ĐẾ DIỆT THƯƠNG KHUNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế diệt thương khung - Chương 56 - Chương 60

Chương 56: Đường chủ

Tiếng la thảm thét vang vọng khắp bầu trời, trong đó kèm theo sự hoảng sợ, kèm theo sự run rẩy, kèm theo thủ đoạn ác độc của ông ta đối với Thanh Lâm, kèm theo sự khó tin của ông ta với sự to gan tày trời của Thanh Lâm.

Tất cả mọi người ở đây cũng đều nghe thấy tiếng la thảm thiết của Lưu Viễn Thông, bọn họ kinh ngạc, bọn họ kinh sợ, nhưng cuối cùng, bọn họ cũng đều im lặng hết.

Đứng ở phía trước đó là một thanh niên có mái tóc tím bay phất phơ, ngọn lửa bao phủ lấy toàn thân của cậu, ngay lúc này đây, cậu giống như đã trở thành một bức tranh vậy, trong bức tranh đó, phía sau cậu là con rồng dài màu kim, thần sắc của con rồng dài ấy rất hung tàn, nhiệt độ rất cao, đuôi rồng quấn lấy thân thể của cậu, còn cái đầu thì đưa lên phía trước như muốn nuốt chửng một ông già lớn tuổi đang sợ hãi. 

Bức tranh này, đã khắc sâu trong lòng của những đệ tử đằng ngoài, mãi mãi không thể xóa đi được.

“Ong…”

Và cũng vào lúc này, khi tiếng thét thảm thiết của Lưu Viễn Thông dừng lại, không gian phía sau ông ta đột nhiên dừng lại một lúc, tiếp theo đó cả người của Lưu Viễn Thông bị kéo ra xa, chỉ trong phút chốc thôi đã kéo ông ta ra tới hàng trăm mét. 

Và đồng thời, có một bóng người từ xa bước tới, người mặc áo khoác màu vàng, đầu đội vương miện màu tím, khuôn mặt trung niên, giống như hoàng đế trần gian vậy.

Phía sau người đó, còn có một con khỉ toàn thân là lông màu đỏ đi theo, nhìn từ xa, giống như một vũng máu biết di động, làm cho mỗi người khi mà nhìn thấy nó đều chau chặt chân mày lại rồi trong lòng liền sinh ra cảm giác kinh tởm.

“Sư tôn!” Khi Lưu Viễn Thông nhìn thấy người này, ông ta liền lộ ra vẻ vui mừng, lập tức chạy đến bên cạnh người đó. 

Cũng vào lúc này, Tào Thanh và Tôn Lập, cùng rất nhiều đệ tử ở đằng ngoài, cũng đều lộ ra vẻ mặt cung kính, cúi người xuống, nói: “Gặp qua (*) Phong đường chủ.”

Đường chủ, vị trí cao hơn trưởng lão ở đằng ngoài, địa vị rất cao, toàn bộ hơn mười vạn đệ tử của Thiên Bình tông, cũng chỉ có một trăm hai mươi tám vị đường chủ, có thể thấy được địa vị của đường chủ cao quý cỡ nào.

Người này tên là Phong Thiền là một trong một trăm hai mươi tám vị đường chủ, tu vi thuộc trung kỳ cảnh giới Linh Đan, Thanh Lâm chưa từng thấy qua, nhưng cậu đã nghe nói qua, dù sao trong tất cả các đường chủ, họ Phong chỉ có một người và đó chính là người này. 

Ánh mắt của y rất u ám, cho người ta một cảm giác rất yểu điệu, từng bước đi tới, nhìn chằm chằm vào Thanh Lâm, điềm đạm nói: “Nhóc con, ngươi lợi hại lắm, chỉ dựa vào kỳ đầu cảnh giới Cố Nguyên mà có thể mạnh đến ngay cả Lưu Viễn Thông cũng không phải là đối thủ của ngươi.”

Thanh Lâm không có trả lời và cậu càng không giống như đám người Tào Thanh cúi người xuống chào mà cậu chỉ bình tĩnh đứng đó nhìn Phong Thiền.

“Trưởng lão đằng ngoài không có tư cách cho ngươi cúi chào, vậy thân phận đường chủ ta đây, có tư cách không?” Phong Thiền thấy Thanh Lâm không trả lời, y lại mở miệng nói lần nữa, nhưng lúc này đây ngữ khí của y có chút lạnh lùng. 

“Ngoại trừ cha mẹ và sư tôn, Thanh mỗ đều không cúi chào ai cả.” Thanh Lâm nhẹ nhàng trả lời.

“Ồ?”

Chân mày của Phong Thiền nhướng lên rồi lạnh lùng nói: “Ta không có hứng thú biết cha mẹ ngươi là ai, nhưng vị sư tôn này của ngươi, có thể dạy ra một người đệ tử vô phép tắc như ngươi thì ta lại muốn biết đấy là vị nào?” 

“Ngươi thật sự muốn biết?” Khuôn mặt Thanh Lâm đột nhiên ửng đỏ lên, lộ ra vẻ mặt xấu hổ ngại ngùng.

Bộ dạng này của cậu khiến cho Phong Thiền ngơ ra.

Lưu Viễn Thông, Tào Thanh, Tôn Lập, hàng ngàn đệ tử đằng ngoài nhìn thấy cảnh này, cũng đều há hốc mồm ra, bọn họ đều cảm thấy khó có thể mà tin được. 

Tất cả sự ngang ngược hồi nãy, trong giờ khắc này đã hoàn toàn tan biến hết, sắc mặt thay đổi quá nhanh, khiến cho người ta khó mà hiểu rõ được.

“Đừng có mà nhiều lời, nói nhanh!” Phong Thiền hừ lạnh một tiếng, phía sau cơ thể y phát ra uy lực, giống như mây đen, bay về phía Thanh Lâm để trấn áp cậu.“Là ngươi kêu ta nói đó…” 

Thanh Lâm cúi đầu xuống, vẻ mặt xấu hổ ngại ngùng càng hiện lên rõ trên khuôn mặt của cậu, rồi cậu từ từ thốt ra, nói: “Sư tôn của ta là Đan tôn…”

“Ngươi to gan lắm!” Phong Thiền hoàn toàn không tin, nói: “Dám mạo danh là đệ tử Đan tôn, chỉ vào mỗi một tội này của ngươi, lão phu đã có thể giết chết ngươi ngay tức khắc!”

“Ngươi làm càn!” 

Thanh Lâm đột nhiên ngước đầu lên, nhìn Phong Thiền một cách lạnh lùng, nói: “Ta nói ta là đệ tử của Đan tôn thì là đệ tử của Đan tôn, ngươi dám giết ta sao?”

“Ha ha ha…”

Phong Thiền cực kỳ tức giận rồi y cười lên, nói: “Lá gan của ngươi lớn thiệt, ngươi không những không coi quy tắc của tông môn ra gì, dám xuống tay giết chết đệ tử đồng môn, càng không kiêng kỵ thân phận, dám đánh trọng thương trưởng lão đằng ngoài. Và bây giờ, lại dám mạo danh là đệ tử Đan tôn, xem ra ngươi đã chán sống rồi!” 

Tuy y cảm thấy có chút kì lạ, bởi Thanh Lâm dám gây ra chuyện lớn như thế thì chắc chắn cậu có một chút bối cảnh gì đó.

Nhưng Phong Thiền vẫn không tin Thanh Lâm là đệ tử của Đan tôn, thân phận của Đan tôn vô cùng cao quý, nhiều năm ở trong Thiên Bình tông, y chỉ nghe qua Đan tộc từng phá lệ thu nhận một con gái làm đệ tử và y cũng không biết chuyện này là thật hay là giả, nhưng chuyện Đan tôn thu nhận đệ tử thứ hai thì chuyện này hoàn toàn là vớ vẩn, bởi vì Đan tôn đã từng nói qua, sẽ không thu nhận đệ tử nào nữa!

Nói chung, Thanh Lâm, tuyệt đối không phải là đệ tử của Đan tôn! 

“Phong đường chủ, ta nghĩ ta nên giải thích cho ngươi nghe một chút!”

Khuôn mặt của Thanh Lâm vẫn xấu hổ ngại ngùng, sau đó cậu từ từ nói: “Trước tiên, bởi vì Lý Trần Tiêu và Lưu Viễn Thông ra tay với Thanh mỗ trước nên Thanh mỗ mới đánh trả lại, cho nên nếu nói về việc vi phạm quy môn cũng là bọn họ vi phạm trước, không phải là Thanh mỗ.”

“Còn Lưu trưởng lão… đúng là một trưởng lão phế vật, người này cũng có thể trở thành trưởng lão đằng ngoài, Thanh mỗ cảm thấy rất nực cười!” “Cuối cùng là việc đệ tử của Đan tôn, cho dù ngươi nghĩ thế nào, Thanh mỗ cũng đã nói với ngươi, nếu ngươi thật sự muốn động đến ta thì ngươi có thể thử!”

Càng nói về sau, ngữ khí của Thanh Lâm càng cứng rắn, đôi mắt của những đứa con gái đang đứng ở đây đều hiện lên một tia sáng, nhìn chằm chằm vào Thanh Lâm mà không biết bọn họ đang nghĩ gì.

Còn Phong Thiền… 

Hoàn toàn có thể dùng từ tức điên để hình dung, y đường đường là một đường chủ, không nói đến đệ tử đằng ngoài, cho dù là đệ tử đằng trong, đều không dám nói chuyện như thế với y.

“Lão phu ta đây không tin, dựa vào những việc làm hôm nay của ngươi, cho dù lão phu có giết chết ngươi, cũng chỉ là trừ hại cho tông môn, không ai có thể nói gì được!”

Trong mắt của Phong Thiền lộ ra sát khí, bàn tay biến thành móng vuốt, trong tiếng ầm ầm, trực tiếp vung đến trước mặt của Thanh Lâm. 

Thực lực của cảnh giới Linh Đan rất mạnh, cảnh giới Cố Nguyên tuyệt đối không thể so sánh được, chỉ loại khí tức đó thôi cũng đã khiến cho sắc mặt của Thanh Lâm thay đổi, bên trong đấy uy lực mạnh mẽ càng lan rộng ra, giống như muốn đem Thanh Lâm nuốt sống vậy.

“Cảnh giới Linh Đan và cảnh giới Cố Nguyên là cách xa một trời một vực, không sử dụng Huyễn Lưu Tâm Yểm và Liệp Thần cung thì ta tuyệt đối không phải là đối thủ của y!” Trong lòng Thanh Lâm thầm nghĩ.

Hai vật kinh thiên đó, cậu tất nhiên sẽ không sử dụng, còn Hỏa Diễm Kim Dương Chí Tôn và lôi kiếp của Thiên đạo, dựa vào thực lực hiện giờ của Thanh Lâm, cũng không thể đối kháng được với Phong Thiền trung kỳ cảnh giới Linh Đan được, cho nên cậu dứt khoát đứng yên bất động luôn. 

Cảnh tượng này ở trong mắt mọi người, giống như là Thanh Lâm bị năng lực mạnh mẽ của Phong Thiền làm cho sợ hãi, sợ đến nổi cũng không biết né đi.

Chỉ có một số ít người cảm thấy không đúng, trong số đó có Tào Thanh và Tôn Lập, còn có Lưu Viễn Thông đó.

Tuy thời gian tiếp xúc với nhau không dài, nhưng bọn họ cảm thấy được, gan lớn của Thanh Lâm, sẽ không bị loại khí tức này làm cho ngơ ngác người ra, cậu làm như vậy, nhất định là có lý do của cậu! 

“Đủ rồi!”

Và cũng vào lúc này, đột nhiên truyền đến một tiếng quát lớn, như tiếng sấm chớp, trong tiếng nổ ầm ầm, trực tiếp đánh nát bàn tay lớn mà Phong Thiền vung ra, làm cho sắc mặt của Phong Thiền thay đổi, ngước đầu lên nhìn.

Ở phía cuối bầu trời, một cái bóng màu đen từ từ xuất hiện, mỗi một bước đều có thể vượt qua một khoảng cách lớn, chỉ trong phút chốc, bóng đen này biến thành một bóng người, xuất hiện trước mặt của mọi người. 

“Đan sư Hồng phẩm!”

Khi nhìn thấy bộ áo đỏ có thêu hai cái đỉnh nhỏ màu vàng ở trên người này, trên khuôn mặt của tất cả đệ tử đằng ngoài đều lộ ra vẻ mặt cuồng nhiệt.

Cái loại cuồng nhiệt này không giống như cung kính, cung kính chính là sự tôn trọng đối với cao thủ, còn cuồng nhiệt chính là ngưỡng mộ, kích động, thậm chí là ghen tị, tham lam,… hàng ngàn cảm xúc đều tập trung trên người những người này, bọn họ hận không thể trở thành như đối phương, đó là một loại cảm xúc sùng bái không gì có thể thay thế được. 

***

(*) Gặp qua: một cách chào hỏi của người Trung Quốc.

Chương 57: Ngươi phục rồi chứ?

Tâm điểm chú ý của mọi người!

Sự xuất hiện của người này thu hút hết tất cả ánh nhìn, ánh mắt bình tĩnh đó, ở trong mắt của vô số người đều trở thành chí cao vô thượng, tư thế điềm đạm khó đoán của một cao thủ.

Đan sư Hồng phẩm cấp hai! 

Chỉ là xuất hiện thôi cũng đã gây ra một chấn động không hề nhỏ, địa vị Đan sư tôn quý cỡ nào, từ đây có thể thấy được hết.

Cấp bậc này về Đan dược thì có thể luyện Đan anh, về Võ đạo, Bổn Thần có thể đi trên không, cho dù là phương diện nào đi nữa cũng đều là tuyệt đỉnh.

Nhìn hắn đi tới, con ngươi của Phong Thiền co lại, lập tức cung kính, nói: “Phong Thiền gặp qua Phương đan sư.” 

“Gặp qua Phương đan sư!”

Đệ tử đằng ngoài đồng thanh lên tiếng, trong đó, bao gồm cả Tôn Lập, Tào Thanh và tất cả mọi người có mặt ở trên sân, ngoại trừ Thanh Lâm ra.

Âm thanh vang vọng, trong đó có kèm theo sự kích động, kèm theo sự sùng bái, giống như tiếng sấm chớp dữ dội, vang vọng khắp tám hướng. 

Khí thế như thế này, ngay cả Thanh Lâm cũng phải hít một hơi thật sâu, cho đến giờ phút này, cậu mới hiểu ra, địa vị của Đan sư là cao cỡ nào.

“Rầm!”

Phương Tú Lâm liếc nhìn đám người Phong Thiền một cái, không nhiều lời, phất tay áo một cái, đột nhiên có một luồng gió mạnh cuốn đám người Phong Thiền ra xa, cả người Thanh Thiền run lên một cái, sau đó liền phun ra một ngụm máu rồi cũng bị quất đi ra xa. 

Y rơi xuống đất, sắc mặt liền thay đổi, trong lòng cực kỳ sợ hãi, đứng lên rồi cong người lại nói: “Phương đan sư, Phong Thiền biết sai.”

“Ngươi biết ngươi sai chỗ nào không?” Phương Tú Lâm điềm đạm hỏi.

“Ta…” 

Phong Thiền nhất thời ngớ người ra, y sợ Phương Tú Lâm, cho dù là thân phận hay tu vi đi nữa, y cũng đều thua xa Phương Tú Lâm, hồi nãy thấy Phương Tú Lâm tức giận, y liền nhanh miệng nói ra, bởi y hy vọng Phương Tú Lâm có thể tha cho y, chứ y đâu có nghĩ ra lý do gì.

Cũng vào thời khắc mà y do dự, Phương Tú Lâm lại phất tay lần nữa, một con Thanh Loan lớn dài trăm trượng xuất hiện, nhiệt độ rất cao, có thể thiêu đốt cả thiên địa, trong lúc sắc mặt Phong Thiền đang thay đổi thì đã phóng qua đó.

“Ta biết sai rồi, xin Phương đan sư tha cho ta một mạng!” Tiếng la thảm thiết của Phong Thiền vang lên. 

Con Thanh Loan đó đột nhiên dừng lại, tuy chỉ là ảo ảnh nhưng lại trông rất giống thật, ánh mắt sắc bén của nó nhìn chằm chằm vào Phong Thiền, toàn thân toàn là lửa, một khi Phong Thiền có ý nghĩ sai lệch là nó liền cắn nuốt y.

“Niệm tình ngươi và ta là đồng môn, ta cho ngươi nói lại lần nữa.”

Lúc này, Phương Tú Lâm vẫn bình thản nói chuyện nhưng sự bá đạo của Phương Tú Lâm, đều lộ ra hết không một chút che giấu gì cả. 

Phong Thiền này là một trong một trăm hai mươi tám vị đường chủ, tuy tu vi y thấp nhưng y cũng là đường chủ, nên hồi nãy y giống như thần thánh, chỉ cần ba bốn câu nói là liền định tội Thanh Lâm, nhưng sau khi Phương Tú Lâm xuất hiện, y giống như rơi xuống vực sâu, lập tức từ vị trí cao cao tại thượng đó, biến thành một đường chủ chỉ biết kêu la thảm thiết như bây giờ.

Mắt tất cả mọi người đều phát sáng, cao thủ đẳng cấp như thế, thật sự rất có bản lĩnh để bá đạo.

“Ta không nên ỷ vào tu vi và thân phận của bản thân mà ra tay với người đó.” Trong lúc mà Phương Tú Lâm dứt lời, Phong Thiền lập tức run rẩy, rồi mở miệng nói. 

“Người này là ai?” Ánh mắt Phương Tú Lâm liếc một cái, con Thanh Loan đang bay luẩn quẩn trên đầu của Phong Thiền, đột nhiên bay thấp xuống một chút.

“Là Thanh Lâm!” Trên trán của Phong Thiền toát mồ hôi lạnh, phong thái của đường chủ hoàn toàn mất đi, khuôn mặt trắng bệch.
“Hửm?” Chân mày của Phương Tú Lâm cau lại. 

Trong lòng của Phong Thiền run lẩy bẩy, dường như là muốn nổ tung, nhưng dưới áp lực mạnh mẽ này, khiến đầu óc của y tỉnh táo lại được một chút.

“Là đệ tử đan vực! Ta không nên ra tay với đệ tử đan vực!”

Phương Tú Lâm hừ lạnh một tiếng, nói: “Người này khi xử lý xong chuyện của mình đã nói rõ thân phận của mình, còn ngươi thì một mực ở đó cản trở, ngươi nghĩ đệ tử đan vực của ta, dễ bị ăn hiếp như thế sao!” 

Lời vừa dứt xuống, Thanh Thiền như rơi xuống hố băng, như đám người Lý Trần Tiêu vậy, y đâu có ngờ tới Thanh Lâm lại có bối cảnh lớn như thế, nói không chừng còn chỉ là một đan vực dược đồng, nếu biết trước Phương Tú Lâm sẽ ra mặt giúp đỡ thì y có chết cũng không dám trêu chọc Thanh Lâm.

Sắc mặt của đám người Tào Thanh và Tôn Lập cũng trắng bệch, sắc mặt của Lưu Viễn Thông càng trắng hơn, thân thể cũng cứng lại, trong lòng dâng lên nỗi tuyệt vọng.

“Đệ tử đan vực của ta, cho dù là dược đồng, ngươi cũng không có tư cách để ra tay thì làm gì nói đến chuyện bái kiến?” 

Ánh mắt Phương Tú Lâm chuyển hướng về Lưu Viễn Thông.

Đầu tóc của Lưu Viễn Thông đều muốn dựng lên, ông ta quỳ rạp xuống đất trong sự sợ hãi:

“Phương đan sư, vãn bối biết sai, vãn bối biết sai rồi!” 

“Biết sai rồi thì có được rắm gì!”

Ánh mắt Phương Tú Lâm lạnh lùng, ngón tay hắn nhẹ nhàng ấn vào hư không, Lưu Viễn Thông đó giống như bị sét đánh, phun một ngụm máu tươi ra, rồi bay ra xa khoảng mười mét.

Cảnh tượng này khiến con ngươi của Phong Thiền co lại, giờ đây trong lòng y vô cùng hối hận, khiến y hận không tự tát hai cái bạt tay vào mặt mình, càng có nhiều sát ý với Lưu Viễn Thông. 

Nếu không phải do ông ta vô dụng thì sao y lại xuất hiện ở đây chứ!

“Hôm nay phế đi tu vi của ngươi, đoạt đi đạo cơ của ngươi, xóa tên ngươi ra khỏi danh sách trưởng lão đằng ngoài, trục xuất ra khỏi Thiên Bình tông, ngươi có phục không?” Phương Tú Lâm nhìn Lưu Viễn Thông, từ từ nói.
Sắc mặt Lưu Viễn Thông trắng bệch, ông ta đứng dậy trong sự khổ sở, thê thảm nói: “Cảm ơn Phương đan sư đã tha chết.” 

“Cút!” Phương Tú Lâm quát lớn.

Một từ này thốt ra, giống như bão tố nổi lên, thân thể của Lưu Viễn Thông bị cuốn vào trong, nhanh chóng biến mất trong tầm mắt của mọi người, cho đến khi không thấy gì nữa.

Trong lòng Thanh Lâm có cảm kích nhưng cũng có nghi hoặc, cậu vốn dĩ là không hề quen biết Phương Tú Lâm này, càng không có quan hệ gì cả, vậy tại sao đối phương lại giúp đỡ cậu như thế? 

Nếu quả thật là do thân phận đệ tử Đan vực của cậu, với trí tuệ của cậu thì cậu không hề tin là như thế.

“Chẳng lẽ… là sư tôn phái hắn tới đây?” Thanh Lâm thầm nghĩ trong lòng.

Khoan nói về lý do gì, từ khi Phương Tú Lâm đến đây, hắn đã luôn một mực đứng về phía của cậu, chuyện này, Thanh Lâm đã ghi nhớ trong lòng. 

“Các ngươi cũng cút đi!” Phương Tú Lâm lại liếc nhìn đám người Phong Thiền, nói.

Dựa vào sức mạnh của hắn, nếu mà thật sự tức giận tất nhiên là có thể phế luôn Phong Thiền, nhưng hắn lại không muốn như thế, kết cuộc của Lưu Viễn Thông đó, cũng đã đủ khiến cho đám người ở đây kinh sợ.

Thanh Lâm hiểu rõ và những người khác cũng hiểu rõ, đám người Phong Thiền và Tôn Lập, Tào Thanh đó, sau khi nói lời cảm ơn xong liền bay mất tiêu. 

“Ngươi chính là Thanh Lâm?” Cho đến bây giờ, Phương Tú Lâm mới nhìn Thanh Lâm, ánh mắt lạnh băng hồi nãy đã biến mất, thay vào đó là một nụ tươi thật tươi.

“Vãn bối Thanh Lâm, gặp qua Phương đan sư.” Thanh Lâm lập tức chắp tay lại nói.

Và vào lúc này đây, từ trong lời nói của Phương Tú Lâm, cậu đã có thể khẳng định, người này, nhất định là do Đan tôn phái đến. 

“Lão phu thấy ngươi đã lĩnh được Khai Trấn phù và ngươi gia nhập tông môn cũng đã gần một năm, cũng đã đến lúc về thăm nhà rồi.”

Nụ cười của Phương Tú Lâm rất thân thiện, nói: “Nhưng đã bắt đầu tu hành thì những chuyện trong trần gian ngươi phải cắt đứt hết, nếu bây giờ có thể cắt đứt hết thì sau này ngươi sẽ không cần phải chịu nhiều đau khổ.”

“Vãn bối đã hiểu.” Thanh Lâm gật đầu. 

“Được rồi, chuyện tu hành không thể lơ là, sau khi thăm nhà xong thì hãy lập tức trở về tông môn.”

Phương Tú Lâm nói xong, gật đầu với Thanh Lâm, rồi hình bóng đó bay lên trên không, từng bước một, bước đi trên bầu trời.

“Bổn Thần đi trên không…” 

Thanh Lâm nhìn bóng hình đã đi xa của Phương Tú Lâm, trong mắt cậu lộ ra vẻ kiên định.

Cho đến lúc này đây, những đệ tử đằng ngoài đó vẫn còn đang trong trạng thái chấn động, bọn họ hiển nhiên là không ngờ tới, Thanh Lâm lại có bối cảnh lớn như thế.

Nhưng khi nghĩ thông rồi cũng dễ hiểu thôi, nếu không có bối cảnh lớn này thì sao lại có gan lớn như thế. 

Chỉ là bọn họ cũng có chút nghi hoặc, từ trong đối thoại của Phương Tú Lâm và Thanh Lâm hồi nãy, có thể nghe rõ được, hai người này là mới quen biết nhau, với tư cách là một Đan sư Hồng Phẩm cấp hai, vả lại còn là cao thủ cảnh giới Bổn Thần, chỉ là mới quen biết thôi, vậy tại sao lại đến giúp Thanh Lâm như thế?

Thái độ bao che này, nếu mà ngay cả Đan sư của Đan vực cũng như thế thì cũng có chút rất đáng sợ đó!

Chương 58: Các người cùng không sống nổi

Kết quả nằm ngoài dự liệu, tưởng rằng Thanh Lâm sẽ bị Phong Thiền xử lý, thậm chí là phế đi tu vi, rồi sau đó giết chết cậu ta, không ngờ tới cuối cùng xém bị phế đi tu vi lại là đám người Phong Thiền, còn Lưu Viễn Thông đó thì bị trục xuất khỏi tông môn.

Tất cả những sự việc xảy ra trong hôm nay, khiến Thanh Lâm ở trong đám đệ tử đằng ngoài cuối cùng cũng có một địa vị nhất định, một truyền mười, mười truyền trăm, tất cả mọi người đều biết, Đan vực có một đệ tử tên là Thanh Lâm, bối cảnh của cậu ta chính là Đan sư Hồng phẩm cấp hai Phương Tú Lâm, không thể đắc tội được.

Phương Tú Lâm và Thanh Lâm tuy nói giống như là mới quen biết nhau nhưng khi Phương Tú Lâm xuất hiện, liền trực tiếp ra tay,  một chữ cũng không hỏi Thanh Lâm tại sao phải giết chết hai người Lý Trần Tiêu và Lưu Văn Phi, những chuyện xảy ra quá ác liệt, nguyên nhân đằng sau nó, khó mà có thể đoán được. 

Và Thanh Lâm lúc này đây, dưới sự chú ý của vô số người, lại lần nữa lôi Lưu Văn Phi và Lý Trần Tiêu ra ngoài tông môn.

Lần này, không có một ai mà dám ngăn cản cậu cả.

Vài tiếng sau, trước khi Thanh Lâm đi đến sơn môn của Thiên Bình tông, có đệ tử đang ngồi xếp gối, khi nhìn thấy trong tay của Thanh Lâm, hai người đó giống như hai con chó chết vậy, cũng đều cau mày lại, trong đó, có một thanh niên mở miệng nói: “Vị sư huynh này, huynh muốn xuống núi?” 

Thanh Lâm gật đầu, lấy Khai Trấn phù ra.

Thanh niên tiếp lấy Khai Trấn phù, trầm ngâm một chút, lại hỏi tiếp: “Sư huynh, hai người này…”

Thanh Lâm suy nghĩ một hồi, rồi ném hai người đó xuống đất, nói: “Không cẩn thận đã đem qua đây.” 

Người thanh niên đó ngơ ra, đang muốn mở miệng, sắc mặt của Thanh Lâm liền lộ ra vẻ mất kiên nhẫn, nói: “Hai người bọn họ không ra khỏi tông.”

Thanh niên đó không còn hỏi nhiều nữa, đến đây canh giữ sơn môn, tu vi cũng đều không cao, một số là do đụng chạm với người có địa vị cao, lại không có bối cảnh nên mới bị phân đến nơi này.

Tu vi của người này cũng là kỳ đầu cảnh giới Cố Nguyên, rồi lại nhìn Lý Trần Tiêu và Lưu Văn Phi, trong lòng hắn cũng đã đoán ra được một chút. 

Hắn cầm lấy Khai Trấn phù, rồi xé rách nó, miếng phù đó lập tức phát ra một luồng ánh sáng, ánh sáng này dung hoà vào hư không, rồi từ từ, xuất hiện một màn ánh sáng to lớn trước mặt Thanh Lâm.

Con ngươi Thanh Lâm co lại, chỉ thấy trên màn ánh sáng đó có những vằn sóng đang lay động, sau một hồi, xuất hiện một cái lỗ giống như là cánh cửa phòng, có thể cho Thanh Lâm thông qua.

“Sư huynh, những đệ tử trong tông môn xuống núi, đều cũng phải ghi chép lại, để khi trở về tông môn, có thể giúp huynh mở cửa sơn môn.” Thanh niên đó nói xong, rồi lại lấy ra một Ngọc Giản. 

“Ta tên Thanh Lâm.” Thanh Lâm tất nhiên là hiểu rõ, cậu cầm Ngọc Giản trong tay, miếng Ngọc Giản đó lập tức xuất hiện một dấu vân tay.

“Có thể xuống núi được rồi.” Thanh niên đó lộ ra nụ cười.

Thanh Lâm gật đầu, lúc muốn rời đi thì cậu đột nhiên dừng chân lại, quay đầu lại nhìn Lưu Văn Phi và Lý Trần Tiêu, mép môi cong lên, rồi đi về phía cái lỗ. 

Cậu mới bước vào cái lỗ, cái lỗ đó lập tức vang lên tiếng ầm ầm rồi bắt đầu khép lại.

Khi cái động khép lại được một phần ba, Thanh Lâm đột nhiên quay người lại, ánh mắt lạnh lùng, từ từ nói: “Hưng phấn không?”

Thanh niên đó ngớ người ra, không hiểu chuyện gì. Và hai người Lưu Văn Phi và Lý Trần Tiêu nằm bên cạnh hắn, người đột nhiên rung lên, cuối cùng không nhịn được nữa, đứng bật dậy, nhìn cũng không nhìn Thanh Lâm, điên cuồng bay về phía trong của tông môn.

Trên thực tế, khi Phong Thiền xuất hiện thì hai người bọn họ đã tỉnh rồi, lúc đó cảm thấy có đường chủ ra mặt, trong lòng hai người rất vui, thầm nghĩ tính mạng của bản thân cuối cùng cũng được bảo toàn rồi.

Nhưng khi đến lúc bọn họ muốn mở mắt ra thì lại nghe thấy tiếng quát lớn lạnh lùng của Phương Tú Lâm, rồi những chuyện xảy ra tiếp đó, càng khiến niềm hy vọng mới dâng lên của bọn họ bị tiêu biến đi, rớt xuống vực thẳm. 

Hai người này cũng không phải là thằng khờ, biết rõ nếu lúc đó bọn họ mà mở mắt ra, dựa vào sự to gan của Thanh Lâm, cộng với Phương Tú Lâm ở đó, nói không chừng không cần ra ngoài tông môn, ở trong tông cũng có thể giết chết bọn họ.

Cho nên, bọn họ nhẫn nhịn cho tới lúc này…

Hai người ở trong tông nhiều năm, tất nhiên biết rõ để ra ngoài tông môn cần phải có Khai Trấn phù, giống như Thanh Lâm này, kéo lê hai người bọn họ ra ngoài nhưng chỉ có một cái Khai Trấn phù là không được. 

Khi Thanh Lâm lại lần nữa buông bọn họ xuống, trong lòng của hai người đó vui đến tột cùng, thầm nghĩ bọn họ đã đánh đúng rồi, bọn họ xém chút nữa không nhịn nổi mà mở mắt ra, nhưng dưới sự nguy hiểm, bọn họ phải chịu đựng cho đến Thanh Lâm đi ra ngoài tông môn.

Chỉ cần cái lỗ đó khép lại, bọn họ hai người, sẽ không còn bị uy hiếp đến tính mạng nữa!

Nhưng cũng vì sự vui sướng tột cùng này của bọn họ, đã làm cho khí tức trong người bọn họ dao động nhẹ, khiến cho Thanh Lâm cảm nhận được cho nên hồi nãy cậu mới đột nhiên dừng chân lại. 

Nỗi sợ hãi trong lòng của bọn họ đối với Thanh Lâm không thể nào diễn tả được, lúc này đây, thấy Thanh Lâm đã phát hiện ra, sắc mặt của hai người liên tục biến đổi, không dám có một chút do dự, liền sử dụng tốc độ nhanh nhất, bay đi ra xa.

“Mau khép lại, mau khép lại!” Lý Trần Tiêu đã bị Thanh Lâm phế đi tu vi, hắn quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Thanh Lâm đang đứng ở ngoài tông môn, ánh mắt lạnh lùng, rồi đột nhiên dáng đi của hắn lảo đảo, xém chút nữa là té xuống đất.

Còn Lưu Văn Phi thì chạy đến mất hồn mất vía, hắn không quan tâm đến Lý Trần Tiêu, lúc này đây không bị Thanh Lâm tóm lấy mới là điều quan trọng nhất. Thanh niên canh giữ sơn môn đó nhìn thấy cảnh tượng này, lập tức đoán ra được là chuyện gì, rồi hắn cũng ngơ ngác người ra.

Hắn ở đây cũng đã hơn một năm, chưa từng nhìn thấy qua cảnh tượng này, thậm chí, càng chưa từng nghe nói qua.

Và toàn thân Thanh Lâm xuất hiện ánh sáng lôi, trong tiếng ầm ầm, một cánh tay hoàn toàn do sấm chớp tạo thành bay ra, dưới ánh mắt kinh ngạc của thanh niên đó, trực tiếp bay ra khỏi cái lỗ chỉ còn một phần ba nữa thôi là hoàn toàn khép lại. 

“Không!”

Lý Trần Tiêu la hét thảm thiết, hắn đã không còn tu vi, cộng thêm bị thương nặng, lúc này tuy dốc hết sức, nhưng tốc độ của hắn so với người phàm cũng không bằng.

“Đùng!” 

Bàn tay lôi điện ấy từ hư không bay đến, trực tiếp chụp lấy Lý Trần Tiêu, bóp mạnh một cái, thân thể của Lý Trần Tiêu nổ tung, máu thịt văng tứ tung.

Cảnh tượng này, tuy Lưu Văn Phi không có nhìn thấy, nhưng nghe thấy tiếng hét thảm thiết của Lý Trần Tiêu vang vọng khắp nơi, sắc mặt hắn liền trắng bệch, dưới sự kinh sợ mãnh liệt, không ngờ tốc độ của hắn lại có thể tăng lên một chút.

Và lúc này đây, ở bên ngoài sơn môn, vô số bóng hình đều đồng loạt nhảy lên, bay về phía Thanh Lâm. 

“Dừng tay!”

“Làm càn! Dám ở trong tông môn giết người, ngươi không muốn sống sao!”

“Thanh Lâm, ngươi to gan lắm!” 

Trong đó bao gồm cả thanh niên trước đó, tuy nói hắn đoán được Thanh Lâm và Lý Trần Tiêu có thù oán với nhau, nhưng hắn không bao giờ ngờ tới rằng, Thanh Lâm lại to gan như thế, to gan đến mức dám giết người trong tông môn!

Và đây cũng là cho bọn họ cơ hội, nếu có thể nhân lúc này mà bắt lấy Thanh Lâm, nói không chừng có thể chuộc công, rồi trở về tông môn.

“Các vị sư huynh, hai người này có thù lớn với Thanh mỗ, hy vọng mọi người tránh ra!” Cái lỗ đó từ từ khép lại, cho dù khép lại hoàn toàn, nhưng giọng nói của Thanh Lâm vẫn vang vọng khắp nơi. 

“Cái rắm!” Một người đàn ông trung niên quát lớn: “Mạng người quan trọng, vả lại, cách hành xử của ngươi quá ghê gớm, còn hy vọng bọn ta tránh xa, chuyện này sao có thể được!”

Sắc mặt của Thanh Lâm lạnh băng, đột nhiên quay đầu lại, ánh mắt của cậu khi nhìn về phía người đàn ông trung niên này, phía sau lưng cậu toát ra ánh sáng lôi mạnh mẽ, ánh sáng chói lọi đó, bao phủ khắp thiên địa.

Và cũng vào lúc này đây, bàn tay của Thanh Lâm phất một cái, một sấm chớp mang ánh sáng màu đỏ bay ra, trong lúc cái lỗ đó khép chặt lại, đột nhiên xông ra, một tốc độ nhanh đến không tài nào diễn tả, trực tiếp chui vào trong cơ thể của Lưu Văn Phi! 

“Thanh mỗ nói muốn giết các ngươi, các ngươi sẽ không sống nổi!”

Chương 59: Những thay đổi trong nửa năm

“Đùng đùng đùng!”

Bên ngoài Thiên Bình tông, rất nhiều sự công kích trên màn lôi xung quanh của Thanh Lâm, trong đó có trung kỳ cảnh giới Cố Nguyên, thậm chí có tu sĩ thuộc hậu kỳ cảnh giới Cố Nguyên, lực công kích mạnh mẽ đó, khiến màn lôi của Thanh Lâm đột nhiên vỡ ra, người lùi về sau nhiều bước.

“Ưm?” 

Có tiếng rên nhẹ truyền đến, là do tên trung kỳ và hậu kỳ cảnh giới Cố Nguyên đó phát ra, tu vi của Thanh Lâm chỉ là trung kỳ cảnh giới Cố Nguyên, nhưng dưới sự công kích của bọn họ, cậu không có một chút tổn thương gì cả.

“Cậu ta là thể tu!” Có người đột nhiên quát lớn.

Thanh niên trước đó nói chuyện với Thanh Lâm hừ lạnh một tiếng, nói: “Thanh Lâm, lập tức dừng tay lại! Cho dù hôm nay ta không thể bắt được ngươi, nhưng vân tay của ngươi đã được lưu lại ở trong tông môn, sau ngươi khi ngươi trở về, vẫn sẽ phải tiếp nhận sự trừng phạt của tông môn. Nếu ngươi không trở về, trong tông môn sẽ phái cao thủ ra, đuổi giết ngươi khắp chân trời gốc biển, ngươi không có được sự lựa chọn!” 

Thanh Lâm im lặng, sắc mặt của cậu lạnh lùng, cậu nhìn chằm chằm vào Lưu Văn Phi đã chạy ra xa ngàn mét đó.

“Thanh Lâm sư đệ, nếu đệ tha cho ta lần này, Lưu mỗ ta sẽ lên núi đao, xuống biển lửa, cũng sẽ đáp lại công ơn đệ không giết ta!” Đồng thời truyền đến tiếng hét thảm thiết của Lưu Văn Phi.

Lúc ánh sáng màu đỏ đó hoàn toàn chui vào trong cơ thể của hắn, liền bắt đầu hành hạ, các kinh mạch lớn của hắn bị phá huỷ, mắt thấy lục phủ ngũ tạng cũng sắp biến thành tro, đan điền quan trọng nhất càng sắp bị phế đi. 

Tất cả chỉ xảy ra trong tích tắc, Lưu Văn Phi không kịp phản kháng lại, hắn kinh hãi tột cùng, da đầu dựng đứng lên, sinh mệnh của hắn đang từ từ mất đi, nếu bây giờ mà cho hắn lựa chọn lại thì hắn có chết cũng không dám trêu chọc Thanh Lâm.

“Trước khi Thanh mỗ gia nhập tông môn, từng ở trần gian tòng quân qua… chỉ vì một lần thương xót của Thanh mỗ, đã dẫn đến cái chết của một chiến sĩ tuổi còn rất trẻ.”

“Sai lầm này… Thanh mỗ sẽ không tái phạm nữa, càng không để nó xuất hiện trên người của Thanh mỗ!” 

Giọng nói lạnh lùng của Thanh Lâm, từng chữ một đều có hàm ý, cuối cùng cũng khiến cho Lưu Văn Phi rơi vào tuyệt vọng.

Lúc lời nói của Thanh Lâm dứt đi, cơ thể của Lưu Văn Phi liền truyền ra những tiếng binh binh mạnh mẽ, Thanh Lâm đột nhiên giơ tay ra, một luồng lực hút mạnh mẽ phóng ra, sắc mặt của những người công kích xung quanh liền biến đổi, loại lực hút này, giống như muốn cố hút ra nguyên lực thuộc tính trong người của bọn họ vậy, đáng sợ quá!

Và dưới lực hút này, trận pháp bảo vệ tông môn đó cũng bị trực tiếp xuyên thủng, thân thể của Lưu Văn Phi cách xa ngàn mét nhanh chóng khô héo đi, sắc mặt hắn hung tàn, khuôn mặt móp méo, cuối cùng, hoàn toàn biến mất ở thiên địa này. 

“Đây là loại yêu thuật gì thế!”

“Hắn đang hút cơ thể của người đó, chuyện này sao có thể được…”

Khi bên ngoài cơ thể của Thanh Lâm lấp lánh ánh sáng màu đỏ, con ngươi của tất cả mọi người, bao gồm cả thanh niên đó cũng đều co lại, hít một hơi khí lạnh. 

“Bắt trói người này lại, nếu để cậu ta sống nhất định sẽ là tai hoạ lớn của Thiên Bình tông!”

Có người lên tiếng quát lớn, vô số công kích từ trên đánh xuống, đánh vào Thanh Lâm.

Nhưng vào lúc này đây, Thanh Lâm lại ngước đầu lên nhìn, cười vang, nói: “Các vị, Thanh mỗ thật sự muốn đi, các ngươi nghĩ có thể ngăn cản được ta sao?” 

“Đùng!”

Lời nói vừa dứt, cả người Thanh Lâm đột nhiên nhảy lên, thu hồi lại nguyên lực thuộc tính lôi, chỉ còn lại ánh sáng màu đỏ chói lọi như ánh sáng mặt trời!Một đấm! 

Mây bị xé rách ra, trời đất chuyển động, gió dừng lại, bầu trời run rẩy!

Cú đấm này, vượt qua giới hạn trước kia của Thanh Lâm, dưới sự rèn giũa của đỉnh cao cảnh giới Cố Nguyên đó, uy lực của cậu đã tăng gấp đôi, từ ba trăm tức, trực tiếp đột phá đạt đến hơn sáu trăm tức!

Trong lúc tung ra cú đấm này, sắc mặt của những tu sĩ kỳ đầu cảnh giới Cố Nguyên lấy thanh niên đó đứng đầu đều thay đổi, bọn họ không một chút do dự mà thu lại công kích rồi chạy thoát thân. 

Năm người trung kỳ cảnh giới Cố Nguyên cũng chau chặt mày lại, dừng lại một hồi, né qua một bên.

Chỉ còn duy nhất hai người hậu kỳ cảnh giới Cố Nguyên đó, hừ lạnh một tiếng rồi cùng bay về phía Thanh Lâm.

“Đùng!” 

Tiếng vang truyền ra làm bầu trời rung chuyển, lực công kích mạnh mẽ đó, khiến cho xung quanh hư không cũng xuất hiện những vết nứt.

Trong những vết nứt đó, cả người của Thanh Lâm lùi về sau nhiều bước, nhưng hai người hậu kỳ cảnh giới Cố Nguyên đó, lại phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trắng bệch, nhìn về phía Thanh Lâm, trong mắt của bọn họ là sự nghiêm trọng.

“Ha ha, Thanh mỗ đi trước đây, sau này trở về, vẫn hi vọng các vị sư huynh đây chớ có cản đường!” 

Trong tiếng cười đó, cả người Thanh Lâm nhảy lên, như con chim lớn, chỉ trong chớp mắt, liền biến mất trước mặt của mọi người.

Đám người thanh niên đều nhìn ra xa, không có ngăn cản, hay nói  khác hơn là, không dám ngăn cản.

Hậu kỳ cảnh giới Cố Nguyên, vả lại còn là hai người nữa chứ, cũng đều bị một cú đấm của cậu đánh cho phun máu, nếu đổi lại là bọn họ, chẳng phải là sẽ bị trực tiếp đánh chết sao. “Lên báo cáo cho tông môn!” Một trong hai người thuộc hậu kỳ cảnh giới Cố Nguyên cắn chặt răng, nói.

……

Ba ngày sau, Thanh Lâm mặc chiếc áo tơi làm bằng mây, đi dưới cơn mưa lớn. 

Lúc trước được đám người Tào Thanh chở đi bằng đồ đặc biệt, khi bay từ trên không, không có cảm giác được đã đi bao xa, nhưng hôm nay đi bộ, Thanh Lâm mới thật sự cảm nhận được nó.

“Không biết Tào Thanh và Tôn Lập dùng cái gì nữa, lại có thể bay trên không được… nhưng cũng chỉ là nhất thời thôi, chỉ có cảnh giới Bổn Thần mới có thể đi trên trời, được tôn trọng, nói là phi hành, trên thực tế là nguyên thần trôi nổi trên trời.”

Trong mắt của Thanh Lâm lộ ra vẻ khát khao, giống như Phương Tú Lâm vậy, chỉ cần phất tay là có thể phế đi một người dưới tất cả ánh mắt của vô số đệ tử của Thiên Bình tông, trưởng lão đằng ngoài cao cao tại thượng, chỉ cần một ánh mắt, là có thể khiến sắc mặt của đường chủ như Phong Thiền đó thay đổi, thực lực như thế, thật sự là rất mạnh rất mạnh. 

“Hôm đó Lưu Viễn Thông không chết, chỉ là phế đi tu vi, trục xuất khỏi Thiên Bình tông, không biết giờ này ông ta đã đi đâu rồi…”

Cậu vẫn ghi nhớ lời nói của Đế Linh, Đế Ma chưởng đó là do một giọt máu hóa thành, đã bị pha loãng đi rất nhiều lần, có thể không cần nhưng Đế Ma Tam Chỉ đó, cho dù chỉ là chỉ thứ nhất Âm Dương chỉ, cũng phải nhất định đoạt được!

“Phạm vi tìm kiếm quá lớn, khó có thể mà tìm được, chuyện trước mắt vẫn là phải trở về phủ trước, thăm phụ thân, mẫu thân.” 

“Nửa năm đã trôi qua, không biết phụ thân, mẫu thân sao rồi…”

“Và cũng không biết tỷ tỷ…”

Nghĩ đến Thanh Thiền, trong lòng của Thanh Lâm đau nhói và bước chân của cậu đã nhanh lên một chút. 

Chạy đi như thế, lại ba ngày trôi qua, vào buổi sáng sớm của ngày thứ bảy, trong tầm mắt của Thanh Lâm, xuất hiện một tòa thành lớn và những âm thanh náo nhiệt từ bên trong truyền ra.

Thành Thanh Nguyên!

Trước cửa thành, có rất nhiều lính gác đang đi qua đi lại kiểm tra, nhưng dưới tu vi hiện giờ của Thanh Lâm, bọn họ hoàn toàn không phát hiện cậu. 

Vào trong thành, Thanh Lâm trực tiếp chạy về phía phủ Thanh Nguyên.

Trên đường đi, sắc mặt của Thanh Lâm từ từ trầm xuống, bởi vì cậu nhìn thấy giờ đây trong thành Thanh Nguyên lại có sự tồn tại của người mặc quần áo đặc biệt, và người mặc quần áo kiểu này, Thanh Lâm nhớ rất rõ, chính là người của tứ đại bộ lạc.

“Chỉ có nửa năm ngắn ngủi, không ngờ lại xảy ra sự thay đổi lớn  như thế…” 

Sắc mặt của Thanh Lâm lạnh lùng, mỗi khi đi ngang qua người của tứ đại bộ lạc, trong lòng cậu cũng sẽ sinh ra sát khí.

“Hôm đó, Đại đế Vũ Chiêu không màng đến sống chết của tỷ tỷ ta, chẳng lẽ hôm nay lại ép dạ cầu toàn, thỏa hiệp với đám người Man Di đó!”

Chương 60: Thiếu gia trở về rồi!

Tấm bảng phủ Thanh Nguyên, vẫn treo trên cao của phủ, chỉ là so với hồi trước, giống như thiếu đi một loại khí phái mà thêm vào đó là một loại thê lương.

Hai con sư tử đá đứng hùng vĩ trước cửa, nếu nhìn kỹ, có thể thấy được có một vài chỗ, giống như đã bị đập vỡ rồi xuất hiện những vết nứt.

Lúc đó Đại đế Vũ Chiêu ban thánh chỉ xuống, những lính canh của phủ Thanh Nguyên cũng đã sớm rời đi, giống như là không còn cần thiết nữa. 

Phủ Thanh Nguyên nằm ngay trung tâm của thành Thanh Nguyên, lưu lượng người rất lớn, nhưng mỗi khi có người đi ngang qua chỗ này, cũng đều liếc nhìn một cái, sau đó liền thở dài.

Nửa năm nay, bá tánh của thành Thanh Nguyên đều đã biết trong lúc chiến đấu, con gái Thanh Thiền của Trấn Lôi vương Thanh Nguyên đã bị tứ đại bộ lạc bắt đi, cho đến hôm nay vẫn chưa biết sống chết ra sao.

Còn Thanh Lâm, con trai của Thanh Nguyên, được tông môn trong truyền thuyết đưa đi, nửa năm nay cũng không có một tin tức gì. 

Không biết là ai đồn rằng, hôm đó Thanh Lâm không phải là gia nhập vào tông môn mà là có người cố bắt cậu đi, nói qua nói lại, đột nhiên dẫn đến vô số lời đoán mò, đa số người cũng đều cảm thấy Thanh Lâm nhất định đã gặp chuyện bất trắc rồi.

Cuối cùng kết luận rằng, con trai và con gái của Trấn Lôi vương đều bị mất tích hết.

Có thể tưởng tượng ra sự tức giận và buồn khổ của Thanh Nguyên, đặc biệt là… 

Đế quốc Trục Nhật và tứ đại bộ lạc lập nên hiệp ước, trở thành đồng minh!

Theo lý mà nói, đã trở thành đồng minh rồi thì tứ đại bộ lạc đó phải thả Thanh Thiền ra mới đúng, nhưng Thanh Thiền vẫn không thấy trở về và câu trả lời của tứ đại bộ lạc đó đưa ra là sau khi Thanh Thiền bị bắt thì đã chạy thoát rồi, bọn họ cũng không biết Thanh Thiền đã đi về đâu.

Những lời nói này, hoàn toàn không có ai tin cả, có người còn cảm thấy, Thanh Thiền đã bị sát hại rồi. 

Có rất nhiều thần dân của đế quốc Trục Nhật không hài lòng đối với việc kết minh với tứ đại bộ lạc, nhưng Đại đế Vũ Chiêu đã đưa ra quyết định này, bọn họ cũng đành chấp nhận thôi.

Lúc này, đang có một người đứng trước cửa phủ Thanh Nguyên.

Thân hình người đó cao lớn, cả đầu tóc tím, khuôn mặt vốn dĩ rất non nớt, nhưng dưới sự mài giũa của đám người đó, đã trở nên trưởng thành hơn, thậm chí có chút thay đổi. 

Nhìn chằm chằm vào cửa lớn của phủ Thanh Nguyên, trong lòng Thanh Lâm có chút đau khổ, sao cậu không nhìn ra được sự tiêu điều của phủ Thanh Nguyên lúc này, sao lại không nghe thấy được tiếng than thở dài trên khuôn mặt của mọi người xung quanh đây.

Cửa lớn đóng chặt, giống như không muốn mọi người xem trò cười, Thanh Lâm hít một hơi thật sâu, bình tĩnh lại tâm trạng rồi mới từ từ bước lên trước gõ cửa.

Sau một hồi, cửa lớn mở ra, nhưng không có mở hết, chỉ mở ra một khe nhỏ, lộ ra một khuôn mặt già đầy nếp nhăn. 

Khi nhìn thấy khuôn mặt này, Thanh Lâm không kìm chế được nữa, run rẩy nói: “Chương gia gia…”

Ông già lớn tuổi này, chính là quản gia của phủ Thanh Nguyên - Chương Thành, ông đối xử với Thanh Lâm và Thanh Thiền giống như con cháu ruột của mình vậy.

“Ngươi… ngươi…” Chương Thành nhìn thấy Thanh Lâm, ánh mắt ông liền mở to ra, trên khuôn mặt lộ ra một vẻ không dám tin đây là sự thật. 

Ánh mắt của Thanh Lâm trong suốt, cười nói: “Chương gia gia, là con, Thanh Lâm đây…”

“Thanh Lâm… Tiểu Thanh Lâm!”

Nửa năm nay, tuy sự thay đổi của Thanh Lâm rất lớn nhưng chỉ có tâm thái và khuôn mặt của cậu vẫn là như cũ, Chương Thành nhìn một hồi rồi kích động đến nổi rơi nước mắt. 
“Đúng là con rồi, thiếu gia, Thanh Lâm thiếu gia!”

Chương Thành mở toang cửa lớn ra, ôm chầm lấy Thanh Lâm, đồng thời quay đầu lại, la lớn: “Mau báo cho phu nhân, Thanh Lâm đã trở về! Thanh Lâm thiếu gia đã trở về!”

So với người ngoài, Chương Thành biết rất rõ cuộc sống nửa năm qua của vợ chồng Thanh Nguyên, đặc biệt là Cẩm Uyển, bởi vì ân hận, bởi vì phẫn nộ, bởi vì bất lực… nàng đã già đi rất nhiều. 

Lúc đầu nàng vốn không định cho Thanh Thiền và Thanh Lâm tòng quân, nhưng nàng không lay chuyển được bọn họ, cuối cùng, Thanh Thiền bị bắt đi, còn Thanh Lâm thì mất tích.

Nửa năm này, nàng luôn gặp ác mộng, mơ thấy Thanh Thiền và Thanh Lâm đều trở về, trở về bên cạnh của bọn họ. Nhưng sau khi tỉnh mộng lại thì nàng không thể nào ngủ tiếp được nữa.

…… 

Cửa phòng luôn đóng chặt, người làm trên dưới của phủ Thanh Nguyên cũng đều biết, từ sau khi Thanh Lâm bị đưa đi, Cẩm Uyển dường như luôn ở trong phòng, không có bước ra khỏi phòng một bước.

Tuy nói là phòng của Thanh Thiền, nhưng trong phòng lại có chút u ám, trên chiếc giường đó, có một bóng người ốm yếu đang yên tĩnh ngồi trên đó, nàng xuyên qua cửa sổ giấy nhìn ra ngoài, giống như là nhìn thấy Thanh Lâm và Thanh Thiền, đang tươi cười chạy về phía nàng.

“Đi rồi… tất cả đã đi rồi…” Cẩm Uyển thì thầm. 

“Binh!”

Và vào lúc này, cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra, một người làm vẻ mặt đầy hưng phấn chạy vào, nhìn về phía Cẩm Uyển rồi la lên: “Phu nhân, thiếu gia trở về rối! Thiếu gia trở về rồi!”

Cẩm Uyển ngơ ra đó, liếc nhìn người này một cái, có chút mơ hồ rồi nói: “Ngươi mới nói cái gì?” 

“Nô tỳ nói thiếu gia đã về rồi! Thanh Lâm thiếu gia đã về rồi!” Người làm đó lại lần nữa la lên, thậm chí trong mắt của hắn, có vài giọt nước mắt rơi ra do kích động.

Mỗi một người làm trong phủ Thanh Nguyên, đều tự hỏi trong lòng, vợ chồng Trấn Lôi vương đối xử với bọn họ rất tốt, lương tâm là do con người tự sinh ra nên tình cảm của bọn họ đối với phủ Thanh Lâm là rất sâu đậm.
Lời nói này vừa dứt, đôi mắt mơ hồ của Cẩm Uyển hoàn toàn biến mất, nàng đột nhiên đứng dậy, nói: “Ngươi nói lại lần nữa coi?” 

“Thiếu gia…”

Người này chưa nói xong thì Cẩm Uyển sớm ra chạy ra khỏi phòng.

…… 

“Thiếu gia, cũng nửa năm nay rồi, sao thiếu gia giờ mới trở về, có rất nhiều người đều cho rằng thiếu gia…”

“Chương gia gia, con…”

Thanh Lâm đang muốn mở miệng thì cậu nhìn thấy một bóng người đang phóng nhanh đến đây, cái vóc dáng yếu ớt đó hoàn toàn không thể so sánh được với vóc dáng đầy đặn trước kia, nếu mà không nhìn mặt, cậu thậm chí sẽ tưởng rằng đây là một bà lão. 

Khi nàng chạy đến trước mặt của Thanh Lâm, bước chân của nàng đột nhiên dừng lại, giống như là không dám tin vào mắt mình vậy.

“Mẫu thân…” Trong lòng của Thanh Lâm nhức nhói, xông lên một bước, liền ngã vào trong lòng của Cẩm Uyển.

“Lâm Nhi, đúng là Lâm Nhi…” 

Cảm nhận hơi ấm của đứa con trai, đôi mắt của Cẩm Uyển tràn đầy niềm vui sướng và kích động, nửa năm nay, nàng dường như là lấy nước mắt rửa mặt và giờ đây nước mắt lại men theo hai bên mắt nàng mà chạy xuống lần nữa.

“Thằng nhóc này, không có lương tâm mà, xa nhà nửa năm giờ mới biết quay về, con có biết mẫu thân lo lắng cho con lắm không?” Cẩm Uyển nhẹ nhàng vỗ vào lưng của Thanh Lâm, càng nói càng cảm thấy ấm ức.

“Mẫu thân, con sai rồi…” Thanh Lâm nói nhỏ. 

Cậu đâu phải là không muốn trở về mà là hoàn toàn không thể trở về.

Rất nhiều nỗi khổ trong bụng muốn kể cho phụ thân, mẫu thân nghe, nhưng nhìn thấy bộ dạng bây giờ của Cẩm Uyển, Thanh Lâm cảm thấy, không kể cho bọn họ nghe là thích hợp nhất.

“Vào đây đi, hãy mau theo mẫu thân vào đây, rồi kể cho mẫu thân nghe nửa năm nay con đã đi đâu…” Cẩm Uyển kéo Thanh Lâm vào, trên đường đi, nàng luôn hỏi thăm Thanh Lâm, vừa đi vừa trò chuyện, rồi từ từ đi vào trong phủ. 

“Thiếu gia cuối cùng đã trở về rồi, ta thấy phu nhân dường như đã trẻ hơn nhiều rồi!”

“Hừ, thằng khốn khiếp nào nói thiếu gia đã chết rồi chứ? Để cho ta biết, ta nhất định sẽ xé rách miệng hắn ra!”

“Ha ha, nửa năm không gặp, thiếu gia trông tuấn tú hơn rồi đó!” 

Tất cả người làm cũng đều dừng hết tất cả công việc đang làm, ngày hôm nay, cũng là ngày vui vẻ nhất của bọn họ trong suốt nửa năm qua.

Không phải tình cảm của bọn họ đối với Thanh Lâm, cũng không phải tình cảm sâu đậm giống như Cẩm Uyển mà là trước khi Thanh Lâm chưa trở về nhà, cả phủ Thanh Lâm, luôn sống trong sự đè nén, bầu không khí đó, khiến cho bọn họ cũng không dám thở mạnh.

“Còn ngơ ra đó làm gì? Mau đi nấu cơm đi!” Chương Thành phất tay một cái, tuy ông đang nói những lời trách móc, nhưng nụ cười trên khuôn mặt ông vẫn không hề mất đi. 

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau