ĐẾ DIỆT THƯƠNG KHUNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đế diệt thương khung - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: Đan tôn ra tay

Trong giây phút bộc phát, toàn bộ hư ảnh của Đan anh dường như nổ tung ra hết, từ trong cơ thể của Thanh Lâm xuất hiện một luồng sức mạnh không thể nào hình dung được!

“Mượn sức mạnh của Đan anh, phá!”

Thanh Lâm phát ra tiếng gầm nhẹ, cậu muốn điều khiển sức mạnh vô hình mà Đan anh hóa thành trong cơ thể, nhưng cậu lại không điều khiển được, cậu bị đánh trả lại rồi đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi. 

“Đây không phải là linh lực của trời đất!”

Sắc mặt Thanh Lâm thay đổi, đây là tính toán sai lầm của cậu, nếu là linh lực của đất trời thì có lẽ cậu có thể miễn cưỡng điều khiển được, nhưng sức mạnh này đã hoàn toàn vượt ra khỏi linh lực của trời đất, hơn nữa vượt xa rất nhiều!

“Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ...” 

Nhất thời Thanh Lâm có hơi luống cuống.

“Mau trục xuất lôi kiếp ra khỏi cơ thể, dùng sức mạnh của Đan anh chống lại!” Đế Linh quát.

Thanh Lâm chấn động, mặt lộ ra vẻ khốn đốn. 

Hiện tại con đường sống duy nhất là nghe theo lời của Đế Linh, nhưng cậu không nghĩ như vậy, lần này nếu làm như thế rồi thì sau này mỗi một lần đột phá đều phải thỏa hiệp với lôi kiếp.

“Thỏa hiệp...”

Trong mắt Thanh Tâm lộ ra tia tàn ác: “Ta làm không được!” 

“Ngươi!”

Đế Linh lửa giận ngập trời, Thanh Lâm quật cường, làm cho hắn vừa hết cách vừa sốt ruột, hôm nay nếu không làm theo như lời hắn nói thì kết cục chỉ có một.

“Ta có thể hóa lôi kiếp của tiên thiên thành thuộc tính nguyên lực, cũng có thể đem lôi kiếp của Thiên đạo hóa thành thuộc tính nguyên lực!” 

“Nếu như nuốt không được thật thì bị giết chết thôi, có gì đáng sợ đâu! Còn tốt hơn là phải thỏa hiệp cả đời!”

Mái tóc màu tím ngang vai của Thanh Lâm không gió mà bay phấp phới, gương mặt của cậu hơi lạnh lẽo, sự điên cuồng cũng đã đến cực hạn, tốc độ vận chuyển của Đại Đế lục đã hoàn toàn vượt ra khỏi giới hạn chịu đựng của cậu, lúc này tất cả nội tạng trong cơ thể cậu đều nát bấy, cậu liên tục phun ra máu tươi, nhưng không có ai có thể lay chuyển sự kiên quyết trong đôi mắt của cậu.

Tia chớp màu đỏ kia không ngừng chạy trong cơ thể của Thanh Lâm, dường như muốn phá hủy cậu, ngay lúc nội tạng của Thanh Lâm bị phá hủy thì nó đột ngột dừng lại, sau đó xông thẳng lên đầu cậu. 

“Thanh Lâm, đừng manh động!” Trái tim Đế Linh đập nhanh, hắn ở trong thân thể của Thanh Lâm chưa được mười năm, nhưng số lần tim muốn vọt ra ngoài lại nhiều hơn cả những gì kiếp trước hắn phải trải qua.

“Ta đứng ở đây này, ngươi muốn giết ta thì cứ giết đi!” Đôi mắt của Thanh Lâm nhìn chằm chằm vào khoảng không, giống như có thể nhìn thấu cả bầu trời vô tận, như có thể nhìn thấu đôi mắt Thiên đạo đang nhìn chằm chằm vào bản thân.

“Đùng!” 

Lôi kiếp màu đỏ xông thẳng vào trong đầu cậu, sức mạnh của Đan anh không chịu sự khống chế của Thanh Lâm, chẳng những không đỡ mà khó càng thêm khó, không ngừng tàn phá cơ thể của Thanh Lâm.

Giờ phút này, nếu Thanh Lâm không còn sót lại một chút ý thức thì bây giờ đã thành một cái xác rồi.

…… 

Trong đầm nước nào đó của Võ đạo nhất mạch Thiên Bình tông.

“Đây là lôi kiếp gì vậy?”Một con chó đen lò đầu ra khỏi mặt nước: “Thôi xong rồi, chuyện này chắc chắn là do tên nhóc kia làm ra rồi, xong thật rồi, người mà lão phu khó lắm mới đợi được sắp chết rồi…” 

“Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ...”

“Tiên sư nhà nó, lão phu cũng chẳng giúp được nó nữa a! Nếu không phải vì phân thân của lão phu bị chia ra chấn áp ở khắp mọi nơi trong cái bản đổ này, nếu như lão phu có thể khôi phục lại trở về thời kỳ hoàng kim của lão thì cái thứ lôi kiếp này chẳng tính là cái rắm gì!”

Hắn tự nói với bản thân mình một hồi, sau đó đưa ánh mắt nhìn về phía xa xa, nghiến răng nghiến lợi nói: “Lão già kia, sao còn chưa ra tay!” 

……

Ở Trung sơn của Đan vực, bên trong tòa lầu cao và tinh xảo nhất.

Đan tôn một thân áo xanh đang ngồi khoanh chân, ánh mắt của ông ta xuyên qua không gian rồi nhìn vào động phủ của Thanh Lâm. 

“Chỉ là cảnh giới Cổ Nguyên thôi mà, sao lại có thể dẫn đến lôi kiếp chứ? Hơn nữa lôi kiếp này… có chút kì lạ.”

Từ lúc Thanh Lâm nuốt đan dược và thời khắc Đan anh nổ bung tung, ông ta đã cảm nhận ra được, bởi vì đó là đan dược mà ông luyện ra nên có mối liên hệ đến tâm trí của ông.

“Tên nhóc này thật quật cường, thà chết chứ không chịu khuất phục.” 

Đan tôn lắc đầu cười, trong mắt lộ ra sự khen ngợi: “Ngươi là đệ tử của Chu Vân Hải ta, đừng nói là lôi kiếp của cảnh Cố Nguyên, cho dù có là Đan kiếp nếu mà lão phu không cho phép, nó cũng không thể giết được ngươi.”

Vừa nói dứt câu, ngón tay của Đan tôn chỉ về phía không gian rồi chấm một cái.

Chỉ một chấm này, bên trong động phủ, sức mạnh Đan anh trong cơ thể của Thanh Lâm bỗng nhiên ngừng lại, ngay lúc Thanh Lâm trợn mắt há hốc mồm ra bỗng hóa thành một bàn tay to, tay không bắt lấy tia chớp đỏ ấy. 

Tia chớp đỏ dừng lại rồi sau đó đột nhiên phát ra ánh sáng màu đỏ, bàn tay lớn được tạo ra từ sức mạnh của Đan anh lập tức chấn động, dường như có cảm giác sắp bị tiêu tan.

“Ấy?”Đan tôn nhướng mày, không ngờ lôi kiếp này lại mạnh tới như vậy, thậm chí, ông ta còn không thể nhận ra đây rốt cuộc là lôi kiếp gì. 

“Khá hay, cuộc đời của lão phu đã giúp người vượt qua vô số Đan kiếp, đi đi lại lại cũng chỉ nhiêu đó loại, loại lôi kiếp này quả thật chưa từng gặp qua.”

Lẩm nhẩm một câu xong, bàn tay của Đan tôn lật lại, bốn đầu ngón tay còn lại toàn bộ duỗi ra rồi đột ngột vỗ vào hư không!

Cái vỗ này, bàn tay được hóa thành từ sức mạnh Đan anh trong cơ thể của Thanh Lâm ngưng tụ lại lần nữa, càng chắc hơn. 

“Thanh Lâm, ngươi hãy xem cho kỹ, đây là Địa Ma kỹ thượng phẩm mà vi sư cho ngươi, Phiên Thiên chưởng!”

Ngay lúc này, đầu óc Thanh Lâm quay cuồng, giọng nói của Đan tôn giống như là sấm sét, cuồn cuộn quanh quẩn trong óc của Thanh Lâm.

Vừa nói xong, bàn tay kia lập tức vỗ ra, như muốn xuyên thấu cả không gian vô tận, cũng giống như muốn xuyên thấu trời xanh, lao thẳng về phía tia chớp đỏ! 

Không có tiếng nổ kinh thiên động địa, không có cảnh tượng hủy thiên diệt địa, nhưng khi bàn tay này vỗ ra, tia chớp đỏ nổ tung trong nháy mắt biến thành hàng vạn mảnh vụn rồi rút khói trí óc Thanh Lâm, giống như là muốn chạy trốn khỏi cơ thể của Thanh Lâm vậy.

Nhưng hai mắt của Thanh Lâm chớp một cái Đại Đế lục bay thẳng đến nuốt từng tia chớp đỏ này.

Giống như một bàn tay, nếu nắm thành đám thì khó có thể làm gãy, còn nếu như vươn ra thì các ngón tay sẽ bị bẻ gãy rất dễ dàng. 

Lúc này Thanh Lâm là như thế, Đại Đế lục không thể nào nuốt được cả một tia chớp lớn màu đỏ ấy, nhưng có thể dần nuốt hết hàng ngàn hàng vạn tia lôi kiếp nhỏ, đây là một phần quà lớn mà Đan tôn tặng cho cậu.

“Cảm ơn sư tôn!”

Thanh Lâm thở sâu, ngồi khoanh chân lại, bắt đầu nuốt dần dần. 

Bàn tay mà Đan anh hóa thành giờ đây đã tản ra hoàn toàn, ngăn cản những tia chớp đỏ chạy trốn. Nếu cái nào có dấu hiệu ngưng tụ lại thì sẽ tách nó ra.

Từ lúc mà Đan tôn nhận Thanh Lâm làm đệ tử tới bây giờ, đây là lần đầu tiên Thanh Lâm gọi Đan tôn là sư tôn. Ơn cứu mạng khó mà báo đáp, Thanh Lâm sẽ mãi mãi không quên.

Trên Trung Sơn, ở bên trong lầu các, Đan tôn cười mỉm, lắc đầu lẩm bẩm: “Tên nhóc thúi này, ngược lại rất giống với tính cách của ta, so với con nhóc kia thì mạnh hơn nhiều.” 

……

Trong Đan vực, vô số đệ tử đang nhìn lên trời lộ ra vẻ mặt nghi ngờ.

Mây đen bao phủ phía chân trời kia đã bắt đầu tan đi, sấm chớp cũng biến mất không thấy đâu nữa, trời xanh lại lần nữa xuất hiện. 

Thiên kiếp này, tới cũng nhanh mà đi cũng nhanh, có thể là từ đầu tới đuôi, bọn họ không hề nhìn thấy lôi kiếp đánh xuống, thậm chí còn không biết người độ kiếp ở chỗ nào.

“Đây là thiên kiếp sao?”

Tất cả mọi người đều có chung suy nghĩ này, duy chỉ có bên trong một động phủ bình thường trên Đông sơn, Thanh Lâm đang nhắm mắt, mái tóc tím ngang vai, tiến hành nuốt đi những tia chớp, đồng thời, đang tiến hành quá độ. 

Sự quá độ của thuộc tính nguyên lực, sự quá độ của tu vi và... sự quá độ của tâm tính!

Chương 47: Sấm sét của thiên đạo

Võ đạo nhất mạch của Thiên Bình tông…

Khảo hạch đã hoàn tất từ sớm, đệ tử cấp giỏi nhất của từng bậc đều không ngoài sự mong đợi, tất cả đều tăng lên một cấp độ.

Và vốn là một trong những đệ tử hạng nhất hạng nhì mạnh nhất, giờ phút này, cũng đã có thể dùng từ cao thủ để hình dung bọn họ. 

Trong đó, hạng nhất đệ tử tuyệt đỉnh là Quân Lạc Vũ, dựa vào tu vi lớn mạnh của kỳ đầu cảnh giới Bổn Thần đã được thăng chức lên trở thành một trong bảy mươi hai trưởng lão của Võ đạo nhất mạch, có thể nói lại quyền thế dữ dội thật sự.

Còn đệ tử xếp hạng hai là Hoa Lâm và đệ tử xếp hạng ba là Phong Tử Minh, hai người dựa vào cảnh giới Linh Đan đỉnh cao, cũng đều được thăng chức lên trở thành trưởng lão, nhưng không phải là một trong bảy mươi hai trưởng lão mà chỉ là trưởng lão bình thường, địa vị thấp hơn bảy mươi hai trưởng lão, nhưng lại cao hơn cái chức gọi là Chấp sự trưởng lão đằng ngoài của Tào Thanh, Tôn Lập.

Mà trong những đệ tử nòng cốt, Tô Ảnh dùng khí phách của mình quét hết tất cả mọi người, ngay lập tức liền vượt qua trăm bậc Thiên kiếp, tuy nói thiên phú về Đan đạo của nàng cũng giống như hồi trước, cũng vẫn chỉ là bình thường, nhưng khi đến vòng thứ ba của khảo hạch nàng vẫn là người dẫn đầu và việc nàng sẽ  thăng cấp trở thành đệ tử tuyệt đỉnh đã là chuyện chắc chắn như đinh đóng cột rồi. 

Huống hồ với ngoại hình và thực lực của nàng, cho dù là trong đệ tử tuyệt đỉnh, cũng có vô số đàn ông muốn đi theo sau nàng.

Và người vốn xếp hạng thứ nhất trong đệ tử nòng cốt là Tống Vọng, cũng đã trở thành đệ tử tuyệt đỉnh một cách thuận lợi. Nhưng với tính cách kiêu ngạo của hắn, ham hư danh như hắn thì sao có thể chịu được cảm giác bị người ta cướp đi sự chú ý của mọi người, ngay khi trở thành đệ tử tuyệt đỉnh, hắn liền tuyên bố khiêu chiến với Tô Ảnh.

Đáng tiếc, Tô Ảnh không nhận lời... Cũng có thể nói, Tô Ảnh không thèm để ý tới hắn. 

Cũng như vậy, trong đám đệ tử đằng trong, có bảy người thành công gia nhập vào đệ tử nòng cốt, trong đó, có một con ngựa đen, đáp xuống từ trên trời, mới vào tông phái đã liền trực tiếp trở thành đệ tử đằng trong, hơn nữa là đích thân Chưởng giáo Trần Đông Vân tự mình đón tiếp, tất cả mọi người đều suy đoán thân phận của người này cao quý đến cỡ nào mà ngay cả đường đường là Chưởng giáo cũng phải làm như thế.

Dựa theo sự miêu tả của đệ tử Thiên Bình tông, người này mới mười tám tuổi, trung kỳ cảnh giới Cố Nguyên, mặc một bộ đồ trắng, ngoại hình anh tuấn, dù là nhìn thấy cái gì thì sắc mặt cũng bình tĩnh và cho dù đối mặt Trần Đông Vân thì sắc mặt của hắn vẫn không chút gì thay đổi, thậm chí còn cho người ta một cảm giác lờ mờ rằng… hắn có chút khinh thường Trần Đông Vân.

Tên của người này là Cổ Lăng Thần. 

Có người trong lòng không phục, cảm thấy loại đáp từ trên cao xuống thế này là phá vỡ quy tắc của Thiên Bình tông. Nhưng những người có địa vị cao ở Thiên Bình tông cũng không có ai đứng ra giải thích việc này nên chuyện này chỉ coi như thế rồi cho qua.

Đương nhiên, tất cả mọi người khi nói về hắn vẫn cảm thấy rất thần bí, dù sao tu vi của hắn cũng chỉ là trung kỳ cảnh giới Cố Nguyên mà thôi, khảo hạch của đệ tử đằng trong thì cũng phải cần hậu kỳ cảnh giới Cố Nguyên, thậm chí là đỉnh cao cảnh giới Cố Nguyên thì mới có thể thông qua được, nhưng hắn chỉ mới trung kỳ cảnh giới Cố Nguyên mà đã có thể thông qua, rất hiển nhiên là hắn đã dùng thủ đoạn để vượt qua.

Lại nói đến đằng ngoài, thăng chức lên đằng trong cũng có sáu người, bọn người Lý Trần Tiêu thì tạm thời không có hy vọng. 

Nhưng bởi vì sự thăng cấp của sáu người đằng ngoài này, dẫn tới vị trí của hắn lập tức được vươn lên tới vị trí thứ sáu, nghe danh thì có cảm giác rất oai, cực kỳ có sức đe doạ.

Ngoài ra, còn có một số ít đệ tử đã trở thành đệ tử đằng ngoài, nhưng ở trong đó cũng không có bao gồm bọn người Bàng Liên Trùng.

…… 

“Oanh!”

Đông sơn của Đan vực, trong một động phủ bình thường, một luồng khí lớn đột nhiên nổ ra, sấm sét hóa thành động phủ đó đột nhiên rung lên một hồi, vang lên một tiếng rồi biến mất đi.Bên trong động phủ, một người đang ngồi xếp bằng bỗng nhiên mở mắt ra, trong đôi mắt hẹp dài xuất hiện một tia ánh sáng lấp lánh. 

“Ba tháng, cuối cùng đã luyện hóa xong rồi...”

Bàn tay Thanh Lâm phất một cái, xuất hiện một luồng ánh sáng đỏ lập lòe rồi trong nháy mắt liền biến mất không thấy gì nữa. Nếu không quan sát cẩn thận thì rất khó phát hiện ra.

“Đây là lôi kiếp của Thiên đạo, nó và nguyên lực thuộc tính lôi không giống nhau, từ nay về sau sẽ gọi ngươi là sấm sét của Thiên Đạo!” 

“Dựa vào sấm sét của Thiên Đạo này, dựa vào tâm của Thanh Lâm ta, nếu sau này có thể thành đại sự, nhất định tiêu diệt Thiên đạo.”

Giọng nói tuy bình tĩnh, nhưng trong sự bình tĩnh đó, lại là có thêm một sự lạnh lẽo không cách nào hình dung được.

Nguy hiểm sinh tử trước đó, cậu vẫn còn nhớ rất rõ, nếu như Đan tôn không ra tay thì giờ phút này cậu đã sớm mất mạng rồi. Người ta khi trải qua Đan kiếp cũng không có lôi kiếp như thế, còn cậu chỉ là cảnh giới Cố Nguyên thôi mà đã khủng khiếp tới như thế, sự thù hận của Thanh Lâm đối với Thiên kiếp đã đi tới một bước không thể nào quay lại được.    

Thanh Lâm nghĩ rằng mọi vật trong đất trời, sinh ra đời đều có lý do của nó, nhưng vì cái gì mà Thiên đạo này có thể tùy ý giết người như vậy và lại có tư cách gì mà đi giết người ta!

Cảm nhận nguyên lực mãnh liệt kia đang cuồn cuộn trong cơ thể, rốt cuộc trên khuôn mặt tái nhợt của Thanh Lâm cũng lộ ra vẻ tươi cười.

Khi Thanh Lâm ngồi xếp bằng thì sức mạnh của Đan anh đã sớm chữa trị lục phũ ngũ tạng cho cậu ta. Giờ phút này, cơ thể Thanh Tâm không những không có một chút tổn thương nào mà cơ thể cậu lại càng mạnh thêm! 

“Thiểm thứ nhất của đế thể, đã có thể đạt tới ba trăm tức!” Thanh Lâm thì thào tự nói.
Đây là sự tăng lên của chất, Thanh Lâm không biết giờ phút này sức mạnh của mình có thể đấu lại cảnh giới Cố Nguyên hậu kỳ hay không. Nhưng cậu tuyệt đối hoàn toàn có thể chiến đấu với trung kỳ cảnh giới Cố Nguyên, còn kỳ đầu cảnh giới Cố Nguyên thì chỉ cần dùng một cú đấm là có thể giết chết liền!

Ngoại trừ thiểm thứ nhất của đế thể, Thanh Lâm còn có hai thuộc tính nguyên lực lớn, thứ nhất là nguyên lực thuộc tính lôi, thứ hai là sấm sét của Thiên đạo, tuy nghe thấy là rất giống nhau, nhưng cả hai lại là hoàn toàn khác biệt với nhau. Thậm chí Thanh Lâm cảm thấy được lờ mờ, cho dù đến bây giờ, cậu đối với việc khống chế sấm sét của Thiên đạo vẫn không ổn định, nhưng sức mạnh huỷ diệt từ trên đó truyền ra cũng đủ khiến cho sắc mặt của một người ở hậu kỳ cảnh giới Cố Nguyên phải biến đổi. 

“Đại Đế lục chẳng những có thể hấp thụ linh nguyên mà còn thể hấp thụ thuộc tính nguyên lực. Lúc trước ta chưa đạt đến cảnh giới Cố Nguyên cho nên không thể hấp thụ được thuộc tính nguyên lực, còn bây giờ...”

Đôi mắt của Thanh Lâm sáng lấp lánh, sau một lát thì cười khổ: “Nguyên lực thuộc tính lôi quá ít, sấm sét của Thiên đạo này thì càng không có. Ta lại không thể giết những người vô tội, như thế, ngoại trừ thời gian độ kiếp mới có thể nuốt sấm sét, còn lại thì phải nghĩ cách, ta phải tạo ra một số nguyên lực thuộc tính khác, ví dụ như là... nguyên lực thuộc tính thổ!”

Người thường chỉ có thể sinh ra một loại nguyên lực thuộc tính, hiếm có thể sinh ra hai loại và cao nhất của thế giới này cũng chỉ có ba loại. 

Nhưng Thanh Lâm, chính là toàn hệ, có thể tạo ra vô số các loại nguyên lực thuộc tính khác nữa!

Đây là sự chênh lệch của trời và đất, đây là thứ để cho trời xanh chấn động, làm cho trời đất phẫn nộ, làm cho Thiên đạo phải đuổi giết yêu nghiệt có thiên chất!

Nghĩ đến nguyên lực thuộc tính thổ, Thanh Lâm trong mắt toát ra tia sắc lạnh, cậu nhớ rõ Bàng Liên Trùng đã từng nói qua, cái người tên Lý Trần Tiêu, là người có được nguyên lực thuộc tính thổ. 

“Đỉnh cao của kỳ đầu cảnh giới Cố Nguyên, nguyên lực hai thuộc tính, cộng thêm sức mạnh của ta, có thể giết kỳ đầu cảnh giới Cố Nguyên, có thể chiến đấu với trung kỳ cảnh giới Cố Nguyên, có thể chống lại hậu kỳ cảnh giới Cố Nguyên!”

Thanh Lâm đứng dậy, lần đầu tiên cậu có sự tự tin ở Thiên Bình tông này.

Dù có là Lý Trần Tiêu hay là Lưu Văn Phi, Tào Thanh hay là Tôn Lập, giờ phút này cậu đều không để ở trong mắt, ít nhất, bọn hắn không thể nào có thể giết được Thanh Lâm. 

Đồng thời, trong thời gian ba tháng này, Thanh Lâm còn nắm giữ hơn mười phương pháp luyện đan nhưng mà đều là Đan mạch chi dược cấp thấp nhất, vả lại, những nguyên liệu đó cậu đều phải đích thân đến Vụ các để lấy nên khoảng thời gian này cậu không có luyện đan.

Đương nhiên, giờ phút này chuyện mà Thanh Lâm quan tâm không phải là luyện đan mà là tỷ tỷ Thanh Thiền!

“Bây giờ ta đã trở thành đệ tử Đan vực, hơn nữa còn là đệ tử thân truyền của Đan tôn, chắc sẽ không đến nổi một cái Khai Trấn phù cũng không cho đâu nhỉ?” 

Thanh Lâm đi ra khỏi động phủ, bàn tay vung lên, màn sấm sau lưng lập tức biến mất.

“Tứ đại bộ lạc, các ngươi dám đối xử với tỷ tỷ của ta ra sao thì đừng có trách Thanh Lâm ta độc ác!”

Mặc dù nói như thế nhưng trong lòng của cậu cũng có chút bất an. Dù sao mình tới Thiên Bình tông này cũng đã gần nửa năm rồi, thời gian lâu như vậy... 

Khó có thể đoán trước điều gì!

Chương 48: Bàng liên trùng bị bắt!

Đông sơn thì ắt phải có cửa Đông sơn, Thanh Lâm muốn Khai Trấn phù thì bắt buộc phải đi đến Đông sơn các.

Trên thực tế, bỏ qua Trung sơn giống như thần thánh đó thì bốn ngọn núi khác còn được gọi là Tứ các. Giữa Tứ các có sự ganh đua cạnh tranh với nhau rất gắt gao, lòng háo thắng rất cao, dù chưa xảy ra mâu thuẫn gì lớn nhưng những trận xô xát nhỏ vẫn thường xuyên xảy ra.

Ví dụ như là đệ tử Đan vực ở Tây sơn các muốn qua Đông sơn các để hái một vài loại thảo dược, có thể sẽ gặp được rất nhiều sự cản trở từ người ở Đông sơn và những chuyện này ngày càng trở nên nghiêm trọng, tuy Chưởng giáo Thiên Bình tông cảm thấy không thoải mái, nhưng nếu Đan tôn cũng đã không mở miệng thì hắn cũng không cần quan tâm. 

Đông sơn các nằm ở nơi cao nhất của Đông sơn là nơi các đệ tử dùng để xử lý tất cả các việc vặt.

Thanh Lâm thuận theo bậc thềm mà bước ngay ngắn về phía trước, qua nửa ngày trời, cậu đã đi vào bên trong Đông sơn các.

Nơi này cực kỳ xa hoa, toàn dùng những món đồ tinh túy nhất, thậm chí trong đó có một nơi được khảm hết toàn bộ bằng linh thạch, còn chưa đi tới thì đã bị linh lực nồng đậm đập vào mắt rồi. 

Từng tòa lầu các tinh xảo dần dần xuất hiện, không nhìn thấy giới hạn của nó, ở trên hư không đó, không biết là phải dựa vào tu vi gì mới có thể đánh ra ba chữ nổi “Đông sơn các" không bao giờ phai này.

Nhìn thấy cảnh này, Thanh Lâm hít vào một hơi thật sâu. Cậu từng nghĩ phủ Thanh Nguyên đã cực kì bao la hùng vĩ rồi, nhưng khi đem so sánh với nơi đây thì có sự chênh lệch rất lớn.

Đứng đó một lúc lâu, Thanh Lâm đi đến lầu các, tìm được nơi có thể lấy được Khai Trấn phù, nhìn người trong quầy hàng cười nói: “Ta muốn một miếng Khai Trấn phù.” 

“Ngươi muốn xuống núi?”

Người đó có bộ dáng trẻ trung, nghiền ngẫm hồi nói: “Dược đồng không có Khai Trấn phù đâu!”

Tuổi của Thanh Lâm quá nhỏ, chỉ có mười bốn mười, mười lăm tuổi, có người cảm thấy cậu không thể trở thành Đan sư. Tuổi này mà có thể ở trong Đan vực, nếu không phải là hậu bối của những Đan sư đó thì là những dược đồng có thiên phú về Đan đạo. 

“Ngươi thấy ta giống dược đồng sao?”

Sắc mặt Thanh Lâm trầm xuống, lấy miếng Ngọc Giản mà lúc trước La Thành đưa cho cậu, quăng lên bàn.

Miếng Ngọc Giản này, mỗi đệ tử Đan vực đều có một cái ở bên trong túi đựng đồ và dường như nó đã trở thành biểu tượng cho thân phận. Sau khi nhìn thấy vật này thì người thanh niên đó ngớ người ra, rồi liền nở ra một nụ cười thật tươi nói: “Thật ra thì hồi nãy vãn bối đã nhìn ra khí thế bất phàm của vị đại sư này, đại sư nhất định là tuyệt đỉnh Đan sư của Đông sơn các Đan vực ta, vừa rồi vãn bối chỉ là nói đùa thôi, nói đùa thôi…”    

Nói xong, thanh niên này ho nhẹ một tiếng, giống như nhận ra cậu đã chém gió có hơi quá.

Thần sắc Thanh Lâm kì lạ, phất phất tay tỏ vẻ không quan tâm: “Hãy đưa Khai Trấn phù cho ta nhanh đi.”

“Chuyện này...” Thanh niên nói: “Không biết xưng hô với đại sư như thế nào, những Khai Trấn phù được phát đi cũng có quy định là trong vòng ba năm, mỗi người chỉ có thể lấy một miếng.” 

“Thanh Lâm.” Thanh Lâm thản nhiên nói.

“Thì ra là Thanh Lâm đại sư, vãn bối đã sớm nghe tên của đại sư, chỉ hận không thể gặp mặt đại sư sớm hơn, hôm nay ở đây gặp được đại sư cũng coi như là duyên phận, nếu tông môn không phái vãn bối đến nơi này, vãn bối nhất định sẽ đuổi theo bước đi của đại sư, đi vào con đường Đan dược chí cao vô thượng đó, trở thành…”

“Ngươi đủ chưa?” Thanh Lâm nhíu mày. 

Thấy vậy, thanh niên ngớ người ra, thầm nghĩ vỗ mông ngựa lại bị ngựa đá? Người ở độ tuổi này không phải đều rất thích nghe những lời nịnh nọt hay sao?

Cậu nghĩ như vậy cũng không sai, bởi mới tí tuổi mà đã trở thành đệ tử Đan vực chính thức, dù là ai, đều cũng sẽ có cảm giác hư vinh, cảm thấy kiêu ngạo, nhưng Thanh Lâm lại không phải là người như thế, cậu trải qua rất nhiều cảnh ngộ, vả lại còn cực kỳ thông minh nên những lời nói khoác lác khó nghe đều không vào được tai cậu.“Khai Trấn phù này, ngoài ba năm chỉ được nhận một cái ra thì còn có cách nào để có được nó không?” Thanh Lâm trầm giọng nói. 

Thanh niên đó cũng không dám nhiều lời nữa, vội vàng nói: “Còn có thể mua nữa, dùng ba vạn linh thạch hạ phẩm mua một cái.”

“Ba vạn?”

Lông mày Thanh Lâm nhíu lại lần nữa, cậu cầm lấy Khai Trấn phù rồi quay người rời đi. 

Thanh niên nhìn bóng lưng của cậu, nhếch miệng, thầm nghĩ đây nhất định là đệ tử Đan vực vừa mới thăng chức trong lần khảo hạch trước đó, mới vừa thăng cấp mà làm dáng thanh cao gì chứ, lão tử đây, người nào mà chưa từng nhìn thấy qua.

Mà hiện tại Thanh Lâm, sau khi lấy được Khai Trấn phù, cậu liền nhanh chóng chạy tới tông môn Thiên Bình tông.

Đan vực và Võ đạo nhất mạch nằm kế bên nhau nên đệ tử Đan vực muốn ra ngoài thì phải đi ngang qua Võ đạo nhất mạch. 

Qua một đêm, vào lúc sáng sớm, Thanh Lâm đi đến phòng bếp, nơi ở duy nhất của cậu ở Võ đạo nhất mạch.

Trầm ngâm một lát, Thanh Lâm cất bước đi vào trong, sự việc của tỷ tỷ xảy ra cũng gần nửa năm nên trong lúc này cũng không cần gấp gáp lắm. Mà cậu đã từng đã hứa với bọn người Bàng Liên Trùng, sau khi ổn định lại thì sẽ nhanh chóng đi tìm bọn người Bàng Liên Trùng.

Tiến vào phòng bếp, bên trong còn lóe lên ngọn đèn u ám, một thanh niên đứng trước nóc lò ngớ ngẩn người, củi lửa sắp rơi ra, cháy trúng chân cậu ta, cậu ta cũng không có cảm giác gì hết. 

“Vũ Phong.” Thanh Lâm nhìn qua người này, lộ vẻ mỉm cười, nhẹ nhàng kêu một tiếng.

Thân thể Vũ Phong chấn động, từ trong sự ngốc nghếch trở lại tỉnh táo ngay lập tức, lúc nhìn thấy Thanh Lâm, bỗng nhiên đứng dậy, trực tiếp lao vào ôm lấy Thanh Lâm.

Thanh Lâm sửng sốt một chút, hành động của Vũ Phong làm cho cậu không thích ứng kịp, đang muốn đẩy ra thì lại cảm thấy Vũ Phong cầm lấy áo của mình quá chặt, không khỏi cảm thấy khó hiểu. “Đã xảy ra chuyện gì?” Thanh Lâm hỏi.

Vũ Phong buông Thanh Lâm ra, chậm rãi nói: “Hai tháng trước, Lý Trần Tiêu đã đến, hắn biết Tống Đại Hải chết rồi, chính là người bị ngươi giết chết. Hắn tới hỏi chúng ta, Bạch Tử Đống vì quá sợ hãi nên đã nói ra là ngươi. Lý Trần Tiêu phế bỏ tu vi của ta, bắt Bàng Liên Trùng đi để chúng ta nói cho ngươi biết, nếu như ngươi...”

“Nói!” Thanh Lâm nhíu mày. 

“Nếu như ngươi tự sát ở trước mặt hắn thì Bàng Liên Trùng mới có cơ hội sống sót...” Vũ Phong trầm giọng nói.

Thanh Lâm hít một hơi sâu, cảm nhận một chút, giờ phút này Vũ Phong thật sự đã mất hết tu vi, thậm chí đan điền cũng bị phế nên cũng tổn thương đến bên trong cơ thể.

“Đan điền của ngươi chỉ bị phá vỡ thôi, vẫn còn khả năng chữa trị mà, không cần nhụt chí.” 

Thanh Lâm vỗ vai Vũ Phong, liền nói ra: “Bạch Tử Đống?”

Bạch Tử Đống lúc trước cũng là người ở trong phòng bếp, lúc Thanh Lâm rời đi, cậu ta cũng rất luyến tiếc. Vậy mà không nghĩ tới, cậu ta có thể bán mình như vậy, chuyện này làm cho Thanh Lâm cực kỳ phẫn nộ.

“Cậu ta được Lý Trần Tiêu khen thưởng nên đã đi theo Lý Trần Tiêu rồi.” Vũ Phong nói. 

Thanh Lâm gật đầu, không nói hai lời, liền ra khỏi nhà bếp.

Bàng Liên Trùng bị bắt, đó là sự việc của hai tháng trước rồi, nhưng mình vẫn không biết được, rõ ràng bọn người Vũ Phong không hề đi tìm mình, hoặc có thể nói là bọn họ cảm thấy Lý Trần Tiêu mạnh hơn cậu quá nhiều, không muốn cậu mắc bẫy của bọn họ.

Đàn ông trên đời không nên thẹn với lương tâm, điều này cậu đã được phụ thân Thanh Nguyên dạy bảo ngay từ nhỏ. 

Tống Đại Hải kia là mình giết, Thanh Lâm mặc dù thật sự không đánh lại, nhưng cũng sẽ không trơ mắt nhìn Bàng Liên Trùng chịu khổ thay cho mình.

……

Với tư cách đệ tử đằng ngoài, mỗi một đệ tử đều có chỗ ở của mình, giờ phút này trong một quảng trường nhỏ, một thân hình đang bị trói ở trên cột đá. Trước mặt của cậu đang có hai người con trai cầm roi da trên tay, không ngừng quất lên trên thân thể của người đó. 

Bốn phía không ít đệ tử đằng ngoài vây xem, nhưng không người nào dám nói thêm cái gì, bởi vì người này, đắc tội đến trong nhóm đệ tử xếp hạng thứ sáu đằng ngoài Lý Trần Tiêu, Lý sư huynh!

“Lý Trần Tiêu, ngươi sẽ chết không yên lành đâu!” Bàng Liên Trùng nghiến răng nghiến lợi, mặt mũi tràn đầy máu tươi, ánh mắt như muốn nhai nuốt Lý Trần Tiêu đang ngồi ở trước mặt.

“Bốp… bốp...” 

Cậu vừa mới nói xong, roi da quất hai phát lên trên cơ thể làm da tróc thịt bong.

Hai người này, một là Lưu Văn Phi, người còn lại... chính là Bạch Tử Đống!

Chương 49: Sắc bén

“Ngươi và đám người Vũ Phong đều là một đám ngu, tên Thanh Lâm giết người, lại còn muốn đổ tội cho chúng ta, việc này ta đã sớm muốn nói cho Lý sư huynh biết, vạch trần bộ mặt của tên Thanh Lâm ác độc kia mà các ngươi lại luôn ngăn cản ta. Hôm nay ngươi vẫn còn mạnh miệng như thế, ta muốn xem xem, rốt cuộc ngươi có thể mạnh miệng tới đâu!”

Bạch Tử Đống quất lên thân thể Bàng Liên Trùng một roi lại một roi. Bàng Liên Trùng chỉ là tu vi cảnh giới hậu thiên, vả lại, cũng không có tu luyện thân thể, chân khí đã sớm bị Lưu Văn Phi phế bỏ, sao có thể ngăn cản, những vết thương khủng khiếp bắt đầu xuất hiện trên thân thể, quần áo rách rưới, máu tươi không ngừng chảy ra.

“Bạch Tử Đống, ngươi là loại người lòng lang dạ sói. Lúc trước Thanh Lâm chia linh thạch thì ngươi là người cười vui nhất. Còn bây giờ, ngươi thấy ai có lợi với ngươi thì ngươi đi theo người đó, đúng là cái đồ vong ơn bội nghĩa!” Khóe miệng Bàng Liên Trùng cũng có vết thương, nhưng vẫn gắt gao nhìn chằm chằm vào Bạch Tử Đống, trong ánh mắt kia lộ ra vẻ dữ tợn cùng với lửa giận, có thể thấy được trong lòng đang mang một mối hận thù. 

“Thời điểm đánh chết yêu thú kia, ta cũng không phải là không có đóng góp sức lực, linh thạch đó ta cũng phải có một phần chứ!”

Bạch Tử Đống nói xong, lại quất một cái vào miệng Bàng Liên Trùng, miệng vết thương kia lập tức lớn lên, Bàng Liên Trùng muốn nói chuyện cũng khó khăn, đau tới nổi khiến cậu chìm vào hôn mê.

Cũng đã gần hai tháng, cậu lúc nào cũng ở trong sự tra tấn này, Lý Trần Tiêu không cho cậu chết nên hết lần này tới lần khác, từng ấy lần cho cậu ăn đan dược chữa thương, có thể nói muốn sống không được, muốn chết không xong. 

“Xem ra, địa vị của ngươi ở trong mắt của thằng tạp chủng đó cũng chẳng là cái thá gì.”

Lưu Văn Phi đứng ở một bên, nhìn Bàng Liên Trùng cười lạnh: “Đã hai tháng rồi, cậu ta còn không đến, có nghĩa là không hề quan tâm tới sự sống chết của ngươi.”

“May mắn cho các ngươi là cậu ta không tới!” Bàng Liên Trùng chịu đựng đau đớn kịch liệt nói ra câu này, sau khi nói xong cậu lại giống như một kẻ điên, cười lớn lên. 

“Hửm?”

Lý Trần Tiêu đang ngồi trên ghế kia nhíu mày lại, rồi cười nhạt một tiếng: “Ta còn đang muốn xem xem, kẻ dám giết biểu đệ của Lý Trần Tiêu ta, rốt cuộc có bao nhiêu bản lĩnh.”

“Ngươi sẽ nhìn thấy thôi.” 

Vào thời khắc này, bỗng nhiên truyền tới một giọng nói cực kỳ âm trầm, Lý Trần Tiêu hơi sửng sốt, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Thanh Lâm một thân áo trắng đang từ xa đi tới, bộ dạng cậu tuy còn non nớt, nhưng khuôn mặt ngập trời lửa giận của cậu lại không thể nào che giấu.

“Là ngươi?”

Lý Trần Tiêu nhướng mày, dựa vào trí nhớ của hắn, chỉ cần nhìn một cái là hắn liền nhận ra Thanh Lâm chính là kẻ mà hắn đã từng gặp qua một lần ở trước cửa Vụ các trước đó. Hơn nữa, tóc của Thanh Lam là màu tím, không giống người bình thường nên để lại cho người khác ấn tượng sâu sắc, hắn tất nhiên là nhớ. 

Tên Lưu Văn Phi kia cũng ngơ ngác một chút. Cũng như Lý Trần Tiêu, hắn cũng nhớ Thanh Lâm rất rõ.

Nhưng thứ để lại ấn tượng sâu sắc với bọn họ không phải là cái đầu tóc tím của Thanh Lâm mà là hai ông già ở trước Vụ các đó!

Hai ông già đó mở miệng nói chuyện là lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy từ khi Lưu Văn Phi và Lý Trần Tiêu nhập tông đến nay. 

“Thanh Lâm!”

Bàng Liên Trùng cũng ngây ngẩn cả người. Sau một lát, cậu cũng không nhịn được nữa, nước mắt từ trong mắt chảy ra.
Trong khoảng thời gian này, cậu đã nhận rất nhiều đau đớn và nhục nhã, dường như tất cả đệ tử của Thiên Bình tông đều đã nhìn thấy cảnh này. Nhất là trong đó còn có Tô sư tỷ, Tô Ảnh, người mà cậu cực kì ngưỡng mộ. 

Cậu không phải là không có lòng tự trọng, nhưng cậu không có khả năng bảo vệ lòng tự trọng này, hơn nữa, tất cả những gì mà cậu phải chịu đựng lúc này, hầu hết đều là gánh cho Thanh Lâm, cậu không nói nhưng cũng không có nghĩa là cậu không uất ức.

不过,在见到青林的刹那,所有的委屈几乎都烟消云散了,他知道,青林能来到这里,定然就是为了自己。

Nhưng thời khắc nhìn thấy Thanh Lâm, dường như tất cả những uất ức đều tan thành mây khói. Hắn biết rằng Thanh Lâm đến đây tất nhiên là vì hắn. 

Nhưng dựa vào thực lực của Thanh Lâm mà đối mặt với Lý Trần Tiêu...

Trong lòng Bàng Liên Trùng quýnh lên, chịu đựng đau đớn hô lên: “Thanh Lâm, hãy rời khỏi đây đi, cậu không phải là đối thủ của Lý Trần Tiêu đâu!”

Hình như Thanh Lâm không nghe thấy, bước từng bước từng bước chậm rãi. 

Tên Lưu Văn Phi đứng nhìn, trêu chọc nói: “Thằng này nói không sai đâu, nhưng bọn ta đang đợi ngươi đến, đã đến rồi thì đâu đơn giản muốn đi là đi được?”

“Lưu Văn Phi, Thanh Lâm bây giờ đã là đệ tử Đan vực, ngươi dám động tới cậu ta, nhất định sẽ làm cho Đan vực tức giận!” Bàng Liên Trùng hô.

“Không cần biết thân phận của cậu ta là gì, đều phải tuân theo quy định của tông môn, dám đánh chết sư huynh đệ đồng môn ở trong tông, dựa theo quy định là phải lấy mạng đền mạng!” 

Lưu Văn Phi hừ lạnh một tiếng, nhìn về phía Thanh Lâm: “Hơn nữa trong Đan vực có vô số đệ tử, ai biết được cậu ta là dược đồng hay là đệ tử chân chính? Nếu cậu ta chỉ là dược đồng, đừng nói chỉ giết một người như cậu ra, cho dù là giết tám mười đứa thì Đan vực cũng không vì chuyện này mà gây chiến với Võ đạo nhất mạch ta.”

Bàng Liên Trùng uy hiếp vô dụng, quay qua Thanh Lâm hô: “Thanh Lâm, bây giờ cậu không phải là đối thủ của Lý Trần Tiêu đâu, dựa vào thiên phú của cậu, sẽ có thể nhanh chóng đứng vững gót chân ở Đan vực, sau này mới quay về trả thù cho ta, nhưng bây giờ tuyệt đối không được manh động!”Trong lúc nói chuyện, Thanh Lâm không ngừng bước tới, bây giờ đã đi đến chỗ cách bọn người Lưu Văn Phi mười mét. 

Cậu không nói bất kì lời thừa thãi nào, chân bước trên mặt đất, thân hình lập tức phóng tới chỗ Bàng Liên Trùng!

“Ngươi dám!”

Lưu Văn Phi hừ lạnh một tiếng, lao ra cùng lúc đó đưa bàn tay lớn lên, bay thẳng đến sau lưng Thanh Lâm. 

Thanh Lâm dừng lại, đột nhiên quay người, bàn tay cậu nắm lại, tia sáng màu đỏ xen lẫn lửa giận khổng lồ phát ra, mạnh mẽ đánh lên bàn tay của Lưu Văn Phi.

“Bịch” một tiếng, toàn thân Lưu Văn Phi chấn động mạnh, trên cánh tay phải của hắn truyền đến một trận đau đớn kịch liệt không thể nào tưởng tượng được. Máu tươi từ trong miệng hắn trào ra rồi trực tiếp bay ra xa.

Thanh Lâm không nói nhiều liền dí sát tới. Tên Lưu Văn Phi kia còn chưa rơi xuống đất thì đã bị cậu bắt được. Cậu bắt đầu dùng sức đá chân phải ra, đá Lưu Văn Phi văng ra hơn mười mét. 

“Bịch!”

Bụi đất tung bay, Lưu Văn Phi rơi xuống mặt đất, máu tươi phun ra không ngừng, xương cốt ở phần lưng của hắn đã bị gãy hết toàn bộ, cánh tay phải cũng đã gãy thành hai phần.

Nhưng hắn vẫn chưa chết, Thanh Lâm tuy đang rất phẫn nộ, nhưng cũng biết đây là đang trong tông môn, giết đám người Tống Đại Hải trong phòng bếp thì có thể, nhưng nếu giết đệ tử chính thức thì sẽ xúc phạm đến quy tắc của tông môn. 

Tất cả mọi việc chỉ xảy ra trong một khoảng khắc ngắn làm cho tất cả mọi người không kịp phản ứng. Khi thấy Lưu Văn Phi thua thảm hại, khuôn mặt của Bạch Tử Đống và một tên khác đang cầm roi da cũng trắng bệch, hoảng sợ rồi không ngừng lui về phía sau.

Lý Trần Tiêu đứng dậy, ánh mắt lộ ra sát khí: “Tên tạp chủng kia, ngươi muốn chết!”

Thần sắc Thanh Lâm lạnh như băng, đá Lưu Văn Phi bay ra ngoài rồi quay người nhìn về phía Lý Trần Tiêu, toàn thân cậu bao phủ bởi tia sáng màu đỏ, đi thẳng về phía Lý Trần Tiêu. 

Cảnh này làm cho con ngươi của tất cả mọi người đều bị ngưng đọng, thầm nghĩ người này thật sự là không biết tự lượng sức mình. Lý Trần Tiêu đã đạt đến đỉnh cao trung kỳ cảnh giới Cố Nguyên và xếp hạng sáu trong đám đệ tử ở đằng ngoài nên Lưu Văn Phi đó hoàn toàn không thể so sánh được với Lý Trần Tiêu.

Lý Trần Tiêu hừ lạnh một tiếng, ánh sáng màu vàng đất từ trong tay hắn phát ra, một màn ánh sáng bao phủ lấy toàn thân hắn hoàn toàn là do nguyên lực thuộc tính ngưng tụ thành.

Cùng lúc đó, hắn đánh ra một quyền, nguyên lực thuộc tính thổ hóa thành một cái nắm tay lớn có chiều dài mấy trượng, từ phía trên không trung giáng xuống chỗ của Thanh Lâm. 

“Nguyên lực thuộc tính, Thanh mỗ không phải là không có!”

Cơ thể của Thanh Lâm không ngừng lại. Bên trong luồng ánh sáng đỏ kia, đột nhiên phát ra một mảng màu xanh thẫm, âm thanh đùng đùng vang vọng không ngừng. Một luồng sáng cực lớn từ trên trời giáng xuống!

Chương 50: Giết ngươi bên ngoài tông môn, không ai quản được!

“Đùng!”

Màn sáng kia áp đảo trời đất, so với nắm tay của Lý Trần Tiêu thì không biết to gấp bao nhiêu lần. Nó không ngừng nổ vang, giống như có hàng vạn tia sấm sét đánh xuống từ phía chân trời.

“Nguyên lực thuộc tính lôi!” 

Con ngươi Lý Trần Tiêu co rút lại, chuyện nguyên lực thuộc tính, tất nhiên là hắn hiểu rất rõ. Thuộc tính ngũ hành là bình thường, còn thuộc tính lôi này thì cực kì hiếm thấy. Còn về những năm tháng, nhân quả, thật giả vâng vâng đều đồng loạt hiện ra, cũng tương đương với thuộc tính của pháp tắc, cực kỳ khó tìm.

Chỉ nói về cường độ nguyên lực thuộc tính thì thuộc tính lôi mạnh hơn thuộc tính ngũ hành nhiều.

Nắm đấm kia và luồng sấm va chạm với nhau làm nổ vang rung trời. Cơ thể Lý Trần Tiêu chấn động, vầng sáng bao toàn thân hắn rung lên nhè nhẹ, cái nắm đấm kia cũng vang lên bịch một cái rồi nổ tung. 

Một lát sau, luồng sấm của Thanh Lâm cũng dừng lại rồi tan biến ở phía chân trời.

“Mới là kỳ đầu cảnh giới Cố Nguyên thôi mà có thể đánh với ta một trận. Nguyên lực thuộc tính lôi này thật sự khá mạnh!”

Trong lòng Lý Trần Tiêu khiếp sợ, nhớ đến lúc ở Vụ các, muốn sai Lưu Văn Phi cắt tóc Thanh Lâm, giờ phút này, hắn đột nhiên cảm thấy có chút buồn cười. 

Bởi vì theo hắn nghĩ thì lúc đó Thanh Lâm chắc chắn đã có sức mạnh như bây giờ, nhưng không có biểu hiện ra bên ngoài. Có thể thấy được lòng dạ thâm sâu, ngấm ngầm chịu đựng đến cỡ nào của cậu.

“Không đúng, hôm đó ta cảm nhận được khí tức của cậu ta, chỉ có tiên thiên mà thôi.” Lý Trần Tiêu mày nhăn lại: “Chẳng lẽ, trong khoảng thời gian này, thằng này đã đột phá rồi sao?”

Cũng vào thời khắc này, Thanh Lâm lại vọt tới lần nữa, trong lúc bàn tay vung vẩy, nguyên lực thuộc tính lôi mạnh kinh người bắt đầu khởi động, bốn phía trong phạm vi mười thước đều là màn sấm sét, cực kỳ kinh khủng. 

“Ngươi cho rằng chỉ với nguyên lực thuộc tính lôi mà sẽ đánh bại được ta à, thứ không biết tự lượng sức mình!”

Hai tay Lý Trần Tiêu vung lên, ánh sáng màu vàng phát ra đầy trời, hóa thành những lưỡi dao sắc bén, va chạm mạnh mẽ với màn sấm kia.

Trong khoảng khắc mà cả hai bên đều giải trừ chiêu thức của đối phương thì ánh sáng màu vàng cùng màn sấm đều biến mất, nhưng Lý Trần Tiêu còn chưa nói lời nào, đã thấy bóng hình Thanh Lâm bỗng nhiên lao tới, ánh sáng đỏ lập lòe bao quanh cơ thể hắn giống như là thần phật, khoác lấy một màn sáng bay đến. 

“Không thể nào!”

Lý Trần Tiêu biến sắc, uy lực của màn sấm và ánh sáng màu vàng va chạm với nhau. Bản thân hắn không dám tới gần, nhưng Thanh Lâm lại có thể xuyên qua trong đòn công này này, trực tiếp bay về phía hắn.

“Cậu ta là thể tu!” 

Trong lòng Lý Trần Tiêu xuất hiện một suy nghĩ kinh khủng, cùng với sát khí ngập trời: “Người này tuyệt đối không thể giữ lại!”

Hắn lao tới chỗ Thanh Lâm trong nháy mắt. Lý Trần Tiêu vỗ vào túi đựng đồ ở bên hông, lập tức xuất hiện một cây thương dài màu đen, đâm thẳng tới ngực của Thanh Lâm không chút do dự.

Sắc mặt Thanh Lâm lạnh lẽo, nấm đấm biến thanh chưởng, lúc cơ thể né tránh, lấy một tay chặn cây thương dài kia lại, hừ lạnh rồi lên tiếng: “Đưa cho ta!” 

Trong tay Lý Trần Tiêu chấn động, cảm giác chết lạnh xông lên đầu, lùi lại mấy bước. Thanh Lâm đã dùng lực của cậu để cướp lấy cây thương dài màu đen của hắn.

“Không ngờ Lý sư huynh lại bị đánh lui về phía sau!”

“Điều này sao có thể như thế được? Cậu ta chỉ là kỳ đầu cảnh giới Cố Nguyên mà thôi, lại có thể áp chế Lý sư huynh được sao?” 

“Hừ, Lý sư huynh còn chưa sử dụng Linh Ma kỹ cấp trung đó nữa, người này chắc chắn không phải là đối thủ của Lý sư huynh.”   

Xôn xao một mảng, có khiếp sợ, cũng có khinh bỉ, cảm thấy Lý Trần Tiêu bây giờ đang giữ sức, chờ đợi để giết Thanh Lâm bằng một chiêu.

Nhưng bọn họ lại không biết, giờ phút này trong lòng Lý Trần Tiêu đang cực kì khiếp sợ vì hắn không thể nào ngờ được thực lực của Thanh Lâm vậy mà lại mạnh như vậy. Nếu không sử dụng bí kíp Linh Ma kỹ cấp trung đó thì bản thân mình không phải là đối thủ của cậu ta. 

“Có thể ép ta sử dụng Vạn Ma Thủ, ngươi nên cảm thấy tự hào đi!”

Lý Trần Tiêu thở sâu, tay phải vươn ra, liên tục chỉ lên không trung, đồng thời nguyên lực thuộc tính của toàn thân cũng hoàn toàn tuôn ra, tất cả đều bay về phía đó.

“Rầm rầm!” Giống như tiếng gào rú phát ra từ Hồng Hoang, giống như có ngàn vạn yêu ma kêu gào đau lớn, một màu vàng đồng xuất hiện ở hư không đó, số lượng không biết bao nhiêu, nhưng nó mang theo uy lực rất kinh người, xé rách không gian lao tới Thanh Lâm.

“Thanh Lâm coi chừng, đó là bí kíp Linh Ma kỹ cấp trung của Lý Trần Tiêu đó!” Bàng Liên Trùng biến sắc, hô lên.

Trên thực tế, trong lòng cậu cũng đang cực kỳ khiếp sợ. Hai tháng trước, Thanh Lâm vẫn chỉ là tiên thiên, đối mặt đệ tử chính thức, cho dù là đệ tử đằng ngoài có xếp hạng gần chót, cũng phải khúm núm, không dám vô lễ. 

Nhưng hôm nay, lại có thể làm cho Lý Trần Tiêu sử dụng Vạn Ma Thủ. Hơn nữa nếu tình huống bây giờ mà Lý Trần Tiêu không có Linh Ma kỹ cấp trung này thì thua là chắc chắn!

Nhìn vô số bàn tay bao phủ cả bầu trời đang bay đến, sắc mặt Thanh Lâm vẫn không thay đổi. Tay phải cậu vươn ra, vỗ thật mạnh vào không gian.

“Đùng!” 

Dưới một cái vỗ này, không gian lập tức bị mây đen che kín thành một mảng âm u. Từng tia chớp xuất hiện giống như những con rắn màu bạc xuyên qua đám mây đen, đùng đùng không ngừng.

Một khung cảnh cực kì đáng sợ, dưới một chưởng này, gió mây bị cuốn ngược, trời đất thay đổi!

Vô số con rắn sấm sét từ trong lỗ hỏng trên không trung lao ra, ngưng tụ trong không gian trước mặt Thanh Lâm. Trong một chớp mắt liền biến thành một bàn tay khổng lồ bằng tia điện! 

Cái bàn tay này to khoảng chừng hơn mười trượng, trong đó ánh điện lập lòe tràn ngập uy lực, nhìn rất đáng sợ.

“Phiên Thiên chưởng!”

Trong lòng Thanh Lâm khẽ quát một tiếng, bàn tay lại đè xuống lần nữa, lần đầu tiên thi triển ra Địa Ma kỹ cao cấp mà Đan tôn truyền lại. 

Trong thời gian hai tháng này, tuy Thanh Lâm không nghiên cứu sâu về chiêu này, nhưng những bước cơ bản thì cậu vẫn có thể thi triển ra được, muốn đạt tới trình độ như Đan tôn thì chắc chắn phải có tu vi tương ứng.

Nhưng cái này dù sao cũng là Địa Ma kỹ, hơn nữa còn là Địa Ma kỹ cấp cao, cho dù là lần đầu sử dụng, cũng không phải là thứ mà Linh Ma kỹ cấp trung của Lý Trần Tiêu có thể so sánh được!

Trong tiếng ầm ầm, bàn tay kia xen lẫn uy lực của đất trời, mây đen cuồn cuộn, theo hướng của Thanh Lâm chạy tới chỗ có vô số bàn tay kia, áp xuống mạnh mẽ! 

Trong lúc này, những bàn tay đó đều dừng lại, thậm chí có thể thấy được, khi Phiên Thiên chưởng ập xuống, mọi thứ đều nứt vỡ.   

Tất cả những nơi mà nó đi qua, không thể ngăn cản!Sắc mặt Lý Trần Tiêu biến đổi lớn, toàn bộ nguyên lực thuộc tính đều hiện ra ngoài thân thể, hóa thành màn sáng ngăn cản, đồng thời cơ thể bỗng nhiên quay đi, chạy thẳng ra xa. 

Trong lòng hắn hoảng sợ tột đỉnh, quả thực không thể hình dung được, một tên nhóc nhìn qua có thể dễ dàng đập chết mà lại có thể có thực lực như vậy, hắn không thể không trốn!

“Ngươi chạy không được đâu!”

Từ phía sau lưng truyền đến một giọng nói âm trầm, con ngươi Lý Trần Tiêu co rút lại, chỉ cảm thấy sau lưng lạnh buốt, trong lòng hắn xuất hiện một cảm giác rằng hắn sẽ chết, nhưng hắn đã... bất lực! 

“Đùng!”

Cái bàn tay kia chấn động hư không, quét hết những đám mây đen, chấn động tám phương, dưới ánh mắt chăm chú của vô số người, đột nhiên vỗ vào cơ thể Lý Trần Tiêu.

Lý Trần Tiêu phun ra một ngụm máu tươi, vầng sáng bên ngoài cơ thể bị sụp đổ. Cơ thể của hắn giống như diều đứt dây, ngã mạnh xuống mặt đất. 

Nhưng, hắn chưa chết.

Thanh Lâm sẽ không để cho hắn chết, chí ít sẽ dưới tình huống không phạm tới nội quy của tông môn, giết chết hắn.

“Thanh Lâm sư đệ, sự việc lần này là sư huynh thiếu suy nghĩ, kính xin sư đệ tha thứ, sau này sư huynh sẽ đem hậu lễ, đến nhà xin lỗi!” Lý Trần Tiêu thấy Thanh Lâm đi tới, thần sắc biến đổi, vội vàng hô. 

Lời nói của hắn, làm cho tất cả mọi người trừ Thanh Lâm ra, đều đứng ngốc ra.

Lý Trần Tiêu không nghĩ tới Thanh Lâm lại mạnh như vậy thì bọn họ lại càng không nghĩ ra!

Sau một lát, xuất hiện âm thanh hít khí lạnh, hai người Bạch Tử Đống kia thì mặt càng không còn một giọt máu. 

Nhất là Bạch Tử Đống, cậu ta vốn đã bán đứng Thanh Lâm vì nghĩ có thể dựa vào Lý Trần Tiêu, cảm thấy Thanh Lâm không thể uy hiếp được hắn. Nhưng bây giờ lại xảy ra sự việc như vậy làm cho cậu ta cực kỳ hối hận, hối hận muốn chết đi cho xong.

Thanh Lâm không để ý đến lời nói của Lý Trần Tiêu, tiếp tục di chuyển đến chỗ của Lý Trần Tiêu rồi đá hắn một cái.

“Bịch!” 

Cả người Lý Trần Tiêu bay lên, phun ra máu tươi thêm lần nữa, khí tức suy yếu giống như là chó chết.

Đau đớn kịch liệt làm cho thần sắc của hắn dữ tợn, thậm chí cảm thấy đan điền của hắn trở nên lỏng lẻo, như sắp tan rã.

Thật ra, đây không phải là cảm giác. Nếu như Thanh Lâm đá hắn một cú nữa thì hắn sẽ hoàn toàn bị phế bỏ! 

Thấy Thanh Lâm vẫn tiếp tục đi tới, Lý Trần Tiêu đột nhiên ngẩng đầu lên, hung dữ nói: “Thanh Lâm, ta chính là đệ tử chính thức của Thiên Bình tông, hơn nữa còn đứng thứ sáu, sau này có thể cống hiến rất nhiều cho tông môn, huống hồ đang ở trong tông môn mà ngươi dám giết ta!”

Bước chân Thanh Lâm dừng lại, trầm ngâm không nói.

Thấy vậy, trong nội tâm Lý Trần Tiêu nhẹ nhàng thở ra, ngữ điệu mềm xuống: “Sư đệ, việc này cũng không phải là không thể hòa giải được, ta và ngươi đều là đệ tử tông môn, còn là...” 

Hắn lời còn chưa dứt, Thanh Lâm bỗng nhiên bất đầu đi, thân hình của cậu chớp một cái, liền đi tới trước mặt Lý Trần Tiêu.

“Ngươi muốn làm gì?” Lý Trần Tiêu không còn cái loại thái độ kiêu ngạo nữa, lộ ra sự hoảng sợ.

Một tay Thanh Lâm nắm lấy quần áo của hắn, kéo như kéo chó chết, chạy về phía xa. 

“Tông môn nào cũng có quy định, Thanh mỗ không thể giết ngươi trong tông môn được, nhưng ở ngoài tông môn thì không ai quản được!”

Giọng nói lạnh như băng truyền khắp quảng trường, tất cả mọi người đều trợn mắt há hốc mồm, Bàng Liên Trùng cũng há to mồm, trên mặt hiện lên biểu cảm không thể tin được.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau