ĐẾ DIỆT THƯƠNG KHUNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế diệt thương khung - Chương 61 - Chương 65

Chương 61: Hội nghị

Trong phòng, Cẩm Uyển nhìn chằm chằm vào Thanh Lâm, đôi bàn tay vốn trắng trẻo mịn màng ấy giờ phút này lại hiện lên những vết nhăn rõ rệt, đôi bàn tay đó đang nắm chặt lấy Thanh Lâm, dường như lo sợ rằng sau khi buông tay ra thì Thanh Lâm sẽ lại biến mất một lần nữa.

Nàng ấy sợ, rất hoảng sợ.

Thanh Thiền đã mất tích, nàng đã rất tuyệt vọng, Thanh Lâm có thể trở lại đã là một sự may mắn khó có được. 

“Mẫu thân, con rất khỏe, ở tông môn cũng rất tốt, hơn nữa thiên phú về Đan đạo của con...”

Thanh Lâm nhẹ nhàng nói khẽ, chẳng qua chỉ là che giấu đi tất cả những nguy cơ sống chết hết lần này đến lần khác ấy, chỉ là nói ra những mặt tốt.

Cậu luôn muốn làm một cao thủ nên cậu biết rằng bản thân mình sẽ có lúc phải rời khỏi, bây giờ điều duy nhất có thể làm được chính là cố gắng hết sức giảm nhẹ sự lo lắng cũng như gánh nặng cho mẫu thân sau khi mình rời khỏi. 

“Tỷ tỷ...” Nói đến đây, Thanh Lâm nhìn về phía mẫu thân rồi ngừng hẳn lại.

Cẩm Uyển rơi nước mắt, mỗi lần nhắc đến Thanh Thiền, nàng dường như trông già hơn vài phần.

Trên thực tế, nàng chỉ mới ba mươi mấy tuổi. 

“Không tìm thấy... không tìm thấy nữa rồi...” Cẩm Uyển lầm bầm trong miệng, nỗi đau khổ trong đôi mắt khiến cho lương tâm của Thanh Lâm cảm thấy cắn rứt không yên.

“Tứ đại bộ lạc và đế quốc đã liên minh với nhau, nửa năm trở lại đây, phụ thân con từng huy động quân đội tiến đến tứ đại bộ lạc tìm kiếm, nhưng cũng không tìm được tung tích của tỷ tỷ con...” Cẩm Uyển hít một hơi sâu rồi nhẹ nhàng đáp lại.

Thanh Lâm che miệng lại, ngập ngừng nói: “Mẫu thân, người đừng trách phụ thân con...” 

“Ta không trách ông ấy.”

Cẩm Uyển lắc đầu nói: “Thực ra ta cũng biết rằng nỗi đau khổ trong lòng phụ thân con còn nhiều hơn ta rất nhiều.”

Lời nói này quả thật không hề dối trá, lúc đầu Thanh Nguyên là lo cho thể diện của mình, để Thanh Lâm và Thanh Thiền tham gia vào quân đội, nhưng đến bây giờ, Thanh Thiền đã mất tích hoặc có thể nói là đã chết, mà Thanh Lâm lại bị tông môn bắt đi, biệt vô âm tính, nỗi hối hận trong lòng Thanh Nguyên gần như đã bị vùi chôn đi, nếu không phải còn có Cẩm Uyển, hắn thậm chí đã từng nghĩ đến việc tự sát. 

“Phụ thân của con đâu?” Một lúc sau, Thanh Lâm hỏi.

“Ông ấy đã đến hoàng cung tham gia hội nghị rồi, đã đi từ hôm qua để bàn về chuyện tăng cường hợp tác liên minh với tứ đại bộ lạc.”

“Tại sao phải liên minh?” Thanh Lâm châu mày lại. 

“Bởi vì đế quốc Thiên Vũ đã liên minh với đế quốc Long Nguyệt, luôn nhìn đế quốc Trục Nhật với ánh mắt của một con hổ dữ đang săn mồi.”

Thanh Lâm gật đầu, chỉ vẻn vẹn trong vòng nửa năm, không ngờ lại xảy ra nhiều chuyện đến như vậy.

……. 

Buổi trưa bày một bàn yến tiệc cực kỳ thịnh soạn và long trọng, chỉ vì thiếu gia đã trở về, Đại đế Vũ Chiêu đã từng đích thân phong hiệu là tiểu hoàng tử, Thanh Lâm đã trở về rồi!

Nụ cười trên khuôn mặt của Cẩm Uyển đã trở nên tươi tắn, rạng rỡ và cũng ngày càng nhiều hơn, tuy rằng trong lòng vẫn còn nỗi đau đối với Thanh Thiền, nhưng Thanh Lâm có thể trở về đã là một niềm vui vô cùng to lớn.

Buổi yến tiệc kiểu này, từ sau khi Thanh Thiền và Thanh Lâm biến mất thì chưa bao giờ được tổ chức. 
Có người khi đi ngang qua trước cửa phủ Thanh Nguyên, họ nghe thấy phía bên trong phủ vọng ra những tiếng cười nói vui vẻ, thậm chí còn tưởng rằng mình đã nghe nhầm, có người còn cho rằng, phủ Thanh Nguyên đang chìm vào trong điên cuồng.

Sau bữa cơm trưa, Thanh Lâm mở lời với Cẩm Uyển rằng muốn đến hoàng cung.

Cẩm Uyển dĩ nhiên là cản Thanh Lâm lại, nhưng lại không cản nổi. 

Trong mắt Cẩm Uyển, Thanh Lâm vẫn là một đứa trẻ, nhưng Thanh Lâm lại hiểu được rằng với thực lực của mình, trong đế quốc ở trần gian này thì đã không có ai đấu lại cậu.

Hoàng Thành ở phía bắc thành Thanh Nguyên, với tốc độ của Thanh Lâm, chỉ cần hai canh giờ thì đã đến được rồi.

Trên suốt quãng đường đi, cậu nhìn thấy rất nhiều người của tứ đại bộ lạc, thậm chí nhìn thấy những người bá đạo, ức hiếp cư dân bản địa, nhưng lại rất ít ai dám đắc tội. 

Lúc đến trước cửa Hoàng Thành, khuôn mặt của Thanh Lâm đã đen đến mức không thể tả nổi.

“Dừng bước!” Phía trước Hoàng Thành có hộ vệ, thấy Thanh Lâm đến đây, lớn tiếng hét rằng: “Có lệnh vào thành mới có thể bước vào.”

Thanh Lâm đang định mở lời thì lại nhìn thấy bên cạnh mình đã có rất nhiều người lần lượt đi vào trong thành trì trong tiếng nói chuyện cười đùa, trong đó có một người quay đầu lại nhìn hắn một cái, tỏ vẻ khinh thường và khiêu khích. 

Mà trang phục trên người những người này đều là tứ đại bộ lạc!

“Tại sao họ không cần phải có lệnh vẫn vào thành được? Hơn nữa, nửa năm trước khi vào Hoàng Thành, chỉ là hạn chế số người, vốn dĩ không có chuyện lệnh nhập thành này.” Thanh Lâm châu mày lại nói.

Tên hộ vệ ấy nghe xong thì đã lập tức đoán ra Thanh Lâm đã từng đi vào Hoàng Thành, sắc mặt dịu bớt lại, bất đắc dĩ mà nói rằng: “Đây là mệnh lệnh của hoàng thượng, bây giờ đi vào thành, bắt buộc phải có lệnh vào thành.” 

“Vậy tại sao người của tứ đại bộ lạc lại không cần?” Thanh Lâm hỏi lại lần nữa.

“Tuổi còn nhỏ như vậy, hỏi nhiều thế làm gì? Có lệnh thì vào, không có lệnh thì rời khỏi đây ngay!” Có người bực mình hét lớn.
“Ha ha ha!” 

Thanh Lâm tức đến nổi chỉ biết cười: “Nói là liên minh, ta thấy Đại đế Vũ Chiêu quá vô dụng, chi bằng đổi hoàng đế của đế quốc Trục Nhật thành người của tứ đại bộ lạc là được rồi!”

“To gan!”

Những tên hộ vệ đó trừng mắt một cái, họ vẫn chưa bao giờ nhìn thấy có người dám ở trước Hoàng Thành nhục mạ hoàng đế như vậy, hơn nữa người này trông khoảng độ chỉ có mười bốn mười lăm tuổi mà thôi. 

“Bắt lấy tên này cho ta, đợi xét xử sau!” Tên hộ vệ bực bội trước đó hét lớn.

Chưa dứt lời liền có nhiều tên lính gác thành vác thương đến, những người này đều có võ nghệ cao minh, được xem là đội quân giỏi nhất trong trần gian, nhưng trong mắt Thanh Lâm thì lại không khác gì người phàm.

Cậu dậm chân một cái thì trời đất rung chuyển, một trận cuồng phong nổi thổi bay hết tất cả những người đó, đợi đến sau khi gió bão ngừng hẳn thì Thanh Lâm đã biến mất. 

“Ủa?”

Trên mặt của những tên lính gác thành đều tỏ vẻ sợ hãi và ngạc nhiên, có người hét rằng: “Cấp báo, có kẻ địch đột nhập vào Hoàng Thành!”

…... 

Trong hoàng cung, Đại đế Vũ Chiêu ngồi trên ngai vàng, khoác trên người bộ long bào, giờ phút này lại châu mày khó chịu, ánh mắt khó chịu nhìn xuống mười mấy người ở phía bên trái.

Mười mấy người này đều là những bậc cao nhân hiền tài của tứ đại bộ lạc, trong đó bao gồm cả tộc trưởng của tứ đại bộ lạc.

Mà đối diện với bọn họ chính là bát vương của đế quốc Trục Nhật, có cả Thanh Nguyên trong đó, có điều hắn cuối gầm mặt xuống, đôi mắt vô hồn, thần hồn xao lãng, dường như bất kể là bàn luận chuyện gì thì cũng đều không liên quan đến hắn. 

“Mười vạn vàng, trăm vạn ngân lượng, cung cấp lương thực, hơn nữa phải bắt buộc xây dựng bốn tòa thành trì cho tứ đại bộ lạc ta, đây chính là điều kiện trao đổi để tứ đại bộ lạc ta giúp đế quốc Trục Nhật ngươi!” Có người mở miệng đề nghị.

Người này trông sắc mặt già nua, khoảng độ bảy mươi, khoác bộ Thiên y bào, trên đó khắc họa hoa văn hình lôi điện, chính là tộc trưởng của bộ lạc Lôi Nguyệt, Nguyệt Ngân Hợi.

“Không được!” 

Hắn vừa dứt lời, Trấn Tây vương Lôi Chấn liền đứng dậy ngay, lạnh lùng nói: “Để cho tứ đại bộ lạc các ngươi được tự do đi vào đế quốc đã là ân xá vô cùng lớn rồi, giờ còn muốn thần dân của đế quốc Trục Nhật ta giúp các ngươi xây thành trì? Nằm mơ đi!”

“Ân xá?”

Bên cạnh Nguyệt Ngân Hợi, người mà thần sắt luôn tỏ ra lạnh lùng, hơn nữa còn rất bạo lực, tộc trưởng bộ lạc Ác Linh, Phong Nguyên, lạnh lùng lên tiếng nói: “Tình hình của đế quốc Trục Nhật bây giờ, các ngươi không phải không biết, còn nói gì là ân xá với bọn ta? Lão phu lại muốn xem xem, nếu không có sự giúp đỡ của tứ đại bộ lạc bọn ta thì đế quốc Trục Nhật có thể đấu lại với Thiên Vũ và Long Nguyệt hay không?”   

“Ngươi!” Lời nói của Lôi Chấn vừa ngừng thì lại không nói được gì nữa cả.

Trên thực tế, tuy đế quốc Trục Nhật và tứ đại bộ lạc liên minh, nhưng thù oán của đôi bên đã kéo dài không biết bao nhiêu thế hệ, làm sao có thể phủi sạch một cách dễ dàng như vậy, giờ đây để cho tứ đại bộ lạc gia nhập vào đế quốc Trục Nhật, quả thật như những lời mà Lôi Chấn đã nói, đó đã là sự nhượng bộ vô cùng to lớn.

Nói một câu khó nghe là để phá bỏ sự uy hiếp của đế quốc Thiên Vũ và đế quốc Long Nguyệt, đế quốc Trục Nhật đã thỏa hiệp phần nào với tứ đại bộ lạc. 

Chương 62: Mạnh cỡ nào?

“Đại đế Vũ Chiêu, ngài cảm thấy thế nào?”

Tứ đại bộ lạc có người lên tiếng, người ấy cao hơn hai mét, vóc dáng cường tráng, cơ bắp cuồn cuộn, rắn chắc, toàn thân toát lên vẻ hung tàn khó tả, đó là người đáng sợ nhất trong tứ đại bộ lạc, tộc trưởng của bộ lạc Liệt Kỵ, Liệt Trần Nam!

Lời nói của hắn giống như là đang tra hỏi, nhưng thật ra từ trong đôi mắt mang ý cười đùa ấy là một sự uy hiếp. 

“Chuyện này không được.”

Đại đế Vũ Chiêu lắc đầu nói: “Ba điều kiện trước đó ta đều có thể đồng ý, nhưng việc đế quốc Trục Nhật xây dựng thành trì cho tứ đại bộ lạc các ngươi là việc không thể nào.”

Thân là hoàng đế, ông ta có rất nhiều việc phải suy nghĩ, một khi xây dựng thành trì cho tứ đại bộ lạc trong đế quốc điều đó chắc chắn sẽ không thể thoả mãn dã tâm của họ, điều đó như đâm một nhát dao vào bụng mình rồi không biết khi nào sẽ đâm vào tim mình. 

Hơn nữa những yêu cầu mà tứ đại bộ lạc đề ra thì điều quan trọng nhất chính là việc này, tất cả mọi người đều hiểu rõ, chẳng qua với tình thế lúc này thì không còn cách nào khác để nói rõ.

“Trong đế quốc Thiên Vũ lão phu có một người bạn thời thiếu niên, nếu ngài có thể đồng ý việc này, có lẽ đế quốc Thiên Vũ sẽ thay đổi mục tiêu, không phải là đế quốc Trục Nhật của ngài, mà chính là Viễn Đông.”

Chính vào lúc này, có một ông lão lên tiếng. 

Ông ta ngồi ở vị trí gần cửa cung nhất, trông có vẻ không nổi bật, nhưng sau khi ông ta nói ra lời nói đó thì tộc trưởng của tứ đại bộ lạc đều tỏ ra cung kính, ẩn trong đó còn có lẫn vài nét xúc động.

Ông lão sắc mặt trắng bệch, hơi thở yếu ớt, giống như vừa bị trọng thương vậy, nếu Thanh Lâm có ở đây, nhất định sẽ nhận ra được, người này hiển nhiên là Lưu Viễn Thông, trước đó đã bị Phương Tú Lâm phế bỏ, đuổi khỏi Thiên Bình tông.

Chẳng qua là lúc này Lưu Viễn Thông còn một chút hơi thở, vả lại lúc này còn là kỳ đầu của cảnh giới Cố Nguyên. 

Đối với trần gian mà nói, kỳ đầu của cảnh giới Cố Nguyên tựa như Thiên thần vậy, không ai có thể đấu lại.

Ông ta vừa lên tiếng thì ngay cả Đại đế Vũ Chiêu cũng trừng to mắt nhìn ông ta, Lôi Chấn và những người khác đều im lặng, chỉ có Hoạn Lâm Hải ngồi phía bên trái của Đại đế Vũ Chiêu mở miệng nói: “Ba điều kiện trước đó chúng ta đều có thể đáp ứng, chỉ có việc xây dựng thành trì thì đế quốc Trục Nhật ta làm không được.”

“Vậy sao?” 

Lưu Viễn Thông trừng mắt nhìn Hoạn Lâm Hải, trong ánh mắt lộ ra vẻ lạnh lùng khó tả: “Lão phu trong Thiên Bình tông đã giết chết không ít cảnh giới Cố Nguyên, nhìn hơi thở của ngươi, chắc là vừa mới bộc phát, nếu ngươi không biết tự lượng sức mình thì lão phu muốn giết ngươi là quá đơn giản.”

Hoạn Lâm Hải mặt biến sắc: “Ngài uy hiếp ta sao?”

“Ngươi nghĩ sao cũng được.” 

Lưu Viễn Thông lạnh nhạt nói: “Dựa vào địa vị trưởng lão đằng ngoài của lão phu trong Thiên Bình tông thì chỉ cần vung tay là nghìn vạn đệ tử đằng ngoài xuất tông mà đến, những đệ tử đằng ngoài đó, tùy ý chọn một người nào đó thì cũng đều là người tài bẩm sinh, với thực lực như vậy thì có thể dễ dàng làm lung lay tất cả đội quân của một đế quốc, Đại đế Vũ Chiêu, xem ra ngài vẫn nên suy nghĩ thận trọng thì hơn.”

Đại đế Vũ Chiêu gần như ngừng thở, tỏ vẻ có hơi bất lực.

Ông không biết những gì Lưu Viễn Thông nói có phải là sự thật hay không, nhưng chỉ dựa vào thực lực thời kỳ đầu của cảnh giới Cố Nguyên, một khi lão ta thống lĩnh tứ đại bộ lạc đổ về đế quốc Thiên Vũ và đế quốc Long Nguyệt thì viễn cảnh đế quốc Trục Nhật bị tiêu diệt sẽ không còn xa nữa. 

Đột nhiên Đại đế Vũ Chiêu nhìn sang Thanh Nguyên:

“Thanh Nguyên, ngươi cảm thấy như thế nào?”

Thanh Nguyên nhẹ nhàng ngẩng đầu lên, nhếch mép nói: “Ngài thích sao thì làm vậy.” “Ngươi!”

Chưa kịp đợi đến lúc Đại đế Vũ Chiêu lên tiếng thì Trấn Đông vương Bách Lí Phù Sinh tức giận nói: “Chuyện hệ trọng như vậy, liên quan đến an nguy của đế quốc, ngươi thân là Trấn Lôi vương, sao có thể xem như trò trẻ con như vậy?”

“Vậy ngươi muốn ta làm như thế nào?” 

Thanh Nguyên đột nhiên ngẩng đầu nói: “Bách Lí Phù Sinh, hôm đó con gái của ta bị tứ đại bộ lạc bắt giữ, các ngươi ngăn cản ta đi cứu nó, nay lại nói Thanh Nguyên ta là trẻ con, nếu người có bản lĩnh, có khả năng thì sao ngươi không đi làm những chuyện mà ngươi nên làm, ở đây nói những lời nhảm nhí đó ích lợi gì?”

“Ngươi!” Bách Lí Phù Sinh đứng thẳng người lên, dường như muốn ra tay.

“Thôi được rồi!” 

Đại đế Vũ Chiêu chau mày lại nói: “Trấn Đông vương, ngươi có suy nghĩ gì về chuyện này.”

Bách Lí Phù Sinh trầm ngâm một hồi rồi cung kính cuối người nói: “Hoàng thượng, thần cho rằng những gì tứ đại bộ lạc nói cũng không phải là vô lý cho lắm, nếu không có sự giúp đỡ của bọn họ, chỉ dựa vào sức của quân đội ta thì khó mà có thể chống lại sự tấn công của Thiên Vũ và Long Nguyệt, chi bằng đồng ý với bọn họ, nhưng cũng phải buộc bọn họ phải đảm bảo rằng chỉ có lần này, hơn nữa khi xây xong thành trì thì người của tứ đại bộ lạc cũng không được phép xuất hiện ở những thành trì khác trong đế quốc nữa.”

“Cái rắm ấy!” 

Lôi Chấn tức giận hét lớn: “Bách Lí Phù Sinh, ngươi có biết hậu quả của việc này là gì không? Tứ đại bộ lạc đã cho ngươi lợi ích gì mà có thể khiến ngươi bênh vực bọn chúng đến như vậy, đồ súc vật, phản quốc!”

“Lôi Chấn, nếu ngươi có cách gì tốt hơn thì xin mời nói ra.” Bách Lí Phù Sinh lạnh nhạt nói một câu rồi ngồi xuống.

“Ha ha ha, lúc nãy còn luôn miệng nói Thanh Nguyên là đồ con nít ranh, da mặt của ngươi đúng là dày lắm rồi!” Lôi Chấn giận không tả nổi, nếu không phải đang ở trong hoàng cung thì hắn đã sớm ra tay với Bách Lí Phù Sinh rồi. 

“Những gì Trấn Đông vương nói, xem ra đại đế cũng hiểu rõ, với thực lực của đế quốc Trục Nhật, vốn dĩ không thể đấu lại Thiên Vũ và Long Nguyệt, nếu tứ đại bộ lạc bọn ta lại đứng về phía hai đế quốc kia thì xem ra ngày tàn của Trục Nhật cũng không còn xa.”
Lưu Viễn Thông đang nói thì đứng hẳn dậy, vung nhẹ tay áo, lạnh lùng nói: “Sự nhẫn nại của lão phu có hạn, xin đại đế định đoạt.”

Đại đế Vũ Chiêu trầm tư một hồi, thở dài một hơi nhìn như đã già đi vài tuổi, phủi tay nói: “Trẫm đồng…” 

Nói chưa dứt câu, bên ngoài điện bỗng có người xông đến, “ầm” một tiếng quỳ ngay xuống đất, lớn tiếng bẩm báo: “Hoàng thượng, có địch đến xâm chiếm!”

“Cái gì?!”

Đại đế Vũ Chiêu lập tức đứng dậy hét lớn: “Số lượng quân địch bao nhiêu?” 

“Một... một người.” Tên hộ vệ bẩm rằng.

“Một người?”

Lôi Chấn vốn dĩ đang bực tức trong lòng, ngay lúc này lại có tên hộ vệ dám cả gan báo giả quân tình, lập tức mắng: “Ngươi to gan tày trời, cả gan dám báo giả quân tình, lôi hắn ra chém đầu ngay cho ta!” 

“Ha ha...”

Tộc trưởng của tứ đại bộ lạc và Lưu Viễn Thông đều lắc đầu cười, ánh mắt chứa đầy sự châm biếm và khinh thường khiến cho đế quốc Trục Nhật, ngoại trừ Thanh Nguyên ra thì ai nấy đều cảm thấy xấu hổ đến nổi không biết chui vào đâu để trốn.

Đặc biệt là Đại đế Vũ Chiêu, vừa rồi đã quá mất mặt, bây giờ thì sắc mặt càng xám xịt hơn nữa. 

“Chấn Tây vương, bọn ta biết tình hình bây giờ của đế quốc, không cần phải ngại gì. Hãy yên tâm, về sau đã có tứ đại bộ lạc, đừng nói là một người, dù là trăm vạn người thì vẫn đủ để khiến bọn họ đi vào nằm ra.” Tộc trưởng của bộ lạc Đại Mông - Mông Hãn vẫn luôn im lặng bỗng lên tiếng, lời nói của ông ta khiến cho người của tứ đại bộ lạc cười nghiêng ngã.

Đến lúc này Lôi Chấn càng giận dữ, gần như gầm lên: “Còn ngây người ra đó làm gì, lôi tên này ra chém đầu cho ta!”

“Trấn Đông vương, thần nào có gan dám báo giả quân tình, thật sự có kẻ địch đến rồi!” Tên hộ vệ mặt biến sắc, lớn tiếng bẩm báo. 

“Cho dù có kẻ địch thật nhưng lại chỉ có một người thôi, hà tất gì phải kinh sợ như vậy!” Lôi Chấn trầm ngâm nói.

“Người đó… người đó mạnh quá…” Tên hộ vệ vội vàng nói.

“Hả?” 

Mông Hãn, tộc trưởng của bộ lạc Đại Mông tỏ vẻ hứng thú, khoái chí, nói một cách đầy vẻ chế nhạo: “Mạnh đến cỡ nào?”

“Ầm!”

Lời nói vừa mới buông ra thì bỗng nhiên mặt đất dưới chân Mông Hãn rung chuyển, “ầm” một tiếng cả người ông ta lập tức bị quăng lên mái ngói của cung điện bay thẳng lên trời. 

Tuy nhiên chỉ trong chốc lát, Mông Hãn lại đáp xuống lần nữa, chạm đất một cú đau điếng người, bụi đất bay tứ tung..

Cảnh này khiến cho mọi người ở đó đều kinh ngạc, lộ rõ nét kinh hãi đáng sợ!

Chương 63: Phục hồi

“Ầm!”

Cửa cung điện trực tiếp bị mở ra, cánh cửa to lớn bị vỡ một mảng, một bên khác thì lại bị ngã trên người của Mông Hãn vừa mới đứng dậy kia.

Sức mạnh vô cùng to lớn ấy làm cho Mông Hãn rợn người, máu tươi phun trào, xương cốt bên trong phát ra tiếng rắc rắc, ngã xuống đất thêm lần nữa. 

“Ai?” Mông Hãn cố kìm nén sự đau đớn, tức giận hét to.

Nhưng ông ta vừa dứt lời thì cả người như bị ai kéo dậy, lôi đi một cách không thương tiếc, nhìn như đang chỉ huy điệu múa người rơm vậy, lại lần nữa bị quăng xuống đất một cách không thương tiếc.

Cho đến bây giờ, ông ta đã bị trọng thương, nhưng người gây thương tích cho ông ta vẫn chưa lộ diện! 

“Thanh mỗ mạnh thế nào chắc ngài đã hiểu rõ?” Một giọng nói lạnh lùng từ ngoài điện truyền vào.

Trong thời khắc lời nói này vừa buông ra thì Thanh Nguyên, người vẫn luôn ngồi trên ghế với thần thái thờ ơ kia bỗng nhiên ngẩng đầu lên, đôi mắt trừng to, lộ rõ vẻ kinh ngạc.

Giọng nói này, rất quen, rất quen thuộc... 

“Là vị tiền bối nào ra tay, kính xin hiện thân, cứ tấn công lén lút như vậy, Mông Hãn không phục!” Mông Hãn lớn tiếng nói.

“Không phục à?”

“Vậy thì đánh đến khi ngươi phục thì thôi!” 

Tiếng động ngoài điện quá mức kinh khủng, giống như xuất hiện giông bão vậy, gió bão cuồn cuộn đáng sợ, một bàn tay không ngừng phóng to ngay trước mắt của Mông Hãn, cuối cùng, không đợi Mông Hãn kịp phản ứng thì đã có một cái tát giáng xuống mặt ông ta.

“Bốp!”

Âm thanh ấy cực kỳ vang dội, Mông Hãn phun ra cả ngụm máu tươi lẫn cả răng nữa, hai bên má gần như sắp lõm vào trong, hai con ngươi đều sắp rớt ra ngoài, nhìn sơ một lượt trông cực kỳ khiếp đảm. 

Trong lòng Mông Hãn sợ hãi đến tột độ, muốn mở miệng nói nhưng cả người lại đổ đầy mồ hôi và dựng cả tóc gáy lên, mùi vị nồng nặc của nguy cơ giữa sự sống và cái chết đang ẩn hiện trong tâm trí ông ta, sau lưng ông ta có một bóng người đang từ từ ngưng tụ, không nhìn rõ khuôn mặt nhưng lại có thể cảm nhận được sức mạnh của người đó.

“Hừm, lén lén lút lút, hiện thân ngay cho lão phu!”

Tộc trưởng của tứ đại bộ lạc đều đang đứng trên đỉnh cao của tiên thiên, chỉ có Lưu Viễn Thông vẫn còn trong cảnh giới Cố Nguyên, sự chênh lệch giữa hai bên vô cùng to lớn, giờ phút này tuy rằng trong lòng Lưu Viễn Thông lo sợ và nghi ngờ nhưng vẫn muốn ra tay. 

Bóng người người ấy vừa nhảy lên liền xông ra phía sau lưng Mông Hãn, đồng thời những gợn sóng kéo đến dày đặc, hóa thành vô số tảng băng bắn về phía đối phương.

“Bại tướng dưới tay ta.”

Giọng nói lạnh lùng ấy lại truyền đến một lần nữa, Lưu Viễn Thông vừa chau mày vừa cảm thấy mơ hồ khi giọng nói này có hơi quen thuộc, nhưng vẫn không thế nhớ ra rốt cuộc là ai. 

Nhưng một hồi sau, khi nhìn thấy sấm chớp đầy trời thì cuối cùng hắn cũng nhớ ra chủ nhân của giọng nói đó là ai.

“Thanh Lâm!”

Sắc mặt Lưu Viễn Thông đột ngột biến đổi bất thường, da đầu như đang nóng ran, một tiếng ầm trong đầu như bị sấm giật! 

Những tảng băng đó nát vụn văng tung tóe, bóng dáng kia không nói lời nào, quay lưng xông ra khỏi điện.

“Khắc tinh! Khắc tinh a! Mới chưa đầy bao lâu, lão phu đi khắp trần gian, nhưng cậu ta vẫn có thể truy sát đến tận đây, đúng thật là muốn dồn lão phu vào chỗ chết mà!!”Hắn đã sống được hơn nửa đời người rồi, chuyện khiếp đảm nhất và đau khổ nhất, chính là người thanh niên mười bốn mười lăm tuổi có mái tóc tím kia. 

Nếu không phải là do cậu ta thì bản thân hắn sao có thể phế bỏ tu vi, nếu không phải là vì cậu ta thì bản thân ta sao có thể bị đuổi khỏi tông môn chứ!

Nhưng hắn cũng rất bất lực, Thanh Lâm chính là khắc tinh của hắn, bất kể hắn có lớn mạnh ra sao, nhưng mỗi khi gặp phải Thanh Lâm, bản thân hắn đều chịu cảnh bị khắc chế!

Hắn bị Phương Tú Lâm đuổi đi, hắn dùng tu vi đang hồi phục trong thời kỳ đầu cảnh giới Cố Nguyên của Đế ma chưởng để có thể ở trần gian tác oai tác quái, nhưng không thể ngờ rằng, chưa đầy một tháng mà Thanh Lâm lại về rồi! 

Giống như mình đang ở đâu, Thanh Lâm sẽ ở đó, nỗi kìm nén và bất lực trong lòng Lưu Viễn Thông suýt chút nữa thì khiến hắn không nhịn được ói máu ra.

Mà lúc này, ngoài Mông Hãn ra, tộc trưởng của tam đại bộ lạc kia thấy Lưu Viễn Thông muốn rời khỏi, trong lòng Nguyệt Ngân Hợi giật bắn người vội vàng hét lớn: “Lưu tiền bối, người muốn đi đâu sao?”

“Lão phu có việc gấp phải rời khỏi, các ngươi tự mình giải quyết đi!” Giọng nói của Lưu Viễn Thông vọng lại từ phía xa xa. 

Nguyệt Ngân Hợi mặt trắng bệch, với kinh nghiệm của hắn, sao có thể không nhìn ra được Lưu Viễn Thông chính là vì sợ hãi nên mới bỏ trốn.

Mà bên phía các vương hầu của đế quốc Trục Nhật đều sợ đến ngây người ra, Lôi Chấn há hốc mồm ra, trong mắt của Bạch Lí Phù Sinh kia cũng tràn ngập sự khiếp sợ.

Trên ngai vàng, Đại đế Vũ Chiêu há hốc mồm, lẩm bẩm nói: “Đế quốc Trục Nhật ta, còn có kẻ mạnh như vậy sao...” 

“Quả nhiên là cao thủ đỉnh cao!” Hoạn Lăng ngồi bên cạnh Đại đế Vũ Chiêu, hắn đã là cảnh giới Cố Nguyên, đương nhiên có thể nhìn ra được thực lực của bóng dáng kia, đáng sợ đến nỗi khiến người ta run sợ.

Mà giờ phút này, tên Mông Hãn kia đã hoàn toàn bị trọng thương, cũng không biết sức lực ở đâu ra mà lớn tiếng hét rằng: “Tiền bối, Mông Hãn phục rồi, phục rồi!!”

Ông ta vừa nói dứt câu, bóng dáng kia quả nhiên ngừng tấn công, dần dần biến mất. 

Không khí bên trong yên tĩnh đến lạ, tất cả mọi người đều không nói câu nào, thậm chí thở mạnh cũng không dám, chỉ có Thanh Nguyên mở to đôi mắt, không ngừng lẩm bẩm: “Là Lâm Nhi, là Lâm Nhi...”

“Ầm!”Nhưng lại chính trong giây phút này, đột nhiên có một bóng người từ ngoài điện bay đến, phun đầy máu tươi lên hư không, bóng dáng già nua kia ngã xuống đất, làm cho gạch trên sàn vỡ vụn, trên mặt của lão ta tràn đầy sự khiếp sợ. 

Những người Nguyệt Ngân Hợi kia ngây người quan sát, bóng người này không phải Lưu Viễn Thông thì là ai đây!

“Lưu trưởng lão, ngươi và ta cũng xem như là người quen gặp lại, ngồi trò chuyện với Thanh mỗ?” Lời nói bình thản kia truyền đến từ bên ngoài điện, cuối cùng bóng người kia cũng xuất hiện trước mặt mọi người.

Trên người khoác một chiếc áo màu xanh, mái tóc khoác lên một màu tím rực rỡ, dưới sự tô điểm của ánh mặt trời cùng với màu tím của mái tóc thì khuôn mặt ấy trở nên thanh tú và anh tuấn đến lạ thường, toát lên một kiểu khí chất ma quái khó tả. 

“Thanh Lâm!”

Không đợi đến khi Lưu Viễn Thông mở lời thì một bóng người xông lên phía trước, đó chính là Thanh Nguyên!

Hắn ôm chặt Thanh Lâm vào lòng, toàn thân run rẩy, ôm rất chặt dường như không muốn để Thanh Lâm rời xa lần nữa. 

“Đúng là con rồi, đúng thật là con rồi...” Thanh Nguyên lẩm bẩm.

Thanh Lâm nhẹ nhàng khẽ xoa vào sau lưng của Thanh Nguyên, nói khẽ rằng: “Là con đây, con trở về rồi, phụ thân không cần phải lo lắng nữa...”

“Con trai của ta, con trai của Thanh Nguyên ta!!!” 

Thanh Nguyên lớn tiếng cười to, buông Thanh Lâm ra, nhìn về khuôn mặt dần dần trưởng thành kia, trong khóe mắt lệ ngấn đầy rưng rưng.

“Phụ thân, không phải người nói với con, nam nhi không được dễ dàng rơi nước mắt sao...” Thanh Lâm chớp chớp mắt.

“Ha ha, tốt lắm, tốt lắm!” 

Thanh Nguyên dụi mắt rồi mừng rỡ nói: “Không uổng công mẹ con vất vả mang thai mười năm, so với phụ thân, con đúng là còn xuất chúng hơn nhiều!”

Mọi người xung quanh đã sớm ngạc nhiên đến ngây người ra, giống như Thanh Nguyên vậy, ai cũng không thể ngờ rằng, người này lại chính là Thanh Lâm.

Đại đế Vũ Chiêu trừng to mắt nhìn, sao hắn có thể tin được, kẻ mạnh như vậy lại chính là đứa trẻ mà mình tận mắt nhìn nó lớn lên kia, nhất là khi cậu bây giờ chỉ mới mười bốn mười lăm tuổi thôi chứ! 

Trấn Đông vương Lôi Chấn cũng ngây người ra một lúc, cuối cùng thì cũng lớn tiếng cười to.

Tuy đã từng đối đầu với Thanh Nguyên, nhưng hắn là một người thẳng thắn, sau khi Thanh Thiền và Thanh Lâm mất tích, hắn vẫn luôn đứng về phía Thanh Lâm.

Tuy Thanh Nguyên trông có vẻ thờ ơ, hờ hững nhưng trên thực tế đều để ở trong lòng. 

Ở sau lưng Lôi Chấn, Lôi Minh lặng lẽ đứng phía sau, cậu ta hơi lớn hơn so với Thanh Lâm, hơn nữa lúc đầu còn đã từng bắt nạt Thanh Lâm, nhưng với tu vi bây giờ của cậu thì lại chỉ còn là tài năng hậu thiên mà thôi.

So với phía của đế quốc Trục Nhật thì tứ đại bộ lạc càng không dám tin, bọn họ cho rằng kẻ mạnh này là do đế quốc Trục Nhật mời đến, ai mà ngờ được rằng người đó lại là đứa con trai đã mất tích của Trấn Lôi vương!

Đặc biệt là Lưu Viễn Thông, trực tiếp phun thẳng một ngụm máu tươi ra. 

“Nếu lão phu biết Thanh Lâm là con trai của một trong những vị vương của đế quốc Trục Nhật này thì có chết ta cũng sẽ không đến nơi này!”

Chương 64: Đem ra đây!

Trong điện đột nhiên xảy ra chuyện khiến ai cũng cảm thấy bất ngờ.

Sự việc này đối với đế quốc Trục Nhật mà nói là một đại hỷ, nhưng đối với tứ đại bộ lạc mà nói thì lại giống như một đại nạn chết chóc.

Với thân phận là con trai của Trấn Lôi vương, một trong bát vương của đế quốc Trục Nhật, hơn nữa việc Thanh Lâm dễ dàng khống chế Lưu Viễn Thông thì chỉ cần Thanh Nguyên mở lời thì tộc trưởng của tứ đại bộ khó mà chạy thoát! 

Sự xuất hiện của Thanh Lâm, đừng nói là Thiên Vũ, Long Nguyệt hay là cộng thêm sức mạnh của tứ đại bộ lạc thì cũng chẳng còn đáng phải lo ngại gì.

Hơn nữa còn chưa nói đến việc Thanh Lâm chỉ cần vung nhẹ tay vài cái là có thể tiêu diệt được hàng ngàn kẻ thù, truy đuổi đến từng ngóc ngách mà không có kẻ nào có thể thoát khỏi.

Thái độ điềm tĩnh đầy vẻ uy quyền lúc nãy của tộc trưởng tứ đại bộ lạc đã hoàn toàn biến mất, giờ đây chỉ còn sót lại vẻ kinh hoàng, khiếp sợ. 

Bọn họ đều tận mắt chứng kiến kết cục của Mông Hãn, vả lại Lưu Viễn Thông kẻ có sức mạnh trong cảnh giới Cố Nguyên kia còn đang nằm dài dưới đất.

“Lưu trưởng lão, Thanh mỗ đang hỏi chuyện người đó.” Sau khi nói chuyện Thanh Nguyên, Thanh Lâm quay đầu lại, vẻ mặt lộ rõ sự châm biếm nhìn chằm chằm Lưu Viễn Thông.

Giờ phút này, ý đồ muốn giết Lưu Viễn Thông trong lòng cậu vẫn chưa đến nỗi sâu đậm gì, nhưng cậu lại cảm thấy có hơi buồn cười, tự mình tìm thì không tìm thấy ông ta, ngược lại ông ta còn tự dâng đến tận cửa chờ đợi nữa. 

“Nói, ta nói!”

Lưu Viễn Thông chậm rãi từ dưới đất bò dậy, trong lòng vừa đau vừa hận, trên mặt lai lộ rõ vẻ xúc động, nói rằng: “Hôm đó vừa đi khỏi, Lưu mỗ ta thật sự rất hối hận, trong khoảng thời gian một tháng nay, càng nhớ nhung thì ta lại càng muốn đi đến tông môn để xin lỗi Thanh Lâm huynh, nhưng lại bất lực vì không về được. Không ngờ hai ta lại có duyên đến như vậy, có thể gặp nhau ở đây, vẫn xin Thanh Lâm huynh nhận món vật này thì hơn, xem như một chút lòng thành của Lưu mỗ đây.”

Sau khi nói xong, Lưu Viễn Thông vẫy tay một cái thì lập tức bộ võ Băng quyền liền xuất hiện ngay trước người của Thanh Lâm. 

Thanh Lâm liền đỡ lại ngay, không nhìn lấy một cái, trực tiếp ném vào trong túi đựng đồ, cười đắc ý rồi trừng mắt nhìn Lưu Viễn Thông, không nói một lời nào.

Lưu Viễn Thông run rẩy cả người, âm thầm cắn chặt răng, lại lấy ra thêm một vật nữa tặng cho Thanh Lâm.

Vật này là một bình đan dược, trong đó có ba viên, mở nắp bình ra, mùi hương của thuốc lan ra khắp nơi, ẩn hiện một màu xanh đậm đầy sức hút, đan dược này giúp lưu thông khí huyết, mạch đạo bên trong điều hòa và dày đặc hơn, vừa xem qua đã biết là đan mạch chi dược. 

Sau khi Thanh Lâm nhận lấy thì mỉm cười trầm ngâm, từ trong đó lấy ra một viên ném cho Lưu Viễn Thông, cười nói rằng: “Lưu trưởng lão khách sáo như vậy, Thanh mỗ nhận thì áy náy trong lòng, nhìn Lưu trưởng lão hơi thở yếu ớt thế xem ra trên người đang có vết thương, viên đan dược này, Lưu trưởng lão hãy nuốt vào trước đi.”

Sau khi nghe xong, Lưu Viễn Thông ngây người ra một hồi, trong lòng âm thầm mắng nhiếc Thanh Lâm không biết bao nhiêu lần.

Rất đơn giản, Thanh Lâm sợ rằng thuốc này có độc nên muốn ông ta thử mà thôi. 

Tuy nhiên, cho dù trong lòng ông ta tức giận, nhưng trên mặt vẫn phải cười rồi tạ ơn, sau đó nuốt vào trong.

Nhìn thấy không có gì xảy ra, Thanh Lâm càng cười to hơn, mang đan dược cất đi, lại nói rằng: “Thanh mỗ vốn rất hứng thú với nguyên lực thuộc tính thủy, nhưng không ngờ Thiên đạo lại đưa nguyên lực thuộc tính lôi cho ta, không biết Lưu trưởng lão có cách nào giúp Thanh mỗ khiến cho bên trong cơ thể ta sinh ra một nguồn thuộc tính thủy nhỏ không?”

Sắc mặt Lưu Viễn Thông liền biến sắc, lùi về sau mấy bước, hoang mang nói rằng: “Thanh Lâm huynh, việc này Lưu mỗ làm không được! Với tu vi của Lưu mỗ đây, sao có thể lần mò ra nguồn của mạch nước, thiên địa đại đạo, tất cả đều có quy luật của nó, thuộc tính lôi hiếm thấy của Thanh Lâm huynh đây có uy lực cực mạnh, sau này khi tu thành chính quả, chắc chắn sẽ là bậc cao nhân đẳng cấp!” Ông ta sợ đến nỗi cả người đều toát mồ hôi, mỗi một tu sĩ đều có thuộc tính nguyên lực riêng mà thuộc tính nguyên lực này, chính là do thuộc tính bẩm sinh của căn nguyên, không phải là không có kẻ mạnh nào cướp đoạt thuộc tính bẩm sinh của đối phương, điều ông ta sợ chính là Thanh Lâm có cách cướp đoạt mất thuộc tính vốn có của ông ta mà thôi!

Tuy nói rằng tu vi của Thanh Lâm vẫn chưa lớn mạnh, nhưng Lưu Viễn Thông thực sự rất sợ, ông ta đã thi triển cả Đế ma chưởng và Đế ma chỉ rồi, nhưng Thanh Lâm vẫn có thể phá bỏ được, ông ta thật khó tưởng tượng được Thanh Lâm rốt cuộc có thực lực này hay không.

Một khi bị cướp đoạt mất thuộc tính bẩm sinh, ông ta sẽ mất đi tu vi một cách triệt để, sẽ không còn khả năng tu luyện nữa! 

Hơn nữa, những tu vi giúp ông ta tăng thêm tuổi thọ sẽ mất đi một cách nhanh chóng, độ tuổi như ông ta vậy, nhiều lắm chừng vài năm, ông ta sẽ già đi ngay.

“Làm không được à...”

Thanh Lâm hơi nhếch mép, hai mắt chuyển động không ngừng, sau đó cười nói: “Thanh mỗ ta thấy Lưu trưởng lão thi triển Đế ma chưởng và âm dương chỉ lúc đầu không tệ, không biết Lưu trưởng lão có thể chia sẻ tâm đắc được không?” 

“Cái gì!”

Sắc mặt của Lưu Viễn Thông liền thay đổi, đôi mày chau lại sâu hơn, ý hận với Thanh Lâm đã cao ngút trời.

“Hử?” Thanh Lâm chau mày nói: “Lưu trưởng lão không đồng ý sao?” 

“Thanh Lâm huynh, việc này...”

“Ngươi gọi ai là Thanh Lâm huynh! Ta đây không có người em trai lớn tuổi đến như vậy!”

Thanh Lâm đột nhiên bật người dậy, lạnh lùng hét to: “Lưu Viễn Thông, lấy Đế ma chưởng của ngươi ra đây!” Âm thanh ấy chứa đựng sự tức giận tày đình, chấn động khắp nơi, dưới chân mọi người đều xuất hiện những vết nứt, người của tứ đại bộ lạc liền biến sắc, hoảng loạn lùi về phía sau.

Lưu Viễn Thông thì thầm than khổ, vừa rồi Thanh Lâm vẫn còn mỉm cười, giờ phút này lại nói ra tay là ra tay.

Ngay sau đó, ông ta liền lộ ra vẻ hung bạo, trong lòng phun trào ngọn lửa giận dữ, bước chân cũng làm rung chuyển cả mặt đất, cả người trực tiếp xông thẳng ra ngoài điện chạy đi. 

Cùng lúc đó, đỉnh của đại điện đột nhiên rung chuyển, nát ra thành từng mảnh, vô số gạch vụn rơi xuống đất, giống như bị người khổng lồ đập một cú đấm, xuất hiện một cái lỗ đen cực lớn.

Trên khoảng không của đại điện, không phải một màu xanh thẳm, mà là một màu xám đen, còn có những hình dạng xoắn ốc xuất hiện, một dấu tay chưởng to lớn đen xì được chưởng ra, mang theo cả tiếng sấm vang, đột nhiên hướng về phía Thanh Lâm như muốn bắt lấy cậu.

“Thanh Lâm, ngươi dồn lão phu vào chỗ chết, lão phu sẽ khiến ngươi sống không yên!” 

Giọng nói của Lưu Viễn Thông chứa đầy sự hận thù, khuôn mặt lộ vẻ hung tợn, càng uốn lượn thì tay chưởng kia như đang nhảy múa, trên bàn tay đen như mực kia xuất hiện những đám mây đen trông rất đáng sợ, nhưng hễ những nơi có mây đen kéo tới thì hư không cũng đều biến mất!

“Cứu ta với! Cứu ta với!”

“A!” 

Tộc trưởng của tứ đại bộ lạc càng đến gần hư không thì lúc này hư không càng biến mất, sức hút đáng sợ đó lập tức lan tỏa ra, bọn họ là cao nhân tiên thiên, vốn dĩ không có bất kỳ khả năng chống đỡ nào nên bọn họ dù có cố gắng thế nào thì vẫn bị sức hút kia nuốt chửng rồi kéo về phía hư không.

Những người bên phía Thanh Nguyên cũng đứng không vững, thậm chí ngay cả Thanh Lâm cũng đứng không vững.

“Hừ!” 

Thanh Lâm lạnh lùng “hừ” một tiếng, Đại Đế lục cũng bị rung chuyển, vầng sáng đỏ chói trong cơ thể đột nhiên bùng phát, giống như ánh sáng của mặt trời, rực rỡ và sáng chói, trong đám mây đen kia, giống như có thiên thần bay lên trời vậy, thẳng tay chưởng lên trời.

“Tộc phụ thuộc kia cũng dám hung hăng sao!”

Trong lúc ánh sáng chói lóa kia bùng phát, đột nhiên trên trời có một bàn tay đen như mực che lại, những đám mây đen kia dần tan biến, trở lại hư không, người của tứ đại bộ lạc đều rơi hết xuống đất. 

Trong ánh mắt lạnh lùng của Thanh Lâm, bàn tay kia rung rẩy, có tiếng khóc đáng thương vọng ra, mây đen tan biến nhanh chóng, giống như lần trước trốn chạy một cách thần tốc.

Nhưng chính vào lúc này, đôi mắt của Lưu Viễn Thông kia lại đỏ hoe như màu của máu, vô số dấu khắc hình băng đá bay ra từ trong tay ông ta, khắc dính trên bàn tay đen như mực kia.

“Lão phu có được ngươi thì chính là chủ nhân của ngươi, nay lão phu gặp nạn, ngươi dám lùi bước sao!!” 

Vừa dứt lời, Đế ma chưởng kia liền lập tức vùng vẫy, trong chốc lát, mây đen trên trời đột nhiên nổ ra, bàn tay đen kia lại lần nữa thò ra, Thanh Lâm vừa chớp mắt, mơ hồ nhận thấy từ trong lòng bàn tay kia có một cái miệng rất lớn đang ngậm đầy máu tươi, dần dần há to, như muốn nuốt chửng mình vậy!

Chương 65: Rút tinh lực

Cái miệng đó cực kỳ lớn, tuy là trong lòng bàn tay, nhưng vừa nhìn qua lại khiến cho đầu óc Thanh Lâm quay cuồng, giống như một thế giới khác vậy.

Trong thế giới này, có vô số những âm thanh khóc lóc thảm thiết vọng ra, đây không phải là âm thanh của Đế ma chưởng, mà là âm thanh của sự tàn nhẫn do nuốt chửng quá nhiều sinh linh, giờ đây tất cả đều bùng phát.

Hơi thở từ trong cái miệng to lớn kia phà ra một mùi tanh kinh khủng lan rộng khắp nơi, trong lòng Thanh Lâm sợ hãi run rẩy, cậu nhìn thấy một lão già khoác trên người bộ áo cà sa tay cầm bát quái, không có tứ chi, chỉ còn sót lại cái đầu trên người! 

Cậu nhìn thấy một cô bé nhỏ nhắn, xinh xắn, hoạt bát, làn da trắng mịn màng, nhưng trên mặt chảy đầy máu, ngồi trên một con thần điểu to kinh người, toàn thân con thần điểu kia cũng toàn là máu tươi!

Cậu nhìn thấy một cái hồ, nhưng lại không phải một cái hồ lớn thông thường, mà là một cái hồ có đôi mắt sâu không nhìn thấy đáy, có tứ chi nhọn như ngọn núi, hình dạng lớn khoảng vài nghìn trượng!

Trong lúc cậu đang quan sát thì hồ lớn này đã khô cạn đi một cách nhanh chóng, cuối cùng, chỉ còn lại mặt đất đầy những vết nứt kia. 

“Đại yêu quái!”

Đôi mắt Thanh Lâm co rút lại, cậu từng nghe Đế Linh nhắc qua về đại yêu quái trên trời dưới đất này, đó đều là những đại yêu quái thực sự! Mà đây là lần đầu tiên chứng kiến, những tiếng “ầm ầm” vang lên trong đầu cậu khiến cậu không dám tin.

Ngoài người già, phụ nữ và tên đại yêu quái này ra, Thanh Lâm còn nhìn thấy vô số sinh linh, đều vô cùng thê thảm, có tiếng gọi thảm thiết kinh người vọng ra, khiến cho tai của Thanh Lâm cũng sắp bị rung đến điếng cả người. 

“Bàn tay này, vẫn chưa phải là Đế ma chưởng thực sự, nếu là Đế ma chưởng thật sự thì sẽ còn lớn mạnh đến mức độ nào nữa!”

Thanh Lâm hít một hơi sâu, lùi về sau vài bước, gót chân hơi chạm vào mặt đất, đột nhiên bay lên cao, đồng thời tay phải chỉ ngón trỏ nhẹ nhàng về phía đế ma chưởng kia.

“Thuật định hình!” 

Một chữ định thân, một chữ định thần!

Trong chốc lát, thế giới dường như ngừng chuyển động, Đế ma chưởng ngưng đọng ở trên không, cái miệng lớn kia vẫn đang mở ra, nhưng tiếng kêu la thảm thiết lại hoàn toàn biến mất.

“Đây là loại yêu pháp gì!” 

Lưu Viễn Thông biến sắc, khuôn mặt vốn dĩ trắng bệch, giờ phút này đây phun ra cả ngụm máu tươi.

Giải trừ sự bó buộc triệt để của Đế ma chưởng, đây là lần đầu tiên cậu làm được, nếu đổi là người khác thì đừng nói đến cảnh giới Cố Nguyên, cho dù là thời kỳ đầu của cảnh giới Linh Đan, thậm chí là kỳ giữa, kỳ cuối cũng sẽ rơi vào chỗ chết!

Đối với Lưu Viễn Thông mà nói, đây là sự trả giá quá lớn, bởi vì sau khi cuộc hỗn chiến này kết thúc, Đế ma chưởng kia sẽ không còn thuộc về ông ta nữa, nếu không phải vì bị Thanh Lâm dồn vào đường cùng, ông ta tuyệt đối sẽ không làm như vậy. 

Nhưng Thanh Lâm, vẫn có cách để hạ gục ông ta!

“Ta không cam tâm!” Trong lòng Lưu Viễn Thông gào thét.

Tất cả đều xảy ra trong khoảng thời gian rất ngắn, Đế ma chưởng kia cho dù là dòng máu bị lai tạo bao nhiêu lần thì với thực lực bây giờ của Thanh Lâm cũng chỉ có thể trụ được hai hồi là cùng. 

Hồi thứ nhất, Thanh Lâm xông thẳng ra, trên trời giông bão sấm chớp nổi lên đùng đùng, giống như cơn sóng lớn, nhanh hơn so với tốc độ của Thanh Lâm, xông thẳng đến Lưu Viễn Thông.

Trong lòng Lưu Viễn Thông cực kỳ sợ hãi, ông ta biết trên trời hay dưới đất đều không còn lối thoát nào cho ông ta, lúc này ông ta chỉ có thể cắn răng chịu đựng, nguyên lực thuộc thủy tính trong người ông ta hoàn toàn bùng phát ra ngoài, càng muốn phản kháng và chiến đấu đến cùng.“Lưu Viễn Thông, ngươi không phản kháng, Thanh mỗ ta sẽ không giết ngươi!” Nhưng lại chính trong giây phút này, giọng nói đầy sự điềm tĩnh của Thanh Lâm vọng đến. 

“Ta không tin!” Lưu Viễn Thông điên cuồng hét lớn.

Sự can đảm thấu trời và thủ đoạn hiểm độc của Thanh Lâm, có thể nói Lưu Viễn Thông đã hiểu thấu rồi, nếu không có sự xuất hiện của Phương Tú Lâm, phế đi vị trí trưởng lão của ông ta, nói không chừng bản thân ông ta đã sớm chết trong tay của Thanh Lâm rồi.

Nói cách khác, Phương Tú Lâm gián tiếp cứu mạng Lưu Viễn Thông một lần. 

“Thanh mỗ ta nói lời thì giữ lấy lời, nếu ngươi giao ra một giọt kim huyết bổn mạng, Thanh mỗ ta sẽ không lấy mạng của ngươi!” Trong trận phong ba bão táp, sắc mặt Thanh Lâm cũng có hơi trắng bệch, cậu có thể cảm nhận một cách rõ ràng rằng Đế ma chưởng kia sẽ dồn hết sức chiến đấu.

Khuôn mặt Lưu Viễn Thông tỏ vẻ miễn cưỡng, thời gian đã hết hồi thứ hai, Đế ma chưởng kia cố gắng vùng vẫy, chính giữa cái miệng lớn đó giống như tinh không, muốn nuốt chửng Thanh Lâm.

Toàn thân Thanh Lâm run rẩy, một ánh dương sáng chói phát ra từ phía sau, cậu không nhìn Đế ma chưởng kia mà đang trừng mắt nhìn Lưu Viễn Thông, nói một cách lạnh lùng: “Nếu Thanh mỗ ta muốn giết ngươi thì dễ như trở bàn tay, hãy suy nghĩ cho kĩ đi!” 

Nghe xong, đôi mắt Lưu Viễn Thông lộ ra sự quyết đoán, vừa nhíu đôi mày thì đột nhiên có một giọt máu tươi bay ra, máu tươi này hiện lên màu vàng ánh kim, chính là kim huyết bổn mạng của ông ta.

Có được giọt máu này, sau này mạng của ông ta sẽ hoàn toàn nằm trong lòng bàn tay của Thanh Lâm, nhưng ông ta không còn sự lựa chọn nào khác, nếu không giao ra, e rằng ông ta sẽ bị mất mạng!

Thanh Lâm không nói lời nào, nắm chặt lấy giọt máu tươi, ấn vào ấn đường. 

Một lúc sau, cậu đột nhiên quay người, Đế ma chưởng kia đã cận kề sau lưng, toàn thân cậu run bần bật, ánh mắt sắc lạnh, luồng sáng rực rỡ kia bùng phát hoàn toàn, hai tay cùng lúc vươn ra, nắm lấy hai ngón tay trong đó!

Khung cảnh này khiến thần sắc của mọi người đều kinh hãi vô cùng, bọn họ có thể cảm nhận được ám khí thấu trời trên hắc ma chưởng kia lan rộng ra, nếu đổi lại là bất cứ người nào ở nơi đây, chỉ đối mặt với loại ám khí này thì ngũ tạng nát vụn.

“Gừ!” 
Trong hư không, Đế ma chưởng kia phát ra một tiếng hét kinh thiên động địa, ở chính giữa cái miệng lớn kia, còn có một làn sương khói đen mịt xông đến muốn nuốt chửng Thanh Lâm.

Đế ma chưởng lúc này giống như đã có sinh mạng của bản thân mình, thoát ra khỏi sự bó buộc của Lưu Viễn Thông, muốn nuốt chửng Thanh Lâm, nuốt chửng tên thánh tử nghịch thiên của tộc Đế Thần này!

Sắc mặt Thanh Lâm trắng bệch, đá mạnh ra ngoài, làm cho Đế ma chưởng chao đảo trên không, bóng dáng kia mượn sức lùi về sau, xông về hướng ngoài điện. 

Đế ma chưởng kia có sự tham lam vô đáy, làm sao có thể bỏ qua, lập tức đuổi theo sau.

Nhưng chính vào lúc Đế ma chưởng kia xông ra ngoài điện thì lại nhìn thấy Thanh Lâm đang đứng ở xa xa, bàn tay đẩy cực mạnh về phía trước, đồng thời hơi mở miệng, nhẹ nhàng thốt ra một chữ:

“Băng!” 

Bước nhảy vọt đầu tiên của Đế thể, Bưng Tinh!

“Đùng!”

Chữ này vừa dứt, bốn bề xung quanh Thanh Lâm đều rơi vào hư vô, sức hút vô cùng to lớn lan ra từ vết nứt kia, nhưng điều kỳ lạ là không ngờ cậu lại không bị hút đi. 

Cùng lúc đó, các mảng tường của cung điện đều tan nát, khoảng mười tên lính hộ vệ đang kêu la thảm thiết, bị hút vào vết nứt sâu thẳm kia.

Khói bụi mịt mờ, mây mù đầy trời, hoàng cung trong thời khắc này, giống như thế giới bị hủy diệt, từng đợt sóng lớn xô đẩy vào, những nơi sóng vỗ vào đều trở thành cát bụi!

Vào lúc Thanh Lâm đẩy bàn tay ra, một luồng ánh sáng trong suốt hiện ra từ trong tay cậu, vòng hào quang này không phải nguyên lực thuộc tính của Thanh Lâm, càng không phải là sức mạnh của cậu, mà là lực của tinh không! 

Lực của tinh không này, vượt qua khỏi nguồn lực bẩm sinh, lại là nguồn lực lấy từ trong tinh cầu lạ lẫm kia.

Trong thời khắc xuất hiện lực của tinh không, trong mỗi nơi núi sông trên tinh cầu này, một người trung niên đang ngồi chồm hổm đột nhiên mở to mắt, thần sắc tỏ vẻ kinh hãi và tức giận: “Sao lại có người dám ở trên địa bàn của Cổ gia ta rút tinh lực cơ chứ!”

Cậu trầm ngâm một hồi, trong mắt lộ rõ sự lạnh lùng, ngẩng đầu nhìn ra xa, giống như có thể nhìn xuyên thấu không gian vô hạn, thấy được người đang rút tinh lực. 

Nhưng chính vào lúc cậu đang quan sát thì đột nhiên xuất hiện một vệt trắng bệch trong mắt của cậu, vệt trắng bệch ấy có một cái bóng khổng lồ xông thẳng đến, nếu có người thấy được, nhất định sẽ cảm thấy không thể tin được, bởi vì bóng dáng này là một con chó đen!  

Vừa nhìn thấy con chó đen này, người đàn ông trung niên lập tức thu lại ánh mắt, đột nhiên đứng dậy, núi sông xung quanh toàn bộ đều sụp đổ, đứng vào trong một khoảng hư vô tối mịt.

Núi sông này, đều do biến hóa mà ra! 

“Nghiệt chủng Cổ gia, có lão phu ở đây, bản đồ thiên này sẽ không thuộc về nhà ngươi đâu!”

Tiếng sấm chớp vang trời vọng ra từ trong miệng của con chó đen to lớn kia, một lúc sau, người đàn ông trung niên trầm ngâm rồi vung tay, ánh sáng màu trắng biến mất.

“Không ngờ nó cũng ở đây!” 

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau