ĐẾ DIỆT THƯƠNG KHUNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế diệt thương khung - Chương 71 - Chương 75

Chương 71: Lý luận về thảo dược

“Đưa đây nào.” Thanh Lâm đưa bàn tay ra, cười hì hì nói.

“Không ngờ ta tung hoành cả đời, giết hại vô số cao thủ, cuối cùng lại bị một tên oắt con hãm hại...”

Con chó đen thì thầm, nhưng vẫn há miệng ra, nôn ra một luồng ánh sáng. 

Ánh sáng này giống như làn sương khói vậy, nhìn không rõ, nhưng trong đó lại tỏa ra sức ép vô cùng lớn mạnh như sóng biển vậy, từng cơn sóng nối tiếp nhau, vỗ vào Thanh Lâm.

Tinh thần của Thanh Lâm bị chấn động mạnh, tai mắt ù ù, đôi mắt nhắm nghiền, hơi thở cũng trở nên gấp rút.

Dường như sự xuất hiện của giọt máu này đã dẫn đến trời đất thay đổi, khiến cho trời xanh lầm than, làm cho những tinh linh sắp chết trên Đông Thắng tinh này bắt đầu run rẩy! 

Máu chí tôn!

“Giọt máu này đã từng bị lão phu pha loãng hơn mười lần, nhưng đại yêu đó hiện nay cũng bị trấn áp, tu vi không cao, lấy máu này cũng đủ để trấn áp đại yêu đó một lúc.” Con chó đen tỏ vẻ đau lòng.

Nó thật sự đau lòng, lần đầu tiên nó truyền cho Thanh Lâm một loại thần thuật tuyệt thế, lần thứ hai lại cho cậu ta giọt máu chí tôn này. 

Thế nhưng, con chó đen đã sống được bao nhiêu năm nay, dù cho có đau lòng cách mấy, nhưng nó luôn có cảm giác rằng tất cả những gì mình làm đều xứng đáng.

Cho dù không phải do loại cảm giác này, chỉ với Đế lực mà Thanh Lâm có được cũng đủ để khiến nó làm nên tất cả những việc này, đối với nó mà nói, với Đế lực hiện giờ của Thanh Lâm, muốn khiến nó khôi phục lại đỉnh cao còn kém khá xa.

Thanh Lâm giơ tay ra đón lấy ánh sáng ấy, bình tĩnh nhìn vào đó. 

“Đừng nhìn nữa, chủ nhân của giọt máu chí tôn này không phải tu sửa thân thể, cậu nuốt vào cũng vô dụng, vả lại chính vì khả năng của nó quá mạnh, sẽ khiến cho cậu nổ banh ra đấy.”

Con chó đen khinh bỉ nói: “Lúc uy hiếp đại yêu, cậu chỉ cần bóp vỡ luồng ánh sáng này là được.”

Thanh Lâm gật đầu, trầm ngâm một hồi lâu bèn cất giọt máu chí tôn lại rồi nói: “Ta muốn biết, chủ nhân của giọt máu chí tôn này là ai? Pháp tắc mà hắn tu lại là gì?” 

“Phong vân chí tôn, phong hệ pháp tắc.” Con chó đen nhanh chóng trả lời.

Lần này, Thanh Lâm không còn do dự nữa, cũng không có uy hiếp nữa, cả người từ trong ánh sáng đỏ lấp lánh mà bước ra.

Con chó đen cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, há miệng to ra, một sức hút bất ngờ ập đến, ánh sáng đỏ ấy vùn vụt bay vào trong cơ thể hắn, có thể loáng thoáng thấy được, cơ thể của con chó đen này đang không ngừng hấp thu và không ngừng tăng trưởng. 

Nửa canh giờ sau, sắc mặt Thanh Lâm trắng bệch, nhưng cậu ấy không hề ngừng nghỉ.

Lực hút của con chó đen biến mất, cơ thể tăng trưởng được hơn nửa trượng, lúc này nhìn lại, rõ ràng là một con yêu quái, nào giống một con chó nuôi ở nhà chứ.

“Cảm ơn.” 

Con chó đen nhìn Thanh Lâm một cái, nhả ra hai chữ, dưới chân vừa xoạc qua, cả bóng cũng hoàn toàn biến mất, tốc độ nhanh hơn lúc trước rất nhiều.

Thanh Lâm nở nụ cười, im lặng một lúc lâu liền tiến thẳng tới Đan vực.…… 

Ba ngày sau.

Trong động phủ, sương đen mờ ảo, loáng thoáng có tiếng kêu gào thảm thiết từ trong truyền ra ngoài giống như ở địa ngục vậy.

Trong màn sương đen đó, một bàn tay to cỡ người thường lơ lửng, dưới đó Thanh Lâm đang ngồi, cả người lấp lánh ánh điện quang. 

Không biết từ lúc nào, cậu mở đôi mắt ra, tay phải nhắm về hư không chỉ mạnh xuống.

“Ầm!”

Tiếng vang to động trời từ trong động phủ truyền ra ngoài, hai bức tường ở trong động phủ của Thanh Lâm đều bị phá nát, dập dờn như cơn sóng to, nhanh chóng cuốn trôi, trong tiếng nổ ầm ầm đã hủy hoại hết cả mười cái động phủ. 

“Nhất chỉ âm dương...” Ánh mắt Thanh Lâm lấp lánh.

Từ trong Đế Ma chưởng, cậu ta đã có được Âm Dương chỉ, nhưng Luân Hồi chỉ và Cải Thiên chỉ mà Đế Linh nói, có lẽ do Đế Ma chưởng đã bị giải phóng ra rất nhiều lần nên vốn dĩ không tồn tại.

“Không phải tộc Đế Thần, Đế Ma ta, cho dù có được Âm Dương chỉ này thì có thể làm được gì chứ!” 

Trong lòng Thanh Lâm cười lạnh, cậu nhớ đến Âm Dương chỉ mà Lưu Viễn Thông đã thi triển, trên thực tế, đó vốn dĩ không phải là Âm Dương chỉ, phát huy không đủ uy lực của một phần trăm, bởi vì muốn thực sự tu luyện nên Âm Dương chỉ, bắt buộc phải có huyết mạch Đế Ma, còn Đế Ma chính là từ trong tộc Đế Thần tách rời mà ra!

Nếu nói tộc Đế Thần là một người khổng lồ, vậy tộc Đế Ma chính là cọng tóc thỉnh thoảng rơi rụng từ trên người của người khổng lồ.

Thanh Lâm đứng dậy, vừa muốn chạy ra khỏi động phủ, nhưng lại thấy từng bóng người nhảy xuống trước cửa, trong đó có người hét lớn: “Phá hủy động phủ nhà ta, đây là ý gì!” “Thanh mỗ tu luyện đến cảnh giới cao thâm, rất khó khống chế mong các vị sư huynh lượng thứ.” Ánh sáng lôi tan biến, bóng người của Thanh Lâm chạy ra, trên mặt tỏ ý xin lỗi.

“Là cậu ư?” Có người chau mày, cậu ta có lẽ không nhận ra Thanh Lâm, nhưng trong khoảng thời gian này, tất cả mọi việc mà Thanh Lâm đã làm đã truyền đi khắp Thiên Bình tông, còn mang thuộc tính lôi, với độ tuổi như vậy, chỉ có một mình Thanh Lâm, đương nhiên dễ dàng nhận ra.

“Lúc nãy cậu đột nhiên tấn công, làm nổ mất cả một lò đan dược của lão phu, việc này ngươi tự mà xem xét lại đi.” Một lão già thần thái cao ngạo, đi về hướng của Thanh Lâm. 

“Không biết tiền bối luyện loại đan dược gì?” Thanh Lâm hỏi.

“Phá Thần đan!” Lão già lạnh lùng nói.

Sắc mặt Thanh Lâm trầm xuống, vẫn bình tĩnh nói: “Tiền bối nói đùa rồi.” 

Phá Thần đan cũng được xem là một loại đan dược, nhưng thực sự mà nói, lại thuộc về khí đan, tác dụng chủ yếu không phải nuốt ăn mà là dùng nó để tấn công.

Phá Thần đan này là loại đan dược của cấp ba hồng phẩm, xác suất phá cảnh giới Bổn Thần của cao thủ Nguyên Thần tương đương với việc giết trực tiếp, thậm chí cấp cao hơn có thể trực tiếp loại trừ, với thân phận của một người già có Bạch phẩm cấp ba trên người, nói rằng bản thân mình có thể luyện ra Phá Thần đan, quả thực là ăn nói hàm hồ.

“Lão phu nói phải tức là phải!” Lão già trừng mắt nhìn, hừ lạnh: “Tuy không biết lão phu có thể luyện ra hay không, nhưng trong quá trình luyện chế, cậu đã cho nổ lò luyện đan, cho dù không bồi thường đan dược, cũng phải bồi thường thảo dược cho lão phu!” 

“Vậy xin tiền bối cứ nói, loại Phá Thần đan này đều cần loại thảo dược nào để luyện chế?” Ánh mắt Thanh Lâm chớp chớp.

Giọng nói của lão già ngưng lại, lão ta khi nãy đều nói khoác, làm sao biết được Phá Thần đan cần những thảo dược nào, nhưng mà thấy Thanh Lâm tuổi còn nhỏ, vả lại chưa mặc áo của đan sư, ho nhẹ một tiếng bảo: “Ba nhánh Lôi Chi Diệp, năm vị Phong Linh Thảo, ba tiền Hoa Linh Cúc, bốn ngọn Thương Nguyệt Mộc.”

“Ha ha ha!” 

Thanh Lâm bỗng nhiên cười to.

“Ngươi cười cái gì?!” Sắc mặt lão già xám xịt.

“Thanh mỗ thấy người tuổi cũng không nhỏ, so với Thanh mỗ thì đến tông môn hằng ngày, xuất phát từ lòng tôn kính, ta gọi ngươi một tiếng tiền bối, nhưng tiền bối như người, làm việc cũng khá là quá là vô trách nhiệm đấy chứ!” 

Thanh Lâm lạnh lùng nói: “Đan dược mà Phá Thần đan đó cần, Thanh mỗ không biết, nhưng chí ít cũng cần mười nhánh Lôi Chi Diệp, Phá Thần tất Lôi, lời này chắc ngươi đã từng nghe qua!”

“Còn có Phong Linh Thảo, chỉ có tác dụng điều hòa, Phá Thần đan là khí đan, cần phải nấu thuốc, loại thuốc nhu hòa như Phong Linh Thảo làm sao có tác dụng!”

“Còn về Hoa Linh Cúc, chỉ có duy nhất một loại đan dược có thể dùng đến, đó chính là Cố Nguyên đan, loại thuốc này trung hòa, không có hơi thở của thần linh, làm sao có hiệu quả tấn công chứ!” 

“Cuối cùng là Thương Nguyệt Mộc, để Thanh mỗ nói cho ngươi biết nó có tác dụng gì, loại thuốc này hấp thụ ánh sáng mặt trăng, chỉ có vào ban đêm mới có thể luyện chế, ban ngày chỉ có thể khiến cho linh lực của chúng mất dần đi!”

“Những thảo dược mà ngươi nói này, ngay cả tác dụng là gì cũng không biết, còn có mặt mũi dám nói với Thanh mỗ là đang luyện chế Phá Thần đan? Thanh mỗ thật sự muốn biết, dựa vào ngộ tính như ngươi, làm sao có thể trở thành Đan sư được!”

Chương 72: Tình cờ gặp tô sư tỷ

Sau tiếng quát lạnh của Thanh Lâm, những người xung quanh vốn dĩ muốn buộc tội đều rơi vào trầm tư, có người trên mặt lờ mờ tỏ vẻ kính nể và thán phục, dù sao đều là Đan sư, đều hiểu biết về thảo dược nên hiểu được những gì Thanh Lâm nói đều không sai.

Còn lão già kia thì vẻ mặt càng trở nên xám xịt, đến cuối cùng, suýt tí nữa thì phun cả máu ra ngoài.

“Nói năng hàm hồ! Lão phu Tiết Dã, vào tông đã ba mươi năm, chìm đắm trong Đan đạo hai mươi bảy năm, những gì học được biết được chẳng lẽ còn không bằng một tên nhóc con nhà ngươi sao!” 

“Mặt dày vô sỉ, những gì Thanh mỗ nói là thật hay giả, chỉ cần điều tra là sẽ rõ ngay, hà cớ gì phải ở đây lừa gạt người khác, đừng hòng làm loạn tấm lòng của người khác.” Thanh Lâm hừ lạnh nói.

“Ngươi to gan!” Tiết Dã trừng mắt một cái, tỏa ra tia sắc lạnh.

“Ngươi trơ trẽn!” Thanh Lâm không hề chịu thua. 

Thấy vậy, Tiết Dã giận quá phát cười: “Ha ha ha, lão phu không phải chưa nghe nói qua lòng can đảm của ngươi, nhưng chỉ là không nghĩ đến ngươi ngạo mạn đến như vậy, chuyện ngày hôm nay, cho dù là Phương Đan sư đến, lão phu cũng có lý lẽ để nói!”

Lão ta trực tiếp ra tay, nguyên lực hỏa hồng cuộn trào mãnh liệt, như cơn đại hồng thủy dâng trào, rợp trời kín đất ập về phía Thanh Lâm.

Ánh mắt Thanh Lâm phát lạnh, cả người thoạt xuất hiện ánh điện quang, trong tiếng rền vang khiến cho đất trời thay đổi, dẫn đến mây đen cuồn cuộn hóa thành hàng trăm nghìn cột lôi tấn công về Tiết Dã. 

“Ầm ầm!”

Lửa và điện đều là vật nóng, dưới sự nóng rực, không gian run rẩy, sắc mặt của những người tứ phía đều thoáng thay đổi, cảm giác như bị thiêu đốt vậy, đều nhanh chóng rút lui.

Cùng lúc đó, đất đai nứt nẻ, cây cối khô cằn, linh khí bị Thanh Lâm và Tiết Dã hấp thu, lần nữa trở thành nguyên lực thuộc tính để tấn công đối phương. 

Tiết Dã là hậu kỳ cảnh giới Cố Nguyên, Thanh Lâm tuy là kì đầu nhưng lại là thuộc tính lôi, chiếm ưu thế trên nguyên lực thuộc tính, lần tấn công này, sấm ngừng lửa tắt, hai người đều lui ra sau một bước, không phân trên dưới.

“Thuộc tính lôi thực sự gan góc, nhưng người dù sao cũng chỉ là kì đầu, vả lại vào tông khá trễ, ngươi thực sự cho rằng với ưu thế bé tẻo teo này thì đã là đối thủ của lão phu ta sao?”

Tiết Dã hừ lạnh, một con rồng lửa hiện ra giữa đôi tay đang múa, trong khoảnh khắc nó xuất hiện, độ ẩm xung quanh lần nữa tăng cao lên một tí, có sương mù ngưng tụ trên không trung thành giọt nước rơi trên mặt đất. 

“Rồng lửa nổ tung!”

Tiết Dã hét to một tiếng, con rồng lửa đó ngửa cổ lên trời rầm vang, bay lượn trên không trung, trong chớp mắt đã đến trước mặt Thanh Lâm, thân thể khổng lồ đó phồng lên, thấp thoáng như muốn nổ tung.

Đây là một loại ma kỹ, vả lại là linh ma kỹ thượng đẳng, nếu là người bình thường đối phó, nhất định sẽ bị nuốt chửng dưới cơn bùng nổ trong phút chốc. 

Nhưng Thanh Lâm không sợ hãi, cả người cậu ấy lấp lánh ánh sáng màu đỏ, màn sấm sét rủ xuống, chân giẫm một bước, không lui mà tiến lên!

“Thanh Lâm cẩn thận!”

“Tiết đan sư, chỉ là một cuộc tranh luận mà thôi, đều là người của Đông sơn, không cần như thế.” 

Có người thật sự xem không nổi, mở miệng khuyên răn, trước đó bọn họ tức giận thật, nhưng từ su khi Thanh Lâm nói ra lí luận về thảo dược đó liền nảy sinh lòng kính nể.

“Lão phu không giết cậu ta, nhưng phải để cho cậu ta hiểu rằng, cái gì gọi là núi cao còn có núi cao hơn, từ nay về sau đừng có mà ngạo mạn!”Giọng của Tiết Dã vang đến, tiếng gầm rống của con rồng lửa càng mạnh hơn, thấy Thanh Lâm xông đến, cơ thể khổng lồ đột nhiên căng phồng lên, cuối cùng nổ tung tóe trong tiếng nổ vang trời đó! 

“Ầm!”

Lửa cao ngất mịt mù, rợp trời kín đất, bầu không khí chỉ trong chốc lát liền biến thành giọt nước, lấy con rồng lửa làm trung tâm, trong vòng vài trăm mét đều là mảng hư vô.

Nhưng ngay khi tất cả mọi người đều cho rằng Thanh Lâm sắp bị thương, thậm chí sẽ chết, có tia sấm chớp nhấp nháy hiện ra, sau khi tia chớp đó xuất hiện, một bóng người thẳng đứng, tóc tím bay bay, khí chất yêu nghiệt từ từ bước ra. 

“Ơ?” Tiết Dã khẽ chau mày, hiển nhiên không ngờ đến Thanh Lâm lại gan góc đến vậy.

Thanh Lâm thì hoàn toàn ngược lại, thần thái bình tĩnh, một bước bước ra, ngón tay cách khoảng hư không, bỗng nhiên điểm về phía Tiết Dã.

“Định!” 

Một chữ nhẹ nhàng nói ra, dường như có nguồn sức mạnh vô hình ngưng tụ lại, sắc mặt Tiết Dã thay đổi hẳn, chỉ cảm thấy không gian xung quanh trong chốc lát ngưng lại, lão ta rõ ràng không động đậy được!

Cũng tại lúc này, bóng người Thanh Lâm bước đến, một cú đấm lên trên vai của Tiết Dã.

“Phụt!” 

Tiết Dã phun ra một ngụm máu tươi, bóng người bay ngược trở lại, động thời cánh tay phải bị nứt gãy, có âm thanh giòn tan truyền đến.

“Cảm ơn ơn tha mạng lúc nãy của Tiết đan sư, Thanh mỗ cũng không giết ngươi xem như báo đáp.”

Thanh Lâm lạ lùng nói một câu, rồi lời sau xoay chuyển, giọng nói bỗng nhiên lạnh như băng: “Nhưng Thanh mỗ muốn cảnh báo ngươi, nếu còn dám chọc ghẹo, Thanh mỗ sẽ không lưu tình đâu!” 
Lời vừa buông xuống, Thanh Lâm liền xoay người đi.

Tiết Dã sắc mặt âm trầm, thấy Thanh Lâm sắp rời khỏi, bỗng nhiên hét to: “Khi nãy là ma kỹ loại nào?”

“Không liên quan gì đến ngươi.” Giọng nói nhạt nhẽo truyền đến. 

Tiết Dã trong lòng nóng vội, lão tuy cảm thấy tức giận nhưng cũng rất bất lực, càng là nỗi sợ hãi cả trăm nghìn.

Trong khoảnh khắc khi nãy, lão ta rõ ràng không nhúc nhích được, thậm chí nguyên lực thuộc tính trong cơ thể đều ngừng trệ, lão của lúc đó chẳng khác gì mấy với người chết. Như Thanh Lâm nói, nếu không thủ hạ lưu tình, Tiết Dã khi nãy chết chắc không nghi ngờ.

“Quá mạnh rồi!” 

“Cậu ta chỉ là kỳ đầu Cố Nguyên, nhưng Tiết Đan sư là hậu kỳ Cố Nguyên, vả lại đã thi triển nguyên lực thuộc tính và linh ma kỹ thượng đẳng, quả nhiên đều không phải là đối thủ!”

“Tin đồn không sai, Thanh Lâm sư đệ với kỳ đầu cảnh giới Cố Nguyên, có thể chiến thắng đỉnh cao của cảnh giới Cố Nguyên rõ ràng là tài sản của trời.”

“Người này không thể trêu ghẹo, nghe nói ngay khi vào tông, mới cảnh giới hậu thiên, mới đó nửa năm trời, mà đạt được cảnh giới Cố Nguyên, hầu như không có kẻ địch, nào có thể hình dung được tài sản thiên túng, rõ ràng là yêu nghiệt!” 

“Quả thực là yêu nghiệt, không chỉ tu vi võ đạo lớn mạnh như thế, càng có tài năng bẩm sinh về Đan đạo, vả lại hiểu rõ lí luận về thảo dược như vậy, dường như đều đạt được đẳng cấp Hồng phẩm, tuy chưa trở thành Đan sư, nhưng đó chỉ là chuyện sớm muộn.”

“Lúc trước ở Võ đạo có ánh sáng kim đan xuất hiện, chẳng lẽ chính là cậu ta?”

Tiếng than thở truyền ra ngoài, trong lời nói đó, xen lẫn sự ngưỡng mộ và đố kỵ, hận bản thân mình không thể giống Thanh Lâm vậy. 

……

Rời khỏi động phủ ở Đông sơn, Thanh Lâm thẳng tiến về Võ đạo nhất mạch, đích đến là Ma Kỹ các.

Dù là đệ tử Đan vực hay là đệ tử Võ đạo, có rất nhiều chỗ đều như nhau, chẳng hạn như muốn có ma kỹ trong tông, nhất định phải cần đến Ma Kỹ các này. 

Ma Kỹ các tổng cộng có mười hai tầng, tầng một chỉ cần là đệ tử chính thức thì có thể tùy ý ra vào, từ tầng hai bắt đầu, cần có mức độ giá trị cống hiến nhất định với tông môn mới có thể vào.

“Cực phẩm ma kỹ nắm bắt quá nhiều cũng không phải quá tốt...” Thanh Lâm ngửa cổ lên trời than thở.

Nếu lời này bị người khác nghe thấy, nhất định sẽ đánh chết cậu bằng hòn gạch. 

Nhưng cậu ta có cách nghĩ của cậu ta, chẳng hạn như khi nãy, cậu và Tiết Dã không có thù lớn, vả lại đều là đồng tông, chắc chắn là không thể giết hắn, nhưng những ma kỹ mà cậu nắm bắt có thể nói là thần thuật, nếu mà thi triển, tên Tiết Dã đó sẽ chết không nghi ngờ, nếu so sánh, một số ma kỹ cấp thấp có thể sử dụng được.

Từ xa có thể thấy được kiến trúc đồ sộ của Ma Kỹ các, Thanh Lâm từ từ bước vào.

Khi cậu chạy đến cửa Ma Kỹ các, lúc vừa mới vào, bước chân bỗng nhiên khựng lại, chỉ thấy nơi xa xôi ấy, một bóng người mặc áo xanh chậm rãi bước đến, bên eo quả nhiên giắt cây bội kiếm, thần thái vẫn lạnh lùng như vậy, nhưng dung mạo tuyệt thế không tài nào thay đổi được, cho dù cô ấy đi đến đâu, cũng sẽ khiến hàng trăm vạn người chú ý. 

Chương 73: Người trong lòng

Bóng người ấy từ từ đi đến, một cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo một mùi hương thơm ngát.

Dưới ánh mặt trời, khí chất lạnh như băng của Tô sư tỷ phối với chiếc áo màu xanh của đệ tử số một càng tôn lên tư chất anh hùng.

Nàng là đối tượng được vô số đệ tử ngưỡng mộ trong lòng, trong cả Thiên Bình tông, chỉ có hai người mới có thể so bì được với dung mạo của nàng. 

Thanh Lâm chưa từng thấy qua hai người còn lại, vì vậy, cậu ấy luôn cảm thấy, Tô sư tỷ là cô gái xinh đẹp nhất mà mình từng thấy.

Nhìn thấy Tô Ảnh bước đến, trái tim Thanh Lâm đập rộn ràng, cậu ấy không biết rằng đây là loại cảm giác gì, chỉ là muốn tiếp cận, nếu như Tô sư tỷ có thể nở một nụ cười với mình thì còn hơn cả việc tu vi đạt đến cảnh giới Linh Đan, thậm chí là cảnh giới Bổn Thần.

“Thằng ngốc này, động lòng rồi hả?” Đế Linh cười tít mắt nói trong Đan Điền. 

Mặt Thanh Lâm ửng đỏ cả lên, khẽ ho một tiếng, trong lòng thầm nói: “Đừng nói bậy, ta không có, Tô sư tỷ từng giúp đỡ ta, vì vậy ta muốn nói lời cảm ơn với tỷ ấy.”

“Mồm mép ngươi không phải cũng lanh lẹ lắm sao, sao ngay cả nói dối cũng không biết rồi?” Đế Linh chọc ghẹo nói.

Lúc này, Tô Ảnh đã đến trước mặt Thanh Lâm, nhưng cô ấy cứ cúi thấp đầu, dường như đang suy nghĩ điều gì đó, rõ ràng không hề để ý đến Thanh Lâm. 

Mắt thấy sắp đi lướt qua, trong lòng Thanh Lâm căng thẳng, không muốn bỏ lỡ như vậy, trong lòng vừa quyết định xong thì bỗng nhiên đứng chắn trước mặt Tô Ảnh nói: “Chào Tô sư tỷ.”

Tô Ảnh bị chặn lại, chân liền dừng bước, ngẩng đầu nhìn Thanh Lâm một cái, khẽ gật đầu rồi định bước tiếp.

Thanh Lâm sốt ruột nhảy lên lần nữa, nhưng do căng thẳng nên lại quên mất bậc thềm dưới chân, cổ chân liền bị trật, cả người trực tiếp ngã sang một bên. 

Cảnh này lại gây sự chú ý với Tô Ảnh, nàng quay đầu nhìn về phía này, dường như muốn cười, nhưng mép miệng chỉ cong lên một chút.

Thanh Lâm ngại ngùng vô cùng, vội vàng bò dậy, phủi phủi bụi bặm trên mông, cười nói với Tô Ảnh: “Hì hì, Tô sư tỷ, đệ là Thanh Lâm, lần trước tỷ đã giúp đệ, đệ muốn cảm ơn tỷ.”

“Ồ?” 

Tô Ảnh quan sát Thanh Lâm một lượt, lần đầu tiên mở nói chuyện với cậu ấy, giọng nói cô tuy lạnh lùng nhưng cũng rất dễ nghe.

“Ngươi lấy gì để cảm ơn?” Tô Ảnh đứng đó, giống như một con phượng hoàng đẹp lộng lẫy, có chút hứng thú hỏi.

Thanh Lâm ngây người ra, cậu ta nào có nghĩ đến Tô Ảnh sẽ hỏi như vậy, lúc này nhất thời không biết nói gì, chỉ đành lắp bắp: “Đệ... đệ...” 

Tô Ảnh cười rộ, đây mới là nụ cười thật sự, cũng là lần đầu tiên Thanh Lâm thấy nàng cười, đẹp như vậy, động lòng người đến vậy, khiến người ta mê mẩn đến vậy.

“Đẹp thật...” Thanh Lâm không kiềm được nói.

Tô Ảnh khẽ lắc đầu, xoay người bước đến Ma Kỹ các. 

Trước cổng Ma Kỹ các, cũng có hai cụ già ngồi xếp bằng, giống Vụ các vậy, Thanh Lâm cảm thấy bọn họ thâm sâu khó đoán.

Hai người nhìn Thanh Lâm một cái, cười vui vẻ, thậm chí một cụ trong đó còn nháy mắt với Thanh Lâm, tỏ ý rằng mau chóng theo đuổi, nếu như để người khác gặp phải, nhất định sẽ cảm thấy sợ hãi.
Nhìn thấy ánh mắt của cụ già ấy, Thanh Lâm phản ứng trở lại, vội vàng chạy đến Ma Kỹ các, nhưng lại quên béng mất, muốn vào Ma Kỹ các cần phải có lệnh bài trong tay, lệnh bài phải được lấy từ chỗ cụ già ấy, có thể phát sáng trong một canh giờ, sau khi ánh sáng vụt tắt, tức là thời gian đã đến. 

Thế nhưng, hai cụ già đó lại không hề ngăn cản.

“Cậu ta chính là cậu bé đó sao?” Cụ già mặc áo trắng nói.

“Tên nhóc con này bẩm sinh là Đan đạo yêu nghiệt, vượt hơn cả Đan tôn, mới kì đầu cảnh giới Cố Nguyên đã gần như vô địch, ta quan sát cậu ta được một khoảng thời gian, có thể nói là mồm mép lanh lẹ, gan to tày trời, không ngờ đối diện với bé gái Tô Ảnh lại dễ thương vậy.” Một cụ già khác mặc áo màu đen, khóe miệng nở nụ cười. 

“Thích mỹ nữ không sai, nhưng những bé này khá thú vị đó, nhìn ra được cậu ta không phải giả vờ, không giống với một số người, tâm cơ quá sâu, thậm chí có thể lấy bối cảnh gia đình ra để áp chế.” Cụ già áo trắng như chỉ thứ gì khác.

“Bé gái Tô Ảnh có hơi rắc rối, chỉ xem ngày tháng sau này tên nhóc Thanh Lâm thế nào thôi...”

…… 

“Tô sư tỷ, tỷ đi đâu đấy?”

“Tô sư tỷ, chúc mừng tỷ trở thành đệ tử số một...”

“Tô sư tỷ, cuộc sống của đệ tử số một thế nào? Cơm nước thế nào? Chỗ ở ra sao?” 

“Tô sư tỷ bây giờ chắc hẳn đã kết thúc ở cảnh giới Linh Đan, quá lợi hại rồi, sư đệ nếu có một ngày, cũng có thể trở thành đệ tử số một, còn cần sự chăm sóc của Tô sư tỷ nữa.”

Trong Ma Kỹ các, Tô Ảnh chậm rãi bước đến, bên cạnh có một bóng người màu đen không ngừng nói.

Thanh Lâm thực sự là không biết nên nói gì, thậm chí ngay cả Đế Linh cũng không xem tiếp được nữa, không nhẫn nại nói: “Tên nhóc thối tha, ngươi có lòng nhẫn nại mà quấy rầy người khác, chẳng thà ngươi trực tiếp nói ngươi thích người ta, nàng ấy cũng đâu có ăn thịt ngươi, ngươi chẳng phải khá to gan hay sao? Sợ gì chứ?”

Nghe vậy, Thanh Lập trực tiếp trơ mặt ra. Tuy nhiên trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, Thanh Lâm đã dần dần quen với kiểu ngại ngùng này, suy nghĩ cũng tháo vát hơn, trong lòng cậu thoáng có chút vui mừng là bởi vì bước chân của Tô Ảnh đang dần trở nên chậm lại.

Thanh Lâm cho rằng Tô Ảnh có thiện cảm đối với mình, thế nhưng kết quả thật đáng buồn, chỉ thấy Tô Ảnh dừng bước, chỉ vào tấm biển hiệu vừa mới giẫm qua, lạnh lùng nói: “Đã là tầng thứ ba rồi.”

“Tầng thứ ba thì sao chứ?” Thanh Lâm ngây người ra một lát. 

Ngay lập tức cậu ta liền phản ứng trở lại, bản thân đối với tông môn không có một giá trị cống hiến nào, theo lý mà nói thì chỉ có thể vào được tầng thứ nhất.

Cậu ấy vội vàng lục lọi túi đựng đồ, không có lệnh bài!

“Đúng rồi, ta không có lệnh bài, sao có thể vào đây được? Vả lại vào tầng thứ ba mà cũng không bị hạn chế?” Thanh Lâm thắc mắc. 

“Tô sư tỷ muốn đến tầng thứ mấy?” Thanh Lâm hỏi.

Tô Ảnh im lặng một lát, bỗng nhiên nói: “Nếu ngươi nhuộm mái tóc ngươi đi, ta sẽ nói cho ngươi hay.”

Thanh Lâm nhất thời im lặng, xem ra dường như rất đắn đo. 

Cậu ấy thực sự rất đắn đo, bởi vì cậu ấy luôn cảm thấy mỗi một giọt máu tấc thịt trên người mình đều là cha mẹ cho mình, cậu ấy sẽ không tự ý thay đổi.

Nhưng bây giờ khác rồi, Tô sư tỷ muốn mình đi nhuộm tóc, rốt cuộc có nên nhuộm hay không đây?

“Ha ha…” 

Cũng chính tại lúc này, Tô Ảnh cười thêm lần nữa nói: “Ngươi tên là Thanh Lâm sao? Ta đến tầng thứ năm, nếu ngươi không bị ngăn cản thì có thể đi theo.”

Trong lòng Thanh Lâm mừng rỡ, đôi mắt cười cong lên như vầng trăng trắng ngà.

Kết quả có thể thấy rất hiển nhiên, Thanh Lâm không có lệnh bài cũng có thể đi đến tầng thứ ba, cánh cửa ở tầng thứ năm đương nhiên cũng sẽ không ngăn nổi cậu. 

Đối với việc này, Tô Ảnh không hề dò hỏi, nàng ấy chỉ một vài cái kệ gỗ ở xung quanh, nói: “Bên trái là linh ma kỹ thuộc tính lửa, bên phải là thuộc tính nước, phía trước là thuộc tính gỗ, phía sau là thuộc tính kim, góc trái là thuộc tính thổ, những nơi còn lại đều là thuộc tính đặc thù, nhưng thuộc tính lôi hình như có vài cái, lúc trước ta đã từng thấy qua, ngươi qua đây, ta tìm cho ngươi xem.”

Thanh Lâm ngây người ra, cậu ấy không thể tin rằng Tô sư tỷ khi nãy lạnh như băng lại giúp mình tìm ma kỹ lôi, vả lại mục đích mà cậu ấy đến tầng thứ năm này, vốn dĩ không phải tìm ma kỹ!

“Sao rồi?” Tô Ảnh quay đầu lại nhìn. 

“Không có gì, không có gì...”

Thanh Lâm vội vàng lắc đầu, đi theo phía sau Tô Ảnh.

Từng làn hương thơm ập đến, Thanh Lâm hít một hơi sâu, ngay tại giờ phút này, cậu ấy bỗng nhiên cảm thấy, nếu có thể ôm Tô sư tỷ từ phía sau, đó sẽ là một điều hạnh phúc vô tận.

Chương 74: Bảo bối ở tầng mười hai

“Ở đây này…” Một lát sau, Tô Ảnh nói với Thanh Lâm là mình đã tìm được mấy cái cuộn sách.

“Cảm ơn Tô sư tỷ.” Thanh Lâm cười, đôi mắt hình lưỡi liềm, cộng thêm tuổi tác còn trẻ, tuy là tuấn tú nhưng lại rất dễ thương.

Tô Ảnh lướt nhìn Thanh Lâm một hồi, thấy cậu ta vẫn chưa mở cuộn sách ấy ra xem nên chau mày lại rồi hỏi: “Cậu không phải tới để tìm kiếm ma kỹ thuộc tính lôi à?” 

“Không phải… À...” Cậu ta lỡ lời, cảm thấy ngượng ngùng nên liền đổi lại lời nói. Vừa nói cậu vừa cầm cuộn sách lên, thấy cuộn sách phát sáng, ghi chép lại các ma kỹ.

Lôi băng: Thuộc tính lôi, thuộc hàng cao cấp trong Linh Ma kỹ.

Xem ra, các cuộn sách này đã tạo nên sự chú ý của Thanh Lâm, cậu ta liền mở thêm mấy cuộn khác xem thì thấy cũng là thuộc tính lôi, cũng là những loại Linh Ma kỹ cao cấp mà chỉ trong Thiên Bình tông mới có. 

Thuộc tính lôi rất hiếm gặp, so với năm thuộc tính còn lại thì nó thuộc loại hiếm thấy.

Thanh Lâm rất may mắn, hai vị trưởng lão đã giúp đỡ cậu rất nhiều, lại không bị ngăn cản bởi lệnh bài, cậu không có nhiều tích lũy mà lại có thể lên đến được tầng năm.

Đương nhiên, đành là vậy nhưng mỗi người chỉ được phép chọn một loại ma kỹ, đây là hạn chế trong Ma Kỹ các, cho dù hai vị trưởng lão ấy có cố sức giúp đỡ cũng không có tác dụng gì. 

Im lặng một hồi, Thanh Lâm đột nhiên quay người lại, nhìn Tô Ảnh đang mở to đôi mắt nhìn các Linh Ma kỹ hỏi: “Tô sư tỷ, tỷ giá trị cống hiến của tỷ được bao nhiêu rồi?”

Tô Ảnh bỗng cảm thấy kỳ lạ, liếc nhìn cậu ta một cái rồi trả lời: “Cũng được hai nghìn bảy trăm mấy rồi.”

“Ơ…” Thanh Lâm đáp lại một tiếng rồi lại hỏi: “Vậy nguyên lực của tỷ tỷ là loại thuộc tính gì?” 

“Thời quang.” Tô Ảnh bình tĩnh trả lời.

Nghe xong, đôi mắt Thanh Lam liền nheo lại, lúc đầu cậu ta chỉ thấy trên người Tô Ảnh phát ra ánh sáng lấp lánh, nguyên lực thuộc tính lại rất mới lạ, nhưng không ngờ là nó lại đáng sợ đến vậy.

Thuộc tính thời quang rất hiếm gặp, so với thuộc tính lôi của Thanh Lâm còn ghê gớm hơn nhiều. 

“Với tu vi hoàn hảo của linh đan lại cộng thêm thuộc tính cao đến như vậy, xem ra là có thể so sánh với kỳ đầu cảnh giới Bổn Thần được rồi…” Thanh Lâm nghĩ thầm trong lòng.

Thanh Lâm không biết là kỳ đầu cảnh giới Bổn Thần mạnh đến thế nào, nhưng cậu ta có được một thuộc tính hiếm thấy nên có thể hiểu được sự chênh lệch của hai loại thuộc tính này, dễ dàng đoán được loại thuộc tính của Tô Ảnh mạnh đến cỡ nào.

“Tô sư tỷ, tỷ đợi ta một lát!” 

Thanh Lâm kêu lên một tiếng rồi nhanh chóng phóng lên tầng sáu.

Tô Ảnh hơi nheo mày lại, xem qua một lượt tầng năm nhưng cũng không lựa chọn được một thuộc tính ưng ý.

Nàng chờ đợi một hồi thì bỗng nhiên cúi đầu, như phát giác được thứ gì đó, từ trong bao lấy ra một Ngọc Giản, Ngọc Giản ấy phát ra ánh sáng rồi sau đó xuất hiện một hàng chữ trước mặt Tô Ảnh. 

Tô Ảnh lạnh người lại, nheo đôi mày lại, nhưng trong ánh mắt lại hiện lên vẻ bất lực và tức giận.

Tô Ảnh lướt qua cửa tầng thứ sáu rồi sau đó quay người rời đi.

Đến lúc này thì Thanh Lâm đã lên đến tầng bảy, bởi vì tầng thứ sáu không hề có ma kỹ thuộc tính thời quang. Các loại ma kỹ ở tầng bảy đều thuộc hàng trung cấp cả.  

Trong Ma Kỹ các, mỗi tầng đều phải có năm trăm vật tích lũy, số lượng tuy ít, nhưng muốn có được cũng không phải là dễ, như Tô Ảnh có được hai ngàn bảy trăm mấy điểm tích lũy thì chỉ có thể đến được tới tầng năm.

Đương nhiên, với thực lực của Tô Ảnh thì Linh Ma kỹ cao cấp có hơi thiệt thòi cho nàng ấy. 

Thuộc tính thời quang rất hiếm gặp là điều khiến cho Thanh Lâm lo sợ và kinh ngạc, nhưng điều kinh ngạc hơn nữa là cậu ta đã kiếm hết tầng bảy mà vẫn không thấy.

Tiếp đó, cậu ta lại đến tầng tám, tầng chín và cuối cùng là lên đến tầng mười.  

Bắt đầu từ tầng bảy là đã không thấy có người, bởi cần quá nhiều tích lũy, ngay cả Tô Ảnh cũng chỉ có hai nghìn bảy trăm mấy, cao hơn cô ấy thì thực sự là rất ít. 

Còn ở tầng mười, các loại ma kỹ thuộc hàng cao cấp thì chỉ có mười cái.

Tầng mười rất chật, giống như một căn phòng nhỏ và chỉ có thêm một cái giá sách để đó, đặt lên giá mười cuộn sách.

Thanh Lâm mở ra xem thì thấy ngay cái đầu tiên là thuộc tính lôi, tên là “Lôi đình vạn kích”, phạm vi công kích rất rộng, vô cùng đáng sợ, cậu ta liền chịu không được muốn lấy ngay. 

Nhưng cuối cùng, cậu ta vẫn là nghiến răng và bỏ xuống Địa Ma kỹ cao cấp này rồi tiếp tục tìm kiếm ma kỹ loại thuộc tính thời quang.

Nhưng xem một hồi vẫn không thấy.

“Không lẽ loại thuộc tính thời quang này hiếm gặp đến như thế sao?” 

Thanh Lâm nheo mày lại, cậu ta lại lên đến tầng mười một, chỗ này càng nhỏ hơn, chỉ có sáu loại ma kỹ để ở đây.
Hai cái Địa Ma kỹ cao cấp, một cái Thiên Ma kỹ hạ cấp.

Không còn nghi ngờ gì nữa, cùng là Địa Ma kỹ cao cấp nhưng hai cái này lại được để ở đây, nhất định là so với tầng mười thì các cuốn ở đây mạnh hơn nhiều. 

Địa Ma kỹ cao cấp đầu tiên là thuộc tính hỏa đã hóa phượng phi.

Thanh Lâm chỉ nhìn qua một lần rồi bỏ qua nó, cậu ta tuy rất thích nhưng lại không lấy được bởi cậu ta không phải là thuộc tính hỏa, hay có thể nói là bởi vì chưa có được thuộc tính hỏa nên cậu ta không quan tâm cho lắm.

Loại ma kỹ thứ hai là thuộc tính thổ, Huyền Võ Giáp. 

Không còn nghi ngờ gì nữa, nếu nói về phòng ngự thì thuộc tính thổ là loại tốt nhất, Huyền Võ Giáp này chính là ma kỹ phòng ngự.

Vả lại, Huyền Võ Giáp này chính là thứ ma kỹ duy nhất thuộc loại Thiên Ma kỹ hạ cấp của tầng mười một.

Còn một cuộn sách nữa, cuối cùng Thanh Lâm cũng đã có thể thở phào nhẹ nhõm. 

Thuộc tính thời quang: thời gian luân chuyển!

Thanh Lâm rất vui mừng, liền vội vàng lấy đi, đúng lúc đang muốn rời khỏi thì bỗng ngừng lại, nhìn xuống phía dưới, thầm nghĩ rằng đã lên được đến đây rồi mà không lên tiếp tầng mười hai thì thật uổng phí, sau này không biết còn có cơ hội lại đến đây nữa không.

Nghĩ vậy, Thanh Lâm liền bước lên tầng mười hai. 

Đây thoạt nhìn cũng giống như những căn phòng lúc nãy.

Trên tầng thứ mười hai, toàn một màu đen, xung quanh có những vì sao lấp lánh ánh sáng, trông giống như một bầu trời.

Đôi chân Thanh Lâm không chạm đất giống như đang bay lượn trên không trung, cậu ta nhìn thấy ở xa xa có con thiên mã kéo thêm chiếc xe chiến bay ngang qua, trên chiếc xe ấy, có một người con trai, trên tay cầm thanh kiếm dài với bộ áo giáp, dáng vẻ oai phong lẫm liệt, ra dáng bậc quân vương trị vì thiên hạ. 

Ngoài ra, Thanh Lâm còn nhìn thấy đang có hàng ngàn hàng vạn người đang giao chiến với nhau, số lượng nhiều vô kể, còn những kẻ bị đánh bại thì nhiều đến nỗi đếm không xuể, ngay lúc này cậu ta chợt hiểu ra lời nói của Đế Linh, đó không phải là nói khoác.

Ở chính giữa bầu trời, có một cuộn sách đang lơ lửng, cuộn sách này phát ra bảy màu sắc và ánh hoàng hôn, xung quanh đều lấp lánh bảy màu sắc, vừa nhìn thì đã biết đó là bảo vật quý giá.

Thanh Lâm chăm chú nhìn, cậu ta từng bước đi đến đó, nhưng cho dù chạy xa như thế nào thì cậu cũng không lấy được cuộn sách ấy, dường như dù cậu có chạy thêm một ngàn năm, một vạn năm thì cũng như vậy. 

Đột nhiên Thanh Lâm tỉnh ra, chăm chú nhìn vào cuộn sách, trên trán ướt đẫm mồ hôi, không nói câu gì, cậu ta quay lưng lại rồi rời khỏi tầng thứ mười hai.

“Cuộn sách ấy, chắc chắn là bảo vật, là Kinh Thiên Ma kỹ, lẽ nào đó là Thánh Ma kỹ như trong truyền thuyết nói?”

Thanh Lâm thầm đoán mò, cậu ta cảm thấy cuộn sách ấy như có linh hồn, hoặc có lẽ đó là do Thiên Bình tông sắp đặt, tâm trí không ổn định sẽ rất nhanh bị mê hoặc. 

“May mà ta là đệ tử Thiên Bình tông, không thôi thì…” Thanh Lâm lo sợ.

Ở tầng mười một, cậu chăm chú nhìn ma kỹ lôi và ma kỹ thời quang một hồi lâu, cuối cùng, đôi mắt Thanh Lâm lộ vẻ quyết đoán, cậu bắt lấy một trong hai rồi trở lại xuống tầng năm.

Chương 75: Vây đánh

“Ơ?”

Trở về tầng năm, Thanh Lâm tìm kiếm một hồi, phát hiện Tô sư tỷ không ở đó.

“Đi rồi sao?” Thanh Lâm có chút thất vọng. 

Nhưng ngay lập tức, cậu ấy lại hưng phấn trở lại, nói lẩm bẩm: “Có thể Tô sư tỷ có việc, thôi thì đành gửi cuộn sách này đến cho tỷ ấy vậy!”

Nghĩ đến sắc mặt của Tô sư tỷ khi nhìn thấy cuộn sách Địa Ma kỹ thượng đẳng này, Thanh Lâm bỗng cảm thấy phấn khởi.

Sau khi cậu ấy rời đi, lại muốn lấy cuộn ma kỹ lôi băng ở tầng năm, nhưng khi cậu lấy đi, cuộn sách bỗng trở nên huyền ảo. 

“Quả thực là mỗi người chỉ được lấy một cái…” Thanh Lâm bĩu môi, không nghĩ ngợi nữa, rời khỏi Ma Kỹ các.

Sau khi cậu ấy đi, ở trước Ma Kỹ các, ông già lớn tuổi mặc áo trắng lạnh lùng nói: “Nếu không phải cậu ta lấy cho người con gái kia thì ta cũng không cho cậu ta đi đến tầng mười một, không dùng lệnh bài để ngăn cản đã xem là cho cậu ta đi cửa sau rồi.”

“Ba ngàn năm rồi, tôi thực sự chưa thấy ông cho ai đi cửa sau cả, e rằng cho dù không phải vì cô gái đó, ông cũng sẽ không ngăn cản!” Ông già lớn tuổi mặc áo đen nghịch ngợm nói. 

“Hứ, với tu vi bây giờ của cậu ta, cho cậu ta một Thiên Ma kỹ thì đã sao? Cậu ta tu luyện nổi sao? Địa Ma kỹ cũng đã đủ khó rồi.” Ông già lớn tuổi áo đen trợn mắt.

Họ lại không biết rằng, Thanh Lâm sớm đã có được một Địa Ma kỹ, được Đan tôn truyền cho, ngoài ra còn có nhiều thần thuật đáng sợ khác. Đó đều là những thuật pháp mạnh vượt hơn cả Địa Ma kỹ và Thiên Ma kỹ.

……  

Những đệ tử tuyệt đỉnh đều ở đỉnh Tây Sơn, Thanh Lâm nhìn những dãy núi hùng vĩ, cảm nhận sự dày đặc của linh khí, bất giác hít sâu một cái. 

Cho dù là khu vực các đệ tử tuyệt đỉnh, khu vực đệ tử nòng cốt, hay là khu vực đệ tử đằng trong, đằng ngoài đều không bị hạn chế số người đi vào. Như Thiên Bình tông thì như thế có thể cho nhiều sư đệ sư muội chứng kiến được sự lớn mạnh của các sư huynh sư tỷ, kiên trì cái tâm Võ đạo của mình.

Thanh Lâm đi vào từ cửa núi, thấy có bóng người đi qua đi lại.

Các đệ tử tuyệt đỉnh tuy ít, nhưng số người đến đây rất nhiều, không chỉ Thanh Lâm, nơi đây còn có rất nhiều đệ tử đằng ngoài, thậm chí còn có một vài đệ tử ghi danh đến đây để giải quyết những công việc lặt vặt. Vì vậy, không ai chú ý đến Thanh Lâm.

“Tiểu sư đệ, tiểu sư đệ!” Ngay lúc này đây, bên tai Thanh Lâm chợt vọng lại một tiếng kêu.

Cậu ấy quay đầu lại nhìn, chỉ thấy một chàng trai trẻ ngồi ở phía xa, có một lớp da thú đặt ở trước mặt, trên tấm da thú ấy có một số đồ vật, trông lấp lánh, tựa như những đám mây thần.

“Sư huynh gọi ta.” Thanh Lâm hỏi.

“Đúng rồi, chính là đệ đấy.” Chàng thanh niên trẻ gật đầu. 

Thanh Lâm hơi nghi ngờ, nhưng cũng bước qua đó.

“Tiểu sư đệ, ta thấy đệ chân mày tối lại, vầng trán u ám, là điềm báo tai họa đổ máu, ta đây có một lá bùa Tản Huyết chỉ cần bảy ngàn linh thạch hạ đẳng, chi bằng…”

“Huynh mới bị tai họa đổ máu đấy.” Thanh Lâm quay người đi. 

“Đừng đi, sư huynh đây không có ác ý, những điều huynh nói không phải là vô căn cứ, mà là ta tra được từ vật báu này, nếu đệ không tin, ta co thể cho đệ xem.” Chàng trai trẻ kêu từ phía sau.Thanh Lâm không thèm đoái hoài, đương nhiên cậu ấy biết rằng, chàng trai này đang quảng cáo đồ vật của mình.

“Tiểu sư đệ, tiểu sư đệ…” Âm thanh càng lúc càng gần, Thanh Lâm quay đầu nhìn, thấy chàng trai đó đuổi theo sau. 

Trên lưng vác theo cả bao phục lớn, hoàn toàn là dùng tấm da thú bọc lại, bên trong vang lên những âm thanh cọc cạch, cũng không sợ bị vỡ.

Anh chàng chạy thẳng về phía Thanh Lâm, tốc độ rất nhanh, không cho Thanh Lâm đi, đến cạnh người cậu nói: “Đệ xem đệ kìa, cáu gắt như vậy, tâm của Võ đạo không được nóng nảy như thế, ở đây sư huynh có một lọ an tâm hoàn, trong đó có mười viên, chỉ cần năm ngàn viên linh thạch hạ đẳng thôi, như thế nào?”

“Tránh ra một bên.” Thanh Lâm quay người bỏ đi. 

Cậu ấy tôn trọng đệ tử tuyệt đỉnh, nhưng với những “thương nhân gian xảo” trong các đệ tử tuyệt đỉnh như vậy thực sự khiến cậu ấy không thể tôn trọng.

“Khá nóng nảy đấy, sư huynh đây có một bình Gia Đa Bảo bằng lon vàng tự chế, có thể hạ hỏa ngay lập tức, có hiệu quả tức thời, chỉ cần một ngàn viên linh thạch hạ đẳng, còn có thể trị thương, đệ không ngại thì dùng thử xem?”

Người trẻ tuổi ấy lại đuổi theo sau, trong tay còn cầm một cái bình ngọc, cái bình ngọc này phát sáng như vàng, phía trên khắc ba chữ “Gia Đa Bảo”, khiến cho Thanh Lâm kinh ngạc đến nỗi há hốc mồm. 

Thanh Lâm quả thực rất nể sự kiên trì của anh ta, nhưng anh ta càng làm vậy thì Thanh Lâm càng không tin.

Thấy chàng trai lại đuổi theo, Thanh Lâm ngập ngừng, có chút ngại: “Sư huynh, không phải đệ không muốn mua, thực ra thì đệ mua không nổi… Huynh nhìn đệ đi, chỉ có một dược đồng của Đan vực, bổng lộc hàng tháng cũng chỉ có ba mươi viên linh thạch hạ đẳng, cho dù có dành đến kiếp sau cũng không mua nổi đồ của huynh…”

“Vậy à…” Chàng trai trẻ cuối cùng cũng dừng lại. 

Nhân cơ hội này, Thanh Lâm vội vàng bỏ đi.

Nhưng chỉ qua một lát sau, phía sau lại truyền đến tiếng gọi của chàng trai đó: “Sư đệ, lúc nãy huynh giúp đệ tính rồi, một tháng ba mươi viên, một năm sẽ có ba trăm sáu mươi viên, huynh thấy đệ cũng không dễ dàng, bình Gia Đa Bảo này xem như bán lỗ vốn cho đệ, trả cho huynh ba trăm viên linh thạch là được rồi, thấy thế nào?”
Thanh Lâm không nói nên lời. 

Ngay tại lúc này đây, có nhiều bóng người đột nhiên lần lượt chạy về phía trước, dường như đã xảy ra chuyện lớn gì đó.

Chàng trai trẻ đó một tay nắm lấy một người trong đó, hỏi qua một lượt, sau đó cũng chạy về trước.

“Sư huynh, đã xảy ra chuyện gì vậy?” Thanh Lâm hỏi. 

“Cho ta một trăm viên linh thạch, ta sẽ nói đệ nghe.” Chàng trai trẻ nói.

Thanh Lâm trợn mắt không thèm hỏi nữa.

Nhưng chàng trai trẻ đó lại bỗng dưng dừng lại, nháy nháy mày với Thanh Lâm, nói một cách thần bí: “Có liên quan đến Tô Ảnh, Tô sư tỷ đấy.” 

Thanh Lâm đơ người ra, mặc kệ chàng trai trẻ, hỏi một đệ tử đằng trong vừa đi ngang qua: “Sư huynh, xảy ra chuyện gì rồi?”

“Nghe nói Tô sư tỷ đang đối kháng với mấy cao thủ, cơ hội hiếm có như vậy, không thể không xem!” Đệ tử đằng trong kia nói xong, vội chạy về trước.

Thanh Lâm không nói năng gì, cũng chạy theo qua đó. 

Lúc đệ tử đằng trong đó đi ngang qua chàng trai trẻ đó, sắc mặt chàng trai đó không hề thay đổi, nhưng khi đệ tử đó vừa chạy qua, anh ta đột nhiên nhảy cẫng lên, đập một phát vào sau gáy của đệ tử đằng trong đó.

“Thằng nhiều chuyện, làm ta mất trắng một trăm viên linh thạch.”

Đệ tử đằng trong ấy nổi cáu lên, nhưng sau khi nhìn thấy chàng trai trẻ đó mặc bộ đồ của đệ tử tuyệt đỉnh, muốn chửi nhưng đột nhiên cứng họng. 

Khi chạy theo, phía trước truyền đến những âm thanh rất náo nhiệt, đó là nguyên lực thuộc tính.

Thấp thoáng, có một tiếng nổ lớn vang lên, đồng thời nghe nhiều tiếng “hừ” lạnh lùng, âm thanh đó nghe thật già nua, vừa nghe là đã biết là ông già lớn tuổi.

“Hả?” 

Thanh Lâm chen vào giữa đám đông, nhìn thấy Tô Ảnh tay ôm ngực, lùi về sau.

Phía trước, bốn ông già lớn tuổi lần lượt tiến lên, bên cạnh còn có một thanh niên cỡ tuổi Thanh Lâm.

Người thanh niên ấy sắc mặt điềm đạm, mày nhếch lên, có vẻ như cho dù là ai, trong mắt ông ta đều chỉ là sâu bọ. 

“Tô Ảnh, nếu ngươi không chịu đồng ý, hôm nay mấy lão phu ta sẽ bắt ngươi đi!” Ông già lớn tuổi đứng phía trước nhất nói vọng lại, đồng thời múa máy hai tay, nguyên lực thuộc tính lửa trồi ra dữ dội.

“Cảnh giới Bổn Thần!” Thanh Lâm trừng to mắt.

Bốn vị ông già lớn tuổi đều đứng trên không, đúng là cao nhân của cảnh giới Bổn Thần! 

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau