ĐẾ DIỆT THƯƠNG KHUNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế diệt thương khung - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Đế Linh Mở Ra, Đại Đế Lục!

“Ngươi là ai?” Thanh Lâm lùi lại phía sau vài bước, khuôn mặt tràn đầy sợ hãi.

Điều này là vô ích, người đó đang ẩn vào cơ thể cậu, dù cậu di chuyển ra xa một trăm mét, nó vẫn sẽ đi theo cậu.

“Ta là Đế Linh.” Người đó trả lời.

“Đế Linh?”

Thanh Lâm ngơ ngác, lại lần nữa nhớ đến những lời nói của người trong mơ đó…

“Thể chất của con suy nhược là bởi vì linh khí không đủ, đây là một sự thiếu sót nghiêm trọng! Hôm nay con có thể đến đây là bởi vì trong bốn năm tu luyện, con đã tích lũy được không ít linh khí, đã mở ra Đế Linh của tộc ta, sau khi tỉnh lại, Đế Linh sẽ xuất hiện, lúc đó sẽ truyền cho con thần pháp của tộc ta.”

“Truyền thừa của tộc ta, Đế Linh sẽ giúp con mở ra từng cái một, con không được vội vã, không được hấp tấp.”

Cậu không dám tin rằng, đây thật sự là sự thật!

“Thánh Tử của tộc ta, không ngờ lại nhát gan như thế.” Đế Linh nằm trong đan điền, giống như rất thoải mái, trong khi nói chuyện, còn lật qua lật lại.

“Ta… ta không có nhát gan!” Hai má Thanh Lâm phồng lên, nét mặt không phục nói.

“Người mà nói chuyện với ngươi, chính là tộc trưởng của tộc Đế Thần, và mới là cha ruột của ngươi!”

Ngữ khí của Đế Linh có chút nghiêm túc: “Ngươi sinh ra đã là chuyện nghịch ý trời, chịu sự truy sát của thiên kiếp, nếu không phải cha ngươi phong ấn ngươi, ngươi đã chết từ lâu rồi.”

“Phụ thân của ta là Thanh Nguyên! Trấn Lôi vương - Thanh Nguyên!” Thanh Lâm phản bác.

Đế Linh im lặng.

Thanh Lâm cũng không nói chuyện, trong phòng trở nên im phăng phắc.

“Ngươi sao vậy?” Một hồi lâu, Thanh Lâm nhịn không được, mở miệng ra hỏi.

“Giờ nói đến chuyện tu luyện của ngươi đi…”

Trong lòng Đế Linh than thở và sau đó lại nói: “Tộc Đế Thần của ta, trời sinh là tu sửa thân thể, có thể đối kháng với trời, có thể đối kháng với đất. Ngươi không thể tu luyện, không phải là nguyên nhân đặc biệt gì chỉ là thiếu linh khí thôi. Nếu như có đủ linh khí thì nhất định có thể bay một cái vọt lên trời.”

“Ta đã ăn linh vật rồi…” Thanh Lâm nói.

“Đó mà gọi là linh vật?”

Đế Linh khinh thường, nói: “Nếu không phải là ở bản đồ cấp một này thì ngươi đã có thể hấp thu năng lực của tinh hồn, rồi dùng một cú đấm đấm tan hành tinh này, đó không phải là chuyện không thể.”

“Ta không hiểu ngươi đang nói gì hết.” Thanh Lâm ngồi xuống giường, cậu cũng không sợ nữa, Đế Linh này rõ ràng đối với cậu không có ý xấu gì hết.

Đế Linh trầm ngâm một tiếng, trong lòng mới hiểu ra, Thanh Lâm từ nhỏ đã lớn lên trong tinh cầu cấp thấp này nên những lời hắn nói, cậu có thể sẽ không thể chấp nhận được.

“Công phu mà ngươi đang luyện đừng luyện nữa, luyện cái này đi.”

Sau khi lời nói của Đế Linh vừa dứt, trong não cậu dường như bị khắc gì đó vào, xuất hiện rất nhiều chữ.

Những chữ này đều phát ra ánh sáng màu vàng, chữ rất khó hiểu nhưng từ khi xuất hiện, liền biến thành những chữ cái mà Thanh Lâm có thể hiểu được.

“Đại Đế lục?” Thanh Lâm nhìn chữ trên cao nhất, có chút ngơ ngác.

“Đây là võ công trấn tộc của tộc Đế Thần, lấy từ tu hành của các Đại đế rồi dung nhập vào.”

Đế Linh nói không ngừng: “Bộ công phu này có bảy tầng, dựa vào bản đồ mà phân ra, dựa vào phong ấn mà chia ra, ngươi tạm thời tu luyện ở tầng thứ nhất đi.”

Thanh Nguyên lại hỏi: “Nó có lợi hại hơn so với công phu hiện tại ta đang học không?”

“Sao có thể nói là lợi hại? Mà là…”

Giọng nói của Đế Linh đột nhiên ngừng lại, rồi phẩy phẩy tay: “Nói rồi ngươi cũng sẽ không hiểu, tóm lại bây giờ ngươi tu luyện đi, sau này ngươi sẽ hiểu.”

Thanh Lâm không nói gì nữa, trong đầu cậu bây giờ đang hiện ra phương pháp tu luyện của tầng thứ nhất của Đại Đế lục.

Tộc Đế Thần chú trọng tu sửa thân thể, vậy tu sửa thân thể là gì?

Là cực mạnh, tay có thể trở thành đao sắt, chém đứt mặt trời mặt trăng.

Nhưng cơ sở tu luyện, là tu luyện căn cơ, cực kỳ cực khổ, cần sự kiên trì rất lớn, dùng linh vật để bỗ trợ.

Sau một lúc, Thanh Lâm lại nói: “Đại Đế lục này khác công phu của phủ Thanh Nguyên, đẳng cấp càng không giống nhau. Nhưng, ta quan sát sự phân chia đẳng cấp của nó thì bằng với công phu nhà ta.”

Đế Linh trừng mắt một cái: “Đừng nói đến công phu của nhà ngươi nữa, so với Đại Đế lục công phu nhà ngươi không là cái gì cả.”

Thanh Lâm có chút không tin, bĩu môi.

Cậu đã nhìn thấy phụ thân của cậu chỉ cần một cú đấm là đánh tan nát một tảng đá lớn, tảng đá hàng ngàn cân cứ thế bị đánh vụn, uy lực lớn như thế, khiến cậu không thể tưởng tượng được.

“Đại Đế lục có chia đẳng cấp để tu luyện, ngươi hãy nghe cho kỹ đây, mây đỏ lật biển, trăng tím lật đất, thanh nhật trảm tinh, vẩy vàng đầy trời, bóng tối hoành hành, chí tôn vô thượng, bảy sắc vi thánh.”“Tầng thứ nhất Đại Đế lục là tu luyện cơ thể Xích Vân, luyện đến cao nhất thì có uy lực lấy tay lấp sông ngược biển, thậm chí có thể làm cạn nước của sông biển.”

Thanh Lâm ngạc nhiên và mở miệng to ra, im lặng một hồi, cuối cùng cũng thốt ra hai từ: “Nói quá.”

“Thằng nhóc này, tức chết ta…”

Đế Linh ngồi khoanh chân lại, hắn cảm thấy hắn với Thanh Lâm không còn chuyện nói nữa, liền phất tay, nói: “Ta không nói chuyện phiếm với ngươi nữa, nếu ngươi không tin thì tu luyện sẽ biết thôi.”

Tuy trong lòng không tin nhưng Thanh Lâm hiểu, Đại Đế lục này, cho dù không có uy lực giống như Đế Linh nói nhưng so với công phu của nhà cậu không biết mạnh gấp bao nhiêu lần, so sánh giữa hai cái thì cậu tất nhiên sẽ chọn cái đầu tiên.

……

Tuyết bay theo gió, bông tuyết trắng xóa rơi giữa trời đất này, giống như có thể đông chết người vậy.

“Triệu Ninh thúc thúc, con cần một cái nồi cát.” Thanh Lâm chạy đến sân võ, nói với Triệu Ninh.

Thanh Nguyên bận việc trấn áp tứ đại bộ lạc, không có thời gian nên cậu chỉ có thể tìm hắn.

“Nồi cát?”

Triệu Ninh không hiểu, hỏi: “Con cần nồi cát làm gì?”

“Tu luyện!”

Thanh Lâm cười thần bí với Triệu Ninh, sau đó vừa chạy về sau vừa hét: “Kêu người chuẩn bị xong thì đem tới phòng con nha.”

Triệu Ninh lắc lắc đầu nhưng vẫn đi tìm người chuẩn bị.

……

Trong phòng, Thanh Lâm ngồi khoanh chân lại trên giường.

Ở phía trước cậu, có một nồi sắt đang bốc hơi lên, trong đó các hạt cát đen trông có vẻ rất cứng, điều mà Thanh Lâm phải làm chính là dùng tay xào nát những hạt cát đó.

Nhìn nồi cát phía trước mặt, miệng của Thanh Lâm khẽ giật, thì thầm: “Thật đúng là không thể tin, mình lại làm điều điên khùng này.”

Trong dân gian có người dùng tay để xào cát.

Nhưng nghe là nghe qua mà có rất ít người dám thử nó.

Bàn tay Thanh Lâm từ từ bỏ vào trong, mới đụng phải nồi cát thì ngón tay cậu nóng rang, cúi đầu nhìn thì mới phát hiện đã nổi bọng nước.

“Đúng là sống trong nhung lụa quen mà.” Đế Linh nói như thế.

Thanh Lâm cảm thấy không phục, cậu lấy cây gậy gỗ mà cậu đã chuẩn bị sẵn bỏ vào miệng cắn chặt, nhắm mắt lại, đôi tay nhanh chóng đưa vào bên trong nồi.
“Aaaa!”

Những cơn đau dữ dội truyền từ ngón tay vào, người xưa có câu, thập chỉ liên tâm (*), cái cảm giác đau đớn đó, khiến cậu chịu không nổi mà la lên nhưng răng đang cắn chặt gậy gỗ nên tiếng la hét này cực kỳ nhỏ tiếng, người ngoài dường như là không nghe thấy gì hết.

“Lập tức vận chuyển Đại Đế lục!” Ngữ khí của Đế Linh nghiêm túc nói.

Thanh Nguyên thu tay lại, muốn ngất đi nhưng cậu vẫn cố gắng tỉnh táo lại, Đại Đế lục đang vận chuyển trong cơ thể cậu.

“Ào!”

Ngay lúc này, vô số linh khí từ trời đất ập đến, đầu tiên là ập vào ngón tay của cậu.

Linh khí đó không vận chuyển trong cơ thể cậu, nó giống như bao tay, bao lại toàn bộ ngón tay của cậu, mắt thường không thể thấy bàn tay cậu đang dần dần hồi phục lại.

Thanh Lâm không nhìn thấy rõ nhưng cậu có thể nghe thấy, trên ngón tay, truyền đến tiếng “bạch bạch”, cơn đau cũng dần dần giảm đi, một loại cảm giác sảng khoái truyền khắp cơ thể của cậu.

“Nó đang phục hồi lại.” Đế Linh nói như thế: “Lần sau tu luyện hãy thay một cái lò khác, nhiệt độ của cái nồi này đã giảm xuống rất nhiều.”

Thanh Lâm cắn chặt khúc gỗ, cái cảm giác đau đớn tuy đã giảm giảm xuống nhưng vẫn còn cảm giác đau thấu tim.

Đại Đế lục đang vận chuyển trong cơ thể cậu, vô số linh khí không ngừng ập đến, bàn tay của cậu giống như một cái lỗ không đáy, cho dù linh khí có bao nhiêu thì bàn tay cậu cũng có thể chứa đựng hết.

Hai tiếng trôi qua, giống như đã qua một năm vậy, từ từ trôi đi.

Thanh Lâm nhìn đôi bàn tay của cậu, có chút không dám tin.

Da càng trắng, ngón tay càng thon và càng không thể thấy được vết bỏng mà trước đó bị thương.

Ở trên đó có một tầng ánh sáng, ánh sáng này khiến ngón tay trong suốt, xuyên qua tầng ánh sáng đó, có thể thấy rõ được kinh mạch trong đó.

“Tin rồi chứ?” Đế Linh cười lạnh, giống như rất đắc ý.

Thanh Lâm không có trả lời, chạy ra ngoài kiếm người làm thay một cái nồi khác và cũng nói rõ là, cách hai tiếng là đổi một cái nồi mới.

Nồi có thể làm nóng lên thì sẽ không lãng phí.

Người làm không hiểu nhưng không dám làm trái lệnh, liền đồng ý.

Như thế, một ngày trôi qua…

“Ngươi thử dùng ngón tay công kích cái bàn kia thử đi.” Thấy Thanh Lâm luôn nhìn chằm chằm vào bàn tay của mình, Đế Linh trợn mắt mà nói.

Thanh Lâm ngơ ngác, nhìn cái bàn, tim đột nhiên đập nhanh hơn.

Cái bàn này dày gần một tấc, lúc bình thường, chỉ sợ một cú đấm cũng không thể đánh bể cái bàn đó.

Trong lòng cậu rất kích động, khuôn mặt lộ ra tia kỳ vọng, đi đến phía trước cái bàn, tay phải nắm thành đấm, đấm cái bàn từ trên xuống dưới.

“Aaaa!”

Tiếng kêu là thảm thiết từ trong miệng của Thanh Lâm phát ra, cậu cảm thấy ngón tay của cậu sắp gãy làm đôi, khuôn mặt thì trắng bệch ra.

Lại nhìn cái bàn, không có một vết nứt gì cả.

“Ha ha ha…”

ng tu luyện một ngày là có thể đâm xuyên qua cái bàn này sao! Ha ha ha, khờ, đúng là khờ thật!”

Thanh Lâm tức đến phát rung nhưng lại không chửi hắn, cậu ngồi khoanh chân xuống, Đại Đế lục chuyển động lần nữa.

Linh khí trời đất này nếu mà dùng để tu luyện thì cậu thà dùng để chữa lành vết thương còn tốt hơn.

Chỉ là trong phút chốc, cơn đau trên ngón tay của cậu đã tan biến đi.

“Gạt người khác không phải là người tốt, Đế Linh đáng chết này!” Thanh Lâm không biết dùng từ gì để chửi người, bởi từ nhỏ cậu đã được học một nền giáo dục tốt nên đâu có biết những từ chửi người như thế.

“Được rồi, được rồi, ta không giỡn với ngươi nữa.” Đế Linh cười đến nổi xém đứt hơi, hắn hít một hơi sâu, rồi nói: “Ngươi cũng không cần thất vọng như thế, hai ngày nữa thì cái bàn này ngươi sẽ dễ dàng đâm xuyên qua thôi.”

“Tránh ra!”

***

(*) Thập chỉ liên tâm: Ở đây nói rằng mười ngón tay cho dù ngón nào bị thương cũng đau đến thấu tim, biểu thị có mối quan hệ thân thiết không thể tách rời giữa người và sự việc gì đó.

Chương 7: Một cú đánh nát tảng đá lớn

Giống như trêu đùa nhưng cũng rất thực.

Hai ngày sau, đôi bàn tay của Thanh Lâm trắng tinh, vân tay có thể thấy nhưng cũng giống như trong suốt vậy.

Một luồng ánh sáng màu đỏ không ngừng chói lọi, như ẩn như hiện. 

Nhìn cái bàn trước mặt đã hoàn toàn bị đâm xuyên thủng, khuôn mặt của Thanh Lâm lộ ra vẻ vui mừng, trong lòng vui vẻ.

Nhưng bàn tay của cậu có vài vết nứt đang chảy máu, kèm theo một vài mảnh vụn của gỗ, hiển nhiên là do cái bàn gạch trúng bàn tay cậu.

Càng khiến người ta kinh ngạc chính là bàn tay cậu bị thương nhưng ngón tay của cậu lại không hề bị gì cả. 

“Ngươi có thể đâm thủng cái bàn này cũng chỉ là do ngón tay của ngươi mà thôi, tiếp theo, ngươi sẽ phải luyện bàn tay của ngươi.” Đế Linh nói như thế.

Thanh Lâm rất hưng phấn, chỉ ngón tay thôi mà lại sắc bén như thế, đã khiến cho cậu nhìn thấy một tia hy vọng, đợi đến lúc toàn thân của cậu cũng như thế, nhất định sẽ tung hoành ngang dọc!

Dựa theo những lời nói của Đế Linh, tiếp theo, cậu phải bắt đầu tu luyện bàn tay. 

“Bàn tay và ngón tay không giống nhau, so với bàn tay, ngón tay yếu hơn bàn tay, vì thế, sức chịu đựng của bàn tay sẽ phải tăng lên gấp nhiều lần.”

Thanh Lâm gật đầu, chăm chú nghe chỉ giáo của Đế Linh.

“Nồi cát là luyện ngón tay, nhiệt độ đủ là được rồi nhưng nếu mà muốn luyện tay thì phải cần sắt nung nóng.” 

Nghe tới đây, sắc mặt của Thanh Lâm trắng bệch ra.

Cái “sắt nung nóng” chính là sắt được nung đỏ lên.

“Dùng sắt nung nóng đốt cháy bàn tay, để tẩy đi những vân tay lúc trước và những tạp chất ban đầu, sau đó hấp thu linh lực của Đại Đế lục, để làm cho bàn tay hồi sinh lại.” 

Đế Linh nói xong, thấy khuôn mặt trắng bệch của Thanh Lâm, không nhịn được cười, rồi nói: “Ngươi sợ rồi sao?”

“Ta…”

Thanh Lâm không biết nói gì, dùng nồi cát để luyện ngón tay đã đau đớn tột cùng, bây giờ lại dùng sắt nung nóng đốt cháy bàn tay, có ai có thể chịu được nổi chứ? 

“Ta không sợ!” Nhìn ngón tay, hai bên mà của Thanh Lâm phồng lên, giống như không chịu khuất phục.

“Không sợ thì đi chuẩn bị sắt nung nóng.” Đế Linh nói một cách rất tuỳ ý.

“Người đau có phải là ngươi đâu.” 

Thanh Lâm nói nhỏ trong lòng rồi liền đi kiếm người chuẩn bị sắt nung nóng.

Người làm thấy lần trước lấy nồi cát, lần sau lại lấy sắt nung nóng, trong lòng rất nghi hoặc.

Đây điều là những vật nguy hiểm, xơ xài một cái là rất thiệt thòi, hắn lo Thanh Lâm sẽ làm tổn thương đến bản thân, trong lòng suy nghĩ một hồi rồi đem sự việc này báo lại cho Cẩm Uyển. 

Cẩm Uyển biết được, lập tức vội vã đi đến.

Thanh Lâm thấy Cẩm Uyển đột nhiên đến, làm cậu giật mình, cậu liền hỏi: “Mẫu thân đến đây làm gì thế?”

“Con lấy sắt nung nóng làm gì vậy?” Cẩm Uyển cau mày lại hỏi. 

Thanh Lâm hiểu rõ nếu mà mẫu thân cậu biết cậu dùng cách này để tu luyện thì nhất định sẽ ngăn cản cậu lại, vì thế cậu không dám cho Cẩm Uyển biết nhưng cậu không ngờ rằng người làm lại đem chuyện này báo lại cho Cẩm Uyển biết, trong lòng cậu không khỏi thầm mắng bọn người làm đó.

“Con… con có việc cần dùng đến.” Quá đột ngột khiến cho Thanh Lâm không nghĩ ra được lời biện hộ nào hết.

“Dùng làm gì?” Cẩm Uyển lại hỏi. 

“Con…” Tròng mắt của Thanh Lâm xoay một vòng, đột nhiên sáng lên, nói: “Con dùng để nướng thịt!”

“Nói tầm bậy!”

Cẩm Uyển làm mẫu thân cậu nên là người hiểu rõ cậu nhất, lập tức nói: “Sắt nung nóng rất nguy hiểm, con không có việc gì làm thì đừng đụng đến mấy thứ đó.” 

“Dạ, con biết rồi…” Thanh Lâm cúi đầu xuống, nói.

Cẩm Uyển ngồi trong phòng cậu một lúc rồi mới đi.

Cẩm Uyển đi được gần một canh giờ thì Thanh Lâm từ cửa phòng thò đầu ra nhìn, xác định Cẩm Uyển thực sự đã đi rồi, mới đi kêu người làm hồi nãy đến. 

“Ta kêu ngươi chuẩn bị thì ngươi đi chuẩn bị đi, ngươi báo lại cho mẫu thân ta làm gì? Nếu mà ngươi còn như thế nữa, ta sẽ trừ tiền lương của ngươi.” Thanh Lâm tỏ vẻ không vui mà bĩu môi.

“Nô tài sợ người sẽ bị thiệt thòi thôi mà.” Người làm đó trả lời.

“Không cần lo cho ta, cái nồi cát đó ta cũng đâu có thiệt thòi gì, ngươi mau đi chuẩn bị cho ta đi, không được báo lại cho mẫu thân ta nữa đó, nếu không thì ta sẽ trừ tiền lương của ngươi thiệt đó.” 

“Vâng.”

Người làm lắc lắc đầu, hắn biết rõ tính của tiểu vương tử rất là hiền lành và đây cũng chỉ là hù doạ hắn mà thôi.

Không bao lâu sau, hắn liền sai người vác cái nồi sắt đến, trong đó chứa hai miếng sắt nung nóng, để trong phòng của Thanh Lâm. 

Đợi người làm xuống hết, Thanh Lâm đi đến trước lò sắt, nhìn hai miếng sắt được nung đỏ, mép miệng không ngừng mà giật lên.

“Ta thật sự là thằng khùng.” Cậu lầm bầm.
“Tiểu tử, đừng có mà lãng phí thời gian nữa, mau luyện đi, nếu không nhiệt độ của sắt nung nóng sẽ giảm xuống đấy.” Đế Linh hối thúc. 

Thanh Lâm cắn chặt răng, lại một lần nữa lấy cây gậy gỗ ngặm vào miệng rồi dứt khoát để hai bàn tay vào phía trong lò sắt đó.

“Xèo!”

Hai bàn tay mới chạm vào miếng sắt nung nóng, liền phát ra tiếng của thịt bị cháy khét, một mùi hương thịt bốc ra từ lò sắt. 

“Cố gắng kiên trì vào!” Thấy Thanh Lâm muốn lấy hai bàn tay ra, Đế Linh lập tức nói: “Đau một giây cũng là đau, đau một phút cũng là đau nhưng thời gian càng dài thì càng có hiệu quả.”

Thanh Lâm sắp chìm vào hôn mê, toàn thân co giật.

Cậu kiên trì được một chút, cảm giác tất cả ý chí của cậu sắp hoàn toàn biến mất, liền rút hai bàn tay ra, rồi đặt vào một thao nước lạnh mà cậu đã chuẩn bị từ trước. 

“Xèo!”

Âm thanh lại vang lên lần nữa, trong nước cũng bốc lên những hơi nóng.

“Aaaa!” 

Gân xanh trên đầu của Thanh Lâm nổi lên hết, hai mắt đỏ tươi, vì dùng lực quá sức nên miệng cũng tràn ra những giọt máu tươi.

Giống như miếng sắt đun nóng, bỏ vào trong nước lạnh để làm nguội lại và đây còn là nước muối, loại đau đớn này thực sự khiến người ta không thể nào mà chịu đựng nổi được.

Hai bàn tay này của cậu bây giờ đã trở nên rất sần sù, khét đen, giống như một miếng thịt bị nướng khét đen rồi vậy, không nhìn thấy một vết máu gì hết. 

“Rất tốt.”

Trong lời nói của Đế Linh lộ ra vẻ rất hài lòng, nói: “Hãy vận chuyển Đại Đế lục mau lên, hấp thụ linh khí để những máu thịt của bàn tay ngươi hồi sinh lại.”

Thanh Lâm dường như là cố lôi cơ thể của cậu đi đến bên giường, khoanh chân ngồi xuống, vận chuyển Đại Đế lục, trên đầu lại xuất hiện một lốc xoáy, trông như có vẻ rất thoải mái, ập vào bên trong bàn tay. 

Có thể thấy được, những vết đen trên bàn tay của cậu dần dần biến đi, những máu thịt khô đi cũng dần dần trở nên có sức sống, những miếng đen thui cũng từ bàn tay tách ra, giống như tất cả máu thịt và gân cốt đều bắt đầu sinh ra lại, đem những cái cũ bỏ đi vậy.

Một cảm giác sảng khoái từ bàn tay truyền đến, mỗi lần vào thời khắc này, cũng đều là thời khắc hưởng thụ nhất của Thanh Lâm.

Theo luồng linh khí rót vào, bàn tay của cậu dần dần trở nên trắng tinh, vết hằn giao nhau của những sợi gân xanh đỏ xuất hiện trước mặt của Thanh Lâm, giống như lúc luyện ngón tay vậy. 

“Bàn tay không như ngón tay, sức chịu đựng đau đớn là rất lớn nhưng uy lực cũng rất lớn. Đợi đến lúc ngươi hoàn toàn tu luyện xong bàn tay, một cú đấm ra, đánh nát tảng đá ngàn cân cũng là chuyện rất dễ dàng.” Lời nói của Đế Linh khiến cho Thanh Lâm có chút an ủi.

“Một cú đánh nát tảng đá ngàn cân…”

Thanh Lâm thì thầm trong lòng, cậu nhớ, cha cậu Thanh Nguyên cũng có thực lực như thế. 

Rất nhanh, cậu cũng sẽ có thực lực như thế!

Trong lòng rất hưng phấn, cái cảm giác sợ hãi đau đớn cũng giảm đi rất nhiều, Thanh Lâm lần nữa dặn dò người làm chuẩn bị sắt nung nóng.

…… 

Ngày qua ngày, chớp mắt một cái đã qua nửa tháng.“Beng!”

Ngọn núi phía sau của phủ Thanh Nguyên, Thanh Lâm đánh ra một cú, cú đấm chưa tới gần mà một cú đó chỉ mang theo gió thôi cũng đủ khiến tảng đá nặng ngàn cân bay đi rồi biến thành nát vụn và khi cú đấm đánh trúng tảng đá lớn đó liền phát ra một tiếng vang lớn rồi tảng đá lớn ấy trực tiếp biến thành nát vụn. 

“Thành công rồi!” Thanh Lâm nhìn cú đấm của mình, khuôn mặt tràn đầy sự vui vẻ.

Trong lòng vừa động một cái là đôi tay đó liền biến mất đi, nhìn vào không có khác gì so với tay bình thường.

“Không tệ.” Đế Linh cũng rất hài lòng, hắn không thể tưởng tượng được, Thanh Lâm lại có tính kiên nhẫn mạnh như thế, chịu đựng sự đau đớn tột cùng này. 

“Nếu mà phụ thân biết ta lợi hại như thế thì nhất định sẽ rất vui mừng!” Thanh Lâm tự nói với bản thân.

“Đối với phụ thân ngươi mà nói, đây chẳng là cái gì cả, nếu hai tay của ngươi đều luyện thành thì mới có cái nhìn khác đối với ngươi.” Đế Linh nói.

“Vậy thì tu luyện cả hai tay!” Thanh Lâm quyết định. 

“Ngón tay dựa vào lực của cú đấm, cú đấm dựa vào lực của cánh tay, khi mà đánh ra một cú thì hai bên cánh tay phải tích tụ lực, nếu hai bên cánh tay mà luyện thành, đừng nói là ngàn cân, cho dù là hai ngàn cân, ba ngàn cân, thậm chí là năm ngàn cân đi nữa thì đều cũng có thể một cú đánh nát tất cả.” Những lời nói của Đế Linh làm cho Thanh Lâm càng mong chờ.

Luyện cánh tay, so với luyện bàn tay còn khó hơn.

Dựa vào những gì mà Đế Linh nói, đầu tiên là cần phải lấy gậy gỗ đánh nát thịt, sau đó dùng gậy gỗ đánh nát xương, cuối cùng là hấp thụ linh khí của Đại Đế lục để tái sinh tất cả thì coi như là thành công rồi. 

Điều này đối với Thanh Lâm mà nói, độ khó lại lần nữa tăng lên.

Cậu không sợ đau mà chỉ sợ không có ai dám dùng gậy gỗ và gậy sắt đánh cánh tay của cậu.

…… 

Trở về phủ Thanh Nguyên, Thanh Lâm ở trong phòng suy nghĩ một hồi, cuối cùng cũng tìm hai người làm, một trong hai người, có một người là người lúc trước chuẩn bị nồi cát và sắt nung nóng cho cậu.

Tên của hắn là “Tống Chân”, người còn lại là “Vương Nhị”.

Nói với bọn họ xong, sắc mặt của Tống Chân và Vương Nhị trắng bệch, liền quỳ xuống đất, cầu xin, nói: “Tiểu vương tử, nếu nô tài có chỗ nào hầu hạ người không chu đáo, nô tài nhất định sửa. Người… người đừng làm khó chúng nô tài như thế.” 

Ai mà tin rằng có phương pháp tu luyện điên khùng như thế chứ?

Bọn họ nhận định rằng, thứ mà Thanh Nguyên tu luyện nhất định là môn võ công mạnh nhất Thanh Minh công của phủ Thanh Nguyên mà Thanh Minh công lại không phải tu luyện như thế và chuyện lần này của Thanh Lâm, khiến cho bọn họ nghĩ rằng bọn họ đã không chăm sóc chu đáo cho cậu, đã khiến cho tiểu vương tử tức giận.

Thanh Lâm sớm đã dự liệu được như thế, cậu làm mặt căng lên, rồi hét: “Nếu các ngươi không dựa theo lời nói của ta mà làm thì ta sẽ lập tức báo cho mẫu thân ta biết, nói các ngươi ức hiếp ta, rồi kêu mẫu thân ta tìm người đánh các ngươi đến chết.” 

“Việc này…” Hai người lộ ra vẻ mặt đau khổ, bọn họ không ngờ rằng, một tiểu vương tử luôn hiền lành, không bao giờ ức hiếp người làm, lại uy hiếp bọn họ như thế.

“Các ngươi yên tâm, ta thật sự là tu luyện, các ngươi hãy đồng ý với ta đi, coi như ta cầu xin các ngươi đấy, được không?” Thanh Lâm lộ ra dáng vẻ cầu xin, nói.

“Đây là mệnh lệnh, ai mà không tuân theo, lập tức sẽ bị đánh đến chết!” Thanh Lâm lại châm thêm lửa vào. 

Bọn họ bất đắc dĩ mà đồng ý với cậu.

……

Phía sau núi của phủ Thanh Nguyên, nơi này rất ít người qua lại, dưới một số tình huống, nếu có người cần đột phá thì mới đến đây để thử thực lực. 

Tống Chân và Vương Nhị đứng một trái một phải, hai người đều cầm gậy gỗ, thấy Thanh Lâm giơ hai cánh tay ra, liền có chút do dự.

Bọn họ đã ở đây kéo dài hết năm phút rồi, lúc đầu có đánh qua bốn lần nhưng đều nhẹ hìu, không có chút lực gì hết.

“Nhanh lên, đừng có mà ở đó lãng phí thời gian.” Thanh Lâm cau mày lại nói. 

Hai người bọn họ nhìn nhau, cắn răng, giơ cây gậy gỗ lên cao, “bụp” một tiếng đập vào cánh tay của Thanh Lâm.

Giờ này vốn là mùa đông, chỗ cánh tay bị đập của Thanh Lâm, lập tức sưng tấy lên.

Cậu cố chịu đựng sự đau đớn, trên trán toát ra mồ hôi lạnh, nói: “Đánh tiếp, đánh vào tất cả chỗ trên cánh tay.” 

Vương Nhị và Tống Chân hoàn toàn suy sụp, giơ gậy gỗ lên đánh loạn xạ, cuối cùng, hai cánh tay của Thanh Lâm sưng to lên, một loại cảm giác đau đớn khó nói nên lời truyền khắp cơ thể của cậu.

“Dùng gậy sắt đập!”

Giọng nói của Thanh Lâm dường như đều là la hét lên. 

Vương Nhị và Tống Chân cũng đành chấp nhận, chết thì chết thôi, không chết là tốt nhất, dù sao bọn họ hai người đánh cũng chết, không đánh cũng chết, liều thôi!

“Bụp bụp!”

“Rắc!” 

Dưới những đòn đánh của gậy sắt, tiếng xương vụn từ cánh tay của Thanh Lâm truyền đến rất rõ ràng, Vương Nhị và Tống Chân ngồi bẹp xuống đất, không ngờ là không chịu nổi áp lực, rồi ngất đi.

Không biết qua bao lâu, khi hai người tỉnh lại thì phát hiện ra, tiểu vương tử đang cười tủm tỉm với bọn họ và cánh tay vốn đầy thương tích của tiểu vương tử đã hồi phục lại như lúc ban đầu.

Chương 8: Không được

“Tiểu vương tử, người… người không sao chứ?” Tống Chân trừng mắt to ra, hắn không dám tin nên lúc nói chuyện cũng có chút cà lâm.

“Nhìn xem hai người kìa, ta cũng không sao mà hai người lại ngất xỉu đi.” Thanh Lâm bĩu môi, gương mặt mang một chút kiêu ngạo và khinh thường.

Khuôn mặt của Tống Chân và Vương Nhị đỏ lên, trong lòng thì thầm, người đương nhiên là không sao và người cũng không biết hai bọn ta đã chịu đựng áp lực lớn đến cỡ nào, nếu người mà có mệnh hệ gì thì bọn ta nhất định sẽ bị chu di cửu tộc. 

“Tiếp nào.” Thanh Lâm đưa cánh tay ra.

“Còn tiếp sao?”

Hai người Tống Chân giật mình nhưng thấy Thanh Lâm không có xảy ra việc gì, trong lòng liền thở phào nhẹ nhõm và cũng không chú ý đến hai cánh tay đang bắt đầu trở nên trong suốt của Thanh Lâm, hai người lại cầm lấy gậy gỗ và gậy sắt lên, cắn răng mà đập. 

Lần này, bọn họ hai người không có ngất xỉu, bọn họ chỉ thấy trên trán của Thanh Lâm toát ra mồ hôi lạnh, răng cắn chặt cành gỗ, hai mắt nhắm lại, khoanh chân ngồi xuống.

Bọn họ không biết Thanh Lâm đang hấp thụ linh khí nhưng bọn họ cảm nhận được một cảm giác sảng khoái đang chạy khắp cơ thể của bọn họ, đây là nhờ vào Thanh Lâm, được khá nhiều linh khí xâm nhập vào cơ thể, thanh trừ tạp chất.

Hai tiếng sau, hai người đều ngơ ra. 

Bọn họ tận mắt nhìn thấy cánh tay của Thanh Lâm, từ những cục sưng đỏ đến đáng sợ dần dần chuyển đổi, hồi phục, cuối cùng, hình thành một ánh sáng màu đỏ.

Ánh sáng màu đỏ đó sáng lấp lánh mấy lần là liền biến mất đi, hai người dùng sức xoa xoa đôi mắt của mình, tuy là kinh ngạc nhưng bọn họ biết bọn họ tuyệt đối không có nhìn sai!

“Tiểu vương tử, thứ mà người tu luyện… có phải là công phu của Thanh gia không?” Tống Chân nhịn không được hỏi. 

Không ngờ Thanh Lâm trừng hắn một cái, rồi nói: “Ngươi nhìn không giống à?”

“Giống, giống…là công phu của Thanh gia, là công phu của Thanh gia.” Tống Chân nuốt nước miếng, hắn biết tiểu vương tử không muốn người khác biết loại công pháp này.

…… 

Tu luyện thế này đã kéo dài cho đến mặt trời lặn xuống, hai cánh tay của Thanh Lâm khi mà hồi phục, ánh sáng màu đỏ không ngừng sáng lấp lánh, mỗi một lần tu luyện, thời gian của ánh sáng lấp lánh màu đỏ đó cũng đều tăng thêm.

“Được rồi.”

Dưới ánh nắng hoàng hôn, Thanh Lâm thở nhẹ, nói: “Lấy ngọc bội của ta, đến phòng thanh toán nhận mười lượng bạc, coi như thù lao của các ngươi vậy.” 

“Cảm ơn tiểu vương tử!”

Hai người rất vui mừng, tiền công mỗi tháng của bọn họ, chỉ có mười lượng bạc, bọn họ không ngờ chỉ một ngày như thế thôi thì có nhiều lợi ích đến thế đương nhiên là rất mừng rồi.

“Vương Nhị, Tiểu Hồng của Quế Lan phường hôm nay là của ta, ta cấm ngươi giành với ta.” 

“Có mười lượng này, ta cũng chẳng thèm Tiểu Hồng!”

Nhìn bóng dáng từ từ đi xa của hai người, mép môi của Thanh Lâm nở nụ cười.

Phương pháp tu luyện này, rất cực khổ, rất đau khổ nhưng thu hoạch cũng là rất lớn. 

Thanh Lâm không biết năng lực hiện giờ của bản thân đã thuộc đai thứ mấy của người học võ, bởi tu thân thể và tu luyện linh khí là khác nhau, trước khi Đế Linh xuất hiện, cậu chưa bao giờ nghe qua phương pháp luyện tập thân thể như thế, chỉ nghe nói có người trước khi chưa trở thành người học võ thì đã có thể hấp thu linh khí của trời đất.

Loại “linh vật” này, thực tế là do linh khí của thiên địa tạo ra, theo tuổi tác rồi từ từ lớn lên.

Giờ đây cậu có thể trực tiếp hấp thu linh khí của trời đất, như thế cũng bớt đi phần khó khăn nào khi đi tìm linh vật. 

Đương nhiên, linh khí với linh vật không thể so với nhau, hai thứ này, giống như là mây đen với nước mưa, một loại là thể khí, một loại là ở trạng thái chất lỏng thì sao có thể có so với nhau được?

Nếu có cơ hội, nhất định phải đi tìm kiếm và thu hoạch linh vật.

…… 

Ngày qua ngày, tháng qua tháng, chớp mắt một cái, lại là một mùa xuân.

Sau khi qua Tết, Thanh Lâm sẽ là mười một tuổi.

Và cho đến hôm nay, cậu đã bắt đầu tu luyện đôi chân của mình, giống như Đế Linh đã nói, ngón tay dựa vào lực của bàn tay, bàn tay dựa vào lực của cơ bắp, cơ bắp dựa vào lực chân. 

Nếu không có đôi chân, cho dù là tung ra đấm không cũng không có tác dụng lớn gì cả.

Tu luyện đôi chân, tăng lực cho đôi chân, tăng tốc độ cho đôi chân, đợi đến khi tu luyện xong đôi chân thì sẽ tới cơ thể.
Vẫn là Tống Chân và Vương Nhị, hai người đã quen với việc này, mỗi khi Thanh Lâm đến tìm bọn họ, mỗi ngày cũng đều cho mười lượng bạc, khiến hai người bọn họ vui đến  nỗi không nói nên lời. 

Cẩm Uyển từng phát hiện ra có gì không đúng, Vương Nhị và Tống Chân hai người này mỗi ngày cũng đến phòng thanh toán để nhận ngân lượng, đến hôm nay, cũng đã lấy ít nhất hơn ngàn lượng rồi.

Nhưng mỗi lần hai người này đến lấy đều cầm ngọc bội của Thanh Lâm và mỗi lần kiếm Thanh Lâm thì Thanh Lâm cũng đều kiếm cớ cho qua, tuy biết Thanh Lâm đang nói dối nhưng nàng vẫn không có nói gì nhiều.

Nàng cảm thấy có thể là do Thanh Lâm không thể tu luyện được, trong lòng cũng rất buồn phiền nên lấy việc tiêu tiền để giải quyết sự phiền muộn đó, nói tóm lại, phủ Thanh Nguyên không quan tâm đến mấy ngàn ngân lượng đó. 

Đêm ba mươi, hai cha con Thanh Nguyên và Thanh Thiền cũng rút ra được thời gian để trở về phủ Thanh Nguyên.

Tứ đại bộ lạc cũng phải ăn tết nên hai bên đều rất ăn ý mà tạm dừng chiến tranh lại.

Cẩm Uyển tuy không muốn cho Thanh Thiền tham gia quân ngũ nhưng thánh chỉ của Đại đế Vũ Chiêu đã buông xuống nên nàng chỉ có thể mà than khổ thôi. 

“Tỷ tỷ, cuộc sống trong quân có tốt không? Có vui không?” Thanh Lâm mở hai mắt to ra nhìn Thanh Thiền, vẻ mặt đầy hy vọng, hỏi.

Lâu rồi không gặp, Thanh Thiền càng trở nên xinh đẹp hơn, mái tóc dài buộc sau đầu, khuôn mặt càng ngày càng thanh tú, ngũ quan tinh xảo của nàng giống như ông trời cố ý điêu khắc ra vậy, kèm theo đó là da mặt trắng ngần, khuôn mặt căng mọng nước của nàng, dáng người cao gầy bị bộ quân phục bó đến mức hiện ra những đường cong gợi cảm, khí chất vừa sắc bén vừa thoát tục, cho người khác một cảm giác rất tiêu sái, anh tuấn.

Chỉ là, mấy tháng trong quân đội, khiến tính cách đơn thuần vốn có của Thanh Thiền đã mất đi, bởi nàng đã chứng kiến vô số chuyện chém giết lẫn nhau nên trên khuôn mặt xinh đẹp của nàng, giờ có một loại cảm giác mệt mỏi và sự thoải mái khi trở về nhà. 

“Không vui gì hết, đệ đừng tham gia quân ngũ, đệ tham gia việc chính sẽ tốt hơn.” Thanh Thiền nhìn vẻ mặt tràn đầy hy vọng của Thanh Lâm, sờ vào đầu của cậu, rồi nói: “Nghe nói đại điện của hoàng đế có rất nhiều con gái xinh đẹp và còn có những công chúa của hoàng thất, sau này nếu đệ có thể tham gia việc chính thì có thể lấy một cô dâu môn đăng hộ đối xinh đẹp về nhà rồi.”

“Đệ còn nhỏ, cần gì mà cưới gấp như vậy chứ!” Thanh Lâm bĩu môi, khuôn mặt lộ ra chí hướng, nói: “Đệ không có hứng thú với chính trị, ngày nào cũng đấu đá nhau, lừa gạt lẫn nhau. Đệ muốn giống tỷ tỷ, cưỡi ngựa tung hoành trên chiến trường giết giặc, đó mới là mục tiêu mà đệ luôn hướng tới.”

“Không được!” 

Lần này, không phải Cẩm Uyển mở miệng nói mà là Thanh Thiền cản lại, nói: “Vào quân đội có gì tốt chứ? Đệ không được đi!”

“Tại sao…” Thanh Lâm bĩu môi, âm thanh rất thấp, nghe trông có vẻ như rất buồn. Khi tỷ tỷ tức giận, cậu cũng rất là sợ.

Tại sao ư? 

Trong lòng Thanh Thiền cười khổ.

Chỉ trong vòng mấy tháng ngắn ngủi, nàng đã xém nhiều lần chết trong tay giặc, nếu không phải người khác kịp thời cứu giúp thì nàng đã sớm mất mạng rồi.

Nàng không sợ chết nhưng sợ người nhà chết, nhất là Thanh Lâm, người mà nàng thương nhất, đệ đệ duy nhất của nàng. 

Thanh Lâm không tu luyện được mà một mực đòi tham gia quân ngũ, đây chẳng phải là tự đâm đầu vào chỗ chết sao?

Những món ngon của bữa cơm đêm ba mươi từ từ xuất hiện trên bàn ăn, Cẩm Uyển và Thanh Nguyên ngồi trước mặt Thanh Lâm, rất là tự giác không bàn về những chuyện trong quân đội, khiến cho trong lòng tràn đầy hy vọng của Thanh Lâm có chút thất vọng.“Ngày mai mùng một, Lôi Minh chắc sẽ đến hỏi cưới.” Thanh Nguyên gắp một ít thức ăn vào chén của Thanh Lâm và Thanh Thiền, rồi nhìn Thanh Thiền, nói: “Con nghĩ sao về chuyện này?” 

Thanh Thiền im lặng, trong mấy tháng này ở trong quân đội, nàng đã trải qua vô số lần chém giết nên tính cách của nàng sớm đã trưởng thành, sẽ không nghĩ cái gì thì sẽ là cái đó.

“Hỏi cưới?” Thanh Thiền im lặng chưa trả lời thì Thanh Lâm đã ngơ ngác hỏi: “Hỏi cưới cái gì?”

“Lôi Minh thích tỷ tỷ của con, muốn tỷ tỷ con gả cho hắn.” Thanh Nguyên nói. 

“Không được!”

Thanh Lâm đập bàn, đứng dậy nói: “Bộ dạng của Lôi Minh, mỗi lần con nhớ ra là con lại tức. Tỷ tỷ xinh đẹp như thế, sẽ có rất nhiều con trai cho tỷ tỷ chọn lựa, dựa vào cái gì mà tỷ tỷ phải gả cho hắn?”

“Đứa con này…” Cẩm Uyển và Thanh Nguyên nhìn nhau, đều lắc đầu cười khổ. 

“Ăn cơm trước đi, chuyện của ngày mai, ngày mai hẵng nói.” Thanh Thiền trong có vẻ rất điềm tĩnh.

……

Sáng sớm hôm sau, Thanh Thiền và Thanh Lâm đứng trước sảnh, khác với ngày thường là hôm nay Thanh Lâm không còn cầm lò sưởi trong tay nữa mà là giống như một đàn ông thực thụ vậy. 

“Không ngờ đệ cũng thích trưng diện nữa, tóc cũng nhuộm thành màu tím nhưng mà trông rất đẹp.” Thanh Thiền tranh thủ lúc rảnh rỗi rất chọc Thanh Lâm.

“Đệ không có!” Hai má của Thanh Lâm phồng lên, nói: “Đệ cũng không biết vì sao tóc của đệ không thể trở lại màu đen giống như trước được nữa, biến thành như thế này, đệ cũng rất phiền não lắm.”

Thực sự, từ lúc bắt đầu luyện tập thân thể thì tóc của Thanh Lâm liền biến thành màu tím, điều này khiến người khác rất kinh ngạc và cậu cũng không tra ra được là do lý do gì. 

Rất nhiều người cũng suy nghĩ như Thanh Thiền, đều cho rằng Thanh Lâm đi nhuộm tóc tím nhưng bởi vì là do xấu hổ nên không dám thừa nhận.Không thể phủ nhận rằng, cái đầu tím này của cậu, thực sự rất đẹp khiến cho khuôn mặt thanh tú của cậu, tăng thêm một chút ma mị.

“Đệ đã lớn như vậy rồi, qua mấy năm nữa, con gái theo đuổi đệ nhất định sẽ rất nhiều.” Thanh Thiền nhẹ nhàng rờ cái đầu tím của Thanh Lâm.

Thanh Lâm muốn mở miệng nói thì lúc này đây, bên ngoài cửa xuất hiện một đám người, người đi trước chính là Trấn Tây vương Lôi Chấn và hai con của hắn là Lôi Minh, Lôi Xung. 

Phía sau bọn họ, một đoàn người xách theo sính lễ, tổng cộng có tám cái rương, vật bên trong trông như có vẻ rất nặng vậy, bởi những người xách sính lễ đó trông rất là mệt nhọc.

“Tỷ tỷ, là bọn họ.” Thanh Lâm nắm chặt tay của Thanh Thiền, chuyện hỏi cưới mà hôm qua phụ thân nói, từ hôm qua tới giờ, cậu vẫn luôn để trong lòng

Từ lúc sáu tuổi cậu chịu uất ức ở chỗ Lôi Minh năm đó thì Thanh Lâm đã không còn nhìn thấy hắn nữa, có thể là do xảy ra cuộc chiến của tứ đại bộ lạc nên bốn năm trở lại đây, mùng một tết cũng không có qua lại. 

Hôm nay là lần thứ hai Thanh Lâm gặp mặt Lôi Minh.

Và cho đến hôm nay, thân thể của Lôi Minh càng cường tráng hơn, cao một mét tám, da đen hơn một chút và cho người ta một loại cảm giác rất là khoẻ khoắn.

Nói thực một câu, Lôi Minh không xấu. 

Thấy Lôi Chấn dẫn theo cả đoàn người đến, Thanh Nguyên sao không hiểu ra là lý do gì, trong lòng than thở một tiếng, trên mặt thì lộ ra nụ cười, đi lên phía trước, nói: “Lôi huynh sao lại đến đây vậy?”

Lôi Chấn biết Thanh Nguyên đã biết mà còn hỏi, liền cười lớn, nói: “Thanh Nguyên huynh nói đùa rồi, mấy tháng nay, đệ quan sát thấy Lôi Minh và Thanh Thiền rất ăn ý với nhau, Hôm qua, Lôi Minh cũng nói với đệ, rằng có ý với Thanh Thiền đây và quyết cưới Thanh Thiền, không phải là Thanh Thiền sẽ không cưới. Sau một hồi suy nghĩ, đệ cũng quyết định, hôm nay đưa Lôi Minh tới đây, đến để hỏi cưới.”

Lôi Minh rất biết nắm bắt thời cơ, hắn liền đi lên phía trước, nhìn khuôn mặt tuyệt đẹp của Thanh Thiền, vẻ mắt hắn lộ ra vẻ ái mộ, nói: “Thanh Thiền, ta rất thích nàng, nàng gả cho ta nha!” 

“Không được!”

Thanh Thiền chưa trả lời thì Thanh Lâm đã trực tiếp hét lên: “Tính cách của ngươi rất ngông cuồng, hồi trước còn ức hiếp ta và tỷ tỷ ta, muốn tỷ tỷ gả cho ngươi, người đầu tiên không đồng ý chính là ta!”

Lôi Minh ngơ ngác, chuyện năm đó hắn đã sớm quên rồi, hắn không khỏi cười khổ, nói: “Thanh Lâm đệ đệ, chuyện lần đó ta xin lỗi đệ, tuổi trẻ không hiểu chuyện, là lỗi của ta.” 

“Không được! Là không được!” Ngữ khí của Thanh Lâm rất kiên quyết.

“Chuyện này…” Lôi Minh không còn cách nào mà quay về phía của Lôi Chấn, rồi nhìn ông.

Hắn thực sự rất thích Thanh Thiền, vả lại hai người ở trong quân, luôn giúp đỡ lẫn nhau, tuy không biết Thanh Thiền nghĩ sao nhưng bản thân hắn đã thầm thương trộm nhớ nàng. 

Dưới sự rèn luyện của quân đội, đã rèn đi tính cách ngang ngược của hắn nên giờ hắn đối đãi với Thanh Lâm đã không còn ngạo mạn như lúc trước nữa.

Chương 9: Đồng ý

“Sớm nghe nói tiểu vương tử của phủ Thanh Nguyên thông minh từ nhỏ, ăn nói lanh lợi, hôm nay nhìn thấy, quả thất là danh bất hư truyền.”

Lôi Chấn đến đây là để hỏi cưới, tất nhiên sẽ không nói những câu nói khó nghe.

Hắn biết Thanh Lâm còn nhỏ nhất định sẽ thích nghe những lời nịnh nọt nhưng hắn không ngờ Thanh Lâm không những không nghe mà còn “hừ” một tiếng, nói: 

“Cho dù ông có nói dễ nghe như thế nào thì ta vẫn không đồng ý tỷ tỷ gả cho Lôi Minh.”

“Chuyện này phải xem Thanh Thiền muội muội có đồng ý không?”

Lôi Chấn và Lôi Minh không còn cách nào, còn Lôi Xung thì cau mày lại. 

Thanh Thiền trầm ngâm hồi lâu, nhìn đôi mắt tràn đầy kỳ vọng của Lôi Minh, rồi nhẹ giọng nói:

“Người mà đệ đệ ta nhìn trúng thì ta mới xem xét suy nghĩ.”

Lôi Minh giống như bị sét đánh trúng, bởi đây là lời từ chối một cách gián tiếp. 

Chân mày Lôi Chấn cau lại, nhìn về phía vợ chồng Thanh Nguyên, nói:

“Nếu ánh mắt của tiểu vương tử quá cao, xem thường người phàm chẳng lẽ Thanh Thiền công chúa cả đời này cũng sẽ không lấy ai sao?”

Thanh Nguyên hiểu ý, do dự một hồi, rồi nói như thế: 

“Lôi huynh, thực sự mà nói, ta cũng cảm thấy Thanh Thiền còn quá nhỏ, chưa đến tuổi để gả. Vả lại, Thanh Nguyên ta cũng chỉ có một đứa con gái này nên trong lòng có chút không nỡ. Hay là qua thêm mấy năm nữa, nếu Lôi Minh và Thanh Thiền yêu nhau thì chúng ta cùng tổ chức một hôn sự thật linh đình, huynh thấy sao?”

Lôi Chấn biết Thanh Nguyên đang giữ lại thể diện cho hắn nhưng trong lòng hắn có chút kiêng kị, lắc đầu nói:

“Tứ đại bộ lạc đang âm thầm hành động, qua mấy năm nữa, cũng không biết sẽ xảy ra chuyện gì. Vả lại… Thiếu thủ lĩnh của tộc Đại Mông cũng nhắm vào Thanh Thiền công chúa nên hôn sự này mong Thanh Nguyên huynh hãy suy nghĩ kỹ.” 

“Không cần suy nghĩ nữa!” Thanh Lâm lại lần nữa mở miệng, nói:

“Ta sẽ không để cho tỷ tỷ ta gả cho Lôi Minh!”

Thanh Thiền cười một tiếng, nụ cười của nàng giống như đóa hoa nở rộ, khuynh quốc khuynh thành, không ít người xem xong cũng điều ngớ người ra, rồi thầm nghĩ trong lòng, khó trách Lôi Minh lại quyết lấy nàng cho bằng được. 

Nàng nhẹ nhàng sờ sờ cái đầu tím của Thanh Lâm, nhìn về phía Lôi Minh nói:

“Ngươi tạm thời trở về trước đi, chuyện hôn ước không cần phải gấp, trước mắt là đang trong trạng thái tấn công tứ đại bộ lạc, đợi khoảng thời gian này qua đi thì mới hẳn nói tiếp.”

Thanh Thiền đã mở miệng tiễn khách, trong lòng của Lôi Minh tuy có chút thất vọng nhưng cũng đành chịu, chỉ có thể than thở, nói: “Vậy cũng tốt, nàng hãy cố gắng chú ý giữ gìn sức khỏe cho tốt.” 

Lôi Chấn và Lôi Xung cũng không còn cách nào khác, cuối cùng, vẫn phải xách sính lễ lên, rời khỏi phủ Thanh Nguyên.

Nhìn bóng lưng của bọn họ rời đi, Thanh Thiền nhìn Thanh Lâm, hỏi:

“Sao đệ lại kiên quyết như thế, là do lúc trước hắn ức hiếp đệ, phải không?” 

“Có một chút.” Thanh Lâm lắc cái đầu mình một cái, giống như rất vui vẻ, nói: “Quan trọng nhất là, đệ biết tỷ tỷ sau khi gả đi thì phải rời khỏi phủ Thanh Nguyên, đệ không đành rời xa tỷ tỷ.”

Thanh Thiền cười, nàng không có nói câu “nhưng tỷ tỷ cũng không thể cả đời mà không gả cho ai được”, chỉ là gật gật đầu đồng ý, nói:

“Ừ, đệ không nỡ xa tỷ tỷ thì tỷ tỷ sẽ không đi.” 

……

Sau bữa cơm tối, Thanh Lâm lại lần nữa đề nghị tham gia quân ngũ.

Cẩm Uyển cuối cùng cũng tức lên, nói: 

“Hai người chị em các con, một người quyết sống chết cũng phải tham gia quân ngũ cho bằng được, còn một người sau khi cùng phụ thân bày ra âm mưu đó rồi vào quân đội, không suy nghĩ vì ta một chút sao? Nếu một trong ba người các ngươi ở trong quân đội có mệnh hệ gì thì cuộc sống sau này của ta sẽ sống như thế nào đây?”

Khuôn mặt già của Thanh Nguyên đỏ lên, đích thực, chuyện Thanh Thiền tham gia quân đội, chính là âm mưu của hắn, Thanh Thiền và Đại đế Vũ Chiêu.

Nhưng hắn cũng phải đành chịu thôi, Thanh Lâm không thể tu luyện được, phủ Thanh Lâm không có người nối dõi, để Thanh Thiền một đứa con gái vào trong quân đã khiến cho nhiều người chê cười, nếu mà Thanh Thiền cũng không tham gia quân đội thì phủ Thanh Nguyên e rằng sẽ bị nước miếng của người đời nhấn chìm. 

“Mẫu thân, con có thể tu luyện được rồi!” Thanh Nguyên lấy dũng khí ra nói: “Mẫu thân người không phải luôn nghi ngờ dạo gần đây con đang làm gì sao? Là con đang tu luyện đó ạ!”

Thanh Nguyên kinh ngạc, thần sắc trong mắt phát sáng, chẳng lẽ ba cây linh vật đó đã phát huy tác dụng?

“Người học võ tu luyện là bắt đầu nâng tảng đá nặng một cân. Người ta nâng tảng đá nặng trăm cân mới gọi là tu luyện, còn con nâng tảng đá nặng một cân cũng coi là tu luyện sao, nếu ở trong cuộc chiến, gặp kẻ thù có thể nâng tảng đá nặng ngàn cân thì sao, lúc đó con sống nổi chứ?” Cẩm Uyển không tin, chỉ cho là Thanh Lâm vì muốn tham gia quân ngũ mà tìm cái cớ này. 

“Không phải!” Thanh Lâm vội vã nói:

“Mẫu thân, người không tin thì hãy xem con đây!”

Vừa nói xong, cậu liền chạy vèo ra ngoài. 

Cẩm Uyển và Thanh Nguyên hai người nhìn nhau, chân mày cau lại, lo lắng giữa trời gió tuyết bão bùng này, Thanh Nguyên sẽ xảy ra chuyện nên hai người liền vội vã chạy theo sau.
Còn Thanh Thiền, khi Thanh Nguyên chạy đi thì nàng đã đuổi theo cậu.

Bốn người đi đến phía sau núi, tuyết rơi dữ dội, tiếng gió vừa lớn và dài, những cây lớn đã rụng hết lá cũng phát ra tiếng xào xạc. 

Thanh Lâm kiếm được một tảng đá nặng gần ngàn cân, hít thở nhẹ, dưới chân đột nhiên phóng lực ra, tốc độ cực nhanh, khi sắp đến gần tảng đá lớn đó, cánh tay phải liền tung ra một cú đấm.

“Beng!”

Tiếng nổ cực lớn đến truyền đến, Cẩm Uyển và Thanh Nguyên, Thanh Thiền ba người ngơ ngác người ra, bọn họ chỉ thấy tảng đá nặng ngàn cân ấy trực tiếp nổ tung, hóa thành đá nhỏ, rơi rớt xung quanh. 

Trên thực tế, khi Thanh Lâm luyện thành công hai bàn tay thì đã có thể một cú đấm đánh nát tảng đá lớn nặng ngàn cân đó. Sau khi luyện thành hai bắp tay, lực đạo càng cao, càng có thể đánh nát tảng đá lớn nặng năm ngàn cân thành bụi.

Và hôm nay, đôi chân cũng đã luyện thành, Thanh Lâm chưa từng thử qua nhưng cậu cảm thấy, tảng đá nặng khoảng bảy ngàn cân, bản thân cậu cũng có thể đánh nát.

“Đây…” 

Cẩm Uyển thật sự là không dám tin vào mắt mình, một thiếu niên cơ thể từng suy nhược, nhiều bệnh, một cơn gió thổi qua cũng có thể ngã, giờ đây, lại có thể dùng một cú đánh nát tảng đá nặng ngàn cân sao?

“Đệ đệ lợi hại quá!” Thanh Thiền không ngừng vỗ tay một cách vui vẻ, khuôn mặt xinh đẹp của nàng cũng bởi vì sự lạnh giá mà có chút đỏ lên.

Còn Thanh Nguyên thì nắm chặt hai bàn tay lại, toàn thân run rẩy, trong lòng hắn càng chấn động, Cẩm Uyển mang thai mười năm, mất hết ba ngày mới sinh được ra thì sao có thể là người phàm được! 

Phủ Thanh Nguyên ta có hy vọng rồi!

“Phụ thân, giống con như vậy, được tính là đai thứ mấy của người học võ ạ?” Thanh Lâm tu sửa thân thể, không giống với tu luyện linh khí nên luôn nghi hoặc cấp độ lực đạo của bản thân.

Thanh Nguyên vui đến tột cùng, nói: “Một cú đánh nát tảng đá ngàn cân, có thể tính là đai thứ sáu của người học võ.” 

“Đai thứ sáu của người học võ…” Thanh Lâm thì thầm trong miệng, sau đó nhìn về Thanh Thiền, nói: “Bây giờ tỷ tỷ đai thứ mấy vậy?”

“Thiên chất của tỷ tỷ con rất mạnh, sớm đã là đai thứ chín của người học võ, có thể đánh nát tảng đá lớn trăm cân, nếu đột phá lần nữa là sẽ bước vào cảnh giới hậu thiên.” Thanh Thiền chưa lên tiếng thì Thanh Nguyên đã lên tiếng trước, có thể thấy được trong lòng hắn vui vẻ biết chừng nào.

Thực sự, hắn phải vui mừng, thiên chất của Thanh Thiền là từ trước đến giờ chưa có, người khác là không thể so sánh được, hắn đã từng nhiều lần ao ước, nếu thiên chất này xuất hiện trên thân thể của Thanh Lâm thì tốt biết mấy, bởi Thanh Thiền dù sao đi nữa cũng là con gái. 

Và hôm nay, cái ước muốn của hắn chưa biến thành sự thật nhưng Thanh Lâm có thể tu luyện được thì cũng đã có hy vọng rồi!

“Vậy Lôi Minh là đai thứ mấy của người học võ?” Thanh Lâm lại hỏi.

“Đai thứ bảy.” Đôi mắt to của Thanh Thiền dịu dàng nhìn lấy Thanh Lâm, nói: “Hắn có thể dùng một cú đấm đánh nát tảng đá lớn bảy ngàn cân.” 

Thanh Lâm gật đầu nhưng trong lòng lại là rất vui mừng, cái thằng đó mà dám ức hiếp bản thân cậu lần nữa thì cậu nhất định sẽ xử đẹp hắn!

Thanh Lâm tu luyện, có thể nói là một cú bay vọt lên trời, lấy thiên chất của Thanh Thiền ra so cũng không thể nào có thể so sánh với Thanh Lâm.

Không phải Thanh Lâm thiên chất hơn người mà là do công pháp quá mạnh, công pháp bản đồ cấp bảy của đại gia tộc thì một tinh cầu phế thải của bản đồ cấp một sao có thể so sánh được. 

“Mẫu thân, con có thể tham gia quân ngũ không?” Thanh Lâm nhìn Cẩm Uyển một cách kỳ vọng.Cẩm Uyển liếc nhìn Thanh Nguyên một cái, thấy hắn cúi đầu xuống không nói, trong lòng than nhẹ, nói: “Hãy để cho ta suy nghĩ…”

Thanh Nguyên rất khó xử, trong lòng nàng hiểu rất rõ, nếu Thanh Lâm có thể tham gia quân ngũ, thực sự là sẽ làm cho Thanh Nguyên nở mày nở mặt và con trai tham gia quân ngũ là lẽ đương nhiên rồi, nếu biết có thể tu luyện mà lại không được phép tham gia quân ngũ nhất định sẽ cho người khác chê cười. 

Mùng năm Thanh Nguyên và Thanh Thiền phải rời khỏi nhà, nếu Cẩm Uyển đồng ý thì Thanh Lâm có thể tham gia quân ngũ.

……

Thanh Thiền mấy ngày này về nhà, Thanh Lâm liền không có đi tu luyện, cậu luôn chơi đùa với Thanh Thiền, những ngày như thế, cần phải trân trọng. 

Sáng sớm hôm sau, Thanh Lâm ăn sáng xong, đang ở sân võ cùng Thanh Thiền xem náo nhiệt, không ngờ Lôi Minh lại đột nhiên đến.

“Ngươi đến đây để làm gì?” Thanh Lâm liếc nhìn Lôi Minh, cậu cảm thấy Lôi Minh càng ngày càng không ưa nhìn.

Lôi Minh cười ngại ngùng một tiếng, sờ sờ đầu, nói với Thanh Thiền: “Ta có chuyện tìm Thanh Lâm.” 

Thanh Thiền im lặng, gật đầu nhẹ, rồi một mình đi về phía sân võ, vừa đi vừa nói: “Không được ức hiếp đệ đệ của ta.”

“Đâu dám…”

Lôi Minh cười tươi, thấy Thanh Thiền cuối cùng cũng đi xa rồi, mới vui vẻ từ trong lòng lấy ra một cái hộp ngọc. 

Chất liệu của hộp ngọc lóng lánh, gần như là trong suốt, có thể từ ngoài nhìn vào bên trong, không ngờ lại là một cây “Hỏa Linh thảo” tỏa ra hương thơm linh dược, vật này là linh vật, giống như ba cây linh vật mà Đại đế Vũ Chiêu ban cho.

“Thanh Lâm đệ đệ, ta nghe nói thân thể của đệ luôn rất suy nhược, giống như bị nhiễm phong hàn vậy. Đây là cây Hoa Linh thảo mà ta mới ăn… lấy từ nhà đến, có thể trị đứt bệnh phong hàn, rất là quý hiếm.”

Lôi Minh giống như có chút không nỡ nhưng một lúc sau, hắn cắn răng, đẩy đến trước mặt Thanh Lâm, nói: “Tặng cho đệ đó!” 

Thanh Lâm kinh ngạc, cái cây linh vật này, giá bán vô cùng đắt nên Đại đế Vũ Chiêu chỉ mới ban ba cây cho cậu, còn Lôi Minh lại hai tay dâng hiến ra.

“Ta không lấy.” Thanh Lâm suy nghĩ một hồi, trực tiếp từ chối, nói: “Cảm ơn ý tốt của ngươi nhưng tỷ tỷ của ta so với Hỏa Linh thảo này còn quý hơn nhiều.”

“Đệ…” 

Lôi Minh rất là bất đắc dĩ, linh vật cũng không lấy? Vậy hắn muốn cái gì?

“Thanh Lâm, ta thực sự rất thích tỷ tỷ của đệ, thật sự là rất thích. Thái độ lần trước của ta đối với đệ thật sự là không đúng nhưng lúc đó, ta còn trẻ tuổi nên hay dễ nổi nóng mà! Vả lại, hôm nay ta đến đây chính là muốn đích thân tạ lỗi với đệ, cho dù đệ có chấp nhận hay không thì cây Hỏa Linh thảo này, ta cũng sẽ cho đệ!” Lôi Minh trực tiếp đặt cái hộp ngọc vào tay của Thanh Lâm.

“Vậy thì ta cảm ơn.” Thanh Lâm ôm cái hộp ngọc, chạy đi thật xa. 

“A, sao đệ nói đi là đi vậy…”

Lôi Minh muốn đuổi theo nhưng bị Thanh Lâm trừng một cái, rồi buồn bã dừng chân lại.

Hắn rất hối hận, sao lúc đó hắn lại nói chuyện thiếu suy nghĩ thế, cộng thêm Thanh Lâm nhận lấy cây Hỏa Linh thảo rồi cũng không chịu mở miệng nói chấp nhận hắn nên hắn chỉ có thể rời khỏi phủ Thanh Nguyên trong một tâm trạng không vui. 

Mấy ngày sau, bóng hình của Lôi Minh luôn luôn xuất hiện trong phủ Thanh Nguyên và mỗi lần đến cũng đều đi tìm Thanh Lâm, không phải tặng cái này thì là tặng cái kia, một số người làm cũng nghe được một số chuyện nên mỗi lần nhìn thấy hắn cũng cười, đường đường là con trai của Trấn Tây vương mà lại bị tiểu vương tử hành hạ đến khổ sở như thế.

Nhưng cho dù Lôi Minh có dụ dỗ như thế nào thì Thanh Lâm cũng không có mở miệng đồng ý.

…… 

Mùng bốn tháng giêng, đêm, gió tuyết nổi lên, ma khóc sói hú.

Bên ngoài tuyết rơi đầy nhưng bên trong phòng chính là cực kỳ náo nhiệt, một nhà bốn người đoàn tụ bên nhau, Thanh Lâm nói chuyện cậu dày vò Lôi Minh như thế nào khiến cho vợ chồng Thanh Nguyên và Thanh Thiền đều bật cười.

Thanh Lâm nuốt thức ăn xuống miệng, rồi ngước đầu lên nhìn Cẩm Uyển, nói: “Mẫu thân, người suy nghĩ đến đâu rồi?” 

Cậu vừa nói xong, cả phòng im phăng phắc, chỉ nghe tiếng nước sôi đang sôi sùn sụt trong nồi.

Thanh Nguyên không dám mở miệng nói, còn sắc mặt của Thanh Thiền thì hơi phức tạp, nói thật, nàng không hi vọng Thanh Lâm sẽ tòng quân.

“Ây…” 

Không lâu sau, trong phòng truyền ra tiếng than thở của Cẩm Uyển, nàng giống như đã già đi thêm vài tuổi, hạ thấp giọng nói:

“Nếu con đã cố chấp như thế thì ta còn có thể nói gì được nữa? Ta chỉ hi vọng con ở trong quân đội làm việc gì cũng cẩn thận, giữ gìn sức khỏe, đợi đến lúc trở về thì hãy trả lại cho ta một đứa con hoàn chỉnh.”

Cẩm Uyển đồng ý, trong lòng của Thanh Lâm vốn phải vui vẻ nhưng không biết vì sao, nghe xong những lời này của mẫu thân, trong lòng của Thanh Lâm có chút khó chịu không vui. 

Đúng vậy, cậu cũng đi thì ở nhà chỉ còn một mình mẫu thân rồi...

Chương 10: Lần đầu vào trong quân

Thương con mà con bất hiếu.

Cuối cùng, Thanh Lâm vẫn chọn tòng quân.

Cậu đã trưởng thành rồi, cũng đã biết được sự đời, cậu biết nếu cậu mà không tòng quân thì phụ thân cậu nhất định sẽ bị người đời chửi, vả lại, cậu cũng thực sự rất thích cái loại cuộc sống được cưỡi ngựa chạy trên chiến trường, vô tư giết chết kẻ địch. 

Buổi sáng mùng năm, tuyết phủ khắp mặt đất, trận tuyết này giống như mãi mãi không bao giờ dừng lại vậy.

Dưới ánh mắt đầy lưu luyến của Cẩm Uyển, Thanh Lâm gạt nước mắt đi rồi tạm biệt nàng, theo Thanh Nguyên rời khỏi.

Lần đi này, ít nhất cũng là nửa năm. 

Trong nhất thời không nhìn thấy bóng hình gầy gò của Cẩm Uyển, tâm trạng hổ thẹn trong một phút chốc liền tràn đầy trong đầu cậu nhưng cậu không có hối hận.

Dưới lớp tuyết được phủ đầy trên mặt đất xe ngựa càng lúc càng đi xa, cuối cùng cũng bị chôn vùi đi…

…… 

Từ khi sinh ra, mười một năm trở lại đây, đây là lần đầu tiên Thanh Lâm xa nhà.

Xe ngựa từ từ di chuyển, phong cảnh xung quanh dán vào mắt cậu, cái loại cảm giác lưu luyến và hổ thẹn của cậu cũng đã dần dần biến mất đi một chút.

Vén rèm xe lên, đôi mắt vừa to lại vừa sáng của Thanh Lâm nhìn ra ngoài một cách hiếu kỳ. 

Hai bên đường đều là cây cối, lá trên cây cũng đã rớt xuống hết, toàn thân óng ánh, lộ ra một mảng tuyến trắng.

“Đệ đệ, trong quân không giống như ở nhà, chế độ trong quân rất nghiêm, kẻ địch cũng thường xuyên đánh lén nên đệ tuyệt đối phải cẩn thận.” Thanh Thiền nhẹ nhàng sờ đầu của Thanh Lâm, giọng nói có chút phiền muộn.

Đến nay nàng cũng đã hiểu, Cẩm Uyển tại sao lại không hy vọng Thanh Lâm tòng quân, bởi sự yên tĩnh bình yên ở trong triều và ở trong quân là không hề giống nhau. 

“Tỷ tỷ, bây giờ đệ tòng quân rồi, tỷ tỷ có thể trở về với mẫu thân rồi phải không?” Thanh Lâm quay đầu lại hỏi.

Thanh Nguyên đột nhiên lộ ra vẻ mặt đau khổ, nói: “Tỷ tỷ con đã trở thành đội canh phòng trong quân đội, không thể rời bỏ vị trí đó được. Vả lại đã tham gia quân ngũ, tuổi này chính là tuổi tràn đầy nhiệt huyết nhất, nếu lúc này đây mà rời khỏi, sợ sẽ bị người khác chê cười.”

“Ồ…” Thanh Lâm trả lời một tiếng, không biết trong đầu cậu đang nghĩ gì. 

Đội canh phòng trong quân, là quân tướng ngũ phẩm, trong tay quản lý ba ngàn binh mã nên cũng được tính là quan trong triều.

Thanh Lâm là thống lĩnh, đại tướng siêu nhất phẩm, thuộc đế quốc, dưới một người, trên vạn người.

“Đã tham gia quân ngũ rồi thì phải biểu hiện cho tốt vào, không nói tới việc phải giống như phụ thân vậy, cho dù là làm quản lý hay là đô đốc thì cũng phải làm cho những người nói đệ không thể tu luyện được đều phải câm miệng.” 

Những lời nói của Thanh Thiền tràn đầy yêu thương, nàng đối với đệ đệ này thực sự là yêu thương hết mực.

“Đệ phải giống phụ thân, trở thành thống lĩnh!” Thanh Lâm nói ra chí hướng trong lòng của cậu.

“Ha ha, có chí khí!” Thanh Nguyên cười lớn, không khí bi thương xa nhà tan đi rất nhiều. 

……

Tứ đại bộ lạc nằm sâu trong núi ở phía đông, cách xa với đế quốc Trục Nhật, khi hai bên khai chiến với nhau, đều ở sâu trong núi đánh nhau nên ở đó được cho là linh hồn của vô số hài cốt, có người đồn rằng, bởi vì chết quá nhiều người nên mỗi khi về đêm thì có những con ác ma ra cướp hồn.

Đoàn người Thanh Lâm đến được căn cứ quân cũng đã phải mất hết hai ngày. 

Tuyết đã ngừng rơi, trăm ngàn tướng sĩ xếp hàng ngay ngắn, chăm chú luyện tập, không ngừng lướt ngang qua hai bên hông của xe ngựa.

Phàm là người nhìn thấy Thanh Lâm cũng đều đứng lại chào hỏi.

Thanh Lâm xuống xe ngựa liền bị tiếng hét của trăm ngàn tướng sĩ làm giật mình, một cảm giác không thể nào nói rõ toát ra từ trong lòng, giống như rất kích động, cũng giống như rất hưng phấn, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên, làm cho người ta có cảm giác muốn bảo vệ. 

Căn cứ quân rất lớn, tọa lạc ở trên cao nguyên, phía đông là ngọn núi gồ ghề, phía đông nữa chính là nơi ở của tứ đại bộ lạc.

Xây nhà cao trên mặt đất phẳng, hàng vạn cánh tay xây tường thành, căn cứ quân trên mặt đất rất lớn, tổng cộng có mười tầng, nằm ngay trung tâm của căn cứ, xung quanh đều là lều trại của binh lính, một lều có thể chứa đủ mười người ngủ.

“Phụ thân, đó là làm cái gì thế?” Thanh Lâm nhìn tòa lầu cao lớn ở ngay trung tâm, cậu biết những cái lều này chính là cho binh sĩ ở nhưng tòa lầu lớn kia lại khiến cậu có chút không hiểu. 

Thanh Nguyên cười nói: “Đó là trung tâm của căn cứ quân, quản lí tất cả việc lớn nhỏ trong quân, khi có tướng sĩ được thưởng hoặc tướng sĩ được thăng cấp cũng đều đứng ở đó công bố, hy vọng con sau này sẽ đứng ở trên cao nhất đó, ta đợi con đến.”

Đôi mắt Thanh Lâm phát ra ánh sáng, hai bàn tay nắm chặt lại, khuôn mặt lộ ra vẻ kiên định.

“Được rồi, con mới đến quân đội, cần phải đi ghi danh, làm từ cấp thấp nhất của binh sĩ.” 

“Vâng!”

Thân thể nhỏ của Thanh Lâm đứng nghiêm, cậu thật sự cũng không muốn cậy vào quyền lực của phụ thân ở trong quân cầu xin để bị người ta chê cười.

Thanh Nguyên rời đi, chỗ cao nhất của trung tâm căn cứ quân chính là nơi hắn ở. 

Và Thanh Thiền thì đưa Thanh Lâm đến chỗ ghi danh của quân đội.

Đến tòng quân, tức nhiên sẽ có rất nhiều lính mới, bọn họ xếp thành một hàng dài, số lượng người lên đến hàng ngàn vạn người, Thanh Lâm chỉ mới đứng có một chút, phía sau của cậu đã xếp đầy người.

“Tỷ tỷ chỉ có thể dẫn đệ tới đây thôi.” 

Thanh Thiền lại một lần nữa sờ sờ đầu của Thanh Lâm, nghiêm túc nói:

“Đệ đệ, quy tắc trong quân rất nghiêm ngặt, hãy ghi nhớ rằng phải nói ít xem nhiều. Cũng không biết đệ sẽ bị phân vào trong đội nào, nếu không thể vào được chỗ tỷ tỷ thì đệ làm việc gì cũng nhất định phải cẩn thận đấy, đệ hiểu ý của tỷ tỷ nói chứ?”
“Đệ hiểu rồi.” Thanh Lâm gật đầu mạnh, nói. 

Thanh Thiền than thở trong lòng, xem ra những lời nói của nàng, cậu không hiểu…

Ghi danh xong, tất nhiên sẽ có người trong quân đưa bọn họ đến đội của mình, Thanh Thiền nói xong liền rời khỏi, chỉ còn Thanh Lâm cùng với vô số lính mới ở đây.

Cậu nhìn qua nhìn lại trong một cách hiếu kỳ, những khuôn mặt ở đây đều còn rất trẻ, có người tầm tuổi cậu, cũng có người lớn hơn cậu và cũng có người nhỏ hơn cậu. 

Mười tuổi liền phải tòng quân nhưng trên thực tế, có cha mẹ nào lại nỡ để con mình phải tòng quân khi mới có mười tuổi cơ chứ?

“Ê.”

Phía sau Thanh Lâm, có một người trông có vẻ rất lanh lợi và có một cậu tầm tuổi với Thanh Lâm chọt lấy eo của Thanh Lâm rồi hỏi: “Cô gái hồi nãy là gì của cậu vậy? Nhìn đẹp thế.” 

“Tỷ tỷ của ta.”

Thanh Lâm lộ ra nụ cười, người khác khen tỷ tỷ của cậu xinh đẹp, cậu cũng vui lây.

“Hạnh phúc thật, có một tỷ tỷ xinh đẹp như thế.” 

Thiếu niên ấy nói nhỏ một câu, rồi rất vui vẻ giơ bàn tay ra, nói: “Ta tên là Vương Hổ, người nhà thường gọi ta là Hổ Nhi, ngươi tên là gì?”

“Ta tên là Thanh Lâm.” Thanh Lâm giơ tay ra bắt tay với cậu.

“Thanh Lâm…” 

Chân mày của Vương Hổ cau lại, nói:

“Họ Thanh không có nhiều, đế quốc Trục Nhật của chúng ta, ta chỉ biết Trấn Lôi vương Thanh Nguyên là họ Thanh thôi, không ngờ ngươi lại cùng họ với ông ấy.”

Thanh Lâm không trả lời, cậu hiển nhiên là sẽ không nói cho người khác biết phụ thân cậu chính là Thanh Nguyên, để tránh lời ra tiếng vào. 

Trong lúc nói chuyện phiếm với Vương Hổ, Thanh Lâm mới biết, cậu ta sinh ra trong một gia đình bình thường, hoàn cảnh khó khăn nhưng cậu ta có một chút thiên chất và cho đến hiện giờ cậu ta đã là đai thứ tư, cậu ta tại sao lại vào quân, bởi vì thứ nhất là do có thể kiếm tiền để trang trải cho gia đình, thứ hai là ước mơ được lên chiến trường cưỡi ngựa giết giặc.

Vương Hổ rất lanh lẹ, lúc nói chuyện cái đầu của cậu ta lắc qua lắc lại và tính khí của cậu cũng rất hợp với Thanh Lâm, hai người vui vẻ trò chuyện với nhau, thời gian cũng từ từ trôi qua, hai tiếng sau, đến lượt bọn họ ghi danh.

“Họ tên.” Người ngồi trước bàn là một nam thanh niên khoảng ba mươi tuổi, đầu hắn cũng không ngẩng lên, nói. 

“Thanh Lâm.”

“Thanh Lâm?”

Người ghi danh đó đột nhiên ngước đầu lên, quan sát Thanh Lâm một lượt, hỏi: “Thanh Lâm của phủ Thanh Nguyên?” 

Lời vừa dứt, Vương Hổ và một đám người phía sau cậu đều vảnh tay lên nghe, thậm chí còn có người bắt đầu nghị luận, nói:

“Tiểu vương tử của phủ Thanh Nguyên, không phải là không thể tu luyện hay sao? Sao còn dám đến đây để tham gia quân ngũ?”

Mấy người khác không nói nhưng ánh mắt quan sát của bọn họ, đã nói lên những suy nghĩ trong lòng của bọn họ cũng như thế. 

Chân mày Thanh Lâm cau lại, không phục, hỏi:“Ta tên là Thanh Lâm, còn việc có quan hệ với phủ Thanh Nguyên không, chắc việc này sẽ không quan trọng đâu phải không?”

“Không quan trọng, không quan trọng, là ta đã nhiều chuyện…” Người ghi danh đó cười cười, vì uy danh của Thanh Nguyên nên hắn không dám không tôn trọng, chỉ là khi nói chuyện, khuôn mặt lộ ra vẻ mặt không quan tâm. 

Thanh Lâm hừ một tiếng, thậm chí có chút không hài lòng.

“Ngươi ở đội ba mươi hai.”

Người ghi danh đó cầm lấy một miếng bài gỗ, đưa cho Thanh Lâm, nói: “Đi theo hắn đến đội ba mươi hai là được.” 

Nói xong, hắn chỉ một người đàn ông trung niên đứng bên cạnh của Thanh Lâm.

Chân mày của người đàn ông trung niên đó đột nhiên cau lại, đến trong quân này, không có áp lực như trên quan trường triều đình nhưng tiểu vương tử của phủ Thanh Nguyên không thể tu luyện đã nổi danh khắp cả đế quốc Trục Nhật, vì thế, ông ta không muốn nhận cậu.

Nhưng nếu mà trực tiếp nói ra, lại sợ đắc tội với thống lĩnh Thanh Nguyên, lúc đó ông ta sẽ gặp rất nhiều phiền phức. 

Thanh Lâm tất nhiên sẽ không biết suy nghĩ trong lòng của ông ta nhưng nhìn vẻ mặt cau mày lại của ông ta thì cậu cũng đã đoán ra được một chút.

Đứng ở đây thêm khoảng hai tiếng đồng hồ, người gia nhập vào đội ba mươi hai, đã lên đến con số hàng trăm, trong đó có Vương Hổ.

Có tổng cộng hàng trăm quân đội mà hai người lại có thể cùng nhau gia nhập cùng một đội cũng coi như là duyên phận. 

“Bàn cái rấm gì nữa?”

Thấy những người khác lấy tay chỉ chỉ Thanh Lâm, Vương Hổ dùng tay vỗ ngực, nói:

“Tiểu vương tử có thể đến tham gia quân ngũ thì nhất định sẽ có bản lĩnh của cậu ta, chỉ nói đến phần dũng cảm này thì các người chẳng thể nào so sánh được rồi!” 

Mọi người đều không sợ Vương Hổ nhưng lại sợ phụ thân của Thanh Lâm, vì thế, sau khi lời nói của Vương Hổ vừa dứt thì không còn ai dám nói nữa.

Trăm người đi theo người đàn ông trung niên đó, ông ta vừa đi vừa nói:

“Ta tên là Mục Hằng là đội trưởng chỉ đạo tiền tuyến của đội ba mươi hai, các ngươi là người mới nên sẽ không biết những nguy hiểm trong quân, vì thế làm việc gì cũng nhất định phải cẩn thận.” 

Trong lòng của Thanh Lâm nặng trĩu, bởi tỷ tỷ của cậu cũng đã từng nói qua những lời này.

Thanh Thiền đã từng nhiều lần khuyên cậu làm việc gì cũng nhất định phải cẩn thận và hôm nay Mục Hằng cũng như thế, chẳng lẽ ở trong quân, nguy hiểm đến vậy sao?

Từ trên cao nhìn xuống, các đội quân đều được phân chia ra, mỗi đội quân, đông, tây, nam, bắc đều cách nhau một khoảng cách rất xa, rất dễ nhận ra. 

Đi theo đoàn người, đám người Thanh Lâm lâu lâu sẽ nhìn thấy một bóng hình toàn thân đầy máu me bị người khác khiêng đi ra xa.

Đây là lần đầu tiên Thanh Lâm thấy cảnh này, cái mùi nồng nặc của máu, thậm chí làm cho cậu có cảm giác muốn buồn nôn.

Đi vào phạm vi của đội ba mươi hai, những người tướng sĩ đó nhìn về phía lính mới với những đôi mắt hiếu kì. 

Cái loại ánh mắt này phức tạp, có than thở, có bất đắc dĩ, thâm chí còn có bi ai.

“Tất cả dừng lại.”

Mục Hằng phất tay, trong phút chốc tất cả mọi người cùng dừng lại. 

Thấy vậy, một đám người ở phía xa chạy đến, nhìn đám người Thanh Lâm cười, Mục Hằng nói: “Đây là mấy vị canh phòng, sau này, các người sẽ là những tướng sĩ dưới sự quản giáo của bọn họ.”

Thanh Lâm nhìn một vòng, thấy không có tỷ tỷ trong đó, trong lòng cậu có chút buồn bã.

Xem ra, bản thân cậu không được chia vào trong đội của tỷ tỷ rồi… 

“Quách Lập An, ngươi qua đây.”

Mục Hằng nói xong, liền phẩy phẩy tay về phía một người đàn ông có vóc dáng mập mạp.

Người đàn ông béo đó lập tức chạy lại, chỉ một khoảng cách ngắn này mà hắn đã thở hổn hển. 

“Bắt đầu từ hôm nay, hắn là do ngươi quản.” Mục Hằng chỉ Thanh Lâm rồi nói.

Thanh Lâm ngớ người ra, những người khác cũng đều bị phân chia xong hết, tại sao chỉ có mình cậu là bị đẩy ra ngoài một mình thế? Chẳng lẽ là do phụ thân Thanh Nguyên của cậu sao?

“Quách thúc thúc, thúc thúc làm việc gì vậy? Thanh Lâm đi theo Quách Lập An, đôi mắt cậu nhìn một vòng rồi mở miệng hỏi. 

“Ha ha, việc ta làm vĩ đại lắm!” Quách Lập An nhìn khuôn mặt thanh tú của Thanh Lâm nên hắn rất có thiện cảm với cậu.

Đôi mắt Thanh Lâm sáng lên, nói: “Chuyện gì?”

“Nấu cơm!” 

Quách Lập An lộ ra vẻ mặt kiêu ngạo:

“Trong quân có trăm vạn tướng sĩ, cũng đều phải ăn cơm do chúng ta nấu. Bọn họ chiến đấu ở tiền tuyến, còn chúng ta thì phải bảo đảm cho bọn họ ăn no. Nếu không có cơm, thức ăn thì bọn họ sẽ không có sức chiến đấu, nếu bọn họ không có sức chiến đấu, đế quốc sẽ bị đánh sập, ngươi nói xem, có phải việc làm của chúng ta rất vĩ đại phải không?”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau