ĐẾ DIỆT THƯƠNG KHUNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế diệt thương khung - Chương 51 - Chương 55

Chương 51: Cút đi!

Cuộc chiến giữa Thanh Lâm và Lý Trần Tiêu chỉ vỏn vẹn mười mấy giây, Thanh Lâm chỉ mới dựa vào thực lực kỳ đầu của cảnh giới Cố Nguyên mà đã đánh cho Lý Trần Tiêu ở kỳ giữa của cảnh giới Cố Nguyên thành phế thải, vả lại còn kéo ra bên ngoài đánh giết, làm cho những người ở đó cảm thấy ớn lạnh.

Thực lực người này mạnh quá đi!

“Người này rốt cuộc là ai vậy? Chưa từng nghe nhắc đến người này ở đằng ngoài, chẳng lẽ là đệ tử của đằng trong sao?”    

“Thực lực của đệ tử bên đằng trong không thể nào chỉ mới ở kỳ đầu của cảnh giới Cố Nguyên, khi nãy tên Bàng Liên Trùng kia có nói, hắn ta là đệ tử của Đan vực.”

“Tên Bàng Liên Trùng đó chẳng qua cũng chỉ là tên vặt, người bên phòng bếp thôi mà, làm sao mà có quan hệ gì với đệ tử của Đan vực chứ?”

“Những lời bàn tán nổi dậy, tất cả mọi người đều nhìn về bóng người tóc màu tím như đang kéo “chó chết” đi về phía xa kia, trên mặt lộ rõ nét ngưỡng mộ và bất ngờ. 

Còn trên mặt của Bàng Liên Trùng là kích động, cậu ra chưa từng nghĩ đến việc Thanh Lâm trong một khoảng thời gian ngắn mà trở nên mạnh như thế, không những thiên phú về Đan đạo khiến người khác kinh ngạc mà Võ đạo còn đáng sợ hơn!

Dưới con mắt của vô số người, Thanh Lâm kéo lê Lý Trần Tiêu, khi đi đến trước mặt Lưu Văn Phi, hắn dừng chân, bàn tay nắm luôn cả tên đó, rồi lại kéo lê, sau đó nhìn về phía Bạch Tử Đống.

Ánh mắt đó khiến cho sắc mặt của Bạch Tử Đống thay đổi, da đầu như muốn nổ tung. 

“Thanh Lâm sư huynh, đệ... đệ...” Trong lòng Bạch Tử Đống lo sợ không thôi, chỉ biết nịnh nọt, nhưng rồi dưới ánh mắt lạnh như băng của Thanh Lâm hắn ta lại không nói ra được lời nào.

“Cái tên ăn cháo đá bát!”

Thanh Lâm hừ nhẹ một tiếng, chân đạp lên đất rồi bay lên, trông như tượng của Thiên thần, không ngừng phòng bự trước mặt của Bạch Tử Đống, cuối cùng dừng ngay trước người hắn. 

“Thanh Lâm sư huynh, đệ bị ép mà!”

Bạch Tử Đống mở to con mắt, lộ ra sự sợ hãi: “Nếu đệ không khai huynh ra, tên Lý Trần Tiêu này sẽ phế đi tu vi của đệ, đệ... đệ thực sự không có cách nào mà!”

“Cái rắm ấy!” 

Không đợi đến Thanh Lâm mở miệng, Bàng Liên Trùng tức giận quát lớn: “Bạch Tử Đống, mày thực sự là mặt dày đến không tả được! Tao đây hận không được cắt ngươi thành trăm mảnh, ăn sống nuốt sống!”

Biểu cảm trên mặt Bạch Tử Đống thay đổi, vừa muốn nói gì đó thế nhưng Thanh Lâm lại không nói gì, ánh sáng như tia sấm phát ra từ người của Thanh Lâm sáng ngất trời, bay thẳng về phía Bạch Tử Đống.

Con ngươi của Bạch Tử Đống co giãn, lùi nhanh về sau, nhưng hắn chỉ là người có được năng lực nhờ tập luyện thôi, làm sao mà so sánh được với nguyên lực mang thuộc tính sấm sét được, chỉ trong tích tắc đã bị đuổi kịp, cả người hắn ta lẫn tiếng hét bị vùi lắp trong ánh sáng của tia sấm. 

Trong tông môn, Thanh Lâm không dám giết đệ tử chính thức, nhưng giết Bạch Tử Đống thì không khó!

Cái chết của Bạch Tử Đống khiến cho toàn bộ im lặng hết, tên Lưu Văn Phi và Lý Trần Tiêu càng khỏi nói, mặt trắng bệch, tim đập bình bịch.

Bọn hắn biết, Thanh Lâm thật sự dám ra tay giết họ! 

Trước sự sợ hãi của hai tên đó, Thanh Lâm không thèm để ý, hắn nhìn sang Bàng Liên Trùng, trong chốc lác liền xuất hiện sấm sét, sợi dây đang trói Bàng Liên Trùng bị vụn vỡ.
Bàng Liên Trùng bị thương khá nặng, lại cộng thêm không có tu vi, sau khi được thả thì cả người nằm gục xuống đất rồi ngất xỉu.

Thấy vậy, lòng của Thanh Lâm thắt lại, nhưng chân vẫn không dừng bước, giọng nói lạnh như băng vang vọng khắp chỗ đó. 

“Vị sư huynh nào có thể giúp Thanh mỗ đưa Bàng huynh về phòng bếp được không ạ? Ngày sau Thanh mỗ nhất định sẽ hậu tạ!”

Lời vừa mới nói ra lập tức có người bước ra đưa ôm quyền về phía Thanh Lâm rồi bế Bàng Liên Trùng đi về phía phòng bếp.

Đây không phải là sợ hãi mà là nịnh nọt có đẳng cấp hơn, đầu tiên là thấy Thanh Lâm quá mạnh, thứ hai là do thân phận đệ tử Đan đạo của Thanh Lâm. 

Thanh Lâm của lúc này tuy tuổi còn nhỏ, trông rất non nớt nhưng càng nhỏ thì càng chứng tỏ thiên phú của hắn càng cao, ngày sau rất có thể đứng đầu trong Đan đạo, không dám nói là huy hoàng nhưng chí ít thì không tầm thường.

Nếu sau này Thanh Lâm thật sự trở thành Đan đạo đại sư, bọn hắn muốn cấu kết thì cũng khó, chỉ có lúc này Thanh Lâm mới nhớ rõ ơn tình của bọn hắn.

Thậm chí, ngay sau lúc người này bế Bàng Liên Trùng rời đi, đám người ở đó không ít người ngây ra, rồi ngay lập tức lộ ra vẻ hối hận rằng tại sao mình lại phản ứng chậm thế, không bước ra đầu tiên. 

Nhưng mà, bọn họ không vì vậy mà dừng lại đó mà là đi theo Thanh Lâm đi ra bên ngoài.

Một mình Thanh Lâm kéo lên hai tên Lý Trần Tiêu và Lưu Văn Phi, phía sau là hàng trăm người, đi qua Võ đạo nhất mạch vì vậy mà nhận được sự chú ý.

Đệ tử của đằng ngoài không biết Thanh Lâm, không biết Lưu Văn Phi nhưng lại biết Lý Trần Tiêu! 

Ngay lúc thấy Lý Trần Tiêu bị kéo lê, đám đệ tử đằng ngoài ngây người ra, hai con mắt mở to hết cỡ.

Sau khi dò hỏi bọn họ mới biết được rốt cuộc là chuyện gì, trong lòng hơi kinh ngạc, sau đó cũng đi chung với bọn họ, đi phía sau Thanh Lâm.Người không thích coi chuyện vui rất ít, trong đám đệ tử đằng ngoài không phải không có, nhưng mà bọn thích xem chuyện hay nhiều hơn thôi. 

Trên đường đi, đám người đi phía sau càng ngày càng nhiều, một tiếng sau đã lên đến hàng ngàn người!

“To gan!”

Cũng ngay lúc này, phía xa bỗng nhiên truyền đến một tiếng quát, tiếp theo đó hai bóng người phóng tới, chính là Chấp sự trưởng lão của đằng ngoài, Tào Thanh và Tôn Lập! 

Khi thấy hai người này, có người thì hành lễ có người thì chỉ gật nhẹ đầu, thấy rõ được đám người gật đầu tu vi không kém hơn hai người kia là bao.

Đối với chuyện này hai người họ cũng đã quen, không quan tâm lắm.

“Thanh Lâm, ngươi to gan thật! Sao có thể dám ngay trong tông môn mà ra tay với sư huynh đệ chứ, có còn bỏ quy định của tông môn vào trong mắt không!” Tào Thanh nhìn chằm chằm vào Thanh Lâm hét lớn. 

Tôn Lập thì chỉ nhẹ giọng hừ rồi mở miệng nói: “Không coi ai ra gì, vô pháp vô thiên! Chuyện này lão phu đã biết được từ những đệ tử khác, ngươi định đem hai người họ ra ngoài giết chết sao? Còn ra thể thống gì nữa! Nếu mà ai ai cũng như ngươi thì Thiên Bình tông của ta còn được coi là tông môn à?”

Hai người này thân là Chấp sự trưởng lão, nói những lời nói này, đám đệ tử nghe được cũng cảm thấy đúng.

Nhưng chỉ có Thanh Lâm mới biết trong lòng của bọn họ đang nghĩ cái gì. 

“Hai vị chẳng qua cũng chỉ là Chấp sự trưởng lão của đằng ngoài, Thanh mỗ là đệ tử của Đan vực, làm chuyện gì đi nữa cũng chẳng liên quan đến hai vị!”

Thanh Lâm hừ một tiếng lạnh lùng, không thèm nhìn hai người bọn họ rồi rời đi.

Tào Thanh và Tôn Lập trợn mắt, trong lòng rất là kinh ngạc, Thanh Lâm thế mà lại có đủ thực lực, tu vi của tên Lý Trần Tiêu kia có thể nói là tương đương với họ. 

Nhưng mà bọn họ cựa vào thân phận của mình căn bản là chả sợ, lập tức chắn ngang trước mặt, Tào Thanh hét lớn: “Thanh Lâm, niệm tình ngươi là do hai ta đưa vào tông, thả hai người Lý Trần Tiêu và Lưu Văn Phi ra hai ta sẽ giảm nhẹ trừng phạt.”

“Hai vị đưa ta vào tông?”

Thanh Lâm đột nhiên cười lớn, mái tóc tím chuyển động nhẹ trông như Thần ma. 

“Tào Thanh, mượn lời ngươi mà nói, niệm tình hai vị đây đưa ta vào tông, đừng ép Thanh mỗ ra tay với hai vị, mau cút cho ta!”

Lời mới vừa nói ra, Tào Thanh và Tôn Lập ngơ người ra, những đệ tử đi theo sau mắt cũng banh to ra, không dám tin những gì mình nghe.

Hai người này dù sao cũng là Chấp sự trưởng lão của đằng ngoài, tuy lời nói của họ có cái tiếng mà không có quyền nhưng quy định của Thiên Bình tông khá nghiêm ngặt, chính vì vậy mà bọn họ không dám nói chuyện như vậy với họ. 

Thế nhưng Thanh Lâm lại dưới cái nhìn của ngàn người nói vậy, căn bản là không thèm quan tâm tới thể diện của Tào Thanh và Tôn Lập, thật sự là quá trời quá đất!

Chương 52: Tại sao không lạy!

Tiểu bối tìm cái chết!”

Sau khi Tào Thanh và Tôn Lập phản ứng trở lại, xấu hổ xen lẫn sự tức giận, tuy nói rằng bọn họ là chấp sự đằng ngoài, nhưng dù sao cũng xem như là trưởng lão, nếu lúc này nói câu đó ra, là đệ tử ưu tú nhất, hoặc là đệ tử ruột, bọn họ đều cố thể im lặng, nhưng người này là Thanh Lâm, là bọn họ vì tham lam báu vật màu đen của cậu nên tận tay dẫn lên từ trần gian, muốn giết cậu, nhưng lại luôn là người thông thường không tìm được cơ hội!  

Trong lúc nói chuyện, Tào Thanh vừa vung tay một cái, nguyên lực thuộc tính kim quảng đại vô lượng kia phát ra, đồng thời bóng dáng đó nhắm thẳng vào Thanh Lâm, sau lưng xuất hiện một con mãnh hổ màu vàng kim, trong tiếng gầm hú, theo sau là Tào Thanh, cùng lúc xông thẳng đến Thanh Lâm. 

Tốc độ của Tôn Lập nhanh hơn, vừa xuất chiêu thì trong nháy mắt mặt đất rung chuyển, roi dày và mảnh khoảng mười đầu ngón tay đập thẳng xuống đất, giống như có mắt vậy, dưới sự điều khiển của Tôn Lập cũng đang vung về phía Thanh Lâm.

Con mãnh hổ đó là kim nguyên hổ linh ma kỹ hạ phẩm của Tào Thanh, roi mây đó là linh ma kỹ hạ phẩm của Tôn Lập, Mạn Thiên đằng!

Hai người vừa xuất chiêu, liền dùng phần công lực mạnh nhất, đương nhiên vẫn kiên kỵ Thanh Lâm nên cũng không dám làm càn, dù sao đi nữa thì tu vi của Lý Trần Tiêu kia, nếu bọn họ muốn lấy trứng chọi đá, vốn dĩ không phải đối thủ, nhưng Thanh Lâm lại có thể trong một khoảng thời gian ngắn đánh đến hắn suýt tý nữa say sẩm mặt mày, vì vậy hai người đối với thực lực của Thanh Lâm không dám xem thường, cũng không dám ngạo mạn.    

Đối mặt với sự tấn công của hai tên trung kỳ cảnh giới Cố Nguyên, Thanh Lâm thần thái bình tĩnh, ánh mắt sắc lạnh, ném Lý Trần Tiêu và Lưu Văn Phi văng ra xa, chân vừa dậm xuống đất, liền xuất hiện vết nứt, hơi thở cực mạnh từ trong cơ thể bùng phát ra.

“Bốp!”

Cậu vừa đấm ra một cú, hầu như không dùng đến nguyên lực thuộc tinh nào, chỉ là dùng lực của cơ thể để đối phó với sự công kích của hai người. 

Đùng!

Kim Nguyên hổ kia đến trước tiên, lúc này bị Thanh Lâm đá ra, tiếng gầm hét đột ngột dừng hẳn, một lúc sau, trong lúc Tào Thanh đang co mắt lại thì lập tức ngã quỵ!

Kim Nguyên hổ nằm ngã quỵ, Thanh Lâm không hề dừng lại, nhảy lên khoảng vài mét, hung hăng nắm lấy một đầu roi mây kia! 

Vừa nắm lấy roi mây, bước chân của Tôn Lập kia loạng choạng, bóng dáng đó lại không ngăn cản nổi sức mạnh này của Thanh Lâm, bị kéo đi một cách không thương tiếc.

“Buông ra!”

Mặt Tôn Lập biến sắc, ông ta đoán được rằng Thanh Lâm có thể đánh bại Lý Trần Tiêu, hiển nhiên rất mạnh, nhưng không ngờ rằng lại có thể mạnh đến mức này. 

Lúc này trong tiếng hét, toàn thân nguyên lực thuộc tính mộc được rót vào trong roi mây, roi mây đột nhiên rung chuyển cuộc chiến, một sức mạnh vô cùng lớn mạnh từ trong đẩy ra ngoài, muốn rung để Thanh Lâm buông tay.

Nhưng Thanh Lâm lại lộ ra nụ cười lạnh lùng, tay phải cậu quất roi mây, sức mạnh đó đột nhiên biến mất, cùng lúc đó, một vệt sáng của sét ánh lên trên roi mây này, trong giây phút mà Tôn Lập chưa phản ứng kịp thì đột nhiên xuyên vào trong cơ thể!

Mặt Tôn Lập biến sắc, trong cơ thể phát ra tiếng “thình thịch”, cả người tê cứng, còn đau nhức vô cùng, giống như lục phủ ngũ tạng đều bị điện giật phá nát hoàn toàn, cơ thể ông ta không ngừng lùi về sau, máu tươi phun ra liên tục. 

Thấy vậy, trong lòng Tào Thanh run lật bật, vốn định ra xuất chiêu lần nữa, nhưng lại thấy ánh mắt sắc mạnh của Thanh Lâm nhìn đến, mặt liền biến sắc, đột nhiên im lặng.

“Hôm đó đích thực là hai người các ngươi dẫn Thanh mỗ vào trong Tông môn, tuy nói động cơ không đơn thuần, nhưng Thanh mỗ vẫn có thành tựu như hôm nay, nể tình chuyện này, Thanh mỗ không giết các ngươi.”“Nhưng, từ nay về sau, các ngươi nếu dám đến dây dưa làm phiền, đừng trách Thanh mỗ không nể mặt!” 

Sau khi dứt lời, Thanh Lâm vừa vung tay, trong người Tôn Lập lập tức có một tia điện xông ra ngoài, hòa vào tay của Thanh Lâm, Thanh Lâm không nhìn đến một cái, nắm lấy Lý Trần Tiêu và Lưu Văn Phi xông thẳng ra ngoài tông môn.

Đến đây, Tào Thanh và Tôn Lập đều tỏ vẻ khổ sở, thậm chí trong lòng có sự hối hận sâu sắc còn có cả sự oán hận.

Sự hối hận này, không phải hối hận vì đã đắc tội Thanh Lâm, mà là hối hận tại sao lại không tấn công vào lúc Thanh Lâm còn yếu đuối! 

Sự oán hận kia, không có gì để thêm vào nữa, đó là tất cả những việc làm của Thanh Lâm hôm nay, thật sự khiến bọn họ mất mặt, lúc trước còn có đệ tử kính trọng họ, nhưng từ khi xảy ra chuyện này, e rằng từ nay về sau sẽ không có đệ tử nào xem họ ra gì nữa, Chấp sự trưởng lão đằng ngoài này, hoàn toàn là hữu danh vô thực!

Còn trong lúc hai người kia đang cay cú khổ sở thì mấy ngàn đệ tử đằng ngoài ở phía sau đã hoàn toàn kinh ngạc đến ngây người ra rồi.

Bọn họ chưa từng thấy qua Thanh Lâm và Lý Trần Tiêu giao đấu với nhau, nhưng với ba chiêu vừa rồi thì đã đánh bại hai vị Chấp sự trưởng lão đằng ngoài, Tôn Lập kia thì bị trọng thương, bọn họ nhìn thấy rõ mồn một! 

“Quá mạnh rồi!”

“Cậu ta mấy tuổi thế? Xem ra được khoảng mười bốn mười lăm tuổi? Hơn nữa chỉ là kỳ đầu của cảnh giới Cố Nguyên thôi!”

“Vừa rồi tấn công Tôn trưởng lão là một tia sấm, người này chính là nguyên lực thuộc tính lôi hiếm hoi!” 

“Không nhất định là vậy, sấm chớp đó có thể là một loại nguyên khí của cậu ta, vừa rồi khi so tài với Tào trưởng lão và Tôn trưởng lão, ta thấy rõ ràng, cậu ra đều dùng sức của cơ thể để tấn công, người này là tu sửa thân thể!”
“Từ xưa đến nay, tu sửa thân thể mạnh hơn tu luyện võ công cùng đẳng cấp một chút, có điều đau khổ đó ít ai có thể chịu đựng, không ngờ rằng Thanh Lâm này lại là tu sửa thân thể, hơn nữa, đây nào phải mạnh hơn một chút, rõ ràng là mạnh hơn cả một cảnh giới mà!”

Những tiếng xuýt xoa lần lượt truyền ra ngoài, còn có tiếng hít một hơi khí lạnh. 

Trên thực tế, tu sửa thân thể đích thực mạnh hơn tu luyện võ công, chẳng qua là có hạn.

Nhưng Thanh Lâm lại khác, công lực thủ pháp tu sửa thân thể của cậu là Đại Đế lục, là bảo bối trấn tộc mạnh nhất của Thần tộc trong bảy cấp bản đồ, nếu chỉ là mạnh hơn một chút, tộc Đế Thần cũng không thể có được thành tựu như hôm nay.

“Câm miệng!” 

Chính vào lúc này, một tiếng hét lạnh lùng như sấm sét đột nhiên truyền ra, chỉ thấy phía xa xa có bóng dáng của vài người bước đến,

Người đang nói đó là một người đàn ông khoảng độ năm mươi tuổi, đôi mắt ông ta ti hí, mũi nhọn giống như móng của đại bàng, mái tóc ngắn, khuôn mặt có vài nếp nhăn, đôi môi hơi mỏng, vừa nhìn qua thì thấy là người tấm lòng nhỏ nhen, tính tình hà khắc.

Mà hơn mấy ngàn đệ tử đằng ngoài sau khi nhìn thấy người này, đều hơi ngây người ra, bỗng chốc vội vàng hành lễ: “Bái kiến Lưu trưởng lão!” 

Tào Thanh và Tôn lập kia cũng ngây người ra một hồi, bỗng chốc tỏ vẻ vui mừng, vội vàng cung kính cúi người nói: “Kính mời Lưu trưởng lão chủ trì công đạo!”

Trong Thiên Bình tông, hai trăm năm mươi sáu trưởng lão đằng ngoài, một trăm hai mươi tám đường chủ, bảy mươi hai trưởng lão đằng trong, ba mươi sáu hộ pháp, đây là tin nội bộ cực kỳ lớn mạnh của một trong ngũ đại tông môn của cảnh vực Đông Thiên!

Trưởng lão đằng ngoài này, dĩ nhiên không phải Tào Thanh, Tôn Lập hai Chấp sự trưởng lão đằng ngoài này có thể so bì được, đó là ngoài trưởng lão đằng trong ra, là trưởng lão thật sự! 

Như Hoa Lâm, như Phong Tử Minh, sau khi rời khỏi đệ tử ưu tú nhất thì gia nhập vào hàng ngũ của hai trăm năm mươi sáu trưởng lão đằng ngoài, hơn nữa với thực lực của bọn họ, việc gia nhập lần này, chính là thượng tầng!   

Trên hộ pháp, còn có mười tên ám khách, tu vi của mười người này vô cùng lớn mạnh, chỉ đứng sau Chưởng giáo Trần Đông Vân, thường ngày đều đang bế quan, sẽ không dễ dàng lộ diện.

Lúc này ông già có chiếc mũi như đại bàng, chính là một trong hai trăm năm mươi sáu trưởng lão, Lưu Viễn Thông! 

Đối với người này, Lưu Viễn Thông vừa khiếp sợ vừa ghét cay ghét đắng, nếu không phải lúc đầu bị ông ta bắt đi giúp đỡ Lưu Văn Phi luyện đan, Thanh Lâm sớm đã bị ông ta giết chết rồi, báu vật đen còn có thể bị cướp đi nữa, không những sẽ không xảy ra chuyện như hôm nay, thậm chí địa vị của ông ta cũng sớm đã ngàng hàng với Lưu Viễn Thông.

“Hai tên phế vật.”

Vừa liếc qua Tôn Lập và Tào Thanh, Lưu Viễn Thông nhìn Thanh Lâm đang đi về phía xa, lạnh lùng hét lớn vang khắp đất trời. 

“Thanh Lâm tiểu bối, dựa theo quy tắc của Tông môn, nhìn thấy lão phu, tại sao không lạy!”

Chương 53: Sáu trăm tám mươi tức!

Âm thanh vang dội, mang cả tiếng sấm, lúc lên tiếng thì tiếng vang ấy chuyển động xào xạc, mang theo cả gió bão, giống như khí thế hừng hực, xông thẳng về phía Thanh Lâm.

Bước chân của Thanh Lâm ngừng lại một cái, đột nhiên quay người lại, nhìn trong thứ mà bị lẫn trong giông bão kia, Lưu Viễn Thông xông thẳng đến nhanh như chớp, trong đôi mắt lộ rõ vẻ lạnh lùng.

“Ta chính là đệ tử Đan vực, ngươi là trưởng lão đằng ngoài, tại sao phải lạy!” Giọng nói Thanh Lâm vang dội tứ phía, không hề sợ hãi. 

“Dựa theo quy tắc của tông môn, cho dù ngươi là đệ tử Đan vực hay là Võ đạo, vai vế thấp hơn một bậc, đều phải bái lạy.”

Lưu Viễn Thông lạnh lùng nói: “Huống hồ, với tu vi của ngươi, lão phu muốn ngươi lạy, ngươi không thể không lạy!”

Theo sau âm thanh đó, giông bão kia đột nhiên dữ dội hơn, giống như bàn tay lớn biến thành từ gió lốc, từ trên trời rơi xuống, hung hăng nhắm vào Thanh Lâm mà đè xuống. 

Trong tay lớn kia, có một khí thế đầy uy lực khiếp người lan rộng ra, đó là uy lực của hậu kỳ cảnh giới Cố Nguyên, so với Lý Trần Tiêu không biết đã mạnh đến nhường nào, uy lực đó giống như uy lực của trời vậy.

Thanh Lâm ném Lý Trần Tiêu và Lưu Văn Phi bay đi, cả người phát ra ánh sáng màu đỏ, mái tóc tím bay lượn trong gió, thân hình thẳng tắp, mặc cho uy lực kia dồn ép cơ thể vẫn không hề đếm xỉa đến.

“Hửm?” 

Thấy vậy, ánh mắt Lưu Viễn Thông lạnh buốt, uy lực toàn thân hoàn toàn bùng phát ra ngoài, trong đôi tay đang múa lượn kia, còn có nguyên lực thuộc tính lan rộng ra, trong giây phút mà nguyên lực lan rộng, giông bão kia đột nhiên trở thành tia sáng, trên trời kéo theo trận mưa lớn, trong vô vàn hạt mưa kia, mỗi hạt đều chứa đựng nguyên lực thuộc tính thủy mà Lưu Viễn Thông khống chế.

Những hạt mưa này tí tách rơi trên người Thanh Lâm, lại giống như từng cú đấm không ngừng tấn công, ánh sáng màu đỏ trên người Thanh Lâm không ngừng lấp lánh, xung quanh xuất hiện một vệt sáng, mặc cho những hạt mưa kia có đánh vào cũng không hề động đậy.

“Tên kỳ đầu cảnh giới Cố Nguyên nhỏ nhoi kia, lạy cho ta!” 

Lưu Viễn Thông lớn tiếng hét rồi đấm một đấm ra!

Vô vàn hạt mưa ngừng ngay tức khắc, ngưng tụ̣ sau tiếng “đùng đùng” của tiếng sấm, trước những ánh mắt của vô số đệ tử phía sau, biến thành hai nắm đấm khổng lồ hoàn toàn được tạo ra từ sương mù, hung hăng nhắm thẳng vào đầu gối của Thanh Lâm tấn công.

Ông ta không những muốn Thanh Lâm quỳ lạy, còn muốn khiến Thanh Lâm phải gãy cả đôi chân! 

Nhưng chính vào lúc này, Thanh Lâm đột nhiên ngẩng đầu lên, giọng nói lạnh lùng vang khắp cả bốn phương tám hướng.

“Thanh Lâm ta không lạy trời không lạy đất, chỉ lạy phụ thân lạy mẫu thân, hạng người như ngươi, lại có tư cách gì khiến ta phải quỳ lạy chứ!”

Lời nói vang dội, trộn lẫn cả tiếng sấm, hơn nữa trong giây phút ngắn ngủi đó, Thanh Lâm cùng lúc đấm ra hai cú đấm, nguyên lực thuộc tính lôi bùng phát mạnh mẽ, sấm chớp liên hồi, tấn công thẳng vào trên nắm đấm mà Lưu Viễn Thông đánh ra. 

“Chíu chíu!”

Sương mù vừa ngưng, ngay lập tức ùa đến một làn khói trắng, nhưng hai đấm của Thanh Lâm, lại sau chốc lát, tan biến ngay lập tức.

“Cái tên không biết tự lượng sức mình, thuộc tính lôi thì đã làm sao, nếu ngươi cùng đẳng cấp với lão phu, có thể không lạy, nhưng ngươi chỉ là kỳ đầu, sao lại hỗn xược với lão phu như vậy!” 

Trong lòng Lưu Viễn Thông đã nổi dậy sát khí, thứ nhất là do tên Lưu Văn Phi đang như con chó chết kia có chút quan hệ với ông ta, thứ hai là do Thanh Lâm tuổi chừng này mà đã đạt đến kỳ đầu cảnh giới Cố Nguyên, hơn nữa thực lực gần đạt đến trung kỳ, lại còn có thiên phú về Đan đạo, lúc này ông ta đã đắc tội Thanh Lâm, chắc chắn phải giết, không thể giữ lại được!

“Lão phu không bằng Tào Thanh và Tôn Lập hai tên phế vật kia, nếu hôm nay ngươi không lạy, lão phu đánh gãy chân ngươi!”

“Đùng!” 

Ông ta vừa vung tay phải ra, một cú đấm bằng băng đột nhiên xuất hiện, lấp lánh trong suốt, giống như tạo thành từ những giọt nước.Sau khi cú đấm này xuất hiện, khí tức toàn thân của Lưu Viễn Thông đột nhiên tăng lên dữ dội, chỉ trong giây lát thì đã đạt đến đỉnh cao của cảnh giới Cố Nguyên rồi!

Thanh Lâm trừng mắt nhìn, cho dù là hậu kỳ của cảnh giới Cố Nguyên thì cậu cũng có thể chống cự, nhưng khó có thể giành được phần thắng, mà nay khí tức trong người của Lưu Viễn Thông lại nâng lên đến đỉnh cao của cảnh giới Cố Nguyên, cậu hoàn toàn không phải là đối thủ của ông ta. 

Lưu Viễn Thông vừa vung tay, những giọt sương kia đã bay thẳng đến, tất cả đều ngưng tụ trên nắm đấm này, bóng người ông ta vừa lướt ngang qua thì đã đến trước mặt của Thanh Lâm, một đấm nhắm thẳng đến.

Cả người Thanh Lâm phát ra ánh sáng màu đỏ, vừa lùi về sau một bước, dũng mãnh đứng dậy, cũng đấm ra một đấm, trực tiếp đánh về phía Lưu Viễn Thông.

“Không biết tự lượng sức mình!” 

Lưu Viễn Thông lạnh lùng hét, hai nắm đấm kia dụng mạnh vào nhau, Thanh Lâm phun cả ngụm máy tươi ra, cả người văng ra xa.

Thấy vậy, Lưu Viễn Thông không hề dừng tay, lại xông ra lần nữa, đấm Thanh Lâm một cái.

“Hửm?” 

Nhưng lúc cú đấm này đấm ra, Lưu Viễn Thông lại co rút ánh mắt lại, chỉ thấy Thanh Lâm lau sạch vết máu tươi bên mép miệng, đứng cả người dậy, biết rõ là không chống cự nổi, nhưng vẫn gắng sức đấm ra một đấm.

“Thể tu thì đã sao nào, chỉ là kỳ đầu của cảnh giới Cố Nguyên mà thôi, lão phu chính là muốn xem xem, ngươi có thể chống đỡ được mấy cú đấm của lão phu!”

“Ầm!” 

Hai người đối đầu nhau, Thanh Lâm lại lần nữa phun ra máu tươi, nhưng lần này, người cậu vẫn chưa lộn ngược, chỉ là lùi về sau vài chục bước.

Cùng lúc đó, cả người cậu phát ra ánh sáng màu đỏ chớp rất sáng, trong lòng cậu chợt dâng lên niềm vui.

Thời gian mà thiểm thứ nhất của đế thể chịu đựng được, lại bắt đầu tăng thêm! Vừa rồi cú đấm thứ nhất kia, Thanh Lâm có thể cảm nhận rõ ràng, thời gian chịu đựng của nó, trực tiếp từ ba trăm tức đạt đến ba trăm mười tức rồi!

Mà cú đấm thứ hai này, lại tăng thêm mười tức, đã đạt được đến ba trăm hai mươi tức!

Một cú đấm mười tức! 

Với tu vi thân thể bây giờ của Thanh Lâm, kỳ đầu, trung kỳ, hậu kỳ của cảnh giới Cố Nguyên, cũng không thể giúp cậu tiến hành gia tăng sức mạnh thân thể, nhưng cảnh giới Cố Nguyên này của Lưu Viễn Thông lại có thể!

Giống như bắt đầu tu luyện Đại Đế lục vậy, dùng cây gậy gỗ để đánh vào người, dùng nồi đất để đốt ngón tay, bị thương thì đã làm sao, Đại Đế lục tự nhiên sẽ hấp thụ linh khí trời đất để hồi phục.

Cách tấn công này của Lưu Viễn Thông giống như muốn gây ra thương tích cho Thanh Lâm, nhưng trên thực tế, chỉ là luyện tập cùng với Thanh Lâm thôi. 

“Ầm ầm ầm!”

Một đấm rồi tiếp đến một đấm, Lưu Viễn Thông không cho Thanh Lâm bất cứ cơ hội để thở nào, trong thời gian ngắn đã đấm được mấy trăm cú đấm mà ánh sáng màu đỏ bên ngoài cơ thể của Thanh Lâm thì càng ngày càng yếu dần đi, đến cuối cùng, thậm chí không còn lấp lánh nữa.

Việc này đồng nghĩa với việc luyện cùng Lưu Viễn Thông là hoàn toàn vô dụng rồi!   

“Sáu trăm tám mươi tức...”

Thanh Lâm hít một hơi sâu, nhìn cú đấm mà Lưu Viễn Thông đang đấm tới lần nữa, đột nhiên cười lớn tiếng, đồng thời ánh sáng màu đỏ bùng phát ra, liền đánh ra một đấm.

“Đùng!” 

Với một cú đấm này, mặt của Lưu Viễn Thông kia liền biến sắc, chỉ thấy Thanh Lâm chưa lùi bước, nhưng cơ thể của ông ta lại rung mạnh, lùi về sau những ba bước!

“Không thể nào!”

Ánh mắt của Lưu Viễn Thông co rút lại, không dám tin. 

Trước đó thì muốn ra tay tấn công, trong lòng càng ngày càng khiếp sợ, hơn nữa còn có dự cảm không tốt, bởi vì những đồn tấn công càng về sau của Thanh Lâm, giống như là càng ngày càng mạnh lên vậy.

Nhưng cú đấm này, dù sao cũng là nguyên khí thuộc tính mà ông ta có được, cho dù sợ hãi cũng phải có lòng tin có thể khiến Thanh Lâm bị trọng thương, thậm chí nếu ông ta muốn, giết chết Thanh Lâm cũng không phải là không thể.

Nhưng lúc này, dự cảm kia cuối cùng cũng trở thành hiện thực, với sự khôn ngoan của ông ta chắc chắn nhận ra sự nhục nhã này, bởi bản thân ông ta, đã trở thành sính lễ của Thanh Lâm rồi. 

“Đa tạ phúc đức của Lưu trưởng lão, trước đó Thanh mỗ đều chịu sự tấn công của Lưu trưởng lão, giờ đây, Thanh mỗ lại muốn xem xem, Lưu trưởng lão có thể đỡ được mấy cú đấm của Thanh mỗ!”

Thanh Lâm cười lớn một tiếng, đột nhiên bay lên, quần áo tung bay, mái tóc bay phất phới, cú đấm dính đầy máu tươi vừa rồi kia, lúc này lại lấp lánh ánh hào quang, cả người từ trên xuống dưới, không hề có một chút thương tích nào.

Cậu vừa đấm một cú, hư không đột nhiên rung chuyển, thậm chí mắt thường cũng thấy được hư không đã xuất hiện rất nhiều những gợn sóng lăn tăn. 

Hơn nữa trong cú đấm đó, có lẫn cả tiếng vang của ngàn vạn sấm chớp, giống như lôi kiếp vậy, biến thành vô số cú đấm, từ trên trời giáng xuống!

Chương 54: Thanh mỗ khiến ngươi phải quỳ

Nhìn cú đấm bay đến với tiếng gào thét kinh khủng, sắc mặt Lưu Viễn Thông liền biến sắc, ông ta cảm nhận được rất rõ ràng, nếu chỉ luận về lực của cú đấm kia thì cho dù bản thân ông ta có bộ quyền nào, cho dù bản thân ông ta tăng khí tức của bản thân đến đỉnh cao của cảnh giới Cố Nguyên cũng không có cách nào chống cự nổi!

Nếu ngay từ lúc đầu đã so về độ mạnh và độ tiêu hao của  nguyên lực thuộc tính với Thanh Lâm thì Thanh Lâm tuyệt đối không phải là đối thủ, nhưng ông ta quá sơ ý, cảm thấy Thanh Lâm là tu sửa thân thể, ông ta muốn đùa cợt với cậu ta một chút, muốn đứng trước mặt hàng ngàn người để củng cố lại uy tín của mình, nhưng lại không hề ngờ rằng Thanh Lâm lại mạnh như vậy, càng đánh càng lợi hại.

“Thanh Lâm, ngươi dám ra tay tấn công trưởng lão đằng ngoài, to gan!” Chính vào lúc này, một người đàn ông ở hậu kỳ của cảnh giới Cố Nguyên đi theo sau Lưu Viễn Thông đến đây đột nhiên mở lời. 

Chính vào lúc này, hắn bước chân lên, vung hai tay, một con rồng lửa từ trong tay xông thẳng về phía Thanh Lâm.

“Cút!”

Thanh Lâm vừa nhìn sơ qua đã cảm thấy lạnh toát mồ hôi, trong ánh mắt đó, cơ thể cậu không hề cử động, nhưng lại có ngàn vạn sấm sét đánh xuống, nhanh chóng đánh ngã con rồng lửa kia, đồng thời dưới sắc mặt đang xấu đi dần của người đàn ông đó, sấm sét vang dội khắp người cậu ấy. 

Từng ngụm máu tươi từ trong miệng người đàn ông này phun ra, toàn thân hắn phát ra ánh lửa, cuối cùng cũng thoát khỏi sự bám víu của sấm sét kia, nhưng hắn đã bị trọng thương, hắn lùi về sau một khoảng, trong ánh mắt nhìn về phía Thanh Lâm của hắn, tràn đầy sự khiếp sợ và hoảng loạn.

Những cảnh giới Cố Nguyên đã từng giao chiến với hắn không ít, nhưng cho dù là kỳ đầu, kỳ giữa hay là kỳ cuối, đều không như lúc này vậy, chỉ với một ánh mắt thì đã khiến bản thân hắn suýt mất mạng!

Thanh Lâm, quá mạnh! 

Lưu Viễn Thông kia đã sớm khiếp sợ, hơn nữa trước nắm đấm mà kết tinh từ sấm sét khủng khiếp kia, khó có thể làm gì thêm được nữa, lúc này dứt khoát không trốn đi, trong ánh mặt lộ ra sự hung hăng, trong lúc nắm đấm sấm sét kia sắp giáng xuống thì cả người của ông ta từ trên xuống dưới đột nhiên bùng phát ra ánh hào quang, tất cả nguyên lực thuộc tính toàn bộ đều phát ra, không còn sót lại chút nào!

“Rầm rầm rầm!”

Tiếng vang dội khắp bốn phương, những đệ tử đằng ngoài kia đều trừng to mắt nhìn, thần sắc lộ ra vẻ run rẩy và khiếp sợ. 

Nhưng thấy nắm đấm sấm sét không ngừng bị quật ngã, lại không ngừng kết tinh trên bầu trời một cách nhanh chóng mà Lưu Viễn Thông kia lại cười một cách lạnh lùng, vung vẩy bàn tay, nguyên lực thuộc tính bên ngoài cơ thể kia không hề động đẩy, mặc cho nắm đấm sấm sét kia có công kích, nhưng cũng như ngọn núi vậy, khó có thể lay động.

“Thật sự trước đó là do lão phu sơ ý, mà xem như ngươi cũng có chút bản lĩnh, nhưng hôm nay, lão phu không phải ở đây để đùa giỡn với ngươi mà là muốn cho ngươi biết rằng, trước mặt lão phu, ngươi nên biết rõ thân phận của mình!”

Trong mắt Lưu Viễn Thông lộ ra ánh mắt sắc lạnh, bóng người ông ta đột nhiên xông thẳng đến Thanh Lâm, nguyên lực thuộc tính sau lưng kia từ từ ngừng lại, sau đó đuổi theo với một tốc độ nhanh hơn cả Lưu Viễn Thông, nhìn xa xa giống như một cái miệng lớn, chầm chậm mở ra trên lưng của Lưu Viễn Thông, bay đến muốn nuốt chửng Thanh Lâm. 

“Thủy Dung Thiên!”

Lưu Viễn Thông hét lớn, trong giây phút mà câu nói kia vừa dứt, những nguyên lực thuộc tính kia đột nhiên biến mất.
Thanh Lâm vừa chau mày lại, đang định ra tay, đột nhiên cảm thấy sau lưng có một luồng khí lạnh bay lên, một dự cảm về nguy cơ sống còn liền xuất hiện trong đầu, cậu không chút do dự xông ra, vừa đúng lúc một đấm trước đó đã gần kề Lưu Viễn Thông, mang theo cả tiếng “rầm rầm” khiến cho cả trời đều chấn động, mặt đất rung chuyển, đấm về phía Lưu Viễn Thông. 

Chính vào thời khắc này, sau lưng Thanh Lâm xuất hiện một màn nước, trong màn nước đó, một bàn tay vô cùng già nua thò ra, trên bàn tay này có vô vàn nếp nhăn màu đen, chằng chịt, nếu không phải có năm ngón tay, cũng không biết là một bàn tay, bàn tay ấy vừa xuất hiện thì đã nhắm thẳng Thanh Lâm muốn bắt lấy.

Mặt Thanh Lâm liền biến sắc, lúc cậu nhìn thấy bàn tay này, dự cảm về nguy cơ trong lòng cậu cực kỳ mãnh liệt, thậm chí còn ẩn chứa cả một cảm giác quen thuộc.

Cậu có thể chắc chắn rằng cậu chưa từng nhìn thấy bàn tay này bao giờ, hoặc có thể nói, chưa từng nhìn thấy chủ nhân của bàn tay này bao giờ, nhưng trong lòng cậu lại vang lên tiếng vo vo, đó là một cảm giác quen thuộc phát ra từ trong huyết mạch của cậu. 

“Đế Ma!”

Cũng chính vào lúc này, ở trong Đan điền, con ngươi của Đế Linh co lại một cái, mở miệng nói: “Bàn tay này, chính là bàn tay của Đế Ma.”

“Đế Ma?” Tim Thanh Lâm đập mạnh, Đế Thần, Đế Ma, dường như cậu có thể đoán ra được một chút mối quan hệ giữa hai người đó. 

“Không, đây không phải là Đế Ma chưởng thực sự, chỉ là...” Đế Linh chau mày lại, một lúc sau nói: “Chỉ là một giọt máu tươi bị dung hòa qua vô số lần mà kết tinh thành!”

“Cái gì?”

Con ngươi của Thanh Lâm co lại, còn chưa đợi cậu nghĩ gì nhiều, bàn tay kia đã xông thẳng đến, cậu không nói lời nào, liền di chuyển mục tiêu của nắm đấm, đấm mạnh vào bàn tay của Đế Ma. 
“Đùng!”

Tiếng động lớn vang dội đầy trời, hơn nữa trong giây phút cú đấm đó xông ra, ánh sáng đỏ trên người Thanh Lâm lan tỏa ra, Đế Ma chưởng kia ngừng lại một hồi, liền trong sự run rẩy đó nhanh chóng thu hồi lại với một tốc độ không thể diễn tả được, hơn nữa sau khi lùi về sau luồng ánh sáng lại phát ra một tiếng kêu la thảm khốc kinh thiên động địa.

Mặt Lưu Viễn Thông biến sắc, màn nước kia chính là Thủy Dung Thiên Đế Ma kỹ cấp trung của ông ta, nhưng bàn tay đó, lại là do ông ta vô tình tạo nên được, khi giao chiến với người khác, đây thông thường đều là lá át chủ bài mạnh nhất của ông ta, lấy Thủy Dung Thiên dung hòa với bàn tay lớn mạnh kia, nhân lúc đối phương không để ý liền xuất một chiêu chí mạng, vì ông ta mà thu được không biết bao nhiêu lợi ích. 

Nhưng ông ta đã trải qua vô vàn cuộc chiến, hơn nữa thậm chí đã từng đối đầu với cảnh giới Linh Đan, nhưng trước giờ chưa bao giờ như bây giờ cả, giống như gặp được kẻ thù lớn nhất trong cuộc đời mình, cuối cùng còn phát ra một tiếng hét thất thanh!

“Không thể nào... không thể nào...”

Lưu Viễn Thông lùi về sau vài bước, thần sắc như bị đông cứng, lẩm bẩm nói: “Tên khốn này rốt cuộc có thân phận gì thế, không những lĩnh ngộ được thuộc tính lôi hiếm thấy mà còn khiến cho bàn tay của ta phát ra tiếng kêu la thảm thiết, đây... cho dù là cảnh giới Linh Đan cũng chưa từng có bao giờ!” 

“Lưu Viễn Thông, trong mắt ngươi không xem quy tắc của tông môn ra gì, trước khi chưa tra rõ sự thật, liền ra tay với đệ tử Đan vực, còn muốn bắt ta quỳ lạy, chuyện này Thanh mỗ nhất định sẽ bẩm báo với cao thủ của Đan vực, để họ chủ trì công đạo!” Tiếng nói của Thanh Lâm truyền ra ngoài.

Có người đơ người ra, trước đó Lưu Viễn Thông còn rất là khí thế lẫm liệt muốn gây phiền phức cho Thanh Lâm, lúc này đây lại hóa thành Thanh Lâm gây phiền phức cho Lưu Viễn Thông rồi ư?

“Tên tiểu bối hỗn xược! Ngươi là một đệ tử Đan vực, không những ra tay với đệ tử Võ đạo của ta mà còn muốn giết hại đệ tử của Võ đạo ta, vả lại, chuyện này có ảnh hưởng rất xấu cho tông môn ta nên lão phu nhịn không được nữa, muốn ra tay chỉnh đốn thì có gì sai chứ? Đừng nói ngươi muốn bẩm báo với cao thủ Đan vực, cho dù ngươi có báo cho Đan tôn thì ông ấy cũng nhất định sẽ đứng về lẽ phải chứ không đứng về phía ngươi!” Lưu Viễn Thông lạnh lùng hét lớn. 

“Vậy vì sao ngươi lại bắt ta quỳ lạy?” Thanh Lâm lạnh lùng cười nói: “Ta là đệ tử Đan vực, dựa vào đâu mà phải quỳ lạy ông?”

“Lão phu là một trong hai trăm năm mươi sáu trưởng lão đằng ngoài của tông môn, trên vai gánh vác trọng trách bảo vệ Thiên Bình tông, bất kể là Võ đạo hay là Đan vực, lạy lão phu một lạy, vốn không hề vô lễ.”

“Dựa vào ông à?” 

Thanh Lâm cười lớn nói: “Lưu Viễn Thông, uổng cho da mặt ngươi dày đến vậy, sao không làm cái thớt giết heo cho rồi đi! Trưởng lão khác ta không dám nói, nhưng mà ngươi, còn dám nói bản thân có trọng trách bảo vệ tông môn? Theo Thanh mỗ ta xem thì rõ ràng là thả rắm! Hôm nay Thanh mỗ nói những lời này tại đây, ngươi có bản lĩnh thì hãy khiến Thanh mỗ ta quỳ lạy ngươi, nếu ngươi không có bản lĩnh... Thanh mỗ sẽ khiến ngươi phải quỳ!”

Vừa dứt lời thì ở đó phát ra những tiếng lao xao, xì xầm thấu trời.

Bắt trưởng lão đằng ngoài phải quỳ lạy đệ tử bình thường sao? 

Đúng là nằm mơ giữa ban ngày!

Chương 55: Ngươi có quỳ hay không?!

Lưu Viễn Thông cũng ngây cả người ra, chuyện này đến đây là chấm dứt, thực ra cũng có thể cho qua rồi, nhưng ông ta lại không nghĩ đến, Thanh Lâm lại ngạo mạn như vậy, còn dám bắt bản thân hắn phải quỳ!

“Ngươi thật dũng cảm, nhưng hôm nay, ngươi phải trả giá cho sự dũng cảm này của ngươi!”

Lưu Viễn Thông hít một hơi thật sâu, dồn nén lửa giận thấu trời vào trong lòng, ánh mắt sắc lạnh lấp lánh, sát khí dâng lên, lúc sắp đi, ngón tay ông ta thò ra, chỉ thẳng vào Thanh Lâm. 

“Âm Dương chỉ này là Linh Ma kỹ cao cấp, đây là lần đầu tiên lão phu thi triển sau khi lão phu có được nó, ngươi thật là may mắn, bởi ngươi là người đầu tiên được chết dưới Âm Dương chỉ này.”

“Một ngón tay chỉ ra, âm dương tách biệt!”

Lưu Viễn Thông vừa dứt lời, không gian trước mặt Thanh Lâm đột nhiên uốn lượn, trong lúc uốn lượn, lại xuất hiện hai cái lỗ đen, giống như không gian bị nát vụn vậy, có một điều rất rõ ràng, chính là sự nát vụn này không phải là thật. 

Từ trong hai cái lỗ đen này, có hai luồng khí tức một trắng một đen chui ra, giống như con rắn dài, xông thẳng vào trong hai con mắt của Thanh Lâm.

“Đế Ma Tam Chỉ!”

Đế Linh vang lên “chậc” một tiếng rồi liền đứng dậy, tỏ ra vẻ vui mừng: “Thanh Lâm, Đế Ma chưởng kia đã bị dung hòa qua rất nhiều lần rồi, ngươi có thể không cần, nhưng Đế Ma Tam Chỉ này, nhất định phải nghĩ cách đoạt lấy từ người này. Cho dù đối với tộc ta mà nói, Đế Ma Tam Chỉ này là một thần thuật không phải mạnh nhất.” 

Lúc này trong đầu Thanh Lâm bấn loạn, hai luồng khí đạo kia men theo đôi mắt, chui vào trong đầu, một luồng thì nghịch phá, còn một luồng khác khiến cho Thanh Lâm đau đớn khắp người, nhưng lại không nói được rốt cuộc là đau ở chỗ nào, suy nghĩ kỹ lại, sắc mặt Thanh Lâm trở nên khó coi, đó là linh hồn, giống như sự đau khổ khi linh hồn bị thiêu đốt vậy!

Cậu không nói lời nào, sấm sét của Thiên đạo kia lập tức lan rộng ra trong cơ thể, cơ thể Thanh Lâm giống như trở thành một lôi trì khổng lồ, có điều chỉ có bản thân cậu mới có thể nhìn thấy, trong lôi trì này, vô vàn tia chớp đỏ lấp lánh, nhưng hễ nơi nào có luồng khí đạo màu trắng thì nơi đó đều bị trừ khử sạch sẽ.

Sét có thể trừ tà, đây vốn là chân lý của trời đất, Đế Ma chỉ này là ma, nhưng cũng là tà. 

Sương trắng trừ tà, nhưng còn có màu đen đang nuốt chửng linh hồn, trong thời gian ngắn ngủi, Thanh Lâm nhìn từ ngoài vào thì sắc mặt của cậu liền trắng bệch, đôi mắt mờ mịt, dần dần trở nên thất thần, giống như hơi thở sắp biến mất vậy.

Thấy vậy, nụ cười lạnh lùng trên khuôn mặt Lưu Viễn Thông càng sâu hơn, cả người xông thẳng đến, bàn tay lớn vỗ vào Thanh Lâm, tiếng hét kinh thiên động địa lan rộng khắp bốn phương tám hướng.

“Lạy cho lão phu ngay!” 

Bàn tay kia hung hăng xông đến, trước vô vàn ánh mắt đang chằm chằm nhìn vào, Lưu Viễn Thông đứng trước mặt Thanh Lâm, bàn tay biến hóa kia đã bay đến đằng sau lưng của Thanh Lâm, tấn công thẳng vào sau hai gối của cậu.

Nhưng lại chính vào lúc này, trong đôi mắt mờ mịt của Thanh Lâm, đột nhiên bùng phát ra một vệt sáng, mái tóc tím kia bay lượn trong gió, cả người từ trên xuống dưới, phát ra một luồng ánh sáng màu vàng lung linh lấp lánh!

Đó là màu vàng chói lóa vô cùng, đó là một màu vàng không thể diễn tả được, đó là màu vàng mà ngay cả mặt trời cũng phải lu mờ! 

Lưu Viễn Thông cách Thanh Lâm gần nhất, ông ta nhìn thấy rõ ràng, đây không phải là màu vàng thật sự mà là một vài ngọn lửa, đáng lẽ ra phải là màu đỏ, nhưng lúc này lại là ngọn lửa màu vàng!Ngọn lửa ấy mãnh liệt như một con thú hoang thèm khát con mồi, khiến cho mặt Lưu Viễn Thông biến sắc, trong lòng gào thét!

Âm Dương chỉ này, đích thực là Đế Ma chỉ mà còn chính là thứ mà ông ta có được từ trong bàn tay kia, ông ta tự biết rằng thuật pháp này quá lớn mạnh, nên trước khi xuất chiêu, nói trước là Linh Ma kỹ cấp cao, như vậy, sẽ không có ai xem thường, hơn nữa có thể sau khi giết chết Thanh Lâm, nói là do tu vi của bản thân ông ta quá mạnh mà không phải do ma kỹ này quá mạnh. 

Nhưng ông ta có lòng tin vững vàng rằng có thể khiến Thanh Lâm chết tại đây, bởi vì đây là chỉ thứ nhất trong ba chỉ của Đế Ma, đây là thuật pháp mạnh nhất của tộc Đế Ma, một trong thập đại bộ tộc, trong bản đồ cấp bảy.

Cho dù thực lực của mình quá yếu, cho dù chỉ có thể thi triển một phần trăm uy lực của nó, nhưng ông ta cảm thấy, giết chết Thanh Lâm cũng đủ rồi.

Nhưng tất cả những gì xảy ra trong giờ phút này, lại khiến ông ta không thể chấp nhận được, Thanh Lâm không những không chết, hơn nữa một chút thương tích cũng không có, thậm chí trong giây phút Thanh Lâm tỉnh dậy, ông ta đều nghi ngờ Đế Ma chỉ này rốt cuộc là thật hay là giả! 

Lưu Viễn Thông lại không biết, người mà đang đứng trước mặt ông ta, chính là Thánh tử nghịch thiên của tộc Đế Thần, thủ lĩnh của mười bộ tộc lớn trong bản đồ cấp bảy!

Nếu đổi là người khác, không có sấm sét của Thiên đạo kia, không có hỏa diễm Kim Dương Chí Tôn kia, cho dù là kỳ đầu của cảnh giới Linh Đan, dưới Âm Dương chỉ này cũng chắc chắn chỉ có con đường chết!

“Không thể nào, chuyện này không thể nào!” 

Lưu Viễn Thông lùi về sau nhiều bước, gần như điên tiết lên nói: “Chẳng lẽ thằng khốn này lại chính là khắc tinh của ta, trời sinh ra để khắc ta sao!”

Ông ta không thể nào chấp nhận được, lúc lấy bộ quyền ra dùng, tưởng rằng có thể dựa vào sức mạnh của nắm đấm mà giết chết Thanh Lâm, nhưng ông ta lại không nghĩ đến Thanh Lâm càng đánh lại càng mạnh, cuối cùng đã bùng phát sức mạnh thực sự khủng khiếp mà ngay cả bộ quyền cũng không thể chống đỡ nổi.
Hơn nữa lúc ông ta đưa bàn tay của Đế Ma chưởng ra, lại tưởng rằng có thể tấn công giết chết Thanh Lâm một cách dễ dàng, nhưng kết quả lại là trong tiếng kêu la thảm khốc của bàn tay kia, nó hanh chóng trốn thoát. 

Cuối cùng, ông ta lấy ra lá át chủ bài mạnh nhất này, Âm Dương chỉ!

Chỉ này vừa hiện ra, với tu vi của ông ta, kỳ đầu của cảnh giới Linh Đan đều không thể không chết.

Nhưng Thanh Lâm lại không biết đã dùng cách gì, Âm Dương chỉ này, đối với cậu ta hoàn toàn không có tác dụng! 

Chả trách Lưu Viễn Thông lại điên cuồng đến vậy, những thứ đồ mà ông ta lấy ra, mỗi một thứ đều có thể chống đỡ lại với kỳ đầu của cảnh giới Linh Đan, nhưng mỗi lần dùng trên người Thanh Lâm đều sẽ mất hết tác dụng.

Nếu Thanh Lâm là cảnh giới Linh Đan, là cảnh giới Bổn Thần, Lưu Viễn Thông cũng không nói được gì, nhưng cậu ta chỉ là cảnh giới Cố Nguyên nhỏ nhoi, hơn nữa chỉ là kỳ đầu thôi!

Dựa vào những lá át chủ bài này cùng với tu vi bản thân của Lưu Viễn Thông, cho dù là trong hai trăm năm mươi sáu trưởng lão đằng ngoài kia cũng là người xếp hạng cao, nhưng lại phải chịu thiệt trong tay Thanh Lâm thì sao ông ta có thể chấp nhận được! 

Tất cả nói ra rất dài dòng, nhưng lại xảy ra trong thời gian cực kỳ ngắn ngủi, nhìn thấy Lưu Viễn Thông lùi về sau, thần sắc lạnh lùng trong mắt Thanh Lâm vừa lóe qua, ngọn lửa màu vàng kim bên ngoài cơ thể kia lập tức thiêu rụi nắm đấm lùi về sau kia thành hư vô, không gian ấy không ngừng tỏa ra hơi nóng, trong mơ hồ, lại xuất hiện từng vết nứt màu đen, sức mạnh của từng cơn gió lớn thoát ra từ trong vết nứt kia, đây mới thật sự là bầu trời bị rạn nứt!

Chỉ mới là nhiệt độ thôi mà đã khiến cho không gian tan tành, có thể thấy hỏa diễm Kim Dương Chí Tôn này, khủng khiếp đến mức độ nào rồi.

Thanh Lâm vốn dĩ không định tiết lộ, đây được xem như ngoài Huyễn Lưu Tâm Yểm và Liệp Thần cung ra thì đây là lá chủ bài lớn nhất của cậu rồi, huống hồ ngày đó lúc trên thạch đài, có không ít người đều đã nhìn thấy tia sáng màu ánh kim kia, chỉ là không biết, bọn họ có thể nhận ra hỏa diễm Kim Dương Chí Tôn này không? 

“Nuốt!”

Thần sắc Thanh Lâm lạnh như băng, ngón tay vừa chỉ, tia lửa màu vàng sau lưng cậu lập tức biến thành vô số con rồng dài, trong tiếng gầm hét, thiêu rụi tất cả, muốn nuốt chửng Lưu Viễn Thông.

Khoảng cách xa như vậy, nhiệt độ nóng chảy kia làm cho áo của Lưu Viễn Thông bị đốt cháy, ông ta nhanh chóng dập lửa, mặt biến sắc, lớn tiếng hét răng: “Thanh Lâm, ta là một trong các trưởng lão đằng ngoài, ngươi dám giết ta!” 

“Nếu ngươi không quỳ, giết ngươi thì có gì là khó!” Giọng nói lạnh lùng của Thanh Lâm vọng đến.

Làm sao Lưu Viễn Thông có thể quỳ được, vô số người ở đó đang nhìn chằm chằm, cho dù có chết ông ta cũng không thể để mất mặt như thế được.

Đồng thời, ông ta cũng cảm thấy Thanh Lâm không dám giết ông ta, đó chẳng qua chỉ nói mà thôi. 

Nhưng chính vào lúc ý nghĩ này nảy ra, vô vàn tia lửa màu vàng đột nhiên bay đến như muốn nuốt chửng, nhiệt độ đáng sợ ấy khiến cho nhịp tim Lưu Viễn Thông đập loạn xạ, mặt méo mó, thảm thiết hét rằng: “Sư tôn cứu ta!”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau