ĐẾ DIỆT THƯƠNG KHUNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế diệt thương khung - Chương 66 - Chương 70

Chương 66: Roi dài màu vàng kim

Người đàn ông trung niên này bị một màn trắng và con chó đen che khuất, nhìn không rõ rốt cuộc là ai đang rút tinh lực.

Vả lại, bởi vì sự xuất hiện của con chó đen, khiến cho lòng người đó chợt run lên, không còn tâm trí đi điều tra nữa.

Hắn vừa vung tay phải một cái thì xuất hiện một miếng ngọc cổ màu xanh vàng, hắn đọc thần chú trên đó rồi thẳng tay nghiền nát, một luồng ánh sáng phát ra tan vào hư vô rồi biến mất.   

“Lúc đầu bát đế cướp đi cấp đồ của Cổ gia ta, Yêu đế và Hoa đế là mạnh nhất, hơn nữa đã qua vạn năm rồi, tiếng tăm của Hoa đế cũng đã biến mất không còn dấu vết gì, lục đế khác cũng không biết đã đi về đâu, không ngờ đến hôm nay Yêu đế lại xuất hiện ở đây...”

Người đàn ông trung niên lẩm bẩm rồi nhìn xa về phía sau, lạnh lùng nói: “Bất kể là ai, không có được sự cho phép của ta, dám hút tinh lực của tinh cầu Cổ gia ta đều phải trả giá gấp trăm lần!”

Cùng lúc đó, trong hoàng cung của đế quốc Trục Nhật xuất hiện những nắm đấm với vầng sáng hình cầu, Thanh Lâm vừa chưởng ra thì xông thẳng đến Đế Ma chưởng. 

Đế Ma chưởng lúc này đã thoát khỏi sự bó buộc của Lưu Viễn Thông, giờ đây ông ta chỉ có thể ngậm đắng bất lực nhìn, ông ta đã đưa kim huyết bổn mạng của ông ta cho Thanh Lâm, lại không có cách nào giúp được.

Đồng thời, trong lòng ông ta lại nổi dậy từng cơn sóng dữ dội, từ khi bắt đầu có được Đế Ma chưởng, ông ta chưa từng nghĩ đến, Đế Ma chưởng này lại có uy lực đến như vậy.

Càng không thể ngờ được, Thanh Lâm vẫn có thể chống đỡ được! 

“Băng!”

Những vầng ánh sáng hình cầu kia phá vỡ hư không, để lại những vết tích dài màu đen xì, đó là vết nứt không gian.

Vết nứt không gian này ngày càng lan rộng ra, giống như mạng nhện vậy, rậm rạp rách nát, vô số khói bụi sương mù đều bị nó hút vào, ngay cả Lưu Viễn Thông, Thanh Nguyên, những người của Đại đế Vũ Chiêu cũng biến sắc, có cảm giác sắp bị hút vào vậy. 

Mà Đế Ma chưởng khi nhìn thấy những vầng sáng này, cộng thêm việc nghe Thanh Lâm thốt ra một chữ đó, tiếng gầm rú đột nhiên trở thành tiếng kêu la thảm thiết, cái miệng lớn nhanh chóng rút lại, rồi từ bỏ việc truy sát Thanh Lâm mà chạy trốn về phía xa.

“Ngươi trốn không thoát đâu!”

Giọng nói lạnh lùng vang lên, vệt sáng trở nên gay gắt hơn, trong chốc lát đã đến trước mặt Đế Ma chưởng, xoay người lập tức đánh thẳng đến. 

“Đùng!”

Một tiếng vang lớn chấn động trời đất lan rộng ra tứ phía, trong thời khắc này, cả đế quốc Trục Nhật đều xảy ra sự chấn động vô cùng to lớn, lấy hoàng cung làm trung tâm, cách đó khoảng trong tầm vạn dặm, mặt đất toàn bộ đều bị vỡ nứt!

Giống như một trận động đất, vô số sinh linh kêu la thảm khóc, bên dưới Đế Ma chưởng kia là một khung cảnh đổ nát, ngọn lửa bùng cháy dưới lòng đất phun trào ra ngoài, rõ ràng là dưới lòng đất của hoàng cung là một ngọn núi lửa.   

Mặt Lưu Viễn Thông biến sắc, muốn quay lưng chạy trốn, nhưng vào lúc ông ta quay đầu chạy trốn thì lại cảm nhận được có một ánh mắt sắc lạnh từ phía xa nhìn đến, ông ta cắn chặt răng, xoay lưng xông thẳng vào trong hoàng cung.

Cung điện lúc này đã sớm bắt đầu đổ nát, có điều với sức mạnh của những người Thanh Nguyên, những viên gạch ngói kia khó có thể làm tổn thương bọn họ, nhưng điều đáng sợ là mặt đất đang dần nứt ra một cách nhanh chóng, một khi rơi vào trong ngọn lựa kia, bọn họ chắc chắn sẽ chết.

“Chíu chíu chíu!” Sau một hồi, sương khói mù mịt khắp trời, mười mấy người được bóng nước bảo vệ, xông thẳng về phía xa xa.

Trong nhóm người này, không chỉ có những người của Thanh Nguyên, mà còn có cả tộc trưởng của tứ đại bộ lạc.

“Gừ!” 

Trên bầu trời, Đế Ma chưởng kia phát ra tiếng gầm rú vô cùng thê thảm, những vầng sáng kia bể ra, như muốn nhanh chóng nuốt chửng nó, khiến nó không thể chống đỡ thêm nữa.

Năm ngón tay kia cũng đang dần tan biến, cái miệng chính giữa cũng xuất hiện vết nứt, bắt đầu sụp đổ, cánh tay khổng lồ của bản thân nó nhanh chóng co rút lại, trong chớp mắt biến thành cánh tay lớn nhỏ của người thường, sắp tan biến trong hư vô.

Nhưng chính vào lúc này, ngón tay của Thanh Lâm lại điểm nhẹ, tinh lực kia lập tức tan biến, bóng dáng ấy thoắt ẩn thoắt hiện, đến phía dưới của Đế Ma chưởng, vừa bật người dậy, bàn tay vươn ra, nắm chặt lấy Đế Ma chưởng kia, ném thẳng vào trong túi đựng đồ. 

Trong lúc sắp thực hiện xong việc bắt giữ Đế Ma chưởng, mặt Thanh Lâm đột nhiên biến sắc, chỉ nhìn thấy túi đựng đồ kia lơ lửng trên không, trong chớp mắt phóng to đến mười mét, rõ ràng đã to đến cực hạn, nếu phóng to hơn nữa, túi đựng đồ sẽ lập tức rách ra.

Thanh Lâm chau mày lại, trầm ngâm một hồi rồi thả Đế Ma chưởng ra, chưởng này giống như được đại xá, trong tiếng huýt sáo xông thẳng ra ngoài.

“Mau trói nó lại!” 

Nơi không xa kia, Lưu Viễn Thông cắn chặt răng, lộ rõ sự quyết đoán, vừa vung tay, trong túi đựng đồ kia bay ra một cây roi màu vàng kim.

Thanh Lâm ngây người một hồi, nhìn thẳng vào Lưu Viễn Thông, hơi gật đầu, tiếp lấy cây roi, vung mạnh vào Đế Ma chưởng kia.
“Bốp!” 

Một tiếng trong trẻo truyền đến bên tai, cùng lúc đó, Đế Ma chưởng kia phát ra tiếng kêu la thảm thiết hơn, thậm chí tỏa ra những màn sương mù đen mịt, trong màn sương mù đen đó, ẩn hiện một khuôn mặt đang trừng mắt nhìn Thanh Lâm lộ rõ sự oán hận.

Khắp nơi vang lên tiếng ầm ầm rung chuyển cả đất trời, không chỉ làm Đế Ma chưởng bị trọng thương, khắp nơi đều bị đổ nát.

“Lưu Viễn Thông này, đúng là có không ít bảo bối.” Thanh Lâm hít một hơi thật sâu, nhìn về phía cây roi màu vàng trong tay, chỉ nhìn sơ qua thì nó đã phát ra uy lực làm đầu óc cậu quay cuồng, sắc mặt trắng bệch, nếu như nhìn lâu hơn nữa, Thanh Lâm sẽ ngã quỵ ngay. 

Đây là roi của tộc Đế Thần, với thời kỳ đầu của cảnh giới Cố Nguyên thì có thể chiến đấu với trung kỳ, thậm chí là hậu kỳ, nhưng dưới uy lực của cây roi này lại trở nên yếu ớt đến vậy.

“Bốp!”

Nhìn thấy Đế Ma chưởng còn muốn chạy trốn, Thanh Lâm lại đánh thêm một roi, đồng thời lạnh lùng nói: “Tuy bị hút mất đi vô số lần, nhưng Thanh mỗ biết, với năng lực và uy quyền của tộc Đế Ma các ngươi thì ngươi vẫn có tác dụng. Thanh mỗ không biết dây thừng này là vật gì, có điều có thể thu thập ngươi là đủ rồi, nếu dám chạy trốn lần nữa, Thanh mỗ sẽ đánh cho ngươi hồn bay phách tán!” 

Vừa dứt lời, Đế Ma chưởng kia quay vài vòng rồi chưởng mạnh ra phía xa xa.

Ánh mắt Thanh Lâm càng lạnh lùng hơn, đánh thêm lần nữa, roi này vốn dĩ chỉ dài hai mét, nhưng khi đánh ra thì lập tức tỏa ra một màu ánh vàng sáng chói, màu vàng này tạo thành một mảnh vải trắng khổng lồ và dài vô tận, hung hăng đánh vào phía trên mặt của Đế Ma chưởng.

Cú đánh lần này, Thanh Lâm không hề nương tay, bắt đầu ở chính giữa của Đế Ma chưởng, xuất hiện một vết sẹo ghê tởm, có một dòng máu tươi đen nồng nặc mùi hôi tanh chảy ra. 

Cùng lúc đó, có một tiếng kêu la thảm thiết đầy thê lương vọng đến, lẫn trong đó là sự oán hận và nham hiểm vô tận, giống như đang muốn nuốt sống Thanh Lâm phát ra từ trong Đế Ma chưởng.

“Lần sau, Thanh mỗ sẽ không nương tay.” Thanh Lâm lạnh lùng và điềm tĩnh nói.

Lời nói vừa dứt, cậu vung roi ra, quấn chặt lấy Đế Ma chưởng kia, kéo về phía cậu. 

Mà Đế Ma chưởng cũng không còn vùng vẫy nữa, cũng có lẽ là đã bị trọng thương, ngoan ngoãn bị Thanh Lâm thu phục bỏ vào túi đựng đồ, không còn làm càn bậy nữa.

Hít một hơi thật sâu, Thanh Lâm đang cố gắng áp chế sức mạnh của chính mình, nhìn qua roi vàng kim trong tay, rồi lại nhìn về Lưu Viễn Thông ở phía xa xa.

Lúc này Lưu Viễn Thông đang nắm chặt lấy Thanh Nguyên và Lôi Minh, nhanh chóng chạy ra xa, cả hoàng cung trong cú nhảy đầu tiên của đế thể đã hoàn toàn sụp đổ, núi lửa phun trào, không bao lâu sẽ nhấn chìm mảnh đất này. 

Không chỉ có bọn họ, tất cả mọi người trong hoàng cung đều trốn chạy về nơi xa.

Có điều, Lưu Viễn Thông trông giống như cảm nhận được ánh mắt của Thanh Lâm, ông ta không thèm quay đầu, lời nói truyền vào tai của Thanh Lâm.

“Cây roi này trong tay Lưu mỗ không phát huy được uy lực vốn có của nó, thôi thì ta tặng ngươi vậy!” 

Chương 67: Tỷ tỷ ta đâu?

Nghe xong câu nói này của Lưu Viễn Thông, Thanh Lâm hơi nhếch mép, lộ ra nụ cười.

Đế Ma chưởng quá mạnh rồi, bước nhảy vọt của đế thể xem như là hai lá át chủ bài mạnh nhất của Thanh Lâm rồi, ngoài Huyễn Lưu Tâm Yểm và Liệp Thần cung ra, sự tấn công giữa hai thứ này, làm cho cả hoàng cung của đế quốc Trục Nhật sụp đổ, khiến cho mặt đất rung chuyển, biến thành biển lửa.

Ít nhất có hơn ngàn tên hộ vệ đã chết một cách vô tội trong trận chiến này, bọn họ vốn dĩ trốn không kịp. 

Lấy hoàng cung làm trung tâm, khoảng ngàn dặm đổ lại, giống như vừa xảy ra một trận động đất lớn, chỉ còn lại một đống đổ nát.

Có điều, mức độ hủy diệt này đối với tiên thiên mà nói vẫn chưa đủ làm cho họ mất mạng, chỉ là sức hút của vết nứt không gian quá mạnh, nếu như không phải do Lưu Viễn Thông ra tay cứu giúp, cộng thêm sự khống chế hết sức của Thanh Lâm, những người của Thanh Nguyên, e rằng khó có thể trốn thoát.

Trong khu rừng cách hoàng cung khoảng trăm dặm, những người của đại đế Vũ Chiêu há hốc mồm nhìn chằm chằm vào hoàng cung hoàn toàn biến thành khói bụi. 

“Quá mạnh...” Hoạn Lâm Hải đứng bên cạnh đại đế Vũ Chiêu thở dài.

Tuy hắn là thời kỳ đầu của cảnh giới Cố Nguyên, nhưng lực tấn công với mức độ này, hoàn toàn vượt qua khỏi thời kỳ đầu, thậm chí đã vượt qua khỏi cảnh giới Cố Nguyên.

“Thanh Lâm tuổi còn trẻ mà đã mạnh đến như vậy, sau này lớn lên, ắt hẳn sẽ là chiến thần vô địch của đế quốc Trục Nhật ta!” Chấn Đông vương Lôi Chấn cũng cảm thấy kinh hãi, có điều trên mặt hắn lại hơi mỉm cười. 

Tộc trưởng của tứ đại bộ tộc kia, bao gồm cả Mông Hãn đang bị trọng thương, trong lòng đều hoảng sợ, tâm trạng hoảng loạn khó có thể hồi phục.

Đặc biệt là Mông Hãn, hắn có một nỗi hối hận sâu sắc, sớm biết Thanh Lâm mạnh như vậy, lúc trước cũng sẽ không cứng đầu như thế, chịu thua sớm một chút, cũng không bị đánh thành bộ dạng như thế này.

Trong toàn cảnh đó, nếu nói ai là người xúc động nhất, không còn nghi ngờ gì nữa đó chính là Thanh Nguyên. 

Bởi vì con trai của hắn, không những đã trở về, còn trở nên mạnh như vậy, đã vượt qua hắn rất nhiều rất nhiều!

Cơ thể Thanh Lâm đã từng bị suy nhược, khó có thể tu luyện, hắn không hy vọng con trai sẽ huy hoàng giống như mình, tuổi còn trẻ thì đã trở thành một trong bát vương đế quốc, chỉ cầu mong có thể sống khỏe mạnh, bình an.

Nhưng cho dù thế nào hắn cũng không thể ngờ đến, chỉ vỏn vẹn trong thời gian nửa năm, thực lực của Thanh Lâm đã vượt qua những người tài giỏi như Hoạn Lăng. 

Hắn nhìn con trai của mình, nhìn nó đang đi về phía mình, một mái tóc màu tím ngang vai, cơ thể cao lớn, khuôn mặt anh tuấn, trong lòng nổi lên một tâm trạng khó tả.

Đó là sự ngạc nhiên, vui mừng, xúc động, tự hào...

Sắc mặt Thanh Lâm có hơi trắng bệch, bước nhảy vọt đầu tiên của đế thể, tuy cậu đã lĩnh ngộ nhưng muốn thi triển thì lại vô cùng khó khăn, đòn tấn công vừa rồi, đã hút sạch toàn bộ sức lực của cậu, nếu cậu là cảnh giới Linh Đan, cảnh giới Bổn Thần, thậm chí cảnh giới Tinh Hoàng, đòn tấn công vừa rồi, không chỉ hủy diệt vỏn vẹn một hoàng cung. 

“Phụ thân...” Thanh Lâm đi đến bên cạnh Thanh Nguyên, trông có vẻ rất ngoan ngoãn, lễ phép.

So với thái độ rất lạnh lùng đối với Lưu Viễn Thông, cậu lúc này hoàn toàn biến thành một người khác, ngay cả Lưu Viễn Thông cũng không dám tin.

“Ha ha, được!” 
Thanh Nguyên cười lớn, không còn sự sa sút tinh thần nữa, tâm trạng kìm nén trong lòng những năm nay toàn bộ được phát tiết ra, ánh mắt có thần, lấp lánh ánh sáng của hắn, cao giọng cười nói: “Ta biết ngay mà, con trai Thanh Nguyên của ta mười năm ra đời, sinh trong ba ngày, chắc chắn không đơn giản! Con không làm ta thất vọng, ta rất tự hào!”    

Hắn tự hào, hơn nữa, hắn muốn nói ra, bởi vì Thanh Lâm chính là con trai của Thanh Nguyên hắn, ai cũng không sánh bằng!

Thanh Lâm từng nhìn thấy Đan tôn kinh hãi trước thiên phú Đan đạo của mình, từng nhìn thấy Lưu Viễn Thông khiếp sợ trước thực lực lớn mạnh của mình, nhưng tất cả những điều này, đều không hữu hiệu bằng một câu nói của phụ thân. 

Cậu cười cười nhìn về phía tứ đại bộ tộc.

Xem ra, tộc trưởng của tứ đại bộ tộc kia đều toàn thân run sợ, trên mặt Nguyệt Ngân Hợi còn chảy mồ hôi lạnh, vội vàng nói: “Ơn cứu mạng vừa rồi, tại hạ suốt đời không quên!”

Hắn nói câu này, ba người khác đều tỉnh ngộ ra, vội vàng cảm ơn. 

Thanh Lâm bình tĩnh lại, ánh lại lại trở nên sắc lạnh: “Các ngươi cho rằng ta thật sự muốn cứu các ngươi ư? Các ngươi cảm thấy, Thanh Lâm ta, tại sao phải cứu các ngươi?”

Những người của Nguyệt Ngân Hợi mặt biến sắc, vừa định mở miệng nói, Thanh Lâm lại đột nhiên tiến về phía trước một bước, hơi thở trong cơ thể đột nhiên thở mạnh, uy lực đè nén như đợt sóng lớn vậy sắp cuốn đến bọn Nguyệt Ngân Hợi.

“Tỷ tỷ ta đâu!” 

Câu nói này vừa dứt, thần thái của Thanh Nguyên cũng trầm xuống, trước đó hắn còn nghi ngờ tại sao Thanh Lâm muốn Lưu Viễn Thông cứu người của tứ đại bộ tộc, lúc này cuối cùng hiểu ra.

Mà người của Nguyệt Ngân Hợi nghe xong câu đó, mặt biến sắc, gánh trên vai áp lực mà đối với họ mà nói là cực kỳ nặng, mặt trắng bệch, run rẩy nói:

“Thanh Thiền đích thật đã từng bị ta bắt... dẫn đi, nhưng sau ba ngày, cô ta đột nhiên biến mất, bọn ta không tìm lại được.”    

“Ngươi muốn chết!”Ánh mắt Thanh Lâm chứa đầy sự lạnh lùng, Nguyệt Ngân Hợi kia đột nhiên phun ra ngụm máu tươi, đồng thời cánh tay trái nát ra ngay sau đó, máu thịt rơi cả xuống đất.

Hắn đau khổ kêu la thảm thiết, thê thảm nói: “Ta không hề nói dối, tất cả đều là sự thật...” 

“Bùm!”

Chưa nói dứt câu, cơ thể Nguyệt Ngân Hợi đột ngột nổ ra, máu tươi lã chã, ba người Mông Hãn kia không kịp chạy trốn, máu dính đầy trên mặt.

Chỉ một câu nói mà một tộc trưởng trong tứ đại bộ tộc chết đi, thậm chí vốn dĩ không thấy Thanh Lâm ra tay, khung cảnh như vậy, cho dù là đối với tam đại bộ tộc khác mà nói, hay là đối với phía của đế quốc Trục Nhật mà nói, đều không dám tin. 

Bọn họ trải nghiệm cả một đời, tự cảm thấy trong vạn tỷ con dân, bản thân đã là vô địch, nhưng lúc này lại phát hiện, truyền thuyết đó không phải là giả, thật sự có tông môn, trong tông môn đó, thật sự có cao nhân siêu phàm có khả năng trở tay là hủy diệt trời đất.

“Đến các ngươi rồi.” Giọng nói Thanh Lâm đầy sự lạnh lùng, thậm chí ẩn chứa sự run rẩy: “Tỷ tỷ ta đâu?”

“Cô ấy thực sự mất tích rồi, bọn ta...” 

Mông Hãn mở lời, nhưng hắn chưa nói dứt câu, ánh mắt Thanh Lâm càng sắc lạnh. Chỉ thấy đầu Mông Hãn giống như bị đè nén, não văng tung tóe.

Kiểu chết này rất thê thảm, khiến cho trong lòng tộc trưởng Phong Nguyên của bộ lạc Ác Linh và tộc trưởng bộ lạc Liệt Kỵ sinh ra nỗi sợ hãi khủng khiếp, chưa đợi đến Thanh Lâm hỏi tiếp, Phong Nguyên kia đã hét lên đầu tiên: “Thanh Thiền đích thật đã mất tích, có điều không phải mất tích một cách vô cớ, sau ba ngày bị chúng ta giam giữ, đã có người đến dẫn cô ấy đi rồi!”

“Ai!” Trong lòng Thanh Lâm run rẩy, lạnh lùng hỏi. 

“Ta cũng không biết, người đó có khuôn mặt trẻ tuổi, có thể bay qua hư không, thực lực vô cùng lớn mạnh, không ai đấu lại, vả lại còn cảnh cáo bọn ta, không được truyền chuyện này ra ngoài, cho nên trước đó mới luôn giấu giếm.” Phong Nguyên thật sự sợ rồi, biết gì đều nói hết ra.

“Bay qua hư không?” Thanh Lâm chau mày lại, đó là chỉ có cảnh giới của thần tiên trở lên mới có thể làm được.

Có điều cũng không thể khẳng định, lúc đầu khi Tào Thanh và người của Tôn Lập đi ngang qua phủ Thanh Nguyên, cũng là bay qua hư không, chẳng qua là mượn đồ vật dùng tạm. 

Trầm ngâm một hồi lâu, Thanh Lâm hỏi lại lần nữa: “Thâm thù đại hận của tứ đại bộ tộc và đế quốc Trục Nhật ta, trước nay chưa từng xảy ra chuyện bắt trói, thực lực của tỷ tỷ ta không cao, hơn nữa chỉ là quân dự bị trong quân đội, các ngươi lại không biết thân phận của tỷ ấy, sao lại có thể bắt trói chứ!”

Nghe câu nói này, Phong Nguyên chỉ vào tên Bách Lí Phù Sinh sớm đã biến đi không xa kia, quyết đoán nói rằng: “Chính là hắn! Hắn bảo bọn ta rằng Thanh Thiền là con gái của Lôi Chấn vương Thanh Nguyên, bắt trói cô ta, chí ít có thể uy hiếp Thanh Nguyên không xuất binh.”

“Ta...” 

“Đùng!”

Mặt Bách Lí Phù Sinh biến sắc, muốn mở lời giải thích gì đó, nhưng hắn vừa mở miệng thì đã thấy vô vàn sấm chớp từ trên trời đánh xuống, trong chớp mắt đã biến hắn thành khói bụi rồi!

Chương 68: Tam đại hiểm địa

Căn bản là không cho Bách Lí Phù Sinh cơ hội giải thích, bởi vì trước đó Bách Lí Phù Sinh và tứ đại bộ lạc đã có thỏa thuận với nhau nên lúc tứ đại bộ lạc uy hiếp Đại đế Vũ Chiêu, đã có thể cảm nhận được sự ép buộc của bọn họ, chỉ từ điểm này, Thanh Lâm đã biết Bách Lí Phù Sinh sớm đã cấu kết với tứ đại bộ tộc rồi.

Sự ra tay vừa hiểm độc vừa quyết đoán này của cậu, lần nữa khiến cho người của Phong Nguyên càng khiếp đảm hơn, ngay cả Đại đế Vũ Chiêu cũng hơi ngây người, Bách Lí Phù Sinh thân làm đại tướng dưới tay hắn, cả đời chiến đấu vì đất nước, hắn khó có thể tin được, rốt cuộc là Bách Lí Phù Sinh cấu kết với tứ đại bộ tộc, hay là Phong Nguyên đang đổ oan cho hắn.

Thanh Lâm không đếm xỉa đến bất cứ người nào, thần sắc vẫn lạnh lùng, lạnh nhạt nói: “Ta không giết các ngươi, lập tức cút về tứ đại bộ tộc cho ta, rút khỏi đế quốc Trục Nhật, cút ra khỏi vạn dặm biên giới nước ta, không được phép bước vào nửa bước. Nếu không thì Thanh mỗ ta sẽ đích thân dẫn binh tiến đánh, giết sạch tứ đại bộ tộc các ngươi không còn manh giáp!”    

“Vâng! Vâng!”

Phong Nguyên và tộc trưởng của bộ lạc Liệt Kỵ đã sớm bị dọa khiếp vía, lúc này như nhận được đại xá, cám ơn rối rít, hận không thể lập tức được rời khỏi đây.

“Đợi đã.” 

Thanh Lâm hơi chau mày: “Tỷ tỷ ta chính là mất tích ở trong phạm vi của các ngươi, ta cho các ngươi thời gian ba năm, nếu không tìm thấy tung tích của tỷ tỷ ta, Thanh mỗ ta sẽ trực tiếp tiêu diệt các ngươi!”

Phong Nguyên đau khổ, tộc trưởng của bộ lạc Liệt Kỵ sắc mặt cũng mếu máo, lúc đầu người đó bay đến, rõ ràng thuộc hàng cao nhân siêu phàm trong truyền thuyết, bọn họ nào dám đi điều tra.

Nhưng nếu không điều tra, lúc này sẽ phải chết, nếu đồng ý thì vẫn còn thời gian ba năm, bọn họ vẫn là chọn đồng ý. 

“Một yêu cầu cuối cùng, Thiên Vũ và Long Nguyệt nếu thật sự dám tấn công, tứ đại bộ tộc không được trì hoãn, lập tức xuất trận vì đế quốc Trục Nhật!”

“Cút!”

Thanh Lâm nói dứt lời, hai mày giãn ra, hơi thở lạnh lùng cũng được phát tiết ra. 

Phong Nguyên và tộc trưởng của bộ lạc Liệt Kỵ kia không dám ở lại lâu hơn nữa, vội vàng bò lết chạy ra ngoài, biến mất khỏi ánh mắt của tất cả mọi người, làm gì còn có khí thế oai phong giống như lúc đầu nữa.

Người của Đại đế Vũ Chiêu luôn đứng ở một bên, chuyện xảy ra hôm nay, đã không còn là việc mà vua của một nước có thể quyết định, một mình Thanh Lâm là đã có thể so được với một quốc gia rồi.  

“Trấn Tây vương Bách Lí Phù Sinh đã bị ta giết chết, vị trí bát vương không thể thiếu người trông coi, ta thấy Lôi Minh cũng không tệ, nếu Đại đế Vũ Chiêu không có ý kiến gì thì từ nay về sau, Lôi Minh sẽ tiếp quản vị trí Trấn Tây vương, như thế nào?” Thanh Lâm trầm ngâm một hồi lâu, đột nhiên quay đầu lại nhìn Đại đế Vũ Chiêu. 

Đại đế Vũ Chiêu ngây người ra một hồi, Lôi Minh toàn thân run rẩy, không dám tin vào chuyện đó.

Bát vương của đế quốc, ai mà không phải đi lên từ một tiểu binh, tuy cậu ta có tư chất thiên phú, nhưng đến nay cũng chỉ là một binh dự bị, giống như Thanh Thiền lúc đầu vậy, trực tiếp thăng chức thành Trấn Tây vương, sự vui mừng to lớn ấy giống như sóng biển vậy, làm cho cậu muốn ngã ngửa.

Có điều, Đại đế Vũ Chiêu lại hiểu rõ cục diện, lộ ra nụ cười, nhìn về phía những người của Thanh Nguyên, nói: “Lôi Minh tuy tuổi còn trẻ, lại có phong thái của đại tướng, trẫm sớm đã có ý này, chư quân cảm thấy thế nào?” 

“Ý của Thanh Lâm thì chính là ý của ta.” Thanh Nguyên cười nói.“Lôi Minh có tư chất thiên phú xuất chúng, khí khái bất phàm, sau này nhất định sẽ là đại tướng, nay trao quyền lãnh đạo trước, cũng xem như là rèn luyện.”

“Ha ha, ta không có ý kiến.” 

Ngũ vương khác cũng cười phụ họa theo, vả lại không nói là bọn họ có đồng ý hay không, trên cơ bản mà nói, bọn họ đâu dám không đồng ý, Thanh Lâm mạnh như thế nào bọn họ đều rõ, một người có thể làm cho tứ đại bộ tộc khiếp đảm, bây giờ cho dù muốn Lôi Minh làm hoàng đế của đế quốc Trục Nhật, Đại đế Vũ Chiêu cũng phải lập tức nhường ngôi, không dám nhiều lời.

Hơn nữa thân làm phụ thân của Lôi Minh, Lôi Chấn hít một hơi thật sâu, nhìn vào ánh mắt của Thanh Lâm và Thanh Nguyên, tràn đầy sự cảm kích.

Trong sự cảm kích này, còn có vài phần áy náy và mừng rỡ, áy náy là vì đã từng đối đầu với Thanh Nguyên, mừng rỡ là vì từ sau khi Thanh Lâm và Thanh Thiền mất tích, hắn đều luôn đứng về phía Thanh Nguyên. 

Trong chỗ đó lúc bấy giờ chỉ có duy nhất Lôi Minh là không dám tin, quyền lực của Trấn Tây vương thật sự quá lớn, dưới một người, trên vạn người, thống lĩnh ngàn vạn binh mã, chỉ cần một cái liếc mắt, khí thế uy vũ bất phàm.

Cậu trở thành Trấn Tây vương, chắc chắn là trong bát vương, cậu là người nhỏ tuổi nhất!

“Lúc đầu huynh tặng ta linh dược, cũng xem như trả ân tình.” Thanh Lâm nhìn về phía Lôi Minh, điềm tĩnh mở lời. 

Nghe lời nói này, Lôi Minh ngược lại bình tĩnh hơn, lúc đầu cậu trộm linh dược cho Thanh Lâm, nhưng không phải do đoán được sẽ xảy ra chuyện như hôm nay, mà là bởi vì thích Thanh Thiền, muốn lấy lòng Thanh Lâm.  

Nhưng không nghĩ đến, cái nhân mà lúc đầu đã trồng, lại kết ra quả như vậy.
“Nếu đã như vậy, đợi sau khi hoàng cung xây xong, trẫm liền ra lệnh, Lôi Minh được thăng chức làm Trấn Tây vương, thống lĩnh ngàn vạn binh mã, vào thành Trấn Tây vương sống!” Đại đế Vũ Chiêu dõng dạc nói.    

……

Phủ Thanh Nguyên.

Nhìn về phía bóng hình có mái tóc tím đang đứng trước mặt, Thanh Nguyên và Cẩm Uyển vẫn không dám tin, giống như đang trong mơ. 

Đặc biệt là Thanh Nguyên, hắn cảm thấy tự hào vô cùng, con trai của mình không những đã trở về, mà còn là vinh quang trở về, vừa xuất hiện thì đã chém được hai tộc trưởng của tứ đại bộ tộc, hơn nữa còn trấn áp được toàn bộ tứ đại bộ tộc, khiến đế quốc Trục Nhật không còn lo lắng về việc Thiên Vũ và Long Nguyệt liên minh với nhau nữa.

Nghĩ lại thì chuyện này sẽ truyền đến tai của đế quốc Thiên Vũ và Long Nguyệt, nếu bọn họ thật sự muốn xâm lược, cũng phải cân nhắc, đắn đo kỹ lưỡng.

Ba ngày, phủ Thanh Nguyên mở yến tiệc, Đại đế Vũ Chiêu đích thân tham gia, thất vương khác và các đại thần đế quốc đều đến để chúc mừng, cả đế quốc Trục Nhật đều biết con trai của Trấn Lôi vương trở về, san bằng các tộc người hung hãn, khiến người của tứ đại bộ tộc rút ra khỏi đế quốc Trục Nhật, hơn nữa còn trở thành chiến thần tuyệt thế vô địch trong nội giới của đế quốc Trục Nhật. 

Thời gian thấm thoát thoi đưa, chớp mắt một cái thì đã là ba tháng sau.

Trong căn phòng, Thanh Lâm cầm một cây linh dược, chính là cây mà lúc đầu Thanh Thiền tòng quân đổi lấy được, sau khi cậu bị Tào Thanh và Tôn Lập dẫn đi, luôn ở trong Thanh Nguyên phủ.

Ở sau lưng cậu, Lưu Viễn Thông cuối người đứng dậy, ngay cả kim huyết bổn mạng cũng đã giao nộp rồi, ông ta sớm đã chấp nhận số phận. 

“Dây thừng vàng kia, được mệnh danh là “dây thừng Chí Tôn”, là do lúc đầu ta đi theo Đế Ma chưởng, cùng nhau có được nó từ trong Thái Cổ Thi Lăng.” Lưu Viễn Thông mở lời nói.

Thái Cổ Thi Lăng, là một trong tam đại hiểm địa của cảnh vực Đông Thiên, ngoài ra, còn có Luân Hồi các, Thánh Giả Phế Khư.

“Lúc đầu ta đi theo cao nhân trong Tông môn, trấn thủ ở vị trí ngoài cùng, có thể là do cơ duyên, những cao nhân đó bị trọng thương đi ra, Đế Ma chưởng kia lại cầm theo dây thừng Chí Tôn, bay lượn trước mặt ta, bị ta nhìn thấy được nên luôn che giấu không cho người ngoài biết.” Lưu Viễn Thông lại nói. 

Tam đại hiểm địa, có nguy cơ, càng có cơ duyên, Thanh Lâm chưa từng đến đó bao giờ, cũng không biết những gì Lưu Viễn Thông nói là thật hay giả, có điều cậu không lo lắng, kim huyết bổn mạng của Lưu Viễn Thông đã bị mình dung hòa rồi, nếu mình chết, ông ta cũng không thể sống yên, nếu cứ như vậy, Lưu Viễn Thông không thể nào nói dối.

Thanh Lâm trầm ngâm một hồi, nói: “Mùa xuân qua rồi, ta sẽ trở về tông môn. Đồ của ngươi, ta sẽ không lấy không, nếu có cơ hội, sẽ dẫn ngươi vào Thiên Bình tông lần nữa. Có điều từ giờ đến lúc đó, ngươi phải ở lại đế quốc Trục Nhật, bảo vệ phụ thân và mẫu thân ta bình an.”

Viễn Thông đắng lòng gật đầu. 

Trong lòng ông ta cũng mừng rỡ, tình thế xoay chuyển, bản thân tuy đã phải trả giá, nhưng cũng không chết, hơn nữa ông ta thấy Thanh Lâm không phải là người thích chém giết, có thể nói lời này, xem ra không phải khoác lác

Chương 69: Trảm phàm trần

Thời gian trôi qua rất nhanh, Thanh Lâm trở về nhà đã được nửa năm, hôm nay, trên dưới phủ Thanh Nguyên tràn ngập không khí vui vẻ, mùa xuân đã đến rồi.

Đi ra khỏi cửa phủ, khắp nơi đều nhìn thấy nhà nào nhà nấy cũng treo những lồng đèn đỏ lớn, có người còn tìm hiểu kỹ, đặc biệt khoác lên người kỳ bào màu đỏ, giống như sắp phải thành thân vậy.

Vào lúc giữa trưa, tiếng pháo đùng đùng vang lên, từ khi bắt đầu chiến tranh, đế quốc Trục Nhật hầu như ít có người đốt pháo, không khí u ám của chiến tranh vẫn còn đè nén trong lòng mỗi người, không biết lúc nào sẽ lại nổi dậy chiến tranh, vốn dĩ không ai có tâm trạng này cả. 

Nhưng bây giờ khác rồi, con trai của Trấn Lôi vương trấn áp tứ đại bộ tộc, chém giết tộc trưởng của bộ lạc Đại Mông và Lôi Nguyệt, còn đáng sợ hơn nữa là Trấn Lôi vương, thẳng thừng đuổi cổ người của tứ đại bộ tộc ra khỏi đế quốc Trục Nhật, hơn nữa còn chấn động cả Thiên Vũ và Long Nguyệt hai đế quốc lớn, làm cho họ không dám xâm lấn.  

Trong phủ Thanh Nguyên, Chương Thành nhìn Thanh Lâm treo lồng đèn lên, khuôn mặt già nua kia than thở nói: “Tiểu vương gia trưởng thành rồi...”

Trong ký ức của lão, hai đứa bé một trai một gái luôn vướng tay vướng chân mà tranh nhau treo lồng đèn kia, khuôn mặt nhỏ ửng đỏ lên, nhưng vẫn vui ơi là vui. 

Mà nay, đứa bé gái kia mất tích rồi, còn đứa bé trai kia, cũng đã trưởng thành, cao hơn nhiều so với ban đầu, hơn nữa lại có sức mạnh vô địch, không cần ông ấy chăm sóc nữa...

“Khụ khụ...” Chương Thành ho ra tiếng, ông ấy vốn dĩ có bệnh trong người, cộng thêm trước đó vì sự mất tích của Thanh Lâm và Thanh Thiền, ông ấy gần như đau lòng cho Thanh Nguyên và Cẩm Uyển, suốt ngày lo lắng không yên, dẫn đến bệnh tình càng nặng hơn.

“Chương gia gia...” Thanh Lâm nhìn Chương Thành, trong ánh mắt tràn đầy sự đau lòng. 

Chương Thành xem cậu như con cháu của mình, hơn nữa cậu cũng xem Chương Thành như ông ruột của mình vậy, với tu vi của cậu đương nhiên có thể nhìn ra được bệnh tình của Chương Thành.

“Ông ở đây đợi đi, ta đi lấy thuốc.” Thanh Lâm chạy đi.

Chương Thành nhìn Thanh Lâm chạy ra xa, trong đôi mắt mơ hồ ấy lộ ra sự mãn nguyện, càng ho càng nhiều rồi... 

……

Buổi tối, nhóm lò lửa lên, trong căn phòng rộng lớn lại có một sự ấm áp khó tả.

Cẩm Uyển không ngừng gấp rau cho Thanh Lâm, nhưng lại im lặng không nói lời nào. 

Thanh Nguyên ngồi một bên, đôi lúc nhìn qua Cẩm Uyển, lại đôi lúc nhìn Thanh Lâm, trong ánh mắt lộ rõ sự than thở.

Thanh Lâm biết, đây là do Thanh Thiền không có ở đây, cũng là do... qua Tết là mình phải đi rồi.

Lúc đầu cậu không chịu đi Thiên Bình tông, mà bị ép buộc dẫn đi, nhưng trong nửa năm ngắn ngủi này, cậu đã hiểu chuyện nhiều hơn rồi, hơn nữa còn có ý định muốn trở thành cao thủ. 

Cậu buộc phải đi...

Đối với việc này, Cẩm Uyển và Thanh Nguyên chưa từng nói lời nào thậm chí là một câu ngăn cản, tuy trong lòng ngàn vạn lần không đồng ý, nhưng bọn họ biết, Thanh Lâm trưởng thành rồi, khả năng của cậu, đã vượt qua Đại đế Vũ Chiêu, đế quốc Trục Nhật nhỏ nhoi này, đã không còn chứa nổi cậu.

“Ta đã làm cho con một ít bánh rán, lúc đi nhớ mang theo.” Giữa buổi ăn, Cẩm Uyển mở lời. 

Thanh Lâm thở phào nhẹ nhõm, gật đầu nói: “Phụ thân, mẫu thân, hai người yên tâm, con có thời gian sẽ trở về thăm hai người mà.”Cẩm Uyển nở nụ cười, cười một cách rất miễn cưỡng.

Cả đêm nay, Thanh Lâm trằn trọc khó ngủ. 

Cậu nghĩ về bệnh tình của Chương Thành, lấy lò đan ra, rồi lại lấy ra hai cây linh dược còn dư, trầm ngâm một hồi, đang định luyện đơn thì ngoài cửa lại có tiếng gõ cửa.

“Thiếu gia, lão gia sai ta đến báo với ngài rằng Chương tổng quản qua đời rồi...”

“Cái gì!!” 

……

Tang lễ của Chương Thành được tổ chức rất lớn, không tổ chức như của một người làm bình thường.

Thanh Nguyên và Thanh Lâm mang tang ba ngày, để cả đế quốc Trục Nhật đều biết, Chương Thành giống như người thân của bọn họ. 

Thanh Lâm rất đau khổ, cậu hận bản thân mình tại sao không luyện đan dược sớm hơn, với hiệu quả của những linh dược này, trừ khử căn bệnh của Chương Thành không phải là chuyện khó khăn gì, chí ít, cũng có thể để ông ấy sống được thêm vài năm.

Trong lúc rời khỏi Thiên Bình tông, Phương Tú Lâm từng nói qua một câu với Thanh Lâm, trước sau gì cũng phải trảm phàm trần, bây giờ dứt đi thì sau này sẽ giảm bớt sự đau khổ hơn.

Thanh Lâm lúc đó không hiểu được, nhưng bây giờ, cậu đã hiểu rồi. 

Người phàm thì ai cũng sẽ phải chết, như Cẩm Uyển, Thanh Nguyên, Thanh Lâm khó có thể tưởng tượng, một khi phụ mẫu rời xa nhân thế, sự đau khổ đó sẽ lại đau đến nhường nào.
“Không thể để phụ mẫu chết được, cho dù có sự hỗ trợ của đan dược, cũng phải tăng thêm một vài thọ nguyên cho bọn họ!” Lúc rời khỏi nhà, nhìn bộ dạng bịn rịn không nỡ của Thanh Nguyên và Cẩm Uyển kia, Thanh Lâm thầm lập lời thề trong lòng.

Đây là phàm trần, Thanh Lâm không cho rằng mình có thể chém đứt một cách triệt để, nếu thật sự chém không đứt vậy thì không đi chém! 

……

Vài ngày sau, trong trận tuyết bay mù mịt, Thanh Lâm nhìn thấy cửa núi của Thiên Bình tông, cũng đã nhìn thấy hộ tông trận thoắt ẩn thoắt hiện kia, hơn nữa còn nhìn thấy những người thanh niên trước kia đã từng ra tay với cậu.

Cậu chậm rãi bước đến, tâm trạng bình tĩnh lại, khi những người thanh niên kia nhìn thấy Thanh Lâm, đôi mắt co rút lại, dĩ nhiên là nhận ra người thiếu niên to gan lớn mật của nửa năm trước kia. 

Hoặc có thể nói là thanh niên.

Bởi vì Thanh Lâm lúc đó, đã được mười lăm tuổi, trong đế quốc Trục Nhật, mười lăm tuổi thì là thanh niên.

Có điều, ngoài sự mong đợi của Thanh Lâm, bọn họ lại không hề ngăn cản, mà còn đứng dậy cung kính cuối người, nói: “Chào mừng Thanh Lâm sư huynh trở về tông môn.” 

Thanh Lâm ngây người một hồi rồi mỉm cười, gật đầu nói: “Đa tạ chư vị.”

“Sư huynh khách sáo rồi.”

Người thanh niên kia lấy Ngọc Giản ra, hủy đi ghi chép khi Thanh Lâm rời khỏi tông môn, hộ sơn đại trận kia từ từ mở ra, đợi sau khi Thanh Lâm đi vào trong, đóng lại lần nữa. 

“Chẳng trách ngạo mạn đến vậy, có sự bao che của Phương Đan sư bậc cao thủ, đừng nói chi là giết hai người đệ tử đằng ngoài, cho dù là đệ tử đằng trong, cũng không phải đẳng cấp như ta có thể ngăn cản được.” Người thanh niên đó nhìn Thanh Lâm rời đi, than thở nói.

Thanh Lâm đi một mạch qua Võ đạo, đến được Đan vực, trở về trong động phủ trên Đông sơn của mình, đóng cửa ba ngày không ra ngoài.

Ba ngày sau, có dược đồng đến trước cửa thông báo, nửa năm sau, tầng một của Thánh Dược sơn khởi động, Thanh Lâm cần phải đến đó. 

Đối với Thánh Dược sơn, Thanh Lâm cũng có chút hiểu biết, đó không phải là nơi thuộc về Thiên Bình tông, mà là thuộc về ngũ đại tông môn của cả Đông Thiên cảnh vực, tổng cộng có bốn tầng, mỗi một lần khởi động, Đan sư của cả Đông Thiên cảnh vực đều tiến về phía trước, có điều Thánh Dược sơn kia là đặc biệt nhất, lúc khởi động, sẽ dựa vào thứ tự khởi động để hạn chế tu vi Đan sư và tu vi Võ đạo của người đi vào, chẳng hạn tầng thứ nhất này, chính là hạn chế Đan sư cảnh giới Cố Nguyên và Đan mạch Đan sư.

Cái gọi là Đan mạch Đan sư là dựa theo cấp bậc Đan sư của Thiên Bình tông để phân chia, chính là Bạch phẩm cấp hai.

Có truyền thuyết kể rằng, Thánh Dược sơn là Thái Cổ di sơn, trên đó có vô số linh dược, thậm chí còn có sự kế thừa của cao thủ siêu phàm, còn có Thánh Dược trong truyền thuyết kia. 

Bởi vì Thánh Dược sơn ở cảnh vực Đông Thiên, cho nên bị khống chế bởi ngũ đại Tông môn, nhưng khởi động lúc nào, khởi động ra sao, vốn dĩ không phải ngũ đại Tông môn có thể thao túng.

Những gì bọn họ có được là những lợi ích thực tế nhất, chính là có thể dự cảm trước, từ đó để đệ tử trong Tông môn nhanh chóng chuẩn bị.

Đối với việc này, đương nhiên là Thiên Bình tông có được nhiều lợi ích nhất, bởi vì Đan đạo nhất mạch của Thiên Bình tông có Đan tôn, xuất phát từ sự kính trọng, Đan sư của cả cảnh vực Đông Thiên đều không hẹn mà giống nhau, dựa theo Bạch phẩm, Hồng phẩm, Thanh phẩm mà phân chia cấp bậc của Đan sư. 

Chương 70: Bẫy chó

“Thánh Dược sơn tầng thứ nhất…” Thanh Lâm từ trong động phủ đi ra, ánh mắt cậu sáng lấp lánh, ẩn hiện trong mắt đó còn có ánh sáng lôi.

Cái gọi “Thánh Dược” có nghĩa là, trên đó có rất nhiều linh dược, tuy chỉ có một tầng, nhưng cũng có người từng lấy được rất nhiều linh dược cao cấp.

Thánh Dược sơn này tuy bị ngũ đại tông môn quản lý, nhưng không có ngăn cấm những người tự do tu luyện ra vào, dựa theo bản chất mà nói thì cũng không có khả năng hạn chế được. 

Tầng thứ nhất Thánh Dược sơn hạn chế tu vi cảnh giới Cố Nguyên, chỉ dựa trên điểm này đã dập tắt đi ý muốn vào trong của những cao thủ và Đan sư cấp cao.

Ngày mở cửa, Đan sư cảnh giới Cố Nguyên của ngũ đại tông môn cũng sẽ đi vào, trong đó, cũng sẽ có không ít thiên tài, chỉ cần nghe thôi cũng đã làm cho nhiệt huyết của Thanh Lâm sôi trào lên, vả lại, đi vào bên trong cũng có rất nhiều cái lợi, nếu may mắn sẽ tìm được một số linh dược, không những có thể nâng cao trình độ Đan đạo, càng có thể luyện ra rất nhiều Đan dược nên Thanh Lâm không có từ chối.

Trên thực tế, đây cũng là trận so đấu lần thứ nhất giữa các thiên tài Đan sư cảnh giới Cố Nguyên của ngũ đại tông môn. 

“Tiểu tử, ngươi không phải là đã đồng ý với lão phu cách một khoảng gian là đến đây để lão phu hấp thụ một chút Đế lực sao? Cũng nửa năm rồi đó, ngươi còn muốn lão phu đợi đến chừng nào nữa đây?” Cũng vào lúc này, trong đầu của Thanh Lâm đột nhiên vang lên một giọng nói thô lỗ.

Thanh Lâm ngớ người ra rồi lập tức phản ứng lại, nói: “Con chó đen? Chẳng phải ngươi không biết nói chuyện sao?”

“Ngươi mới không biết nói chuyện, cả nhà ngươi đều không biết nói chuyện!” 

Con chó đen tức giận nói: “Lúc trước là do lão phu bị trấn áp, tu vi bị hạn chế, quả thực là không thể mở miệng nói chuyện được, nhưng sau khi hấp thu những Đế lực của ngươi, dĩ nhiên là đã hồi phục được một chút mà lão phu cũng đâu phải là bị câm đâu!”

Thanh Lâm cau mày lại, trầm ngâm nói: “Sao ngươi biết sức mạnh của ta là Đế lực?”

“Lão phu tung hoành cả đời, giết qua Cốt Hoàng Chí Tôn, chơi qua Thánh nữ Thần cung, chẳng lẽ ngay cả kiến thức này cũng không có sao?” 

Con chó đen trông đã mất hết kiên nhẫn, hối thúc nói: “Ngươi mau đến đây đi, nếu không lão phu sẽ đói chết đó, ngươi đến đây, lão phu sẽ nói một bí mật lớn cho ngươi!”

Mép miệng của Thanh Lâm giật một cái, trầm ngâm hồi lâu rồi bay về phía cái hồ nước.

Con chó đen sớm đã đợi tới không thể nhẫn nhịn được, đầu của chó đen thò ra trên mặt nước, thè cái lưỡi ra, nhìn ra sao cũng chẳng giống như tất cả những gì mà hắn nói, cái gì mà cao thủ mạnh nhất đã tung hoành cả đời, cái gì mà kiến thức uyên bác. 

Khi mà Thanh Lâm đến, đôi mắt của con chó đen sáng rực lên, thân thể trực tiếp bay ra khỏi hồ nước, mở miệng ra bay về phía Thanh Lâm.

“Ngươi làm cái gì!” Bóng hình của Thanh Lâm né ra, ánh sáng lôi bên ngoài người cậu sáng lên.

“Nhanh lên, lão phu đợi không kịp nữa rồi.” Con chó đen chảy nước miếng, nhìn chằm chằm vào Thanh Lâm, giống như đang nhìn một miếng thịt chín vậy. 

“Lần trước ngươi không phải hấp thu như thế.” Thanh Lâm nói.

“Chết, ta…”

Con ngươi của con chó đen quay một vòng, ho khan một tiếng, lại nói: “Cũng đúng, ngươi đâu phải là yêu quái đâu, ăn ngươi cũng vô dụng. Vận chuyển Đế lực đi, ngươi như thế ta không thể hấp thụ được.” 
“Nói cho ta nghe bí mật trước.” Thanh Lâm cười.

“Ngươi…”

Con chó đen tức giận nói: “Lão phu đợi ngươi cũng gần một năm rồi, xém chút nữa là đói chết, lúc trước ta lại giúp ngươi việc lớn như vậy, coi như là báo đáp ta cho ta hít một chút trước đi, được không?” 

“Giúp đỡ?” Thanh Lâm lộ ra vẻ mặt mơ hồ: “Giúp chuyện gì?”

“Hừ, tuy lão phu không biết lúc trước ngươi dùng thuật thần thánh gì, nhưng thần thuật đó, có thể rút lấy tinh lực và người của Cổ gia đã sớm phát hiện ra, nếu không phải lão phu che giấu giúp ngươi thì lúc này ngươi đã bị Cổ gia bắt đi tra xét rồi.” Con chó đen hừ lạnh một tiếng, ngước đầu lên, lộ ra vẻ kiêu ngạo.

Thấy Thanh Lâm không nói chuyện, con chó đen lại nói: “Lão phu không biết ngươi đã giác ngộ được tới mức độ nào, nhưng ta có thể nói một chút cho ngươi nghe trước.” 

“Đông Thắng tinh này, chính là bản đồ cấp tiên thuộc một trong những bản đồ của bản đồ cấp một, cũng gọi là Thiên Cấp Thiên, mấy vạn năm trước, bát vương tranh giành, cuối cùng bị Cổ gia đoạt lấy, trở thành chủ nhân của Tiên Cấp Thiên này. Tiên Cấp Thiên cũng không được tính là quá lớn, chỉ là trung đẳng, trong đó có một trăm linh tám tinh cầu, bảy mươi hai tinh cầu bị bỏ hoang, ba mươi năm tinh cầu bị hư hại, chỉ có một tinh cầu là không bị gì hết, nhưng cũng đã từng bị trọng thương.”

“Tất cả tinh lực mà ngươi rút ra là trực tiếp rút ra từ trong tinh cầu, tinh lực là cố định, rút càng nhiều thì càng ít lại, đây cũng chính là nguyên nhân khiến Cổ gia tức giận. Nếu như Đông Thắng tinh này không còn tinh lực nữa thì coi như là bị phế bỏ. Và đây cũng là nguyên nhân Cổ gia tức giận khi ngươi rút lấy tinh lực.”

Những chuyện này, Thanh Lâm chưa từng nghĩ đến, hoặc có lẽ bởi vì bản thân cậu chưa đến cấp độ đó và Đế Linh cũng chưa từng nói qua cho cậu nghe. 

Trong lòng cậu rất bất ngờ, cậu hít một hơi thật sâu, hỏi: “Tinh lực này… dùng làm gì?”

“Dùng… làm gì?”

Con chó đen mở to mắt ra, giống như chưa từng nghe qua câu hỏi ngây thơ như thế, nhưng sau đó hắn cũng có thể hiểu được, cho dù Thanh Lâm có như thế nào thì lúc này đây cậu cũng chỉ là cảnh giới Cố Nguyên, đối với những chuyện này thì sao có thể hiểu được. 

“Cái lợi của tinh lực có rất nhiều, có thể luyện thành tinh thạch, trang trí thần khí và cũng có thể trực tiếp hấp thu, lĩnh ngộ pháp tắc, nhưng một điểm quan trọng nhất chính là diễn hoá Chí Tôn!” Con chó đen nói.Thanh Lâm cau mày lại, nói: “Ngươi không phải nói đã từng giết qua Chí Tôn sao? Vậy Cốt Hoàng Chí Tôn, cũng được tính là Chí Tôn phải không?”

“Tất nhiên.” Con chó đen lại lộ ra nét mặt kiêu ngạo lần nữa, sau đó không nhẫn nhịn được lại nói: “Ngươi nhanh lên đi, đừng có đứng nói chuyện tào lao nữa, đợi lão phu hấp thụ đủ Đế lực, hồi phục đến trạng thái mạnh nhất, liền dẫn ngươi đi dạo chơi tinh cầu của bầu trời này, để cho ngươi mở mang tầm mắt, biết cái gì gọi là cảnh tượng lớn thật sự.” 

“Ngươi còn chưa nói bí mật cho ta nghe.” Thanh Lâm từ từ nói.

“Thằng tiểu tử thối này, lỡ như lão phu nói cho ngươi biết, ngươi lại kéo dài thời gian thì sao?” Con chó đen giận dữ nói.

Thanh Lâm mỉm cười rồi từ từ nói ra hai từ: “Không đâu.” 

“Chết tiệt…”

Con chó đen không biết nói gì, nhưng hắn cần Đế lực nên hắn có thể thỏa hiệp.

“Ở dưới Đông sơn đó, đang trấn áp một con yêu quái lớn kinh trời mà là yêu quái gì thì ta không biết, nhưng phàm là yêu quái, cũng nhất định sẽ rất mạnh, lão phu đã quan sát ngươi tu luyện lâu rồi, nếu như ngươi có thể lấy vài giọt máu từ trên cơ thể của yêu quái đó thì năng lực của ngươi nhất định sẽ được nâng cao.” Con chó đen nói. 

Thanh Lâm không nói một lời nói nào, liền quay đầu bỏ đi.

“Ê, ngươi đừng có mà đi gấp như thế, ngươi muốn làm gì thế này…” Con chó đen đột nhiên gấp lên, căng bốn chân lên đuổi theo Thanh Lâm.

“Những lời ngươi nói có lẽ là thật, nhưng yêu quái kinh thế này, nhất định là cực kỳ ghê gớm, dựa vào thực lực hôm nay của ta, muốn đoạt lấy thì không khác gì là đưa đầu vào chỗ chết, ngươi dẫn dụ ta thế này, nhất định sẽ không có chuyện tốt.” Giọng nói bình tĩnh của Thanh Lâm từ từ truyền đến. 

“Chết tiệt, ta hại ngươi làm cái gì? Ta còn muốn hấp thu Đế lực của ngươi đó!” Con chó đen đó liền lè lưỡi ra, trông như đang thở hổn hển vậy.

Hắn không phải là mệt mà là hắn bị trấn áp ở nơi này, nếu hắn không đạt được thực lực trước kia thì hắn không tài nào đột phá được.

Mất thấy Thanh Lâm sắp biến mất khỏi tầm nhìn của hắn, con chó đen phúc chí tâm linh (*), trong đầu thoáng qua một cái liền lớn tiếng la lên: “Ta có thể cho ngươi một giọt máu của Chí Tôn, có thể uy hiếp yêu quái lớn đó một hồi.” 

Lời hắn vừa dứt, bước đi của Thanh Lâm cũng dừng theo, quay đầu lại nhìn về phía con chó đen, mép miệng lộ ra một nụ cười.

Khi nhìn thấy nụ cười này, trong đầu con chó đen liền vang ầm lên một tiếng, rồi một ý nghĩ rõ ràng xuất hiện trong đầu.

Bị bẫy rồi! 

***

(*) Phúc chí tâm linh: Phúc ở đây có nghĩa là hạnh vận, ý câu là khi vận khí đến thì tự nhiên tâm tư cũng mẫn tiệp linh động ra.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau