗi lo sợ, âm thầm tự nhủ Thanh Lâm đúng là như mọi người đồn là người rất kiêu ngạo, thật sự dám động thủ ở đây.

Thần thái của Thanh Lâm rất kỳ lạ, cậu ta nhìn chằm chằm vào Vương Huy, như đã hiểu được gì đó, nhìn giống như đang cười nhưng cũng không giống, vẫy tay phải một cái, thu hồi lại thuộc tính lôi ấy.

Thấy vậy, Vương Huy mới thở phào nhẹ nhõm. 

“Ngươi đã lợi dụng Thanh mỗ, lần sau khi đến đây lần nữa, Thanh mỗ phải cần đến những thứ này.” Thanh Lâm điềm đạm nói, đem cất lại cái túi đó rồi để lại trên bàn một tờ giấy.

Vương Huy tới đó xem, suýt chút nữa là đâm đầu vào tường chết.

“Đê tiện! Vô liêm sỉ! Tham lam! Khốn nạn mà!!!” 

......

Về tới Đông sơn Đan vực, Thanh Lâm lại một lần nữa lấy bức tranh cuộn và cây bút lông ra xem, nhưng cũng không thấy có gì kỳ lạ.

Cậu ta chau mày lại,  âm thầm tự nhủ rằng Vương Huy chắc là sẽ không dám lấy thứ đồ vật tầm thường này đi lừa gạt mình, sau đó lại đem cất nó đi. 

Trong cái túi ấy, có hơn hai mươi nhánh linh dược, đều là những linh dược bình thường, so với linh dược của Đại đế Vũ Chiêu trước đó ban cho thì nó tốt hơn một chút, nhưng đối với những cao thủ trong tông môn thì nó chả là gì cả.

Còn hai cái hộp vải kia, có một cái là Hỏa Long Diệu, còn cái kia là một nhánh Hoa Linh Quả.

Hoa Linh Quả có thể trực tiếp nuốt vào người làm gia tăng tu vi, nhưng nếu dùng kết hợp với đan dược thì hiệu quả của thuốc sẽ tăng gấp nhiều lần. 

“Những linh dược này… chỉ có thể luyện ra ổn tâm dược và trác vân dược.” Thanh Lâm lẩm bẩm trong miệng.

Hai loại đan dược này, chỉ là Đan mạch chi dược, tuy Thanh Lâm chưa luyện qua lần nào, nhưng cậu ta nhớ được phần lớn nội dung ghi trong Ngọc Giản mà Đan tôn đưa cho mình nên còn có chút cơ hội làm được.

Hít một hơi thật sâu, Thanh Lâm lấy lò luyện đơn ra, gập hai chân lại, hai tay để trước ngực như đang ngồi thiền vậy, bàn tay phát sáng, xuất hiện một ngọn lửa, xung quanh phát ra tiếng kiếm. 

Cậu ta vẫy vẫy tay trái, lò luyện đơn xuất hiện, nhưng khi lò luyện đơn này tiếp xúc với ngọn lửa màu vàng kim đó, chỉ nghe được một tiếng xoẹt rồi sau đó xuất hiện vết nứt.

Thấy cảnh tượng này Thanh Lâm liền híp mắt lại, lập tức thu hồi lại Hỏa Diễm Kim Dương Chí Tôn.

“Lò luyện đơn bình thường không thể chịu đựng được sức nóng của Hỏa Diễm Kim Dương Chí Tôn.” 

Đôi mắt Thanh Lâm lộ vẻ bất lực, cậu ta im lặng một hồi, đập xuống mặt đất một cái vang lên một tiếng gầm, lập tức có ánh lửa màu đỏ ở dưới đất phun lên, đó chính là ngọn lửa ở dưới lòng đất mà tất cả Đan sư của Thiên Bình tông đều có thể sử dụng!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau